
NGUOI-VIET.COM

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)

NGUOI-VIET.COM
13.09.2019
Theo tin từ FB Sam Hoang Luu : Khoảng 23h đêm qua 1 số thanh thiếu niên Hongkong đã bị tấn công bằng axit sulfuric sau khi các em hát ca khúc “Glory to Hongkong”. Đã có ít nhất 7 người bị thương.


Xin hỏi 44 năm qua Việt Nam có một lãnh đạo nào đứng trước truyền thông thế giới nói tiếng Anh như thế này chưa..?
Thật tuyệt vời..!
Nhìn chàng trai trẻ này nói năng đĩnh đạc, tự tin, thần thái sáng ngời, rồi chạnh lòng khi nghĩ đến lãnh đạo xứ CS nước ta đọc diễn văn cắm mặt xuống tờ giấy mà còn đọc sai, ăn nói chẳng giống ai, thật xấu hổ!
Trước mặt truyền thông báo giới, Joshua Wong đã kêu gọi nước Đức đình chỉ đàm phán thương mại với Trung Cộng và ngưng bán vũ khí chống bạo động ngay lập tức cho Hong Kong cho tới khi vấn đề nhân quyền được đưa vào chương trình nghị sự.
Joshua còn nhấn mạnh : “Ba thập niên trước đây, không ai ngờ rằng Liên Xô sẽ sụp đổ. Không ai dự đoán bức tường Berlin sẽ sụp đổ. Bằng nhiệt huyết và quyết tâm của mình, chúng tôi hy vọng rằng thế giới sẽ nhận thức được rằng người dân Hồng Kông xứng đáng với nền dân chủ”
Một chàng trai bản lĩnh của một đất nước tự do nên khi phát biểu trước các phóng viên quốc tế không cần phải soạn sẵn văn bản mới nói được, cậu ấy đã nói cho thế giới biết bằng cả trái tim và bằng cả tình yêu quê hương HK của mình, đáng khâm phục và đáng tự hào
Chỉ những người được sống ở chế độ tự do, dân chủ mới thấy được niềm hạnh phúc thật sự và quý trọng nó, nên họ ra sức bảo vệ giành giữ nó dù có đổ máu.
https://www.facebook.com/huynhquangthanhkt/videos/831597567236205/?t=24
Hạng mục Can Đảm về tay nữ nhà báo Eman Al-Nafjan (Ả Rập Saudi) – người đã cổ vũ mạnh mẽ cho các quyền của phụ nữ, trong đó có quyền lái xe; cô từng bị bắt giam.
Giải Độc Lập được trao cho nữ nhà báo Caroline Muscat (Malta), người thành lập trang web điều tra độc lập The Shift News, chuyên điều tra về tham nhũng mặc dù trước đó bạn cô – nữ nhà báo Daphne Caruana Galizia – bị ám sát chết.
Giải Tác Động thuộc về nhà báo Phạm Đoan Trang của Việt Nam. Vâng, của Việt Nam, ít khi nghe thấy 2 tiếng Việt Nam được quốc tế nhắc tới một cách thân thương như thế.
Chúc mừng Pham Doan Trang, không ai xứng đáng hơn em.
Mạc Việt Hồng
https://www.facebook.com/100002976579607/posts/2299056810203516/
_________
CHÚC MỪNG PHẠM ĐOAN TRANG
CŨNG CHÍNH LÀ CHÚC MỪNG NHỮNG NGƯỜI MUỐN TÌM SỰ THẬT
💖
Khi nói về giải thưởng cho mình, Phạm Đoan Trang nói “ giải thưởng không phải cho mình tôi mà còn cho những người muốn tìm kiếm sự thật trên toàn thế giới”.
Phạm Đoan Trang cho biết nghề báo ở Việt Nam bị coi là một tội, tội chống lại nhà nước. Cô nói cô và những nhà báo độc lập ở Việt Nam sẽ tiếp tục đấu tranh cho đến khi nghề báo không còn bị coi là một cái tội ở khắp nơi trên thế giới.
Giải thưởng cho tôi ko phải cho mình tôi mà còn cho những người muốn tìm sự thật trên toàn thế giới.

Nhà báo Báo Quân đội nhân dân Việt Nam gọi Hoàng Chi Phong (Joshua Wong) là “tên nhãi ranh mặt dơi mõm chuột”.
Đại tá quân đội Nguyễn Văn Minh vừa có bài đăng trên Facebook gây tranh cãi, sau khi cho rằng nhà hoạt động trẻ Hong Kong không xứng đáng được gọi là “nhà hoạt động xã hội”.
