Nhân tính

Nhân tính

Huy Phương

Kẻ ấu dâm Nguyễn Hữu Linh bị truyền thông bủa vây trong ngày ra tòa ở Sài Gòn hôm 25 Tháng Sáu 2019. (Hình: Thanh Niên)

Nói ngắn gọn, nhân tính là bản tính tốt đẹp của con người, tương phản với thú tính là tính của súc vật hay là bản năng của loài thú.

Con người cũng có hai mặt tương phản, một phần tốt hướng thượng thanh cao, một phần kia xấu xa, thấp hèn, nhưng con người bị ràng buộc bởi xã hội, tập thể, kỷ luật, luân lý hay đạo đức nên phải tự hạn chế những thèm muốn, đói khát của mình. Con thú khát thì uống, đói thì kiếm ăn, lên cơn dục vọng thì làm tình như loài chó mà người ta dùng chữ “cẩu hợp” để nói về trường hợp này.

Với con người phàm tục, thế gian thường dùng chữ “lợn lòng” hay “máu dê” để nói đến tính dâm của con người. Dê hay lợn đều là những con thú. Những ai nổi cơn lợn lòng hay nổi máu dê đều là những người không đè nén nỗi thú tính, dâm dục, tức là phần xấu xa thấp hèn của mình.

Ở Hà Nội, Đỗ Mạnh Hùng, trong một lần trong thang máy đã dồn một cô gái vào góc thang máy và hôn cô này nhưng bị chống trả quyết liệt. Con thú này chỉ bị nộp phạt 200,000 đồng.

Tại Sài Gòn, Nguyễn Hữu Linh tấn công một em bé vị thành niên, 9 tuổi cũng ở trong thang máy. Y ép em bé vào tường, sờ soạng và hôn em bé hai lần, hành động này kéo dài 27 giây. Y sắp bị đưa ra tòa.

Hồ Xuân Mãn, ủy viên Trung Ương Đảng, bí thư Tỉnh Ủy Thừa Thiên Huế, trong khi “du hành” ở một quán ăn trong thành phố, đã không cầm lòng được trước nhan sắc của một cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con cháu mình, đã ôm hôn cô này trước mặt mọi người. Hậu quả là tên bí thư tỉnh ủy này bị cô tiếp viên thẳng tay, tát vào mặt giữa quán đông người.

Cả ba nhân vật trên đều là loại có máu dê và tư cách hạ tiện, không đè nén nỗi “con lợn lòng” hành xử theo bản năng của loài thú.

Con thú này là một Ủy Viên Trung Ương đảng Cộng Sản, đã được phong “Anh hùng lực lượng vũ trang,” được tuyên dương là “Cá nhân tiêu biểu” trong cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”! Y chỉ bị rời chức vụ không lâu sau đó, nhưng không phải vì lý do trên.

Phải chi như ngày xưa ở bên Tàu thì những con thú chức quyền này đã sai lâu la bắt phụ nữ đem về dinh hay vây màn giữa chợ mà hành lạc ngay cho thỏa cơn dục vọng.

Con thú đói thì sục sạo tìm mồi, máu dâm nổi lên thì đi tìm giống cái, thấy của thì nổi lòng tham, tranh đoạt về cho mình.

Ở Quảng Nam, Nguyễn Quý, đánh gãy tay một em bé bán vé số chỉ để lấy hết tiền bán vé 1.2 triệu đồng của em này.

Ở Hóc Môn, Nguyễn Hoàng Nam, dùng dao sát hại mẹ, tìm giết cả bà nội và cha rồi bỏ trốn mà không phải ở trong tình trang say rượu hay phê thuốc.

Ở Bạc Liêu, Nguyễn Văn Bé Sáu và Huỳnh Văn Định qua đường thấy một người bị tai nạn giao thông nằm bất tỉnh bên đường, quay lại lấy xe máy của nạn nhân đem đi bán.

Cả bọn thanh niên ở Điện Biên bắt cóc, giam cầm, hiếp dâm rồi giết chết một cô gái bán gà trong buổi chiều 30 Tết.

Cái ác hiện hình khắp nơi, báo Công An Nhân Dân ở các tỉnh, thành bán đắt như tôm tươi vì đăng toàn tin giết người, hiếp dâm, lường gạt, mò mẫm trẻ em, gợi sự hiếu kỳ của dân chúng, thét rồi tội ác mất nhân tính, nghe lâu thành quen, lâu ngày đã trở thành “chuyện thường ngày ở… Huyện!”

Tính người không có trong xã hội này khi một tài xế cán người, vứt lại bên lề đường rồi bỏ chạy hay cán người trọng thương, rồi lui xe cán nạn nhân cho đến chết, vì bồi thường cho người chết rẻ hơn lo thuốc thang, đền bù thương tật cho người sống.

Chương trình giáo khoa trong học đường có được một bài học nào có tính cách “luân lý giáo khoa thư?”

Muốn phát triển tính nhân bản, con người hay pháp chế quốc gia phải có hai biện pháp song hành là giáo dục và trừng phạt. Giáo dục cho quần chúng biết hướng thiện, tôn trọng giá trị đạo đức của xã hội loài người và trừng phạt những con người vi phạm những nguyên tắc đạo đức chung.

Không có sách vở nào cổ vũ nhân tính và đề cao nhân tính, ngoài vài chuyện dân nhặt được tiền đem trả lại cho khổ chủ và một hai anh công an chở thí sinh đi thi cho kịp giờ. Trái lại vi phạm nguyên tắc đạo lý như thủ phạm ôm hôn một phụ nữ cùng đi thang máy chỉ bị phạt 2 triệu đồng Việt Nam, hay có dính líu gì đến pháp luật thì cứ bình tĩnh giương cao thẻ đảng!

