Sợ !!!

Image may contain: one or more people and closeup
No photo description available.
Van Pham

Sợ !!!

Gặp bọn chúng (những người cùng lớp thời trung học) ở một đám cưới.

Bọn chúng thấy tôi vội chạy đến nắm tay kéo ra ngoài dạy dỗ:
– Mày viết tùm lum trên FB mà không sợ công an à?
– Mày coi chừng đó! Công an nó chưa đủ lý do để tóm mày thì nó cũng sẽ cho an ninh mật theo dõi xử mày theo kiểu giang hồ đó nghe.
– Mày đừng cho người lạ vào nhà, đề phòng chúng nó cho người đến giấu tài liệu, sau đó chúng đến bắt……………………… ………….
Tôi nói, cảm ơn các vị đã có lòng lo cho tôi.
Các vị hỏi tôi có sợ không à?
Tôi sợ chứ!
Bị đánh đập, tù đày ai mà không sợ!

Có lẽ, sợ hãi đó là bản chất trong quá trình cuộc sống của tui.

Sẵn đây, xổ bầu tâm sự luôn với các bạn để hiểu.

Tôi biết sợ từ năm lên 6 tuổi. Năm đó, tui đang ngủ với Cha thì cộng sản đạp cửa vào nhà bắt trói Cha tui dẫn đi. Tôi thức dậy ngơ ngác nắm lấy vạt áo của Cha kéo lại thì bị 1 người trong bọn họ dộng 1 báng súng vào bụng, tôi ngất xỉu.

Từ đó, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh tôi. Đêm đến, tiếng chó sủa, tiếng cành cây gió va vào nhau xào xạc đều làm cho tôi sợ.

Lớn lên đi học, tôi chứng kiến cảnh những chiếc xe khách bị mìn lật nhào. Máu, thịt người dân vương vãi, nham nhở đầy mặt đường.

Tui chứng kiến những người dân bị chết cháy, nằm co quắp trong đống tro tàn, đổ nát.

Tôi chứng kiến người dân khai quật 1 hố chôn tập thể của 4 thanh niên rất trẻ trong làng bị Việt cộng giết cách nhà tôi chừng hơn cây số…..

Nỗi sợ hãi đó nó hành trình theo suốt tuổi thơ của tôi đến ngày hoà bình lập lại. Sau đó, đất nước không còn cảnh chết chóc do chiến tranh thì tôi lại sợ đói.

Ôi cái đói! Cả nhà tôi bị đói suốt 1 thời gian dài, cái đói hành hạ tui trong cả giấc ngủ, trong cả ước mơ. Cái đói thật đáng sợ!

Giờ đây không còn đói nữa, nhưng ngồi trước mâm cơm lại sợ chất độc.

Chính quyền họ nhẫn tâm nhập chất cấm để đưa vào các nguồn thức ăn, làm sao mà không sợ?

Mỗi ngày VN chết 315 người vì mắc bệnh ung thư, do đâu? 
Trong 315 người ấy khi nào đến phiên mình?

Mỗi khi dắt xe ra khỏi nhà là tôi lại sợ. Chẳng biết hôm nay mình có về lại nhà được không? Hay là được bà con đắp cho manh chiếu ở đoạn đường nào đó.

Với hệ thống giao thông hỗn loạn như bây giờ thì tính mạng mình ra đường như ngàn cân treo trên sợi tóc.

Tôi sợ, bỗng 1 ngày nào đó. Công an ập đến nhà đọc lệnh tôi giết người rồi bắt trói để thế chân cho 1 kẻ quyền uy nào đó.

Với 1 nền tư pháp đặt tiền lên trên công lý như hiện nay thì điều này đã xảy ra rất nhiều chứ không phải là không có.

Tôi sợ đất nước này sẽ mất vào tay giặc Tàu.

