SÁNG MẮT CHƯA?

Bảo Nhi Lê
 SÁNG MẮT CHƯA?

Đỗ Ngà

51 năm trước, có một gia đình ở tại Sài Gòn đã trưng dụng căn nhà của mình để cho những kẻ khát máu làm nơi ẩn náu và lên kế hoạch giết hại đồng bào mình. Thế rồi cuộc tàn sát ấy đã nổ ra, đồng bào bị giết la liệt, sự tang thương xảy ra mọi góc phố, mọi con hẻm. Thế nhưng kẻ đó- người chủ nhà ấy vẫn không nhận ra mình đã gián tiếp làm cho đồng bào đau thương mất mát. Thế rồi 6 năm sau, kẻ khủng bố ấy đã chiến thắng, và tất nhiên chủ căn nhà – ân nhân của đảng cũng được những kẻ hàm ơn mình ban phát “ân sủng”. Căn nhà đó đã được ban cho danh hiệu “di tích quốc gia” và gia đình họ được tiếng thơm “gia đình có công với cách mạng”.

Ngu muội đang sống trong xã hội tự do mà không hiểu giá trị của tự do nên giúp khủng bố, và dù cho đến thời đại internet họ cũng không nhận ra. Mãi cho đến khi thần chết chập chờn ghé đến hỏi thăm thì chủ nhà mới chợt phát hiện ra cái “ân sủng” ấy hóa ra là gông cùm đáng sợ. Cái danh hão “di tích quốc gia” ấy cuối cùng phục vụ cho ai? Chẳng phục vụ gì cho chủ nhà mà phục vụ cho mục đích khoe khoang chiến tích của đảng mà thôi. Một căn nhà ở vị trí đắc địa, chỉ cần cho thuê mặt bằng là đủ sống phè phỡn mà không cần lao động. Nếu bán căn nhà này đi thì có thể hốt được một núi tiền, khi đó chủ nhà có thể dùng tiền ấy đuổi thần chết đi xa. Ấy vậy mà chủ nhà đều không có quyền cho dù rất cần tiền.

Không biết người chủ căn nhà ấy họ có hiểu từ “ăn mía xả bã” hay không? Phần ngọt nhất của cây mía ai đã chiếm? Đảng. Còn phần bã mía khó nuốt kia ai đã phải ngậm nó? Chính chủ nhà. Nói thẳng ra là ông chủ quán Phở Bình đó đã và đang dùng cái miệng và bao tử của mình làm sọt rác cho đảng ăn mía xong rồi ném bã vào trong đó. Như chúng ta biết, đảng đã có chiến thắng nhưng ai phải đi tù dưới thời VNCH? Chủ nhà. Đảng đã có căn nhà đắc địa làm bia tưởng niệm phục vụ cho việc PR chiến tích của đảng, nhưng ai phải sống túng thiếu ngay trên căn nhà đắc địa có thể đẻ ra tiền đó? Chủ nhà. Vậy mà cho đến hôm nay, đã 51 năm sau ngày giúp đỡ đó, đảng vẫn còn buộc chủ nhà phải hy sinh đi căn nhà của mình. Nhà mang tiếng là của chủ, đất mang tiếng là của chủ nhưng quyền sử dụng là của đảng (giống kiểu “đất đai sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý”). Chủ nhà là ân nhân, đảng là kẻ hàm ơn, ấy vậy mà hôm nay chính ân nhân lại phải quỳ lạy kẻ hàm ơn ban cho mình những thứ vốn thuộc về mình. Không biết ông chủ quán Phở Bình kia có thấy chua chát không nhỉ?

Phải công nhận là, ông chủ Phở Bình đã đóng góp một phần cho cái chiến thắng của đảng. Sau chiến thắng ấy ông chủ tiệm phở này lại gồng mình chiến đấu với tử thần còn nhà cửa thì lại phục vụ cho đảng. Trong khi đó, trên thượng tầng chính trị của đảng này, bọn hàm ơn ông đã dùng những đồng tiền xương máu của dân trong đó có tiền thuế của ông để đi sang Ấn độ chơi bời, chơi chưa đã chúng lại “quá cảnh” sang Anh chơi tiếp. Chơi thỏa tích chúng lại mang đại dịch về nước đổ trên đầu nhân dân. Không biết ông chủ Phở Bình kia có nhận ra thực trạng như thế không? Không biết như thế đã đủ làm cho ông sáng mắt chưa nữa?

Đỗ Ngà

Image may contain: 2 people, text

DỖ DÀNH CŨNG KHÁC

Image may contain: 1 person, standing, dog, hat, tree, outdoor and nature
Nguyễn Ngọc Tư

“Họ còn phải cố tới chừng nào, trên mảnh đất nhàu nát bởi bão lũ. Nhưng cuộc biển bị bức tử, sông chết mòn này đâu phải bởi trời…”

DỖ DÀNH CŨNG KHÁC

(Nguyễn Ngọc Tư)

Thằng em họ bán đất bỏ xứ đi sau bốn mùa tôm thất bát, không phải tự dưng bạn nghĩ cái kết cuộc cả nhà nó đùm gói lên xe đò đi miền đông làm mướn cũng có phần lỗi của mình. Mùa đầu nó trắng tay, bạn bảo không sao đâu. “Rồi xui rủi sẽ qua, ngày mai là ngày mới”, bạn nói vậy ở mùa hai. Mùa ba em trắng tóc với những món nợ như thòng lọng treo trước mặt, bạn vẫn khăng khăng trời đâu phụ người ta hoài.