Biện minh cho việc nhẹ tay trong bản án này, một Luật Sư (?) của chế độ này đã nói: “với hành vi cưỡng ép hôn trong thang máy, pháp luật Việt Nam chưa có hành lang pháp lý cụ thể cho loại vi phạm này!”

Pháp luật Việt Nam chưa có luật nào ngăn cấm việc xúc phạm đến xác thịt và thân thể người khác, vậy thì cứ… tự nhiên cho thú tính phát triển.

Chỉ nội hơn 100 mẩu chuyện nhỏ trong Luân Lý Giáo Khoa Thư Lớp Đồng Ấu (lớp I) và Sơ Đẳng (lớp 2) mà chúng ta, học cho xong cũng đủ hết một đời.

Vậy cũng chẳng nên than trách: “Sao thời này người ta sống với nhau súc vật đến thế!” (Huy Phương)

Chi Dân Phụ Mẫu

Chi Dân Phụ Mẫu

“Bán trôn rồi lại bán cả mồ hôi 

Mà đói rét vẫn quần cho sớm tối!”

(Nguyễn Chí Thiện)

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – “…Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà ăn dân không từ một thứ gì? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà cướp đất của dân trên mọi miền đất nước? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà áp đặt 14 thứ thuế phí trên một quả trứng gà? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà chỉ chăm chăm huy động tiền vàng của dân nhưng chỉ bám bờ để mặc cho dân bám biển? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà phung phí tiền thuế má của người dân như rác rồi hô hào “phải đồng cam cộng khổ với chính phủ để trả nợ công”?…”

    *     *    *

Đời về chiều bỗng trở nên rảnh rỗi. Đôi khi, rảnh muốn khóc luôn nên tôi đâm ra uống hơi đều và cũng hơi nhiều. Chắc sợ thằng em dám chết vì rượu nên không ít anh chị hằng tâm (và hằng sản) đã nhờ tôi đi làm việc thiện, giúp những người Việt nghèo khó – sống rải rác và quanh quất – ở Biển Hồ. 

Tháng này, chị Kim Bintliff – Houston TX – biểu tôi đến làng Kor K’ek, cách Kampong Luong Floating Village (thuộc tỉnh Pursat) chừng hai giờ ghe máy. Tôi đã đến đây đôi ba lần trước, vì chuyện làm trường học, và không hề bị phiền nhiễu gì ráo trọi. Lần này, trưởng ấp ngỏ lời xin thêm mấy phần gạo (cho chính gia đình và vài người nữa) khiến tôi hơi khó chịu. Tuy thế, ngay khi lên bước chân lên cái nhà nổi ọp ẹp và chật hẹp của ông ta thì thái độ của tôi thay đổi hẳn. Họ cũng cùng quẫn, có khác chi những đồng bào trôi sông lạc chợ của mình đâu. 

Anh chị Hồ Minh & Châu (Westminster, California) thì kêu tôi đến thăm xã Phsar Chhnang, nằm cuối đuôi Biển Hồ. Địa phương này chỉ cách Phnom Penh chừng trăm cây số nên nếp sinh hoạt khả kham hơn thấy rõ. Giới chức địa phương không ai đòi hỏi gì mà có ý tán thưởng vì hội của chúng tôi (Vidan Foudation) luôn phát phiếu nhận quà cho mọi người thiếu thốn, không phân biệt Miên, Chàm hay Việt. 

Xong xả, tôi mời qúi vị chức sắc trong làng dùng một bữa cơm trưa thanh đạm. Có lẽ vì cả cuộc đời bềnh bồng trên sông nên họ thích vào những quán ăn vườn, mỗi bàn được đặt trong một cái chòi riêng, có cây cao bóng mát, với chó mèo và vịt gà “thân mật” xung quanh. 

Thực đơn thường rất khiêm tốn: gỏi lòng bò, canh gà (toàn là cổ cánh với xương xẩu) và cá nướng (tanh rình) nhưng ai cũng ăn uống rất nhiệt tình và nói cười rôm rả. Tui thì không vui vẻ mấy vì bất đồng ngôn ngữ (và khẩu vị) nên xoay ra chăm sóc cho một đàn gà đang quanh quẩn cạnh bàn. 

Anh gà tre sặc sỡ trông chỉ bằng một con quạ lớn, chị gà ri lông trắng ngà ngà cũng thế, cũng bé bỏng đến thương, đàn con thì lút chút đủ mầu vui mắt. Điều lạ lùng là những thìa cơm mà tôi kín đáo rải xuống đất gà mẹ đều chỉ mổ qua loa lấy lệ rồi (“cúc cúc”) gọi con đến để chia phần. Gà trống thì tuyệt nhiên không màng chi đến chuyện gạo cơm. Chàng hoàn toàn đứng ngoài vòng tục lụy, chỉ nghiêm trang đưa mắt quan sát xung quanh và giám sát vợ con. Thật là đường bệ, nghiêm trang, tư cách và đàng hoàng thấy rõ. 

 

Ảnh internet

Chăm chút con cái là bản năng được lưu truyền trong máu huyết của mọi sinh vật. Tuy biết thế nhưng lần đầu tiên được nhìn cảnh tận tụy nuôi con của một cặp gà (khác giống) vẫn khiến tôi cảm thấy vô cùng cảm động, và không khỏi có đôi chút băn khoăn, khi thốt nhớ đến một bài báo (Pháp quyền đấu ‘Pháp tưởng’: câu chuyện không của riêng người Hong Kong) vừa xuất hiện trên Tạp Chí Luật Khoa. 