Tôi sợ nền giáo dục hôm nay sẽ biến con cháu tôi thành loài súc vật. 
Tôi sợ bọn xì ke, ngáo đá, cướp giựt, giết người mỗi ngày một tăng mà nạn nhân của nó tiếp đến có thể là tôi.

Đấy là tất cả những điều tôi sợ. Có lẽ những nỗi sợ này lớn lao luôn cô đọng trong tiềm thức nên không còn chỗ chứa cho nỗi sợ công an bắt mà các bạn vừa nói.

Còn các bạn, các bạn chỉ sợ mỗi công an mà không sợ những mối hiểm hoạ kia đang chực chờ cho mình và cho những người thân yêu của mình, thì quả thật, các bạn là những người rất gan dạ, anh hùng!

FB Ngô Trường An

Nếu Linh “nựng” được hưởng án treo…

Nếu Linh được hưởng án treo, đó sẽ là sự thách thức không hề nhẹ đối với công lý, và càng cho thấy sự che chắn của ngành tư pháp đối với thủ phạm.

Đó cũng sẽ là sự mất mát trong niềm tin của dân chúng đối với ngành tư pháp nói riêng và chính quyền nói chung.

 

RFA.ORG
Nếu Linh được hưởng án treo, đó sẽ là sự thách thức không hề nhẹ đối với công lý, và càng cho thấy sự che chắn của ngành tư pháp đối với thủ phạm.

HỌ CÓ NHÂN ĐẠO VỚI NHÂN DÂN KHÔNG?

No photo description available.
Nguyễn Tiến TườngFollow

HỌ CÓ NHÂN ĐẠO VỚI NHÂN DÂN KHÔNG?

Hai điểm zero và một điểm 1, được phù phép thành thủ khoa sĩ quan lục quân. Bài thi trắc nghiệm 80 câu không đúng một câu nào, chúng không thể yếu kém đến mức như vậy. Chỉ có thể suy luận rằng chúng đã biết trước. Thái độ của chúng là khinh mạn tri thức, khinh mạn chính mình vì đã được bảo đảm một vị trí trên đầu bao học sinh khác.

Nâng khống hàng chục điểm để thành thủ khoa còn lên chia sẻ kinh nghiệm thành thủ khoa, vỗ ngực trên mặt báo và giảng đường đại học. Chúng biết không? Chúng thừa biết! Nhưng với sự gian manh của một kẻ ăn cắp vặt nghĩ rằng đã che đậy được bằng chứng, chúng sẽ dùng sự bùng biện của mình để xoá bỏ hồ nghi của người khác.

Hai mẫu ví dụ nhỏ, gợi cho chúng ta hình ảnh phản chiếu rõ ràng nhất của một bộ phận quan chức suy đồi hôm nay. Những kẻ ăn tàn ăn mạt của nhân dân xong quay lại khinh khỉnh nhân dân hoặc bắt nhân dân phải khen ngợi bằng cách viết sách, nêu gương, hội thảo, lý luận. Không chỉ ăn cắp tiền bạc, chúng còn ăn cắp cả cảm xúc của nhân dân.

Những đứa trẻ gian lận ấy đã cho thấy tư thế sẵn sàng kế thừa điều đó.

Với những chiếc ô chiếc dù che cả bầu trời như thế. Chúng chẳng cần mất công tôi luyện, chẳng cần quan tâm kiến thức. Ra khỏi trường đại học, chẳng khó khăn gì kiếm một cơ hội làm lãnh đạo.

Làm nhà giáo, chúng sẽ dạy sự dối trá. Làm bác sĩ chúng sẽ biến lành thành què. Làm công an chúng sẽ dùng dùi cui nhiều hơn lý trí. Làm chỉ huy, chúng sẽ đàn áp cấp dưới, đi về phía tiêu cực.

Chúng sẽ dùng tất cả năng lượng để vơ vét, thậm chí phá để kiếm chác. Sẽ vơ vén để vinh thân phì gia, lươn lẹo để bao bọc cho con cháu nhân thân mình nối nghiệp, như cha mẹ chúng đã làm. Sự trí trá lưu manh sẽ được truyền nối bằng tiền và quyền. Nó sẽ tiếp tục tước đoạt cơ hội của những người lương thiện khác.

Những con người trong danh sách này phải chịu trách nhiệm với hành vi của họ. Vụ án chỉ mới khởi tố hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn đối với lực lượng khảo thí là chưa đầy đủ. Nếu có yếu tố tiền bạc, thì đó là tội đưa nhận hối lộ.

Những con người này, có cán sự giáo dục, công an, ban ngành cơ yếu. Họ đã làm một việc táng tận lương tâm và phản bội thể chế. Để họ tồn tại trong hệ thống công quyền là một sự phỉ báng đối với nhân dân.

Hãy xử lý họ, trước khi nhân đạo với những đứa trẻ. Nhân đạo có nghĩa là cảm hoá, chặt đứt tư duy hắc ám trong chúng, chặt đứt uy quyền của những kẻ đang bức hại chính con cái mình và xã hội.

Nhân đạo, là để lũ trẻ đứng trên đôi chân của chúng, đừng bay trên đôi cánh vô luân. Đừng biến chúng thành những thanh củi suy đồi của tương lai!

Một bài học trả giá quá đắt  cho sự “ngu xuẩn”

Một bài học trả giá quá đắt  cho sự “ngu xuẩn”

Dựa trên câu chuyện có thật, Tin rằng rất nhiều người, khi ngồi cạnh người tài xế đều có một thói quen như vậy:

Đoạn đường dài mà ngồi để chân xuống thì thật khó chịu, chi bằng dũi chân lên táp lô cho thoải mái một chút …

Giống như thế này : 

Bất luận là nam giới hay phụ nữ, tin rằng rất nhiều người đã từng làm như vậy …

Và rồi,

Nhân vật chính trong câu chuyện ngày hôm nay mà tác giả muốn chia sẽ cùng mọi người chính là một phút lỡ như… đã khiến cho cô ấy phải khổ sở nửa đời còn lại…..

 

Chị gái trong câu chuyện tên là Audra Tatum, 33 tuổi, thuộc tb Georgia.

Ngay từ lần đầu tiên ngồi xe cô đã có thói quen, cứ ngồi vào ghế lái phụ là Audra Tatum ngả lưng ghế và duỗi chân lên táp-lô,

Chồng cô tên là Nick, đã rất nhiều lần khuyên, giải thích lý do và mức độ nguy hiểm của thói quen xấu này, nhưng Audra không nghe, cô cảm thấy không có gì quá to tát:

Người chồng đã luôn nói với tôi rằng: “Rồi có ngày em gãy chân nếu cứ làm thế'”…” Audra kể lại …

Cho đến sự kiện kinh hoàng xảy ra cách đây 2 năm, 

vào tháng 8 năm 2015, khi 2 vợ chồng cùng đứa con gái 10 tuổi đang trên đường trở về Georgia.

Nick chạy với tốc độ khoảng 45 dặm một giờ trên đường, mà chiều hôm đó trên đường hầu như không có xe…

Vậy là Audra lại một lần nữa, thoải mái gác chân lên táp lô……

Theo lời kể lúc bấy giờ, người chồng cũng kiểm soát tốc độ không phải là quá nhanh, mọi thứ trong phạm vi có thể kiểm soát được.

Có thể tại thời điểm này, ngay khi vừa ra khỏi ngã ba thì có một chiếc xe lao đến từ phía trước, có vẻ như mất kiểm soát, khi chiếc xe của Nick chưa kịp quẹo thì một chiếc xe lao tới và đâm vuông góc vào xe của họ.

Sự  va chạm này, chịu ảnh hưởng nhiều nhất chính là chiếc xe Nick, nhưng may mắn thay ông và con gái của ông đã đeo dây an toàn,

Vì vậy, ông và con gái của ông chỉ là một vài vết trầy xước, bầm tím, không nghiêm trọng …

Tuy nhiên, ngồi trong cabin Audra thì không may mắn lắm ……

“Túi khí bung bật thẳng bàn chân vào mặt tôi và làm mũi bị gãy. 

Tôi nhìn thẳng vào lòng bàn chân ngay sát mặt mình”, 

Audra nhớ lại……Mắt cá chân, xương đùi và cánh tay của Tatum bị gãy. 

“Về cơ bản mọi thứ bên phải cơ thể tôi đều bị gãy, đơn giản vì sự thiếu hiểu biết của bản thân. Tôi không phải Siêu nhân nên không thể bỏ chân xuống đúng lúc”, Tatum thừa nhận sai lầm……

Căn cứ theo tuyên bố của Sở cứu hỏa Chattanooga cảnh báo trên fanpage,

Tốc độ bung của các túi khí từ 160 đến 354 km/h, nếu để chân lên bảng táp-lô và xe bị đâm, 

Túi khí có thể đẩy đầu gối đập thẳng vào hốc mắt của bạn, 

Hậu quả là không thể tưởng tượng …

Mà đối với Audra thì đây là một cơn ác mộng không thể quên…

Bởi vì một chiếc xe bị đánh cắp, mà gây ra vụ tai nạn xe hơi, và người phải gánh chịu chính là Audra …

Hơn nữa, Audra đã không mua bảo hiểm y tế, vì vậy cô không thể tiếp nhận đề nghị nằm viện 10 ngày, mà chỉ ở lại 3 ngày rồi xuất viện.

Khi xuất viện, do nhiều vết nứt, mắt cá chân, mông, đầu gối đều đã được gắn nối bằng hai móng tay bằng thép …

Đồng thời, bởi vì cô ấy không thể chi trả được chi phí cho liệu pháp vật lý, nên cô đã dành ba tuần để có thể đứng thẳng …

Cho đến ngày hôm này,cô ấy vẫn phải gánh chịu nổi đau thống khổ xác thịt trên cơ thể…

Ngoài nổi đau thân thể, Audra nói rằng vụ tai nạn xe hơi, xảy ra cũng là lúc cô vừa tốt nghiệp ra trường, Ước mơ là nhân viên y tế của cô gặp trở ngại vì những gì đã xảy ra. 

“Tôi không thể tiếp tục làm nhân viên cấp cứu. 

Tôi không thể nhấc người khác lên được nữa”, 

Cô giải thích. “Tôi không thể đứng liên tục 4 tiếng. Có lần làm thế và tôi đã phải bật khóc”.

Audra hy vọng dùng câu chuyện của mình để cảnh báo người khác. 

“Bạn sẽ không muốn chịu đựng nỗi đau và sự thống khổ mỗi ngày trôi qua”.

Chúng tôi muốn nhấn mạnh vào hậu quả của việc gác chân lên táp-lô. 

“Một khi xảy ra sự cố, thì ắc hẳn sự hối tiếc của bạn chẳng còn ý nghĩa gì cả”

Vâng,

An toàn là trên hết,Hy vọng mọi người đều biết trân trọng mạng sống của chính mình…

Kylam Doan  

Kinh tế Việt Nam sẽ đứng thứ 20 thế giới vào năm 2050

Lại là thằng bộ trưởng Bộ kế hoạch& đầu tư …chỉ giỏi ăn tục nói phét.!!

AUTOXE.NET
Theo báo cáo “Tầm nhìn dài hạn: Trật tự kinh tế toàn cầu sẽ thay đổi ra sao đến năm 2050?” của PricewaterhouseCoopers (PwC) c.ô.ng bố hôm qua, đến năm 2050, GDP của VN sẽ đứng thứ 20 của thế giới tính theo sức mua tương đương (purchasing pow…