QUA MỸ, MỸ QUA

From facebook:   Kim Tran shared Quan Nguyen Thanh‘s post.
 
Image may contain: one or more people and people standing
Quan Nguyen Thanh to Dân Saigon Xưa

 

QUA MỸ, MỸ QUA

Vậy là đen trắng rõ ràng rồi nha. Anh Trump đến rồi anh Trump đi. Anh Trump đi nhưng đã để lại một “thông điệp” rất rõ ràng. Là anh Trump chỉ lo cho nước Mỹ, cho dân Mỹ. Người VN đồng ý hay không đồng ý, khen hay chê, muốn chửi bới, muốn ỉa đái, muốn khạc nhổ, muốn đào mồ cuốc mả gì anh Trump cũng được, nhưng Trump đã “thể hiện” rõ ràng như vậy rồi thì từ nay đừng trông mong gì ở Mỹ nữa; mà hãy tự cứu mình.

Đừng chờ Mỹ qua; cũng đừng chờ qua Mỹ. Vì ngay cả “qua Mỹ” thì anh Trump cũng hạn chế không cho qua.

Nhưng như vậy không chừng là tốt. Vì người Việt sẽ thức tỉnh ra, không còn ngồi đó chờ nữa. Không còn ngồi đó chờ Trump hay vợ Trump cứu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nữa. Người Việt hãy mạnh dạn lên tiếng cứu những người Việt khác đang ở trong tù. Cứu Trần Huỳnh Duy Thức đang bị mù dần trong tù. Cứu Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh v.v. đang bị hành hành hạ ngược đãi trong tù… Hãy góp tiếng nói khi thấy một số ít người khác lên tiếng. Không ai muốn giúp khi một nước có chín chục triệu dân, mà chỉ có vài ngàn người đi biểu tình chống Formosa, còn bao nhiêu đứng ngó, thậm chí còn có kẻ lên tiếng chửi bới, nhục mạ người biểu tình.

Nhưng thực sự có phải là không ai muốn giúp không? Tôi tin chắc rằng người Việt trong nước sẽ không bị bỏ rơi một khi họ đứng lên. Người Việt hải ngoại chắc chắn sẽ ủng hộ hết lòng. Thế giới chắc chắn sẽ ủng hộ, sẽ lên tiếng khi người Việt trong nước đồng loạt đứng lên. Dĩ nhiên, khi nói “hãy đứng lên bằng đôi chân của mình” thì không có nghĩa là mình không cần ai giúp đỡ. Từ cá nhân cho đến tập thể, từ một quốc gia cho đến thế giới, không ai có thể tự sống một mình mà không cần sự giúp đỡ của người khác hay của quốc gia khác. Nhưng nếu tự mình không dám hy sinh thì không ai hy sinh cho mình. Chân lý đó vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.

“Đời khốn nạn” nhưng đời là vậy đó!…

–nguồn trang Facebook Ngo Du Trung 
=====

US President Donald J. Trump boards Air Force One before departing from Nội Bài International Airport, in Hà Nội, Vietnam 12 November 2017. Photo: Reuters

NHỮNG TÙ NHÂN THẦM LẶNG

Thuong Phan and Hoang Le Thanh shared Trương Duy Nhất‘s post.
Image may contain: 15 people, people smiling
Trương Duy NhấtFollow

 

NHỮNG TÙ NHÂN THẦM LẶNG

Khác với những đời Tổng thống trước, Donald Trump đã không màng chi chuyện nhân quyền trong chuyến thăm Việt Nam. Con đường của chúng ta, chúng ta phải tự đi thôi. Mọi đổi thay, muốn có phải từ chính chúng ta.
Nhớ những bạn tù còn trong lao ngục. Bài “Những tù nhân thầm lặng”, tôi viết ngày này năm trước, khi nhắc nhớ đến Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Già, Hồ Hải…
Một năm qua, thêm Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài, Trần Thị Nga, Cấn Thị Thêu, Trần Anh Kim, Phan Kim Khánh, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Văn Trội, Lê Thu Hà, Trương Minh Đức, Nguyễn Trung Trực… Không thể biết, họ ra sao trong chốn lao tù bịt bùng thăm thẳm ấy?
Đăng lại một lần nữa bài viết này để nhớ các bạn tù bất khuất của tôi.
_________________________________

NHỮNG TÙ NHÂN THẦM LẶNG 
(Viết tặng những bạn tù bất khuất của tôi)

