PHẢN ĐỐI CÁI GÌ HẢ TRỜI ?

Lê Vi

Việc lắp đặt camera để nhận diện khuôn mặt sau đó đưa vào hệ thống chấm điểm xếp hạng công dân là cách làm của “trại súc vật China”. Nay năm 2020 sắp đến mô hình ấy phải được nhân rộng sang “trại gia súc Vietnam”.

Chuyện ấy là tất yếu, buộc phải thế.

Bây giờ trí thức Việt lên tiếng cho đó là vi phạm hiến pháp, nhân quyền.

Các anh có hiến pháp , có tòa bảo hiến đâu mà bảo vi phạm?

Các anh có nhân quyền đâu mà bảo vi phạm nhân quyền?

Theo logic thì cái gì “có” , lúc đó mới vi phạm được chứ. Giống như phụ nữ phải có các cơ quan sinh dục lúc đó mới có thể tố đàn ông sờ mó , vi phạm.

Vì vậy cái này chỉ có thể tố ở xã hội dân chủ như Mỹ, Nhật, Hàn Quốc. Nhưng ở những nơi đó người ta không làm ba cái trò này.

Người dân Việt Nam không đứng lên đấu tranh tạo ra hiến pháp, nhân quyền thì cộng sản muốn làm gì thì làm là điều tất nhiên. Bởi nước là của đảng, đảng chỉ mạo danh nhân dân mà thôi.

Khổ là các bậc trí giả Việt Nam lại đang hoang tưởng nghĩ mình là chủ đất nước, có nhân quyền nên đòi đảng cộng sản tôn trọng.

Muốn được chính quyền tôn trọng anh phải (không cần biết bằng cách nào) vận động nhân dân xuống đường đổ máu hy sinh, biểu tình bất tuân dân sự làm suy yếu nền kinh tế để tạo ra lạm phát khiến chính quyền cộng sản bỏ chạy ra nước ngoài.

Sau đó nhân dân lập ra một thể chế dân chủ, có đối lập, cạnh tranh giữa 2 đảng, có quyền năng của lá phiếu… Lúc đó mới có thể bảo chính quyền tôn trọng hiến pháp nhân quyền. Nếu không chúng tớ sẽ bầu cho đảng đối lập.

Khi đảng là vua , dân là nô lệ mà anh yêu cầu ông vua ấy tôn trọng quyền của đàn gia súc mà chúng đang chăn là chuyện sẽ khiến đảng cộng sản cười thầm ” Tao thế đấy chúng mày làm gì được tao”.

Muốn ăn quả phải trồng cây, muốn có quyền của con người phải đổ máu hy sinh.” Khi bất công trở thành luật pháp, chống đối trở thành nhiệm vụ”.Dân chủ và tự do không thể từ trên trời rơi xuống. Yêu cầu bọn độc tài tôn trọng quyền con người chỉ là chuyện mơ mộng hão huyền.

Nguồn: fb Dương Hoài Linh

Image may contain: 8 people, people smiling, text and closeup
Image may contain: text

LÃO TỬ VÀ KHỔNG TỬ: Lấy DÂN LÀM GỐC – đó là SỰ MỴ DÂN LỚN NHẤT CỦA CHẾ ĐỘ.

LÃO TỬ VÀ KHỔNG TỬ:

Lấy DÂN LÀM GỐC – đó là SỰ MỴ DÂN LỚN NHẤT CỦA CHẾ ĐỘ.

Hơn hai ngàn năm trước có cuộc gặp kỳ lạ giữa Khổng và Lão.

Khổng ngồi kiệu đi trên đại lộ. Ngài vừa phe phẩy chiếc quạt, vừa lim dim đôi mắt. Bọn người khênh kiệu còng lưng đi thật đều để giữ thăng bằng cho thầy an tọa. Bỗng phía trước có kẻ cỡi trâu cắt ngang qua. Khổng mở mắt nhìn và quát:

– Tên trẻ trâu kia vô lễ, đường lớn không đi lại cắt ngang mặt người ta?

Con trâu dừng lại ngoái cổ nhìn. Tên trẻ trâu cười nói:

– Ngươi biết ta đã bao nhiêu tuổi rồi không mà cao giọng bảo ta trẻ trâu vô lễ? Chẳng qua ngươi đi trên con đường người ta đã dọn sẵn. Sự thực không có đường nào là lớn cả. Nơi không có đường mới thực sự là lớn!

