Huyền thoại về tượng thương tiếc

Huyền thoại về tượng thương tiếc

Chuyện hiển linh xưa nay không hiếm, nhưng những huyền thoại về Tượng Thương Tiếc, sống động như chuyện đời thường, chuyện hàng ngày trước mắt, khiến cho ai nghe cũng cảm động nghiêng mình kính cẩn và hết lòng thán phục.

Huyền thoại về Tượng Thương Tiếc được lan toả khắp nơi và khá nhiều chuyện tình tiết khó hiểu:

– Các xe chở rau từ Đà Lạt về khuya thường gặp một người lính ra chặn xe xin mua rau, khi tới bến kiểm lại tiền chỉ thấy toàn là tiền vàng mã.

– Một chuyện khác xảy ra ở Biên Hoà, vào một buổi sáng, có một quân nhân đặt mua bánh mì khá nhiều, khi giao hàng cho người quân nhân ra về, người chủ cất tiền vô tủ, đến lúc cần tiền lấy hàng, mở tủ ra chỉ thấy toàn tiền vàng mã, trong khi đó mỗi mộ ở nghĩa trang đều được cúng một khúc bánh mì…

– Có một cụ già ở chân núi Châu Thới, đêm nọ trời đã khuya, cụ nghe tiếng gọi ở ngoài xin nước uống. Khi đem nước và đèn ra cho người xin nước, thoạt đầu cụ tưởng như những lần quân đội hành quân vào xin nước. Nhưng khi người lính uống xong, ngẩng mặt lên cám ơn ra đi thì cụ chợt sửng sốt, tự nghĩ “sao lại có người lính giống Tượng Thương Tiếc đến như thế?”. Sáng hôm sau cụ già ra nghĩa trang để kiểm lại, cụ nhận thấy mặt mũi vóc dáng anh lính xin nước tối qua y hệt pho tượng Thương Tiếc, vết sình non hãy còn dính đầy đôi giầy trận, cụ cho rằng đêm qua bức tượng đã hiện thành người. Cụ về thuật lại với bà con ở Suối Lồ Ô, một người đi xem rồi về đồn mười, đồn trăm… lan khắp cả Thủ Đức, Tân Vạn, Biên Hoà, đổ nhau đi coi tượng đài Thương Tiếc làm xe cộ kẹt cứng cả một quãng đường trước cổng nghĩa trang.

– Một chuyện khác, những đêm trăng, những đêm mưa gió trở trời hiu hắt, dân chúng xung quanh vùng nghĩa trang có người nhất quyết chính mắt họ trông thấy người lính giống hệt Tượng Thương Tiếc đi lại trên xa lộ!

Chuyện huyền bí lan truyền rất nhiều trong dân chúng và trong Quân Đội. Một số sĩ quan yêu cầu Chuẩn Úy Thường Vụ Chung Sự Nghĩa Trang cho biết những gì thật sự mắt thấy tai nghe, Chuẩn Úy Thường Vụ Kể:

“Nhân một hôm đi Chợ Tam Hiệp sắm đồ giỗ ông già, khi mua xong, tôi cho tài xế đem về nhà trước. Tôi ghé thăm các bạn ở Tam Hiệp và mời họ đến nhà ăn giỗ ngày hôm sau. Khi về, trời sẩm tối, đến cổng nghĩa trang, tôi nghỉ chân dưới bức tượng. Không biết cao hứng thế nào, trước khi lội bộ về nhà, tôi nhìn lên tượng, và nói với giọng điệu cố hữu của một Thượng Sĩ đại đội:

– Ê mày, mai giỗ ông già tao, mày có rảnh ghé nhà tao 2 giờ chiều nhậu chơi.

Nói xong tôi bước về nghĩa trang vì tôi ở phía sau khu nhà phục dịch chung sự. Tám giờ sáng hôm sau, việc cúng giỗ bắt đầu và tiệc nhậu kéo dài đến một giờ chiều. Tiễn khách ra về xong, tôi đi ngủ, phần vừa say, phần vì đêm qua thức khuya. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi nghe tiếng gõ cửa ầm ầm. Nhà cửa rung rinh, tôi giật mình la to:

– Ai phá nhà tao đó?

Tiếng gõ cửa vẫn không dứt, tôi bực bội đứng dậy mở cửa, tôi sửng sốt, thấy Tượng Thương Tiếc đứng chình ình trước cửa và nói:

– Chuẩn Úy Thường Vụ Bê bối quá, kêu hai giờ chiều đến nhậu, nhưng ông nằm say sưa ngủ tôi nhậu với ai?…

Tôi hoảng, đóng sập cửa lại, không dám ngó ra ngoài. Tôi nghe tiếng cười khằng khặc và bước đi rung rinh nhà, tiếng chân xa dần rồi im bặt”.

Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Đại Đội Chung Sự Nghĩa Trang Biên Hoà kể trường hợp ông gặp Tượng Thương Tiếc ngồi sau xe Jeep của ông:

“Khi chạy xe vào Nghĩa Trang, tôi hay dừng lại, đón những binh sĩ đi bộ từ cổng vào, cho họ đỡ mỏi chân. Một buổi trưa, ăn cơm xong, trở lại làm việc, lúc tới cổng nghĩa trang, tôi dừng xe đón một Hạ Sĩ xin quá giang. Lúc anh ta ngồi vào phía sau, tôi bắt đầu rồ ga, sang tay số tiếp tục chạy vào trong. Rồ ga hoài mà xe không tiến thêm một tí nào… Tôi quay ra, định nhờ anh lính xuống đẩy giùm… thì thấy bức Tượng Thương Tiếc đang ngồi phía sau. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì có tiếng nói cất lên:

– Xe jeep Thiếu Tá sao chở nổi tôi…

Tiếp đó là một tràng cười khằng khặc, đồng thời bức tượng cũng biến mất”.

Vị Thiếu Tá còn kể tiếp:

“Nghĩa trang ở trên đồi vào tháng mưa cỏ mọc um tùm nên phải thuê người vô cắt cỏ. Trong lúc một cô đang cắt cỏ, có một anh binh sĩ đến tán tỉnh, vì quen với lối trêu chọc của lính nên cô chẳng thèm quay lại xem hình dáng người tán tỉnh mình là ai. Cô nghe tiếng người lính hỏi:

– Cô có biết tôi là ai không?

Cô gái vẫn cắm cúi làm việc và trả lời:

– Ông là ai, kệ ông chứ mắc mớ gì tôi…

Bỗng cô gái nghe một tràng cười ngạo nghễ từ phía sau và những bước chân thật nặng nề rung chuyển cả đất. Bấy giờ cô mới quay lại, thấy bức tượng đài kỷ niệm đang đứng trước mặt. Cô la hoảng, chạy vào khu làm việc, kể lại sự tình vừa xảy ra cho tôi nghe, đồng thời cô cũng xin nghỉ việc ngay ngày hôm đó…”

– Một chuyện khác: “Vào giữa một đêm trăng mờ năm 1968, một chiếc xe đò chở đầy hành khách từ miền Trung về, khi tới xa lộ còn cách nghĩa trang quân đội 500 thước, viên tài xế bị ngủ gật nên thắng gấp, khiến bánh xe trợt một đoạn dài, rồi lật nghiêng. Trong lúc mọi người đang khóc than, đang tìm cách đập vỡ cửa kiếng chui ra, thì chợt có tiếng nói vang lên:

– Xin đồng bào bình tĩnh… xin đồng bào bình tĩnh… ai đâu ở đó… đã có lính nhảy dù đến cứu bồ.

Tiếng nói vừa dứt thì xe được đẩy lại dựng đứng như cũ, anh tài xế cùng lơ xe và khách vừa mở cửa ra ngoài, vừa hết lời khen sức mạnh ghê gớm của đại ân nhân. Thế nhưng mọi người chỉ thấy ân nhân dáng người cao lớn đứng sừng sững bên kia đường, rồi ông ta bước từng bước rất dài về phía trước. Tới trước cửa nghĩa trang quân đội thì biến mất. Anh tài xế bỗng la thất thanh, chỉ vào Tượng Thương Tiếc:

– Bà con ơi… ổng đó… ổng đó… Trời ơi… trời ơi… ổng hiển linh cứu bà con mình.

Thế là mọi người vội leo ngay vào trong xe, rồi ai nấy đều chắp tay lạy… đều đọc kinh râm ran… cả kinh Phật lẫn kinh Chúa”.

– Chuyện Tượng Thương Tiếc cứu người bị cướp: “Vào lúc 10 giờ tối tháng 3 năm 1969, có hai cặp tình nhân đi trên hai chiếc Honda ra xa lộ hóng gió, gần tới nghĩa trang thì bị ba chiếc khác chở 6 thanh niên tóc dài ép té bên đường. Liền sau đó 3 tên ngồi phía sau nhảy xuống dùng dao uy hiếp khổ chủ để cướp xe và lấy tiền. Trong lúc bọn cướp cạn đang trói các nạn nhân, thì bỗng có tiếng hét lớn trên đầu dốc:

– Chớ làm càn… chớ làm càn.

Rồi liền đó xuất hiện ở giữa đường xa lộ một bóng đen… Bóng đen khệnh khạng đi tới, một tên cướp hoảng hốt gào lên:

– Ối giời ơi… ma ma, chạy… chạy…

Thế nhưng không làm sao chúng chạy được, cứ thế đứng sững như trời trồng, bóng đen hai tay xách bổng hai chiếc Honda bỏ bên vệ đường, vừa lúc đó có bốn chiếc xe chạy đến, một xe Cảnh Sát đi tuần, một xe Jeep của bốn quân nhân nhảy dù, trên có một Trung Tá, còn hai xe kia là du lịch. Thấy chuyện lạ, các xe ngừng hết lại. Dưới bóng tối mờ mờ mọi người thấy trên đỉnh dốc có một bóng đen đứng hiên ngang lừng lững. Khi rõ chuyện, Cảnh Sát đến chỗ bọn cướp, đứa nào đứa nấy cứ như bị điểm huyệt. Một người lớn tiếng hỏi:

– Còn ai đứng ở trên kia đó…

Một tràng cười vang lên, rồi một giọng như sấm động…

– Cố gắng, Nhảy Dù… cố gắng.

Như hiểu ra chuyện, vị Trung Tá Nhảy Dù trấn an mọi người:

– Không sao đâu, pho tượng Thương Tiếc đi tuần thôi.