Ông Minh cho rằng suốt nhiều năm trời Joshua Wong “không lo học tập, rèn luyện kiến tạo tương lai cuộc sống của mình mà đã bị bọn phản động nước ngoài bơm vá, giật dây, ‘xui trẻ con ăn cứt gà sáp’ để huyễn hoặc mình là anh hùng, là nhà dân chủ”.

Hoàng Chi Phong
Joshua Wong: Đức tin Kitô giáo là động lực thúc đẩy đằng sau những hành động của tôi!
“Cha mẹ đã đặt cho con cái tên này, ‘Joshua’. Vì vậy, con đừng quên những gì Chúa đã nói với Joshua: hãy suy nghĩ về bất cứ điều gì ngươi làm, làm theo sự thật và ngươi sẽ có đủ can đảm.”
Grace Ng Chau, mẹ của Joshua Wong, đã động viên con mình trong những thời khắc khó khăn khi cậu phải nhận bản án tù vào năm 2017. Joshua là một nhân vật anh hùng trong KINH THÁNH Cựu ước, người đã lãnh đạo dân Israel trong cuộc chinh phục Miền Đất hứa ở Canaan.
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình Kitô hữu trung lưu, được theo học tại United Christian College (ở Cửu Long Đông), một trường trung học Kitô giáo tư thục, niềm đam mê theo đuổi những thay đổi tích cực của Joshua Wong đã bắt đầu ngay từ khi còn nhỏ, khi người cha thường đưa cậu đến những khu nghèo ở Hồng Kông để tạo ấn tượng trong cậu về nhu cầu cải cách xã hội.
“Cha nói với tôi rằng tôi nên chăm sóc cho những người bị bỏ rơi trong thành phố. Họ không được nghe nói về phúc âm Kinh Thánh, và đang sống cuộc đời cô độc và khó khăn”, Joshua từng viết trên một blog, và trong quá khứ đã nhiều lần thổ lộ rằng chính đức tin là động lực thúc đẩy đằng sau những hành động của mình.
“Cải cách chính trị là vấn đề cốt lõi cho mọi vấn đề”, Joshua Wong nói. “Mọi người đều biết rằng dưới trướng Đảng Cộng sản Trung Quốc, cuối cùng sẽ không ai có khả năng chiến đấu vì quyền bầu cử phổ thông thực sự. Những sinh viên nên đứng trên tuyến đầu trong bất cứ thời điểm nào.”
God bless you, Joshua!
Vào tối ngày 12/9, giờ Berlin, Đức, Tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF) công bố nhà báo Phạm Đoan Trang là người được giải thưởng Tự do Báo chí 2019, hạng mục tầm ảnh hưởng.
Nhà báo Phạm Đoan Trang, 41 tuổi, không thể có mặt tại buổi trao giải ở Berlin, nhưng cô đã gửi video của mình đến ban tổ chức. Nhà báo Trịnh Hữu Long, Tổng biên tập và sáng lập viên của Luật khoa tạp chí đã đến nhận giải thay mặt Phạm Đoan Trang.
Trong đoạn video ngắn được RSF chiếu tại buổi trao giải, Phạm Đoan Trang đàn và hát bài dân ca Lý Chiều Chiều. Cô nói về tình hình tự do báo chí ở Việt Nam bị bóp nghẹt, các nhà báo bị đàn áp.
Về Phạm Đoạn Trang, RSF viết: “Phạm Đoan Trang từ Việt Nam – sáng lập viên của Luật Khoa tạp chí hiện sống tại một trong những quốc gia đàn áp nhất trên thế giới. Với các bài báo của mình, cô giúp người dân của mình bảo vệ các quyền dân sự. Cô cũng là người lên tiếng cho các quyền LGBT. Vì những việc làm của mình, cô dã bị đánh đập và bắt giữ tùy tiện nhiều lần”.
Trong bài phát biểu trên video gửi cho ban tổ chức, Phạm Đoan Trang nói những đe dọa của chính quyền với cô và các nhà báo không làm họ lo sợ vì: “chúng tôi cam kết vì sự thật và có hy vọng. Chúng tôi hy vọng một ngày Việt Nam có được dân chủ”.
Khi nói về giải thưởng cho mình, Phạm Đoan Trang nói “ giải thưởng không phải cho mình tôi mà còn cho những người muốn tìm kiếm sự thật trên toàn thế giới”.
Phạm Đoan Trang cho biết nghề báo ở Việt Nam bị coi là một tội, tội chống lại nhà nước. Cô nói cô và những nhà báo độc lập ở Việt Nam sẽ tiếp tục đấu tranh cho đến khi nghề báo không còn bị coi là một cái tội ở khắp nơi trên thế giới.
Giải thưởng cho tôi ko phải cho mình tôi mà còn cho những người muốn tìm sự thật trên toàn thế giới.
ANH CẢ
Nguyễn Tầm Thường S.J
“Về gần đến nhà, khi nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì” (Lc 15:25).
