Lo âu vì ngân hàng được phép phá sản

2018-01-25   
 

Nhân viên tại một ngân hàng thương mại tại Hà Nội, ngày 19 tháng 12 năm 2011. (Ảnh minh họa)

Nhân viên tại một ngân hàng thương mại tại Hà Nội, ngày 19 tháng 12 năm 2011. (Ảnh minh họa)

 AFP

‘Luật các tổ chức tín dụng’ sửa đổi bắt đầu có hiệu lực từ ngày 15/01/2018 cho phép ngân hàng chọn phương án phá sản. Đây là một trong những hình thức mà chính phủ Việt Nam nói nhằm tái cơ cấu các ngân hàng bị cho là yếu kém. Người dân nghĩ gì về luật đó?

Nỗi lo tiền gửi ngân hàng

Các ngân hàng ở Việt Nam trong thời gian qua gặp nhiều tai tiếng, cụ thể như vụ 17 sổ tiết kiệm hơn 400 tỷ “bốc hơi’ sau 5 năm gửi tại Oceanbank, 32 tỷ đồng trong sổ tiết kiệm biến mất tại BIDV, bị mất gần 800 triệu trong tài khoản của VietinBank… Nguyên nhân hầu hết đều chưa có kết luận rõ ràng.

“Chị có hay xem báo đài, thì cũng thấy có một số ngân hàng người dân gửi vào trường hợp cách đây 2 tháng có chị gửi bên một ngân hàng cũng uy tín, cũng lớn lắm mà mất hai mươi mấy tỉ không rõ nguyên nhân thì mình cũng hoang mang lo ngại. “

Vào khi những tin xấu về rủi ro khi gửi tiền tại ngân hàng khiến nhiều người quan ngại, thì nay thêm tin ngân hàng được phép phá sản. Mức qui định bồi thường tối đa cho người gửi tiền khi ngân hàng phá sản là 75 triệu đồng cũng khiến người dân hoang mang vì họ nghe nói người gửi 100 triệu cũng như người gửi 10 tỉ đồng cũng chỉ được bồi thường như nhau.

Một mặt thì nhà nước kêu là bảo hộ tiền gửi nhưng một mặt thì cho phép người ta phá sản như vậy thì rất là nguy hiểm.
– Người dân

“Cái đó rất là phi lý, một mặt thì nhà nước kêu là bảo hộ tiền gửi nhưng một mặt thì cho phép người ta phá sản như vậy thì rất là nguy hiểm. Thứ hai là hiện tại cái cơ chế kiểm soát của nhà nước đối với ngân hàng hiện nay rất lỏng lẻo. Ví dụ như vừa qua các ngân hàng, các vụ án chúng ta thấy được gì? Lúc đụng ra mới biết là các ngân hàng nó bị mất. Chứ ngoài ra mình không có cơ chế ngăn ngừa. Hệ thống thanh tra của ngân hàng không có hiệu quả. Vừa qua các vụ án chúng ta đã thấy rồi. Giờ nó kêu là nhà nước mua 0 đồng như vậy toàn bộ vốn ngân hàng cũng đã mất rồi chứ đừng nói là cái tiền gửi của ngân hàng. Mà gửi bao nhiêu cũng đền bù có 75 triệu.”

Như vậy cho dù người dân và các doanh nghiệp gửi tiền trăm hay tiền tỉ, mức bồi thường cào bằng này hết sức có lợi cho ngân hàng khi phá sản. Thiệt hại tất nhiên là phía người gửi, và nhất là với khách hàng có số tiền gửi lớn.

“Làm như vậy thì đâu có được. Tiền người ta gửi vô rồi nếu mà phá sản thì trả không hết một lần thì trả từ từ… Thí dụ người ta trả chậm hay gì đó nếu mà người ta không có đủ khả năng thì cũng phải ráng trả chậm cho những người đã gửi số tiền trong ngân hàng.”

Lâu nay, người đi vay nếu mất khả năng trả nợ thì sẽ bị ngân hàng áp dụng các biện pháp xử phạt như tăng lãi suất, phạt tiền, tịch thu và thanh lý tài sản của người đi vay với mục đích thu hồi lại số tiền gốc và lãi về cho ngân hàng. Trước tin chỉ được nhận mức bồi thường tối đa 75 triệu khi ngân hàng được cho phá sản khiến nhiều người nghĩ đến biện pháp rút tiền gửi.

“Nếu nghe thông tin như vậy thì người dân cũng phải rút thôi chứ làm sao mà để được. Nếu mà để lỡ lúc chờ phá sản rồi thì không rút được nữa.”

“Chắc chắn phải rút ra rồi tìm hiểu ngân hàng nào tin tưởng mới gửi.”

Tuy vậy, trong trường hợp chưa tìm ra kênh đầu tư cho khoản tiền của mình, thì gửi ngân hàng hưởng lãi suất tiếp tục là một giải pháp nhưng phải ‘chọn mặt gửi vàng’.

“Đầu tiên mình phải lựa ngân hàng có uy tín chút. Ví dụ bây giờ chúng ta chưa có kênh đầu tư nào hết thì tạm thời chúng ta phải gửi ngân hàng chứ giờ sao giờ. Ôm tiền ở nhà thì nó cũng vậy thôi.”

Nghe thông tin như vậy thì người dân cũng phải rút thôi chứ làm sao mà để được. Nếu mà để lỡ lúc chờ phá sản rồi thì không rút được nữa.
– Người dân

Để có được đánh giá chính xác về uy tín của một ngận hàng tại Việt Nam hiện nay cũng khá khó khăn; vì đối với các con số do ngân hàng công bố người dân cũng không có cách nào kiểm chứng những số liệu đó.

“Nói chung thì người ta gửi tiền vô thì ít người biết lắm. Có nhiều người chỉ biết gửi tiền lấy kì hạn, chứ có nhiều người ta cũng đâu biết là ngân hàng nó làm ăn ra sao.”

“Cái luật đó nó được thông qua thì cái quyền lợi của người gởi cần phải xem lại.”

Một số người dân cho rằng luật cho phá sản có được điểm tích cực là khiến các ngân hàng cần phải cố gắng hoàn thiện và phải làm sao chiếm được sự tin tưởng của các khách hàng.

“Mình sống ở đâu thì mình theo luật ở đó thôi. Nhưng mà bây giờ VN đã gia nhập WTO từ rất là lâu rồi và tham dự tất cả các định chế thương mại các thứ. Thì bây giờ luật cũng cho các ngân hàng nước ngoài vào rất là nhiều. Và nếu anh nhìn và nếu anh làm ngân hàng thì với anh đây là một cơ hội. Nếu như ngân hàng anh có thể cung cấp dịch vụ tốt hơn thì hoàn toàn anh có thể thu hút được khách hàng nhiều hơn, thì người dân cũng nhiều sự lựa chọn hơn. Không phải phụ thuộc vào một số ngân hàng, mọi người cứ nói ngân hàng nhà nước là an toàn, nhưng mà thực sự nó có an toàn thật hay không?  Nếu mà ngân hàng nước ngoài người ta cung cấp được dịch vụ tốt hơn như thế thì chắc chắn người ta sẽ lấy được khách hàng thôi.”

Đó cũng là điều mà nhiều người đang trông chờ; đặc biệt sau khi một loạt các quan chức ngân hàng đang phải ra tòa và chịu án về những khoản lỗ suốt thời gian qua.

CUỐI TUẦN, cười. .. chút chơi! Có một ” TRÁI LÝ ” nè Bạn ! ?

CUỐI TUẦN, cười. .. chút chơi! Có một ” TRÁI LÝ ” nè Bạn ! ?
Hổng biết vị Lãnh đạo nầy nói thiệt hay nói chơi, mà nhìn bộ mặt. .. tỉnh rụi! 
( Bạn biết là vị nào đây? ).
__________________
NOTICE TO FACEBOOK REVIEWER : The image of this article is borrowed on the Internet and the official newspaperes of the Government of Vietnam.

Image may contain: 1 person, eyeglasses
 

Ảnh hưởng Trung Quốc hạn chế dân chủ tại Việt Nam

Ảnh hưởng Trung Quốc hạn chế dân chủ tại Việt Nam

Mỹ Lan
RFA
2018-01-19 
 
Ông Arch Puddington

Ông Arch Puddington

 Courtesy Freedom House
 

Tổ chức Freedom House, trụ sở tại Hoa Kỳ, vào ngày 16 tháng một công bố phúc trình thường niên về dân chủ trên thế giới năm 2018. Theo đó Việt Nam lại bị xếp vào số quốc gia không có tự do. Theo tổ chức này, tại Việt Nam, quyền tự do được xếp hạng 6/7, trong đó hạng 7 là những quốc gia mất tự do nhất. Phóng viên Mỹ Lan của Đài Á Châu Tự Do đã có cuộc phỏng vấn ngắn với ông Arch Puddington, đại diện tổ chức Freedom House về vấn đề này.

Mỹ Lan: Theo báo cáo mới nhất của Freedom House về dân chủ trên toàn thế giới, Việt Nam lại tiếp tục nằm trong danh sách các nước không có tự do trong nhiều khía cạnh. Ông có thể cho chúng tôi biết thêm về bảng xếp hạng này?

Ông Arch Puddington: Về cơ bản, Việt Nam vẫn tiếp tục nằm trong số các quốc gia không có tự do. Chúng tôi đánh giá điều này dựa trên những tiêu chí liên quan đến các quyền tự do về chính trị, mức độ tham nhũng, cải cách dân chủ, tự do báo chí, tự do internet…Tại Việt Nam vẫn còn diễn ra những cuộc đàn áp dân chủ và báo chí thì bị kiểm soát hết sức gắt gao.  Đó là lý do vì sao chúng tôi xếp Việt Nam vào nhóm các nước không có tự do nhất trên thế giới hiện nay.

Mỹ LanTổ chức Theo dõi Nhân quyền, Tổ chức Ân xá quốc tế, Ủy ban Bảo vệ Các nhà báo … nêu ra đợt đàn áp nặng nề đối với giới bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động … ở Việt Nam năm ngoái, tại sao chính phủ Việt Nam lại áp dụng biện pháp khắc nghiệt như vậy?

Ông Arch Puddington: Tôi cũng không biết rõ vì sao họ lại làm như vây? Đâu là động cơ của hành động đàn áp này? Mặc dù chính quyền không điều động công an hay quân đội đàn áp công khai nhưng những người bất đồng chính kiến thường bị hành hung bởi những công an mặc thường phục, dân thường và chủ yếu là bị côn đồ tấn công. Cũng giống như các tổ chức khác, chúng tôi quan ngại về hành động này và đây là bằng chứng cho thấy Việt Nam không có sự thay đổi nào đáng kể về tự do dân chủ.

Mỹ LanTrong khu vực, xu hướng hạn chế dân chủ đang trở nên phổ biến hơn như ở Thái Lan, Campuchia … Xu hướng này ảnh hưởng như thế nào đối với Việt Nam?

Ông Arch Puddington: Tất nhiên Việt Nam không nằm ngoài xu thế này rồi. Bạn có thể thấy giờ đây Campuchia hầu như chỉ còn duy nhất một đảng cầm quyền. Thái Lan cũng đã thông qua luật cải cách cho phép quân đội duy trì quyền lực. Bạn cũng có thể thấy Myammar gặp rất nhiều khó khăn để duy trì nền dân chủ hay như tại Philippines, chính sách của Tổng thống Duterte cũng đang gây tác động không nhỏ tới nền dân chủ nước này. Tại Việt Nam, dân chủ còn bị đàn áp mạnh hơn và có thể nói Việt Nam đang là quốc gia đàn áp dân chủ nhất trong số các nước trong khu vực.

Mỹ Lan: Ông thấy các xã hội dân sự độc lập có thể giúp nâng cao nhận thức của công chúng về dân chủ ở mức độ nào?

Ông Arch Puddington: Thế giới hiện nay đã có sự liên kết mạnh mẽ hơn, mạng xã hội và internet cho phép người dân có được thông tin về những gì đã và đang diễn ra bên ngoài đất nước mình. Điều này không ngoại lệ đối với người dân Việt Nam. Ngày càng có nhiều người Việt Nam nhận thức được quyền lợi của người dân và gây áp lực đối với chính phủ yêu cầu cải thiện chất lượng cuộc sống. Các nhà bất đồng chính kiến, các luật sư dân chủ là một trong số những người tham gia tích cực vào các hoạt động này và tôi tin rằng trong tương lai sẽ có những thay đổi tích cực hơn.

Mỹ LanÔng có nghĩ rằng hành xử của chính phủ Hà Nội sẽ khiến người dân ý thức về tình trạng bất bình đẳng xã hội?

Ông Arch Puddington: Về điều này thì tôi không dám chắc. Tôi chỉ muốn nói rằng nếu như bạn có bạn bè ở Châu Âu hay Hoa Kỳ thì bạn có thể thấy tự do dân chủ ở đây được tôn trọng như thế nào và người dân đều có quyền gây áp lực yêu cầu chính phủ thay đổi. Còn ở Việt Nam thì tự do dân chủ vẫn đang bị kiểm soát và một trong những lý do chính là liên quan tới Trung Quốc, nơi mà quyền tự do dân chủ của người dân cũng đang bị kiểm soát chặt chẽ. Trung Quốc có ảnh hưởng quá lớn đối với các nước trong khu vực Đông Nam Á thế nên tôi nghĩ rằng nếu như Hoa Kỳ không có chính sách can thiệp thì Trung Quốc sẽ giữ thế kiểm soát hoàn toàn và kết cục là bầu không khí dân chủ tại khu vực sẽ ngày càng tồi tệ hơn.

Mỹ Lan: Cám ơn ông dành cho Đài Á Châu Tự Do cuộc phỏng vấn

Nhân viên sứ quán đã lạm dụng quyền bất khả xâm phạm của các cơ sở lãnh sự

 Trần Bang‘s post.
 
No automatic alt text available.

Trần Bang

 

Năm 2016 ngồi vỉa hè HN nghe ” cử nhân tốt nghiệp đại học khá giỏi, có ngoại hình, có ngoại ngữ, có lý lịch 3 đời trong veo hay cs càng tốt, “chạy” 200-500 củ thì vào được Bộ ngoại giao. Nhưng vào rồi chỉ pha trà hoặc được sai vặt… ở HN, nếu muốn đi sứ thì thêm 1000 củ đến 3000 củ tuỳ theo Á, Âu, Nam Mỹ, Bắc Mỹ…”

Nên khi nghe tin nhân viên, cán bộ đảng viên sứ quán của CHXHCN VN ở các nước buôn ngà voi, sừng tê, vi cá mập… hay thu phí di vu cao của Việt Kiều khi làm thủ tục hành là chính liên quan đến VN, thì hiểu ngay… đó là cách thu hồi vốn và chốt lời, làm gì còn Tổ quốc, Danh dự, Tự trọng…, có chi mô?

“Một tờ báo Chile vừa đăng tải những hình ảnh được chụp hôm thứ năm (18.1) từ phía trên tòa nhà Đại sứ quán Việt Nam tại Chile, ở địa chỉ Avenida Eliodoro Yáñez 2897, Providencia, thành phố Santiago de Chile!

Sự việc xuất phát từ những người xung quanh cảnh báo về mùi hôi trên mái nhà cơ quan ngoại giao. Đây cũng là lần đầu tiên xảy ra tại Chile khi gần cả 100 vây cá mập của các loài trưởng thành còn tươi được phơi ngay trong thành phố.

Ông Matias Asun, giám đốc tổ chức Greenpeace tại Chile cho rằng bắt cá, chặt vây là một hành động man rợ, đe dọa môi trường. Trên twitter ông này viết sự việc đã gây chấn động cộng đồng khoa học quốc tế!

©http://www.elmostrador.cl/…/cientos-de-aletas-de-tiburon-s…/

Không chỉ vậy, còn có thể gây nên vấn đề ngoại giao, vì nhân viên sứ quán đã lạm dụng quyền bất khả xâm phạm của các cơ sở lãnh sự. Trước áp lực của các tổ chức bảo vệ môi trưòng, Bộ ngoại giao Chile cho biết đã tìm mọi cách liên lạc với toà đại sứ Việt Nam nhưng không được trả lời và còn cúp ngang điện thoại!

Sự việc xảy ra đúng lúc, một hội nghị khoa học đang diễn ra tại Nam Mỹ thảo luận về hiểm họa diệt chủng của cá mập! “

( Copy FB Lê Nguyễn Hương Trà )

VIỆT CỘNG NÓI VỀ VIỆT NAM CỘNG HÒA

Trần Bang shared Sài Gòn Báo‘s post.
Thời VNCH ( Miền Nam trước 30/4/1975) nông dân chỉ học hết Tiểu học là đã tự lập thân, tại sao thời XHCN thì tốt nghiệp đại học có khi còn ăn bám bố mẹ, hoặc còn mất mấy trăm triệu “ chạy “ việc?
 
Image may contain: 1 person, smiling, eyeglasses
Sài Gòn Báo

 

VIỆT CỘNG NÓI VỀ VIỆT NAM CỘNG HÒA
Nguyễn Minh Nhị, cựu chủ tịch tỉnh An Giang

#sgb Cách đây khoảng 60 năm, xã tôi không mấy người học hết tiểu học. Người nào có trình độ như vậy nếu không là giáo làng dạy sơ học thì cũng là nông dân giàu có, vì họ có kiến thức cơ bản để làm người lao động ở nông thôn, có kỹ năng làm ruộng, làm vườn…

Họ không bao giờ kêu gọi Nhà nước, xã hội làm cái gì để giúp họ làm ra và bán giùm sản phẩm. Nghĩa là họ có bản lĩnh tồn tại. Năm 1989, lần đầu tiên ở An Giang tổ chức đại hội nông dân sản xuất giỏi, qua điều tra nhanh cho thấy 100% nông dân sản xuất giỏi này là thầy giáo nghỉ dạy hoặc có học vấn hết tiểu học trở lên (trước năm 1975).

Tôi nghĩ, họ thành công như vậy trước hết là nhờ chương trình học ngày trước trang bị cho họ đủ kiến thức, kỹ năng, nhân cách… Còn bây giờ, có thể phải hết lớp 9 hoặc tốt nghiệp THPT, nhưng muốn đạt yêu cầu cho một lao động biết tự lập như vậy không dễ…

1 dân tộc bạc phúc là khi 99% dân số nghĩ rằng đá banh thắng là thắng tất cả!

Thuong Phan and 2 others shared Nguyễn Quang‘s post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: 2 people, text and outdoor

Nguyễn Quang added 2 new photos.Follow

Một dân tộc bạc phúc là khi 99% dân số nghĩ rằng đá banh thắng là thắng tất cả!

Thậm chí còn cởi đồ, đua xe lạng lách để ăn mừng.

Tuyệt nhiên trong đám đó, không có bất cứ đứa nào cởi trần phản đối giá xăng tăng để đi bão tiết kiệm hơn

Việt Nam đặt cả châu Á dưới chân? Mày có bị điên không Ngô Trà? Qua Nhật qua Hàn mà xem đất nước người ta đã cách xa mình bao nhiêu thế kỉ.

Khi trẻ em bên đây phải đi bán vé số, thì nước người ta đã được ăn học miễn phí

Khi người già phải đi móc bọc, lụm ve chai thì nuớc người ta lấy tiền thuế để lo an sinh cho họ

Khi hệ thống xe lửa bên đây còn đang tính ngưng thi công, thì nươc người ta đã vận hành từ kiếp nào

Khi tài xế phải nghĩ mọi cách để chống BOT, thì bên Campuchia đã bỏ trạm BOT cuối cùng

Khi đất nước này không làm nổi 1 con ốc vít, thì Campuchia lại 1 lần nữa tự sản xuất ô tô

Khi những người dân nơi đây nghe đến chính trị là muốn đột quỵ, thì Myanmar đã bắt đầu chuyển mình để phát triển sau khi chuyển từ đôc tài sang dân chủ

Và cũng chính khi người dân nơi đây xuống làm loạn đường phố vì nghĩ rằng mình “vô địch”, Formosa vẫn ngày đêm xả thải, nợ công vẫn tiếp tục tăng, cây xanh tiếp tục bị đốn hạ, xã hội bại hoại, đạo đức thối nát, nước Việt vẫn tiếp tục đi lùi so với sự văn minh của nhân loại

Chỉ thắng đá banh ( vòng loại) là lý do duy nhất để tụi mày dám xuống đường mà đòi đặt cả Châu Á dưới chân?

Đừng chọc cười tao!

VÌ NGU HAY HÈN NHÁT ?

From:   Thuong Phan and Dien Hong Tran shared Lê hồng Song‘s post.
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 1 person, standing

Lê hồng Song added 2 new photos. 

Một con chó trị giá (vật chất) 1 triệu đồng bị bắt trộm. Cả trăm người căm hận vác gậy gộc phang chết tươi thằng trộm.

Một thằng cẩu quan ăn cướp trắng trợn đến 800 tỷ tiền thuế của Dân , trị giá tương đương 800.000  con chó , nhưng có nhiều người không giận dữ ,  đã vậy còn lập fb kêu gọi 15 triệu người khóc mướn xin trắng án cho hắn. Tại sao ?

VÌ NGU HAY HÈN NHÁT ?  

Con mang một nửa dòng máu Việt, nhưng con không được chào đón ở cửa khẩu quê hương.

From:  Pham Xen‘s post.
Image may contain: one or more people and basketball court
Pham XenFollow

 

TÔI MONG RẰNG MỖI CHÚNG TA HÃY COPPY BÀI NÀY VÀ HÌNH ẢNH NÀY RỒI POST LÊN TIMELINE

Để facebook tràn ngập hình ảnh này và câu chuyện này.

Trích từ: Mai Ly Cao

Con mang một nửa dòng máu Việt, nhưng con không được chào đón ở cửa khẩu quê hương.

Câu chuyện này của bạn tôi, 
khi cô ấy đưa con về thăm ông bà ngoại, và đón Tết cổ truyền Việt Nam ở Hà Nội.
Nhưng ngay tại sân bay Nội Bài, hai mẹ con đã bị vòi “tiền uống nước” từ các cán bộ cửa khẩu nếu muốn lấy visa nhập cảnh nhanh hơn. Vì không đưa “tiền uống nước” cho cán bộ Việt Nam, nên cô bé 2 tuổi rưỡi đã xếp hàng chờ cùng mẹ 1 tiếng đồng hồ để lấy visa, trong khi ở các sân bay khác, trẻ con luôn được ưu tiên làm thủ tục trước.

Mẹ xin lỗi con!

Sau những phút bịn rịn chia tay bố ở phi trường CDG Paris, 
con theo mẹ lên máy bay của hãng hàng không VNA về sân bay Nội Bài, Hà Nội.
Con sốt cao từ hai hôm trước nên con khá mệt trên chuyến bay dài.
Rồi máy bay cũng hạ cánh, 
theo chân mẹ con đi lấy hành lý và đến cửa khẩu nhập cảnh.

Vì con chỉ có hộ chiếu Pháp, 
nên bố đã đặt làm giấy tờ cho con trên mạng internet, lấy visa ngay tại cửa khẩu Nội Bài.

Ở đó, hai mẹ con gặp các cô chú công an hải quan cửa khẩu, 
họ nói rằng:
“Xin cháu mấy chục đồng để uống nước” thì sẽ được cấp visa ngay, còn không thì xin mời xếp hàng đợi. (chục đồng ở đây là đồng euro hoặc dollar)

Mẹ bảo họ mẹ không có tiền mặt ở đây, và thế là hai mẹ con được đứng đợi hơn một tiếng đồng hồ. Còn những người chấp nhận bỏ vài chục đồng cho họ uống nước thì được giải quyết ngay và luôn cho dù không hề có luật nào như thế.

Con mệt và ngơ ngác, con muốn đi vệ sinh nhưng con vẫn phải xếp hàng, con không hiểu tại sao hai mẹ con phải đợi.
Mẹ xin lỗi con gái, mẹ vô cùng thất vọng và không muốn tiếp tay cho những người tham lam kia.

Vì thế dù vài chục euro là một số tiền không quá lớn, nhưng mẹ đã để con phải đợi cùng mẹ.

Con gái thân yêu, đây là đất nước của mẹ và quê hương của con đấy. Mẹ rất xấu hổ nhưng đúng là thế.

Một đất nước mà đồng tiền đã vận hành đến tận xương tủy. 
Một nơi mà con người nhìn nhau chỉ thấy tiền bạc và lợi ích thô bỉ.

Ở quê cha con được chào đón bằng những nụ cười thân thiện, bằng những ưu đãi dành riêng cho trẻ nhỏ. 
Ở quê mẹ con bị chặn đứng bằng “chục đồng uống nước” trắng trợn.
May mắn là con rất ngoan, 
con mệt nhưng con không khóc lóc, con nằm dựa vào hai chiếc vali kiên nhẫn chờ tới lượt.

Hai chiếc vali chứa rất nhiều quần áo cũ hai mẹ con đã xắp xếp hôm trước để mang về gửi tặng các bạn nghèo vùng cao.

Mẹ xin lỗi con!

Một vài lời gửi các anh chị cán bộ nhập cảnh ở sân bay Nội Bài:

Các anh chị thân mến,
Các anh chị chỉ biết nhìn vào bữa ăn hôm nay mà không nghĩ đến tương lai của xã hội cho con cái các anh chị ngày mai.

Thái độ và sự vòi vĩnh của các anh chị chính là một phần của một lượng lớn khách du lịch không muốn quay trở lại Việt Nam. Một thiệt hại không thể đo đếm được ngay lập tức.

Chúng tôi là những người con của đất nước này, chúng tôi về chơi vì đó là quê hương, là gia đình, là bạn bè thân thương.

Còn khách du lịch, họ đến, họ mang công việc, mang lợi nhuận đến cho các anh chị, thế giới này rộng lớn và đẹp vô cùng, họ có tiền, họ có rất nhiều lựa chọn.

Không Việt Nam thì sẽ là Thái Lan, Lào, Campuchia, ở đâu chào đón thì họ sẽ tới nhiều hơn.

Còn khi bị đối xử tệ, họ sẽ cười khẩy, chấm cho cái cần câu cơm của các anh chị 1 sao và nhờ sự lan truyền trên internet, nó sẽ thành lời cảnh báo chân thực nhất làm nản lòng những ai có ý định du lịch Việt Nam.

Chắc các anh chị đều biết sử dụng Facebook, hãy vào “Noi Bai International Airport” và nhờ ai đó biết tiếng Anh dịch hộ những đánh giá 1*
Đây là một ví dụ:

“Janet Chan — 1 star
Bribery happens at this airport. The customs are definitely greedy and always ask for money! Uncivilized!”
“Janet Chan — đánh giá 1*: 
Hiện tượng nhận hối lộ ở sân bay. Hải quan quá tham lam và luôn xin tiền! Thiếu văn minh!”

Hãy nhìn sang những nước láng giềng và tự hỏi tại sao họ phát triển hơn chúng ta?

Vì những người cán bộ nhà nước của họ khôn ngoan hơn các anh chị, họ biết rằng “vài chục đồng xin xỏ” ngày hôm nay có thể làm họ rủng rỉnh vài tuần nhưng về lâu dài sẽ ảnh hưởng đến tương lai họ và cả con cháu họ.

Vì những người cán bộ nhà nước của họ biết xấu hổ, nhục nhã, không tham lam vô liêm sỉ.

Hãy động não suy nghĩ đi các anh chị ngành công an hải quan.

Nội Bài 13/1/2016

Trích từ: Mai Ly Cao 
-NB-

Sập cầu ở Sài Gòn, xe vận tải và nhiều xe gắn máy rớt xuống sông

Sập cầu ở Sài Gòn, xe vận tải và nhiều xe gắn máy rớt xuống sông

Hiện trường vụ sập cầu Long Kiển. (Hình: VietNamNet)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một xe vận tải chở đá quá trọng lượng liều mạng vượt qua cầu Long Kiển ở huyện Nhà Bè trong đêm khiến cầu đổ sập, kéo theo chiếc xe, xe gắn máy lọt xuống dòng sông.

CÁI GÌ?

 
Image may contain: sky, cloud, outdoor and nature
Vuon Thi Le 

 

CÁI GÌ?

Bản tin thời sự 19h (20/1/2015): Bộ Công Thương đang đề nghị nhập 50.000 tấn đường từ Campuchia? Trời ơi, dân tôi đốt mía, đổ sữa thật, cho bò ăn dưa hấu, muối để chảy thành ước… để cho Bộ Công Thương đi mua từ nước ngoài đồ dởm về là sao??? Hai chữ “vì dân” là như thế này sao? Nền sản xuất trong nước đã, đang và sẽ bị giết chết là do ai???   

Vụ án thầy Vũ Văn Hùng: Qui trình bắt người bạo ngược

Vụ án thầy Vũ Văn Hùng: Qui trình bắt người bạo ngược

Nguyễn Tường Thụy
RFA
2018-01-19
Thầy giáo Vũ Hùng

Thầy giáo Vũ Hùng

 Courtesy FB Tụ tinh thần
 

Vài so sánh với vụ Bùi Thị Minh Hằng

Quan sát vụ thầy Vũ Hùng bị bắt và bị khởi tố, tôi lại nhớ đến vụ án Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh ở Đồng Tháp (gọi tắt là vụ BTMH)

Đã tưởng vụ án Bùi Thị Minh Hằng (vụ BTMH) là đỉnh cao của sự vu khống ngang ngược trắng trợn, bắt người bỏ tù không cần bằng chứng thì vụ bắt thầy giáo Vũ Văn Hùng (vụ VH) cũng ngang ngược, trắng trợn không kém.

Dư luận mỉa mai vụ BTMH là vụ án “hai xe đi hàng ba”. Nếu tính chất trắng trợn trong vụ BTMH xảy ra ở một tỉnh lẻ miền Tây thì vụ VH xảy ra ngay ở thủ đô Hà Nội, trung tâm chính trị, văn hóa của cả nước.

Trong vụ BTMT, 21 người đi đang đi trong trật tự trên hơn một chục xe máy thì đột nhiên bị công an phục kích tấn công, đánh đập hết sức dã man. Chúng bắt tất cả về đồn rồi tìm ra 3 người cần bỏ tù để qui chụp cho tội gây rối trật tự công cộng. Còn trong vụ VH, anh đang đi bộ thì bị hai tên mặc thường phục đánh, sau đó công an bắt anh về đồn và cũng qui cho tội gây rối trật tự công cộng. Đến khi hết 9 ngày tạm giữ thì khởi tố vụ án, tạm giam 2 tháng, thay đổi tội danh thành cố ý gây thương tích.

Tạm giam, tạm giữ để điều tra. Làm cho ra vẻ thế thôi chứ trong vụ này, kịch bản do công an sắp xếp thì có gì mà phải điều tra.

Công an muốn bắt BTMH nhưng không bắt chị ở Hà Nội, Sài Gòn hay Vũng Tàu mà chờ dịp để bắt chị ở Lấp Vò (Đồng Tháp). Tại sao phải chờ dịp? Điều này dễ hiểu vì ở đấy tỉnh lẻ, cư dân thưa thớt ít người chứng kiến cảnh bạo ngược của họ. Còn vụ VH, họ bắt anh ngay tại quận Thanh Xuân, Hà Nội. Điều này nói nên bây giờ, họ trắng trợn ngang ngược hơn, bất chấp tất cả.

Vụ BTMH nạn nhân bị phục kích, còn vụ VH, nạn nhân bị bám sát để bắt.

Thầy Vũ Văn Hùng có bị gài bẫy?

Cả hai vụ đều có ý kiến cho rằng, nạn nhân bị gài bẫy. Với vụ BTMH tôi đã viết bài:    KHÔNG SA BẪY MÀ CŨNG CHẲNG CÀI BẪY

Gài bẫy là tạo ra một hoàn cảnh, tình huống nào đó để thúc đẩy đối tượng gài bẫy phạm tội. Đối tượng gài bẫy là người mà kẻ gài bẫy nhằm đến mong cho người này sa bẫy.

Sa bẫy là đối tượng cài bẫy hành động đúng như người cài bẫy mong muốn.

Ví dụ việc đặt lồng bẫy chim, nếu bắt được chim thì con chim sa bẫy. Nhưng nếu mang súng đi tìm chim để bắn thì không thể gọi là chim sa bẫy.

Vũ Hùng là nạn nhân của việc tìm bắt. Nếu BTMH không phải bị công an lừa đến Lấp Vò thì Vũ Hùng ra xe bus để về nhà không phải anh bị chúng dụ đi đường ấy mà chúng đi theo anh gây sự rồi bắt. Việc anh ra xe bus không phải là mắc bẫy chúng. Những cái tát của hai tên côn đồ vào mặt anh không phải là để gài bẫy mà là nhằm vu vạ. Sự phản ứng trong giới hạn cho phép khi bị tấn công là lẽ tự nhiên nên không thể gọi là mắc bẫy.

Chúng đánh anh, anh phản ứng lại cũng là điều bình thường, sự phản ứng ấy không phải là hành vi phạm tội mà là quyền tự vệ. Quyền tự vệ được pháp luật thừa nhận. Một người bản tính thiện, sức khỏe yếu như VH, lại đang ở thế bị động, hoàn toàn không có khả năng tấn công hai tên côn đồ trẻ khỏe tới mức gây thương tích nặng được. Mọi tình tiết trong vụ này cho thấy không hề có việc hai tên côn đồ kia bị thương tích nặng do Vũ Hùng vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng.

Có gài bẫy và có mắc bẫy mới hoàn thành được âm mưu. Khi đó mới có thể nói nạn nhân bị gài bẫy. Trường hợp Vũ Hùng, nếu nói anh bị gài bẫy chẳng hóa ra anh đã vi phạm pháp luật. Chuyện gài bẫy của công an nếu có thì anh là đối tượng gài bẫy, chứ không nói anh bị gài bẫy.

Hai kẻ đi theo Hùng đánh anh là ai. Việc này, luật sư và Vũ Hùng đều có quyền làm rõ. Là công an hay côn đồ do công an sai bảo? Thương tích như thế nào? giám định thương tích bao nhiêu phần trăm? Tuy nhiên hồ sơ giả, nhân chứng giả, thậm chí giấy giám định thương tật là bao nhiêu lại do ý muốn của công an và họ hoàn toàn có thể làm được. Chỉ cần chúng quyết tâm bỏ tù VH cho bằng được. Còn dư luận lên án ư? Họ chà đạp lên pháp luật, ngồi lên dư luận và bất chấp danh dự từ lâu rồi.

Pháp luật không cho phép gài bẫy tạo tình huống cho người khác phạm tội

Diễn giải như vậy để nói rằng không phải thầy giáo Vũ Hùng sa bẫy. Chỉ có thể nói anh bị gài bẫy khi anh vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, nhưng điều này chắc chắn là không có và không thể. Nếu có, chỉ là chuyện cơ quan điều tra dựng nên. Mà giả sử có chuyện anh sa bẫy thì sao? Thì kẻ gài bẫy phải chịu trách nhiệm. Gài bẫy ai đó là hành vi bị cấm. Tuy nhiên trên thực tế, công an gài bẫy thì không sao nhưng dân thường gài bẫy thì bị xử lý.

Năm 2014, phóng viên Hoài Nam của báo Thanh niên bị qui kết gài bẫy cảnh sát bằng cách bố trí đưa hối lộ. Quả nhiên viên cảnh sát này dính bẫy, bị đuổi khỏi ngành. Phóng viên Hoài Nam tuy không bị xử lý hình sự do được công luận bảo vệ nhưng cũng lao đao và cuối cùng bị sa thải. Vụ này đã ầm ỹ lên một dạo. Đấy là chuyện phóng viên gài bẫy công an. Chuyện ngược lại là giữa năm 2017 phóng viên Lê Duy Phong của báo Giáo dục Việt Nam bị cáo buộc nhận hối lộ và bị khởi tố, bắt tạm giam. Vụ này Tổng biên tập báo Giáo dục Việt Nam cho rằng nhà báo Lê Duy Phong bị gài bẫy. Tuy nhiên, trả lời câu hỏi có hay không việc công an gài bẫy thì phía công an Yên Bái không nói có hoặc không mà trả lời né tránh.

Bản thân tôi, nhiều lần chúng cho phụ nữ canh cửa. Đồng thời chúng bắn tiếng cho tôi rằng, nếu đám đàn bà này có hành vi, lời nói gì sai đối với tôi mà tôi phản ứng thì tôi mất uy tín và như vậy mắc bẫy chúng. Tôi cũng bắn tiếng lại rằng, tôi sẽ phản ứng bất cứ việc làm, lời nói nào sai trái đối với tôi, dù là đàn ông hay đàn bà. Chính tôi không dám phản ứng mới là mắc mưu chúng.

Qui trình bắt người bạo ngược

Vụ bắt Vũ Hùng rồi truy tố, thêm một lần nữa cho thấy nhà cầm quyền có thể bắt bỏ tù bất cứ ai mà họ muốn dù không có tội. Quy trình của họ trong hai vụ án nêu ra ở đây khá đơn giản:

Tiếp cận đối tượng đánh cho một trận => bắt về đồn => cáo buộc tội danh nào đó => bỏ tù. Quy trình man rợ và trắng trợn như thế thì có ai dám chắc chắn sẽ không đến lượt mình?

Đã có những vụ án thực chất vì lý do chính trị nhưng bị xử theo cáo buộc hoàn toàn bịa đặt theo tội danh thường phạm nhưng họ vẫn được coi là tù nhân lương tâm. Có thể nêu ra vài ví dụ như BTMH “gây rối trật tự công cộng”, Trương Minh Tam tội “lừa đảo, chiếm đoạt tài sản”, Lê Quốc Quân “trốn thuế” v.v… và bây giờ là thầy Vũ Văn Hùng “cố ý gây thương tích”. Hay là chuyện 7 bà con nông dân Dương Nội đi tù về tội gây rối trật tự công cộng hoặc chống người thi hành công vụ nhưng thực chất “tội” của họ là giữ đất, phản ứng lại bọn cướp đất. Xin kể ra đây trường hợp chị Nguyễn Thị Tâm cũng là một dân oan Dương Nội. Chị bị truy tố về tội chống người thi hành công vụ. Chị kể trong những lần đi cung, điều tra viên Đỗ Xuân Quảng nói toạc ra với chị: “Bọn tao giữ mày làm đ gì. Chẳng qua chính quyền nhờ bên tao giữ hộ chứ mày tội tình đ gì, hôm nào xử sẽ xử án treo rồi về”. Đúng như điều tra viên nói, ra tòa chị bị án treo 1 năm. Câu chuyện của chị Tâm đã vạch ra bản chất của cái gọi là xét xử đúng pháp luật, đúng người đúng tội ở VN. Nó vừa hài, vừa hề lại vừa đau xót.

Việc ban đầu qui cho thầy Vũ Văn Hùng tội “gây rối…” nhưng sau đó lại chuyển tội danh “cố ý gây thương tích” chỉ nhằm làm cho “tội” của thầy nặng hơn, chứ không phải là cho đúng với bản chất sự việc, vì thầy chẳng phạm vào tội gì. Bản chất của sự việc là bắt thầy đánh rồi cho vào tù.

Ngoài xã hội, đã có rất nhiều vụ cố ý gây thương tích với những tình tiết tăng nặng như có tổ chức, mang tính côn đồ…nhưng không bị xử lý, mặc cho nạn nhân kêu kiện hết cửa này đến cửa khác, năm này qua năm khác.

Ngay cả hai tên chủ động tấn công thầy Hùng, thủ phạm của việc gây rối hay cố ý gây thương tích cũng không bị bắt hay xử lý, tức là bỏ qua thủ phạm, xử nạn nhân.

Nhưng ở đây là thầy Vũ Hùng, một người hoạt động dân chủ ôn hòa. Thầy chỉ có mỗi “tội” là việc làm của thầy hợp pháp nhưng bất lợi cho nhà cầm quyền. Nếu không phải là thầy Vũ Hùng thì sẽ chẳng có chuyện trong buổi trưa 4/1/2018 ở phường Thanh Xuân Bắc hôm ấy.

Nhà cầm quyền ngày càng có xu hướng cai trị bằng bạo lực chứ không bằng nhân tâm. Việc chà đạp lên pháp luật nói lên họ đã khốn quẫn và không còn chính nghĩa. Vụ bắt thầy Vũ Hùng đã bôi thêm vết nhơ vốn đã quá nhơ nhuốc lên bộ mặt chế độ. Công luận cần lên tiếng mạnh mẽ phản đối, yêu cầu nhà cầm quyền trả tự do ngay lập tức cho thầy giáo Vũ Văn Hùng.

Luật Tín ngưỡng, tôn giáo 2018: Đi ngược với tự do tôn giáo thế giới

 
Hòa Thượng Thích Không Tánh bên đống đổ nát của Chùa Liên Trì.

Hòa Thượng Thích Không Tánh bên đống đổ nát của Chùa Liên Trì.

courtesy of citizen photo
 

Sau khi Luật Tín ngưỡng Tôn giáo (TNTG) được chính thức thông qua sau kỳ họp thứ hai, khóa XIV, đại diện các tôn giáo lớn ở Việt Nam đã từng lên tiếng phản đối 1 số điều khoản mang tính kiểm soát quyền tự do tôn giáo và chỉ chú trọng quản lý Nhà nước. Tuy nhiên, bộ luật này vẫn có hiệu lực thi hành vào ngày 1 tháng Giêng 2018.

Những ràng buộc rất tinh tế

Khi Luật Tín ngưỡng Tôn giáo được Quốc hội thông qua vào tháng 12/2016, Linh mục Phan Văn Lợi, thành viên Hội đồng Liên Tôn từng có thông cáo bác bỏ và lý do ông phản đối là “ở các nước văn minh người ta không bao giờ ra luật tôn giáo cả”. Lý do thứ hai ông nêu ra là: “Các luật lệ trong chế độ cộng sản này không để phục vụ nhân quyền mà chỉ để phục vụ cho sự cai trị của đảng cộng sản mà thôi.”

Đây cũng là những điểm bất cập mà Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh, thuộc Giáo phận Vinh nhắc đến. Ông nói rằng nếu nhìn thoạt nhìn qua, có thể cho là 1 sự tiến bộ, nhưng nếu đọc kỹ lại thì lại chính là những rào cản cho tôn giáo và ông khẳng định “những điều đó không có khả năng thực hiện trên thực tế”.

Ông gọi đó là “những ràng buộc rất tinh tế”.

“Có 1 số điểm cũng tích cực như công nhận pháp nhân kinh doanh của các giáo xứ, hoặc các tổ chức tôn giáo có thể tham gia giáo dục, y tế. Nhưng trong Luật Giáo dục thì không công nhận để cho tổ chức tôn giáo mở các trường tư thục của tôn giáo. Cho nên chính Luật Giáo dục lại hạn chế lại Luật Tôn giáo.

Hoặc là trên lĩnh vực đất đai chẳng hạn, họ nói rằng các tổ chức tôn giáo có quyền sử dụng, mua bán, chuyển nhượng, thừa kế…Nhưng luật đất đai không công nhận không cho tổ chức tôn giáo thừa kế hoặc tặng, mua bán, chỉ có con đường là nhà nước cấp thôi.”

Nếu đọc sơ qua mình sẽ thấy có vẻ như người ta mở ra nhiều, cho tự do nhiều hơn các văn bản trước kia, nhưng thật sự họ thòng thêm 1 câu phía sau là ‘theo qui định của pháp luật’, rồi lại thêm những văn bản hướng dẫn. Thành ra tự do nhưng phải theo qui định của người ta, tức là những văn bản dưới luật là những văn bản thực hiện. Thật sự mà nói là nó không tự do như trước kia và nó còn đi lùi lại. – Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh

Do đó ông nói rằng khi đọc lên những điều khoản về đất đai, giáo dục của Luật TNTG thì có vẻ như mình được quyền đó nhưng thực chất là đã bị hạn chế trong từng bộ luật cụ thể.

Nhận xét của Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng, cũng là một thành viên của Hội đồng Liên tôn Việt Nam cho biết, “nếu xem kỹ Luật TNTG sẽ thấy thật sự không có tự do như những điều luật đã ghi trong đó và thể hiện một sự đi lùi so với trước kia”.

“Nếu đọc sơ qua mình sẽ thấy có vẻ như người ta mở ra nhiều, cho tự do nhiều hơn các văn bản trước kia, nhưng thật sự họ thòng thêm 1 câu phía sau là ‘theo qui định của pháp luật’, rồi lại thêm những văn bản hướng dẫn. Thành ra tự do nhưng phải theo qui định của người ta, tức là những văn bản dưới luật là những văn bản thực hiện. Thật sự mà nói là nó không tự do như trước kia và nó còn đi lùi lại.”

Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh cũng có nhận định như thế khi ông nói rằng “đó là bước thụt lùi so với pháp lệnh 2003.”

Chia sẻ về lộ trình xây dựng bộ luật này, Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh cho biết là dựa trên pháp lệnh về tự do tín ngưỡng tôn giáo trước đó, sau một thời gian thì phát triển thành luật. Tuy nhiên, trong thời gian áp dụng pháp lệnh đó vốn đã có nhiều bất cập. Cho nên khi xây dựng thành luật, họ có gửi các văn bản đến các tổ chức tôn giáo để lấy ý kiến. Ông cho biết riêng giáo phận Vinh có 3 bản góp ý cụ thể và khá dài, dựa trên Tuyên ngôn nhân quyền và Công ước quốc tế.

“Dự thảo sau đó có sửa lại theo hướng của mình khá nhiều. Đức Cha và những người làm bản góp ý đó cảm thấy hài lòng, mặc dù không phải hài lòng tất cả nhưng thấy có chuyển biến theo góp ý của mình.

Nhưng sau rồi đùng 1 cái khi ban hành luật thì họ lại bỏ ra. Những điều mình đã góp ý và đưa vào dự thảo đó lại chuyển trở lại.

Đi ngược với tự do tôn giáo thế giới

Ban Tôn Giáo Chính phủ hôm 19/1 đưa ra bản báo cáo khẳng định thông qua Luật TNTG là cần thiết và phù hợp với công ước quốc tế. Trong đó cũng nêu rõ “tự do TNTG là một trong những quyền nhân thân cơ bản của con người.”

Tuy nhiên, Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng cho biết Hội đồng giám mục bên Công giáo từng góp ý về Bộ Luật TNTG, nói rằng hầu hết những điều trong đó là đi ngược lại với tự do tôn giáo.

“Nội dung trong đó là đi ngược lại với tự do tôn giáo và đồng thời có những điểm gây khó khăn hơn, đặc biệt là sự kiểm soát của nhà nước, can thiệp rất sâu vào công việc nội bộ của tôn giáo như phong chức phẩm, rồi các việc giảng đạo, đào tạo tu sĩ. Nói chung vấn đề nội bộ tôn giáo đều phải có thông qua của Ban Tôn giáo chính phủ.”

Linh mục Nguyễn Thanh Tịnh nói rằng Tự do tín ngưỡng – tôn giáo vốn đã là một văn minh chung của nhân loại, lẽ ra cần phải được xác nhận ngay từ đầu trong pháp lệnh tôn giáo. Chính vì vậy khi Luật TNTG đề cập đến tự do tín ngưỡng-tôn giáo, ông cho rằng đó là 1 qui định trong các điều khoản chung. Câu hỏi quan trọng ông đặt ra là từng vấn đề cụ thể sẽ được giải quyết như thế nào, và việc áp dụng có thể hiện được quyền tự do tôn giáo và nhân thân của mỗi người hay không?

Nội dung trong đó là đi ngược lại với tự do tôn giáo và đồng thời có những điểm gây khó khăn hơn, đặc biệt là sự kiểm soát của nhà nước, can thiệp rất sâu vào công việc nội bộ của tôn giáo như phong chức phẩm, rồi các việc giảng đạo, đào tạo tu sĩ. Nói chung vấn đề nội bộ tôn giáo đều phải có thông qua của Ban Tôn giáo chính phủ. – Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng

Ông xem đây là vấn đề bất cập của Luật TNTG.

“Chiều hướng là họ không muốn phát triển tự do tôn giáo theo chiều hướng chung của nhân loại mà phải nằm trong sự khống chế để theo hướng của Đảng Cộng sản Việt Nam mong muốn.”

Nói về sự can thiệp của Ban Tôn giáo chính phủ vào những quyết định nội bộ của tôn giáo, sự việc ở Đan Viện Thiên An là một ví dụ điển hình. Hôm 31 tháng 12 năm 2017 các Đan sĩ đan viện Thiên An đã gửi thư phản đối đến UBND Thừa Thiên Huế về việc Phó Chủ tịch UBND tỉnh Thừa thiên Huế, ông Phan Ngọc Thọ đã có những sai phạm khi ký đề nghị Tổ chức Tôn giáo quốc tế không tiếp tục bổ nhiệm Linh mục Nguyễn Huyền Đức làm Bề trên Đan viện Thiên An (ĐVTA) và thuyên chuyển ông ra ngoài địa bàn tỉnh.

Luật Tín ngưỡng, tôn giáo Việt Nam có hiệu lực ngày 1/1/2018. Mười ngày sau, tổ chức Open Doors, một tổ chức quốc tế bảo vệ Thiên Chúa giáo, vào ngày 10/1 đã công bố danh sách 50 quốc gia có tình trạng đàn áp tín đồ Kito giáo tồi tệ nhất trên thế giới trong năm qua, trong đó Việt Nam xếp thứ 18. Bà Kristina Arriaga, Phó Chủ tịch Ủy hội của Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) nói với RFA rằng “Ở Việt Nam, bạn phải theo sự sắp xếp và chỉ đạo của Nhà nước mà không được phép làm bất cứ chuyện gì ngoài tầm kiểm soát của Chính phủ.”