Tuần Thánh – Suy niệm chuỗi Kinh Mân Côi Mùa Thương

Bạn thân mến, không còn bao lâu nữa là đến Tuần Thánh, một “tuần vĩ đại” trong Giáo hội Công Giáo, kỷ niệm Cuộc Khổ nạn, Tử nạn và Phục sinh của Đức Kitô. Tuần Thánh là bảy ngày cuối cùng của Mùa Chay. Nó bắt đầu với Chúa Nhật Lễ Lá và kết thúc với Chúa Nhật Phục sinh. Khi suy niệm về Cuộc Khổ nạn, Tử nạn và Phục sinh của Chúa Giêsu, bạn không thể nào không gặp thấy Đức Mẹ vì Mẹ Maria là người gần Chúa nhất. Không có người nào gần gũi với Chúa Giêsu bằng Mẹ Maria. Vậy để chuẩn bị tâm hồn bước vào Tuần Thánh và Tam Nhật Vượt Qua  mời bạn cùng với mình suy niệm chuỗi Kinh Mân Côi Mùa Thương rồi đến Bảy Sự Đau Đớn Đức Mẹ. Hãy cầu nguyện cho nhau nhất là những ACE tân tòng nhé.

Cha Vương

Thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II nói: “Trải qua những thăng trầm của Con Thiên Chúa và Con của Đức Mẹ, Kinh Mân Côi trình bày cho chúng ta biết cách kiên nhẫn trong cuộc sống con người sự luân chuyển giữa sự thiện và sự ác, bình an và bão tố, những ngày vui và những ngày buồn.”

NĂM SỰ THƯƠNG: Thứ nhất thì ngắm—Đức Chúa Giêsu lo buồn đổ mồ hôi máu, đây là biểu hiện tột cùng của sự đau đớn. Không sự đau đớn nào sánh bằng sự đau đớn của tình yêu bị chối từ. Chúa Giêsu đến trần gian, vì “TÌNH YÊU” để tìm kiếm con người, để giải thoát họ khỏi tội lỗi, khỏi ác thần nhưng giờ đây các môn đệ của Người đang đứng trước nguy cơ “sa chước cám dỗ” mà vẫn còn phụ bạc và chối từ Ngài. Bạn cảm thấy thế nào khi tình yêu của Bạn bị phụ bạc hay bị chối từ? Hôm nay qua 10 Kinh Kính Mừng này, Bạn hãy xin cho được ăn năn tội nên vì những lần Bạn đã quay lưng và ngoảnh mặt đi với Chúa. (Nêu ra ý chỉ cầu xin…)

+ Kinh Lạy Cha: Lạy Cha chúng con ở trên trời…

  1. Bấy giờ Đức Giê-su đi cùng với các ông đến một thửa đất gọi là Ghết-sê-ma-ni… Người bắt đầu cảm thấy buồn rầu xao xuyến. (Mátthêu 26: 36-37) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  2. Bấy giờ Người nói với các ông: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy.” (Mátthêu 26:38) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  3. Người đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống, cầu nguyện…(Mátthêu 26:39a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  4. Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha. (Mátthêu 26:39b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  5. Bấy giờ có thiên sứ tự trời hiện đến tăng sức cho Người. (Luca 22:43) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  6. Người lâm cơn xao xuyến bồi hồi, nên càng khẩn thiết cầu xin. (Luca 22:44a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  7. Và mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất. (Luca 22:44b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  8. Rồi Người đến chỗ các môn đệ, thấy các ông đang ngủ, liền nói với ông Phê-rô: “Thế ra anh em không thể canh thức nổi với Thầy một giờ sao? (Mátthêu 26:40) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  9. Anh em hãy canh thức và cầu nguyện, để khỏi lâm vào cơn cám dỗ. (Mátthêu 26:41a) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  10. Vì tinh thần thì hăng say, nhưng thể xác lại yếu hèn.”(Mátthêu 26:b) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

+ Kinh Sáng Danh: Sáng danh Đức Chúa Cha…

+ Câu Than Fatima: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con…

+ Kinh Lạy Nữ Vương: Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…

+Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay…

From: Do Dzung

Thánh Ca – Mẹ Đứng Đó – Ngọc Lan


TỪ BỎ & LÃNG QUÊN

Gieo Mầm Ơn Gọi

Sai lầm lớn nhất đời người

Chạy theo những thứ trời ơi tầm phào

Vốn dĩ chúng thuộc nơi nào

Chứ có hề thuộc bạn đâu mà tìm?

Khác gì tăm cá bóng chim

Lúc lặng lúc sủi, khi chìm khi bay

Người đến sẽ đến liền tay

Người đi – giữ mấy, đến ngày cũng đi.

Cưỡng cầu, gượng ép mà chi

Buông bỏ chấp niệm, cứ tùy duyên thôi

Không thuộc về bạn nữa rồi

Phải biết từ bỏ để đời bớt đau.

Lãng quên cho dạ bớt sầu

Cho lòng thanh thản, cho đầu thông minh

Cho tâm tìm lại an bình

Cảm nhận hạnh phúc riêng mình mà thôi!

         – Vĩnh Nam –


 

LẮNG NGHE CHÚA TRONG THINH LẶNG – Luis M. Martinez 

Luis M. Martinez 

 

Một trong những phẩm tính đáng ngưỡng mộ nhất được nhận thấy trong cuộc đời Thầy Chí Thánh Giêsu, mẫu gương trọn lành của chúng ta, là sự thinh lặng.  Tất cả những huyền nhiệm của cuộc sống dương gian, cũng như đời sống thần linh cao vời của Người đều mang dấu ấn thiêng thánh của sự thinh lặng.

Hội Thánh cho chúng ta biết rằng Hài Nhi Giêsu đã đến giữa thế gian trong sự yên ắng của toàn vũ trụ: “Khi vạn vật chìm sâu trong thinh lặng, lúc đêm trường chừng như điểm canh ba, thì từ trời cao thẳm, Lời toàn năng của Ngài đã rời bỏ ngôi báu” (Kn 18,14).  Ba mươi năm đầu đời của Chúa Giêsu đã được bao trùm bởi một sự thinh lặng ấn tượng.  Sau đó là thời gian ba năm đời sống công khai rao giảng của Người, thời gian để Thiên Chúa cất lời và đối thoại với con người.  Dẫu vậy, ngay cả trong thời kỳ này cũng chất chứa thật nhiều điều kỳ diệu của sự thinh lặng.  Thinh lặng là một nét đặc thù trong Cuộc Khổ nạn của Chúa Giêsu đến nỗi Tiên tri Isaia đã loan báo trước rằng: “như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng hề mở miệng”(Is 53,7).