Đó là phản ứng đầu tiên của người anh trong câu chuyện “đứa con hoang đàng” hay là “người cha nhân hậu” của Phúc Âm thánh Luca.
Tại sao không vội vã vào ngay?
Có thể anh ta đoán được chuyện gì đang xảy ra. Chuyện người em đã về.
Anh ta không muốn vào nhà vì biết đâu người em đã về thật. Anh gọi người đầy tớ ra hỏi cho chắc. Không ngờ, người đầy tớ báo tin. Trong lời báo tin này có ba sự kiện:
– Em cậu đã về!
– Cha cậu đã giết con bê béo!
– Vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ! (Lc. 15:27).
Nghe xong, anh “nổi giận”, không chịu vào nhà. Thế là hết! Ba yếu tố vừa kể trên làm anh ta đau đớn. Anh không muốn đứa em về. Không muốn người cha thịt con bê béo. Không muốn người cha nhìn đứa em mạnh khoẻ. Anh chối từ bữa tiệc. Chối từ bữa tiệc cũng là không muốn gặp mọi người hiện diện ở đó. Nếu vào nhà, gặp đứa em, anh ta làm sao chạy ra? Nếu vào nhà, bà con láng giềng chúc mừng em anh ta đã về, anh biết phản ứng làm sao? Anh không vội vã vào nhà. Anh đã tính toán khá kỹ.
Tại sao không truyền lệnh mà năn nỉ?
Có thể người đầy tớ phải vào báo cho chủ biết nên người cha mới ra gặp anh ta. Hoàn cảnh người cha rất khó xử. Nếu anh ta không vào, ông trả lời thế nào với đứa con thứ khi nó hỏi:
– Anh con đâu?
Nếu người con trưởng không vào, ông biết nói thế nào với bà con láng giềng về sự vắng mặt rất ý nghĩa này. Nếu những người giúp việc nói chuyện với nhau, họ phản ứng thế nào, vì họ không ngờ chuyện lại xảy ra như thế. Ai cũng nghĩ là một ngày vui. Rồi câu chuyện đến tai bà con lối xóm, những người dự tiệc. Bây giờ, đề tài trong bữa tiệc này chuyển hướng về đâu?
Ngày hôm nay, có bố mẹ cũng không sao sắp xếp được cho các con ngồi chung với nhau một tiệc vui. Có những anh em thề không nhìn mặt nhau. Họ nói:
– Nếu có vợ chồng chúng nó, không có con!
Vì sao người cha trong câu chuyện này không truyền lệnh mà lại năn nỉ? Ông rơi vào tình cảnh đó. Ông ở một hoàn cảnh rất thương tâm.
Phản ứng của người con thứ
Cho đến lúc này ta không nắm chắc tâm tư người con thứ và cuộc trở về của nó.
Nếu người con thứ biết anh nó đang nổi giận ngoài kia. Liệu bữa tiệc có tiếp tục vui?
Chi tiết cho hay là nó về vì đói. Luca nói rõ: Nó ước ao lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng. Nhưng không ai cho.
Điều cần lưu ý ở đây là chữ “dân”. Nó đi chăn heo cho một người “dân” trong vùng. Không phải chăn heo cho một ông chủ. Người dân này lại đang trong nạn đói “khủng khiếp”. Heo của nhà giàu, chắc ăn thức ăn khác của nhà nghèo. Đã nghèo mà lại trong nạn đói khủng khiếp. Như vậy còn gì mà ăn? Ấy thế mà nó vẫn chưa chịu về, vẫn xin đồ ăn của “heo-nhà-nghèo-trong-nạn-đói”. Giả sử người ta cho nó thứ đồ ăn đó, nó đâu có về. Bằng chứng là nó chỉ về khi người ta không cho nó. Nếu không về lấy gì ăn?
Sau cái ôm hôn, sự gặp gỡ cha có làm nó mủi lòng thật tâm trở về hay không? Phúc Âm không nói rõ. Dù nó thật tâm hay không thì người cha vẫn có bữa tiệc. Chúng ta không nắm chắc được tấm lòng người con thứ sau vòng tay của cha. Có thể nó sám hối ngày tháng cũ khi cảm thấy cha thương mình. Cũng có thể chưa. Cũng có thể lên mặt với người anh khi thấy anh nó hành xử như vậy. Luca viết đoạn văn này tuyệt với với những nét “thiền niệm” quá sâu. Luca để băn khoăn đặt ra là, nếu biết người anh nổi giận vì cuộc trở về của mình, phản ứng nó sẽ ra sao? Và điều gì xảy ra trong bữa tiệc?
