BẮT ĐẦU TỪ CHỖ HỎNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel!”.

Francis Thompson ví Thiên Chúa như một người thợ săn không bỏ cuộc. Trong bài thơ “The Hound of Heaven”, ông tưởng mình đang chạy trốn Thiên Chúa, nhưng thật ra Thiên Chúa mới là Đấng đang đuổi theo ông, một con người đang lạc lối.

Kính thưa Anh Chị em,

Kinh nghiệm ấy giúp chúng ta hiểu câu Tin Mừng dễ gây bối rối hôm nay: “Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel”. Thật lạ lùng, Israel được ưu tiên không vì họ tốt hơn các dân khác; nhưng vì họ đang lạc. Thì ra, Thiên Chúa thường ‘bắt đầu từ chỗ hỏng’.

Chúa Giêsu không nói “chỉ đến”, nhưng nói “tốt hơn là hãy đến”. Đó là một thứ tự, không phải là một sự loại trừ. Trong lịch sử cứu độ, Thiên Chúa luôn khởi đi từ nơi cần được cứu nhất. Israel có ưu thế không vì công trạng, nhưng vì tình trạng. Thiên Chúa thường bắt đầu từ nơi vết thương đang rỉ máu. Khi gọi Israel là “sở hữu riêng”, “vương quốc tư tế” và “dân thánh” – bài đọc một, Ngài không nói với một dân tộc hùng mạnh, nhưng với một đoàn người thốc thếch từ sa mạc – chưa có đất hứa, chưa có đền thờ, chưa có một tương lai rõ ràng. Vậy mà chính từ một lịch sử hỏng hóc và thô ráp như thế, Thiên Chúa lại khởi sự gầy dựng dân riêng của Ngài.

Phaolô còn đi xa hơn – Đức Kitô không chết cho người công chính, nhưng cho “hạng vô đạo”, những “người tội lỗi” chống lại Thiên Chúa – bài đọc hai. Đó là một trong những nghịch lý lớn nhất của Kitô giáo: tình yêu Thiên Chúa không xuất hiện ở cuối hành trình hoán cải như một phần thưởng, nhưng ở đầu hành trình như một ân ban. Vì thế, đừng che giấu rạn nứt của mình, vì đó là cánh cửa để Thiên Chúa bước vào và chữa lành. “Thiên Chúa yêu chúng ta không phải vì chúng ta tốt lành; chúng ta trở nên tốt lành vì Ngài yêu chúng ta!” – C. S. Lewis.

Với Chúa Giêsu, Ngài không sai các môn đệ đi tìm những người đạo đức nhất. Sứ mạng Ngài trao đều hướng về những gì đang đổ vỡ: bệnh tật, ô uế, chết chóc và quyền lực của sự dữ. Nói cách khác, các môn đệ được sai đến không phải với phần mạnh nhất của thế giới, nhưng với phần đau nhất của nó. Họ được sai đi để tiếp nối chính cách hành động của Thiên Chúa: tìm đến phần bị tổn thương nhất của thế giới.

Anh Chị em,

Như vậy, Thiên Chúa không đứng ngoài những đổ vỡ của con người để chỉ đường từ xa. Trong Đức Kitô, Ngài bước vào chính lịch sử ấy – sinh ra giữa một dân tộc đang mong chờ ơn giải thoát; sống giữa những người thu thuế, tội nhân và bệnh tật; rồi chết trên thập giá như một kẻ bị loại trừ. Nhưng chính nơi tưởng như thất bại nhất ấy, Thiên Chúa lại khởi sự công trình cứu độ cho toàn thế giới. Thì ra, đó luôn là cách Ngài hành động: không bắt đầu từ chỗ mạnh nhất, nhưng từ chỗ hỏng nhất. Thập giá cho thấy điều đó rõ hơn bất cứ nơi nào khác. “Ơn Chúa không tìm thấy con người xứng đáng, nhưng tạo nên họ!” – Augustinô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con đợi mình hoàn hảo mới đến với Chúa; cho con can đảm nhìn nhận những chỗ hỏng của mình; và để Chúa bắt đầu lại từ những rạn nứt ấy!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XI TN, NĂM A

Sau khi gọi mười hai môn đệ, Đức Giê-su đã sai các ông đi truyền giáo.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 9,36 – 10,8

9 36 Khi ấy, Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

10 1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

2 Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ : đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông ; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông ; 3 ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô ; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế ; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô ; 4 ông Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người. 5 Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng :

“Anh em đừng đi tới vùng các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của người Sa-ma-ri. 6 Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”


 

Được xem 2 lần, bởi 2 Bạn Đọc trong ngày hôm nay