LÀM THẾ NÀO MỚI ĐÚNG LÀ PHỤNG SỰ TỔ QUỐC?

LÀM THẾ NÀO MỚI ĐÚNG LÀ PHỤNG SỰ TỔ QUỐC?

Đỗ Ngà

Năm 1961, trong bài diễn văn nhậm chức của tổng thống John F.Kennedy ngày 20 tháng 1, ông có phát biểu một câu nổi tiếng rằng “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho quý vị, mà phải tự hỏi quý vị đã làm gì cho Tổ quốc” (ask not what your country can do for you—ask what you can do for your country). Ấy vậy mà năm 1996 một ông nhạc sĩ tên Vũ Hoàng ở xứ CHXHCNVN bê nguyên si câu này vào bài hát có tên là “Khát Vọng Tuổi Trẻ” và chiếm dụng làm tài sản riêng cho mình, và chính quyền CS dùng nó như công cụ tuyên truyền dạy dỗ thanh niên Việt Nam. Phải nói câu nói này rất hay, hay vì nó là một chân lý muôn đời. Nhưng CS dùng nó để dạy nhân dân thì xin thưa, họ không đủ tư cách. Vì sao?

Như ta biết hiện nay trên thế giới có 2 cách chọn nhân sự điều hành đất nước: Cách thứ nhất đó là để dân toàn quyền chọn lựa. Với cách nhận nhân sự này người ta có nhà nước dân chủ; Cách thứ nhì, đó là loại bỏ vai trò chọn lựa của dân. Cách chọn nhân sự thứ 2 này người ta có một nhà nước độc tài. Để loại bỏ vai trò lựa chọn của dân, thì trong đó cũng có nhiều cách nữa. Có thể người ta cho bầu cử trá hình để mình được trúng cử mãi, hoặc họ chèn ép các đảng khác để những đảng đối lập không có khả năng cạnh tranh vv.. Và cực đoan nhất chính là làm như CS. Là sao? Tức là giết sạch những xu hướng chính trị khác, để trên đất nước không còn đảng phái nào khác và từ đó ĐCS ôm hết quền lợi đất nước về mình rồi sau đó họ đóng cửa tự chia chác quyền lợi.

Tổ quốc là gì? Tổ quốc là một thực thể mà trong đó bao gồm lãnh thổ và những gì nằm bên trong lãnh thổ đó. Bên trong lãnh thổ ấy, nhân dân đóng vai trò hạt nhân – là phần quan trọng nhất của tổ quốc. Vậy nên, khi một chính quyền không cho phép nhân dân tự do chọn nhân sự cho bộ máy nhà nước, thì chính quyền đó không phải đại diện cho nhân dân. Mà không đại diện cho dân thì tất nhiên là không đại điện cho tổ quốc được. Loại chính quyền này, người ta nói là chính quyền không có tính chính danh.

Quay trở lại câu nói của tổng thống thứ 35 của Hoa Kỳ rằng “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho quý vị, mà phải tự hỏi quý vị đã làm gì cho Tổ quốc” thì rõ ràng đây là một câu nói được thốt ra bởi một con người xứng đáng. Nghĩa là sao? Nghĩa là John F. Kennedy là tổng thống dân cử, vì thế, ông ta đủ tư cách đại diện cho tổ quốc của ông để nói với những công dân Hoa Kỳ một câu nói như vậy. Còn ngược lại, với chính quyền CSVN, trong chính quyền này, không một ai đủ tư cách để nói lên câu đó, vì đơn giản, chính quyền của ĐCS không đại diện cho tổ quốc. Trong trường hợp Việt Nam, tổ quốc đang bị chiếm dụng vởi một đảng phái cực đoan – ĐCS.

Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.

Mới đây, ngày 10/09/2019 lại một lần nữa bà chủ tịch ăn cắp tài sản quốc gia này lại lên báo dạy nhân dân rằng “Sửa luật để giúp thanh niên thấy mình đã làm gì cho Tổ quốc”. Nói chung, mục đích của bà là sửa luật để làm sao cho thanh niên cống hiến nhiều hơn nữa cho cái tổ quốc mà đảng bà đang chiếm dụng để khai thác như một mỏ vàng riêng.

Khi căn nhà nơi mà gia đình bạn trú ngụ đang bị cướp chiếm dụng, thì việc cần thiết nhất là bạn phải tìm mọi cách đuổi bọn cướp đi. Đó chính là cách đúng đắn nhất để bạn vì gia đình bạn chứ không phải là nghe lời bọn cướp tự lột lấy tài sản có giá trị ném vào căn nhà đang bị chiếm dụng đó cho bọn cướp hưởng. Tương tự vậy, tổ quốc này đang bị một nhóm cướp chiếm dụng thì việc đấu tranh loại bỏ nó mới là cách mà con dân Việt Nam phụng sự tổ quốc chứ không phải làm theo những quy định do những tên cướp ấy soạn ra. Những người đang đấu tranh vì một Việt Nam tự do, chính họ mới là phụng sự tổ quốc.

