Đức Hồng Y Giu Se Trần Nhật Quân tham dự Thánh lễ an táng Đức Giáo hoàng Danh dự Bênêđictô XVI

Đức Hồng Y Giu Se Trần Nhật Quân, cựu giám mục Hong Kong, tham dự Thánh lễ an táng Đức Giáo hoàng Danh dự Bênêđictô XVI vào ngày 5 tháng 1 năm 2023, tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Rome, Ý, ngày 17 tháng 1 năm 2023 / 07:21 sáng, ký giả Courtney Mares – Thông tấn xã Công Giáo CNA

Đức Hồng Y Giu Se Trần Nhật Quân đã nói rằng ngài “rất quan tâm” về những gì có thể xảy ra với Thượng Hội đồng (Hiệp Hành) đang diễn ra và ngài đang cầu nguyện rằng “Đức Giáo Hoàng của chúng ta sẽ có sự khôn ngoan hơn”. Trong một cuộc phỏng vấn với tờ báo Il Giornale của Ý xuất bản vào ngày 17 tháng 1, Đức Hồng Y Quân cho biết ngài hy vọng thượng hội đồng sẽ thay đổi đường hướng hiện tại.

Đức Hồng Y Quân cũng chia sẻ về cuộc gặp riêng của ngài với Đức Thánh Cha Phanxicô khi ngài được phép (Chính Quyền Hồng Kong  trả lại sổ thông hành cho phép ngài đi) đến Rôma để dự tang lễ của Đức Bênêđictô XVI hồi đầu tháng này, ngài gọi đó là “một cuộc gặp gỡ tuyệt vời, rất ấm áp”. “Tôi cảm ơn Đức Thánh Cha vì đã bổ nhiệm vị giám mục tốt lành đến Hồng Kông vào năm 2021,” Đức Hồng Y Zen nói, đề cập đến Giám mục Hồng Kông Stephen Chow.

Ông cho biết Đức Thánh Cha Phanxicô đã trả lời: “’Tôi biết rõ điều đó, ông ấy là một tu sĩ Dòng Tên!’”

Đức hồng y, người vừa tròn 91 tuổi vào tuần trước, cũng đã nói với Đức Thánh Cha về việc ngài đã dành thời gian trong thập kỷ qua cho mục vụ nhà tù ở Hồng Kông và đã rửa tội cho một số tù nhân như thế nào: “Đức Phanxicô nói rằng ngài rất vui vì sứ vụ của tôi.”

Bản thân Hồng Y Quân đã bị bắt vào năm ngoái theo luật an ninh quốc gia của Hồng Kông (sau khi đảng Cộng Sản Trung Quốc xiết chặt gọng kềm, bóp nghẹt nền dân chủ của Hồng Kong).

Ngài nói rằng người Công giáo ở Trung Quốc đang sống trong một hoàn cảnh khó khăn và “chúng ta không bao giờ được quên cầu nguyện trong những thời điểm khó khăn này.”

Cảnh chính quyền Trung Quốc ủi sập nhà thờ ở tỉnh Hà Nam

Cảnh ủi sập nhà thờ ở tỉnh Sơn Tây, Trung QuốcPhá sập nhà thờ quê ở tỉnh Sơn Đông

Đức Hồng Y nói, “Nhiều tín hữu làm chứng cho đức tin của họ một cách quyết tâm nhưng chúng tôi biết rằng khi hoàn cảnh trở nên khó khăn, sẽ có một số người chỉ lo lắng cho lợi ích của bản thân. Phần chúng tôi là tiếp tục duy trì sự thật, công lý và bác ái. Bóng tối sẽ không chiến thắng được ánh sáng!” 

From: Phan Sinh Trần

Tôi chính là Mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên. (Ga 10:10-11)-Cha Vương

Thứ Tư rồi bạn ơi! Tết sắp đến rồi cố gắng dọn tâm hồn để đón xuân nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 18/01/2023

GIÁO LÝ: Tại sao phụng vụ được coi như là công trình của Thiên Chúa? Công trình của Thiên Chúa trước hết là công trình mà Thiên Chúa thực hiện cho chúng ta, sau đó mới là công trình chúng ta dâng lên Thiên Chúa. Chúa ban mình cho ta dưới hình thức các dấu hiệu thánh, để chúng ta cũng làm như Chúa đã làm, là hiến trọn mình cho Người. (YouCat, số 180)

SUY NIỆM: Chúa Giêsu có mặt trong Lời Người và trong Bí tích. Thiên Chúa có mặt! Đó là điểm quan trọng trước hết và trên hết trong toàn bộ cuộc cử hành Thánh Thể. Sau đó mới đến chúng ta. Chúa Giêsu hiến mình cho ta để ta dâng cho Người hiến tế thiêng liêng của đời ta. Trong bí tích Thánh Thể, Chúa Kitô hiến mình cho ta để ta hiến mình ta cho Người. Ta đưa cho Người như thể là một tấm séc để trống về cuộc đời ta. Như thế ta tham dự vào hy tế của Chúa Kitô, Đấng cứu độ và biến đổi ta. Đời sống ta ở trên trần được phóng chiếu lên Nước Thiên Chúa. Thiên Chúa có thể sống đời sống Người trong cuộc sống của ta.

❦ Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá hủy. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào. Tôi chính là Mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên. (Ga 10:10-11) (YouCat, số 180 t.t.)

LẮNG NGHE: Ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người. Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người. (Mc 10:44-45)

 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, con tin Chúa ngự thật trong bí tích Thánh Thể. Xin cho con năng tham dự thánh lễ và rước lễ sốt sắng. Xin cho con năng thăm viếng Chúa ngự nơi nhà tạm và có thái độ hết lòng cung kính khi vào nhà thờ. Xin cho lời hứa của Chúa “ai ăn bánh này thì được sống đời đời” (Ga 6,51) được thực hiện nơi con.

