Về Bác Sĩ Phùng Văn Hạnh

 TRÂN TRỌNG CẢM ƠN ANH CHỊ EM BẰNG HỮU ĐÃ CẦU NGUYỆN & CHIA BUỒN VỚI GIA ĐÌNH VỀ VIỆC RA ĐI CỦA NGƯỜI CẬU

Phero PHÙNG VĂN HẠNH …

Một số ace đã nghe qua tên của cậu Hạnh, nhưng không nhớ đã nghe, đã gặp ở đâu và muốn hỏi rõ xem cậu Hạnh có phải là người quen không?

Nay xin phép mợ và các em được kể sơ qua về cậu như sau (nếu có thiếu sót xin Mợ và các em bổ túc và nhắc cho:

Cậu Phùng Văn Hạnh nguyên quán Điện Bàn, Quảng Nam. Nguyên là:

– Trung tá Quân Y Sĩ làm việc tại Quân Y Viện Duy Tân, Đà Nẵng

– Phó Giám đốc Bệnh viện Giải phẩu Đà Nẵng

– Giám đốc kiêm Sáng lập viên Dưỡng đường Độc Lập.

Trước 30-4-1975, những ai sinh sống tại Đà Nẵng sẽ biết rõ Dưỡng đường Độc Lập và tiệm thuốc Tây Thành Thái….

Sau 12 năm tù cải tạo tại Tiên Lãnh, cậu Hạnh đã vượt biên và đoàn tụ cùng gia đình tại Canada vào năm 1989-1990. Xin đọc cuốn Tuyển Tập Truyện Ngắn và Thơ – trích từ Tình Yêu Hiện sinh Một Kiếp Người để biết những ngày tháng lưu vong và số phân long đong khi chọn sống tại Canada (nếu cậu đến Mỹ có lẽ cậu sẽ thành công hơn khi đến Canada, nhưng biết làm sao khi vợ con đã định cư tại nơi đây…. và một phần do lòng tự trọng của một kẻ sĩ đã không muốn đến sống một xứ sở đã phản bội lại VNCH).

Trong thời gian lưu vong sinh sống tại Montreal, Canada… cậu đã ra mắt một số tập truyện và thơ như:

– Tình Yêu Hiện Sinh – Năm 2000

– Một Kiếp Người – Năm 2002

– Tuyển Tập Thơ – Năm 2004

– Tuyển Tập Truyện Ngắn & Thơ – Năm 2009

Với bút hiệu là Khánh Giao.

Tháng 11-2009 cậu và mợ đã đến Melbourne, Australia để thăm con cháu và nhân dịp ra mắt sách tại đây. Một điều quý đó là việc ra mắt sách tại Úc hoàn toàn là do quý đồng đội, chiến hữu, thân hữu và đồng tù cải tạo đang sống tại Úc châu đứng ra lo liệu tổ chức và quảng cáo….. con cháu chỉ lo việc chăm sóc ăn uống và đưa đón cậu mợ thôi.

Đáng nói là cậu vừa mới được mợ và các con tổ chức sinh nhật mừng thọ 90. Chưa đầy một tháng sau thì cậu đã ra đi trong thanh thản mà không có bất cứ triệu chứng đau đớn nào về bệnh tật. Cách nay mới mấy ngày hai cậu cháu đã chat với nhau về gia đình, về chính trị xã hội, cậu còn tỏ ra minh mẫn và nhờ nhiều chi tiết hơn thằng cháu…. Thế mà cậu ra đi thật bất ngờ

Vì ở quá xa hơn nữa lại vướng đại dịch, gia đình cháu không thể tham dự các nghi lễ an táng cậu được. Xin cầu chúc cậu yên nghỉ trong ơn Chúa Kito và Mẹ Maria với sự cầu bầu của Thánh Cả Phero…

Một số hình ảnh về cậu Phùng Văn Hạnh:

– Đại gia đình họ Phùng, chụp trước 1975. Cậu Hạnh đứng thứ hai hàng thứ hai từ trái sang.

– Nhà cậu Hạnh tại Đà Nẵng là tiệm thuốc Tây Thành Thái.

– Sau hơn 30 năm sống tại Canada, cậu trở về VN 1 lần duy nhất để thăm Nghĩa trang dòng họ Phùng….

– Những tác phẩm của cậu Hạnh sáng tác

TÌNH YÊU KHÔNG CHẾT

TÌNH YÊU KHÔNG CHẾT

Một tác giả nọ đã ghi lại bài học của mẹ mình như sau:

Ông ngoại tôi là một Mục sư vào đầu thế kỷ XX. Khi có một người trong cộng đồng qua đời, người ta thường đem khăn liệm và mang quan tài đến và đặt trong phòng khách của vị mục sư. Năm đó mẹ tôi lên tám tuổi, lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng đó mẹ tôi rất sợ hãi.

Ngày nọ ông ngoại cầm tay mẹ tôi đặt vào tường và hỏi mẹ tôi cảm thấy như thế nào? Mẹ tôi trả lời nó cứng và lạnh. Sau đó ông ngoại dẫn mẹ tôi đến cạnh quan tài của người tín hữu tên là Smick đang nằm trong phòng khách, ông nói với mẹ tôi: “Ba xin con làm một điều vô cùng khó khăn, nếu con làm được điều đó con sẽ không bao giờ biết sợ chết nữa. Ba muốn nói con đặt tay trên mặt ông Smick”.

Vì thương và tin tưởng ông ngoại, nên mẹ tôi đã làm theo điều ông ngoại xin. Mẹ tôi đưa tay sờ vào mặt người chết. Ông ngoại tôi hỏi: Con thấy thế nào? Mẹ tôi đáp: Lạnh như tường vậy. Ông ngoại tôi liền giải thích: Tốt lắm, đãy là ngôi nhà cũ của ông Smich, ông Smich đã ra đi và chúng ta không có lý do gì đẻ sợ ngôi nhà của ông cả.

Từ đó mẹ tôi không còn biết sợ người chết nữa! Tám giờ đồng hồ trước khi mẹ tôi qua đời, mẹ tôi đã yêu cầu chúng tôi làm một điều khác thường, thấy chúng tôi đang khóc sướt mướt, mẹ tôi nói đừng đặt hoa trên mộ của mẹ vì mẹ không có ở đó đâu, khi mẹ từ bỏ thân xác này, mẹ sẽ bay đi Âu Châu, cha chúng con chưa bao giờ đưa mẹ đến đó.

Nghe thế chúng tôi bật cười và suốt trong đêm hôm đó, không ai trong chúng tôi khóc nữa. Khi chúng tôi đến hôn từ biệt và chúc mẹ ngủ ngon. Mẹ tôi nói: gặp lại các con sáng mai. Thế nhưng đúng sáu giờ mười lăm phút sáng hôm sau, mẹ tôi đã vĩnh viễn ra đi. Hai ngày sau chúng tôi dọn dẹp lại căn phòng của mẹ, trong nhiều mảnh giấy để lại, có một bài thơ không rõ do mẹ tôi sáng tác hay của một tác giả nào đó. Sau đây là nội dung của bài thơ:

Khi tôi chết, xin hãy để lại cho con cái tôi những gì còn lại của tôi. Nếu bạn cần khóc thì hãy khóc cho những người anh em đang đi bên cạnh bạn. Xin bạn hãy quàng tay qua mọi người, hãy cho họ những gì bạn muốn cho tôi. Tôi muốn để lại cho bạn một cái gì đó, một cái gì đó khác với lời nói hay âm thanh, bạn hãy tìm gặp tôi trong những người tôi đã biết và yêu thương. Và nếu bạn không thể sống mà không có tôi thì xin bạn hãy để cho tôi được sống trong ánh mắt, trong tâm trí và trong những hành động tử tế của bạn. Bạn có thể yêu thương tôi nhiều nhất bằng cách bàn tay nắm lấy những bàn tay và cho con cái được trở nên những con người tự do. Tình yêu không chết chỉ có con người mới chết thôi, vậy thì tất cả những gì còn lại của tôi là tình yêu, xin hãy trao ban.”