Trong Bí tích Thánh Thể, chẳng phải sự thinh lặng khôn thấu của Người làm cảm kích chúng ta và thông truyền chính Người cho chúng ta mỗi khi chúng ta tiếp cận đó sao?

Sự thinh lặng không được coi là một nhân đức, nhưng nó chính là môi trường để các nhân đức triển nở, và nó cũng là dấu hiệu cho thấy sự trưởng thành của các nhân đức.  Điều này giống như khi nhìn thấy những bông lúa vàng xuất hiện trên cánh đồng, chúng ta biết hạt lúa đã chín, cũng vậy, khi một nhân đức được nhuốm màu thinh lặng, chúng ta nhận thức được rằng nó đang vươn tới sự trưởng thành.  Hãy suy tư về sự thinh lặng của Chúa Giêsu, đồng thời cố gắng suy đi gẫm lại bên trong tâm hồn chúng ta để mỗi người có thể noi gương sự thinh lặng của Người nơi đời sống của chính mình.

Học cách thực hành thinh lặng nội tâm

Chúng ta hãy nhìn xem sự thinh lặng trong ba mươi năm đầu sống ẩn dật của Chúa Giêsu.  Sự thinh lặng này quả thật không thể hiểu thấu.  Nếu có một con người nào với đủ tất cả quyền hạn để cất tiếng nói, tất cả ân ban để lôi kéo sự chú ý, tất cả phương tiện để tạo ra cơn chấn động, thì con người đó phải là Chúa Giêsu, bởi chính Người là Chủ tể muôn loài, Thượng Trí vô tạo, đặc biệt Người là Ngôi Lời Vĩnh Cửu của Thiên Chúa Cha, và cũng là Đấng mà thế nhân hằng mong đợi từ rất lâu.  Chắc chắn, nếu có bất kỳ sự kiện nào gây rúng động trong dòng lịch sử, đó phải là sự nhập thể và cư ngụ giữa chúng ta của Chúa Giêsu.  Thế nhưng, thay vào đó, một sự thinh lặng bao trùm ba mươi năm đầu tiên ấy.

Kinh Thánh gần như cũng không cho chúng ta biết gì hơn khi nói đến giai đoạn này.  Rất nhiều lần chúng ta muốn biết thêm một chút về những bí nhiệm trong thời thơ ấu của Chúa Giêsu để dưỡng nuôi lòng đạo đức của mình.  Mặc dầu vậy, Kinh Thánh chỉ thi thoảng đề cập đến những năm đầu đời của Người.  Như tiếng thì thầm thoảng qua nơi đồng vắng, một vài trang kể về những sự kiện trong giai đoạn đời sống ẩn dật của Chúa Cứu Thế đã nhấn mạnh và làm bật lên mà không hề phương hại gì đến sự thinh lặng: Ba nhà đạo sĩ đăng trình thờ lạy Hài Nhi Giêsu, cuộc trốn chạy qua Ai Cập của Thánh Gia, việc dâng trẻ Giêsu trong đền thờ – ba sự kiện này không những không gây xáo trộn sự thinh lặng của giai đoạn ẩn dật, nhưng làm hiển lộ một cách rõ ràng hơn.

Chúng ta cảm nhận được sự thinh lặng đặc biệt trong lối sống của gia đình Nazareth.  Đó là “ngôi nhà của thinh lặng,” chúng ta gần như chẳng thể mường tượng được ý niệm nào khác về Thánh gia ngoài điều này.  Mỗi khi chúng ta suy gẫm về những mầu nhiệm đã diễn ra ở đó, chúng ta luôn nhận thấy mỗi thành viên của Thánh gia đều cư ngụ trong một sự thinh lặng thần thiêng.  Có thể nói, sự hiện diện của gia đình Nazareth đã lưu giữ tâm hồn chúng ta đắm chìm trong thinh lặng.

Thánh Cả Giuse không hề có một lời nào được viết lại trong Tin Mừng, và chúng ta chẳng thể hình dung điều gì về ngài ngoại trừ việc say mê lặng ngắm những mầu nhiệm diễn ra trong cuộc đời của ngài.

Đức Trinh nữ Maria cũng luôn ở trong sự thinh lặng.  Đó là sự thinh lặng của bất ngờ và tình yêu được mang đến bởi sự xuất hiện của Thiên Chúa trong cuộc đời Mẹ; một sự thinh lặng tiếp tục được củng cố bằng ánh sáng thánh thiêng của Chúa Giêsu và bởi những dấu lạ mà Mẹ đã chứng kiến và tham dự vào.  Sau khi thuật lại những dấu lạ, Tin Mừng còn nói thêm một lời về Đức Mẹ mà qua đó chúng ta bắt gặp một ánh nhìn soi lối vào tận đáy sự thinh lặng và chiêm niệm bên trong cõi lòng Đức Trinh Nữ, đó là: “Mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng” (Lc 2,52).  Mẹ không hề trao đổi những điều ấy với thánh Giuse, nhưng giữ lại và suy ngắm chúng trong lòng mình.

Và chàng trai Giêsu, dù sống và làm việc trong xưởng mộc của thánh Giuse như một người bình thường, nhưng hẳn đã sống một đời sống thầm lặng với tất cả linh hồn và trái tim đắm chìm nơi Thiên Chúa Cha.  Linh hồn và Trái tim ấy luôn hòa quyện trong hình dung, thao thức về linh hồn và trái tim của mỗi con người chúng ta.  Người luôn mơ những giấc mơ tình yêu và khổ nạn, luôn nghĩ suy về những vinh quang mà Người sẽ mang lại cho Chúa Cha và sự cứu rỗi mà các linh hồn sẽ được hưởng nhờ bởi tay Người.  Tâm hồn Người hoàn toàn đắm say vào những huyền nhiệm của Thiên Quốc.  Và theo như tôi thấy, đây đích thực là sự thinh lặng của chiêm niệm và đời sống nội tâm.