THỰC HÀNH: Bày tỏ lòng tha thiết biết ơn khi rước Chúa vào lòng.

https://www.youtube.com/watch?v=65xwfHt8mn8

Bài Ca Người Mục Tử – Chúa Nhật 4 C Phục Sinh

From: Đỗ Dzũng

CẦU XIN CHẮC CHẮN ĐƯỢC NHẬN LỜI – Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Có nhiều đoạn trong Phúc Âm, Đức Giê-su bảo đảm với chúng ta rằng, nếu chúng ta xin điều gì đó nhân danh Người, chúng ta sẽ được nhận lời.  Chẳng hạn, trong Phúc Âm thánh Mát-thêu, Người nói: Hãy xin thì sẽ được, bởi vì ai xin thì đều sẽ được.  Trong Phúc Âm thánh Gio-an người hứa với chúng ta rằng, nếu chúng ta xin bất cứ điều gì nhân danh Người, Chúa Cha sẽ ban cho điều đó.

Tại sao không lúc nào nó được ứng nghiệm?  Đôi khi chúng ta cầu xin một điều gì đó nhân danh Đức Giê-su, và lời cầu xin không được nhận lời.  Đôi khi đúng là chúng ta đã kêu lên tới trời bằng lời cầu xin của mình và dường như tất cả đều không được đáp lại.  Phải chăng Đức Giê-su đã hứa vu vơ khi Người xác quyết với chúng ta rằng Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta bất cứ điều gì chúng ta xin, nhân danh Người?

Các tác giả thiêng liêng và các nhà biện giải đã đưa ra nhiều câu trả lời cho câu hỏi này: Có thể những lời cầu xin của chúng ta không được nhận lời vì chúng ta đã xin không đúng.  Một người mẹ yêu con sẽ không đưa dao cho con mình chơi, phải không?  Cũng có thể lời cầu xin của chúng ta được nhận lời, nhưng ở một tầng mức sâu đậm hơn và khi đến lúc chết chúng ta mới hiểu được câu trả lời.  C.S. Lewis từng nói rằng chúng ta sẽ dùng hầu hết đời sống vĩnh cửu của mình để cám ơn Thiên Chúa đã không đáp lại lời cầu xin của mình!

Các câu trả lời này đều có giá trị, dù không phải là những câu trả lời của Đức Giê-su.  Quả thật, khi Người hứa lời cầu xin của chúng ta sẽ được nhận lời, Người không nói thêm với điều kiện chúng ta chỉ xin những điều đúng.  Người mời gọi chúng ta xin bất cứ điều gì nhân danh Người.  Người không chỉ định đó phải là điều đúng.  Vậy thì tại sao những lời cầu xin của chúng ta không lúc nào được nhận lời?

Linh mục Jerome Murphy-O’Connor, một học giả Kinh Thánh nổi tiếng, gợi ý rằng, trong Phúc Âm thánh Mát-thêu, cũng như trong phần lớn Tân Ước, lời cầu xin luôn dính liền với các hoạt động bác ái cụ thể trong cộng đồng.  Vì vậy để thật sự cầu xin cho người nào thì phải cụ thể mở lòng ra để giúp người đó.  Để thật sự cầu xin cho hòa bình và công lý thì phải làm việc tích cực cho hòa bình và công lý.  Khi chúng ta cầu xin “qua Đức Ki-tô,” chúng ta không chỉ cầu xin qua Đức Ki-tô đã sống lại trên trời nhưng còn qua “Nhiệm Thể của Đức Ki-tô” trên mặt đất này, là chính chúng ta.  Chúng ta cần phải tự mình giúp cho lời cầu xin của chính mình.  Vì vậy khi lời cầu xin của chúng ta dường như không được nhận lời, thì có thể chúng ta, Nhiệm Thể của Đức Ki-tô trên mặt đất này, chưa dành hết tâm trí để cố gắng trả lời cho lời cầu xin của chính mình, chúng ta chưa thật sự cầu xin “qua Đức Ki-tô.”

Nhà thần học Karl Rahner, khi bình giải về lời hứa của Đức Giê-su trong Phúc Âm thánh Gio-an rằng bất cứ điều gì chúng ta xin Đức Giê-su nhân danh Người chúng ta sẽ nhận được, đã đưa ra suy tư này:

Cầu xin một điều gì đó nhân danh Đức Giê-su không có nghĩa xin bằng miệng mà tâm hồn thì rối bời, quả tim chia rẽ, thèm muốn cơn mê khốn cùng của chúng ta về mọi sự làm chúng ta khao khát.  Không, cầu xin nhân danh Đức Giê-su có nghĩa là đi vào trong Người, sống với Người, nên một với Người trong tình yêu và Đức tin.  Nếu Người ở trong chúng ta qua Đức tin, tình yêu, ân sủng, Thần Khí, thì khi đó sự cầu xin của chúng ta mới nảy sinh từ tâm điểm của sự sống, đó chính là bản thân Đức Giê-su, và chỉ khi tất cả lời cầu xin và ao ước của chúng ta hợp nhất nơi Người và Thần Khí của Người, thì khi đó Chúa Cha mới nghe lời cầu xin của chúng ta.  Khi đó lời cầu xin trở nên giản dị và thành thật, hài hòa, đúng mực, và khiêm tốn.  Khi đó những gì thánh Phao-lô nói trong thư gởi tín hữu Rô-ma có thể áp dụng cho chúng ta: Chúng ta không biết cách cầu xin theo cách chúng ta phải làm, nhưng chính Thần Khí của Đức Giê-su đã cầu bàu cho chúng ta, chỉ một lời cầu xin, “Áp-ba! Cha ơi!” Người khát khao điều đó từ khởi nguồn: Người khát khao Thiên Chúa, Người xin Thiên Chúa vì Thiên Chúa, Người cầu xin Thiên Chúa thay cho chúng ta.  Mọi sự đều bao gồm và chứa đựng trong lời cầu xin này.…  [Nếu chúng ta cầu xin theo cách này] chúng ta sẽ thấy Thiên Chúa đang thật sự đáp lại lời cầu xin của chúng ta, bằng cách này hay cách khác.  Khi đó chúng ta sẽ không còn cảm thấy “cách này hay cách khác” là lời xin lỗi mong manh của  người ngoan đạo, và Phúc Âm là lời cầu xin không được đáp lại.  Không.  Lời cầu xin của chúng ta được nhận lời, nhưng chính vì đó là lời cầu xin nhân danh Đức Giê-su; và những gì cuối cùng chúng ta cầu xin cùng Thiên Chúa là để làm cho đời sống chúng ta được lớn lên, để lấp đầy đời sống chúng ta với Người, để chiến thắng, để cuộc đời phân rẽ của chúng ta được hợp lại thành một, để ngàn lẻ một ước muốn của chúng ta nên một với Người…  Cầu xin nhân danh Đức Giê-su là lời cầu được nhận lời, là đón nhận Thiên Chúa và ơn phúc của Ngài, và khi đó, dù trong nước mắt, đau đớn, khốn cùng, khi dường như chúng ta vẫn chưa được nhận lời, tâm hồn chúng ta đã được nghỉ ngơi trong Thiên Chúa dù chúng ta đang hành trình, dù chưa có niềm vui trọn vẹn của Thiên Chúa.

