NÔ LỆ THÁNH THIỆN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay cho thấy sự táo bạo của Giacôbê và Gioan khi họ thỉnh cầu một điều xem ra quá nhân loại. Bằng một câu hỏi, Chúa Giêsu nhẹ nhàng trả lời họ cách sâu sắc, “Các anh không biết các anh xin gì! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không?”. “Chén Thầy sắp uống”, “Phép rửa Thầy sắp chịu” là hiến mình đến chết như một nô lệ, một sự ‘nô lệ thánh thiện!’.
Sự dạn dĩ của Giacôbê và Gioan có thể một phần xuất phát từ việc họ đã trở nên rất quen thuộc với lòng nhân lành của Chúa Giêsu; vì thế, họ đã sa vào cạm bẫy coi thường lòng nhân lành đó bằng cách tìm kiếm ân huệ cho mình. Và Ngài đã tóm tắt câu trả lời dành cho tất cả họ thế này, “Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu anh em, thì phải làm đầy tớ mọi người!”. Cách nào đó, Ngài nói về chính Ngài, vốn là người đầu tiên trong số họ trở nên tôi tớ. Ngài đã hạ mình làm nô lệ của họ và là “đầy tớ của mọi người”.
Áp đặt chế độ nô lệ – theo nghĩa đen – lên người khác là một sự lạm dụng nghiêm trọng. Nhưng Chúa Giêsu đang nói đến một hình thức nô lệ khác, ‘nô lệ thánh thiện’. Với Ngài, ‘nô lệ thánh thiện’ là nô lệ trong đó chúng ta hiến thân hy sinh cho người khác vì tình yêu. Và đây là điều Ngài đã làm một cách hoàn hảo. Cái chết của Ngài trên thập giá là một cái chết thể xác thực sự. Đó là tự nguyện hy sinh mạng sống trần thế nhằm mục đích giải phóng người khác. Khi đề cập đến chính mình, Ngài tóm tắt, “Con Người đến, không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người”.
Sự vĩ đại của Chúa Giêsu trước tiên được tìm thấy trong sự thật đơn giản rằng, Ngài là Thiên Chúa, nhưng nó được thể hiện rõ ràng nhất khi Ngài hiến mạng sống “làm giá chuộc muôn người”. Chính thập giá đã trở thành hành động phục vụ yêu thương vĩ đại nhất từng được biết đến. Hoa quả của sự hy sinh vị tha của Ngài là sự cứu rỗi của tất cả những ai quay về với Ngài. Vì vậy, Chúa Giêsu đã biến chế độ nô lệ và cái chết thành hành động yêu thương vĩ đại nhất từng được biết đến.
Anh Chị em,
Hôm nay, hãy suy gẫm về lời kêu gọi của chính bạn để sống một cuộc đời ‘nô lệ thánh thiện’. Chúa kêu gọi bạn hy sinh bản thân mình cho người khác vì tình yêu như thế nào? Từ quan điểm thuần túy của con người, ý tưởng về sự hy sinh, sự phục tùng và thậm chí cả chế độ ‘nô lệ thánh thiện’ thật khó hiểu. Nhưng khi chúng ta lấy Chúa Giêsu làm mẫu mực thì điều đó trở nên sáng tỏ hơn nhiều. Hãy tìm những cách để bạn có thể hiến thân cho người khác một cách vị tha và biết rằng, bạn càng bắt chước Chúa trong nỗ lực thánh thiện này thì cuộc sống của bạn sẽ càng vĩ đại hơn.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con trở nên trưởng giả, hơn thua; giúp con đủ nhỏ để có thể phục vụ mọi người!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
From: KimBang Nguyen
*******
Thứ Tư Tuần VIII – Mùa Thường Niên
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
32 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đang trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Người dẫn đầu các ông. Các ông kinh hoàng, còn những kẻ theo sau cũng sợ hãi. Người lại kéo riêng Nhóm Mười Hai ra, và bắt đầu nói với các ông về những điều sắp xảy đến cho mình : 33 “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Người, và sẽ nộp Người cho dân ngoại. 34 Họ sẽ nhạo báng Người, khạc nhổ vào Người, họ sẽ đánh đòn và giết chết Người. Ba ngày sau, Người sẽ sống lại.”
35 Hai người con ông Dê-bê-đê là Gia-cô-bê và Gio-an đến gần Đức Giê-su và nói : “Thưa Thầy, chúng con muốn Thầy thực hiện cho chúng con điều chúng con sắp xin đây.” 36 Người hỏi : “Các anh muốn Thầy thực hiện cho các anh điều gì ?” 37 Các ông thưa : “Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang.” 38 Đức Giê-su bảo : “Các anh không biết các anh xin gì ! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không ?” 39 Các ông đáp : “Thưa được.” Đức Giê-su bảo : “Chén Thầy sắp uống, anh em cũng sẽ uống ; phép rửa Thầy sắp chịu, anh em cũng sẽ chịu. 40 Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Thiên Chúa đã chuẩn bị cho ai thì kẻ ấy mới được.”
