Thượng nghị sĩ Mitch McConnell: Tấn công đức tin của Thẩm Phán Barrett là tấn công đức tin của hàng triệu người Công Giáo Mỹ

Thượng nghị sĩ Mitch McConnell: Tấn công đức tin của Thẩm Phán Barrett là tấn công đức tin của hàng triệu người Công Giáo Mỹ

Đặng Tự Do

09/Oct/2020

Các thượng nghị sĩ Đảng Cộng Hòa đã lên tiếng chỉ trích các cuộc tấn công nhắm vào ứng viên Công Giáo Amy Coney Barrett, là người đang được đề cử của Tòa án Tối cao.

“Thật là một sự phân biệt đối xử thẳng thừng khi khẳng định rằng đức tin của Thẩm Phán Barrett là điều duy nhất khiến cô ấy không đủ tiêu chuẩn cho sự đề cử này,” Lãnh đạo Đa số Thượng viện Mitch McConnell tuyên bố hôm thứ Tư. “Mọi Thẩm phán Tòa án Tối cao trong lịch sử đều có quan điểm cá nhân về niềm tin”.

Đáp lại những lời chỉ trích của giới truyền thông và chính trị rằng đức tin Công Giáo của Barrett khiến cô không có khả năng phục vụ công lý, Thượng nghị sĩ McConnell đã lên án những gợi ý “rằng Thẩm phán Barrett quá Kitô, hoặc là một người theo một loại Kitô Giáo sai lầm, không thể trở thành một thẩm phán tốt”.

Nhận xét của Thượng nghị sĩ McConnell được đưa ra sau khi nhiều báo cáo hôm thứ Ba tập trung vào tư cách thành viên của Barrett trong nhóm People of Praise, và gợi ý rằng tư cách thành viên của cô trong nhóm có nghĩa là cô ấy tin rằng phụ nữ nên phục tùng nam giới.

Barrett hiện là thẩm phán tại Tòa phúc thẩm số bảy và trước đây là giáo sư tại Khoa Luật Đại học Notre Dame. Là một bà mẹ 7 con, cô là thành viên của People of Praise, một nhóm đặc sủng đại kết được thành lập vào những năm 1970 trong đó khích lệ các tín hữu tìm kiếm các ơn Chúa Thánh Thần để thực hành đức tin của họ trong cộng đồng.

Nhóm này trước đây đã bị chỉ trích là một “giáo phái” trong đó người chồng là “đầu” và người vợ là “nữ tỳ”. Đó là một diễn giải sai lầm bóp méo Kinh Thánh của các phương tiện truyền thông đang muốn quyết liệt chống lại đề cử này của Tổng thống Trump.

Đức Tổng Giám Mục Wenski đã lên tiếng phản đối việc giải thích sai trái các từ ngữ “đầu” và “nữ tỳ”.

Trong các thư gửi cho tín hữu Côlôsê và Êphêsô, thánh Phaolô khai triển mối tương quan giữa Chúa Kitô và Giáo Hội. Đây là đề tài độc đáo và rất phong phú của thánh Phaolô mà chúng ta không tìm thấy trong các sách Tân ước khác. Chính trong những thư này chúng ta mới thấy xuất hiện những từ như Chúa Kitô là đầu thân thể, là đầu Giáo Hội. Theo triết học Hylạp, đầu (képhalé) mang giá trị nguyên tắc sống, dưỡng nuôi các chi thể.

“Từ ‘Handmaiden’ (“nữ tỳ”) tiếng Latinh là ‘ancilla’ – có nguồn gốc sâu xa trong Kinh thánh và trong Tân Ước đặc biệt khi đề cập đến Đức Maria, Mẹ của Chúa Giêsu. Mẹ luôn tuyên bố mình là ‘nữ tỳ của Chúa’”, Đức Tổng Giám Mục Wenski nói.

Tóm lại, “đầu” và “nữ tỳ” không hàm ý người nam “thống trị” và người nữ “phục tùng” như những tuyên bố sai lạc của hai tờ báo trên.

Ngay trước khi Barrett được Trump đề cử phục vụ tại Tòa án Tối cao vào ngày 26 tháng 9, People of Praise đã bị tấn công và danh sách các thành viên bị truy cập.

Đức Cha Peter Smith, Giám Mục Phụ Tá của Portland và là thành viên của hiệp hội các linh mục trong nhóm People of Praise, nói với Thông tấn xã Catholic News, gọi tắt là CNA, rằng các thành viên bắt đầu đến với nhau qua một “giao ước”, “không phải là một lời thề, là cầu nguyện cùng nhau, góp 10% thu nhập vào quỹ bác ái và gặp gỡ thường xuyên để nâng cao đời sống thiêng liêng, nâng đỡ các chương trình bác ái xã hội”. Ngài nói thêm rằng đó không phải là nhóm có khuynh hướng đảng phái. Ngài biết các thành viên của nhóm là đảng viên Đảng Cộng hòa và cũng có các đảng viên Dân chủ.

Hôm thứ Năm, các thượng nghị sĩ và người Công Giáo tố cáo rằng các báo cáo mới trên tờ Guardian và tờ Washington Post ám chỉ rằng đức tin Công Giáo của Barrett là bằng chứng cho thấy cô ấy sẽ bị ảnh hưởng bởi các niềm tin cực đoan và như thế là không thích hợp với tư cách là thẩm phán Tòa Án Tối Cao.

Thượng nghị sĩ Ben Sasse của Đảng Cộng Hòa đơn vị Nebraska nhận xét rằng:

“Người Công Giáo chỉ tin vào những giáo huấn Công Giáo,” ông nhấn mạnh rằng những câu chuyện vào giờ chót này là các “thuyết âm mưu” nhằm cho rằng Barrett đã bị “kiểm soát” bởi một nhóm có “niềm tin mù quáng và phân biệt giới tính”.

Lãnh đạo Đa số Thượng viện Mitch McConnell gọi “các cuộc tấn công vào đức tin của Barrett” là “một sự ô nhục” và “ xúc phạm hàng triệu tín hữu Công Giáo Hoa Kỳ”.

“Những kẻ tả khuynh cực đoan thế tục nói rằng họ đang hướng đến tiến bộ, nhưng họ vừa lang thang trở lại các diễn từ lúng túng trong thập niên 1960, khi một số lập luận rằng John F. Kennedy sẽ vâng lời Đức Giáo Hoàng hơn là phục vụ lợi ích quốc gia,” ông nói.

Hôm thứ Ba, Tờ The Guardian và Washington Post đưa tin rằng Barrett, khi còn là sinh viên luật, đã cư trú tại nhà của người đồng sáng lập nhóm People of Praise, nhằm nói rằng cô ấy bị chi phối rất mạnh bởi niềm tin của nhóm People of Praise.

Đáp lại, dân biểu Chuck Fleischmann của Đảng Cộng Hòa đơn vị Tennessee, một người Công Giáo, nói rằng ông cũng “cố gắng tiết kiệm tiền nhà khi theo học ở trường luật”, và chế riễu các cuộc tấn công vào đức tin của Thẩm Phán Barrett là những “cuộc tấn công tuyệt vọng.”

Matthew Franck, một giảng viên khoa chính trị tại Đại học Princeton và thành viên cao cấp tại Viện Witherspoon, tweet rằng các cuộc tấn công vào nhóm People of Praise là quá đáng và vô lý vì “nhóm People of Praise bao gồm các thành viên giúp đỡ nhau sống tốt hơn đời sống đạo đức của người Kitô hữu”.

Vấn đề thực sự ở đây là nếu Thẩm Phán Amy Coney Barrett vào được Tối Cao Pháp Viện, nhóm phò sinh sẽ có đến 6 Thẩm Phán trong số 9 Thẩm Phán. Hơn thế nữa, các Thẩm Phán của Tòa Án Tối Cao tại Hoa Kỳ không có nhiệm kỳ. Khi vào được, họ sẽ ở đó cho đến khi họ qua đời hay đến khi họ muốn từ chức. Thẩm Phán Ruth Bader Ginsberg là một ví dụ, bà ở đó cho đến khi qua đời ở tuổi 87.

Vì thế việc đề cử Thẩm phán Amy Coney Barrett vào Tối Cao Pháp Viện sẽ tái định hình một cách mạnh mẽ cơ quan tư pháp liên bang, tạo ra những ảnh hưởng phò sinh kéo dài hàng thế hệ.

Các thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa cho biết họ sẽ nhanh chóng xác nhận việc bổ nhiệm cô Barrett trước cuộc bầu cử ngày 3 tháng 11, vì họ nhắm đến việc bảo đảm lợi ích của các chính sách phò sinh trong cơ quan tư pháp liên bang trước khi có khả năng xấu nhất là phải chuyển giao quyền lực cho ông Joe Biden.

Source:Catholic News AgencySenators reject claim Amy Coney Barrett ‘too Christian’ for Supreme Court

Một thanh niên 15 tuổi xuân, đam mê máy tính và điện toán được tôn vinh Chân phước và Phép lạ chữa lành một bé trai 4 tuổi.

Một thanh niên 15 tuổi xuân, đam mê máy tính và điện toán được tôn vinh Chân phước và Phép lạ chữa lành một bé trai 4 tuổi.

Thanh Quảng sdb

10/Oct/2020

Một thanh niên 15 tuổi xuân, đam mê máy tính và điện toán được tôn vinh Chân phước (Á thánh) và Phép lạ chữa lành một bé trai 4 tuổi.

Assisi Ý Lễ phong Chân phước được diễn ra tại Vương cung thánh đường Thánh Phanxicô ở Assisi vào ngày 10/10/2020, Thánh lễ Phong chân phước được Đức Hồng Y Agostino Vallini, hiệu tòa Vương cung thánh đường Thánh Phanxicô chủ sự trước cả trăm ngàn người tham dự.

Đầy tớ Chúa Carlo Acutis được tôn vinh lên hàng Chân phước nhờ phép lạ chữa lành cho một em bé tên Mattheus ở Brazil khỏi một dị tật bẩm sinh nghiêm trọng của các tuyến tiêu hóa… Bà mẹ bé và bé tha thiết cầu nguyện cùng Tôi tớ Chúa Acutis chữa lành.

Bé Mattheus sinh năm 2009 với một tình trạng nghiêm trọng khiến bé khó ăn và bị đau bụng trầm trọng. Bé không thể giữ bất kỳ thức ăn nào trong bao tử và liên tục bị nôn mửa.

Khi Mattheus gần bốn tuổi, bé mới nặng 20 pound (khoảng 12 ký), và sống bằng thức ăn Vitamin dinh dưỡng (thuốc hay bột), một trong những thứ mà cơ thể bé có thể tiếpp nhận. Bé không mong sống lâu…

Mẹ bé, bà Luciana Vianna, đã liên nỉ cầu nguyện cho bé được chữa lành.

Một hôm, Cha Marcelo Tenorio, người bạn thân của gia đình, đọc thấy trên mạng về cuộc đời của Tôi tớ Chúa Carlo Acutis; đang được vận động cầu nguyện để cậu được phong chân phước. Vào năm 2013, cha ấy đã xin được một thánh tích từ người mẹ của cậu và cha mời các tín hữu tham dự thánh lễ và buổi cầu nguyện đặc biệt tại giáo xứ, cha khuyến khích họ cầu nguyện cùng Đầy tớ Chúa Carlo Acutis thể hiện ơn lành mà họ mong ước.