Nguyên nhân của những nguyên nhân
Dựa vào bản tường thuật, sau khi chia gia tài, đứa con thứ “ít ngày sau, thu góp tất cả, rồi trẩy đi phương xa” (Lc. 15:13). Nó ở lại ít ngày, và thu góp “tất cả” rồi mới trẩy đi phương xa. Như thế, khi ra đi nó không thể bỏ cái áo “đẹp nhất” ở lại. Ngày nó về, người cha bảo các đầy tớ mau mau đem áo “đẹp nhất” ra đây mặc cho cậu.
– Áo đó ở đâu?
Khi được sai đi lấy áo, người đầy tớ không hỏi áo nào. Người đầy tớ biết rõ “cái áo”. Có một liên hệ hiểu ngầm nào đó giữa người cha, chiếc áo và người đầy tớ. Họ biết rõ về câu chuyện cái áo.
– Bắt con bê đã “vỗ” béo để làm thịt.
Không phải con bê béo, nhưng là con bê đã “vỗ” béo. Như thế ta thấy rõ cái áo từ đâu ra. Cái áo phải là chiếc ông may sẵn. Vì con bê đã được “vỗ” béo. Bắt con bê mà từ trước tới nay vẫn săn sóc đặc biệt cho nó béo. Săn sóc đặc biệt con bê cho béo để làm gì? Bản tường thuật cho thấy rõ. Ông thịt con bê đó trong ngày người con thứ trở về. Như vậy, trước khi nó về, người cha may áo mới chờ đợi, săn sóc con bê cho bữa tiệc. Tất cả những chuyện này, đầy tớ là người lo chuẩn bị. Cho nên khi công việc xảy ra, mọi chuyện đâu vào đó. Khổ một điều, tất cả chuyện này, người con cả cũng biết.
Người con cả thấy đầy tớ săn sóc con bê cho béo. Anh ta thấy may sẵn áo mới chờ ngày. Từ ngày đó, lòng anh không yên tâm. Những ngày sống của anh là giận kín trong lòng. Hồn anh là tháng năm rất âm u. Nhìn con bê, nghĩ đến bữa tiệc có ngày xảy ra. Anh sợ ngày đó. Anh lo một ngày nào đó đữa em sẽ về. Không ngờ, hôm nay nó về thật.
Dang dở ngàn trước cho đến ngàn sau
Người anh cả. Câu chuyện dang dở từ đây.
“Gọi người đầy tớ ra mà hỏi”.
Bình thường khi thấy gia đình như thế, người ta phải vội vã chạy về xem có chuyện gì mà vui vậy. Nhưng anh dè dặt, vì… nếu là tiệc cho đứa em thì sao? Nếu chạy vào mà đúng là đứa em về thì… trời ơi! Anh ta gọi người giúp việc ra hỏi, sự thận trọng đó là đúng.
Đời anh là những tháng ngày dang dở. Từ khi người con thứ bỏ nhà đi thì người cha cũng mất luôn người con trưởng, vì tấm lòng nó chật chội quá. Nó ở trong nhà, mà tấm lòng chỉ là một quán trọ tính toán giữa chợ. Căn nhà không có trái tim bao dung, buồn làm sao. Anh sống những ngày ảm đạm của một tấm lòng khoắc khoải. Nếu ngày nào đó có tiếng đàn ca thì sao, buồn quá. Anh lo cho ngày đó, anh sợ tiếng đàn vui.
Cuộc đời như vậy lặng lẽ quá nhỉ.
– Chưa bao giờ cha cho con lấy được một con dê con.
Thì ra thế! Thời gian những người đầy tớ “vỗ” con bê cho béo, cũng là những tháng ngày nó bị dằn vặt đau đớn. Nó thầm mong một con dê con. Ấy vậy mà bây giờ cha dám giết cả một con bê béo vì thằng em. Lòng ghen tức làm nó khổ.
Trong lúc “nổi giận” không chịu vào nhà, nó nói gì? Bản tường thuật cho thấy nỗi đau ray rứt linh hồn anh ta sâu lắm.
– Thằng con của cha đó, sau khi nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng! (Lc. 15:30).
Anh ta lại nhắc đến con bê. Con bê béo này là hình ảnh xót xa liên hệ đến con dê, vì một con dê con anh cũng không có. Rồi vì con bê ấy thúc đẩy anh dùng cụm từ này: “Thằng con của cha đó”. Anh ta nói với cha mình như vậy. Thế thì, anh ta là con ai? Đứa nào ngoại hôn? Cụm từ “thằng con của cha đó” là nỗi đau vô vàn đối với một người cha có con như vậy. Làm sao một người con có thể nói với cha mình như thế.