41 Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với ông Gia-cô-bê và ông Gio-an. 42 Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 43 Nhưng giữa anh em thì không được như vậy : ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em ; 44 ai muốn làm đầu anh em, thì phải làm đầy tớ mọi người. 45 Vì Con Người đến, không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.” (Mt 5:8)-Cha Vương
TRIỀU THIÊN HOA HỒNG-Ts Peter Howard
Ts Peter Howard
PHI LỘ – Tháng Năm là Tháng Hoa Đức Mẹ – Mẹ Muôn Hoa. Ngày sẽ hết, tháng sẽ qua, năm cũng sẽ chấm dứt, và rồi đời người cũng kết thúc. Cuối Tháng Hoa này cũng là cuối tháng Năm của thời gian, nhưng Tháng Hoa tâm linh không chấm dứt, và mỗi giây phút của cuộc sống Kitô hữu vẫn mãi là Mùa Hoa bất tử dâng kính Mẹ Muôn Hoa. Đó là hãy siêng năng lần Chuỗi Mai Côi dâng kính Đức Mẹ: mỗi Kinh Kính Mừng là một Đóa Hoa Hồng, một Chuỗi Mai Côi là một Triều Thiên Hoa Hồng.
Trong vương quốc của con người, triều thiên (vương miện) được làm bằng kim loại quý, là biểu tượng của uy quyền và thế lực. Trong Vương quốc của Thiên Chúa, triều thiên hoàn toàn khác. Triều thiên Nước Trời làm bằng cây và cành nho sống động mà Thiên Chúa chọn để bày tỏ quyền lực đích thực có cội rễ trên thế gian. Nói cách khác, đó là sự khiêm nhường – có từ nguyên từ La ngữ là “humus,” nghĩa là “từ trái đất.”
Triều thiên đầu tiên trong các triều thiên vĩ đại nhất được biểu hiện vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh với sự chịu nhục nhã của Chúa Giêsu. Triều thiên thứ nhì được Mẹ Thiên Chúa biểu hiện, Thiên Chúa đã sai Đức Mẹ đến cho chúng ta biết cách thức bí mật và uy tín đến với Chúa Con. Cách này liên quan triều thiên sống động – triều thiên được làm bằng loại hoa hoàn hảo, nhắc chúng ta nhớ tới nghịch lý của Kitô giáo (paradox of Christianity) – qua quá trình có cội rễ trên trái đất – tức là lòng khiêm nhường (humility), và được liên kết với nỗi đau khổ của Đức Kitô, để sinh hoa kết quả. Loại hoa này là Hoa Hồng – nữ vương của các loài hoa – có những cánh hoa chỉ được nuôi dưỡng bằng thân cây có nhiều gai nhọn.
Như hoa hồng là nữ chúa của các loài hoa, Kinh Mai Côi (Mân Côi, Rosary nghĩa là Vòng Hoa Hồng) cũng là kinh của các lòng sùng kính. Đó là kinh nguyện đơn sơ và khiêm nhường, và như lịch sử cho chúng ta biết, Kinh Mai Côi là một trong các kinh nguyện mạnh mẽ nhất mà Giáo Hội sử dụng trong cuộc chiến tâm linh. Kinh Mai Côi có sức mạnh tạo thành các vị thánh lớn và là sức mạnh chiến thắng kẻ thù của Giáo Hội. Kinh Mai Côi là kho báu, ngoài Phụng Vụ và các Bí Tích. Đó là kinh nguyện của Trời được dành riêng cho Giáo Hội khi gian nan, nguy khốn. Thiên Chúa cần Kinh Mai Côi, và chính Đức Mẹ cũng đã khuyên chúng ta phải cầu nguyện bằng Kinh Mai Côi để thế giới khả dĩ bình an, khi Đức Mẹ hiện ra với ba trẻ tại Fatima năm 1917. Đó là năm của cuộc Cách Mạng Tâm Linh, vì Đức Mẹ đã tỏ mình là “Đức Mẹ Mai Côi.”