Xin ghi lại đôi ba đoạn ngắn: 

Nói về những người biểu tình, bà Carrie Lam dùng một hình ảnh ẩn dụ. 

“Tôi cũng là một người mẹ. Tôi có hai đứa con trai. Nếu mỗi khi con tôi đòi làm gì đó và tôi phải nhường theo ý nó, tôi chắc là vào lúc đó, quan hệ mẹ con sẽ rất hòa hợp vui vẻ. Nhưng khi bạn nhỏ này trưởng thành, hối hận về những việc làm nông nổi của mình, sẽ quay lại oán trách mẹ, sao lúc đó không nhắc nhở con?” 

Ẩn dụ dễ hiểu này của người đứng đầu chính quyền thể hiện tất cả vấn đề của Hong Kong, hay chính xác hơn, vấn đề của những người cầm quyền ở đây. 

Bà Tôn Nữ Thị Ninh, nguyên phó chủ tịch Ủy Ban Ðối Ngoại của Quốc Hội, cũng được cho là từng chia sẻ ý tưởng lớn này khi đề cập đến vấn đề nhân quyền, chủ quyền đất nước tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Quốc Gia ở Washington, Mỹ: 

“Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi.” 

Ý niệm “quan phụ mẫu” – quan là cha là mẹ của dân – không phải là sản phẩm riêng của văn hóa Á Đông. Nó là tác dụng phụ của quyền lực. Bất kỳ ai nắm giữ quyền lực đều dễ rơi vào ảo tưởng, cho rằng mình ở bậc cao hơn, có toàn quyền sinh sát đối với người khác. 

Khi người Hy Lạp phát minh ra khái niệm và áp dụng hình thức “dân chủ” (democracy) từ thế kỷ thứ 6 trước Công nguyên, mô hình này sau đó lan rộng ra châu Âu và toàn thế giới. Nó được đa số mọi người tiếp nhận vì đảm bảo được sự công bằng, bình đẳng giữa tất cả (so với những thể chế khác). 

Mọi người dần nhận ra “quyền lực” thực chất chỉ là một thứ được phân công, và “quan chức” chỉ là một công việc, được người khác trả công để làm thay việc của họ. 

Tuy vậy, ở những nước tiếp nhận dân chủ rất muộn như Trung Quốc và Việt Nam, một bộ phận rất lớn những người nắm quyền vẫn còn sót lại thứ não trạng “phụ mẫu” của vài ngàn năm trước. 

Ảnh internet

Nói cho khách quan thì “não trạng phụ mẫu” không hẳn đã luôn luôn tồi tệ. Lịch sử loài người ghi nhận không ít những vị minh quân, nhân đức. Còn với những tội ác diệt chủng tầy trời, giết hại vô số lương dân của đám người Cộng Sản Trung Hoa (và Cộng Sản Việt Nam) mà cả hai vẫn dám tự nhận cái vai trò phụ mẫu chi dân thì rõ ràng là họ đã xúc phạm không chỉ đến tiền nhân mà còn ngay cả đến loài vật – như chó mèo, gà vịt, chim chóc… nữa. 

Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà ăn dân không từ một thứ gì?

Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà cướp đất của dân trên mọi miền đất nước

Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà áp đặt 14 thứ thuế phí trên một quả trứng gà

Có thứ vua quan nào phụ mẫu nào mà để cho ngoại nhân khai thác tài nguyên đất nước một cách vô tội vạ, biến xứ sở thành một đống bùn nhầy nhụa hay một nơi xả thải những hoá chất độc hại, huỷ hoại môi trường, giết hại mọi sinh vật xung quanh? 

Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà chỉ chăm chăm huy động tiền vàng của dânnhưng chỉ bám bờ để mặc cho dân bám biển? 

Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà phung phí tiền thuế má của người dân như rác rồi hô hào “phải đồng cam cộng khổ với chính phủ để trả nợ công”? 

Có thứ vua quan phụ mẫu nào có thể bán thân xác thịt con dân với giá mỗi ký còn rẻ hơn một cân thịt bò

Gọi họ là bọn mặt người dạ thú sợ cũng không được đúng. Thú vật, xem ra, cũng đâu đến nỗi. 

26.07.2019

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến 

danlambaovn.blogspot.com

Cảm phục người dân Hồng Kông !

Trần Bang and Nguyễn Công Lý shared a post.
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: 1 person
+3
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

28.07.2019

Ngay lúc này là 18h địa phương, người dân Hồng Kông lại đổ về khu trung tâm Causeway để tiếp tục cất lên tiếng nói mạnh mẽ và bền bỉ của họ. Lực lượng cảnh sát vũ trang cũng đang có mặt dày đặc xung quanh khu vực này với thiết bị hỗ trợ đàn áp đã được trang bị đến tận răng …

Cảm phục người dân Hồng Kông ! ❤️

Thành công rồi đấy, mở mắt ra chưa?

Thành công rồi đấy, mở mắt ra chưa?

Đoàn Bảo Châu

Hành động của nhóm tàu khảo sát Hải Dương 8 trong những ngày qua có các hoạt động vi phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam ở khu vực phía Nam Biển Đông là rất nghiêm trọng nhưng người dân không hề xuống đường phản đối. Mà nó không ra đấy để hóng mát đâu, nếu thấy có dầu là nó hạ đặt giàn khoan trong tương lai đấy.