Khổng mở to mắt nhìn. Bây giờ mới thấy người kia dù mặt mũi trẻ con nhưng râu tóc bạc phơ, chừng như đã sống mấy trăm năm, bèn ra lệnh cho phu hạ kiệu và bước xuống vòng tay thi lễ:

– Tại hạ có mắt như mù. Chẳng hay lão trượng chính là Lão Tử, người nước Sở?

Lão vẫn ngồi vắt vẻo trên lưng trâu nheo mắt cười:

– Đích thị là mỗ, bốn phương là nhà, không cần biết sinh ra ở đâu! Thái độ trịch thượng như ngươi ta đoán không nhầm là người họ Khổng nước Lỗ? Chào Khổng Phu Tử!

Khổng lại vái chào lần nữa:

– Tại hạ là Khổng Khâu đây, Đạo của tại hạ vốn khiêm cung, lão trượng đã quá lời…

Lão nhìn bọn phu kiệu lưng ướt đẫm mồ hôi rồi nhìn Khổng khăn áo lượt là mà cười, con trâu cũng cười theo. Lão nói:

– Đạo của ngươi là gì?

Khổng trịnh trọng:

– Tóm gọn trong mấy chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.

Lão cười vang:

– Có đến năm thứ, thứ nào cũng khó, cũng cao, sao gọi là khiêm cung? Những người dân chân lấm tay bùn làm sao học được cái Đạo ấy?

Khổng thanh minh:

– Đạo của tại hạ chỉ dành cho người quân tử, không dành cho kẻ tiểu nhân. Với người dân chân lấm tay bùn chỉ cần Lễ là đủ. Nhất nhật khắc kỉ phục lễ, thiên hạ quy nhân yên!

Lão hỏi:

– Tự nhiên sinh ra vốn bình đẳng, làm gì có phân biệt quân tử hay tiểu nhân? Lễ là phép tắc, trật tự, ngày nào cũng bắt dân phục lễ khác nào ngươi bắt dân phải đeo gông đi trên con đường hẹp. Còn Nhân, Nghĩa, Trí, Tín ngươi dành cho quan quyền khác nào mở đường cho chúng tự do nói dối, giả nhân giả nghĩa, lưu manh, lừa lọc? Vậy còn phụ nữ thì sao?

Khổng lúng túng không trả lời hết các câu hỏi, chỉ trả lời câu cuối cùng như cái máy:

– Phận nữ nhi thường tình!

Lão lại cười ha ha:

– Vậy mẹ của ngươi cũng là tiểu nhân? Vậy thì Lễ của ngươi nói kính cha thờ mẹ để làm gì? Bây giờ thì ngươi đi đâu?

Khổng tự hào thưa:

– Đi chu du thiên hạ để truyền Đạo. Nhà Chu suy, chư hầu nổi loạn, rất cần đạo trị – bình để thu thiên hạ về một mối, yên ổn vì đại cục…

Lão cắt lời:

– Nguy tai! Nguy tai! Nhà Chu suy đồi mà ngươi lại dùng phép tắc nhà Chu làm mẫu mực để gọi là Lễ? Nói thật, Đạo của ngươi cũng chỉ là con đường cụt. Lễ mà ngươi dạy đời ấy chỉ tạo thêm ra loại người đối với bề trên thì nịnh nọt uốn gối khom lưng, đối với kẻ dưới thì trịch thượng khinh người. Đạo trị – bình của ngươi chỉ có thể giữ thế ổn định tạm thời để bọn quan quyền tham nhũng. Dân vì hèn, vì sợ mà tạm bình, chứ quan đang nắm quyền thống trị thì sẽ tranh chấp hỗn loạn, cắn nhau như chó tranh cứt. Sao không để chư hầu nổi loạn mà làm lại từ đầu? Cái cây già mục ruỗng đã sắp chết thì dọn đi để trống đất cho cây con mọc lên, khư khư giữ lấy làm gì?

Nghe đến đấy, Khổng không khỏi nổi giận, mặt đỏ phừng phừng:

– Lão trượng không nên xúc phạm Thiên tử và kích động làm loạn. Tội phản nghịch đáng bị tru di ba họ. Nhưng thôi, coi như tại hạ chưa nghe gì. Vậy mạo muội hỏi, Đạo của lão trượng là gì?