Bây giờ nhớ lại, cái gọi là động viên, lại giống như ru thằng em ngủ quên trong ảo tưởng. Bởi lúc nói những lời hời hợt đó, cả hai ngồi ngay dưới bến, ngó dòng sông vẫn cợn phù sa, nhưng sắc nước bầm lại, xanh xám như con bịnh lâu ngày. Đồng tôm của thằng em chỉ cách những ống xả thải của mấy nhà máy chế biến thủy sản chừng chục cây số, và khoảng cách chừng đó về phía Bắc, là chợ, nơi còn hàng ngàn căn nhà dầm chân trên quãng sông nhuộm nước đen trong bao nhiêu tắm giặt, rác rến.

Lạc quan cho mấy, cũng biết con sông mà chị em bạn từng tắm mát của ba mươi năm trước, nơi những người đàn bà xóm Lá giặt áo gội đầu, dòng nước tinh sạch ấy không bao giờ trở lại. Giờ rửa chân còn ngại, nói gì đến lấy nước đó làm chỗ sống cho tôm, vốn là loại đỏng đảnh khó chiều. Vậy mà bạn vẫn bỏ qua thực tại, dỗ lấy được, giống hệt dân xóm Lá động viên nhau sau những rằm những ba mươi giở lú chỉ thấy toàn rác và bọt nước, rằng không sao đâu, biết đâu mùa tôm đang chờ ở con nước tới.

Cũng những con người này, hồi còn làm lúa vụ một vụ hai, có năm mưa dầm nhấn chìm ruộng sạ, họ nói có sao đâu, còn chút lúa đít bồ, nay mai nước rút ủ giống lại. Có quãng bắn nhau dữ quá, họ phải bỏ xóm ra chợ tản cư, tự nhủ không sao đâu, bom đạn rồi cũng tạnh (nghe nói bom mắc lắm, tiền đâu mà mua dội xuống hoài), chừng ngừng chiến lại về vườn lên liếp trồng rau. Còn đất còn sông là còn hy vọng.

Những lời khích kệ kiểu đó bắt rễ từ đáy lòng, nở trên môi, như một cách đỡ nhau đứng dậy, khi căn nhà trong xóm bị bom vùi, khi người đổ xuống vì đạn lạc, khi cơn bão đi qua, mùa giáp hạt quá dài. Mấy chữ “không sao đâu”, “kệ nó, tính sau, sớm mai mặt trời lại mọc” mang tinh chất của hy vọng, cơ hội làm lại, tin vào sự từng trải trước bất trắc ở đời. Ông trời đâu có xéo xắt con người ta mãi được, ý nghĩ ấy như đức tin.

Coi lại, dân xứ mình dễ dỗ. Mấy cuộc chiến qua, xương thịt mất đi được yên ủi bởi tấm bằng tổ quốc ghi công treo vách, một chút tiền cho người thân, buổi thăm chớp nhoáng nhân ngày lễ. Bên thất trận, vẫn những bó xương buồn hiu, được vỗ về bằng một vài đại lễ cầu siêu, rất lâu sau. Và người bị bứt, bị nhổ khỏi rừng ruộng, bị ru ngủ trong những khu tái định cư sực mùi vôi mới quét, để thức dậy thấy mắt cay chẳng biết sinh kế ra sao, kiếm ăn cách nào với cuộc đời phía trước.

Chỉ trẻ con mới khiến người lớn biến dỗ dành thành nghệ thuật. Đứa trẻ tập xe đạp xước gối sẽ nhớ ba nó vừa thổi vào vết thương vừa nói, “cái thẹo này chắc tự hào lắm, nhờ nó mà cu Tí biết chạy xe”, hay cậu học trò yếu đuối không quên điểm mười của ông thầy thể dục dù cậu về đích sau cùng, “bởi vì em đã không bỏ cuộc”. Cũng là một cách bảo con nín đi, mẹ lại nói có muốn uống chút sữa không, khóc nhiều thì phải bù nước.

Bạn từng nghĩ cuộc san sẻ khó nhằn nhất là với ai đó vừa tiễn người thân về đất. Nói với bà mẹ vừa mất con rằng thôi cứ nghĩ duyên nợ với nhau chỉ chút này, hay “thằng nhỏ vẫn ở đâu đây, chỉ cần mình tin là có”, thực chất là sáo mòn. Rồi nhận ra, với một số nỗi đau, góp mặt đã là vỗ về, ngồi im lặng bên họ, nghe tổn thương lên tiếng, không nhất thiết phải nói gì, nhất là những lời vô nghĩa.

Từ biển bị bức tử, lại thấy dỗ dành những con người bị mất biển kia cũng khó kém gì. Tới với họ, ngồi nghe nỗi mặn, không xoa dịu là bao. Nói “đêm rồi sẽ qua”, có khi bị đánh chảy máu mũi, bị phỏng rát dưới bao ánh nhìn thù nghịch, “rốt cuộc thì mi chọn bên nào?”. Bởi những con người đó, kể cả đứa trẻ vừa mới chào đời kia, sẽ không chờ được ngày biển hồi sinh, trở lại như hồi chưa bị đầu độc.

Bảo “không sao đâu” là lừa gạt, “sẽ có cách” là trì hoãn (thực chất là chẳng có cách nào), nhưng nói “khổ gì cũng trải qua rồi, cố chịu thêm chút nữa” thì đã bước qua ranh ác. Họ còn phải cố tới chừng nào, trên mảnh đất nhàu nát bởi bão lũ. Nhưng cuộc biển bị bức tử, sông chết mòn này đâu phải bởi trời. Thật không biết an ủi gì cho phải với những người trước mặt là núi chắn, biển chết sau lưng, chỉ còn những đám mây trên đầu, lủ khủ nhưng không ăn được.

