Phùng Văn Phụng
Nói về cuộc đời, tôi sống trên 80 năm, làm sao viết thật đơn giản mà đầy đủ ý nghĩa, ghi lại những tâm sự, muốn gởi gấm cho những người thân yêu.
Tôi không thể ngờ được tôi ở tù lâu quá mà không chết trong tù, Chúa đã cho tôi sống tới ngày hôm nay (84 tuổi)
–Bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời tôi là trình diện đi tù, bị giam giữ gần 8 năm trong các trại tù khắc nghiệt ở miền Bắc Việt Nam. (Lào Cai, Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh)
–Bước ngoặt thứ hai là tìm đến đời sống tâm linh. Cầu nguyện với Chúa và Đức Mẹ ở Fatima, Bình Triệu do Giáo sư Nguyễn Gia Phách, cựu giáo sư trường Lương Văn Can dẫn đi. Tôi đã gia nhập đạo Chúa, rửa tội ngày 15 tháng 8 năm 1991, là ngày lễ Đức Mẹ hồn xác về trời, ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, đường Kỳ Đồng do cha Bạch Văn Lộc làm phép thanh tẩy.
-Bước ngoặt thứ ba là bỏ xứ sở, rời bỏ những người thân yêu, ra đi, giống như ông Abraham (trong Cựu Ước), mà không biết đi về đâu, không biết làm nghề gì để sống. Tôi đến Mỹ ngày 01 tháng 11 năm 1993, máy bay đáp xuống phi trường Hobby và về sống ở một chung cư trên đường Town Park (Houston).
Từ năm 2008 đến nay, tôi có tham gia lớp Thánh Kinh với thầy Bạch và
Từ năm 2009 đến nay giúp cho lớp Tân Tòng của nhà thờ.
Suy nghiệm:
Biết rằng, sau khi tôi chết thì 5, 10 năm nữa, chẳng còn ai nhắc đến mình, nhưng tôi vẫn sống lạc quan, cố gắng viết vài ý nghĩ để lại cho đời sau, để lại cho con cháu và cho các bạn rất quý mến của tôi.
Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau trong ngày sau hết, đó là niềm hy vọng tuyệt vời của chúng ta, trong thân phận làm người.
Muốn viết thật nhiều để diễn tả hết tâm sự của mình, nhưng khả năng thì giới hạn, chắc chắn không thể nào diễn tả hết được sự ao ước, những ý nghĩ, những công việc, có lẽ tôi chẳng bao giờ làm được, vì không còn bao nhiêu thời gian nữa tôi còn sống trên dương thế này.
Thời gian sống bây giờ tôi chỉ dám tính từng ngày chứ không bao giờ dám tính sống từng năm.
Con người sống lâu cũng là quý nhưng đóng góp gì cho xã hội còn quý giá hơn.
Nếu có ai gây gỗ, chỉ trích, nói xấu, vu cáo mình, mình phải làm sao?
Yêu thương họ và cầu nguyện cho họ.
Phùng Văn Phụng
Ngày 21 tháng 04 năm 2026