-Đỗ Ngà-

Image may contain: 1 person, text

Joshua Wong gây ‘ấn tượng đẹp’ cho chính quyền Đức

Van Pham is with Van Hop Pham.

Joshua Wong gây ‘ấn tượng đẹp’ cho chính quyền Đức

Lê Mạnh Hùng

Joshua Wong tới Berlin, tham gia sự kiện “Bild100-Party” đêm qua, thứ hai 8/9, nơi tụ họp 100 nhân vật xuất sắc nhất được lựa chọn ra từ các lĩnh vực chính trị, kinh tế, nghệ thuật, văn hoá và thể thao của Đức được mời tham dự.

Bild100-Party do tờ báo lá cải Bild nổi tiếng thuộc “Con khủng long truyền thông Đức”- tập đoàn truyền thông Axel Springer đứng ra tổ chức trong nhà hàng trên tầng thượng toà nhà trụ sở Quốc hội Đức.

Cuối buổi, Joshua Wong đã có buổi tiếp xúc trò chuyện với ngoại trưởng Đức Heiko Maas và phát biểu trước báo giới Đức.

Hình ảnh nhà hoạt động trẻ Joshua Wong với chiếc điện thoại trong tay, thỉnh thoảng liếc mắt vào đó và hùng hồn phát biểu trước ống kính các nhà báo đã được truyền trên nhiều kênh truyền hình Đức quay lại, đặc biệt đài truyền hình ZDF chiếu trong các chương trình thời sự.

Nếu như sáng hôm nay vẫn còn chưa có thật nhiều tờ báo đăng tải tin này thì đến trưa, sau khi có việc phía ngoại giao Trung Quốc chính thức lên tiếng phản ứng về cuộc gặp gỡ của Joshua Wong với ngoại trưởng Đức Haiko Maas, gọi đây là “Hành động thiếu tôn trọng” thì hầu hết các tờ báo lớn nhỏ quen thuộc với độc giả Đức: Focus, Der Spiegel, Die Zeit, Morgenpost, Frankfurter Allgemeine Zeitung.v.v… đã đồng loạt đưa tin.

Đáng chú ý là hầu hết các trang tin đều chỉ tường thuật diễn tiến cuộc đi thăm Đức của Joshua Wong, các phát biểu kêu gọi của nhà hoạt động trẻ tuổi này hướng tới nhân dân Đức, phát biểu của ngoại trưởng Đức.

Các câu nói lay động suy nghĩ của người Đức nhất của Joshua Wong là: “Hong Kong là Berlin mới”.

“Tôi cầu mong sự giúp đỡ của người Đức. Chúng tôi tôi có cảm tưởng Hong Kong như Đông Berlin trong thời chiến tranh lạnh và chính bởi người Đức, đặc biệt ở Berlin đã đấu tranh cho tự do nên tôi cầu xin người Đức sự giúp đỡ cho cuộc đấu tranh của chúng tôi.”

“Tôi đã bị bắt tới 8 lần và phải ngồi tù một trăm ngày, cái giá tôi phải trả quá nhỏ.”

“Tôi hy vọng nhân loại trên toàn thế giới ủng hộ Hong Kong đấu tranh cho tự do và bầu cử tự do.”

Tổng biên tập của Bild Julian Reichelt thì tuyên bố: “Tập đoàn Axel Springer ủng hộ tất cả mọi người đấu tranh cho tự do trên toàn thế giới.”

Được biết Ngoại trưởng Đức Haiko Maas đã ra sân bay đón Joshua Wong.

Trước đó, ông viết trên twitter về việc Joshua Wong được trả tự do hôm thứ Hai rằng: “Đó là một tín hiệu tốt, rằng nhà đấu tranh cho dân chủ trẻ tuổi được trả tự do. Quyền tự do biểu đạt suy nghĩ là một nguyên tắc căn bản. Không được phép đưa ra sự hạn chế nào.”

Vì sao Đức đột nhiên quan tâm đến Hong Kong?

Theo tôi nhận thấy, Đức có bài học quá khứ về chủ nghĩa phát xít, độc tài cộng sản ở Đông Âu còn sâu đậm.

Người Đức hiểu rằng sự thịnh vượng có được ngày nay được dựa trên căn bản những giá trị phổ quát của Tây Âu. Nếu để khuynh hướng cộng sản, độc tài phát triển trên thế giới, lan sang châu Âu thì đó cũng là hành động tự sát.