Đời sống dời đổi không ngừng, nên vỗ về nhau cũng không thể xài cách cũ. Ngoài những ưu phiền tự nhiên như tuổi già, bệnh tật, quanh bạn ngó đâu cũng thấy người cần được dỗ, như thanh niên xóm Lá lần lượt bỏ xứ đi làm mướn, thằng bạn bị lọt hố ga gãy mấy cọng xương sườn, bên nhà em chồng trận mưa nào cũng ngập vì nước ngoài đường tràn vào.

Tới lúc nào đó, mạnh ai nấy tự dỗ mình, chứ còn sức đâu mà ủi an nhau. Khi ấy người ta ru tổn thương bằng gì khi “không sao đâu” đã hoàn toàn vô dụng. Nhưng cách nào thì dỗ dành ai đó đang đau, tuyệt đối, không thể nào, bằng bạo lực.

CÓ THỂ CÁC BẠN CHƯA ĐỂ Ý ĐẾN CON VIRUT CORONA VŨ HÁN…? NGHÈO CŨNG LÀ ĐIỀU MAY MẮN.!

CÓ THỂ CÁC BẠN CHƯA ĐỂ Ý ĐẾN CON VIRUT CORONA VŨ HÁN…? NGHÈO CŨNG LÀ ĐIỀU MAY MẮN.!

Mình theo dõi dịch bệnh cúm Tầu từ khi mới khởi phát tại Việt Nam,giai đoạn một có 16 người dương tính với cúm Tầu hầu như mọi thông tin bị bịt kín mít, rò rỉ trên báo chí thì toàn mập mờ như ma chơi, lên không thể khẳng định được điều gì về thông tin người bệnh cũng như thân nhân của họ…? Giai đoạn hai từ khi Hoa Kỳ và Liên minh tiền tệ tuyên bố gói hỗ trợ các nước bị dịch bệnh nặng nề về virut cúm Tầu thì hàng loạt các bệnh nhân được phơi bầy khá rõ nét, kể cả tên tuổi thân nhân..!

Nhưng điều hay nhất, ưu điểm nhất của cái anh cúm Tầu này, là toàn xơi cái bon bất chính lắm tiền nhiều của, liên quan đến quan chức và quan chức, cái đặc biệt nữa là xơi luôn anh phó ban lý luận trung ương, tòi luôn ra những thói hư tật xấu của mấy anh ra trước bàn dân thiên hạ, dân đen được xem luôn màn cúm tầu lột trần truồng các quan chức có lương tâm ròi bọ một cách hả hê.. họ chửi rủa cười cơt, bêu rếu.. ngay như vị chủ tịch nước tổng bí thư cũng im re trước dư luận chẳng thấy thanh minh thanh nga gì..?

Cái điều hay nữa là con virut cúm Tầu này chưa ngoạm nhầm vào tầng lớp người nghèo ? Có bạn nào thấy anh xe ôm, chị bán rau,thịt,cá, nào ngoài chợ, nơi mà dễ nhiễm bệnh nhất bị nó ngoạm chưa..? Chỉ có một cậu hướng dẫn viên du lịch,một cô bán siêu thị bị ngoạm nhầm vì đi cùng với bọn có kinh tế thôi..? Nhưng cũng thấy oan oan vì tầng lớp dân nghèo bị cách ly chẳng làm ăn gì được..!

ÂU RẰNG NGHÈO CŨNG LÀ ĐIỀU MAY MẮN HẠNH PHÚC CÁC BẠN NHỈ…!

Image may contain: 2 people
No photo description available.
Image may contain: 1 person, text

Tu dưỡng của mẹ là sự giáo dục tốt nhất dành cho con

Tu dưỡng của mẹ là sự giáo dục tốt nhất dành cho con

Một người mẹ tốt không cần phải giàu có, cũng không nhất định phải tài cao học rộng. Sự tu dưỡng của mẹ mới là sự giáo dục tốt nhất dành cho con yêu.

Có câu nói “Đặt con vào dạ là mạ đi tu”, hàm ý người phụ nữ khi được ban thiên chức làm mẹ chính là lúc bắt đầu một quá trình tu dưỡng bản thân. Đi tu ở đây không có nghĩa vào chùa xuống tóc, hay ở nhà tụng kinh niệm Phật, cũng không phải bắt buộc ăn chay, mà kỳ thực chính là trong nếp sống hàng ngày đều chú trọng đạo đức, tu sửa tâm tính. Quá trình ấy có lẽ không chỉ dừng lại ở 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau, mà kéo dài suốt cuộc đời.

Mẹ thay đổi thói quen, sở thích của mình chỉ vì con

Bắt đầu từ lúc mầm sống nhen nhóm trong dạ, người mẹ trở nên chú ý tới từng bữa ăn và giấc ngủ của mình. Từ giờ, mẹ không phải chỉ sinh hoạt cho một mình mẹ, bởi hơn hết cả là vì những điều tốt lành nhất cho con. Có những món ăn cảm thấy thật ngán nhưng vì mang đến dinh dưỡng cho con nên mẹ vẫn cố gắng ăn. Nếu như trước kia, mẹ yêu thích màn đêm yên tĩnh và thường thức khuya để làm việc và suy ngẫm, thì từ khi mang thai mẹ đều đi ngủ sớm vì con yêu. Mẹ thậm chí ngay lập tức từ bỏ món cà phê và những thứ nước ngọt yêu thích vì biết nó không có lợi cho thai nhi, dù trước đó mẹ uống đến thành quen hàng ngày.

Có thêm cả nhiều việc không tên nữa đã thực sự làm thay đổi cuộc sống của mẹ. Đúng là mẹ đã từ bỏ rất nhiều ham muốn của bản thân. Giờ đây, làm mọi việc mẹ không còn chỉ nghĩ đến cái tôi của mình. Thật ra, đó chính là một quá trình tu dưỡng.

