SỰ XOAY CHIỀU CỦA NƯỚC CUBA.

Hoang Le Thanh's photo.
Hoang Le Thanh's photo.
Hoang Le Thanh's photo.
+8

Facebook: Hoang Le Thanh added 12 new photos.

Tại sao các nữ nghị sĩ Cuba không thể cầm được những giọt nước mắt hạnh phúc !?.

SỰ XOAY CHIỀU CỦA NƯỚC CUBA.
Cu Ba đã tỉnh ngộ – Cả nước vui mừng.

Nụ cười, những giọt nước mắt, tiếng hò reo, băng rôn, khẩu hiệu … là cách mà người dân Cuba chào đón bước ngoặt lịch sử trong quan hệ Mỹ – Cuba sau hơn nửa thế kỉ.

Ngày 17/12/2014, Chủ tịch Cuba Raul Castro đã chính thức tuyên bố bình thường hóa quan hệ với Mỹ sau 53 năm. Bài phát biểu của ông đã được phát sóng trực tiếp trên truyền hình Cuba, gần như cùng lúc với phát biểu của Tổng thống Obama tại Washington, Mỹ.

Động thái được đánh giá là bước đột phá trong quan hệ Mỹ – Cuba đã đạt được sau hàng loạt các cuộc đàm phán bí mật cấp cao giữa 2 nước, với sự thúc đẩy của Canada, Tòa thánh Vatican và đặc biệt là Giáo hoàng Francis.

Sự kiện này đã được LHQ và nhiều quốc gia trên thế giới ca ngợi.
Tổng thống Obama ca ngợi đây là “một chương mới” trong quan hệ 2 nước, chấm dứt chính sách cứng nhắc, lạc hậu và chẳng có tác dụng gì, nhằm cô lập Cuba.

Trong khi đó, Chủ tịch Cuba Raul Castro cũng hoan nghênh động thái này và cho rằng, đây chính là điều mà Cuba đã chờ đợi rất lâu.

Thật vậy, không khí vui vẻ, rộn ràng chào đón sự kiện lịch sử này ngập tràn khắp mọi ngõ ngách ở Cuba, mà điển hình là tại thủ đô Havana.

Một số hình ảnh tại thủ đô Havana, Cuba, trong ngày đánh dấu bước ngoặt lịch sử về quan hệ ngoại giao Mỹ – Cuba:

Một tấm biển lớn đặt tại thủ đô Havana, Cuba, chào mừng sự kiện Mỹ và Cuba chính thức bình thường hóa quan hệ sau hơn 1 nửa thế kỉ. Không khí rộn ràng, vui vẻ cũng ngập tràn khắp mọi nơi tại thành phố này.

Người dân Cuba, từ những người làm nội trợ, các công sở hay trường học, dường như đều dừng mọi công việc của mình, cùng quây quanh chiếc tivi để theo dõi tuyên bố chính thức của Chủ tịch Raul Castro, được truyền hình trực tiếp. Ảnh: Các em học sinh tạm dừng giờ học, chăm chú theo dõi bài phát biểu của ông Castro.

Người dân Cuba, từ các gia đình, công sở hay trường học, dường như đều dừng mọi công việc, cùng quây quanh chiếc tivi để theo dõi tuyên bố chính thức của Chủ tịch Raul Castro, được truyền hình trực tiếp.

Dưới đây là một số hình ảnh diển tả nỗi vui mừng của người dân Cu Ba.

Một cô bé hét lên sung sướng sau tuyên bố của ông Castro.

Trong khi đó, các nữ nghị sĩ Cuba không thể cầm được những giọt nước mắt hạnh phúc.

Tháp chuông tại Đại học San Geronimo ở trung tâm lịch sử của thủ đô Cuba cũng được đánh lên để chào mừng sự kiện này.

Người dân Havana đổ ra đường, hòa vào không khí vui chung của dân tộc.

Một nhóm học sinh diễu hành trên phố, ăn mừng sự kiện lịch sử của dân tộc.

Một nhóm sinh viên tham gia cuộc diễu hành của người dân thành phố, hô vang khẩu hiệu “”Chủ tịch Fidel và Raul muôn năm, hãy để họ sống mãi”.

Họ cầm cờ và băng rôn, ủng hộ nhóm 5 công dân Cuba mới được Mỹ phóng thích.

Họ cầm cờ và băng rôn, ủng hộ 3 chiến sĩ tình báo Cuba mới được Mỹ phóng thích, cũng như 2 công dân Mỹ được Cuba trả tự do.

Họ giơ cao những poster in hình 5 công dân Cuba mới được Mỹ phóng thích.

Những poster in hình công dân 2 nước được phóng thích cũng xuất hiện khắp các con phố.

Những người dân địa phương trên một chiếc ô tô con cũng giơ cao các tấm poster chúc mừng nhóm 5 công dân Mỹ.

Những người dân địa phương trên một chiếc ô tô con cũng giơ cao các tấm poster việc trao trả tù binh giữa 2 nước.

Việc Mỹ và Cuba thống nhất bình thường hóa quan hệ giữa 2 nước có khả năng mở ra nhiều triển vọng phát triển kinh tế – xã hội với Cuba, hứa hẹn mang lại nhiều thay đổi tích cực cho đời sống của người dân ở quốc đảo này.

VIẾT CHO NHỮNG BẠN CỪU.

From Facebook Hằng Lê
VIẾT CHO NHỮNG BẠN CỪU.

Những bạn Cừu thân mến! các bạn là những người luôn luôn tự hào về Đất Nước và con Người VN. Chính vì vậy, hôm nay tôi viết (à không, tôi trích dẫn những bài báo của Đảng) nói về sự kiện đã xảy ra trên khắp Đất Nước này và những con Cừu như chúng ta bị đảng “vặt lông” như thế nào, để các bạn biết mà tự hào thêm nhé.
Hiện tại, mỗi người dân chúng ta đang chịu 432 loại thuế, phí các kiểu. (nhiều nhất so với Thế Giới)

http://thanhnien.vn/…/432-loai-phi-de-doanh-nghiep-nguoi-da…

Các bạn đừng nghĩ rằng “tôi có nộp thuế bao giờ đâu”. Không! Nhà nước họ đã tính thuế vào hết các sản phẩm mà bạn tiêu dùng. Thay vì 1 chiếc ô tô ta nhập về có giá 100 triệu, nhưng bạn phải mua với giá 300 triệu vì nhà nước đã đã lấy thêm 200 triệu tiền thuế phí của bạn. Để chứng minh điều này, hiện nay ta đổ 1 lít xăng với giá là 17 ngàn thì ta đã đóng các loại thuế phí hết 8.800đ (hơn 1 nửa). Thực chất mỗi lít xăng chỉ có giá 8.200đ mà thôi.

http://motthegioi.vn/…/moi-lit-xang-nguoi-dan-phai-cong-880…

Các bạn Cừu thân mến! Chúng ta nộp thuế là để xây dựng và phát triển Đất Nước. Nếu 1 Đất Nước phát triển thật sự thì:
– Người nghèo giảm dần
– Học phí giảm dần
– Viện phí giảm dần
– Các khoản đóng góp của người dân giảm dần. v.v…..
Đất Nước chúng ta rõ ràng là đang đi thụt lùi, vì các khoản kia nó không giảm mà lại càng tăng. Vậy số tiền thuế chúng ta đóng hằng ngày, nó đi đâu?
Ngoài việc vô trách nhiệm gây thất thoát, thua lỗ hàng trăm ngàn tỷ đồng ngân sách. Các đảng viên CS cao cấp còn lấy tiền thuế mồ hôi nước mắt của chúng ta chơi ngông mua nhà cho bồ nhí (Dương Chí Dũng bỏ ra hơn chục tỷ mua 2 căn hộ cao cấp cho bồ). Trịnh Xuân Thanh chỉ đạo công ty PVC trích 500 triệu ra mua quà sinh nhật cho cha mình. Huyền Như bỏ ra 43 tỷ mua nhà cho Mẹ. v.v….
Các đảng viên cấp cao, họ là người chuyên lên giọng rao giảng đạo đức, họ bắt chúng ta phải học tập và làm theo tấm gương đạo đức của ông Hồ. Nhưng chính bọn họ thay nhau ăn cướp tiền thuế mồ hôi pha lẫn nước mắt của chúng ta. Từ Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng, Phạm Công Danh, Vũ Đình Duy, Trịnh Xuân Thanh V.v…..Có ông nào không là đảng viên cấp cao? Có ông nào ăn ít hơn 1000 tỷ?
Chúng nó thay nhau đục khoét đến khi ngân khố trống rổng rồi lại hè nhau tăng thuế phí để bù vào. Tháng này, viện phí lại tăng từ 2 đến 7 lần. (có nghĩa là trước kia ta mua 1 viên thuốc 10k, thì hôm nay ta phải trả từ 20k đến 70k)

http://tuoitre.vn/…/vien-phi-dich-vu-benh-vien-…/991510.html

Vậy đấy! Bọn chúng thay nhau (hết đời cha, tiếp đời con) ra sức vặt lông các bạn, còn các bạn thì ra sức tự hào!

TỰ HÀO NHỈ!

P/s: Các bạn đừng nhìn bên ngoài như: Đường rộng hơn ngày xưa, Cầu nhiều hơn, Trường học- Bệnh viện khang trang hơn…. mà khẳng định Đất Nước ta phát triển nghe. Xin thưa! Các bạn hãy xem “Rừng vàng, Biển bạc” của ta còn không? Tài nguyên Quốc Gia còn không? Đất rừng, đất Thành Phố ta đã bán cho TQ bao nhiêu? Nợ công hiện nay ta gánh bao nhiêu….. Đấy! Hãy nhìn vào đấy mà so sánh.

(Ngo Truong An)

Image may contain: food

Nhiều bệnh tật tại Việt Nam sẽ không có thuốc chữa

Nhiều bệnh tật tại Việt Nam sẽ không có thuốc chữa

Nguoi-viet.com

Thuốc vẫn dễ mua như… kẹo và theo sau đó là vấn nạn càng ngày càng lớn với sức khỏe của cả công đồng. (Hình: Phụ Nữ Sài Gòn)

VIỆT NAM – Ngoài các loại bệnh tật do đói nghèo, thiếu vệ sinh, môi trường ô nhiễm, vì quản lý, điều hành tồi, sức khỏe của dân chúng Việt Nam còn bị đe dọa bởi nguy cơ bệnh tật không thuốc chữa.

Hai tổ chức quốc tế là Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) và Tổ Chức Lương Thực-Nông Nghiệp Quốc Tế (FAO) vừa cảnh báo về nguy cơ bệnh tật của dân chúng Việt Nam sẽ không có thuốc chữa.

Vào lúc này, tại Việt Nam, số lượng vi khuẩn gây bệnh có khả năng đề kháng với các loại thuốc kháng sinh càng ngày càng nhiều. Thậm chí có những loại vi khuẩn đã biến đổi gien và có thể đề kháng với tất cả loại kháng sinh hiện có! Nói cách khác, nguy cơ dân chúng Việt Nam có thể mất mạng vì những chứng bệnh bình thường nhưng không có thuốc chữa càng ngày càng lớn.

Nguyên nhân chính dẫn tới thực trạng vừa kể và mức độ trầm trọng của thực trạng này càng ngày càng lớn là vì việc quản lý dược phẩm quá tồi. Ai cũng có thể mua kháng sinh, không bị hạn chế cả về loại lẫn lượng.

Sau khi thực hiện một cuộc khảo sát trên toàn quốc, Bộ Y Tế Việt Nam thú nhận, tại nông thôn, khoảng 91% dân chúng tự mua các loại kháng sinh để tự chữa bệnh cho mình. Tỉ lệ này tại các đô thị là 88%. Tổng lượng kháng sinh được mua bán tại Việt Nam đã tăng gấp đôi so với năm 2009.

Ðáng nói là việc dùng kháng sinh không đúng cách, lạm dụng kháng sinh khiến các loại vi khuẩn lờn thuốc không chỉ phổ biến trong dân chúng mà còn trở thành trào lưu trong nhân viên y tế. Ðể nâng cao uy tín, danh tiếng về khả năng khám bệnh-chữa bệnh, nhận thêm hoa hồng từ các hãng dược phẩm, nhiều bác sĩ phóng tay kê toa cho bệnh nhân dùng đủ loại kháng sinh.

Vấn nạn bệnh tật không thuốc chữa vốn đã trầm trọng vì quản lý thị trường dược phẩm tồi đã trở thành nghiêm trọng hơn do quản lý nông nghiệp tồi. Không kiểm soát, mặc kệ nông dân tùy nghi sử dụng các loại thuốc kích thích tăng trưởng và kháng sinh trong trồng trọt, chăn nuôi đã giúp vi khuẩn làm quen với kháng sinh tồn đọng trên thực phẩm, tăng khả năng kháng kháng sinh.

Do số lượng vi khuẩn kháng kháng sinh ngày càng nhiều, việc khám bệnh-chữa bệnh tại Việt Nam ngày càng kém hiệu quả, chi phí điều trị ngày càng lớn. Chi phí dành cho dược phẩm chiếm khoảng 50% thì trong đó có tới 33% là chi cho kháng sinh.

Mãi tới gần đây, giới hữu trách ở Việt Nam mới tính đến chuyện kiểm soát việc mua bán – sử dụng kháng sinh. Một số bệnh viện bắt đầu xem xét toa thuốc của các bác sĩ, nhắc nhở họ phải thận trọng trong việc kê toa. Tuy nhiên, chỉ chừng đó thì rõ ràng chưa đủ. Còn kiểm soát chặt chẽ việc kinh doanh cả dược phẩm lẫn sử dụng các loại thuốc kích thích, kháng sinh trong nông nghiệp thì không dễ dàng, nó liên quan đến lợi ích của nhiều giới, kể cả giới hữu trách. (G.Ð)

Tác giả “Chết bởi Trung Quốc” sẽ cố vấn kinh tế cho Tổng thống Trump?

Tác giả “Chết bởi Trung Quốc” sẽ cố vấn kinh tế cho Tổng thống Trump?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

Tổng thống Tân cử của Hoa Kỳ là ông Donald Trump tại New York hôm 22/11/2016.

Tổng thống Tân cử của Hoa Kỳ là ông Donald Trump tại New York hôm 22/11/2016.

AFP

Một trong những vị cố vấn kinh tế cho Tổng thống đắc cử Donald Trump là giáo sư Peter Navarro, ông cũng là tác giả cuốn sách Death by China (Chết bởi Trung Quốc) mà chính ông Trump từng nói là rất thích. Liệu nếu được tiếp tục chọn trong vai trò cố vấn kinh tế GS Navarro có thể giúp gì cho Tổng thống đắc cử Trump trong chính sách với Trung Quốc? Mặc Lâm phỏng vấn TS kinh tế Trần Diệu Chân người dịch tác phẩm Chết bởi Trung Quốc của GS Navarro và có cơ hội làm việc rất gần gũi với ông để biết thêm về một góc quan điểm nào đó của vị GS khá được người Việt yêu mến này.

Chính sách với Trung Quốc sẽ như thế nào?

Mặc Lâm: Thưa TS, nếu GS Peter Navarro được TT đắc cử Donald Trump chọn vào Ủy ban tư vấn kinh tế cho Nhà trắng thì chính sách đối với Trung Quốc sẽ khác với chính phủ của TT Obama hay không và khác ở điểm nào?

Chính sách mậu dịch của ông Trump đối với Trung Quốc chắc chắn là không thân thiện và cởi mở bằng chính sách hiện nay của TT Obama, thí dụ quan thuế đánh trên các mặt hàng nhập cảng từ Trung Quốc sẽ cao hơn.
-TS Trần Diệu Chân

TS Trần Diệu Chân: Trước hết, xin cám ơn anh và đài đã cho tôi cơ hội chia sẻ về GS Peter Navarro, tác giả cuốn sách “Death by China” mà tôi đã dịch ra tiếng Việt năm 2012 với sự cho phép của tác giả. Không ngờ, ông lại trở thành cố vấn kinh tế cho ứng viên tổng thống – và bây giờ là Tổng Thống Đắc Cử Donald Trump. GS Navarro, ông Lawrence Kudlow và Stephen Moore là ba nhà cố vấn kinh tế có ảnh hưởng nhất trong một ủy ban 14 người, mà theo các nhà bình luận thì GS Navarro, người duy nhất có bằng tiến sĩ kinh tế, có vẻ được ông Trump lắng nghe nhất về quan điểm bảo hộ mậu dịch và chống Trung Cộng gay gắt của ông. Do đó, có xác suất cao là GS Navarro sẽ trở thành cố vấn tối cao về kinh tế trong nội các của TT Đắc Cử Donald Trump.

Những điều mà tôi biết về GS Navarro qua quyển sách “Chết bởi Trung Quốc”, thì đúng là ông đã có ảnh hưởng lớn, nếu không nói là chính và toàn bộ lên ông Trump khi lên án  Trung Quốc nặng nề vì đã cướp đi công ăn việc làm của người Mỹ và thao túng tiền tệ. Điều thú vị mà tôi được biết là chính ông Trump cũng tiết lộ ông rất thích quyển Death by China.

Chính sách mậu dịch của ông Trump đối với Trung Quốc chắc chắn là không thân thiện và cởi mở bằng chính sách hiện nay của TT Obama, thí dụ quan thuế đánh trên các mặt hàng nhập cảng từ Trung Quốc sẽ cao hơn, đặc biệt thuế chống phá giá trên một số các mặt hàng.

Tuy nhiên, có hai điểm về vị TT Đắc Cử của Hoa Kỳ mà chúng ta cần ghi nhớ, đó là trong lúc ông tranh cử thì có rất nhiều tuyên bố mạnh mẽ, tới độ gay gắt, cực đoan, nhưng sau khi đắc cử thì đã bắt đầu dịu giọng trong nhiều vấn đề, có những chính sách mà ông tuyên bố hùng hồn trước khi đắc cử, nay đã xoay ngược180 độ. Thực tế ra sao, phải đợi một thời gian mới rõ. Nhưng một điều chắc chắn là một thương gia thành công và nổi tiếng là thích thương lượng, thì ông Trump chắc sẽ không ngần ngại ký kết những thỏa ước có lợi cho Hoa Kỳ bất kể những tuyên bố chống đối nẩy lửa thời tranh cử.

Mặc Lâm: Với cái nhìn của bà thì kinh nghiệm về Trung Quốc của GS Navarro sẽ ảnh hưởng tới vấn đề gì mà nước Mỹ quan tâm nhất trong chính sách đối với Trung Quốc?

TS Trần Diệu Chân: GS Navarro và ông Trump cho rằng: Toàn cầu hóa và mậu dịch là căn nguyên của những khó khăn kinh tế tại Hoa Kỳ, khiến người dân mất công ăn việc làm khi sản xuất bị đưa ra ngoại quốc – outsourcing tới những quốc gia có giá nhân công rẻ như Trung Quốc, Mễ Tây Cơ và các quốc gia Á Châu như Việt Nam, Philippines, Cam Bốt … Đặc biệt Trung Quốc vừa là trung tâm thu hút công ăn việc làm của người Mỹ, vừa là một đối tác mậu dịch xấu, không tôn trọng luật chơi công bằng, thao túng tiền tệ và đưa đến tình trạng thâm thủng mậu dịch nặng nề cho Hoa Kỳ.

000_HX8SF.jpg
Tổng thống đắc cử Donald Trump phát biểu mừng chiến thắng rạng sáng ngày 9/11/2016 tại New York. AFP

Với cái nhìn này, ông Trump đã chủ trương chính sách bảo hộ mậu dịch nhằm giữ chặt công việc ở lại Hoa Kỳ qua phương thức áp đặt thuế xuất nhập khẩu
cao đối với các mặt hàng sản xuất ở hải ngoại rồi nhập lại vào bán tại Hoa Kỳ. Ông Trump cũng dọa áp dụng mức thuế quan 45% – cao gấp 10 lần mức hiện tại – đối với hàng nhập khẩu Trung Quốc.

Hoa Kỳ hiện là đối tác thương mại lớn thứ hai của nước này. Do đó, lời đe dọa của ông Trump đã tạo ra sự quan ngại to lớn cho đối tác Trung Quốc, nhất là trong giai đoạn họ đang phải đương đầu với thời kỳ khó khăn kinh tế. Thêm vào đó, chính sách bảo hộ mậu dịch của ông Trump cũng tạo ra sự quan ngại cho toàn vùng Á Châu lẫn Âu Châu về những ảnh hưởng kinh tế và chính trị dây chuyền trên thế giới.

Tuy nhiên, điều mà nước Mỹ quan tâm nhất đối với Trung Quốc trong chính sách kinh tế là đem lại công ăn việc làm cho những thành phần cử tri ủng hộ cho ông Trump đang bị thiệt thòi về kinh tế trong những vùng Rust Belt như Illinois, Indiana, Michigan, Ohio, Pennsylvania thì theo tôi, chưa hẳn là do những chính sách kinh tế đối với Trung Quốc, mà có khi lại đạt được nhờ tình hình kinh tế đang phát triển hiện nay, do TT Obama để lại và TT Trump được thừa hưởng. Tương tự như thời kỳ chuyển tiếp từ TT Bush cha sang TT Clinton, miễn là phải tạo được sự ổn định trong xã hội, trong guồng máy kinh tế và niềm tin của người dân.

Hiểm họa “con rồng đỏ tim đen Trung Cộng”

Mặc Lâm: Trong lúc chuyển ngữ cuốn “Chết bởi Trung Quốc” bà có thời gian tiếp xúc và bàn bạc với GS Navarro rất nhiều, theo bà thì ông ấy quan tâm tới vấn đề nào nhất trong tất cả các nguy cơ mà GS đã chỉ ra trong cuốn sách này?

TS Trần Diệu Chân: Trong những dịp đàm đạo với GS Navarro và tham gia những buổi chiếu phim-hội thảo về cuốn sách cùng ông với Tiến Sĩ Greg Audry, đồng tác giả cuốn “Chết bởi Trung Quốc,” tôi thấy hai vị tác giả này đều là những người lý tưởng, có lòng, quan tâm đến đời sống khốn cùng của người dân Trung Hoa dưới ách thống trị hà khắc của tập đoàn đảng trị cộng sản Trung Quốc. Hai học giả tuy là giáo sư kinh tế, nhưng tôi tìm thấy ở họ một điểm chung lớn đó là trái tim của một nhà hoạt động, quan tâm đến nhân loại, nhân quyền, công lý, an toàn thực phẩm, bảo trì trái đất và chống lại những thế lực đen tham lam với dã tâm bành trướng như Trung Cộng. Quan tâm về công ăn việc làm của người Mỹ chỉ là thứ yếu trong toàn bộ những quan tâm của tác giả.

Hai ông đã cho chúng ta thấy rõ được sự đe dọa tiềm tàng của một con quái vật đang trổi dậy thực hiện mộng bá chủ, sẵn sàng xâm lăng thế giới bằng đủ mọi hình thức, từ kinh tế, chính trị, tới gián điệp, quân sự, giáo dục, tôn giáo…
-TS Trần Diệu Chân

Hai ông đã viết quyển sách Death by China để báo động cho chúng ta về hiểm họa “con rồng đỏ tim đen Trung Cộng.” Với tài mô tả linh động và dữ kiện thuyết phục, hai ông đã cho chúng ta thấy rõ được sự đe dọa tiềm tàng của một con quái vật đang trổi dậy thực hiện mộng bá chủ, sẵn sàng xâm lăng thế giới bằng đủ mọi hình thức, từ kinh tế, chính trị, tới gián điệp, quân sự, giáo dục, tôn giáo v…v… Và tôi rất biết ơn hai ông, vì nhờ đọc quyển sách Chết bởi Trung Quốc mà tôi nhận ra chân tướng nguy hiểm của chế độ này, và đã tình nguyện dịch quyển sách ra cho đồng bào chúng ta cùng rõ.

Mặc Lâm: Cá nhân của GS Navarro có quan tâm đến Việt Nam hay không và theo bà ông ấy sẽ cố vấn thế nào về vấn đề nhân quyền với chính phủ Trump đi kèm với những thỏa thuận kinh tế mà ông Trump có khuynh hướng co cụm lại thay vì mở ra với thế giới qua chính sách bảo hộ mậu dịch?

TS Trần Diệu Chân: Tuy GS Navarro không nói đến Việt Nam trong cuốn Death by China, nhưng tôi tin là ông rất quan tâm đến đất nước chúng ta, vì ông rất hiểu các chế độ cộng sản, và vì thế mà ông đã vui vẻ cho phép tôi dịch quyển sách của ông để loan tải không hề tính bản quyền, và đã mời tôi cùng sinh hoạt trong những buổi chiếu phim.

Tôi cũng chưa có dịp liên lạc lại với GS Navarro để chúc mừng ông trong vị trí cố vấn kinh tế cho ứng viên TT Donald Trump. Tuy nhiên, nếu có dịp sau này, tôi sẽ chia sẻ hai quan tâm của tôi về chính sách bảo hộ mậu dịch của TT Đắc cử Donald Trump, đặc biệt có liên quan đến tình hình Việt Nam của  chúng ta.

Thứ hai, chính vì những quan tâm về nhân quyền và công lý, Hoa Kỳ cần phải tham gia hơn nữa vào các hoạt động chung của thế giới, không thể tạo ra khoảng trống chính trị và kinh tế trong khu vực Á Châu để Trung Quốc tự do tung hoành.

Khi Hoa Kỳ rút ra khỏi TPP, thu mình lại, giảm can thiệp là cơ hội cho những thế lực đen như Trung Quốc và Nga vùng dậy.

Mặc Lâm: Xin cám ơn Tiến sĩ.

Đám Bắc Kỳ

Đám Bắc Kỳ

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

Trong bài viết “Tổng Quan Về Hồi Ký Tô Hoài,” Đặng Tiến có nhận xét sau:

“Ở các tác phẩm trước, Tô Hoài thường bao che, bào chữa, như là một hồi ký bao cấp. Đến Chiều Chiều, giọng kể nghiêm nghị hơn về đời sống chính trị và văn nghệ ngột ngạt những năm 1955-1970, về những sai lầm trong chính sách Cải cách ruộng đất, về những đợt học tập chiếu lệ ở trường Đảng cao cấp là trường Nguyễn Ái Quốc …”

Thực là qúi hóa! Nhờ Tô Hoài đã chán viết “hồi ký bao cấp” nên qua Chiều Chiều độc giả mới biết được cuộc sống (đích thực) của một gia đình nông dân ở miền Bắc, Việt Nam.

Từ cái năm xây cống Trà, đồng bớt mặn khỏi mặn, ông Ngải ra vỡ hoang được chín miếng thành ruộng rồi ở luôn đấy, chẳng bao lâu những nhà khác cũng kéo ra, cái xóm to dần. Bà Ngải lại kể ngày trước ông ấy đi kéo cày mướn thay trâu. Một con trâu thường đi suất ba sào. Ông kéo một buổi năm sào ruộng dầm gần gấp đôi trâu, chỉ đổi vai thừng một lần. Ngày công cao gấp rưỡi người khác mà các chủ ruộng đều ưa gọi ông, nhiều người đặt hẳn cọc đâu năm.

Rồi lại việc sông nước, đi cất vó. Cái năm ra phá hoang, chưa nên đất phải bện cỏ đánh luống để vũi dây khoai. Được ba tháng lá tốt um, móc lên ngốt mắt những củ khoai mập mạp. Rồi ông ấy lợp lều ở luôn, vừa trông vừa làm. Đến khi thành ruộng đã cấy được rồi mà cứ gặt xong lại cuốc, đất ngấu như bãi bồi. Thế là lại cắm luống dưa hồng, dưa gang, được quả to như lợn tháu lăn lóc cả đồng.

Nghe cứ như nếp sinh hoạt của đám nông dân vào Thời Trung Cổ: tối tăm và ngập bùn lẫn đất. Được cái là an bình và no đủ, dù đạm bạc.

Giá vợ chồng và con cái của ông bà Ngãi cứ được tiếp tục cuộc sống tối tăm như thế mãi thì chắc … họ cũng không có (và không biết) gì để phàn nàn. Nhưng cách mạng bùng lên, với nhiều đường lối và chủ trương vô cùng quyết liệt: Cải Cách Ruộng Đất, Hợp Tác Xã, Giải Phóng Miền Nam …

Trong nhà ông Ngải cũng nhiều đối thay. Ốc đã đi bộ đội. Cả Toàn con rể, ông bà cho ở gửi rể, cũng đi bộ đội. Chỉ ông bà Ngải vẫn ngày ngày nghe kẻng ra đồng làm. Nhưng ông Ngải ghét nhất cái cảnh ra đầu xóm đứng lố nhố, chuyện râm ran, điểm danh mấy lần vẫn chưa đủ người, đến khi cả tổ ra tới giữa đồng thì mặt trời đã lên ngang lưng tre. Ông Ngải bực mình chửi làm ăn thế này thì đói rã họng ra đến nơi. Ông Ngải không đi với mọi người. Ông hỏi hôm nay làm gì rồi ông xuống đồng trước. Ông Ngải đi sớm về muộn.

Ông làm theo ý ông, không biết cái kẻng. Ông đã quá tuổi lao động, ông làm hay không cũng thế, nhưng hôm nào không đi làm thì chân tay như uỗi ra. Cái gì ông cũng tự nghĩ rồi làm. Ông chỉ cho con cái học cho biết mặt chữ. Ông gả chồng cho cái Hến cũng không biết thế là tảo hôn, mà làng nước cũng chẳng ai bắt bẻ ông. Thằng ốc nhà độc đinh ông vẫn cho đi bộ đội. Ông bảo “đi cho biết đó biết đây”.

Suy nghĩ của ông Ngãi xem chừng hơi giản dị nhưng cuộc đời thì không, dù là đời sống của một ông nông dân chân chất, vẫn theo ngòi bút của Tô Hoài:

Tôi lại về xóm Đồng… Bao nhiêu năm rồi, ông Ngải ngồi bên búi tre lép, ngày ngày mọi việc trôi qua như dòng sông quanh ngoài chân tre. Cũng đồng đất ấy, nhưng chẳng ai nhắc đến thời hợp tác xã. Người đời hay tránh cái đau, cái hèn kém cả đến trong ăn nói cũng kiêng những tiếng thô, tiếng bỗ bã…

Một con trâu vào xóm. Đường ngõ vướng tường và nhà cao, chân trâu bước âm âm rời rạc như tiếng chày giã bèo. Rồi ló ra con trâu đi, một bé cưỡi trâu, một người đàn bà vai vác như cái sào, như cây mía, một bé quảy gánh cỏ rảo bước như chạy. Ông Ngải không nhìn ra, nhưng nói: 

     – Mẹ con nhà nó. 

Nói rồi ông ngước mặt:

– Anh Tư về chơi, mẹ Hến à!

Cô Hến ngả nón. Cô Hến chỉ bé sắt người lại còn thì vẫn như trước, cứ hao hao mà không khác mấy.

– Anh mới về. Mấy chục năm rồi…

– Năm nay cô bao nhiêu tuổi, cứ trừ đi khoảng mười lăm năm thì là bấy nhiêu lâu.

– Tính làm gì cho già người. Trông anh vẫn thế, bố em mà không gọi tên. em vẫn nhận ra.

– Cô với cháu đi làm đồng về. Thằng bé cưỡi trâu này ngày trước nằm võng phải không?

– Em vào trong xóm mua chuối...

     – Thế thì cô là lái chuối…

Tôi hỏi: 

– Anh Toàn nhà cô đâu?

     – Báo cáo với anh, nhà em lên Hà Nội làm xế lô. Có khi anh gặp mà không nhận ra thôi. Đến mùa thì về đỡ đần việc nhà. Cày cuốc ra hạt gạo, thì đồng tiền lại hiếm. Chẳng đạp cái xế lô thì đào đâu ra tiền làm nhà, trát sân, lại tiêu pha cho các cháu đi học. Thằng nhớn cũng thôi học rồi, chưa đến tuổi tuyển quân, đương đòi xuống Diêm làm cửu vạn …

Cô Hến lại kể:

     – Nhà em bảo em lên ở Hà Nội. Giàu có nhà quê không bằng ngồi lê Kẻ Chợ, vẫn đồn thế mà. Người hèn đớn cũng kiếm được, không mất bữa. Gánh đồng nát mà lãi quan viên. Nhà em bảo thế, em cũng đã lên xem sao.

Rồi cô Hến cười rúm mặt lại:

     – Chưa nổi phiên chợ em phải nhảo về. Kệch đến ngày xuống lỗ

     – Thủ đô đấy, mà cô chê a?

     – Mỗi tối thuê cái chiếu nằm gầm cầu, có tiền bạc của nả thì gối đầu, giắt lên ngực. Bốn bên lủng củng người nằm, nói anh bỏ lỗi, nó đéo nhau huỳnh huỵch rồi lại chửi nhau, quát nhau to tiếng hơn ô tô chạy ngoài đường. Cả đêm không tải nào chợp mắt, ăn cơm lại oẹ ra, ốm đến nơi. Thế là cút ngay. Thuê kẹo em cũng không bao giờ dám lên Hà Nội nữa.

Chiều Chiều xuất bản vào năm 1997. Tô Hoài từ trần năm 2014. Ông bà Ngải cũng không còn trên dương thế. Cậu con rể (hẳn) đã trở thành một công dân lão hạng, và e không còn sức vóc để tiếp tục đạp xế lô như xưa nữa. Loại xe này, nghe đâu, cũng đã bị cấm tiệt cả rồi.

Cháu ngoại ông Ngải (chắc) đang làm cửu vạn ở Diêm, như dự tính. Cái Hến (không chừng) đã thành bà nội và (có lẽ) vẫn ở lại xóm Đồng vì không quen cảnh sống (“bốn bên lủng củng người nằm đéo nhau huỳnh huỵch”) ngay giữa Thủ Đô Của Lương Tâm Nhân Loại!

Cả gia đình ông Ngãi chỉ có mội thằng Ốc là đi bộ đội vào giải phóng miền Nam nhưng chưa đến nơi đã trở thành liệt sĩ nên lỡ mất cái cơ hội mang cái khung xe đạp, hay con búp bê, về lại xóm làng. Ấy thế chứ cứ theo dư luận thì cả nhà vẫn bị điều tiếng (và đay nghiến) là … đám  Bắc kỳ:

Từ sau năm 75 thì Bắc kỳ lại càng ăn trên ngồi trốc, các cụ không tin cứ mở cái máy “dzô tuyến chuyền hình” hay cái “ra dzô” ra thì thấy liền, các “xướng ngôn dziêng” hầu như “chăm phần chăm” đều là Bắc kỳ, không cậu thì mợ. Còn các mợ tiếp dziêng “E Việt Nam”, mợ nào mợ nấy đều khoe “em người Hà Lội” hết ráo! Chẳng biết tại “dziêng dzáng” hay” phe đảng”?

