TINH HOA ÍT NGỌT – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Ai nấy đều ăn và được no nê”.

“Thiên Chúa thì thầm với chúng ta trong niềm vui, nói với chúng ta qua lương tâm, nhưng kêu lớn trong đau khổ!” – C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những lần Thiên Chúa chỉ cất tiếng khi cuộc đời bắt đầu có vị đắng. Có những lần khi nếm qua, chúng ta mới nhận ra đó là phần tinh hoa Ngài dành cho mình. Lời Chúa hôm nay mặc khải một sự thật: không ít lần, điều Thiên Chúa chọn cho chúng ta lại là một ‘tinh hoa ít ngọt’.

“Ai nấy đều ăn và được no nê”. Bản Hy Lạp viết echortásthēsan – “no đầy, thoả thuê”. Đó không chỉ là cái no của bánh ăn, nhưng là sự no đầy mà chỉ mình Thiên Chúa biết điều gì thật sự làm no lòng mỗi người, và chỉ mình Ngài mới có thể ban điều ấy. Ngài ban cho người này niềm hạnh phúc, người khác thời gian thử thách; cho người này một người dễ thương, người khác một người khó thương; cho người này những ngày thuận lợi, người khác những hoàn cảnh bất tiện. Và dù thế nào đi chăng, Ngài vẫn chọn phần tinh hoa tốt nhất cho mỗi người; không ai giống ai. “Để mỗi người nên thánh, Thiên Chúa luôn ban cho họ điều gì là tốt nhất!” – François de Sales.

Nhưng làm sao nhận ra phần tinh hoa ấy? Isaia không định nghĩa, nhưng đặt một câu hỏi đầy trăn trở: “Sao lại phí tiền bạc vào của không nuôi sống, tốn công lao vất vả vào thứ chẳng làm cho chắc dạ no lòng?” – bài đọc một. Hoá ra điều chúng ta tưởng là bánh nhiều khi không nuôi được tâm hồn; điều chúng ta ngại đón nhận lại có thể là lương thực đang làm mình lớn lên. Vì thế, Thiên Chúa mời gọi: “Đến mà ăn!”. Ngài không trao cho chúng ta điều chúng ta muốn, nhưng trao đúng điều chúng ta cần. “Điều Thiên Chúa muốn luôn tốt hơn điều chúng ta chọn!” – François Fénelon.

Điều Thiên Chúa chọn không bao giờ sai lầm. Vì thế, Thánh Vịnh hân hoan hát lên: “Chúa thương rộng mở tay ban, đoàn con hết thảy muôn vàn thoả thuê!”. Đó không phải là lời hứa về một cuộc đời không còn thiếu thốn, nhưng là niềm xác tín rằng Thiên Chúa luôn biết đâu là lương thực thật. Bởi vậy, Phaolô quả quyết: “Trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta!” – bài đọc hai. Nghĩa là, trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, không biến cố nào vô nghĩa, không mảnh đời nào bị bỏ phí. Tất cả đều có thể trở thành phần tinh hoa làm nên một con người.

Anh Chị em,

Chúa Cha đã không dành cho Chúa Con một con đường dễ dàng, nhưng dành cho Ngài chính thập giá. Và Chúa Con đã đón nhận chén đắng ấy trong yêu thương và tuyệt đối vâng phục. Vì thế, điều xem ra cay đắng nhất lại trở thành nguồn mạch cứu độ nhân loại. Theo Đức Kitô là tin rằng phần Chúa Cha dành cho chúng ta, dẫu hôm nay chưa hiểu, vẫn đang dẫn chúng ta đến sự sống đời đời. “Hãy đón nhận mọi sự như hồng ân của Thiên Chúa; điều đó có thể biến đổi tận gốc cuộc đời bạn!” – Hans Urs von Balthasar. Chỉ dưới ánh sáng thập giá, chúng ta mới nhận ra đó chính là một ‘tinh hoa ít ngọt’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết tín thác điều Chúa an bài; đón nhận điều Chúa trao, dẫu trong nước mắt; và can đảm thi hành thánh ý Ngài, dẫu phải nghẹn ngào!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

************

Chúa Nhật Tuần XVIII – Mùa Thường Niên

https://l1nq.com/d6zpwsp

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

13 Khi ấy, được tin ông Gio-an Tẩy Giả chết, Đức Giê-su xuống thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người. 14 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người : “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” 16 Đức Giê-su bảo : “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” 17 Các ông đáp : “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá !” 18 Người bảo : “Đem lại đây cho Thầy !” 19 Sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông. 20 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. 21 Số người ăn khoảng chừng năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.


 

Được xem 1 lần, bởi 1 Bạn Đọc trong ngày hôm nay