Nếu chúng ta chưa cầu nguyện như thế, thì Đức Giê-su vẫn còn nói với chúng ta: “Cho đến lúc này, con vẫn chưa cầu xin điều gì nhân danh Ta.  Con có thể đã cố gắng, con có thể có ý như vậy, nhưng con chưa làm cho Ta có sức mạnh và sức nặng trong lời cầu xin của con.”

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Ngôi Lời đã trở nên người phàm, và cư ngụ giữa chúng ta; những ai đón nhận Người, thì Người cho họ quyền trở nên con THIÊN CHÚA. (Ga 1:14a,12a)

Một ngày CN thật hạnh phúc trong Chúa là Đấng đã dựng nên bạn một cách quá lạ lùng.

Cha Vương

CN: 15/01/2023

TIN MỪNG: Giờ đây ĐỨC CHÚA lại lên tiếng. Người là Đấng nhào nặn ra tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ để tôi trở thành người tôi trung,… Thế nên tôi được ĐỨC CHÚA trân trọng, và Thiên Chúa tôi thờ là sức mạnh của tôi. (Is 49:5)

SUY NIỆM: Có bao giời bạn nghĩ tới điều mà Ngôn sứ I-sai-a nói: Thiên Chúa nhào nặn ra tôi từ khi tôi con trong lòng mẹ… chưa? Khi nói rằng mỗi con người, bạn và mình,  đều được tạo dựng theo hình ảnh và giống với Thiên Chúa có nghĩa là gì? Nếu bạn nghĩ rằng được tạo dựng theo “hình ảnh và giống với Thiên Chúa” có một chiều kích thể lý nào đó thì quả là một cách hiểu sai lầm. Bạn không thể giống với Thiên Chúa về thể lý bởi vì Thiên Chúa thì hoàn toàn thánh thiêng. Vậy để trả lời cho câu hỏi này, mời bạn hãy nghĩ tới những mối quan hệ thánh thiêng sau đây:

(1) Trong tất cả sự sáng tạo, chỉ có bạn và mình là người có thể đại diện cho Thiên Chúa trên thế gian này.

(2) Bạn cần phải biết Thiên Chúa là ai để sống như bạn đã được tạo dựng để sống. Bạn biết được Thiên Chúa thông qua Chúa Giêsu, Đấng vừa là Thiên Chúa vừa là con người hoàn hảo. Nhìn vào Chúa Giêsu thì bạn sẽ biết được Thiên Chúa.

(3) Bạn được Thiên Chúa giao phó để thực thi quyền thống trị trên trái đất. Thống trị ở đây không được hiểu theo nghĩa đen nhưng mà là con người phải chăm sóc cho việc sáng tạo, không đơn giản là sử dụng nó cho mục đích riêng của mỗi người. Đó là lý do tại sao sinh thái là một mối quan tâm quan trọng của Giáo Hội.

(4) Bạn được Thiên Chúa ban cho có trí tuệ và năng lực là có lý do; bạn có thể hiểu thứ tự của các vật, muốn biết thế giới xung quanh và hiểu nó sâu sắc nhất có thể.

(5) Bạn được nhào nặn ra với ý chí tự do. Điều này không phải là bạn muốn làm bất cứ điều gì bạn muốn. Đó là vô luật pháp, không phải tự do đích thực. Giáo Lý cho biết, “Người ta càng làm điều tốt, người đó càng trở nên tự do” (1733). Điều đó cũng nói với bạn rằng tự do của con người “đạt được sự hoàn hảo của nó khi hướng về Thiên Chúa, mối phúc của chúng ta” (1731).

(6) Bạn có thể nhận ra tiếng nói của Thiên Chúa thúc giục bạn làm điều tốt và tránh sự dữ. Thuật ngữ thông thường cho điều này là lương tâm.

(7) Khi dự nên bạn Chúa ban cho bạn có khả năng hướng về Thiên Chúa. Điều này được Thánh Augustine khẳng định rất rõ ràng và rất chắc chắn khi ngài viết: “Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng chúng con cho chính Chúa, và lòng chúng con không ngừng khắc khoải cho đến khi được nghỉ ngơi trong Chúa”.  Tuyệt vời quá đi! Chỉ có con người mới được tạo dựng theo một cách rất đặc biệt cụ thể như vậy bạn ạ. Bạn không thể hạnh phúc cho đến khi bạn có mối quan hệ thánh thiêng với Thiên Chúa.