Ngoài ra nước Mỹ thời Donald Trump không còn mặn mà với các đấu tranh cho dân chủ thì EU với Đức, Pháp cần thay thế vai trò dẫn đầu trên thế giới. Vừa là nhiệm vụ tự giao vừa là cơ hội tự khẳng định vai trò, vị trí của mình trên thế giới.

Và điều này cũng nằm trong chiến lược chung, phối hợp với Mỹ, châu Âu cùng kiềm chế con hổ Trung Quốc đang muốn khuynh đảo thế giới.

– Joshua Wong trò chuyện cùng Ngoại trưởng Đức Heiko Maas tại sự kiện Bild100-Party hôm 9/9.
– Joshua Wong đến sân bay Đức hôm 9/9.

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-49658958

Image may contain: 2 people, eyeglasses and text
Image may contain: 1 person, eyeglasses

Đây là câu chuyện hay nhất về vụ khủng bố 11/9 mà tôi được đọc

Đây là câu chuyện hay nhất về vụ khủng bố 11/9 mà tôi được đọc, rất nhân văn và đầy tình người:

Đó là buổi sáng thứ Ba, ngày 11 tháng 9 năm 2001, chúng tôi rời khỏi Frankfurt được khoảng năm giờ đồng hồ và đang bay qua Bắc Đại Tây Dương. Đột nhiên, tấm màn ngăn cách giữa buồng lái với khoang chứa hành khách được vén mở và tôi được gọi vào buồng lái gặp cơ trưởng…

Với khuôn mặt căng thẳng và lo lắng, cơ trưởng đưa cho tôi một thông báo vừa nhận được từ trụ sở chính của hãng Delta Airlines ở Atlanta với vỏn vẹn hai câu: “Mọi tuyến không lưu trên lục địa Hoa Kỳ đều cấm giao thông hàng không thương mại. Hãy đáp khẩn cấp càng sớm càng tốt xuống phi trường gần nhất và thông báo điểm đáp”.

Không ai nói cho tôi biết điều này là ý nghĩa gì. Chúng tôi chỉ biết đây là một tình huống nghiêm trọng và chúng tôi (phi hành đoàn) cần tìm đất liền để đáp ngay lập tức. Cơ trưởng xác định sân bay gần nhất là phi trường Gander, Newfoundland, cách 400 dặm. Ông liên lạc với trạm không lưu Canada để xin được hạ cánh và được chấp thuận ngay mà không cần hỏi lý do.

Trong khi chúng tôi chuẩn bị cho máy bay hạ cánh, một tin nhắn đến từ Atlanta thông báo rằng có hoạt động khủng bố trong khu vực New York. Vài phút sau, tin cập nhật cho biết có không tặc. Chúng tôi quyết định không nói sự thật này với hành khách khi vẫn còn ở trên không mà giải thích rằng máy bay gặp một trục trặc nhỏ về cơ khí và cần phải hạ cánh tại sân bay gần nhất để kiểm tra. Chúng tôi hứa sẽ cung cấp thông tin cụ thể sau khi hạ cánh ở Gander.

Bốn mươi phút sau, chúng tôi hạ cánh xuống Gander. Giờ địa phương lúc bấy giờ tại Gander là 12:30 PM, tức là 11:00 AM New York. Lúc này, có khoảng hai mươi máy bay khác đến từ khắp nơi trên thế giới đã hạ cánh ở đây. Họ cũng giống như chúng tôi, phải chọn lối đi vòng này trên đường đến Hoa Kỳ.

Sau khi chúng tôi đã đậu trên phi đạo chờ lệnh mới, cơ trưởng mới bắt đầu thông báo về tình hình tại Hoa Kỳ. Những tin tức bắt đầu phát ra trên hệ thống âm thanh của phi cơ, và chúng tôi càng bàng hoàng khi biết được các phi cơ bị không tặc đã đâm vào Trung Tâm Mậu Dịch Thế Giới ở New York và Lầu Năm Góc trong vùng Washington DC.

Buổi tối cùng ngày, chúng tôi nhận được tin, hai tòa cao ốc Trung Tâm Thương Mại Thế Giới đã sụp đổ và chiếc phi cơ thứ tư bị không tặc đã đâm xuống đất. Mọi hành khách trên chuyến bay đều bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù ai cũng biết rằng đây là một tình huống vô cùng tồi tệ và chúng tôi không biết sẽ phải ở đây cho đến khi nào mới được trở về.

Gander hứa với chúng tôi sẽ chăm sóc y tế, nước, và dịch vụ vệ sinh. Trên chuyến bay của chúng tôi có một phụ nữ trẻ mang thai 33 tuần và cô ấy được chăm sóc rất chu đáo.

