Hoa Khôi Một Chân 

 VẦNG TRĂNG KHUYẾT

Hoa Khôi Một Chân 

Bế Thị Băng

Bế Thị Băng, dân tộc Tày, thuyết phục ban giám khảo cuộc thi Vẻ đẹp Vầng Trăng Khuyết bằng màn trình diễn nhảy theo vũ điệu tự biên soạn trên một chân.

Gương mặt rạng rỡ, nụ cười thường trực trên môi, tỏa ra nguồn năng lượng truyền cảm hứng cho người khác, đó là chân dung cô Hoa khôi khuyết tật 2019.

Ngoài đời, Băng là một nha sĩ tại một phòng khám ở Hà Nội. Và là một người vợ hạnh phúc.

Tỉnh dậy thấy mất một chân

Sinh ra trong một gia đình dân tộc Tày nghèo tại Cao Bằng, Băng chỉ mong sau này xin được việc làm ở thành phố để gửi tiền về quê giúp bố mẹ.

Mơ ước nhen nhóm thành hiện thực khi sau tốt nghiệp, Băng được nhận làm tại một phòng khám răng tại Hà Nội. Nhưng chưa được bao lâu thì một ngày đang lái xe máy trên đường, một xe container đâm sầm vào Băng.

 

“Cú tông mạnh đến nỗi tôi văng ra trên con đường đang xây đầy cát sỏi, nhưng lúc đó tôi vẫn tỉnh. Do đó tôi biết mình đã đau đớn thế nào. Nhưng tôi may lắm, anh lái xe tông tôi rất tốt bụng, anh đã xuống xe xem tôi thế nào. Tôi nói ‘anh đưa em vào bệnh viện’. Nếu anh lái xe không làm vậy, chắc tôi đã chết rồi”, Băng kể lại.

Ở bệnh viện, các bác sĩ tiên lượng trường hợp của Băng quá nặng, có nguy cơ không qua khỏi. Một chân và vùng bụng bị tổn thương, rách nát.

“Tôi còn nhớ câu đầu tiên tôi nói với bố khi ông đến vệnh viện là ‘con xin lỗi bố’. Tôi thấy có lỗi biết bao vì mình đã bị thế này… Tôi chưa từng làm bố mẹ lo lắng bao giờ. Tôi lúc nào cũng chỉ mong kiếm tiền giúp gia đình. Bước ngoặt này xảy ra với tôi quá sớm”, theo Băng.

Các bác sĩ phải tháo bỏ một chân của Băng đến tận khớp háng. Băng cũng trải qua nhiều cuộc phẫu thuật khác để tái tạo thành bụng.

Dù tiên lượng xấu, Băng tỉnh dậy sau 4 ngày hôn mê. Điều đầu tiên Băng được bác sĩ cho biết là cô đã phải tháo bỏ một chân. Thoạt tiên Băng không tin.“Tôi đưa tay quờ xuống dưới để xem chân mình đâu. Quờ mãi, quờ mãi vẫn không thấy chân đâu! Tôi còn phải cấu vào chân còn lại xem có phải mình đang mơ không. Lúc biết là thật, nước mắt tôi trào ra. Không phải vì quá buồn, mà do tôi quá bất ngờ và sợ hãi.”

Lúc đó Băng mới 24 tuổi. Mới đi làm. Còn chưa có người yêu.

Tự kiếm tiền mua chân giả

Để chạy chữa cho Băng, bố mẹ cô đã bán sạch cả trâu, thóc giống, và ‘phải đi mua từng cân gạo để ăn hàng ngày’.

Một mình ở Hà Nội, tự chăm sóc vết thương trên cơ thể hàng ngày, Băng nói nhất định phải hồi phục để đi xin việc.

Sau đó là đến những ngày tập đi bằng một chân. Ban đầu có lúc Băng mất thăng bằng ngã lộn nhào ra sau. Nhưng sau một thời gian luyện tập, Băng đã lấy lại sức và đi lại thoăn thoắt bằng nạng.

Cảm giác hụt hẫng ban đầu cũng qua nhanh. “Sau khi hồi phục, lại có thể tung tăng trên một chân, tôi lại thấy vui vì mình vẫn đi lại được, vẫn khỏe mạnh, sẽ lại đi làm, sẽ kiếm tiền gửi về nhà.”

“Một thời gian sau, người sếp cũ gọi điện mời vào làm việc ở phòng khám nha của vợ chồng anh ấy và giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi có việc, có lương. Tôi nhảy, tôi bơi, tôi tung tăng đi lại. Tôi còn sống. Tôi vui lắm.”

“Ban đầu tôi đi một chân ra nơi công cộng mà không nghĩ ngợi lo lắng gì. Nhưng chính cái nhìn và bình luận của người khác bắt đầu làm tôi thấy ngại. Ai cũng nói ‘ôi nó bị cụt chân kìa’. Một lần tôi lên xe bus, mọi người nhìn tôi xì xào ‘Nó xinh thế mà lại chỉ có một chân, thật tội nghiệp’. Tôi thì nghĩ mọi người có thể nói khác đi, rằng ‘cô ấy giỏi quá, chỉ có một chân mà vẫn đi lại được bằng xe bus như người bình thường!’

“Sau đó tôi nghĩ nhất định phải ‘sắm’ cho mình một cái chân giả để dùng khi đi ra đường.

  “Nhưng một chiếc chân giả khá đắt, khoảng 40 triệu đồng. Nhà tôi thì khánh kiệt rồi. Sau đó một thời gian, tôi dành dụm tiền đi làm, thêm ít tiền mẹ và dì cho, đủ được một chiếc chân giả cho mình. Tôi không phải ngại khi đi ra đường nữa.”

“Thế mà chỉ được một thời gian thì tôi đâm ‘nhờn’, mọi người có nhìn hay bình phẩm gì tôi cũng không thấy quan trọng nữa. Thế là chỉ khi nào có việc cần thiết lắm tôi với mang chân giả. Còn lại tôi vẫn đi ra chợ, đi chơi bằng một chân. Ai nhìn và cười tôi thì tôi đều mỉm cười. Tôi chỉ thấy vui thôi.”

Nhảy múa và làm từ thiện

       Màn biểu diễn vũ điệu Ba Tư trên một chân thuyết phục BGK    cuộc thi Vẻ đẹp Vầng Trăng Khuyết là do Băng tự biên soạn.