Tại sao lại quan trọng? Đơn giản thôi, vì Kinh Mai Côi là lòng sùng kính hoàn hảo gồm ba kinh nguyện quan trọng nhất – Kinh Lạy Cha (chính Chúa Giêsu dạy), Kinh Kính Mừng (một nửa là lời Sứ thần Gáp-ri-en, một nửa là lời cầu của cả Giáo Hội), và Kinh Sáng Danh (cơ binh Thiên Thần hát mừng Thiên Chúa, sách Khải Huyền cho biết). Linh hồn chúng ta được dành cho Thiên Chúa và phải chiến đấu với ma quỷ. Vì thế, Kinh Mai Côi được Thiên Chúa trao cho chúng ta qua mặc khải của Ngài về Mầu Nhiệm Cứu Độ, như Kinh Thánh đã cho biết, và được Giáo Hội chuyển giao. Qua Kinh Mai Côi, chúng ta sống Mầu Nhiệm Cứu Độ của Đức Kitô, liên kết với Đức Mẹ và hiệp nhất với Giáo Hội. Miệng tụng, tay lần, chúng ta cùng nhau “đếm” hồng ân Thiên Chúa dành cho chúng ta. Tóm lại, chúng ta liên kết trọn vẹn các thành phần của một Kitô hữu: thân thể, trí óc và linh hồn. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nhấn mạnh rằng Kinh Mai Côi là đường dẫn vào miền chiêm niệm sâu sắc: “Lý do quan trọng nhất để khuyến khích đọc Kinh Mai Côi vì Kinh Mai Côi là phương tiện hữu hiệu để các tín hữu chiêm niệm Mầu nhiệm Kitô giáo mà tôi đã đề xuất trong Tông thư Novo Millennio Ineunte (Khởi Đầu Thiên Niên Kỷ Mới) là cách tập luyện nên thánh: Điều cần trong đời sống Kitô hữu được phân biệt trong Nghệ thuật Cầu nguyện” (Tông thư Rosarium Virginis Mariae, số 5, ban hành ngày 16-10-2002).
Có những động lực thúc giục chúng ta cầu nguyện bằng Kinh Mai Côi, vì Kinh Mai Côi có sức mạnh vô hạn. Tại sao? Mỗi khi lần Chuổi Mai Côi, ít nhất 50 lần chúng ta lặp đi lặp lại mầu nhiệm đặc biệt nhất trong lịch sử: Con Thiên Chúa hóa thành nhục thể, Thiên-Chúa-làm-người.
Điều chúng ta cần làm là xem lại lịch sử Giáo Hội và xem vai trò của Kinh Mai Côi quan trọng thế nào trong việc thay đổi lịch sử thế giới. Bắt đầu từ thế kỷ XIII, Thánh Đa-minh được trao Chuỗi Mai Côi để làm phương tiện chống lại tà thuyết An-bi (*). Thánh Đa-minh cầu nguyện và rao giảng Kinh Mai Côi, Đức Mẹ đã làm cho quân đội An-bi đã thất bại. Thánh Louis de Montfort giải thích: “Kinh Mai Côi là ngọn giáo bằng lửa, được nối kết với Lời Chúa, tạo nên sức mạnh có thể hoán cải những tâm hồn chai lì… Đây là bí mật mà Đức Mẹ đã dạy Thánh Đa-minh và Chân phước Alan để có thể hoán cải những người theo tà thuyết và các tội nhân” (Thánh Louis Marie-Grignion De Montfort, “Bí Mật Kinh Mân Côi”, đoạn 51).
Khi Hồi giáo đã lan tràn hầu như khắp Âu châu và họ nhắm vào Rôma, Đức Giáo Hoàng Piô V kêu gọi Hoàng đế lần Chuỗi Mai Côi xin chiến thắng hải quân của Hồi giáo đang tiến vào Ý quốc. Tại chiến trận Lepanto nam 1571, quân đội Công giáo đã chiến thắng quân Hồi giáo, nhờ sự can thiệp siêu nhiên là Kinh Mai Côi, Đức Mẹ đã cứu Âu châu thoát hiểm họa là tà thuyết An-bi. Đức Giáo Hoàng Clement XI ghi nhớ chiến thắng này nên thiết lập lễ “Đức Mẹ Chiến Thắng” vào ngày 7-10-1716, về sau được đổi tên là lễ “Đức Mẹ Mân Côi.”
Không lâu sau đó, tại Fatima năm 1917, Đức Mẹ đã xác nhận là “Đức Mẹ Mân Côi” và công khai kêu gọi chúng ta đọc Kinh Mai Côi để cầu nguyện cho hòa bình. Thật kỳ lạ, ngày 6-8-1945, tại Hiroshima (Nhật Bản), tám khối nhà cao lớn đã tan thành bình địa vì bom nguyên tử nhưng có 8 tu sĩ Dòng Tên sống sót. Được hỏi tại sao không bị nhiễm chất phóng xạ mà còn sống, tu sĩ Hubert Schiffer cho biết: “Chúng tôi tin mình còn sống vì chúng tôi sống theo mệnh lệnh Fatima. Chúng tôi sống và hằng ngày lần Chuỗi Mai Côi.”
Chuỗi Mai Côi có sức mạnh như Đức Mẹ đã nói, có sức nối kết chúng ta với Mầu Nhiệm Cứu Độ và Sức Mạnh của Đức Kitô – Đấng là Con Đường, là Sự Thật và là Sự Sống (Ga 14:6). Vì thế, ma quỷ RẤT GHÉT và RẤT SỢ Kinh Mai Côi. Nó luôn tìm mọi cách ngăn cản chúng ta đọc Kinh Mai Côi, nhất là trong các gia đình.
