Chỉ vì một câu nói: “Hitler là một tai họa đối với châu Âu.”

My Lan Pham

 Cô chỉ nói một câu trong một cửa hàng ở làng quê. Và cái giá phải trả là bốn năm trong địa ngục.

Ngày 10 tháng 8 năm 1940, tại Mötz, một ngôi làng nhỏ ở vùng Tyrol.

Nữ tu Angela Maria Autsch bước vào cửa hàng để mua sữa. Bà 40 tuổi, thuộc dòng Trinitarian, đã sống trong tu viện bảy năm.

Trong cửa hàng, bà gặp vài người quen. Họ đang nói về chiến tranh. Một con tàu Đức vừa bị đánh chìm ngoài khơi Na Uy, nhiều thủy thủ đã thiệt mạng.

Nữ tu Angela nói: “Hitler là một tai họa đối với châu Âu.”

Chỉ một câu. Một câu nói thật. Trong một cửa hàng. Với những người bà quen biết.

Một trong số họ đã tố cáo bà với Gestapo.

Hai ngày sau, Gestapo đến bắt bà.

Tội danh: “xúc phạm Führer” và “kích động nổi loạn.”

Không xét xử. Không luật sư. Không cơ hội tự bào chữa.

Bà bị đưa đến trại tập trung Ravensbrück concentration camp. Tù nhân số 4651. Tam giác đỏ. Tù nhân chính trị.

Bà 40 tuổi. Một nữ tu đã dành cả đời dạy trẻ mẫu giáo và chăm sóc người bệnh.

Giờ đây bà ở trong một nơi được tạo ra để hủy diệt con người.

Và bà bắt đầu hành động ngay lập tức.

Bà làm việc tại khu y tế. Chăm sóc phụ nữ mang thai. Chăm sóc những người đang hấp hối. Lén lấy thuốc từ kho của SS và chuyển cho các tù nhân bệnh. Lấy trộm xà phòng. Lấy thức ăn thừa. Rồi cho đi tất cả.

Bà thường xuyên bị lính canh đánh đập. Nhưng bà vẫn mỉm cười.

Một tù nhân sau này nói: “Nụ cười và lòng can đảm của bà là một tia nắng giữa địa ngục sâu thẳm.”

Tháng 3 năm 1942, Đức Quốc xã chuyển bà đến một trại mới đang được xây dựng.

Auschwitz concentration camp.

Bà làm việc tại khu y tế, điều trị cho những phụ nữ đang chết dần vì sốt phát ban, đói khát, đòn roi và các thí nghiệm y khoa.

Tại đây, bà gặp Margarita Schwalbova, một bác sĩ Do Thái đến từ Slovakia. Bị giam vì là người Do Thái. Bị buộc làm việc trong bệnh xá trại. Một người vô thần đã mất hết hy vọng.

Một ngày nọ, nữ tu Angela bước đến gần bà. Nhẹ nhàng vuốt tóc bà. Không nói một lời. Chỉ là một cái chạm đầy dịu dàng.

Phẩm giá con người được trao lại cho một người đã bị tước đoạt tất cả.

Bác sĩ Schwalbova không bao giờ quên điều đó.

Họ trở thành bạn. Một bác sĩ Do Thái vô thần và một nữ tu Công giáo. Trong Auschwitz. Giữ cho nhau sống tiếp.

Khi Schwalbova bị bệnh, Angela chia sẻ khẩu phần ít ỏi của mình. Điều này bị cấm tuyệt đối và có thể bị xử tử. Nhưng bà vẫn làm.

Tháng 5 năm 1943, SS chuyển bà đến bệnh viện của chính họ làm y tá. Bà chăm sóc cho chính những kẻ đã hành hạ mình, những người đã đánh bà, những kẻ điều hành các buồng hơi ngạt.

SS đưa ra một đề nghị.

Từ bỏ lời khấn. Rời bỏ đời sống tu trì. Họ sẽ thả bà. Bà có thể về nhà.

Bà từ chối.

Bà đã tuyên khấn với Chúa. Bà không phá bỏ lời hứa đó để thoát khỏi trại của Đức Quốc xã.

Bà ở lại thêm 19 tháng nữa.

Các tù nhân bắt đầu gọi bà bằng một cái tên.

Thiên thần của Auschwitz.

Câu chuyện của bà lan khắp các barrack. Tù nhân Do Thái, Ba Lan, người Roma, tù nhân chính trị. Ai cũng biết về nữ tu Công giáo luôn mỉm cười với bạn khi bạn đang hấp hối.

Ngày 23 tháng 12 năm 1944, quân Đồng Minh ném bom khu công nghiệp Auschwitz.

Bà đang ở trong bệnh viện, chăm sóc bệnh nhân.

Một mảnh đạn xuyên qua ngực bà.

Bà chết ngay lập tức.

Thi thể của bà bị thiêu trong lò hỏa táng của trại, cùng những lò đã thiêu hơn một triệu người Do Thái.

Ba mươi bốn ngày sau, Hồng quân Liên Xô giải phóng Auschwitz.

Bà đã lỡ ngày tự do đúng 34 ngày.

Bà 44 tuổi.

Điều khiến câu chuyện này trở nên đau lòng là:

Bà không tổ chức kháng chiến. Không che giấu người Do Thái. Không buôn lậu vũ khí.

Bà chỉ nói một câu. Trong một cửa hàng làng quê. Với những người quen.

“Hitler là một tai họa đối với châu Âu.”

Và bà đã trải qua bốn năm trong các trại tập trung. Bị đánh đập. Mắc bệnh. Chứng kiến hàng ngàn cái chết. Và chết trước ngày tự do chỉ 34 ngày.

Chỉ vì một câu nói.

Đó chính là bản chất của chế độ toàn trị. Không chỉ là trại tử thần, mà là một hệ thống nơi việc nói ra sự thật trong một cửa hàng cũng có thể khiến bạn mất tất cả.

Bác sĩ Schwalbova đã sống sót. Trở về Slovakia. Làm việc như một bác sĩ. Và kể cho mọi người nghe về nữ tu đã vuốt tóc bà khi mọi hy vọng đã biến mất.