Đời người con cả trong câu chuyện này quá dang dở. Anh ta sống, nhưng không còn là anh ta sống nữa. Bên cạnh cha là bổn phận ngày tháng dài lê thê. Anh chưa hề trái lệnh. Chính vì chưa trái lệnh nên mới càng đau. Chưa trái lệnh mà không được một con dê con, nên cái lê thê mới dài, dài của những ngày tìm mà không gặp cái mình tìm. Lòng ghen tức, nỗi cay nghiệt, xót xa trăn trở sống trong anh ta. Thấy cha may áo chờ, biết đâu có ngày người con thứ về. Từ ngày nó bỏ đi, thì lòng người con cả rối bời, chỉ sợ ngày em nó về. Nhìn gia nhân săn sóc con bê cho béo, anh đau đớn. Nhìn con bê, nghĩ đến cái áo, anh không một ngày vui. Cuộc sống anh ta khổ quá.
Tại sao người cha không cho?
Ông còn gì đâu mà cho! “Tất cả những gì của cha đều là của con!” Như thế, có nghĩa là nó có thể giết bất cứ con dê nào nó muốn, vì tất cả là của nó! Trời ơi! Vậy mà nó không biết. Tại sao nó không hiểu điều này! Đời anh ta sao dang dở quá vậy? Anh ta sống bên gia nghiệp lớn như thế mà cứ nghèo, ao ước một con dê con cũng không được. Giữa những cơn nghèo ấy, giữa những tháng ngày khao khát ấy, thì cừu cứ từng bầy, chiên cứ từng đàn ngày ngày đi về trước đời anh. Tại sao sống bên vàng bạc lại túng thiếu, bên cánh đồng mà không đủ thóc. Tại sao suối đầy nước mà ruộng mình cứ nắng hạn. Đời anh dang dở quá. “Tất cả của cha là của con”. Câu này mang ý nghĩa là nó muốn giết con dê nào thì giết. “Nếu anh em để cho Thần Khí hướng dẫn thì anh em không còn lệ thuộc lề luật nữa” (Gal. 5:18). “Nếu gia nghiệp dành cho những kẻ lệ thuộc lề luật thì đức tin thành vô nghĩa và Lời Thiên Chúa bị huỷ bỏ” (Rom. 4:11).
Mà đời người cũng bi thương khôn cùng. Con sống bên mình mà không biết tâm tư của mình. Cha con cứ xa nhau.
Người con thứ chỉ xúc phạm cha một câu: “Xin chia phần tài sản con được hưởng”. Người con trưởng xúc phạm đến cha nhiều quá.
Không thấy người con thứ xúc phạm đến anh nó. Nhưng người con trưởng xúc phạm cả em nó. Tại sao nó đương nhiên kết luận em nó nuốt hết của cải với “bọn điếm”.
Người con thứ ra đi, cha nó thương vì có nhớ. Hoặc vì nhớ nên thương.
Người con trưởng ở nhà, nên không thể nhớ. Không nhớ, nhưng cha có thương không? Điều này chắc chắn có. Vì: “Tất cả những gì của cha đều là của con”.
Cái bất hạnh của người con trưởng là không nhận ra tình thương của cha. Trong tình yêu, khi không nhận ra thì cũng không nhận được.
Nếu người con trưởng không nhận ra, không nhận được tình thương của mình, thì tình thương của người cha lại trở về với ông ta mà thôi. Cho mà không có người nhận, đó là cô đơn.
Cuộc đời người cha trong câu chuyện này cũng quá dở dang. Một nỗi cô đơn của kẻ cho mà không có người nhận. Của kẻ gần mà quá xa.
Cha anh ta ra năn nỉ:
– Chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy (Lc. 15:32).
Lời người cha nói: “Em con đây”, vừa êm ái vừa tha thiết. Nhưng với người con trưởng có là “em con đây” hay vẫn là “thằng con của cha đó”.
Câu chuyện thật là dang dở ở đoạn kết. Sau khi người cha nói với anh ta như vậy, Luca chấm dứt câu chuyện. Đọc xong rồi, người đọc băn khoăn:
– Vậy sau cùng, người con trưởng có vào nhà không?
Luca không cho người đọc biết quyết định của anh ta.
Tôi giả sử: Nếu anh vào thì mọi chuyện quá đẹp.
Nếu anh ta không vào. Bao nhiêu vấn nạn được đặt ra. Liệu bữa tiệc có tiếp tục? Tiếp tục thế nào? Chiều đến, từ xa vẫn nghe “tiếng đàn ca nhảy múa”. Các người dự tiệc sẽ hỏi gia chủ:
– Thưa ông, thế cậu hai đâu?
Người cha biết trả lời khách làm sao. Nếu chiều về, người con thứ vẫn không thấy mặt anh mình trong bữa tiệc. Người cha sẽ nói gì với nó khi ông biết rõ anh nó đang “nổi giận”, và không chịu vào nhà.
Câu chuyện thật dang dở. Liệu bữa tiệc có dở dang không?