Mẹ nuôi dưỡng trái tim nhân từ cũng vì con

Hơn thế nữa, mẹ tập cho mình thói quen luôn nghĩ tốt cho người khác, luôn có thể lý giải được mọi hành động vô lý bằng một trái tim từ bi. Mẹ hiểu rằng “chịu thiệt là Phúc”, mà Phúc này là để dành cho con. Nhờ thế mà tấm lòng mẹ rộng mở, giúp mẹ luôn vui vẻ an hòa, dù chuyện gì có xảy ra cũng không hề nóng giận từ trong tâm. Thực chẳng dễ dàng chút nào phải không? Ai cũng biết người mẹ cần vui vẻ để tốt cho thai nhi, nhưng sự vui vẻ ở bề mặt thì không có tác dụng, mà sự nhân hậu trong sâu thẳm tâm hồn người mẹ mới là tốt nhất cho đứa con. Vì sao mà dù khó mẹ vẫn có thể làm được? Bởi vì con chính là nguồn sức mạnh để mẹ có thể vượt qua giới hạn của bản thân thực hành tu tập hàng ngày.

Ai đã từng đọc về thai giáo sẽ biết rằng có rất nhiều việc cụ thể người mẹ cần làm cho con như là nói chuyện với con, cho con nghe nhạc cổ điển… Đó chính là những món ăn tinh thần thật sự tốt cho em bé, và trên hết chúng giúp gắn chặt thêm mối liên hệ giữa mẹ và con, khiến cho đứa trẻ ngay từ trong bụng đã cảm nhận được những tín hiệu từ người mẹ của mình. Tuy nhiên, ngay cả khi bạn không biết gì về thai giáo cũng như không có trong tay những dụng cụ cần thiết như đĩa nhạc và tai nghe, thì thực ra đứa trẻ hàng ngày vẫn ở trong bụng người mẹ và nhận mọi thứ tốt từ mẹ. Tấm lòng yêu thương và sự thiện lương của người mẹ đã ngấm ngầm thấm nhuần vào tâm hồn đứa trẻ, để nuôi dưỡng từ trong bụng một em bé với phẩm chất cao thượng vị tha.

Có lẽ quá trình mang thai mới chỉ là vạch xuất phát. Từ khi chào đời cho đến lúc lớn lên, em bé chịu nhiều ảnh hưởng của xã hội với muôn vàn điều tốt xấu. Thế nên, em càng cần biết bao một người mẹ không ngừng tu dưỡng bản thân để ở bên cạnh em và đặt cho em một nền móng làm người vững chắc.

Con tự giác học được lòng bao dung từ hành vi của mẹ

Có một câu chuyện có thật về một người mẹ đã nghiêm túc tu dưỡng bản thân hàng ngày và kết quả mang đến vô cùng xúc động. Chuyện kể rằng em bé 4 tuổi, con trai của người mẹ đó, trong một lần leo lên ghế để với quả lê ở trên bàn đã bị ngã xuống đất và làm đổ đĩa cơm. Theo lẽ thường, các bà mẹ sẽ giận dữ và quát tháo đứa trẻ. Tuy nhiên trong tình huống này, người mẹ chỉ lẳng lặng ra đỡ con dậy và dọn sạch chỗ cơm vương vãi trên đất. Không những người mẹ không cảm thấy nóng giận mà trong lòng còn tự nhận đó là lỗi của mình vì đã không dọn bàn luôn sau khi ăn. Điều ấy tưởng như đơn giản nhưng thật ra là kết quả tu dưỡng liên tục trong một thời gian dài của người mẹ.

Một ngày sau khi sự việc xảy ra, cậu bé kia lại tiếp tục làm đổ một nửa bát canh khi đang ăn. Người mẹ đã nói ngay trong tích tắc không do dự: “Không sao cả. Con vẫn ổn chứ?”. Rồi cô ấy lấy khăn giấy dọn sạch chỗ canh đổ và chu đáo nói với con mình: “Lần sau con cần phải cẩn thận hơn”. Sự thiện lương của người mẹ đã tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp khiến cả gia đình ở trong bầu không khí dễ chịu và yên vui. Còn người con thì từ đó trở đi rất hiếm khi làm đổ thứ gì.

Một hôm, người bố đứa trẻ không tìm được cái bấm móng tay đã cáu gắt và đổ lỗi cho vợ mình không để đúng nơi đúng chỗ. Khi chuẩn bị ra khỏi nhà để đi chơi với bọn trẻ con, anh gằn giọng với vợ mình: “Em hãy tìm cái bấm móng tay trước khi anh quay lại”. Bầu không khí thật sự căng thẳng. Lúc đó, người mẹ còn chưa kịp phản ứng gì, thì đứa trẻ 4 tuổi quay sang nói với bố: “Nếu sau khi chúng ta quay lại, mẹ vẫn chưa tìm thấy bấm móng tay, bố chỉ cần nói “Không sao cả!”. Quả thật, đứa con trai đã học được cách bao dung. Và kết quả cuối cùng đúng là “Không sao cả!”.

Có thể nói rằng một người mẹ hiền đức sẽ dưỡng thành những người con thiện lương. Từ khi mang thai cho đến lúc sinh con và nuôi dạy con khôn lớn là cả một hành trình vạn dặm vô cùng gian khó với rất nhiều công việc phải làm. Tuy nhiên, mỗi sự việc xảy ra đều là cơ hội để người mẹ tu dưỡng bản thân, từ đó làm tấm gương cho con cái noi theo. Quả thực, một người mẹ tốt không cần phải giàu có, cũng không nhất định phải tài cao học rộng. Sự tu dưỡng của mẹ mới là sự giáo dục tốt nhất dành cho con yêu.

