“Phật giáo Việt Nam đã đến hồi mạt pháp”

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện nhận xét vụ chùa Ba Vàng báo hiệu một chương rất đen tối của lịch sử Phật Giáo Việt Nam:

“Chính những người trong những ngôi chùa như vậy kết hợp với những quan chức cấp tỉnh và kết hợp với những đại gia lợi dụng sự yếu đuối, sự, mê lầm đó của dân chúng để họ trục lợi. Họ quyết liệt phải trục lợi bằng được.

Vì vậy cho nên là nó mới xuất hiện những cái chùa như Bái Đính, Tam Chúc, Phúc Khánh hay Ba Vàng như vậy. Tôi cho rằng đây đã đến hồi mạt pháp của Phật giáo Việt Nam và khó có thể chấn hưng lại.”

About this website

RFA.ORG
“Qua hiện tượng chùa Ba Vàng và một số chùa khác thì tôi thấy là đạo Phật của Việt Nam đang đến hồi mạt pháp và làm rối loạn tâm linh, rối loạn lòng người và báo hiệu một chương rất đen tối của lịch sử Phật Giáo Việt Nam…”

Thiếu nữ Việt kêu cứu từ Trung Quốc

Thanh Trúc, RFA
2019-03-13
Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

 AFP

Một thiếu nữ  ở Hậu Giang liên lạc với Đài Á Châu Tự Do để báo tin cô theo người môi giới sang Trung Quốc để làm việc nhưng lại bị gạ bán đi lấy chồng bản xứ mà nếu không chịu thì bị bán đi làm gái.

Cô sinh năm 1994, tạm gọi tên là  Bê như yêu cầu, từ thành phố Vị Thanh tỉnh Hậu Giang lên thành phố Hồ Chí Minh kiếm việc làm.

Ngày 27 tháng Hai, Bê nghe theo một nam môi giới tên Nhật tầm 30 tuổi, và một nữ môi giới người miền Tây chừng 35 tuổi hướng dẫn cô ra miền Bắc rồi sang Trung Quốc làm việc trong một công ty với mức lương từ 15 đến 20 triệu VND một tháng.

Sang đến Quảng Đông, Bê và một cô gái đi cùng được tách rời ra mỗi người một nơi. Họ đưa Bê vào một ngôi nhà bẩn thỉu như nhà hoang, sau đó vừa thuyết phục vừa dọa dẫm cô phải lấy chồng Trung Quốc còn không thì họ sẽ bị bán cô đi làm gái trong một động mãi dâm gần đó.

Qua Facebook và trang mạng Zalo, Bê tìm cách liên lạc với Đài Á Châu Tự Do để nhờ giúp đỡ. Sau đây là phần trao đổi giữa Bê với phóng viên RFA:

Thanh Trúc: Em đang ở chỗ nào của Trung Quốc em biết không?

Bê: Dạ Hồ Nam, mấy cô đang tìm người để kết hôn. Đi đường biên qua tới Nam Ninh.

Thanh Trúc: Em phải trả bao nhiêu tiền?

Bê: Dạ tính ra là 6.000 tiền Trung Quốc …Bọn nó đang ở đây nè…

Thanh Trúc: Họ có đánh đập gì em không?

Bê: Họ hăm dọa, em không chịu nhưng mà họ đưa đi càng ngày càng xa. Em sợ  quá chị ơi, cứu em đi. .

Thanh Trúc: Họ có chỉ cho em thấy người chồng mà họ bắt em lấy chưa?

Bê: Họ đang tìm, tới nay là mười mấy ngày rồi.

Thanh Trúc: Khi đưa em qua họ nói em đi làm việc hay đi gả chồng cho em?

Bê: Đi làm việc,nếu làm không được sẽ đưa em về. Nhưng mà em nói em về thì họ đưa em đi xa hơn, từ Quảng Đông mà đưa tới Hà Nam.

Thanh Trúc: Bao nhiêu người canh giữ em ở chỗ đó?

Bê: Hai người. Họ dọa nếu em không chịu lấy chồng họ bán em làm gái mãi dâm, em sợ em không kéo dài được thời gian, cứu em nhanh đi em sợ không kéo được thời gian….

Trong lúc hoảng hốt vì biết mình bị lừa, Bê đã nhanh trí dùng điện thoại để ghi âm lại cuộc nói chuyện của những người đang cầm giữ cô:

Họ dọa nếu em không chịu lấy chồng họ bán em làm gái mãi dâm, em sợ em không kéo dài được thời gian, cứu em nhanh đi em sợ không kéo được thời gian….

Đại khái người phụ nữ nói tiếng Hoa trong đoạn đối thoại với người môi giới nói tiếng Việt là họ chỉ ở cách nhau không xa lắm, nghĩa là trong cùng một làng. Người phụ nữ Hoa này còn cho hay họ nằm trong nhóm gọi là nhóm số 3 nhưng mỗi lần người phụ nữ Việt gọi tới thì bà này không biết.

Vẫn theo lời người đàn bà Hoa khoảng chừng 36 tuổi đó thì bà thuộc gia đình họ Lưu ở trong làng, bà thường mai mối cho người ta lập gia đình. Sau đó hai bên còn  đùa cợt với nhau rằng người con trai họ nhắm đến cho Bê rất cao lớn trong lúc Bê hơn 20 mà trông bé xíu, rằng giá mà cô già hơn 10 tuổi cũng còn được  nữa là.

Thấy Bê khóc lóc và một mực đòi quay về nhà, những phụ nữ này nói sẽ gởi cô về. Thay vì đưa trở lại Việt Nam, Bê kể tiếp, họ đã đưa cô vào sâu hơn trong nội địa Trung Quốc. Khi nói chuyện với phóng viên Ban Việt Ngữ RFA, Bê cho hay cô đang ở Hồ Nam. Tuy nhiên theo phóng viên Ban Hoa ngữ RFA giúp dịch lời thoại thì đích xác Bê đang ở Henan tức Hà Nam bên Trung Quốc.

Trước đó, hôm 9 tháng Ba, Bê đã text cho một người bạn  tên Nguyễn Đức ở thành phố Hồ Chí Minh, đồng thời gởi kèm định vị nơi cô đang ở cho anh luôn:

Cô ấy nói là cô đi tầm 12 đến 16 ngày, đi theo chỉ dẫn của một người từ Việt Nam, mua vé từ Tân Sơn Nhất bay đi Hà Nội, bắt xe từ đó hình như là ba đoạn xe. Họ liên lạc với nhau qua 2 trạm xe, có người chở lên một góc núi rồi thả xuống. Có một phụ nữ Việt lại vờ như giúp đỡ em, dắt em đi theo đường rừng, một phút thấy một hàng rào có người Trung Quốc ra đón, dẫn đi chừng khoảng mấy tiếng có một chiếc xe đón chở xuống đó là Nam Ninh hay gì đó ở Trung Quốc.

