Mẹ Ơi!

Van Pham

MỘT GÓC SUY TƯ

Mẹ Ơi!

Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con. Lúc đứa con gái lớn khôn thành danh ở Mỹ, tháng nào cũng gửi về cho bà một lá thư và 200$ tiêu xài.

Hết xuân này đến xuân kia, cô con gái luôn viện cớ này cớ nọ bận bịu không thể về thăm người mẹ thương yêu.

Khi người mẹ mất, cô về làm đám tang rất to nhưng tuyệt nhiên cô không rơi một giọt nước mắt.

Đến khi mở chiếc rương mà bà cụ luôn để ở đầu giường, bỗng cô òa lên khóc nức nở, ôm lấy quan tài mẹ mình hét lên như điên dại: “Mẹ…Mẹ ơi…”

Mọi người quây quanh xem trong chiếc rương có gì. À, thì ra là một xấp những tờ đô-la mới toanh còn buộc dây. Và một mảnh giấy đã úa vàng, viết nguệch ngoạc ít chữ được dán dính lại với tấm hình cô con gái lúc mới lọt lòng:

“Tiền nhiều quá, mẹ xài không hết con à. Mẹ nhớ con lắm, mỗi khi nghe tiếng xe ôm (honda) là mẹ chạy ra. Lần nào cũng không phải là con hết. Số tiền này mẹ để lại cho con, CON ĐỂ DÀNH PHÒNG KHI ĐAU ỐM nghe con.”

Cô con gái đã có tất cả những gì một người phụ nữ hằng mơ ước: tiền, danh vọng, địa vị, chồng con thành đạt.

Nhưng cô đã mất một điều vô cùng thiêng liêng không thể tìm ở đâu được: MẸ ƠI..!

May be an image of 1 person and text
Bài này đã được đăng trong TRUYỆN NGẮN. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.