Trump: Tôi là người được chọn để đối đầu với Trung Quốc

Tổng thống Mỹ Donald Trump nói ông là “người được chọn” để đối đầu với Trung Quốc trong cuộc thương chiến đang diễn ra sau khi có quá nhiều tổng thống trước đó đã không chịu đảm nhận nhiệm vụ này, và ngụ ý rằng vận mệnh của ông là phải chiến đấu với Bắc Kinh.

Tổng thống Mỹ Donald Trump trả lời phỏng vấn trước Tòa Bạch Ốc hôm 7/8 (Youtube)

Đây không phải là thương chiến của tôi. Đây là một cuộc chiến thương mại mà đáng lẽ ra phải được tiến hành từ lâu rồi bởi các tổng thống khác”, ông Trump nói với phóng viên trong Tòa Bạch Ốc hôm thứ Tư (21/8).

“Phải có ai đó làm điều này”, ông Trump nói sau ngước nhìn lên thiên đường và nói thêm: “Tôi là người được chọn”.

Trước đó, ông chia sẻ lại một dòng tweet trên Twitter gọi ông là “Vua của Israel” và so sánh ông với “sự tái lâm của Chúa Giesu.”

Tổng thống Mỹ thường xuyên chỉ trích các tổng thống Mỹ trước đã làm ngơ hoặc vô tình tạo ra sự lớn mạnh của Trung Quốc, khiến Mỹ chịu thiệt hại thương mại hàng trăm tỷ USD mỗi năm, chưa tính việc bị ăn cắp tài sản trí tuệ. Ông nói việc vạch trần thủ đoạn thương mại bất công của Bắc Kinh nên được tiến hành từ lâu rồi, nhưng ông phải lãnh trách nhiệm này.

Ông Trump đã đẩy cuộc chiến thương mại với Trung Quốc lên quy mô toàn diện khi ra lệnh áp thuế lên toàn bộ hàng hóa Trung Quốc, trong đó 250 tỷ USD đã bị đánh thuế 35% còn hơn 300 tỷ USD hàng hóa còn lại sẽ bị áp thuế vào ngày 1/9 và ngày 15/12 tới.

Ông Trump bác bỏ các cảnh báo của IMF và các nhà kinh tế rằng thương chiến sẽ làm chậm tăng trưởng toàn cầu và Mỹ có thể sẽ bước vào giai đoạn suy thoái. Ông nói rằng nền kinh tế của Mỹ đang vận hành rất tốt đẹp chứ không giống những nơi khác trên thế giới, và truyền thông tin giả đang cố tình nặn ra một cuộc suy thoái để công kích ông.

Truyền thông tin giả và truyền thông ‘Dòng Què’ đang làm mọi thứ họ có thể để tạo ra cuộc suy thoái Mỹ, mặc dù các con số và bằng chứng đang đi theo hướng ngược lại hoàn toàn. Họ sẵn sàng làm hại rất nhiều người nhưng điều đó đối với họ không quan trọng. Xin lỗi, nền kinh tế của chúng ta đang quá mạnh!”, ông Trump viết trên Twitter.

Tổng thống Mỹ cũng khẳng định ông sẽ giữ vững cuộc chiến với Trung Quốc cho dù nó gây ra thiệt hại trong ngắn hạn cho nền kinh tế Mỹ.

Phải có ai đó làm điều này, vì thế tôi đang đương đầu với Trung Quốc. Tôi đang đương đầu với Trung Quốc về thương mại và chúng ta đang thắng.

“Tôi được đặt ở vị trí này bởi người dân để làm một công việc vĩ đại. Và đó là cái mà tôi đang làm”.

Trọng Đức

M.TRITHUCVN.NET
Tổng thống Mỹ Donald Trump cho rằng ông là người được thiên đường lựa chọn để đối đầu với Trung Quốc, bảo vệ việc làm, tài sản và trí tuệ của nước Mỹ.

Bắc Kinh đã chuẩn bị ba kế hoạch “độc ác” để xử lý biểu tình Hồng Kông

Nguyễn Công Ly

Fb nhạc sĩ Tuấn Khanh

Chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc Li Yiping mới đây đã lên tiếng cảnh báo rằng chế độ Bắc Kinh đã chuẩn bị ba kế hoạch “độc ác” để xử lý biểu tình Hồng Kông. 

Theo thông tin mà ông Li có được từ một nguồn tin nội bộ làm việc cho chế độ Trung Quốc, cả người biểu tình và cảnh sát Hồng Kông đều là nạn nhân vì mật vụ Trung Quốc sẽ đóng giả người biểu tình để phạm tội ác ghê tởm với cảnh sát.

Ông Li Yiping là người từng tham gia vào phong trào ủng hộ dân chủ tại Quảng trường Thiên An Môn 30 năm trước. Ông tiếp tục phơi bày sự tà ác của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trong suốt 22 năm qua khi sống lưu vong tại Canada. Ông là tác giả của cuốn sách “A Blueprint for Revolution” (Tạm dịch: Kế hoạch cách mạng chi tiết) bị cấm phát hành tại Trung Quốc, nhưng là nguồn cảm hứng cho nhiều nhà hoạt động nhân quyền và dân chủ tại nơi đây.

Trên kênh Youtube cá nhân “Diễn đàn Chính trị Yiping”, hôm 14/8, ông Li đã đăng video tiết lộ rằng theo thông tin mà ông có được từ một thành viên của chế độ Trung Quốc, ĐCSTQ đã lên ba phương án để dập tắt các cuộc biểu tình dai dẳng tại Hồng Kông. Nguồn tin của ông Li yêu cầu được giấu danh tính vì sự nhạy cảm của chủ đề này.

Ông Li nói rằng ba thủ đoạn của ĐCSTQ “rất độc ác” và mọi người Hồng Kông cần phải hết sức cẩn thận.

Thứ nhất, mật vụ cộng sản sẽ tham gia vào cuộc biểu tình và tìm cơ hội để giết một số cảnh sát Hồng Kông. Bằng cách làm như vậy, ĐCSTQ có thể biện minh cho việc họ sử dụng các biện pháp cực đoan để đàn áp biểu tình, và cộng đồng quốc tế không thể đổ lỗi cho họ khi làm thế.

Thứ hai, hàng nghìn cảnh sát chống bạo động từ Trung Quốc Đại Lục đã được triển khai tới Hồng Kông để làm nhiệm vụ đè bẹp “những người biểu tình trẻ tuổi ngoan cường”. Đó là những người biểu tình vẫn tiếp tục tập hợp ở ngoài các tòa nhà chính quyền Hồng Kông hoặc Văn phòng Liên lạc Trung Quốc thời gian lâu sau khi cuộc tuần hành hoặc tập trung đã kết thúc.

Ông Li tiết lộ rằng với sự có mặt của cảnh sát chống bạo động từ Trung Quốc, tại Hồng Kông có đủ lực lượng cảnh sát để bao vây và tấn công các nhóm “người biểu tình trẻ tuổi ngoan cường”.

“Những người trẻ tuổi này rất dũng cảm. Họ đã trở thành mục tiêu quan trọng mà ĐCSTQ nhắm tới,” ông Li nói.

Thứ ba, hàng chục nghìn cảnh sát vũ trang Trung Quốc đã được triển khai tới Thâm Quyến. Ngay khi bất kỳ cảnh sát Hồng Kông nào bị giết trong cuộc biểu tình, Trưởng Đặc khu Lâm Trịnh Nguyệt Nga sẽ thông báo rằng “bạo động” đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát và kêu gọi Bắc Kinh điều động lực lượng bổ sung. Vào thời điểm đó, cảnh sát vũ trang Trung Quốc sẽ có thể công khai tiến vào Hồng Kông.

Ông Li thúc giục người Hồng Kông phải cực kỳ thận trọng để tránh rơi bào bẫy của Bắc Kinh, và ông cũng đưa ra một số lời khuyên chi tiết.

