Tài xế xe BMW tông người còn nhảy xuống đánh nạn nhân tử vong
Ngày 5/4, Viện KSND TPHCM cho biết cơ quan này vừa trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung vụ án giết người đối với bị can Lê Long Trực (28 tuổi, tại TPHCM).

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ
Ngày 5/4, Viện KSND TPHCM cho biết cơ quan này vừa trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung vụ án giết người đối với bị can Lê Long Trực (28 tuổi, tại TPHCM).



Lan Le added 3 new photos.
Facebooker Trần Thanh Mai hiện đang bị Công an và an ninh huyện Châu Thành tỉnh Long An gây kho’ khăn bằng cách làm áp lực với nhà trường và gia đình em. Mục đích buộc em phải gỡ các bài liên quan đến quan điểm chính trị trên trang cá nhân.
Tôi khẳng định, đây là hành vi vi phạm và chà đạp lên Hiến pháp và Pháp Luật nước CHXNCN Việt Nam do chính Cơ quan Lập Pháp đề ra. Vi phạm Điều 25 Hiến pháp năm 2013.
Tôi đề nghị mọi người chia sẽ rộng thông tin này trong cộng đồng, nhằm bảo vệ quyền lợi cho em Trần Thanh Mai, cũng như tạo tiền đề cho chính chúng ta sau này.
Tài khoản của em học sinh Trần Thanh Mai lớp 11 trường Nguyễn Thông tỉnh Long An tôi giữ mật khẩu và tôi quyết định không trả tài khoản FB cho em ấy!
Công an tỉnh Long An muốn gì thì tìm tôi mà làm việc! Sau này tài khoản Facebook này của em Thanh Mai đăng bất cứ gì thì hãy tìm tôi mà gây khó dễ!
🙂
Tôi nhắn công an – an ninh tỉnh Long An vậy đó! Tha cho gia đình cô bé!
Hiện cô bê bị công an mời làm việc … chưa buông tha! Các em học sinh cùng trường nên giúp đỡ bạn các em thay vì phán xét bạn ấy! Bạn ấy không làm gì sai! Bạn ấy có quyền nói và viết theo cảm xúc!
Công an tỉnh Long An đã vi hiến!

SACRAMENTO, California (AP) – Các thượng nghị sĩ Thượng Viện tiểu bang California hôm Thứ Hai có sự chấp thuận sơ khởi đối với một dự luật theo đó sẽ ngăn không cho giới chức công lực tiểu bang hợp tác với cơ quan di trú liên bang, một điều mà những người ủng hộ cho hay sẽ chống lại chiến dịch lùng bắt di dân bất hợp pháp của Tổng Thống Donald Trump.
Luật này sẽ khiến toàn thể tiểu bang California thành nơi an toàn cho nhiều người đang ở Mỹ bất hợp pháp.
Thượng Viện California thông qua dự luật với 27 phiếu thuận và 12 phiếu chống, sau đó gửi sang Hạ Viện, dù có sự phản đối cho rằng luật này đe dọa an ninh công chúng vì che chở kẻ phạm pháp không bị trục xuất.
Dự luật, có tên SB54, được chuyển đi tiếp sau khi người đứng đầu Thượng Viện, Thượng Nghị Sĩ Kevin de Leon (Dân Chủ-Los Angeles) sửa đổi để cho phép các giới chức công lực tiểu bang và địa phương thông báo với cơ quan cảnh sát di trú (ICE) trước khi các tù nhân trong tình trạng di trú bất hợp pháp mãn hạn tù về các tội có tính cách đại hình hay bạo động.
“Chúng ta sẽ cộng tác với các đồng nghiệp ở cấp liên bang về thành phần tội đại hình hay bạo động. Nhưng chúng ta sẽ không cộng tác hay đưa một ngón tay để giúp họ, hay chi ra một xu, khi nói về việc chia rẽ các bà mẹ và con cái của họ,” ông de Leon nói.
Luật này, nếu được thông qua và ban hành, sẽ có hiệu lực vào ngày 1 Tháng Giêng năm tới.
California hiện có khoảng 2.3 triệu di dân bất hợp pháp. Thành phố San Francisco, tuyên bố là nơi an toàn cho di dân bất hợp pháp, đang kiện Tổng Thống Donald Trump về vấn đề này.
SB54 sẽ cấm cảnh sát địa phương hay tiểu bang bắt giữ hoặc cầm giữ người nào chỉ vì vi phạm luật di trú, trừ khi có trát tòa.
Ông de Leon cũng có thay đổi trong dự luật để cho phép giới chức công lực địa phương chuyển giao thành phần tội phạm cho giới chức di trú liên bang nếu đương sự từng bị trục xuất trước đó do tội hình sự liên quan đến bạo động.
Thượng Nghị Sĩ Ted Gaines (Cộng Hòa-El Dorado Hills) phản đối luật này, nói rằng “Nếu chúng ta không kiểm soát biên giới mình, chúng ta không còn là một quốc gia.”
Ông nói thêm: “Chúng ta không thể nào trở thành nơi tiêu biểu của tình trạng vô pháp luật.” (V.Giang)

tuongnangtien
Tôi gặp Tản Đà rất sớm, ngay từ khi mới bước chân vào trường trung học nhưng hoàn toàn không để ý chi đến những câu thơ rất ngông nghênh (và cũng rất trẻ con) của cái ông già dở hơi này:
Văn dài hơi tốt ran cung mây
Trời nghe, Trời cũng lấy làm hay
Với thời gian, rồi đến lượt tôi già. Đời về chiều, đọc lại Tản Đà mới chợt nhận ra là ổng có nhiều câu thơ sao (mà) thấm thía:
Công danh phù thế có ngần ấy thôi
Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ
Đối với một anh thường dân dấm dớ (cỡ) như tôi thì “công danh” lẫn “sự nghiệp”– tất nhiên – đều là những chuyện rất xa vời nên không dám lạm bàn nhưng cái “mùi men nhạt” thì tôi đã nếm qua, và không chỉ một lần. Rất nhiều lần, tôi quá chén. Nửa đêm thức giấc miệng đắng, môi khô, đầu óc bần thần, cơ thể rã ruợi, lờ qườ vớ một được cái ly (cứ tưởng là ly nước) ực xong mới hiểu thế nào là “ngậm mà nghe!” Té ra đó là ly rượu uống dở, ban chiều.
Nôn, oẹ tới mật xanh mật vàng luôn. Má ơi, nó nhợn thấu xuống tới ruột già, và ớn lên tới óc.