Khoảng 10 giờ 30 sáng ngày 12, một đoàn xe buýt trường học đến. Chúng tôi được đưa đến nhà ga, nơi chúng tôi thông qua thủ tục nhập cảnh và quan thuế, và ghi danh với Hội Hồng Thập Tự (HTT). Sau đó chúng tôi được tách ra khỏi hành khách và được đưa đến một khách sạn nhỏ. Chúng tôi không biết hành khách được đưa đi đâu. Nhân viên của HTT cho chúng tôi biết rằng thị trấn Gander có dân số 10.400 người và họ đang có khoảng 10.500 hành khách phải chăm sóc từ tất cả các máy bay buộc phải đáp xuống Gander! Họ dặn chúng tôi hãy an tâm nghỉ ngơi tại khách sạn và họ sẽ liên lạc khi các phi trường Mỹ hoạt động trở lại, nhưng chắc cũng mất một thời gian.
Chỉ khi đến khách sạn và bật TV lên, chúng tôi mới biết toàn diện cuộc tấn công khủng bố ở quê nhà, 24 giờ sau khi nó bắt đầu diễn ra.

Trong hai ngày ở Gander, chúng tôi nhận thấy rằng người dân nơi đây vô cùng thân thiện. Họ gọi chúng tôi là “người máy bay” và dành cho “những vị khách bất ngờ” rất nhiều ưu ái và quan tâm.

Gander và tất cả các cộng đồng xung quanh (trong vòng bán kính 75km) đã đóng cửa tất cả trường trung học, hội trường, nhà nghỉ và bất kỳ nơi tập hợp lớn nào khác để làm chỗ trú ngụ chung cho tất cả lữ khách lỡ đường. Có chỗ thì trải chiếu, chỗ thì trải nệm, chỗ thì dùng túi ngủ và gối nằm.

Tất cả học sinh trung học được kêu gọi tình nguyện để chăm sóc cho khách. 218 hành khách của phi cơ chúng tôi được đưa tới một thị trấn cách Gander khoảng 45 cây số và được trú ngụ trong một trường trung học. Hành khách phụ nữ nào muốn có khu ngủ riêng đều được sắp xếp theo ý muốn. Những hành khách đi cả gia đình được ở chung với nhau. Tất cả hành khách lớn tuổi được đưa tới nhà riêng. Ngoài ra, ở các đám đông luôn có các nhân viên y tế túc trực và sẵn sàng cho bất cứ tình huống khẩn cấp nào. Đặc biệt, người phụ nữ mang thai được đưa đến một nhà riêng đối diện với một cơ sở chăm sóc khẩn cấp 24 giờ.

Thức ăn được người dân địa phương nấu nướng ở nhà rồi mang đến cho các trường học. Người nào thích dùng bữa ở nhà hàng cũng được đưa đi và được cung cấp những bữa ăn tuyệt vời. Các tiệm nướng bánh mở cửa để làm bánh mỳ tươi cho khách hàng. Tất cả mọi người đều được cấp phiếu đến các tiệm giặt địa phương để giặt quần áo vì tất cả hành lý vẫn còn giữ trên máy bay. Mọi nhu cầu của những lữ khách lỡ đường đều được đáp ứng đầy đủ. Hành khách đã khóc khi kể lại với chúng tôi những câu chuyện này.

Cuối cùng, khi có tin các phi trường Mỹ đã mở cửa trở lại, mọi hành khách được đưa trở lại sân bay không thiếu người nào. Những hành khách khi trở lại máy bay đều biết tên nhau. Họ trò chuyện vui vẻ, trao đổi số điện thoại, email và địa chỉ, như thể vừa mới kết thúc một chuyến du hành trên biển vậy. Quả thực như vậy, chúng tôi đã có một chuyến du ngoạn được thuê bao trọn gói.

Một trong những hành khách của chúng tôi đến gần và hỏi tôi rằng ông ta có thể dùng hệ thống âm thanh của phi cơ để nói vài lời được không. Vì đây là một tình huống đặc biệt nên tất nhiên tôi không thể từ chối và đưa máy vi âm cho ông. Ông kể lại với mọi người về những gì họ đã trải nghiệm trong mấy ngày qua. Ông nhắc nhở họ về lòng hiếu khách của những con người hoàn toàn xa lạ. Ông tiếp tục nói rằng ông muốn làm một điều gì đó để đền đáp lại những cư dân tốt bụng nơi đây.

Ông cho biết mình sẽ thành lập một Quỹ tín thác dưới tên của DELTA 15 (Số hiệu chuyến bay của chúng tôi), nhằm cung cấp học bổng đại học cho học sinh trung học của Lewisporte. Ông kêu gọi mọi khách đồng hành cùng chuyến bay đóng góp, số tiền bao nhiêu cũng được. Khi chúng tôi đã gom đủ các tờ giấy ký hứa có ghi số tiền, khoản tài trợ là trên $14.000!