Mẹ của bé Mattheus nghe biết về buổi lễ cầu nguyện này. Bà tha thiết xin Tôi tớ Chúa Acutis cầu thay nguyện giúp cho người con nhỏ bé của bà. Trong những ngày trước ngày lễ cầu nguyện, bà Vianna đã làm một tuần cửu nhật kính Tôi tớ Chúa Acutis, và cho con trai và gia đình hay để hiệp ý cầu xin Đầy tớ Chúa Acutis chữa lành cho bé.

Vào ngày lễ và buổi cầu nguyện, bà đưa bé Mattheus và các thành viên gia đình đến giáo xứ tham dự.

Cha Nicola Gori, vị linh mục tổ chức buổi cầu nguyện này nói với truyền thông Ý về những gì đã xảy ra tiếp theo đó:

Cha Nicola nói: “Vào ngày 12 tháng 10 năm 2013, nhân ngày kỷ niệm bảy năm, Tôi tớ Chúa là Carlo qua đời, một em trẻ, bị bệnh bẩm sinh các tuyến đường tiêu hóa, đến cầu nguyện, khi được chạm vào chân dung của Tôi tớ Chúa Carlo bé Mattheus đã khấn xin được ơn chữa lành, với một tâm tình cầu nguyện đơn thành như sau: ‘Xin cho con không bị nôn ói nhiều như hiện nay…’ Việc chữa lành đã được bắt đầu ngay lập tức, đến mức thể lý của bé được biến đổi!”

Trên đường về nhà sau Thánh lễ, bé Mattheus nói với mẹ rằng bé đã được khỏi bệnh. Bé xin được ăn khoai tây chiên, cơm, đậu và thịt bò bít-tết, những món ăn yêu thích của các anh em bé.

Bé ăn tất cả mọi đồ ăn trong đĩa của mình, mà không bị nôn ói nữa. Bé bắt đầu ăn uống bình thường vào ngày hôm sau, và các ngày kế tiếp. Bà Vianna đưa bé Mattheus đi các bác sĩ chuyên khoa đã và đang theo dõi bệnh tình của bé, tất cả đều sửng sốt trước sự chữa lành này của bé.

Mẹ của bé Mattheus nói với truyền thông Brazil rằng bà biết đây là một phép lạ Chúa thực hiện để tôn vinh Tôi tớ Carlo Acutis của Chúa.

Bà nói với các phóng viên rằng: “Trước đây, tôi không sử dụng điện thoại di động, tôi không ưa công nghệ điện toán! Tôi tớ Chúa Carlo đã thay đổi lối suy nghĩ của tôi, vì chính Tôi tớ Chúa đã xử dụng nó để loan báo về Chúa Giêsu Thánh Thể, và tôi mong ước lời chứng của tôi sẽ là một lời cổ súy, mang lại niềm hy vọng cho các gia đình khác. Hôm nay tôi mới ý thức rằng mọi phát minh mới đều tốt, nếu chúng ta biết sử dụng chúng cách tốt đẹp!”

Những đứa cháu ngoan & tư duy khuyết tật

Những đứa cháu ngoan & tư duy khuyết tật

2 em Ngô Minh Hiếu và Nguyễn Tất Minh nhận phần thưởng của Tổng Tịch Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: Việt Cường.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Nhìn hình ảnh qúi ông lãnh đạo VN (Nguyễn Phú Trọng, Vũ Đức Đam, Phùng Quang Nhạ) đứng lộp độp vỗ tay, bên cạnh một em học sinh đang lom khom cõng bạn, khiến cho một kẻ vô tâm cũng phải trạnh lòng nghĩ đến một thứ tư duy (trình diễn) bệnh hoạn và kiểu “nhân ái phô trương” đang được phổ biến tràn lan sở này. Đây có lẽ cũng là nơi duy nhất trên trái đất mà những học sinh khuyết tật không có cách đến trường nào khác, ngoài tấm lưng bè bạn.

*

Người khuyết tật cần một cơ hội ngang bằng chứ không (chỉ/thể) cần sự bù đắp, vì bù đắp tạo ra gánh nặng lên cả người cho và người nhận. FB Lương Thế Huy

Cuối thế kỷ trước, báo Nhân Dân – số ra ngày 7 tháng 8 năm 1999 – đã đăng mẩu tin ngăn ngắn (“Khen Thưởng Hai Em Nhỏ Mười Năm Cõng Bạn Ðến Trường”) và được nhiều người tán thưởng:

“Em Huỳnh Duy Tài vì bị phế tật nên phải nhờ hai bạn là Bùi Ngọc Nha và Nguyễn Qúi cõng đi học liên tiếp trong vòng muời năm qua. Tại Ðại Hội Cháu Ngoan Bác Hồ, huyện Núi Thành tỉnh Quảng Nam, các em đã nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất.”

Mẩu tin thượng dẫn khiến tôi không khỏi băn khoăn trộm nghĩ thêm rằng: “Thay vì nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất, nếu Huỳnh Duy Tài được cấp phát một đôi nạng gỗ (hay một chiếc xe lăn) thì đỡ cho chính thân em và bạn bè biết chừng nào?” 

Ý nghĩ lẩn thẩn của tôi, tất nhiên, không được qúi vị chức sắc của huyện Núi Thành (Quảng Nam) chia sẻ nên sáng hôm sau – sau ngày đại hội – hai em Nha và Qúi lại vẫn tiếp tục… cõng bạn đến trường y như trước vậy.

Đây không phải là trường hợp “cõng bạn đến trường” đầu tiên ở VN, theo lời của tác giả Đỗ Ngọc:

“Vào những năm ấy (đầu thập niên 1960, chú thích của tnt) có một tấm gương được đài, báo ca ngợi rất nhiều. Đấy là một cậu bé ba năm cõng bạn đi học. Năm ấy, cô giáo lớp tôi đọc những bài viết về tấm gương cậu bé ấy trên báo Thiếu niên Tiền Phong cho cả lớp chúng tôi nghe nhiều lần. Nghe đâu cậu ấy còn được gặp bác Hồ, và được tặng danh hiệu ‘Cháu ngoan bác Hồ’ nữa.”

Tuy bác Hồ đã đi xa từ lâu nhưng “danh hiệu cháu ngoan” và “tấm gương cõng bạn” (dường như) đã trở thành truyền thống nên đã được tiếp nối, và biểu dương, đều đặn:

– Cậu học trò nghèo 5 năm cõng bạn đến trường

– Cô học trò nhỏ 6 năm cõng bạn tới trường

– Cô học trò 8 năm liền cõng bạn tới trường

– Nam Sinh cõng bạn đến trường suốt 9 năm

– ‘Rớt nước mắt’ hình ảnh cô gái cõng bạn trai tàn phế

Trường hợp mới nhất, vừa được báo Lao Động (số ra ngày 4 tháng 9 năm 2020) chạy tin trên trang nhất: “ĐÔI BẠN CÕNG NHAU ĐI HỌC SUỐT 10 NĂM ĐƯỢC CHỦ TỊCH TẶNG BẰNG KHEN.”

Sở Giáo Dục Thanh Hoá cho biết thêm chi tiết:

“Minh và Hiếu cùng sinh ra trên mảnh đất Đồng Thắng – Triệu Sơn-Thanh Hóa, một vùng quê nghèo, cần cù, lam lũ. Từ khi lọt lòng Minh đã bị khuyết tật hai chân và cả bàn tay phải. Nhưng đổi lại em có một niềm tin, ý chí và nghị lực phi thường, một đôi mắt sáng, tự tin và nụ cười thánh thiện. 

Vượt qua những mặc cảm về số phận, Minh khao khát được tới trường, dù không thể đá cầu, nhảy dây, bắn bi mỗi sáng nhưng nhìn bạn bè vui đùa với em cũng đã là hạnh phúc. Bố mẹ Minh mong muốn đưa em tới trường để em có thể góp nhặt thêm những niềm vui, bù đắp cho những thiệt thòi của số phận. Dù họ biết hành trình ấy thực sự rất gian nan… 

Và rồi bên Minh có Hiếu. Người bạn thân thiết hơn 10 năm qua cõng Minh tới trường, làm đôi chân đưa Minh đến lớp, tiếp thêm ngọn lửa để Minh thực hiện ước mơ. Suốt 10 năm đôi bạn ấy bên nhau, cùng nhau tới trường, về nhà, kể cho nhau nghe biết bao chuyện vui, buồn trong cuộc sống.

Tới trường cùng Minh, với Hiếu đã trở thành một nếp nghĩ, một thói quen. Em lặng lẽ làm nhiệm vụ của một thiên sứ mà không hề toan tính, cũng chẳng phải để được mọi người ngợi khen, mà trước hết bởi lẽ sống làm người, bởi cảm phục ý chí và nghị lực nơi người bạn của chính mình. 

Không chỉ Hiếu tiếp thêm cho Minh động lực tới trường, không chỉ Minh tiếp thêm cho Hiếu bài học về ý chí và nghị lực mà cả hai em đã tiếp thêm cho chúng ta thấy giá trị của những tấm lòng, của niềm tin yêu, chia sẻ.”

Thay vì “chia sẻ,” Đỗ Ngọc lại đặt ra rất nhiều câu hỏi (nghe) hơi cắc cớ:

“10 năm trời ấy thì người lớn ở đâu? Chính quyền địa phương, nhà trường nơi hai cháu ở, nào Hội phụ huynh, Hội phụ nữ, Hội cựu chiến binh… cùng bao ban, ngành ở đâu trong ngần ấy năm? 

Ngần ấy năm, mọi người cùng truyền thông, đứng ngoài cổ xúy cho tấm gương cõng bạn đi học, vô hình chung họ phó mặc đứa trẻ tật nguyền lên lưng người bạn với một thái độ vô trách nhiệm, với những lời cổ xúy sáo rỗng, nếu không muốn nói là giả nhân giả nghĩa. Xã hội đã có một đứa trẻ tật nguyền, có thể vài năm sau lại thêm một đứa trẻ còng lưng.

Ở Việt nam ta có bao nhiêu người tật nguyền phải trông cậy vào cánh tay của người thân, tấm lưng của bạn bè? Tôi nghĩ là rất nhiều. Hình ảnh cõng bạn đi học của hai đứa trẻ là một cái tát vào chính sách an sinh xã hội đối với người khuyết tật ở ta. Người tàn tật không thể chỉ trông chờ vào sự giúp đỡ của người thân, sự thương hại, bố thí của cộng đồng, trên hết, họ có quyền được hưởng một chế độ trợ giúp của một hệ thống an sinh xã hội.”

Nếu tính rốt ráo kể từ lúc một em học sinh (ba năm cõng bạn đến trường) được đích thân bác Hồ trao tặng danh hiệu cháu ngoan, cho đến khi Ngô Văn Hiếu cõng Nguyễn Tất Minh đến “buổi gặp mặt giao lưu HS, SV tiêu biểu toàn quốc năm 2019” thì thời gian là hơn nửa thế kỷ đã qua chứ không chỉ là “mười năm trời ấy.”

Bao nhiêu là nước sông, nước suối, nước mưa, và nước mắt đã (ào ạt) chẩy qua cầu và qua cống? Bao nhiêu là những ông Tổng Bí Thư, Bộ Trưởng Giáo Dục, Bộ Trưởng Y Tế, Bộ Trưởng Xã Hội… đã thay nhau “điều hành” đất nước nhưng tuyệt nhiên không ai – không một ai – đề cập đến một một đôi nạng gỗ (hay một cái xe lăn) dùng làm phương tiện để giúp cho những em học sinh khuyết tật có thể đến trường mà không phải phiền lụy đến tha nhân.

Nhìn hình ảnh qúi ông lãnh đạo VN (Nguyễn Phú Trọng, Vũ Đức Đam, Phùng Quang Nhạ) đứng lộp độp vỗ tay, bên cạnh một em học sinh đang lom khom cõng bạn, khiến cho một kẻ vô tâm cũng phải trạnh lòng nghĩ đến một thứ tư duy (trình diễn) bệnh hoạn và kiểu “nhân ái phô trương” đang được phổ biến tràn lan sở này. Đây có lẽ cũng là nơi duy nhất trên trái đất mà những học sinh khuyết tật không có cách đến trường nào khác, ngoài tấm lưng bè bạn.

Đỗ Ngọc kết luận rằng ở xã hội này hễ có một đứa trẻ tật nguyền thì vài năm sau lại có thể thêm một đứa trẻ còng lưng. Chính cái lưng còng và đôi chân dị tật của các em đã tạo ra công việc (biểu dương) cho giới truyền thông, và công tác (trưng bầy) cho giới lãnh đạo. Chứ ngoài việc “ăn của dân không từ một thứ gì” thì bọn này có còn biết chuyện chi khác để làm đâu?

12/10/2020

 Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

  Trong họa có phúc, trong phúc có họa…

  Trong họa có phúc, trong phúc có họa…

 Người gác cửa muốn chia sẻ nỗi vất vả với Chúa Jesus, nhưng quả thực những điều mắt thấy tai nghe lại không phải như những gì mà anh ta nghĩ. Có một câu chuyện kể rằng: Trong một giáo đường, có một bức tượng Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá, kích cỡ gần bằng người bình thường. Nơi đây được mọi người cho là “cầu được ước thấy”, rất linh thiêng, người khắp nơi tấp nập đến cầu nguyện, lễ bái, dòng người đông như trẩy hội

Trong giáo đường có một người gác cửa, mỗi ngày nhìn thấy Chúa Jesus trên thập tự giá, đều phải lắng nghe lời cầu nguyện của nhiều người như vậy, cảm thấy không đành lòng, nên hy vọng có thể chia sẻ nỗi vất vả với chúa Jesus. Một hôm, ông ta hướng đến Chúa Jesus bày tỏ tâm nguyện này.

Thật bất ngờ, ông nghe được một giọng nói: “Tốt lắm! Ta sẽ xuống dưới canh cửa cho anh, còn anh thì sẽ lên thập tự giá thay ta. Nhưng mà, có một điều kiện, bất luận anh thấy cái gì, nghe được điều gì, đều không được nói câu nào”. Người đàn ông này cảm thấy có thể làm được, thấy yêu cầu này thật đơn giản.

Vì thế Chúa Jesus xuống dưới, còn người đàn ông gác cửa thì thay thế vị trí của Chúa Jesus. Bởi vì kích cỡ của bức tượng cũng tương đương với người thật, nhìn cũng không thấy sai biệt nhiều lắm, vậy nên những người đến cầu nguyện cũng không nghi ngờ gì. Và người đàn ông này cũng như đã hứa, đóng giả Chúa Jesus, im lặng không nói gì.

Dòng người lui tới nối liền không dứt, bọn họ khẩn cầu, có điều hợp lý, có điều không hợp lý. Nhưng bất kể như thế nào, người gác cửa đóng giả Chúa Jesus đều cố nén không nói gì, bởi vì nhủ lòng mình phải tuân thủ lời hứa.

Đến một ngày, có một vị thương nhân giàu có đi tới, sau khi cầu nguyện xong thì quên mất không mang theo túi của mình. Người gác cửa nhìn thấy, muốn gọi vị thương nhân kia quay lại, nhưng mà cuối cùng phải nhịn lại không thể nói. 

 Tiếp sau đó, có một người nghèo khổ rách rưới đi đến, cầu nguyện Chúa Jesus giúp anh vượt qua cuộc sống khó khăn này. Khi chuẩn bị rời đi thì phát hiện một cái túi to, bèn mở ra thì thấy bên trong có rất nhiều tiền. Anh ta mừng rỡ, nói rằng Chúa Jesus thật linh nghiệm, cầu được ước thấy, phủ phục cảm tạ rồi rời đi.

Trên thập tự giá, người gác cửa chứng kiến tất cả chuyện này, muốn mở miệng nói túi tiền kia không phải của anh. Nhưng mà vì ước định lúc trước, nên đành phải nhịn lại không thể nói. Kế tiếp có một người thanh niên trẻ tuổi bước vào, anh này chuẩn bị lên thuyền ra biển, nên đến cầu khẩn Chúa Jesus cho mình được may mắn bình an.

Đang lúc chuẩn bị rời đi thì vị thương nhân lúc trước đột nhiên xông tới, túm lấy vạt áo người thanh niên trẻ tuổi này, yêu cầu trả lại túi tiền. Người thanh niên không hiểu chuyện gì, vậy là hai người cãi cọ ầm ĩ cả lên. Lúc này, trên thập tự giá, người gác cửa đóng giả Chúa Jesus rốt cuộc nhịn không được, đành phải mở miệng nói. Chuyện được nói ra rõ ràng, vị thương nhân liền đi tìm người nghèo khổ kia để đòi lại tiền, còn người thanh niên trẻ tuổi cũng vội vã rời đi để kịp giờ lên thuyền ra biển.

Lúc này Chúa Jesus thật mới bước ra, chỉ tay lên thập tự giá nói: “Anh xuống đây đi! Vị trí kia anh không thể đảm trách được”. 

 Người gác cửa nói: “Tôi đem sự thật nói ra, bảo vệ lẽ phải, chẳng lẽ không đúng sao?”.

Chúa Jesus nói: “Anh biết được gì chứ? Vị thương nhân kia cũng không thiếu tiền, cái túi tiền kia bất quá chỉ là dùng để ăn chơi trác táng, nhưng đối với người nghèo kia lại có thể là sinh kế cứu sống cả nhà; đáng thương nhất chính là người thanh niên trẻ tuổi, nếu vị thương nhân cứ gây sự với cậu ta, dây dưa làm lỡ thời gian của cậu ấy, thì may ra có thể bảo toàn tính mạng, còn bây giờ cậu ta đã lên thuyền, đã bị đắm chìm trong biển nước rồi”.

Nghe vậy người gác cổng lặng người….

Câu chuyện ngắn này đã cho chúng ta thấy được nhiều điều ý nghĩa. Trong cuộc sống hàng ngày, người ta thường kỳ vọng những điều tốt nhất, và khi hễ không được như ý nguyện, thì vội than thân trách phận, thậm chí than trách ông trời bất công đối với mình.


Tuy nhiên, những điều chúng ta nhìn thấy và cho là đúng nhưng chưa hẳn đã đúng, điều cho là không tốt, lại chưa hẳn đã không tốt. Người xưa cũng thường nói, trong cái rủi có cái may, trong họa lại có phúc. Vậy nên, chúng ta nên tin tưởng rằng, những điều xảy ra trước mắt, cho dù là thuận cảnh hay nghịch cảnh, thì tất thảy đều là những an bài tốt nhất đối với mình. Bởi vậy, mới có câu nói rằng, thuận theo tự nhiên cũng là một loại phúc.

Và còn một điều nữa, con người cũng chỉ là con người, dùng lối suy nghĩ của con người để “tưởng tưởng” các vị Phật, Đạo, Thần, Chúa rằng các Ngài chắc hẳn cũng có lối nghĩ giống mình, nhưng họ không hiểu được một điều rằng… con người quá nhỏ bé, trí tuệ thì nông cạn, lại còn mang theo các quan niệm ích kỷ, vị tư khác nhau, thì làm sao mà có thể giống như các vị ấy được? 

 Những vị thần có trí tuệ vô biên, một trái tim bao la chứ không phải một trái tim nhỏ nhoi, nhìn thấu được bản chất của sự vật, bản chất của vật chất, nhìn thấu hết thảy, những sinh mệnh cao cấp này điều hành vũ trụ theo đúng quy luật tự nhiên vốn có của nó! 

 Vậy nên, chỉ có đặt niềm tin vô điều kiện vào các thế lực siêu nhiên, với một trái tim chân thật và thiện lương, thì loài người mới cảm thấy được sự từ bi và bao dung rộng lớn của các ngài, mới có được một cuộc sống hạnh phúc đúng nghĩa!

 nguồn trên mạng

 From: TU-PHUNG

ĐỨC MẸ MARIA MUÔN ĐỜI DẤU ÁI TUYỆT VỜI HẰNG YÊU THƯƠNG CON CÁI MẸ

ĐỨC MẸ MARIA MUÔN ĐỜI DẤU ÁI TUYỆT VỜI HẰNG YÊU THƯƠNG CON CÁI MẸ

Tuyết Mai

Đàn con dại khờ chúng con có thể làm được tích sự gì nếu không có Mẹ Maria trong đời? Con cái Mẹ thì đông như kiến trên mặt đất. Hằng ngày thường xẩy ra những chuyện chửi bới nhau, đánh nhau, ẩu đả và chém giết nhau như cơm bữa chỉ vì luôn phải tranh giành nhau miếng ăn, miếng uống, miếng lợi riêng mà ra tệ hại như thế.

—–

Nhưng Mẹ có thể nhìn nhận ra từng người con của Mẹ là những đứa con yếu đuối, thấp cổ bé miệng, tật nguyền và nhiều chứng bệnh lạ (sau này) luôn cầu cứu đến Mẹ để được Mẹ bênh vực, ủi an; để cuộc đời chúng con ngày qua ngày bớt đói khổ cực, nhục nhã và đáng sống. Chưa kể những sự dữ, những sự tối tăm chúng trồi lên từ Hỏa Ngục đến cám dỗ chúng con từng giây phút và từng ngày một, thưa Mẹ!

**

Mẹ Maria thì không như mẹ trần gian là đẻ con cho đông nuôi không nổi rồi để chúng tự lo (đứa lớn lo cho đứa bé), cả bắt làm việc nặng ở tuổi rất còn thơ dại. Hay khờ khạo vì bị trai dụ dỗ cách ngon ngọt rồi mang bầu thì sau đó đang tâm giết con mình khi còn nằm trong bụng mẹ: vì sợ cha mẹ từ bỏ, mang tiếng xấu cho gia đình; bị người đời cười chê và rồi sợ không ai (môn đăng hộ đối) thèm lấy cho, v.v…

—–

Vâng, thưa Mẹ Maria chúng con là những thành phần được sinh ra đời trong bất hạnh, là thành phần bị cha mẹ ruồng bỏ, xã hội khinh chê và bị kỳ thị chỉ vì chúng con nghèo khổ và khác thường … Mà bị thiên hạ xa lánh, không khác người cùi hủi thưa Mẹ!

Nhưng chẳng phải cuộc đời này là để ngày ngày chúng con ngồi than thân trách phận mãi vì chúng con còn phải sống và may mắn hơn cả là chúng con còn có Mẹ Maria muôn đời rất dấu ái nữa chi.

**

Mẹ Maria là người Mẹ luôn yêu thương, nâng đỡ và bảo bọc chúng con cho đến hết cuộc đời này và cả khi chúng con còn đang ở Luyện Ngục nữa. Nên cần thiết lắm thay là chúng con cần cảm tạ Mẹ thật thật nhiều từng ngày trong cuộc sống với bao khó khăn. Nhưng vì Mẹ Maria đã ban cho chúng con một bửu bối duy nhất, chắc chắn nhất là sẽ đem lại cho chúng con có được sự bình an mà thế gian không có. Vì qua kinh Mân Côi Mẹ dạy, chúng con siêng năng đọc hằng ngày sẽ luôn được Mẹ cho nối kết với Thiên Chúa; với các Thiên Thần, các Thánh cùng tất cả anh chị em trên Trời.

**

Nhờ siêng năng đọc kinh Mân Côi mà Mẹ Maria sẽ mở lòng, mở trí cho hết thảy chúng con nhận biết rằng những gì thuộc về thế gian thì chỉ là tạm bợ, là bợn nhơ so với Nước Thiên Chúa thì sao có thể sánh ví cho bằng? Xin Mẹ giúp chúng con sống sao cho xứng đáng để được Thiên Chúa thưởng ban cho có được một chỗ nhỏ bé trên Nước Trời ấy.

—–

Nơi mà hết thảy chúng con những người trần thế với mắt thịt chưa từng được thấy và tai thịt chưa từng được nghe bao giờ. Nên hết thảy chúng con dưới trần cùng nhau cất lên những kinh Mân Côi râm ran, rộn ràng để biến những lời kinh thành những bông hoa tươi thơm ngát dâng lên ba ngôi Thiên Chúa trên Trời được mãn nguyện mà nhân nhượng, kiên nhẫn chờ đợi cho chúng con có thời giờ ăn năn, hối cải và chừa hẳn phạm tội mất lòng Chúa. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

13 tháng 10, 2020

3 câu chuyện nhỏ có thể giúp bạn xua tan mọi bực tức

Tức giận là lấy sự sai lầm của người khác mà trừng phạt chính mình. 

3 câu chuyện nhỏ có thể giúp bạn xua tan mọi bực tức

San San

3 câu chuyện nhỏ có thể giúp bạn xua tan mọi bực tức

“Đừng nên tức giận làm gì!”. Ừ thì, ai chẳng biết là không nên, nhưng khi mâu thuẫn xảy đến, thật là khó để xua cái nỗi bực dọc ấy đi. Nó làm ta mệt mỏi lắm, nhưng mà vẫn cứ… tức, chịu không nổi. Vậy hãy bớt chút thời gian để đọc 3 câu chuyện nhỏ dưới đây, bạn sẽ hiểu nguyên nhân, tác hại và cách để thoát khỏi cảm xúc tiêu cực này.

Câu chuyện thứ nhất: Mảnh gỗ đóng đinh

Một chàng thanh niên rất hay nổi nóng đã đến hỏi ông lão làm thế nào để thoát khỏi vấn đề này. 

Ông lão nghe xong liền đưa cho chàng thanh niên một mảnh gỗ và rất nhiều đinh rồi nói: “Sau mỗi lần tức giận, cậu hãy đóng một chiếc đinh lên mảnh gỗ này”.

Vài tháng sau, chàng trai cầm mảnh gỗ đóng đinh đến tìm ông lão và thưa: “Cháu vẫn rất hay tức giận ạ”.

Ông lão mỉm cười bảo: “Vậy cậu hãy rút hết đinh ra khỏi mảnh gỗ rồi nhìn xem”.

Chàng trai nhìn mảnh gỗ dày đặc những lỗ đinh liền giật mình.. Ông lão nói tiếp: “Mảnh gỗ giống như trái tim của cậu vậy. Mỗi lần tức giận và khó chịu vì người khác, người bị tổn thương nhiều nhất chính là cậu”.

Lời bàn: Mỗi khi nổi trận lôi đình, chúng ta cảm thấy cơ thể có những phản ứng rất khó chịu, thậm chí phải thốt lên “Không thể thở nổi!” hay “Giận run cả người!”. Từ góc độ y học, những lời này không phải nói quá, mà rất có căn cứ. Sự tức giận tác động mạnh mẽ đến hoạt động của hệ tim mạch, không chỉ vậy nó còn ảnh hưởng đến hệ miễn dịch và khả năng chữa lành vết thương. Vậy nên, hình ảnh miếng gỗ đầy những lỗ đinh, cũng tựa như trái tim ta bị thương tổn do nỗi uất hận mà thành.

Kỳ thực, sự việc khiến chúng ta tức giận có lẽ không quá nghiêm trọng như chúng ta thường tự phóng đại. Y học Trung Quốc nhìn nhận trăm bệnh đều bởi tức khí mà sinh ra, do đó cơn nóng giận bộc phát khiến chúng ta phải nhận cái giá rất đắt. Tức khí ấy không chỉ khiến thân thể chúng ta mệt mỏi mà còn hao tâm tổn trí, đồng thời phá hủy những mối quan hệ xung quanh ta nữa.

Có câu nói rất hay rằng: “Nếu bạn đúng, bạn không cần phải tức giận. Nếu bạn sai, bạn càng không có lí do để nổi nóng”. Do đó, hãy khoan dung, buông bỏ sự cố chấp, yêu thương người khác nhiều hơn, nội tâm sẽ thấy an hòa, thân thể khỏe mạnh, ung dung tự tại.

Câu chuyện thứ hai: Chăm sóc chậu hoa lan

Vị sư già trồng một chậu lan. Ông chăm sóc chậu hoa đẹp rất cẩn thận, ngày ngày nhổ cỏ và tưới nước cho cây. 

Một lần có việc phải ra ngoài, ông giao chậu lan cho một tiểu hòa thượng nhờ chăm sóc. Nghe lời dặn của sư phụ, tiểu hòa thượng rất chăm chút cho cây lan. Cây hoa cũng rất phát triển.

Không may thay, một hôm trời mưa to, gió thổi mạnh khiến chậu lan đổ ụp xuống đất. Tiểu hòa thượng nhìn thấy những chiếc lá dập nát thì vô cùng đau lòng, trong tâm cũng sợ bị khiển trách. 

Vài ngày sau, vị sư già trở về, tiểu hòa thượng đã kể lại sự việc, lòng thấp thỏm lo âu vì nghĩ lần này, sư phụ sẽ rất giận. Thế nhưng, vị sư già chỉ im lặng. Tiểu hòa thượng vô cùng kinh ngạc, bèn tò mò hỏi: “Sư phụ, đây là chậu lan mà sư phụ rất quý và hết lòng chăm sóc mà?…”.

Vị sư già khẽ mỉm cười, nói với tiểu hòa thượng: “Ta trồng cây lan không phải để nuôi sự tức giận”. 

Lời bàn: Câu trả lời đơn giản của vị sư đã cho thấy thái độ cởi mở đón nhận những điều khắc nghiệt của cuộc sống. Cái gì đã mất, thì cũng mất rồi. Lúc ấy, hỏa khí bừng bừng bốc lên, liệu có lấy lại được chăng? Vậy cớ gì phải nổi giận để nhọc thân, mệt trí? Nếu quả thật là lỗi lầm của tiểu hòa thượng, thì tiểu hòa thượng nhận lỗi và lưu tâm sửa sai là được rồi. Huống hồ, chậu lan vỡ là do ngoại tác.

Vị sư già trồng lan, chăm sóc lan, có lẽ là để tận hưởng những phút giây thanh nhàn khi tưới nước, nhổ cỏ, khi ngắm cây lớn lên, ngắm hoa lan nở. Đó là những giây phút tĩnh tại, nuôi dưỡng tâm hồn và sự thuần thiện khi dồn tâm huyết để nâng niu một sinh mệnh. Đó mới là mục đích, chứ không phải vị hòa thượng có chấp trước vào việc muốn sở hữu chậu cây đẹp. Nếu quả có tâm sở hữu ấy, hẳn khi chậu lan vỡ, ông đã không hành xử điềm tĩnh như vậy. Qua đây, tiểu hòa thượng và chúng ta đều nhận được một bài học thấm thía, cầm lên được thì buông xuống được, không cần tiếc nuối, cũng không cần giận dữ khi chuyện xấu xảy đến.

Câu chuyện thứ ba: Ba mùa trong năm

Một lần, học trò của Khổng Tử tiếp khách. Vị khách hỏi: “Mỗi năm có bao nhiêu mùa?”.

Người học trò nghĩ thầm: “Câu này mà cũng phải hỏi!”, nhưng vẫn trả lời: “Dạ, một năm có 4 mùa là xuân, hạ, thu, đông”.

Vị khách lắc đầu và nói: “Chỉ có ba mùa”.

“Một năm có 4 mùa, sao ông lại không biết điều này chứ?”, người học trò tỏ ra thiếu kiên nhẫn.

“Một năm có 3 mùa, cậu vốn là học trò của Khổng Tử mà cũng không biết điều này sao?”, vị khách vừa nói, vừa cười nhạo. 

Hai người tranh luận qua lại đến đỏ mặt tía tai, trong tâm vô cùng khó chịu. Cuối cùng họ quyết định đặt cược.

Nếu là 4 mùa thì vị khách sẽ lạy cậu học trò của Khổng Tử 3 cái. Nếu là 3 mùa thì cậu học trò sẽ phải lạy vị khách 3 cái.

Người học trò đắc ý nghĩ: “Ông ta là một kẻ ngốc, mình sẽ chiến thắng lần này”.

Lúc này Khổng Tử từ trong nhà đi ra, cậu học trò liền tiến đến hỏi: “Thưa thầy, người này nói một năm có 3 mùa, xin thầy phân xử. Vậy một năm có mấy mùa ạ?”.

Khổng Tử liếc nhìn vị khách và nói: “Một năm có 3 mùa”.

Vị khách tỏ ra vô cùng đắc ý nói: “Dập đầu, mau dập đầu đi! Mau lạy ta 3 cái đi”.

Không còn cách nào khác, vì giữ thể diện cho thầy, cậu buộc phải lạy vị khách 3 cái.

Sau khi vị khách rời đi, cậu học trò không thể chờ đợi thêm nữa, ấm ức hỏi Khổng Tử: “Thưa thầy, một năm rõ ràng có 4 mùa, sao thầy lại nói là có 3 mùa ạ?”.

Khổng Tử nói: “Trò không nhìn thấy người lúc nãy toàn thân đều màu xanh sao? Đó là một con châu chấu. Châu chấu sinh vào mùa xuân sống đến mùa thu thì chết. Người này chưa bao giờ nhìn thấy mùa đông. Do vậy, trong nhận thức của anh ta chỉ có 3 mùa”.

“Trò nói 3 mùa thì anh ta rất hài lòng. Nếu trò nói 4 mùa thì sẽ phải tranh luận đến tối, trò muốn như vậy không?”.

Cậu học trò nghe xong liền bừng tỉnh. Trước đây cậu gặp người không nói lý thì rất tức giận, nhưng từ đó về sau, cậu không hành động như vậy nữa. Cậu đã nhận được bài học rằng, ai cũng có lý lẽ của riêng mình, đôi khi tranh luận cũng chẳng đi đến đâu, bởi góc độ nhìn nhận vốn khác nhau. Giận dữ khi ấy, thật là vô lý và vô nghĩa.

Lời bàn: Cũng như cậu học trò trong câu chuyện, có lẽ nhiều khi chúng ta cho rằng chuyện thật hiển nhiên, sao người kia lại không chịu hiểu và cảm thấy thật bực mình. Tuy nhiên, cuộc sống không chỉ có hai màu đen và trắng, đúng sai cũng không phải điều tuyệt đối. Hãy luôn giữ trái tim và tâm trí rộng mở để chấp nhận những điều khác biệt, bởi chúng ta không nhất định là phải giống nhau. Cãi nhau đến cùng thì ai cũng làm được, nhưng có mấy ai có thể nhẫn được, có thể buông bỏ cái tôi, buông bỏ tự ngã, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà cảm thông cho người ta?

Khổng Tử thấu tỏ sự đời, kiến thức uyên thâm, vừa nhìn đã biết người kia vốn là châu chấu, lại biết châu chấu chỉ sống 3 mùa. Ông cũng có thể nhún mình, cho “người đúng, ta sai”, chuyện cam go chẳng mấy chốc mà được giải quyết ổn thỏa. Bởi vậy, càng là bậc cao nhân, lại càng không nổi nóng, cũng chẳng ham tranh luận đúng sai. Họ đã hiểu ra cái lý rằng mỗi người có thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan khác nhau, không thể gượng ép phải đồng quan điểm. Một khi đã hiểu ra cái lẽ này rồi, bỗng thấy những lý do để bực mình, cáu giận bỗng chốc tan biến, tâm trí thản đãng, chẳng mảy may giận hờn. 

Lời kết

Khi để cơn tức giận điều khiển, cuộc sống của bạn sẽ trở nên ngột ngạt, căng thẳng. Bệnh tật cũng từ đó mà ra. Cuộc sống hạnh phúc hay đau khổ không liên quan đến địa vị hay sự giàu có, mà chính là từ tâm bạn mà thôi. Sống trong biệt thự mà tâm trí bị sự tức giận bao phủ thì không khác gì sống trong địa ngục. Ngược lại, mặc dù phải ở dưới mái nhà tranh nhưng trái tim luôn ấm áp thì nơi đó chính là thiên đường. 

Hãy để bản thân làm chủ cảm xúc và trái tim mình. Với những điều tiêu cực tác động đến bạn, mắt có nhìn mà như không thấy, tai có nghe mà như không hay. Giữ cho mình một tâm thái bình thản, bao dung, yêu thương, bạn sẽ dễ dàng thiện giải được những mâu thuẫn với người khác. Kiểm soát được bản thân sẽ giúp bạn ứng phó được tốt với các tình huống bất ngờ phát sinh trong cuộc sống. Ngược lại, sẽ khiến tâm trạng dao động theo sự việc, động mãi không yên. “Hòa khí sinh tài vận”, con người chỉ cần có tính khí an hòa thì mọi việc đều thông suốt. 

San San

From: TU PHUNG 

ĐÁM ĐIỆN LỰC EVN BẤT NHÂN, ĐỘC ÁC!

 Nguyễn Đình Trọng

ĐÁM ĐIỆN LỰC EVN BẤT NHÂN, ĐỘC ÁC!

Con số người chết, mất tích, thiệt hại sẽ tăng lên nhiều trong những ngày tới đấy. Đám bất nhân điện lực EVN khốn nạn xây dựng thuỷ điện không tính toán, rồi muốn xả nước ứ lúc nào thì xả để giết dân đây nha bay.

Chúng mày bất chấp gây ra hậu quả thế này mặc cho dân gánh chịu thế đây. Còn con cháu lãnh đạo điện lực (EVN) đi học ở Mỹ hết rồi. Tiền đi học đó có từ đâu có vậy bay?

Ác đến thế là cùng!

P/s: Hình bên dưới từ link bài bên dưới và hình trên mạng facebook: Một Sư Cô ở Quảng Trị ôm cột nhà chùa chống chọi với lũ lụt.

https://vtc.vn/thuy-dien-xa-tran-dan-mien-trung-chim…

https://m.thanhnien.vn/…/lu-chong-lu-mien-trung-chim…

Image may contain: one or more people, outdoor and water, text that says 'Thủy điện xà tràn, dân miền Trung chìm trong biên nuóc, 30 ngu'ời chết, mat tích 07:02 12/10/2020 Tin nhanh 24h Hiện có ho'n 49,700 hộ dân so' tán Làm ngập lut 26,17 nhà dân ngập tu 1 mét tro lên Hiện có 4,500 ha hoa màu ngập úng Hiện có 956 ha nuôi trong thuy sản ngập chìm mất (TINH VÀO LUC 7 GIO SÁNG NGÀY 12/10/2020)'

Suy Ngẫm

Thầy Bạch: Với tôi, câu suy niệm này rất giúp cho tôi, nên cứ vậy mà tiến:

“Nếu bạn đang hoài nghi về sự hiện diện của Thiên Chúa, hay đang phân vân trước một lựa chọn, đừng đòi hỏi một dấu chỉ, nhưng hãy hướng lòng về dấu chỉ này, đó là: cuộc đời, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giê-su – dấu chỉ trung tâm của mầu nhiệm đức tin Ki-tô giáo.

 Đó là nơi mọi câu hỏi được trả lời và cũng là nguồn mạch của mọi ân ban. Chúng ta không còn cần điều gì khác hơn thế nữa.”

Có tiền ở Việt Nam sướng hơn

Kimtrong Lam

Có tiền ở Việt Nam sướng hơn

Tác giả : Nguyễn Thị Thanh Dương.

Ngày đăng: 2020-10-10

Lan nhận được cú phone của chị Tư từ Việt Nam gọi sang lúc 5 giờ chiều tức 5 giờ sáng bên Việt Nam. Chẳng biết có chuyện gì làm chị Tư phải gọi sớm thế. Tiếng chị Tư hối hả:

– Lan à, suốt đêm qua buồn quá chị không ngủ được chỉ mong mau sáng để gọi cô.

Lan lo lắng và hồi hộp:

– Nhà xảy ra chuyện gì vậy chị Tư?

– Chị quyết định lại rồi. bây giờ chị…muốn đi Mỹ. Ðược không?

Lan kêu lên:

– Trời, chị đã từ chối, sở di trú Mỹ đóng hồ sơ lâu rồi. Làm sao đi?

– Bởi vậy chị mới cầu cứu em. Em làm đơn giải thích với sở di trú và xin mở lại hồ sơ giùm chị nha.

Chị Tư thở than:

– Bây giờ chị mới biết là mình sai lầm, mình…ngu quá em ơi. Thằng Tú tốt nghiệp đại học không xin được việc làm nó đang buồn chán. Trong khi hai con của anh Hai và chị Ba ở Mỹ học xong đại học ra trường có việc làm, lương cao ngon lành. Con chị cũng học giỏi chăm ngoan, nó mà qua Mỹ thì thua kém gì các anh chị họ của nó chớ.

– Chị kêu nó nộp đơn xin việc nhiều nơi xem sao, đừng vội nản chí. Ở Mỹ xin việc cũng thế thôi.

Chị Tư chán nản:

– Những công ty nhỏ đồng lương không đủ cho con chị… tiêu vặt và thường chết yểu, hôm nay hoạt động rầm rộ mai chết mấy hồi, còn những công ty nước ngoài hay công ty lớn thì ưu tiên tuyển chọn những bằng cấp tốt nghiệp nước ngoài, nhất là nước Mỹ thế mới chua xót cho chị, hoặc là tuyển con ông cháu cha không à… chị cũng đang tìm cách “thủ tục đầu tiên” xin việc cho nó được một chỗ ngon lành mà chưa xong…

– Ở Mỹ cũng có cảnh ra trường không xin được việc làm, đó là tùy vào số cung số cầu. Nhưng rất công bằng, không phải chạy chọt nhờ vả ai hết.

Chị Tư năn nỉ:

– Bởi vậy chị mới thấy thương thấy tiếc cho thằng con chị. Em làm gấp đơn khiếu nại… À quên đơn thỉnh nguyện cho chị đi Lan, nước Mỹ bao dung nhân đạo lắm mà. Chắc họ sẽ… thông cảm.

Hồ sơ bảo lãnh đã đóng mấy năm nay, ai rảnh mà ngồi đó cứu xét thông cảm cho từng hoàn cảnh gia đình. Nhưng Lan thương chị nên vẫn hứa:

– Ðược rồi, để hôm nào em đến sở di trú địa phương hỏi cho cặn kẽ xem có thể xin mở hồ sơ lại không. Em sẽ cố hết sức.

o O o

Lan là người con duy nhất đi xuất cảnh cùng với cha theo diện HO. Anh Hai, chị Ba, chị Tư đều đã quá tuổi và có gia đình con cái nên không được đi cùng.

Sang Mỹ, được hưởng cuộc sống thoải mái về tinh thần và vật chất cha và Lan đều mong muốn những người thân còn lại sang đây đoàn tụ. Cha đã làm việc chăm chỉ và thi quốc tịch ngay khi đến thời hạn cho phép.

Bốn năm sau Lan gởi đơn cha bảo lãnh về cho các anh chị. Diện cha bảo lãnh con đã có gia đình phải mất thời gian dài khoảng 4-5 năm nhưng vẫn còn kịp cho đám con của các anh chị khi chúng sang Mỹ, đứa lớn nhất cũng độ tuổi bắt đầu vào đại học. Thật là thuận lợi.

Anh Hai, chị Ba háo hức gởi giấy tờ sang cho Lan để bổ túc hồ sơ bảo lãnh, còn gia đình chị Tư thì… không.

Chồng chị Tư đang là nhân viên nhà đất của huyện, công việc hái ra tiền ra bạc. Ngoài tiền người ta mang đến nhà “làm quà” để chồng chị ký giấy tờ cho họ, anh còn lạm dụng chức vụ mua được những mảnh đất lợi thế cho tương lai với giá rẻ, chỉ vài năm sau những miếng đất chốn đồng không mông quạnh, khỉ ho cò gáy ấy đã trở thành “đất vàng”. Tiền của đất đai bề bề như thế nên anh chị Tư không màng chuyện đi Mỹ.

Chị Tư nói có tiền ở Việt Nam sướng hơn, muốn gì cũng có cần gì phải đi Mỹ để phải làm lại từ đầu. Ðọc báo thấy mấy Việt kiều và mấy nghệ sĩ hải ngoại tâm tình hồi mới sang Mỹ phải đi chùi cầu tiêu cực khổ mà thương.

Lan đã giải thích những người sang Mỹ đủ loại thành phần, họ bắt đầu cuộc sống bằng nhiều cách, nhiều công việc khác nhau, không phải ai đến Mỹ cũng đi chùi cầu tiêu. Mà dù họ có làm công việc ấy hay bất cứ công việc tầm thường nào khác cũng chỉ là tạm bợ lúc mới chân ướt chân ráo đến Mỹ. Biết bao người Việt đã thành công, thành người và thành danh từ những bước đầu tiên khó khăn ấy.

Chị Tư liền khoe:

– Em à, anh chị nhà cao cửa rộng, có người giúp việc, các con chị được hầu hạ cưng chiều sướng như tiên. Có buổi sáng cô giúp việc quen lệ mua về đĩa bánh ướt giò lụa, con chị đổi ý là cô ta phải chạy ba chân bốn cẳng ra ngoài mua ngay tô hủ tiếu cho nó điểm tâm. Còn chuyện học hành hả? không lo, mai mốt chúng lớn chị sẽ cho cả ba đứa con sang Mỹ du học, tốn kém bao nhiêu đối với chị cũng không thành vấn đề.

Lan vẫn cố công thuyết phục vợ chồng chị Tư cứ gởi giấy tờ qua Mỹ để Lan hoàn thành hồ sơ bảo lãnh đoàn tụ, vài năm sau được phỏng vấn đi Mỹ quyết định lại cũng còn kịp. Họ nể lời cô em và sự mong muốn thúc giục của người cha nên đã gởi đầy đủ các giấy tờ cần thiết cho xong chuyện.

Dù ai muốn hay không thì thời gian vẫn trôi qua. Cả ba gia đình anh Hai, chị Ba và chị Tư đều lần lượt được phái đoàn Mỹ gọi phỏng vấn.

Gia đình anh Hai, chị Ba xuất cảnh sang Mỹ trong khi gia đình chị Tư cứ hẹn đi hẹn lại với phái đoàn Mỹ với những lý do bận giải quyết chuyện gia đình cho đến khi sở di trú Mỹ gởi một lá thư và mời đi phỏng vấn lần cuối, nếu không đi thì họ sẽ đóng hồ sơ.

Sang Mỹ, gia đình anh Hai, chị Ba mau chóng hội nhập cuộc sống mới. Bước đầu các anh chị xin việc làm ở các nhà hàng, giúp việc trong tiệm giặt Việt Nam để có tiền ngay. Sau đó họ xin làm việc trong các hãng xưởng có những quyền lợi bảo hiểm y tế và những lợi ích khác, nhất là công việc ổn định hơn.

Các con họ đều đến trường, đứa nhỏ vào trung học, đứa lớn vào college. Tuổi còn nhỏ và rất trẻ nên chúng tiến bộ nhanh về ngôn ngữ và chuyện học hành.

Cả nhà đều tiếc vợ chồng chị Tư đã từ chối đi Mỹ. Họ vẫn làm ra nhiều tiền của và không thay đổi suy nghĩ: Có tiền ở Việt Nam sướng hơn!

Nhiều người Việt sinh sống tại Mỹ cũng nhìn đời đơn giản hời hợt như thế, hoặc họ bất mãn gì đó, hoặc họ không thành công trong cuộc sống ở Mỹ. Bảo lãnh người thân sang đây làm gì, phải đi làm vất vả cực như…trâu. Ở Việt Nam có tiền vẫn sướng hơn.

Thằng Tú, con lớn nhà chị Tư xong trung học là hào hứng làm giấy tờ xin đi du học Mỹ nhưng không hiểu vì lý do gì khi phỏng vấn bị từ chối. Nó buồn lắm.

Anh chị Tư thương con, khuyên con xin du học ở Úc hay Singapore nhưng nó không nghe, chỉ muốn du học Mỹ vì nghe các anh chị, con của anh Hai chị Ba bên Mỹ kể chuyện học hành, trường lớp, nó đã thích mê. Nó trách cha mẹ sao ngày ấy không chịu đi Mỹ để nó được bằng các anh chị họ của nó. Chị Tư nghe con trách mà xót xa, đôi khi chị cũng tiếc rẻ về quyết định của mình nhưng vẫn lựa lời an ủi:

– Ở đây có tiền của cũng sung sướng con ơi.

Tú thi đậu vào đại học. Chị Tư lên Sài Gòn mua hẳn một căn nhà đẹp cho con ở để ăn học. Chị mua được mọi thứ tiện nghi cho con, nhưng vẫn không mua được cuộc sống bên Mỹ, trường đại học Mỹ cho nó.

Nó không nghe, chỉ muốn du học Mỹ vì nghe các anh chị, con của anh Hai chị Ba bên Mỹ kể chuyện học hành, trường lớp, nó đã thích mê. Nó trách cha mẹ sao ngày ấy không chịu đi Mỹ để nó được bằng các anh chị họ của nó. Chị Tư nghe con trách mà xót xa, đôi khi chị cũng tiếc rẻ về quyết định của mình nhưng vẫn lựa lời an ủi:

– Ở đây có tiền của cũng sung sướng con ơi.

Tú thi đậu vào đại học. Chị Tư lên Sài Gòn mua hẳn một căn nhà đẹp cho con ở để ăn học. Chị mua được mọi thứ tiện nghi cho con, nhưng vẫn không mua được cuộc sống bên Mỹ, trường đại học Mỹ cho nó.

Ðể rồi ngày hôm nay, các con của anh Hai, chị Ba học đại học nọ kia bên Mỹ, ra trường đi làm thì thằng Tú con trai lớn của vợ chồng chị vẫn chỉ cầm cái bằng đại học ở Việt Nam đi xin việc nơi nào cũng gặp khó khăn. Làm sao mà chị không ganh tị.

Anh Hai, chị Ba lúc ở Việt Nam chẳng khá giả gì. Họ bán căn nhà cấp bốn mang tiền sang Mỹ, thế mà chỉ sau 5-6 năm chăm chỉ làm việc ai cũng có nhà trong khu hàng xóm đẹp đẽ sạch sẽ. Họ chỉ làm những công việc lao động bình thường, không chức vụ, không làm ăn khuất tất như vợ chồng chị Tư mà vẫn nên nhà nên cửa.

Mới đây người bạn thân của vợ chồng chị Tư bị bệnh nặng. Gia đình giàu có, cả nhà bạn chỉ ước ao mang được người bệnh qua Mỹ chữa trị.

Chị Tư nghe mà tiếc hùi hụi. Người ta còn phải ước mơ như thế mà chị từng từ bỏ nó.

Vợ chồng chị Tư đã dần dần thấm thía có bao nhiêu thứ trên đất nước Mỹ kia anh chị không thể mua được bằng tiền.

Vợ chồng chị Tư đã học được một bài học đáng giá. Họ đã từng tâm đầu ý hiệp từ chối đi Mỹ. Nay họ biết mình đã sai lầm và hơn lúc nào hết cả hai vợ chồng lại cùng tâm đầu ý hiệp muốn đi Mỹ.

o O o

Lan đến văn phòng di trú để hỏi về trường hợp hồ sơ bảo lãnh của gia đình chị Tư. Lan đã nghĩ ra nhiều lý do…đáng thương mong thuyết phục họ mở lại hồ sơ. Nhưng tất cả tận tình của Lan đều hoài công. Chưa có luật lệ nào mở lại những hồ sơ đã từ chối phỏng vấn đi Mỹ và đã close nhiều năm.

Lan không thất vọng mấy vì đã hiểu trước sự việc. Buổi chiều Lan phone ngay cho chị Tư thông báo rõ ràng cho chị đừng hy vọng chờ mong hão huyền nữa:

– Em đã đến sở di trú trình bày hồ sơ của chị cũng như nêu lý do phải từ chối phỏng vấn xuất cảnh thời gian đó, nay xin mở lại hồ sơ nhưng không được chị ạ.

Chị Tư thất vọng não nề:

– Vậy là chị không có cửa đi Mỹ rồi. Lúc nắm thời cơ trong tay đi Mỹ cái một thì chị không hưởng, bây giờ kiếm không ra.

Nhưng chị vẫn cố bám víu:

– Không còn cách nào sao em? Thí dụ như…chạy chọt đút lót cô nhân viên?

– Trời, chị làm như chuyện nhà đất của chồng chị, người ta cứ chạy chọt đút lót là anh ký giấy cho họ mua nhà bán đất ngay vậy đó. Luật lệ ở Mỹ là luật lệ, cô nhân viên có muốn cũng không làm nổi.

– Chị thua một ván bài to rồi em ơi!

– Chị vẫn có thể đi Mỹ nhưng…

Chị Tư hớn hở vội chụp lấy:

– Nhưng sao em nói lẹ đi. Phải chi tiền chạy chọt tới trung ương chị cũng theo.

Lan nhẹ nhàng:

– Em đã nói rồi, ở Mỹ không ăn hối lộ như ở Việt Nam. Tới tổng thống Mỹ cũng phải theo luật chị Tư ơi. Cô nhân viên sở di trú nói với em là nếu gia đình chị vẫn muốn đi Mỹ thì làm lại hồ sơ bảo lãnh từ đầu và chờ đợi. Thế thôi.

– Nhưng cha qua đời rồi. Ai bảo lãnh chị?

– Thì em chứ ai! Diện cha mẹ bảo lãnh con cái khoảng 5 năm, còn diện anh chị em ruột bảo lãnh nhau bây giờ tới mười hai mười ba năm lận. Anh chị đợi được không?

Chị Tư im lặng chắc là đang tính toán và ai oán:

– Lúc đó anh chị sắp già khú và con cái đã lớn. Coi như chị đành ở lại chấp nhận thương đau

– Em cũng đang tính nói thế.

Có tiếng anh Tư vọng vào trong phone:

– Em chuẩn bị xong chưa? Chúng ta cùng đi.

Chị Tư vội kể:

– Anh chị sắp đi công chuyện, lo chạy chọt tìm việc cho thằng Tú đó. Vợ của một người bạn anh Tư có thằng cháu là con rể của ông sui gia với ông phó tổng giám đốc của một công ty liên doanh với nước ngoài.

– Trời! Nhờ vả lòng thòng thế biết đường nào mà tính hả chị?

– Chuyện bình thường ở Việt Nam mà em. Thí dụ như mấy người đi xuất khẩu lao động, nói toẹt ra là đi nước ngoài làm cu li, lao động mà cũng phải đi đường vòng qua nhiều khâu trung gian nên tốn phí “giấy tờ” mấy trăm triệu là thế đó.

Rồi chị Tư tự an ủi:

– Thôi, dù gì ở Việt Nam có tiền mà chạy chọt cũng sướng hơn kẻ không có tiền phải không em.

Nói xong chị Tư cúp phone. Lan tưởng như trong tiếng phone của chị Tư còn vọng lại tiếng thở dài.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Đi thăm chồng (Nguyễn Kim Thanh)

Nguyễn Kim Thanh  is with 

An Duong Nguyen Phu

 Nay ngày 9/10/2020 tôi đã đến trại giam số 6 …xã Thanh Mỹ ….Huyện Thanh Chương …Tỉnh Nghệ An ,để thăm gặp chồng tôi là Ký Giả Trương Mình Đức…..

Hơn ba tháng qua vì dịch COVID 19 lây lan , nên các trại giam đã cấm ko cho thăm nuôi và gặp người thân của mình.

Bao nhiêu lo lắng ,nhớ thương ,trông mong chờ đợi , tuy rằng tôi mới phẫu thuật ( mổ )mắt ko nên đi xa nắng gió , nhưng vì muốn biết tin tức sức khỏe tinh thần của chồng trong ba tháng qua ,diễn biến như thế nào ,trong tình cảnh thời tiết khắc nghiệt lúc nắng nóng khủng khiếp ,giờ thì bắt đầu lạnh buốt vì mua gió liên tục , mà chồng tôi đang bị giam giữ trong nhà tù CS .

Nhưng số mình luôn ko may mắn , gần một tuần qua Miền Trung mưa gió tầm tã ko ngớt ngập lụt ,bầu trời thì mây đen ảm đạm , nhưng vì vé máy bay đã mua mấy tháng rồi , xong trông ngóng gặp mặt chồng nữa ,nên đành phải đi vào đúng những ngày mưa gió tầm tã…., bệnh mắt mình, thì phải kiêng nước vào mắt, vì vết mổ chưa khép kín ,nên khi đi gặp nước mưa vào mắt , nắng gió rất ảnh hưởng và nguy hiểm đến con mắt ,nên đã nhiều anh em và BS khuyên nên nghĩ dưỡng để khỏe hẳn hãy đi sau , nhưng vì thương nhớ lo lắng mong muốn gặp mặt ,nay thăm được chồng rồi ,giờ về mắt xốn ,nhậm và càng chảy nước mắt nhiều hơn . Nhưng biết sao bây giờ , đành phải chấp nhận và dâng lên Chúa chữa lành cho con .

Bắt đầu Đi từ bốn giờ sáng ngày 8/10 từ Bình Dương đến sân bay làm thủ tục và chờ đợi , 11 giờ lên máy bay rồi còn chờ đợi gần 12 giờ mới khởi hành bay , tưởng rằng cũng sớm một chút để nghỉ ngơi , nhưng số mình luôn như thế , gần đến sân bay Vinh ,Cơ trưởng Thông báo còn khoảng 10 phút máy bay hạ cánh , mới Thông báo chưa đầy 5 phút thì Cơ Trưởng lại Thông báo tất cả quý khách thắt giây an toàn và ngồi ko di chuyển , vì có sự cố mây mù che phủ gió lớn ,nên chúng tôi hải bay vòng quoanh khoảng 30 phút ,rồi bắt đầu máy bay bay lượn chao đảo như chiếc thuyền gặp sóng , tôi sợ quá vì yếu tim ,chỉ biết nhắm mắt làm dấu thánh giá ,đọc kinh cầu nguyện , xin Chúa ban ơn cứu chúng con bình an đừng xảy ra chuyện gì , xin cho con được sống vì con còn nhiều việc phải làm ,chồng con và con cái con ,gia đình con đang rất cần con, cứ luôn mồm đọc kinh và cầu nguyện thế rồi hơn 30 phút sau mới nhìn thấy ơ dưới có nhà cửa ,cây cối xanh tươi, là biết còn được sống và chuyến bay bình an hạ cánh ,mừng quá chỉ biết .Tạ ơn Chúa !!!, Cám ơn Chúa !! đã cho chúng con được bình an .

Xuống sân bay vào nhà người bạn , nghỉ ngơi một chút đi chợ làm thức ăn cho chồng cho đến tối đêm ,vì làm ở nhà mất hai ngày thức ăn mất ngon và mau thiu, sáng ra 5 giò sáng chuẩn bị thức dậy để đi xe vào trại ,vì mưa gió xe lớn ko vào được phải nhờ người bạn , chở ra quốc lộ để kịp xe họ đón vào trại giam , chuyện gì cũng có trục trặc .

Vào đến trại gần 10 giò, làm thủ tục chờ phía trại giam họ dẫn anh Đức ra , hai vợ chồng nhìn thấy nhau bao cảm xúc nhớ thương ko tả được ,câu đầu anh hỏi ko biết ở nhà có chuyện gì ko mà ko thấy , em ra thăm anh lo lắng quá , tình cảm vợ chồng là thế , mỗi lần anh viết thư về hoạc gọi điện thì dặn là , lo chữa bệnh khi nào ổn ,hai ba tháng thăm anh một lần cũng được , em lo giữ gìn sức khỏe mới quan trọng , nhưng … vì hôm 9/9 anh gọi điện về tôi đã kể anh nghe là mới đi mổ mắt về nên tháng này em ko thăm anh được ,qua tháng 10 em mới thăm được , đấy vậy mà mới ngày 9/10 vợ ra mà nói anh lo lắng và sốt cả ruột ,ko biết nhà có chuyện gì ko ? mà ko thấy ra thăm , mong người thân ra thăm vậy ,nhưng cứ nói vài tháng đi thăm cũng được ,nhưng lại trông mong . Tất cả những anh chị em ở trong chốn tù đày đều như thế ,ko biết một tý thế giới bên ngoài và Thông tin vè gia đình ,nên lúc nào cũng trông mong , nhưng thấy vợ con thăm thì lại lo vất vả tốn kém . Nghĩ tới thương chồng và tất cả các anh chị em đang trong chốn lao CS thật căm hận uất ức .

Nhìn thấy chồng xanh gầy ốm và da xám bợt , hơn ba tháng ko gặp ,nay nhìn thấy chồng ốm đi , thấy lo và thương chồng nhưng ko còn biết phải làm gì hơn nữa , anh Đức nói từ tháng 8 đến nay ,anh ngồi xuống đứng lên phải vịn hay bám vào cái gì ,mới đứng lên ,ko choáng váng té ngay ,mọi lần anh rất siêng hay tập thể dục nhẹ nhàng , nhưng lúc này khi nào ko choáng váng mới tập , còn hôm nào đau đầu chóng mặt thì ko dám tập sợ té ngã bất tử , anh nói đầu nó hay đau nửa bên đầu ,do hai đợt trước anh bị đánh một trận dã man bất tỉnh ở Hà Nội ngày

08/09/2014 và ngày 2/11/2014 bị thêm một trận dã man khủng khiếp ở ngã ba Suối Giữa… Bình Dương ,họ giả dạng côn đồ lấy nón bảo hiểm đập vào đầu ko thương tiếc ,đến nỗi bể hết cả nón bảo hiểm và hai trận đánh chồng tôi đều bất tỉnh ngất xỉu ko biết gì ,nên giờ đầu hay choáng váng và đau nửa bên đầu ,thêm ảnh hưởng bệnh tim mạch và huyết áp , anh nói nếu ở ngoài đời thường ,thì phải đi chụp siti cái đầu, nhưng giờ hoàn cảnh tù đày thì ko thể làm gì khác , tôi rất bức xúc nên nói anh là giờ làm đơn đề nghị xin đi chụp cái đầu và thử máu ,chứ để như vậy hoài lỡ bị như thầy giáo Đào Quang Thực thì sao , anh Đức nhăn mặt nói ,trong này vấn đề đó là một sự rất rất khó khăn và ko thể , giờ chỉ uống đỡ thuốc và trông cậy vào Chúa cầu nguyện được bớt bệnh và đến đâu hay đến đó.

Vì giờ chồng đang trong chốn lao tù đã là người mất hết tự do, sức khỏe thì yếu dần do các tổn hại di chứng vì công cuộc đấu tranh và những lý tưởng anh muốn làm ,tuy anh vẫn luôn kiên cường và mạnh mẽ trước bạo quyền , nhưng phải có sức khỏe mới vượt qua ,thương chồng nhiều lắm , nhưng biết làm sao ,chỉ biết cố gắng làm cho hết khả năng của mình .

Hai vợ chồng hỏi thăm nhau về chuyện gia đình và con cái , cha mẹ anh em con cháu khỏe ko ??? Anh gởi lời thăm cha mẹ anh em con con cháu và anh dặn những thứ cần thiết để về ,rồi gởi bưu điện vào cho anh…

Tôi cũng kể cho anh chuyện em Phạm Đoan Trang thì anh nói cũng biết rồi trên tivi , cũng ko bất ngờ gì ,vì đã đi con đường này , thì ko sớm thì muộn , vì Trang đã bao lần là dự bị , anh hỏi về các anh em tù nhân thì họ phản đối ko cho nói ….

Cuối cùng gần hết giờ anh Đức nói cho anh gởi lời thăm hỏi vaf cám ơn đến quý Cha quý Thầy ,cùng tất cả anh chị em bạn bè đã luôn yêu thương quan tâm giúp đỡ sẻ chia những tình cảm yêu thương chân thành nhất đến với anh bằng nhiều cách này cách khác .

Lúc ra về tôi và anh Đức đã ào ra muốn ôm nhau một chút ,nhưng họ ngăn cản ,nên chỉ nắm được tay nhau vì lý do đang dịch . Nhưng cũng thấy ấm lòng vì đang mưa gió lạnh lẽo.

Thăm anh Đức xong rồi lúc về ,tôi đã đến Toà Giám Mục Xã Đoài Nghệ An để thăm Cha Đặng Hữu Nam, Cha ko được khỏe vì căn bệnh ung thư của Cha , lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi, mình thì thấy lạnh rét , nhưng Cha vẫn nóng lực vì lúc nào bệnh cũng hoành hành Cha đau đớn , thương Cha quá ! Xin Chúa luôn ban cho Cha bình an có sức khỏe và bớt phần đau đớn .

Xong lại ghé vào giáo xứ An Lộc thăm Cha Thục , Cha cũng khỏe nhưng mắt của Cha ko tốt , một bên mắt càng ngày càng mờ và thị lực một bên kém . Cầu xin Chúa cho Cha được chữa lành con mắt ..

Tiện gần đó tôi ghé thăm gia đình Hoàng Bình luôn, hai bố me Hoàng Bình vừa mới phẫu thuật xong ,nên sức khỏe còn yếu , gặp được nhau anh chị em rất mừng ,kể về những chuyện thăm tù ,nhưng vì thời gian ít nên chào tạm biệt và cầu chúc bố mẹ Hoàng Bình mau chóng bình phục .

Ngày hôm sau về lại ko may mắn bị trễ máy bay , vì mua vé truoc cả bốn tháng nen chuyến bay bị nhầm lẫn, nên lại phải mua vé mới , ngồi chờ sân bay từ hai giờ chiều đến 19 gio 30 tối ,chuyến bay mới bay về tới Sài Gòn lại bị mưa tầm tã .Nhưng đã về tới nhà bình an .

Qua nay mệt mỏi quá ,nay mới chia sẻ chuyến đi thăm chồng cho mọi người biết …,

Con Xin quý Cha quý Thầy và tất cả anh chị em bạn bè thêm lời cầu nguyện cho chồng con và tất cả anh chị em tù nhân lương tâm …tù nhân chính trị …đang bị giam trong các nhà tù CS …luôn được mạnh khỏe bình an để vượt qua mọi khó khăn …

Và cầu xin cho tất cả mọi người yêu thương trên thế giới luôn bình an và đại dịch mau dập tắt và mọi người bình an trở lại .

Nguyễn Kim Thanh .

Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia

Lê Vi

Nelson Mandela đã nói như thế. Câu châm ngôn của ông đúng với Nam Phi, nhưng cũng đúng với mọi quốc gia mà những kẻ cầm cân nảy mực chà đạp lên các giá trị của giáo dục

“Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào, không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên.

– Bệnh nhân chết dưới bàn tay của các bác sĩ của nền giáo dục đó.

– Các tòa nhà sụp đổ dưới bàn tay của các kỹ sư của nền giáo dục đó.

– Tiền bị mất trong tay của các nhà kinh tế và kế toán của nền giáo dục đó.

– Nhân loại chết dưới bàn tay của các học giả tôn giáo của nền giáo dục đó.

– Công lý bị mất trong tay các thẩm phán của nền giáo dục đó.

Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia.”

“The famous statement of Nelson Mandela is displayed at the entrance of the University of South Africa thus:

« Destroying any nation does not require the use of atomic bombs or the use of long range missiles. It only requires lowering the quality of education and allowing cheating in the examinations by the students. »

« Patients die at the hands of such doctors. »

« Buildings collapse at the hands of such engineers. »

« Money is lost in the hands of such economists & accountants. »

« Humanity dies at the hands of such religious scholars.*

« Justice is lost at the hands of such judges.»

« The collapse of education is the collapse of a nation. »

Nelson Mandela

Fb Nguyễn Thị Bích Hậu

Image may contain: 1 person, closeup

Mô tả ĐCSTQ là “tổ chức tội phạm quốc tế” là chính xác

Mô tả ĐCSTQ là "tổ chức tội phạm quốc tế" là chính xác
M.TRITHUCVN.ORG

Mô tả ĐCSTQ là “tổ chức tội phạm quốc tế” là chính xác

Ông Trình Tường, nhà bình luận thời sự nổi tiếng của Hồng Kông ph

(Lời người biên tập: Tác giả của bài báo này, ông Trình Tường (Cheng Xiang), nhà bình luận thời sự nổi tiếng của Hồng Kông và có hiểu biết sâu sắc về tình hình hiện tại ở Trung Quốc. Vài ngày trước, trong cuộc phỏng vấn với Vision Times, ông Trình đã phân tích hai “món quà” mà Hoa Kỳ dành cho ĐCSTQ:  dự luật HR 8491 của dân biểu Scott Perry và hướng dẫn mới của Sở Di trú Hoa Kỳ. Lần này, ông phân tích cơ sở lý luận của việc liệt ĐCSTQ  vào “tổ chức tội phạm quốc tế”.)

Ngày 1/10, đúng vào thời điểm, ĐCSTQ tổ chức “Lễ kỷ niệm 71 năm Ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”, hơn 150 nhóm tại hơn 61 thành phố trên thế giới đã phát động“Ngày tưởng niệm quốc gia” quy mô lớn. Đồng thời, Chính phủ Hoa Kỳ và các thành viên Quốc hội cũng hào phóng gửi “hai món quà chúc mừng” sinh nhật ĐCSTQ.

“Món quà đầu tiên”: Ngày 1/10, Hạ nghị sĩ Đảng Cộng hòa Scott Perry và các nghị viên Tim Burchett và Scott DesJarlais tuyên bố đề xuất chung dự luật yêu cầu xác định ĐCSTQ là một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia, phải bị truy tố, trừng phạt và loại bỏ (eliminate). Tên đầy đủ của dự luật là H.R.8491 – To designate the Chinese Communist Party (CCP) as a transnational organized crime group [116Th Congress (2019-2020)].

“Món quà thứ hai”: Hướng dẫn chính sách do Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) ban hành vào ngày 2/10, quy định rõ ràng, không chấp nhận đơn xin nhập cư của tất cả các đảng viên Đảng Cộng sản, các đảng viên các đảng toàn trị khác và những người có liên quan.

Việc xác định ĐCSTQ là một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia và cấm các thành viên ĐCSTQ nhập cư vào Hoa Kỳ có thể nói là những “món quà sinh nhật” ý nghĩa nhất đối với ĐCSTQ, phản ánh rằng xã hội Hoa Kỳ cuối cùng đã thức tỉnh trước sự nguy hại của tổ chức ĐCSTQ.

Hãy để tôi nói về món quà đầu tiên. Trong đề xuất, các nhà lập pháp yêu cầu Chính phủ Hoa Kỳ đưa ĐCSTQ (CCP) vào Danh sách các Tổ chức Tội phạm Quốc tế Hàng đầu – Danh sách TICOT (List of Top International Criminal Organizations Target TICOT) do Bộ Tư pháp ban hành và chỉ thị cho các cơ quan thực thi pháp luật của Hoa Kỳ nhắm vào các hoạt động tà ác của ĐCSTQ.

Danh sách TICOT nhằm mục đích xác định và loại bỏ các tổ chức tội phạm quốc tế gây ra mối đe dọa lớn nhất cho lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ. Các nhà lập pháp tin rằng việc Chính phủ ĐCSTQ đánh cắp quyền sở hữu trí tuệ của Hoa Kỳ, các cuộc tấn công vào hệ thống mạng của Hoa Kỳ, các hoạt động gián điệp và buôn bán fentanyl là những lý do quan trọng khiến ĐCSTQ bị đưa vào Danh sách TICOT.

Ông Scott Perry nói: “Đạo luật này thực sự cho phép ‘Đạo luật chống Tệ tham nhũng và ảnh hưởng của các băng Đảng’ (Racketeer Influenced and Corrupt Organizations Act, RICO) áp dụng cho thành viên bè phái ĐCSTQ, cho dù họ ở Trung Quốc hay Hoa Kỳ, họ sẽ bị trừng phạt, bao gồm cả ngồi tù”. RICO ban đầu được sử dụng để đối phó với Mafia, ngày nay, đạo luật này lại được sử dụng để đối phó với ĐCSTQ. Ai nói rằng không phù hợp?

Luật sư nhân quyền New York Diệp Ninh nhận xét: “Một khi dự luật này trở thành luật, vậy là đủ để khiến ĐCSTQ sụp đổ. Thứ nhất, sẽ dẫn đến hệ quả tất nhiên là Mỹ – Trung hoàn toàn cắt đứt. Thứ hai, mọi phương pháp và cách thức lật đổ sự cai trị của ĐCSTQ đều là hợp pháp. Thứ ba là tất cả 90 triệu đảng viên đều là tội phạm.”

Luật sư Diệp Ninh chỉ ra rằng một khi định tính tương tự về ĐCSTQ được thực hiện, sẽ có vô số hành động tiếp sau phải tuân theo, không chỉ giới hạn đối với chính phủ liên bang: “Các vụ kiện dân sự, kiện tụng tra tấn, kiện tụng hình sự, bao gồm cả các quan hệ quốc tế, tất cả sẽ kéo theo rất nhiều thay đổi. Nó sẽ trực tiếp dẫn đến sự tan rã và sụp đổ của ĐCSTQ.”

Việc mô tả ĐCSTQ là “tổ chức tội phạm quốc tế” là hoàn toàn chính xác. Chúng ta hãy nhìn lại những gì ĐCSTQ đã làm trong 71 năm qua.

Đầu tiên, đó là một tổ chức giết người. Theo nghiên cứu của nhiều học giả trong và ngoài nước, ước tính trong hơn 70 năm, ĐCSTQ đã giết hại ít nhất là 45 triệu người. Theo “Báo cáo Bạo lực Thế giới” do Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) công bố năm 2002, bốn thảm họa lớn của thế kỷ 20 chính là: hai cuộc chiến tranh thế giới, những cái chết bất thường trong thời kỳ Stalin của Đảng Cộng sản Liên Xô và thời đại Mao Trạch Đông.

Thứ hai, ngoài những vụ giết người trực tiếp, tội ác giết người của ĐCSTQ (cưỡng bức phá thai, mổ cướp nội tạng sống…) cũng cực kỳ khét tiếng.

Thứ ba, đó là tổ chức tội phạm chuyên đàn áp nhân quyền, không ngừng phá hủy các giá trị phổ quát, vi phạm nghiêm trọng “Tuyên ngôn Nhân quyền” cùng“Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị” của Liên hợp quốc.

Thứ tư, đó là một tổ chức tội phạm chuyên đàn áp các dân tộc thiểu số, cưỡng bức “Hán hóa” các dân tộc thiểu số Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ và Mông Cổ ở đại lục.

Thứ năm, đó là một tổ chức trộm cướp, một nhóm thiểu số giai cấp thống trị chiếm đoạt phần lớn tài sản của đất nước.

Thứ sáu, đó là một tổ chức dị giáo muốn kiểm soát tư tưởng con người và khuất phục các tôn giáo trên thế giới.

Thứ bảy, vi phạm cam kết trong Tuyên bố chung Trung-Anh với toàn thế giới và phá hủy Hồng Kông.

Thứ tám, vi phạm cam kết không quân sự hóa Biển Đông, đồng thời cũng đang chuẩn bị thôn tính Đài Loan bằng vũ lực.

Thứ chín, tai họa do “chế độ độc đảng” của tổ chức này gây ra đang nhanh chóng lan rộng ra thế giới. Dịch viêm phổi do virus corona mới là một ví dụ điển hình.

Thứ mười, tham vọng thống trị thế giới và thủ đoạn chạm đến ranh giới cuối cùng của vô đạo đức để đạt được tham vọng này (không ngại phát động chiến tranh hạt nhân) đang đe dọa nghiêm trọng đến an ninh của tất cả các quốc gia. Loại biểu hiện không còn giới hạn đạo đức này bắt đầu từ việc ĐCSTQ gần đây kêu gào“sử dụng bom hạt nhân để hủy diệt thế giới nhằm đạt được mục tiêu hủy diệt Hoa Kỳ”.

Những dữ kiện, tư liệu và bằng chứng này rất đầy đủ, các học giả trong và ngoài nước đều ghi chép chi tiết. Mỗi phần đủ để viết một cuốn sách dày. Trong 71 năm qua, người dân Trung Quốc đã âm thầm chịu đựng tội ác của ĐCSTQ, và bây giờ họ sẽ có cơ hội để thấy rằng nó sắp phải nhận sự trừng phạt.

Hãy nói về món quà thứ hai. Ngày 2/10, Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) đã ban hành hướng dẫn chính sách: Tất cả các đảng viên Đảng Cộng sản hoặc các đảng chính trị độc tài khác hoặc các thành viên có liên quan nộp đơn xin nhập cư sẽ không được chấp nhận, trừ khi có miễn trừ.

Hướng dẫn chính sách mới nhất này nêu rõ, tư cách thành viên của Đảng Cộng sản hoặc bất kỳ đảng toàn trị nào khác hoặc tư cách thành viên có liên quan là không phù hợp và mâu thuẫn với cam kết trung thành với Hoa Kỳ để được nhập quốc tịch, bao gồm cả cam kết ủng hộ và duy trì Hiến pháp và luật pháp Hoa Kỳ.

Hướng dẫn chính sách cũng nói rằng “căn cứ không thể chấp nhận” này là một phần của luật rộng hơn đã được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua nhằm giải quyết các mối đe dọa an ninh của Hoa Kỳ.

Luật nhập cư trước đây của Hoa Kỳ đã có những hạn chế nghiêm ngặt đối với việc nhập cư của thành viên đảng cộng sản và thành viên của các đảng phái chính trị toàn trị. Sau năm 1990, do sự sụp đổ của Khối Đông Âu thuộc Liên Xô, việc hạn chế người cộng sản nhập cư vào Hoa Kỳ đã được nới lỏng. Các hướng dẫn mới nhất quy định rõ ràng, các đảng viên Đảng Cộng sản và những người có liên quan bị ngăn cản không được nhập cư hoặc thường trú nhân tại Hoa Kỳ.

Quy định này có thể nói là “hợp lòng dân”, và sẽ trừng trị nghiêm khắc những kẻ vô liêm sỉ như Tư Mã Nam, ngũ mao đảng (dư luận viên của ĐCSTQ) thường dùng những câu cửa miệng như: “Chống Mỹ là công việc, định cư ở Mỹ là cuộc sống”, “Hưởng thụ tự do của Hoa Kỳ, ca ngợi chuyên chế của Tổ quốc”. Giờ đây, những người này có thể sẽ không nhận được thẻ xanh, mà dù có được nhận cũng có thể sẽ bị trục xuất. Đây có phải là cuộc bức hại? Là phân biệt đối xử? Tôi nghĩ rằng đây là những gì họ nên phải nhận.

Ngoài việc cấm các thành viên ĐCSTQ nhập cư vào Hoa Kỳ, còn bao gồm một số thành viên không phải là đảng viên nhưng làm việc cho ĐCSTQ hoặc thành viên của các tổ chức liên đới ĐCSTQ. Theo định nghĩa của Sở Di trú Hoa Kỳ, tất cả họ đều là “những người có liên quan” (affiliates). Nhân viên của Liên đoàn Công đoàn Hồng Kông, Liên minh Dân chủ vì Hồng Kông Tiến bộ và Tốt đẹp, Liên minh Doanh nghiệp và Chuyên gia cho Hồng Kông, Liên đoàn Giáo dục, Báo Văn Hối (thân Bắc Kinh), Báo Đại Công, và một số tổ chức công nghiệp và thương mại cánh tả đang nổi lên ủng hộ ĐCSTQ. Nếu muốn nhập cư vào Hoa Kỳ, họ nên cẩn thận và cần phải “tẩy sạch” kịp thời (Sở Di trú Hoa Kỳ cung cấp nhiều cách để làm điều này).

Theo định nghĩa của Cục Di trú, hắc cảnh Hồng Kông và các quan chức chính quyền Hồng Kông đang cố gắng thực thi các chính sách của ĐCSTQ cũng có thể bị coi là “những người có liên quan”

ĐCSTQ đã hoành hành độc đoán trong 70 năm, và cuối cùng, không cần chờ đợi sự trừng phạt của ông Trời, người thế gian đã thực hiện chế tài, bằng những hành động cụ thể nhắm vào các tội phạm là “đảng viên ĐCSTQ” và “những người chung đường với ĐCSTQ”. Thật đáng tiếc khi người Trung Quốc còn không có khả năng xét xử nó.

Trình Tường