Đừng ngạc nhiên và nghĩ người dân thờ ơ. Chỉ ở cái xứ xở này thì chính quyền mới có cái kiểu hành xử quái gở như những năm qua. Dân xuống đường biểu tình chống tầu Trung Quốc cắt cáp quang: Đánh. Chống dàn khoan HD981 hạ đặt trái pháp: Đánh. Dân biểu tình phản đối Formosa, bảo vệ biển: Đánh. Lên gối, xuống chỏ, đánh vỡ mặt mũi dân, quẳng dân lên xe tàn nhẫn như đối xử với những con vật. Dùng cả báo chí chụp mũ họ là những thành phần phản động, gây rối trật tự công cộng.

Tôi đồng ý khi nhiều bạn gọi những kẻ ra lệnh và những kẻ thừa hành lệnh đánh đập người biểu tình là lũ con hoang. Không thể có cách gọi nào chính xác hơn. Con hoang nên nó không biết đâu là mẹ cha thật sự, chúng như những con chó săn, được chủ quẳng một miếng xương, xuỳ một tiếng là xông vào cắn người dân mà không cần phân biệt đâu là đúng là sai.

Cái hành động ấy nó quái gở đến mức chỉ có thể lũ con hoang với nhau mới có thể hiểu được, còn những người con đích thực của Mẹ Việt thì không tài nào hiểu được.

Cái hành động quái gở ấy đã khiến nhiều người trước kia có cảm tình trở thành ghét bỏ chính quyền. Một cô bạn của tôi, trước kia không hề quan tâm tới những vấn đề xã hội. Trong khi uống cà phê ở Sài Gòn, vì có một người ở bàn khác giơ máy ảnh chụp cảnh bắt bớ, thế là tất cả những người ngồi trong quán bị bắt một ngày trong đồn. Một tuần liền sau đấy, cô ấy bị an ninh chờ ở cửa, đi đâu chúng cũng đi theo. Sự việc ấy khiến cả gia đình cô ấy chán ghét chính quyền và tìm đường xuất cảnh.

Giờ thì những sự đàn áp, đánh đập người yêu nước đã có kết quả rồi đấy. Người dân kệ mẹ lũ con hoang đã đánh đập họ tự do và độc quyền thể hiện lòng yêu nước. Nhưng chỉ có điều lòng yêu nước của lũ con hoang không não thì được mấy nả? Có xương thì yêu, không xương nó nằm nhà rên ư ử hát karaoke. Còn bọn sống nửa vời, cái gì cũng chỉ làm lấy lệ thì có thể biểu tình trong phòng lạnh. Vẫn ra vẻ yêu nước mà không bị mang tiếng bị “phản động” lôi kéo, không bị khép vào tội quấy rối trật tự công cộng.

Biểu tình là phải xuống đường, để những người thờ ơ tự hỏi đám đông kia đang làm gì vậy, để họ quan tâm và tìm hiểu rồi sẽ lên tiếng nói lên chính kiến của mình. Cứ biểu tình trong phòng thì việc gì phải đến phòng họp làm gì? Vợ chồng biểu tình trong phòng ngủ có máy lạnh cho nó tiện có hơn không?

Tôi đề nghị những người còn chút lương tri trong chính quyền hãy tìm hiểu xem những đứa con hoang nào ra lệnh đánh đập người dân khi họ biểu tình bảo vệ chủ quyền và môi trường của đất nước. Cầm quyền mà hành động ngu xuẩn. Làm thế người dân sẽ cảm thấy lòng yêu nước của mình bị rẻ rúng, sự uất ức trong dân chúng sẽ tăng cao. Họ sẽ tự nhủ: “kệ mẹ chúng mày, xem chúng mày làm gì?”

Hành động ngu xuẩn ấy đã mang lại một sự phân rã tư tưởng trong con người Việt Nam. Nếu có chiến tranh, điều ấy sẽ ảnh hưởng rất lớn đến thắng bại.

Hồi ấy, an ninh lại hay có cái giọng: “Các anh chị xuống đường làm gì, việc ấy để đảng, nhà nước lo.” Mở mồm thế mà được sao? Khi cần người dân cầm súng, lao vào một cuộc chiến thì hết lời ca ngợi, ve vãn, đến khi không cần thì đánh hộc máu mồm dân. Đấy là một hành xử ngu xuẩn và tráo trở.

Giờ thì sự hành động mất dạy ấy thành công rồi đấy. Lòng dân đã nguội lạnh rồi. Hãy xem lũ con hoang làm gì để bảo vệ chủ quyền?

Image may contain: text
Image may contain: sky and text

Dân Oan Thủ Thiêm: Dân oan Khu ĐTM Thủ Thiêm tố cáo trước công luận trong và ngoài nước

Dân Oan Thủ Thiêm: Dân oan Khu ĐTM Thủ Thiêm tố cáo trước công luận trong và ngoài nước

Chúng tôi mong được các nước trên thế giới, các tổ chức xã hội dân sự, các ủy ban Liên Hiệp quốc, các nhà đầu tư… có thái độ dứt khoát trước việc Chính quyền TP HCM cố tình chà đạp luật pháp, bất chấp chỉ đạo của Chính phủ, vẫn ngang ngược, cố tình cướp nhà và đất ở của nhân dân, đem bán. (Xin xem bài báo VnExpress, thứ sáu, 26/7/2019: TP HCM sẽ đấu giá 15 lô đất ‘vàng’ ở Thủ Thiêm).

Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong vừa giao Ban quản lý Khu đô thị mới Thủ Thiêm, quận 2, lập bản đồ hiện trạng vị trí 15 lô đất thuộc Khu chức năng số 3, 4 để thực hiện đấu giá quyền sử dụng đất.