Do nghi ngờ cô Bê bị gạt, anh Nguyễn Đức đã tức tốc làm đơn trình công an hôm thứ Hai ngày 11 vừa qua nhưng:

Tôi làm đơn ra công an phường thì công an phường chỉ lên Công An Thành Phố luôn. Lên Công An Thành Phố thì người ta không nhận đơn kêu là không đủ chứng cứ, kêu là người này đi chơi hay sao đó chứ không phải bị bắt cóc hay bị lừa từ bên đây qua.

Hỏi mấy người từng sống bên đấy thì người ta nói lúc check in cái vị trí thì đấy là Henam là cái chỗ chuyên buôn người về nó tập kết ở đó, Henan Hà Nam gì đó. Trên bộ cũng có hướng dẫn là bây giờ về bảo người nhà làm đơn xong gởi lên Sở Nội Vụ cho người ta giúp.”

Anh Nguyễn Đức cũng gọi điện báo cho gia đình của Bê ở Vị Thanh, Hậu Giang. Tuy nhiên theo anh thì hình như người chị ruột của Bê không quan tâm  lắm.  Ngày 12 tháng Ba, đường dây viễn liên được nối về thành phố Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang, gặp bà Mi là chị ruột của Bê:

Chỉ mới liên lạc hồi qua nay, nói chung không gọi điện mà nhắn tin rồi kêu ai điện cho tôi. Tôi điện lại thì nó không nghe máy.”

Hiện tại bây giờ họ đã di chuyển em 3 nơi khác nhau, mỗi một nơi càng xa đường về quê hương…”  là đoạn text mới nhất mà Bê gời cho RFA rạng sáng thứ Tư 13 tháng Ba giờ Việt Nam.

Cô Bê cho biết cô không dám ngủ vì sợ bị bán đi hay bị mỗ lấy nôi tạng như tin đồn. “Xin hãy cứu em thoát khỏi địa ngục này”,  Bê kêu cứu như vậy. Cô nói cô rất sợ họ không cho cô sử dụng điện thoại nữa thì lúc đó mọi hy vọng trở về Việt Nam sẽ tắt vì không ai tìm được cô nữa.

Liên quan đến chuyện đưa người sang Trung Quốc bất hợp pháp, bản tin trên VOV.VN hôm 12 tháng Ba cho hay Tòa Án Nhân Dân tỉnh Nghệ An mở phiên xét xử  một vụ mua bán trẻ em mà nạn nhân là một cô gái vị thành niên bị người bà con  đưa sang Trung Quốc rồi bán cô với giá hơn 200 triệu VNĐ.

Hình minh họa. Hình chụp hôm 27/10/2018 một phụ nữ Việt Nam và là mẹ của một em gái bị mất tích, nghi là bị bán sang Trung Quốc từ tỉnh Hà Giang.
Hình minh họa. Hình chụp hôm 27/10/2018 một phụ nữ Việt Nam và là mẹ của một em gái bị mất tích, nghi là bị bán sang Trung Quốc từ tỉnh Hà Giang. AFP

Theo tin thì bị cáo tên Lang Thị Liên có chồng Trung Quốc, trú quán tại ở xã Mậu Đức, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An. Năm 2016, nhân dịp về nhà ăn Tết , bà Lang Thị Liên đã dụ dỗ người dì họ tên Hoài An, khi đó mới 14 tuổi, sang Trung Quốc trông con cho bà ta.

Sau đó từ Trung Quốc bà Liên báo tin cho gia đình cô Hoài An là gả  chồng đàng hoàng cho cô nhưng thực chất là bán cô cho một người đàn ông bản xứ với giá 210 triệu VNĐ.

Nội vụ đổ bễ do Hoài An báo lại với gia đình, đến tháng Sáu 20017 thì Hoài An được người quen dắt đi trốn nhưng bị phát hiện. Bà Lang Thị Liên bắt họ lại và đòi tiền chuộc 400 triệu đồng. Một tháng sau, Hoài An và người phụ nữ dắt cô đi trốn được công an Trung Quốc giải cứu đưa về Việt Nam.

Tòa Án Nhân Dân Nghệ An tuyên phạt bà Lang Thị Liên 8 năm tù giam vì tội buôn bán trẻ em, bồi thường 62 triệu Đồng cho gia đình cô gái bị hại.

Tháng Mười Hai năm 2018, Blue Dragon Việt Nam, một tổ chức thiện nguyện nước ngoài ở Hà Nội, cho biết đã có 400 nạn nhân  phần lớn là phụ nữ hay thiếu nữ bị bán sang Trung Quốc rồi bị ép vào đường mãi dâm hay lấy chống bản xứ, được Blue Dragon giải cứu đưa về Việt Nam từ năm 2007.

Trước đó, từ năm 2016, một bản tin Reuters trích dẫn lời bà Mimi Vũ thuộc Vòng Tay Thái Bình đang hoạt động ở Việt Nam, cho thấy 75% nạn nhân buôn người là phụ nữ và các em gái, bị bán qua Trung Quốc để làm vợ, để hành nghề mãi dâm hoặc làm việc cực nhọc trong các phân xưởng.

Vẫn lời bà Mimi Vũ, trong quá khứ đa phần các cô bị bán qua Trung Quốc là người ở vùng biên giới miền Bắc giáp Trung Quốc, thế nhưng từ 3 năm trở lại đây thì nạn buôn người đã lan xuống các tỉnh phía Nam, đặc biệt vùng đồng bằng sông Cửu Long.

 ĐEM NIỀM VUI 

 ĐEM NIỀM VUI 

BRANDON, South Dakota (NV) — Một người tốt bụng tìm thấy một cái ví bỏ quên trên chuyến bay của hãng hàng không Frontier, không chỉ tìm cách gửi trả lại tận nhà cho khổ chủ, mà còn kèm theo ít tiền, chỉ vì muốn ĐEM NIỀM VUI cho chủ nhân chiếc ví.

Bản tin của Fox News hôm Thứ Bảy, ngày 24 Tháng Mười Một, nói rằng chiếc ví thất lạc là của anh Hunter Shamatt, 20 tuổi, sống tại thành phố Brandon, tiểu bang South Dakota.

Anh Shamatt hồi đầu tháng này đi Las Vegas để dự đám cưới của người chị. Trong chiếc ví có giấy tờ tùy thân, $60 tiền mặt và chi phiếu lương anh đã ký phía sau.

Mẹ của anh Hunter, bà Jeannie Shamatt, viết trên Facebook rằng họ cầm bằng như không bao giờ nhìn thấy lại chiếc ví hay những gì bên trong.

Nhưng họ vô cùng ngạc nhiên khi lúc về nhà, anh Hunter nhận được một bưu kiện, trong có chiếc ví và một lá thư ngắn.