Theo ông Li, người biểu tình phải bám chắc vào nguyên tắc bất bạo động – đây là chìa khóa cho tất cả các chiến dịch ủng hộ dân chủ chống lại một chính quyền chuyên chế.

Ông Li cũng kêu gọi “những người biểu tình trẻ tuổi ngoan cường” đừng bao vây các tòa nhà chính quyền thêm nữa. Trong cuộc tập trung vào ngày 18/8 sắp tới, cũng như các cuộc biểu tình khác trong tương lai, họ cần phải tập hợp đông đảo cùng nhau và không nên chia thành các nhóm nhỏ hơn, cũng không cần đối đầu hoặc thách thức cảnh sát.

Ông Li cũng cảnh báo cảnh sát Hồng Kông, kêu gọi họ phải hết sức cảnh giác.

“Hỡi mọi người, nếu các bạn có cơ hội, xin hãy nói với cảnh sát Hồng Kông rằng họ phải cảnh giác vì sự an toàn của chính họ,” ông Li nói. “Cũng vậy, hãy nói với họ rằng những người Hồng Kông trẻ tuổi không muốn giết các bạn, cho dù đôi khi họ hành động thách thức. Chính ĐCSTQ muốn lấy mạng các bạn. Những kẻ thực sự muốn gây tổn thương cho các bạn chính là mật vụ cộng sản. Những cảnh sát mà ngay lập tức giúp kẻ giết người chạy thoát chắc chắn là cảnh sát đến từ Trung Quốc Đại Lục.”

Ông Li nhấn mạnh rằng trong mắt của ĐCSTQ, cảnh sát chỉ là công cụ của họ và ĐCSTQ có thể sử dụng lực lượng này tùy ý, không cần quan tâm tới thái độ của từng cá nhân.

Ông Li nhắc lại sự kiện Thảm sát Thiên An Môn 1989, khi đó ĐCSTQ đã ra lệnh cho mật vụ của họ giết nhiều binh lính quốc gia. Tương tự, tại Hồng Kông lần này, ĐCSTQ sẽ ra lệnh mật vụ cộng sản giết cảnh sát để kích động thù hận.

“Hãy cảnh giác cao độ và hãy sát cánh cùng cảnh sát Hồng Kông! Nếu một mật vụ tấn công bạn, bạn phải phơi bày danh tính của anh ta (để tìm ra sự thật). Tất cả cảnh sát Hồng Kông, xin hãy cẩn trọng, mối nguy hiểm tồi tệ nhất mà các bạn đang đối mặt không phải là những người biểu tình, không phải là các đảng đối lập, mà đó chính là từ chế độ cộng sản Trung Quốc,” ông Li nói.

Cuối cùng, ông Li khuyên những người biểu tình Hồng Kông rằng khi đối mặt với một chế độ tàn nhẫn và độc ác, họ phải học cách thay đổi chiến lược.

“Tránh đối đầu với cảnh sát. Đừng bao vây hoặc xông vào các tòa nhà chính quyền. Tiếp tục các cuộc tuần hành và biểu tình ôn hòa với hàng chục nghìn người tham gia mỗi lần, vì một chiến dịch ôn hòa và kéo dài là sự phản kháng hiệu quả nhất,” ông Li khuyên.

_____Nguồn: Doan Huong

Theo: The Epoch Times

Fb nhạc sĩ Tuấn Khanh

Image may contain: sky, cloud, skyscraper, crowd and outdoor

ĐẦU ĐỘI, CHÂN ĐẠP

ĐẦU ĐỘI, CHÂN ĐẠP

– Đỗ Ngà

Có thể nói là một nhà nước đúng nghĩa thì phải làm được 3 nhiệm vụ chính, thứ nhất bảo đảm an ninh cho cuộc sống nhân dân, thứ nhì là phát triển kinh tế đất nước, thứ 3 là bảo vệ biên cương lãnh thổ. Khi một nhà nước mà không làm được 3 chức năng này thì sự tồn tại của nó chỉ là để phá hoại.

Xét về khía cạnh anh ninh cho cuộc sống người dân thì ĐCS đã không làm vì đó không phải là quyền lợi của đảng. Đảng nhìn vào dân thấy toàn là “thế lực thù địch” chứ chẳng thấy gì khác. Đảng sẵn sàng bỏ tiền ra nuôi côn đồ thay mình thực hiện những hành động phi pháp phi đạo đức với người dân. Nơi đâu có dân oan nơi đó có côn đồ bênh đảng đánh dân. Chưa hết, đảng còn mở cửa cho tội phạm Trung Quốc vào Việt Nam gây tội ác mà không chịu bất kỳ hình phạt nào của luật pháp Việt Nam. Đây như là một tín hiệu của đảng gởi cho phía Trung Quốc rằng “Đảng chúng tôi có chủ trương xem tội phạm của quan thầy còn cao hơn cả sinh mạng của dân lành nước tôi”. Và tất nhiên, phía Trung Quốc sẽ thấy, thằng ĐCS đàn em đã thuần phục phục mình quá sức mong đợi.

Xét về kinh tế, thì ĐCS Việt Nam đã ưu ái cho Trung Quốc một cách bất thường. Trung Quốc chiếm lấy 90% các gói thầu EPC có vốn ngân sách. Mà vốn ngân sách là gì? Đó là những đồng tiền xương máu của nhân dân vất vả làm ra để đóng thuế cho chính quyền. Đảng ưu ái cho Trung Quốc Trúng thầu hầu hết dự án, mà những dự án không vận hành được thì khác nào đảng ôm tiền trao Trung Quốc để mua rác về? Dự án Cát Linh – Hà Đông là một ví dụ. Chính quyền Hà Nội ôm 868 triệu đô tiền dân giao cho Trung Quốc rồi ôm lấy một đống bê tông sắt thép về đặt chình ình giữa thủ đô Hà Nội. Dự án chưa sử dụng ngày nào đã xuống cấp. Vậy là 868 triệu đô của dân đã được đảng nhét vào túi bạn vàng để rước của nợ về cho đất nước.

Trên khắp Việt Nam, số công trình được ưu tiên sử dụng thiết bị Trung Quốc và chọn nhà thầu Trung Quốc để rồi phía bạn vàng ấy ẵm đủ tiền và để lại đống phế liệu như vậy là rất nhiều. Không phải chỉ ngành công nghiệp mà cả nông nghiệp cũng vậy. Đảng đã để cho Trung Quốc xâm nhập vào kinh tế Việt Nam phá hoại mà không một hành động nào để hạn chế nó. Vậy rõ ràng nền kinh tế Việt Nam đã được ĐCS giao cho Tàu dẫm nát không thương tiếc.

Xét về trách nhiệm bảo vệ biên cương lãnh thổ thì lại càng tệ. Sự xâm lấn của Trung quốc ngày một trắng trợn thế nhưng ĐCS đã làm gì? Không kiện, lãnh đạo trong nhóm tứ trụ không bao giờ lên tiếng mà ngược lại còn viếng thăm nước muốn xâm lược mình như anh em một nhà, không liên minh với bất kỳ nước nào để tìm kiếm sự hỗ trợ. Hành động này là việc làm đi ngược lại với quyền lợi đất nước, làm tăng khả năng mất chủ quyền về tay Trung Quốc.

Nếu tôi là họa sỹ, tôi sẽ vẽ ĐCS là một anh mặc áo búa liềm vừa thẳng chân đạp và vừa khom lưng đội. Anh ta đạp những gì? Một chân anh ta sẽ đạp đầu nhân dân xuống bùn đen và chân kia anh ta đạp quyền lợi đất nước hố sâu. Còn Đầu anh ấy sẽ đội 16 chữ vàng một cách trang trọng.

– Đỗ Ngà –

No photo description available.

Người CS nghĩ có thể giải quyết bất công xã hội…

Người CS nghĩ có thể giải quyết bất công xã hội bằng chính sách cải cách điền địa. ‘’ Họ lầm. Phương pháp cải cách của họ tiêu diệt sản xuất. Phân chia đồng đều ( ruộng đất, nông phẩm ) giết chết sự tranh đua, cố gắng. Và từ đó tiêu diệt luôn công ăn việc làm. Giết chết sự giầu có không phải là phân chia lợi tức ‘’.