Bài viết:
Đan Tâm
Ảnh bìa:
Shutterstock
Thiết kế:
Tea Tea

Image may contain: 2 people, text
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, sitting, table and indoor
Image may contain: 2 people
Image may contain: 1 person, sitting

SEX TOUR…?

Thuc Tran

SEX TOUR…?

LS Nguyễn Danh Huế

Là loại hình du lịch nước ngoài có gái đi cùng nở rộ khoảng 15 năm trở lại đây. Loại hình du lịch đắt đỏ này đương nhiên chỉ dành cho giới nhà giàu.
Sử dụng dịch vụ ‘sex tour” chủ yếu là giới doanh nhân và quan chức. Nếu như giới doanh nhân với tiền rủng rỉnh trong túi và sẵn thời gian nên họ có thể đi ‘sex tour” bất cứ khi nào họ muốn thì giới quan chức lại khó hơn, tuy “tiền không thành vấn đề” nhưng quan chức lại khó thu xếp thời gian và đặc biệt đi du lịch nước ngoài lại phải báo cáo hay xin phép và được tổ chức đồng ý. Vì vậy, giới quan chức hay lách để đi bằng cách vẽ ra các chuyến đi công tác nước ngoài để thực hiện ‘sex tour”.

Các chuyến công tác “vẽ” dễ nhất là “trao đổi, học tập kinh nghiệm” bởi vì mục đích của những chuyến đi này thì dễ đề xuất và nghe xuôi tai, khi đi về thì dễ báo cáo vì chẳng có gì đo lường được kết quả của việc “trao đổi, học tập kinh nghiệm” đó. Thế nên khi báo cáo tổng kết cứ “vẽ hươu vẽ vượn”, bịa ra cũng chẳng ai để ý. Có lý do chính đáng để đi nước ngoài là một chuyện, nhưng kèm theo đó thì lại tiết kiệm được một đống chi phí, nếu như giới doanh nhân đi ‘sex tour” phải tự mình bỏ hết chi phí thì giới quan chức khi vẽ ra được các chuyến công tác lại được chu cấp toàn bộ, có khi còn có tiền mang về, họ được ngồi máy bay hạng thương gia, ăn nghỉ tại các khách sạn 5 sao ở trung tâm, có tiền đi lại và tiêu vặt và tất cả tiền đó đều do dân đóng góp 

Tham gia vào đường dây ‘sex tour” để phục vụ các doanh nhân và quan chức thì đương nhiên là các em gái xinh đẹp, họ gồm đủ mọi thành phần nhưng phổ biến là người mẫu, diễn viên, họ được một số “ông bầu” gom vào 1 đường dây và luôn sẵn sàng khi huýt sáo là lên đường đi “diễn ở nước ngoài”, giá thì tùy loại và phụ thuộc vào nhan sắc, tên tuổi và thời gian mỗi chuyến đi dài hay ngắn, thấp thì vài ngàn đô, cao thì vài chục đến vài trăm ngàn, thậm chí cả triệu đô cho một chuyến. Các cô gái đi ‘sex tour” đa phần lười biếng và muốn kiếm tiền nhanh để khai thác tuổi thanh xuân, thường cứ có tiền là họ theo nhưng giới quan chức có vẻ được các cô thích hơn vì giới quan chức tiêu tiền không phải nghĩ vì họ kiếm dễ và tiêu tiền “chùa”, doanh nhân dẫu sao họ cũng cực nhọc mới kiếm được tiền nên đôi khi họ bỏ ra 1 xu thì cũng phải lấy lại 1 xu chứ chả cho không ai cái gì.

Giới quan chức ở nhà thì họ phải mang 1 bộ mặt khác, phải luôn tạo ra cái vỏ bọc là người đức cao vọng trọng, nói những lời hay ý đẹp và không dám ăn chơi vì dễ bị lộ. Khi ra nước ngoài thì họ như con tắc kè đổi màu, có khi về độ mất nết và sa đọa thì giới doanh nhân còn thua xa quan chức. Khi ở nước ngoài quan chức “yên tâm công tác”, không lo bị ai nhòm ngó nên tha hồ bộc lộ bản chất. Việc đi ‘sex tour” 1 lần sau đó về mua nhà cho các em rồi có con, rồi chu cấp cả đời cho các em để khi cần là có ngay chỗ để vui là chuyện chẳng hiếm trong giới quan chức.

Nhiều kẻ không có nhân cách vẫn có thể đóng vai người tử tế để rao giảng đạo đức cho cấp dưới và cho cả nhân dân. Miệng chúng leo lẻo về “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” nhưng chính chúng “đã tự diễn biến, tự chuyển hoá” từ lâu rồi. Buồn là vẫn nhiều người u mê và tin chúng.

https://www.facebook.com/Huebat/posts/3102894173078074

Nỗi khổ Việt Kiều

Image may contain: 1 person, text
Hoang Le Thanh

Các cháu đang du học hoặc đã tốt nghiệp từ các trường đại học nước ngoài, có đủ điều kiện ở lại làm việc, nên đọc bài nầy.

Mấy anh vịt kiều hồi hộp đừng đọc bài này nha, đọc xong lên máu bật ngữa ra sau tui không chịu trách nhiệm à.

Đặc điểm chung của các Việt Kiều thất bại:

Tác giả Quang Đô

1. Qua Mỹ tầm 10-15 năm, đa số học hết 12 năm dưới mái trường XHCN nên qua đây thấy cờ vàng 3 sọc đỏ, thấy những gì liên quan đến VNCH thì cay cú – tức tối lắm, nghe ai chửi cộng sản thì cảm giác nhột và khó chịu lắm như thể mình đang bị chửi.