Tháng 5 năm 2018, Pope Francis tuyên bố Angela là “Đáng kính”, bước đầu trong tiến trình phong thánh.

Nhưng bà vẫn gần như vô danh.

Phần lớn mọi người chưa từng nghe về bà. Tu viện của bà ở Áo vẫn gìn giữ ký ức. Có vài cuốn sách bằng tiếng Đức. Chưa có nhiều tài liệu phổ biến rộng rãi.

Thiên thần của Auschwitz. Đã qua đời hơn 80 năm. Vẫn chờ thế giới nhớ đến.

Angela Maria Autsch. 44 tuổi. Chết tại Auschwitz. Vì đã nói một câu sự thật.

Nữ tu đã vuốt tóc một bác sĩ Do Thái


 

Một người đàn ông đã chết cách đây hơn 5.300 năm

My Lan Pham

 Năm 1991, hai người leo núi tình cờ phát hiện một thi thể bị đóng băng trong dãy Alps. Ban đầu, họ nghĩ đó là một người hiện đại gặp nạn gần đây. Nhưng sự thật lại khiến cả giới khoa học kinh ngạc.

Đó là Ötzi, một người đàn ông đã chết cách đây hơn 5.300 năm.

Thi thể của ông được bảo quản gần như nguyên vẹn trong băng. Da, tóc, thậm chí cả dạ dày vẫn còn đủ để các nhà khoa học phân tích. Và từ đó, họ dần ghép lại câu chuyện về những giờ phút cuối cùng của ông.

Ông không phải là một con người “nguyên thủy” đơn giản như chúng ta thường tưởng. Trên người ông có hơn 60 hình xăm, nhiều trong số đó nằm ở những vị trí giống với điểm châm cứu, có thể liên quan đến việc chữa đau. Ông mang theo một chiếc rìu bằng đồng, một vật cực kỳ quý hiếm vào thời đó, cùng với dao đá, cung tên và các dụng cụ sinh tồn. Quần áo của ông được làm nhiều lớp, giày được thiết kế để giữ ấm ,tất cả cho thấy một mức độ hiểu biết và thích nghi đáng kinh ngạc.

Phân tích sâu hơn cho thấy một điều bất ngờ: ông không chết vì tai nạn.

Một mũi tên đã bắn trúng vai ông từ phía sau. Ông bị tấn công, và nhiều khả năng đã chết trong lúc cố gắng trốn thoát. Bữa ăn cuối cùng của ông vẫn còn trong dạ dày, cho thấy mọi thứ xảy ra rất nhanh, không có thời gian chuẩn bị.

Điều khiến câu chuyện này đặc biệt không chỉ là cái chết, mà là cách nó thay đổi góc nhìn của chúng ta về quá khứ.

Hơn 5.000 năm trước, con người đã có quần áo chuyên dụng, công cụ tinh vi, hiểu biết về cơ thể và có thể cả y học cơ bản. Họ không “đơn giản” như chúng ta vẫn nghĩ. Họ cũng sống, đấu tranh, bị truy đuổi và chết đi, giống như chúng ta hôm nay.

Ötzi không chỉ là một xác ướp trong băng.

Ông là một khoảnh khắc của lịch sử được đóng băng lại, nhắc chúng ta rằng con người, dù ở thời đại nào, vẫn luôn phức tạp, mong manh và đầy câu chuyện chưa kể.

My Lan Phạm

   Ảnh “xác ướp” là ảnh thật (chụp thi thể trong phòng thí nghiệm).

* Ảnh “khuôn mặt” :là tái dựng khoa học (dựa trên hộp sọ + dữ liệu DNA), không phải ảnh chụp khi còn sống.

* Các hình về quần áo, công cụ là hiện vật thật được tìm thấy cùng ông.


 

Người sống sót sau cú rơi từ độ cao nhất – (nữ tiếp viên 22 tuổi Vesna Vulović)

My Lan Pham

  Vào tháng 1 năm 1972, một sự nhầm lẫn đơn giản trong việc sắp xếp lịch làm việc đã khiến nữ tiếp viên 22 tuổi Vesna Vulović có mặt trên một chuyến bay mà lẽ ra cô không phải phục vụ.

Bốn mươi lăm phút sau khi chuyến bay JAT Flight 367 rời Copenhagen, một quả bom giấu trong vali ở khoang hành lý phía trước phát nổ.

Chiếc máy bay không hạ độ cao từ từ. Nó vỡ tung ngay lập tức ở độ cao 33.000 feet, phía trên những dãy núi phủ băng của Tiệp Khắc.

Tất cả mọi người trên khoang bị hất văng vào không trung.

Ngoại trừ Vesna.

Cô đang làm việc ở phần đuôi máy bay khi vụ nổ xảy ra. Một xe đẩy thức ăn đập mạnh vào người, ghim chặt cô vào thân máy bay. Trong khi những người khác biến mất giữa tầng mây, cô bị mắc kẹt bên trong một đoạn thân kim loại đang rơi tự do.

Phần đuôi rơi xuống từ độ cao hơn 10 km. Nó va vào sườn núi dốc phủ đầy tuyết gần một ngôi làng nhỏ ,độ dốc và lớp tuyết đã hấp thụ đủ lực va chạm để phần thân  còn lại không bị phá hủy hoàn toàn.

Trong bóng tối của đống đổ nát, giữa sự im lặng của rừng cây, có thứ gì đó chuyển động.

Cô đang la hét.

Một người đàn ông địa phương tên là Bruno Honke ,  cựu quân y thời Thế chiến II  là người đầu tiên nghe thấy. Ông băng qua tuyết và đống xác máy bay, và tìm thấy một cô gái trẻ còn sống sót trong một hoàn cảnh mà không ai đáng ra có thể sống được.

Chấn thương của cô vô cùng nghiêm trọng: vỡ hộp sọ, gãy ba đốt sống, cả hai chân đều gãy. Các bác sĩ nói với gia đình rằng hãy chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất và kể cả nếu sống sót, cô cũng sẽ không bao giờ có thể đi lại.

Nhưng họ không biết Vesna Vulović là ai.