Sau đó ông vẫy tay la to:

– Về nghỉ đi em, khuya rồi… Nhảy Dù…

Bóng đen bỗng đứng nghiêm giơ tay chào:

– Cố gắng… Tuân lệnh Trung Tá”.

Tôi chợt nhớ một đoạn trong bài học thuộc lòng thời xa xưa:

Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước.
Họ là kẻ tự nghìn muôn thuở trước
Đã phá rừng, xẻ núi, lấp đồng sâu
Và làm cho những đất cát hoang vu
Biến thành một dãy sơn hà gấm vóc!

Chuyện hiển linh xưa nay không hiếm, nhưng những huyền thoại về Tượng Thương Tiếc, sống động như chuyện đời thường, chuyện hàng ngày trước mắt, khiến cho ai nghe cũng cảm động nghiêng mình kính cẩn và hết lòng thán phục. Sống nằm gai nếm mật bảo vệ quê hương, chết hồn thiêng còn hiện về giúp người hoạn nạn… Dù có bị làm nhục phỉ báng cũng không quên vai trò của người lính chiến.

Trần Công Nhung

Cách mạng tháng tám

Cách mạng tháng tám

(trích Hồi ký “Tình yêu hiện sinh”)

Bác sĩ Phùng Văn Hạnh

Cách mạng tháng Tám có cần thiết hay không? Nếu không có đảng Cộng sản và Hồ chí Minh không sinh ra, thì liệu chính phủ Trần trọng Kim có đem lại nổi độc lập, thống nhất cho nước Việt nam hay không? Tôi nghĩ rằng được. Sau khi Nhật đầu hàng, chắc Pháp trở lại, song tôi nghĩ Bảo Đại và nhóm Trần trọng Kim có đủ sáng suốt để tạo một Việt nam độc lập trong khối Liên hiệp Pháp, hoặc kiểu Pháp-Việt đề huề như cụ Phan chu Trinh khởi xướng. Rồi từ từ với trình độ dân trí phát triển, thế giới tiến bộ, độc lập, tự do, thống nhất chắc chắn sẽ đến. Quả nhiên, khi chính phủ Pháp yêu cầu vua Bảo Đại về chấp chánh, đã phải ký với vua, bải bỏ các hiệp ước thời bảo hộ và thuộc địa, cả việc trả lại Nam Bộ, mà Pháp đã từ chối trong modus vivendi ký với Hồ chí Minh.

Năm 1953, ở Đà-lạt, tôi tình cờ nói chuyện với một cựu nhân viên trong phái đoàn Pháp. Ông nhắc lại chuyện gặp phái đoàn Phạm văn Đồng tại Đà-lạt năm 1946. Pháp nói là họ trở lại để hợp tác chứ không phải tạo lập lại chính sách thuộc địa. Pháp có khoa học kỷ thuật, Việt nam có tài nguyên và nhân công. Một phát triển chung trong khối Liên hiệp Pháp sẽ có lợi cho đôi bên. Song Đồng với đầu óc thiển cận và sô vin (chauvin) chỉ đòi độc lập, thống nhất hoàn toàn. Đồng lúc ấy trong đầu chỉ biết cách mạng vô sản, chứ đâu phải là một nhà chính trị mềm dẽo và có kiến thức cao. Cha của người bạn tôi, xưa kia có học chung với Đồng ở Hà-nội. Trong một cuộc chơi đá cầu, Đồng thua, trở nên cay cú và đá vào hạ bộ của ông. Ông kết luận một người không có “fair play”(ngay thẳng) như thế không thể là một nhà chính trị tốt. Mitterand, lúc sang Việt nam thăm Điện biên phủ, đã hối tiếc, nếu là ông, sẽ tránh được cuộc chiến tranh. Tạm ước Paris cũng xác định nước Việt nam mới, có chủ quyền đến tận Bình thuận. Pháp giữ Nam bộ trong 5 năm, sau đó sẽ có trưng cầu dân ý. Nếu dân Nam bộ thuận trở về trong lòng dân tộc sẽ có thống nhất. Hồ đã chọn giải pháp chiến tranh, nên khi ở Pháp về sau hội nghị Fontainebleau, đã xé tạm ước, đánh úp quân Pháp đêm 19-12-1946, vì Lénin đã dạy chỉ trong chiến tranh, rối loạn, đảng cộng sản mới diệt được phe quốc gia và vững mạnh lên. Sau 10 năm kháng chiến, năm 1954, Miền Bắc chỉ có chủ quyền đến sông Bến hải chứ không phải Bình thuận. Đúng là điên khùng, xem quốc tế CS là mục đích, còn quốc gia dân tôc là phương tiện.