Ai viết câu trên ?. Một sử gia hiện đại, đã nghiên cứu những hậu quả tai hại, đẫm máu của chính sách cải cách điền địa của bác Mao, bác Hồ ?

Không, tác giả là Victor Hugo, viết từ 1862, trong ‘’Les Misérables ‘’.

Victor Hugo nói có 2 vấn đề phải giải quyết .Thứ nhất : tạo sự giầu có, liên hệ tới việc tạo công ăn việc làm. Thứ 2 : phân chia lợi tức, chính yếu là vấn đề lương bổng, lợi tức

Anh quốc thời đó, với kỹ nghệ hoá, đã giải quyết vấn đề thứ nhất, nhưng công nhân bị bóc lột như nô lệ. Chính sách của CS, tưởng là giải quyết được vấn đề thứ hai, trên thực tế, kết quả đi ngược lại mục tiêu

Phải làm gì ?.

Theo Victor Hugo, phải giải quyết song song hai vấn đề. 

‘’ Khuyến khích người giầu, bảo vệ người nghèo, ngưng chuyện người mạnh khai thác người yếu một cách bất công, chấm dứt cái ghen tị tệ hại của người trên đường đi đối với người đã tới đích, cải cách lương bổng một cách khoa học trong tình thân hữu, thưc hiện giáo dục miễn phí và bắt buộc cho trẻ em, coi khoa học là nền tảng của phú cường, khai thác óc thông minh nhưng không bỏ quên người lao động, tạo một quốc gia giầu mạnh với những công dân hạnh phúc, thay vì xoá bỏ, hãy dân chủ hoá quyền sở hữu, khiến mỗi người dân trở thành chủ nhân, một việc dễ hơn người ta tưởng. Tóm lại, biết sản xuất và phân chia công bình lợi tức. Và thực hiên hai mục tiêu lớn : cái lớn vật chất ( grandeur matérielle ) và cái lớn đạo đức, luân lý ( grandeur morale )

Tất cả những điều đó, người CS đã làm ngược lại.

Khởi đầu là đem chôn sống những ‘’ địa chủ ‘’ có một đàn gà, hai vợ chồng con heo và vài sào ruộng. Sau đó làm tan hoang nông thôn, tiêu diệt chất xám, xuất cảng lao công, bán phụ nữ, đày ải trẻ em, nhục mạ giáo chức

Hậu quả là một dân tộc bạc nhược và một xã hội băng hoại

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, standing

TẬP CẬN BÌNH SẼ THUA & CÒN HƠN THẾ NỮA!

TẬP CẬN BÌNH SẼ THUA & CÒN HƠN THẾ NỮA!
_______________________________________

(Bài đã đăng ngày 21/5/2019. Nay đăng lại để quý độc giả tham khảo khi nghe tin TT Trump “khuyên lơn” Tập Cận Bình, nếu muốn có thỏa thuận thương mại tốt đẹp với Hoa Kỳ thì nên đối xử với Hong Kong nhân văn và hòa bình!)
________________

Chiến tranh thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc ngày càng dâng cao và không cho thấy có dấu hiệu nào mà cả hai phía lui bước.

Hoa Kỳ không thể nào nhượng bộ, bởi vị trí cường quốc số một thế giới buộc họ không được phép dừng lại. Dừng lại, đối với Hoa Kỳ đồng nghĩa “death by China”.

Hơn thế, sẽ là siêu thảm họa chưa từng được biết đến cho toàn nhân loại, chứ không riêng cho người Mỹ, một khi TT Trump “chịu thua”.

Bởi lẽ, trên tất cả các lãnh vực, người Trung Hoa không bao giờ có đủ nhân cách và tư cách để điều khiển thế giới. Một thế lực bá đạo – được đại diện bởi Tập Cận Bình – mãi mãi không bao giờ có được nhân cách làm người và tư cách văn minh để thế giới, ít nhất, không “đại loạn”, một khi trái đất này “rơi” vào tay họ Tập.

Hãy nhìn ngay vào văn hóa Trung Hoa với khái niệm “quân tử Tàu” – đúng nhất với nghĩa của nó – “thà chịu chết không chịu nhục”! Quả là hay ho! Quý độc giả không tin ư? Hãy nghiền ngẫm lịch sử, dã sử và cả những trang tiểu thuyết kiếm hiệp kỳ tình Trung Hoa để thấy. Dù bại trận mang trọng thương, nhưng người Trung Hoa vẫn cố giấu và ném trả đối phương một câu đầy “khí phách”: Lần này ta tha mạng cho ngươi!”, rồi phi thân vụt đi, sau đó, dừng lại bên ven rừng, ôm ngực và thổ huyết ồng ộc! Thật thảm thương!

Văn hóa phương Tây hoàn toàn ngược lại. Khi họ thua họ chấp nhận sự thất bại. Khi chiến thắng họ hãnh diện với thành công.

Bây giờ, hãy cùng nhau nhìn về giáo dục. Thử hỏi, người Trung Hoa có mấy trường đại học được xếp hạng 100 trường danh tiếng nhất thế giới? Con gái Tập Cận Bình đang du học ở đâu (?). Và hơn hết, trong các trường phương Tây, học sinh – sinh viên không bao giờ “được dạy”… ăn cắp! Đó là nỗi điếm nhục không gì rửa nỗi về phẩm giá và danh dự cho người Trung Hoa trong cuộc chiến thương mại hiện nay. Và chính vì nền giáo dục dạy nhân bản – văn minh, nên người Mỹ không bao giờ có hình ảnh “hộc máu mà chết” như Chu Du trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Một kẻ – với đầy quyền bính và uy lực trong tay, nhưng vẫn mang tư tưởng “Hoàng a mã vạn tuế, vạn vạn tuế”, một khi tiêu táng tinh lực và suy nhược tinh thần cùng với việc để lại khoảng trống quyền lực quá rộng – như Tập Cận Bình, không lẽ không tạo nên đại loạn ngay trong mảnh đất “đứng giữa thiên hạ”, nơi mà Người Duy Ngô Nhĩ và Tây Tạng đang rên xiết từng ngày với sự cai trị bạo tàn, mà những tưởng nó lui vào quá vãng?!

Quá trình đó đang diễn ra với sự hốt hoảng và hoang mang khi Tập Cận Bình còn ảo tưởng kêu gọi “châu Á đoàn kết chống Mỹ”! Quả thật hoang đường như Bao Đại nhân xưa kia!

Hãy cùng lướt qua “chuyện ngày nay”.

Một Bộ Chính trị già nua, xơ cứng và chậm chạp (cả suy nghĩ cho đến phong cách) mà trong khái niệm “kinh tế phi thị trường” người ta gọi là “trung tâm điểm” – Vâng! Chính cái “trung tâm điểm” của xứ sở Trung Hoa do Tập Cận Bình đứng đầu đã ngăn cản hết tất cả những sách lược đối phó với Hoa Kỳ, trong cuộc chiến không còn là thương mại nữa rồi! Khổ thay! Làm sao mà có được một sách lược gì khả dĩ, khi Tập lấy tư duy “ăn cắp hòa lẫn ăn cướp” cùng tính vô trách nhiệm, được khoác lên màu vàng hoàng đế óng ánh của một thứ vàng mã để “đấu” với “kinh tế thị trường” – một khái niệm khoa học đã đang và sẽ tồn tại mãi mãi. Tập thua là cái chắc!

Rồi đây, loài người sẽ cất lên khúc “khải hoàn ca” xua tan bóng tối hắc ám. Chỉ độ chừng không quá 5 năm nữa thôi!