Thầm nhủ (thôi) bỏ rượu cho rồi nhưng chỉ “nhủ thầm” lúc đó thôi. Chậm lắm, đến chiều hôm sau là tôi lại tà tà vào tiệm xách ra vài chai, cả bia lẫn rượu, như thể là chưa bao giờ có “sự cố”gì đáng tiếc xẩy ra (vào đêm qua) cả!
Tôi nghe nói ông Tản Đà cũng thế, thằng chả cũng uống liên miên (và quá chén đều đều) nên thiếu hụt triền miên. Lắm lúc, vì cơm áo, nhà thơ của chúng ta còn phải ngồi lê ở vỉa hè để coi Hà Lạc nữa!
Ôi tưởng gì, chứ vì chuyện áo cơm thì đời ai mà không lụy (ít nhất, cũng chục phen) nhưng “xuống” tới cỡ phải làm thêm nghề … thầy bói kiếm ăn thì tôi chưa bị lần nào. Chả phải tôi hay ho gì hơn ông Tản Đà mà chả qua chỉ vì ông ấy xui thôi. Cái xui xẻo của một người cầm viết sinh vào thời đại “văn chương hạ giới rẻ như bèo” chỉ vì nước nhà còn đang bị thực dân đô hộ.
Sau này, ở vùng Mỹ/Ngụy tạm chiếm, tình trạng của giới văn nghệ sĩ cũng vậy. Cũng có người (suýt) phải xem bói bài để kiếm thêm thu nhập, theo như một bài viết của Võ Phiến liên quan đến Nguyễn Thị Thụy Vũ:
Trên tạp chí Bách Khoa số vừa rồi, nữ sĩ Nguyễn Thị Thụy Vũ có đăng thiên truyện ngắn: Nghề mới.
Cái nghề mới mà nữ sĩ nói đây là nghề … bói bài cào. Cho đến nay nhân vật “tôi” trong truyện chưa thực sự làm nghề mới. Tuy nhiên, bạn bè khuyến khích, người nhà (cậu em) khuyến khích và dường như chính nhân vật “tôi” cũng nhận thấy nghề mới – xét về một khía cạnh – không phải không có sức cám dỗ.
Tác phẩm của nữ sĩ tuy gọi là “truyện ngắn”, thực ra có giọng bút ký, tự truyện (Cũng như nhiều tác phẩm khác của nữ sĩ đã đăng ở các tạp chí Bách Khoa, Văn hồi gần đây ). Nghề chính, “nghề cũ” của nhân vật “tôi” là thực: nghề viết văn. Các thành phần trong gia đình được nói đến đều có thực. Các bạn bè được kể ra đều có thực. Bởi vậy, người đọc có quyền nghĩ rằng nội dung của truyện cũng là chuyện thực. Và đó là điều bi đát.
Tất nhiên, “điều bi đát” này chỉ có thể xẩy ra ở miền Nam – vùng địch tạm chiếm – thôi. Chứ còn ở miền Bắc (“của chúng ông”) thì giới thơ văn sống khoẻ:
Nhuận bút như rứa thì quá nhiều nhưng những nhà thơ cỡ Chế Lan Viên, Huy Cận, Xuân Diệu, Sóng Hồng, Tố Hữu … – xem ra – hơi ít. Đếm chưa chắc đã đủ mười đầu ngón tay. Với tuyệt đại đa số còn lại thì cuộc sống, dường như, không được khoẻ mạnh gì cho lắm. Nguyễn Thị Hoài Thanh là một trường hợp (vất vả) điển hình:
“Thời con gái chị vốn xinh đẹp. Nhất dáng nhì da. Chị được cả hai. Nhưng hồng nhan đa truân. Hai lần kết hôn, hai lần ly dị. Vẻ đẹp của tuổi ba muơi đang chín. Cái sắc đẹp không chủ đã gây cho chị biết bao nhiêu khó khăn, nhiều khi cả nguy hiểm nữa. Hình như Nguyễn Thị Hoài Thanh sinh ra là để gặp rắc rối và vuợt qua những rắc rối khó khăn. Chịu đựng và vượt qua một cách thản nhiên bình tĩnh, không kêu ca như cuộc đời vốn như vậy …
Có việc gì mà không trải qua. Hãy kể những việc chính: Công nhân xi măng, thợ điện Hải Phòng điện khí, thợ điện công ty xây lắp, công nhân bóc lạc công ty xuất nhập khẩu, đứng máy bào cuốn xí nghiệp gỗ Trương Công Định, công nhân công ty xếp dỡ, cấp dưỡng công ty vật liệu kiến thiết, súc sạc ắc qui Công Ty Quốc Doanh Đánh Cá Hạ Long… Đó là chưa kể còn đi giao bánh rán, bánh mì, kẹo lạc, làm và bán nước mắm … Đồng luơng không đủ nuôi mình mà còn phải nuôi con …” (Bùi Ngọc Tấn. “Một Mơ Ước Về Kiếp Sau.” Viết Về Bè Bạn. Tiếng Quê Hương: Virginia, 2005).

Thảo nào mà thơ của Nguyễn Thị Hoài Thanh đọc nghe như một tiếng thở dài, dù (rất) khẽ:
Sông Cấm ơi! Sông như người bạn mới quen
Thân thiết thế mà sao không hiểu được
Chiều tan ca tôi đi bên dòng nước
Sông với tôi, với bóng là ba
Bóng tôi nghiêng với bao la
Sông mang về biển
Bóng tôi còn nguyên vẹn không sông?
Sông Cấm chả hiểu có mang được “nguyên vẹn” bóng người “về biển” hay không nhưng chị Thanh, tiếc thay, đã không giữ được nguyên vẹn hình hài của chính mình:
“Tai nạn xẩy ra ngay ngã Sáu, gần nhà tôi. Chị nằm ngất trên đường mưa dầm ngày tết, mặt đường sền sệt một thứ nước bùn hoa. Cánh tay dập nát, xương gẫy… Chị bảo người nhà xin cho người tài xế đã gây ra tai nạn vì người ta không cố ý, người ta cũng khổ như mình.” (Bùi N.T. sđd, trang 111-112).
Sau đó, sau khi bị thương tật, Nguyễn Thị Hoài Thanh đã lâm vào bước đường cùng. Loay hoay mãi vẫn không lối thoát, chị đành bỏ nhà vào Nam đi … mót!