Thinh lặng và sự tập trung

Thinh lặng, hay thậm chí nói chuyện bình thường, cũng luôn mời gọi chúng ta tập trung vào bên trong chúng ta, đồng thời gẫm suy về những gì quan trọng và sâu sắc.  Ví dụ, khi chúng ta ở trong một khu rừng, hoặc lênh đênh trên đại dương, hay lang thang trong sa mạc, chúng ta sẽ kinh nghiệm được sự cần thiết của việc tập trung và hồi tâm nơi bản thân mình.  Bộ máy tâm lý của chúng ta dễ bị những tiếng ồn làm phiền và kéo chúng ta ra khỏi bản thân, chúng làm chúng ta xao nhãng và mất đi năng lực tập trung; sự ồn ào cũng khiến tâm hồn chúng ta chỉ lảng vảng xung quanh những thứ tầm thường bên ngoài mà không thể đi sâu vào con người mình.  Nhưng khi sự thinh lặng chiếm ưu thế, chúng ta sẽ lại tập trung và một lần nữa sống thinh lặng và đi sâu vào đời sống nội tâm.

Theo như quy luật tâm lý này, chúng ta cần đi vào bên trong con ngươi mình để sống với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa chỉ có thể được tìm thấy nơi sâu thẳm nội tâm mỗi người.  Lẽ dĩ nhiên, việc giữ thinh lặng bên ngoài không chỉ là cửa ngõ dẫn vào đời sống nội tâm, nhưng còn là điều kiện cần thiết cho cuộc sống đối thoại mật thiết với Thiên Chúa.  Nguồn sống của đời sống nội tâm và chiêm niệm chính là sự thinh lặng; do đó, các bậc thầy trong đời sống thiêng liêng luôn đề cao sự thinh lặng; cũng vì thế, việc giữ thinh lặng đã trở thành một trong những điều luật căn bản đời sống tu trì.

Để có thể sống đời chiêm niệm hay đời tu trì dưới bất kỳ hình thức nào, hoặc một đời sống nội tâm thực sự, thì sự thinh lặng bên ngoài là điều không thể thiếu.  Đồng thời, để nhận ra được tầm quan trọng của nó trong đời sống kết hiệp với Chúa, trong đời sống hướng lên chứ không phải hướng xuống, chúng ta đừng bao giờ rời bỏ thực tế: thinh lặng không phải là một biện pháp kỷ luật đơn thuần hoặc là một cách thức giữ trật tự thường được áp dụng trong các lớp học, nhưng là một điều kiện cần thiết và không thể thiếu cho đời sống nội tâm.

Luis M. Martinez – chuyển ngữ: Quang Sáng
Theo:catholicexchange.com(29.7.2021)

From:Langthangchieutim


 

 NGÕ TẮT NÊN THÁNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi không cần người đời tôn vinh!”.

“Khiêm tốn là điều bạn và tôi nên thường xuyên cầu nguyện, nhưng đừng bao giờ tạ ơn vì nó! Hãy quên mọi việc tử tế ngay khi vừa làm xong; quên những lời khen khi vừa giành được. Đó là ngõ tắt nên thánh!” – M. R. De Haan.

Kính thưa Anh Chị em,

Khiêm tốn, một trong các chủ đề của Lời Chúa hôm nay. “Hãy quên mọi việc tử tế ngay khi vừa làm xong; quên những lời khen khi vừa giành được!”. Bởi lẽ, vinh quang và danh dự không thuộc về bạn, nó thuộc về Chúa! Biết điều này, bạn biết ‘ngõ tắt nên thánh’.

Người đời thường hay tìm kiếm lời khen của nhau, đang khi Thánh Kinh nói, “Hãy dâng Chúa vinh quang xứng Danh Ngài!”; Chúa Giêsu thì bảo, “Tôi không cần người đời tôn vinh!”. Tại sao? Vì chỉ Thiên Chúa mới xứng với muôn lời hoan chúc. Ý thức điều này, bạn đã lần bước trên đường thánh đức! Vì phải ăn mày khen lao của con người, chúng ta hì hục lao vào công việc cốt chỉ để được chấp nhận; vậy mà khi làm thế, chúng ta tự tạo cho mình một chiếc máy chém! Vì thế, một khi nhất mực thanh tẩy những ý định quy ngã – quên đi bản thân – để tôn vinh chỉ một mình Thiên Chúa qua mọi lời nói, hành động và suy nghĩ… thì trước hết, bạn và tôi sẽ tràn trề bình an và niềm vui; từ đó, nhiều linh hồn và chính chúng ta được kín múc ân sủng Chúa, và đó là ‘ngõ tắt nên thánh’.

Đối lập với sự chấp nhận của con người là sự khước từ của nó. Chúa Giêsu đã trải nghiệm sự khước từ này mà cao điểm là cái chết thập giá của Ngài. Tuy nhiên, ngay tại khoảnh khắc mất hết sự chấp nhận của con người, Chúa Giêsu vẫn được Chúa Cha ưng nhận. Hậu kết là Chúa Cha đã cho Ngài sống lại từ cõi chết; qua đó, mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Ngài cho thấy, việc bị con người từ chối không nhất thiết có nghĩa là không có sự chấp nhận của Thiên Chúa! Như vậy, được Thiên Chúa chấp nhận và khen lao sẽ quý hơn vạn lần so với được chấp nhận và khen thưởng bởi thế gian.

Thật thú vị, ngay cả Thiên Chúa cũng không được chấp nhận! Oái oăm thay, Ngài bị từ chối bởi chính dân Ngài, dân được Ngài cứu thoát. Họ cũng không tôn thờ Ngài như Ngài đáng được tôn thờ. Họ đã đúc một con bò vàng, quỳ xuống thờ lạy nó – bài đọc một. Thánh Vịnh viết, “Họ đem vinh quang của mình đánh đổi lấy hình tượng bò ăn cỏ”. Và điều đó khiến Thiên Chúa nổi giận đến nỗi Ngài nhất tâm tru diệt họ; và Môsê, một lần nữa, đứng ra, xin Ngài thương tha. Thật xúc động, “Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con, bởi lòng thương dân Ngài”; và Thiên Chúa lại xiêu lòng – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Tôi không cần người đời tôn vinh!”. Đó là lập trường và tiêu chí hành động của Chúa Giêsu. Với Ngài, Chúa Cha là ưu tiên số một nên Ngài ra sức làm điều Chúa Cha muốn. Thế giới đang chứng kiến những tang thương kéo theo bao khó khăn do các cuộc chiến tàn khốc của những kẻ ‘tham nhũng quyền lực’ và ‘đói khát nó’ một cách bệnh hoạn, bạn và tôi được mời gọi trở nên những Giêsu, những Môsê, những con người của cầu nguyện, hy sinh và quên mình, hầu khấn xin Thiên Chúa thương xót nhân loại khốn cùng này. Hãy dâng những hy sinh âm thầm nhỏ bé mỗi ngày, cốt chỉ để Thiên Chúa nhìn thấy và tôn vinh Ngài. Đó là những lối đi thật nhỏ, thật ngắn; ngõ “Giêsu”, ‘ngõ tắt nên thánh!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con chạy theo huyễn danh, sống kiếp ăn mày. Giúp con chỉ tìm làm điều đẹp lòng Chúa mỗi ngày và từng ngày!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen


 

GIAO ƯỚC MỚI – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Theo nghĩa thông thường, “Giao ước” là sự cam kết, giao kèo giữa hai cá nhân hoặc hai tập thể.  Mỗi bên đều có bổn phận tuân giữ những quy định được ghi rõ trong cam kết này, và bên nào vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

Trong truyền thống Kinh Thánh, “Giao ước” là hiệp định ký kết bằng cách cả hai bên phải đi vào giữa hai phần những con vật được sát tế và xẻ đôi.  Giao ước đối với toàn dân Ít-ra-en là Giao ước cũ (còn gọi là Cựu ước), được thực hiện tại núi Sinai qua việc ông Môi-sen rảy máu tế vật lên bàn thờ và trên dân.  Giao ước giữa Thiên Chúa và dân của Chúa không chỉ là kết quả của sự thoả thuận của hai bên, mà còn là đặc ân vô điều kiện của Thiên Chúa (Từ điển Công giáo, Tr. 334).

Luật Giao ước là niềm tự hào của người Do Thái.  Khi so sánh với các dân xung quanh, ông Môi-sen đã nói: “Phải, có dân tộc vĩ đại nào được thần minh ở gần, như Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, ở gần chúng ta, mỗi khi chúng ta kêu cầu Người?  Có dân tộc vĩ đại nào được những thánh chỉ và quyết định công minh, như tất cả Lề Luật mà hôm nay tôi đưa ra trước mặt anh em?” (Đnl 4,8).

Nếu Thiên Chúa luôn trung thành giữ lời giao ước, thì con người lại hay vi phạm những điều đã cam kết.  Tội lỗi và kiêu ngạo đã phá vỡ mối tương quan thân tình giữa Thiên Chúa và con người.  Con người đã khước từ tình thương của Thiên Chúa và quay lưng chống lại Ngài.  Vì vậy mà Thiên Chúa phải thiết lập một Giao ước mới.  Giao ước ấy được ký kết, không còn bằng máu chiên máu bò, nhưng bằng máu của Con Một Thiên Chúa, là Đức Giê-su Ki-tô.  Ngôn sứ Giê-rê-mi-a (Bài đọc I) đã loan báo một Giao ước mới.  Giao ước này không giống như giao ước Chúa đã lập với các bậc tiền nhân của người Do Thái.  Giao ước mới sẽ biến đổi lòng dạ con người, giúp họ canh tân bản thân để nên hoàn thiện.

Trong bữa tiệc cuối cùng với các môn đệ, Chúa Giê-su đã lập phép Thánh Thể.  Người trao cho họ chén rượu và nói: “Đây là máu Giao ước, đổ ra cho muôn người được tha tội” (Mt 26,28). Tác giả Lu-ca còn nói rõ hơn: “Chén này là Giao ước mới, lập bằng máu Thầy, máu đổ ra vì anh em” (Lc 22,20; 1 Cr 11,25).

Tại sao Thiên Chúa không dùng cách khác để cứu chuộc con người, mà lại dùng cái chết đau thương của Con Một Ngài?  Nhiều thế hệ, quá khứ cũng như hiện tại, đã đặt ra câu hỏi này.  Thực ra, Thiên Chúa có thể cứu độ con người bằng muôn vàn cách khác nhau, cũng như khi vũ trụ còn là hư vô, Chúa đã phán một lời, mọi sự được tác thành.  Chỉ có câu trả lời “do bởi tình thương” mới có thể làm thỏa mãn vấn nạn trên.  Vâng, như người mẹ vất vả mang thai và sinh con và nuôi dưỡng nên người, Thiên Chúa cũng thể hiện tình thương của Ngài bằng cái chết đau thương của Con Một chí ái.  Tuy vậy, nếu Đức Giê-su đã chết trên thập giá, thì ngôi mộ không phải là nơi cầm giữ Người mãi mãi.  Chúa đã sống lại vinh quang.  Hình ảnh hạt lúa gieo vào lòng đất, chấp nhận thối đi để nảy mầm đơm hạt mà chính Chúa Giê-su đã sử dụng khẳng định chân lý ấy.  Đức Giê-su thành Na-gia-rét là Hạt Giống vĩ đại, đã chấp nhận chết đi để sinh ra một dòng giống mới.  Từ cái chết của Người, một công trình tạo dựng mới đã được khởi sự, để rồi những ai sẵn sàng dìm mình trong sự chết của Đức Giê-su, sẽ được tái sinh và gia nhập Dân Thánh, Dân của Giao ước mới.  Cái chết của Chúa Giê-su trên thập giá đã xóa bỏ bản án nguyên tội ở khởi đầu lịch sử, thiết lập một trang mới trong mối tương quan giữa Thiên Chúa và nhân loại.  Thánh Phao-lô nói với chúng ta (Bài đọc II): Đức Giê-su đã mang lấy trên bản thân mình muôn vàn đau khổ.  Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người.  Trong Mùa Chay, chúng ta ôn lại những chặng đường thập giá của Chúa Giê-su.  Hôm nay, những chặng đường thập giá cũng đang đè nặng trên thân phận con người, ở nhiều hình thức và hoàn cảnh khác nhau.  Ý thức có Chúa cùng vác với ta, thập giá cuộc đời sẽ bớt nghiệt ngã hơn.  Xác tín vào sự hồi sinh của hạt lúa, chúng ta sẽ thêm niềm hy vọng giữa những tăm tối của cuộc đời.