Khu vực này, gồm 5 khu phố, đang bị nhân dân tố cáo và đã có kết luận: “Trong phạm vi 5 phường, (ngoài ranh Khu đô thị mới)”.

Dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm, quận 2 là dự án:

– Không thực hiện đúng Quyết Định 367/ TTg ngày 04/ 06/ 1996 Thủ tướng Chính phủ.

– Không công khai Quy Hoạch để gian lận!

– Không tuân thủ pháp luật mà dùng luật rừng.

– Không có quyết định thu hồi đất, nhằm ăn cướp nhà đất của nhân dân.

– Không có phương án đền bù, nhằm bóc lột và bần cùng hóa nhân dân.

– Không có đất tái định cư đúng quy định, vì đã chia 169 ha cho 64 dự án kinh doanh.

– Không đền bù theo giá tại thời điểm chi trả bồi thường, để hưởng chênh lệch theo công văn 361/BTNMT-ĐĐ ngày 30/1/2008.

– Không nằm trong ranh quy hoạch và ranh thu hồi, nhưng vẫn bị chiếm đoạt.

– Không giải quyết khiếu nại đúng thời hạn, để dân không khiếu kiện được.

– Không có quyết định phá dỡ nhà ở, nhưng cho xe ủi cày nát.

– Không có nhà đầu tư do khiếu nại gay gắt. Các nhà đầu tư lớn đều bỏ chạy.

– KHÔNG DÁM ĐỐI THOẠI

Thủ tướng Chính phủ có Thông Báo số: 194/TB-VPCP ngày 25/7/20169: Phải xem xét và xử lý nghiêm minh các tổ chức, cá nhân có sai phạm liên quan đến việc thực hiện dự án. Báo cáo Thủ tướng Chính phủ trước ngày 1 tháng 9 năm 2016.

Thông báo 1462/TB-TTCP ngày 09/6/2017 của thanh tra chính phủ. Nội dung yêu cầu UBND TP HCM sớm giải quyết khiếu nại của người dân, theo Thông Báo số: 194/TB-VPCP.

Thông báo 812/TB-BTCDTW ngày 14/12/2017 yêu cầu UBND TP phải thưc hiện kết luận của Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình, tiếp tục kiểm tra rà soát từng vụ việc của công dân, báo cáo Thủ tướng Chính phủ trước ngày 1/1/2018 và giao Bộ Xây dựng xác định ranh giới của dự án, báo cáo Thủ tướng Chính phủ trước ngày 15/12/2017.

Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo phải giải quyết khiếu nại và báo cáo trước ngày 15/07/2018.

Theo Thông Báo số 1483/TBu-TTCP ngày 04/9/2018 của Thanh tra Chính phủ về kết quả kiểm tra một số nội dung chủ yếu liên quan đến Khu đô thị mới Thủ Thiêm.

“Trong phạm vi 5 phường (ngoài ranh Khu đô thị mới), mặc dù đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt quy hoạch Khu tái định cư 160 ha, nhưng Ủy ban Nhân dân Thành phố đã giao đất cho 51 dự án để đầu tư xây dựng nhà ở, văn phòng, khu vui chơi giải trí, công trình công cộng… với tổng diện tích 144, 6 ha.

Hậu quả là, không có đủ đất để bố trí tái định cư theo quy hoạch được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Quá trình giao đất, Ủy ban Nhân dân Thành phố, các sở, ngành chức năng và nhà đầu tư đã có những khuyết điểm, vi phạm chủ yếu như: giao đất cho doanh nghiệp không đúng với giấy phép kinh doanh; không đúng thẩm quyền; không có quy hoạch chi tiết 1/2000 được duyệt; chưa ký hợp đồng thuê đất vẫn cho phép sử dụng; giao đất công không qua đấu giá…

Các dự án qua kiểm tra đều có vi phạm về quy hoạch và giấy phép xây dựng (lấn sông, xây dựng công trình sai quy hoạch, vượt số tầng); tính toán tiền sử dụng đất chưa đúng quy định… “Những việc trên làm phá vỡ không gian, quy mô quy hoạch…”, theo Kết luận 1483.

Theo Thông Báo số 1041/TB-TTCP, ngày 26/6/2019, của Thanh tra Chính phủ về công tác quản lý nhà nước và thưc hiện pháp luật trong quy hoạch, quản lý xây dựng, đất đai tại Khu đô thị mới Thủ Thiêm, đã chỉ rõ các sai phạm của chính quyền TP HCM.

Theo kết luận số: 1037/KL-TTCP, có nội dung chi tiết hơn Thông Báo1041/TB-TTCP.

Chính quyền TP hứa họp báo, nhưng tới nay vẫn trốn tránh. Mấy ngày nay, mời những người đã di dời, đã có cuộc sống tương đối ổn định và nhất là không khiếu nại, tới làm việc, ban phát thêm lợi lộc. Với mục đích chống đối chỉ đạo của Chính phủ, lừa dối công luận và lừa đảo nhân dân; là thành phố đang đối thoại với người dân và tích cực giải quyết khiếu nại đó sao?

Nhà đất của nhân dân tại 5 khu phố, thuộc khu chức năng số 3 và 4, chưa được giải quyết theo chỉ đạo của Chính phủ. Nay sau khi ăn cướp được rồi, quyết không nhả, trả lại cho dân, mà tiếp tục lấy sai chồng sai! Các sai phạm sau, lớn hơn sai phạm trước!