***

Khi chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cách đặc biệt cho những người quá cố. Người chết nào dường như cũng có một cái gì để trăn trối cho những người còn sống, người chết nào dường như cũng tiếp tục sống bên cạnh người còn sống. Hẳn đó cũng là cảm nhận của mỗi người chúng ta. Sau đó, bên cạnh chúng ta những người thân thương ruột thịt của chúng ta vẫn tiếp tục hiện diện và theo dõi từng bước của chúng ta.

Giáo Hội nhắc nhở chúng ta về sự hiện diện đó và mời gọi chúng ta cầu nguyện cho người quá cố. Có những lời cầu nguyện qua những bài Thánh ca, những kinh quen thuộc đã đành, nhưng quan trọng hơn, ý nghĩa hơn hẳn phải là những hành động yêu thương mà chúng ta cố gắng thực thi mỗi ngày, đó là sự tưởng nhớ và chân thành nhất mà chúng ta dành cho người quá cố vậy.

***

Lạy Chúa, xin đón nhận những cố gắng sống yêu thương của chúng con như của lễ dâng lên Chúa để cầu nguyện cho những người thân thương đã qua đời của chúng con. Amen.

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

Cụ bà hạnh phúc nhất thế giới.

Cụ bà hạnh phúc nhất thế giới.

 CUỘC SỐNG BẠN RỘN ĐẾN MỨC “KHÔNG CÓ THỜI GIAN ĐỂ CHẾT” CỦA CỤ BÀ NHẬT BẢN

Người phụ nữ hơn trăm tuổi này gần đây vẫn luôn thu hút sự quan tâm của truyền thông. 

Báo chí không ngừng yêu cầu các bức ảnh cuộc sống của bà gần đây không phải các năm về trước. Nhưng bà đáp rằng đó hoàn toàn là những bức ảnh hiện tại. 

Bởi không ai có thể tin rằng người phụ nữ hơn trăm tuổi sẽ có dáng vẻ và tinh thần như vậy.

Sasamoto Tsuneko sinh năm 1914, năm nay đã 106 tuổi.

Khuôn mặt luôn được trang điểm một cách nhẹ nhàng, mái tóc ngắn trẻ trung là hình ảnh của nhiếp ảnh tin tức nữ đầu tiên tại Nhật Bản vẫn còn hoạt động tới hiện tại.

Mỗi lần đến phỏng vấn truyền thông, các nhà báo luôn dặn dò: “Xin đừng lấy những bức ảnh cũ, chúng tôi cần bức ảnh gần đây.”

Bà ấy cũng bận lòng mà giải đáp: “Đây là bức ảnh của tôi bây giờ.”

Bởi vì dáng vẻ quá trẻ trung, cộng với gu ăn mặc thời thượng, mọi người khó có thể tưởng tượng ra “cô gái” trong ảnh đã ngoài trăm tuổi.

Chồng chết khi bà 71 tuổi, Sasamoto Tsuneko quyết định cầm lại máy ảnh và bắt đầu sự nghiệp của một nhiếp ảnh gia tự do.

Cách bà cầm máy vẫn thân thuộc, các kỹ năng, từ dễ đến khó không hề có phân nửa dáng dấp sự già cả!

Thất tình ở tuổi 96 bà công bố tuổi thực khiến những người xung quanh không khỏi bàng hoàng. Thế nhưng vị “đại cô nương” này không vì những mất mát trong tình cảm và ánh nhìn kỳ lạ của người khác đánh gục. 

Ở tuổi 100, tự mình tổ chức triển lãm cá nhân và giành giải thưởng cao quý nhất, đó cũng là chiến thắng của người cao tuổi nhất trong lịch sử đạt được. Và bây giờ Sasamoto Tsuneko vẫn đang trên đường tạo ra một phép màu.

Đừng quan tâm đến tuổi tác già đi của mình, thay vào đó hãy để tâm hồn bạn mãi còn là thanh niên.

Ai đó hỏi bà ấy, bí quyết để duy trì sự trẻ trung là gì? Sasamoto Tsuneko liền trả lời đó chính là “tính hiếu kỳ”!

Nhắc tới ba từ tính hiếu kỳ, nhiều người chắc hẳn nghĩ ngay đến thời thơ ấu. Trong thời thơ ấu, chúng ta luôn tò mò với bất cứ điều gì, dám chấp nhận rủi ro, dám thách thức.

Nhưng Sasamoto Tsuneko cho chúng ta biết rằng tò mò mọi lúc giúp bạn luôn có thể chủ động đối diện và tràn đầy năng lượng.

Bà ấy nói: “Tôi thích nhìn chằm chằm vào thế giới, ngay cả khi một cái gì đó tôi không biết, tôi muốn sử dụng một bức ảnh để ghi lại từng khoảnh khắc. Tôi không muốn nghĩ về “việc già đi” và lại tiếp tục làm việc.”

71 tuổi là tuổi nghỉ hưu, nhưng bà chọn bắt đầu lại.

Chỉ vì bà vẫn muốn chụp ảnh, bà đã dành 6 năm để đi du lịch khắp Nhật Bản.

96 tuổi Sasamoto Tsuneko đến thăm ông Charles, Sculptor Charles, Nam Pháp và bắt đầu yêu!

Đối với công việc chụp ảnh của mình Sasamoto Tsuneko nói: “Công việc khiến tôi tràn đầy sự nhiệt tình, tình yêu vẻ đẹp, là cuộc sống của tôi! Con người nếu như chỉ làm mọi thứ phụ thuộc vào tuổi tác của mình nhất định thứ bỏ lỡ rất nhiều! 105 tuổi hôm nay vẫn duy trì một luật đặc biệt. 11 giờ đêm lên giường, thức dậy lúc 5 giờ sáng. Nghe tiếng Anh trên TV để đánh thức trí não. Sau đó, vừa xem TV, vừa thể dục.”

Ngoài nhiếp ảnh, mọi người cũng quan tâm đến cách thức chăm sóc sức khỏe của Sasamoto Tsuneko.

Tuy nhiên, bà ấy bận rộn cả ngày, không để bản thân mình nhàn rỗi,làm gì có thời gian để dưỡng sinh.

Nếu có một vũ khí ma thuật giúp bảo dưỡng nhan sắc, đó là sự kiên cường và yêu thương cuộc sống.

Cuộc sống của Sasamoto Tsuneko đầy nhiệt huyết, và nó không trở nên lười biếng vì tuổi già. Xung quanh chúng ta có rất nhiều người chỉ ngoài sáu mươi vừa nghỉ hưu đã bắt đầu cháu bồng cháu bế, chăm lo cuộc sống cuối đời.

Ngược lại Sasamoto Tsuneko tinh tế chiếc váy mỗi ngày, ngay cả móng tay và nước hoa cũng phải phù hợp tâm trạng.

Bà luôn mỉm cười và nói: “May mắn thay, tôi có thể trông giống như 26 tuổi.”

Sưu tầm

Câu truyện một con chó

Câu truyện một con chó

Có một lần, tôi gọi taxi để đưa con chó đi khám bệnh. Vì con chó ho rất nặng tiếng nên gây chú ý đến người tài xế. Anh ta quay lại hỏi: “con chó bị cảm lạnh à?”

Tôi đáp: “Đúng vậy, nó ho liên tục từ hôm qua đến giờ.”

Người tài xế thở dài hỏi:”Chà, sao ho giống người vậy.”

Rồi anh ta bắt đầu câu chuyện. Anh ta kể về những trải nghiệm đau khổ khi anh ta nuôi con chó của mình. Nhiều năm trước đây, anh ta nuôi một con chó berger. Nó có thân hình cao lớn, ăn rất khỏe, tiếng sủa của nó rất vang.

Một hôm, anh cảm thấy mình không còn đủ sức để nuôi nó, anh cho nó vào bao tải và chở đi vứt.

Vì sợ nó quay về nhà, anh đã lái xe đến một vùng núi cách nhà hơn 100km rồi thả nó ở đó.. Sau khi thả con chó, anh lái xe thật nhanh, con chó đuổi theo mấy cây số rồi biến mất.

Một tuần lễ sau, vào lúc nửa đêm anh nghe ngoài cửa có tiếng lạch cach. Mở cửa ra nhìn thì hóa ra con chó quay về. Thân hình của nó gầy còm, dáng vẻ bối rối, rõ ràng là nó đã trải qua một thời gian tìm kiếm khá lâu.