Tại sao Luca, khi viết chuyện này không cho đoạn kết? Tại sao lại bỏ lửng câu chuyện ngang chừng? Đọc xong, người đọc không biết người con cả có vào nhà hay tiếp tục ở ngoài.
Đọc xong, ta thấy một trời bơ vơ.
Tâm trạng người cha thế nào? Nó không vào, ông trả lời khách sao đây? Ông tìm cách nào để cắt nghĩa cho người con thứ về sự kiện anh nó nổi giận không chịu vào nhà? Tâm trạng người con thứ nữa, nó có điên tiết, anh em đánh nhau ngay bữa tiệc? Lối xóm phản ứng ra sao? Câu chuyện trong bữa tiệc chuyển đề về đâu? Tất cả rối bời.
Giả sử Luca cho người con trưởng hối hận rồi nghe cha vào nhà, câu chuyện có toàn bích hơn không? Vì sao Luca không viết rõ?
Đọc xong, băn khoăn không biết hỏi ai.
Một trời bơ vơ.
Phải chăng vì tác giả biết có ngày người ta sẽ băn khoăn đặt câu hỏi. Phải chăng Luca muốn cho cái dang dở ấy hết dở dang khi người ta tự thắc mắc với chính lòng mình:
– Nếu tôi là người anh cả tôi sẽ vào hay không? Nếu tôi là người con thứ, tôi phản ứng thế nào?
Đây cũng là đường đi một mình, vì chỉ tôi biết rõ lòng tôi. Chỉ tiêng tôi có câu trả lời cho tôi.
Luca phải để cho câu chuyện dở dang, vì dở dang này chỉ chấm dứt trong tim người đọc chứ không thể hết dở dang bằng ngòi bút.
Nguyễn Tầm Thường S.J
From: Langthangchieutim
_Đọc thêm: “MỘ PHẦN HOÀNH TRÁNG VÀ NHỮNG EM BÉ ĐÓI KHÁT” https://www.youtube.com/watch….





Đây là điểm trường Bản Pá Sập – xã Nậm Pì, huyện Nậm Nhùn, tỉnh Lai Châu. Các em phải ngồi học trên nền đất, nước tràn vào nhão nhoét. Nhà p-rô tạm bợ, xung quanh quây bằng bạt, tre khổ tạm bợ.
Hãy biết bằng lòng với những gì bạn đang có. Bởi vì, nhìn lên trên thì bạn không bằng ai, nhìn xuống dưới thì bạn may mắn hơn vạn người rồi.
Hãy nhìn đâu đó quanh ta, vẫn có những đứa trẻ đang phải học tập trong những điều kiện thiếu thốn như thế. Hãy chung tay tiếp sức đến trường, trao cho các em những suất học bổng Thương nghèo khuyến học.
Tác giả: Trầm Thiên Thu
Hai anh em song sinh cùng được thụ phong linh mục, hai chị em gái song sinh cùng đi tu, những người cha góa bụa được thụ phong linh mục với những người con cũng là linh mục… Tôi nghĩ mình chỉ biết những điều như vậy thôi, nhưng tôi ngạc nhiên khi đọc bài viết trên trang Aleteia nói về một câu chuyện khác thường: một ông góa bụa trở thành linh mục do con trai mình, một giám mục, tấn phong.
Đây hẳn là sự kiện hy hữu trong lịch sử đã xảy ra tại Brazil hơn 50 năm trước. Một di dân người Ý là ông Vicente Melillo, 83 tuổi, thụ phong linh mục do con trai ông là giám mục Aniger Francisco Maria Melillo tấn phong, trước sự chứng kiến của 7 người con khác (trong số 11 người con), cùng với 15 người cháu và 8 người chắt.
Câu chuyện này khiến tôi rất ngạc nhiên, nhưng khi biết thêm về cuộc đời của Lm Vicente, tôi thấy rất đặc biệt. Chúng ta biết chuyện đời ngài trên một tạp chí nói về việc phong chức tại giáo phận mà con trai ngài là giám mục.
DI DÂN THÀNH ĐẠT
Khi mới 3 tháng tuổi, Vicente Melillo cùng cha mẹ di cư từ Ý tới TP Campinas thuộc miền Nam Brazil năm 1883. Vicente là một ký giả viết cho các báo địa phương, và rồi kết hôn với Regina Morato tại Campinas; họ có 11 người con, ba người chết khi còn nhỏ.
Các con của họ làm nhiều nghề: Vicente de Paulo là bác sĩ và giáo sư, Santa là thi sĩ, Regina là văn sĩ, Auta là triết gia, Pérola là sử gia và giáo sư, Irene là nhà hoạt động xã hội, Zuleika là nữ tu Dòng Đức Mẹ Thăm Viếng, Aniger là giám mục GP Piracicaba.