2. Dốt tiếng Anh, đôi khi không đánh vần hay phát âm được bang mình đang ở, không biết thủ phủ của Bang mình là thành phố nào, thậm chí có thằng chỉ biết đường từ nhà tới chỗ làm – Tới chợ thực phẩm Việt Nam.

3. Dốt luật lệ nên hay làm bừa làm ẩu, đi bừa, đi ẩu rồi bị phạt. Hồ sơ, giấy tờ không biết đọc lại giấu dốt nên lắm khi gặp rắc rối với pháp luật, có khi bị người ta lừa => Về Việt Nam than Mỹ khó sống.

4. Dốt văn hoá hay chen lấn, đứng chắn của thang máy, giành chỗ parking, không giữ cửa cho người vô sau, không cám ơn khi có người giữ cửa dùm mình nên bị người bản xứ họ khinh, họ liếc => về Việt Nam than ở Mỹ bị kì thị, tự ti vì bị người ta coi là Mỹ vàng – Mỹ da màu.

5. Tối ngày cắm đầu đi làm 10-12 tiếng, được bao nhiêu gởi về Việt Nam – ăn không dám ăn, mặc không dám mặc => ở Mỹ khổ lắm, đi cày bục mặt chứ đâu được thảnh thơi như ở Việt Nam.

6. Qua tới Mỹ không lo học tiếng Anh, học văn hoá cứ vội vội vàng vàng đi kiếm tiền => cảm giác lạc lõng, hình như mình ko thuộc về nơi này, chỉ biết tiền bạc – vật chất.

7. Làm có tiền thì mua tầm bậy tầm bạ, đồ hiệu-iPhone – xe mắc tiền thay vì đầu tư cho việc học hành, khởi nghiệp, mua nhà cửa lo cho tương lai của bản thân và gia đình => Về Việt Nam than Mỹ khổ lắm, làm bao nhiêu trả bill hết chứ đâu có dư.

8. Lúc nào cũng đòi ăn đồ Việt Nam canh chua cá kho tộ, không chịu tập ăn đồ Mỹ – Mễ – Trung Đông – Hàn – Nhật – Ý => Về Việt Nam than ở Mỹ ăn uống khổ lắm, nhiều khi thèm tô phở ko có ăn

9. Không tìm cho mình 1 thú vui, đam mê lành mạnh tối ngày NHẬU – NHẬU – NHẬU nên tiền bia, tiền rượu, tiền mồi mỗi tuần cả trăm $ => Than tiếp là ở Mỹ làm hoài không dư.

10. Không giao lưu kết bạn với người bản xứ hay người Việt Nam đàng hoàng, cứ quanh quẩn mấy thằng bạn nhậu ất ơ, nhậu sau rồi rượu vào lời ra, rồi cãi nhau, thù ghét nhau, đâm chọt, phá hoại sau lưng lẫn nhau => Về Việt Nam than ở Mỹ tụi Việt Kiều chơi dơ lắm, không đoàn kết tình cảm như ở Việt Nam, toàn chơi xấu nhau.

11. Không chịu nhìn nhận thực tại là mình đang bắt đầu cuộc sống mới, cứ sống mãi cái vinh quang cũ thời còn ở Việt Nam, đi đâu cũng khoe tôi là ông này – bà kia ở Việt Nam, khoe nhiều người ghét người ta né, không thèm nói chuyện => Về Việt Nam than tụi Việt Kiều bên này chảnh chó, kì thị người mới qua lắm.

12. Sống ở Mỹ mà hồn thì cứ ở mấy quán nhậu, tiệm massage ở Việt Nam, cày cả năm rồi đem về nước xài bạt mạng trong 1-2 tháng xong qua cày tiếp => Nhiều ông sau 10 năm vẫn ở nhà thuê, đi xe cũ, tương lai mịt mù.

13. Năm nào cũng chỉ biết về Việt Nam chứ không thèm khám phá nước Mỹ rộng lớn, không thèm sử dụng cái quyền đi lại tự do tới cả trăm quốc gia khác nhau của cuốn hộ chiếu Mỹ => Kiến thức hạn hẹp chỉ biết mỗi Việt Nam và mơ hồ về nơi mình đang sống ở Mỹ.

14. Không trau dồi kiến thức về lịch sử, văn hoá đặc biệt là sợ nói chuyện chính trị, nghe ai nói chuyện chính trị là bàn ra, đâm bang kiểu: “Thôi lo làm kiếm tiền đi, chính trị để nhà nước nó lo” xong bị ngta cho ra rìa trong các cuộc nói chuyện => Tụi Việt Kiều ở lâu bên này sống chó lắm, toàn canh lúc ko có mặt mình mới nói chuyện, chắc tụi nó nói xấu người mới qua như mình đây mà.

15. Trâu già mà khoái gặm cỏ non, U40-U50 mà cứ mơ mộng gái 20, chân dài + eo thon, còn trinh, làm được bao nhiêu đem về Việt Nam nuôi gái, lãnh qua bị nó bỏ trong khi phụ nữ bên này độc thân hay single mom có mà đầy => Tiếp tục than ở Mỹ khổ lắm, cô đơn lắm, làm gì có tình yêu.

16. Tin tức ở Mỹ thì không coi, không cập nhật tối ngày cắm mặt vô ba cái hài nhảm – ba cái Youtuber bẩn chuyên than thân trách phận – bôi nhọ cuộc sống & cộng đồng Việt Nam ở Mỹ như Steven Tran, Dương Trung Hiếu, Thắng Trương, Phố Bolsa, Gregory Hùng Trần để tìm sự đồng cảm.