Khi tôi viết bài này, quỹ tín thác đã lên hơn $1.5 triệu và đã hỗ trợ 134 học sinh theo học đại học.

Tôi muốn chia sẻ câu chuyện này bởi vì chúng ta đang cần những câu chuyện đẹp như thế này. Nó nhắc nhở tôi rằng thế giới này còn có bao nhiêu điều tốt đẹp, bất chấp mọi điều xấu xa chúng ta thấy đang diễn ra hằng ngày. Hãy tin rằng vẫn còn rất nhiều người nhân hậu và thánh thiện trên thế giới và họ sẽ hiện ra khi bạn gặp phải tình huống tồi tệ.
Xin Thượng Đế ban phước cho Hoa Kỳ. Xin Thượng Đế ban phước cho người dân Canada… và đặc biệt là xin Thượng Đế ban phước cho người dân Newfoundland.

(Trích lược Chuyến bay Delta 15 – Jerry Brown

– Phan Hạnh chuyển ngữ)

Từ Fb Hà Phan

Image may contain: cloud

Chiến thắng sẽ sớm đến với người Hongkong

Image may contain: 5 people, people smiling, people sitting

Nguoi Viet Noi

Đây là cô phóng viên Anne Merholz của tờ báo Bild tại Đức, đã giúp Hoàng Chi Phong được an toàn trên chuyến máy bay sang Đức trong ngày Chủ nhật 8 tháng 9.

Hoàng Chi Phong khi sang Đức đã gặp gỡ nhiều chính khách quan trọng của châu Âu: Vladimir Klichko, thủ lĩnh của Maidan Kiev dành tự do của Ukraina, đại sứ Mỹ Richard Grenell…

Với tất cả những gì mà người Hongkong đã và đang làm, cho chúng ta tin tưởng vào chiến thắng sẽ sớm đến với người Hongkong, người Hongkong xứng đáng có được những gì mà họ mong muốn…

Vietnam Verity

01h05 sáng : Cảnh sát Hồng Kông đã đánh dã man người biểu tình

Image may contain: one or more people
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

08.09.2019

01h05 sáng : Cảnh sát Hồng Kông đã đánh dã man người biểu tình trong khu vực ga MTR Tai Po, quận Tai Po (Đại Bộ) đêm nay. Cậu thanh niên trong hình đã bị đánh chảy rất nhiều máu ở đầu. Dù đang phải nằm sõng soài dưới mặt đất đau đớn trên vũng máu của chính mình nhưng ánh mắt của cậu ấy vẫn không hề tỏ ra run sợ hay bị khuất phục. 😡😡😡

Theo trang Dù Vàng Hồng Kông vừa cập nhật, cậu bé này tên Dư Tuấn Kiệt (余俊傑) mới 17 tuổi và đang học Trung học. Em bị đánh vô cớ bởi 5-6 tên cảnh sát với baton đánh vào đầu dù em chả làm gì cả. Trước khi bắt và đánh, họ đội lên đầu em nón kết đen, chắc để vu cho thằng bé là chiến binh tuyến đầu. Xem clip hình ảnh ghi lại tại đây :

https://www.facebook.com/phongtraoduvanghongkong/videos/1208482042692488/

Sau đó chúng để em trong ga MTR và nhân viên ga tuân lời cảnh sát khi đã khoá cổng lại không cho báo chí, cứu thương vào cấp cứu em. Ga MTR đã trở thành trại sát sinh của công an HK thân cộng.👺😡

Qua người đại diện, gia đình em đã đồng ý tiết lộ tên em và họ muốn thế giới biết chuyện gì đang diễn ra ở HK.

Nhìn ánh mắt em ấy quật cường. Đúng là DƯ TUẤN KIỆT !

ADD OIL, HONGKONGERS ! ❤️❤️❤️

🏴‍☠️🏴‍☠️🏴‍☠️🏴‍☠️🏴‍☠️STOP CHINAZI🏴‍☠️🏴‍☠️🏴‍☠️🏴‍☠️🏴‍☠️
___
Hình : Huỳnh Phương./.

CSVN ĐANG VÔ CÙNG SỢ HÃI VÀ…

Image may contain: one or more people
Nguyễn Đình Ngọc

CSVN ĐANG VÔ CÙNG SỢ HÃI VÀ…
_______________________

Báo Mới ra ngày 11/9/2019 với tựa đề “Cảnh sát dùng chích điện để giải tán đám đông đón sao Hàn ở TP.HCM”, trong đó cho hay (trích):

“Trưa 10/9, nam diễn viên Hàn Quốc Ji Chang Wook đã đến TP.HCM theo lời mời của Diệp Lâm Anh. Tài tử 32 tuổi dự kiến sẽ xuất hiện trong buổi giao lưu ngay với khán giả.