Bạn nghĩ thế nào về vai trò làm người của bạn? Thật là hổ thẹn với Thiên Chúa khi bạn chỉ vì một tí “tham sân si” mà đánh mất đi mối quan hệ thánh thiêng này.

LẮNG NGHE: Ngôi Lời đã trở nên người phàm, và cư ngụ giữa chúng ta; những ai đón nhận Người, thì Người cho họ quyền trở nên con THIÊN CHÚA. (Ga 1:14a,12a)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì Chúa đã dựng nên con. Xin giúp con biết ý thức hơn về sự đặc biệt thế nào khi được Chúa ở trong con và vai trò độc đáo của con thế nào trong ánh mắt và công trình sáng tạo của Chúa, và lạy Chúa, xin giúp con biết khiêm nhường theo Chúa cho đến cùng và đừng để con xa lìa Chúa bao giờ.

THỰC HÀNH: Mời bạn hãy nhìn vào gương soi và thốt nên lời cảm tạ đến Thiên Chúa nhé.

From: Đỗ Dzũng

Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), hết lòng hết dạ, hết sức anh (em). (Đnl 6:4,5)

Cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc trong Chúa và Mẹ nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 14/01/2023

TIN MỪNG: Nghe đây, hỡi Ít-ra-en! ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, là ĐỨC CHÚA duy nhất. Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), hết lòng hết dạ, hết sức anh (em). (Đnl 6:4,5)

SUY NIỆM: Từ lúc niên thiếu Đức Mẹ Maria chỉ cầu xin và kính mến một Đức Chúa Trời nên Chúa đã ban cho Người đầy ơn phúc, và sẽ đặt người lên địa vị cao trọng nhất, hợp thánh ý Chúa. Muốn được ơn Chúa kêu gọi, phải tùy sự vật và hoàn cảnh Chúa quan phòng, định liệu cho những linh hồn trung nghĩa muốn cầu xin Người để biết mình ở trong bậc nào. Một thanh niên theo thú tính say hoa đắm nguyệt có đáng trông cậy Chúa thương định phận cho mình không?

Việc Đức Mẹ kết hôn với thánh Giuse, đã được Chúa quan phòng lảy lấy biết bao hoa trái tươi tốt trong các nhân đức của Mẹ. Nếu người ta chỉ bàn hỏi nhân thế để biết Đức Mẹ phải kết hôn với người nào, chắc họ sẽ chọn cho Đức Mẹ một người thần thế giàu sang; chứ không chọn người nhân đức hằng kính thờ Chúa từ lúc còn niên thiếu, vì nhân thế không quen làm như vậy. (x. Sách Gương Đức Mẹ, Q1:8:1)

LẮNG NGHE: Phần chúng ta, chúng ta hãy yêu thương, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước. (1 Ga 4:19)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Maria, Mẹ được Thiên Chúa yêu thương, tuyển chọn cách đặc biệt, xin giúp con biết trau dồi nhân đức để mang lại niềm vui và hạnh phúc cho nhau trong cuộc sống.

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay chưa từng nghe có người nào chạy đến cùng Ðức Mẹ, xin bầu chữa cứu giúp mà Ðức Mẹ từ bỏ chẳng nhận lời. Nhân vì sự ấy, con lấy lòng trông cậy than van chạy đến sấp mình xuống dưới chân Ðức Mẹ là Nữ Đồng Trinh trên hết các kẻ đồng trinh, xin Ðức Mẹ đoái đến con là kẻ tội lỗi. Lạy Mẹ là Mẹ Chúa Cứu Thế, xin chớ bỏ lời con kêu xin, một dủ lòng thương mà nhận lời con cùng. Amen

From: Đỗ Dũng

TRINH VƯƠNG MARIA | Sáng tác Phạm Đức Huyến | Ca sĩ Thanh Hoài

CÔNG CỤ CỦA ÂN SỦNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thứ Bảy Tuần I,  Mùa Thường Niên

“Ông liền đứng dậy đi theo Người”.

Một thương gia rất hài lòng với chiếc phong vũ biểu tốt nhất vừa sưu tầm. Nhưng về đến nhà, ông vô cùng thất vọng khi thấy chiếc kim của nó có vẻ bị kẹt; nó chỉ vào khoảng ‘bão’. Lắc nó vài lần, chiếc kim vẫn kẹt ở đó! Ông bực bội ngồi xuống, viết một thư phàn nàn gửi cho cửa tiệm. Tối hôm sau, từ văn phòng trở về, ông không tìm thấy chiếc phong vũ biểu; cả ngôi nhà cũng không! Thì ra, chiếc kim của nó đã chỉ đúng; rằng, có một trận cuồng phong!

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không nói đến một ‘phong vũ biểu’; nhưng cách tương tự, nói đến một ‘la bàn!’. Người tậu được nó, không phải là một thương gia hoài nghi, nhưng là một quan thuế cả tin, Matthêu! Matthêu luôn tin vào kim chỉ nam của la bàn vốn luôn chỉ về Giêsu, người gọi ông! Sự chóng vánh của Matthêu phản ánh sự ‘bật dậy’ dứt khoát của một người dám buông bỏ một ‘hoàn cảnh’ tội lỗi; để từ đó, hướng về Giêsu, tuân theo một cuộc sống mới, một cuộc sống công chính, thánh thiện và trở nên một ‘công cụ của ân sủng’ trong sự thông hiệp với Ngài!

Matthêu sẽ là tông đồ, người viết Tin Mừng vốn “là lời hằng sống, linh nghiệm, sắc bén hơn mọi thứ gươm hai lưỡi” như tác giả thư Do Thái hôm nay mô tả; hoặc như Thánh Vịnh đáp ca tung hô, “Lạy Chúa, lời Chúa là thần trí và là sự sống!”. Như vậy, sự thánh thiện của một người không đơn thuần là rời bỏ một quá khứ xấu, nhưng còn là một tham phần vào tình yêu và sự thánh thiện của Chúa; cũng không chỉ là dứt mình ra khỏi một cái gì đó, nhưng là được biến đổi để trở nên một ai đó, một ‘công cụ của ân sủng’ mà Chúa nhắm đến khi tạo dựng mỗi người để họ trở nên.