“Tôi mê nhảy múa từ nhỏ. Sau khi bình phục sau tai nạn, tôi mang hồ sơ đi xin việc khắp nơi nhưng đều bị từ chối. Lúc đấy tôi thấy buồn nên nghĩ phải làm gì để mình vui. Tôi tìm các video nhảy và tự học theo. Cứ luyện tập dần dần, tôi thấy mình nhảy đẹp hơn, người mềm mại hơn, uyển chuyển hơn.”

“Từ trước đến nay có ai biên soạn bài nhảy cho người một chân đâu, nên tôi tự biên soạn cho mình. Tôi bắt đầu đăng các video nhảy múa lên YouTube.”

“Khi tham gia Vẻ đẹp Vầng Trăng Khuyết, ban đầu tôi định hát. Nhưng thấy thí sinh nào cũng hát nên tôi nghĩ mình sẽ làm cái gì khác đi, thôi thì nhảy vậy.”

  “Lúc trình diễn tôi nghĩ chắc ban giám khảo và khán giả sẽ buồn cười lắm. Họ sẽ cười lăn ra mất vì tôi nhảy nhót trên một chân. Hóa ra mọi người đều thích, vỗ tay và khen tôi rất nhiều”, Băng cười và cho biết vậy.

Sau khi đoạt giải, Băng tiếp tục tham gia các hoạt động thiện nguyện để giúp người có hoàn cảnh khó khăn – những việc mà cô từng làm từ thời sinh viên.

“Trước đây tôi vẫn thường đóng góp giầy dép, quần áo cũ, hoặc tiền… cho người nghèo.

Nhưng tôi thường tự làm và đến tận nơi trao. Nhưng bây giờ tôi bắt đầu tham gia vào các hội nhóm để sức lan tỏa được rộng hơn, lôi kéo được nhiều người hơn nữa vào các hoạt động giúp đỡ người có hoàn cảnh bất hạnh.”

“Tham gia cuộc thi giúp tôi thấy tự tin hơn, có thêm nhiều bạn bè cùng cảnh ngộ, từ đó hiểu thêm và cùng giúp đỡ nhau vượt qua hoàn cảnh để vui sống.”

“Vừa qua tôi tham gia hát cùng các bạn khuyết tật để quyên tiền giúp các bệnh nhân khó khăn. Chúng tôi tổ chức hát ở các điểm công cộng trong thành phố. Khi đã đủ một mức tiền đặt ra thì sẽ đến các bệnh viện, các trung tâm người khuyết tật để trao tặng.”

Ngoài ra, Băng còn tham gia chương trình Linens for life – chuyên quyên góp vải cũ, làm sạch và phân phát cho các bà mẹ có trẻ sơ sinh ở vùng núi.


Cô cũng vừa trở thành đại sứ chương trình thiện nguyện Mottainai 2019 “Trao yêu thương – Nhận hạnh phúc” của báo Phụ nữ Việt Nam” – một chương trình quyên góp đồ đã qua sử dụng, bán, đấu giá để gây nguồn quỹ hỗ trợ cho trẻ em thiệt thòi, đặc biệt là trẻ em bị mồ côi, tàn tật do tai nạn giao thông.

“Mất chân không buồn bằng bị kỳ thị. Tôi từng đi xin việc nhiều nơi mà không được chỉ vì tôi có một chân. Lúc đấy tôi thấy buồn nhất. Điều này cũng xảy ra với nhiều bạn khuyết tật khác.”

“Tôi chỉ muốn xã hội hãy cho người khuyết tật một cơ hội. Đừng nhìn vào vẻ bên ngoài, hãy nhìn vào năng lực của họ.”

Hạnh phúc riêng

  Hiện Băng đã lập gia đình với một giáo sư toán học người Đức và đang chờ ngày đoàn tụ với chồng.

Băng tình cờ gặp chồng tương lai tại sân bay khi cô tiễn một người bạn lên đường đi du học. “Khi đó anh ấy hỏi đường và chúng tôi chỉ nói vài câu xã giao, bâng quơ. Rồi có dịp tình cờ gặp lại nhau ở Hồ Tây, anh ấy nhận ra tôi, rồi chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Lúc đó anh ấy vẫn không biết là tôi chỉ có một chân, vì tôi đeo chân giả.”

“Khi thân thiết hơn, trong một lần đi bơi, tôi tháo chân giả ra rồi nhảy xuống nước. Vậy mà anh ấy cũng không tỏ ý ngạc nhiên gì cả mà vẫn trò chuyện với tôi như bình thường.”

“Tôi nói với anh ’em còn biết nhảy nữa’ và cho anh xem các video tôi nhảy chỉ với một chân. Sau này anh chia sẻ thấy yêu tôi sau khi xem xong các video tôi nhảy múa.”

  Kể chuyện về hôn nhân, Băng nói mọi việc đều đến hết sức tự nhiên. “Tôi không nghĩ mình bất hạnh – khi bị mất chân. Cũng không nghĩ sau đó mình may mắn – vì các danh hiệu, vì ‘lấy được chồng ngoại quốc’, v.v… Tôi nghĩ rằng tôi là người hạnh phúc. Được trở về sau tai nạn, với tôi là được sống cuộc sống thứ hai. Lại được đi lại bình thường, hít thở bình thường, lại vẫn được làm việc để giúp đỡ gia đình. Tôi hạnh phúc lắm.”

httpv://www.youtube.com/watch?v=P-T4LZwXD1A

Lại rầm rộ ‘Đề Án Quốc Gia Thu Hút Trọng Dụng Nhân Tài’

Chế độ chuyên lừa bịp, dối trá nhân dân… Nếu tuyển người tài thì loại bỏ hết CCCCC hay sao?!!!
                                                                               *********

Lại rầm rộ ‘Đề Án Quốc Gia Thu Hút Trọng Dụng Nhân Tài’
 

Thanh Trúc

Nguồn tin từ Bộ Nội Vụ Việt Nam ngày 11 vừa qua cho thấy đề án chiến lược quốc gia thu hút trọng dụng nhân tài đang được gấp rút xây dựng.