Tuy rất ngạc nhiên nhưng anh ta chẳng nói câu nào, lẳng lặng vào trong nhà lấy ra một chiếc bao tải và cho con chó vào, vứt nó đi một lần nữa.

Lần này anh đi theo đường quốc lộ số 1. Dọc đường đi anh nghe thấy tiếng con chó khóc thúc thít. Khi đến nơi, anh ta mở chiếc bao tải ra, thì thấy toàn là máu.

Ở khóe miệng của con chó, máu vẫn tiếp tục trào ra. Anh dùng tay banh miệng con chó ra thì thấy lưỡi nó đã đứt làm đôi. Hóa ra con chó đã cắn lưỡi tự tử.

Khi người tài xế kể xong chuyện, một không khí im lặng lạ thường bao trùm chiếc xe. Từ chiếc kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy khóe mắt của anh ta đỏ lên.

Một lát sau, anh ta mới nói: “Mỗi lần nhìn thấy chó của người khác, tôi đều nhớ đến con chó đã cắn lưỡi tự tử của tôi. Sự việc này khiến cho tôi đau khổ suốt cả một đời. Tôi không phải con người. Tôi không phải con chó.”

Nghe xong câu chuyện của người tài xế, trước mắt tôi như hiện ra cảnh tượng: con chó ấy chạy lang thang giữa núi sâu, giữa những cánh đồng hoang, giữa những thành phố ngoại ô. Để trở về nhà gặp lại chủ nhân, nó đã chạy hàng trăm cây số. Khó khăn lắm mới tìm được đường về nhà, vậy mà chủ nhân không những không mở cửa, không một lời động viên nào còn lập tức vứt nó đi lần nữa.

Đây là một cú sốc lớn chừng nào đối với một con chó trung thành và tình nghĩa. Để khỏi bị chối bỏ lần nữa, con chó đã tự kết liễu đời mình.

Người tài xế kể tiếp. Anh đã mang con chó về chôn cất ở trong vườn, thường xuyên cầu nguyện cho nó. Vậy mà đến nay anh vẫn chưa gạt bỏ được nỗi ân hận trong lòng. Vì thế anh thề rằng, phải kể cho những người nuôi chó nghe câu chuyện này, khuyên mọi người hãy yêu quý con chó của mình nhiều hơn.

Anh hy vọng việc này sẽ giúp anh chuộc lại phần nào tội lỗi của mình.

Một con chó có tình có nghĩa nhưng lại bị vứt bỏ một cách vô tình, điều này khiến cho người tài xế đau khổ suốt cả cuộc đời.

Chó còn như thế huống hồ là con người.

Khi ai đó bỏ mặc một người có tình có nghĩa, liệu anh ta có thể sống yên ổn suốt cả cuộc đời hay không?

Với những kẻ làm cha làm mẹ chối bỏ con cái mình, với những kẻ làm con nhưng lại bỏ mặc cha mẹ tuổi già sức yếu thì tội ác lớn biết chừng nào.

Khoai Lang Sưu tầm.

From: Do Tan Hung & KimBằng Nguyễn

BỆNH TRẦM CẢM: NGUYÊN NHÂN VÀ CHỮA TRỊ

Rung Nga Nguyen

BỆNH TRẦM CẢM: NGUYÊN NHÂN VÀ CHỮA TRỊ

Trầm cảm là căn bệnh thuộc tâm thần đặc trưng bởi sự rối loạn khí sắc. Bệnh do hoạt động của não bộ bị rối loạn gây nên, do một yếu tố tâm lý tạo thành những biến đổi bất thường trong suy nghĩ hành vi tác phong.

Số lượng phụ nữ thường gặp bệnh trầm cảm nhiều gấp đôi nam giới (2 nữ/ 1 nam) xảy ra ở nhiều lứa tuổi, đặc biệt là độ tuổi trưởng thành. Tỉ lệ mắc bệnh trầm cảm ngày một gia tăng, theo tổ chức Y tế Thế giới ước tính mỗi năm có khoảng 850 000 người chết do tự sát vì mắc bệnh trầm cảm, là một bệnh phổ biến ở trên toàn cầu. Tuy nhiên trong số đó những người được chẩn đoán và điều trị kịp thời còn rất thấp khoảng 25%. Trầm cảm do các nguyên nhân sau gây nên:

– Trầm cảm chưa rõ nguyên nhân: có nhiều giả thuyết cho rằng do di truyền, yếu tố tự miễn, môi trường sống, xã hội nhưng chưa thực sự rõ ràng.

– Trầm cảm do căng thẳng: do áp lực từ nhiều phía như công việc, gia đình, con cái, phá sản hay do những điều đột ngột xảy đến như mất đi người thân, mất tiền của,…

– Trầm cảm có thể xuất hiện các bệnh lý hay chấn thương tác động trực tiếp đến não bộ

Triệu chứng trầm cảm khá đa dạng và khác nhau ở mỗi người, chẳng hạn khi bị trầm cảm có người sẽ ngủ nhiều, có người lại rất khó ngủ hoặc có người thi ăn nhiều, trong khi một số người lại mất cảm giác ngon miệng khi ăn. Tuy nhiên, vẫn có những dấu hiệu trầm cảm nhẹ thường xuất hiện như:

– Không thể tập trung.

– Cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

– Cảm thấy buồn hoặc trống rỗng.

– Cảm thấy vô vọng, dễ bị kích động, lo lắng hoặc cảm thấy có lỗi.

– Mất hứng thú với việc quan hệ tình dục.

– Nhức đầu, đau bụng hoặc gặp các vấn đề về tiêu hóa.

– Trầm cảm nghiêm trọng có thể dẫn đến ý định tự tử, hoặc cố tìm cách tự tử.

Những thói quen sinh hoạt dưới đây sẽ giúp bạn hạn chế diễn tiến của bệnh trầm cảm:

– Đừng tự cô lập mình.

– Đơn giản hóa cuộc sống.

– Tập thể dục thường xuyên.

– Ăn uống đầy đủ dinh dưỡng.

– Học cách thư giãn và kiểm soát căng thẳng.

– Không nên đưa ra các quyết định quan trọng khi đang cảm thấy chán nản.

Nếu bạn cảm thấy bị trầm cảm với các dấu hiệu và triệu chứng kể trên, hãy hẹn gặp bác sĩ càng sớm càng tốt. Bạn có thể bị trầm cảm nặng nếu không được chữa trị. Trầm cảm không được chữa dẫn đến các vấn đề về thần kinh và thể chất, hay các rắc rối trong các mặt khác của cuộc sống, thậm chí dẫn đến liều lĩnh tự tử.

An An (Dịch từ Naver, tổng hợp)

TỪ MỘT NGƯỜI LƯƠNG DÂN, THEO ĐẠO VÀ TRỞ THÀNH LINH MỤC CỦA CHÚA

Make Christianity Great As Always

TỪ MỘT NGƯỜI LƯƠNG DÂN, THEO ĐẠO VÀ TRỞ THÀNH LINH MỤC CỦA CHÚA

Tân linh mục Phanxico Xavie Lương Văn Tây Dcct, người vừa được Đức Giám mục Giuse Đinh Đức Đạo truyền chức linh mục vào ngày 16/10/2021 tại Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp – Dòng Chúa Cứu Thế, quả thật là một trường hợp rất đặc biệt.

Vào năm 2005, ngài gia nhập Hội Thánh Công giáo khi đã tốt nghiệp Đại học và bắt đầu đi làm.

Hai năm sau ngày Rửa tội, ngài vào tìm hiểu Dòng Chúa Cứu Thế.

Đến năm 2014, ngài tuyên khấn lần đầu và năm 2018 khấn trọn đời trong DCCT.

Và nay trở thành linh mục thừa sai DCCT.

….

Được biết, khi còn là sinh viên, ngài tham gia các nhóm sinh hoạt Công giáo và tham gia trong trào Hướng đạo. Vì “chơi với người Công giáo” nên chú Tây cũng thường xuyên lân la đến Nhà thờ và “ngồi ở ngoài để xem lễ”.

Nhìn thấy chàng thanh niên tham dự thánh lễ cách sốt sắng mà không chịu lên rước lễ, nên quý xơ đã tìm gặp “để hỏi cho biết sự tình như thế nào”. Nghe chú Tây bảo, con là người khác tôn giáo, thế là quý xơ đã “tìm cách rủ rê chú theo đạo”.

Chính quý xơ là người đã dạy giáo lý cho chú Tây, hướng dẫn chú trở thành con cái Chúa.

Mục đích theo đạo của chú Tây là để dâng mình cho Chúa trong ơn gọi dâng hiến. Ước nguyện của chú Tây đã được Chúa nhận lời. Chúa đã chọn chú làm con của Chúa, làm tu sĩ và làm linh mục của Chúa.

Hai ông bà cố của tân linh mục đã qua đời khi ngài mới vào Nhà dòng, nên giờ đây Thiên Chúa là Cha duy nhất của ngài và Hội thánh là người mẹ cưu mang ngài.

Thánh ý Chúa quả thật rất nhiệm mầu. Tạ ơn Chúa muôn đời.

Nguyện xin ơn Chúa Thánh Thần đồng hành và hướng dẫn cha P.x trên nẻo đường sứ vụ, để cha trở thành người mục tử như lòng Chúa mong muốn.

Chúng ta cùng cầu nguyện thật nhiều cho ngài.

May be an image of 2 people, people standing and indoor

HÁO HỨC

Lê Vi

HÁO HỨC

Nhà cai trị ít nhiều đã thành công trong việc dùng phương tiện báo chí truyền thông tâng bốc đường sắt Cát Linh-Hà Đông, dụ khị được khá đông dân chúng leo lên nó.

Từ khóa của 2 ngày qua là “háo hức”, chưa bao giờ báo chí tivi thể hiện sự đĩ thõa đến thế.

Dân chúng, những người “háo hức”, tò mò, vô tư mau chóng quên rằng con đường dài 13 cây số ấy đã đội vốn lãng phí gấp 3 lần so với ban đầu, tiêu tốn gần 1 tỉ đô (Mỹ) từ chính tiền thuế mà họ đóng góp, suốt mười mấy năm qua gây quá nhiều tai tiếng. Họ không hiểu rằng nhà cai trị đang xoa tay thở phào khi cho tàu chạy, coi như thế là xong, không bị thiên hạ bới đống rác Cát Linh-Hà Đông ra ngửi nữa.

Tôi nói thật, với kiểu dân háo hức an phận dễ quên như thế, đừng mong gì vào cái gọi “cách mạng là sự nghiệp của quần chúng nhân dân”. Chính dân tự tước cái quyền làm chủ của mình, tự cúi đầu trước kẻ cai trị, chứ không có ai bắt ép họ cả, trừ những trường hợp bị lừa. Tham một chút mồi dử “miễn phí” để tiếp tay cho những kẻ chủ trương ngu dân, ngu muội.

Thông cáo (Nguyễn Thông)

Ảnh: Một thủ đô hiện đại thế kỷ 21 mà con tàu trông giống như con sâu, không khác gì con sâu rau muống, xấu đau xấu đớn, còn coi những ảnh chụp trong tàu thấy nó không hơn tàu điện bờ Hồ-Hà Đông từ thời Pháp.

May be an image of train and outdoors

“Trí thức là cục phân” là do Lê nin viết lần đầu vào năm 1919, Mao chỉ là… nói lại!

Trần Bang

“Trí thức là cục phân” là do Lê nin viết lần đầu vào năm 1919, Mao chỉ là… nói lại!

BBC (25/1/2020):

Trong lá thư viết hôm 15/09/1919, Lenin bàn luận với nhà văn Maxim Gorky về nhà thơ Vladimir Korolenko và lên án “giới trí thức tư sản”.

Mở đầu thư, Lenin cập nhật cho Gorky một số tin nhân sự và giải thích việc bắt nhóm Đảng Dân chủ Lập hiến:

Aleksei Maksimovich thân mến,

Tôi gặp Tankov, và trước khi ông ấy tới thăm, và trước khi nhận thư của anh, chúng tôi đã quyết định tại Tseka (Trung ương Đảng) bổ nhiệm Kamenev và Bukharin vào phụ trách công tác đánh giá lại các vụ bắt giữ bọn trí thức tư sản thuộc nhóm Kadet (Constitutional Democrat), rồi đã cho thả ra.

Điều quá rõ ràng là có những sai lầm đã phạm phải trong vụ việc.

Nhưng cũng rất rõ ràng rằng việc bắt nhóm này là cần thiết và đúng đắn.

Khi đọc ý kiến thẳng thắn của anh[Gorky phản đối việc bắt giữ], tôi nhớ lại cuộc tranh luận của chúng ta ở London, Capri và câu nói của anh khi đó để lại ấn tượng rất mạnh với tôi.

“Bọn văn nghệ sĩ chúng tôi là những kẻ vô trách nhiệm.”

Lenin tìm cách lý giải vụ bắt ” vài trăm quý ông Kadet và giả Kadet” là để phòng ngừa một âm mưu như vụ ở pháo đài Krasnaia Gorka, và nói đó chẳng phải là “bi kịch gì cả”.

Tiếp theo, Lenin chuyển sang câu chuyện về tác phẩm Chiến tranh, Đất mẹ và Nhân loại của Vladimir Korolenko (1853-1921) ấn hành tháng 8/1917.

Trong thư, Lenin gọi Korolenko, người Gorky coi như đàn anh, là kẻ “giả Kadet, gần như là một tay Menshevik”(phái chống Bolshevik trong Đảng Xã hội Nga).

Nhân đó, Lenin lên án “trí thức tư sản” và nói với Gorky rằng chỉ có “tri thức của công nông” mới là sức mạnh thực sự:

“Các lực lượng trí thức của công nhân và nông dân đang vươn lên, ngày càng mạnh hơn trong cuộc chiến đấu lật đổ bọn tư sản, những kẻ đồng phạm của chúng -tức là giai cấp có giáo dục, tay sai của đồng vốn tư bản -những kẻ cứ nghĩ chúng là bộ não của dân tộc.

Nhưng trên thực tế, chúng không phải là não, mà là cục phân của dân tộc.”

Lenin kết thúc lá thư bằng lời kêu gọi Gorky hãy bỏ ngay quan hệ trí thức tư sản càng sớm càng tốt.

Coi trí thức tư sản là ‘cục phân’ trong hoàn cảnh nào?

Nước Nga sau Cách mạng 1917 rơi vào cảnh hỗn loạn, nội chiến và bị bao vây.

Korolenko

NGUỒN HÌNH ẢNH, FOTOSOYUZ

Chụp lại hình ảnh,

Vladimir Korolenko sinh ở Zhitomir trong gia đình gốc Ukraine – Ba Lan và qua đời tại quê hương sau thời gian thất vọng nặng nề với hành xử của chính quyền Xô Viết

Tháng 2/1919, Maxim Gorki trong “Lời kêu gọi gửi ra toàn thế giới đã ca ngợi Lenin và cách mạng Nga vốn đang phải đối mặt với nhiều kẻ thù:

“Lãnh đạo chiến dịch chống lại Nga là Woodrow Wilson. Vladimir Lenin đang nắm chắc ngọn đuốc của Cách mạng Nga trong tay và rọi chiếu ánh sáng ra toàn thế giới. Giai cấp vô sản và người lao động trí thức (intellectual workers) cần chọn giữa những kẻ bảo vệ trật tự cũ, những kẻ đại diện cho chính phủ của thiểu số kiểm soát đa số, chế độ cũ không có tương lai, và những người phá đổ tất cả thứ văn hóa đó, những người kiến tạo lý tưởng xã hội mới, và là hiện thân của của ý tưởng hạnh phúc, việc làm tự do, tình huynh đệ của nhân dân với công nhân.”

Tuy thế, cũng từ năm 1919, Gorky và nhiều trí thức Nga ủng hộ cách mạng đã lo ngại trước làn sóng bắt bớ của chính quyền Lenin nhắm vào nhóm cựu Kadet, gồm nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà giáo dục Nga nổi tiếng.

Đảng Kadet là lượng chính trị trung hữu, ủng hộ tự do cá nhân, bảo vệ thiểu số Do Thái, có mặt trong Viện Duma Nga từ 1906.

Sau Cách mạng 2/1917, Kadet có bốn thành viên vào chính phủ lâm thời, nhưng sau bị chính quyền Bolshevik cho là bất hợp pháp.

Từ năm 1919, chính quyền của Lenin ra lệnh bắt hàng loạt trí thức, nhà khoa hoặc, văn nghệ sĩ Nga, gồm cả những người theo Kadet.

Chính quyền trục xuất những cựu thành viên Kadet và các đảng Xã hội Chủ nghĩa Cách mạng, Menshevik và Dân tộc chủ nghĩa.

Các đợt trấn áp này bị trí thức từng ủng hộ Cách mạng tháng 10 phản đối.

Vì những người đã bị đuổi sang Phương Tây tiếp tục viết bài, lên tiếng phê phán chế độ ở Nga, Lenin cấm những người ở lại được xuất cảnh.

Lenin qua đời đầu năm 1924 sau thời gian sức khoẻ suy yếu nghiêm trọng.

Hè năm 1918, ông bị nữ đảng viên Xã hội Chủ nghĩa Cách mạng Fanny Kaplan bắn trọng thương trong vụ ám sát không thành.

Cho đến lúc chết năm chưa đến 54 tuổi, trong người Lenin vẫn còn hai viên đạn.

Lenin và vợ, bà Nadezhda Krupskaya

NGUỒN HÌNH ẢNH, GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Lenin và vợ, bà Nadezhda Krupskaya. Lenin qua đời đầu năm 1924 sau thời gian sức khoẻ suy yếu nghiêm trọng vì bị nữ đảng viên Xã hội Chủ nghĩa Cách mạng Fanny Kaplan bắn trọng thương trong vụ ám sát không thành năm 1918.

Những tâm hồn Nga

Ngày nay, nước Nga đã có cái nhìn khác về di sản bạo lực một thời và những nhân vật nổi bật thời kỳ trước và sau năm 1917.

Sau 1990, việc phục hồi các trí thức Kadet và nhiều nhân vật khoa bảng thời trước cách mạng đã diễn ra.

Trên thực tế, dù bị Lenin phê phán, Korolenko vẫn có uy tín lớn với các nhân vật cộng sản châu Âu.

Rosa Luxemburg, một lãnh tụ cộng sản châu Âu gốc Do Thái, đã viết về Korolenko khi ngồi tù ở Breslau (nay là Wroclaw, Ba Lan) tháng 7/1918, ca ngợi và so sánh hai tài năng của văn học tiếng Nga:

“Tác phẩm Thời thơ ấu của Maxim Gorky có thể so sánh ở nhiều góc độ với Lịch sử đương đại của Korolenko. Về mặt nghệ thuật, họ thật khác nhau một trời một vực. Korolenko, như Turgenev mà ông luôn ngưỡng mộ, có tâm hồn mẫn cảm, có bản tính đầy chất thơ, con người của nhiều tâm trạng. Gorky, theo đúng truyền thống Dostoevsky, nhìn đời đầy kịch tính, là người đàn ông của các nguồn năng lượng và hành động rất tập trung…”

Là bậc đàn anh của Maxim Gorky, Korolenko, nổi tiếng với nhiều tác phẩm trong đó có Russkoe Bogatstvo, đã rút lui về quê nhà ở Ukraine sau cách mạng 1917 và qua đời năm 1921.

Sau khi Lenin chết, Maxim Gorky (sinh năm 1868) thì trở thành gương mặt của văn học công nông Liên Xô, và được Stalin tôn trọng, đề cao.

Tuy thế, các lá thư ông trao đổi với Stalin và Genrikh Yagoda (bộ trưởng an ninh Liên Xô) được công bố trong thập niên 1990 cho thấy Gorky vào những năm cuối đời cũng dần mất hết ảo tưởng rằng tự do có thể tồn tại trong thể chế Xô Viết và viết nhiều hơn về các chủ đề trước cách mạng 1917.

Qua đời năm 1936, đến 1938 tên tuổi Gorky lại bị lôi ra trong một vụ án với cáo buộc chính nói là Yagoda đã chủ mưu giết ông.

Các sử gia ngày nay cho rằng đó chỉ là vụ việc do Stalin dàn dựng.

Nguồn https://www.google.com.vn/…/culture-social-51211733.amp

May be an image of 2 people and text that says 'BBC BBCNEWS|TIÉNGVIỆT NEWS TIẾNG VIỆT Lenin lần đầu gọi 'trí thức là phân' trong thư gửi Gorky'

Ăn trên xương máu đồng bào

Ăn trên xương máu đồng bào

Bởi AdminTD

 Phạm Minh Vũ

5-11-2021 

Đây là Tô Lâm, Tô Ân Xô và đàn em ngày hôm qua gây phẫn nộ dư luận khi một đoạn clip trên tiktok do chủ nhà hàng “thánh rắc muối” đăng tải cho thấy cả đám hí hửng, mặt đỏ khi uống rượu và đợi thịt bò dát vàng ra xắt miếng, mõm Tô Lâm há ra đợi để táp một miếng, rồi đàn em vỗ tay.

Khi clip loan tải, dư luận phẫn nộ là bởi vì bữa ăn thịt bò dát vàng và do đích thân thánh rắc muối phục vụ sẽ thanh toán không dưới 1 tỉ đồng. Và tiền đó sẽ là tiền bằng mồ hôi xương máu của nhân dân ta, nai lưng quần quật đóng thuế.

Sẽ có bọn dư luận viên cao cấp bào chữa rằng đó là bữa tiệc chiêu đãi của nước sở tại, xin thưa, ở châu Âu những quốc gia Dân chủ văn minh họ sẽ không bao giờ chiêu đãi kiểu kệch cỡm, chơi ngông học làm sang ấy đâu. Vì Chính phủ của họ khi sử dụng một đồng tiền đều phải minh bạch, nếu tiêu quá một đồng phải đứng trước Quốc hội mà giải trình với quốc dân của họ.

Ở Pháp năm 2019, vợ chồng Bộ trưởng Môi trường đã bị áp lực dư luận và phải lột áo vì ăn tôm hùm chi bằng ngân sách vì phung phí của Dân. Ai sẽ dám mời Tô Lâm đi ăn kệch cỡm vậy?

Vì thế, đây là tiền là xương máu của đồng bào ta. Nó sẽ tính vào giá xăng giá điện, bằng hàng hàng lớp lớp thuế mà đảng giăng ra trấn lột của nhân dân. Là mồ hôi của chú nông dân thức sớm ra đồng, là của chị lao công thức khuya để dọn đường, là anh chị em công nhân chắt chiu từng đồng chen chúc trong khu trọ chật chội để mà có tiền nộp thuế cho đảng cướp, và có khi là của anh bác sĩ, của giáo viên của bác kỹ sư… tất cả là tiền của Dân ta.

Ở quê nhà, khi Dân phải gồng mình vì đói khổ, Dân không còn sức để kêu gào vì đã quá đói mà bị Chính phủ phớt lờ, tiền hỗ trợ thì bắt nhận trên tivi, Dân phải ăn cơm chan nước lã, phải bắt ve sầu để ăn thì cả đám lại mở tiệc linh đình ở trời Tây, khi rượu cạn ly, quý vị sẽ nghĩ gì? Làm sao thu thuế thật cao, không cho ai kêu la, hay nghĩ cách vơ vét xong chuồn qua đó ở, để hưởng lạc như vậy mãi?

Tôi không biết các vị nghĩ gì nữa, song, chắc chắn sẽ không bao giờ nghĩ cho Dân, cho tổ quốc này. Nếu đã nghĩ thì làm sao phung phí như thế trong khi Nhân dân cơm không có mà ăn. Nên nhớ, một bữa ăn mà bằng chi cho 700 người Dân nhận hỗ trợ bị ảnh hưởng covid, mà có mấy ai được nhận đâu? Cay đắng tận cùng.

Mồi đã hết, rượu cũng cạn ly, uống máu Dân – nó tanh không quý vị?

“Giai cấp mới” tại Việt Nam

“Giai cấp mới” tại Việt Nam

Bởi  AdminTD

 Trần Trung Đạo

7-11-2021

Milovan Djilas là nhà nghiên cứu lý thuyết CS và từng là ủy viên Bộ Chính Trị đảng CS Nam Tư, Phó Chủ Tịch Nhà Nước CS Nam Tư, Chủ Tịch Quốc Hội CS Nam Tư. Sau khi phản tỉnh ông viết trong tác phẩm Giai Cấp Mới: Một Phân Tích Về Hệ Thống Cộng Sản xuất bản năm 1957 như sau:

“Trong một thời gian dài, đảng CS cố tình che giấu bản chất của mình. Quá trình hình thành của giai cấp mới không chỉ được che đậy bằng những thuật ngữ xã hội chủ nghĩa mà quan trọng hơn bằng hình thức sở hữu mới, sở hữu tập thể. …Bản chất giai cấp của hình thức sở hữu này được che đậy bằng bình phong quyền lợi của toàn dân tộc.“ (Theo Tủ sách Talawas, Phạm Minh Ngọc dịch theo bản tiếng Nga, 2005)

Cũng trong tác phẩm Giai Cấp Mới, Milovan Djilas viết: “Năm 1936, nhân dịp công bố Hiến pháp mới, Stalin tuyên bố rằng ở Liên Xô đã không còn giai cấp bóc lột, nhưng trên thực tế người ta không chỉ thực hiện xong quá trình thủ tiêu các nhà tư sản và các giai cấp khác của chế độ cũ mà còn thiết lập một giai cấp hoàn toàn mới, chưa từng có trong lịch sử.”

Nhưng câu này của Milovan Djilas mới là chí lý: “Các lãnh đạo Cộng sản xử lý tài sản quốc gia như của riêng họ, nhưng đồng thời họ cũng lãng phí nó như thể nó là của người khác.” (Theo quote.org)

Thời gian dài trôi qua từ khi tác phẩm ra đời nhưng bản chất của chế độ CS tại năm nước CS còn lại, trong đó có Việt Nam, vẫn đúng như Milovan Djilas nhận xét.

Chiến tranh Việt Nam chấm dứt gần nửa thế kỷ nhưng sự tiêu pha và lãng phí của giai cấp thống trị đã làm cho Việt Nam, một đất nước nhiều tiềm năng, thành là một nước nghèo so với tiêu chuẩn phát triển chung của thế giới. Trong suốt 47 năm qua, các thế hệ Việt Nam đã đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu để nuôi dưỡng giai cấp thống trị hoàn toàn không làm một việc gì hữu ích cho xã hội ngoài hút máu dân tộc Việt.

Như nhiều người biết hôm nay, dưới chế độ CS, khái niệm “nhân dân làm chủ” chỉ là một chiếc bình phong để giai cấp của những kẽ thống trị, có toàn quyền xử dụng tài sản của đất nước như của chính mình, cũng như có toàn quyền lãng phí tài sản đất nước như không phải của mình.

Những nhận định của Milovan Djilas có thể áp dụng vào hai trường hợp mới vừa xảy ra, Nguyễn Thị Phương Thảo tặng 155 triệu bảng Anh và Tô Lâm ăn bò bít-tết ở nhà hàng của đầu bếp Thổ Nhĩ Kỳ Nusret Gökçe.

Như các báo loan tin, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, tỉ phú Việt Nam đồng ý tặng 155 triệu bảng Anh cho Linacre College, một trường nhỏ thuộc hệ thống Đại Học Oxford. Theo thông báo của trường, với số tiền lớn được tặng, ngôi trường đang mang tên học giả nổi tiếng Thomas Linacre có thể sớm đổi thành Thao College. Một số học giả Anh như giáo sư Đại Học Oxford Marie Kawthar Daouda phê bình ý định đổi tên trường từ Linacre sang Thao với lý do Thomas Linacre là học giả nổi tiếng trong thời đại ông và không nên thay chỉ vì một thương gia cho nhiều tiền.

Việc tặng tiền cho một đại học là một nghĩa cử quen thuộc của những người giàu tại Mỹ, Anh cũng như các nước Tây Phương. Các tỉ phú Mỹ thường tặng tiền cho đại học, nhất là những trường mà họ xuất thân. Năm 2018, Michael Bloomberg tặng 1.8 tỉ dollar cho đại học Johns Hopkins tại Maryland.

Điểm khác nhau chính là các tỉ phú Anh, Mỹ sinh ra và làm giàu trên một đất nước vốn đã giàu hàng đầu thế giới trong mọi lãnh vực, nhất là giáo dục. Theo The Center for World University Rankings trong số 20 trường đại học tốt nhất thế giới có 17 trường là Mỹ, 2 là Anh và 1 là Nhật. Dò mỏi mắt xuống hạng 1.000 trường đại học được tổ chức này quan sát cũng không có một trường đại học Việt Nam nào.

Theo cách lý giải và hành xử của một người bình thường nếu bạn có lòng vị tha để tặng thì bạn nên tặng cho những nơi thiếu thốn nhất, cho những người cần nhất. Giá trị và tác dụng của món quà nhờ đó sẽ cao hơn và ý nghĩa hơn là tặng cho những nơi đang đầy đủ.

Mấy hôm nay, một làn sóng bất mãn, phê bình, mỉa mai, châm biếm bà Thảo đã “làm chuyện ngược đời”, “gánh củi về rừng”, “mua danh” v.v… Những người phê bình còn đưa ra những hình ảnh đau lòng của các em học sinh phải đu dây qua sông, bơi qua những khe nước chảy xiết, lội qua những con suối đầy đá nhọn để đến trường như một cách nhắc nhở cho bà Thảo thấy sự khác nhau giữa thực tế bi thảm của đất nước đã sinh ra bà và nền giáo dục hiện đại của Anh.

Họ cho rằng lẽ ra bà Thảo nên dùng số tiền đó để xây những chiếc cầu, lẽ ra bà Thảo nên dùng số tiền đó để dựng trường học, lẽ ra bà Thảo nên dùng số tiền đó để cấp học bổng cho sinh viên học sinh nghèo và nhiều “lẽ ra” khác.

Những người phê bình bà Thảo tưởng là bà không biết. Không, chắc chắn bà đã thấy và đã biết nhưng thấy là một chuyện, biết là một chuyện, cảm thông với sự chịu đựng của nhiều triệu tuổi thơ Việt Nam nghèo khó hay không là chuyện khác.

Là một tỉ phú, bà Thảo không muốn tên tuổi của mình gắn liền với một trường đại học dù lớn nhất Việt Nam nhưng vô danh trên thế giới.

Chuyện bà Thảo chưa xong. Hôm 3 tháng 11 vừa qua các mạng internet chuyền nhau video tướng Công An CSVN Tô Lâm ăn thịt bò bít-tếch dát vàng trị giá hơn một ngàn dollar. Nhìn cảnh Tô Lâm há miệng to cho đầu bếp nhà hàng Salt Bae hay còn gọi “Thánh rắc muối” đút miếng thịt bò trông vô cùng kệch cỡm, ghê tởm làm sao.

Ăn thịt là chuyện bình thường nhưng nhìn Tô Lâm ăn khó mà không tưởng tượng cảnh thú vật ăn thịt nhau trong phim động vật hoang dã. Đừng nói chi đang đại diện cho một nhà nước tại nước ngoài, một người lịch sự và tự trọng thường không làm vậy trong nhà hàng với nhiều thực khách chung quanh.

Những người Việt giận dữ lại lần nữa trưng bày những hình ảnh đau thương của hàng triệu người Việt tìm đường về quê tránh dịch với những cảnh chết chóc, đói khát, cực khổ không bút mực nào tả hết như một cách nhắc nhở Tô Lâm về thực trạng Việt Nam.

Theo họ, lẽ ra Tô Lâm biết ngay trong giờ phút ông đang ăn nhiều triệu người dân không có một chén cơm trắng để ăn, lẽ ra Tô Lâm nên biết trên cả nước nhiều người vẫn còn chết hay đang chờ chết vì nạn dịch, lẽ ra Tô Lâm nên biết hàng triệu trẻ thơ Việt Nam đang thiếu sữa trong tháng Mười lũ lụt này, và lẽ ra Tô Lâm không nên rắc muối lên vết thương của họ như anh chàng đầu bếp rắc lên miếng thịt bò mà Tô Lâm đang nuốt.