Còn bây giờ, hãy cùng chắp tay cầu nguyện cho Tập Hoàng Đế và quần thần của “ngài” mau chóng “phiêu diêu nơi miền cực lạc” bằng những lời kinh đêm! 
_________________

Nguyễn Ngọc Già

Image may contain: 1 person, smiling, suit and outdoor

Tội ác sinh ra từ nỗi sợ

Tội ác sinh ra từ nỗi sợ

Phạm Trung Tuyến •Thứ Ba, 20/08/2019 •

Đêm qua mất ngủ vì buổi tối đọc cái tin người tài xế taxi bỏ lại sản phụ trên đường. Một người mưu sinh bằng cái xe, nguồn sống của cả gia đình trông vào nó, lại thiếu tri thức mà tin vào điều mê tín, kiêng kị thì sợ người ta đẻ trên xe mình cũng là điều dễ hiểu. Vì dễ hiểu mà cảm thấy xót xa.

Bị cầm tù bởi nỗi sợ. (Ảnh minh họa/Shutterstock)

Con người nhìn chung là độc ác, nhưng ác chỉ vì nỗi sợ hãi thì quả luôn là cái ác khiến người ta bị ám ảnh khôn cùng.

Chứng kiến cái ác của kẻ mạnh, đôi khi người ta sẽ trở nên mạnh mẽ kiên cường.

Chứng kiến cái ác của những kẻ yếu, cảm xúc thường chấn động tới mức run rẩy.

Chuyện này làm mình nhớ lại vụ taxi trên cầu vượt Thái Hà 4 năm trước.

Đêm 8/11/2015, một chiếc xe taxi đã đâm hàng loạt người trên cầu vượt Thái Hà ở Hà Nội. Đó không phải là một vụ tai nạn giao thông thông thường, bởi kết thúc bằng việc người tài xế nhảy từ độ cao 5 mét xuống đường để tự vẫn. Anh ta sợ hãi sau khi gây thảm họa, nhưng trước đó anh ta đã gây ra thảm họa cũng bởi nỗi sợ hãi.

Xem những hình ảnh ghi lại toàn bộ quá trình xảy ra sự việc đêm 8/11 thì câu chuyện được bắt đầu trước đó vài phút, cách hiện trường gần 1 km. Vài phút trước, trên cầu vượt Ngã tư sở, cách cầu vượt Thái Hà gần 1 km, chiếc taxi đang di chuyển bình thường ở phần đường dành cho xe ô tô thì từ phía sau, một chiếc xe bán tải phát tín hiệu xin vượt. Người lái taxi bối rối, bởi xin vượt trên cầu là trái quy định, và việc nhường đường không dễ dàng, phải rất khó khăn thì người lái taxi mới có thể chuyển làn, và có thể do áp lực bởi sự hối thúc phía sau nên anh ta không bật xi nhan khi chuyển làn. Chiếc xe phía sau, có lẽ quá sốt ruột nên cũng đã chuyển làn để vượt phải. Một sự hiểu lầm đã xảy ra khi người điều khiển chiếc xe bán tải cho rằng chiếc taxi cố tình tạt đầu chặn hướng di chuyển. Sau khi vượt lên, xe bán tải đã ép xe taxi vào thành cầu, một số người trên xe nhảy xuống uy hiếp người tài xế taxi. Bi kịch xảy ra khi người lái taxi thoát khỏi sự uy hiếp bởi những người trên xe bán tải đã bỏ chạy với tốc độ cao, khi sau lưng là sự truy đuổi của những người trên xe bán tải.

Một người chết, hàng chục người bị thương vì chiếc xe taxi được điều khiển bởi một người đàn ông tuyệt vọng, mất kiểm soát bởi nỗi sợ hãi. Một vụ tai nạn kinh hãi, nhưng khi xem lại hình ảnh được ghi nhận bởi camera giao thông thì con số thương vong kể trên vẫn có thể được coi là may mắn, bởi số lượng nạn nhân hoàn toàn có thể cao hơn nhiều nếu không phải đêm khuya.

Người ta thường nói rằng ở những cộng đồng có nhiều bạo lực thì người dân bất an, song, tôi cho rằng ngược lại mới đúng. Ở những cộng đồng mà người dân càng bất an thì bạo lực càng dễ dàng xuất hiện.

Người lái taxi có lựa chọn khác không? Dĩ nhiên, lúc này, khi hoàn toàn bình tĩnh đứng ngoài tình huống, chúng ta có thể đưa ra những lựa chọn khác nhau. Có thể anh ta nên chấp nhận đỗ xe để chịu trận, nhẹ thì một trận đòn thừa sống thiếu chết, nặng thì có thể thêm tan nát chiếc xe. Như thế, dĩ nhiên vẫn còn hơn là có thể đâm chết nhiều mạng người.

Nhưng người lái taxi đó có thể nghĩ được gì ngoài việc chạy thoát sự truy đuổi hung hãn của những người trên chiếc xe kia? Nếu nghĩ được, chắc chắn anh ta không chọn cách nhảy khỏi cây cầu cao 5 mét xuống con đường đầy xe cộ phía dưới. Khi cái chết của chính mình anh ta cũng còn không nghĩ tới, liệu anh ta có thể nghĩ đến sự an toàn của những người vô can? Tội ác, nếu như gọi vụ tai nạn giao thông này là một tội ác, thì nó mang khuôn mặt sợ hãi.

Tại sao người lái taxi đó lại sợ hãi đến thế? Bởi, họ là những người yếu thế trong cái đô thị vài triệu dân này, là những người lao động nghèo, kiếm sống trong nỗi sợ hãi triền miên. Họ sợ cướp, sợ bị những kẻ có quyền, thế bức hiếp khi va chạm giao thông, sợ bị phạt tiền, sợ bị giam xe và mất cơ hội sinh nhai khi lơ đễnh phạm luật. Nỗi sợ triền miên khiến họ mất niềm tin vào những kết quả lạc quan khi sự cố xảy ra. Và, như một phản xạ tự vệ, họ bỏ chạy, với niềm tin duy nhất là tay lái của mình.

Họ bỏ chạy khi cảnh sát giao thông nhảy lên nắp capo, bỏ chạy khi bị truy đuổi bởi cảnh sát, bỏ chạy khi bị côn đồ hành hung. Họ bỏ chạy, và việc không gây ra tai nạn giao thông chỉ là may mắn. Khi tai nạn xảy ra như câu chuyện đêm 8/11, họ là kẻ gây tội ác bởi vì nỗi bất an.

Vụ việc ở cầu vượt Thái Hà đêm 8/11/2015 không phải là một vụ tai nạn thông thường. Đó là một tội ác, một tội ác đáng sợ bởi tất cả những người liên quan đến cái chết, đến sự nguy hiểm của những người vô tội đều không biết rằng mình gây tội ác. Người lái taxi gây ra cái chết cho một người, và làm bị thương hàng chục người khác chỉ vì sợ hãi cái chết đến với mình. Còn những người tạo ra nỗi sợ hãi chết người của tài xế taxi thì hồn nhiên ghi hình và chia sẻ lên mạng xã hội như là một chiến công. Tất cả những nạn nhân đều không thể biết số phận của họ bị đe dọa như thế nào, và tội ác xảy ra bất thình lình không dấu hiệu.

Tội ác sinh ra từ nỗi sợ luôn là thứ tội ác đáng sợ nhất. Người ta thường nói rằng ở những cộng đồng có nhiều bạo lực thì người dân bất an, song, tôi cho rằng ngược lại mới đúng. Ở những cộng đồng mà người dân càng bất an thì bạo lực càng dễ dàng xuất hiện. Những vụ bạo lực ghê gớm nhất thường được gây ra bởi những người yếu đuối. Họ gây ra tội ác trong những tình huống mà lý trí bị mất kiểm soát trong nỗi sợ, và không ai có thể nhận ra những dấu hiệu để mà phòng tránh.

Phạm Trung Tuyến (Nhà báo)

Image may contain: sky

ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

Ở nước ngoài, họ thành lập những “CHÍNH PHỦ” lừa đảo.

Xin nhắc nhắc lại để bà con trong nước tránh xa.

Image may contain: 3 people, people standing and outdoor
Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.

ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

Hôm qua, ngày 21/8/2018, TAND TP.HCM đã mở phiên tòa sơ thẩm, xét xử 12 bị cáo là thành viên của tổ chức phản động “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự năm 1999.

Ở nước ngoài có các loại chính phủ:

– “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời”.
– “Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa lâm thời”.
– …

Chúng cũng tự xưng Tổng Thống, đặt ra hằng chục bộ trưởng, tỉnh trưởng, … Đương nhiên, tình báo cộng sản VN cũng gài đầy gián điệp trong các ổ chính phủ “trời ơi!” nầy.

Người Việt ở nước ngoài không muốn dây dưa với các thứ “chính phủ” tự xưng.

Người Việt trong nước nên tìm hiểu các tổ chức gọi là chính phủ “cà lơ, phất phơ” trước khi ủng hộ, hoặc tham gia, hoặc họat động cho chúng.

Các nhà họat động dân sự, dân chủ trong nước không dính dáng tới các thứ chính phủ nầy.

Khi tôi đăng mẫu tin ngắn nầy, tôi hoàn toàn hiểu được tình cảm chống Cộng, đôi khi cực đoan của một phần bà con người Việt xa Tổ Quốc cố hương, và tôi cũng đã chấp nhận là kẻ thù của các bọn “Chính phủ Lâm thời”.

Chúng cũng tàn nhẫn và thủ đoạn không thua gì cộng sản

Phan Thị Hồng

* * *
Xin mời các bạn cùng đọc thêm:

ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

Hoa Kim Ngo

Vừa qua nhà cầm quyền VN đem ra xét xử những người mà theo cáo buộc thì những người này là của ông Đào Minh Quân bên Mỹ. Với những tội danh là ném bom xăng, đi biểu tình và nặng tội nhất là âm mưu lật đổ chính quyền.

Vụ này mỗi khi đem ra xét xử thì anh em đấu tranh trong nước chả liên quan gì cũng bị canh nghiêm ngặt, kể cả hầu hết anh em đấu tranh cho DC bằng phương pháp ôn hoà không đồng tình với cách ” tuyên truyền” không trung thực của ông Đào Minh Quân cũng bị canh… chả hiểu sao???.

Hôm qua xem báo pháp luật thấy đăng hình mấy bị cáo tươi cười, hớn hở dù bị đề nghị án rất nặng từ 20 năm đến tử hình….. thế là bật ngửa ra một vấn đề khá nghiêm trọng cho nhà cầm quyền.

Chứng tỏ người dân không ít người rất muốn chính quyền bị sụp đổ, nên chỉ cần một ông ất ơ, đưa ra lời dụ nào là “nếu bị đàn áp thì quân đội Mỹ sẽ sang cứu, máy bay LHQ sẽ bay trên trời quay thu những bằng chứng sẽ đưa ra toà án quốc tế, nghĩa là cứ an tâm xuống đường đã có hậu thuẫn của đội quân hùng hậu của ổng … chấm chấm và vân vân … cũng theo.

Tôi không biết những người này có phải của ông Đào Minh Quân như cáo buộc không vì thông tin một chiều, xét xử công khai mà kín như bưng, anh em thì bị canh giữ cẩn mật không cho ra khỏi nhà đến toà án hóng.

Nhưng cứ giả dụ là đúng y bong như cáo buộc thì đó là tín hiệu nguy hiểm cho nhà cầm quyền.

Chứng tỏ một điều: Cứ ai kêu lật đổ là OK theo, lật được hay không, hay vô tù, hay tử hình cũng vui. Miễn là góp tí.

Vâng, nếu ai cũng muốn góp tí và hớn hở vô tù thì nhà cầm quyền nguy to.

HÃY HỎI TẠI SAO VÀ ĐÃ LÀM GÌ MÀ NGÀY CÀNG NHIỀU NGƯỜI MUỐN LẬT ĐỔ ???

PHẢI THAY ĐỔI ĐI HƠN LÀ TRẢ THÙ BẰNG NHỮNG HÌNH PHẠT TÙ NẶNG NẾU MUỐN THỌ.
Sương Quỳnh

*
Mời tham khảo: Xét xử 12 đối tượng tổ chức phản động ‘Chính phủ quốc gia VN lâm thời’
http://vietnamnet.vn/…/xet-xu-12-doi-tuong-to-chuc-phan-don…

Cô bé Việt và hành trình tìm liều thuốc ‘cứu mạng’ trị giá $2.1 triệu… Ngọc Lan.

Van Pham is with Van Hop Pham.
Cô bé Việt và hành trình tìm liều thuốc ‘cứu mạng’ trị giá $2.1 triệu…

Ngọc Lan.

Kỳ 1: Đứa bé chưa ra đời đã bị tử thần gọi tên

WESTMINSTER, California (NV) – “Cô bé Ân Huệ,” “Cô bé Hai Triệu Đô,” “Cô bé của Phép Nhiệm Màu” là cách mà bố mẹ và những người dự phần vào hành trình đi tìm sự sống cho Ngọc Hân, cô bé vừa tròn 4 tháng tuổi vào ngày 13 Tháng Tám vừa qua, dành để gọi bé khi kể lại những gì đã xảy ra liên quan đến sự có mặt của Ngọc Hân trên cõi đời này.

Nguyễn Ngọc Hân, cô bé từ Sài Gòn sang Mỹ chữa bệnh chính là bệnh nhân cuối cùng được bệnh viện UCLA ở California chọn để thử nghiệm liệu pháp Zolgensma của hãng thuốc AveXis nhằm chữa trị bệnh SMA (Spinal Muscular Atrophy, bệnh “Bệnh liệt cơ vận động do rối loạn di truyền,” tiếng Việt gọi là “teo cơ tủy sống”) vào ngày 8 Tháng Năm vừa qua.

Điều quan trọng hơn, chỉ 18 ngày sau, liệu pháp Zolgensma chỉ tiêm một lần duy nhất vào máu đã được Cơ Quan Quản Lý Thực Phẩm và Dược Phẩm Hoa Kỳ (FDA) chuẩn thuận để điều trị cho bệnh nhân SMA dưới 2 tuổi, với giá đưa ra thị trường là $2.1 triệu.

Tâm sự của người cha hai lần mất con

Năm 2010, anh Nguyễn Văn Giáp, một kỹ sư công chánh tại Sài Gòn, cùng vợ là chị Châu Thị Phương Hồng, làm công việc điều dưỡng tại bệnh viện, đón chào đứa con gái đầu lòng ra đời khi cả hai vợ chồng đều ở tuổi 26.

Niềm hạnh phúc của người làm cha, làm mẹ mới đong đầy được sáu tháng thì nỗi hoang mang, lo lắng bỗng ùa về khi vợ chồng Giáp nhận ra con mình không phát triển bình thường như những đứa trẻ khác.

“Bé không thể bò, lật, trườn, ngồi như con người ta. Đưa đi bệnh viện khám thì bác sĩ chỉ nói là bé bị yếu cơ chứ không cho nói do di truyền,” anh nhớ lại.

Đến 18 tháng, đứa bé “bỏ” bố mẹ mà đi…

Bốn năm sau, Giáp lại hân hoan trước sự ra đời của một đứa con trai.

Nhưng.

“Từ kinh nghiệm của đứa con đầu, nên chỉ một tháng sau khi đứa thứ hai chào đời, tôi đã nhận ra những biểu hiện bất thường ở con và đưa đi khám liền,” anh Giáp kể.

Tại thời điểm đó, con trai của anh được bác sĩ chẩn đoán bị bệnh SMA nhưng không qua các kiểm tra xét nghiệm xem bé bị bệnh teo cơ tủy sống loại nào.