Cách giải quyết khiếu nại kỳ quặc của thành phố: Người khiếu nại không giải quyết, những người đã nhận tiền, đã có cuộc sống tương đối ổn định, thì lại được giải quyết trước, còn những người đang khiếu nại (115 người) đang gặp rất nhiều khó khăn, thì không được giải quyết. Thành phố dùng khoảng 3.000 tỷ để trả thêm cho những người đã có cuộc sống ổn định. Còn những người đang khiếu nại, do bị cướp nhà và đất ở, thì lại bị bỏ rơi.

Hiện nay người dân rất bức xúc, chắc chắn, nay mai sẽ bùng nổ lớn: Vì Chính quyền TP HCM chống đối Chính phủ, nên chúng tôi phải dùng mọi cách có thể, để chống và phản đối quyết liệt, những kẻ gọi là chính quyền, nhưng lại hành động vô pháp, vô cương.

Chúng tôi sẽ về lại vị trí cũ, để dựng lại nhà đã bị cướp lần 1, để chống lại việc bị ăn cướp lần 2.

Như dân oan Thủ thiêm đã từng nói: Càng kéo dài không giải quyết khiếu nại, thì người dân sẽ biết rõ hơn, ai là tàn dư của nhóm lợi ích: Lê Thanh Hải và Tất thành Cang.

BAOTIENGDAN.COM
Dân oan Khu ĐTM Thủ Thiêm tố cáo trước công luận trong và ngoài nước Bởi AdminTD – 27/07/2019 Dân Oan Thủ Thiêm 27-7-2019 Chúng tôi mong được các nước trên thế giới, các tổ chức xã hội dân sự, các ủy ban Liên Hiệp quốc, các nhà đầu tư….

Đất nước của những oan hồn…

Đất nước của những oan hồn…

27-7-2019

Đối với cá nhân tôi, bất kì ai chết đi vì dân, vì nước đều được gọi là liệt sĩ, đều xứng đáng được tôn trọng. Dù là phe nào đi nữa xin bạn đừng rủa xả những tử sĩ đã hy sinh xương máu vì lý tưởng bảo vệ Nhân Dân, Đất Nước.

Con đường có thể không đúng nhưng lý tưởng, nhiệt huyết, tình yêu thương của họ mãi đáng trân trọng. Họ đã nằm xuống nơi chiến trường thì đúng sai, đẹp xấu cũng gấp lại. Quan trọng là kẻ trong hiện tại sống và cống hiến ra sao để hậu thế không nhìn việc hiện tại mà nguyền rủa tiền nhân.

Tôi đã đến Nghĩa trang Biên Hòa và cũng đến Ngã ba Đồng Lộc. Tôi đã nhìn vào bia tưởng niệm của mười cô gái trẻ, phía sau là 10 ngôi mộ nằm giữa núi rừng miền Trung. Họ trẻ, còn rất trẻ. Tôi dám chắc rằng họ ra đi chỉ đơn giản với ý nghĩ báo ân đất nước, thống nhất đất nước. Trong họ chưa từng có ý nghĩ “cướp” của ai cả.

Họ là những cô gái Thanh Niên Xung Phong với nhiệt huyết tuổi trẻ dâng tràn, với mong muốn phục vụ Nhân Dân. Miền Nam trong họ chỉ là những lời kể, giữa bóng tối thăm thẳm của núi rừng họ cần mẫn lao động mà không màng đến danh lợi.

Mười oan hồn của những cô ở Ngã ba Đồng Lộc. Ảnh trên mạng

Lực lượng Thanh Niên xung phong hôm nay có thấy hổ thẹn với tiền nhân hay không? Khi các doanh nghiệp TNXP liên tục báo lỗ, liên tục sai phạm? Lý tưởng ban đầu ra đi là gì? Lời hứa với Nhân Dân để đâu?

Nếu ngày đó, người dân Cát Lái biết được chính quyền sau này lấy đất của mình hoán đổi cho người nhà cán bộ. Họ sẽ lựa chọn ra sao? Nếu họ biết Quân đội kết hợp với qhính quyền thu hồi đất của họ rồi đền như bố thí. Mặc kệ họ đồng ý hay không để xây dựng cảng Cát Lái kinh doanh thu lãi. Liệu bộ đội có nằm vùng được ở Cát Lái hay không?

Nếu dân vùng Bưng sáu xã biết con cháu của họ bị “cưỡng chế quy hoạch” thì họ có mở đường cho cách mạng hay không? Những kẻ phá hại Đất Nước hôm nay được bao nhiêu người từng cầm súng bảo vệ Nhân Dân? Hay các vị là những kẻ kế thừa?

Người nằm xuống chỉ mong Nhân Dân no ấm, giàu mạnh. Tôi chắc rằng họ không mong các vị xây tượng đài họ gây nợ, gây đói nghèo cho Nhân Dân. Đừng mạo danh tiền nhân như thế! Đừng dâng hoa, thắp hương, đừng ca hát vinh danh tiền nhân để rồi sau đó làm những hành động gây ô nhục ngàn đời cho họ.

Âm siêu – Dương thới. Những âm hồn vật vã vì Đất Nước bị phá nát đêm đêm ai oán khắp non sông. Liệu rồi Dương (gian) có thới (thái bình) được không?

