BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU!

BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU!

Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ.

Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày.

Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, những ‘người dưng nước lã’ hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.                                                                                                                         

Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng.

Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này. Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận.

     Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước. Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?

Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế!

Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình  từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép.

Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi ‘bà bầu’ và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi ‘hầu’ bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy! Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật!

Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: “Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu”. Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu: Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác!
•••
Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu câu châm ngôn của người Nhật Bản 実(みの)る程頭(ほどあたま)の下(さ)がる稲穂(いな

From Truong Nghia

“EM DÂU TÔI CHẾT TẠI TRỤ SỞ CÔNG AN VÌ… TỰ ĐÂM VÀO CỔ”

14.10.2018

Cả nhà ơi, xin chia sẻ nỗi đau phẫn uất này cùng nhà báo Hoàng Khương và gia đình nạn nhân! (FB Võ Hồng Ly )

Được biết sau khi đăng bài chưa đầy 1 tiếng thì status này của nhà báo Hoàng Khương đã bị xoá không còn dấu vết ! 
———–
FB Nhà báo Hoàng Khương : “EM DÂU TÔI CHẾT TẠI TRỤ SỞ CÔNG AN VÌ… TỰ ĐÂM VÀO CỔ”

Chiều hôm qua, 13-10, em họ tôi (con chú ruột) và vợ sau khi dự đám giỗ bà nội tôi (Ninh Hoà, Khánh Hoà) trở về thì bị một số cán bộ Công an thị xã Ninh Hoà ập vào nhà làm việc.

Đến 15 giờ cùng ngày, em dâu tôi là Huỳnh Thị Nhung (1973, ngụ Dục Mỹ, Ninh Xiêm, Ninh Hoà, Khánh Hoà) bị đưa về trụ sở công an thị xã lấy lời khai về việc kinh doanh nhà trọ có dấu hiệu vi phạm pháp luật.

8 giờ sáng hôm nay, 14-10, em họ tôi nhận được điện thoại từ chủ tịch xã Ninh Xiêm thông báo Nhung đã chết tại cơ quan điều tra Công an thị xã Ninh Hoà, hiện đang khám nghiệm tử thi.

Khi gia đình em tôi có mặt tại trụ sở Công an thị xã thì một vài vị công an mặt thường phục lạnh lùng thông báo em dâu tôi đã tự sát vào lúc 22 giờ. Trong lúc đang lấy lời khai, Nhung đã chụp chiếc kéo để sẵn trên bàn và tự đâm nhiều nhát vào ngực, cổ…

Chinh, chồng Nhung, kể khi có mặt làm thủ tục kết thúc công tác khám nghiệm tử thi, một vài vị công an “khuyên” nên ký vào biên bản và sớm đưa xác về lo hậu sự, họ sẽ tha tội cho…

Thêm một cái chết đầy… kịch tính xảy ra tại trụ sở công an như biết bao vụ việc đã từng xảy ra trên khắp đất nước này. Và lần này là Nhung, em tôi, người đàn bà quê lam lũ, ít học, hiền lành và là mẹ của 2 đứa con…

Mong em yên nghỉ !

Anh hứa sẽ làm những gì có thể để linh hồn em được nhẹ nhàng…

Hoàng Khương./.

Image may contain: one or more people, people sitting, closeup and indoor
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text

TQ kêu gọi Mỹ ngưng bôi nhọ với cáo buộc gián điệp mạng

Hoa Kim Ngo and Hoa Do shared a link.
About this website

VOATIENGVIET.COM

Trung Quốc kêu gọi Mỹ ngưng bôi nhọ Bắc Kinh với cáo buộc gián điệp mạng và tấn công mạng, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Lục Khảng tuyên bố ngày 12/10.
  • GIỐNG HỆT VN, NHƯ CÁI ĐÍT NỒI MÀ CỨ BẢO NGƯỜI TA BÔI NHỌ.

    VOA: Trung Quốc kêu gọi Mỹ ngưng bôi nhọ Bắc Kinh với cáo buộc gián điệp mạng và tấn công mạng, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Lục Khảng tuyên bố ngày 12/10.

    Bình luận này đáp lại các báo cáo của một số công ty bảo mật Internet ở Mỹ cho rằng Trung Quốc đã tăng cường hoạt động gián điệp để thu thập bí mật thương mại của các công ty Mỹ trong sáu tháng qua.