Có thể, họ chọn cách thầm lặng. Có thể, con đường và phương cách họ chọn khác chúng ta. Nhưng vì mục tiêu và đích đến chung, không ai trong chúng ta được phép im lặng. Đặc biệt, khi họ đã rơi vào chốn ngục tù cô độc ấy.
Mọi nguồn tin về Hồ Hải, đến nay vẫn quá ít ỏi. Không gì hơn ngoài mấy dòng “thông báo bắt” trên website Công an TP HCM. Sự lên tiếng ủng hộ anh, cũng là quá ít ỏi và trầm lắng, so với Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và các trường hợp trước.
Nguyễn Ngọc Già cũng vậy. Sau những dòng tin ít ỏi về phiên toà, dường như không biết gì hơn.
Không thấy sóng, không biểu ngữ băng rôn, không thấy ai xuống đường, không nghe những cuộc bão giông mang tên Hồ Hải, Nguyễn Ngọc Già.
Luật sư Lê Công Định gọi đó là “những người tù cô đơn”. Chữ “cô đơn” nghe đau quá. Vâng, đành rằng cô đơn. Nhưng tôi muốn gọi sự “cô đơn” ấy là thầm lặng- những tù nhân thầm lặng. Nghe nó nhẹ nhàng và – bớt đau hơn.
Có thể, vì Nguyễn Ngọc Già chọn cách náu mình. Hoặc một Hồ Hải hay đụng chạm, “gây thù chuốc oán” quá nhiều, với chính giới tranh đấu. Nhưng suy cùng, dù phương cách nào, lặng im náu mình như Nguyễn Ngọc Già hay sùng bái cuồng dại thờ tôn cả “thằng X” khốn kiếp như Hồ Hải, thì mục tiêu, cái đích các anh vươn tới cũng cùng với lựa chọn của chúng ta.
Cũng như đốn ngã gốc cây, cần những nhát dao từ nhiều phía.
Có thể, chính họ đã chọn cách “thầm lặng” cho mình. Nhưng chúng ta không được phép lặng im. Cũng như Lê Công Định, tôi hiểu và thấu cay sự cô độc trong tù. Nhất là thời đoạn biệt giam, một mình trần trũi trên bệ xi măng với 4 bức tường bịt bùng xám xịt. Bạn để chơi, để trò chuyện không gì ngoài mấy con thạch sùng, cùng đám kiến.
Thông tin, may mắn cũng chỉ đoán định bằng cách đọc báo Nhân Dân, dăm hôm vài bữa quản giáo nó nhét cho một tờ, xem rồi suy ngược. Trang 8, mục “bình luận – phê phán”, thấy báo Nhân Dân chửi đánh cái gì thì cứ suy ngược lại để đoán tình hình thế sự bên ngoài.
Không gì hơn. Tù lâu như Hải Điếu Cày, phải nhờ đến khi tôi vào Trại 6 truyền lại mới biết “đồng chí X” là ai, “một bầy sâu” là lũ nào và “Bên thắng cuộc” viết cái gì, ai viết, tác giả Osin là ai…
Cũng may, Hải Điếu Cày và tôi là những trường hợp biết làm thông tin, dù đã trong tù. Còn không, coi như bịt bùng, cô độc.
Nói vậy, để hiểu và thấm hơn cái khao khát tiếp nhận, dù chỉ là một nguồn tin nhỏ nhoi từ bên ngoài. Nhớ khi còn biệt giam ở trại B14, có cậu Khánh (người Hải Phòng) buồng sát bên. Nó kể, mỗi sáng thứ Bảy, dịp trại cho người nhà tiếp tế thức ăn, cứ áp tai vào tường nghe tiếng những bước chân vọng bên ngoài rồi đoán mong tiếng chân mẹ mình. Hơn năm trời, không người thăm gặp, không quà không tin (chẳng hiểu vì sao). Có hôm, mưa bão quá, nghe nó đọc thơ vầy:
“Lá rơi thôi cũng ngờ tiếng chân mẹ
Mưa bão thế này chắc mẹ chẳng đến đâu…”
Đại khái thế, tôi không nhớ nhiều.
Một sự ngóng chờ, như không gì có thể cô độc hơn.
Nhớ hôm nghe tôi nhận thư con gái, nó gõ tường gọi bảo “anh đọc cho em nghe với, em thèm nghe ai đó đọc thư, dù không phải thư của mình”. Hình như, tôi đọc mà run cả môi. Nó áp tai vào tường nghe, rồi nhẩm đến thuộc lòng. Buồn cười, nó bảo “con gái anh viết như thơ, em phổ nhạc nhé”. Rồi nó xịch xình tính tang hát như nhạc thật. Hình như nó vui lây. Mấy dòng giản đơn của đứa con gái viết cho mình cũng khiến nó như thêm… sức mạnh. Chả là mấy hôm trước, nó bảo sốt, cảm ho nằm lì suốt tuần.
Vâng. Những sợi dây gắn kết ấy, không chỉ làm chức phận truyền tin, cho những tù nhân như chúng tôi ít nhiều đoán định được thế cuộc bên ngoài, mà hơn cả – nó cho chúng tôi thêm sức mạnh, thêm niềm tin.
Dấn thân là chấp nhận. Cái giá cô độc ấy, đâu phải không lường đoán được. Nhưng họ vẫn lựa chọn và chấp nhận cho mình.
Ngoài Nguyễn Ngọc Già, Hồ Hải, còn thêm những ai?
Tôi, Lê Công Định, Hải Điếu Cày, và nhiều, rất nhiều những bạn tù khác… có được cái may mắn không đến nỗi cô độc thế. Nhưng sự cô độc ấy, không phải là chúng tôi không ngấm. Ngược lại, càng vậy, nhìn số phận và tấm gương những tù nhân thầm lặng càng khiến mình đau.
Có thể, họ chọn cách thầm lặng. Có thể, con đường và phương cách họ chọn khác chúng ta. Cứ giả vậy đi. Nhưng vì mục tiêu và đích đến chung, không ai trong chúng ta được phép im lặng. Đặc biệt, khi họ đã rơi vào chốn ngục tù cô độc ấy.
Sự lên tiếng của chúng ta nhiều khi cũng chẳng thay chuyển được gì, không cứu được các anh, các chị. Nhưng nó cho các anh, các chị, cho thân nhân của họ, và cho cả những người đang tranh đấu đang dấn thân hiểu rằng: Họ không cô đơn. 
Đó là sức mạnh, cho họ, và cho chính chúng ta.
____________________ 
– http://truongduynhat.org/nhung-tu-nhan-tham-lang

Cty lương thực Trà Vinh gây thất thoát trên 63.000 tấn gạo

Trụ sở Cty lương thực Trà Vinh (ảnh: P.V)
Trụ sở Cty lương thực Trà Vinh (ảnh: P.V)

Cống ngăn mặn 150 tỷ mới xây đã hỏng

Cống ngăn mặn 150 tỷ mới xây đã hỏng

Cống Sơn Đốc 2 thuộc dự án thủy lợi Bắc Bến Tre được xây dựng tại xã Hưng Lễ, huyện Giồng Trôm, Bến Tre do Ban quản lý Đầu tư và xây dựng thủy lợi 10 (Bộ NN&PTNT) làm chủ đầu tư.

Công trình gồm 6 khoang cửa, chiều dài 17 m. Ngoài cống chính còn có cầu giao thông trên cống gồm 10 nhịp, dài 171 m, rộng 6 m.

Toàn bộ công trình có tổng vốn đầu tư gần 150 tỷ đồng, được khánh thành vào tháng 6/2015, giúp ngọt hóa trên 10.000 ha đất nông nghiệp thuộc hai huyện Giồng Trôm và Ba Tri. Đồng thời tạo nguồn nước ngọt sinh hoạt cho hàng ngàn hộ dân ở trong vùng.

Thế nhưng chưa đầy một năm đưa vào sử dụng, công trình này bắt đầu bị hư hỏng nặng. Tại hai khoang cửa số 3 và 4 của cống đã bị nước ăn, xoáy sâu phần đáy sông tạo thành những lỗ hổng khổng lồ khiến công trình không thể phát huy được tác dụng.

Cong ngan man 150 ty moi xay da hong hinh anh 1
Cống Sơn Đốc 2 xây dựng gần 150 tỷ đồng bị hư hỏng nặng, không phát huy tác dụng ngăn mặn.

Trường học 20 tỉ đồng bỏ hoang, buộc phải… phá bỏ

Làm gì có chính quyền nhân dân để lật đổ ?

From facebook:  Hung Tran shared Ngoc Nhi Nguyen‘s post.
 
 
No automatic alt text available.

Ngoc Nhi Nguyen is with Nguyễn Văn Đề.

 

Làm gì có chính quyền nhân dân để lật đổ ? 

Chế độ thì độc tài , chính quyền thì độc đảng , bầu cử thì đảng cử dân bầu , dân không bầu thì đảng tự phân bố vô làm , ứng cử viên độc lập thì bị đấu tố , đàn áp … Ở VN làm gì có chính quyền nào của nhân dân mà nói rằng người ta muốn lật đổ ?

Ở VN hiện nay chỉ có bọn tà quyền thái thú bán nước cho Tàu cộng , bóc lột và trù dập , bịt miệng nhân dân , cái gì cũng quản lý cấm đoán thì có chứ chính quyền nhân dân ở đâu ra ?

Nếu thật sự có chính quyền nhân dân thì người dân VN cần gì phải lật đổ nó ? Nếu VN có công lý công bằng , có pháp luật đàng hoàng thì người dân muốn thay đổi chính quyền chỉ cần tự ứng cử hay dùng lá phiếu của mình là thay đổi được rồi , cần gì phải lật đổ ?

Chỉ khi nào chính quyền là độc tài , không phải của người dân , lại còn đè đầu cưỡi cổ người dân , khiến cho nhân dân chẳng có tiếng nói , quyền hạn gì để mong cầu sự đổi mới thì người ta mới cần phải lật đổ nó thôi , hiểu chưa cái bọn ngu ? 

Đây là CUNG HỮU NGHỊ VIỆT TRUNG MÀ BIỂN ĐỀ NHƯ THẾ NÀY.

Nguyễn Ngọc Thương shared Phan Trí Đỉnh‘s post — feeling pissed.

_Gần như cùng lúc chuyến thăm VN của TT Mỹ Donald Trump, đảng cộng sản VN cũng đón tiếp lão Tập còn long trọng hơn…

_Xem tấm hình này, và đọc thêm vài bài viết liên quan trên báo đảng, bạn nghĩ gì và sẽ thích ai hơn: Ông Trump hay lão Tập?
_Hãy nghĩ xa hơn, kỹ hơn về chiến lược, đối sách mà Mỹ+liên minh đang làm phòng tuyến ngăn chặn làn sóng bá quyền phương Bắc bằng sức mạnh mềm. Chỉ hầu như duy nhất ở ĐNA, VN là mảnh đất để “NHẤT ĐỚI-NHẤT LỘ” vươn vòi bạch tuộc ra xa…
_Ai đang rước voi về giày mả tổ???

Image may contain: one or more people and people standing

Phan Trí Đỉnh

Trung quốc là nơi tôi đã được bình yên học tập trong khi đất nước có chiến tranh.

Hôm nay buổi lễ này cho thấy một điều khó hiểu – rằng bọn Tầu lừa nhà nước ta hay chính quyền ta lừa dân ta khi gọi đây là CUNG HỮU NGHỊ VIỆT TRUNG MÀ BIỂN ĐỀ NHƯ THẾ NÀY.

Ăn chặn quà cứu trợ, sự vô liêm sỉ đã lên một ‘tầm cao mới’

From facebook:  Lê hồng Song

 

CHƯA BAO GIỜ THẤY LƯỢNG LỚN QUAN CHỨC KHỐN NẠN, BỈ ỔI ,VÔ LIÊM SỈ ,  NHƯ THỜI ĐẠI HUY HOÀNG NHẤT TRONG LỊCH SỬ DÂN TỘC NÀY..!

Ăn chặn quà cứu trợ, sự vô liêm sỉ đã lên một ‘tầm cao mới’

Sau lũ gà u mê, đàn dê lạc lối thì giờ đây, những gói mì tôm lại “lầm đường”… Và lại vẳng đâu đây, lời của bà Nguyễn Thị Doan khi còn làm Phó Chủ tịch nước: “Người ta ăn không từ thứ gì…”.

Người già neo đơn, đối tượng tàn tật… đều bị “bỏ sót” một cách khó hiểu khỏi danh sách được nhận quà hỗ trợ lũ lụt đợt này. Thay vào đó là nhiều gia đình khá giả, người thân “quan thôn”…

Ngoài chiêu thức ăn chặn toàn phần còn có thêm chiêu thức bớt xén, có 6 gói mì nhưng chỉ phát 5 gói… Một gói mì đáng giá bao nhiêu mà người ta còn không bỏ qua?
Tôi thấy đây là một màn quảng cáo tuyệt vời cho các hãng sản xuất mì tôm: rất nhiều bà con nông dân vừa gầy yếu, vừa đói.. nhao nhao giơ tay xin mà không được.. Vài ông quan bụng phệ, to béo phốp pháp, khệ nệ ôm từng thùng, từng thùng mì tôm xếp vội vã lên xe máy, lên ô tô chở kìn kìn về nhà trong sự bảo vệ của “các cơ quan chức năng” và trước sự bất lực của những người dân vừa yếu ớt,xác xơ. Một vài cụ bà già nua ốm yếu tay cầm chặt “gói mì tôm thứ 6” và cố gom góp, nhặt nhạnh những vỏ thùng giấy, những túi ni lon còn sót lại, như cố tìm kiếm chút mùi vị của những thùng mì đã được chia chác và mang hết đi rồi…

Không còn lạ lùng gì tình trạng ăn chặn quà cứu trợ của người dân, đó là những cái tên thân thích cán bộ xã tự nhiên “nhầm” vào đối tượng nghèo khó một cách khó hiểu, đó là những gói mì tôm “đi” lòng vòng đâu đó trước khi đến với người dân sau khi bị phản ánh.

Nhiều ngày qua, hàng chục hộ dân ở TP Thanh Hóa (tỉnh Thanh Hóa) đang rất bức xúc trước việc chính quyền địa phương trao quà hỗ trợ bà con bị thiệt hại do lũ lụt của các đoàn từ thiện cho dân bị ảnh hưởng trận lũ lịch sử ở địa phương đầu tháng 10 vừa qua, nhưng trao toàn cho người khá giả, có điều kiện và người thân của cán bộ thôn, trong khi đó người nghèo, người già neo đơn thì không được.

Ngoài chiêu thức ăn chặn toàn phần còn có thêm chiêu thức bớt xén, có 6 gói mì nhưng chỉ phát 5 gói… Một gói mì đáng giá bao nhiêu mà người ta còn không bỏ qua, thử hỏi những khoản “màu mỡ” khác liệu có nằm ngoài vùng “phủ sóng” của lòng tham?
Có tin được không khi mà người ta ăn của dân không từ một thứ gì kể cả gói mì tôm chưa đến 3 ngàn đồng. Người ta có thật sự thương dân, vì dân hay tất cả chỉ vì lòng tham vô cùng tận. Đạo đức, liêm sỉ của con người ở đâu trong cái đói khát, thiếu thốn của đồng loại?

Đồng tiền hay món quà lúc hoạn nạn khó khăn quý ở chỗ nó đúng người, đúng địa chỉ thì mới có tác dụng vực người ta dậy qua lúc khó khăn. Thế mà đến gói mì tôm bé xíu như cái bao diêm cũng không được nhận đủ thì đúng là “đã rách còn thêm nát”.

Món quà của lòng tốt, của tinh thần tương thân tương ái giúp nhau trong cơn hoạn nạn tại sao phải đi lòng vòng mới được phép đến nơi cần đến? Và trong khi phải đi lòng vòng như thế nó bị điều chuyển đi lạc, bị hao hụt, mắc kẹt ở các khâu có tên lòng tham. Hóa ra lòng tham thật ghê sợ, nó là thứ vũ khí phá hoại cuộc sống không kém bom đạn, súng ống.

Phải xử lý nghiêm minh những cá nhân ăn chặn tiền, hàng cứu trợ đồng bào bị thiên tai, đừng để những con sâu mọt như thế gặm nát lòng tốt của xã hội. Ai còn dám cứu trợ những địa phương ấy khi mà còn một bộ phận cơ hội sẵn sàng đục khoét ngay khi có thể.

Đừng hỏi tại sao người dân ít tin tưởng khi vận động ủng hộ đồng bào gặp thiên tai và tấm lòng “lá rách ít đùm lá rách nhiều” có trong hàng triệu tấm lòng người Việt. Các tổ chức từ thiện và các nhà hảo tâm không muốn thông qua chính quyền xã, thôn để làm từ thiện cũng một phần vì lý do đó. Họ và những người dân đang mất dần sự tin tưởng vào chính quyền cơ sở, đây thật sự là mối nguy hiểm cho xã hội.

Image may contain: 1 person, sitting and suit
No automatic alt text available.
 

Một dạng “BOT trong giáo dục VN”?

From facebook:  Trần Bang
 

Một dạng “BOT trong giáo dục VN”?
Bởi, nếu báo chí không lên tiếng thì rất có thể Sở GD Quảng Trị chấp thuận cho Trường THPT Lao Bảo thu 16 loại phí của Học sinh miền núi học trường này, 
và khi đó những HS không đóng đủ 16 loại phí thì có được đi “qua cổng trường THPT Lao Bảo trong năm học 2017-2018” hay không?

TTO: “Theo phản ảnh của nhiều phụ huynh có con đang theo học tại Trường THPT Lao Bảo, đầu năm học 2017-2018 nhà trường triển khai thu mỗi học sinh 16 khoản thu với tổng số tiền trên 2,2 triệu đồng.

Trong đó, ngoài ba khoản thu theo quy định gồm học phí, bảo hiểm y tế và đoàn phí, nhà trường thu thêm 13 khoản khác trên danh nghĩa “thỏa thuận với phụ huynh”.

“Nặng” nhất trong 13 khoản trên là các khoản “quỹ”. Trong đó, ngoài quỹ hội phụ huynh lớp 100.000 đồng, thì mỗi học sinh phải đóng thêm 150.000 đồng quỹ hội phụ huynh trường và 150.000 đồng quỹ lớp.

Ngoài ra, mỗi học sinh còn phải nộp thêm quỹ hỗ trợ các hoạt động giáo dục của trường 200.000 đồng, quỹ đoàn (ngoài đoàn phí) 100.000 đồng. Thêm 100.000 đồng sửa chữa cơ sở vật chất của trường, 130.000 đồng hỗ trợ trả lương cho bảo vệ, phục vụ và 200.000 đồng hỗ trợ trường mua máy vi tính.

Tổng cộng, số tiền của các loại quỹ không trực tiếp phục vụ dạy học này mà mỗi học sinh phải đóng là hơn 1,1 triệu đồng.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Tửu, hiệu trưởng Trường THPT Lao Bảo, xác nhận trường đưa ra 16 khoản thu nói trên. “….

Image may contain: outdoor and text

Dũng Trương (fb Dung Truong) đã bị bắt cóc.

Image may contain: 2 people, hat and text

Amy Truc Tran

 

Tin từ facebook Ngô Duy Quyền cho biết: chú Dũng Trương (fb Dung Truong) đã bị bắt cóc.

Người dân quanh khu vực cho gia đình biết biết, chú Trương Dũng bị hơn chục an ninh Hà Nội – an ninh Đống Đa bắt cóc mang đi đâu chưa rõ vào lúc hơn 7 giờ sáng nay (15/11/2017) ở quán nước Gốc Cây Sung, Phố Trần Hữu Tước ngay gần nhà anh.

Chú Dũng Trương là một nhà hoạt động dân chủ tích cực, trong đó nổi tiếng với các hoạt động chống Trung cộng, Formosa, kêu gọi trả tự do cho tù nhân lương tâm.

Được biết trước đó ngày 08/11/2017, nhà cầm quyền Hà Nội vừa ra lệnh triệu tập chú Dũng Trương để phục vụ điều tra nội dung liên quan đến cái gọi là vụ án “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 bộ luật Hình sự của cộng sản.

‘Hội Cờ Đỏ’ – một dấu hiệu cáo chung?

 

‘Hội Cờ Đỏ’ – một dấu hiệu cáo chung?

Phạm Chí Dũng

“Hội Cờ Đỏ” xứng đáng trở thành một hiện tượng chính trị – xã hội đặc biệt trong bối cảnh 2017 của một chính thể Việt Nam kiệt quệ về kinh tế và ngân sách, làn sóng của dân chúng phản ứng với chính quyền dâng trào ở nhiều địa phương, cùng lúc bùng nổ cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức – Việt…

Hồng Vệ Binh hay Tân Phát Xít?

“Hội Cờ Đỏ” – một tập hợp của những người bị xem là “cuồng đảng,” những dư luận viên quen mặt và có thể cả những người đại diện cho các hội đoàn chính trị-xã hội của chính quyền như Mặt Trận Tổ Quốc, Đoàn Thanh Niên Cộng Sản, Hội Phụ Nữ, Hội Nông Nân, Hội Cựu Chiến Binh, cùng lòng căm thù nhắm thẳng vào giới Công Giáo với những khẩu hiệu sắt máu không thèm che đậy như “quạ đen” (chỉ các linh mục và giám mục), “diệt giặc đạo”… – đã làm sống lại hình ảnh khối Hồng Vệ Binh thời cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông ở Trung Quốc những năm 1960 của thế kỷ XX, hay hình ảnh Chủ Nghĩa Tân Phát Xít ra đời ở Châu Âu từ cuối thế kỷ đó và vẫn tồn tại cho tới nay.

Thay cho những cuộc tập hợp lẻ tẻ với quy mô nhỏ cùng mức độ sách nhiễu, hành hung một vài cá nhân người hoạt động nhân quyền như trước đây, “Hội Cờ Đỏ” đã lần đầu tiên trở thành một “liên minh” với số lượng lên đến 700 người trong đồng phục áo đỏ sao vàng, tổ chức biểu dương lực lượng cùng hành động khiêu khích ngay sát Giáo Học Văn Thai ở xã Sơn Hải, nhắm vào số đông giáo dân nơi đây.

“Loạn rồi!”

Xã Sơn Hải, Quỳnh Lưu, Nghệ An là địa điểm mà “Hội Cờ Đỏ” đã chọn để chính thức ra mắt vào ngày 29 Tháng Mười.

Không biết vô tình hay hữu ý, 29 Tháng Mười lại là thời điểm mà nhân vật đầu đảng là Nguyễn Phú Trọng từ Hà Nội vào miền Trung, cũng tại tỉnh Nghệ An, để làm việc với Quân Khu 4.

Sự trùng hợp khó bỏ qua về tính thời điểm trên đã khiến dư luận phải bật lên dấu hỏi rất lớn: liệu có mối liên hệ nào, hoặc có “quan hệ chỉ đạo” nào giữa chuyến đi Nghệ An của ông Trọng với ngày ra mắt kèm kiêu khích của “Hội Cờ Đỏ?”

Mối nghi ngờ trên có một cơ sở khá vững chắc: vào năm 2016, ngay sau khi vụ xả thải gây ô nhiễm khủng khiếp biển 4 tỉnh miền Trung bị phát hiện và tung ra công luận, Tổng Bí Thư Trọng đã dẫn đầu một đoàn quan chức vào “làm việc” với nhà máy Formosa, nhưng nội dung chỉ là “kiểm tra tiến độ công trình” chứ chẳng ăn nhập gì với hậu quả xả thải mà đã khiến có người bị chết cho tới thời điểm đó.

Mối nghi ngờ trên càng được củng cố khi vào ngày ra mắt, “Hội Cờ Đỏ” đã không trưng ra bất cứ giấy tờ văn bản hay quyết định nào, của một cấp thẩm quyền nào, cho phép hình thành và hoạt động của “Hội Cờ Đỏ,” cho dù ứng với truyền thống của các “cánh tay nối dài của đảng” thì bất kỳ hội đoàn nhà nước nào cũng phải được nghị định số 45 – một văn bản của chính phủ từ năm 2010 quy định về hình thành và hoạt động của các tổ chức hội – cho phép, với chức năng cấp phép của Bộ Nội Vụ và “đồng cấp phép” của Bộ Công An.

Nhưng rất đặc biệt và cũng rất “đặc cách,” bất chấp tuyên bố ra đời của “Hội Cờ Đỏ” là hoàn toàn vô pháp, đã không có một cơ quan nào của chính quyền, không một bóng công an can thiệp vào hoạt động ra mắt rùm beng của “Hội Cờ Đỏ.” Nhiều người đã phải bình luận “Loạn rồi!”…

Hiện tượng “Hội Cờ Đỏ” như thể nhận được sự bảo kê của công an và chính quyền khiến nhiều người buộc phải liên tưởng về “chiến dịch biểu tình đập phá” phản đối giàn khoan Hải Dương 981 củaTrung Quốc xâm phạm vùng lãnh hải Việt Nam Biển Đông vào Tháng Năm, 2014. Chi tiết kỳ lạ của cuộc biểu tình đó là hàng chục ngàn công nhân có vẻ đã được một nhóm “quần chúng tự phát” không phải là công nhân dẫn dắt, đầy dáng vẻ côn đồ, kéo đi đập phá tan tành nhiều nhà máy của doanh nghiệp Trung Quốc ở Bình Dương và Đồng Nai, nhưng toàn bộ lực lượng cảnh sát cơ động và công an giao thông chỉ… đứng nhìn.

Sau đó, rất nhiều dư luận đã cho rằng nhóm “quần chúng tự phát” trên hẳn là “người của chính quyền.”

Vậy ai, hay lực lượng chính trị nào đứng phía sau “chiến dịch biểu tình đập phá” năm 2014?

Cho tới giờ, câu hỏi trên vẫn là một bí ẩn sâu xa.

Ai đứng sau “Hội Cờ Đỏ?”

Còn nếu “Hội Cờ Đỏ” không được Tổng Bí Thư Trọng bật đèn xanh, quan chức nào khác có thể chịu trách nhiệm chỉ đạo? Và nhằm mục đích gì?

Đơn thuần là dùng “Hội Cờ Đỏ” để trả đũa phong trào biểu tình phản đối Formosa của giáo dân miền Trung, hay còn là “đấu tranh nội bộ đảng?”

Người ta cũng không thể không nghĩ đến một kịch bản mà có thể đã được dàn dựng sẵn: Tình báo Hoa Nam đứng phía sau “Hội Cờ Đỏ!”

Bởi vì trong mọi kịch bản hình thành “Hội Cờ Đỏ” và nhất là về tính hậu quả có thể xảy đến do tổ chức này gây ra, hoặc gây ra xung đột lương-giáo trầm trọng, hoặc kích thích phản ứng đồng loạt kéo đi biểu tình của giáo dân và do đó sẽ làm ảnh hưởng đến không khí an ninh của hội nghị APEC diễn ra ở Đà Nẵng từ ngày 6 đến 11 Tháng Mười Một, hay chính thể Việt Nam sẽ có thêm cơ hội để được “tái hòa nhập” vào CPC (danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo), Trung Quốc chính là kẻ có lợi nhất.

Nếu việc cơ quan tình báo Trung Quốc thọc tay thao túng hoạt động của “Hội Cờ Đỏ” là có thực, những quan chức Việt nào “cõng rắn cắn gà nhà?”

Nhưng bất kể động cơ và mục đích của hiện tượng “Hội Cờ Đỏ” như thế nào, hậu quả ngay trước mắt là quan hệ lương-giáo, cũng như quan hệ “Cộng-Giáo” càng thêm tồi tệ.

Sau sáu chục năm…

Trong tháp ngà của giới chức đảng và chính quyền, dù những bài học dân vận và tôn giáo vận vẫn được lặp đi lặp lại từ ngày này sang tháng nọ, xuyên suốt từ cấp lãnh đạo cao nhất của đảng cho đến cánh tay nối dài của một bộ phận thân thể đã ung hoại đến mức phù trương… nhưng vẫn không làm cách nào được những người luôn “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh,” ở ngay quê hương của người đã từng một thời là hội trưởng danh dự của Hội Hướng Đạo Việt Nam, thấm nhuần.

Não trạng và lề thói hành xử phi văn hóa của một bộ phận đáng kể trong ngành công an đã biến ranh giới giữa chính quyền và cộng đồng Công Giáo trở thành một chiến tuyến tiệm cận với xung đột và đối kháng. Ý thức hệ chủ quan đến mức cực đoan về quyền lực càng làm các viên chức chính quyền sa vào tâm thế mà người đời định nghĩa rằng không còn biết đến trời cao đất dày là gì nữa.

Sau 60 năm tạm yên ả, mồi lửa Công Giáo lại có cơ rực đốt trong lòng chế độ. Thay cho cái nhìn khoan dung giữa những người cùng dòng máu Lạc Hồng và quê cha đất tổ, lại là truyền thống thâm thù “Công Giáo-Cộng Sản” đang rừng rực tái hiện, cùng tiếng la hét bạc lòng chới với của dân tình lầm than.

Từ Cồn Dầu ở Đà Nẵng, Cầu Rầm, Con Cuông và Mỹ Yên ở Nghệ An, Đông Yên ở Hà Tĩnh những năm trước đến “Xô Viết Nghệ Tĩnh” phản đối Formosa và phản kháng chính quyền năm 2016-2017 và có thể còn kéo dài vô tận khi ngư dân không biết làm gì ra tiền để sống và cũng chẳng còn gì để ăn.

Tất cả đều là những bằng chứng sống động về tâm trạng máu trào khỏi họng những giáo dân không còn muốn nuốt máu trở vào trong, hình ảnh những người kéo đi đòi trả tự do cho những kitô hữu bị bắt giữ khuất tất, kêu gọi lập lại công bằng cho quan hệ Công Giáo – chế độ và công lý cho những con chiên của Chúa trên chính mảnh đất này…

Một dấu hiệu cáo chung?

Ngay sau vụ ra đời kèm khiêu khích giáo dân của “Hội Cờ Đỏ,” một nhà phân tích đã liên hệ vụ này với vụ nhóm thân chính phủ chống lại biểu tình của dân chúng ở Ai Cập vào năm 2011. Vào thời gian đó, những kẻ chống biểu tình đã cưỡi lạc đà lao vào đám đông biểu tình và quất roi lên đầu đám đông. Nhưng chỉ ít ngày sau, “Cách Mạng Hoa Nhài” đã hoàn tất dấu đóng đinh của nó ở Ai Cập: Tổng Thống Hosni Mubarak phải từ chức và chuyển giao quyền cho Hội Đồng Quân Lực cao cấp.

Phải chăng sự phát sinh của những nhóm cực đoan thân đảng như “Hội Cờ Đỏ” cũng giống với nhóm thân chính phủ trên ở Ai Cập – một dấu hiệu rõ ràng về sự cáo chung của chế độ? (Phạm Chí Dũng)