Báo chí trong nước dẫn nguyên văn lời thứ trưởng Bộ Nội Vụ Nguyễn Trọng Thừa rằng kế hoạch sẽ được trình lên Thủ Tướng Chính Phủ trong năm nay. Trong đó có đề xuất việc ban hành chính sách, giải pháp cụ thể để hoàn thiện hệ thống văn bản qui phạm pháp luật về chính sách nhân tài, tạo cơ sở pháp lý cho việc phát hiện, đào tạo, bồi dưỡng để thu hút và trọng dụng nhân tài tham gia vào các cơ quan, tổ chức, đơn vị trong hệ thống chính trị từ trung ương đến cơ sở.

Theo một vị phụ huynh ở Hà Nội, thu hút và trọng dụng nhân tài là chủ đề quen thuộc từ lúc con của ông bước vào Cấp Một cho tới khi tốt nghiệp đại học.

Bây giờ nếu chúng ta có tự do học thuật và có chính sách trọng dụng nhân tài thực sự như Hàn Quốc thì tự nhiên là nhân tài nảy sinh và được bồi dưỡng và nó phát huy tác dụng. Điều kiện đó bây giờ Việt Nam có không?
-GSTS Nguyễn Thế Hùng

Thoạt đầu khi nghe bản tin liên quan hôm 11 vừa rồi, vị phụ huynh này nói tiếp, ông đã nghĩ đây là kế hoạch của Bộ Giáo Dục- Đào Tạo, nhưng đọc kỹ mới thấy đây là đề án có mục đích gọi là kiếm nhân tài vào các cơ quan hay đơn vị trong chính phủ:

Cái đấy là thu hút vào trong bộ máy Nhà Nước. năm nào mà chẳng có một văn bản sắp sẵn. Không đặt ra thì bên ngoài họ sẽ bảo cái đất nước này không trọng dụng nhân tài à, thì bây giờ làm hẳn một đề án cấp chính phủ đây. Nếu search lại trên Google thì năm nào cũng có cái đề án to tướng như này nhưng không bao giờ nói rõ phải cho bao nhiêu tiền. Còn làm thế nào, kết quả như thế nào người ta cũng chả cần trình báo cho công dân biết sau đợt đề án này chúng tôi đã thu hút được 1.000 nhà khoa học chẳng hạn. Nói chung đề án vẫn cứ là đề án.

Được biết cụ thể trong tháng Sáu 2019 này Bộ Nội Vụ sẽ có văn bản đề nghị các bộ, ngành, địa phương báo cáo về tình hình thực hiện thu hút, trọng dụng nhân tài.

Đối với nhà giáo Phạm Minh Hoàng, giảng viên Toán tại Đại Học Bách Khoa thành phố Hồ Chí Minh trong 10 năm, trước khi bị bắt giam, bị tước quốc tích Việt Nam rồi bị trục xuất về Pháp, thì phải chăng Việt Nam thiếu nhân tài đến nỗi phải nhờ Bộ Nội Vụ lên một kế hoạch đào tạo, thu hút và trọng dụng qui mô như vậy:

Cứ cho Bộ Nội Vụ là cơ quan phát hiện và đào tạo nhưng đúng ra việc này nên để cho Bộ Giáo Dục. Bộ Giáo Dục có trách nhiệm đối với chính phủ, đối với Nhà Nước về vấn đề đào tạo.

Điểm thứ hai, nhà giáo Phạm Minh Hoàng phân tích tiếp bằng những câu hỏi như từ trước đến giờ Việt Nam không lưu tâm đến vấn đề đào tạo hay sao mà đến giờ phải có hẳn một chương trình quốc gia do một Bộ Nội Vụ đứng ra làm chủ quản, và hóa ra trước giờ Nhà Nước cũng không lưu tâm đến việc mời gọi người tài trong đất nước mình hay sao?

Và cái thứ ba tôi nghĩ nhân tài ở đất nước chúng ta rất nhiều chứ không phải là ít đâu, chúng ta không cần phải có một chương trình đại khái là nó đồ sộ qui mô như văn bản này.

Chỉ cần làm tốt vấn đề dạy học cho các em, các cháu, các sinh viên từ nhỏ đến lớn. Một khi mà các em trở thành những con người được đào tạo một cách bài bản thì các em sẽ dùng tài đó phục vụ cho đất nước.

Dĩ nhiên đất nước đó phải xứng đáng để cho các em đóng góp và đó là chuyện mà chính phủ của một quốc gia nào cũng phải biết, nhà giáo Phạm Minh Hoàng kết luận.

Và nếu có thể góp ý thêm về việc thu hút nhân tài, giáo sư Phạm Minh Hoàng khẳng định điều kiện tiên quyết là một đội ngũ mô phạm được phát huy trọn vẹn cái thiên chức giáo dục của mình:

Đã có những Ngô Bảo Châu, đã có những Vũ Hà Văn, đã có những Đặng Thái Sơn và đã có những Trịnh Xuân Thuận và đó là những người nổi tiếng thế giới. Còn những người nổi tiếng của cả nước ta thì phải nói là đếm không xuể. Chúng ta chỉ cần làm đúng, cho các nhà giáo được cái thiên chức nhà giáo để họ làm tốt công việc của họ. Chỉ cần cho Bộ Giáo Dục hoặc các ngành giáo dục có điều kiện hoạt động là đủ chứ không cần phải làm thêm cái gì rắc rối nữa:

Giáo sư tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng, Đại Học Bách Khoa Đà Nẵng, cho rằng trong việc thực hiện chính sách nhân tài, tức là phát hiện, thu hút và trọng dụng người có năng lực và biết làm việc thì không kể bộ nào ngành nào mà quan trọng là phải học cách đào tạo người tài từ những nước đã hóa thành những con rồng Châu Á ở gần Việt Nam:

Thu hút nhân tài thì nước nào cũng muốn hết, vấn đề có biết cách sử dụng nhân tài hay không là một chuyện khác. Đào tạo nhân tài là cả một quá trình từ tiểu học, trung học, đại học và sau đại học. Việt Nam muốn làm như vậy thì trước hết là phải học tập những nước đã đi trước ví dụ như Hàn Quốc gần mình. Tức là mình nhìn những nước có phong tục tập quán điều kiện kinh tế trước đây gần giống mình mà giờ nó hóa rồng rồi, nó lên nước tiên tiến rồi để mình đối chiếu. Bây giờ nếu chúng ta có tự do học thuật và có chính sách trọng dụng nhân tài thực sự như Hàn Quốc thì tự nhiên là nhân tài nảy sinh và được bồi dưỡng và nó phát huy tác dụng. Điều kiện đó bây giờ Việt Nam có không?

Bao nhiêu người tài nhưng không phải đảng viên, yêu nước nhưng không yêu đảng là bị loại hết. Một trăm triệu dân mà chỉ có 3 triệu đảng viên thôi, nhiều người động cơ vào đảng cũng chả trong sáng gì. Những người đó thì phẩm chất của họ không thể tin cậy rồi.
-Phó GSTS Mạc Văn Trang

Phải hiểu chính sách nhân tài mà Bộ Nội Vụ đang nhắm tới để đề xuất lên Thủ Tướng Chính Phủ chẳng qua là đào tạo nhân lực mẫn cán cho guồng máy hành chính của Nhà Nước mà thôi. Phó giáo sư tiến sĩ Mạc Văn Trang, nhà nghiên cứu tâm lý giáo dục, hoạt động trong ngành giảng dạy hơn 30 năm nay, giải thích như vậy:

Bao nhiêu người tài nhưng họ không tin tưởng, họ đề ra tiêu chuẩn để họ chọn. Chính thể này luôn chọn lựa, đào tạo, bồi dưỡng, sau đó tổ chức thi theo qui trình vừa hồng vừa chuyên. Ở các nước dân chủ thì nhân tài tự mình phát triển, riêng mình thì bao nhiêu người tài đứng ngoài hệ thống đảng.

Thứ nhất đó là chủ trương của một Nhà Nước nước cộng sản với một thể chế toàn trị, vậy thì đối tượng đào tạo để đưa vào trung ương cho đến cơ sở chắc chắn phải ưu tiên cho đảng viên, là lý giải của phó giáo sư tiến sĩ Mạc Văn Trang. Ông nhấn mạnh:

Bao nhiêu người tài nhưng không phải đảng viên, yêu nước nhưng không yêu đảng là bị loại hết. Một trăm triệu dân mà chỉ có 3 triệu đảng viên thôi, nhiều người động cơ vào đảng cũng chả trong sáng gì. Những người đó thì phẩm chất của họ không thể tin cậy rồi.

Tôi nghĩ người tài xuất hiện trong nền giáo dục, trong quá trình hoạt động thực tiễn, và đặc biệt người tài là người tự học và tự trưởng thành. Cho nên chả cần phải mở trường lớp để mà đào tạo người tài mà quan trọng là công bố một tiêu chuẩn, một chức danh, sau đó thì thi tuyển. Bất kể người ấy là đảng viên hay không đảng viên, bất kỳ người ấy ở vùng miền nào, như vậy sẽ có người tài thôi. Chứ còn bây giờ đi tuyển chọn rồi là đào tạo, học tập rồi thi theo tiêu chuẩn mà họ đặt ra một cách chung chung như vậy thì chả có người tài, mà có người tài người ta cũng chả tham gia được.

Bản tin của Bộ Nội Vụ còn cho hay từ giờ cho tới cuối năm Bộ sẽ tiến hành khảo sát ở ở một số địa phương như Long An, Đà Nẵng, Hải Phòng, đồng thời tổ chức các cuộc hội thảo vùng miền để xin ý kiến chuyên gia cũng như lãnh đạo địa phương về đề án được cho là chiến lược quốc gia như vừa nêu.

 

RFA.ORG
Nguồn tin từ Bộ Nội Vụ Việt Nam ngày 11 vừa qua cho thấy đề án chiến lược quốc gia thu hút trọng dụng nhân tài đang được gấp rút xây dựng.

Quán bún Sài Gòn nổi tiếng ‘cấm khựa’, ‘không bán nước’ bị cưỡng chế

Quán bún Sài Gòn nổi tiếng ‘cấm khựa’, ‘không bán nước’ bị cưỡng chế


Một trong những tấm biển độc đáo của quán Bún bò Dũng Đinh.
Một trong những tấm biển độc đáo của quán Bún bò Dũng Đinh.

Quán “Bún bò Dũng Đinh” từng làm “dậy sóng” mạng xã hội vì những nội quy, bảng hiệu hài hước, hóm hỉnh và đầy ý nghĩa vừa bị chính quyền TPHCM cưỡng chế đập phá vào sáng 14/6 với lý do “công trình xây dựng không phép”.

Chủ quán, ca sĩ Hoàng Dũng, người được biết tiếng trong thập niên 1990, thời điểm mà dòng nhạc Hoa lời Việt đang rất thịnh hành ở Việt Nam, nói với VOA tối 14/6 rằng việc cưỡng chế quán là “rất bất công” và “không đúng luật”, trong khi cộng đồng mạng bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ và chia sẻ mất mát của ông, đồng thời chỉ trích chính quyền về hành động cưỡng chế “như cướp” khi lấy sạch đi tất cả tài sản trong quán.

“Tờ giấy ghi là cưỡng chế hành chính mái bạt, khung sắt, mà bây giờ họ vô lấy sạch ghế, bàn, tủ… đến nỗi cái khăn lau bàn, thùng rác họ cũng lấy luôn, thì tôi không chấp nhận”, ca sĩ Hoàng Dũng, còn gọi là “Dũng Đinh”, nói với VOA.

“Siêu độc đáo”

Quán “Bún bò Dũng Đinh”, tiền thân là quán “Bún bò gân” ở vỉa hè chung cư Tôn Thất Thuyết, vài năm trước nổi lên như một “hiện tượng” trên mạng xã hội với bảng nội quy được gọi là “bá đạo” và “siêu độc đáo”, trong đó chủ quán yêu cầu khách “không nhiều chuyện, lên trên mạng nói xấu chủ quán”, “nếu ăn thấy dở ẹc thì ráng chịu, không được chê”, “quý khách ăn thiếu vui lòng thế chấp giấy tờ nhà, giấy hôn thú”…

Nội quy "bá đạo" thu hút khách của quán Bún bò Gân.
Nội quy “bá đạo” thu hút khách của quán Bún bò Gân.

Ngay sau khi tên tuổi “Bún bò gân” được biết đến không lâu, vào tối 26/3/2015, cán bộ địa phương đã ập vào gỡ các bảng treo nội quy này vì lý do “gây phản cảm, gây cản trở giao thông trước cửa chung cư”, khiến cho cộng đồng mạng lại một phen “dậy sóng” vì cho rằng nội dung trên các bảng nội quy chỉ có tính vui vẻ, hài hước.

Sau nhiều “rắc rối” với quán vỉa hè, ca sĩ Dũng Đinh đã dồn vốn liếng để mở quán “Bún bò Dũng Đinh” trên mảnh đất rộng 1.600 m2 đã mua 20 năm trước. Vì mảnh đất nằm trong khu quy hoạch có “dự án treo” suốt 20 năm, nên ông Dũng đã không xây nhà hàng mà chỉ dựng bạt che di động để làm quán.

Một lần nữa, quán “Bún bò Dũng Đinh” của ông lại “nổi tiếng” vì các bảng thông báo độc đáo như “Nước free tự chọn, chúng tôi KHÔNG BÁN NƯỚC” hay “Cấm không cho ‘khựa’ bước vào nửa chân”, “Tẩy chay hàng ‘lạ’, dùng hàng nước ta”…

Ca sĩ Hoàng Dũng - chủ quán Bún bò Dũng Đinh - và một tấm biển trong quán.
Ca sĩ Hoàng Dũng – chủ quán Bún bò Dũng Đinh – và một tấm biển trong quán.

Trong một video đăng trên YouTube dưới tên tài khoản Dung Dinh hồi tháng 4 cho thấy quán “Bún bò Dũng Đinh” đã từng bị cán bộ địa phương “góp ý” về tấm biển “hơi kỳ” và nói rằng “mình kinh doanh buôn bán thì đừng dùng tiếng lóng” (“khựa”) vì “trên mạng, thanh niên hay những thế lực phản động nó hay dùng những từ này, lợi dụng những từ này để nói về người Trung Quốc”.

Cưỡng chế “sai đối tượng”

Vụ cưỡng chế quán “Bún bò Dũng Đinh” đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng nhiều ngày qua, bắt đầu từ khi UBND phường 4, quận 8, TPHCM, gửi giấy thông báo cưỡng chế “lộn người” cho ông Nguyễn Trí Nguyên, là người không đứng tên kinh doanh cũng không phải là chủ miếng đất.

Trong đơn khiếu nại gửi cho chính quyền ngày 12/6, ông Nguyên nói rõ rằng biên bản và thông báo buộc ông phải tháo dỡ công trình tạm (quán bún bò) là “sai đối tượng”, vì công trình “không thuộc sở hữu của tôi” và biên bản đã được lập “lúc tôi tình cờ có mặt tại quán”.

Theo lời ca sĩ Hoàng Dũng, quán của ông không phạm Luật xây dựng vì chỉ là mái tạm, không phải là “công trình xây dựng không phép”. Hơn nữa, mảnh đất của ông, mà cư dân mạng gọi là “đất vàng”, thuộc khu vực quy hoạch dự án đã “treo” đến 20 năm, quá thời hạn phải công bố hủy bỏ dự án.

“Theo Luật là sai, vì 15 năm mà dự án không chạy thì phải trả lại cho dân làm ăn sinh sống”, ông Dũng nói với VOA.

Cơ sở pháp lý thiếu thuyết phục của vụ cưỡng chế đã khiến nhiều người cho rằng có những lý do đằng sau của việc “xử lý” quán ông Dũng.

Nhà báo Trương Châu Hữu Danh, người chuyên tường thuật về các vụ tham nhũng, sai phạm về sở hữu tài sản, đất đai ở Việt Nam, nhận định với VOA:

“Anh Dũng là người đặc biệt không biết chung chi, không biết ‘bôi trơn’, và lại có những khẩu hiệu hơi sốc…Cùng khu vực của ảnh có rất nhiều chỗ xây dựng còn hoành tráng hơn nhưng chẳng bị sao cả. Riêng ảnh thì họ phải xử lý”.

Trả lời về câu hỏi liệu những tấm biển “gây sốc” có phải là một phần nguyên nhân dẫn đến cưỡng chế hay không, ca sĩ Hoàng Dũng bình thản nói:

“Tôi là một người sống rất tự do cho bản thân. Tôi không vi phạm pháp luật. Những điều tôi làm tôi cũng không nghĩ đến hậu quả. Tôi không dám nói là mình hay, giỏi, dũng cảm, nhưng tôi không thích cái gì thì tôi nói cái đó. Màu đỏ tôi nói màu đỏ, chứ màu đỏ mà kêu tôi nói màu đen làm sao tôi nói được”.

Ca sĩ Hoàng Dũng, 52 tuổi, trước đây từng rất được mến mộ khi ông song ca với ca sĩ Phương Thanh và sau đó hát solo ở khắp các sân khấu của Sài Gòn. Ông giải nghệ vào năm 2000 và chuyển sang làm đạo diễn, quản lý, biên tập MV ca nhạc trước khi bắt đầu sự nghiệp kinh doanh quán ăn.

httpv://www.youtube.com/watch?list=PL231429C17BE39E34&time_continue=2&v=0U2478EXsyk

Câu chuyện lập nghiệp của ông chủ Rạp Hưng Đạo xưa

Câu chuyện lập nghiệp của ông chủ Rạp Hưng Đạo xưa

Thường hay đi coi hát cải lương ở đây! Nhưng Bạn có biết Rạp Hưng Đạo ngày xưa của ai không?

Rạp Hưng Đạo. Ảnh: internet

 Năm 1940 tại góc đường Général Marchand và Gallieni (Nguyễn Cư Trinh và Trần Hưng Đạo ngày nay) thường ngày vẫn có một cậu con trai khoảng 18 – 20 tuổi ngồi cặm cụi sửa vá xe đạp bên vệ đường. Thời đó người dân chính gốc thành phố còn thất nghiệp dài dài, nói chi đến những dân nhập cư từ tỉnh thành xa, do đó người ta xem việc một thanh niên sửa xe như vậy là chuyện bình thường.

Những người lui tới con đường đó, đặc biệt là những khách hàng từng đôi ba lần xe đến sửa xe ấy là một chàng trai hiền hậu, dễ thương, lại chăm chỉ, cẩn thận. Xe hư đâu sửa đó, đảm bảo chất lượng, tiền công vừa phải, đôi khi với những khách hàng già cậu ta còn tự nguyện sửa miễn phí “để làm quen”. Lâu dần, khách hàng càng lúc càng đông, thậm chí có người bị hư xe ở xa cũng ráng dẫn bộ tới, để cậu sửa. Chàng trai ấy tên là Niệm.

Một năm sau ngày ra nghề, người ta thấy chỗ bức tường phía sau lưng anh thợ sửa xe ngồi, có treo lủng lẳng vài chiếc vỏ, ruột xe đạp, cùng với một ít những phụ tùng khác. Anh giải thích “Để khi nào khách có cần thì mình thay cho tiện”. Thời đó không có chợ phụ tùng hoặc các loại phụ tùng xe được bày bán khắp nơi như ngày nay, cho nên việc phục vụ linh hoạt của cậu Niệm được bà con ủng hộ. Hai năm sau, khách hàng nhìn thấy có thêm một hai chiếc xe đạp lắp ráp hoàn chỉnh dựng ở đó. Cậu Niệm lại giới thiệu “Nhân tiện ráp sẵn, nếu bà con nào có cần thì mình nhường lại, giá phải chăng”. Tất nhiên, bởi sẵn có uy tín hàng của cậu ta ráp đến đâu bán được đến đó.

 Sau khi Nhật đảo chính Pháp, trong lúc Sài Gòn đang hoảng loạn vì những cuộc dội bom của phi cơ đồng minh xuống thành phố, dân chúng lo chạy tránh bom, thì góc đường đó, chàng trai sửa xe vẫn cứ bám trụ với “cơ ngơi của mình, gồm 4 chiếc xe đạp vừa mới ráp, cộng với một thùng phụ tùng mới. Với cậu giữa cái chết do bom đạm và chết đói, cậu ta sợ chết đói hơn, vả lại trong đầu cậu trai nghèo này, chừng như còn nuôi một hoài bão.

Chiến tranh thế giới thứ hai vừa kết thúc, cũng là lúc người ta ngạc nhiên khi thấy chàng trai đó đứng ra thuê hẳn một góc nhà (chỗ căn phố mà suốt mấy năm qua cậu ta vẫn ngồi phía trước hiên nhà để hành nghề) và khai trương bảng hiệu: “Nguyễn Thành Niệm, sửa xe và bán phụ tùng xe đạp”. Thì ra, do khéo dành dụm trong nhiều năm qua, đến lúc đó cậu ta đã có được số vốn nho nhỏ, đủ để “dựng tiệm”. Cậu tâm sự với những người quen biết “Cái nghèo nó làm cho mình phải bỏ dở chuyện học hành, mà không học thì khó bề lập thân. Bây giờ chỉ có một cách là phải chí thú làm ăn phải đi lên con đường thương mại….”. 5 năm sau, đầu thập niên 50, cả một dãy phố từ đầu đường Nguyễn Cư Trinh chạy dọc theo đường Trần Hưng Đạo, đến gần đường hẻm Nguyễn Văn Dụng, đã quy về một mối, do một người làm chủ: Nguyễn Thành Niệm.

Cậu ta trúng nghề phụ tùng xe đạp là chủ yếu, nhưng cũng phải kể đến yếu tố cần kiệm và óc nhạy bén với thị trường. Chỉ trong vòng 10 năm, từ một chàng sửa xe đạp tầm thường, Nguyễn Thành Niệm tậu được đến gần 30 căn phố mặt tiền đường Gallieni (Trần Hưng Đaọ). Có người nói, sở dĩ Nguyễn Thành Niệm mua được nhiều nhà như thế là bởi vì thời đó mọi người vừa trải qua một giai đoạn khủng hoảng do cuộc chiến tranh, bị lung lạc tinh thần, muốn bán rẻ nhà cửa để hồi hương lập nghiệp, nên giá nhà rẻ, và Niệm đã chộp đúng thời cơ.

Con đường “lập thân” của Nguyễn Thành Niệm đã mở rộng. Anh ta chuyển sang kinh đoanh đa dạng hơn, gồm cả phụ tùng xe gắn máy, xe hơi, máy móc cơ giới nói chung. Và thế là một công ty nhập khẩu phụ tùng xe, máy được hình thành. Công ty Indo – Comptoir của Nguyễn Thành Niệm cuối thập niên 50 là một trong 10 công ty xuất nhập khẩu phụ tùng xe cơ giới lớn nhất Sài Gòn có chi nhánh ở khắp miền Nam, vươn tới Nam Vang, Vientian, Pakse (Lào). Nguyễn Thành Niệm trở thành một tỷ phú.

Đầu thập niên 60, tại dãy phố góc đường Nguyễn Cư Trinh – Trần Hưng Đạo, cạnh trụ sở của công ty Nguyễn Thành Niệm, người ta thấy mọc lên một toà nhà đồ sộ với chữ hiệu trên mặt tiền rất nổi: Rạp hát Hưng Đạo. Thì ra, đúng nơi mấy chục năm trước Niệm ngồi sửa se đạp, giờ đã được dựng lên một rạp hát lớn nhất thành phố, lại do chính ông làm chủ. Có lần Nguyễn Thành Niệm đã nói với bạn bè

“Cuộc đời cũng giống như một sân khấu, mình cố làm sao cho sân khấu lộng lẫy thì càng hay…”

Theo Dân Sài Gòn xưa

From: Thuong Tran 

BỮA ĂN SÁNG

BỮA ĂN SÁNG

Luân Lê

Bây giờ đã đô-la hoá tới cả nghị trường, người ta không còn nói tới đồng Việt Nam nữa mà dùng tiền USD để định giá phí chia tay ngay tại quốc hội.

Và đại biểu này còn so sánh, với khoảng 3-5 USD, nó chỉ tương đương bữa ăn sáng của người dân.

Tôi chưa hình dung nổi bữa ăn sáng nào của người dân với mức thu nhập trung bình của một nước nghèo ở nhóm thứ ba chỉ khoảng 2.200USD/năm và đang rơi vào bẫy thu nhập trung bình lại ở mức cao ngất ngưởng đó. Khác gì bữa sáng của những ông quan bà lại ngày xưa?

Bảo sao những bữa nhậu của quan chức hay các cuộc thết đãi trong những vụ làm ăn phi pháp lên tới cả bạc tỷ là như vậy.

Phí lót tay của doanh nghiệp và người dân đã làm cho dân điêu đứng. Nay thêm “bữa ăn sáng ngất ngưởng” đó nữa thì chắc chúng ta sẽ sớm thành ăn mày trên đất nước mình.

Những đứa trẻ rách rưới, lang thang kiếm ăn từng ngày, những người nghèo khổ mưu sinh từng đồng bạc cắc tới những tờ tiền nhỏ nhất, thế mà ở nghị trường, đại biểu (dù về mặt hình thức) là đại diện cho dân lại coi dân có đời sống sung túc tới mức bữa sáng lên tới cả hơn một trăm ngàn đồng.

Hãy bớt đi một bữa sáng nhé mấy đứa, để đại biểu quốc hội còn họp hành và tính toán, để có tiền nộp phí chia tay.

Image may contain: one or more people and people sitting

Đài Loan sẽ hỗ trợ Hồng Kông và chúng tôi quyết giữ Đài Loan

Phát ngôn tuyệt vời của bà Thái Anh Văn, Tổng thống Đài Loan :

Đài Loan sẽ hỗ trợ Hồng Kông và chúng tôi quyết giữ Đài Loan

Các phương tiện truyền thông quốc tế quan trọng đang đưa tin hôm nay về cuộc diễu hành chống dẫn độ của Hồng Kông. Mọi người trên khắp thế giới quan tâm đến tự do, dân chủ và nhân quyền cũng rất quan tâm đến cuộc diễu hành này và ủng hộ quan điểm của người dân Hồng Kông.

Đài Loan cũng không ngoại lệ. Chúng tôi cũng hỗ trợ người dân Hồng Kông theo đuổi tự do, dân chủ và nhân quyền. Tự do giống như không khí, chỉ khi nó nghẹt thở, nó mới nhận thức được sự tồn tại của nó.

Do đó, tôi nhấn mạnh một lần nữa rằng một quốc gia, hai thể chế hoàn toàn không thể chấp nhận được đối với Đài Loan. Một khi chúng ta chấp nhận một quốc gia, hai chế độ, chúng ta sẽ mất quyền bảo vệ tự do, dân chủ và nhân quyền, và chúng ta sẽ mất quyền lựa chọn tương lai của chính mình.

Tôi cũng muốn kêu gọi người dân Đài Loan tiếp tục chú ý đến sự phát triển của Hồng Kông. Chúng ta hãy cùng nhau hỗ trợ Hồng Kông và cùng nhau bảo vệ Đài Loan.

Nguyên Thanh

Image may contain: 1 person, text

Dân khu Nam Sài Gòn muốn bán nhà trốn mùi hôi thối

Dân khu Nam Sài Gòn muốn bán nhà trốn mùi hôi thối

Vào mùa mưa, bãi rác Đa Phước, ở huyện Bình Chánh, lan tỏa mùi hôi thối khắp nơi đến tận khu Phú Mỹ Hưng, quận 7 (Hình: Tuổi Trẻ)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Người dân sinh sống ở khu phía Nam Sài Gòn như huyện Nhà Bè, Bình Chánh, quận 7, quận 8… đang tìm cách bán gấp nhà cửa để chuyển sang nơi khác sinh sống do không chịu nổi mùi hôi từ bãi rác Đa Phước ngày càng nặng đã kéo dài nhiều năm qua.

Báo Tuổi Trẻ cho hay, hiện ở khu vực xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè (Sài Gòn) các gia đình tại đây đều phải đóng hết các cửa, bịt lỗ thông hơi vì chịu không xiết mùi hôi mà theo họ là “muốn ói” này. Đây là năm thứ ba liên tiếp họ phải chịu đựng.

Cứ có gió Tây Nam là mùi hôi lại bay đến bất kể giờ giấc cụ thể, nhưng hôi “đậm đặc” nhất là vào ban đêm và sáng sớm. Bà K.H. mô tả “giống mùi phân.”

“Thương nhất là trẻ em. Nhiều cháu nhỏ ngồi học ở lớp cũng bị ảnh hưởng bởi mùi hôi. Cô giáo con tôi cũng than phiền về điều này. Tôi rất lo lắng cho sức khỏe của các cháu,” bà K.H. nói.

Đã gần 1 giờ sáng nhưng gia đình ông Trương Thế Phong (ở đường Lê Văn Lương, xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè) vẫn chưa ngủ được bởi mùi hôi rác theo hướng gió ùa về. Cả hai vợ chồng “hứng” mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi, kéo dài cho đến 2-3 giờ sáng. “Thêm một đêm nữa mất ngủ vì mùi hôi của rác,” ông Phong bất lực nói.

Tuy nhiên, những khu dân cư, tòa nhà cao tầng hướng về phía Nam là những khu vực chịu ảnh hưởng nhiều nhất. Người dân phải đóng cửa nhà liên tục cả đêm lẫn ngày. Đến bữa ăn họ cũng phải ăn vội cho xong.

Nhiều người dân tại xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè phải đeo khẩu trang khi ở trong nhà (Hình: Tuổi Trẻ)

Bà Phan Kim Liên (67 tuổi, ở khu Grand View D, Phú Mỹ Hưng, quận 7) cho biết hiện tại mùi hôi liên tục ám ảnh nhiều gia đình. Để đối phó với mùi hôi, nhiều nhà đã mua máy lọc không khí đặt trong nhà để dễ ngủ vào ban đêm.

“Bật máy lọc không khí cộng thêm máy lạnh và máy quạt khiến tiền điện hàng tháng của tôi tăng cao. Tuy nhiên trong nhà không hoàn toàn hết mùi hôi được, chỉ đỡ được một phần,” bà Liên cho biết.

Tương tự, gia đình ông Văn Dương (ở Bình Hưng, huyện Bình Chánh) thì dùng một chiếc quạt to đặt trong nhà để thổi gió ra ngoài cho đỡ mùi. “Giờ muốn bán nhà cũng không biết bán cho ai bởi ai cũng biết chuyện khu này quá hôi rồi,” ông Dương than phiền.

Nhiều người dân ở huyện Cần Đước (tỉnh Long An) hơn một tháng nay có việc lên xuống Sài Gòn thay vì từ Bến Xe Buýt quận 8 đi theo quốc lộ 50 về Cần Đước chỉ mất khoảng một tiếng đồng hồ, nhưng do mùi hôi từ bãi rác Đa Phước và những đoàn xe chở rác chạy bạt mạng trên quốc lộ 50 đã quyết định đi xe gắn mày chạy vòng ra quốc lộ 1, qua Bình Chánh, rẽ vào đường ĐT 826 về Cần Đước, chấp nhận mất gấp đôi thời gian đi đường.