Sau 16 tháng phẫu thuật và phục hồi chức năng không ngừng nghỉ, cô đã tự mình bước ra khỏi bệnh viện. Những nhân viên y tế từng nghi ngờ khả năng sống sót của cô chỉ còn biết lặng im kinh ngạc.

Cô quay lại làm việc cho chính hãng hàng không đó.

Cô không bao giờ phát triển nỗi sợ bay.

Cô trở thành anh hùng quốc gia tại Nam Tư.

Và cô nắm giữ một kỷ lục tồn tại hơn 50 năm: người sống sót sau cú rơi từ độ cao lớn nhất mà không có dù được công nhận bởi Guinness World Records.

Sự nhầm lẫn đã đưa cô lên chuyến bay ấy lẽ ra có thể kết thúc cuộc đời cô trước khi nó thực sự bắt đầu.

Nhưng thay vào đó, nó đã mang đến cho thế giới một trong những câu chuyện sống sót phi thường nhất từng được ghi nhận.

Có những con người… đơn giản là chưa đến lúc kết thúc thúc

My Lan Pham


 

Nhà đầu tư tỷ phú kiện công ty tiền mã hóa của gia đình ông Trump, cáo buộc ‘cưỡng đoạt’ (BBC)

BBC Vietnamese

Ông Justin Sun tại một hội nghị về tiền điện tử vào năm 2025

Tác giả, Archie Mitchell

Vai trò,Phóng viên Kinh tế

23 tháng 4 2026

Công ty tiền mã hóa World Liberty Financial của gia đình Trump đang bị một trong các nhà đầu tư tỷ phú kiện vì cáo buộc cưỡng đoạt tài sản.

Ông Justin Sun đã cáo buộc World Liberty thực hiện một “âm mưu bất hợp pháp” để chiếm đoạt token WLFI – một loại tiền mã hóa do World Liberty Financial phát hành – của ông.

Ông Sun cáo buộc công ty, do Tổng thống Mỹ Donald Trump và con trai Eric Trump đồng sáng lập, đã “đóng băng” tất cả token của ông và tước quyền bỏ phiếu của ông về các vấn đề quản trị.

World Liberty đã phủ nhận các cáo buộc nói trên.

Công ty này tuyên bố rằng ông Sun “đóng vai nạn nhân trong khi đưa ra những cáo buộc vô căn cứ để che đậy hành vi sai trái của chính mình”.

Ông Sun là một người nhiệt thành ủng hộ Tổng thống Donald Trump và lập trường của ông Trump về tiền điện tử, nhưng cáo buộc “một số cá nhân” liên quan đến World Liberty đã hành động trái với các giá trị của tổng thống.

“Họ đã đóng băng tất cả token của tôi một cách bất hợp pháp, tước bỏ quyền bỏ phiếu của tôi đối với các đề xuất quản trị, và đe dọa sẽ đốt token của tôi, xóa bỏ vĩnh viễn – tất cả đều không có lý do chính đáng,” ông cho biết trong một bài đăng trên mạng xã hội thông báo về vụ kiện.

Ông Sun là người sáng lập một dự án tiền mã hóa hàng tỷ USD khác, TRON.

Ban đầu, ông đầu tư 45 triệu USD vào World Liberty và cho biết, có thời điểm, token WLFI của ông được định giá hơn 1 tỷ USD.

Kể từ tháng Chín, giá của một token WLFI đã giảm mạnh từ 31 cent xuống chỉ còn dưới 8 cent.

Ông Sun cho biết sự ủng hộ của ông xuất phát từ mối liên hệ của gia đình ông Trump với dự án và sự ủng hộ lâu dài của ông đối với tiền mã hóa.

Ông cũng đã mua 100 triệu USD tiền mã hóa meme (meme coin) của ông Trump vào tháng 7/2025.

Những người đồng sáng lập World Liberty bao gồm ông Donald Trump và ông Eric Trump

Tuy nhiên, ông Sun cáo buộc những người điều hành World Liberty, trong đó có một người đồng sáng lập khác là Chase Herro, đang sử dụng công ty này như một “cơ hội vàng để tận dụng thương hiệu Trump nhằm thu lợi bằng cách gian lận”.

Trong đơn kiện được đệ trình hôm 21/4 tại một tòa án liên bang ở San Francisco, ông Sun lập luận rằng những lời hứa ban đầu về việc cho phép người nắm giữ token có quyền giao dịch loại tiền này trong tương lai “là sai sự thật và gây hiểu lầm”.

Mặc dù các token nói chung đã có thể giao dịch được, ông Sun cho biết World Liberty đã ngăn cản ông bán bất kỳ token nào và hiện đang đe dọa sẽ đốt số này – nghĩa là xóa bỏ hoàn toàn.

Ông Zach Witkoff, một người đồng sáng lập khác của World Liberty và là con trai của ông Steve Witkoff – đặc phái viên Trung Đông của Tổng thống Trump – nói rằng vụ kiện của ông Sun là một “nỗ lực tuyệt vọng nhằm đánh lạc hướng sự chú ý khỏi hành vi sai trái của chính ông này”.

“Những tuyên bố của ông ấy hoàn toàn vô căn cứ, và World Liberty mong muốn vụ kiện sẽ sớm bị bác bỏ”, ông Zach Witkoff nói, đồng thời khẳng định ông Sun đã có “hành vi sai trái buộc World Liberty phải hành động để bảo vệ chính mình và người dùng của mình”.

Ông Eric Trump nói thêm: “Điều duy nhất nực cười hơn vụ kiện này là việc bỏ ra sáu triệu USD cho một quả chuối được dán băng keo vào tường.”

Năm 2024, ông Sun đã mua, rồi ăn, một tác phẩm nghệ thuật của Maurizio Cattelan gồm một quả chuối được dán băng keo vào tường.

Các nhà đầu tư cũng tỏ ý ngày càng lo ngại về việc World Liberty vay tiền dựa trên giá trị token của mình.

Trong khi đó, Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (SEC) đã đình chỉ cuộc điều tra đối với ông Sun.

Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren, một đảng viên Dân chủ, đặt câu hỏi liệu vụ việc có liên quan đến các khoản đầu tư của ông vào các dự án tiền điện tử của ông Trump hay không.

Ông Sun đã bị cáo buộc trả tiền cho những người có tầm ảnh hưởng lớn để quảng bá các công ty của mình trên mạng xã hội mà không tiết lộ các khoản thanh toán đó.

Trong một diễn biến khác, công ty của ông Trump đứng sau nền tảng Truth Social đã thay thế giám đốc điều hành Devin Nunes sau khi giá cổ phiếu giảm mạnh.

Ông Kevin McGurn, người từng làm việc tại Hulu, Vevo và T-Mobile, sẽ tạm thời tiếp quản vị trí của cựu nghị sĩ California.

Trong năm qua, giá cổ phiếu của Trump Media & Technology đã giảm gần hai phần ba do công ty này gặp khó khăn trong việc thu hút thêm người dùng ngoài tổng thống Mỹ, người thường xuyên sử dụng nền tảng này để đưa ra các thông báo.


 

KHI NƯỚC ĐỨC NÓI LỜI TẠM BIỆT ANGELA MERKEL…

Kimtrong Lam

KHI NƯỚC ĐỨC NÓI LỜI TẠM BIỆT ANGELA MERKEL…

Với sáu phút vỗ tay nồng nhiệt, từ ngoài đường, trên ban công, qua những ô cửa sổ, cả đất nước đã cùng nhau vỗ tay suốt 6 phút ,một minh chứng đầy ấn tượng về sự lãnh đạo và tinh thần nhân văn, thật đáng kính!

Người Đức đã bầu bà để lãnh đạo họ, và bà đã dẫn dắt 80 triệu người dân Đức suốt 16 năm với năng lực, sự tận tụy và chân thành. Bà không nói lời vô nghĩa. Bà không xuất hiện ở những con hẻm Berlin chỉ để chụp ảnh. Bà được gọi là “Người phụ nữ của thế giới”

Trong suốt những năm tháng lãnh đạo đất nước, không có bê bối nào được ghi nhận liên quan đến bà. Bà không đưa người thân vào các vị trí trong chính phủ. Bà không nhận mình là người tạo ra mọi vinh quang. Bà không nhận hàng triệu đô la, không tìm kiếm sự tung hô, không nhận những lời hứa hẹn, và cũng không công kích những người tiền nhiệm.

Merkel đã rời vị trí lãnh đạo đảng và trao lại cho người kế nhiệm, để lại một nước Đức và người dân Đức trong tình trạng tốt đẹp.

Phản ứng của người dân Đức là chưa từng có trong lịch sử đất nước. Người dân khắp nơi bước ra ban công nhà mình và cùng nhau vỗ tay tự phát trong 6 phút liên tục ,một màn tri ân trên toàn quốc.

Nước Đức đã nói lời tạm biệt với nhà lãnh đạo của mình, một nhà vật lý học, người không bị cuốn vào hào nhoáng hay ánh đèn, không mua bất động sản xa hoa, xe hơi đắt tiền, du thuyền hay máy bay riêng, dù bà xuất thân từ Đông Đức cũ.

Bà rời nhiệm sở khi nước Đức đang ở đỉnh cao. Bà ra đi mà không để người thân hưởng đặc quyền. Suốt 16 năm, bà hầu như không thay đổi phong cách ăn mặc. Xin kính trọng nhà lãnh đạo thầm lặng này.

Trong một buổi họp báo, một nhà báo hỏi bà: “Chúng tôi thấy bà luôn mặc cùng một bộ đồ, bà không có bộ khác sao?”

Bà trả lời: “Tôi là một nhân viên chính phủ, không phải người mẫu.”

Trong một buổi họp báo khác, họ hỏi: “Bà có người giúp việc dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn không?”

Bà trả lời: “Không, tôi không có người giúp việc và cũng không cần. Chồng tôi và tôi tự làm những việc đó mỗi ngày.”

Một nhà báo khác hỏi: “Ai giặt quần áo, bà hay chồng bà?”

Bà trả lời: “Tôi sắp xếp quần áo, còn chồng tôi vận hành máy giặt ,thường là vào ban đêm vì khi đó điện ổn định và không gây phiền cho hàng xóm. May mắn là tường giữa căn hộ chúng tôi và hàng xóm khá dày.”

Sau đó bà nói thêm: “Tôi nghĩ các bạn sẽ hỏi tôi về những thành công và thất bại trong công việc chính phủ chứ?”

Bà Merkel sống trong một căn hộ bình thường như mọi công dân khác. Bà đã sống ở đó từ trước khi trở thành Thủ tướng Đức, và chưa từng rời đi. Bà không sở hữu biệt thự, người giúp việc, hồ bơi hay khu vườn riêng.

Merkel – cựu Thủ tướng Đức, lãnh đạo của nền kinh tế lớn nhất châu Âu!

IFACT.


 

Chiến tranh Mỹ-Iran gây ra nhiều khó khăn kinh tế cho cả thế giới-Thiện Lê/Người Việt

April 20, 2026

Thiện Lê/Người Việt

SAN FRANCISCO, California (NV) – Chiến tranh giữa Hoa Kỳ và Iran đang gây ra nhiều hậu quả về kinh tế, ảnh hưởng đến người tiêu dùng khắp thế giới. Những ảnh hưởng kinh tế đó là chủ đề của buổi hội thảo do Truyền Thông Cộng Đồng Mỹ (ACoM) tổ chức hôm Thứ Sáu, 17 Tháng Tư.

Phong tỏa eo biển Hormuz gây ra nhiều hậu quả kinh tế. (Hình minh họa: Ander Gillenea/AFP via Getty Images)

Chiến tranh làm giá dầu tăng vọt và gây ra nhiều trở ngại cho các thị trường toàn cầu, cũng như vận chuyển, nhất là dầu, và nhiều mặt hàng cần phải đi qua eo biển Hormuz. Điều đó làm người tiêu dùng gặp nhiều khó khăn với giá xăng tăng cao, cũng như tốn kém hơn cho việc đi lại, cho thực phẩm, và nhiều thứ thường ngày khác, tạo ra nhiều áp lực cho cuộc sống.