Từ cái lon đến cái lu

Từ cái lon đến cái lu

Huy Phương

Cả nước đang cười ầm lên vì chuyện cái lu của Tiến Sĩ Phan Thị Hồng Xuân vì bà đưa ra ý kiến, mỗi nhà dân ở Sài Gòn nên có một cái lu chứa nước để chống ngập mỗi khi có trời mưa. (Hình minh họa: Q.D./Người Việt)

Cuộc đời quá khổ và quá buồn, nên đôi khi chúng ta cần một vài phút “thư giãn,” để giãn ra cái gì đang căng và thư thả lại cái gì đang gấp. Muốn được như vậy cứ mở vào những trang báo Việt Nam là đủ. “Tuổi già hạt lệ như sương,” khóc thì khó có nước mắt, nhưng cười thì hỉ hả, miễn là giữ lại hàm răng giả thật chặt. “Cười ra nước mắt!” Ai than là tuổi già khô nước mắt để khóc, nhưng lúc cười nước mắt lại tuôn, vậy cười hay khóc cũng giống nghĩa như nhau.

Tôi nghĩ chưa lúc nào đất nước Việt Nam lại có những đầu óc siêu phàm như hôm nay, đúng như thành ngữ người ta đã hoang tưởng dùng nó để tự ca tụng mình là “đỉnh cao trí tuệ!” Không những đã được mang danh trí thức mà còn đầy những thứ khoa bảng. Việt Nam hiện nay có hơn 24,000 tiến sĩ và mỗi năm có chỉ tiêu đào tạo thêm khoảng 350 tiến sĩ, thống kê ra thì cứ hơn một ngày thì đất nước có thêm một tiến sĩ? Trong hơn 72,000 giảng viên đại học Việt Nam, số thạc sĩ là 43,000, tiến sĩ là 16,500. Tin hay không tin là quyền của mỗi người.

Những giới chức như đại biểu nhân dân, giám đốc, khoa trưởng khi đã kiếm được chỗ ngồi yên ấm, thì tốt hơn là nên “ngậm miệng ăn tiền” cho qua buổi, đàng này như sợ người ta quên, hay không biết tới mình, nên đã cố gắng kiếm cơ hội để phát biểu đôi câu “để đời,” không phải lưu danh muôn thuở mà tiếc thay lại “lưu xú vạn niên!”

Bà Phan Thị Hồng Xuân

Gần đây, cái thứ “anh hoa” này lại có phong trào “phát tiết” ra từ phe phụ nữ, mà sao thời nay đàn bà lắm miệng nhiều đến thế? Hãy nghe một giáo sư-tiến sĩ là Vũ Thị Nhung, chủ tịch Hội Phụ Sản TP.HCM, khuyến khích các bậc cha mẹ: “Để giúp đời sống tình dục của con cái mình trong tương lai, cha mẹ hãy thể hiện                                     cách làm tình với nhau trước mặt bọn trẻ.”

Có lẽ vì đang ám ảnh cái ấy và chuyện ấy, khi hãng Coca-Cola Việt Nam quảng cáo sản phẩm của mình bằng slogan “Mở lon Việt Nam” thì bà khác là cục trưởng Cục Văn Hóa Cơ Sở thuộc Bộ Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch, la toáng lên rằng: “Từ ‘lon’ đứng một mình, không gắn với từ Coca-Cola hay bia, có thể được hiểu theo rất nhiều nghĩa; nếu bị thêm dấu, thêm mũ trong các quảng cáo ngoài trời sẽ rất phản cảm!”

Cục trưởng Cục Văn Hóa Cơ Sở cũng nói rõ: “Việc gắn chữ ‘lon’ như cách của Coca-Cola mà không có danh từ, trạng từ ở phía sau như ‘ở Việt Nam,’ ‘tại Việt Nam’… là phản cảm, thiếu thẩm mỹ… Hãy giả sử nếu người ta thêm dấu, thêm mũ vào cho từ đó… Từ ‘lon Việt Nam’ có rất nhiều vấn đề!”

Hãng nước ngọt này bị phạt tiền và bảng quảng cáo phải hạ xuống, bỗng chốc mà cái tên Ninh Thị Thu Hương nổi lên như cồn. Quần chúng một mặt buồn cười cái ngớ ngẩn, có quyền lực đang áp đặt một biện pháp lên một dòng chữ quảng cáo bình thường không có gì phải lo sợ vì sự xỏ xiên, xuyên tạc của nó. Chỉ sợ rồi đây, những đầu óc ngu và… ngoan (cố) thế này sẽ đi vào chỗ tăng trưởng quyền lực và cấm đoán thêm cách dùng chữ nghĩa, bằng lối tư duy sợ… bỏ dấu nữa. Sẽ không còn ai dám nói đến cái thứ mà Việt Nam chưa sản xuất nỗi là con “bu-lon,” Hồng Kông nằm bên hông “Cho Lon,” và một loạt sinh hoạt “mung lon,” “gan lon,” “len lon,” “rua lon” của các ông lính…

Nỗi lo sợ của bà Cục Trưởng Ninh Thị Thu Hương là sợ thói quen “chụp mũ” của thiên hạ, trong đó có cả chính quyền. Thiên hạ thì thích “chụp mũ,” “đội ô” lên những chữ không có mũ, chính quyền công an thì thích chụp mũ lên những cá nhân không có mũ, bằng những cái mũ “âm mưu lật đổ chính quyền,” “làm gián điệp ngoại quốc,” “tổ chức Việt Tân…” được kèm theo với vài chục năm tù tội.

Dư luận chưa hết bàn tán chuyện cái lon, thì tiếp đến là chuyện cái lu.

Chúng ta đã biết, đối với người dân thành phố Sài Gòn thì chuyện ngập lụt mỗi khi trời mưa là chuyện vô phương cứu chữa, bao nhiêu kế hoạch, công trình đề ra rồi cũng không đi đến đâu, dân nghe chính quyền nói nhiều mà không thấy tình trạng thay đổi. Nhà nước biện bạch: thứ nhất là thiếu tiền, thứ hai là nhân lực, thứ ba là thời gian, với khối lượng như thế không thể làm trong thời gian ngắn được.