“Quả thực, mùi hôi ở khu vực này thật ‘kinh dị.’ Bạn cứ thử ngồi trên xe buýt trên quốc lộ 50, và không may gặp đoàn xe chở rác mới cảm nhận đầy đủ mùi ‘kinh dị’ này. Chỉ cần hé tí cửa sổ, bạn sẽ thấy ngạt thở, buồn nôn. Bạn nên cầm theo chai dầu gió để đối phó. Dù sao tôi cũng chỉ là khách đi ngang qua khu vực này. Tôi thấy thương những cư dân sinh sống và những người buôn bán, làm ăn nơi đây. Sao họ có thể sống được với mùi hôi như vậy?” chị Ngọc Hà (ở huyện Cần Đước) nói với báo Tuổi Trẻ.

Một công viên nằm sau khu vực dân cư Phước Kiển, Nhà Bè, đã không còn người tới vì mùi rác hôi thối thường xuyên. (Hình: Tuổi Trẻ)

Đại diện Sở Tài Nguyên Môi Trường ở Sài Gòn thừa nhận từ đầu Tháng Năm đến nay “sở tiếp tục nhận được một số phản ảnh qua đường dây nóng của người dân sống tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng (quận 7) về ô nhiễm mùi hôi xuất phát từ khu xử lý chất thải rắn Đa Phước của Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Xử Lý Chất Thải Rắn Việt Nam(VWS).

“Cứ vào khoảng Tháng Năm kéo dài đến Tháng Mười Một hằng năm, do độ ẩm cao cùng với đặc điểm hướng gió Tây – Tây Nam thổi mạnh là một trong những nguyên nhân khiến mùi hôi từ bãi rác Đa Phước tăng mức độ khuếch tán và nồng độ nhiều hơn so với mùa nắng,” vị đại diện Sở Tài Nguyên Môi Trường cho biết thêm.

Tuy nhiên, để giải quyết, Sở Tài Nguyên Môi Trường chỉ ra công văn gửi đến ủy ban các quận, huyện bị ảnh hưởng và VWS yêu cầu “phối hợp ghi nhận thông tin, báo cáo định kỳ về mùi hôi phát sinh tại đây. Trên cơ sở đó, tiến hành điều chỉnh các giải pháp khống chế mùi hôi, hạn chế thấp nhất phát tán gây ảnh hưởng đến người dân.”

Trong khi đó theo tờ Tuổi Trẻ, để ghi nhận về tệ nạn này, đã lập ra hai trang fanpage trên Facebook là: “Sự thật mùi hôi thối ở Phú Mỹ Hưng” và trang “Sự thật mùi hôi thối ở Nam Sài Gòn.”

Các thành viên tham gia các trang Facebook nói trên khi phát hiện mùi hôi ở bất cứ thời điểm nào đều cập nhật để làm bằng chứng khi báo cho các cơ quan hữu trách.

Nói với báo Tuổi Trẻ ngày 12 Tháng Sáu, 2019, chị Nguyễn Hồng Thu, đại diện quản trị một trong hai trang fanpage, cho biết thông qua “sổ nhật ký” này, các cư dân đã tập hợp thông tin làm đơn gửi tới nhiều cơ quan hữu trách nhưng không ích lợi gì. (Tr.N)

Bộ trưởng Xây dựng: Cán bộ thanh tra đòi “chung chi” chục tỷ là vi phạm cá nhân!

  • Loạn và vô trách nhiệm cỡ vầy mà Nguyễn Phú Trọng nói: Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ như ngày nay!!!
    ____________

    …“Tôi cũng báo cáo, Bộ Xây dựng, như tôi nói, luôn luôn chỉ đạo, quan tâm việc làm trong sạch bộ máy. Những cán bộ vi phạm là cá nhân vi phạm cụ thể và Bộ sẽ kiên quyết xử lý theo quy định” – Bộ trưởng Xây dựng chốt lại.

    Thông tin về vụ việc, ngày 12/6, Công an tỉnh Vĩnh Phúc đã lập biên bản về hành vi vòi tiền của đoàn thanh tra Bộ Xây dựng khi thanh tra tại huyện Vĩnh Tường.

    Số tiền cán bộ thanh tra Bộ Xây dựng yêu cầu “chung chi” lên tới hàng chục tỷ đồng.

    Tại thời điểm đó, đoàn thanh tra của Thanh tra Bộ Xây dựng đang thực hiện thanh tra theo kế hoạch định kỳ tại một số huyện, thành phố thuộc tỉnh Vĩnh Phúc. Nội dung thanh tra công tác quản lý đầu tư, xây dựng cơ bản tại các địa phương. Cuộc thanh tra nằm trong kế hoạch thanh tra năm 2019 của Thanh tra Bộ Xây dựng, riêng thời gian thanh tra tại huyện Vĩnh Tường kéo dài gần 1 tháng.

    Ngoài Vĩnh Tường, đoàn thanh tra của Bộ này cũng thực hiện nội dung thanh tra trên tại thành phố Vĩnh Yên, huyện Tam Đảo…

Người thanh niên trúng đạn là một nhà báo,

Người thanh niên trúng đạn là một nhà báo, đưa tin chiến trường hôm qua.

Chiều nay hiệp hội nhà báo Hongkong yêu cầu 1 buổi giải trình từ Cảnh sát trưởng HK.

Để phản đối cảnh sát lạm dụng bạo lực, các phóng viên đã đồng lòng mặc áo, đội nón bảo hộ…ý là lọt vô tay công an Hongkong sẽ ăn đòn no (thâm !!!😅🙏👍)

Image may contain: 1 person
Image may contain: 9 people, people smiling, people sitting
Image may contain: 2 people, people standing and indoor
Phong Trào Dù Vàng – Hồng Kông

Người thanh niên trúng đạn là một nhà báo, đưa tin chiến trường hôm qua.
Chiều nay hiệp hội nhà báo Hongkong yêu cầu 1 buổi giải trình từ Cảnh sát trưởng HK. Để phản đối cảnh sát lạm dụng bạo lực, các phóng viên đã đồng lòng mặc áo, đội nón bảo hộ…ý là lọt vô tay công an Hongkong sẽ ăn đòn no (thâm !!!