Các diễn giả thảo luận về việc mở lại eo biển Hormuz và chấm dứt phong tỏa của Hoa Kỳ. Họ còn nói về lạm phát do chiến tranh gây ra và những bất an về kinh tế cho người tiêu dùng Mỹ cũng như khắp thế giới.

Diễn giả đầu tiên là Tiến Sĩ William Beeman, giáo sư nhân chủng học của đại học University of Minnesota và là chuyên gia về Trung Đông. Ông cho rằng Hoa Kỳ “không thể thắng,” và cuộc chiến đang gây ra khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Đầu tiên, ông nói những lời nói về chiến thắng của Tổng Thống Donald Trump là sai lầm vì Hoa Kỳ đánh giá thấp sự chống cự của Iran vì Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo (IRGC) đang là thế lực đứng đầu Iran, dựa vào tư tưởng hy sinh vì tôn giáo, nên một thế lực ở nước ngoài không thể đánh bại được.

Nếu loại bỏ được một lãnh đạo, IRGC sẽ nhanh chóng thay thế người đó bằng một lãnh đạo khác vì họ là một xã hội phân cấp cho những người có tham vọng.

Giá xăng tăng vọt vì giá dầu tăng. (Hình: Mario Tama/Getty Images)

Về lạm phát và ảnh hưởng kinh tế toàn cầu, ông cho hay phong tỏa eo biển Hormuz cản trở nhiều đường vận chuyển quan trọng, làm giá dầu tăng vọt. Từ giá dầu tăng, nhiều thứ khác cũng tăng giá như xăng, di chuyển, và thực phẩm. Lạm phát còn tạo ra nhiều áp lực cho rất nhiều gia đình và doanh nghiệp.

Cuối cùng, Tiến Sĩ Beeman cho rằng cách chấm dứt xung đột là Hoa Kỳ rút lui vì đang phải đối mặt với sự chống cự không ngừng nghỉ và khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Diễn giả thứ hai là Tiến Sĩ Ryan Nunn, giám đốc nghiên cứu của Phòng Thí Nghiệm Ngân Sách thuộc đại học Yale University và là cựu luật sư của Ủy Ban Thương Mại Liên Bang (FTC), đào sâu hơn vào lạm phát từ chiến tranh.

Đầu tiên, ông nói về những yếu tố gây ra lạm phát như tăng giá dầu không chỉ làm tăng giá xăng, mà còn gây ra một phản ứng dây chuyền, làm tăng giá xăng hay tăng giá nhiên liệu cho vận chuyển, tăng giá năng lượng cho sản xuất và tăng giá thực phẩm. Điều đó làm tăng giá mọi thứ cho người tiêu dùng khắp thế giới.

Điểm thứ hai là những ảnh hưởng đến hệ thống vận chuyển toàn cầu, nhất là về những thứ cần đi qua eo biển Hormuz. Sự phong tỏa và các hoạt động quân sự ở đó gây ra nhiều trở ngại, ảnh hưởng đến kinh tế bán lẻ và làm tăng giá mọi thứ. Giá cả liên tục tăng tạo ra nhiều áp lực cho gia đình và doanh nghiệp, còn có thể thay đổi suy nghĩ của người tiêu dùng và tạo ra sự bất ổn về tài chánh.

Diễn giả cuối cùng là Tiến Sĩ Anil Deolalikar, trưởng khoa chính sách công cộng của đại học UC Riverside, nói về những hậu quả kinh tế toàn cầu của chiến tranh Hoa Kỳ-Iran.

Lạm phát từ chiến tranh cũng làm giá thực phẩm tăng. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)

Ông cho rằng cuộc chiến không phải là một hoạt động quân sự mà là một chấn động kinh tế ảnh hưởng đến thị trường toàn cầu, nhất là năng lượng và vận chuyển. Mọi giá cả tăng là do lạm phát từ chiến tranh gây tra, và ông giải thích giá năng lượng tăng trở thành “thuế” cho mọi thứ khác, từ sản xuất nhiều sản phẩm đến vận chuyển thực phẩm.

Những ảnh hưởng kinh tế đó sẽ gây nhiều khó khăn cho những người dân có thu nhập thấp ở khắp thế giới vì chi phí cho thực phẩm và năng lượng là một phần lớn trong thu nhập của họ. Vì vậy, ông cho hay Hoa Kỳ cần phải tìm cách giảm căng thẳng vì đó là cách duy nhất để phục hồi kinh tế và ổn định giá cả lại, cũng như phải mở lại những đường vận chuyển quan trọng như eo biển Hormuz. [đ.d.]

Liên lạc tác giả: le.thien@nguoi-viet.com


 

Iran đóng lại eo biển Hormuz để đáp trả lệnh phong tỏa của Mỹ (RFI)

(RFI)

Hôm nay 18/04/2026, Iran tuyên bố khôi phục “kiểm soát chặt chẽ” eo biển Hormuz để đáp trả việc Mỹ tiếp tục duy trì lệnh phong tỏa các cảng của Iran, qua đó đảo ngược quyết định đưa ra hôm trước về việc mở lại tuyến hàng hải chiến lược này.

Ảnh tư liệu : Chủ tịch Quốc Hội Iran Mohammad Bagher Qalibaf chủ trì một phiên họp tại Teheran, Iran, ngày 01/02/2026. AFP – – 


 

Đàm phán về hòa bình Trung Đông : Hai phái đoàn Mỹ và Iran rời Pakistan mà không đạt thỏa thuận

1) Đàm phán về hòa bình Trung Đông : Hai phái đoàn Mỹ và Iran rời Pakistan mà không đạt thỏa thuận

Hôm nay, 12/04/2026, hai đoàn Mỹ và Iran đã rời Islamabad mà không đạt thoả thuận chấm dứt xung đột, sau gần một ngày đàm phán, cuộc đàm phán cấp cao nhất giữa 2 nước kể từ Cách mạng Hồi giáo Iran năm 1979. 

RFI

2)Bầu cử Quốc Hội Hungary: Chấm dứt ‘‘chế độ’’ Orban hay một nhiệm kỳ thứ 5 ?