Vì buổi giao lưu này không bán vé và được tổ chức tại nơi công cộng, hàng nghìn người hâm mộ đã đổ về địa điểm với mong muốn được gặp thần tượng. Số fan này đã vây kín nơi tổ chức sự kiện, đồng thời làm tắc nghẽn một đoạn đường ở trung tâm quận 1, TP.HCM.

Theo loạt video được chia sẻ trên mạng xã hội, lực lượng an ninh đã sử dụng nhiều biện pháp mạnh để trấn áp người hâm mộ như hú còi báo động, bình chữa cháy, dùi cui chích điện. Phóng viên Zing.vn có mặt tại hiện trường cho biết dù có sự xuất hiện của cảnh sát, đám đông khán giả vẫn nán lại trên đường phố. Tình trạng ùn tắc kéo dài vài giờ đồng hồ…” (ngưng trích)

Việc “ăn mừng chiến thắng” khi đội tuyển bóng đá Việt Nam thi đấu cũng như các cuộc “chào đón sao Hàn” luôn thu hút hàng chục ngàn người dân Việt Nam được dẫn đầy trên mạng và thường bị dư luận chê bai và chỉ trích người Việt Nam thờ ơ với vận mệnh Tổ quốc trong khi chỉ “cắm đầu” vào những việc “ăn chơi”.

Lần đầu tiên, người CSVN đã không còn “coi thường” đám đông ngỡ là “vô hại” nữa rồi!

Thông tin trên cho thấy:

1. Người CSVN đang vô cùng hốt hoảng trước hiện tình Hong Kong, cũng như hiện trạng xã hội Việt Nam hiện nay. Thái độ giải tán đám đông như vậy cho thấy họ không có cách nào khác ngoài trấn áp mạnh tay.

2. Người CSVN đang khủng hoảng niềm tin trầm trọng, nó không thua kém tâm trạng của bất kỳ người Việt Nam nào. Có thể họ nghĩ đến “sự trà trộn”, “sự xúi giục” và “mượn gió bẻ măng” vào một lúc nào đó mà họ không ngờ tới, nó sẽ gây tác động ghê gớm đến mức mất kiểm soát xã hội. Người CSVN sợ “trở tay không kịp”, nên “tiên hạ thủ vi cường” cho… chắc!

3. Về phần những bạn trẻ “mê sao Hàn”, có lẽ họ ngỡ ngàng với việc giải tán bạo lực như vậy mà trước đây họ không hề ngờ tới.

4. Những cuộc “đón tiếp linh đình” sao Hàn đã chấm dứt vở tuồng “sân khấu về khuya” kể từ đây và có lẽ sắp tới cho cả những cuộc “ăn mừng chiến thắng” của bóng đá Việt Nam!

5. Từ cuộc giải tán đám đông “vô hại” này, các bạn trẻ sẽ dần ngộ ra chính trị đã bắt đầu “sờ vào” ngay những nơi chỉ chuyên chú vui thú và vô tư!

Xã hội Việt Nam có đang chuyển mình…???
__________________________________

Nguyễn Ngọc Già

https://baomoi.com/canh-sat-dung-chich-dien…/c/32144078.epi…

 Sông có khúc, người có lúc

 Sông có khúc, người có lúc

Đời người như dòng sông, lúc êm đềm thư thái, lúc cuồn cuộn sóng gầm. Vậy nên, trong hoàn cảnh nào, hãy cứ ung dung mà đối mặt.

Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng êm xuôi, nếu chưa ổn thì chắc chắn chưa phải tận cùng. (Ảnh: Sohu)

Tây Lư đi du thuyết các vua nước chư hầu, qua sông chẳng may bị đắm thuyền. Người thuyền chài vớt ông lên, ôm bụng cười bảo: “Ông suýt chết đuối, cứu mình còn chẳng xong, tài gì mà đòi đi nói các vua chư hầu”.

Tây Lư đáp: “Hòn ngọc bích đem dệt cửi không tiện bằng hòn ngói. Hạt châu đem làm đạn bắn chim thì không tiện bằng viên đất. Ngựa kỳ ngựa ký, ngày chạy nghìn dặm, nhưng cho bắt chuột thì không nhanh bằng con mèo. Thanh gươm quý, đem mà khâu giày thì không tiện bằng cái dùi. Chú có tài lội nước, qua sông, vượt gió, nhưng nếu nay cho tiếp một ông vua chư hầu thì chắc mờ mịt, khác nào như quạ vào chuồng lợn”.

Quả thế. Mỗi người một tài, tuy nhất thời lâm vào hoạn nạn vì sở đoản, nhưng lại sẽ có ngày vinh quang bởi sở trường. Hà cớ phải thất vọng, bi quan.