Đi mót, nghĩ cho cùng, vẫn đỡ hơn đi xin như hoàn cảnh (vất vả hơn chút xíu) của một nhà thơ khác:
“Lật hồ sơ Dương Ánh Dương, thấy ông ghi thế này: Họ và tên: Dương Thân Mật. Sinh năm 1950. Bút danh: Dương Ánh Dương. Nghề nghiệp: ăn mày …
Mình bật cười. Mấy ông văn nghệ sĩ chỗ nào cũng tếu táo được. Hồ sơ lý lịch là chuyện nghiêm túc, các ông vẫn đùa như thường… Té ra không phải, Dương Ánh Dương không đùa, anh hành nghề ăn mày đã mấy chục năm rồi. (Nguyễn Quang Lập. “Gã Ăn Mày Thi Sĩ.” Bạn Văn 2. NXB Hội Nhà Văn: Hà Nội, không rõ năm xuất bản).

May mắn là cái thời mà nhà thơ phải đi mót hay đi xin không kéo dài mãi mãi. Sau khi Đảng và Nhà Nước “dũng cảm nhìn vào sự thực,” quyết tâm “bẻ lái con tầu đất nước” thì cả dân tộc đã ào ạt bước ra biển lớn. Giới thi nhân, có người, đi đến tận chân trời góc bể để làm … ô sin nữa – theo như bài tường thuật của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều:
“Đó là một người đàn bà Việt Nam đang giúp việc cho một gia đình ở Đài Bắc. Chị tên là Phạm Thị Tường. Khi người đề dẫn chương trình buổi đọc thơ bế mạc Liên hoan Thơ giới thiệu chị lên đọc thơ thì tôi mới biết chị có ở đó. Một người phụ nữ trạc ngoài 40 tuổi vẻ thùy mị, mỉm cười và bước lên sân khấu. Chị giới thiệu về bản thân mình bằng tiếng Hoa. Rồi chị ngâm bài thơ do chị sáng tác…

Nhà thơ Phạm Thị Tường. Ảnh: vietnamnet
Chúng ta đã nghe quá nhiều chuyện về số phận của những người phụ nữ Việt Nam làm Ôsin cho các gia đình ở Đài Loan. Có người bị đánh đập. Có người bị xỉ nhục. Có người bị lừa gạt. Và hình như, chúng ta chưa bao giờ nghe nói một câu chuyện có hậu về những người phụ nữ Việt nam đi làm thuê này. Bởi thế khi một người làm thuê bước lên một sân khấu của một trung tâm văn hóa lớn với những chùm đèn rực rỡ làm tôi choáng váng.”
Tôi cũng “choáng váng” thấy bà luôn, sau khi đọc xong câu chuyện “có hậu” vừa rồi. Báo Nhân Dân, số ra ngày 30 tháng 8 năm 2015, có bài bình luận “Việt Nam Thế Thế Nước Đang Lên.” Thì hẳn là thế rồi nhưng ai mà dè lên nó mau dữ vậy, Trời! Coi: mới hôm nào giới thi nhân Việt Nam còn có kẻ lê la đi xin ăn, và quanh quẩn đi mót khoai mót bắp mà nay đã có người “bước lên một sân khấu của một trung tâm văn hóa lớn với những chùm đèn rực rỡ” ở tận bên Đài Loan lận. Đất nước có bao giờ được như thế này không?
Ba gia đình của bà Trần Thị Thanh Loan, Trần Thị Lụa và Trần Thị Phúc vừa có buổi phỏng vấn thứ hai với Ủy ban Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) hôm 30 và 31/3.

Ba người phụ nữ Bình Thuận vượt biên lần hai đang lưu trú tại Indonesia và đang trong quá trình xin quy chế tỵ nạn, BBC được biết sau khi trao đổi với họ hôm 4/4.
Đoàn đã có buổi phỏng vấn đầu tiên hôm 20 và 21/3 và được cấp quy chế xin tỵ nạn ‘asylum seeker’.
Bà Lụa cho biết đoàn gồm 18 người, sáu người lớn và 12 trẻ em, rời vùng biển Bình Thuận trên một chiếc thuyền gỗ nhỏ hôm 30/1.
Đoàn đã đi được 12 ngày thì động cơ hư nặng, thuyền đập vào ghềnh đá dọc bờ biển Java, Indonesia.
Sau đó họ được người dân địa phương và cảnh sát Indonesia đưa vào bờ.
Ngay trong đêm, đoàn thuyền nhân được đưa đến một trại tỵ nạn trong khi chính phủ Indonesia tiến hành thủ tục trả họ về Việt Nam.
Tại đây, bà Lụa cho biết họ đã liên lạc với nhà bảo trợ hảo tâm người Úc, bà Shira Sebban và nhà hoạt động nhân quyền Grace Bùi nhờ giúp đỡ.
Bà Grace Bùi cho BBC biết chính quyền Indonesia tính trả nhóm vượt biên về Việt Nam vì họ không phải người tỵ nạn nên không thể ở lại trại, họ cũng không thể vào tù vì họ không phạm tội.
Nhưng đoàn đã xin ở lại cho đến khi họ được gặp đại diện của Liên Hiệp Quốc.
Đoàn được ở tại một khách sạn nhỏ cho đến khi Tổ chức Di cư Quốc tế (IOM) đứng ra hỗ trợ chuyển họ đến trung tâm tỵ nạn Hồi giáo, cũng là nơi gia đình này sinh sống phần lớn trong thời gian qua.
Bà Lụa cho biết trung tâm Hồi giáo nơi họ đang ở rất rộng rãi và sạch sẽ, được ăn uống đầy đủ tuy bị giám sát và không được phép ra ngoài. Các sơ và mạnh thường quân tại nhà thờ công giáo địa phương cũng hay cho quần áo và đồ ăn.
“Cuộc sống khá thoải mái,” bà Bùi nhận xét sau khi đến thăm ba gia đình vào tháng 2.
Bà Grace Bùi cũng cho biết hôm bà đến thăm đoàn thuyền nhân, người của bên sở di trú Indonesia đã nhờ bà khuyên đoàn quay trở lại Việt Nam.
“Người đàn ông này nói những người này nên về Việt Nam đi, vì Việt Nam rất tốt và sẽ không trừng phạt họ,” bà Grace Bùi nói.
Sau khi nghe thấy thế, “Tụi tôi quỳ xuống xin họ đừng trả tụi tôi về Việt Nam. Tụi tôi có chết chứ không quay lại Việt Nam,” bà Lụa kể.
Chồng của bà Loan, ông Hồ Trung Lợi vẫn đang thụ án 24 tháng ở Việt Nam vì tội tổ chức vượt biên hồi năm 2015, đến tháng 4/2017 sẽ hết hạn tù.