Như cây đến mùa thay lá, như vườn nho đến ngày cắt tỉa, mùa Chay giúp chúng ta buông bỏ những gì cản trở chúng ta trên con đường theo Chúa và trong bổn phận đối với tha nhân.  Những thực hành đạo đức của mùa Chay như chay tịnh, cầu nguyện và bác ái sẽ giúp cho con người cũ nơi chúng ta chết đi, trở thành con người của Giao ước mới, mặc lấy Chúa Giê-su Phục sinh.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về. (Ga 4:50)-Cha Vương

Ngày Thứ 2 tuyệt vời tràn đầy hy vọng nhé. Cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 11/3/2024

TIN MỪNG: Đức Giê-su bảo: “Ông cứ về đi, con ông sống.” Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về. (Ga 4:50)

SUY NIỆM: Sứ vụ của Đức Giêsu khi đến thế gian là: Kêu gọi, rao giảng và chữa lành. Khi Đức Giê-su trở lại Ca-na miền Ga-li-lê, là nơi Người đã làm cho nước hóa thành rượu. Bấy giờ, có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Ca-phác-na-um. Khi nghe tin Đức Giê-su từ Giu-đê đến Ga-li-lê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. Đức Giê-su nói với ông: “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu!” Viên sĩ quan nói: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!” Rồi Ngài bảo: “Ông cứ về đi, con ông sống.” Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về. Khi ra về, gia nhân ra đón gặp và nói là con ông sống rồi. Ông hỏi họ cậu ấy khá hơn vào giờ nào. Họ đáp: “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt.” Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giê-su đã nói với mình: “Con ông sống”, nên ông và cả nhà đều tin. Đây là dấu lạ thứ hai Đức Giê-su đã làm, khi Người từ miền Giu-đê đến miền Ga-li-lê. Có lẽ viên sĩ quan cận vệ của nhà vua đến gặp Chúa trong giây phút tuyệt vọng. Khi bạn rơi vào vòng xoáy tuyệt vọng, bạn sẽ tự huyễn hoặc mình rằng mọi thứ không bao giờ được cải thiện và khá hơn, bạn cảm thấy mình là người bất hạnh đang gặp nhiều bế tắc trong cuộc sống này. Vậy trong lúc ăn không ngon ngủ không yên làm bạn kiệt sức tàn tạ bạn phải làm gì?  Như viên sĩ quan cận vệ của nhà vua, bạn hãy tìm gặp Chúa đi. Chỉ có Chúa mới là nguồn hy vọng trong lúc khốn quẫn thôi. Chỉ có lời cầu nguyện trong tuyệt vọng mới là lời cầu nguyện thực sự, bởi vì hy vọng không phải là hy vọng nếu không có thất vọng! Có lẽ Chúa đã hiểu được điều này nơi tâm hồn của ông ta. Mời bạn hãy đặt hết niềm cậy trông vào Chúa nhé.

LẮNG NGHE: Hãy tìm điều lành chứ đừng tìm điều dữ, rồi anh em sẽ được sống; và CHÚA sẽ ở cùng anh em. (Am 5:14)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, cúi xin Ngài nghe tiếng con kêu, xin thương tình đáp lại. Nghĩ về Ngài, lòng con tự nhủ: hãy tìm kiếm Thánh Nhan. Lạy Chúa, con tìm thánh nhan Ngài, Xin Ngài đừng ẩn mặt. Tôi tớ Ngài đây, xin đừng giận mà ruồng rẫy, chính Ngài là Đấng phù trợ con. (Tv 27)

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Tin- Cậy-Mến

From: Do Dzung

Chúa Là Hy Vọng | St: Lm. Thái Nguyên | Tb: Hạnh Nguyên & Khánh Duy

KIẾN TẠO KHÔNG GIAN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”.

“Có một thuộc tính mà chỉ mình Thiên Chúa có. Đó là phẩm chất ‘hiện diện ở mọi nơi, trong mọi lúc’ của Ngài. Ngài không bị ràng buộc bởi thời gian lẫn không gian! Điều này không có nghĩa là thiên nhiên và con người – một phần của Ngài – được tôn thờ! Tạo vật tách biệt khỏi Thiên Chúa, nhưng không bao giờ độc lập với Ngài. Nó phải luôn ‘kiến tạo không gian’ cho Ngài, và quan trọng hơn, được Ngài biến đổi!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay tiết lộ cho bạn và tôi rằng, mỗi người có thể ‘kiến tạo không gian’ cho Thiên Chúa để Ngài có thể làm một điều lạ lùng nào đó! Người cha có đứa con hấp hối của trình thuật là một kiểu mẫu, “Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”; “Ông cứ về đi, con ông sống!”. Ông tin và trở về, con ông sống! Việc “tin” của ông đã ‘kiến tạo không gian’ cho Chúa Giêsu, Đấng đã làm một điều lạ lùng, ông được lại con!

“Đức tin” đan dệt không gian cho quyền năng của Đấng Tạo Thành! Không phải quyền năng của một ai đó cực kỳ quyền năng, nhưng là quyền năng của ‘một Ai đó’ cực kỳ yêu tôi, ‘một Ai đó’ muốn ở trong tình yêu với tôi, ‘một Ai đó’ luôn đồng hành bên tôi! Đây là một niềm tin dám ‘kiến tạo không gian’ cho Đấng toàn quyền, Đấng biến đổi!

Tuyệt vời thay! ‘Kiến tạo không gian’ cho tình yêu không chỉ là việc của con người, nhưng còn là việc của Thiên Chúa. Isaia hôm nay tiết lộ, Thiên Chúa phán, “Này đây Ta sáng tạo trời mới đất mới!” – bài đọc một. Trời là không gian, đất cũng là không gian! Và như con người, Thiên Chúa ước ao tận hưởng niềm vui trong tình yêu với nó, “Này đây Ta sẽ tạo Giêrusalem! Vì Giêrusalem, Ta sẽ hoan hỷ!”. Để rồi, điều quan trọng nhất đã xảy ra, Giêrusalem được biến đổi! Nhưng không chỉ Giêrusalem được biến đổi, bạn và tôi cũng có thể được biến đổi; Hội Thánh – Giêrusalem mới – được biến đổi! ‘Được biến đổi’ đồng nghĩa với ‘được cứu sống!’ và niềm vui oà về! Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài, vì đã thương cứu vớt!”.

Noi gương Thiên Chúa, Đấng kiến tạo những không gian tình yêu, bạn và tôi hãy làm như Ngài. Nếu bạn muốn trở nên hào phóng, khoảng cách sẽ không thành vấn đề, vì sự hào phóng của chúng ta xuất phát trực tiếp từ trái tim, vượt qua mọi biên giới và rào cản. Augustinô nói, “Người có tấm lòng bác ái luôn tìm được thứ gì đó để cho đi!”.