    Ông Lục nói “Trung Quốc là một trong những nạn nhân chính của gián điệp mạng và tấn công mạng, nhưng đồng thời, Trung Quốc là một nước mạnh mẽ ủng hộ an ninh mạng. Trung Quốc luôn kiên quyết phản đối và trấn áp bất kì hình thức gián điệp mạng và tấn công mạng nào.”

    Vẫn theo lời ông, các công ty và cá nhân Mỹ hoàn toàn có động cơ xấu khi đưa ra những cáo buộc vô căn cứ rằng Trung Quốc dùng gián điệp mạng, nhắc tới vụ Edward Snowden phơi bày hoạt động do thám rộng khắp của chính phủ Mỹ hồi năm 2013.

    Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói Bắc Kinh yêu cầu Mỹ ngưng bôi nhọ Trung Quốc bằng cách sử dụng lí do gián điệp mạng, ngưng những lời nói và hành động gây tổn hại các lợi ích của Trung Quốc và quan hệ Trung -Mỹ.”

THÁNH TÊRÊSA AVILA

THÁNH TÊRÊSA AVILA

Thánh nữ Têrêsa sinh ngày 28 tháng Ba năm 1515 tại thành Avila, nước Tây Ban Nha.  Từ khi còn là cô gái nhỏ trong gia đình giàu có, Têrêsa và người anh trai là Rôđrigô đã ham thích đọc truyện các thánh và các đấng tử đạo.  Dường như đối với hai trẻ, các vị thánh tử đạo vào nước trời thật là dễ dàng!  Rồi hai trẻ bí mật trẩy tới một miền đất xa lạ, hy vọng ở đây ó thể được chết cho Đức Chúa Giêsu.

Nhưng may thay, chưa đi được bao xa thì hai trẻ đã gặp người cậu!  Lập tức, ông đem các trẻ về cho bà mẹ đang lo lắng của chúng.  Rồi hai trẻ lại quyết định làm hai vị ẩn sĩ trong khu vườn của mình, nhưng việc này cũng chẳng thành công.  Các trẻ không có đủ đá để xây các túp lều cho mình.

Chính Thánh nữ Têrêsa Avila đã viết lại các mẩu chuyện vui này khi kể về cuộc đời thơ ấu của ngài.  Và sự việc là khi bước vào tuổi hoa niên, Têrêsa đã thay đổi hoàn toàn!  Têrêsa Avila ham thích đọc quá nhiều truyện tiểu thuyết và các truyện lãng mạn ngốc nghếch đến nỗi ngài đã giảm lòng ham ước cầu nguyện.  Têrêsa bắt đầu để ý nhiều về cách trang điểm để làm đẹp.  Nhưng sau khi trải qua một cơn bạo bệnh, Têrêsa Avila đọc truyện thánh Giêrônimô.  Và lập tức, Têrêsa Avila quyết định sẽ trở nên hiền thê của Đức Chúa Giêsu.  Têrêsa Avila gia nhập dòng Cátminh năm 1536.

Cả khi đã khấn dòng, Têrêsa Avila vẫn thường cảm thấy khó cầu nguyện.  Thêm vào đó, sức khỏe của Thánh nữ rất yếu kém.  Mỗi ngày, Têrêsa phung phí thời giờ vào những cuộc trò chuyện vô bổ.  Thế rồi một ngày kia, khi đứng trước bức ảnh của Đức Chúa Giêsu, Têrêsa cảm thấy hết sức đau buồn vì đã chưa yêu mến Người cho đủ.  Và thánh nữ bắt đầu tập sống cho riêng một mình Đức Chúa Giêsu dù phải hy sinh khó nhọc đến mức độ nào.  Đáp lại tình yêu của Têrêsa, Chúa Giêsu đã ban cho Thánh nữ đặc ân được nghe tiếng Chúa nói trong tâm hồn.  Têrêsa Avila cũng học biết cầu nguyện cách tuyệt diệu.  Thánh nữ nổi danh vì đã thiết lập thêm mười sáu tu viện Cátminh mới.  Các tu viện này chứa đầy các nữ tu ham ước sống cuộc đời thánh thiện.  Họ làm nhiều việc hy sinh vì lòng yêu mến Đức Chúa Giêsu.  Chính Têrêsa Avila đã nêu gương sáng cho các nữ tu này.  Thánh nữ cầu nguyện với rất nhiều tình yêu và thi hành các nhiệm vụ hằng ngày cách chăm chỉ.