Mãi đắm chìm trong thất bại, nhược điểm của bản thân, cũng như chăm chăm vào vết xước trên viên ngọc, mà quên mất rằng ta vốn là ngọc quý.

“Sông có khúc, người có lúc”, ấy là lẽ tự nhiên của đời người. (Ảnh: Nypost)

Trong một cái hồ nọ có một con ốc sên và một con ếch, cả hai cùng chung sống dưới một mái nhà nên thường xuyên gặp nhau. Nhưng cứ mỗi khi gặp ếch, ốc sên thường chẳng tỏ thái độ gì, có những lúc ếch chào mà ốc sên cũng chỉ ừ một tiếng cho xong chuyện rồi bỏ đi ngay, thái độ đó khiến cho ếch cảm thấy rất khó chịu.

Có một hôm, ếch đã không thể chịu đưng hơn được nữa, nó quyết định phải hỏi ốc sên cho ra nhẽ: “Này ốc sên, tôi có làm gì đắc tội với anh đâu, tại sao anh lại ghét tôi như vậy? Gặp tôi mà anh cứ coi như không thế?”.

Thấy ếch có thái độ rất thẳng thắn, ốc sên liền nói ra nỗi khổ của mình: “Họ hàng nhà ếch của anh ai cũng có bốn chân, có thể nhảy hết chỗ này tới chỗ nọ, trong khi đó tôi ngày nào cũng phải mang chiếc vỏ nặng trịch này, lê bước đi chậm chạp, cho nên trong lòng cảm thấy không vui”.

Ếch nghe thấy vậy mới nói rằng: “Ai cũng có cái khó riêng của mình. Anh chỉ nhìn thấy sự vui vẻ của chúng tôi, nhưng lại không hề nhìn thấy sự đau khổ của chúng tôi”.

“Các anh thì có gì là đau khổ chứ?”– Ốc sên hỏi ếch với vẻ hoài nghi.

Khi ốc muốn hỏi rõ nguyên nhân thì một con chim ưng từ trên cao đột nhiên lao xuống, ốc sên vội vàng cuộn vào trong vỏ của mình, chỉ thương cho con ếch là đã bị con chim ưng kia ăn mất. Ốc sên nhìn con chim ưng bay xa mà trong lòng cảm thấy hết sức đau xót.

Quả thực là, trời có khi nắng khi mưa, trăng có khi tròn khi khuyết. “Sông có khúc, người có lúc”, ấy là lẽ tự nhiên. Giữ tâm bình lặng trong sóng gió cuộc đời, một người nhìn thấu nguyên nhân của được – mất. Và hiểu ra, chỉ có một trái tim thuần tịnh, vị tha, dũng cảm mới là bảo vật quý giá nhất của đời người.

Tuệ Tâm

From: Do Tan Hung & Kim Bằng Nguyễn

Nỗi buồn lớn nhất của tuổi già là phải thận trọng với con mình

Nỗi buồn lớn nhất của tuổi già là phải thận trọng với con mình

Con lớn lên, nhiều kiến thức hơn, dần thiếu kiên nhẫn và xem thường cha mẹ, khiến họ trở thành một “con nhím” thận trọng.

Một độc giả gửi đến mục tâm sự của Sina câu chuyện của mình: “Tôi mua cho mẹ một chiếc điện thoại thông minh. Mẹ nhờ tôi dạy cách sử dụng. Tôi đã chỉ cho bà cách tải các ứng dụng, sau đó bật máy tính lên để chuẩn bị làm việc. Thế rồi mẹ vào, bà lại hỏi về một phần mềm mới. Lát sau, khi tôi đang xoay sở với đống việc, bà ở bếp than thở vọng ra rằng bà không thể dùng được chiếc máy mới. Dòng ý tưởng công việc bị cắt ngang khiến tôi bực dọc, tôi chạy vào bếp và gắt lên với mẹ. Bà ngước lên nhìn tôi khổ sở: “Hay là thôi, mẹ vẫn dùng điện thoại cũ”. “Tùy mẹ, mẹ muốn thế nào cũng được”, tôi sốt ruột bước ra ngoài, để mẹ một mình với cái điện thoại đời mới.

Đêm khuya hôm ấy, khi chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận được tin nhắn của mẹ: “Con à, mẹ đã già. Mẹ quên nhanh điều người khác nói. Mẹ cũng không nhớ cả điều mẹ đã nói. Lúc nấu cơm, có khi mẹ quên cả cắm phích. Con có thể kiên nhẫn hơn với mẹ không?”.

Những dòng mẹ viết làm mắt tôi ướt nhòe. Tôi biết, mẹ không dám nói chuyện trực tiếp với tôi nên đã nhắn tin. Tôi dằn vặt mình: Giá có thể kiên nhẫn hơn một chút nữa.