     Nói đến dân bắc kỳ bảy lăm thứ thiệt đang làm mưa làm gió ở Sài gòn đó là những ông lớn    đang cai trị dân miền Nam, từ công an, thuế vụ, ngoại thương, chủ tịch quận huyện, giám đốc các công ty quốc doanh, đám nầy đang làm mưa làm gió ở miền Nam và toàn quốc. Ở Sài Gòn, suốt đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3 tháng 2) những ngôi nhà cao tầng khang trang sang trọng được mọc lên, đó là đất của quân đội cũ bọn việt công chiếm và chia chát cho nhau, cất nhà lầu cho thuê, buôn bán.

Rồi suốt dãy đường Cộng Hoà từ Lăng cha Cả trở lên đến Bến Xe Tây Ninh, cũng là những nhà lầu to, đẹp, khang trang được cất lên của bọn cán bộ cối, rồi suốt trong vùng Phi Trường Tân Sơn Nhất cũng hàng trăm hàng ngàn ngôi nhà lớn được xây cất và chủ nhân toàn là những tay tướng tá trong quân đội bắc kỳ bảy lăm chính cống, họ có xe hơi đời mới, từ Lexus đến Mexcedes, họ ăn uống sang hơn những bậc hào phú quan quyền hồi xưa nhiều, kéo theo môt đám bắc kỳ con ngông nghênh chạy xe phân khối lớn, xế nổ chạy xé gió ngoài đường, sau những cuộc đua xe với tốc độ kinh hoàng, đã gây ra biết bao nhiêu tai nạn cho người dân lành vô tội, các qúi tử nầy đều là con các ông lớn bắc kỳ làm việc tại thành Hồ.

Chờ khách. Ảnh: Quang Tình

Nhà văn Trần Yên Hoà viết không có gì sai nhưng e không đúng lắm với hoàn cảnh của gia đình ông Ngải, ở cái Xóm Đồng (nào đó) thuộc tỉnh Thái Bình. Ông bà Ngãi chắc chắn chưa bao giờ được tận mắt được nhìn một cái Lexus hay Mercedes nào cả. Con cháu họ có lẽ cũng chưa đứa nào được “may mắn” bước chân lên một chiếc phi cơ nên cái cơ hội được trở thành một tiếp viên hàng không (e) xa vời lắm.

Như đã thưa (đôi lần) tôi chưa bao giờ được đặt chân đến miền Bắc nên không thể biết là có bao nhiêu triệu nông dân (đang sống trong cảnh bần cùng) ở vùng đất này, như gia đình ông Ngãi. Chỉ đoán già đoán non rằng họ chiếm khoảng chừng 60 đến 70 phần trăm dân số của nửa phần đất nước. Họ mới chính là những nạn nhân lâu năm nhất, khốn khổ và khốn nạn nhất của chế độ hiện hành.

Ở Việt Nam hiện nay chỉ còn có hai loại người thôi: thống trị và bị trị. Cả nước đã rơi vào tay cộng sản mà còn chia phe (Bắc/Nam/Trung) nữa bao giờ mới thoát nạn được, hả Trời?

QUỐC TANG PHIDEL CASTRO VÀ CHUYỆN QUÉT SẠCH CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN?

QUỐC TANG PHIDEL CASTRO VÀ CHUYỆN QUÉT SẠCH CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN?

Blog RFA

JB Nguyễn Hữu Vinh

4-12-2016

Lăng ông Hồ Chí Minh ở Hà Nội. Ảnh: internet

Ngày cuối cùng trong 9 ngày Cuba để tang Phidel Castro. Việt Nam (VN) dù chưa nêu được lý do gì thuyết phục, cũng ra lệnh toàn quốc để tang ông ta một ngày vào 4/12/21016.

Điều này đã tạo nên làn sóng thắc mắc ồn ào trên mạng và trong xã hội.

Quốc tang sẽ nối tiếp quốc tang?

Người ủng hộ thì cho rằng:

Phidel Castro là lãnh tụ Cuba, là đồng chí Cộng sản với VN. Ông ta đã từng ủng hộ VN nhiều, nhất là câu nói: “Vì Việt Nam, chúng tôi sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”. Rằng thì là Cuba đã viện trợ cho VN nhiều công trình như đoạn đường Xuân Mai – Sơn Tây và bệnh viện Đồng Hới…

Ngay lập tức, nhiều tiếng nói đáp lại:

Cứ nói đùa, tình cảm là chuyện khác, còn tang sự là chuyện khác. Thử hỏi anh và bạn anh thân chơi với nhau tri kỷ tri âm, vậy khi bạn anh chết mà con cái nó còn đầy lên đó, anh lại vác về nhà anh làm tang, thì con cái nó có sang tận nhà chửi bố anh lên không?

Nếu cứ đã là đồng chí, đã ủng hộ, viện trợ cho VN mà được tổ chức Quốc tang, thì chắc VN phải tổ chức cho những nhân vật đã từng có liên quan đến VN bằng hoặc hơn Phidel Castro và Cuba. Không cần kể những người đã chết, mà chỉ là những người đang sống thì từ nay trở đi VN sẽ quốc tang nối tiếp quốc tang.

Chẳng hạn như các nhân vật Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào là những kẻ đã gần đất xa trời và Tập Cận Bình hiện tại.

Bởi vì, ngoài những lời hay, ý đẹp là “núi liền núi, sông liền sông, là môi hở, răng lạnh” rồi “16 chữ vàng, 4 tốt” thì chính Mao Trạch Đông đã chẳng từng nói: “Chúng ta thuộc vào một gia đình. Bắc Việt, Nam Việt, Đông Dương, Triều Tiên cùng một gia đình..” đấy thôi. Đã một gia đình với nhau thì để tang hẳn nhiên có lý hơn là anh bạn chỉ “đứng gác khi Việt Nam… ngủ” – Trích Nguyễn Minh Triết.

Còn nếu nói đến viện trợ cho VN trong cuộc chiến, thì chẳng mấy nước bằng Tàu Cộng. Không chỉ là xe cộ, súng đạn, vũ khí, mà thậm chí cả quân lính cũng như quân trang quân dụng… từ cái kim, sợi chỉ đến món Ca là thầu như nhút Thanh Chương của Nghệ An ngày nay cũng đóng hộp gửi sang cho VN ăn mà đánh nhau.

Vậy thì xứng đáng quốc tang chứ còn gì nữa?

Rồi những lãnh đạo thuộc Liên Xô và Nga ngày nay sắp xuống mồ như Gorbachov, kế theo đó sẽ là Putin, Medvedev của Nga cũng sẽ lần lượt được xếp sổ chuẩn bị cho quốc tang?

Lý do ư? Liên Xô đã từng là người anh cả của khối các nước cộng sản. Dù bây giờ khối cộng sản đã tanh bành đánh nhau loạn xạ, thì vẫn còn dư âm quá khứ khác gì Phidel và Cuba. Không chỉ là những lời trấn an tinh thần như “Các bạn VN hãy vững tâm, Liên Xô luôn trung thành với Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác Việt – Xô”.

Còn tiền của viện trợ và cho vay nợ ư? Vô thiên lủng.

Không chỉ có một vài đoạn đường, mà cầu cống, trường học, bệnh viện mà quân cán, tên lửa máy bay, các loại phương tiện thiết bị thời đánh Mỹ… từ cái bàn là cho đến sợi dây mayso đều được viện trợ. Không chỉ thời đánh chiếm VN Cộng Hòa, mà còn cả cuộc chiến đánh lại đồng chí anh em Trung Cộng.

Rồi không chỉ là các lãnh đạo, mà một loạt công nhân xuất khẩu lao động, nghiên cứu sinh… đã đến Liên Xô, Nga để làm ăn và trở thành “Tướng, Soái” rồi ôm tiền về làm mưa làm gió ở Việt Nam, kết bè kết cánh trở thành những đại gia giàu nhất VN đấy thôi.

Vậy không quốc tang thì để làm gì?

Thế rồi còn Kim Dâng Un, một đồng chí cộng sản dù còn trẻ tuổi, nhưng là Chủ tịch Cộng hòa Dân chủ nhân dân Triều Tiên, người anh em cùng bè, cùng cánh với VN trong đám cộng sản không chỉ ngày xưa mà bây giờ còn sót lại. Trong chiến tranh, Triều Tiên cũng đã ơn nghĩa viện trợ cho VN một số công trình, lương thực… dù dân Triều Tiên vẫn đói mờ mắt phải ăn cả cỏ để tồn tại. Nghĩa tình thế còn gì?

Hẳn hiên là Un mới ít tuổi, nhưng với phe cánh cộng sản thanh toán nhau xưa nay, thì chuyện một ngày nào đó, báo chí loan tin Kim Dâng Un từ trần đột ngột là chuyện phải tính đến chuyện Quốc tang.

Còn nói đến ân nghĩa vì đã giúp đỡ, viện trợ cho Việt Nam, thì trước hết mấy “đồng chí” Tổng Thống Mỹ Bill Clinton, người đã từng bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận cho VN và tuyên bố bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, mở cho VN con đường bước ra thế giới bên ngoài.

Rồi Tổng thống sắp mãn nhiệm Obama, người đã ký quyết định bãi bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí cho VN đâu phải chuyện nhỏ.

Thậm chí viện trợ của Hoa Kỳ cho VN những năm qua về nhiều mặt y tế, nhân đạo… chắc chắn là nhiều hơn Cuba viện trợ VN.  Lại còn là những người đã và đang Tổng thống của cả triệu người Việt định cư tại đó, hàng năm vẫn rót đều đều những đồng dola quý giá về cho VN vô điều kiện.

Vậy không đáng quốc tang là gì?

Tương tự, nguyên thủ các nước như Nhật Bản, Australia, Đức, Áo, Đan Mạch, Thụy Điển… thôi thì đủ cả và đáp ứng đầy đủ tiêu chuẩn Quốc tang của VN nếu soi từ việc tổ chức Quốc tang Phidel Castro.

Khi nói đến những chuyện này, nhà báo Phan Thế Hải đã kết luận:

“Cứ cái logic ấy, VN sẽ có vô số quốc tang. Người Mỹ có thể tự hào về công nghệ 3G, 4G, tàu vũ trụ… người Nga có thể tự hào về tàu ngầm, về vũ khí hạt nhân, người Tàu có thể tự hào tàu Thần châu, về đường lưỡi bò còn xứ Thiên đường có thể tự hào về số lượng Quốc tang.

Nên chăng cần có chính sách để đưa Quốc tang thành thương hiệu quốc gia?

Quét sạch Chủ nghĩa Cá nhân?

Báo chí, nhiều nhất có lẽ là Cuba và VN đưa tin hết sức rầm rộ, ca ngợi ngút trời về Phidel và cái chết của ông ta. Trong đó có một thông tin khá lạ: Phidel Castro đã dặn không được đặt tên đường phố, thành phố hoặc dựng tượng ông ta.

Nghe điều này, nhiều người giật mình. Lẽ nào Phidel Castro không còn là một người cộng sản và không coi mình đã từng là lãnh tụ cộng sản?

Cũng chính điều này đã gây nên nhiều tranh luận khá sôi nổi.

Trong một quán nước chè vỉa hè chiều Chúa Nhật quốc tang Phidel ở Việt Nam, câu chuyện này được bàn luận khá rôm rả.

Xin ghi lại đây một cuộc tranh luận giữa hai nhóm người này.

– Phidel là lãnh tụ tối cao, được mọi người dân Cuba kính trọng, nên ông dặn vậy thì chắc chắn là phải thực hiện rồi.

– Vậy thì Hồ Chí Minh có là lãnh tụ tối cao không? Có được kính trọng ở VN không?

– Hẳn nhiên là vậy rồi.

– Vậy sao ông Hồ Chí Minh dặn sau khi ông ấy chết đốt xác đi mà giờ cái lăng to uỳnh ở giữa Hà Nội, hàng năm tiêu tốn biết bao công sức tiền của của nhân dân?

– Cái đó là do bọn đảng sau này làm trái lời, chứ di chúc dặn rõ ràng mà.

– Vậy lấy gì đảm bảo là sau này, Đảng CS Cuba không ra Thông báo rằng: “Thể theo tình cảm và nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân Cuba, Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị quyết định đặt tên đường, phố, ngõ và Thành phố mang tên Người và dựng tượng đài cho Người”.

Thế rồi khắp nơi mọc ra khu bảo tàng, lưu niệm… rồi bất cứ chỗ nào ông ta đến chơi, đến thăm hoặc giữa đường mót đái xuống tè bậy, vẫn sẽ mọc lên những tượng đài và khu lưu niệm với hàng ngàn tỷ đồng tiền dân.

– Nếu vậy sẽ có các nhà khoa học, lịch sử, trí thức và lãnh đạo đất nước phản đối chứ sao để xây dựng lãng phí vậy được.

– Vậy lấy gì đảm rằng sau đó không có những người như lão Đào Ngọc Nghiêm, Phó Chủ tịch Hội quy hoạch và phát triển đô thị VN nói rằng: “Không nên đặt vấn đề xây tượng như thế là đắt hay rẻ…Tượng đài sẽ là động lực để tạo nên sự phát triển”.

– Đấy là thằng ngu, tượng đài làm sao là động lực phát triển được? Chỉ để chơi đùa và ngắm… cho vui mắt thôi chứ. Còn chuyện không kể đắt rẻ, thì chắc là dự án để nó kiếm chác nó mới nói thế. Cái gì chẳng phải tính ra bằng tiền. Chúng nó mót tiền dân thì chúng nói bậy thế chứ Bác là người đã viết cuốn sách “Nâng cao đạo đức Cách mạng, quét sạch Chủ nghĩa cá nhân” cơ mà.

– Vậy viết như thế có nghĩa là sẽ làm như thế à?

– Chứ sao, đã viết như thế thì mọi hành động, lời nói và cử chỉ đều phải thể hiện tinh thần đó chứ. Thế mới là Người chứ.

– Vậy nếu hành động không như lời nói thì không phải là người thì là con gì? Ông thấy ở Đại hội Đảng lần thứ 2, Hồ Chí Minh đọc báo cáo dưới tấm ảnh của Hồ Chủ tịch to tổ chảng với câu khẩu hiệu “Hồ Chủ tịch muôn năm” thì đó có “quét sạch chủ nghĩa cá nhân” không?

Thì… đấy là do bọn đảng viên nó làm chứ bác sao làm những thứ đó. Bác quan tâm việc lớn chứ. Nhưng công nhận như vậy là sùng bái cá nhân quá đáng rồi. Lẽ ra bác khi đó bắt sửa lại mới đúng. Có lẽ khi đó bác chưa viết cuốn sách kia và đảng sau này đã quyết tâm sửa chữa sai lầm.  

– Sửa rồi à? Vậy thì ông có nhìn thấy khắp nơi người ta đưa Hồ Chí Minh vào chùa, vào đền, vào nhiều nơi thuộc tôn giáo khác nhau không?

Ông Hồ Chí Minh được đưa vào chùa để thờ chung với Phập. Ảnh: internet

Cái đó là bậy rồi. Bác theo Chủ nghĩa Mác – Lenin, không tin thần thánh, ma quỷ, hồn xác gì thì chúng nó đưa vào đền chùa thờ cúng là vớ vẩn rồi. Đảng ta là đảng vô thần mà. Ông không nghe Ăngghen nói à: “Vì thế, hệ thống xã hội xã hội chủ nghĩa, được hiểu một cách đúng đắn, phải … phế bỏ mọi trang bị của sự mê hoặc tinh thần, và do đó, phế bỏ tất cả những yếu tố cơ bản của sự thờ cúng”.

– Vậy sao đảng không dẹp mà cứ để mọc lên như nấm sau mưa, khắp nơi khắp chốn cho “lãng phí thì giờ và của cải của nhân dân” vậy? Đảng lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện mà.

Ừ, công nhận là bậy bạ. Nhưng thôi, ta nói sang chuyện Phidel Castro đi kẻo lạc đề. Theo ông, vì sao Phidel lại dặn là không được đặt tên và tượng đài cho ông ta? Ông giải thích cho tôi cái, quả là tôi không hiểu.

– Theo tôi nghĩ, lão này cũng khá tỉnh, do sống lâu nên lão đã tận mắt thấy hàng loạt tượng đài của Lenin, của Mao… đã bị buộc cổ lôi xuống và treo dây vào cổ lôi đi diễu phố rồi đập lấy đồng nát. Nên lão sợ.

Chẳng khác gì một số vua chúa gây nhiều tội ác đã làm lăng tẩm một nơi, chôn xác một nơi sợ đời sau nó đào lên nó… đổ.

Hẳn lão đã sang VN nên chứng kiến khắp nơi đặt tên và tượng đài, trong khi dân thì chết bó chiếu chở bằng xe máy chạy rông. Lão biết nếu giờ làm thế dân Cuba nó tế cả ông bà ông vải lão lên.

– Thế sao Phidel lại dặn như thế chứ.

– Đó mới chính là lời nói của người Cộng sản thực thụ. Bởi ông ta thừa biết chế độ Cộng sản là nơi nhiều tượng đài lãnh tụ nhất. Nếu chế độ cộng sản vẫn tồn tại ở Cuba, thì lời ông ta dặn chỉ nhằm một lần nữa đánh bóng và phong thánh cho ông ta mà thôi. Ông ta biết tỏng là con cháu ông ta, đồng chí của ông ta sẽ chẳng bao giờ nghe theo lời dặn đó. Rồi đây sẽ có Thành phố Phidel Castro, và muôn vàn đường phố, tượng đài Phidel sẽ mọc ra như nấm. Thậm chí có những làng bỏ cả họ mình để lấy họ Castro cũng nên ấy chứ.

Chứ bây giờ thì Cuba đói nghèo thế, lão có dặn làm tượng đài đi nữa thì lấy… lấy nước biển mà làm à. Cuba đang nghèo đói bỏ mịa.

Ông nói đùa, Cuba mà nghèo đói à. Báo chí nước ta đã ca ngợi mấy hôm nay, thành tựu của Cuba là khủng khiếp về nhiều mặt, ông không đọc à?

– Tôi đọc rồi, đọc giữa các hàng chữ của báo chí Việt Nam, tôi thấy rõ Cuba hơn ông.

– Ông dẫn chứng tôi xem.

– Ông có biết ông Phạm Quý Ngọ khi chết vẫn là một người bị tố cáo nhận hối lộ không? Ông ấy chỉ là thứ trưởng trong muôn vàn thứ trưởng ở ta nhé. Thế mà khi ông ấy chết đưa về quê, còn hàng chục chiếc xe, chiếc nào chiếc ấy mới tinh, láng coóng to nhỏ các loại đưa về quê. Ông thấy không? Ông biết Cuba đưa tro cốt ông ấy về quê như thế nào không?

Có, vụ lão Ngọ tôi có theo dõi mà. Công nhận đoàn xe hoành tráng và đẹp thật. Còn Cuba thì tôi không sang được nhưng Phidel hôm trước mà đưa về quê thì chắc phải hàng ngàn chiếc xe sang như xe Tổng thống Mỹ ấy chứ nhỉ.

h1Những người lính Cuba đẩy xe tang mang tro của Fidel Castro sau khi chiếc xe ngưng chạy trong đáng tang hôm Chủ Nhật 4-12-2016, ở Santiago, Cuba. Nguồn: RODRIGO ABD/AP.

– Sang hơn chứ, ông ấy được chở về bằng xe Uát của Nga hồi xưa ở VN, giờ bán mỗi cái 5 triệu đồng ấy. Kéo thêm cái rơ moóc đặt bình tro của ông ấy.

Khổ cái là về được đoạn, nó chết mịa máy dọc đường, làm mấy ông lính đẩy một trận gần chết.

Láo, ông chỉ bịa. Làm gì có chuyện đến mức ông nói thế? Đám ma nhà quê chỗ tôi cũng chẳng đến mức ấy, ông chỉ phản động và nói xấu thôi.

– Ông thấy tấm ảnh này không? – Tấm ảnh đoàn lính đẩy xe chở tro Phidel chết máy.

Thế á, thật thế á. Trời đất ơi… Thế là chúng nó lừa tao rồi.

– Bây giờ ông thấy sao?

Lừa đảo, lừa đảo hết. Đúng như Lênin cũng khẳng định: “Sự bất lực của giai cấp bị bóc lột trong cuộc đấu tranh chống bọn bóc lột tất nhiên đẻ ra lòng tin vào cuộc đời tốt đẹp ở thế giới bên kia…”. Giờ thì chính đảng lại dùng trò đó.

– Haha, ông lại Lênin rồi.

Hà Nội, Ngày “quốc tang” Phidel Castro 4/12/2016

Cám ơn đến anh Mark Zuckerberg,người sáng lập ra FB

Facebook Hằng 

Nhân chuyện Ma dze in Vietnam và chuyện Cờ Lờ Mờ Vờ (CLMV) của thủ tướng Việt nam, thay mặt nhân dân cả nước xin trân trọng gởi lời cám ơn đến anh Mark Zuckerberg,người sáng lập ra FB và qua đây cũng gởi lời cám ơn đến nước Mỹ,quốc gia đã chế tạo ra internet.

Nếu không có nước Mỹ và anh Mark có lẻ giờ này chúng tôi đang há hốc mồm ngồi nghe đồng chí Hoàng Chi Bảo kể bác chúng tôi rành 29 ngoại ngữ và không ngờ bác lại viết chữ tượng hình của anh Tàu.

Nếu không có nước Mỹ và anh Mark chúng tôi cũng không hề biết là nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kẻ luôn được báo chí trong nước xưng tụng là một trong những thủ tướng tài năng của thế giới lại bị đài truyền hình Pháp đưa vào trong tiết mục giễu hài gọi là ngài Giăng giắc ê rô.

Nếu không có nước Mỹ và anh Mark chúng tôi cũng không hề biết là nguyên chủ tịch nước tôi Nguyễn Minh Triết lại có khiếu diễn hài ngay tại đất nước Cuba anh em như thế.Câu nói đậm chất nông dân của vị lãnh đạo này” Cuba thức Việt nam ngủ,Cuba gác ,Việt Nam nghỉ” đã là một câu chuyện hài cười ra nước mắt để quên đi cái đói ,cái nghèo. Nó còn chua chát hơn những vở hài kịch cuối năm mà đài truyền hình quốc gia buộc chúng tôi xem.

Nếu không có nước Mỹ và anh Mark hẳn chúng tôi cũng không hề biết là chủ tịch nước của chúng tôi lại có thể đứng như phỗng đến mấy phút trước tổng thống Mỹ Obama và chủ tịch quốc hội lại có thể hắt cả xô thức ăn cho cá xuống hồ. Xin nhiệt liệt cám ơn bởi vì qua đây cũng cho thấy các nguyên thủ quốc gia chúng tôi vẫn giữ nguyên bản sắc dân tộc,đậm đà tính nông dân,không lai căng mất gốc.

Nhân chuyện anh Phúc đọc Cờ Lờ Mờ Vờ chúng tôi càng thấy yêu hơn lãnh đạo nước tôi. Dù bận trăm công nghìn việc vào ban đêm vẫn đọc diễn văn trôi chảy không sai một chữ vào ban ngày, vẫn trung thành tuyệt đối vào văn bản và khiến các “thế lực thù địch” phải điên đảo,nhức đầu mới hiểu được bài diễn văn của ông. Đây cũng là một cách phân hóa nội bộ kẻ địch mà chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã truyền lại cho các thế hệ lãnh đạo nước tôi.

Qua internet và FB giờ chúng tôi mới biết tài năng của Đảng lãnh đạo chúng tôi là vô hạn. Đó là tài nói láo.Chính nhờ tài năng này đảng đã giải phóng chúng tôi ra khỏi ấm no ,hạnh phúc và quyền con người. Nhưng giá như (lại giá như) không có nước Mỹ và anh Mark có lẻ chúng tôi đã noi gương anh Bắc Hàn để nghĩ rằng dân tộc mình là dân tộc hạnh phúc nhất trên trái đất ,bằng lòng với các nhà lãnh đạo tài giỏi do đảng bầu.Đằng này nước Mỹ và anh Mark lại đang khiến cả dân tộc biết rằng mình bị lừa nhưng đang bất lực để thoát kiếp cừu.Đó cũng là một bi kịch.

Chẳng lẻ chúng tôi chỉ biết cười, cười và cười mãi sao ?

(Dương Hoài Linh)

CON KIẾN THẮNG KIỆN CỦ KHOAI

CON KIẾN THẮNG KIỆN CỦ KHOAI

Nguyễn Đình Cống

4-12-2016

Ông Trịnh Vĩnh Bình, là người đã kiện chính phủ VN ra tòa án The Hague. Ảnh: internet

Con kiến là ông Trịnh Vĩnh Bình, người gốc Việt, có quốc tịch Hà Lan, sinh năm 1947. Củ khoai là Chính phủ, là Nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Đúng ngày 30 tháng 4 năm 2015, trong khi đang tưng bừng kỷ niệm 40 năm chiến thắng thì Chính phủ VN nhận được thông báo của Tòa Trọng tài quốc tế La Hay về vụ ông Bình kiện đòi bồi thường 1 tỷ đô la Mỹ vì CP VN đã cướp đoạt tài sản của ông và lật lọng, không chịu thực hiện các lời cam kết.

Tóm tắt câu chuyện như sau. Năm 1987, theo lời mời gọi kiều bào về xây dựng đất nước, ông Bình mang rất nhiều đô la về để lập các xưởng sản xuất hàng hóa. Ông đã nhờ bà con mua được gần 300 ha đất (3 triệu mét vuông) ở tỉnh Bà Rịa, xây dựng hai khu nhà xưởng sản xuất, mua 9 ngôi nhà ở Vũng Tàu và TP HCM, có một đội xe tải 12 chiếc, vốn lên đến nhiều chục triệu đô. Thế rồi vì không biết “Nhập gia tùy tục”, không biết tặng chút quà biếu nhỏ mọn, gọi là tình cảm cho các quan chức địa phương nên ông trở thành cái gai trong mắt họ.

Ban đầu họ tưởng ông có ô dù, có chỗ chống lưng ở Hà Nội nên chưa đụng tới. Sau khi biết chắc ông chẳng có ô dù nào cả, họ quyết ra tay. Năm 1998 ông Bình bị bắt, bị kết án 13 năm tù và tịch thu toàn bộ tài sản vì tội đưa hối lộ (nhưng không có ai chỉ ra người nhận) và phạm vào luật đất đai, chiếm đoạt tài sản XHCN. Năm 1999 tòa tối cao giảm án xuống 11 năm. Năm 2001 ông trốn thoát khỏi tù, chui rúc sang được Cămpuchia rồi tìm đường về Hà Lan.

Năm 2003 ông Bình gửi thư cho CP VN yêu cầu trả lại toàn bộ tài sản, nếu không trả ông sẽ kiện. Còn đâu nữa mà trả. Tài sản tịch thu được đem sung công rồi bán ngay với giá rẻ mạt cho những người nào biết được đến mua, số người này chỉ trong chớp mắt đã kiếm được gần ngàn tỷ. Thật là một vụ cướp đoạt ngoạn mục. Hà nội nghĩ rằng: “Lại một con kiến đi kiện củ khoai” và giữ im lặng.

Thế là ông Bình kiện Nhà nước VN ra tòa án quốc tế tại Stockholm, đòi bồi thường 100 triệu đô. Ông cũng công khai tuyên bố rằng số tiền được bồi thường sẽ được trích 90% để ủng hộ các cơ sở từ thiện tại VN. Lúc này Hà Nội mới tham vấn các luật sư quốc tế và biết rằng Tòa án quốc tế xét xử công bằng, không chịu một áp lực hoặc sự chỉ đạo nào hết và như vậy Nhà nước VN thua kiện là chắc chắn, vậy tốt nhất là thương lượng để hòa giải.

Hòa giải thành với điều kiện như sau: Ông Bình cam kết giữ tuyệt đối bí mật mọi thông tin. Nhà nước VN cam kết trả ngay 15 triệu đô và sẽ trả lại toàn bộ tài sản đã tịch thu trong vòng 10 năm (trước năm 2014). Mười lăm triệu đô đã được trả nhưng tài sản thì bị lờ đi trong im lặng. Họ nghĩ rằng, theo truyền thống của CSVN thì: “Để lâu cứt trâu hóa bùn”. Biết rằng không thể nào tin vào cam kết của chính quyền cộng sản, hơn nữa ông Bình thấy rõ bản chất của chế độ, thấy rõ lòng yêu nước của ông bị phản bội nên ông lại đưa đơn kiện, và lần này đòi bồi thường 1 tỷ đô.

Để tiến hành vụ kiện ông Bình đã thuê một nhóm luật sư giỏi của Mỹ, dự kiến chi phí cho vụ kiện và thuê luật sư lên đến trên 100 triệu đô (trên 2000 tỷ). Phía VN cũng đã thuê luật sư của Pháp để bảo vệ.

Mục đích chính của ông Bình không phải là đòi lại tài sản đã bị cướp đoạt, ông tuyên bố dùng số tiền đòi được chỉ để chi phí cho vụ kiện và làm từ thiện. Mục đích chính của ông là vạch ra cho toàn dân VN và thế giới biết rõ dã tâm của chế độ CS trong những việc cướp đoạt, vu khống, lật lọng, dối trá, sự phản bội những người yêu nước chân chính.

Ông Bình cũng đã đề phòng khả năng xấu nhất có thể xẩy ra, nên đã để lại Chúc thư cho người kế tục mình theo đuổi vụ kiện cho đến thắng lợi.

Bình luận: Trước đây, năm 2009 LS Cù Huy Hà Vũ đã kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vì cho Trung quốc vào khai thác bô xit ở Tây Nguyên. Kết quả LS Vũ bị bắt giam, bị kết án 7 năm tù (vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước). Sau khi ngồi tù vài năm thì bị trục xuất sang Mỹ. Đây đúng là “Con kiến mà kiện củ khoai”. Còn bây giờ ông Trịnh Vĩnh Bình không kiện thủ tướng mà kiện Chính phủ, kiện Nhà nước kia. Trong dân gian, ngoài câu con kiến kiện củ khoai còn có nhiều câu khác hay hơn, trong đó có câu sau: “Nực cười châu chấu đá xe. Tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng”. Ông Bình là con kiến càng đang gặm củ khoai, quyết không để nó đè bẹp, hay là con châu chấu voi dũng mãnh quyết đá nghiêng chiếc xe chở đầy tội ác.

Ở trong nước chế độ CS quen thói xử kiện theo bản án bỏ túi do lãnh đạo đảng quyết định mà bất chấp luật pháp. Đến khi ra thế giới mới biết rằng người ta chẳng coi sự lãnh đạo của đảng là cái gì, người ta xử theo luật pháp, vì vậy VN đã thua trong nhiều vụ kiện quốc tế. Một trong nỗi đau thua kiện là việc mất cả chì lẫn chài trong vụ kiện công ty hóa chất của Mỹ, chế tạo chất dioxin (da cam).Ông Thủ tướng đang kêu gọi xây dựng Chính phủ kiến tạo và liêm chính.

Vụ kiện của Trịnh Vĩnh Bình, Chính phủ VN bị thua, nhân dân lại è cổ ra đóng thuế để bù đắp. Không biết sau đó có mở mắt ra được chút nào không.

_____

Mời xem lại: Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ VN đòi 1 tỷ USD (DLB). – Từ vụ kiện của ông Trịnh Vĩnh Bình, suy nghĩ về khả năng nạn nhân cá chết kiện Formosa & Hà Nội (BS).

Một vài cách thức giúp Mùa Vọng có Ý Nghĩa Hơn !

 Một vài cách thức giúp Mùa Vọng có Ý Nghĩa Hơn !

Mùa Vọng đến. Đó là khoảng thời gian đón chờ Chúa Giáng Sinh. Sau đây là một vài cách thức giúp mọi người làm cho khoảng thời gian chờ Chúa đến thêm phần ý nghĩa.

  1. Bố thí

    Bạn hãy lên kế hoạch để làm cho Mùa Vọng của mình thêm đáng nhớ qua việc đóng góp tiền bạc, nhu yếu phẩm cho những người nghèo.

 9. Đọc sách

    Cuộc sống bận rộn hôm nay, khiến người ta quên đi việc đọc sách. Vì vậy, Mùa Vọng này là thời đim để tìm đọc những quyển sách liên quan đến chủ đề Giáng Sinh hay bất cứ thể loại sách nào bạn thấy thích thú.

 8.  Lắng nghe

    Hãy tìm những bản nhạc Giáng sinh. Điều này giúp cho nơi ở của bạn thêm tươi vui và gợi hứng tâm hồn của bạn hướng về ngày Chúa đến.

7.   Liệt kê những công việc cần thiết

    Có quá nhiều việc phải làm. Lập một danh sách thứ tự ưu tiên các công việc sẽ giúp cho bạn thấy cuộc sống của bản thân thêm trật tự hơn.

 6.  Gọi điện thoại đến những người bạn cũ

    Ai chẳng có bạn bè. Có khi bạn đã mải bận rộn trong cuộc sống mà quên đi những người đã có một thời đi qua đời của mình. Hãy làm cho họ sống lại trong tâm hồn bằng những lời hỏi thăm thân tình.

 5.  Viết một lá thư

    Ngày nay, một lá thư có vẻ khan hiếm. Vì vậy, lá thư trở thành một thứ thật đáng giá. Hãy cho người khác cảm nhận rằng, họ quan trọng với bạn thế nào qua lá thư diễn tả tâm tình của bạn về họ.

  1. Cố gắng nghỉ ngơi và thư giãn

    Cuộc sống quá căng thẳng và bận rộn với biết bao bổn phận và trách nhiệm phải chu toàn. Trong mức có thể, bạn hãy tìm cho mình những giây phút ta-với-ta.

 3. Tập thể dục

    Nhiều người biết rằng sức khỏe thật quan trọng, nhưng lại không cảm thấy thoải mái khi tập thể dục. Hãy dành khoảng 30 phút mỗi ngày chạy bộ, bạn sẽ thấy cuộc sống trở nên khác biệt trong những ngày chờ Chúa đến.

 2.  Nhờ ai đó làm một công việc bạn cần

    Có lẽ, chẳng ai muốn làm phiền người khác. Nhưng, hãy để thể hiện sự quan trọng của người khác đối với bạn, bằng cách xin giúp đỡ từ những người xung quanh. Điều này giúp họ nhận ra rằng họ thực sự hữu ích cho mọi người.

 1.   Đến nhà thờ để cầu nguyện

    Điều này có vẻ thừa thãi, nhưng lại là cách thức đích thực để bạn làm mọi thứ xung quanh đổi mới và giúp bạn biến đổi giống như Mẹ Maria và thánh nữ Martha. Bạn sẽ như những mục đồng, những vị vua và các Thiên Thần đến để triều bái hài nhi Giêsu.

      Mùa Vọng rồi sẽ qua mau, nhưng những công việc này sẽ làm cho tình yêu của bạn đối với Đấng Cứu Chuộc sẽ luôn còn mãi.

(Đức Thiện SJ. Dongten.net 30.11.2016/ Aleteia)

From: KittyThiênKim & Kim Bằng Nguyễn