Paul Bert, toàn quyền Pháp, là một trí thức nhân hậu và là một khoa học gia. Ông muốn thực hiện một chính sách khai hóa ở Việt nam. Chính ông đã có ý mở trường Đại học Hà- nội mà sau này Paul Doumer thực hiện. Ông nói với giới trí thức Việt nam là chế độ thực dân là một tất yếu lịch sử vì giá sử phương Đông tiến bộ hơn phương Tây thì Phương Đông sẽ chiếm cứ phương Tây để khai thác. Hung nô, Mông cổ đã chiếm đóng phương Tây trong quá khứ. Nếu nước Pháp trung thành với tinh thần nhân hậu cuả văn hóa Pháp, thì phải chia xẻ hiểu biết, kỹ thuật, cho Việt nam và đưa Việt nam đến phú cường. Có một bài báo Paris Match, tiếc rằng chế độ thực dân chấm dứt quá sớm. Khoa học gia Bỉ tìm ra một phương pháp làm cây chà là sản xuất dầu 10 lần hơn thường. Song không còn thuộc địa để ứng dụng. Nếu Tây phương còn giữ thuộc địa ở Phi châu, có thể là họ làm Phi châu phồn thịnh hơn hiện giờ, bởi vì các lãnh đạo mới của Phi châu mang tính cách độc tài cố hữu thời bộ lạc, lại tham nhũng. Dĩ nhiên với kinh tế thị trường, các công ty kỷ nghệ mẫu quốc sẽ mở công xưởng, ở xứ thuộc địa, đâu cần phải kêu gào đầu tư ngoại quốc như hiện nay.

Hồ huyênh hoang: “chúng ta quyết giành cho được độc lập, thống nhất dù cho phải sống 30 năm trong khói lửa”, khi đáp lời mời của Johnson mở hoà đàm. Đến nổi báo chí Tây phương phải ta thán: “Đệ nhất, đệ nhị thế giới chiến tranh cũng chỉ kéo dài 5, 6 năm, nhân loại đã vô cùng mệt mỏi. Thế mà già Hồ ung dung đưa dân tộc Việt Nam vào một cuộc chiến tranh trường kỳ 30 năm. Báo chí Mỹ đã chế giễu lời nói sắt máu ấy với câu chuyện hài hước: “Ông Mỹ cha sau khi chiến đấu 10 năm ở Việt nam về, kêu Mỹ con lên đường thế mình trong 10 năm nữa. Nhưng chưa hết. Phải một thế hệ Mỹ cháu lên đường, chiến tranh Việt nam mới chấm dứt”.

Hồ không ham hòa đàm, chỉ ham máu chảy. Máu thịt dân Việt Nam Hồ xem như là của riêng, đem ra phung phí thoả thích để đạt những mục tiêu của Quốc tế vô sản. Riêng Lê Duẩn, kẻ kế thừa cũng nướng 10 triệu thanh niên (theo tiết lộ của bà vợ) trong công cuộc “xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Theo nhà triết học Pháp Jean Francois Revel, Hồ đã lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam. “Mục tiêu của Hồ không phải là Việt Nam độc lập, mà sự hội nhập vào Quốc tế CS. Chủ đích của ông không phải là giành lại cho nhân dân quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền lựa chọn người lãnh đạo, quyền người dân chọn luật pháp và lối sống của mình. Ông chỉ nhắm cưỡng bức nhân dân chấp nhận chế độ toàn trị kiểu Stalin, với tất cả những đặc điểm của nó: giết người không cần luật pháp xét xử, trại tập trung, sự chà đạp nhân phẩm trong Goulag cải tạo, quần chúng chết đói và tham nhũng của lãnh đạo”.

“Hồ chí Minh là một trong những người cứng rắn nhất khi áp dụng phương pháp cai trị kiểu độc tài CS suốt thế kỷ 20. Nội dung phương thức ấy là khơi dậy những khát vọng tự nhiên của con người như là khát vọng tự do, phồn thịnh, tiến bộ, độc lập dân tộc để rồi hướng tất cả những ý nguyện ấy vào những mục tiêu trái ngược với những khát vọng nói trên: ông ta đã lợi dụng quần chúng”

Cách mạng tháng Tám thực không cần thiết. Kháng chiến chống Pháp có thể tránh được. Xem như các nước Phi luật Tân, Thái Lan, Mã Lai v.v được độc lập mà đâu phải đi qua biển máu như Việt Nam. Tứ cường sau đệ nhị thế chiến đã cam kết trong “Hiến chương Đại Tây dương” trả lại tự do độc lập cho các xứ thuộc địa. Anh, Pháp, Hòa Lan, đều giữ lời hứa. Năm 1949, Pháp đã trao chủ quyền độc lập, thống nhất cho Quốc gia Việt Nam, với sự toàn vẹn lãnh thổ từ ải Nam Quan, đên Mũi Cà Mâu cho Quốc trưởng Bảo Đại. Ngày 25-04-1956 người lính Pháp cuối cùng rời Nam Bộ (thời Ngô đình Diệm) chấm dứt chế độ thực dân Pháp sau 72 năm (1884-1956). Nếu không có họ Hồ phá đám, với chính phủ Trần trọng Kim, thì độc lập, thống nhứt nước ta sẽ hoàn thành vào khoảng 1948.

 Chúng ta có thể bác bỏ dễ dàng luận điệu của Mao là chính quyền thoát thai từ một thùng thuốc súng. Bạo động là cốt lõi của nguỵ quyền CS. Sao phải áp dụng những lề lối côn đồ, cướp của giết người? Gandhi đã giành độc lập cho Ấn độ bằng bất bạo động. Mandela giành tự do cho người da đen Nam Phi cũng bằng bất bạo động. Cụ Phan chu Trinh cũng dùng bất bạo động để tranh đấu người Pháp trả tự do độc lập cho nước nhà. Hiện nay nhiều thức giả đã tìm thấy chân lý nầy và ca tụng sự sáng suốt đi trước thời đại của cụ. Cụ Phan khi ở Pháp đã khuyên Nguyễn tất Thành là đừng theo thuyết CS, vì thuyết ấy còn mơ hồ, và chưa được thực tế kiểm nghiệm. Thành cho là cụ Phan thủ cựu, lạc hậu. Cụ Phan đã gọi Thành là “tử mã lộc thạch” nghĩa là ngựa non háu đá. Nói chung Đảng CS Việt Nam phần lớn trình độ văn hóa lớp ba ngu dốt, bị mê hoặc bởi một lý thuyết ảo tưởng, sắt máu. Giết hại các đảng phái đối lập, tiêu diệt tôn giáo, cải cách ruộng đất, đày ải trí thức, chôn vùi nhân tài, chủ động hai cuộc chiến tranh vô ích chống Pháp, chống Mỹ, đẩy hàng triệu thanh niên ưu tú vào chỗ chết.

Tóm lại nước ta thật bất hạnh rơi vào tay CS để chịu 30 năm điêu linh, chiến tranh, tàn phá, máu chảy thành sông, đống xuơng vô định. Người dân gánh chịu muôn vàn khổ cực. Tội này của Hồ chí Minh và tập đoàn CS, muôn đời bị nguyền rủa, lịch sử lên án.

Bác sĩ Phùng Văn Hạnh

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chửi

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chửi

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

Chỉnh đốn Đảng … để lấy lại niềm tin và tình thương yêu của nhân dân.

 Nguyễn Phú Trọng

Vài tháng trước, rất nhiều FB đã tận tình chia sẻ thông tin (và bầy tỏ sự ái ngại) về tình cảnh của một du khách bị mất cắp hết cả giấy tờ và tiền bạc ở VN.

Cần mọi người giúp đỡ, share giúp e cả nhà ạ
Tối nay dưới bãi biển đoạn gần tháp trầm Hương
1 cô người Colombia ở bãi biển Nha Trang bị lấy cắp mất 1 túi đen trong đó có nhiều giấy tờ quan trọng gồm :
Passport tên Alejandra
Colobia ID (Cmnd)
Thẻ Ngân Hàng
Điện thoại iphone X
Cô ấy đang hoảng loạn tinh thần vì ko có tiền mà ko còn 1 giấy tờ tuỳ thân nào hết
.

Tôi chỉ biết lờ mờ Colombia là một quốc gia thuộc Nam Mỹ và đoán chừng rằng những người lãnh đạo cái đất nước này chắc chỉ toàn là bọn giá áo túi cơm thôi. Chứ dân Việt đi du lịch thế giới thì chả ai lại phải rơi vào tình cảnh “hoảng loạn” đến độ thê thảm như cái cô Alejandra này cả. Dẫu có lâm vào tình cảnh khó khăn đến đâu chăng nữa, họ chỉ cần bấm ĐT thôi là mọi việc sẽ trơn tru và êm ru bà rù ngay – theo như tin loan của trang Giáo Dục Việt Nam, đọc được vào hôm 3 tháng 2 năm 2015:  

Số điện thoại đường dây nóng hỗ trợ công dân Việt Nam ở nước ngoài vừa chính thức được khai trương. Mọi công dân Việt Nam khi ra nước ngoài trong các trường hợp khẩn cấp như đi lạc, mất hộ chiếu, mất visa, không biết tiếng, tranh chấp pháp lý, giao tranh quân sự, bị lừa đảo, bị bắt giữ… có thể gọi vào số điện thoại đường dây nóng 00844 62 844 844 nhờ trợ giúp.

Theo Cục trưởng Cục Lãnh sự Nguyễn Hữu Tráng cho biết tại buổi lễ khai trương số điện thoại đường dây nóng: “Khi công dân gọi đến số này, điện thoại viên Viettel trực 24/7 sẽ trả lời những câu hỏi đơn giản. Những vấn đề phức tạp, chuyên môn sâu sẽ được kết nối đến 4 số máy bảo hộ công dân vốn vẫn hoạt động từ lâu của Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao.”

Thiệt là văn minh và tử tế tới hết biết luôn!

Thảo nào mà Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã mạnh miệng tuyên bố rằng “Việt Nam tuy là nước có thu nhập thấp nhưng có chỉ số hạnh phúc cao thứ 5 thế giới .” Tôi hoàn toàn và tuyệt đối chia sẻ niềm hãnh diện cũng như quan niệm sống “ít tiền” này.

Sau hai mươi năm làm công chức tại một quận hạt nhỏ (ở California) hưu bổng hàng tháng của tôi tuy cỡ gấp ba hay bốn lương tháng của ông T.T Việt Nam hiện nay nhưng tôi sống không  “hạnh phúc” gì cho lắm. Đã thế, khi đi du lịch ở những quốc gia thuộc Thế Giới Thứ Ba (The Third Word) nơi mà khó tìm được Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ là lo lắng thấy bà luôn. Lỡ mà cũng bị mất bóp tiền thì chắc chết, chết chắc.

Từ khi biết Việt Nam có đường dây nóng hỗ trợ công dân ở nước ngoài, và chỉ số số hạnh phúc  (cao ngất ngư) của tộc này, tôi mới hiểu tại sao có nhiều người ngoại quốc đã từng ước ao “ngủ một đêm biến thành người Việt.” Cùng lúc, tôi cũng tiếc (đứt ruột) vì đã không có cái vinh hạnh được mang quốc tịch và hộ chiếu VN.

Sự tiếc nuối này chỉ mới chấm dứt tuần qua, chính xác là vào ngày 12-10-2019, sau khi tôi đọc được một status (hơi buồn) trên trang FB của cô Trang Nguyễn. Tuy đến nay thì nội dung không còn được hiển thị (This post has been removed or could not be loaded) chắc vì … “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng” nhưng vẫn có thể đọc được trên trang Tiếng Dân:

Chào mọi người,

Em tên Trang Anh. Hiện tại em đang du lịch tại Peru và bị mất trộm đồ trong đó có hộ chiếu. Em đã có giấy xác nhận của cảnh sát Peru về việc mất hộ chiếu và cố gắng liên lạc Đại sứ quán (ĐSQ) tại các nước lân cận để xin cấp lại hộ chiếu.

Đầu tiên em gọi điện tới Tổng đài bảo hộ công dân thì nhận được những câu trả lời rất hời hợt và thiếu thông tin, và người trực tổng đài trả lời rằng ĐSQ Việt Nam tại Chile sẽ kiêm nhiệm khu vực Peru và cho em số điện thoại + email của ĐSQ tại Chile.

Em liên lạc tới ĐSQ Việt Nam tại Chile thì được thông báo là liên hệ ĐSQ tại Brazil để làm thủ tục xin cấp lại hộ chiếu; và cho em một contact có đuôi gmail.com.

Em lên trang web của ĐSQ tại Brazil tìm thông tin liên lạc. Em gọi điện thoại quốc tế tới Brazil theo số “ĐƯỜNG DÂY NÓNG SỨ QUÁN” như thông báo trên tất cả các trang web nhưng đã 2 ngày liên tục gọi theo giờ làm việc thông báo trên trang web, nhưng KHÔNG MỘT CUỘC NÀO CÓ NGƯỜI NHẤC MÁY…

Hoá ra là chỉ có dây nhợ giăng mắc chơi cho vui, chứ chả có người nghe. Nói cách khác, cái được mệnh danh là TỔNG ĐÀI BẢO HỘ CÔNG DÂN chỉ là một màn trình diễn thời trang của Bộ Ngoại Giao Việt Nam thôi. Mà ở cái xứ sở này thì bộ nào cũng vậy. Cá mè cùng lứa cả.

Đại Sứ Quán nào cũng có điện thoại nhưng chả ai nhấc máy. Địa phương nào cũng đều có Văn Phòng Tiếp Dân nhưng không có người ngồi. Ngày 11 tháng 9 năm 2019, báo Dân Trí đi tin : “Không ít Giám đốc Sở 5 năm liền không một lần tiếp dân.”

Năm năm không phải là thời gian đáng kể, nếu so sánh với nội dung bản tin của báo Sài Gòn Giải Phóng – số ra ngày 29 tháng năm 2019:

Tại huyện Hóc Môn, bà Nguyễn Kim Sang (ngụ xã Xuân Thới Đông) có lô đất hơn 600m2 gia đình đang sử dụng bỗng nhiên bị UBND huyện cấp giấy chứng nhận cho người khác. Suốt từ năm 2007 đến nay, bà Sang đã đi khắp nơi từ xã, huyện đến thành phố yêu cầu được gặp lãnh đạo nêu vụ việc, nhưng đều bị từ chối.

“Xã bảo lên huyện hỏi, vì trên đó họ cấp giấy; lên huyện thì nói về xã. Lên thành phố thì lại bảo về huyện, xã gặp lãnh đạo, vì dưới đó họ nắm được việc. Cứ thế, hơn 10 năm rồi tôi vẫn chưa gặp được ai”, bà Sang bức xúc nói.

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Trên bảo mà dưới không nhe chăng? Chả có khác biệt “trên/dưới” gì đâu. Chúng đều cùng một giuộc như nhau cả:

Sáng ngày 8 tháng 8 năm 2019, đoàn nhân sĩ trí thức mang bản Tuyên bố Biển Đông đến trước Văn phòng Quốc hội với mong muốn trao tận tay bản Tuyên bố cho đại diện văn phòng, nhưng đoàn không được vào. Bản tuyên bố sẽ được gửi đến Văn phòng Quốc hội qua đường bưu điện… (“Quốc Hội Của Dân Mà Không Tiếp Dân.” RFA – 08/08/2019).

ĐT không có người nghe, văn phòng tiếp dân không có người ngồi thì bản Tuyên Bố Biển Đông  chắc gì đã có người mang chuyển và người đọc? May mắn là Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng biết tất tần tật những bất cập của chính phủ hiện hành – theo như tường thuật của báo Thanh Niên, đọc được hôm 13 tháng 10 năm 2019:

Chiều 12.10, phát biểu bế mạc Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành T.Ư Đảng khóa XII, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh việc “chỉnh đốn Đảng … để lấy lại niềm tin và tình thương yêu, quý trọng của nhân dân.” Sao không “chỉnh cái mả mẹ đốn cái mả cha của chúng mày đi” cho xong chuyện!

Nó chỉ mất một thứ: văn hoá

Huy Chiêu to K75 LƯƠNG VĂN CAN
Tui nhớ mang máng hồi lớp 12 học Triết với thầy Hồ công Hưng, thầy nói : văn hóa là cái còn lại khi mọi thứ đã mất hết … ( nhớ mang máng là vậy )

La culture, c’est ce qui reste quand on a tout oublié

Nguyễn Thành Xuân to NHÓM ẾCH VÊ

💟💟💟

An Nguyen to Cựu Học sinh Pétrus Trương Vĩnh Ky’

MIỀN NAM VẪN CHÌNH ÌNH ĐÓ, KHÔNG MẤT ĐI ĐÂU…

Nó chỉ mất một thứ: văn hoá.

Nghe ông anh Thành Lộc kể câu chuyện ở quán bún bò của một gia đình gốc Huế trên đường Cao Bá Nhạ có chú trai con bà chủ mỗi lần tính tiền đều lễ độ bặt thiệp làm anh luôn dừng đũa để nghe, chợt nhớ tới câu chuyện nho nhỏ này.

Hôm trước, vào một buổi chiều muộn, sau khi mua ít đồ từ chợ ABC bước ra, tui thấy một bà cụ chừng bảy mươi. Bà ăn mặc đẹp đẽ thẳng thớm, tóc bới cao, gương mặt trang điểm nhẹ, bày chiếc bàn xếp ra sau đuôi xe mình, đặt mấy nải chuối xanh trên đó. Ngang qua, bà cười thật tươi với tui:

– Cậu ơi, mua giùm tui nải chuối đi cậu, chuối xiêm đen nhà trồng ngon lắm.

Cái thằng chẳng mấy khi ăn chuối định cám ơn rồi lướt qua nhưng đành dừng lại. Có lẽ bị nắm níu bởi cái giọng nói quá chừng ngọt.

– Bao nhiêu một nải vậy bà ơi?

– Dạ thưa cậu, năm đồng. Cái này là chuối xiêm đen nên nó mắc hơn chuối thường một chút.

– Vậy bà cho con hai nải nhe.

– Cậu ơi, sắp tối rồi, hay là cậu lấy giúp bà già bốn nải này luôn đi. Ăn hổng hết mình bỏ tủ lạnh hoặc nấu chè hay làm chuối chiên cũng ngon. Chưn cẳng tui bị khớp, ngồi từ chiều giờ bán được có một nải. Tối rồi, cậu lấy hết, tui tính 18 đồng thôi.

– Dạ được rồi, bà lấy hết cho con đi.

Bà cẩn thận gói mỗi nải vô từng bịch riêng, còn dặn dò thêm cách phân biệt chuối xiêm đen và xiêm thường. Thằng tui cứ đứng xớ rớ hoài, hỏi thăm đủ thứ. Là để được nghe cái giọng nói ngọt mềm, được nghe cái cách nói của một-người-miền-Nam-cũ khi trước mỗi câu trả lời, bà đều “dạ thưa cậu”.

Thấy đâu đó bóng dáng bà nội bà Tư, thấy mình như đang đứng giữa cái vùng đất đã từng được lớn lên, với những con người hiền hoà, khiêm nhường và quá đỗi ngọt ngào trong ứng xử. Tự nhiên thấy quê hương ở ngay trân chỗ này, ngọt ngào vô phương.

Bà Tư, bà nội hay bà bán chuối của tui, chẳng ai được học cao nhưng cái văn hoá ứng xử của họ sao mà văn minh mà dễ thương quá trời quá đất. Nói tới đây, tự nhiên so sánh, rồi tiếc ngẩn tiếc ngơ cái văn-hoá-miền-Nam. Ai tiếc nuối những phố phường thênh thang xưa cũ, những áo dài thắt eo hay thể chế Cộng Hoà gì đó, cứ việc. Riêng tui, tui tiếc nuối một miền Nam hiền hoà, văn minh và lịch thiệp. Miền Nam vẫn chình ình đó, không mất đi đâu. Nó chỉ mất một thứ: văn hoá.

***
Cái miền-Nam tui đang nói tới được tính từ vĩ tuyến 17 trở vào.

***
Chia sẻ riêng với mấy bạn trẻ: Thiệt ra, khoảng một nửa thành công trong cuộc sống của các bạn sẽ được quyết định bởi cách các bạn xài những “dạ”, “thưa”, “cám ơn”, “xin lỗi”. Thiệt.

TÒNG THANH PHẠM

Nhờ nâng điểm cho 20 thí sinh THPT Hà Giang để “tạo phúc”

Nhờ nâng điểm cho 20 thí sinh THPT Hà Giang để “tạo phúc”

Bà Lê Thị Dung, Phó Phòng An ninh chính trị nội bộ (PA03) công an tỉnh Hà Giang hôm 15/10/2019 khai trước tòa án rằng, bà nhờ Trưởng phòng khảo thí tỉnh nâng điểm cho 20 thí sinh trong đó có con của mình chỉ nhằm để tạo phúc, chứ không có lợi lộc gì.

“Chính bản thân tôi lúc đi nhờ chỉ nghĩ tới việc tạo phúc, chứ không nghĩ anh Hoài (Trưởng phòng khảo thí Hà giang) nâng tới ngần ấy điểm. Lúc đó tôi mới biết đó là vi phạm pháp luật” – mạng báo PLTPHCM dẫn lời bà Dung nói.

Hội đồng xét xử tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang sáng nay xét hỏi bà Lê Thị Dung, bà này bị đưa ra xét xử về tội “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ để trục lợi’.

Theo cáo trạng, do mối quan hệ quen biết, bị cáo Dung đã nhờ và được Trưởng phòng khảo thí Nguyễn Thanh Hoài giúp nâng điểm cho 20 thí sinh trong đó có người được nâng gần 30 điểm mà không có hứa hẹn vật chất gì.

Một luật sư chất vấn bà Dung về nghi vấn có nhiều thí sinh từ tỉnh khác đến Hà Giang dự thi và mỗi suất thi đỗ vào các trường công an, nếu được nâng điểm sẽ phải trả từ 1 – 1,2 tỉ đồng.

“Bị cáo là công an và có thấy rằng cần phải đề nghị cơ quan tố tụng, các cơ quan chức năng làm rõ vấn đề này, nhằm làm trong sạch lực lượng công an hay không?” – mạng báo Tuổi trẻ online dẫn lời một luật sư hỏi trong phiên tòa.

Cựu Phó phòng An ninh Chính trị nội bộ tỉnh Hà Giang khẳng định mình giúp các thí sinh chủ yếu vì tình cảm, không phải vì tiền. “Nhưng nếu dư luận nói tôi làm vì tiền, vì lợi ích thì tôi cũng xin đề nghị các cơ quan chức năng làm rõ” – bị cáo Dung nói.

Các bạn nghĩ sao?

Image may contain: 2 people, text

Nam sinh lớp 12 lắp ráp thành công ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời chở được 12 người

Cuộc đời của em này rắc rối từ đây vì sự phát minh của em???

DANTRI.COM.VN
(Dân trí) – Tiếp nối thành công từ chiếc xe ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời với kiểu dáng giống thương hiệu Volkswagen, em Ngô Việt Cường, học sinh lớp 12A11 trường THPT Tống Văn Trân (huyện Ý Yên, Nam Định) tiếp tục lắp ráp thà…

Cần truy tố tội ác chống lại nhân loại !!

Image may contain: 1 person, text
Phan Công Hải

Cần truy tố tội ác chống lại nhân loại !!

Thông qua VN Parma, bọn buôn bán thuốc giả đã đưa thuốc tây giả vào 109 bệnh viện và rất nhiều nhà thuốc khác. Bệnh nhân không chết vì bệnh mà không có tiền mua thuốc hay vì có tiền mà không có thuốc. Mà bệnh nhân chết vì mua phải thuốc giả. Hành vi buôn bán thuốc giả có tổ chức này là hành gián tiếp giết người hàng loạt. Dưới góc nhìn công pháp quốc tế, thì hành vi này đã phạm vào tội ác chống lại nhân loại. Bà bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến và thuộc cấp phải chịu trách nhiệm vụ việc tội ác này. Do đó, cần phải truy tố tội ác chống lại nhân loại!

Tại sao người đi xuất khẩu lao động nước ngoài hầu hết lại do các đầu mối tư nhân tuyển dụng, giải quyết visa với giá cắt cổ?

Lê Vi

Tại sao người đi xuất khẩu lao động nước ngoài hầu hết lại do các đầu mối tư nhân tuyển dụng, giải quyết visa với giá cắt cổ?

Một người ra nước ngoài lao động kiếm sống không chỉ cho mình mà cho cả gia đình. Họ phải làm việc đầu tắt mặt tối, vậy mà họ phải dành dụm, bỏ ra khoảng 1/3 thu nhập từ những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và nước mắt để gửi về trả nợ cả vốn lẫn lãi cho bọn môi giới.

Tại sao ngành Lao động, thương binh và xã hội từ trung ương tới địa phương không công khai chỉ tiêu và qui trình tuyển dụng mà cố tình tạo ra tình trạng mập mờ về thông tin để dung dưỡng bọn môi giới? Phải chăng họ muốn thông qua bọn bất lương để bóc lột những mảnh đời cơ cực phải tha hương làm việc xứ người?

Tôi muốn dành câu hỏi này cho ông Đào Ngọc Dung, Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và xã hội, cũng như dành cho các ông bà đại biểu Quốc hội tự nhận là công chính.

Rất bức xúc khi được biết nhiều mảnh đời cơ cực lao động xuất khẩu phải dành tới 1 năm lao động trong thời hạn làm việc 3 năm ở xứ người để “còng lưng kéo cày” trả nợ cho bọn ăn trên ngồi chốc (cả quan chức và môi giới).

Trần Quốc Quân

Tại sao người Công Giáo vinh dự làm dấu và cầu nguyện trước khi ăn?

CHUAYEUCON.COM
LÀM DẤU LÀ CHUYỆN RẤT NHỎ, RẤT VẶT VÃNH, NHƯNG ĐỪNG COI THƯỜNG VIỆC NHỎ, VÌ LỖ NHỎ CÓ THỂ LÀM ĐẮM CHÌM TÀU LỚN. MỘT GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO MÀ KHÔNG CẦU NGUYỆN TRƯỚC KHI ĂN, SẼ TRỞ THÀNH MỘT GIA ĐÌNH NGOẠI GIÁO. MỘT NGƯỜI CÔNG GI...