Chỉ là một sinh mạng. Chỉ là một đứa trẻ.

My Lan Pham 

Vào lúc 0 giờ 30 phút rạng sáng ngày 11 tháng 7 năm 2022, Nick Bostic, 25 tuổi, đang lái xe trên những con đường gần như vắng lặng của thành phố Lafayette, bang Indiana. Anh vừa cãi nhau với bạn gái và đang trải qua một trong những đêm mà người ta chỉ muốn lái xe để suy nghĩ. Cửa kính xe hạ xuống, không có điểm đến cụ thể.

Rồi anh nhìn thấy một ngọn lửa nhỏ bốc ra từ một ngôi nhà trên phố Union.

Anh phanh gấp. Lùi xe lại. Rẽ vào lối dẫn vào nhà. Anh không mang theo điện thoại. Anh cố ra hiệu cho một chiếc xe đang đi ngang qua, nhưng không ai dừng lại. Anh chạy tới cửa sau ngôi nhà và hét lớn:

“Có ai ở trong nhà không? Có ai ở đây không?”

Khi lên tới giữa cầu thang, anh tìm thấy họ: một cô gái 18 tuổi tên là Seionna Barrett, một em bé 20 tháng tuổi, hai bé gái 13 tuổi và một bé gái 6 tuổi. Giữa sự hoảng loạn, khói và hỗn loạn, anh đã đưa được một số người ra sân sau an toàn trước.

Nhưng rồi Seionna bắt đầu nhìn quanh với vẻ tuyệt vọng. Khuôn mặt cô tái nhợt.

Cô không tìm thấy Kaylani, em gái mình. Bé mới sáu tuổi. Bé vẫn còn mắc kẹt bên trong.

Lửa đã lan rộng. Ngọn lửa giờ đây có thể nhìn thấy từ nhiều cửa sổ. Khói đen cuồn cuộn bốc ra khỏi ngôi nhà. Nick nhìn vào bên trong thêm một lần nữa rồi quay lại lao vào.

Anh lục tìm từng căn phòng, vừa gọi tên Kaylani. Khói dày đặc đến mức không thể nhìn thấy bàn tay trước mặt. Nhiệt độ nóng đến nghẹt thở. Có lúc anh đã nghĩ đến việc nhảy qua cửa sổ để thoát thân khi vẫn còn cơ hội.

Rồi anh nghe thấy tiếng khóc.

Tiếng khóc của một đứa trẻ.

Ở tầng dưới.

Trong phòng khách.

Một trong những khu vực nguy hiểm nhất của ngôi nhà.

Anh kéo áo thun che mặt rồi tiến về phía âm thanh. Anh nằm rạp xuống sàn và bò qua làn khói dày đặc. Cuối cùng anh tìm thấy cô bé.

Kaylani Barrett.

Sáu tuổi.

Một mình trong bóng tối.

Lúc này, việc xuống cầu thang đã không còn khả thi. Lựa chọn duy nhất là quay trở lên tầng trên, tìm một cửa sổ và nhảy xuống. Anh bế Kaylani tới một căn phòng rồi đập vỡ kính bằng chính nắm tay trần của mình. Máu chảy dọc cánh tay. Chân cô bé bị mắc vào dây kéo rèm cửa. Anh buộc mình phải giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng gỡ ra trong khi ngôi nhà vẫn đang bốc cháy xung quanh.

Anh đặt Kaylani vào tư thế có thể bảo vệ cô bé nhiều nhất có thể rồi nhảy từ tầng hai xuống.

Cú tiếp đất rất mạnh.

Cánh tay phải của anh bị rách sâu.

Cơ thể bị bỏng.

Anh hít phải lượng lớn khói độc đến mức phải nhập viện.

Các sĩ quan cảnh sát thành phố Lafayette tới nơi đúng lúc anh rơi xuống. Camera gắn trên người họ ghi lại cảnh Nick loạng choạng bước tới, trao Kaylani cho người khác, rồi gục xuống vỉa hè và liên tục hỏi chỉ một câu:

“Con bé có ổn không? Làm ơn nói với tôi rằng con bé ổn.”

Kaylani chỉ bị thương nhẹ.

Cả năm người đều sống sót.

Nick được chuyển khẩn cấp tới bệnh viện trong tình trạng nghiêm trọng. Phổi của anh bị tổn thương. Cánh tay phải được băng bó kín. Nhưng anh đã sống sót.

Anh không muốn được gọi là anh hùng.

Anh nói với các phóng viên rằng mình chỉ làm điều mà bất kỳ ai cũng nên làm; rằng nếu chính anh bị mắc kẹt trong một ngôi nhà đang cháy, anh cũng hy vọng người đi ngang qua sẽ làm điều tương tự.

Năm 2023, Nick Bostic được trao Carnegie Medal, một trong những phần thưởng dân sự cao quý nhất dành cho lòng dũng cảm tại Hoa Kỳ và Canada. Giải thưởng này được trao từ năm 1904 cho những người sẵn sàng liều mạng để cứu người khác.

Kaylani Barrett lớn lên với sự thật rằng em vẫn còn sống vì một người xa lạ đã quyết định quay trở lại bên trong ngôi nhà đang cháy.

Nick vẫn sống ở Lafayette. Khi được hỏi về đêm hôm đó, anh thường trả lời giống nhau:”Mọi thứ đều xứng đáng.”

Đối với những ai suy ngẫm về quyết định của Nick Bostic quay trở lại khi anh đã làm nhiều hơn bất cứ điều gì người ta có thể mong đợi thì câu hỏi anh lặp đi lặp lại trên vỉa hè đã nói lên tất cả:

“Con bé có ổn không?”

Điều đó cho thấy thứ thực sự thôi thúc anh băng qua ngôi nhà đang cháy không phải là danh tiếng, không phải sự công nhận, cũng không phải một khái niệm trừu tượng về chủ nghĩa anh hùng.

Chỉ là một sinh mạng.

Chỉ là một đứa trẻ.

Chỉ là nhu cầu rất đỗi con người: được biết rằng một người khác đã sống sót.


 

Được xem 2 lần, bởi 2 Bạn Đọc trong ngày hôm nay