17. Quan trọng nhất là đéo thằng nào con nào chịu về, lấy lý do vì cuộc sống vì miếng cơm manh áo nên phải bám trụ ở cái xứ Mỹ địa ngục tư bẩn thúi nát này chịu khổ, …

Tác giả Quang Đô
Copy từ Fb: Nguyễn Lai
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2595147820772692&id=100008324985598

Ý – “CON NGỰA THÀNH TROIA” – ĐANG CHÌM THEO “VẬN MỆNH CỦA CHINA”! LÀM SAO CỨU?

Ý – “CON NGỰA THÀNH TROIA” – ĐANG CHÌM THEO “VẬN MỆNH CỦA CHINA”! LÀM SAO CỨU?

Cho đến ngày 11/3/2020, có đến 10.149 trường hợp viêm phổi Vũ Hán (Wuhan pneumonia) đã được xác nhận, trong đó 631 người tử vong tại Ý.
* Dư luận bàng hoàng, không khỏi ngạc nhiên khi Ý đang phải đối mặt với sự bùng phát bệnh dịch tồi tệ chỉ trong thời gian ngắn, và hệ thống y tế quốc gia đứng trước nguy cơ bất lực! VÌ SAO?

1/ “CON NGỰA THÀNH TROIA” CHO CHINA:

Bất chấp sự phản đối của Hoa Kỳ và Liên minh Châu Âu (EU), Ý đã chính thức ký thỏa thuận gia nhập “Một vành đai, một con đường” do Bắc Kinh đẻ ra, vào tháng 3/2019. Hoa Kỳ và EU lo lắng rằng Ý đã tự biến mình thành “con ngựa thành Troia”, cho phép Bắc Kinh khuếch trương kinh tế, thậm chí là quân sự và chánh trị, thâm nhập sâu vào châu Âu.

Sau đó, quí bạn có biết, chánh phủ Ý dần dần tách khỏi các quốc gia phương Tây để kết giao với 74 thành phố “hữu hảo” của nước Giữa (“trung quốc”)!

Chưa hết, giữa lúc nhiều nước tẩy chay “Viện Khổng tử” do Bắc Kinh đẻ ra, vì liên quan đến các hoạt động gián điệp, chánh phủ Ý lại rộng tay cho phép. Hai tuần trước thời điểm phát hiện dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán, vào ngày 27/11/2019, giới chức chánh quyền tại Piedmont, giới học giả, giáo dục của Ý đã hồ hởi có mặt trong lễ cắt băng khánh thành một cơ sở do Viện Khổng tử tại Torino chủ trì.

Vào tháng 1/2020, khi dịch bệnh đã bùng phát tại nước Giữa (“trung quốc”) rồi, nhưng Ý vẫn cho phép tổ chức tại Milan chuỗi sự kiện xoay quanh chiến lược “Một vành đai, một con đường”. Người đại diện cho chế độ Bắc Kinh lúc bấy giờ tuyên bố: “hợp tác người với người, bất kể ngăn sông cách núi”.

2/ BÙNG PHÁT DỊCH BỆNH VÌ “HỮU NGHỊ”:

Những thành phố hữu hảo, như Torino kết giao “hữu nghị” với Thẩm Dương, Piedmont “hữu nghị” với thành phố Tứ Xuyên, Milan “hữu nghị” với Thượng Hải, Venice “hữu nghị” với Tô Châu… , có “lạ” không, đều trở thành những thành phố bị phong tỏa vì nhiễm dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán hiện nay.

Ngày 7/3/2020, Nicola Zingaretti, người đứng đầu vùng Lazio và đứng đầu Liên đoàn Thanh niên Xã hội chủ nghĩa quốc tế, được chẩn đoán là bị nhiễm vi khuẩn Vũ Hán (Wuhan coronavirus).

Ngày 8/3, Alberto Cirio, người đứng đầu vùng Piedmont phía Bắc nước Ý và cũng là nghị sĩ EU, có kết quả nhiễm bệnh viêm phổi Vũ Hán…

Nước Ý, cách nào đó, đang bị Bắc Kinh đẩy lên ngồi chung một thuyền. Một khi chiếc thuyền này đắm, sẽ kéo theo nhiều người cùng đắm với nó.

🔸Nguyễn Chương MT

CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 13/3)

Những tin tức cập nhật mới nhất về diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán tại Trung Quốc, Việt Nam và thế giới.

(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố. 

Danh y Hoa Đà đúc kết 38 bí quyết vàng về sức khỏe

 

Chân dung Danh y Hoa Đà

Danh y Hoa Đà là 1 trong 4 nhân vật nổi tiếng nhất trong ngành Đông y TQ. 38 bí quyết này từng được xem là “phương châm sống thọ” của rất nhiều người. Bạn có thể tham khảo áp dụng.                  

  • Muốn sống khỏe mạnh thì phải dựa vào dưỡng sinh

Danh y Hoa Đà (145 – 208) là một thầy thuốc nổi tiếng thời cuối Đông Hán và đầu thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Ông được xưng tụng như một Thần y nổi tiếng không chỉ ở nội bộ đất nước Trung Quốc mà còn được biết đến rất nhiều trong các nước đồng văn hóa như Việt Nam, Nhật Bản và Hàn Quốc, được xem là một trong những ông tổ của Đông Y.

Ông cùng Đổng Phụng và Trương Trọng Cảnh được xưng tụng làm Kiến An tam Thần y, đồng thời cùng với Biển Thước, Trương Trọng Cảnh và Lý Thời Trân được xem là 4 vị đại danh y nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử Trung Quốc nói riêng và các nước có nền Đông y phát triển nói chung.