Lão Tử vẫn khoan thai, tay đưa lên vuốt chòm râu trắng:

– Ta chỉ có một cái đầu trong muôn vạn cái đầu của thiên hạ. Ba họ nhà ta là ai ta còn chưa biết thì sợ gì họa tru di. Ngươi hỏi Đạo của ta ư? Đạo của ta là vô đạo, đường của ta đi là không có con đường. Đó mới là Đại Đạo.

Khổng ngơ ngác không hiểu gì. Nhìn vẻ mặt ngơ ngác ấy, Lão lại ngửa mặt cười vang, đưa ngón tay vẽ một vòng thái cực vào không khí và nói:

– Ngươi cứ nhìn vào trời đất mà hiểu Đạo của ta. Kìa, có trời thì có đất, có núi thì có sông, có cao thì có thấp, có dài thì có ngắn, có cương thì có nhu, có rỗng thì có đặc, có sáng thì có tối, có thẳng thì có cong… Mọi thứ đang dịch chuyển trong sự biến hóa vô cùng. Tự nhiên tự do nhưng có trật tự và cái lí của nó. Cao thì xa, thấp thì gần, dài thì yếu, ngắn thì mạnh, cương thì gãy, nhu thì dẻo, rỗng thì âm to, đặc thì câm… Mọi thứ trong trời đất gắn kết được nhờ khác biệt, không có chuyện giống nhau mà hợp lại được với nhau. Đạo của ngươi áp đặt mọi thứ theo trật tự như ngươi muốn và bắt buộc mọi thứ giống như nhau mà được à?

Bây giờ thì Khổng nghe như nuốt từng lời. Khổng hỏi:

– Đạo của lão trượng từ đâu ra vậy?

Lão nói:

– Từ trời đất, từ nhân gian mà ra. Ta học được từ đám dân đen mà Đạo của ngươi gọi là bọn tiểu nhân đáng khinh bỉ đấy!

Lão lại nhìn Khổng đang trố mắt mà tiếp:

– Ta nghe ngươi đi đến đâu, các vua chư hầu đuổi đến đó như đuổi tà. Có người bảo ngươi chỉ là kẻ cơ hội. Nhưng ngươi yên tâm, vài trăm năm sau Đạo của ngươi sẽ được trọng dụng vì nó sẽ là vũ khí bịp bợm tốt nhất. Người ta sẽ leo lẻo nói điều Nhân, điều Nghĩa, người ta luận về điều Trí, điều Tín, nhưng nói một đằng làm một nẻo. Và hiển nhiên, người ta sẽ tôn ngươi là Thánh để mê hoặc lòng người!

Đến đây, Khổng cúi sát người xuống chân Lão mà lạy ba lạy:

– Tại hạ lĩnh giáo và xin bổ sung vào Đạo của mình. Đời vẫn có quân tử và tiểu nhân, nhưng Đạo lớn nhất vẫn là lấy dân làm gốc ạ!

Lão lại bật cười đến văng nước bọt:

– Câu đó sẽ là câu mị dân lớn nhất! Dân nghe vậy sẽ vui vẻ làm trâu cày cho sự nghiệp của các quan chứ gì?

Nói đoạn, Lão vỗ mông trâu bỏ đi, không một lời chào. Con trâu họ lên một tiếng và ỉa một bãi to tướng trước mặt Khổng rồi đưa Lão băng qua cánh đồng. Khổng nhìn theo không chớp mắt. Kì lạ là con trâu đi đến đâu cỏ cây dạt ra đến đấy. Lão Tử nhẹ nhàng như bay giữa không gian vô tận rồi mất hút ở chân trời. Khổng lầm bầm, rằng Lão thật sự tự do, con đường của Lão thật sự là con đường lớn, không như ta cả đời tự đeo gông vào cổ và đi vào ngõ cụt mà không biết…

Tối hôm đó về nhà trọ, Khổng trằn trọc suốt ba canh rồi thiếp đi. Trong giấc mơ, Khổng thấy mình sống lừng lững đến 2000 năm, bao nhiêu người đến sụp lạy tôn Khổng thành Thánh. Khổng cứ ngồi bất động mà làm Thánh. Không biết là mộng ác hay mộng lành. Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy, Khổng thấy cứt đầy quần. Bèn thay quần áo và gói ghém mọi thứ ô uế vào chiếc tay nải bằng nhung rồi một mình lặng lẽ bước đi trong đêm tối. Khổng ném tất cả xuống cầu và đứng nhìn dòng sông đen ngòm đang chảy xiết…

Sử sách chỉ viết có cuộc gặp gỡ Khổng – Lão mà tuyệt nhiên không kể lại đầu đuôi chuyện này.