Bức thư của người tốt bụng gửi cùng chiếc ví. (Hình: Facebook)

Người bí ẩn kia viết trong thư: “Tìm thấy chiếc vì này trên chuyến bay Frontier từ Omaha đi Denver, hàng số 12, ghế F, kẹt giữa ghế và thân máy bay. Tôi nghĩ anh muốn có lại cái ví này. Tái bút: Tôi bỏ vào thêm tiền cho đủ $100, để anh có thể ăn mừng việc nhận lại cái ví. Vui vẻ nhé!!!”

Bà Jeannie đưa hình chụp bức thư, với chữ ký “TB”, lên Facebook với hy vọng tìm ra ân nhân.

Chỉ sau một thời gian ngắn, các thám tử trên Facebook giúp bà tìm ra người tốt bụng kia. Ông ta tên là Todd Brown, có vợ và năm con, tìm thấy chiếc ví khi thò tay cài dây lưng an toàn trên chuyến bay.

Ông Brown nói với Yahoo rằng ông nghĩ tới việc nộp lại chiếc ví cho nhân viên hãng máy bay, nhưng muốn biết chắc chắn là anh Hunter nhận được ví này.

“Tôi biết anh ta chỉ mới 20 tuổi, có tấm check lương trong đó. Tôi nghĩ bụng ‘anh chàng này đang phải cố gắng hết sức để xây dựng cuộc đời mình.’ Tôi đã trải qua thời 20 tuổi và số tiền đó là lớn đối với một người trẻ như vậy,” ông Brown nói.

Khi ông chuẩn bị gửi chiếc ví đi, ông chợt nghĩ đến việc bỏ thêm tiền vào ví.

“Tôi có niềm vui. Tôi cũng muốn anh ta có niềm vui. Tôi tưởng tượng là anh ấy sẽ mừng rỡ khi nhận lại chiếc ví này, do vậy tôi cho vào thêm ít tiền để anh ta có thể ăn mừng.”

Bà Jeannie và anh Hunter liên lạc với ông Brown để bày tỏ lòng cám ơn của họ, không quên thông báo với những người theo dõi việc này qua Facebook.

Ông Brown nói không hề chờ đợi là có nhiều người chú ý như vậy.

“Tôi chỉ muốn làm điều phải. Tôi luôn cảm thấy vui vẻ thoải mái khi làm điều phải,” ông Brown nói. “Làm một người tốt đâu có khó khăn gì.” (V.Giang)

Bà Jeannie nói,  trên đường đến Vegas dự đám cưới của con gái tôi vào tuần trước, Hunter đã mất ví, nó có $ 60.00 tiền mặt, thẻ nhận diện, tiền lương ký và thẻ ghi nợ. Khi chúng tôi nhận ra rằng chiếc ví bị mất, chúng tôi đã gọi cho hãng hàng không Frontier/ biên giới để xem có ai đã nhặt nó.

Điều tồi tệ đã biến mất sau khi sợ hãi lo lắng, tối nay Hunter nhận được một gói thư với cái ví và một lá thư, ký tên chỉ có 2 chữ TB viết tắt. Trên phong bì một địa chỉ trả lại từ OMAHA từ ứng dụng underwriters. Chúng tôi rất muốn cảm ơn nếu chúng tôi có thể tìm thấy anh ta hoặc cô ấy. Xin vui lòng giúp chia sẻ bài đăng này để chúng tôi có thể tìm thấy người tuyệt vời này.

Câu chuyện của tôi đăng đã tạo ra tin tức ở OMAHA và tôi đã có thể kết nối với người đã trả lại ví.

Tôi cố gắng dạy các con tôi làm những điều đúng đắn trong cuộc sống, giúp đỡ mọi người khi bạn có thể bất chấp sự ra đi.

Câu chuyện này giúp nhiều hơn về việc khôi phục niềm tin vào con người hơn. Tất cả mọi thứ trong ví chúng ta có thể thay thế.

Chúng tôi nghe thấy rất nhiều tin xấu nhưng không đủ tin tốt.

Cá nhân tôi muốn cảm ơn Todd Brown và vợ của anh ấy vì đã khôi phục niềm tin rằng có những người tuyệt vời ngoài kia, thế giới không tàn nhẫn như những gì đang xãy ra.

From: Kristie Phan & KimBằng Nguyễn 

Chính quyền đang đau đầu hợp thức hóa vụ Trương Duy Nhất?

Chính quyền đang đau đầu hợp thức hóa vụ Trương Duy Nhất?

Diễm Thi, RFA
2019-03-21
Blogger Trương Duy Nhất chụp tại Washington, DC

Blogger Trương Duy Nhất chụp tại Washington, DC

 Photo: facebook truongduynhat

Vào ngày 20/3, cô Trương Thục Đoan, con gái của blogger Trương Duy Nhất, cho đài ACTD biết cha của mình đang bị giam tại trại giam T16 ở Hà Nội. Đây là thông tin mới nhất về tung tích của blogger này kể từ khi ông mất tích bí ẩn ở Thái Lan vào ngày 26/1 khi đang xin quy chế tị nạn. Tuy nhiên những thông tin ít ỏi từ gia đình của blogger không thể trả lời được câu hỏi tại sao khi blogger này đang xin tị nạn ở Thái lại đột ngột xuất hiện trong trại giam ở Việt Nam?

Blogger Trương Duy Nhất là người có nhiều bài viết chỉ trích chính phủ và được cho là có nhiều thông tin quan trọng về các quan chức chính quyền hiện thời.

Nhà hoạt động Bạch Hồng Quyền, người đã giúp blogger này khi ở Thái Lan, nói với đài ACTD rằng, blogger tâm sự ông sẽ công bố các thông tin quan trọng có thể có hại cho Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng một khi ông được định cư ở nước thứ ba. Ông cũng cho biết ông lo ngại mình sẽ bị bắt giữ nếu còn ở lại Việt Nam.

Cô Trương Thục Đoan, hiện đang ở Canada nói với đài ACTD rằng phía trại giam thông báo cho mẹ của cô, bà Cao Thị Xuân Phượng, là ông Nhất bị bắt vào ngày 28/1/2019 và bị đưa vào trại T16 ở Thanh Oai, Hà Nội trong cùng ngày.

Vợ ông Nhất đã đến trại T16 hôm 20/3 để tiếp tế thức ăn cho ông nhưng không được gặp mặt với lý do đang trong giai đoạn điều tra.

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già nhận định đây là một vụ phức tạp hơn cả vụ Trịnh Xuân Thanh. Ông phân tích:

Vụ Trịnh Xuân Thanh có khởi tố vụ án, khởi tố bị can, thậm chí có lệnh truy nã. Còn vụ ông Trương Duy Nhất thì theo những gì tôi theo dõi trên báo chí, trên mạng thì đến nay hoàn toàn không có một giấy tờ nào mang tính chất pháp lý để bắt ông Trương Duy Nhất hết. Do đó có thể khẳng định đây là một vụ bắt cóc chính thống.