Cử tri Hungary bỏ phiếu bầu Quốc Hội mới hôm nay 12/04/2026. Theo giới quan sát, đây là cuộc bầu cử có thể cho phép chấm dứt thời kỳ « cai trị » kéo dài 16 năm của thủ tướng Orban và đảng Fidesz. Các phòng phiếu mở cửa từ 6 giờ sáng hôm nay, giờ địa phương.  

RFI


 

Canh thức Cầu nguyện cho Hòa bình vào thứ Bảy ngày 11 tháng 4 với Đức Giáo hoàng Lêô XIV …

Canh thức Cầu nguyện cho Hòa bình vào thứ Bảy ngày 11 tháng 4 với Đức Giáo hoàng Lêô XIV …

Đức Tổng Giám mục Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công giáo Hoa Kỳ kêu gọi:

 “Đức Thánh Cha Lêô XIV đã mời gọi mọi người cùng tham gia với Ngài trong một buổi Canh thức Cầu nguyện cho Hòa bình vào thứ Bảy, ngày 11 tháng 4.

Tôi tha thiết kêu gọi quý anh em giám mục, quý linh mục, giáo dân và tất cả những ai đang khao khát một nền hòa bình đích thực,

hãy cùng tham gia vào Buổi Canh thức Cầu nguyện cho Hòa bình của Đức Thánh Cha

—dù là tham dự trực tuyến, tại các giáo xứ, nhà nguyện, hay ngay trước sự hiện diện của Chúa trong thinh lặng của tâm hồn mình—

để hiệp thông cùng Đức Thánh Cha mà cầu nguyện cho hòa bình trên thế giới chúng ta.”

 Kính mời xem chi tiết nơi đường dẫn

https://vietcatholic.net/Media/DGHcnchb11042026.pdf

Nguon: LIÊN ĐOÀN CÔNG GIÁO VIỆT NAM TẠI HOA KỲ

Phi công được giải cứu : Thành công hay thất bại của Trump ? (RFI)

(RFI)

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm nay, 05/04/2026, trên mạng xã hội Truth Social loan báo đã cứu thoát được viên phi công Mỹ bị mất tích tại Iran sau khi chiếc chiến đấu cơ F-15E bị hệ thống phòng không Iran bắn hạ hôm thứ Sáu, 03/04, trong một chiến dịch giải cứu mà ông đánh giá là « táo bạo nhất trong lịch sử Hoa Kỳ ».

Đăng ngày: 05/04/2026 

 

Ảnh được cho là xác máy bay Mỹ trong chiến dịch giải cứu phi công bị lâm nạn trên lãnh thổ Iran. Ảnh do Lực lượng Vệ Binh Cách Mạng cung cấp và truyền thông Iran đăng tải ngày 05/04/2026. AFP – –

Minh Anh

Tổng thống Mỹ khẳng định viên phi công này đã bị thương, nhưng « sẽ phục hồi nhanh ». AFP nhắc lại, viên phi công được giải cứu là thành viên đội bay chiếc F-15E hai chỗ ngồi bị bắn rơi trên không phận Iran ; người còn lại trên máy bay đã được tìm thấy an toàn và bình an ngay từ khi chiếc máy bay gặp nạn hôm 03/04/2026.

Tuy nhiên, đối với Teheran, chiến dịch giải cứu này của Mỹ là một « thất bại thảm hại ». Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo đăng nhiều hình ảnh khẳng định đã bắn hạ nhiều máy bay chiến đấu của Mỹ trên không phận Iran. Lực lượng quân sự này còn cho biết thêm là quân đội Mỹ đã sử dụng một phi trường bỏ hoang ở Isfahan để giải cứu viên phi công.

Từ Teheran, thông tín viên Siavosh Ghazi giải thích :

« Iran gọi đây là một thất bại thảm hại cho chiến dịch giải cứu phi công Mỹ. Theo Teheran, một máy bay C-130 cũng như một trực thăng Black Hawk và hai chiếc drone hiện đại của Mỹ là Hermès và MQ9 đã bị bắn rơi trong chiến dịch này. Giao tranh trên bộ đã diễn ra, phía Iran cho biết có 9 người chết và 8 người khác bị thương.


 

Chúa Khước Từ Những Ai Gieo Rắc Chiến Tranh: Đức Giáo Hoàng Leo XIV Lên Án Những Bàn Tay Vấy Máu

Viet Ba’o

03/04/2026

Nguyên Hòa

Giáo hoàng Leo XIV chào tín hữu từ xe giáo hoàng khi tiến vào Quảng trường Thánh Phêrô để cử hành thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Vatican, ngày 29 tháng 3 năm 2026. Ảnh: Grzegorz Galazka/Archivio Grzegorz Galazka/Mondadori Portfolio via Getty Images.

 Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.”

Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những cuộc xung đột dữ dội, ngôn ngữ chính trị trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.

Hai ngày sau Lễ Lá, vào ngày 31 tháng 3, trả lời báo chí tại Castel Gandolfo, Đức Giáo Hoàng lại nhắc trực tiếp đến Donald Trump. Ngài nói hy vọng Tổng thống Mỹ đang tìm một “lối thoát” để giảm bớt bom đạn, hạ nhiệt chiến tranh và mở đường cho đối thoại. Ngài cũng kêu gọi lãnh đạo thế giới trở lại bàn đối thoại, tìm cách giảm bớt bạo lực, để “bình an, nhất là trong mùa Phục Sinh, có thể ngự trị trong tâm hồn chúng ta.” Ngài nói, như một lời nhấn mạnh rằng hòa bình không đến từ việc đẩy xung đột tới cực điểm, mà từ khả năng dừng lại trước khi quá muộn.

Trong khi ấy Washington lại phát ra một giọng điệu khác hẳn. Chính quyền Trump gia tăng áp lực với Iran, đưa ra những lời đe dọa nhắm vào hạ tầng điện, nước và năng lượng. Họ có thể gọi đó là chiến lược. Nhưng khi mục tiêu bị đẩy sát đến những điều kiện sống còn tối thiểu của dân thường, vấn đề không còn chỉ là đối sách giao tranh, nó trở thành một câu hỏi về giới hạn đạo lý.