Thánh nữ Têrêsa Avila là nhà lãnh đạo đại tài cũng như là một người rất mực yêu mến Đức Chúa Giêsu và Giáo hội.  Têrêsa Avila về trời năm 1582 và được Đức Thánh Cha Grêgôriô XV phong thánh năm 1622.  Đến năm 1970, Đức Thánh Cha Phaolô VI đã tôn nhận Têrêsa Avila làm nữ Tiến sĩ Hội Thánh đầu tiên của Giáo hội Công giáo.

Bất cứ khi nào cần một chút “sức đẩy tinh thần” để cầu nguyện cách tập trung và yêu mến hơn, chúng ta có thể cầu xin với thánh Têrêsa Avila.  Chúng ta hãy nài xin thánh nữ giúp chúng ta biết tìm những phương thế thực tiễn để có thể trung thành cầu nguyện mỗi ngày. 

********************************** 

CÁC CÂU CHÂM NGÔN THÁNH TÊRÊSA AVILA 

–          “Tất cả tội lỗi đều do thiếu đức tin mà ra.”

–          “Khi ta chỉ có một tham vọng làm đẹp lòng Chúa, thì chính Chúa sẽ ban cho ta sức mạnh để thắng mọi tình cảm khoe khoang.”

–          “Cái gì ngăn cản chúng ta dùng con mắt của tâm hồn để nhìn về Chúa?  Ngài chỉ chờ đợi cái nhìn của chúng ta mà thôi.

–          “Đừng để gì làm bạn xao động, và làm bạn sợ hãi.  Mọi sự đều đang qua đi; Thiên Chúa không bao giờ thay đổi.  Sự nhẫn nại chịu đựng đem lại tất cả.  Ai có Thiên Chúa thì không thiếu thốn gì.  Một mình Thiên Chúa đã đủ.”

 –          “Kẻ kiên nhẫn sẽ đạt được tất cả.” 

–          “Cho dù đang mắc tội trọng đi nữa, anh em cũng cứ cầu nguyện.  Tôi xin đảm bảo với anh em rằng anh em sẽ đạt đến bến cảng phần rỗi.” 

–          “Trong quãng thời gian hai mươi tám năm, tôi đã mất hơn mười tám năm trời trong cuộc chiến giằng co vì tôi đã cố sức dung hoà Thiên Chúa với thế gian.”

–          “Đừng bao giờ ngoan cố, nhất là trong những điều quan trọng.  Chúa Kitô không cưỡng ép ý chí chúng ta, Người chỉ nhận những gì chúng ta dâng hiến cho Người mà thôi.  Nhưng Chúa cũng không ban mình hoàn toàn cho chúng ta cho đến khi nào Người thấy chúng ta phó mình trọn vẹn cho Người.”

–          Thánh Têrêsa Avila, một hôm chịu quá nhiều đau khổ nên trách với Chúa rằng, “Tại sao Chúa lại để cho con nhiều thánh giá thế này.”  Chúa liền hiện ra với chị Thánh và nói, “Vì Cha yêu thương con, nên Cha mới gửi đến cho con nhiều đau khổ, thánh giá, ngõ hầu con làm vinh danh Cha và cứu các linh hồn.”

–          Trên đường đi thành lập một đan viện Carmelite, thánh nữ Têrêsa Avila đã bị lật xe và người ta nghe ngài kêu lên: “Thảo nào Chúa chẳng có bao nhiêu bạn hữu, vì Chúa đối xử với họ như thế này đây.”

 From Langthangchieutim

Nhà hỏa táng 12 tỷ bỏ hoang ở Hội An

Hoa Do shared a post.
Nghi Chiêu is feeling disappointed.

Ở VN hiện nay, một trong những từ ngữ được người dân nhắc đến nhiều nhất có lẽ đó là “tham nhũng”.Nó thường xuyên được phổ cập rộng rãi chẳng khác gì các từ được cập nhật hàng ngày như “cướp”, “hiếp”, “giết”, v.v…

Nền báo chí “lá cải” của Đảng đã tận dụng tối đa các tin tức giật gân, những màn kịch rẻ tiền nhằm che đậy, mị dân. Nhưng ẩn khuất đằng sau là những sự thật kinh hoàng không ai dám nghĩ đến !

Khi tham nhũng đã thành văn hoá, thành nếp sống, thói quen trong sinh hoạt, giao dịch và gắn với tất cả những gì có liên hệ tới bộ máy công quyền thì điều đó chẳng có gì lạ. Ngay cả nơi cần đến tình thương yêu, bác ái nhất là bệnh viện, trường học mà 2 từ “tham nhũng” được thay bằng văn hoá phong bì, thì mới thấy mức độ về băng hoại đạo đức của xã hội đó khủng khiếp đến thế nào! Thì ra,người ta phải có thật nhiều tiền mới có thể tồn tại và có cuộc sống bình thường hay sao? Đồng tiền tạo ra mọi giá trị và định lượng các giá trị, là thước đo chuẩn mực cho mọi thứ kể cả đạo đức, nhân phẩm con người hay sao?