Không phải ngẫu nhiên mà các con làm những nghề giúp ích cho người khác như giáo dục, y khoa, xã hội, tu trì, mà họ học cách phục vụ từ cha mẹ.
ĐỜI SỐNG BÁC ÁI
Ông Vicente là sáng lập viên và chủ tịch Hội Thánh Vinh-sơn Phao-lô ở TP Campinas và TP São Paulo, nơi ông và gia đình chuyển đến từ năm 1920. Mặc dù ông bắt đầu hành nghề luật sư ở đó, ông vẫn nhớ công việc bác ái của mình. Ngoài việc điều hành Hội Thánh Vinh-sơn Phao-lô, năm 1931 ông lại thành lập một nhà cho người già, trẻ mồ côi và trẻ khuyết tật, nhà xây ngay trên khu đất ông hiến tặng.
Năm 1935, ông tiếp tục thành lập cộng đồng Buçocaba Neighborhood cho hằng trăm người già sống chung với nhau và làm công việc trồng trọt theo khả năng của họ. Sau đó, ông còn thành lập ký túc xá cho sinh viên nghèo có chỗ ở để đi học.
TIẾNG GỌI LINH MỤC
Quan tâm đời sống tâm linh và vật chất của cư dân ở Buçocaba, trong thập niên 1960, ông Vicente xin Hồng y TGM Agnelo Rossi, TGP São Paulo, bổ nhiệm một linh mục về giáo xứ để giúp họ. Đó là lúc hồng y chú ý tới ông Vicente (lúc đó đã góa vợ) và hỏi ông có muốn làm linh mục hay không. Ông trả lời: “Con đã ước như thế.”
Ông được liên kết và học hỏi về Giáo Hội, đời sống tôn giáo, đời sống tâm linh, chức linh mục, với tuổi tác thuận lợi và ĐHY Agnelo Rossi được phép của Đức Giáo Hoàng miễn cho ông việc học thần học theo luật buộc.
Năm 1966, lúc 83 tuổi, ông Vicente Melillo thấy mình quỳ trước mặt con trai và lãnh bí tích truyền chức để trở thành linh mục. He lived three more years, dâng lễ hằng ngày cho dân xứ Buçocaba cho tới khi qua đời ngày 3-10-1969, sau khi nhận lãnh bí tích cuối cùng từ người con là giám mục.
GIA ĐÌNH – VƯỜN ƯƠM THÁNH THIỆN
Thật là một câu chuyện thú vị về một cuộc đời phục vụ tha nhân. Các nguồn tài liệu không cho biết nhiều về người vợ quá cố, nhưng theo những gì chúng ta biết về Lm Vicente và các con, có thể bà là một phụ nữ đặc biệt lắm. Bà tên là Regina – nghĩa là “Nữ Vương” theo Thánh Danh Maria, Nữ Vương Thiên Đàng, bà vừa là người mẹ vừa là người vợ có chồng và con thi hành thánh chức: Con trai là ĐGM Aniger, theo tên của người mẹ, tên “Aniger” cũng có nghĩa là “Regina”.
Xin Thiên Chúa tiếp tục ban cho chúng ta có nhiều gia đình thánh thiện, nơi mà các bậc cha mẹ thông truyền đức tin cho con cái để chúng có thể trở nên những linh mục thánh thiện của Thiên Chúa.
MATTHEW GREEN
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ Aleteia.org)
Lễ Sinh Nhật Đức Mẹ, 8-9-2019

CON NGƯỜI CHỈ TRỞ NÊN VĨ ĐẠI, KHI QUỲ GỐI CẦU NGUYỆN.
Federic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học.
Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris Đứng cuối Nhà Thờ, anh nhìn thấy một bóng đen đang quỳ cầu nguyện cách sốt sắng ở dãy ghế đầu. Đến gần, chàng sinh viên mới nhận ra người đang cầu nguyện ấy không ai khác hơn là nhà bác học Ampère.
Anh đứng lặng lẽ một lúc để theo dõi cử chỉ của nhà bác học. Và khi vừa đứng lên ra khỏi giáo đường, người sinh viên đã theo gót ông về cho đến phòng làm việc của ông.
Thấy chàng thanh niên đang đứng trước cửa phòng với dáng vẻ rụt rè, nhà bác học liền lên tiếng hỏi: “Anh bạn trẻ, anh cần gì đó? Tôi có thể giúp anh giải một bài toán vật lý nào không?”
Chàng thanh niên đáp một cách nhỏ nhẹ: “Thưa Thầy, con là một sinh viên khoa văn chương. Con dốt khoa học lắm, xin phép Thầy cho con hỏi một vấn đề liên quan đến Đức Tin!”