Cũng thế, khi gọi chúng ta, Thiên Chúa không bao giờ đưa ra một tấm bản đồ; thay vào đó, một chiếc la bàn. Chúng ta không nhìn thấy toàn bộ bức tranh; đơn giản, chỉ biết phương hướng, và nó luôn chỉ về Giêsu. Mỗi ngày, Giêsu mời gọi chúng ta để mắt vào Ngài, kim chỉ nam; từ đó, chúng ta đi theo, chìm sâu hơn
vào Ngài và tham phần vào tình yêu Ngài. Matthêu thực sự không biết đời mình sẽ ra sao, nhưng biết chắc, nó phải thay đổi; và nó phải bắt đầu từ đâu. Matthêu tin rằng, Chúa Giêsu là người đáng để tin, tin đến nỗi ông sẽ phó mình cho Ngài, mặc cho tương lai đùn đẩy. Matthêu đâu biết rằng, rồi đây, ông sẽ là một ‘công cụ của ân sủng’, công cụ của Lời!

Niềm vui của Matthêu phớn phỡ với bạn bè qua bữa tiệc mừng ngày ‘vĩnh khấn’. Ở đây, lời Khải Huyền thật thâm trầm, “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy”. Matthêu có thể nói ‘không’, ‘chưa’, hoặc ‘không phải bây giờ’; và nếu đã có một sự từ chối, hẳn đã không có một tiệc tối nào và do đó, bạn bè của ông đã bỏ lỡ cuộc gặp gỡ thân mật với Chúa Giêsu, một cuộc gặp biết đâu đã thay đổi vĩnh viễn một số cuộc đời của họ. Bằng việc thưa “vâng” của Matthêu, Chúa Giêsu đã có thể chạm vào cuộc sống của ông và của những người khác. Và như vậy, bất cứ ai thưa “vâng” với Chúa, Chúa sẽ làm một điều gì đó không chỉ cho người ấy, mà qua họ, người khác cũng được tham phần vào tình yêu và ân sủng Ngài.

Anh Chị em,

“Ông liền đứng dậy đi theo Người”. Lời mời gọi bước theo Giêsu, trước hết, là một lời gọi hoán cải tâm hồn; tiếp đến, là tham phần vào tình yêu và sự thánh thiện của Thiên Chúa. Matthêu đã trải nghiệm tiến trình đó trong suốt đời mình; đã trở nên một phong vũ biểu, một la bàn chính xác cho hậu thế với chiếc kim luôn chỉ về Giêsu. Không chỉ báo cho người khác có một trận cuồng phong, Matthêu còn chỉ ra một Đấng có uy quyền trên cả cuồng phong, cuồng phong trong thiên nhiên, cuồng phong trong linh hồn. Như Matthêu, bạn và tôi được mời gọi trở nên một phong vũ biểu, một la bàn, ‘công cụ của ân sủng’ cho tha nhân, với một điều kiện, luôn chỉ đúng hướng!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trong mọi thang bậc, Chúa gọi con trở nên một ‘công cụ của ân sủng’; xin cho con đừng bao giờ trở nên một công cụ tồi!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Nếu bí tích được người không xứng đáng cử hành, bí tích có mất đi hiệu quả không?-Cha Vương

Ai có con CỌP đang ở trong nhà thì chuẩn bị gọi Ubờ đi nhé. Chúc một ngày vui tươi trong Chúa để dọn tâm hồn đón xuân Quý Mão.

Cha Vương

Thứ 5: 12/01/2023

GIÁO LÝ: Nếu bí tích được người không xứng đáng cử hành, bí tích có mất đi hiệu quả không? Không. Các bí tích có hiệu quả khi hành động được hoàn tất, nghĩa là hiệu quả của bí tích không tùy vào bản thân người làm, vì chính Chúa Kitô hoạt động trong các bí tích. Tuy nhiên các bí tích chỉ có hiệu quả khi người làm có ý muốn làm như Hội thánh làm. (YouCat, số 178)

SUY NIỆM: – Những ai cử hành các Bí tích phải sống đời sống gương mẫu. Các bí tích có tác động không phải do sự thánh thiện của người cử hành nhưng do chính Chúa Kitô hoạt động trong họ. Tuy nhiên, Người vẫn tôn trọng tự do cả ta khi ta lãnh nhận bí tích. Vì thế các bí tích chỉ tác động một cách tích cực nếu ta cộng tác với Chúa Kitô. (YouCat, số 178 t.t.)

❦ Để chuẩn bị đón nhận bí tích Thánh Thể cách xứng đáng, các tín hữu phải giữ chay theo qui định của Hội Thánh (x. CIC khoản 919). Thái độ bên ngoài (cử chỉ, cách ăn mặc) phải biểu lộ lòng tôn kính, sự trang trọng và niềm vui của giây phút được Chúa ngự đến trong tâm hồn. (SGLGHCG số 1387)

LẮNG NGHE: Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết. Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa. (1 Cr 11:26-27)

CẦU NGUYỆN: “Lạy Con Thiên Chúa, hôm nay xin cho con được hiệp thông vào bàn tiệc huyền nhiệm của Chúa. Con không nói cho kẻ thù điều kín nhiệm của Chúa, con cũng không trao cho Chúa cái hôn của Giu-đa. Nhưng như tên trộm lành, con kêu xin Chúa: Lạy Chúa, khi vào Nước Ngài xin nhớ đến con”. (Thánh Gio-an Kim Khẩu)

THỰC HÀNH: Thái độ của bạn khi đi dự tiệc huyền nhiệm của Chúa thế nào? Chỉnh đốn lại một tí để đón nhận bí tích Thánh Thể cách xứng đáng nhé.