Khi biết thời gian đã không còn nhiều, những kẻ cùng hội cùng thuyền tranh thủ vay mượn, rút ruột từ các dự án công trình, vơ vét thêm một đống và ra đi cho yên vị. Đống vỏ ốc mà các vị ăn xong để lại cho hơn 90 triệu dân VN phải mang đi đổ là quá lớn, thật sự quá lớn !

BANTINVIET.VN
Xã hội Nhà hỏa táng 12 tỷ bỏ hoang ở Hội An BTV 28/09/2018 8:19 sáng Năm 2005, UBND TP Hội An (Quảng Nam) đầu tư 12 tỷ đồng để xây nhà hỏa táng cho người đã khuất. Nhưng 13 năm qua, công trình này vẫn chưa xong, đang bỏ hoang, cỏ mọc um tù…

Nhiều nhà hát ở Hà Nội hoạt động cầm chừng, ‘chỉ mong được bao cấp mãi’

Nhiều nhà hát ở Hà Nội hoạt động cầm chừng, ‘chỉ mong được bao cấp mãi’

Nhà Hát Chèo Việt Nam “chỉ mong được bao cấp mãi.” (Hình: VNExpress)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Được xây dựng quy mô, đa số nằm ở vị trí đẹp, thế nhưng nhiều nhà hát ở thành phố Hà Nội thưa vắng khán giả, phải cho thuê tổ chức sự kiện hoặc chờ bao cấp để tồn tại.

Hôm 13 Tháng Mười, 2018, báo VNExpress cho biết Hà Nội hiện có khoảng 20 nhà hát do Bộ Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch, Sở Văn Hóa-Thể Thao quản lý. Trừ Cung Văn Hóa Hữu Nghị có 1,200 ghế ngồi, số còn lại đều có quy mô từ 100 đến hơn 800 chỗ.

CÒN CS, VN VẪN MÃI KIẾP ĂN MÀY

CÒN CS, VN VẪN MÃI KIẾP ĂN MÀY

Vay ODA là loại vay mà chủ nợ đòi hỏi con nợ phải có công trình cụ thể để chi tiêu khoản vay này một cách hữu ích. Thông thường phía cho vay đòi hỏi phía vay phải trình dự án, và bên cho vay phải trúng thầu như là điều kiện ràng buộc trong hợp đồng vay nợ.

Ví du, Nhật bản cho Việt Nam vay ODA thì doanh nghiệp Nhật phải trúng thầu. Như vậy, khoản vay ODA đó được chuyển vào tay doanh nghiệp Nhật. Và khoản lãi lẽ ra phía Việt Nam phải trả khi đáo hạn thì nó được khéo léo chuyển thành lợi nhuận của nhà thầu để trở về Nhật. Chẳng có gì là cho không hay ưu đãi cả.

Khoản vay ODA là khoản vay bị trói chặt vào dự án. Với khoản vay này, chính phủ Việt Nam không thể dùng đồng tiền đó vào mục đích khác được. Vì thế những nước nghèo luôn muốn thoát khỏi kiếp vay vốn ODA để dễ dàng sử dụng vốn vay. Việc điều hành kinh tế đất nước của một chính phủ đòi hỏi phải có khoản vay không trói buộc để linh động giải quyết khủng hoảng hoặc thúc đẩy phát triển. Được vay nhưng kèm theo dây trói là điều chẳng ai muốn. Nhưng để vay không bị trói thì anh phải thể hiện cho thế giới tin rằng anh có năng lực. Điều này chính quyền CS không làm được.

Để phát triển, cần có khoản vay thương mại để chính phủ linh động hơn. Chẳng hạn như Hàn Quốc, năm 1997 vay IMF 58 tỷ USD để giải quyết khủng hoảng. Thế là 3 năm sau, họ trả cả vốn lẫn lãi. Câu hỏi đặt ra là Hàn Quốc dễ dàng vay thương mại nhưng Việt Nam thì không thể mà phải vay ODA? Vì đơn giản, thế giới không tin chính phủ Việt Nam sử dụng hiệu quả đồng tiền vay khi không kèm dây trói. Cho nên, chính phủ nào chuyên vay ODA thì đó là sự bảo chứng, rằng thế giới xem chính phủ này chỉ là kẻ vô năng và chuyên phá hoại mà thôi. “Tao cho nó vay thì tao phải thực hiện dự án chứ không thể giao tiền cho nó được”, đấy là bản chất của vay ODA.

Mở cửa đã 32 năm mà trong nước vẫn cứ ra rả câu “xoá đói giảm nghèo” thì năng lực quản trị của chính phủ này ở đâu? Mở cửa 32 năm mà vẫn lang thang tứ phương xin vay ODA thì không biết năng lực của chính quyền CS ở đâu? Như ta biết, vay ODA có kỳ hạn rất lâu nên không làm cho chính phủ có động lực trả nợ. Sau thời gian chừng vài thập kỷ, khoảng nợ bước ngoài sẽ tăng lên quá lớn. Khi đó, những khoản đáo hạn trả nợ sẽ nuốt hết giá trị tăng trưởng. Nghĩa là giá trị tăng trưởng chỉ để trả nợ chứ không để đầu tư phát triển. Năm 2016, nợ công là 431 tỷ USD tương đương 210%GDP, trong khi đó Mỹ có nợ công chừng 109% GDP mà trong đó có đến 65% là chính phủ Mỹ nợ chính dân mình.

Đến nay, Nguyễn Xuân Phúc còn mò sang Nhật xin vay ODA thì quả thật, với CS, Việt Nam vĩnh viễn làm kiếp ăn mày thế giới.

Vấn đề thực sự của ngập là phải giải quyết được hệ thống thoát nước

No automatic alt text available.

Huy Nguyễn to Bàn Luận về Kinh Tế – Chính Trị

Không có cái quốc gia nào chống ngập bằng phương pháp ngu xuẩn và kém hiệu quả như mấy ông lãnh đạo VN, chục năm qua mấy ba mấy má chỉ biết nâng đường với nâng đường, rồi tính nâng hết nguyên cái thành phố hay nâng nguyên cái đất nước này lên luôn hả gì, tốn tiền một cách vô lý và lãng phí, rồi ngập vẫn ngập…

Vấn đề thực sự của ngập là phải giải quyết được hệ thống thoát nước, để ý khu vực Q1, nó có bao giờ nâng đường đâu mà chuyện ngập với nó là rất khó, vì hệ thống thoát nước của nó là do Pháp xây dựng, và rất nhiều quốc gia tiên tiến ở nước ngoài người ta bị thấp hơn mực nước biển mà có ai nâng đường như mấy ông, xem fim Mỹ nhiều để ý mấy cái đường ống thoát nước của nó bự khủng khiếp, chui vào đi bộ dưới đó còn được, có điều thúi quá không ai làm thôi.

Mấy ông sau 75 vào cho dân xây nhà trên mấy con kênh thoát nước rồi bít hết số lượng lớn đường thoát nước của TP, phá hỏng luôn hệ thống quy hoạch vùng trũng tự nhiên của TP…

Rồi sau này bị ngập lại toàn đi nâng đường, buồn cười cứ nâng quận này nước nó tràn qua quận kia ngập, rốt cuộc nâng quài chả hết ngập được, rồi nhà dân giờ thấp chủm, nước ko chỗ nào thoát được rồi nó phải tràn vào nhà dân, giờ nhà dân nhiều chỗ như cái hồ bơi, mà nhà dân nhiều chỗ mấy chục năm ko biết ngập là gì đâu, bây giờ nó ngập đều hết mới nếm mùi, đấy cứ ko quan tâm chính trị đi 😉

Cứ cái kiểu nâng đường vô tội vạ thì mốt chắc Sài Gòn thành TP ngầm dưới đất luôn đó 😎…. Và nhà dân sẽ trở thành những hồ cá người.

p/s: nguồn ảnh fb An Lam

Dây điện rơi trước cổng trường, 6 học sinh thương vong

Quốc gia yên bình, hạnh phúc thứ 5 thế giới là thế này sao?

**************

Dây điện rơi trước cổng trường, 6 học sinh thương vong!

LANGMOI.VN
Do trời mưa, 4 sợi dây điện trung thế bị rơi xuống vũng nước trước cổng trường khiến 6 học sinh vừa tan trường bị thương vong… Chiều 13/10, ông Phạm Văn Rạnh – Bí thư Tỉnh ủy Long An cho biết đã chỉ đạo các cơ quan chức năng t….