Anh Chị em,

“Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”. Lời cầu của người cha xem ra không cho phép Chúa Giêsu nấn ná; nó thúc bách sự hiện diện cấp thiết của Ngài. Nhưng ông nào biết, thuộc tính của Ngài là “hiện diện ở mọi nơi, trong mọi lúc!”. Không cần hiện diện thể lý, Ngài hiện diện bằng Lời. Ấy thế, người cha vẫn tin! Phép lạ đã xảy ra! Như vậy, quyền năng của Thiên Chúa thực thi đồng nhịp với lòng tin của con người! Vấn đề còn lại là đức tin của chúng ta. Thiên Chúa làm được mọi sự với ai có lòng tin! Chính lòng tin của chúng ta ‘kiến tạo không gian’ cho Ngài và ‘phần còn lại, Ngài lo!’. ‘Phần còn lại’ tốt đẹp nhất là Ngài biến đổi bạn và tôi nên giống Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con suốt ngày chỉ lo kiến tạo những ‘không gian thế tục’; vì như thế, với trái tim con, Chúa sẽ ‘vô gia cư’. Cho con biết dành chỗ cho Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

Kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng-Cha Vương

Một ngày ngập tràn ánh sáng hy vọng của Chúa nhé. Đừng quên đổi giờ hôm nay hả. Tăng thêm một giờ.

Cha Vương

CN: 10/3/24

TIN MỪNG: Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách. Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong THIÊN CHÚA.” (Ga 3:20-21)

 SUY NIỆM: Cuộc sống của con người rất phong phú và đa dạng, có nhiều thực tại tương đồng bổ trợ cho nhau, nhưng cũng có những thực tại mâu thuẫn và đối lập. Lời Chúa hôm nay cho thấy sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối, điều ác và điều lành, giữa người yêu chuộng ánh sáng và người thích sống trong bóng tối của tội lỗi. Ánh sáng là điều rất cần thiết trong cuộc sống, nếu không có ánh sáng, con người không thể làm việc cách hiệu quả được. Chính vì thế, ngay từ lúc khởi đầu công trình tạo dựng, “khi đất còn trống rỗng, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm” (St 1:2), Thiên Chúa đã dựng nên ánh sáng để phân rẽ giữa ngày và đêm. Con người được chia sẻ ánh sáng vinh quang của Thiên Chúa, khi được tạo dựng theo hình ảnh Ngài. Con người được sống hạnh phúc trong sự hiệp thông với Thiên Chúa, nhưng vì không vâng phục Thiên Chúa, mà tội lỗi đã xâm nhập vào trần gian, con người phải lầm lũi đi trong bóng đêm của tội lỗi và sự chết. Con người không được dựng lên để sống trong bóng tối nhưng được bước đi tự do trong ánh sáng. Bạn cần phải làm gì hôm nay để được sống trong ánh sáng? Mời bạn hãy mạnh dạn bước ra khỏi chốn “bóng mờ” của trần tục để tận hưởng được nguồn vui bất tận trong ánh sáng của Chúa.

 LẮNG NGHE: Thật thế, chúng ta là tác phẩm của THIÊN CHÚA, chúng ta được dựng nên trong Đức Ki-tô Giê-su, để sống mà thực hiện công trình tốt đẹp THIÊN CHÚA đã chuẩn bị cho chúng ta. (Ep 2:10)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì Chúa đã dựng nên con. Con là tác phẩm của Chúa! Xin đẩy lùi những bóng tối tội lỗi trong con để con được trở nên trong suốt vì Chúa nói: “Phúc thay ai có lòng trong sạch vì sẽ được ngắm nhìn Thiên Chúa.”

THỰC HÀNH: Trạng thái mờ ảo là sân chơi của ma quỷ, là thái độ lấp lửng, nước đôi, không dứt khoát đặt Chúa trên mọi sự. Mời bạn hãy xem xét những bóng mờ trong tâm hồn và cương quyết bước ra khỏi đó nhé.

From: Do Dzung

https://www.youtube.com/watch?v=awFe2HoAFak

Ánh Sáng và Bóng Tối – Thánh ca Hồng Ân 


 

HƯƠNG THƠM SỚM – (Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

“Mừng vui lên Giêrusalem hỡi! Tề tựu cả về đây, hỡi những ai hằng mến yêu thành!”.

Một cô gái trong bệnh viện bị tai nạn và chỉ còn khứu giác. Mẹ cô muốn truyền đạt sự hiện diện của mình nên đã sử dụng loại nước hoa mà cô gái sẽ nhớ là của mẹ mình. Giờ đây, nước hoa không phải là cái gì thiết yếu của người mẹ mà là ‘sự mở rộng’ con người thật của bà để giao tiếp ở cấp độ con gái của bà. Thiên Chúa thực chất không phải là một thân xác, nhưng Ngài trở thành người. Ngài đã ‘mở rộng’ chính Ngài để giao tiếp ở cấp độ của chúng ta để chúng ta có thể hưởng ‘hương thơm sớm’ của chính Ngài.

Kính thưa Anh Chị em,

Phụng vụ Chúa Nhật hôm nay mang đến cho chúng ta ‘hương thơm sớm’ của niềm vui Phục Sinh. Phẩm phục hồng mời gọi chúng ta đến với niềm vui thanh thản. Ca nhập lễ hát, “Mừng vui lên Giêrusalem hỡi! Tề tựu cả về đây, hỡi những ai hằng mến yêu thành!”.

Tâm lý cho chúng ta biết, một người không hạnh phúc, cuối cùng sẽ mắc bệnh cả thể xác lẫn tinh thần. Tuy nhiên, niềm vui và hạnh phúc phải có cơ sở, nó phải là biểu hiện của sự thanh thản khi sống một cuộc sống ý nghĩa. Không được như thế, niềm vui sẽ thoái hoá, hời hợt và điên rồ. Têrêxa Ávila phân biệt chính xác giữa “niềm vui thánh thiện” và “niềm vui dại khờ”. Loại thứ hai chỉ ở bên ngoài, tồn tại trong thời gian ngắn và để lại dư vị đắng; loại thứ nhất cho chúng ta hưởng nếm ‘hương thơm sớm’ của thiên đàng.