Sự đối nghịch càng rõ hơn khi Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, trong buổi lễ cầu nguyện tại Bạch Ốc hôm 25 tháng 3 đã lên tiếng cầu nguyện cho “bạo lực áp đảo” đối với những kẻ mà ông tự cho là “không đáng được thương xót”. Cũng là ngôn ngữ của niềm tin, nhưng một bên đặt niềm tin vào lòng thương xót, bên kia đặt nó cạnh sức mạnh hủy diệt.

Ngôn ngữ bao giờ cũng đi trước hành động, vì thế điều quan trọng của giờ phút này không phải chỉ là chiến tranh, mà là cách người ta nói về nó.

Trump tuyên bố sẽ “xóa sổ” hệ thống năng lượng, điện lực và nước uống của Iran nếu Tehran không nhượng bộ. Người ủng hộ ông có thể xem đó là đòn răn đe mạnh tay. Nhưng với bất cứ ai còn giữ một ý niệm tối thiểu về luật chiến tranh, đây là lời đe dọa chạm đến phần sống còn của xã hội dân sự, nơi có mạng sống của gia đình, người già và trẻ em.

Khi biến những điều kiện sống căn bản để con người tồn tại trở thành áp lực chính trị, chuyện không còn đơn thuần giữa hai nhà nước. Nước uống không phải là một công cụ thương lượng. Điện lực không phải là một con bài chiến thuật. Chúng là nền tảng để con người sống còn, và luật nhân đạo quốc tế từ lâu đã nhìn chúng như những hạ tầng phải được bảo vệ đặc biệt.

Chính quyền Trump lâu nay vẫn có tài đổi tên sự việc. Phá hủy được gọi là răn đe. Ép buộc được gọi là đòn bẩy. Làm dân thường khốn đốn được gọi là tạo ưu thế trên bàn thương lượng. Nhưng đổi tên không có nghĩa đổi được bản chất. Một chính quyền sẵn sàng đẩy thường dân tới chỗ không nước, không điện, không lối sống còn thì đã sẵn sàng vượt rào những chuẩn mực nhân đạo căn bản.

Ở điểm này, tiếng nói của Đức Leo XIV trở nên quan trọng, vì giữa lúc rất nhiều người nói như thể sức mạnh là thứ luật duy nhất còn lại, ngài nhắc rằng vẫn có những giới hạn luân lý không được bước qua.

Đức Leo XIV là vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên, sinh tại Chicago, nhưng đời mục vụ của ngài lại gắn với những vùng nghèo, những nơi bấp bênh, những cộng đồng sống trong sợ hãi và dịch chuyển. Khi ngài lên tiếng về chiến tranh hay di dân, ngài không nói bằng tiếng nói của người đứng xa nhìn vào.nói của, mà nói bằng tiếng nói của một người hiểu thế nào là thân phận bị dồn ép.

Vì thế, lập trường của ngài về di dân cũng nhất quán với lập trường về chiến tranh. Ngài nhiều lần kêu gọi phải đối xử nhân đạo với người di dân, nhắc rằng họ không phải là gánh nặng, càng không phải là những con số vô cảm, trong khi chính quyền Trump tiếp tục đẩy mạnh bắt bớ, trục xuất và siết chặt di trú bằng một thứ không khí chính trị đặt nỗi sợ lên trên phẩm giá con người.

Trong bài giảng Lễ Lá, Đức Leo XIV nói: “Hãy đặt vũ khí xuống. Hãy nhớ rằng anh chị em là anh chị em với nhau.” Câu ấy nghe tưởng đơn sơ. Nhưng giữa thời buổi này, nói được như thế đã là đi ngược dòng. Bởi lẽ chính trị hiện thời, ở nhiều nơi trên khắp nước Mỹ không xây trên ý niệm con người là anh em với nhau, mà cho rằng người khác mình là mối đe dọa, là vật cản phải dẹp bỏ.

Trong hồ sơ Iran, điều đó hiện ra rất rõ. Từ đầu cuộc chiến, quân đội Mỹ nhắm chủ yếu vào các mục tiêu quân sự và chương trình hạt nhân. Nhưng khi lời đe dọa mở rộng sang cả hệ thống nước và năng lượng, thì giới hạn giữa mục tiêu quân sự và hạ tầng dân sự trở nên mong manh, nguy hiểm. Chính ở chỗ ấy, thế giới cần nghe lại những tiếng nói nhắc nhở không phải cái gì có thể làm thì cũng được phép làm.

Đức giáo hoàng còn nói mạnh hơn nữa: “Chúa không nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến, mà khước từ họ; vì tay họ vấy máu.” Câu nói này không bàn chiến thuật. Cũng không đứng về một phía quân sự nào. Nó chỉ đặt ra một sự thật xưa cũ mà thời đại hôm nay cố quên: không phải mọi sức mạnh đều chính đáng chỉ vì nó mạnh.

Vatican, trong giờ phút này, đang làm điều mà rất ít trung tâm quyền lực còn muốn làm: nói về lương tri. Nhưng không nói như một chính quyền, không nói như một bộ tham mưu, mà như một hồi chuông cảnh tỉnh. Dù giữa chiến tranh, vẫn có những điều không thể mặc cả: nước uống, bệnh viện, trường học, và phẩm giá của những người trong tay không có súng.

Ngay cả những cử chỉ biểu tượng của Đức Leo XIV cũng mang cùng một ý nghĩa. Việc ngài không sang Hoa Kỳ trong năm nay, dù đã được mời, mà chọn Lampedusa vào ngày 4 tháng Bảy là một quyết định có sức nặng. Lampedusa là nơi người tị nạn trôi dạt tới, là bờ chạm đầu tiên của những kiếp người bị xua đẩy khỏi quê hương. Chọn nơi ấy vào đúng ngày Hoa Kỳ đánh dấu 250 năm lập quốc là một cách nhắc nhở rõ ràng rằng nước Mỹ được dựng nên từ người di dân – câu hỏi là nước Mỹ hôm nay còn nhớ điều đó hay không.