‘7 đến 10 năm tù hoặc tự tử‘
Trao đổi với BBC, luật sư của ba gia đình này, ông Võ An Đôn cho biết họ liên lạc với ông hôm họ đang trên biển vượt biên qua Úc lần hai.
“Thoạt nghe thì tôi hơi bị sốc và có nói lại với họ rằng nếu bị phía Úc trả về thì họ sẽ đối mặt với bản án cũ và mới từ 7 đến 10 năm tù,” ông nói.
“Nhưng qua điện thoại, hai bà ấy nói rằng nếu lần vượt biên này chính phủ Úc không nhận mà trả về nước thì họ thề sẽ nhảy xuống biển tự tử, chứ không bao giờ chịu trở về Việt Nam lần thứ hai,” ông nói thêm.
Bà Sebban, một nhà báo và giáo sư Úc tại Sydney nói:
“Tôi đã cầu xin họ đừng trở lại Úc bằng thuyền nữa. Tôi đã cảnh báo họ về về an ninh biên giới nghiêm ngặt của nước tôi.”
Tháng 9/2016, bà Trần Thị Lụa bị Tòa án Nhân dân tỉnh Bình Thuận tuyên phạt 30 tháng tù giam trong phiên phúc thẩm về tội tổ chức vượt biên hồi tháng 7/2015.
Thời điểm đó, bà Lụa được tin là có chồng đi đánh bắt cá biển bị Indonesia bắt giam.
Trong một phiên tòa khác hồi tháng 4/2016, bà Trần Thị Thanh Loan bị tuyên phạt 36 tháng tù giam.
Cả hai bà Lụa và Loan đều được hoãn chấp hành hình phạt tù đến tháng 7/2017 “vì lý do nuôi con nhỏ và có chồng đi tù”.
“Ngày nào chúng tôi cũng cầu nguyện, để được quy chế tỵ nạn. Chúng tôi thà chết chứ không về Việt Nam,” bà Phúc nói với BBC.
QUẢNG NINH (NV) – Người dân thành phố Hạ Long đã dần thay tiền Việt Nam bằng tệ Trung Quốc trong việc mua bán, sinh hoạt, nhộn nhịp đến nỗi khiến nhiều người nghĩ mình đang sinh sống ở “Hán Quốc.”
Tại nhiều khu du lịch, mua sắm như trung tâm thương mại “HaLong Marina,” khu du lịch quốc tế Tuần Châu, khu vực Bãi Cháy… nếu không phải là dân cư địa phương, nhiều người lầm tưởng mình lạc vào “phố Trung Quốc.”
Bởi tại đây, ngoài các cửa hàng treo biển hiệu bằng tiếng Trung Quốc, nhân viên nói tiếng Trung Quốc mà việc bán mua cũng thanh toán bằng đồng nhân dân tệ (CNY).
Theo mô tả của phóng viên báo Thanh Niên, hôm 3 Tháng Tư, ở khu chợ đêm thuộc trung tâm thương mại “HaLong Marina,” phường Hùng Thắng, hàng ngàn khách du lịch Trung Quốc được các xe tour chở đến mua sắm gặp những người bán hàng Việt Nam luôn miệng mời chào bằng tiếng Trung, tay cầm từng xấp CNY.
Việc giao dịch bằng CNY tại chợ đêm này diễn ra một cách bình thường như người Việt đi mua sắm tại các chợ truyền thống. Ông Hoàng Trung, một tiểu thương cho biết, việc này diễn ra từ nhiều năm nay. “Cứ sau 1-2 tháng, mọi người lại gom tiền CNY đem đi đổi. Một tệ đổi được hơn 3,000 VN đồng. Người có nhiều tệ thì bán lại cho những đầu mối lớn hơn để hưởng chênh lệch,” ông Trung nói.
Tương tự, tại một cửa hàng bán nhân sâm, thực phẩm chức năng chật kín khách Trung Quốc ở khu shophouse tại HaLong Marina Plaza, việc giao dịch bằng CNY tại đây cũng như tại khu chợ đêm. Thậm chí, cả những cửa hàng giải khát dọc khu mua sắm này cũng thanh toán bằng CNY.
Thế nhưng, nói với báo Thanh Niên, bà Phạm Thị Minh, trưởng Ban Quản Lý trung tâm thương mại HaLong Marina cho rằng: “Từ khi đi vào hoạt động đến nay, chúng tôi chưa phát hiện được trường hợp nào giao dịch tại chợ đêm bằng ngoại tệ.”
Không riêng tại HaLong Marina, khách Trung Quốc tại thành phố Hạ Long dễ dàng thanh toán bằng đồng CNY, từ việc trả tiền một ly cà phê cho đến mua những đồ lưu niệm đắt tiền.
Bà Nguyễn Thị Huyền, một chủ khách sạn tại khu Vườn Ðào, phường Bãi Cháy cho biết, các cơ sở kinh doanh hàng hóa, dịch vụ tại đây chấp nhận việc thanh toán bằng CNY vì tiện lợi và muốn bán được hàng hay dịch vụ của mình.
Ông Nguyễn Ngọc Thạch, giám đốc Ngân Hàng Nhà Nước chi nhánh Quảng Ninh biện minh, pháp lệnh về ngoại hối quy định ở Việt Nam chỉ sử dụng tiền đồng, không được phép dùng các ngoại tệ khác. “Tuy nhiên việc phát hiện cơ sở thanh toán với khách du lịch bằng ngoại tệ rất khó khăn và phải có sự vào cuộc của lực lượng công an,” ông Thạch nói.
Nói với báo Thanh Niên, ông Phạm Hồng Hà, chủ tịch thành phố Hạ Long ngao ngán cho hay, chính quyền địa phương đã nhiều lần tuyên truyền người dân, doanh nghiệp, nếu bị phát hiện thanh toán bằng ngoại tệ sẽ bị xử phạt thật nghiêm, song tình trạng này đến nay vẫn chưa được khắc phục. (Tr.N)
Bị trả thù dã man vì làm chứng
Vụ việc mới nhất về người lên tiếng tố cáo tội phạm bị trả thù dã man xảy ra vào cuối tháng 3 và được truyền thông Nhà nước loan đi vào đầu tháng tư khiến nhiều cư dân mạng bất bình.
Đó là trường hợp cô gái trẻ sinh năm 2001, Nguyễn Thị Ngọc Trúc bị gần 20 thanh niên trả thù bằng cách hành hung dã man, cắt tai, đánh vỡ giác mạc mắt trái và đâm vào ngực.
Vụ việc được tường thuật vào tối ngày 30/3, Trúc ra làm chứng vụ việc xe của bạn mình bị ăn cắp vì Trúc biết rõ nhóm người lấy cắp và đang rao bán chiếc xe. Sau đó Trúc bị Phan Thị Cẩm Hằng, là chị gái một người bạn của nghi phạm ăn cắp xe, cầm đầu một nhóm thanh niên 20 người tới đè Trúc ra đánh, dùng ly đập vào đầu Trúc, dùng dao để rạch mặt, cắt lỗ tai và đâm vào ngực phải của Trúc. Không những thế, nhóm người này còn định cắt gân chân để Trúc tàn phế, nhưng do Trúc chống cự nên họ đã cắt lệch. Khi Trúc bị trọng thương và ngất xỉu, nhóm ngày vẫn tiếp tục cầm ghế gỗ phang vào người Trúc, nhưng may mắn Trúc được một người bạn đỡ hộ nhát đó. Những người xung quanh tới can ngăn cũng đều bị đánh trọng thương.
Sau khi bị tố cáo, mình bị công an đánh. Giám đốc Viễn thông Hải Phòng là thành ủy viên Thành phố Hải Phòng nên lợi dụng sử dụng công an đánh mình.
– Anh Dương Tùng Nam
Như thế đó là thêm một vụ việc về tình trạng người tố cáo tiêu cực bị trả thù bằng bằng cách này hoặc cách khác. Biện pháp trả thù thường mang tính chất nghiêm trọng, ảnh hưởng nặng nề tới sức khỏe nạn nhân hoặc nhiều trường hợp cướp đi tính mạng nạn nhân.
Đài Á Châu Tự Do có dịp trao đổi trực tiếp với anh Dương Tùng Nam, một người dân ở Hải Phòng. Anh cũng là nạn nhân bị trả thù sau khi lên tiếng tố cáo những tiêu cực, bất minh bạch trong hệ thống Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam VNPT. Anh chia sẻ về những sai phạm của Tập đoàn này:
Mình làm ở bên VNPT Hải Phòng, thuộc Tập đoàn bưu chính viễn thông Việt Nam từ năm 2004. Năm 2010, giám đốc chi nhánh Hải Phòng đã lợi dụng cổ phần hóa doanh nghiệp của nhà nước để đào thải bất hợp pháp công nhân. Tức là cắt giảm biên chế nhưng theo cách bất hợp pháp, và sau đó nhận người vào sân sau, tức là nó lập một doanh nghiệp ngoài để hợp thức hóa thôi. Nó gần như thay máu bằng cách sa thải một lượng lớn công nhân đã cống hiến rất nhiều năm và thay bằng một đội ngũ bên ngoài hoàn toàn mới.
Trước mình làm nhân viên kỹ thuật tổng đài, mình đã chứng minh được việc nó ăn cắp tiền của 200 công nhân với chức danh như mình. Sau đó nó hủy bỏ hoàn toàn những chức danh này. Rất nhiều lần mình gửi đơn từ đi các nơi.
Sau khi tìm hiểu sự việc cặn kẽ hơn, anh Nam được biết việc này không chỉ xảy ra với một mình công ty anh, mà với tất cả các chi nhánh của VNPT trên 63 tỉnh thành khác. Sau lên tiếng tố cáo lãnh đạo của Tập đoàn này, anh Nam nhận được kết quả như sau:
Sau khi bị tố cáo, mình bị công an đánh. Giám đốc Viễn thông Hải Phòng là thành ủy viên Thành phố Hải Phòng nên lợi dụng sử dụng công an đánh mình. Mình đã nhận diện ra tại phường. Trong vụ án của mình, mình có nhờ một người phụ nữ khá nổi tiếng trong việc phòng chống tiêu cực là bà Nguyễn Thị Hòa ở Tây Hồ, Hà Nội. Bà Hòa đã về Hải Phòng rất nhiều lần để giúp mình và điều tra riêng biệt và biết được nhiều thông tin về tập đoàn này. Tuy nhiên, đến năm 2015, bà Hòa đã bị thủ tiêu.
Trường hợp thứ 2 là anh Quang bán hàng ở gần nhà mình, khi 2 tên công an phường đánh mình thì anh Quang vô tình nhìn thấy. Trùng hợp là cũng trong năm 2015, anh Quang đã chết.
Sự việc chưa dừng lại ở đây, giữa lúc anh Nam bị đánh và những người thân cận giúp đỡ anh, hay những người vô tình chứng kiến sự thật đều vì lý do gì đó chết một cách trùng hợp, thì con trai anh cũng bị bắt cóc khi đang đi học thêm. Hiện tại anh Nam đang bị theo dõi và truy lùng ráo riết tới mức anh phải bỏ quê hương, lẩn tránh nơi đất khách quê người.
Hàng loạt các vụ lên tiếng tố cáo chống tiêu cực khác bị trả thù với mục đích làm chính những người trong cuộc nản lòng và cảnh báo những người khác nếu có ý định tố giác, như vụ ông Dương Đình Dần ở Nghệ An bị ném mìn vào nhà và đặt bát hương để “dằn mặt” vì ông dũng cảm đứng lên phanh phui hàng trăm vụ tiêu cực.
Pháp luật không được tôn trọng
Trong Khảo sát Phong vũ biểu tham nhũng toàn cầu 2013 về quan điểm và trải nghiệm của người dân Việt Nam đối với tham nhũng, chỉ có 38% số người được hỏi sẵn sàng tố cáo tham nhũng. Lý do phổ biến khiến người dân e ngại tố cáo tham nhũng là “chẳng thay đổi được gì” (51%) và “sợ gánh chịu hậu quả” (28%).
Một khảo sát khác của Thanh tra Chính phủ và Ngân hàng thế giới tiết lộ 62% số người được hỏi trả lời lý do khiến họ không tố cáo tham nhũng là “sợ bị trả thù”.
Hiện tại pháp luật Việt Nam cũng đã có những điều lệ quy định rõ về quyền tố cáo của người dân và nghiêm cấm những hành vi trả thù người tố cáo, khiếu nại, cũng như luật bảo vệ người lên tiếng tố cáo.
Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đưa ra nhận xét về những điều luật này:
Luật cũng quy định người tố cáo được bảo vệ, nhưng vấn đề là cơ chế để bảo vệ như thế nào thì chưa được cụ thể lắm.
– Luật sư Trần Quốc Thuận
Ở Việt Nam chuyện gì cũng có luật cả. Chuyện khuyến khích nhân dân tố cáo tiêu cực, tham nhũng không chỉ có văn bản quy định mà ngay cả những đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước cũng hô hào. Luật cũng quy định người tố cáo được bảo vệ, nhưng vấn đề là cơ chế để bảo vệ như thế nào thì chưa được cụ thể lắm.
Luật sư Trần Quốc Thuận cho biết thêm hiện nay những đối tượng đánh đập, hành hung người tố cáo sẽ được luật pháp can thiệp tuy nhiên vấn đề nằm ở chỗ phải cung cấp đủ chứng cứ và công tác điều tra phải làm đến nơi đến chốn. Ông đưa ra những lời khuyên, góp ý cho những ai muốn tố cáo tiêu cực:
Những người tố cáo phải có địa chỉ và chứng cứ cụ thể. Có thể mang những báo cáo này đến gặp trực tiếp những cơ quan chức năng, có thể thông qua trực tiếp những đoàn thể những mặt trận hoặc những tổ chức chính trị xã hội hoặc đến trực tiếp gặp công an, viện kiểm sát.
Nhưng thường thì những người đi tố cáo đưa ra chứng cứ còn yếu, gây khó khăn trong việc khởi tố điều tra.
Ông cho biết thêm hiện tại các cơ quan báo chí cũng vào cuộc lên tiếng nhiều vụ tố cáo như vụ hotgirl Thanh Hóa, ông Phó Ban Nội chính ở Đắc Lắc, hay chuyện xe công ở Đà Nẵng. Vì vậy người dân có thể thông qua báo chí để tố cáo khi chứng cứ đã đầy đủ, rõ ràng.
Hôm 14/3 vừa qua đã diễn ra cuộc họp của ủy ban Thường vụ Quốc hội về việc sửa đổi, bổ sung một số điều luật Tố cáo, đặc biệt là những khía cạnh như hình thức tố cáo, tố cáo nặc danh và thời hiệu tố cáo.
NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Khái niệm
Lần đầu tiên, tôi sử dụng cụm từ này trong bài viết “Mục sư Nguyễn Trung Tôn – mục tiêu đàn áp của côn đồ chính trị”.
Việc công an kết hợp với côn đồ đàn áp, khủng bố những người đấu tranh đã trở thành phổ biến, gắn bó hữu cơ, ai cũng biết. Cứ đâu có công an là ở đấy có sự phối hợp với côn đồ, kể cả cảnh sát giao thông và các loại công an khác. Vì vậy, có người đưa ra từ ghép là côn an (côn đồ + công an) để chỉ loại côn đồ này. Nhưng ghép như thế là đã có sự phân biệt công an và côn đồ. Và như vậy chẳng hóa ra công an không có chất côn đồ và côn đồ không phải là công an – điều này không đúng với thực tế. Khi công an cởi bỏ sắc phục ra và cả khi đang mặc sắc phục mà có hành vi côn đồ thì vẫn là con người ấy, vẫn mang bản chất côn đồ. Vì vậy, tôi đưa ra một khái niệm khác là “côn đồ chính trị” để chỉ những công an mang chất côn đồ + côn đồ được huy động vào mục đích chính trị. Điều trớ trêu là lẽ ra, công an phải là ngành gương mẫu nhất về việc thực thi, chấp hành pháp luật thì lại chà đạp lên luật pháp một cách ngang ngược, thô bạo nhất.
Khái niệm côn đồ chính trị còn rộng, nó có cả ở thượng tầng kiến trúc. Có loại côn đồ chính trị giết người nhưng không trực tiếp ra tay. Nhưng khái niệm côn đồ chính trị ở đây tạm hiểu hẹp hơn là bọn côn đồ trực tiếp ra tay đánh đập người vô tội, tất nhiên hành vi ấy là vô pháp luật, bất kể nó là công an hay không nhưng nhằm vào mục đích chính trị.
So sánh côn đồ xã hội với côn đồ chính trị
Gọi là côn đồ chính trị để phân biệt với côn đồ ngoài xã hội, tức là tạm chia côn đồ ra hai loại: côn đồ chính trị và côn đồ xã hội. Nó có sự giống và khác nhau như sau:
– Về hành vi: đều mang tính côn đồ, tàn bạo và hèn hạ.
– Côn đồ chính trị ra tay nhằm vào mục đích chính trị như dằn mặt hay trả thù những người hoạt động xã hội dân sự độc lập, không muốn họ làm những việc như giúp đỡ dân oan, thăm tù nhân lương tâm, gặp các đoàn ngoại giao, biểu tình, đi khiếu kiện, bày tỏ chính kiến bất đồng… hoặc đơn giản chỉ là gặp gỡ, họp mặt, đi đám cưới hay đi viếng đám tang một người bất đồng chính kiến. Những hành vi đó thuộc quyền dân sự, hợp pháp nên không thể bỏ tù, hoặc muốn bỏ tù nhưng vì nhiều lý do khác mà chưa thể. Ngoài đánh đập, côn đồ chính trị ở Việt Nam còn có nhiều cách khủng bố khác như bịt mặt đe dọa, mang sản phẩm tự chế như hỗn hợp mắm tôm, dầu nhớt, sơn và các chất thải khác để ném vào nhà đối tượng mà chúng khủng bố.
Còn côn đồ xã hội ra tay nhằm dằn mặt, trả thù những kẻ tranh giành lãnh địa làm ăn (bất chính), vì tư thù, vì được thuê…
– Côn đồ xã hội mặc thường phục, ra tay ngoài đường hoặc đến nhà đối tượng trấn áp. Côn đồ chính trị khi mặc sắc phục công an, khi mặc thường phục, ra tay mọi lúc mọi nơi, kể cả trong trụ sở công an hay vào tận nhà đối tượng phá phách đánh đập.
– Côn đồ xã hội sợ công an còn côn đồ chính trị thì không, vì được bảo lãnh. Côn đồ xã hội có thể bị phạt hành chính hay đi tù nếu hành vi bị phát hiện còn côn đồ chính trị thì không. Đây là điểm khác nhau cơ bản nhất.
– Côn đồ xã hội gần như không có đảng viên. Côn đồ chính trị có cả đảng viên hoặc chưa. Vào đảng, thăng tiến nhanh hay chậm tỉ lệ thuận với độ tàn ác.
Sự phân biệt trên cũng chỉ là tương đối chứ không thể hoàn toàn rạch ròi. Hai loại côn đồ này nương tựa vào nhau, chuyển hóa lẫn nhau, biến hóa khôn lường. Công an ra ngoài xã hội có hành vi côn đồ không mà không phải nhiệm vụ được giao thì thành côn đồ xã hội. Côn đồ xã hội được huy động vào mục đích chính trị thì khi đó gọi là côn đồ chính trị. Sự chuyển hóa lẫn nhau là ở chỗ ấy.
Nạn nhân của côn đồ chính trị
Nạn nhân của côn đồ chính trị
Nạn nhân của côn đồ chính trị rất nhiều. Có thể kể ra đây một số ví dụ: Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Linh mục Nguyễn Đình Thục, các cô Trần Thị Nga, Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Hoàng Vi, Huỳnh Thục Vy, Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thanh Vân, chị Dương Thị Tân, các anh Trần Bang, Trương Văn Dũng, Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Phùng Thế Dũng, Hoàng Dũng, Huỳnh Ngọc Tuấn, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Văn Dũng, Nguyễn Thanh Hà, Lai Tiến Sơn, Nguyễn Viết Dũng, Nguyễn Chí Tuyến, Lã Việt Dũng, Trần Minh Nhật, Huỳnh Anh Tú, Đỗ Đức Hợp, dân oan Trương Minh Hưởng và nhiều dân oan khác, JB Nguyễn Hữu Vinh và toàn bộ đoàn đi thăm ông Trần Anh Kim, Bùi Thị Minh Hằng và toàn bộ đoàn Phật giáo Hòa Hảo khi đi thăm gia đình anh Nguyễn Bắc Truyển, Trịnh Bá Tư và toàn bộ đoàn đi đón anh Trịnh Bá Khiêm ra tù, các buổi kỷ niệm bị cắt điện, đạp đổ bàn ăn, ném cốc chén bát đĩa vào những người tham dự.… Trong phạm vi bài viết, chỉ hy vọng kể ra một số nạn nhân – mấy phần trăm làm ví dụ. Bản thân tôi cũng đã nhiều lần là nạn nhân của côn đồ chính trị.
Nhiều sự kiện huy động côn đồ chính trị, người tổ chức còn “chu đáo” tới mức huy động kèm cả xe cứu thương, có nghĩa là xác định phải đánh đập, đàn áp vì có côn đồ thì có đổ máu.
Tôi muốn một nhóm xã hội dân sự nào đấy làm thống kê một cách khoa học, nếu in thành sách thì tốt, về những nạn nhân của côn đồ chính trị làm tài liệu nghiên cứu cho hậu thế về giai đoạn lịch sử đen tối này.
Đất sống của côn đồ chính trị
Sự tồn tại của côn đồ ở xã hội nào cũng có. Xã hội văn minh thì ít hơn, còn xã hội lạc hậu, kém phát triển thì nhiều hơn. Nhưng côn đồ chính trị thì xuất hiện trong một xã hội mạt pháp, không có kỷ cương, hệ thống chính trị thối nát không còn chính danh, giới cai trị không cai trị xã hội bằng luật pháp mà bằng luật rừng.
Chưa bao giờ, đất nước lắm côn đồ chính trị như bây giờ. Hoạt động của nó được bảo kê chẳng chịt bởi cả hệ thống chính trị, hệ thống tư pháp, từ cấp cơ sở đến trung ương nên nó phát triển rất nhanh.
Côn đồ chính trị sẽ biết mất khi xã hội tiến đến nền dân chủ đa nguyên, tam quyền phân lập. Để côn đồ chính trị không còn đất tồn tại, chỉ còn cách loại bỏ chế độ độc tài, xây dựng một chế độ mà người dân thực sự làm chủ.
4/4/2017
Nguyễn Tường Thụy
Luật sư nhân quyền và là tù nhân chính trị Nguyễn Văn Đài được Liên đoàn Thẩm phán Cộng Hòa Liên Bang Đức chọn trao giải nhân quyền 2017. Đây là người Việt Nam đầu tiên được trao giải này.
Thông báo chính thức của Liên đoàn Thẩm phán Cộng hòa Liên Bang Đức cho biết lễ trao giải sẽ diễn ra vào thứ tư ngày 5 tháng 4 trong đại hội của tổ chức tại thành phố Weimar, miền Đông nước Đức. Một người đại diện cho luật sư Đài sẽ có mặt tại buổi lễ để thay mặt luật sư Nguyễn Văn Đài nhận giải thưởng.
Hiện luật sư Nguyễn Văn Đài đang bị giam giữ với cáo buộc về tội tuyên truyền chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, theo điều 88 Bộ Luật Hình sự. Ông bị bắt vào ngày 16 tháng 12 năm 2015. Trước khi bị bắt, ông từng tổ chức tổ chức những buổi nói chuyện về hiến pháp và quyền con người cho nhiều đối tượng khác nhau ở một số địa phương trong nước.
Luật sư Nguyễn Văn Đài cũng đã từng bị tù 4 năm từ năm 2007 đến 2011 với cùng tội danh theo điều 88 vừa nêu.
Vào tháng 10 năm 2016, 74 dân biểu thuộc 14 nước đã gửi một bức thư ngỏ tới chính quyền Việt Nam để đòi trả tự do cho luật sư Đài.
Có đến 54% người dân Việt Nam phải đưa hối lộ mới xin được việc làm trong khu vực nhà nước, cao hơn tỉ lệ 51% trong năm 2015. Kết quả này được nêu ra trong báo cáo Chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh tại Việt Nam năm 2016 (gọi tắt PAPI 2016) vừa được công bố vào sáng ngày 4 tháng 4.
Theo đó, chỉ số kiểm soát tham nhũng khu vực công bị giảm sút.
Bên cạnh đó, người dân phản ảnh số tiền “lót tay” trong năm ngoái phải chi cho cán bộ công chức tăng lên trong các việc như chứng nhận giấy tờ đất đai hay xin cho con vào trường tiểu học công lập.
Ngoài ra, người dân cũng bày tỏ mối quan ngại về ô nhiễm môi trường sống, đặc biệt là ô nhiễm không khí và ô nhiễm môi trường nước sinh hoạt.
Cuộc khảo sát về chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh tại Việt Nam năm 2016 được thực hiện ngẫu nhiên đối với hơn 14 ngàn người dân ở 63 tỉnh, thành. Và một ghi nhận tích cực duy nhất liên quan đến người dân hài lòng hơn trong dịch vụ y tế công trong năm 2016.
Tôi thì cho rằng : Formosa là tử huyệt của đất nước và dân tộc VN, vì sao?
Vì cộng sản hay không cộng sản cũng vẫn phải hít thở không khí, phải ăn cá, phải dùng muối, nước mắm, phải uống nước, và cũng tắm biển …
Nhìn vào các chỉ số độc tố trong nước thải cho phép Formosa xả thải ra môi trường biển (ảnh ), hỏi ai không thấy kinh sợ?
Môi trường sống là của chung, môi trường sống bị đầu độc thì mọi người trong môi trường đó đều bị ảnh hưởng; ung thư, bệnh tật nó không phân biệt bạn là đảng viên, là công an, là an ninh, là tuyên giáo, là nhà báo VTV1 hay ngư dân, hay diêm dân, hay những người hoạt động chính trị, xã hội, bảo vệ môi trường, XHDS … ?!
Người VN bị đầu độc, tất nhiên nòi giống người VN bị suy thoái về thể xác và tinh thần… và hệ qủa là sức mạnh dân tộc còn không?
Ngư dân, diêm dân ( và các nghề liên quan đến nghề đi biển, đến nghề cá) thất nghiệp, bỏ nghề, đi tứ tán sang Lào, Thái, Hàn… làm thuê kiếm sống, thì ai sẽ đi biển, ai sẽ giữ bờ biển, giữ biển đảo?
Ai là nhân chứng xác nhận các vùng chủ quyền biển đảo VN ở Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông hơn ngư dân VN ngày ngày gắn với biển đảo của ông cha để lại như đã có từ cả ngàn năm qua?
TQ đã hoàn tất xây dựng các căn cứ quân sự của họ trên Hoàng Sa, và các đảo Trường Sa của VN là để nhằm vào đâu, nếu như không phải là VN và các nước Đông Nam Á?
An ninh Biển Đảo ngày nay là an ninh đất nước, vì đội quân xâm lược phương Bắc (TQ) ngày nay đâu còn chỉ tiến công đất nước ta qua ngả biên giới trên bộ như thời xa xưa?
Formosa Vũng Áng liên hệ chặt chẽ vơi MCC (Metallurgical Corporation of China Ltd ( Tập đoàn luyện kim Trung Quốc) là DNNN Trung Quốc, MCC là nhà thầu chính xây dựng nhà máy luyện thép Formosa Hà Tĩnh.
Formosa Hà Tĩnh hiện nay như một vùng tự trị của người TQ trong lòng VN, nó cát cứ 70 năm với đầy đủ hạ tầng cho cuộc sống sinh hoạt của mấy chục ngàn người, tương đương vài ba sư đoàn với hạ tầng hiện đại như đường xá, cấp thoát nước, cảng biển, nhà máy phát điện, khu nhà ở, phố xá thương mại.. khép kín trong khuôn viên rộng trên 2000 ha trên bộ và hơn 1200 ha mặt nước biển Vũng Áng.
Dã tâm bành trướng, mở rộng lãnh thổ lãnh hải của Trung Quốc từ ngàn năm trước cho đến thời hiện đại của Mao, Đặng,.., Hồ, Tập ĐCSTQ thì không thay đổi, chỉ có ngày càng hiển lộ rõ ra bên ngoài… ai cũng biết.
Do vậy Formosa ví như một khối bom nổ chậm đặt ngay giữa xương sống đất nước VN mà còn, thì nguy cơ mất nước về tay TQ của dân tộc VN còn hiển hiện.
Nhưng kẻ rước Formosa về VN lại là nhóm lợi ích đương quyền của đảng ĐCSVN nên khi nhân dân VN đi kiện Formosa, lên tiếng phản đối Formosa, đuổi Formosa thì VTV, tuyên giáo, cầm quyền…, những bộ phận ngu trung của nhóm lợi ích ĐCSVN ra sức tìm mọi cách ém nhẹm sự thật, đánh lừa dư luận, lừa dối dân VN để bảo vệ nhóm lợi ích và bảo vệ Formosa.
Để bảo vệ VN, không còn cách nào khác nhân dân VN phải đuổi Formosa và nhóm bảo kê cho Formosa cút khỏi VN!
P/s 1 – Trong cuốn “ Toàn cảnh thảm họa môi trường biển Việt Nam” của nhóm Green Trees nói khá rõ lịch sử đầu độc môi trường của Formosa, tóm tắt lại như sau :
– Formosa từng đưa 3000 tấn chất thải có độc chất thủy ngân sang cảng Sihanoukvil Campuchia năm 1998, chất độc đã làm chết 6 người Campuchia, dân sợ quá bỏ cả thành phố chạy trốn, chính phủ Campuchia tố Formosa đút lót cho quan chức của họ 3 triệu USD và đã treo việc 30 quan chức liên quan, dân Campuchia đã biểu tình đuổi Formosa và đã tống cổ được Formosa ra khỏi Capuchia.
– Formosa cũng bị Mỹ phạt 2,8 triệu đô vì Formosa không cảnh báo trước về chất thải CN có độc tố ra môi trường và phải bỏ ra 10 triệu đô khắc phục môi trường ở Lousiana và Texas.
– Formosa cũng bị các nhà khoa học Đài Loan tố cáo có công nghệ gây ung thư, phá hủy mô gan…
– Formosa bị người Đài Loan biểu tình phản đối nhiều lần vì gây ô nhiễm môi trường ngay tại trụ sở của Formosa ở Đài Loan.
– Formosa được đưa làm ví dụ minh họa trong bộ sách giáo khoa ( ô nhiễm môi trường) về luật môi trường tại Mỹ…
– Quỹ Ethecon từng trao cho Fomosa giải “ Hành tinh đen” năm 2009 vì hành vi gây ô nhiễm môi trường trong suốt lịch sử phát triển 50 năm của Formosa.
– Những liên hệ giữa nhóm lợi ích ĐCSVN và Formosa có thể thấy trong các điều kiện ưu ái của họ về cho thuê đất đai vượt luật (luật cho 50 năm, nhưng đã cho thuê 70 năm) ưu đãi thuế thu nhập, thuế nhập khẩu thiết bị, ưu đãi phí môi trường, giá thuê đất cảng biển ở vị trí chiến lược rẻ mạt.
Đặc biệt cường quyền csvn không rõ vì lý do ngầm nào bên trong (?) đã cho phép Formosa Hà Tĩnh xả thải chất độc ra môi trường vượt giới hạn cho phép sinh vật biển có thể sinh sống nhiều lần (như ảnh 1 chụp trang 77, cuốn Toàn cành thảm họa môi trường Biển VN của Green Trees ).
Hàm lượng Xynua vượt 58,5 lần (vượt 5850,0 %); hàm lượng thủy ngân vượt 11,7 lần (vượt 1170,0 %); hàm lượng Phenol vượt 19,5 lần (1950,0 %)