Những ngày sau đó, mẹ không hỏi tôi về điện thoại nữa. Tự bà đã mày mò, tìm hiểu cách tải ứng dụng”.

Độc giả bày tỏ, anh biết mẹ anh đã tổn thương. Anh chia sẻ: “Điều đáng buồn nhất không phải là thái độ của tôi, mà là thông điệp tôi đã truyền tải qua thái độ ấy, nó nhắn nhủ với mẹ lại rằng: Mẹ đã già rồi, và đang dần trở nên vô dụng”. Giờ đây, khi bình tĩnh nhìn lại, anh cảm thấy day dứt, vì đã để lại những vết sẹo trong lòng đấng sinh thành.

Nỗi buồn lớn nhất của cha mẹ khi họ già đi, chính là buộc phải trở nên thận trọng hơn với con mình.

Thủa ấu thơ, trong mắt trẻ, mẹ cha là người biết mọi thứ, mạnh hơn tất cả. Cha mẹ là hai ngọn núi, che chở, mang lại bình yên cho đứa con.

Nhưng có một ngày, những “ngọn núi” ấy không còn sừng sững nữa. Đó là khi bố mẹ về già. Họ có nhiều điều không dám hỏi, không dám đề cập với con. Lý do đơn giản, tuổi tác khiến họ dễ tổn thương hơn. Đó còn là vì con cái dần thay đổi, trở nên thiếu kiên nhẫn, nhiều kiến thức hơn và dần xem thường người cha, mẹ. Điều đó biến cha mẹ thành một “con nhím” thận trọng.

Bộ phim truyền hình nổi tiếng của Trung Quốc Gia đình hạnh phúc từng lấy đi nước mắt của nhiều người, vì những thông điệp mà nó mang lại. Nội dung phim xoay quanh một thanh niên giỏi giang, là bác sĩ của một viện lớn, tuy nhiên anh không thăng tiến được vì nhiều đồng nghiệp khác có gia đình bề thế, địa vị hơn. Một ngày, trong nỗi thất vọng vì mất đi vị trí tiềm năng, anh về nhà trách cứ bố mình: “Bố mỗi ngày cứ hỏi con có đói không? Bố chỉ lo được cho con chuyện đói, no, không thể nào lo cho con được sự nghiệp”. Lời phàn nàn của đứa con làm người bố trống rỗng, đau khổ. Ông nói: “Là bố sai rồi, là bố không có khả năng đem lại cho con những điều tốt đẹp hơn”.

Sự đồng hành của cha mẹ trong mọi giai đoạn cuộc đời của con giống như một bức tường ngăn giữa con và “Thần Chết”. Bất kể là lên 3, lên 5, hay 40, 60, bạn luôn cảm thấy cái chết ở rất xa chúng ta, khi cha mẹ còn ở bên. Tuy nhiên, khi đấng sinh thành về với cát bụi, những cảm xúc sẽ hoàn toàn thay đổi. Người con cảm thấy mình đã bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời, thấu hiểu rõ nỗi đau mất mát bởi sự mong manh của đời sống, họ trở nên già dặn hơn, cô độc hơn, và yếu đuối hơn, khi thiếu đi chỗ dựa quan trọng. Đó là lúc, con cái hiểu được giá trị trọn vẹn của cha mẹ mình.

Để tránh làm bố mẹ tổn thương, con đừng:

– Đổ lỗi cho sự “bất tài” của cha mẹ

Bạn có thể trách bố mẹ không có khả năng đem lại điều bạn muốn, nhưng đừng quên rằng họ đã trao cho bạn khả năng. Việc bạn đạt được điều bạn muốn hay không, một phần lớn phụ thuộc vào năng lực của chính mình.

– Phàn nàn về những phàn nàn của cha mẹ

Lời phàn nàn có thể khiến bạn bực dọc, nhưng họ làm vậy vì thực lòng yêu thương và mong muốn bạn tốt đẹp hơn.

– Cau có về sự chậm trễ của cha mẹ

Khi còn nhỏ, chúng ta dựa vào cha mẹ để bước đi. Giờ bố mẹ đã già, phải dựa vào con cái để di chuyển. Mỗi khi họ chậm chạp, lề mề, hãy nhớ về thủa ban sơ của mình, bạn cũng không khác gì như vậy.

– Ghét bỏ khi bố mẹ ốm

Sinh lão bệnh tử, con người không ai thoát khỏi quy luật tự nhiên ấy. Khi cha mẹ còn trẻ, họ chăm sóc bạn từng tí, bên bạn khi bạn ốm đau. Lúc họ về già, đây là lúc quay lại vòng tuần hoàn ấy.

Thùy Linh (Theo Aboluowang)

From: lucie1937