Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Đức Giêsu sai mười hai ông ấy đi!”.
“Những con ngỗng phía sau đội hình phát ra tiếng kêu; đó là những tín hiệu đầy khích lệ… những tiếng kêu lặp lại giúp những con đầu đàn tiếp tục bay!” – Chuck Swindoll.
Kính thưa Anh Chị em,
Hội Thánh cũng lớn lên bằng những con người phía sau như thế. Họ không nhất thiết đứng trước, nổi bật, nhưng biết nâng người khác lên đúng lúc. Lời Chúa lễ Thánh Barnaba hé mở một trong những sức mạnh thầm lặng nhất của Kitô giáo: ‘tiếng kêu phía sau’.
Khi Phaolô còn bị nghi ngờ, Barnaba đã đứng ra bảo lãnh; khi các tân tòng còn non yếu, Barnaba nâng đỡ. Ngay từ tên gọi, Barnaba đã mang một sứ mạng. Barnaba có nghĩa là “con của sự khích lệ”. Nơi ông, khích lệ không chỉ là một đức tính, mà là cả con người. Trong Tân Ước, điều đó được gọi là paraklesis – vừa là khuyên nhủ, nâng đỡ; vừa là hành động của Thánh Thần. Có người được nhớ đến vì những gì họ làm; Barnaba được nhớ đến vì những gì ông giúp người khác trở thành. “Chúa Thánh Thần là Đấng kiến tạo sự hiệp thông trong Giáo Hội!” – Bênêđictô XVI.
Khi sai các môn đệ đi, Chúa Giêsu không trao cho họ một bảo đảm nào. Ngài muốn họ ra đi nghèo khó, để chính đời sống họ trở thành Tin Mừng. Vì thế, Phúc Âm không chỉ được loan báo bằng lời nói, nhưng còn qua những con người biết nâng người khác đứng dậy, khơi lại một niềm hy vọng và giữ cho một trái tim không tắt lửa. Đó chính là những ‘tiếng kêu phía sau’ mà Hội Thánh mọi thời luôn cần.
Thế nhưng, sống một ‘văn hoá khích lệ’ như thế không phải lúc nào cũng dễ dàng. Một lời chua cay có thể làm đứt mạch hiệp thông; một thái độ lạnh nhạt có thể dập tắt một nhiệt huyết đang nhen nhóm. Bởi đó, khích lệ không phải là chuyện phụ thuộc, nhưng thuộc về sự sống của cộng đoàn. Đôi khi, chỉ một lời đúng lúc cũng có thể làm thay đổi hướng đi của một con người. “Ơn gọi của chúng ta là ra đi, phục vụ; không phải sử dụng. Đời sống Kitô hữu là lên đường, rao truyền, khuyến khích và phục vụ, nhưng đừng lợi dụng người khác!” – Phanxicô.
Cộng đoàn Antiôkia đã sống như thế; nhờ đó trở thành chiếc nôi của truyền giáo. Từ chính cộng đoàn ấy, Barnaba và Phaolô được sai đi – bài đọc một. Rõ ràng, Tin Mừng luôn lớn lên từ những nơi con người biết làm cho nhau đứng vững. Nhờ đó, họ có thể cất lên: “Chúa đã mặc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, khích lệ không còn là một hành vi, nhưng là một cách sống. Thập giá là lời khích lệ lớn nhất dành cho những ai bủn rủn và tuyệt vọng. Từ nơi tưởng như thất bại ấy, hy vọng được cất lên. Vì thế, người môn đệ được mời gọi trở nên người ‘thắp lửa’ giữa một thế giới chưa bao giờ tương tác nhiều đến thế, nhưng cũng chưa bao giờ dễ trở nên thờ ơ với nhau đến thế. Có lẽ đó là cách chúng ta trở thành những ‘tiếng kêu phía sau’ của thời đại mình.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết nâng đỡ những ai đang mỏi gối; nhen hy vọng nơi người đang tuyệt vọng; và trở thành khí cụ bình an giữa một thế giới dễ làm nhau mệt mỏi!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*************************************
Lời Chúa Thánh Barnaba tông đồ, Thứ Năm, Tuần X Thường Niên, Năm Chẵn
Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 10,7-13
7 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Anh em hãy đi rao giảng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. 9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền đồng để giắt lưng. 10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.
11 “Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. 12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. 13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.”