(Sưu tầm)

Image may contain: one or more people

* Đi qua ổ chó hoang nghe thấy tiếng em bé khóc,…

* Đi qua ổ chó hoang nghe thấy tiếng em bé khóc,
tiến lại gần cô Alejandra Griffa không thể tin vào mắt mình

Suốt hàng nghìn năm nay, chó đã tham gia cuộc sống cùng với con người, chúng được yêu mến bởi lòng trung thành, tình yêu và sự sẵn sàng hy sinh vì người khác.

Chú chó tên Way còn đặc biệt hơn, nó đã trở thành “anh hùng” trong lòng rất nhiều người khi câu chuyện giữ ấm và cứu sống một em bé giữa trời giá lạnh của nó được phát sóng trên truyền hình.

Argentina có một mùa đông khắc nghiệt giá rét. Trên đường phố lớn, Way lang thang tìm thức ăn cho đàn con nhỏ của mình. Đôi chân nó bỗng đưa đến nơi có tiếng trẻ em khóc, một đứa trẻ mới đầy 1 tháng tuổi đang thoi thóp trong tiết trời đêm đang dần hạ thêm nhiệt độ.

Với bản năng của làm mẹ, Way đã cứu em bé giữa đêm và bảo vệ bằng cách ủ ấm em trong ổ của nó.

Sự việc chỉ được phát hiện khi cô Alejandra Griffa – cư dân gần nơi chú chó hoang Way sống nghe tiếng khóc của đứa trẻ vào sáng hôm sau. Khi đến nơi, cô thấy bàn tay một đứa trẻ thò ra từ bên dưới những con chó con đáng yêu. Cô lập tức mang đứa trẻ đến bệnh viện gần nhất.

Ở đây, bé được đội ngũ y tế chăm sóc cẩn thận. Các bác sĩ nhận định nếu chậm thêm thời gian ngắn nữa đứa trẻ có thể lìa đời vì nhiệt độ về đêm ngày càng xuống thấp.

Ngay sau đó cảnh sát đã vào cuộc và được biết đứa trẻ là con của một bà mẹ 33 tuổi, mắc chứng trầm cảm sau sinh nên cô đã “vứt” con trong vô thức. Bà mẹ trẻ sau đó đã bị chính quyền bắt giữ để điều tra.

Với bản năng làm mẹ mãnh liệt, Way đã ủ ấm cho em bé. Và thật may mắn khi em bé được cô Alejandra phát hiện, nếu không một sinh mệnh bé nhỏ đã có thể phải rời xa thế giới này. Có lẽ sau sự việc này, sẽ có rất nhiều người yêu động vật chú ý và giúp đỡ Way. Hy vọng chú chó tốt bụng sẽ sớm tìm được một tổ ấm thực sự để nuôi dưỡng những đứa con của mình.

Hải Yến (TH)

Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: 1 person, hat and closeup

Hồ sơ Duy Ngô Nhĩ : Mỹ đưa 28 tổ chức Trung Quốc vào danh sách đen

About this website

VI.RFI.FR|BY RFI TIẾNG VIỆT
Hoa Kỳ xếp 28 cơ quan chính phủ và tổ chức kinh tế của Trung Quốc vào danh sách đen. Hôm qua 07/10/2019, trong một thông cáo, bộ Thương Mại Mỹ khẳng định 28 cơ quan, tổ chức nói trên có liên quan đến chiến dịch trấn áp nhắm chủ yếu và…

TIẾC CHO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ…

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and outdoor

8 SÀI GÒN

TIẾC CHO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ…

Trong số các bạn đọc FB của tôi, tôi đoan chắc sẽ có rất nhiều người xúc động khi nghe ai đó nhắc tới tên của hệ thống trường La San. Đó chính là một hệ thống trường quốc tế hiếm hoi ở VN xuất hiện từ 1865. Sau 150 năm, các trường La San cuối cùng bị đóng cửa vào 1975. Nhưng chất lượng và tinh thần giáo dục của La San thì còn mãi.