Theo thông tin tôi thấy trên BBC thì có chi tiết “Một người, hôm 15/3, không biết là ai, gọi cho mẹ ở Việt Nam báo là ba hiện đang bị giam ở T16”. Tôi cho rằng người này nhất định phải là thành phần quan trọng trong việc bắt ông Nhất, và nhân vật ‘bí ẩn’ này chắc chắn phải nhận chỉ thị từ một cấp rất cao.”

Vụ Trịnh Xuân Thanh có lệnh truy nã. Còn vụ ông Trương Duy Nhất thì hoàn toàn không có một giấy tờ nào mang tính chất pháp lý để bắt hết. Do đó có thể khẳng định đây là một vụ bắt cóc chính thống. – Nguyễn Ngọc Già

Ông cho rằng trong chuyện bắt ông Trương Duy Nhất không có sự đồng nhất trong Bộ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam. Nó có sự chia rẽ và thậm chí đang có sự đấu đá, giống như trong vụ bắt Trịnh Xuân Thanh.

Ngay sau khi Trương Duy Nhất mất tích, đã có nhiều nghi ngờ trong những người Việt tị nạn tại Thái và những nhà hoạt động cho rằng ông đã bị an ninh Việt Nam bắt cóc. Hồi đầu tháng 2, ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phân ban châu Á của Human Rights Watch nói với Á Châu Tự do:

Việt Nam là một trong số rất ít các nước tìm cách truy đuổi những người bỏ đi và tìm cách lôi họ trở lại Việt Nam. Mối lo ngại của chúng tôi là blogger này có thể đã bị phía Việt Nam bắt giữ.”

Vào hồi năm 2017, Đức cũng cáo buộc Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức dầu khí bị buộc tội tham nhũng, ngay trên đất Đức.

Theo Bộ luật tố tụng hình sự thì khi bắt người, trong vòng 24 giờ, cơ quan bắt giữ phải thông báo cho gia đình. Blogger Phạm Lê Vương Các cho rằng luật này nhằm ngăn chặn việc giam giữ người bí mật, vì khi giam giữ người bí mật thì người bị giam giữ sẽ đối diện với nhiều nguy cơ như bị tra tấn hoặc không được tiếp cận luật sư kịp thời. Riêng trường hợp ông Trương Duy Nhất, blogger Phạm Lê Vương Các có ý kiến:

“Vụ ông Nhất thì theo một số thông tin trên mạng cho rằng ông bị bắt từ Thái Lan đem về. Trường hợp này nó nhạy cảm với phía nhà nước. Theo quan sát thì Việt Nam trước đây cũng đã bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh bên Đức về. Nếu tiếp tục xác minh rõ việc bắt cóc ông Trương Duy Nhất thì sẽ ảnh hưởng đến uy tín cũng như tính pháp quyền của một Nhà nước chính danh.

Tôi nghĩ Nhà nước đang cố gắng cân nhắc xem nên xử lý vụ ông Nhất như thế nào cho phù hợp. Họ đang trong giai đoạn cố giấu đi nguồn tin bắt ông Nhất từ Thái Lan về. Họ cần thời gian để xứ lý về mặt truyền thông.”

Blogger Trương Duy Nhất trong một lần phỏng vấn với Đài RFA ở Washington DC hồi năm 2016
Blogger Trương Duy Nhất trong một lần phỏng vấn với Đài RFA ở Washington DC hồi năm 2016 RFA

Luật sư Đặng Đình Mạnh, một luật sư thường bào chữa cho các nhà bất đồng chính kiến thì cho rằng vụ bắt Trương Duy Nhất là một vụ nổi cộm.

“Theo nguyên tắc thì bắt người như vậy phải có thông báo với gia đình. Nếu sự kiện anh Nhất mà có mức độ nghiêm trọng ảnh hưởng đến xã hội, đến quốc gia thì phải có thông cáo báo chí nữa cơ. Chuyện này cũng lạ. Tuy nhiên nếu họ không thông báo thì nó trái thông lệ thôi chứ cũng không sai theo quy định. Nếu sai thì sai phần không thông báo cho gia đình.”

Ông nói thêm rằng thực sự ông không biết gia đình ông Nhất có được thông báo không và thông báo từ thời điểm nào. Ông nhấn mạnh một điểm đáng nói về luật trong vụ này qua thông tin mới nhất là bị bắt hôm 28/1:

“Trong vụ này có điểm đáng nói về phương diện pháp luật, là ngày nào họ bị bắt tức ngày đó họ đã mất tự do, thì phải đó phải tính. Sau này khi tòa xét xử thì thồi gian bị bắt sẽ được cấn trừ vào thời gian tòa tuyên án. Nếu bắt ông Nhất vào ngày 26 mà hồ sơ để ngày 28 để hợp thức hóa thì nếu bị tuyên án tù ông Nhất sẽ mất hai ngày 26 và 27 không được trừ vào thời gian thụ án. Với người tự do thì không sao chứ với người tù thì “nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại”.

RFA liên lạc với cô Trương Thục Đoan sáng 21/3/2019 thì cô xác nhận gia đình cô không nhận được văn bản hay thông tin chính thức nào về việc bắt giam từ chính quyền.

Kể từ khi ông Trương Duy Nhất bị mất tích tại Thái Lan đến nay là gần hai tháng. Trên các trang mạng xã hội đồn đoán rằng có lẽ sẽ có kịch bản như Trịnh Xuân Thanh, tức sẽ xuất hiện trên truyền thông, truyền hình xác nhận về Việt Nam đầu thú.

Vì thế phía chính phủ Việt Nam buộc phải làm một động tác mà tôi cho rằng họ đang rất đau đầu, nghĩa là họ phải hợp thức hóa toàn bộ giấy tờ để bắt ông Trương Duy Nhất. – Nguyễn Ngọc già

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già thì nhận định khác. Ông cho rằng kịch bản nhiều người dự đoán là lập lại như Trịnh Xuân Thanh, tức ra đầu thú, là chuyện đó sẽ không có, vì ông Nhất có bị truy nã đâu mà đầu thú!

Ông nói thêm rằng đã đến lúc chuyện ông Trương Duy Nhất không thể ém nhẹm được nữa và chính quyền đang tìm mọi cách ‘hợp thức hóa’ chuyện này:

Có thể họ bắt tại Thái Lan rồi đưa qua Campuchia rồi đưa về Việt Nam theo cách bắt cóc y như của băng đảng. Vì thế phía chính phủ Việt Nam buộc phải làm một động tác mà tôi cho rằng họ đang rất đau đầu, nghĩa là họ phải hợp thức hóa toàn bộ giấy tờ để bắt ông Trương Duy Nhất.

Ngoài thông tin từ ông Bùi Thanh Hiếu ra thì chuyện ông Cao Lâm bị trục xuất về Việt Nam, chuyện ông Bạch Hồng Quyền đang phải lẩn trốn để tránh việc bắt bớ, rồi RFA đã báo cáo cho Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và một số dân biểu Mỹ thì sự việc ông Trương Duy Nhất không còn có thể ém nhẹm được nữa, và tôi tin rằng phe muốn bắt ông Trương Duy Nhất đã mất kiểm soát và phe chống lại đang sử dụng lợi thế này để bung vụ này ra. Tôi nhận định đây là sự đấu đá trong Bộ chính trị hiện nay.”

Ngay sau khi ông Trương Duy Nhất bị mất tích, nhiều đồn đoán cho rằng ông Nhất nắm giữ nhiều bí mật của ngành công an, liên quan đến vụ án Vũ Nhôm.

Ông Trương Duy Nhất từng là một phóng viên của báo Công an Đà Nẵng, sau đó tạo lập trang blog Một Góc Nhìn Khác, đưa nhiều vấn đề mang tính phản biện liên quan đến chính trị xã hội Việt Nam. Ông bị bắt vào năm 2013, bị tuyên án hai năm tù giam với tội danh ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích Nhà nước’ theo điều 258 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.

Venezuela câu lưu chánh văn phòng của lãnh đạo đối lập Guaido

Lãnh đạo đối lập Venezuela Juan Guaido ngày thứ Năm nói rằng các điệp viên đã câu lưu chánh văn phòng Roberto Marrero của ông trong một cuộc đột kích trước bình minh.

Ông Guaido viện dẫn hiến pháp vào tháng 1 để đảm nhiệm chức tổng thống lâm thời sau khi tuyên bố việc Tổng thống Nicolas Maduro tái đắc cử vào năm 2018 là giả trá. Ông đã được Mỹ và hàng chục quốc gia phương Tây khác công nhận là nguyên thủ chính danh.

Ông Maduro, người cai quản một nền kinh tế lụn bại của một quốc gia giàu dầu mỏ, đã gọi ông Guaido là con rối của Mỹ và nói rằng ông nên “đối mặt với công lí,” nhưng vẫn chưa thẳng thừng ra lệnh bắt giữ ông.

“Họ đã bắt cóc @Robertomarrero, chánh văn phòng của tôi,” ông Guaido nói trên Twitter, nói thêm rằng tư gia của ông Marrero và của nhà lập pháp đối lập Sergio Vergara đã bị đột kích trước bình minh. “Chúng tôi không biết họ đang ở đâu. Họ nên được phóng thích ngay lập tức.”

Ông Marrero đã ghi lại một thư thoại trong khi các điệp viên của cơ quan tình báo SEBIN đang cố gắng vào nhà ông ở khu Las Mercedes cao cấp. Đội ngũ báo chí của ông Guaido chuyển tiếp thư thoại này cho các nhà báo.

“Tôi đang ở trong nhà và SEBIN đang ở đây. Không may là họ đến bắt tôi. Tiếp tục chiến đấu, đừng bỏ cuộc và hãy chăm sóc tổng thống,” ông Marrero nói.

Ông Vergara, hàng xóm của ông Marrero, cho biết khoảng 40 điệp viên SEBIN vũ trang đã xông vào nhà và ở trong đó ba tiếng đồng hồ.

SEBIN rời đi với ông Marrero và tài xế của ông Vergara, nhà lập pháp cho biết trong một video được đăng trên tài khoản Twitter của mình.

Đội ngũ báo chí của ông Guaido cũng gửi một đoạn video cho thấy cửa nhà ông Marrero bị hư hại và khóa bị bẻ gãy.

Ông Guaido cho biết ông Marrero nói với ông Vergara rằng các điệp viên đã giấu hai khẩu súng trường và một quả lựu đạn trong nhà của ông. Bộ Thông tin Venezuela không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận, Reuters cho hay.

Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo, trong một dòng tin đăng trên Twitter hôm thứ Năm, kêu gọi phóng thích ngay lập tức Roberto Marrero và nói “chúng tôi sẽ buộc những người dính líu phải chịu trách nhiệm.”

Các quan chức hàng đầu của Mỹ cũng đã nhiều lần cảnh báo ông Maduro chớ động vào ông Guaido và những người thân cận của ông và đe dọa các chế tài nghiêm khắc hơn nhằm cô lập ông Maduro hơn nữa và cắt đứt các nguồn thu của chính quyền của ông.

About this website

VOATIENGVIET.COM
Lãnh đạo đối lập Venezuela Juan Guaido ngày thứ Năm nói rằng các điệp viên đã câu lưu chánh văn phòng Roberto Marrero của ông trong một cuộc đột kích trước bình minh.

ĐIÊN CUỒNG BẢO VỆ CÁI ÁC

ĐIÊN CUỒNG BẢO VỆ CÁI ÁC

Tham khảo:

– https://www.tienphong.vn/xa-hoi/vu-hang-loat-tre-nhiem-san-lon-ai-dat-moi-nha-cung-cap-thuc-pham-huong-thanh-1390281.tpo
– https://suckhoedoisong.vn/benh-san-day-lon-lon-gao-va-cac-bien-phap-phong-benh-n150467.html
– https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%87nh_%E1%BA%A5u_tr%C3%B9ng_s%C3%A1n_l%E1%BB%A3n
– http://soha.vn/noi-cung-cap-thuc-pham-cho-cong-ty-nghi-dua-thit-lon-ban-vao-truong-hoc-o-bac-ninh-2019031817470671.htm
– http://www.sggp.org.vn/vu-nhieu-tre-nhiem-san-heo-bi-thu-bac-ninh-noi-khong-bat-thuong-chuyen-gia-bao-nguoc-lai-581907.html
– https://www.dkn.tv/trong-nuoc/hop-bao-vu-tre-nhiem-san-o-bac-ninh-nguoi-duong-tinh-voi-au-trung-san-lon-chua-phai-dieu-tri.html

Đất nước như những đường dây điện

Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.

Nhiều lúc tôi định khóa facebook, tránh xa đám đông để tập trung lo cho cuộc sống của riêng mình, nhưng… nhìn đâu cũng thấy bất công, ô nhiễm, muốn làm ăn lương thiện, cạnh tranh sòng phẳng cũng chẳng được, dân oan cả nước thì vẫn thường xuyên gọi điện, đến lá đơn cũng phải soạn giúp họ, các tổ chức đấu tranh, môi trường… thì nhiều nhưng có mấy ai đến với họ, chỉ một số vụ nổi lắm mới được nhiều người biết đến.

Nếu im lặng thì họ cũng sẽ im lặng và chờ chết, nên thi thoảng tôi vẫn phải đến động viên, cũng không muốn họ đến chỗ mình vì sợ tốn tiền xăng của họ, không muốn mình bị mang tiếng…

Nhưng dù muốn hay không, thì giá điện đã chính thức tăng 8,36%, còn thu nhập của những người dân lam lũ, nghèo khổ vẫn vậy. Xăng tăng, điện tăng, giá nhiều mặt hàng khác được dịp tăng theo, đời sống của người dân vốn đã khó khăn nay càng khó khăn hơn, tiền ngày càng mất giá, lạm phát leo thang, giấc mơ lên thiên đường như một lời thách đố.

Điện là ngành độc quyền, kiểm soát giá, một phần do sự im lặng của bầy cừu, nên họ thích thì họ tăng. Nhưng điều đau đớn ở chỗ tập đoàn Điện lực Việt Nam đầu tư thua lỗ ngoài ngành như xây biệt thự, sân tennis,… người dân phải nai lưng ra trả tiền điện bù lỗ cho những khoản đầu tư ngoài ngành đó.

Bi kịch còn nằm ở chỗ người nghèo đi nuôi người giàu, người dân đóng tiền điện với giá cao hơn cả những đại gia FDI, những nhà máy thuộc khối công nghiệp nặng.

Giá điện sản xuất rẻ hơn giá điện sinh hoạt, các nhà máy thép, xi măng thi nhau mọc lên (trong khi lượng điện tiêu thụ của những nhà máy này chiếm phần lớn), thêm khoản xả thải trực tiếp ra môi trường để tiết kiệm chi phí, cần thiết ký hợp đồng với một bên xử lý chất thải để dễ dàng phủi bỏ trách nhiệm.., đạt lợi nhuận tối đa, tỷ phú thế giới dễ dàng hình thành bên cạnh những làng ung thư, chết trẻ, coi mạng người như cỏ rác.

Họ còn giải thích giá điện tăng là do chi phí đầu tư thiết bị, công nghệ, giá than nhập vào tăng. Nhưng, từ một nước xuất khẩu than với trữ lượng hàng đầu thế giới, Việt Nam bán cho Trung Quốc loại than chất lượng cao với giá rẻ như bèo, cuối cùng Trung Quốc bán lại loại than chất lượng thấp với giá đắt hơn các nước khác cùng thời điểm bán cho Việt Nam, đắt gấp 3 – 5 lần so với lúc Việt Nam bán ra.

Không những vậy, chúng còn dụ Việt Nam bằng cách cho vay tiền đầu tư vào nhiệt điện, với điều kiện phải dùng nhà thầu, công nghệ Trung Quốc.

Và rồi, những ngôi làng chết bên cạnh các nhà máy nhiệt điện sử dụng dây chuyền Trung Quốc xuất hiện, bụi siêu mịn cho tới carbon dioxide, các hợp chất thủy ngân, lưu huỳnh dioxit và nitơ oxit, lượng xỉ than khổng lồ bao gồm thạch tín và chì ngấm vào nguồn nước… nhanh chóng phát tán ra toàn lãnh thổ, hủy hoại giống nòi và là một trong những tác nhân gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất thế giới… Cùng với những con phố Trung Quốc đặt quanh khu nhà máy, hàng nghìn lao động trái phép từ Trung Quốc tràn sang đe dọa nền an ninh, quốc phòng…

Giá điện tăng, nhiều công nhân phải làm tăng ca, với rất nhiều rủi ro và thiếu thốn, khi đi làm về, gặp phải tên yêu râu xanh quấy rối tình dục, nhưng chúng chỉ bị phạt 200 nghìn, không bù nổi số tiền điện họ phải thắp thâu đêm vì sợ hãi.

Không bù nổi những ngày lội nước đi làm, đi học, bị dây điện đứt, rò rỉ, chết rồi còn bị những kẻ tu hành khẳng định là chết do… quả báo.

Và còn rất nhiều nơi tôi đến, người dân vẫn chưa có điện, họ làm quần quật trên những cánh đồng mà không có điện, cũng có nhiều nơi người đi làm đồng chết do bị điện giật, những đứa trẻ đi học còn bị dây điện trung thế, hạ thế rơi trúng người…

Giá điện tăng nhưng tính mạng và sức khỏe của người dân luôn bị đe dọa. Cứ nhìn hệ thống dây điện chằng chịt là đủ biết năng lực quản lý của các cấp chính quyền…

Có người ví đất nước này với nhiều thứ lớn lao lắm, còn tôi, tôi ví đất nước này như những đường dây điện.

Image may contain: tree, plant, sky and outdoor

Bộ Y tế Việt Nam yêu cầu dừng xét nghiệm chẩn đoán sán lợn

Bộ Y tế yêu cầu Ủy ban Nhân dân tỉnh Bắc Ninh cùng với Sở Y tế dừng việc lấy mẫu máu xét nghiệm để chẩn đoán sán lợn. Lý do được Bộ Y tế đưa ra vì xét nghiệm dương tính cũng không thể khẳng định là đang mắc bệnh sán lợn mà đây chỉ là xét nghiệm mang tính chất hỗ trợ và khi nào có dấu hiệu và tiến hành xét nghiệm mới xác định rõ được.

About this website

RFA.ORG
Bộ Y tế vào ngày 21/3 có văn bản gửi Ủy ban Nhân dân tỉnh Bắc Ninh yêu cầu dừng lấy máu xét nghiệm chẩn đoán sán lợn.

Thành phố Westminster và độc giả giúp đỡ người phụ nữ thất nghiệp vì… ‘không tắm’

Thành phố Westminster và độc giả giúp đỡ người phụ nữ thất nghiệp vì… ‘không tắm’

Ngọc Lan/Người Việt

Chị Ngọc Nguyễn đã có chỗ ở tạm thời trong bảy ngày với sự giúp đỡ của Thị Trưởng Trí Tạ và thành phố Westminster. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

WESTMINSTER, California (NV) – “Chuyện chị Ngọc Nguyễn coi như tạm thời được giải quyết, trước mắt chị ấy được trả tiền để ở motel trong bảy ngày. Trong thời gian đó, thành phố sẽ tìm các ngân quỹ thích hợp để giúp chị trả tiền bảo hiểm xe, tiền điện thoại, cũng như chỗ ở ổn định hơn.”

Thị trưởng thành phố Westminster, ông Trí Tạ, nói với phóng viên Người Việt vào sáng Thứ Tư, 20 Tháng Ba, 2019, chỉ vài giờ sau khi bài báo “Little Saigon: Một phụ nữ gốc Việt không nhà, thất nghiệp vì… không có chỗ tắm” xuất hiện trên Người Việt Online.

Sau khi đọc tin này, thị trưởng thành phố Westminster đã gọi điện thoại cho tác giả bài báo hỏi cách liên lạc với chị Ngọc, cũng như bàn bạc với nhân viên thành phố tìm phương cách giúp đỡ người phụ nữ này một cách nhanh chóng.

Bên cạnh đó, nhiều độc giả email, gọi điện thoại đến tòa soạn nhờ chuyển tiền giúp chị Ngọc đóng bảo hiểm, lệ phí lưu hành xe, cũng như trang trải cuộc sống trước mắt.

Chị Ngọc Nguyễn dọn vào ở tạm trong một motel ở thành phó Westminster. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Một độc giả khác thì ngỏ ý sẽ trả tiền ở motel trong sáu tháng cho chị Ngọc để chị có nơi ăn chốn ở an toàn, sạch sẽ trong thời gian tìm việc làm để ổn định cuộc sống lâu dài.

Một số độc giả thì hỏi cách liên lạc với chị Ngọc để giới thiệu việc làm cho chị, người thì muốn giới thiệu chị vào làm cho một nhà hàng Việt Nam trong vùng Little Saigon, người thì muốn giới thiệu chị đi làm giúp việc nhà bán thời gian.

Bà Quyên Trần, đại diện văn phòng Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg, cũng trong sáng Thứ Tư đã gọi điện thoại cho tác giả để hỏi thăm về trường hợp này.

Gần 4 giờ chiều Thứ Tư, chị Ngọc gọi cho phóng viên Người Việt để báo tin rằng chị đã dọn vào motel trên đường Golden West, và “đang tính chạy qua thư viện Westminster đọc báo tìm việc.”

Ngồi nói chuyện trong căn phòng do thành phố Westminster mướn cho, chị Ngọc trông rạng rỡ và tươi tỉnh hơn rất nhiều so với hôm gặp phóng viên tại tòa soạn báo Người Việt.

Chị khoe, “Mới cắt tóc miễn phí ở Hội Cao Niên Á Mỹ, tôi nhờ họ cắt thật cao lên để không phải đi cắt hoài. Mua thêm chai thuốc nhuộm hết $3.75, nhuộm được ba lần, để nhìn cho trẻ trẻ, người ta dễ mướn.”

Chị cười luôn miệng, nói, “Hồi sáng này ông Trí Tạ gọi cho tôi hỏi thăm, hứa giúp đỡ, rồi sau đó đến cô Linh cũng làm việc cho thành phố gọi hẹn tôi tới văn phòng. Họ nói mướn cho tôi ở chỗ này bảy ngày, kêu tôi đưa các bản copy giấy tờ xe để đóng tiền bảo hiểm và lệ phí lưu hành xe cho tôi.”

“Tôi cũng có nói tôi không xin được phone free của chính phủ, chỉ có cái điện thoại đang xài, mỗi tháng trả $20, đến ngày 2 Tháng Tư không trả sẽ bị cắt. Họ nói để họ xem xét. Họ cũng nói sẽ tìm giúp cho tôi một shelter để có thể ở lâu dài hơn,” chị Ngọc kể.

Chị Ngọc Nguyễn với nụ cười hạnh phúc khi nhận được sự giúp đỡ của nhiều độc giả báo Người Việt. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Theo lời chị Ngọc, sau đó có hai người phụ nữ Mỹ trắng đến giúp chị điền giấy tờ xin vào nhà ở tạm “shelter.”

Chị nói thêm, “Tôi đã đến tất cả các văn phòng dân cử quanh đây để gửi đơn, gửi kiến nghị kêu gọi sự giúp đỡ cụ thể đối với những người vô gia cư. Hôm nay tôi thấy mình may mắn quá, nhưng còn nhiều người khác, như bà Mỹ homeless trước cửa kia, vẫn cần sự giúp đỡ.” Chị Ngọc chỉ tay ra cửa sổ, nơi có một người vô gia cư đang ngồi tựa vào chiếc ghế của trạm xe buýt trong nắng chiều chói chang, với rất nhiều vali chứa đồ đạc đặt xung quanh.

“Tôi xin được gửi lời cám ơn đến tất cả những người đã quan tâm giúp đỡ tôi. Cám ơn ông Trí Tạ, cám ơn cô Linh và thành phố Westminster, cám ơn báo Người Việt cùng tất cả mọi người,” chị cười nhắn gửi.

Chia tay chị Ngọc, vừa về đến tòa soạn, tôi nhận được điện thoại của Thị Trưởng Trí Tạ báo cho biết, “Cho đến giờ này, ngoài việc được ở motel bảy ngày, thành phố cũng đã tìm được chi phí giúp chị Ngọc trả tiền bảo hiểm xe, lệ phí lưu hành xe, và cả tiền điện thoại rồi.”

“Bản thân tôi thì đang suy nghĩ tìm cách giúp chị ấy có được công việc làm ổn định lâu dài,” ông Trí nói thêm. (Ngọc Lan)

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nổ

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nổ

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

13/03/2019

Thế sự xác rồi còn đốt pháo 

Tú Xương

Nhà văn Bá Dương có cái tật xấu là hay viết những điều không tốt lành gì mấy về đồng bào mình: “Nói đến ồn ào, cái mồm người Trung Quốc thì to không ai bì kịp.”

Nhận định tiêu cực này được rất nhiều người, nhất là người Việt, nhiệt liệt tán đồng. Tác phẩm Người Trung Quốc Xấu Xí của ông được dịch giả Nguyễn Hồi Thủ chuyển sang Việt ngữ, và bán chạy như tôm tươi.

Trong số độc giả ái mộ Bá Dương, tôi đoán, chắc phải có nhà báo Ngô Nhân Dụng – tác giả của đoạn văn sau:

“ Ở Việt Nam bây giờ, trong quán có mấy người cao hứng nói lớn tiếng, tranh nhau nói lấy được, không ai nhường ai, át giọng tất cả mọi người. Lúc đó, chỉ cần một người can ngăn: ‘Ông ơi, đừng nói lớn quá! Người ta tưởng bọn mình người Trung Quốc!’ Nhắc nhở vậy đủ rồi! Người đang cười nói oang oang bỗng đỏ mặt, cái miệng tự đạp thắng, hạ thấp tần số vừa đủ nghe!”

Nói nào ngay thì chả riêng gì Ngô Nhân Dụng mà chính tôi cũng thế, cũng nghĩ về người Trung Hoa với ít nhiều méo mó cùng ác cảm. Thành kiến này, của riêng tôi,  chỉ vừa mới “sụp đổ” hôm qua.

Chính xác hơn là đêm qua, sau một chuyến xe đò đường dài – từ Kuala Lumpur đến Singapore – tôi mệt rã rời nên lấy phòng khách sạn xong là lăn ra ngủ say như chết. Mở mắt dậy thì đã khuya, bụng đói, tôi lò dò vào một tiệm ăn đèn đuốc vẫn còn sáng trưng. Vừa ngồi xuống ghế, đã thấy ngay bên cạnh mình là hình một tô hoành thánh mì, cùng dòng chữ song ngữ (Please Keep The Volume Down While Eating After 10:30 PMdán ngay trên tường.

Ảnh chụp 2019

Thảo nào mà quán đông nhưng không ồn. Hoá ra không phải lúc nào người Tầu cũng tía lia và um xùm như thiên hạ vẫn tưởng. Có nơi, và có lúc, họ cũng ăn nói nhỏ nhẹ bình thường như đa phần nhân loại. Dân Việt Nam thì xem chừng hơi khác, nhất là cái dàn lãnh đạo của đất nước này. Họ nổ long trời, và nổ đều đều – ở khắp mọi nơi – trong mọi tình huống (bất kể giờ giấc) khiến cả thế giới đều bị … ù tai:

  • Nguyễn Phú Trọng: “Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được như thế này không?”
  • Nguyễn Thị Kim Ngân: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước.”
  • Nguyễn Xuân Phúc: “Đã đến lúc phải đi ra chinh phục thế giới, mang thế giới về Việt Nam.
  • Nguyễn Mạnh Tiến: “Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất thế giới.”
  • Nguyễn Thành Phong: “Đủ cơ sở để thành phố Hồ Chí Minh vào top 10 thành phố đẳng cấp của thế giới.”
  • Nguyễn Mạnh Hùng: “Việt Nam có thể đi đầu cách mạng công nghiệp 4.0”
  • Nguyễn Xuân Thắng: “Việt Nam giúp Đức ‘tìm lại những mặt ưu việt’ của CNXH hiện thực trước đây”

Thực là một tấc đến Giời. Mà đó là mới điểm sơ vài vị họ Nguyễn thôi, chớ gộp chung bá tính lại thì chắc mệt chết luôn. Giấy mực đâu ra mà ghi cho hết. Giới lãnh đạo đã lớn họng rồi mà đám truyền thông còn chuyên việc “khuếch âm” nữa nên khó tránh được những vụ nổ chát chúa (“vượt bức tường âm thanh”) như vừa xẩy ra ở báo Thanh Niên:

Việt Nam Trung Tâm Hoà Giải Quốc Tế.”

Nổ tới cỡ đó thì có lẽ ngay cả đến Chúa/Phật cũng phải nổi khùng, chớ đừng nói chi tới đám facebookers:

  • Ngô Thanh Tú: “Trung tâm hoà giải quốc tế con mẹ gì, toàn là lũ thủ dâm tinh thần thôi.”
  • Ngô Nhật Đăng: “Bệnh đã đến giai đoạn bốc mùi xú uế nồng nặc. Mỗi việc phải hòa giải với nhân dân mà bao nhiểu năm đảng chưa làm được.”
  • Vĩnh San: “Chắc chắn TP Hồ Chí Minh sẽ có giải Nobel Y học nếu như có ai đó chữa khỏi bệnh ‘nổ’ cho các bác lãnh đạo.”
  • Nguyễn Văn Đài: “Đây là chứng ‘hoang tưởng tự cao.’

Tôi vô cùng tiếc là không thể đồng tình với quan điểm của các vị thức giả thượng dẫn. Theo tôi thì đám lãnh đạo CSVN chả có ai bị bệnh tật hoang tưởng gì ráo trọi. Tất cả đều “nổ” như nhau, theo đúng truyền thống và phương châm chỉ đạo (“mồm miệng đỡ chân tay”) thôi.

Cha đẻ của chế độ hiện hành, Hồ Chí Minh, là kẻ đã khai hoả cho những phát nổ đầu tiên:

Sau khi “thắng giặc Mỹ,” Lê Duẩn nổ tiếp:

Rồi khi Lê Duẩn đã dẫn dắt “nhân dân đi trên thảm vàng” để vào ngõ cụt. Tuy thế, kẻ kế vị – Trường Chinh – vẫn không hề nao núng và vẫn lớn tiếng như thường: “Đảng ta phải cứu lấy giai cấp công nhân.”

Trường Chinh qua đời năm 1988. Hơn ba mươi năm sau, vào ngày 27 tháng 2 năm 2019, Tổ Chức Liên Kết Oxfam ái ngại cho biết: “Tại Việt Nam hiện nay, có tới 99% công nhân may không được trả lương đủ sống căn cứ trên mức sàn lương châu Á và 74% không được trả lương đủ sống căn cứ trên mức sàn của Liên minh lương đủ sống toàn cầu.”

Blogger Trân Văn nhận xét: “Kết quả cuộc khảo sát vừa kể thật ra không mới. Tình trạng công nhân lao động cật lực nhưng càng ngày càng nghèo khổ, sống triền miên trong cảnh thiếu trước hụt sau, cả tinh thần lẫn sức khỏe cùng suy sụp sau một thời gian ngắn tham gia ‘giai cấp lãnh đạo cách mạng Việt Nam’ đã kéo dài vài thập niên.”

Dù vậy – “vài thập niên” qua – các đồng chí lãnh đạo vẫn cứ thay nhau nổ ròn rã, nổ đều đều, và nổ tỉnh queo hà:

  • Nguyễn Minh Triết: “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…”
  • Trương Tấn Sang:“Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”

Ảnh lấy từ FB Thanh Pham

Nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Mồm miệng đỡ chân tay vốn là truyền thống lâu đời của chế độ hiện hành. Từ năm 1951, tại Đại Hội II, điều lệ của đảng đã ghi: “Tư tưởng Mao Trạch Đông là kim chỉ nam’ của đảng.” Bởi thế, đường lối/ chính sách (Cải Cách Ruộng Đất, Chỉnh Đốn Tổ Chức, Tam Phản, Rèn Cán Chỉnh Quân, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Hợp Tác Xã Công Nông, Phát Động Chiến Tranh Giải Phóng Miền Nam …)  đều do bác Mao chỉ đạo. Bác Hồ chỉ có mỗi việc là sáng tác thơ để minh họa và để … nổ chơi thôi: Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!”

Bác Duẩn – xem ra – có vẻ độc lập và độc đáo hơn chút xíu. Ông lập thuyết (Làm Chủ Tập Thể) đàng hoàng nhưng xem chừng không được hưởng ứng và tin tưởng gì cho lắm: Riêng còn chẳng có có gì chung!

Chỉ có Bác Chinh là nổi bật về trình độ học vấn và khả năng sáng tạo. Tạp Chí Cộng Sảnmô tả ông là “nhà thiết kế đường lối đổi mới của Đảng ta.”

Bộ thiệt vậy sao?

Thiệt ra, thằng chả không có “thiết kế” cái con bà gì ráo mà chỉ ở vào tình thế bắt buộc phải lựa chọn một thế cờ (“đổi mới hay là chết”) do nhân dân đã sắp sẵn rồi.

Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn nhận xét hoàn toàn chính xác là về “khoa ăn nói” của giới lãnh đạo CSVN: “Họ không nói được cái gì cụ thể, mà chỉ xoay quanh các khẩu hiệu quen thuộc, kiểu như ‘dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh…’

Cứ “xoay quanh các khẩu hiệu” như thế mãi thiệt là ớn chè đậu nên lâu lâu “các anh ở trên” phải nổ một phát để … kích thích lòng dân. Cũng chỉ là một chiêu “mồm miệng đỡ tay chân” thôi. Tưởng cũng không có gì đáng để bận tâm hay rầm rĩ quá!