Sau cùng, điều Đức Giáo Hoàng Leo XIV nói không chỉ dành cho người Công giáo, mà dành cho bất cứ ai còn tin rằng quyền lực cần phải giới hạn. Một quốc gia có thể mạnh. Một lãnh tụ có thể cứng rắn. Nhưng nếu sức mạnh ấy không còn biết sợ điều sai, nếu sự cứng rắn ấy biến thành thói quen của tàn nhẫn, thì phần thua thiệt đầu tiên không chỉ là đối phương, mà chính là phẩm giá của con người.

Trump có thể tin rằng đe dọa là con đường ngắn nhất để buộc đối phương lùi bước. Có thể, trong một khoảnh khắc nào đó, nó đem lại kết quả. Nhưng lịch sử không chỉ nhớ ai thắng trong một cuộc mặc cả, mà sẽ nhớ ai đã sẵn sàng đẩy cả một dân tộc đến bờ vực không nước, không điện, không hy vọng, chỉ để đổi lấy một lợi thế trên bàn thương lượng.

Lời của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Chúa Nhật Lễ Lá sau cùng không chỉ là một lời giảng lễ. Đó là lời nhắc rằng chiến tranh không bao giờ chỉ được đo bằng thắng bại. Nó còn phải được đo bằng những gì con người chấp nhận làm, và những gì con người từ chối làm, dù đang nắm trong tay quyền lực lớn đến đâu.

Và thế giới này, nếu còn giữ được bao nhiêu lòng tin vào điều thiện, cũng tùy ở việc con người còn nghe được bao nhiêu từ lời giảng của ngài trong Chúa Nhật Lễ Lá vừa qua:

“Anh chị em thân mến, đây là Thiên Chúa của chúng ta: Đức Giêsu, Vua Hòa Bình, Đấng khước từ chiến tranh, Đấng mà không ai có thể lợi dụng để biện minh cho chiến tranh. Người không lắng nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến, nhưng loại bỏ chúng và nói: ‘Cho dù các ngươi có cầu nguyện nhiều, Ta cũng chẳng nghe: tay các ngươi vấy máu’ (Is 1:15).”

(Đức Giáo hoàng Leo XIV, Chúa nhật Lễ Lá).

Nguyên Hòa 


 

Tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp tục đe dọa phá hủy hạ tầng cơ sở dân sự Iran (RFI)

(RFI)

Cuộc xung đột tại Trung Đông bước sang tháng thứ 2 nhưng chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Hôm qua 02/04/2026, tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp tục đưa ra những lời đe dọa Iran, cảnh báo rằng các cơ sở hạ tầng dân sự như cầu đường và nhà máy điện có thể trở thành mục tiêu tiếp theo trong chiến dịch tấn công của Mỹ và đồng minh.

Đăng ngày: 03/04/2026 

 Cầu B1 của Iran tại Karaj bị hư hại sau một cuộc tấn công của Mỹ-Israel nhắm vào Iran, ngày 3 tháng 4 năm 2026. via REUTERS – Majid-Asgaripour

Anh Vũ

Trên mạng xã hội Truth Social, ông Trump viết: “Các cây cầu sẽ là mục tiêu tiếp theo, rồi đến các nhà máy điện!”. Thông điệp đã làm dấy lên lo ngại về khả năng leo thang mới của cuộc xung đột tại Trung Đông.

Tuyên bố này được đưa ra sau khi các cuộc không kích của Mỹ và Israel phá hủy một cây cầu đang xây dựng gần Teheran. Theo truyền thông Iran, vụ tấn công đã khiến 8 dân thường thiệt mạng. Tổng thống Mỹ trước đó đã đăng hình ảnh cuộc tấn công.

Trong một thông điệp khác cùng ngày, ông Trump còn khẳng định chiến dịch phá hủy cơ sở hạ tầng của Iran “thậm chí còn chưa thực sự bắt đầu”, đồng thời cho biết, phần lớn các mục tiêu quân sự của Iran đã bị phá hủy hoặc hư hại nghiêm trọng kể từ khi chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel bắt đầu vào 28/02.

Nhà lãnh đạo Mỹ cũng tiếp tục gây sức ép với chính quyền Teheran, kêu gọi nước này nhanh chóng chấp nhận một thỏa thuận ngừng bắn. “Các lãnh đạo của chế độ mới biết họ cần phải làm gì – và phải làm thật nhanh”, ông Trump nhấn mạnh.

Iran đáp trả bằng tên lửa

Bất chấp các lời đe dọa từ Washington, trong đêm hôm qua, Iran đã phóng thêm nhiều tên lửa về phía Israel. Theo quân đội Israel, các vụ oanh kích này không gây thương vong, nhưng một số thiệt hại đã được ghi nhận tại một nhà ga ở Tel Aviv.

Truyền thông Iran cho biết, lực lượng Vệ binh Cách mạng đã sử dụng tên lửa tầm xa nhắm vào Tel Aviv và khu nghỉ dưỡng Eilat ở miền nam Israel.

Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi phản ứng mạnh mẽ trước tuyên bố của ông Trump, cho rằng việc tấn công các cơ sở hạ tầng dân sự sẽ không khiến người Iran khuất phục.

Đánh vào các công trình dân sự, kể cả những cây cầu chưa hoàn thành, sẽ không buộc Iran đầu hàng”, ông viết trên mạng xã hội X.

Các quốc gia vùng Vịnh đang phải đối mặt với sự trả đũa của Iran. Kowait, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất hôm nay (03/04) cho biết đang phải đối phó với các cuộc tấn công bằng tên lửa và drone của Iran. Một cuộc tấn công bằng drone vào nhà máy lọc dầu Mina Al-Ahmadi của Koweit đã gây ra hỏa hoạn tại một số tổ máy, theo hãng tin Kuna.

Cuộc xung đột với Iran do Mỹ và Israel phát động ngày 28/2 đã lan rộng ra toàn khu vực Trung Đông. Theo các ước tính ban đầu, khoảng ba nghìn người đã thiệt mạng, phần lớn ở Iran và Liban.