Ban đầu, chỉ có 6 sư huynh dòng La San là dòng tu Công giáo với mục đích giáo dục cho trẻ em nghèo rời Toulon, Pháp sang Việt Nam. Khi đến Sài Gòn vào đầu năm 1866 các sư huynh tham gia quản giáo trường Trung học Adran (Collège d’Adran) vốn đã được các linh mục thuộc Hội Thừa sai Paris mở ở Sài Gòn từ năm 1861.

Vì có tiếng dạy giỏi, các sư huynh được nhiều nơi như Chợ Lớn, Mỹ Tho lần lượt xin mở trường vào năm 1867, rồi đến Vĩnh Long và Sóc Trăng, vào năm 1869.

Sau đó hệ thống La San lan ra rất nhanh ra nhiều tỉnh ở miền Nam vì chất lượng giáo dục tốt, các thày cô từ tâm và có lý tưởng giáo dục. Trường chú trọng dạy trí dục, đức dục và thể dục, thúc đẩy học sinh hăng hái làm việc thiện. Đặc biệt là trường không giành riêng cho nhà giàu, mà con nhà nghèo cũng có thể vô học hành và phát triển.

La San có thể nói là một mô hình trường quốc tế mà VN rất cần. Bởi hai lẽ, thứ nhất là chương trình giáo dục tốt chuẩn Pháp lúc đó. Thứ hai là vì trường có lý tưởng giáo dục với mong muốn giúp đỡ trẻ nghèo, quảng bá tri thức và đề cao nhân cách học sinh.

Nhìn lại đa phần các trường quốc tế hiện nay ở VN, chúng ta có thể thấy mục tiêu chính của các trường này là kinh doanh. Do đó cách nào kinh doanh hiệu quả, ra tiền nhanh thì sẽ được chú trọng nhiều hơn. Bởi vì các nhà đầu tư mở trường chủ yếu là các nhà tư bản, thậm chí con buôn chứ không phải xuất thân từ các nhà giáo dục như những sáng lập viên của rất nhiều trường tư thục lớn trên thế giới.

Đó chính là căn nguyên dẫn tới hiện tượng làm ăn gian dối, trường ma bằng giả, hợp tác trên danh nghĩa với các trường lớp không uy tín, hay tìm ra một nơi nào đó gửi thân để quảng cáo, khi đã có đủ học sinh thì rút ra khỏi hợp tác để hoạt động độc lập. Trong khi các trường này thu tiền khủng, đắt hơn cả du học ở nước ngoài.

Thật đáng tiếc cho giáo dục nước nhà.

NGUYỄN THỊ BÍCH HẬU

Siêu bão Hagibis xé toạc nhà cửa ở Nhật, đường sá chìm trong biển nước

 

NEWS.DEPPLUS.VN
TTO – Các trường hợp thương vong đầu tiên do siêu bão Hagibis gây ra ở Nhật Bản đã được ghi nhận. Đường sá tại thủ đô Tokyo và các tỉnh lân cận bị ngập nghiêm trọng, nhiều nhà bị bão phá hủy, san bằng… Tổng hợp những cơn bã…

Ai đang mua/sở hữu nhà, chung cư, đất ở các quận thấp trũng về phía Đông Nam của Sài Gòn…

Image may contain: sky, plant, ocean, outdoor, water and nature

Nguyen Dat AnFollow

Ai đang mua/sở hữu nhà, chung cư, đất ở các quận thấp trũng về phía Đông Nam của Sài Gòn, như Q.7, Q.9, Q.2, Q.8, Nhà Bè, Cần Giờ... hãy nhìn và suy nghĩ về điều đang xảy ra trước mắt mình.

Trong khi người Mỹ, Indonesia, Trung Quốc, Italia, Ấn Độ, Ai Cập, Bangladesh, Anh… đang lên kế hoạch rút dần và di chuyển các siêu đô thị lên vùng cao hơn, thì Việt Nam lại công bố các dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng ven biển, các kế hoạch lấn biển…

Đừng thiếu tầm nhìn và bị lòng tham cuốn vào cơn lốc đầu tư bất động sản “đầm lầy” nữa.

Hãy chọn một nếp sống an bình, rút về miền quê vùng cao và sống đời giản dị trước cơn hấp hối của nền kinh tế sẽ bị khủng hoảng khí hậu nhấn chìm.

Chẳng ai biết được biển băng ở Bắc Cực sẽ biến mất trong năm 2020 hay 2021, các tầng đất đóng băng ở Siberia sẽ tan rã nhanh ra sao, các phiến băng vĩnh cửu ở Greenland và Nam Cực sẽ sụp đổ khi nào… Khoa học khí hậu của con người ngày càng tỏ ra bất ngờ như một đứa con nít trố mắt ra trước các biến đổi đột ngột, phi tuyến tính, phức tạp của nền khí hậu hành tinh.

Các cảnh báo đã được đưa ra từ ít nhất 50 năm trước, và bây giờ đang trở thành hiện thực. Nếu bạn là Homo Sapiens, ít nhất hãy dùng khả năng “tinh khôn” của mình để nhận ra thực tế đang xảy ra ngoài cuộc sống.

#hanhtinhtitanic

Nguồn ảnh: Internet.

VÌ SAO THÀNH NHÀ HỒ VÀ TRIỀU ĐẠI NHÀ HỒ SỤP ĐỔ NHANH CHÓNG?

Image may contain: outdoor and nature

Le Tu Ngoc

VÌ SAO THÀNH NHÀ HỒ

VÀ TRIỀU ĐẠI NHÀ HỒ SỤP ĐỔ NHANH CHÓNG?

Nguyễn Xuân Diện

…”Hồ Quý Ly lấy ngôi nước từ nhà Trần trên cơ sở điêu trá và tàn bạo, vốn liếng chính trị ông gây dựng trên cái nền của lòng dân chán ghét, nội bộ chia lìa; tất cả những yếu tố khiến cho sức mạnh quốc gia dần đi vào thế bại liệt, đều do một tay Hồ Quý Ly bày xếp cả. Và cái thế nước lụi tàn ấy, làm sao mà che bịt được những đôi mắt gian giảo của bầy ác thú phương Bắc.

Chính cha con Hồ Quý Ly chứ không phải ai khác, đã tiến hành những cuộc tàn sát khủng khiếp đối với những người chống đối, hoặc chỉ có ý nghĩ không tùng phục mà có kẻ tố giác, cũng bị rơi đầu. Quân lính của ông luôn luôn bận mải hành quân đàn áp nhân dân nổi dậy từ khắp mọi nơi, cả nước tràn ngập không khí tang tóc và tù ngục. Lòng dân oán hận triều đình đến cùng cực, chia rẽ đến tột cùng, đói khổ đến tột cùng.

Để cho đất nước rơi vào thảm cảnh đó, cũng có nghĩa tự mình tạo điều kiện tốt nhất cho giặc ngoài vào xâm lấn, và cũng có khác chi tự mình đem nước dâng cho giặc.

Đúng vào thời điểm bi đát nhất của nước mình, thì Minh Thành tổ sai bọn Trương Phụ, Mộc Thạnh, Lý Bôn…. đem 40 vạn quân vào xâm lược nước ta. Chỉ vài trận ra quân, giặc Minh đã đánh sập triều đình nhà Hồ. Và chỉ năm, sáu tháng sau, từ khi quân Minh vào cõi, cả ba cha con Hồ Quý Ly, Hồ Hán Thương, Hồ Nguyên Trừng đều bị giặc Minh bắt đem về Kim Lăng.

Nhà Hồ sụp đổ nhanh chóng như vậy, chỉ có một nguyên nhân duy nhất có thể cắt nghĩa là bởi nó khinh dân, nó chống lại nguyện vọng chân chính của toàn dân, và vì thế cả dân tộc không hợp tác với nó, khiến nó bị diệt vong.

Nhớ câu nổi nổi tiếng của Hồ Nguyên Trừng trả lời khi Hồ Quý Ly hỏi: “Ta ước sao có được một trăm vạn quân để chống lại người Minh”. Trừng đáp: “Thưa cha, quân không sợ thiếu, chỉ sợ lòng dân không theo”.