Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói!”.
“Khi chiến đấu với quái vật, hãy coi chừng kẻo chính mình cũng trở thành quái vật!” – Friedrich Nietzsche.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay không nói đến cuộc chiến với quái vật, nhưng nói đến việc chiên được sai vào giữa sói. Và điều đáng sợ không chỉ là chiên bị sói xé, nhưng là chiên học cách gầm gừ như sói. Vì thế, giữa một thế giới đầy cạm bẫy, người môn đệ được mời gọi sống giữa sói mà ‘không là sói’.
Chúa Giêsu không bảo hãy ngây thơ trước sự dữ. Ngài dạy các môn đệ “khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu”. Bản Hy Lạp viết phronimoi – không chỉ là khôn, nhưng còn biết “phân định và ứng xử” giữa những mưu mô của kẻ ác; akeraioi – không chỉ là đơn sơ, nhưng còn là “không pha trộn”, không để sự dữ làm mình biến chất. Người môn đệ phải hiểu sự dữ vận hành thế nào, nhưng không vận hành như nó; nhận ra nanh vuốt của sói, nhưng không mọc nanh vuốt như sói. “Hãy có sự khôn ngoan của rắn để không bị thương; và sự đơn sơ của bồ câu để không trả đũa khi bị tổn thương!” – Gioan Kim Khẩu.
Nhưng sống giữa sói lâu ngày, chiên có thể bị cám dỗ học cách của sói. Một chút cứng cỏi được gọi là bản lĩnh; một sự trấn áp được gọi là giữ kỷ cương; một cơn giận bộc phát được xem là cần thiết để khỏi bị tổn thương. Dần dần, chúng ta dùng chính sự ma mãnh của sói để chống lại sự dữ, và đánh mất mình trước khi kịp chiến thắng. Nhưng có những chiến thắng khiến chúng ta không còn nhận ra mình sau chiến thắng. Sói có thể làm người môn đệ bị thương; nhưng điều đáng sợ hơn là để vết thương ấy quyết định mình sẽ trở thành ai.
Hôsê chỉ cho chúng ta con đường để sống giữa sói mà không hoá sói: “Hỡi Israel, hãy trở về với Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi… mang theo lời cầu nguyện!”. Chỉ Thiên Chúa mới có thể chữa lành những gì đã bị tổn thương: “Ta sẽ chữa chúng khỏi tội bất trung, sẽ yêu thương chúng hết tình!” – bài đọc một. Người môn đệ không thể giữ mình chỉ bằng sức riêng, nhưng bằng cách không ngừng trở về với Đấng đã gọi và sai mình. Khi lòng được chữa lành, môi miệng không còn gầm gừ, chúng ta cất lời ngợi khen: “Xin cho con cất tiếng ngợi khen Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Trên thập giá, Đức Kitô là Chiên ở giữa bầy sói. Bị vu khống, Ngài không đáp trả; bị làm nhục, Ngài không nguyền rủa; bị đóng đinh, Ngài vẫn tha thứ. Ngài không lấy bạo lực đáp lại bạo lực, nhưng lấy tình yêu và lòng thương xót mà hoán cải lòng người. Từ cạnh sườn bị đâm thâu, Ngài trở nên Mục Tử chữa lành những con chiên bị thương. Vì thế, theo Đức Kitô không chỉ là tránh làm điều dữ, nhưng còn là không để điều dữ làm mình biến dạng. Giữa một thế giới có thể làm chúng ta tổn thương, bạn và tôi vẫn yêu thương, tha thứ và ‘không là sói’. “Tôi sẽ không bao giờ để bất cứ ai kéo tôi xuống thấp đến mức khiến tôi phải ghét họ!” – Martin Luther King Jr..
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết khôn ngoan trước sự dữ; cho lòng con nguyên tuyền giữa bẫy chông; và dù bị tổn thương, vẫn không ngừng yêu!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
***************************
Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XIV Thường Niên, Năm Chẵn
Không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 10,16-23
16 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu.
17 “Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. 18 Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho các dân ngoại. 19 Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì : 20 thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em.
21 “Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết, cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. 22 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.
23 “Khi người ta bắt bớ anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em : anh em chưa đi hết các thành của Ít-ra-en, thì Con Người đã đến.”