From: Đỗ Dzũng

 ĐẤNG THIÊN CHÚA TUYỂN CHỌN – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

 TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Chúng ta đã bước vào mùa Thường niên, cũng gọi là mùa Quanh năm.  Chúa nhật đầu của mùa Thường niên này, Phụng vụ giới thiệu với chúng ta dung mạo Chúa Giêsu ở nhiều khía cạnh rất phong phú.  Việc giới thiệu này giúp chúng ta hiểu biết Chúa Giêsu và nhờ đó, chúng ta kiên tâm trung tín trong ơn gọi đi theo Người.

Chúa Giêsu là Ánh sáng muôn dân.  Bài đọc I trích sách ngôn sứ Isaia, ở chương 49, còn được gọi là “ngôn sứ Isaia đệ nhị.”  Phần này cũng được gọi là “Sách an ủi” đối với người Do Thái đang sống trong cảnh lưu đày.  Vị ngôn sứ góp phần nuôi dưỡng đức tin của người lưu đày, hướng tâm hồn họ về lời hứa của Chúa trong tương lai.  Chúa sẽ can thiệp và giải phóng dân riêng của Ngài.  Những lời của vị ngôn sứ vừa nói với dân tộc Israel, vừa như với một cá nhân.  Nhân vật ngôn sứ loan báo Đấng Thiên sai sẽ đến trong tương lai.  Thiên Chúa sẽ đặt Người làm ánh sáng muôn dân, để chiếu soi mọi dân nước.  Đấng Thiên sai cũng là Đấng Cứu độ nhân loại.  Người sẽ làm cho tình thương của Chúa dạt dào như nước đại dương, và quy tụ muôn dân thành gia đình của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu là Chiên Thiên Chúa.  Những gì ngôn sứ Isaia loan báo, theo nhãn quan Kitô giáo, đã được thực hiện cách viên mãn nơi Đức Giêsu.  Ông Gioan Tẩy giả xuất hiện và tiếp nối giáo huấn của các ngôn sứ thuở xưa.  Ông giới thiệu Đức Giêsu với các môn đệ của mình.  Tước hiệu “Chiên Thiên Chúa” gợi lại cho người Do Thái việc Thiên Chúa giải phóng dân tộc họ.  Tước hiệu này cũng tiên báo cuộc khổ nạn của Đức Giêsu.  Máu Người sẽ đổ ra, như máu chiên vượt qua, nhờ đó nhân loại được cứu thoát khỏi án phạt muôn đời.

Chúa Giêsu là Đấng được Thiên Chúa tuyển chọn.  Đây là lời chứng của ông Gioan Tẩy Giả.  Đây cũng là lời chứng của ngôn sứ Isaia.  Khái niệm “Đấng được Thiên Chúa tuyển chọn” cũng giống như “Đấng được Thiên Chúa sai đi”, hay “Đấng Thiên sai.”  Trong Tin Mừng, nhiều lần Đức Giêsu khẳng định Người được Chúa Cha sai đến trần gian.  Việc tuyển chọn này được chính Chúa Cha xác nhận, khi Đức Giêsu được ông Gioan thanh tẩy trong dòng sông Giordan.  Việc Chúa Cha sai Con của Ngài đến trần gian là bằng chứng tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại, như lời Chúa Giêsu nói với ông Nicôđêmô: “Thiên Chúa yêu thế gian, đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16).  Như thế, sứ mạng của Chúa Giêsu là đến trần gian để quảng diễn tình yêu của Chúa Cha, đồng thời mời gọi mọi người nhận ra tình yêu ấy để sống tốt, đền đáp tình yêu thương của Chúa Cha.

Chúa Giêsu là Chúa của muôn người.  Thánh Phaolô đã khẳng định điều này trong thư gửi giáo dân Corintô (Bài đọc II).  Những ai tin vào Người sẽ được hiến thánh nhờ bí tích Thanh Tẩy.  Đây là huyền nhiệm của tình thương, do quyền năng của Thiên Chúa, Đấng yêu thương con người và muốn cho mọi người được cứu rỗi.  Như thế, người tín hữu được vinh dự lớn lao nhờ tin vào Chúa Giêsu.

Được trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu trong bí tích Thanh Tẩy, người tín hữu cũng trở nên những “người được Chúa Cha tuyển chọn.”  Ơn gọi và bổn phận của người tín hữu là giới thiệu Chúa Giêsu với mọi người, đồng thời phản ánh hình ảnh của Người qua chính cuộc đời thánh thiện công chính của mình, để rồi trong lời nói, tư tưởng cũng như việc làm, đều làm cho hình ảnh của Đức Giêsu hiển hiện.  Đó cũng là sứ mạng làm chứng cho Chúa trong cuộc sống hôm nay.

Trong những ngày này, chúng ta đang chuẩn bị đón xuân Quý Mão.  Năm cùng tháng tận là dịp chúng ta suy nghĩ về quỹ thời gian Chúa ban cho chúng ta.  Thời gian là vốn quý giá, mỗi người phải sử dụng nó một cách hữu ích cho bản thân và cho xã hội.  Đầu xuân là dịp chúng ta dâng lên Chúa những ước nguyện tốt lành.  Xin Ngài soi sáng và giúp chúng ta thực hiện được những dự tính trong năm mới.  Xin Chúa chúc lành và ban ơn bình an cho chúng ta.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

 From: Langthangchieutim

Tại sao khi nhận lãnh bí tích, cần có lòng tin trước?-Cha Vương

Chuẩn bị đuổi con hổ đi chưa? Nếu ai cần một tí thông minh và nhanh nhẹn thì chuẩn bị mở cửa toang ra để cho con mèo nó vào nhé. Chúc một ngày an lành.