SMA là một bệnh di truyền hiếm gặp, khiến cơ không phát triển, dẫn đến tê liệt, và khi không được điều trị, ở dạng nặng nhất, bệnh nhân phải thở máy vĩnh viễn hoặc đều tử vong dưới 2 tuổi.
Bé Nguyễn Ngọc Hân cùng bố mẹ tại Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Người cha xuất thân từ Buôn Ma Thuột tâm sự, “Khi bé thứ nhất mất, gia đình cho rằng đó là rủi ro. Nhưng khi bé thứ hai cũng có những biểu hiện trùng lặp như vậy thì tôi nghĩ đó không còn là điều rủi ro nữa mà là nỗi đau khổ tột cùng khi mình phải sống trong cảm giác chờ đợi ngày con mất mà không biết làm gì hơn.”

Quả thật, đứa con thứ hai lại “từ biệt” vợ chồng anh mà “đi” khi mới được nửa tuổi.

“Kể từ ngày đó, vợ chồng tôi gần như xa lánh mọi cuộc vui. Áp lực tinh thần cùng những định kiến xã hội dành cho các bậc cha mẹ sanh ra những đứa con không bình thường, mất sớm như vậy khiến chúng tôi rất mệt mỏi,” anh kể.

Không hoàn toàn tin vào “số trời,” vợ chồng anh đi làm các xét nghiệm lại bệnh viện phụ sản Từ Dũ ở Sài Gòn để sau đó biết rằng cả anh Giáp và vợ anh đều bị “dị tật” trong nhiễm sắc thể dưới dạng ẩn. Với dị tật này, bác sĩ cho biết nếu vợ anh có bầu lần nữa thì khả năng đứa con bị mắc bệnh teo cơ tủy sống SMA là 25%.

“Bác sĩ bệnh viện Từ Dũ cho rằng hiện tại chưa có phương cách nào để chữa trị cho trường hợp này. Nếu muốn có con, thì khi có bầu đến tuần thứ 16 phải đi chọc ối xét nghiệm DNA. Nếu thấy đứa bé có dấu hiệu mắc bệnh SMA thì sẽ chấm dứt thai kỳ luôn lúc đó,” anh nhớ lại.

Trong y khoa, “chọc ối” là một xét nghiệm trước khi sinh, cho phép bác sĩ thu thập thông tin về sức khỏe của thai nhi từ một mẫu nước ối ở người mẹ. Mục đích của thủ thuật này là để xác định xem thai nhi có những rối loạn di truyền nhất định hoặc bất thường nhiễm sắc thể như hội chứng Down hay không.

Và, bốn năm sau, vợ anh lại có bầu lần thứ ba trong tâm trạng háo hức lẫn âu lo.

********

Đứa bé chưa ra đời đã bị tử thần gọi tên

Khi chị Hồng có bầu được 16 tuần, anh đưa vợ đến bệnh viện để “chọc ối” xét nghiệm.

“Một tuần sau, trong lúc tôi đang đi công tác, vợ tôi gọi điện thoại khóc nói rằng bệnh viện Từ Dũ gọi mời ngày mai cả hai vợ chồng cùng đến lấy kết quả xét nghiệm,” anh kể.

Mọi thứ gần như đổ sụp trước mặt người cha chưa một lần được nghe tiếng gọi “ba ơi.”

Giọng anh vẫn đều đều, “Tôi hình dung tai họa lại ập đến. Bởi nếu xét nghiệm đó bình thường thì không có lý do gì họ lại phải mời cả hai vợ chồng cùng tới bệnh viện.”

Và quả thật, suy nghĩ của anh Giáp không sai.

Kết quả xét nghiệm cho biết đứa bé chưa kịp chào đời kia cũng có dấu hiệu mắc bệnh SMA!

Trong cơn tuyệt vọng, anh hỏi vị bác sĩ đang tư vấn cho vợ chồng anh là hiện nay trên thế giới đã có cách nào chữa trị được căn bệnh hiểm nghèo này không.

“Lúc đó, Bác Sĩ Hoàng Oanh của bệnh viện Từ Dũ nói cho tôi biết rằng đã có bốn em bé Việt Nam được ra nước ngoài để tham gia vào các chương trình thử nghiệm thuốc chữa SMA do anh Cường Lê ở Mỹ liên lạc giúp đỡ,” anh nói.

Tuy nhiên, câu trả lời đó không được anh chú ý, bởi vì tâm trí anh chỉ chứa đựng sự đau đớn sắp sửa xảy ra: ngày mai vợ anh phải trở lại bệnh viện để làm thủ thuật chấm dứt thai kỳ vì không còn lựa chọn nào khác hơn.

“Tôi nhớ hoài ngày hôm đó, từ nhà đến bệnh viện chỉ mất 30 phút, vậy mà có tới ba vụ tông xe xảy ra ngay trước đầu xe của tôi, càng làm chậm lại thời gian tôi đến bệnh viện. Rồi vợ tôi lại được đưa vô nằm trong khu vực chờ sanh. Người ta thì chờ sanh con ra, trong lúc mình thì chờ bỏ con đi. Cảm giác rất khó chịu,” anh nhớ lại.

Sau đó, khi về nhà lấy thêm đồ đạc cho vợ, anh Giáp cảm thấy quá mệt mỏi và nằm ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, anh thấy cảnh bác sĩ đang mổ lấy một đứa bé ra, và nó khóc, khóc rất nhiều.

Tiếng khóc của đứa bé ám ảnh anh.

Khi quay trở lại bệnh viện, thấy vợ vẫn đang còn chờ vì bệnh nhân đông quá, anh kể cho vợ nghe giấc mơ của mình. Vợ anh thì cho biết “đứa bé trong bụng đạp mạnh quá, đau quá.”

Trong giây phút đó, anh quyết định, “Thôi đi về. Giữ con lại. Coi như đó là duyên con đến với mình, rồi ra sao thì ra. Biết đâu có những sai sót nào đó…”

Đứa bé chưa ra đời đã bị tử thần gọi tên nhưng rồi được giữ lại trong khoảnh khắc đó chính là Nguyễn Ngọc Hân.

Lần tìm phương cách cứu con bằng niềm tin… mờ mịt

Vẫn theo dòng câu chuyện, anh Giáp tiếp, “Ngày hôm sau tôi đi làm bằng xe đò vì tâm trạng rất buồn, không thể tự chạy xe gắn máy được.”

Chính lúc ngồi trên xe, anh mới nhớ lại lời người bác sĩ nhắc đến bốn em bé Việt Nam được sang Mỹ thử thuốc trị SMA. Thế là anh vào Google tìm kiếm.

Bài báo của nhật báo Người Việt viết về Huy Bon có tựa đề “Em bé Việt thứ ba được bảo trợ ra nước ngoài thử thuốc Teo Cơ Tủy (SMA)” là bài anh Giáp đọc được trong lúc Google tìm kiếm từ trang Facebook của một thành viên trong nhóm Kết Nối Việt, cũng là người có con bị bệnh SMA.

Sau khi kết bạn trên Facebook và nghe anh kể về hoàn cảnh của mình, người này đã giới thiệu anh Giáp với anh Cường Lê, người đang sống tại thành phố Anaheim, California.

Anh Cường là người chưa từng biết qua những gì thuộc về lãnh vực y khoa, nhưng lại chính là người đã giúp cho bốn em bé bị bệnh SMA từ Việt Nam sang Mỹ và Ý để tham gia vào các chương trình thử thuốc điều trị bệnh này với hy vọng có thể kéo dài hơn cuộc sống của các em một cách mạnh khỏe.

Trong đó, có bé Nguyễn Thiên Ân bị SMA type 1 được thử thuốc Risdiplam dạng uống của hãng dược Roche tại bệnh viện Nhi Khoa Stanford ở miền Bắc California. Bé Vũ Đức Huy (Huy Bon) bị SMA type 2, thử thuốc AVXS-101 chích thẳng vào cột sống chỉ với một liều duy nhất tại bệnh viện ở Dallas, Texas. Hai bé Nguyễn Gia Linh và Lê Quang Phúc bị teo cơ tủy sống tuýp 1 cũng thử thuốc uống Risdiplam của Hãng Roche tại bệnh viện Nhi Khoa ở Genova, Ý.

Anh Giáp cho biết khoảng một tuần sau, anh nhận được hồi đáp của anh Cường, yêu cầu anh gửi các hồ sơ bệnh án.