Chắc chắn là Tô Lâm đã thấy và đã biết nhưng giống như bà Phương Thảo, thấy là một chuyện, biết là một chuyện, cảm thông với sự chịu đựng của đồng bào hay không là chuyện khác.

Milovan Djilas viết về bản chất, nguồn gốc lịch sử hình thành nên giai cấp mới, nhưng ông có thể đã sót một đặc điểm quan trọng, “giai cấp mới” còn gồm những con người ích kỷ, vô lương tâm và vô cảm.

Lấy Trung Cộng, nước CS đàn anh của CSVN làm ví dụ cho chính xác với điều kiện kinh tế. Bản chất giai cấp là lý do Trung Cộng mặc dù có nhiều tỉ phú hạng thứ hai trên thế giới sau Mỹ nhưng là nước được tổ chức Charities Aid Foundation xếp vào hạng ích kỷ nhất thế giới trong nhiều năm.

Năm 2019, Trung Cộng đứng hàng 126 trong số 126 quốc gia được tổ chức quốc tế này quan sát. Charities Aid Foundation kết luận “Trung Quốc là quốc gia duy nhất đứng hạng tệ hại nhất trong cả ba tiêu chuẩn gồm tình nguyện, giúp đỡ người khác và đóng góp hiện kim.” Trung Cộng còn đứng sau cả Congo, Palestine, Yemen, những dân tộc triền miên trong chiến tranh và nghèo khó.

Nguyễn Thị Phương Thảo là sản phẩm của ý thức hệ CS nên đừng trách tại sao bà không rộng lượng với đồng bào mình mà dùng tiền đi mua danh một cách kệch cỡm đáng khinh.

Hôm qua, 6 tháng 11, 2021, tờ Daily Mail của Anh tố cáo bà Nguyễn Thị Phương Thảo và chồng không chỉ cấu kết với giới lãnh đạo của “chế độ CSVN thô bạo” mà còn có quan hệ với cả chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình.

Nguyễn Thanh Hùng (chồng Nguyễn Thị Phương Thảo) và Tập Cận Bình. Ảnh trên mạng

Những đồng bạc, dù một đồng hay một tỉ, có được nhờ cấu kết với những kẻ gây nên tội ác chống lại con người trong trường hợp này là đảng CSVN, sẽ không được xem là đồng tiền chính đáng.

Đặc tính không chính đáng của đồng tiền thể hiện rất rõ nét và rất dễ nhận ra tại Việt Nam. Hãy nhìn vào những biệt thự nguy nga mà “giai cấp mới” này sống so với những túp lều không vách của đại đa số trong 97 triệu người dân để thấy khoảng cách trời vực giữa hai tầng lớp người trong cùng một đất nước. Một chính phủ có 110 thứ trưởng, 201 phó chủ tịch tỉnh và hàng ngàn vụ trưởng. Mục đích của bộ máy hành chánh cồng kềnh này chẳng qua là để hợp thức hóa vai trò của các cán bộ đảng, để qua đó chúng được chính thức lãnh lương, chính thức ăn hối lộ, chính thức tham ô và tham nhũng.

Tham nhũng dưới chế độ CS không phải phát xuất từ bản chất tham lam của một số người ở đâu cũng có thể có. Tham nhũng tại Việt Nam có tính đảng vì chính đảng CS tạo môi trường cho tham nhũng sinh sôi, nuôi dưỡng tham nhũng lớn và tạo điều kiện để tham nhũng hoành hành.

Đối diện với tầng lớp cai trị, bộ máy tuyên truyền và bạo lực trấn áp khủng khiếp và thường trực của chế độ CS đã biến phần lớn trong số 97 triệu người Việt còn lại thành một tầng lớp chỉ biết phục tùng.

Sự chịu đựng của nhiều triệu đồng bào trong mùa dịch vượt qua ngoài định nghĩa của khổ đau, bất hạnh và sợ hãi. Dù “mắt kẹt” ở Sài Gòn hay tìm cách về quê họ đều phải đối phó với những khó khăn chưa từng có trong đời.

Nhưng khác với Đông Âu trước đây hay Cu Ba mới đây, không có cuộc biểu tình nào ở Sài Gòn, không có chống đối nào trên đường đi dù có người phải đi bộ năm trăm cây số hay như anh thợ hồ Hồ Tám đi bộ 1.000 cây số từ Trà Vinh để về Huế trên vai vỏn vẹn một thùng mì gói.

Họ không bao dung nhưng đã mất hết khả năng chống đối. Trời hành họ còn biết kêu trời nhưng đảng hành thì không ai dám kêu đảng. Nhà tù đang chờ họ. Trấn áp đang chờ họ. Chết đói, chết khát đang chờ họ. Bộ máy kìm kẹp của đảng CS siết chặt đến mức làm tê liệt ý thức phản kháng của con người. Họ lầm lũi đi như đoàn nô lệ da đen sau nội chiến Mỹ đi tìm một nơi để gọi quê hương.

Hàng triệu người dân hôm nay có thể đã trở về trong căn nhà trơ trọi và bên ngoài mùa mưa đang đến, nước lụt đang dâng. Họ sẽ sống ra sao trong những ngày tháng tới. Có tiếng than, tiếng khóc nửa đêm nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trả lời hay an ủi.

Nhưng một mai, khi đại dịch qua đi, những người dân bất hạnh kia lại sẽ vào thành phố tìm đường sống vì không còn gì để sống trên nơi chôn nhau cắt rốn. Và cứ thế, cuộc đời của tầng lớp người bị trị tại Việt Nam sẽ bị vùi dập trong trầm luân thống khổ cho đến chết.

Trước nỗi bất hạnh của dân tộc Việt, ai là người biết đau và ai sẽ là người biết nhục? Nguyễn Thị Phương Thảo ư? Tô Lâm ư? Không. Nếu biết đau và biết nhục bà Thảo đã không đem tiền để mua cái tên trường ở một đất nước xa xôi bỏ mặc cho nhiều triệu trẻ em Việt sống trong những điều kiện học hành tệ hại nhất thế giới. Nếu biết đau và biết nhục, ông Lâm đã không há miệng to để được đút ăn trong lúc một phần không nhỏ của đất nước không có ngay cả gói mì để ăn.

Những người biết nhục không phải Nguyễn Thị Phương Thảo, Tô Lâm, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc mà là những con người Việt còn có một lương tâm Việt Nam dù ở ngoài guồng máy hay vì lý do riêng phải tạm thời ở trong guồng máy.

Cách mạng dân chủ tại các nước cựu CS cho thấy, chính những người biết đau và biết nhục đã làm thay đổi vận mệnh đất nước họ. Khác nhau về thời gian và thời điểm nhưng Việt Nam cũng vậy. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh nhiều lần trong hoàn cảnh dù đen tối bao nhiêu vẫn còn có những người biết đau và biết nhục. Lần nữa trong tương lai, chính những người biết đau và biết nhục sẽ thay đổi vận mệnh Việt Nam.

Tô Lâm ‘được đút tận miệng thịt bò dát vàng,’ rồi sao?

Van Pham

Đảng VC và chính miệng tên Tô Lâm mới căng mồm kêu gào: – “tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ”. Thế nhưng thực chất bên trong chúng ăn chơi, hưởng thụ như thế nào, mọi người đã rõ….

***

Tô Lâm ‘được đút tận miệng thịt bò dát vàng,’ rồi sao?

Tư Ngô

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ba ngày qua, kể từ hôm 4 Tháng Mười Một, mạng xã hội dậy sóng và nổ tung với video clip trong đó quay cảnh ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An CSVN, đang há miệng căn miếng thịt bò dát vàng từ tay đầu bếp nổi tiếng Nusret Gokce, hay “Thánh Rắc Muối” (Salt Bae), tại nhà hàng Nusr-Et ở London.

Video clip chỉ dài 41 giây, có thể được chính ông “Thánh Rắc Muối” hay hệ thống nhà hàng của ông, đưa lên mạng TikTok như một cách quảng cáo, rồi chẳng bao lâu sau bị gỡ xuống. Tuy nhiên, rất nhiều người khác kịp sao chép lại rồi phổ biến đi khắp nơi, đặc biệt qua mạng Facebook, Twitter.

Báo Anh Quốc, Mỹ, Hongkong, Ấn Độ, Thái Lan, Singapore, Malaysia…theo nhau đưa tin riêng hoặc đăng tải lại tin của các hãng thông tấn quốc tế, kèm theo video clip nói trên.

Giới Facebookers Việt Nam khắp thế giới đương nhiên không bỏ sót sự việc hiếm có này của một kẻ quyền hành trùm thiên hạ ở Việt Nam ai cũng sợ.

Vai vế Tô Lâm trong hệ thống cầm quyền chỉ là bộ trưởng nhưng trên thực tế cái ghế bộ trưởng công an đáng sợ hơn hẳn những ủy viên bộ chính trị khác dù là chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội, trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, thường trực ban bí thư.

Hàng ngàn người bình luận sôi nổi trên các trang Facebook chuyển đi video clip ông Tô Lâm há miệng cắn miếng thị bò. Người ta cãi nhau phải gọi là “đớp” hay “táp” mới đúng.

Người ta nguyền rủa khi thấy báo chí nêu ra cái giá kinh hoàng một phần ăn tối đó bằng ba tháng lương của ông Tô Lâm. Rồi người ta đặt dấu hỏi tiền đâu ông ta ăn? Hay có kẻ nào cống nạp.

Chuỗi nhà hàng “siêu” thượng lưu có tên là Nusr-Et do đầu bếp người Thổ Nhĩ Kỳ tên là Nusret Gökçe, còn có biệt danh là Salt Bae hay “Thánh Rắc Muối” có chi nhánh tại nhiều nước từ Thổ Nhĩ Kỳ, Anh Quốc, Mỹ, Hy Lạp, và một số nước Trung Đông. Giá thì “siêu đắt đỏ”, nhất là một bữa ăn lại muốn chính tay chủ nhân “Thánh Rắc Muối” tới trình diễn cắt thịt, rắc muối kiểu cọ trên tảng thịt bò có một lớp vàng mỏng bao bọc.

Vàng là một kim loại chẳng có một giá trị dinh dưỡng nào, chỉ được dùng để diễn tả “đẳng cấp” của kẻ ăn vào miệng. Nuốt nó vào bụng rồi sau đó nó lại theo hậu môn đi ra ngoài. Nhưng một bữa ăn tại Nusr-It có chính tay “Thánh rắc muối” hầu bàn thì không mấy ai có khả năng trả tiền, trừ phi có nhu cầu chiêu đãi hay để quay phim, chụp hình lấy tiếng.

Tháng lương bộ trưởng công an CSVN của ông Tô Lâm chỉ hơn 15 triệu đồng tức hơn $600 thôi, chắc chắn ông ta và đám tùy tùng của Bộ Công An đi theo ông thủ tướng trong chuyến công du một tuần lễ từ Anh sang Pháp, ngân sách không có khoản chi ngoại lệ đó. Nó phải có người tài trợ chỉ có Tô Lâm và một vài người nữa biết.

Chuyện những bữa tiệc và trác táng của đám quan chức CSVN xưa nay từng được đề cập nhiều trên mạng xã hội. Khi các quan đi ăn, họ gọi cho một chủ doanh nghiệp địa phương tới hầu tiệc, mang tiếng là bàn bạc việc nọ việc kia nhưng thực chất chỉ là kẻ trả chi phí từ rượu đến gái gú.

Người ta cũng từng nói tới chuyện quan chức CSVN mượn cớ đi “tham quan” nghiên cứu chuyện nọ chuyện kia ở nước ngoài, có cả “chân dài” được sắp xếp cho đi chuyến bay khác, đến ở sẵn khách sạn chờ sẵn.

Còn chuyện các quan chức nhận quà biếu với vàng, đô la nhiều ngập mặt, từng bị tiết lộ qua một vài vụ án. Mới nhất là ông tướng công an Nguyễn Duy Linh. Mấy năm trước có các ông bộ trưởng Thông Tin & Truyền Thông Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn.

Chuyện ông Tô Lâm ăn thịt bò dát vàng bây giờ không còn là chuyện nhỏ nữa vì cả thế giới đều biết. Việt Nam là một nước vẫn đang cố gắng “thoát nghèo”, đại đa số dân chúng cơm ngày hai bữa chưa biết ra sao.

Theo Tổng Cục Thống Kê CSVN, thu nhập trung bình đầu người Việt Nam năm 2020 là khoảng $180 một tháng. Năm nay, đại dịch hoành hành còn nặng hơn năm ngoái, dân tình rên siết như thế nào, mọi người nhìn trên mặt báo chí trong nước và cả mạng xã hội đều thấy.

Nay ông Bộ trưởng công an ăn một bữa tối như thế, dậy sóng dư luận như vậy, báo chí nước ngoài phơi bày “thể diện quốc gia” như thế, liệu ông tổng bí thư “chủ lò” Nguyễn Phú Trọng có để yên cho “đồng chí” Tô Lâm hay không. Hiện giờ thì chưa thấy gì và có vẻ dư luận đang chờ xem thêm mấy ngày nữa xem sao.

Giữa Tháng Tám năm ngoái, ông Tô Lâm được báo nhà nước đưa tin là “đọc bài diễn văn nhân kỷ niệm 75 năm Ngày truyền thống Công An Nhân Dân” đã lớn tiếng khoe rằng “Các thế hệ chiến sĩ Công An Nhân Dân đã không ngừng tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức, cần, kiệm, liêm chính, chí công vô tư,” theo trang mạng của đài VOV.

Ngày 30 Tháng Sáu 2016, Bộ Chính Trị đảng CSVN ra nghị quyết về “tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ”. Trong đó, người ta thấy viết là “Tham ô, tham nhũng, lợi dụng chức vụ, quyền hạn cấu kết với doanh nghiệp, với đối tượng khác để trục lợi. Lợi dụng, lạm dụng chức vụ, quyền hạn được giao để dung túng, bao che, tiếp tay cho tham nhũng, tiêu cực” là một trong những điều cấm kỵ của đảng viên CSVN.

Bài báo trên VOV thuật lời tướng Tô Lâm khoe “cán bộ, chiến sĩ” công an CSVN “không ngừng tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức…” (Hình: Cắt từ mạng VOV)

Mới ngày 4 Tháng Mười Một vừa qua, ông Nguyễn Trọng Nghĩa, trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương CSVN khi tới tỉnh Hưng Yên chỉ đạo trong một buổi họp ở địa phương đã thúc giục “tập trung kiểm tra, giám sát có trọng tâm, trọng điểm tổ chức đảng, người đứng đầu, cán bộ chủ chốt ở các lĩnh vực, vị trí công tác dễ xảy ra tham nhũng.”

Cuối tháng trước, ông Nguyễn Phú Trọng cho ban hành Quy Định số 37 với “19 điều đảng viên không được làm”.

Theo “Điều 14”: “Tham ô, đưa, nhận, môi giới hối lộ hoặc lợi dụng vị trí công tác để môi giới, hối lộ dưới mọi hình thức; tổ chức, tham gia hoặc tạo điều kiện thực hiện hoạt động rửa tiền, đi vay, cho vay trái quy định của pháp luật.”

Và “Điều 15”: “Tặng, nhận quà dưới mọi hình thức để tác động đến tổ chức, người có trách nhiệm dẫn đến việc quyết định sai, có lợi riêng cho bản thân hoặc cá nhân, tổ chức, cơ quan, doanh nghiệp.”

Liệu ông Tô Lâm có bị “chủ lò” Nguyễn Phú Trọng trừng trị hay cho chìm xuồng. Bàn dân thiên hạ đang chờ xem màn cuối của vở kịch hài.

– Bộ trưởng Công an CSVN Tô Lâm há mồm ăn miếng thịt bò dát vàng do đầu bếp/chủ nhà hàng “Thánh Rắc Muối” Nusret Gökçe đút. (Hình: Cắt từ Twitter)

– Bài báo trên VOV thuật lời tướng Tô Lâm khoe “cán bộ, chiến sĩ” công an CSVN “không ngừng tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức…” (Hình: Cắt từ mạng VOV)