Cha Vương

Thứ 4: 11/01/2023

GIÁO LÝ: Tại sao khi nhận lãnh bí tích, cần có lòng tin trước? Vì bí tích không phải là ảo thuật. Bí tích chỉ sinh hiệu quả khi người ta hiểu biết và lãnh nhận với đức tin. Các bí tích không chỉ đòi có đức tin mà nó còn gia tăng và diễn tả đức tin nữa. (YouCat, số 177)

SUY NIỆM:

 Chúa Giêsu đã dạy các tông đồ hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ bằng việc rao giảng Tin Mừng, làm phép Rửa cho họ, nghĩa là trước hết khơi dậy đức tin cho họ rồi sau mới rửa tội. Như thế chúng ta nhận 2 điều từ Hội thánh: đức tin và bí tích. Ngày nay, người ta không trở thành Kitô hữu bằng cách chỉ nhận một lễ nghi hoặc chỉ ghi tên vào sổ, nhưng là bằng đón nhận đức tin chân thật. Chúng ta nhận được đức tin chân chính này từ Hội thánh. Hội thánh lo bảo đảm đức tin đó. Bởi vì đức tin của Hội thánh được diễn tả trong phụng vụ, nên không một nghi lễ bí tích nào được thay đổi hoặc làm khác đi theo sở thích của một người hay của một cộng đoàn nào. (YouCat, số 177 t.t.)

❦ `Cũng như một cây nến được thắp sáng nhờ lửa của cây nến khác, thì đức tin cũng được thắp sáng nhờ đức tin. (Romano Guardini)

LẮNG NGHE: Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy. Nhờ đức tin ấy, các tiền nhân đã được Thiên Chúa chứng giám. (Dt 1:1-2)

CẦU NGUYỆN:  Lạy Chúa, đức tin là “cửa” mở ra, đưa con đi vào đời sống kết hiệp thân tình với Thiên Chúa và bước vào Hội Thánh của Người, xin giúp con sống đức tin bằng sự chuyên cần cử hành và lãnh nhận các bí tích, nhất là bí tích Thánh Thể và Hòa Giải để được thông phần vào đời sống vĩnh cửu mai sau.

THỰC HÀNH: Cố gắng tham dự thánh Lễ thường xuyên hơn.

From: Đỗ Dzũng

CÁC CÔNG THỨC TRONG KINH THÁNH VỀ THA THỨ

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Không có gì quan trọng cho bằng tha thứ.  Tha thứ là chìa khóa mở ra cho hạnh phúc và là mệnh lệnh thiêng liêng quan trọng nhất cuộc đời chúng ta.  Chúng ta cần tha thứ, cần làm hòa với những tổn thương và bất công mình đã chịu để khỏi phải chết trong giận dữ và cay đắng.  Trước khi chết, chúng ta cần tha thứ, tha thứ cho người khác, cho bản thân, cho Chúa, vì mọi sự xảy ra trong cuộc đời chúng ta.

Nhưng không dễ để tha thứ, thật sự nhiều lúc không thể tha thứ nổi.  Cần phải nói rõ như thế, vì ngày nay, nhiều tác phẩm đủ thể loại, với ý định tốt, đem lại ấn tượng tha thứ chỉ là vấn đề có sẵn sàng và có bỏ qua hay không.  Cứ buông bỏ và đi tiếp!

Nhưng chúng ta đều biết, đâu có dễ như vậy!  Những vết thương hằn lên tâm hồn thì cần thời gian, có khi là một thời gian rất dài để chữa lành, và tiến trình đó vô cùng chậm rãi, một việc mà chúng ta không thể đi nhanh được.  Thật sự, chấn thương từ vết thương cảm xúc thường tác động lên sức khỏe thể xác chúng ta.  Chữa lành cần có thời gian.

Khi nhìn vào vấn đề chữa lành và tha thứ, chúng ta có một thấu suốt đầy giá trị nhưng lại lãng quên từ lâu linh đạo về ngày sa-bát trong Do Thái giáo và Kitô giáo.  Giữ ngày sa-bát không phải chỉ tôn vinh một ngày nhất định trong tuần, đó là một công thức của tha thứ.  Cách nó tiến hành như sau.

Thần học và linh đạo về ngày sa-bát dạy chúng ta, Thiên Chúa tạo dựng thế giới trong sáu ngày và ngày thứ bảy là ngày sa-bát, ngày Ngài nghỉ ngơi.  Hơn nữa, không chỉ Thiên Chúa nghỉ ngơi ngày sa-bát mà Ngài còn tuyên bố đó là ngày nghỉ ngơi cho tất cả mọi người đến muôn đời, và như thế, Thiên

Chúa tạo một nhịp điệu nhất định cho cuộc sống chúng ta.  Nhịp điệu đó phải như thế này:

  • Làm việc sáu ngày, nghỉ một ngày.
  • Làm việc 49 (bảy lần bảy) năm, thì có năm đại xá, cả thế giới trải qua kỳ sa-bát.
  • Làm việc bảy năm, nghỉ một năm (kỳ nghỉ sa-bát).
  • Làm việc cả đời, rồi nghỉ kỳ sá-bat vĩnh hằng.

Nhịp điệu đó cũng nên áp dụng cho cách chúng ta tha thứ:

  • Chúng ta có thể giữ ác cảm nhỏ trong bảy ngày, nhưng rồi chúng ta phải buông bỏ nó.
  • Chúng ta có thể giữ ác cảm lớn trong bảy năm, nhưng rồi chúng ta cần buông bỏ nó.  (Mức hạn định dựa trên điều này).
  • Chúng ta có thể giữ một vết thương khủng khiếp khắc sâu vào tâm hồn trong 49 năm, nhưng rồi chúng ta cần buông bỏ nó.
  • Chúng ta có thể giữ một vết thương làm cho tâm hồn chúng ta tan vỡ cho đến chết, nhưng rồi chúng ta cần buông bỏ nó.