Chúng ta đang sống trong thời kỳ đầy thử thách cho đời sống đức tin, nhưng đó cũng là những khoảng thời gian thú vị. Cách nào đó, chúng ta trải nghiệm những cuộc lưu đày tận Babylon mà Thánh Vịnh Đáp Ca nhắc đến. Vâng, cả chúng ta nữa, cũng có thể trải qua những cuộc lưu đày “Bên bờ sông Babylon, ta ngồi ta khóc ta nhớ Sion”. Những khó khăn bên ngoài, bao giằng co bên trong mà trên hết là tội lỗi có thể đưa chúng ta đến gần các dòng Babylon. Vậy mà bất chấp mọi sự, chúng ta vẫn có lý do để hy vọng, vì không chỉ chúng ta thở than mà chính Thiên Chúa cũng tiếp tục than thở chính những lời đó, “Giêrusalem hỡi, lòng này nếu quên ngươi, lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm!”.

Chúng ta luôn có thể sống hạnh phúc trong niềm vui vì Thiên Chúa yêu thương chúng ta điên cuồng đến nỗi đã ‘mở rộng’ chính Ngài, “đã ban Con Một của Ngài” – Tin Mừng hôm nay. Hãy sớm đồng hành cùng Giêsu trên con đường tử nạn và phục sinh; đồng thời, chiêm ngắm tình yêu của Đấng hiến thân mình vì bạn và vì tôi. Và chúng ta sẽ cảm nhận ‘hương thơm sớm’ của niềm vui Phục Sinh, một niềm vui mà không ai có thể lấy đi được.

Anh Chị em,

“Mừng vui lên Giêrusalem hỡi!”. Để Giêrusalem có thể mừng vui, bạn hãy trở về với nó; nghĩa là hãy trở về với Chúa! Hãy rời xa các bờ sông Babylon thì niềm vui đích thực sẽ đến! Nó sẽ thắp sáng cuộc đời bạn và tôi. Tuy nhiên hãy biết rằng, niềm vui đó không đến từ nỗ lực của chúng ta! Phaolô nhắc nhở, nó là một món quà đến từ Thiên Chúa, “Đấng tỏ lòng nhân hậu của Ngài đối với chúng ta trong Đức Kitô Giêsu” – bài đọc hai. Vậy, hãy để cho mình được Chúa yêu thương, yêu mến Ngài, và niềm vui của chúng ta sẽ thật lớn lao trong Lễ Phục Sinh sắp tới cũng như trong suốt đời mình. Muốn được vậy, hãy để Chúa ôm ấp và đổi mới bằng cách đến với toà giải tội ngay trong Mùa Chay này!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa đã mở rộng chính Ngài theo cấp độ của con; dạy con ‘mở rộng’ chính mình ‘theo cấp độ của Chúa’ hầu con hưởng ‘hương thơm sớm’ của thiên đàng!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp Huế

From: KimBang Nguyen


 

THIÊN CHÚA KIÊN NHẪN – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Kinh Thánh, Cựu ước cũng như Tân ước, đều trình bày Thiên Chúa là Đấng kiên nhẫn.  Ngài giáo dục con người với một lối sư phạm đặc biệt, đó là sư phạm của tình thương.  Không chỉ ở thời xa xưa, mà hôm nay, Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn sửa dạy chúng ta, với mục đích cho chúng ta đạt tới tầm mức hoàn hảo, nhờ đó chúng ta được hưởng hạnh phúc.  Sách Sử Biên Niên trong Cựu ước gồm hai cuốn, được viết vào khoảng thế kỷ thứ IV trước Công nguyên và không rõ tác giả, nó là một nhân chứng quí báu về niềm hi vọng và về quan điểm thần học của Do Thái giáo trong gian đoạn đen tối sau lưu đày.  Có thể nói, Sử Biên Niên là một lối giải thích về lịch sử của vương quyền theo cái nhìn của các Lê-vi (các tư tế) sau thời lưu đày.  Đoạn sách chúng ta đọc trong Chúa nhật 4 mùa Chay, là một suy tư về những tai họa xảy đến trong quá khứ.  Đó là biến cố dân Do Thái bị lưu đầy ở Ba-by-lon.  Biến cố này xảy ra năm 587 trước Công nguyên.  Nguyên nhân của sự kiện đau thương này, theo góc nhìn của tác giả, là do vua cũng như dân đã bất trung phế bỏ Lề Luật của Thiên Chúa.

Nếu sử gia nói đến sự kiện lưu đày đau thương, thì ông cũng nhắc đến những biến cố huy hoàng.  Đó là việc hồi hương của người Do Thái sau gần 50 năm lưu đày.  Vua Ky-rô đã ban sắc lệnh chấm dứt thời lưu đày và cho dân Do Thái trở về cố hương.  Tác giả đã viết: “Chính Thiên Chúa tác động trên tâm trí Ky-rô, vua Ba-tư.”  Như thế, Thiên Chúa là Đấng giải phóng Dân Ngài.  Nếu tội lỗi dẫn đến kiếp lưu đày, thì tình thương đem lại sự tự do.  Biến cố trở về cố hương được ghi đậm trong lịch sử Do Thái, đồng thời là đề tài suy tư đạo đức áp dụng cho mọi thế hệ Do Thái cho đến hôm nay.

Nếu vua Ky-rô đã có công phóng thích người Do Thái khỏi cảnh lưu đày, thì Đức Giê-su đã đến trần gian để cứu độ nhân loại khỏi ách tội lỗi.  Trong lời ngợi khen của ông Da-ca-ri-a, là phụ thân của thánh Gio-an Tẩy giả, ông đã hát: “Chúa đã thề với tổ phụ Áp-ra-ham rằng sẽ giải phóng ta khỏi tay địch thù, và cho ta chẳng còn sợ hãi…” (Lc 1.73).  Các tác giả Phúc âm đã thuật lại giáo huấn và những phép lạ của Chúa Giê-su, nhằm giải thoát con người khỏi tối tăm của tội lỗi và ách thống trị của ma quỷ.

Đoạn Tin Mừng được đọc trong Chúa nhật này được coi như trọng tâm của Tin Mừng Gio-an.  Trong cuộc đàm đạo với ông Ni-cô-đê-mô, là thành viên Công nghi Do Thái – tương đương với đại biểu quốc hội ở Việt Nam – Chúa Giê-su đã mạc khải về tình yêu thương và chương trình cứu độ của Chúa Cha.  Chúa Cha sai Chúa Con xuống trần gian để diễn tả tình yêu của Ngài đối với nhân lọai.  Tất cả những gì Chúa Con làm đều nhằm tới vinh quang Chúa Cha và ơn Cứu rỗi con người.

Nếu Chúa Cha sai Chúa Con xuống thế để đem hạnh phúc cho con người, thì con người phải thể hiện thiện chí của mình, để xứng đáng đón nhận hạnh phúc ấy.  Thiện chí ở đây được hiểu là đức tin.  Chúa Giê-su đã nói đến đức tin như một điều kiện để được sống đời đời: “Ai tin vào Con của Người (Chúa Cha), thì không bị lên án.”  Sống giữa thế gian, chúng ta bị giằng xé giữa ánh sáng và bóng tối, giữa những điều lương thiện và những điều xấu xa.  Ai cố gắng nỗ lực vươn tới ánh sáng, sẽ dần dần thoát khỏi vòng cương tỏa của bóng tối.  Ánh sáng đích thực chính là Chúa Giê-su.  Người là Ánh sáng bởi Ánh sáng, như chúng ta tuyên xưng trong kinh Tin Kính.  Người là Ánh sáng thế gian, như chính Người đã tuyên bố.  Ai đi trong Ánh sáng huyền diệu này thì không còn phải đau khổ, vì họ được chiếu soi để biết đường đi nước bước và cách đối nhân xử thế, trở nên người vẹn toàn.

Mùa Chay là thời điểm để chúng ta nhìn lại việc theo Chúa.  Thiên Chúa yêu thương chúng ta.  Đức Giê-su là hiện thân của tình yêu Thiên Chúa.  Nhiều người mang danh Ki-tô hữu những có cuộc sống trái ngược với lý tưởng Ki-tô giáo, thậm chí còn là phản chứng của Tin Mừng.  Lòng thương xót của Thiên Chúa là nền tảng giúp chúng ta sống ngay lành.  Thánh Phao-lô giáo huấn các tín hữu Ê-phê-xô về lòng thương xót của Chúa Cha, và ngài khuyên: “Chúng ta là tác phẩm của Thiên Chúa.  Chúng ta được dựng nên trong Đức Ki-tô Giê-su, để sống mà thực hiện công trình tốt đẹp Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta” (Bài đọc II).

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Ngài thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.”  Hãy nhận ra lòng kiên nhẫn của Thiên Chúa đối với các tội nhân và đối với bản thân chúng ta.  Nếu Thiên Chúa kiên nhẫn đối với chúng ta thì chúng ta cũng phải kiên nhẫn bao dung đối với những người xung quanh mình.  Làm như thế là chúng ta phản chiếu tình yêu của Thiên Chúa trong mọi môi trường sống của trần gian.

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

LỢI KHÍ CỦA LỜI –  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Khi quỷ xuất rồi, thì người câm nói được!”.

McCheyne viết cho Edwards, một tân linh mục, “Xét về độ tinh khiết và sự hoàn hảo của một dụng cụ, bạn sẽ thành công! Tuy nhiên, điều đó không đến từ những tài năng Chúa ban cho bằng việc bạn nên giống Chúa Giêsu mỗi ngày! Giống Ngài, bạn trở thành một vũ khí khủng khiếp trong tay Thiên Chúa. Bởi lẽ, bạn sẽ là một ‘lợi khí của Lời!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay tiết lộ, “Việc trở nên một vũ khí khủng khiếp trong tay Thiên Chúa” là điều mà người môn đệ phải ao ước ở mọi thời! Giêrêmia, thời Cựu Ước; bạn và tôi, thời Tân Ước, chúng ta cần ‘mở miệng’, trở nên một ‘lợi khí của Lời’, nói cho mọi người thông điệp của trời, “Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Giêrêmia tường thuật những gì Chúa nói với ông, “Ngươi sẽ nói với chúng tất cả những điều ấy!”; “Hãy bước theo mọi đường lối Ta truyền dạy!” – bài đọc một. Tin Mừng tường thuật việc Chúa Giêsu trừ một quỷ câm, khi quỷ ra khỏi, người câm nói được. Với sự kiện này, chúng ta tự hỏi: Rất nhiều người cần nghe Tin Mừng! Vậy điều gì cản trở tôi nói Lời của Chúa cách cởi mở, trung thực và rõ ràng? Nhiều người đang rối bời trong cuộc sống; đang thấy mình đi trên một con đường không lối ra, dẫn đến lầm lạc và huỷ hoại. Bạn và tôi vẫn thản nhiên nhìn họ đi trên những con đường này sao?

Trước khi được chữa, người câm dường như bị chiếm hữu hoàn toàn bởi quỷ, đến nỗi anh mất khả năng nói; nhưng sau khi được lành, anh nói rành rọt! Phần chúng ta, dẫu không chịu tác động của quỷ ở mức tương tự, cũng thường bị cản trở bởi những “Quỷ Câm!”. Nó thường tìm cách tác động theo hướng khiến chúng ta sợ hãi loan báo Lời cách tự do, chân thành và tức thời; nó luôn áp lực, khiến chúng ta bối rối, do dự, mỗi khi có cơ hội. Và dù hiếm khi rơi vào quyền lực của nó hoàn toàn, chúng ta vẫn thường bị nó tác động đến nỗi mất khả năng nói. Đang khi lẽ ra, chúng ta phải có khả năng nói Lời bất cứ khi nào, với bất cứ ai và bất cứ nơi đâu, thời thuận tiện cũng như không thuận tiện! Đấng Phục Sinh đã nói về Saolô, “Người này là lợi khí Ta chọn!”.

Anh Chị em,

“Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa!”, đó là sứ điệp chúng ta kêu mời; nhưng trước hết, cũng là sứ điệp gửi cho chính bạn và tôi! Mỗi ngày Chúa Giêsu ban Lời, Ngài mong chúng ta trở thành những môn đệ tín trung biết lắng nghe, được Lời biến đổi, hầu trở nên một ‘Lời Giêsu’ khác; nói đúng hơn, nên ‘lợi khí của Lời’. Bấy giờ, trong tay Thiên Chúa, bạn và tôi cũng là một vũ khí khủng khiếp, không phải để gieo tai rắc hoạ nhưng đem lại bình an và yêu thương cho thế giới! Điều này tuỳ thuộc hoàn toàn vào việc chúng ta có nên giống Chúa Giêsu không! Bị quỷ ám, chúng ta không có khả năng nói, không muốn nói; thậm chí, không dám nói… vì lẽ, chưa nên giống Chúa Giêsu. Hãy để Ngài chữa lành, sử dụng bạn như một lợi khí thánh, lợi khí của sự thật và tình yêu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, đừng để con nên giống một cán bộ hay bất cứ ai trừ một mình Chúa. Và như thế con sẽ là một vũ khí khủng khiếp trong tay Ngài!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen