S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Biệt Phủ & Biệt Thự

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Biệt Phủ & Biệt Thự

Tuongnangtien

RFA

 

 

 

 

 

 

 

Chúng ta đã nói đến và có trách nhiệm giải trình nhưng lại không có chế tài. Nếu nói đi bán chổi đót, chạy xe ôm mà lại có khối tài sản như biệt phủ mấy chục tỉ đồng… thì tức là không giải trình được. Với cách thức vận hành và khung khổ pháp luật hiện nay thì quan chức giải trình ngô nghê thế cũng không có cách gì chế tài trách nhiệm được, ngoài sự chê cười của công chúng.

TS Nguyễn Trí Dũng

Tôi vốn duy tâm (và hơi duy cảm) nên gần như chả có tham vọng, hay khát vọng gì nhiều về vật chất. Trước khi về Trời (hay về đâu đó) tôi chỉ có ước vọng duy nhất là được ngồi trong khoang hạng nhất – First Class, hay Business Class cũng ok – trên một chuyến bay đường dài, từ châu Mỹ sang châu Á.

Sau khi xem qua giá vé, tôi đổi ý liền, tới mấy ngàn Mỹ Kim lận. Ở Việt Nam không ít người phải bán thân (hay bán thận) mà chỉ được vài trăm đô la thôi nên tôi đâu có điên mà … vứt tiền qua cửa sổ như vậy.

Đã vậy, tôi cũng hơi ngại ngần rằng cái thứ thường dân tị nạn như mình mà giả dạng làm du khách e cũng khó coi. Tôi còn sợ là mình sẽ vô cùng lúng túng khi được những tiếp viên hàng tiếp đãi trang trọng quá.

Cách đây chưa lâu tôi cũng đã có đôi chút kinh nghiệm (rất phiền) khi bầy đặt làm sang, liều mạng thuê một cái phòng ngủ hơi mắc tiền ở Rangoon – Miến Điện. Vừa bước xuống taxi, nhân viên khách sạn túa ra chào đón khiến tôi hết hồn hết vía. Họ đưa tôi vào một cái phòng rộng thênh thang có bàn ăn, bàn viết, bàn phấn, tủ lạnh, sofa tiếp khách to đùng, và cả hoa tươi trên table de nuit. Mình ên tui mà tới hai cái giường ngủ lận, cái lớn/cái nhỏ, ra nệm trắng tinh. Trên mặt gối còn có đặt mấy búp sen hồng thơm ngát nữa.

Tôi chỉ dám nằm ké né chút xíu xiu ở mí giường thôi, và nằm thao thức cho tới gần sáng luôn vì không quen ngủ ở một nơi sang trọng. Đợi mặt trời vừa lú là tôi cút ngay vì ngại cái cảnh nhân viên khách sạn (lại) chắp tay xá chào khi từ biệt.

Tôi trở lại với mấy cái nhà trọ rẻ tiền quen thuộc, chi phí chỉ vài Mỹ Kim một ngày thôi – breakfast included. Tuy phải nằm giường hai tầng và ngủ chung phòng với mấy cô/cậu Tây ba lô (xốc xếch) nhưng tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Tưởng chừng như mình là một con cá hồi, vừa tìm lại được đúng dòng sông cũ vậy!

Hoá ra Oscar Lewis cũng không sai lắm. Nhà nhân chủng học này đưa ra cái khái niệm culture of poverty (văn hoá nghèo) và tin rằng một kẻ sinh trưởng và nuôi nấng từ một gia đình – và đất nước nghèo khó – như tôi rất khó thích ứng với những sinh hoạt của nếp sống phú túc nên cứ … nghèo hoài, cho tới chết luôn! Tui cũng sắp chết tới

nơi rồi nên không có gì để phiền hà ráo trọi nhưng khi còn sống thì nhất định không để cái văn hoá nghèo biến mình trở thành một kẻ nghèo văn hóa

Chỉ cần ngồi nhà – không phải tiêu dùng một đồng nào ráo trọi –  xem một bộ phim tài liệu (Amazing Hotels: Life Beyond the Lobby) dài sáu tiếng, cũng đủ giúp tôi học hỏi rất nhiều điều kỳ thú về những khách sạn lạ lùng và sang trọng vòng quanh thế giới: Marina Bay Sands (Singapore), Giraffe Manor (Kenya), Royal Mansour (Morocco), Fogo Island Inn(Newfoundland), Icehotel (Sweden) …

 

 

 

 

 

 

 

Thư viện riêng của Mashpi Lodge

Riêng Mashpi Lodge thì tôi coi đi coi lại tới vài lần. Mashpi được coi là “Five Star Ecohotel.” Có tên trong danh sách những khách sạn độc đáo của thế giới do National Geographic tuyển chọn, dù Mashpi chỉ chiếm một diện tích rất khiêm tốn, và nằm ẩn mình trong khu rừng mây (cloudy forest) xa khuất thuộc rặng núi Andean ở Nam Mỹ.

Chủ nhân là Roque Sevilla (cựu thị trưởng Quito, thủ đô của Ecuador) người trở thành triệu phú nhờ vào dịch vụ bảo hiểm và truyền thông, đã mua 1.200 mẫu Tây đất rừng với giá 350, 000 USA dollars, và bỏ thêm 10 triệu Mỹ Kim nữa để xây dựng quán trọ Mashpi Lodge. Ông tâm sự: “Mọi người đều nghĩ rằng tôi điên. Everybody thinks I’m crazy.”

Với số vốn lớn lao này mà khách sạn chỉ có 22 phòng thì quả là “khùng” thiệt nhưng mục đích của Roque Sevilla không phải là đầu tư sinh lợi. Ông muốn cứu vãn, và bảo vệ, một phần rừng nguyên sinh đang bị mất dần vì sự khai thác quá tải của những công ty cung cấp gỗ.

Phần lớn nhân viên của Mashpi Lodge vốn là thợ làm rừng hay thợ săn.   Nay họ đều trở thành những chuyên viên bảo vệ thiên nhiên. Kết quả là nhiều chủng loại (chim chóc cũng như động vật hoang dã) mất dạng từ hơn nửa thế kỷ đã có mặt trở lại trong khu rừng mây của Mashpi Lodge – theo ghi nhận bởi camera traps của nhà sinh vật học thường trú Carlos Morochz.

Tôi cứ nhìn cái khách sạn thiết kế toàn bằng kiếng (để du khách đứng ở góc nào cũng có thể tiếp xúc với thiên nhiên) với thư viện, phòng thí nghiệm, đài quan sát … của ông thị trưởng Quito mà không khỏi ngẩn ngơ và trạnh lòng nghĩ đến giới quan chức ở đất nước mình. Thay vì bảo vệ thì những kẻ này chính là thủ phạm đã phá nát rừng núi ở Việt Nam để khai thác gỗ kiếm tiền, và xây những biệt thự hay biệt phủ.

Bà Nguyễn Hải Vân, một chuyên viên về môi trường cho hay:

“Rừng phòng hộ ở Việt Nam đang suy giảm mạnh cả về diện tích và chất lượng. Chỉ tính từ 2004-2014, diện tích rừng phòng hộ đã giảm 1,7 triệu hécta, tương đương tốc độ suy giảm trung bình 23%/năm.”

 

 

 

 

 

 

Phóng ảnh lấy từ vietnamplus

Facebooker Trương Châu Hữu Danh nhận xét:

“Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá.

Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?”

Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều.     

Thâu tiền BOT chẳng khác thâu tiền mãi lộ

Thâu tiền BOT chẳng khác thâu tiền mãi lộ

Bùi Tín

15-12-2017

Tài xế vui mừng sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh tạm dừng thu phí ở trạm BOT Cai Lậy. Nguồn: Zing

Vấn đề trạm thu phí BOT Cai Lậy/Tiền Giang đang làm sôi nổi dư luận. Quốc hội phải bàn. Hội đồng chính phủ phải bàn. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải quan tâm làm việc với Bộ Giao thông và tỉnh Tiền Giang để sẽ đi đến giải quyết.

Trung tâm điểm cuộc khủng hoảng là ở trạm thu phí BOT Cai Lậy, cuộc đấu tranh giữa chủ đầu tư thuộc Công ty cổ phần tư vấn đầu tư Bắc Ái và giới tài xế lái xe qua lại. Giới lái xe cùng nhân dân địa phương coi việc đặt trạm thu phí trên đường số 1A là không ổn, là sai vị trí, vì lẽ ra phải đặt trên đường tránh bên cạnh đó do công ty nói trên xây dựng mới là đúng đắn, hợp lý, hợp pháp. Đường số 1A là con đường lớn nhất, xuyên Việt, xây dựng vững chắc từ lâu, từ cổng Hữu Nghị quan xuống tận Cà Mau. Các phương tiện giao thông đã trả phí từ khi trả thuế mua xe, thuế hàng năm, nên mặc nhiên có quyền xử dụng hệ thống đường lớn này. Thêm nữa, việc xây dựng các BOT là rất tùy tiện, phần lớn không qua đấu thầu (70/88 trạm BOT trong cả nước), mà qua chỉ định, do đó có móc ngoặc giữa các nhóm lợi ích với các quan chức địa phương, làm mồi cho tham nhũng những số tiền rất lớn. Chi phí cho BOT Cai Lậy lên đến 1.381 tỷ đồng. Số tiền chi cho 88 BOT lên đến 84.000 tỷ, tất cả vay từ Ngân hàng Nhà nước với lãi thấp.

Còn người dân phải trả phí mỗi lần qua trạm, mang tính áp đặt, móc túi dân. Một người dân địa phương đưa đón con đến trường 2 lần và 2 lần đi chợ, mua đồ phải trả số tiền lớn cho một ngày, trên con đường quốc lộ.

BOT Cai Lậy bắt đầu hoạt động từ ngày 1/8/2017, nhân dân địa phương cùng giới lái xe phản ứng mạnh mẽ, đấu tranh giằng co rất căng thẳng, gây nên ùn tắc giao thông thường xuyên. Sáng kiến đấu tranh dân sự của giới lái xe là rủ nhau trả tiền phí cao hơn quy định là 15.100 đồng thay vì 15.000 đồng, buộc trạm phải thối lại 100 đồng lẻ, là loại tiền mệnh giáo thấp, rất thiếu. Điều này dẫn đến chờ đợi giằng co hàng giờ, buộc trạm phải « xả trạm » liên tiếp. Chính quyền huy động hàng trăm công an cảnh sát cùng một số du côn hung bạo đến gây sự với giới lái xe, hành hung dữ tợn, nhân dân càng kéo ra đông đảo phản đối bạo quyền, với cái lý đây là mối quan hệ dân sự, không có tính hình sự. Một số nhà báo lề phải như VietnamNet, Tuổi Trẻ, Lao Động và một số luật sư tiến bộ đến chứng kiến bênh vực nhân dân và lẽ phải làm chấn động công luận. Một số đại biểu quốc hội lên tiếng, như ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên bí thư tỉnh ủy An Giang, ông Trần Quốc Thuận, nguyên chánh văn phòng Quốc hội, cũng lên tiếng.

BOT Cai Lậy hỗn loạn ngày 30/11/2017. Ảnh chụp màn hình báo TT

Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc phải đứng ra giải quyết, tỏ ra bất đồng với cách chống chế của bộ và thứ trưởng Giao Thông Vận Tải, quyết định tạm đóng cửa BOT Cai Lậy 1 tháng từ 5/12 để giải quyết xong xuôi vấn đề này, với nhận định rõ ràng là chuyện dựng BOT không thăm dò ý dân về vị trí và về mức thu phí cũng như không tổ chức đấu thầu, là những thiếu sót nghiêm trọng, mở đường cho sự tham nhũng móc ngoặc của các nhóm lợi ích. Nhà nước kiến tạo phải làm điều ích nước lợi dân, không thể làm điều tai hại thiệt thòi cho dân.

Cuộc đấu tranh về BOT Cai Lậy vẫn còn dang dở trong khi chờ quyết định cuối cùng của chính phủ với lời hứa tuân theo luật pháp và có tham vấn ý dân. Sự đoàn kết kết hợp nhân dân địa phương với giới lái xe, cùng giới báo chí, giới luật sư tiến bộ cùng một số viên chức chính quyền ngay thẳng đã đem lại thắng lợi rõ ràng ban đầu và một số kinh nghiệm quý trong cuộc đấu tranh bền bỉ, sáng tạo không bạo lực. Một số lái xe và nhân dân địa phương đã tìm đến gia đình các côn đồ hung hãn bị các công ty mua chuộc làm chuyện sai trái và thuyết phục họ cải tà quy chính có kết quả.

Nhiều luật sư cho rằng phải đưa chuyện này ra ngành tư pháp với phiên tòa công khai quang minh, bị cáo là các Công ty nhận dựng BOT và các quan chức bị mua chuộc. Nhà luật học Trần Quốc Thuận (cộng sản) mạnh dạn ngay thẳng cho rằng vấn đề các BOT có thể trở thành « đại án », khi xâm phạm cuộc sống của nhân dân đông đảo, chi phí lên đến 84.000 tỷ đồng, rất cần truy tố theo luật.

Bà Chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cùng một số đại biểu quốc hội yêu cầu các đại biểu các tỉnh có các trạm BOT cần nghiên cứu kỹ các BOT ở địa phương mình tìm hiểu ý dân để góp phần giải quyết đúng đắn.

Cũng theo hướng đó, Tổng kiểm toán Nhà nước, Hồ Đức Phớc cho biết trong năm 2018 sẽ tiến hành tổng kiểm toán các trạm BOT ở Đồng Nai, Lâm Đồng, Uông Bí, Việt Trì, Đèo Cả… để báo cáo chính phủ, giải quyết sau BOT Cai Lậy.

Trong khi đó, ngành công an Tiền Giang vẫn lên tiếng dọa điều tra truy tố một số lái xe về tội gây mất trật tự, cản trở giao thông, nhưng anh em không nao núng vì sai lầm khởi đầu là do các Công ty BOT gây nên.

Một kinh nghiệm đặc sắc là sau 5 ngày đêm đầu tháng 12 đấu tranh quyết liệt, đông đảo dân địa phương đổ ra đường – đông gấp đôi lực lượng công an và bọn du côn – từng nhóm, từng nhóm công an cảm thấy đuối lý bỏ đi, rút lui, để rồi chỉ còn vài chục anh lọt thỏm trơ trọi giữa quần chúng đầy khí thế, theo tường thuật của báo Tuổi trẻ.

Câu chuyện BOT còn dai dẳng với ý định 1 tháng nữa sẽ giải quyết xong vụ BOT Cai Lậy, nhưng còn 87 BOT khác trải dài trong cả nước thì sẽ ra sao? Cuộc đấu tranh đang mở rộng.

Nếu kể từ phía Bắc, có BOT Lào Cai, BOT Hải Phòng, BOT Pháp Văn, Cầu Giẽ ở Hà Nội, BOT Tào Xuyên/Thanh Hóa, BOT Hoàng Mai, Bến Thủy/Nghệ An, các BOT Hải Vân, Đèo Ngang, các BOT Tư Nghĩa, Quy Nhơn, các BOT Liên Khương, Đèo Prenn ở Đà Lạt, các BOT Cổ Chiên, Bạc Liêu… đều có vấn đề phải giải quyết, nhân dân các nơi nói trên cũng lên tiếng phàn nàn về vấn nạn BOT. Người dân cho rằng các trạm BOT ngày nay không khác gì bọn thảo khấu hung hãn xa xưa chặn đường cái quan để đòi tiền mãi lộ!

Thắng lợi BOT Cai Lậy mở ra một cuộc đấu tranh rất rộng lớn, hoành tráng, chống lại thái độ khinh dân, coi dân là bèo BỌT!

Quốc hội châu Âu đòi Việt Nam trả tự do cho các nhà báo công dân

RFA
2017-12-14
 
Quốc hội Liên minh  Châu Âu thông qua nghị quyết (hình trái), nhà báo Nguyễn Văn Hóa tại tòa(hình phải)

Quốc hội Liên minh Châu Âu thông qua nghị quyết (hình trái), nhà báo Nguyễn Văn Hóa tại tòa(hình phải)

 RSF
 

Quốc hội Liên minh Châu Âu hôm 13 tháng 12 đã thông qua một nghị quyết khẩn cấp lên án chính phủ Việt Nam về các hành động đàn áp tư do thông tin, và yêu cầu Việt Nam phải trả tự do cho toàn bộ các nhà báo công dân.

Nghị quyết của Quốc hội Liên minh Châu Âu bày tỏ quan ngại về sự gia tăng những vụ bắt bớ và kết án những nhà báo công dân thời gian qua ở Việt Nam. Nghị quyết cho rằng những hành động xách nhiễu về thể xác và tâm lý cũng như các biện pháp giám sát ngang nhiên và xách nhiễu các luật sư, người thân và người chủ công ty của các bloggers đã vẽ lên một bức tranh đáng lên án ở Việt Nam.

Nghị quyết cũng kêu gọi Việt Nam ngay lập tức phải trả tự do vô điều kiện cho nhà báo công dân Nguyễn Văn Hóa người vừa bị kết án tù 7 năm hôm 27/11 vừa qua với cáo buộc tội tuyên truyền chống nhà nước theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

Quốc hội Liên minh châu Âu thúc giục Việt Nam phải sửa đổi các điều 88 và 79 trong Bộ Luật hình sự vốn bị coi là vi phạm nhân quyền.

Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) hôm 14/12 đã ra thông cáo ca ngợi bước đi mới của Quốc hội châu  Âu, và thúc giục EU phải ra điều kiện về nhân quyền với Việt Nam trước khi thông qua Hiệp định Tự do Thương mại.

Theo RSF, trong vòng năm qua đã có ít nhất 25 bloggers Việt Nam bị bắt giữ hoặc trục xuất khỏi đất nước.

Báo cáo về Tự do báo chí Thế giới 2017 của RSF xếp Việt Nam vào thứ 175 trong số 180 nước, tức không có tự do báo chí

“Côn đồ” tấn công giáo xứ Đông Kiều, bắn bị thương một thầy giáo

Tiến Thiện
2017-12-14
 

Thánh lễ tại giáo xứ Đông Kiều ngày 14/12/2017

Thánh lễ tại giáo xứ Đông Kiều ngày 14/12/2017

 Courtesy FB Thanh Niên Công Giáo
 

Từ Nghệ An, người dân giáo xứ Đông Kiều lên tiếng tố cáo bị một số “côn đồ” hành hung vì trang trí hang đá Noel. Một thầy giáo đã bị bắn vào đầu gây thương tích đang phải điều trị.

Sự việc xảy ra tại giáo xứ Đông Kiều, thuộc xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An vào khoảng 8 giờ tối ngày 13/12/2017.

Chị Trần Thị Oanh, người tại địa phương, chứng kiến sự việc cho biết có mấy nhóm người lạ mặt xông vào khu vực gần nhà thờ giáo xứ Đông Kiều chặt phá các dàn bóng đèn trang trí Noel và tấn công người dân nơi đây.

Nạn nhân bị họ chém là anh Thuận.

Chị Oanh kể lại: “Anh ấy vừa đến ngõ nhà em thì phát hiện hai người đang chặt chém các dàn bóng nháy. Anh ấy dừng xe lại và nói họ thì bị chúng dùng dao chém vào tay anh bị thương, bị chảy máu. Côn đồ còn dùng dao chém vào xe máy của anh ấy. Xe bị bể đèn và bể đàng trước xe. Anh liền chạy vào nhà em khi đó con nít đang tập múa nơi sân gây nên cảnh náo loạn. Anh ấy nói với bố em, khi em chạy ra thì chúng bỏ chạy rồi.”

Không chỉ đập phá, những người này còn sử dụng vũ khí gây sát thương và cả súng để hành sự.

Thầy giáo Liên là nạn nhân tiếp theo khi bị bắn vào đầu.

Chị Oanh tường thuật: “Thầy Liên chỗ làng em, vừa nghe tin chúng chặt đèn liền chạy ra. Thầy bị chúng cầm súng hơi tự chế, bắn vào đầu chảy máu. Hiện tại thì đang ở trạm y tế để băng bó vết thương.”

Những diễn biến này xảy ra khi người dân đang đọc kinh liên gia. Khi trở về thì họ phát hiện ra sự việc. Người dân đã hô hoán lên khi chứng kiến sự việc và gây chấn động xứ đạo trong đêm.

Người dân cũng cho biết những thanh niên này vào khoảng 7:30 đã đến khu vực gần nhà thờ, đòi vào một nhà có đạo để uống rượu. Nhưng vì nhà chỉ có trẻ con nên chủ không cho vào.

Vụ tấn công này được giáo dân Đông Kiều cho là có liên quan việc sáng cùng ngày công an xã Diễn Mỹ và huyện Diễn Châu đã đến ngăn cản các giáo dân ngưng không được dựng hang đá đón Giáng Sinh nơi khuôn viên nhà thờ xứ.

Chị Trần Thị Oanh nói có khoảng 20 công an mặc sắc phục và thường phục đến đọc biên bản và yêu cầu trong vòng 24 giờ nếu không tháo dỡ thì họ sẽ cưỡng chế thi hành.

Chị nói: “Khoảng 20 người cả trai lẫn gái đến. Họ đọc cái giấy nói trong 24 giờ nếu giáo xứ Đông Kiều không gỡ hang đá ra thì sẽ lập biên bản. Và cho rằng giáo xứ Đông Kiều xây dựng trái phép. Người đọc là anh Nguyễn Công Tứ, trưởng đoàn ở xã Diễn Mỹ hay huyện gì đó.”

Người dân đã phản ứng lại việc làm này của nhà cầm quyền vì đây là đất đã được người dân hiến cho giáo xứ và việc làm hang đá Noel thì không vi phạm điều nào cả.

Người dân cho biết công an đã to tiếng quát nạt và giơ súng lên dọa người dân.

Một cư  dân địa phương khác giấu tên kể lại: “Khi chúng em đang tập múa, thấy họ lên tiếp thì chúng em hét lên: vơ làng nước ơi. Chúng em tính chạy đi lên để kêu người dân thì hắn (công an) giơ súng lên để dọa.”

Chúng tôi đã liên hệ điện thoại với anh Thuận và thầy giáo Liên, cũng như công an xã Diễn Mỹ nhưng không có ai trả lời máy.

Cư dân địa phương cũng cho biết liên tiếp thời gian gần đây giáo xứ Đông Kiều và cả linh mục quản xứ bị một nhóm người được cho là thuộc Hội Cờ Đỏ sách nhiễu, đe dọa.

Từ ngày 1 đến 20 tháng 9 vừa qua, tư gia và cơ sở kinh doanh của nhiều gia đình bị côn đồ ném đá, phá hoại tài sản, dùng súng tấn công.

Ngày 20 tháng 9, Linh mục quản xứ Nguyễn Ngọc Ngữ và linh mục Ngô Xuân Kế đã bị hàng trăm người lạ mặt vây lại và xông vào đòi đánh ngay trước cổng ủy ban nhân dân huyện.

Vào ngày 20 tháng 9, những đoàn thể tại xã Diễn Mỹ còn mang cờ đỏ sao vàng, băng rôn, khẩu hiệu đi vào khu vực quanh nhà thờ Đông Kiều gây rối và đòi trục xuất linh mục quản xứ Nguyễn Ngọc Ngữ ra khỏi xã Diễn Mỹ. Những người này còn có nhiều hành vi báng bổ tôn giáo. Họ dùng gạch đá, gậy gộc đạp phá ảnh tượng thánh, đập tượng Đức Mẹ Maria và dùng súng bắn vào bàn thờ của người dân.

Ngay sau những diễn biến này, trên một số trang báo điện tử và mạng xã hội có bài cho rằng những hành động này là phản ứng tự phát của người dân chứ không phải là do nhà cầm quyền chủ ý gây ra.

Trang Thông Tin Chống Phản Động viết “Linh mục Nguyễn Ngọc Ngữ, chánh xứ Đông Kiều thường xuyên có những hành động kích động giáo dân dựng biểu ngữ, lấn chiếm đất công xây dựng trái phép, phát ngôn tục tĩu… đã bị người dân nơi đây dạy cho một bài học.”

Linh mục đoàn giáo hạt Đông Tháp nơi có giáo xứ Đông Kiều đã ra thông cáo phản đối những hành vi vi phạm pháp luật và quyền tự do tôn giáo của người dân và linh mục nơi đây.

So với 800 tỷ của anh Thăng thì bỏ bẻm với anh chàng này nhé !

 
 

So với 800 tỷ của anh Thăng thì bỏ bẻm với anh chàng này nhé !
——————
– Từ năm 2006-2011, Tập đoàn Cao su VN (VRG) và một số đơn vị thành viên đã đầu tư nhiều khoản kiểu “đốt tiền” vào các lĩnh vực ngoài ngành nghề chính và công ty “sân sau” của một số lãnh đạo tập đoàn; cụ thể họ đã đốt 8.300 tỉ đồng.

TTO – Từ năm 2006-2011, Tập đoàn Cao su VN (VRG) và một số đơn vị thành viên đã đầu tư nhiều khoản kiểu “đốt tiền” vào các lĩnh vực ngoài ngành nghề chính và công ty “sân sau” của một số lãnh đạo tập đoàn; cụ thể họ đã đ�…
TUOITRE.VN
 

Gần nửa dân số Việt Nam mang vi khuẩn lao

Gần nửa dân số Việt Nam mang vi khuẩn lao


Việt Nam đứng thứ 15 trong số các quốc gia có gánh nặng bệnh lao cao nhất toàn cầu, theo Tổ chức Y tế Thế giới.
Việt Nam đứng thứ 15 trong số các quốc gia có gánh nặng bệnh lao cao nhất toàn cầu, theo Tổ chức Y tế Thế giới.

Khoảng 44% dân số Việt Nam mang vi khuẩn lao trong cơ thể. Trong số này, ước lượng 126.000 người mắc bệnh lao mỗi năm, theo một phúc trình mới được đưa ra hôm 13/12.

Trang mạng zing.vn dẫn lời Giám đốc Bệnh viện Phổi Trung ương Nguyễn Viết Nhung, cho biết trong số những ca mắc lao hàng năm, có khoảng 105.000 – 106.000 người bệnh, 20.000 người khác không được phát hiện vì nhiều lý do, trong đó có nguyên nhân giấu bệnh vì tâm lý xã hội và nhu cầu kiếm sống.

Việt Nam đặt mục tiêu giảm 30% tỷ lệ mắc lao và giảm 40% tỷ lệ tử vong do bệnh lao trong giai đoạn từ năm 2015 – 2020.

Theo Bệnh viện Phổi trung ương, hiện số người người mắc bệnh lao tại Việt Nam đang giảm từ 5%-6% mỗi năm. Từ năm 2015-2016, số người chết vì bệnh lao giảm 3.000 người nhờ phát hiện sớm và điều trị. Trước đó, trung bình mỗi năm tại Việt Nam có khoảng 17.000 người chết vì bệnh lao.

Năm 2009, Việt Nam bắt đầu chương trình điều trị lao đa kháng thuốc. Tính đến nay đã có khoảng 11.000 ca bệnh lao đa kháng thuốc được điều trị, đạt tỷ lệ thành công hơn 70%, cao hơn tỷ lệ 54% của thế giới.

Hiện Việt Nam đang đặt mục tiêu chấm dứt bệnh lao vào năm 2030. Tuy nhiên theo Bệnh viện Phổi Trung ương, để đạt mục tiêu này, Việt Nam cần đẩy mạnh hoạt động y tế tuyến cơ sở để phát hiện lao sớm, đồng thời phải có nguồn tài chính ổn định để hỗ trợ bệnh nhân lao.

Trong khi việc chẩn đoán và điều trị được bảo hiểm y tế chi trả, bệnh nhân mắc lao vẫn phải mất các khoản phí tổn khác như nằm viện, bổ sung dưỡng chất trong thời gian điều trị… tổng cộng có thể lên tới khoản phí tương đương một năm thu nhập bình quân tại Việt Nam, theo Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ.

Hồ Duy Hải phải chết thay cho cháu của Trương Mỹ Hoa, nguyên Phó chủ tịch nước?

 

Hồ Duy Hải phải chết thay cho cháu của Trương Mỹ Hoa, nguyên Phó chủ tịch nước?

Ngoc Nhi Nguyen(facebook) – Qua 2 bài viết trước về Viện trưởng Viện kiểm sát và Thẩm phán tòa án Long An , hẳn mọi người đã thấy vụ án không chỉ là oan sai , mà còn là 1 vụ thí mạng người chết thế cho 1 tên sát nhân con ông cháu cha nữa !Vậy tên sát nhân con ông cháu cha đó là ai vậy ? Xin thưa theo thông tin của 1 số phóng viên đi theo điều tra vụ án , thì đó chính là cháu của bà Trương Mỹ Hoa , nguyên Phó chủ tịch nước , người đứng đầu gia tộc giàu có nhất Việt Nam , gia tộc họ Trương ở Tiền Giang , cũng là sở hữu chủ của tập đoàn khủng nhất và cũng bí hiểm nhất Việt Nam đó là Vạn Thịnh Phát !

Gia tộc này có 3 anh em là bà Trương Mỹ Hoa , Trương Mỹ Lan và Trương Chí Trung . Bà Trương Mỹ Hoa là lá chắn đứng trong bộ chính trị cao chót vót ở chức vụ Phó chủ tịch nước , 1 tay che trời bao che cho em gái và em trai làm giàu qua tập đoàn Vạn Thịnh Phát này . Không ai biết rõ tổng số tài sản của gia tộc họ Trương là bao nhiêu nhưng chỉ nhìn cô cháu gái của bà Hoa , con gái ông Trung là Trương Huệ Vân là đã đủ chóng mặt ! Cô cháu gái Huệ Vân có tài sản 500 tỷ , mẹ cô có tài sản 700 tỷ , riêng 2 mẹ con thôi đã có 1200 tỷ đồng !!

Kể sơ sơ MỘT tài sản của gia tộc này là tòa nhà chọc trời Times Squares ở ngay trung tâm Saigon , đã đáng giá 2.600 tỷ rồi !! Trị giá và độ siêu hoành tráng của tòa nhà này đã khiến cho các công ty xây dựng của Mỹ phải sửng sốt ! Bà Trương Mỹ Lan từng dính líu vào vụ án tham nhũng của Dương Chí Dũng , kết cục là Dũng bị xử tử hình , còn bà Lan thì tiếp tục phây phây !

Còn thêm cậu cháu quý tử của gia tộc này lại là 1 tên sát nhân giết người cắt cổ 2 cô gái không gớm tay !!!

Sau khi 2 cô gái xinh đẹp ở Cầu Voi bị giết , 23 người bị công an bắt câu lưu điều tra , nhưng sau đó đã thả hết mà không lưu bất cứ 1 cung từ nào . Theo Nhi suy đoán , thì 23 người này đã khai ra rằng 2 cô gái xấu số đó quen biết và có qua lại tình cảm với cậu quý tử của gia tộc họ Trương . Nhà báo Thủy Cúc , cựu phóng viên báo Tuổi Trẻ , phóng viên Hữu Danh của báo Lao Động và 1 số phóng viên của báo Công an , dò tìm theo manh mối quan hệ tình cảm của 2 cô gái này thì đã dò ra tông tích của kẻ sát nhân thật sự . Nhưng ngay sau đó các phóng viên này bị kỷ luật , bị đuổi việc hoặc bị đe dọa phải im miệng !!

Bây giờ thì các bạn đã hiểu tại sao LS Trần Văn Tạo , nguyên là phó giám đốc công an thành phố HCM , lại hết lòng đứng ra bào chữa cho Hồ Duy Hải , khiến cho Nguyễn Hòa Bình phải chùn tay ký giấy tạm hoãn tử hình Hải vào tháng 12 năm ngoái rồi chứ ? Đó là vì chính phóng viên của báo Công an đã biết sự thật ai là hung thủ và báo cáo lại cho ông nghe !

Thế nhưng thế lực và tiền của của gia tộc này quá lớn . LS Tạo cũng không cứu nổi , nên 2 ông Trương Hòa Bình và Nguyễn Hòa Bình vẫn lại thản nhiên tuyên bố Hải có tội phải bị tử hình , và còn gấp rút muốn thi hành án mau mau để bịt mọi đầu mối và cho chìm xuồng , để bịt luôn miệng của dư luận !!

Nhưng lưới trời lồng lộng , hồn oan của 2 cô gái chắc chắn không muốn thấy kẻ giết mình 1 cách tàn nhẫn lại có thể ung dung tiêu diêu ngoài vòng pháp luật , nên dư luận lại 1 lần nữa dậy lên , bà Trần Thị Nga , ủy viên ban Tư Pháp lại 1 lần nữa cố gắng cứu người bị oan , và cho cơ hội đem thân thế kẻ sát nhân ra ánh sáng .

Nếu phen này vẫn không cứu được Hải , thì còn 1 nhân vật có thể cứu được , đó chính là Tổng thống Obama của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ !!

Ngoc Nhi Nguyen

đây chính là lý do vì sao thân nhân của Hồ Duy Hải 8 năm trời dòng dã đi khiếu kiện kêu oan cho Hải từ bắc chí Nam mà bọn quan tham độc ác chúng không dám điều tra xét xử lại theo thủ tục Giám đốc thẩm vụ án oan này.

 

TRIỆU CHỨNG MEGALOMANIA – CĂN BỆNH HOANG TƯỞNG CỦA LÃNH ĐẠO VN

From:    Trần Bang added 2 new photos.
 

TRIỆU CHỨNG MEGALOMANIA – CĂN BỆNH HOANG TƯỞNG CỦA LÃNH ĐẠO VN 
[Phuong Thơ, Tạp Chí Kinh tế – Tài chính – Chứng khoán]

Trong hồ sơ bài báo này: http://vietnamnet.vn/…/thu-tuong-moi-dong-von-dau-tu-chinh-… có vẻ nền kinh tế VN mà ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phác thảo không có một vết đen nào mà toàn là màu hồng.

Đó là triệu chứng rất đáng lo ngại cho VN. Không hiểu làm sao mà kết quả tăng trưởng kinh tế của VN năm 2017 ước đạt gần 220 tỷ USD. Tức là vượt kế hoạch chỉ tiêu đề ra cho tăng trưởng kinh tế năm 2017 đạt mức 6,7%. Tức là nền kinh tế VN tăng đã làm tăng thêm 17 tỷ USD so với năm 2016. Và 13 chỉ tiêu đề ra nhưng chưa hết năm đã chốt sổ vượt kế hoạch 13/13 chỉ tiêu kế hoạch. Rồi dự kiến năm 2020 nền kinh tế VN có giá trị GDP 300 tỷ $, tức là từ nay cho tới năm 2020 thì mỗi năm GDP của VN sẽ tăng trung bình hơn một chút 26,7 tỷ $.

Đúng là triệu chứng “mégalomane”, hay megalomania. Đó là triệu chứng mơ chuyện vĩ đại, hay căn bệnh hoang tưởng,….

Trước hết tôi giải thích và phân tích hồ sơ bài báo này mà ai cũng thấy ra. Nền kinh tế VN qua 20 năm, GDP chỉ có tăng chứ không giảm, dù đã gánh 3 đợt khủng hoảng. Tức là quốc tế ai cũng thấy rõ ra là cái GDP của VN là ảo tưởng sai lệch. Vì các nước khác ở Đông Nam Á trong thời gian ấy họ có trung bình khoảng 4 đợt suy yếu GDP, tức kinh tế không tăng mà sút giảm, và sau ấy tăng trưởng lại, do những sóng gió suy trầm kinh tế.

Chẳng hạn Malaysia, nếu tính cả từ giai đoạn năm 1997-2016 thì quốc gia này có 4 đợt suy trầm kinh tế, đó là năm 1997-1998, đó là năm 2000-2001, đó là năm 2014-2015, và năm 2015-2016, tức là GDP kinh tế không tăng mà lại sụt giảm. Chẳng hạn gần đây nhất là là năm 2014 thì GDP của Malaysia ở mức cao nhất là 338 tỷ $ thì năm 2015 sụt giảm còn 296 tỷ $ cộng thêm 283 triệu $, năm 2016 thì đứng yên tại chỗ là vẩn ở con số 296 tỷ $ cộng thêm 359 triệu $, một số quốc gia khác tại Á châu cũng vậy.

Đó là bởi vì các quốc gia này họ không có kế hoạch chỉ tiêu tăng trưởng GDP kinh tế đề ra, vì nó là cái gì đó quá cao siêu. Các nước có nền kinh tế mạnh nhất địa cầu và có hệ thống tài chính hay thống kê cả mấy thế kỷ nay như Mỹ, Anh, Nhật, và nhiều nước Âu châu thì họ chỉ đề ra chỉ tiêu trong phân tích kinh tế như tỷ lệ người thất nghiệp bao nhiêu phần trăm, rồi phóng to ra như chỉ tiêu lạm phát đề ra, rồi các vấn đề về theo dõi lãi suất, và chuyên môn nữa là dự báo giá cả hàng hóa và lạm phát trong mục tiêu tối thiểu 6 tháng để theo dõi hồ sơ tăng trưởng kinh tế, họ đặt nặng vấn đề về tỷ lệ thất nghiệp bao nhiêu phần trăm, và mục tiêu bảo vệ giá cả và tỷ giá đồng bạc như thế nào, để phát triển kinh tế mà không để đồng tiền sụt giá quá nặng, vì nó sẽ làm giảm giá tài sản của người dân, họ phân vĩ mô kinh tế đầy màu đen, là phân tích rủi ro nền kinh tế phải đối mặt trong dự tính tăng trưởng kinh tế, khoảng chu kỳ 2 quý thôi, rồi dự báo điều chỉnh các vấn đề mà kinh tế gặp phải.

Vậy mà mục tiêu ấy chả bao giờ đạt được như ý muốn, và có lẽ duy nhất ở VN hiện nay là quốc gia có tài dự báo và tiên báo chính xác cao độ về chỉ tiêu và mục tiêu đề ra.

Kết cục cũng trong hồ sơ bài báo này, những ông lãnh đạo nào của VN cũng vậy là quanh năm họ đều ca ngợi mức tín nhiệm của hệ thống ngân hàng và cả hệ thống tín nhiệm trái phiếu chính phủ thuộc hạng tốt là liên tục được các cơ quan đánh giá tín dụng như Standard & Poor’s, Moody’s,… đánh giá cao và điểm tín dụng tăng chứ không giảm.

Tôi giật mình vì những ông Thủ tướng VN họ ngồi ở cái đáy giếng ngó lên trời thì chỉ thấy cái vòng tròn trên mặt giếng mà cứ ngỡ là mặt Trăng hay mặt Trời ở trên cao. Vì thực tế mức tín nhiệm của hệ thống ngân hàng VN hiện nay là cực kỳ rác, là rất rủi ro, và chỉ cao hơn hệ thống ngân hàng còn ngập nợ của xứ Argentina một chút thôi.

Trong khi mức tín nhiệm khả tín đáng tin cậy nhất của chính phủ VN trong 20 năm qua là nó không tăng mà còn sụt giảm. Cụ thể năm năm 1997, Moody’s đã đánh giá rất cao mức tín nhiệm của VN ở cấp Ba và còn khen tặng kèm cụm từ “stable”, tức là “ổn định”, vậy mà hiện nay cơ quan này vẫn chỉ dành cho VN ở cấp B1 (tích cực). Nó chỉ tương ứng cấp B+ (tích cực). Tức là kém xa cấp Ba xưa kia mà VN đã đạt được. Có lẽ VN cần phải đi qua BB- (tiêu cực), BB- (ổn định) thì mới bằng cấp tín nhiệm của năm 1997 mà Moody’s dành cho VN.

Trở lại hồ sơ kinh tế của VN, có lẽ mục tiêu quý 4 của năm 2017 của quốc gia này phải tăng 7,31% mới đạt mục tiêu tăng trưởng, và nói như ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thì có lẽ GDP quý 4 ấy sẽ trên mức 7,31%, mà dự báo ấy được tiên báo cả trước tháng 9/2017. Khốn nỗi nó vẫn không được điều chỉnh khi mà giai đoạn đó cho gần hết quý 4/2017 này thì ở VN lãnh nhiều đòn thảm họa thiên tai trên diện rộng rất nặng nề là thiệt hại nhân mạng, nhà cửa, mùa màng sản xuất nông nghiệp, rồi chăn nuôi,…của nhiều tỉnh gần như mất trắng điêu đứng vì bão lụt kinh hoàng cả mấy chục năm đổ lại.

Như vậy thì làm sao tìm ra con số tăng trưởng GDP như lập trình của cái máy tính chạy phần mềm được cài sẵn rồi nhỉ, vì muốn khôi phục lại sản xuất thì phải mất một thời gian dài đáng kể để nhiều triệu dân bị bão lụt ấy họ mới đầu tư lại sản xuất khi còn phải xin giãn/dãn nợ ngân hàng và cần xin trợ giúp trái cấp vốn thì cũng phải mất ít nhất 2 tháng thẩm định thì người ta mới có kế hoạch đầu tư khôi phục trở lại cho sản xuất nông nghiệp thì GDP về lĩnh vực nông nghiệp là phải sụt giảm chứ không thể tăng được. Thật phẫn nộ vì những người lãnh đạo kiểu này. Họ chỉ duy ý chí con số tăng trưởng GDP cao để lấy tín nhiệm cao thì rất đáng ngại.

Vấn đề khá chuyên môn khác là trong những giai đoạn VN đạt thành tích tăng trưởng kinh tế ấy thì quốc gia này chủ yếu dựa vào đầu tư lớn lao và tăng trưởng tín dụng cao, nên bây giờ quốc gia này có chuyện quái đản là từ tháng 11/1997 thì tỷ giá hối đoái đồng tiền VND trung bình duy trì ở mức 12.300 VND = 1 USD thì sau 20 năm ấy thì bây giờ mức giá gần 22.700 VND = 1 USD, và VN hiện nay là quốc gia có đồng bạc mệnh giá tới 500.000 VND, nó to lớn hơn cả tờ trái phiếu thì quả là bất lợi khi các nhà phân tích kinh tế giàu kinh nghiệm nhìn vào thì họ lại chỉ theo dõi thành tích lạm phát và mất giá của đồng tiền rồi bỏ chạy là không phân tích vĩ mô của nền kinh tế nữa. Nó rất bất tiện, và thiệt thòi cho VN, có lẽ họ nên làm thế nào để ấn định lại đồng tiền VND này, vì mệnh giá của nó quá lớn.

Chuyện thứ nữa rủi ro tăng nợ của VN bây giờ quá cao so với thực lực sản xuất của GDP, vì khoản nợ ghi nhận của chính phủ so với GDP năm 2016 đã lên tới mức 62,40% thì rất nguy hiểm nếu nó tăng thêm ngưỡng cảnh báo rủi ro cao độ là 67%. Với mức nợ quan trọng ấy là 62,40% so với GDP và nó còn tăng nữa thì về dài nền kinh tế này đi vào hướng trả nợ là nền kinh tế sản xuất ra bao nhiêu thì dành tiền trả lãi và trả nợ, và điều tất nhiên nó sẽ bớt xén đi cho đầu tư kinh tế thì tất nhiên cái GDP nó sẽ có chiều hướng sụt giảm chứ không thể tăng nữa được.

(*) Chính phủ VN nên giảm nợ và giảm nhiệt nền kinh tế xuống, bởi lẽ nền kinh tế say sưa đầu tư nợ vào cái GDP thì về triệu chứng dễ thấy ra là về dài chi phí lợi suất trái phiếu và lãi suất sẽ tăng cao, nó bào mòn mọi thứ thành tích kinh tế của quốc gia này về con số không, và gánh nặng thuế má của người dân càng cao.

Nguồn: Phuong Thơ-Tạp Chí Kinh tế, Tài chính, Chứng khoán’s blog

( Copy FB Lm Lê Ngọc Thanh )

THỜI ĐẠI RỰC RỠ: TRẺ EM ĂN LÁ CÂY MÀ SỐNG

 
 
Cat Bui shared Ngọc Tuyên‘s post.
 
 
Image may contain: house, outdoor and nature
Image may contain: house, outdoor and nature
Ngọc Tuyên added 2 photos and a video.

 

THỜI ĐẠI RỰC RỠ: TRẺ EM ĂN LÁ CÂY MÀ SỐNG

Bác Tuyên nghĩ rằng, đảng và nhà nước ta nên tiến hành xây ngay một tượng đài 999 tỷ ở Tân Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình. Như vậy, sẽ vừa phát triển kinh tế địa phương, đồng thời còn giúp các em không phải ăn lá cây mà sống, ngắm tượng đài sẽ no….!
………………..

“Đúng là người ăn không hết kẻ mần không ra!?

Trong chuyến công tác lên xã miền núi Tân Trạch( huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình), thấy các cháu tộc người Arem đang ăn cái gì đó mà rất ngon lành.Tôi tò mò đến hỏi, bữa trưa sao các cháu không ăn cơm mà ăn cái chi mà ngon thế? Mấy cháu chỉ cười… Té ra, mấy cháu ăn lá chấm muối đâm, mà sao ăn ngấu nghiến một cách ngon lành… Thấy vậy tôi lại hỏi, sao bữa trưa không ăn cơm mà ăn lá vậy? Mấy cháu trả lời rất e thẹn, vì …không còn chi ăn… Tôi hỏi lá đó là lá gì? Mấy cháu trả lời là mấy cháu không biết…

Khi tìm hiểu ra mới biết, người dân nơi đây đang còn đói khổ, một ngày chỉ ăn hai bữa (bữa sáng 7h và bữa chiều 15h). Một người cán bộ có tâm ở đó cho biết, ăn ngày hai bữa mà mỗi bữa ăn bà con đã rất không gì để ăn, chỉ cơm và muối còn rau rừng tự kiếm… Có một chị người đồng bào nói với tôi, Tết nay không có cái gì ăn cả, Nhà nước cho gì thì ăn nấy, chỉ mong có cho tiền để mua thịt và cá để ăn Tết…

Khó khăn chồng chất, khi cơn bão số 10 ngày 15/9 đi qua Quảng Bình, đã làm cho nhà của bà con tốc mái, mùa màng mất trắng…
Tết sắp đến, bà con nơi đây chỉ trông chờ vào sự hỗ trợ của chính quyền và tấm lòng của các nhà hảo tâm…. thì may ra mới có cái gọi là Tết!”

(Bài, clip: Fber Hoàng Oanh Võ)

Cuộc sống trong trại cai nghiện ở Việt Nam hoàn toàn không có nhân quyền.

Chuong Tieng shared Amy Truc Tran‘s post.
 
 
 
Image may contain: 4 people, text and outdoor
Amy Truc TranFollow

 

Cuộc sống trong trại cai nghiện ở Việt Nam hoàn toàn không có nhân quyền. Một người cai nghiện 50 tuổi ở Hà Nội nói như vậy với nhật báo Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng của Hong Kong trong số ra hôm Thứ Hai 11 tháng 12.

Tờ báo ghi nhận từ năm 2014 đến 2016, hơn 65,000 người nghiện đã ra vào các trung tâm cai nghiện ở Việt Nam. Họ gồm những người bị cảnh sát bắt đưa vào trại cũng như những người được thân nhân gửi vào. Hầu hết ở trong trại cai nghiện 1 hoặc 2 năm, đôi khi tới 4 năm nếu bị cho là cai nghiện chưa tốt.

Trong trại, người cai nghiện thường phải làm lao động mỗi ngày, xem như một hình thức trị liệu. Các hoạt động của họ gồm từ tước vỏ hạt điều cho tới may quần áo thể thao cho những nhãn hiệu Âu châu. Theo thống kê chính thức, có tới 80% số người rời trại mắc nghiện trở lại.

Nhiều tổ chức nhân quyền cáo buộc các giới chức trung tâm cai nghiện ăn chặn tiền lương của người cai nghiện, hoặc bỏ túi những khoản lệ phí do gia đình người nghiện chi trả. Các tổ chức cũng xác định người cai nghiện đang bị giam giữ ngoài ý muốn.

Ông Richard Pearshouse thuộc tổ chức Human Rights Watch nói rằng, các trung tâm này là một thất bại về điều trị cai nghiện, nhưng cực kỳ thành công trong việc tạo ra tiền cho các giới chức chính phủ điều hành các trung tâm.

Các chuyên gia cũng chỉ ra rằng, trong khi nhiều trung tâm tương tự đang hiện hữu ở khắp Châu Á, Việt Nam nổi bật vì số lượng trung tâm và khoảng thời gian mà người cai nghiện bị giữ trong đó.

Huy Lam / SBTN