Thứ tư, Lễ Tro

Hôm nay, thứ tư 22 tháng 02- 2023

LỄ TRO

ĂN CHAY, KIÊNG THỊT

Mỗi năm, người Công Giáo chúng ta ăn chay và kiêng thịt vào mùa chay, là thời gian bốn mươi (40) ngày trước Lễ Phục Sinh kéo dài từ ngày Thứ Tư Lễ Tro đến ngày Thứ bảy Tuần Thánh.

Thứ Tư Lễ Tro: Ăn chay và kiêng thịt

Những Ngày Thứ Sáu kế tiếp (6 lần) sau Lễ Tro: Kiêng Thịt

Thứ Sáu Tuần Thánh, trước ngày Đại Lễ Phục Sinh: Ăn chay và kiêng thịt

Luật ăn chay và kiêng thịt:

Trẻ em từ 14 đến 17 tuổi: Kiêng Thịt

– Không ăn thịt (được ăn trứng, cá, các thứ chế biến từ sữa)

Tại Sao Kiêng Thịt Mà Không Kiêng Cá?

Từ 18 đến 59 tuổi: Ăn Chay

– Không ăn thịt (được ăn trứng, cá, các thứ chế biến từ sữa nhưng nên từ bỏ các món ngon mà mình ưa thích)

– Chỉ ăn một bữa no và một bữa đói (có thể chia làm hai bữa nhưng cả hai bữa ít hơn một bữa no)

– Không ăn vặt

– Có thể uống giải khát bất cứ lúc nào (không uống rượu bia)

– Ai vì lý do sức khoẻ, không thể giữ chay được thì phải làm một hy sinh, hãm mình khác bù lại.

Ăn chay (jejunium) có nghĩa là giới hạn lượng lương thực được ăn vào những ngày cụ thể.

Kiêng cữ (abstinentia) có nghĩa là từ bỏ một thức ăn khoái khẩu như thịt, cá, tôm…

Việc ăn chay được ấn định cho suốt Mùa Chay. Từ Thế Kỷ V đến Thế Kỷ IX, ngoại trừ ngày Chúa Nhật, mùa này chỉ được dùng một bữa ăn, thường là bữa tối. Không được có thịt, cá trong bữa ăn và có nơi còn cấm cả trứng cũng như các sản phẩm từ sữa.

Đầu Thế Kỷ X, bữa này chuyển về buổi trưa. Khoảng Thế Kỷ XIV, buổi tối có thể dùng một bữa ăn nhẹ. Đến thời Trung Cổ thì bãi bỏ luật cấm ăn cá và các sản phẩm từ sữa như bơ, phó mát…

Ý nghĩa của việc ăn chay  nhầm nhắc nhở chúng ta phải biết tự chế ngự, làm chủ các ham muốn, sám hối, cầu nguyện và gia tăng tinh thần bác ái giúp đỡ những người khốn khó đang lúc ta tưởng niệm về hy sinh khổ giá của Chúa để cứu hết nhân loại khỏi tội lỗi, sự chết, đau khổ đời đời.
 

Ngày nay, việc ăn chay và đã được giảm bớt đi chỉ còn 2 ngày là Thứ Tư Lễ Tro và Thứ Sáu Tuần Thánh theo qui định của Giáo Luật điều 1251

TRO MÙA CHAY – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Chúng ta bước vào mùa Chay bằng cách rắc tro lên đầu.  Việc này tượng trưng cho điều gì?  Có lẽ chuyện này hiểu bằng tấm lòng thì tốt hơn là bằng trí óc, bởi vì giáo dân đi nhà thờ ngày thứ Tư Lễ Tro nhiều hơn bất kỳ ngày nào khác trong năm, nhiều khi còn hơn cả lễ Giáng Sinh.  Dòng người đi nhận tro trong các nhà thờ dài bất tận.  Tại sao lại thế?  Tại sao mọi người xem trọng chuyện xức tro nhiều như thế?  Tôi cho rằng lý do vì đây là một biểu tượng, tro là thứ thô sơ, nguyên thủy, nguyên hình, và nói lên tiếng nói của tâm hồn.

Chúng ta biết chính xác trong lòng vì sao chúng ta đi xức tro.  Không cần đến lời giải thích cao siêu hàn lâm gì cả.  Tro là bụi, là đất, là bùn, là khiêm hạ tận cùng khiêm hạ.  Tro luôn là biểu tượng lớn trong mọi tôn giáo.  Xức tro lên đầu, ngồi trong đống tro, là nói với tất cả mọi người và nói với bản thân, chúng ta đang sám hối, đây không phải là “thời gian thông thường” của chúng ta.  Xức tro lên mình là nói rằng, đây không phải là lúc ăn mừng, rằng trong lòng chúng ta đang nghiêm túc, và nói lên rằng chúng ta đang ở trong khối tro than của một ngọn lửa đang tắt, chờ đợi một sự viên mãn hơn trong đời.

Tất cả những ý nghĩa này có những nguồn gốc thâm sâu.  Trong linh hồn con người có gì đó bẩm tại hiểu được rằng thỉnh thoảng chúng ta phải đi xuống, phải chìm xuống, phải mất đi hào quang và chờ đợi để tro bụi thực hiện công việc thầm lặng của nó.  Mọi truyền thống cổ xưa, dù là trong tôn giáo hay thần bí hoang đường, đều có nhiều câu chuyện về việc ngồi trong đống tro.  Ví dụ, chúng ta ai cũng biết chuyện Cô bé Lọ Lem Cinderella.  Đây là câu chuyện đã có từ bao nhiêu thế kỷ trước, đầy khôn ngoan, nói lên giá trị của tro bụi trong đời sống.  Cái tên Cinderella tự nó đã thể hiện đủ.  Theo nghĩa đen, Cinderella là “thiếu nữ ngồi trong đống tro than.”  Hơn nữa, như câu chuyện mở ra, trước khi mang đôi giày pha lê, trước khi có bộ váy lộng lẫy, trước khi dự dạ hội, trước khi khiêu vũ với hoàng tử rồi kết hôn với chàng, phải có một thời gian cô ngồi trong tro than, khiêm hạ, hèn mọn, kiên nhẫn chờ đợi dù trong lòng đã sẵn sàng cho niềm vui tột cùng và sự viên mãn.  Trong câu chuyện Cô bé Lọ Lem, chúng ta có thể thấy được tinh thần của mùa Chay.

Truyền thống người bản địa châu Mỹ cũng luôn có một vị trí đặc biệt cho tro.  Trong một số cộng động Da Đỏ, có khái niệm rằng thỉnh thoảng người ta sẽ ngồi trong tro một thời gian.  Không ai biết tại sao người nào đó thấy cần phải ngồi trong tro, nhưng ai cũng biết, đây là một điều rất tự nhiên, biết rằng tro có tác động quan trọng lên linh hồn, và cuối cùng, người đó sẽ trở lại cuộc sống bình thường và trở nên tốt hơn nhờ đã có thời gian ngồi trong tro.

Tôi xin kể rõ thêm về chuyện này.  Có một vài cộng đồng Da Đỏ sống trong nhà dài.  Nhà dài là tòa nhà chung, nhà của cả cộng đồng.  Nhà dài hình chữ nhật dài, với mái nghiêng, phần đỉnh mái thường để mở như lỗ thoát khói.  Lửa được đốt liên tục ở trung tâm nhà dài để nấu ăn và giữ ấm.  Người dân quy tụ lại đó, gần bên ngọn lửa để nấu, ăn, và gặp gỡ nhau, nhưng họ ngủ xa đống lửa, dưới các mái hai bên nhà.  Thường xuyên, có một người, đàn ông hay phụ nữ, vì lý do gì đó mà họ không cần giải thích, sẽ không làm theo thông lệ đó.  Thay vào đó, họ im lặng, ngồi ngay sát bếp lửa, trên đống tro, ăn qua loa, không tiếp chuyện, không ra ngoài, không tắm rửa và không đi ngủ với những người khác, cứ ngồi đó giữa đống tro.

Ngày nay, chúng ta sẽ xem chuyện này như là trầm cảm lâm sàng và tức tốc lôi người đó đi khám.  Nhưng người Da Đỏ thời xưa thì không hoảng lên như vậy.  Họ thấy đây là chuyện bình thường, một chuyện mà ai cũng được kêu gọi thực hiện lúc này hay lúc khác trong đời.  Họ cứ để người đó ngồi trong tro cho đến một ngày nào đó người này đứng dậy, rũ sạch tro và bắt đầu sống lại đời sống thường lệ.  Họ tin rằng tro, hay thời gian ngồi thinh lặng, đã có tác động quan trọng, không thể thấy được bên trong con người.  Ta ngồi trong tro để được chữa lành.

Giáo hội cũng dựa vào những nguồn khôn ngoan thâm sâu này khi cử hành nghi thức xức tro lên trán chúng ta vào đầu mùa Chay.  Mùa Chay là mùa để mỗi người chúng ta ngồi trong tro, dành thời gian như Cinderella để nuối tiếc về những gì ta chúng ta đã làm sai, kiềm chế bản thân khỏi vũ hội, từ chối làm việc như thường lệ, để kiên nhẫn trong thinh lặng chờ đợi sự tăng tiến diễn ra trong con người mình.  Mùa Chay là thời gian để tĩnh lặng hầu cho tro có thể làm việc của nó trên con người chúng ta.

Và chúng ta không cần hiểu chính xác tro hoạt động thế nào trên mình.  Tro đã kiên nhẫn nâng đỡ chúng ta suốt bao đời nay rồi.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim 

Tại sao phụng vụ lặp lại hàng năm?-Cha Vương

Good morning! Mỗi ngày, khi Chúa mở cánh cửa Thiên Đàng, với khuôn mặt hiền từ Ngài hỏi: “Điều ước hôm nay của con là gì?” Mình trả lời: Xin Ngài hãy bảo vệ, trợ giúp, và hướng dẫn người đang đọc tin nhắn này!

Cha Vương 

 Thứ 2: 20/02/2023

GIÁO LÝ: Tại sao phụng vụ lặp lại hàng năm? Như việc người ta mừng ngày sinh hay ngày cưới hàng năm, phụng vụ cũng cử hành những biến cố rất quan trọng của lịch sử cứu độ được lặp lại hàng năm. Nhưng có một khác biệt quan trọng là mỗi thời đại như thời đại ta bây giờ đều là thời gian của Chúa. Những tưởng nhớ đến sứ điệp và cuộc đời Chúa Giêsu đều là những gặp gỡ với Thiên Chúa hằng sống trong thời sự của chúng ta. (YouCat, số 185)

SUY NIỆM: Triết gia người Đan Mạch Kierkegaard có nói: “Hoặc ta coi mình như sống đồng thời với Chúa Giêsu, hoặc ta có thể để tất cả chìm vào dĩ vãng”. Sống Năm Phụng vụ theo đức tin làm cho ta trở nên người đồng thời với Chúa Giêsu. Không phải vì ta có thể dùng tư tưởng để đi vào thời của Người, đi vào đời sống của Người; nhưng bởi vì nếu ta dành chỗ cho Người, thì chính Người đi vào thời của ta và đi vào đời sống ta, nhờ sự có mặt của Người để chữa lành và tha thứ, nhờ sức mạnh phi thường của sự sống lại của Người. (YouCat, số 185 t.t.)

LẮNG NGHE: Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời: một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành; một thời để phá đổ, một thời để xây dựng; một thời để khóc lóc, một thời để vui cười; một thời để than van, một thời để múa nhảy; một thời để quăng đá, một thời để lượm đá; một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn; một thời để kiếm tìm, một thời để đánh mất; một thời để giữ lại, một thời để vất đi; một thời để xé rách, một thời để vá khâu; một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng; một thời để yêu thương, một thời để thù ghét; một thời để gây chiến, một thời để làm hòa. (Gv 3:1-8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con hiểu rằng giá trị đời người không tính bằng thời gian ngắn hay dài, nhưng ở chỗ sử dụng nén bạc thời gian, sức khỏe, trí tuệ Chúa ban để phục vụ cuộc sống ra sao. Xin giúp con biết dùng thời gian để dấn thân phục vụ trong tình yêu.

THỰC HÀNH: Hãy dành cho Chúa một chỗ trong khoảng thời gian 24 giờ mà bạn có hôm nay nhé. Nếu không thì ngày hôm nay cũng chỉ là ngày hôm qua không gì mới mẻ và ý nghĩa cả.

From: Đỗ Dzũng

Sống Trong Niềm Vui | Hà Thanh Xuân 

TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thần câm điếc kia, Ta truyền cho ngươi: ra khỏi đứa bé, và không được nhập vào nó nữa!”

Một nhà tu đức nói, “Tội lỗi sẽ đưa bạn đi xa hơn bạn từng nghĩ bạn sẽ đi lạc.  Tội lỗi sẽ khiến bạn lạc lối, bạn nghĩ rằng bạn sẽ không bao giờ tìm thấy con đường của mình.  Tội lỗi sẽ giữ bạn lâu hơn bạn nghĩ bạn sẽ ở lại.  Tội lỗi sẽ khiến bạn phải trả giá đắt hơn những gì bạn từng nghĩ mình phải trả.  Và tội lỗi sẽ kìm hãm ý chí của bạn đến mức bạn nghĩ sẽ tuyệt vọng, không bao giờ ‘tiến về phía trước.’”

Kính thưa Anh Chị em,

“Tội lỗi sẽ kìm hãm ý chí của bạn đến mức bạn nghĩ sẽ tuyệt vọng, không bao giờ ‘tiến về phía trước.’”  Ý tưởng của nhà tu đức trên sẽ được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay.  Sau khi ra lệnh cho quỷ “ra khỏi đứa bé,” Chúa Giêsu bảo, “đừng bao giờ nhập vào nó nữa!”  Trong đời sống thiêng liêng, lời này có nghĩa là đừng sợ, cứ ‘tiến về phía trước!’

Mệnh lệnh kép của Chúa Giêsu đáng cho chúng ta suy gẫm.  Chắc chắn, việc cứu đứa bé khỏi sự chiếm hữu của quỷ là điều quan trọng; nó sẽ thay đổi cuộc đời cậu.  Nhưng hành động thương xót này, cuối cùng, sẽ kết thúc trong thảm kịch nếu quỷ lại nhập vào nó sau khi Chúa Giêsu rời đi.  Do đó, mệnh lệnh thứ hai, cấm quỷ trở lại, cũng là một hành động rất nhân từ.

Hành động này nói với chúng ta rằng, chiến thắng cái ác là không đủ!  Tại sao?  Bởi lẽ, những cám dỗ và áp bức đến từ quân đoàn các cơ binh là liên tục và không ngừng.  Điều thường xảy ra là, khi một người tìm được tự do khỏi ảnh hưởng của ma quỷ và một tội lỗi nào đó, thì họ lại sa vào tội lỗi ấy và trở nên buông thả hơn.  Vì vậy, hãy nhớ rằng, một khi đã chiến thắng tội lỗi, một cám dỗ hay áp bức nào đó, chúng ta phải luôn cảnh giác để không sa vào những tệ nạn cũ.  Việc liên tục cảnh giác là điều cần thiết nếu chúng ta muốn tiếp tục vững chắc đi trên con đường dẫn đến nhân đức và thánh thiện.  Khiêm tốn nhìn nhận sự bất lực của mình, để chỉ một cậy trông vào Chúa là điều kiện tiên quyết để chúng ta mãi ‘tiến về phía trước.’

Hãy suy gẫm về bất kỳ cám dỗ nào mà bạn đã chịu đựng và vượt qua, chỉ để lại rơi vào nó.  Đặc biệt, suy gẫm về tầm quan trọng của sự cảnh giác cần thiết, để không những kiềm chế không tái phạm tội cũ mà còn tiến tới trong sự thánh thiện và nhân đức.  Đừng quên, ma quỷ không bao giờ nương tay, nhưng Thiên Chúa lại càng không khoan nhượng trong lòng trắc ẩn và ân sủng của Ngài.  Hãy tiếp tục tiến bước để không bao giờ trượt ngã và tái phạm tội lỗi trước đây.

Anh Chị em,

“Hãy ra khỏi đứa bé, và không được nhập vào nó nữa!”  Sống trong một thế giới mà xem ra, thần dữ đang thống trị, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta trở nên khiêm nhượng và hiền lành.  Khiêm nhượng không hệ tại ở việc hạ thấp bản thân, mà ở chỗ nhận ra thực tế tiềm năng cũng như sự khốn khổ của mình.  Bắt đầu từ sự khốn cùng của bản thân, sự khiêm tốn khiến chúng ta rời mắt khỏi chính mình để ‘tiến về phía trước,’ nghĩa là hướng mắt về Thiên Chúa, Đấng Khôn Ngoan, nguồn mạch khôn ngoan, như sách Huấn Ca hôm nay tiết lộ; cũng là Đấng có thể làm tất cả và thậm chí đạt được cho chúng ta những gì chúng ta không thể tự mình đạt được.  Chúa Giêsu từng nói, “Hãy đến với Tôi, tất cả những ai mang gánh nặng nề, Tôi sẽ bổ sức cho!”  Vậy, bạn và tôi đừng cậy sức mình, một cậy vào Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con luôn ‘tiến về phía trước’ và không bao giờ lơ là trong hành trình đức tin của mình!”, Amen

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

Yêu như Chúa Yêu

Bài giảng của ĐGM Barron

ĐGM Barron là nhà hùng biện đương đại, chuyên giới thiệu về Chúa cho các trí thức trẻ và dân cư trên mạng internet.

Robert Emmet Barron (sinh ngày 19 tháng 11 năm 1959) giám mục của Giáo phận Winona-Rochester kể từ năm 2022 trước đó Ngài là giám mục phụ tá tgp Los Angeles, là người sáng lập mục vụ Công giáo “Lời Chúa đang cháy- Word on Fire”.

ĐGM Barron là phóng viên tôn giáo của đài TV NBC, Fox News, CNN và EWTN. Ngài được gọi một cách không chính thức là “giám mục của mạng xã hội” và “giám mục của Internet”.

Tính đến tháng 11 năm 2022, các video thường kỳ trên YouTube của Barron đã được xem hơn 116 triệu lần; Ngài có hơn 3 triệu người theo dõi trên Facebook.

Ngoài ra, Ngài còn được mời diễn thuyết về tôn giáo tại trụ sở chính của Amazon, Facebook và Google. Ngài được mời phát biểu chính cho một số hội nghị và sự kiện trên khắp thế giới, bao gồm Ngày Giới trẻ Thế giới 2016 và Đại hội Gia đình Thế giới 2015.

Bài giảng của Ngài, ngắn, cô đọng nhưng rất sâu sắc và mang hơi thở của cuộc sống đương đại.

Kẻ đi tìm hân hạnh giới thiệu các bài giảng hàng tuần của Ngài bằng tiếng Việt bắt đầu từ mùa Chay năm 2023.

____________________________________________________________________________________________________________

YÊU NHƯ CHÚA YÊU

Bình an của Chúa ở cùng bạn,

Thưa bạn,  chúng ta tiếp tục đọc những điều kỳ diệu của bài “Thuyết giảng trên núi” của Chúa.

Chúng ta đang ở trung tâm của chương 5. Kinh Thánh Mát thêu
Ma-thi-ơ chương 5, 6 và 7 là giáo huấn trung tâm của Chúa Giêsu.

Có lẽ những gì Ngài thường dạy trong khi Ngài làm gương trước cho chúng ta, hồi đó Ngài đi quanh vùng nông thôn (Do Thái), làm tập trung suy nghĩ của chúng ta vào một nơi để chúng ta chiêm niệm (về Tình yêu thương).

Tôi nghĩ chìa khóa để đọc Bài giảng trên núi:

  • Chúng ta không thể đọc nó như chỉ là một loại triết lý đạo đức trong số rất nhiều (đang hiện hữu trong nhân loại).Vì vậy, tất cả mọi người từ Plato và Aristote cho đến tận bây giờ, thông qua Kant và Hegel và John Dewey có một triết lý đạo đức, biểu thị cho chúng ta về cách con người nên cư xử với nhau. Hoặc họ có một triết lý chính trị, bày tỏ cách xã hội nên được tổ chức như thế nào. Xin nhắc lại một lần nữa từ Plato đến Karl Marx, và mọi người sống ở giữa hai thời điểm đó. Và họ nói, (bài thuyết giảng) biểu lộ, đây là lời dạy đạo đức của Chúa Giêsu, đây là triết lý chính trị của Chúa Giêsu.
  • Đó chính là cách đọc Kinh Thánh sai. Bởi vì một điều bạn sẽ nhận thấy, tôi nghĩ, không có ai biểu tỏ giống như Chúa Giêsu. Và ý tôi là từ cổ đại, cho đến hiện đại, ý tôi là … cho dù trong vòng người theo đạo giáo, người không theo đạo nào, không có triết gia nào, không có nhà đạo đức nào có ngôn từ nghe giống như Chúa Giêsu cả.

Chúa Giêsu, trên thực tế, ngài nói nghe có vẻ hơi điên rồ, “Ta bảo các ngươi, đừng kháng cự với kẻ ác.” Tôi nhớ cách đây vài năm khi Christopher Hitchens,một người của các cơn phẫn nộ, một người vô thần nổi tiếng, ông chỉ điểm và phê phán, ” Ông định nói cái gì, không chống lại cái ác ư? Đó giống như là điều tồi tệ nhất mà ông có thể nói. Nếu đại ác đang xảy ra, tất nhiên là ông nên chống lại nó.”

“Có người tát má phải bạn, hãy đưa luôn má kia nữa”. Bạn hãy kể xem có một nhà triết gia, một nhà đạo đức nào, nhân vật chính trị nào sẽ nói một điều lạ lẫm như vậy. Còn nữa, “và kẻ muốn kiện ngươi để đoạt áo lót, thì hãy bỏ áo choàng cho nó”, điều này nghe có vẻ điên rồ. Rồi Chúa nhấn mạnh thêm, “Các ngươi đã nghe bảo: Hãy mến yêu thân nhân và hãy ghét địch thù. Còn Ta, Ta bảo ngươi: hãy mến yêu thù địch và khẩn cầu cho những người bắt bớ các ngươi”

Này nhé, bạn hãy nhớ, Chúa Giêsu đang đi ra khỏi truyền thống vĩ đại của người Do Thái, đó là một truyền thống (được người Do Thái cho là) rất đạo đức, rất chuẩn mực. Có ai dám đi trước các truyền thống của tổ tiên mình như thế không? khi phát biểu rằng, “hãy mến yêu thù địch và khẩn cầu cho những người bắt bớ các ngươi”. Đây là một giáo lý sâu sắc kỳ lạ.

Đó là những gì tôi muốn bạn thấy.

Bây giờ (tôi xin hỏi bạn) tại sao Chúa lại dậy như vậy?

Bởi vì Ngài không trao đổi các tư tưởng đạo đức thông thường ở đây.
Ngài càng không cố gắng vạch ra một chương lĩnh chính trị, cho dù đó là nền cộng hòa của Plato hay đó là nước Mỹ của Thomas Jefferson
hoặc đó là Chủ nghĩa Cộng sản của Karl Marx hay bất cứ thứ gì

Không, hoàn toàn không phải như vậy. Lời giảng của Chúa là một cái gì đó khác biệt về chất. Mấu chốt của vấn đề là gì?

– Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.

Hãy xem, Chúa Giê-su quan tâm đến điều gì?

Nó chủ yếu không làm cho chúng ta ngay hàng thẳng lối về mặt đạo đức.
Ý tôi là, đạo đức thì tốt thôi, tất nhiên, nó tốt hơn là vô đạo đức, xin đừng hiểu sai ý tôi.

Nhưng ở đây, Chúa không có chủ đích ở việc xây dựng cương lĩnh chính trị đích đáng,

(Xin nhắc thêm) một lần nữa, bản thân tôi thích một chương trình chính trị công bằng hơn là sự bất công.

Nhưng đó không phải là điều quan tâm chính của Ngài.

Những gì Chúa quan tâm là thần tính hóa chúng ta, và rồi chúng ta trở nên giống với sự tốt lành của Chúa.

Các Giáo phụ nói, “Deus fit homo ut homo fieret Deus – Chúa đã trở thành con người để chúng ta có thể trở thành Chúa.”

Lời tuyên bố siêu thường áp dụng ngay từ thời các Giáo phụ đầu tiên.

Mục đích của việc Nhập Thể?

Thiên Chúa trở thành một trong chúng ta mặc lấy bản chất con người để rồi ta được nâng lên để chia sẻ sự sống của chính Thiên Chúa.

Vâng, đó là hoạch định của Chúa, không là chuẩn mực đạo đức thông thường, không là các phương án chính trị thông thường.

Vậy bản chất của sự hoàn hảo của Đức Chúa Trời là gì?

Chà, đây là một đầu mối khác:
– ngõ hầu các ngươi nên những người con của Cha các ngươi, Ðấng ở trên trời, vì Người cho mặt trời mọc lên trên kẻ dữ và người lành, và làm mưa trên người ngay và kẻ ác.

Mặt trời chiếu sáng. Tại sao? Đó là bản chất của nó. Đó là tất cả những gì mặt trời biết cách làm.

Mặt trời đâu có nói, hãy để tôi kiểm tra trước đã xem bạn có xứng đáng nhận ánh sáng và hơi ấm của tôi hay không?

Không, nó chỉ tỏa sáng thôi.

Đối với những người tốt, vâng nhỉ, mặt trời tỏa sáng trên Mẹ Teresa; Nhưng nó cũng chiếu vào Hitler.

Chúa làm cho mặt trời của mình tỏa sáng trên những điều tốt đẹp, và cái xấu cùng mức độ như nhau.

Tình yêu của Chúa, bạn hãy nghe, không phải là thứ bị chia cắt nhỏ mọn theo các loại công lý của (con người) chúng ta

Tất cả chúng ta, con người,  đều ảnh hưởng lẫn nhau.

Tôi ảnh hưởng, tôi bị ảnh hưởng. Đó là cách mọi thứ hoạt động trên thế giới.

Nhưng Chúa không phải là một hữu thể trong thế giới. Thiên Chúa là nền tảng sáng tạo của tất cả những gì tồn tại. Thiên Chúa là động lực bất di bất dịch.

Ngài là nguồn gốc của mọi sự.

Điều đó có nghĩa là tình yêu của Ngài không dựa trên một số tiền đề bên ngoài.

Không phải là tình yêu có điều kiện của con người, tôi yêu em vì em tốt, hay em xinh đẹp, hay em giàu có.

Sau hai ngàn năm, mệnh lệnh của Chúa vẫn gây sốc:

– Còn Ta, Ta bảo ngươi: hãy mến yêu thù địch và khẩn cầu cho những người bắt bớ các ngươi; 45 ngõ hầu các ngươi nên những người con của Cha các ngươi, Ðấng ở trên trời, vì Người cho mặt trời mọc lên trên kẻ dữ và người lành, và làm mưa trên người ngay và kẻ ác. 46 Vì nếu các ngươi mến yêu những kẻ yêu mến các ngươi, thì các ngươi có công gì? Há những người thu thuế cũng không làm thế sao? 47 Và nếu các ngươi chỉ chào hỏi anh em các ngươi, thì các ngươi có làm gì lạ? Há người ngoại cũng không làm thế sao?

Bây giờ xin hỏi, ai là kẻ thù?

Kẻ thù là người theo định nghĩa đã làm hại bạn; đó là lý do tại sao họ là kẻ thù của bạn.

Họ đã làm tổn thương bạn theo một cách nào đó. Vì vậy, bằng một bản năng rất cổ xưa, ăn sâu, chúng ta nói, không, ít nhất tôi sẽ tự bảo vệ mình,

Tôi thú nhận tha thứ, yêu thương như Chúa là điều khó thực hiện. Nhưng bạn thấy, đó là phép thử cuối cùng của tình yêu. Nếu như tình yêu là muốn điều tốt cho người khác.

Vậy các ngươi hãy nên trọn lành, như Cha các ngươi trên trời là Ðấng trọn lành.

Xin Chúa chúc lành cho Bạn.

Phan Sinh Trần

Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện. (Mt 5:48)-Cha Vương

Chúa Nhật thánh thiện và tốt lành nhé.

Cha Vương

CN: 19/02/2023

TIN MỪNG: ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê rằng: “Hãy nói với toàn thể cộng đồng con cái Ít-ra-en và bảo chúng: Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, ĐỨC CHÚA, THIÊN CHÚA của các ngươi, Ta là Đấng Thánh. (Lc 19:2)

SUY NIỆM: Khi nghĩ đến một người thánh thiện, ai là người đầu tiên mà bạn nghĩ đến? Thiết tưởng rằng người mà bạn nghĩ đến là một vị thánh nổi tiếng?  Một linh mục khiêm nhường? Một nữ tu thánh thiện? Một thầy dòng đơn sơ? Hay một người tốt lành nào đó mà bạn ngưỡng mộ… Những người này tuy rằng họ tốt lành và thánh thiện đó nhưng không phải điều gì họ làm cũng là hoàn toàn tốt và đúng bởi vì họ vẫn là con người. Đã là con người thì chắc chắn phải có bất toàn. Sự thánh thiện và tốt lành của họ cũng chỉ là tương đối thôi. Hôm nay Chúa nói: “Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, ĐỨC CHÚA, THIÊN CHÚA của các ngươi, Ta là Đấng Thánh.”

Điều này muốn nói với bạn rằng, thánh thiện và hoàn thiện đều thuộc về Thiên Chúa và tội lỗi là bản chất của con người. Nói cách khác đi, tất cả loài người đều là tội nhân, các thánh cũng đã từng như vậy! Nhưng đối với các thánh, các ngài tin cậy vào lòng thương xót của Thiên Chúa và không để cho những yếu đuối của các ngài gây tê liệt ước muốn nên thánh mỗi ngày.

Để đạt được một đời sống thánh thiện không phải là điều dễ dàng bạn ạ. Bạn phải ao ước và quyết tâm. Có bao giờ bạn đón chào một ngày mới với một quyết định rằng: “ngày hôm nay tôi phải sống thánh thiện” chưa? Việc quyết định và quyết tâm sống thánh thiện của bạn là khởi điểm của một hành trình nên thánh mỗi ngày đó. Nếu bạn không ao ước, không quyết định và không quyết tâm thì bạn không bao giờ đạt được. Để đạt được đời sống thánh thiện bạn chỉ cần luyện tập hai nhân đức thôi:

(1) lòng khiêm nhường bước theo chân Chúa,

(2) hết lòng tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa.

Tất cả các thánh đã đạt được hai nhân đức này trong công việc hằng ngày của họ. Chúc bạn thành công trong hành trình nên thánh mỗi ngày.

LẮNG NGHE: Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện. (Mt 5:48)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cất đi những yếu đuối và bấn hèn của con và ban cho con lòng khiêm nhường để con bước theo chân Chúa suốt cuộc đời con. Lạy Chúa Giêsu con hết lòng tin tưởng nơi Chúa!

THỰC HÀNH: Hãy chọn một lĩnh vực tội lỗi hoặc cám dỗ mà bạn đang cố gắng vượt qua và quyết định cách thức bạn cũng có thể thực hành đức tính ngược lại.

From: Đỗ Dzũng

Tin Vào Tình Chúa – Nguyễn Hồng Ân | Cầu Nguyện Với Chúa Trước Bão Lũ Miền Trung 

Trích nhật ký của một linh mục trẻ – Cao Gia An, S. J.

“Ones Vie Romam”
(Trích nhật ký của một linh mục trẻ)
Cao Gia An, S. J.
(Roma)

Má vào phòng con dọn dẹp. Cầm lên mớ giấy tờ chữ nghĩa lạ lẫm, Má hỏi:
– Này là vé máy bay phải không con?
– Dạ, Má! – Con trả lời – Này là vé từ Roma về Việt Nam. Còn này là vé từ Việt Nam qua lại Roma.

Dường như Má bị chưng hửng.
– Ủa, sao phải qua lại Roma nữa hả con?
– Dạ, con còn phải đi học mà má…
– Còn phải học gì nữa sao? Con đã học hơn 5 năm rồi còn gì! Với lại bây giờ con đã làm cha rồi mà…
– Làm cha rồi thì có gì oai đâu má… Có làm cha đi nữa thì cũng còn nhiều cái phải học lắm. Con còn dốt thí mồ!

Vậy là Má gật đầu im lặng. Con biết Má không hiểu, nhưng im lặng nghĩa là Má tin lời của con. Má là vậy. Có nhiều điều Má không hiểu về con. Không phải lúc nào Má cũng biết rõ về những chuyện con làm. Nhưng chỉ cần biết đó là chương trình nhà Dòng dành cho con, vậy là Má không thắc mắc gì thêm nữa.

Còn nhớ ngày con về báo với cả nhà chuyện nhà Dòng sắp gởi con đi học ở Roma, ánh mắt của ba sáng lên niềm vui và hạnh phúc. Má cũng vậy. Má không ngồi lại một chỗ để tâm sự với con như cách của ba, nhưng nhìn cách Má tất tả bận rộn, con biết Má đang vui lắm. Chắc Má không ngờ con trai của Má lại có thể đi xa như vậy, được đến một nơi đặc biệt như vậy. Vậy là Má cứ âm thầm mà dõi theo con.

Lòng con cũng rộn ràng háo hức đâu kém gì. Những ngày được huấn luyện trong Tập Viện và trong giai đoạn học Triết, anh em chúng con đã luôn được chuẩn bị tinh thần và nhiệt huyết để sẵn sàng được gởi đi đến bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì, miễn là có thể phục vụ cho Chúa, phục vụ Giáo hội và phục vụ con người. Nhưng con không nghĩ chuyến đi của mình lại xa như vậy. Con lại có linh cảm chuyến đi của mình không chỉ xa mà còn dài nữa…

Thế là con bắt đầu bước chân vào cuộc đời của một nhà truyền giáo. Thật kỳ diệu!

* * *

Một trong những hình ảnh đầu tiên thu hút con, trở nên động lực đầy gợi hứng cho con trong hành trình tu trì, là hình ảnh của những nhà truyền giáo. Hồi nhỏ con thích đọc sách lắm, nhưng sách vở lại khan hiếm. Tìm được quyển sách nào là con cứ say mê mà đọc… Mùa hè năm lớp năm, có mấy sơ cho con mượn quyển sách “Uống nước nhớ nguồn”, chuyện về 117 Thánh Tử Đạo Việt Nam. Những câu chuyện ấy hút hồn con, nhất là chuyện về những nhà truyền giáo từ bỏ quê hương xứ sở, bỏ họ hàng thân thuộc, bỏ cả những ước mơ tuổi trẻ, lên đường đến tận miền Viễn Đông xa xôi, để loan báo Tin Mừng của Thiên Chúa. Con cứ tự vấn mình hoài: Đâu là động lực thật sự để những nhà truyền giáo này sẵn sàng bỏ cả một Châu Âu phồn hoa đô hội để đến tận xứ sở khỉ ho cò gáy, sẵn sàng đối mặt với bao nhiêu là hiểm nguy bách hại, sẵn sàng chôn vùi cả cuộc đời mình? Con thấy lý tưởng sống ấy quá đẹp và quá cao cả. Con đọc đi đọc lại lời kinh Các Thánh Tử Đạo Việt Nam: “…các Ngài đã chấp nhận nên như hạt giống gieo vào lòng đất, để Hội Thánh Việt Nam thu lượm được mùa lúa dồi dào”, và nghe từ tận thâm sâu lòng mình trỗi dậy một niềm biết ơn rất chân thành và sâu xa. Đức tin và ơn gọi của con bám rễ và lớn lên từ lòng biết ơn ấy.

Và hôm nay con được gởi sang Roma để làm việc, bắt đầu cuộc đời của một người truyền giáo, được đi lại hành trình của các nhà truyền giáo ngày xưa, theo hướng ngược lại… Con có cơ hội để bày tỏ lòng biết ơn của mình cách cụ thể bằng chính cuộc sống và ơn gọi của mình.

Roma đón con vào một ngày Chúa Nhật đầy nắng. Dù mệt lả sau  chuyến bay dài, lòng con vẫn rộn ràng và bồi hồi xúc động khi được đưa về cộng đoàn nhà Dòng, căn nhà ở gần sát bên Vương Quốc Vatican.      Đêm đầu tiên, con quỳ gối một mình giữa Quảng Trường Thánh Phêrô, thấy mình như một đứa con nhỏ bé giữa lòng một người mẹ mênh mông.

Hai hàng cột ở hai bên Quảng Trường như vòng tay dang rộng, vừa chở che nâng đỡ vừa chào đón và bao bọc lấy đời con. Hai vòi nước ở hai bên Quảng Trường đẹp huyền hoặc trong dòng ánh sáng tan chảy và hoà quyện theo những tia nước. Âm thanh đều đặn của vòi nước nghe êm dịu và mềm mại như một điệu ru…

* * *

Sau một thời gian ngắn học ngôn ngữ, con bắt đầu vào làm việc tại Radio Vatican. Lại thêm một ân huệ kỳ diệu nữa trên cuộc đời con. Ngày đầu tiên được nghe giọng của mình phát trên radio, con xúc động lắm. Con như được nghe lại và chạm lại khung trời của những ngày xưa thân ái. Cả một trời ký ức của tuổi thơ ùa về trong con…

Nhớ những ngày còn nhỏ, con hay dậy sớm để nghe đài với ông nội. Sáng sớm, trời lạnh, con thường thu mình co ro ngồi lọt thỏm trong lòng ông. Hai ngón tay của ông chậm rãi rà từng kênh đài.

Tiếng radio rột rẹt, cho đến khi vang lên bài nhạc hiệu và lời chào quen thuộc: “Laudetur Jesus Christus – Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô!”… Hồi đó, ông nội dạy con rằng mình đang nghe Radio Vatican, là cung giọng chính thức của Đức Giáo Hoàng ngỏ với toàn thế giới. Ông hướng con về Thánh Đô của Giáo Hội, một nơi thật đẹp nhưng cũng thật xa…

Chắc ông nội không bao giờ ngờ rằng ba mươi năm sau, giọng của con vang lên trên chiếc radio ấy. Cũng lời chào này, cũng nhạc hiệu này. Từ trên Thiên Đàng nhìn xuống, chắc ông nội đang nghe giọng của con, phải không? Người ta thường nói: Đường nào cũng dẫn về Roma. Con không biết tại sao con được dẫn về Roma. Con cũng không biết hành trình ở Roma rồi sẽ dẫn con về đâu, sẽ kéo dài bao lâu…

Nhưng con tin vào bàn tay quan phòng kỳ diệu của Chúa trên hành trình của một người sống đời dâng hiến. Con tin rằng từ Roma cuộc sống sẽ nở hoa.

Lời vàng

– Thập giá vác trên vai thường nhẹ hơn thập giá kéo lê. (Têrêsa Avila)
– Có đức tin là ký vào một tờ giấy trắng và để Thiên Chúa muốn viết gì vào đó tùy Người. (Augustinô)
– Kitô hữu là người trao ban chính bản thân mình. (Têrêsa Calcutta)
– Tình yêu có đôi chân đến với người nghèo. Tình yêu có đôi mắt để thấy bất hạnh và thiếu thốn. Tình yêu có đôi tai để nghe được tiếng than thở của tha nhân. (Augustinô)
– Đối với em, cầu nguyện là một sự trào dâng của con tim; cầu nguyện đơn giản là một cái nhìn hướng về trời, là một tiếng kêu nhận biết và yêu thương, ôm lấy cả thử thách lẫn niềm vui. (Têrêsa Hài Đồng Giêsu)

– Nếu chúng ta cầu nguyện, chúng ta sẽ tin tưởng, nếu chúng ta tin tưởng, chúng ta sẽ yêu thương, nếu chúng ta yêu thương, chúng ta sẽ phụng sự. (Têrêsa Calcutta)

From: Le Ngoc Bich & KimBang Nguyen

Anh em hãy tận dụng thời gian hiện tại. (Ep 5:16)-Cha Vương

Tạ ơn Chúa đã ban cho bạn một ngày mới. Mình xin bạn một Kinh Kính Mừng cầu nguyện cho Linh Hồn Gioan Baotixita-Phaolô và những người đang hấp hối nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 16/02/2023

GIÁO LÝ: Phụng vụ tác động đến thời gian như thế nào? Trong phụng vụ, thời gian trở thành thời giờ dâng cho Chúa. (YouCat, số 184)

SUY NIỆM: Có lúc ta coi thường thời gian, chỉ kiếm thời giờ để tiêu khiển. Còn trong phụng vụ, thời gian có một giá trị thực sự vì mỗi giây đều tràn đầy ý nghĩa. Khi cử hành phụng vụ giờ kinh, ta thấy Chúa thánh hóa thời gian và làm cho mỗi giây trở thành một cầu nhỏ dẫn ta vào cõi vĩnh hằng.

❦  Sự vĩnh hằng của Thiên Chúa không phải chỉ là vắng mặt thời gian hay không có thời gian, nhưng là sức mạnh làm cho thời gian phát triển thành hiện-hữu-với-thời-gian và hiện-hữu-trong-thời-gian. (Đức Hồng Y Ratzinger, Tinh thần phụng vụ) (YouCat, số 184 t.t.)

LẮNG NGHE: Anh em hãy tận dụng thời gian hiện tại. (Ep 5:16)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, thời giờ là của Chúa, đã rất nhiều lần con đã lãng phí thời giờ vào những công việc nhảm nhí không lành mạnh. Xin cho con biết trân quý món quà thời gian và sử dụng những phút giây của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi cho chính mình về sức khỏe và phục vụ anh em, và để ca tụng và tôn vinh Chúa suốt đời.

THỰC HÀNH: Một ngày Chúa ban cho bạn 24 giờ, 1440 phút và 86400 giây. Bạn dự tính làm gì cho Chúa và cho anh em hôm nay? Đánh giá trị lại cách sử dụng thời giời của bạn nhé.

From: Đỗ Dzũng

CON TIN CHÚA ƠI

NÊN THÁNH BẰNG YÊU THƯƠNG – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Ngay từ thời đầu của Giáo Hội, những tín hữu Kitô đã được gọi là “các thánh.”  Chính Thánh Phaolô đã dùng danh xưng này để chỉ những người đã gia nhập Giáo Hội qua bí tích Thanh Tẩy.  Khi gọi họ là “các thánh,” chắc hẳn vị Tông đồ vừa muốn diễn tả đời sống tốt lành của các tín hữu, đồng thời muốn nhấn mạnh tới lý tưởng, mục tiêu mà các tín hữu phải đạt tới.

Kitô hữu là người đang cố gắng để thánh hóa bản thân, làm cho mình trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu Kitô, để rồi lời nói của chúng ta là lời của Chúa, việc làm của chúng ta là việc làm của Chúa, chúng ta hiện diện nơi đâu là có Chúa hiện diện ở đó.

Như vậy, nên thánh không phải chỉ là tình trạng thiên đàng sau khi chúng ta đã chết, mà là một quá trình biến đổi để hoàn thiện chính mình, để rồi ngay khi còn đang sống ở đời này, chúng ta đã được nếm hưởng hạnh phúc vĩnh cửu, qua việc được chiêm ngưỡng Chúa bằng đức tin và tình mến.  Nên thánh cũng không phải ảo tưởng hay giấc mơ về một thế giới xa vời, như để quên đi những đau khổ hiện tại.

Khái niệm nên thánh như đã nêu trên làm cho đời sống tín hữu không khô cứng, vô vị, nhưng luôn sống động và vươn lên không ngừng.  Người ước ao nên thánh là người muốn sống ngày hôm nay tốt hơn hôm qua, và ngày mai tốt hơn ngày hôm nay.  Họ không dừng lại ở một cuộc sống đơn điệu, nhưng luôn khám phá ra niềm vui của đức tin và sự tốt lành của Chúa.  Cuộc sống mà dừng lại sẽ giống như ao tù.  Con người không lý tưởng sẽ giống như ngõ cụt.  Họ không biết mình sống cho ai và để làm gì.

Nên thánh là một lệnh truyền của Thiên Chúa cho dân riêng của Ngài.  Lời Chúa phán với ông Môisen cho chúng ta thấy rõ: “Hãy nói với toàn thể con cái Israen: ‘Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi, Ta là Đấng Thánh” (Bài đọc I).  Lý do của ơn gọi nên thánh là: vì Chúa là Đấng Thánh.  Ai muốn thuộc về Chúa thì phải nên giống như Ngài.  Thánh thiện chính là được san sẻ một phần vinh quang của Chúa, để rồi ngay khi sống ở trần gian, chúng ta đã tỏa sáng trong cuộc đời qua những cử chỉ tốt đẹp của mình đối với đồng loại.  Sau khi nhắc lại lệnh truyền nên thánh, tác giả sách Lêvi quảng diễn chi tiết về khái niệm thánh: đó là yêu thương anh chị em, đừng quở trách họ.  Không được trả thù, không được oán hận.  Trái lại phải yêu mến người khác như chính bản thân mình.

“Thương người như thể thương thân.”  Đó là nét đẹp truyền thống ngàn đời của người Việt Nam.  Nét đẹp này đã gặp gỡ lời dạy “Yêu đồng loại như chính mình” của Cựu Ước và còn hơn thế nữa, là lời dạy “yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi mình” của Tân Ước.  Để có thể yêu thương kẻ thù, mỗi người phải vượt lên chính mình, để chiến thắng thù hận và chấp nhận mọi thị phi.  Yêu thương kẻ thù là một nhân đức anh hùng, là bằng chứng của sự từ bỏ chính bản thân và là tình yêu thương ở mức tuyệt hảo.  Cầu nguyện cho kẻ ngược đãi mình, đó là bằng chứng của lòng bao dung và tha thứ trọn vẹn.

Nên thánh không dừng lại ở một khái niệm lý thuyết, nhưng phải được thể hiện cụ thể trong việc làm và lối sống.  Nên thánh trước mặt Chúa là có một lối sống ngay thẳng chân thành.  Tuy vậy, sự ngay thẳng chân thành ấy phải được kiểm chứng qua mối tương quan hằng ngày với tha nhân.  Một cách rất cụ thể, Chúa Giêsu nói đến luật yêu thương và những lời khuyên để đem luật đó vào cuộc sống.

Đức yêu thương Chúa Giêsu truyền dạy ưu việt hơn những lệnh truyền của Cựu Ước.  Vì vậy, Chúa nói: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng….  Còn Thầy, Thầy bảo anh em…”.  Qua những lời tuyên bố trên, Đức Giêsu chứng tỏ Người có sứ mạng kiện toàn lề luật.  Người dựa trên nền tảng Luật Cựu ước, đồng thời mặc cho Luật ấy một giá trị cao siêu hơn, hoàn hảo hơn.  Tình yêu thương Chúa dạy không chỉ được thực hiện nơi người đồng bào, người cùng phe cánh hay người làm ơn cho chúng ta mà thôi, nhưng là hết mọi người không phân biệt.

Luật mới của Chúa không chỉ bao gồm những điều cấm đoán, nhưng khuyên dạy làm những điều tích cực cho tha nhân.  Chính điều này làm cho lối sống của người tín hữu khác với những thực hành của những người thu thuế và người biệt phái.  Đối với người tín hữu, không có ai là kẻ thù hay người ngoại, vì hết thảy mọi người trên trái đất đều là anh chị em của cùng một Cha trên trời.  Mức độ thánh thiện của một người được lượng giá qua tình bác ái mà họ thực hiện đối với người xung quanh.  Một người sống khép kín, dửng dưng trước nỗi đau của người bên cạnh, không thể nên thánh.

Thánh thiện còn là nhận ra phẩm giá cao quý của mình trong cuộc đời này.  Mỗi người chúng ta không hiện hữu như một đồ vật vô tri vô giác, nhưng là Đền Thờ của Chúa Thánh Thần (Bài đọc II).

Biết được phẩm giá của mình để tôn trọng thân xác và trau dồi bản thân trong những lãnh vực khác nhau.  Chỉ những ai biết yêu mến trân trọng bản thân mình, thì mới có thể yêu mến trân trọng tha nhân.  Tác giả thư gửi giáo dân Côrinhtô cũng chỉ rõ đâu là điều quan trọng đích thực mà chúng ta tìm kiếm: đó là Đức Kitô.  Người là lý tưởng và mẫu mực cho chúng ta trong hành trình nên thánh.  Một khi quy hướng về Đức Kitô, sẽ không còn chia rẽ và ganh tỵ bè phái như thực trạng của cộng đoàn Côrinhtô lúc bấy giờ, tức là người thì cho mình thuộc về Phaolô, người thì thuộc Apôlô, người thì thuộc Kêpha.

Nên thánh bằng yêu thương.  Đó là thông điệp mà Lời Chúa muốn thông truyền cho chúng ta.  Hai ngàn năm nay, Giáo Hội đã thực hiện lời mời gọi của Chúa, cổ võ tình yêu thương, phá bỏ những ngăn cách, hòa giải những bất hòa và nâng đỡ người bé mọn.  Chúng ta mỗi người đều là chi thể của Giáo Hội, chúng ta có ý thức được lời mời gọi nên thánh qua việc thực thi đức yêu thương không?

“Ai không có sức mạnh để tha thứ, cũng không có sức mạnh để yêu thương” (Martin Luther King Jr.).

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

ÍT NHẤT, MỘT BƯỚC NHỎ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thứ Tư, Tuần VI Thường Niên, Năm Lẻ

Trích sách Sáng Thế. St 8, 6-13. 20-22

Sau bốn mươi ngày, Noe mở cửa sổ tàu mà thả một con quạ. Nó bay đi bay về cho đến khi nước trên mặt đất khô cạn thì mới không bay về nữa. Sau con quạ, ông cũng thả một con chim bồ câu, để thử coi nước trên mặt đất đã cạn chưa. Nhưng nó không tìm được chỗ đậu, nên trở về với ông trong tàu, vì nước còn đầy khắp mặt đất. Ông giơ tay bắt nó đem vào tàu. Chờ bảy ngày nữa, ông lại thả chim bồ câu ra khỏi tàu. Đến chiều, nó bay trở về, mỏ ngậm một cành ô liu xanh tươi. Vậy ông Noe hiểu rằng nước trên mặt đất đã khô cạn. Nhưng ông còn đợi thêm bảy ngày nữa, ông thả chim bồ câu ra, và nó không trở về.

Ngày thứ nhất tháng thứ nhất, năm ông Noe được sáu trăm lẻ một tuổi, thì nước trên mặt đất đã rút đi. Noe dỡ mui tàu và nhìn thấy mặt đất đã khô ráo. Noe dựng một bàn thờ tế lễ Chúa; ông bắt các gia súc và chim chóc thanh sạch mà dâng làm của lễ toàn thiêu trên bàn thờ. Thiên Chúa hưởng mùi thơm tho và nói: “Từ nay trở đi, chẳng bao giờ vì cớ nhân loại mà Ta chúc dữ trái đất nữa, vì tâm tình và tư tưởng lòng con người đã nghiêng chiều về đàng trái từ niên thiếu. Vậy Ta sẽ không còn tiêu diệt mọi sinh vật như Ta đã làm. Từ đây, bao lâu còn vũ trụ, thì mùa gieo mùa gặt, giá rét nắng nôi, mùa hạ mùa đông, đêm và ngày vẫn còn tiếp diễn”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA:
LẠY CHÚA, CON SẼ HIẾN DÂNG CHÚA LỜI CA NGỢI LÀM SINH LỄ

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. Mc 8, 22-26

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ đến Bếtsaiđa, người ta dẫn tới Chúa một người mù và xin Chúa đặt tay trên người ấy. Chúa cầm tay người mù, dắt ra khỏi làng, Chúa phun nước miếng vào mắt anh và đặt tay trên anh mà hỏi: “Ngươi có thấy gì không?” Anh nhìn lên và trả lời: “Tôi thấy người ta như những cây cối đang đi”. Chúa lại đặt tay trên mắt người mù, anh liền thấy rõ và khỏi hẳn, thấy được mọi vật rõ ràng. Chúa Giêsu cho người ấy về nhà và căn dặn: “Ngươi hãy về nhà, và nếu có vào làng thì đừng nói với ai”. Đó là lời Chúa.

ÍT NHẤT, MỘT BƯỚC NHỎ

“Ngài lại đặt tay trên mắt người mù, anh liền thấy rõ và khỏi hẳn”.

Patrick Henry nói, “Tôi đã định đoạt toàn bộ tài sản mình cho gia đình. Một điều nữa mà tôi ước có thể cho họ, đó là niềm tin vào Chúa Kitô. Nếu họ có Ngài và dẫu tôi không đưa cho họ một đồng nào, họ cũng đã giàu có! Nhưng nếu không có Ngài, và tôi trao cho họ cả thế giới, họ vẫn thực sự nghèo! Vì thế, bạn hãy không ngừng đến gần Ngài! Mỗi ngày, ‘ít nhất, một bước nhỏ!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hãy không ngừng đến gần Ngài! Mỗi ngày, ‘ít nhất, một bước nhỏ!”. Lời khuyên của Henry được gặp lại trong câu chuyện Chúa Giêsu chữa cho anh mù trong Tin Mừng hôm nay! Thật thú vị, lần đầu tiên, Ngài chỉ thành công một nửa! Vì sau lần đầu Ngài đặt tay, anh chỉ thấy “người ta như những cây cối đi lại”. Ngài lại phải đặt tay một lần nữa, và anh thấy hoàn toàn. Như anh mù, trong đời sống thiêng liêng, bạn và tôi cũng phải lớn lên, ‘ít nhất, một bước nhỏ!’.

Một cách nhất quán, trong các Phúc Âm, khi Chúa Giêsu chữa lành ai đó, phép lạ được thực hiện do đức tin người ấy có hoặc thể hiện. Điều đó không có nghĩa là Chúa Giêsu không thể chữa lành cho người không có đức tin; đúng hơn, đức tin là điều khiến Ngài chọn lựa chữa lành. Vì thế, chúng ta có thể nói, phép lạ Chúa Giêsu làm, phụ thuộc hoàn toàn vào niềm tin.

Trong câu chuyện này, dường như anh mù chỉ có một chút đức tin, không nhiều. Kết quả là, Chúa Giêsu chỉ cho phép anh được chữa lành một phần để minh hoạ cho sự thiếu đức tin của anh. Nhưng Ngài cũng tiết lộ cho chúng ta rằng, một ít đức tin có thể dẫn đến nhiều đức tin hơn. Khi anh có thể nhìn thấy một chút; rõ ràng, dù là ‘ít nhất, một bước nhỏ’, anh bắt đầu tin hơn. Và khi đức tin của anh lớn hơn, Chúa Giêsu lại đặt tay để hoàn tất việc chữa lành.

Đây là một minh hoạ tuyệt vời cho chúng ta! Một số người có thể hoàn toàn tin tưởng vào Chúa trong mọi sự; nếu đó là bạn, thì bạn quả thực sự may mắn! Nhưng trình thuật hôm
nay đặc biệt dành cho những người có đức tin, nhưng vẫn còn đấu tranh. Đối với những ai rơi vào trường hợp này, Chúa Giêsu mang đến nhiều hy vọng. Hành động chữa lành hai lần liên tiếp cho thấy, Thiên Chúa kiên nhẫn và đầy lòng xót thương, sẽ lấy những gì chúng ta có, dù nhỏ nhoi; những gì chúng ta dâng hiến, dù hạn hẹp, để sử dụng nó một cách tốt nhất mà Ngài có thể. Ngài chờ đợi chúng ta tiến lên, ‘ít nhất, một bước nhỏ’; và Ngài sẽ hành động để biến đổi đức tin nhỏ bé của chúng ta, để sau đó mỗi người có thể tiến thêm một bước lớn đến gần Ngài!

Điều tương tự cũng có thể áp dụng đối với tội lỗi. Đôi khi chúng ta buồn phiền vì tội lỗi một cách không trọn vẹn; và đôi khi chúng ta phạm tội nhưng không buồn phiền vì nó, mặc dù biết điều đó là sai trái. Nếu đó là bạn, thì hãy cố gắng tiến lên, ‘ít nhất, một bước nhỏ’ hướng tới sự chữa lành của ơn tha thứ. Ít nhất, hãy cố gắng cầu xin rằng, bạn sẽ lớn lên trong ước muốn được hối lỗi. Đó có thể là mức tối thiểu, nhưng Chúa Giêsu sẽ làm việc với nó.

Anh Chị em,

“Ngài lại đặt tay trên mắt người mù, anh liền thấy rõ và khỏi hẳn”. Hôm nay, hãy suy gẫm về anh mù! Hãy suy gẫm về sự chữa lành gấp đôi cũng là sự ‘hoán cải gấp đôi’ mà anh mù này đã trải qua! Anh mù chính là hình ảnh của bạn và tôi; và rằng, Chúa Giêsu muốn đưa bạn và tôi tiến thêm một bước trong đức tin và cả trong sự ăn năn tội lỗi của mình đến gần Ngài. Hãy tiến lên! ‘Ít nhất một bước nhỏ!’, phần còn lại, chính Ngài sẽ tự lo.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin tận dụng chút đức tin nhỏ nhoi của con; chút đau buồn ít ỏi của con vì tội lỗi mình, hầu lôi kéo con đến gần Chúa hơn!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Tại sao trong phụng vụ còn có âm nhạc?-Cha Vương

Hôm qua ăn kẹo Chocola nhiều quá đi… Một ngày zui zẻ, bình an và  yêu thương trong công việc hàng ngày nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 15/02/2023

GIÁO LÝ: Tại sao trong phụng vụ còn có âm nhạc. Loại nhạc nào thích hợp với phụng vụ? Khi lời không đủ ca ngợi Thiên Chúa, cần âm nhạc trợ giúp chúng ta. (YouCat, số 183)

SUY NIỆM: Khi ta hướng về Thiên Chúa, ta thường không biết nói gì, hoặc không biết diễn tả làm sao. Lúc đó âm nhạc có thể giúp ta. Trong khi vui sướng hớn hở, lời nói thường biến thành ca hát – do đó mà có ca hát của các thiên thần. Trong cử hành đạo đức, âm nhạc phải làm cho lời cầu nguyện tốt đẹp hơn, đi vào chiều sâu hơn, đánh động trái tim người tham dự, hướng họ lên tới Chúa, và sửa soạn một lễ nhạc cho Chúa.

❦  Hãy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca do Thần Khí linh hứng; hãy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. (Ep 5:19)

❦  Ca hát là cầu nguyện hai lần. (Thánh Augustinô) (YouCat, số 183 t.t.)

LẮNG NGHE: Suốt cuộc đời, tôi sẽ ca mừng CHÚA, sống ngày nào, xin đàn hát kính Thiên Chúa của tôi. (Tv 104:33)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, là Thiên Chúa của con. Thật là chính đáng phải đạo khi con hát vang, ca tụng và tôn vinh Chúa bằng tất cả tâm trí, khả năng và con người con. Xin cho con không ngừng tham dự tích cực vào việc tung hô, đối đáp, luân phiên đọc và ca tụng vinh danh Chúa.

THỰC HÀNH: Bài thánh ca yêu thích nhất của bạn là gì? Nghe đi nghe lại bài đó hôm nay và xin ơn Chúa biết đổi mình một tí để trở nên thánh thiện dễ thương hơn hôm qua nhé.

From: Đỗ Dzũng

CHÚA LUÔN CÒN MÃI. Sáng Tác Phanxicô – Ca Sỹ: Diệu Hiền

 Lịch sử Ngày Tình Nhân (Valentine’s Day)…- Cha Vương

Happy Valentine Bạn nhé! Ước mong Bạn yêu thật nhiều, nhiều đến nỗi quên đi cái đáng ghét của nhau hôm nay nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 14/02/2023

Lịch sử Ngày Tình Nhân (Valentine’s Day) vẫn còn là điều bí ẩn. Nhưng nhìn vào vết tích của truyền thống Kitô giáo và truyền thống La Mã, bạn thấy việc chọn thánh Valentine là thánh quan thầy của Lễ hội này cũng là điều hợp lý.

Người ta nghĩ rằng Thánh Valentine (c. 269) đã từng là linh mục ở Rôma cũng như là một y sĩ dưới thời  hoàng đế Claude II gốc Gothique. Người bị bắt và bi cầm tù mà người quản lao là một sĩ quan có một người con gái bị mù. Thánh nhân đã chữa cho cô con gái khỏi mù làm cho vị sĩ quan và gia đình trở lại đạo. Khi hay tin ấy, nhà vua ra lệnh chém đầu. Vì không chịu từ bỏ đức tin, ngài được tử đạo vào ngày 14 tháng Hai. Chúng ta không biết gì nhiều về ngài, nhưng ngay vào khoảng năm 350, một nhà thờ đã được xây cất nơi ngài tử đạo.

Truyền thuyết nói rằng ngài là một linh mục thánh thiện đã cùng với Thánh Marius giúp đỡ các vị tử đạo trong thời Claudius II. Ngài bị bắt, và bị gửi cho tổng trấn Rôma xét xử. Sau khi dụ dỗ mọi cách nhưng đều vô hiệu, quan tổng trấn đã ra lệnh cho lính dùng gậy đánh đập ngài, sau đó đưa đi chém đầu vào ngày 14 tháng Hai, khoảng năm 269. Người ta nói rằng Ðức Giáo Hoàng Julius I đã cho xây một nhà thờ gần Ponte Mole để kính nhớ ngài.

Nhiều giả thuyết khác nhau về nguồn gốc việc cử hành ngày Valentine. Một số cho rằng người Rôma có một tập tục vào giữa tháng Hai, trong ngày ấy các con trai tô điểm tên các cô con gái để tỏ lòng tôn kính nữ thần dâm dục là Februata Juno. Các tu sĩ thời ấy muốn dẹp bỏ tập tục này nên đã thay thế bằng tên các thánh tỉ như Thánh Valentine. Một số khác cho rằng thói quen gửi thiệp Valentine vào ngày 14 tháng Hai là vì người tin tin rằng các con chim bắt đầu sống thành cặp vào ngày này, là ngày Thánh Valentine bị chém đầu.

Dường như chắc chắn hơn cả là vào năm 1477, người Anh thường liên kết các đôi uyên ương với ngày lễ Thánh Valentine, vì vào ngày này, 14 tháng Hai, “mọi chim đực đi chọn chim mái.” Tục lệ này trở thành thói quen cho các đôi trai gái viết thư tình cho nhau vào ngày Valentine. Và ngày nay, các cánh thiệp, quà cáp và thư từ trao cho nhau là một phần của việc cử hành Ngày Valentine. (Nguồn: Người Tín Hữu)

Để mừng kính thánh Valentine mời bạn tìm cách để hàn gắn lại những tổn thương và bất đồng trong mối quan hệ với người khác vì yêu không đúng cách nhé.

From: Đỗ Dzũng

Yêu Cho Đến Cùng- Mai Thiên Vân