“Khi đó anh Cường nói không hứa sẽ giúp được gì chắc chắn, chỉ cố gắng hết mình nếu có cơ hội, vì lúc đó các chương trình thử thuốc đều đang đóng hết,” anh nhớ lại.

Tuy vậy, như anh nói, “Bắt đầu từ giây phút đó, tôi cảm thấy rất mừng, như có một tia sáng cuối đường hầm, dù tôi biết việc có thể sang Mỹ là điều xa xăm lắm, vì thấy bạn bè xin visa sang Mỹ chơi đã khó khăn vô cùng, đừng nói đến là xin sang Mỹ trị bệnh. Những điều đó với tôi mơ hồ lắm, nhưng chỉ vì niềm tin cứu con nên tôi cứ từng bước đi theo.”

HÌNH:
– Bé Nguyễn Ngọc Hân tròn 4 tháng tuổi đang sống tại Little Saigon, miền Nam California, trong thời gian được trường đại học UCLA theo dõi sự phát triển về thể chất. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
– Bé Nguyễn Ngọc Hân cùng bố mẹ tại Little Saigon, miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
– Bé Nguyễn Ngọc Hân cùng bố mẹ khi đến sân bay LAX và được anh Cường Lê (bìa phải), anh Thuần Ngô (bìa trái) và chị Diệp Lê – những người không quen biết nhưng lại tận tình giúp đỡ để bé có thể sang Mỹ chữa bệnh SMA. (Hình: Gia đình cung cấp)

Kỳ 2: Những phép màu lạ lùng đến với “cô bé hai triệu đô”

Image may contain: 1 person, sitting and baby
Image may contain: 3 people, people sitting and baby
Image may contain: 5 people, people smiling, people standing

Biết đủ

Biết đủ

Thanh sang Mĩ được hơn ba mươi năm rồi. Anh lớn lên từ một vùng đất nghèo. Ngày rời quê hương, anh hi vọng sẽ hạnh phúc hơn vì sẽ có một sự nghiệp rực rỡ.

Sau khoảng hai mươi năm bươn chải, làm việc chăm chỉ, anh mua được một căn nhà rộng có 4 phòng ngủ với nội thất toàn đồ đạc sang trọng và một chiếc xe Mercedes hạng sang. Trong xã hội, nhiều người mơ ước giống anh nhưng không được. Có thể nói anh đã ổn định về mặt vật chất và địa vị xã hội. Tuy thế, Thanh vẫn cảm thấy không thỏa mãn với những gì mình đang có. Anh tự hỏi tại sao lại chưa thấy hạnh phúc: Có phải vì tôi chưa có nhiều nên chưa thoải mái? Tôi sẽ hạnh phúc hơn khi có thêm một cái nhà bên bờ biển để cuối tuần đi thư giãn? Tôi sẽ cảm thấy an vui hơn nếu ngồi được vào vị trí cao hơn trong công ty?

Thế là anh tiếp tục lao vào cuộc tích góp của cải vật chất và phát triển tiếng tăm. Cuối cùng, sau gần mười năm, anh có được những điều mình mơ ước. Nhưng anh vẫn không thấy mình thật sự hạnh phúc. Rõ ràng là anh đã có rất nhiều, nhiều hơn rất nhiều người. Câu hỏi tại sao tiếp tục treo lơ lửng trong tâm trí anh.

Một Chúa Nhật kia, gia đình Thanh đi Lễ chung. Đã lâu lắm rồi, cả nhà chưa có dịp cùng đi Lễ với nhau như vậy. Việc đi Lễ đối với Thanh nhiều năm nay chỉ là một bổn phận phải làm theo thói quen mà cha mẹ đã truyền lại. Nhưng không hiểu sao ngày hôm ấy Thanh cảm thấy xúc động mạnh bởi các bài Lời Chúa mà đã nghe khá nhiều lần. Bài đọc thứ nhất trích từ sách Giảng Viên mở đầu thế này: “Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.”” (Gv 1:1)

“Không. Không thể như thế được.” Thành tự nói trong tâm trí mình như muốn phủ nhận những gì anh đang nghe.

Tiếp theo, bài đáp ca bằng Thánh vịnh 90 được xướng lên:

Chúa bắt phàm nhân trở về cát bụi,

Ngài phán bảo : “Hỡi người trần thế, trở về cát bụi đi !”

Ngàn năm Chúa kể là gì,

tựa hôm qua đã qua đi mất rồi,

khác nào một trống canh thôi !

“Ừ nhỉ. Câu này nghe có lí vì con người đến trong và ra đi khỏi cuộc đời này như một làn gió thoảng qua.” Thành bắt đầu ngẫm nghĩ sâu hơn.

Trong bài đọc thứ 2 trích từ thư của Thánh Phao-lô, Thanh nghe rõ nhất câu này: “tham lam cũng là thờ ngẫu tượng” (Cl 3:5) Anh chợt thấy … nhột nhột.

Cuối cùng bài Tin Mừng được vị phó tế vĩnh viễn đọc vang lên. Thầy Giêsu dạy: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.“

Chữ “tham lam” làm Thanh suy nghĩ. Anh tự hỏi bản thân có tham lam không. Không, anh không nghĩ mình là kẻ tham lam vì anh chẳng lấy của ai cái gì. Những gì anh có là do bàn tay lao động của anh làm ra.

Thánh Lễ kết thúc. Đang trên đường ra lấy xe để về nhà, Thanh nhìn thấy phía trước mình anh chàng nhân viên lau dọn trong công ty. Bỗng nhiên Thanh nhận ra sự khác biệt rất rõ giữa anh và người ấy. Khác biệt thứ nhất: Xe hơi của Thanh đắt tiền hơn xe hơi của anh ta. Khác biệt thứ hai: Nhà của Thanh mới và rộng hơn nhà anh ta. Khác biệt thứ ba: Thanh tướng tá đẹp trai hơn anh ta. Khác biệt thứ tư: Thanh có bằng cấp cao hơn anh ta. Nhưng khác biệt thứ năm mới làm Thanh để ý nhất, đó là: Thanh cười không tươi bằng anh ta. Nói cách khác, Thanh cảm thấy mình không bình an như người ấy.

Chiều hôm ấy, Thanh quyết định gọi điện với lý do thăm hỏi anh nhân viên nọ nhưng thực ra là đang loay hoay đi tìm câu trả lời cho khúc mắc trong lòng mình. Trong câu chuyện giữa hai người, Thanh nhận ra thêm những thua kém vật chất danh vọng của anh nhân viên. Cuối cùng, Thanh nói người ấy:

“Cậu có cần giúp đỡ gì thì cứ cho tôi biết.”

Người ấy đáp lại một cách chân tình: “Cám ơn sếp. Em thấy mình như vậy là đủ để hạnh phúc rồi.”

Thanh chợt giật mình khi nghe “đủ để hạnh phúc”. Phải rồi, đây là chìa khóa giải gỡ khúc mắc bấy lâu nay. Anh nhân viên lau chùi có thể không đủ tiền để mua cái nhà lớn hơn, không đủ bằng cấp để xã hội phải cung kính, không đủ quyền lực để sai khiến thiên hạ,… nhưng anh ta biết xem những gì mình đang có là đủ để tâm hồn thanh thản hạnh phúc.

Các ý nghĩ bỗng dồn về rất nhanh trong tâm trí giúp Thanh phản tỉnh. Rõ ràng là Thanh đang có “đủ để hạnh phúc”. Anh có một mái ấm gia đình quý giá mà anh lâu nay bỏ lơ. Đức tin cho anh ý nghĩa cuộc đời và bình an, vậy mà bấy lâu nay anh chẳng hề để ý chăm sóc. Của cải anh đang có là những hồng ân, vậy mà anh vẫn nghĩ là đương nhiên. Bầu trời trong veo mùa thu xinh đẹp thế mà hôm nay anh mới thấy…. Nguyên nhân của việc anh cảm thấy mình không hạnh phúc thật sự rất đơn giản: vì anh chưa biết ĐỦ. Vì chưa biết đủ nên anh chưa biết thưởng thức trọn vẹn. Đến lúc này thì anh nhận ra rằng không biết đủ là một dạng tham lam tinh tế. Hóa ra bấy lâu nay anh là một kẻ tham lam ngu ngốc mà không biết. Biết đủ không phải là dậm chân tại chỗ khước từ sự cầu tiến và phát triển, nhưng biết đủ là khôn ngoan tận hưởng những gì mình đang có trong tay một cách trân trọng và đầy tròn nhất.

Cuộc nói chuyện hôm ấy kết thúc bằng những tiếng cảm ơn được lặp đi lặp lại liên tục từ miệng Thanh. Anh nhân viên không hiểu sao sếp lại cảm ơn mình, mà lại cảm ơn nhiều lần nữa chứ. Còn Thanh thì vui mừng như tìm được một kho tàng chôn giấu bấy lâu nay. Thanh tự nhủ sẽ tìm cách “đền ơn” người nhân viên của mình.

Hôm nay, nhờ sống hai chữ BIẾT ĐỦ mà Thanh là một người hạnh phúc hơn nhiều. Anh có thêm không gian và thời gian để thưởng thức những điều quan trọng nhất của cuộc đời. Tốt hơn nữa, Thanh nhận ra một chân lý mà Thánh Tê-rê-xa thành Avila đã khám phá cách đây mấy trăm năm: có Chúa là có đủ.

Lm Jos.Tuấn Việt,O.Carm

15/08/2019 Lm. Giuse Đinh Tuấn Việt

From: Xuan Nguyen

TRÀN ĐẦY TÌNH YÊU VÀ HY VỌNG SAU TAI NẠN

TRÀN ĐẦY TÌNH YÊU VÀ HY VỌNG SAU TAI NẠN

Tôi là một thanh niên Ý 22 tuổi, hiện đang nằm nhà thương.  Không hiểu sao tôi bỗng nảy ra ý nghĩ lấy giấy bút viết cho bạn mấy dòng này.  Hy vọng bạn dành ra ít thời giờ đọc nó.

Tôi tên Marco và để tóc dài.  Tôi là một trong vô số người trẻ mà bạn trông thấy, những người trẻ chạy môtô hết tốc lực như điên trên các đường phố.  Có lẽ đôi lần bạn trông thấy tôi, nhưng không kịp quan sát tôi thật kỹ, bởi lẽ, lúc nào tôi cũng như người luôn vội vã, không có thì giờ dừng lại, hỏi thăm hoặc chuyện trò vui vẻ.

Đèn xanh, đèn đỏ, đèn vàng, đối với tôi chẳng có kílô gì cả.  Tôi chẳng thèm quan tâm sự hiện diện của chúng.  Tôi chỉ biết chạy hết tốc lực, chạy như điên như cuồng.  Một ngày đang chạy môtô vùn vụt như thế, tôi bị một chiếc xe hơi chạy chậm trước mặt cản đường.  Tôi nhất định vượt qua.  Và chuyện gì phải đến đã đến.

Ngày hôm sau, khi hồi tỉnh, tôi thấy mình nằm ở nhà thương, cụt một tay, một chân.  Trong vòng hai hay ba tiếng đồng hồ, tôi tìm cách tự trấn an: đây chỉ là một giấc mơ!  Nhưng vô hiệu.  Thực tế quá phũ phàng.  Tôi nhận chân sự thật rõ ràng: Tôi chỉ còn một tay và một chân.

Nhưng điều kỳ lạ xảy ra.  Lúc đó, đáng lẽ tôi buồn rầu thất vọng mới phải, thì trái lại, tôi cảm thấy niềm an bình khôn tả đang chiếm ngự hồn tôi.  Tôi tự nhủ: bị một tai nạn khủng khiếp như thế mà mình vẫn còn sống sót thì quả là điều thật may mắn.  Sự sống trước đây tôi vẫn khinh thường, giờ đây, nhờ tai nạn tôi mới biết đánh giá cao.  Trước kia, tôi lê lết trong các phòng trà, các hộp đêm, tôi xem ra tận hưởng cuộc đời, nhưng kỳ thật tôi giết chết cuộc đời.  Tôi chỉ là cái xác không hồn.  Tôi sống, nhưng thực tế, tôi đã chết.

Bạn có biết không?  Từ trên giường nơi bệnh viện, tôi ngắm nhìn ánh sáng mặt trời chiếu sáng qua cửa sổ, và trong lòng dâng lên niềm cảm tạ THIÊN CHÚA.  Tôi cám ơn Chúa cho tôi có đôi mắt để ngắm nhìn kỳ quan trong vũ trụ.  Từ 22 năm qua, tôi dùng đôi mắt để nhìn, nhưng tôi không hề biết cám ơn Chúa, cũng không bao giờ ý thức mình may mắn có đôi mắt trong sáng lành lặn.  Giờ đây tôi khám phá ra thế giới tôi đang sống, mà lúc trước, tôi không hề để ý.  Chưa hết, tôi còn khám phá ra một thế giới khác: thế giới của đau khổ.  Tôi hiểu thấm thía thế nào là bị đau và phải nằm bệnh viện.

Tháng ngày trong bệnh viện mang đến cho tôi niềm an bình sâu xa và dạy cho tôi bài học vô cùng quý giá: bài học YÊU THƯƠNG.  Tôi bắt đầu chú ý đến người khác.  Tôi tìm cách giúp đỡ và an ủi người khác, những người còn kém may mắn hơn tôi gấp trăm ngàn lần.

Chẳng hạn hôm nay, tôi vỗ về lau khô nước mắt cho một thiếu niên vừa mất mẹ.  Rồi tôi trìu mến vuốt ve một em bé bị bệnh.  Tôi mỉm cười với cụ già, lẻ loi một mình, không ai thăm viếng chăm sóc.  Tất cả cử chỉ nhỏ nhặt ấy lấp đầy khoảng trống vắng trong lòng tôi.  Tôi thành thật thú nhận với bạn rằng, chưa bao giờ như chính lúc này đây, tôi cảm thấy nhu cầu yêu thương, ca hát và cảm tạ THIÊN CHÚA vì hồng ân sự sống Ngài ban cho tôi.

Nếu thư này đến tay bạn, thì tôi xin phép hỏi bạn một điều: bạn vẫn còn hai tay hai chân và thân mình lành lặn phải không?  Nhưng có thực sự bạn đang sống bình thường không?  Bạn dùng hai chân để đi đến nơi nào?  Bạn dùng hai tay để làm việc gì?  Hạnh phúc cho bạn, nếu bạn biết dùng đôi chân để viếng thăm người cô đơn, kẻ góa bụa, mồ côi!  Hạnh phúc cho bạn, nếu bạn biết dùng đôi tay để lau khô những giọt nước mắt cho những ai đang khóc lóc.  Tôi cũng cầu chúc bạn biết nhìn thế giới bạn đang sống với đôi mắt mới mẻ.

Sau cùng, tôi cầu chúc bạn mọi điều an lành may mắn trong cuộc đời.

Chào tạm biệt.

Ký tên: Marcô.

… “Suy nghĩ lo toan là việc của con người, còn nói câu trả lời là do THIÊN CHÚA.  Con người cho lối sống của mình là trong sáng, nhưng THIÊN CHÚA thấu suốt mọi tâm can.  Hãy ký thác việc bạn làm cho THIÊN CHÚA, dự tính của bạn ắt hẳn thành công…  Nhờ nhân nghĩa tín thành mà tội được xóa bỏ, nhờ kính sợ THIÊN CHÚA mà tránh được sự dữ…  Thà ít của cải mà sống công chính hơn nhiều huê lợi mà thiếu công minh.  Tâm trí con người nghĩ ra đường lối còn THIÊN CHÚA hướng dẫn từng bước đi” (Sách Châm Ngôn 16,1-9).

(Il Seme”, 1-3/1994, trang 94)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt