ÔNG BA BÁN VÉ SỐ

Phương-Trang Đặng – Miền Nam – Mái Trường Xưa

Hồi đó, mình học lớp ba ở trường Phước Nguyên ngoài Chợ Mới – Bà Rịa. Có một ông già đi bán vé số dạo, ông già bao nhiêu thì mình không đoán được tuổi, chỉ thấy ông đen thui, ốm nhách. Ông ốm lắm, ốm tới nỗi cặp giò khẳng khiu của ông hình như chỉ còn da bọc xương. Ông mà không có cái áo sơ mi rộng thùng thình thì chắc rất giống 1 bộ xương cách trí biết đi. Nội mình hay nói:

– Chắc ống chân của ổng bằng cái ống tay của bà.

Trưa đi học về, mỗi đứa múc 1 tô cơm rồi tự tìm chỗ ngồi ăn. Nội mình lo buôn bán, lại 1 mình lo cho 4 đứa cháu nên chỉ có buổi tối, đóng cửa tiệm, nội nấu ăn rồi ngồi cùng bàn ăn chung, chứ buổi trưa thì Nội nấu sẵn rồi mạnh ai nấy ăn thôi. Mình thì hay ra bậc thềm trước nhà, dựa lưng vô tường, vừa ăn vừa nhìn ngó ông đi qua, bà đi lại. Thoáng thấy dáng ông Ba từ xa, là mình báo trước:

– Ông Ba bán vé số Nội ơi.

Thì dù có đang nằm nghỉ bà cũng dậy, ra sau bếp làm cho ông một dĩa cơm.

Bữa nào có anh On, ở tiệm may ( hình như tiệm may Ngọc Thanh) kế bên thì anh hay nói:

– Ổng đi còn 15 phút nữa mới tới, em hô chi sớm vậy?

Mà nói thiệt, chắc tại ông ốm quá, đi suốt từ Chợ Cũ ra Chợ Mới cũng đã mệt rồi nên ông đi rất chậm, chậm thiệt là chậm. Hai chân ông dù không kéo lê lết, nhưng mỗi cái nhấc chân như đã cố hết sức lực cuối cùng. Đi qua mỗi tiệm, ông dừng lại để mời người ta mua vé số.

Đợi lâu thiệt là lâu thì ông mới tới tiệm của Nội mình. Mỗi lần bà đều chỉ nói

– Hổng mua đâu, mà ông Ba vô đây, có dĩa cơm của ông nè.

Ông Ba đi chậm mà ăn cũng chậm, chậm lắm lắm, không biết tại ông có tánh ăn chậm hay tại ông còn có mấy cái răng làm cảnh nên hổng dám xài hao.

Cứ để trên bàn dĩa cơm với ly nước là Nội mình đi ngủ. Bà hay nói:

– Bà ngủ 1 giấc dậy cũng còn thấy chưa hết dĩa cơm, hổng biết rồi chút nữa, ổng có bán hết vé số hông nữa.

Xong xuôi, ông đứng dậy, chắp tay, cám ơn Nội mình rồi thủng thẳng đi tiếp.

Mình hỏi Nội:

– Nội biết ông Ba lâu rồi ha Nội?

– Từ cái hồi bà còn ở Chợ Cũ lận

– Ông Ba tên gì vậy Nội,

– Kêu ông Ba, chứ hỏi tên đâu mà biết.

– Ổng hổng có con cái ha Nội

– Hình như có, mà giờ thì hông biết, bà cũng hông có hỏi.

Lúc đó nhìn ông Ba chậm rãi, đi nãy giờ còn chưa tới tiệm sắt của bà Ba Nguyễn Thị Phấn. Mình cứ thắc mắc ” Biết chừng nào ổng mới về tới nhà, chời!”

Lâu lâu nhớ lại chuyện xưa, người cũ…

Ờ…chuyện xưa thì vẫn ở đây trong tâm trí vài người, nhưng người xưa thì chắc hổng còn. Hông biết có bạn nào ở Bà Rịa biết ông Ba bán vé số khoảng năm 1973 hông ?

ĐTPT

06/08/2026

Hình xin trên mạng lâu rồi


 

Được xem 5 lần, bởi 5 Bạn Đọc trong ngày hôm nay