Sau đây là 38 lời dạy của Hoa Đà về sức khỏe và dưỡng sinh, được người xưa coi là “bí quyết vàng”. Nếu làm được, bạn sẽ hạn chế được bệnh tật phát sinh, cơ thể khỏe mạnh và tuổi thọ được kéo dài.

1, Tỏi là một kho báu quý giá, ăn chúng thường xuyên sẽ rất tốt sức khỏe.

2, Mỗi ngày ăn 2 quả táo, bệnh tật trong cơ thể sẽ không tìm đến bạn.

3, Mỗi ngày ăn một quả táo tàu, trường sinh bất lão không phải là chuyện xa vời.

4, Quả óc chó giống như một kho báu của núi rừng, ăn vào vừa bổ thận, vừa tốt cho não

5, Sắt không nấu chảy không thành thép, người không chăm sóc sức khỏe thì không thể khỏe mạnh

6, Cà rốt chính là “tiểu nhân sâm“, ăn thường xuyên sẽ có tinh thần và thể lực tốt.

7, Cà chua là trái cây có dinh dưỡng tốt, ăn vào sẽ trẻ đẹp và ít bệnh.

8, Dưa chuột nhỏ là một kho báu cho sức khỏe, ăn hàng ngày có thể giúp giảm cân và dưỡng nhan rất tốt.

9, Ăn cần tây nhiều hơn mà không cần hỏi lý do, vì đây là thực phẩm hạ huyết áp rất hữu ích.

10, Hành lá chấm nước sốt, càng ăn càng béo.

11, Ăn một bát cháo đậu xanh vào mùa hè, là một bài “thuốc tiên” trong việc giải độc, thanh nhiệt, giảm nóng.

12, Buổi sáng ăn 3 lát gừng, tốt như việc uống canh nhân sâm.

13, Phụ nữ nên ăn ngó sen 3 ngày liên tiếp, nam giới nên ăn gừng 3 ngày liên tiếp.

14, Ba ngày không ăn thực phẩm màu xanh lá cây, hai mắt sẽ vàng đi.

15, Thà ăn cơm không có thịt, nhất định không được ăn cơm mà không có canh.

16, Ăn canh trước bữa ăn, tốt hơn so với uống thuốc.



17, Ăn mì/miến nên ăn nhiều nước, để tránh việc (bác sĩ) phải khai đơn thuốc.

18, Buổi sáng ăn muối thì tốt, buổi tối ăn muối thì độc.

19, Thà thừa đồ ăn trong nồi, còn hơn tích đầy thức ăn trong dạ dày.

20, Mỗi bữa ăn nhịn đi một miếng (ý nói ăn ít) thì có thể sống đến 99 tuổi (ý nói sống thọ).

21, Thường xuyên ăn thực phẩm chay, giống như thường xuyên chăm sóc cái bụng của bạn (tốt cho đường tiêu hóa).

22, Thà không có thịt để ăn, chứ không thể thiếu đậu để ăn (ăn đậu tốt hơn ăn thịt).

23, Ăn cơm cho chút đường, vừa giàu dinh dưỡng vừa tốt cho sức khỏe.

24, Phải ăn sáng cho tốt, ăn trưa cho no, ăn tối cho khéo.

25, Ăn quá nhiều sẽ bị bệnh, ăn uống đúng mức, đúng giờ, đúng tiêu chuẩn thì sẽ an toàn sức khỏe.

26, Ăn uống vội vàng, nuốt thức ăn thô (không nhai kỹ) thì sẽ làm tổn thương dạ dày, gây hại đường ruột.

27, Nếu bạn muốn khỏe mạnh, thức ăn nên được nhai thành bột giấy (ăn chậm nhai kỹ trước khi nuốt).

28, Nếu bạn muốn bách bệnh tiêu tan, nên ăn uống để đói 3 phần (ý khuyên ăn no 70% nhu cầu).

29, Cứ để nước mắt chảy, bệnh tự nhiên sẽ giảm nhẹ (ý nói về tác dụng của khóc, không nên kìm nén cảm xúc).

30, Bậc trượng phu cũng có lúc phải rơi nước mắt, anh hùng bị chảy máu cũng phải rơi lệ (ý nói không nên kìm nén đau đớn, ngăn chặn cảm xúc tự nhiên).

31, Trong giấc ngủ, nên để cho trái tim ngủ trước, đôi mắt ngủ sau (thư giãn tinh thần trước khi ngủ).

32, Dùng thuốc bổ hay thực phẩm bổ, cũng không bằng việc làm cho trái tim khỏe.

33, Cơm chăm sóc cơ thể, âm nhạc lời ca chăm sóc trái tim và tâm hồn.

34, Mang trong mình một trái tim trẻ trung, cả đời bạn sẽ không biết đến sự già nua. Tâm hồn vui vẻ thì nhan sắc thanh xuân.

35, Một nụ cười có thể trẻ ra 10 tuổi.

36, Mỗi ngày cười 3 lần, khó khăn nào cũng qua, tuổi già sẽ chậm đến.

37, Thường xuyên mở miệng cười tươi, thanh xuân luôn tồn tại trên khuôn mặt bạn.

38, Một tiếng kêu khóc sẽ giúp bạn loại bỏ u sầu.

Trên đây là những lời khuyên của Danh y Hoa Đà dành cho người dân cách đây đã hơn 18 thế kỷ, tuy nhiên cho đến nay, hầu như chúng vẫn còn giá trị khoa học và ứng dụng rất cao. Nếu cảm thấy bổ ích, hãy chia sẻ cho bạn bè của bạn cùng tham khảo.