Kinh Mai Côi là bản tóm lược của Kinh Thánh. Tôi xin đề nghị các gia đình mấy điều: (1) Nếu quá bận rộn và khó cùng nhau đọc Kinh Mai Côi chung trong vòng 20 phút, hãy cùng nhau đọc “hai chục” vào buổi sáng và đọc “ba chục” vào buổi tối (sau khi ăn tối hoặc trước khi đi ngủ), (2) Theo kinh nghiệm cá nhân tôi, không có gì làm cho con cái bình an và chuẩn bị đi ngủ tốt hơn là đọc Kinh Mai Côi, (3) Điều quan trọng là hãy cố gắng suy niệm khi lần chuỗi, đừng đọc như vẹt hoặc đọc cho xong lần, (4) Hãy để một thành viên gia đình đọc một đoạn Kinh Thánh trước mỗi chục kinh, chúng ta cần Kinh Thánh giúp suy niệm.
Hãy cố gắng duy trì việc đọc Kinh Mai Côi chung trong gia đình. Hãy nghĩ rằng chúng ta được nhiều ân sủng cho linh hồn mình và cho các thành viên gia đình. Rất chí lý khi Giáo Hội dạy chúng ta cầu nguyện: “Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi nay và trong giờ lâm tử.” Phải chăng vì “thuộc lòng” nên chúng ta chỉ như máy móc, không nhận thấy ý nghĩa và cần thiết? Đức Mẹ không bao giờ quên những gì chúng ta làm vì yêu mến Mẹ, dù chỉ là điều nhỏ. Món quà thật tuyệt vời chúng ta dành cho nhau: Kinh Mai Côi!
Để tạm kết, tôi xin nhắc lại lời của nữ tu Lucia dos Santos – người lớn nhất trong ba trẻ được thấy Đức Mẹ tại Fatima, nhắc chúng ta nhớ rằng Kinh Mai Côi là vũ khí đơn giản mà hiệu quả trong việc chiến đấu với ma quỷ và mọi thử thách, ngay cả mối đe dọa của cái gọi là IS (Nhà nước Hồi giáo), như một loại thế chiến mới, mối đe dọa này nhằm làm suy sụp nền kinh tế toàn cầu, nhắm vào các thai nhi và gia đình.
Nữ tu Lucia nói: “Trong thời cuối cùng này, thời chúng ta đang sống, Đức Mẹ đã chỉ cho cách hiệu quả là đọc Kinh Mai Côi khi gặp bất cứ khó khăn gì, dù đời thường hoặc tâm linh, dù riêng hay chung,… Tất cả đều có thể giải quyết bằng Kinh Mai Côi. Không có khó khăn nào mà chúng ta không thể giải quyết bằng Kinh Mai Côi” (Lm Augustín Fuentes phỏng vấn nữ tu Lucia dos Santos, 26-12-1957).
Ts Peter Howard (Giáo sư Thần Học tại Học Viện Đào Tạo Tâm Linh Avila)
Trầm Thiên Thu (Chuyển ngữ từ SpiritualDirection.com)
(*) Albigensianism: Phong trào Kitô giáo được coi là hậu duệ thời trung cổ của Mani giáo (Manichaeism) ở miền Nam nước Pháp hồi thế kỷ XII và XIII, có đặc tính của thuyết nhị nguyên (đồng hiện hữu hai quy luật đối nghịch là Thiện và Ác).
From: Langthangchieuim
Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. (Mt 5,4)-Cha Vương
ĐỘNG LỰC THỰC – Lm. Minh Anh, Tgp Huế
Lm. Minh Anh, Tgp Huế
“Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!”.
“Tình yêu vươn tới những tổn thương và có những bước đi táo bạo không vụ lợi. Nó có thể đạt được những điều không tưởng; bởi lẽ, những gì được gọi là “tư lợi”, đối với nó, quá vô nghĩa! Với nó, chính tình yêu là động lực thực!” – Calvin Miller.
Kính thưa Anh Chị em,
Một lần nữa, Tin Mừng hôm nay cho thấy, tình yêu là ‘động lực thực!’. Marcô ghi lại câu nói khá trần trụi của Phêrô, “Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!”; nghĩa là, ‘Theo Thầy, chúng con được gì?’. Tuy nhiên, một câu hỏi khác còn quan trọng hơn, đâu là ‘động lực thực’ để Phêrô, các môn đệ và cả chúng ta bỏ tất cả để theo Chúa?
Bối cảnh câu hỏi của Phêrô là sau khi người thanh niên giàu có bỏ đi, vì ‘giá cả’ Chúa Giêsu chào mời xem ra quá ngất ngưởng! Rồi Ngài cho biết, người giàu có khó vào Nước Trời như lạc đà chui qua lỗ kim. Trước hoả mù đó, Phêrô không biết nói gì ngoài trăn trở của mình. Và chủ nghĩa thực dụng hiện nguyên hình; câu nói của Phêrô phần nào nhuốm mùi ‘duy vật’, vì điều này vô tình tiết lộ động lực dâng hiến của ông! Tuy nhiên, Chúa Giêsu trấn an, “Chúng con sẽ nhận được gấp trăm ở đời này” về nhà cửa, đất đai, người thân ‘vì lợi ích của Thầy và của Phúc Âm’. Nhưng cũng thật tréo ngoe, ‘cùng sự bắt bớ’ và ‘đời sau được sự sống đời đời’.
Phần thưởng cho sự từ bỏ của chúng ta đã bắt đầu trong cuộc sống này và sẽ lên đến đỉnh điểm trong cuộc sống mai ngày! Sự khác biệt giữa người này và người kia là những cuộc ‘bách hại’ theo nghĩa rộng; như vậy, trong cuộc sống, chúng ta được hưởng cả tình yêu của Chúa Kitô và chịu cả những ‘bắt bớ’ cách này cách khác vì Ngài. Bằng cách chứng minh tình yêu của mình ngay bây giờ, chúng ta sẽ hưởng cuộc sống thiên quốc với Chúa Kitô trong vĩnh cửu. Và đó là ‘động lực thực’ để chúng ta từ bỏ mọi sự! Có lẽ đã trải nghiệm phần nào việc đi theo Chúa, Phêrô nói với chúng ta trong bài đọc hôm nay rằng, “Anh em hãy chuẩn bị lòng trí, hãy tỉnh thức, hãy hoàn toàn đặt niềm trông cậy vào ân sủng sẽ được mang đến cho anh em”. Ân sủng sẽ ban là ơn cứu độ của Chúa Kitô ngay hôm nay và mai ngày, thật đúng với tâm tình Thánh Vịnh đáp ca, “Chúa đã biểu dương ơn Người cứu độ!”.
Anh Chị em,
“Tình yêu là ‘động lực thực!’”. Chúa Giêsu biết rõ động lực của mỗi người chúng ta hơn chúng ta biết nó! Ngài đã cứu chúng ta bởi động lực của một tình yêu nhưng không và trọn vẹn, một tình yêu ‘không cần ngã giá’. Ngài mong chúng ta từ bỏ mọi sự, đi theo Ngài cũng bằng chính động lực ấy mà không cần bận tâm với giá cả; bởi lẽ, Ngài là Thiên Chúa, là Cha nhân lành, sẽ chăm bẵm mọi sự cho chúng ta! Hãy tận dụng những khoảnh khắc hiện tại để gột rửa những ý hướng không trong sáng của mình, giũ bỏ bản thân để có một tình yêu tinh tuyền đối với Thiên Chúa và ơn cứu độ của Ngài. Không có tình yêu dành cho Ngài, chúng ta sẽ không có ‘động lực thực’ để từ bỏ; có chăng, cũng chỉ là những động lực ‘như thực’ trá hình nhuốm mùi thế gian.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con làm bất cứ điều gì mà không có tình yêu. Nó sẽ vô hồn, nhạt nhẽo và hời hợt vì bản chất của nó là ích kỷ, vụ lợi!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)
From: KimBang Nguyen
************
Thứ Ba Tuần VIII – Mùa Thường Niên
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
28 Khi ấy, ông Phê-rô lên tiếng thưa với Đức Giê-su rằng : “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy !” 29 Đức Giê-su đáp : “Thầy bảo thật anh em : Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, 30 mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con, hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau. 31 Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”
Ai đang ở trong Hỏa Ngục
KHÔNG CẦN NGÃ GIÁ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
“Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”.
Trong “Ơn Cứu Độ Quá Vĩ Đại”, “So Great Salvation”, Charles C. Ryrie viết, “Ân sủng không hề rẻ, nó rất đắt! Nó miễn phí cho người nhận, nhưng rất tốn kém cho người trao!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Để cứu độ nhân loại, Con Thiên Chúa đã trả một giá ‘rất đắt’; ngược lại, dẫu là miễn phí, nhưng đôi khi, có người cũng phải ‘rất tốn kém’ với nó. Tin Mừng hôm nay đề cập cái ‘giá tốn kém’ mà một người trẻ được chào mời. Anh muốn có ơn cứu độ, mua nó bằng được, mà ‘không cần ngã giá’. Tuy nhiên, Chúa Giêsu cho biết, điều đó không dễ!
Ơn cứu độ là gì? Là sự sống đời đời! Có lẽ biết người trẻ này quá giàu, Chúa Giêsu ra giá, “Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi!”. “Nghe lời đó, anh sa sầm nét mặt, buồn rầu bỏ đi”. Anh không ngờ, Ngài hát trên trời! Và cũng không ngờ, Ngài muốn dẫn anh và mỗi người chúng ta buông bỏ mọi sự – ngay cả bản thân – để thanh thoát hướng cả tim lẫn hồn lên ‘tận trời’.
Rất dễ dàng để chúng ta tập trung vào cái giá phải trả cho một thứ gì đó! Chàng trai tiu nghỉu khi anh nhìn vào giá phải trả nhiều hơn kho tàng được hứa; giá cả là một cái gì đó mà anh cảm thấy bây giờ, đang khi kho tàng là một cái gì đó anh chưa thấy. Trong cuộc sống, bao lần chúng ta trải nghiệm sự thật này! Chúng ta tìm kiếm những thoả mãn tức thời và ngã giá ngay, ít sợ tốn kém; đang khi với kho tàng trên trời, chúng ta chần chừ, ngại tốn phí. Vậy thay vì tập trung vào ‘phí’ phải trả, bạn nên tập trung vào ‘phúc’ được hứa và sẽ khám phá ra rằng, giá phải trả hôm nay luôn luôn ‘hời’ so với phần phúc mai ngày. Hãy nhìn vào chân trời bên kia! Để một khi biết được giá trị điều Chúa hứa, hẳn chúng ta sẽ khát khao, dám đặt cược mọi sự mà ‘không cần ngã giá’.
Thật trùng hợp, bài đọc một nói đến một “Gia tài không thể hư hoại, không thể vẩn đục và tàn phai”, dẫu là một gia tài đòi hỏi hy sinh và thử thách. Tuy nhiên, Phêrô – vị ‘Giáo Hoàng tiên khởi’ – trấn an, “Lúc đó anh em sẽ được hân hoan vui mừng, mặc dầu còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách”. Bởi lẽ, Thiên Chúa luôn giữ lời hứa; Thánh Vịnh đáp ca xác tín, “Giao ước đã lập ra, muôn đời Chúa nhớ mãi!”.
Anh Chị em,
“Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”. Con người ít nghĩ đến sự sống đời đời, họ chỉ nghĩ đến những thứ ‘không đời đời’; mà những thứ này quả là không đáy, kể cả những điều phi lý! Chớ gì chúng ta khôn ngoan hơn người bạn trẻ kia, khi biết rằng, chỉ có nơi Chúa Giêsu, bạn và tôi mới sở hữu một cái gì đó vĩnh cửu; bấy giờ, ai nấy sẽ can đảm bán hết mọi sự để tậu bằng được nó mà ‘không cần ngã giá’. Sẽ không có chỗ cho Thiên Chúa trong một trái tim vốn đã đầy ắp những gì thế tục; chỉ khi tách rời chúng, may ra chúng ta mới có thể đến với niềm vui thực sự. Và Thiên Chúa sẽ trao mình cho ai không có bất kỳ một ràng buộc nào khi họ tìm kiếm Ngài, cho ai ‘không cần ngã giá’ với Ngài!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con bám víu vào những gì ‘không đời đời’; để từ đó, con dám đầu tư cả cuộc sống của con vào ‘Đấng Đời Đời’ mà không cần biết rẻ hay đắt!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
From: KimBang Nguyen
***********
Thứ Hai Tuần VIII – Mùa Thường Niên
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
17 Khi ấy, Đức Giê-su vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi : “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp ?” 18 Đức Giê-su đáp : “Sao anh nói tôi là nhân lành ? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. 19 Hẳn anh biết các điều răn : Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ.” 20 Anh ta nói : “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ.” 21 Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta : “Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” 22 Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
23 Đức Giê-su rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ : “Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao !” 24 Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp : “Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao ! 25 Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” 26 Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau : “Thế thì ai có thể được cứu ?” 27 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói : “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được.”
Phúc thay người biết kiên trì chịu đựng cơn thử thách- Cha Vương
Lễ Chúa Ba Ngôi- Cha Vương
Ở CÙNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
“Và đây, Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.
Một buổi tối, Franklin D. Roosevelt và người bạn thân của ông – cố vấn Bernard Baruch – nói chuyện đến khuya tại Toà Bạch Ốc. Cuối cùng, Tổng thống đề nghị họ ra Vườn Hồng ngắm sao trước khi đi ngủ. Họ ra ngoài, lặng lẽ nhìn lên bầu trời nhiều phút, ngắm nhìn một tinh vân với hàng ngàn ngôi sao lấp lánh. Sau đó, Tổng thống nói: “Được rồi, tôi nghĩ bây giờ chúng ta cảm thấy ‘đủ nhỏ’ để vào nhà và đi ngủ!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Các bài đọc Chúa Nhật Chúa Ba Ngôi hôm nay giúp chúng ta hiểu rằng, con người không chỉ cần ‘đủ nhỏ’ để thấy Thiên Chúa hiện hữu, nhưng còn cần ‘đủ lớn’ để nhận biết Ngài là một Thiên Chúa ‘ở cùng’, gần gũi, yêu thương, đồng hành và quan tâm đến câu chuyện đời sống cá nhân của từng người trong chúng ta.
Thánh nữ Catarina Siêna nói, “Con đã nếm và nhìn bằng ánh sáng trí tuệ trong ánh sáng của Chúa, vực thẳm của Chúa, Ba Ngôi vĩnh cửu và vẻ đẹp của mọi tạo vật, vì khi nhìn vào Chúa, con thấy mình là hình ảnh của Chúa. Chúa ở cùng con, con ở cùng Chúa!”. Đúng thế, Ngài là “Thiên Chúa ở trên trời” nhưng cũng là Thiên Chúa “ở dưới đất” – bài đọc một. Vì vậy, tin Ngài không phải là tin vào một thực thể xa xôi, thờ ơ nào đó. Không! Trái lại, trong tình yêu, Ngài là Chúa Cha dựng nên vũ trụ; là Chúa Con sinh ra trong một dân tộc, trở nên xác phàm ‘ở cùng’ chúng ta, đã chết và sống lại vì chúng ta; và là Thánh Thần, với tư cách Đấng Bảo Trợ, biến đổi và dẫn dắt mọi sự đến viên mãn. Ba Ngôi trong một bản thể – Thiên Chúa – duy nhất là vậy!
Phaolô và Gioan, những con người đã trực tiếp trải nghiệm vẻ phong phú của sự gần gũi này. Đó là một Thiên Chúa Tình Yêu; là ‘Cha của chúng ta’ – những đứa trẻ phó mình trong tay của người đã cho nó sự sống với lòng tin tưởng tuyệt đối. Ngài đang hoạt động trong chúng ta – Phaolô nhắc lại – Chúa Thánh Thần bảo đảm rằng, Chúa Kitô không bị giản lược thành một nhân vật của quá khứ, nhưng Ngài ‘ở cùng’, đương thời với chúng ta, và chúng ta cảm thấy niềm vui được làm những con trai con gái yêu thương của Thiên Chúa, được gọi Ngài là Cha – Abba, Cha ơi – bài đọc hai.
Ba Ngôi Chí Thánh không phải là sản phẩm của lý trí con người mà là khuôn mặt của một Thiên Chúa muốn tỏ mình ra, không phải từ ngai vàng, mà là bước đi với nhân loại. Chính Chúa Giêsu, Đấng mạc khải Chúa Cha cũng là Đấng đã hứa ban Thánh Thần, Đấng dạy dỗ chúng ta mọi điều chúng ta chưa biết; và từ bên trong hướng dẫn chúng ta, ban cho chúng ta những ý tưởng tuyệt vời và những nguồn cảm hứng tốt.
Anh Chị em,
“Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. Lễ Chúa Ba Ngôi dẫn chúng ta đến chiêm ngưỡng mầu nhiệm Thiên Chúa – Đấng còn có tên là Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng. Từ đó, chúng ta “đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ”, giúp mọi tạo vật chào đón Ngài, phản chiếu tia sáng vẻ đẹp, sự tốt lành và chân lý của Ngài. Vì thế, Kitô hữu không bao giờ là người cô độc; chúng ta thuộc về gia đình Ngài. “Hạnh phúc thay dân nào Chúa chọn làm gia nghiệp!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con cảm thấy luôn ‘đủ nhỏ’ để hằng phụ thuộc vào Chúa; đồng thời, ‘đủ lớn’ để phản ánh xuất sắc vinh quang Chúa cho anh chị em con!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
From: KimBang Nguyen
*******
LỄ CHÚA BA NGÔI, lễ trọng
Kết thúc Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
16 Khi ấy, mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến. 17 Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. 18 Đức Giê-su đến gần, nói với các ông : “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. 19 Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, và Chúa Con và Chúa Thánh Thần, 20 dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”
HỒN NHIÊN -(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
Thứ Bảy Tuần VII – Mùa Thường Niên
Bài trích thư của thánh Gia-cô-bê tông đồ.
13 Anh em thân mến, ai trong anh em đau khổ ư ? Người ấy hãy cầu nguyện. Ai vui vẻ chăng ? Người ấy hãy hát thánh ca. 14 Ai trong anh em đau yếu ư ? Người ấy hãy mời các kỳ mục của Hội Thánh đến ; họ sẽ cầu nguyện cho người ấy, sau khi xức dầu nhân danh Chúa. 15 Lời cầu nguyện do lòng tin sẽ cứu người bệnh ; người ấy được Chúa nâng dậy, và nếu người ấy đã phạm tội, thì sẽ được Chúa thứ tha. 16 Anh em hãy thú tội với nhau và cầu nguyện cho nhau để được cứu thoát. Vì lời cầu xin tha thiết của người công chính rất có hiệu lực. 17 Ông Ê-li-a xưa cũng là người cùng chung một thân phận như chúng ta ; ông đã tha thiết cầu xin cho đừng có mưa, thì đã không có mưa xuống trên mặt đất suốt ba năm sáu tháng. 18 Rồi ông lại cầu xin, thì trời liền mưa xuống, và đất đã trổ sinh hoa trái.
19 Thưa anh em, nếu có người nào trong anh em lạc xa chân lý, và có ai đưa người ấy trở về, 20 thì anh em hãy biết rằng : kẻ nào làm cho một tội nhân bỏ đường lầm lạc mà trở về, thì cứu được linh hồn ấy khỏi chết và che lấp được muôn vàn tội lỗi của mình.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
13 Khi ấy, người ta dẫn trẻ em đến với Đức Giê-su, để Người đặt tay trên chúng. Nhưng các môn đệ la rầy họ. 14 Thấy vậy, Người bực mình nói với các ông : “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng. 15 Thầy bảo thật anh em : Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào.” 16 Rồi Người ôm lấy các trẻ em và đặt tay chúc lành cho chúng.
********************
HỒN NHIÊN
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
“Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào!”.
“Hầu hết những gì thực sự cần biết về cách sống, tôi đã học được ở nhà trẻ. Trí tuệ không nằm trên đỉnh núi của các trường cao học, mà ở trong mấy hộp cát của trường mẫu giáo. Hồn nhiên và lành mạnh biết bao!” – Robert Fulghum.
Kính thưa Anh Chị em,
Ý tưởng của Fulghum được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay. Thật thú vị, Chúa Giêsu lấy trẻ em để lưu ý người lớn! Ngài chỉ ra cách thức đón nhận Nước Thiên Chúa như tính cách của trẻ em: không dè giữ, ngờ vực nhưng cởi mở, vui tươi và ‘hồn nhiên’.
Thế giới ngày càng ‘vong bản’ vì những ham muốn sai lầm của con người. Thèm muốn nhục dục có xu hướng chiếm hữu và thống trị nền văn hoá của chúng ta theo cách gần như bình thường, khi con người coi người khác là đối tượng của ham muốn. Tội lỗi do dục vọng tràn lan, ảnh hưởng đến con người tới mức ràng buộc, đến nỗi nạn nhân không thể thoát ra. Kết quả đáng buồn là con người như đã mất đi những tình cảm trong sáng đối với tha nhân. Trong một nền văn hoá ‘vẩn đục’ như thế, bạn và tôi có thể dễ dàng nhìn thấy mọi thứ qua lăng kính vọng tưởng và vọng động.
Với Chúa Giêsu thì không! Ngài hồn nhiên với mọi người. “Cứ để trẻ em đến với Thầy”; “Rồi Ngài ôm lấy các trẻ, đặt tay chúc lành cho chúng”. Không chỉ các trẻ, một phụ nữ ngoại tình đã ‘bám lấy’ chân Ngài; một phụ nữ tiếng tăm khác “lấy nước mắt tưới ướt chân, lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Ngài và lấy dầu thơm đổ lên”; và Gioan tông đồ, người đã “tựa đầu vào lòng” Ngài trong Bữa Tiệc Ly. Dẫu thế, tất cả vẫn lành mạnh và ‘hồn nhiên’. Bằng cách ấy, Tin Mừng tiết lộ sự thánh thiện của Chúa Giêsu vốn không chỉ dành cho trẻ em mà còn cho tất cả mọi hạng người.
Với Ngài, tình cảm phải được ‘thanh tẩy và cứu chuộc’ theo cách nó hiến dâng mà không một động cơ ích kỷ nào có thể len vào; và dĩ nhiên, không có những ham muốn rối loạn! Một khi điều này được thực hiện, thì cái ôm của cha mẹ, của một người bạn với một người bạn, của vợ hoặc chồng với người phối ngẫu… là một biểu hiện thánh thiện của một tình yêu trong sáng. Để có sự thánh thiện này, Giacôbê nhắc nhở chúng ta phải cầu nguyện trong mọi hoàn cảnh, cho mình và cho người khác – bài đọc một. Chỉ trong cầu nguyện, bạn mới có thể ‘hồn nhiên’. “Ước chi lời con nguyện, như hương trầm bay toả trước thánh nhan!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
“Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào!”. Đức Phanxicô nói, “Đây là điều mới mẻ: người môn đệ không chỉ phục vụ những kẻ bé mọn mà còn phải nhìn nhận mình là kẻ bé mọn. Đó là bước đầu tiên để chúng ta mở lòng với Chúa. Trong thịnh vượng, sung túc, chúng ta ảo tưởng rằng, mình tự cung tự cấp, rằng chúng ta không cần đến Chúa. Đây là sự lừa dối, bởi vì mỗi chúng ta là một kẻ bé mọn đang cần giúp đỡ. Phải ‘hồn nhiên’ tìm kiếm sự nhỏ bé của chính mình và nhận ra nó; ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy Chúa Giêsu!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con lây nhiễm văn hoá thế tục; thay vào đó, cho con thể hiện một tình yêu thánh khiết với bất cứ ai, nó sẽ vị tha và ‘hồn nhiên’ như Chúa!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)