Nhà bác học mỉm cười cách khiêm tốn: “Anh lầm rồi, Đức Tin là môn yếu nhất của tôi. Nhưng nếu được giúp anh điều gì, tôi cũng cảm thấy hân hạnh lắm?”
Chàng sinh viên liền hỏi: “Thưa Thầy, có thể vừa là một bác học vĩ đại, vừa là một tín hữu cầu nguyện bình thường không?”
Nhà bác học ngỡ ngàng trước câu hỏi của người sinh viên, và với đôi môi run rẩy đầy cảm xúc, ông trả lời:
“Con ơi! Chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta cầu nguyện mà thôi!”.
[Lm. Giuse Nguyễn Khánh Sơn]

Ngập lụt tồi tệ tại Thái Nguyên: Đừng trút tội lên ông trời nữa
Thứ 3, 10/09/2019
Ít ai có thể ngờ được mảnh đất bán sơn địa ATK nằm ngay bên dòng sông Cầu thơ mộng bây giờ mỗi lần có mưa lớn là thất thủ, phố biến thành sông.
Người Thái Nguyên thường tự hào bởi sơn thủy hữu tình, thơ mộng, thời tiết, khí hậu bằng lặng nên có câu “Muốn yên lên Thái Nguyên mà ở”.
Sự việc thành phố Thái Nguyên bị ngập chìm trong nước bởi trận mưa lớn trong đêm 9 và ngày 10/9 không chỉ khiến người dân cả nước mà chính những người dân bản địa còn thấy ngỡ ngàng, không tin vào sự thật ấy. Giống như đội bóng mạnh nhưng lại thúc thủ ngay trên sân nhà bởi sức càn quét của một đội nghiệp dư.
Con số thống kê sơ bộ, trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên có tới hơn 1.000 hộ gia đình bị cô lập, nhiều tuyến giao thông bị cô lập. Có 3 người thiệt mạng và 1 người bị thương.
Những công dân của thành phố thép trước nay ít có trải nghiệm và kỹ năng để ứng phó với sự biến đổi mạnh mẽ bởi thực tế bàng hoàng nói trên.
Hàng chục khu dân cư ngập thủm, hàng trăm hộ dân tìm mọi cách nhoi lên trên nóc ngôi nhà của chính gia đình mình. Chính họ đã bị vị huấn luyện viên trong công tác quy hoạch đưa ra phương án, đối sách bất hợp lý. Xem ra việc còn lại khả dụng là hạn chế chuốc thêm những thiệt hại, những bàn thua.
Người ta thường mang cụm từ ‘biến đổi khí hậu’ để đổ lỗi cho những thiên tai ập đến. Nhưng ở thành phố thép gang, vùng bán sơn địa, nằm bên cạnh dòng sông Cầu thì lập luận trên xem ra tréo ngoe và bao biện.
Một trong những nguyên nhân được nhiều người nói đến là tốc độ đô thị hóa nhanh chóng. Hàng chục khu dân cư ra đời vội vã, những ao hồ, đầm phá không còn tồn tại. Đất không còn chỗ để thở, chứ đừng nói đến người.
Hệ lụy của đô thị loại I và việc có nguồn thu để đảm bảo tự cân đối ngân sách từ thu tiền đất đã khiến nước ngập tràn, xe biến thành thuyền.
Ngay từ đầu thế kỷ 21, thành phố Thái Nguyên đã sốt sắng thực hiện đại Dự án thoát nước và xử lý nước thải với nguồn vốn đầu tư lên gần 1.000 tỷ đồng. Trải qua 2 thập kỷ, hầu hết những tuyến phố chính đã được đào lên để xây dựng hệ thống thoát nước, những con đường lớn bị cắt mặt, đào sâu. Đau xót thay, chính những con đường đó, những tuyến phố trung tâm nhất của thành phố lại bị nước ngập biến thành sông.
“Thành phố nằm bên sông, suốt một thời để nhớ”, giờ đây lại được xem như một vùng “quê em mùa nước lũ”. Những công trình, khu dân cư, những dự án và công tác quy hoạch vẫn đã và đang tiếp tục được thực hiện với mong mỏi và kỳ vọng lớn lao của hệ thống chính trị địa phương. Trong đó có đại dự án cấp bách xây dựng hệ thống chống lũ lụt sông Cầu và hoàn thiện hạ tầng đô thị hai bên bờ sông Cầu.
Đô thị hai bên bờ sông Cầu chưa thấy đâu nhưng sông Cầu như được “mở rộng” về 2 bờ đang hiện hữu.
Vị huấn luyện viên có thể sửa sai nhưng ông trời thì không dừng mưa. Không ai dám chắc Thái Nguyên sẽ có thêm một “Hồ trên núi”.
VIỆT BẮC
M.NONGNGHIEP.VN