Điều này nêu bật một chuyện vốn thường không xuất hiện trong giới tâm linh và trị liệu thời nay, đó là: chúng ta cần thời gian để có thể tha thứ, và thời gian đó tùy thuộc vào mức độ của vết thương.  Ví dụ như:

  • Khi bị đồng nghiệp xem thường trong cuộc họp, chúng ta cần chút thời gian để bực mình cho sự bất công này, nhưng thường thì một vài ngày là đủ để chúng ta hướng về phía trước và có thể buông bỏ nó.
  • Khi chúng ta bị đuổi việc một cách lạnh lùng bất công thì bảy ngày hay bảy tuần thường không đủ để chúng ta buông bỏ và tha thứ chuyện này.  Có lẽ bảy năm thì thực tế hơn.  (Xin lưu ý “mức hạn định” phỏng theo thấu suốt Kinh Thánh này).
  • Có những chấn thương chúng ta chịu đựng để lại vết thương sâu sắc hơn cả do bị đuổi việc bất công.

Có những vết thương chúng ta chịu do bị lạm dụng, thờ ơ, do nhiều năm cam chịu bất công, và chúng cần hơn bảy năm để chữa lành.  Có thể phải mất đến 49 năm, nửa thế kỷ, để làm hòa với những chuyện chúng ta bị bắt nạt khi còn nhỏ, hoặc bị lạm dụng về cảm xúc, tình dục khi còn niên thiếu.

  • Có những vết thương quá sâu sắc đễn nỗi phải đến giờ hấp hối, chúng ta mới chỉ có thể làm hòa với sự thật là chúng đã xảy ra với mình, buông bỏ chúng và tha thứ cho người hoặc nhiều người đã gây ra chúng.
  • Cuối cùng, có những vết thương quá sức sâu đậm, quá sức hủy hoại, quá sức đau đớn đễn nỗi chúng ta không thể xử lý trong đời này.  Với chúng, may thay, chúng ta còn có cái ôm chữa lành nhân từ của Thiên Chúa sau khi chết.

Năng lực tha thứ dựa vào ân sủng hơn là ý chí.  Phạm lỗi lầm là thuộc tính con người, nhưng tha thứ là thuộc tính thần thánh.  Câu đơn giản này chứa đựng một sự thật thâm sâu hơn những gì chúng ta nắm bắt thoáng qua.  Điều làm cho tha thứ trở nên khó khăn và nhiều lúc bất khả thi, không phải chủ yếu do cái tôi của chúng ta bị bầm dập và tổn thương quá đỗi.  Đúng hơn, khó khăn thực sự chính là việc một vết thương của tâm hồn cũng như vết thương của thể xác, nó làm chúng ta suy yếu.

Điều này đặc biệt đúng với những chấn thương in sâu vào tâm hồn và làm tan nát tâm hồn, cần đến 49 năm hay cả đời để chữa lành, hoặc có lúc không thể chữa lành trong đời này.  Những vết thương như thế làm chúng ta cạn kiệt sức mạnh, nhất là khi đối diện với người đã gây cho chúng ta, làm chúng ta rất khó để tha thứ.

Chúng ta cần một linh đạo sa-bát để giúp đỡ cho mình.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Bí tích nào chỉ được lãnh một lần trong đời?

Chúc bạn và gia quyến một ngày bình yên và tốt đẹp. Hôm nay Giáo Hội bắt đầu tuần thứ nhất của mùa Thường Niên, mời bạn tiếp tục suy niệm những bài Giáo Lý căn bản để sống mạnh mẽ trong đức tin của mình mỗi ngày nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 10/01/2023

GIÁO LÝ:  Bí tích nào chỉ được lãnh một lần trong đời? Đó là 3 bí tích Rửa tội, Thêm sức, Truyền chức thánh. Những bí tích này in dấu không thể xóa nhòa vào linh hồn người lãnh. Rửa tội và Thêm sức làm ta nên con Chúa và nên giống Chúa Kitô một lần là đủ. Truyền chức thánh để lại dấu ấn không thể xóa nhòa nơi người nhận lãnh. (YouCat, số 176)

SUY NIỆM: Cũng như ta đã là con cái của cha mẹ thì là mãi mãi chứ không phải chỉ đôi khi hoặc một chút thôi, cũng thế khi được Rửa tội và Thêm sức, ta là người con của Chúa mãi mãi giống như Chúa Kitô và là chi thể của Hội thánh Người. Trường hợp bí tích Truyền chức thánh cũng vậy, đó không phải là công việc ta làm cho đến khi nghỉ hưu, mà đó là một ân sủng ta lãnh nhận không thể hủy bỏ được. Vì Thiên Chúa là Đấng trung tín, nên hiệu quả các bí tích mà Kitô hữu đã lãnh nhận như để đáp lại ơn Chúa mời gọi, như là ơn gọi, và như ơn gìn giữ của Chúa. Vì thế, chỉ được lãnh các bí tích này một lần mà thôi. (YouCat, số 176 t.t.)

LẮNG NGHE: Không phải vì tự sức mình chúng ta đã làm nên những việc công chính, nhưng vì Người thương xót, nên Người đã cứu chúng ta nhờ phép rửa ban ơn Thánh Thần, để chúng ta được tái sinh và đổi mới. Thiên Chúa đã tuôn đổ đầy tràn ơn Thánh Thần xuống trên chúng ta, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Đấng cứu độ chúng ta. Như vậy, một khi nên công chính nhờ ân sủng của Đức Ki-tô, chúng ta được thừa hưởng sự sống đời đời, như chúng ta vẫn hy vọng. (Tt 3:5-7)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, ôi thật diễm phúc cho con không những được làm con của Chúa mà còn có Chúa là sức mạnh thiêng liêng để giúp con không bị gục ngã dưới sức nặng của khổ nhọc, của tuyệt vọng và buồn phiền, xin mãi ở bên con Chúa ơi.

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Tin Kính.

From: Đỗ Dzũng

Đại hội hành hương tân niên tại đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Houston Texas.