Câu chuyện cái lu bắt đầu từ chiều 12 Tháng Tư, 2019, tại phiên họp của Hội Đồng Nhân Dân TP.HCM, đại biểu Phó Giáo Sư-Tiến Sĩ Phan Thị Hồng Xuân, kiêm một lố chức tước, chủ tịch Hội Hữu Nghị Việt Nam-Đông Nam Á, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Hội Dân Tộc Học-Nhân Học TP.HCM, giảng viên tại Đại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn TP.HCM, đã đưa ra ý kiến, mỗi nhà dân ở Sài Gòn nên có một cái lu chứa nước để chống ngập mỗi khi có trời mưa.

Cả nước đang cười ầm lên vì chuyện cái lu của Tiến Sĩ Hồng Xuân, thì bà phân bua với báo chí: “Đây là giải pháp tôi rất tâm huyết, nghiên cứu kỹ lưỡng nên mới đề xuất. Đây là ứng dụng từ giá trị văn hóa bản địa (?).” Bà cũng nói chuyện này bên Nhật, bên Phi người ta đã làm và không thấy bị ngập. Bà cũng chê người dân “không đủ trình độ,” nghĩa là còn ngu, để hiểu giải pháp “trí tuệ” dùng lu chống ngập của bà!

Người dân phản bác rằng, dù có hàng triệu cái lu cũng không thể chống được úng ngập khi nền xây dựng đô thị thấp, khi có nước sông dâng cao không thể chảy thoát  ra ngoài được. Hệ thống hạ tầng kỹ thuật, nhất là kỹ thuật thoát nước và chống ngập úng không theo kịp với tốc độ phát triển đô thị. Hệ thống thoát nước cũ, nhỏ dẫn đến không đáp ứng được nhu cầu, trong khi người dân vẫn đốn rừng, lấn chiếm, san lấp ao hồ, xả rác ra kênh rạch, làm tắc nghẽn hệ thống thoát nước. Và nước mưa chảy xuống mỗi nhà đã có lu đựng, nước mưa chảy ngoài đường, trên sông hồ, ngoài đồng ruộng, lu đâu đủ mà hứng và nước ấy chảy đi đâu?

Có người đùa cho rằng họ hàng nhà bà phó tiến sĩ, chắc quê quán ở Lái Thiêu, đang có nghề sản xuất lu đựng nước! Báo Sài Gòn Giải Phóng còn bênh vực tối đa phát minh của bà, so sánh bà với nhà khoa học thông thái là Galileo Galilei, vào thế kỷ thứ XVI, đã tìm ra những định lý về khoa học, nhưng vào thời điểm đó, quan điểm của ông không được chấp nhận và bị quản thúc tại gia cho đến chết.

Giải pháp lấy lu chống ngập của Phan Thị Hồng Xuân không khác gì suy nghĩ phát xuất từ đầu óc ngây ngô của một học sinh lớp Ba trường làng. Nhưng bà này hiện nay là cấp cao của nhiều hội hè và lại là giáo sư Đại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn ở Sài Gòn, làm tôi đâm ra nghi ngờ, phải chăng đây một trong những giáo sư, tiến sĩ, đặc trưng của loại khoa bảng “học giả-bằng mua?” và tiến thân nhờ đảng?

Sau chuyện cười “cái lon,” tiếp đến “cái lu,” rồi ra nay mai, sẽ là cái gì nữa đây, xin vui lòng cho biết tiếp, thưa quý bà? (Huy Phương)

Đất đai Thủ Thiêm và đồ mã Ba Đình

Đất đai Thủ Thiêm và đồ mã Ba Đình

S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến

(Hình: Blog Tưởng Năng Tiến)

Sinh lão bệnh tử là lẽ tự nhiên của kiếp người. Tuy thế, khi còn trẻ, tôi vẫn cứ tưởng rằng đó là chuyện của người nào khác (thôi) chớ không mắc mớ gì ráo tới mình. Tưởng vậy, tất nhiên, là Tưởng Tầm Bậy. Mấy năm nay, những năm cuối đời, tôi phát bệnh tùm lum (suyễn, thống phong, cao huyết áp…) nên mới chợt nhận ra là cái chết – ngó bộ – cũng không còn xa xôi mấy.

Từ đó, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện hậu sự với không ít âu lo. Dù gần cả đời sống ở Hoa Kỳ nhưng tôi nói tiếng Anh không được rành rẽ lắm. Cứ hình dung ra cảnh một đêm trăng ngà, trong cái nghĩa trang toàn là ma (Mỹ) đang chuyện trò rôm rả mà mình lại ngồi thu lu (ở một góc xa) thì buồn bã và cô đơn hết biết luôn.

Đề nghị chúng ta hãy làm dân thường một vài giờ thì sẽ thấy tính mạng, nhân phẩm và tài sản của người dân dễ bị xâm hại, dễ bị xúc phạm như thế nào.
– Đại biểu Trương Trọng Nghĩa

Thôi sao được, Trời. Sinh lão bệnh tử mà! Suy nghĩ cả buổi tôi mới tìm ra một giải pháp vẹn toàn. Đốt. Xong dặn con cái bỏ tro vô cái lon sữa bò mang gửi về VN đặt ké trong phần mộ của song thân.

Khoẻ!

Khỏi tốn kém cắc nào mà còn được hưởng lợi nữa nha. Lợi cái là khi tụi nhỏ đốt vàng mã cho ông bà thì làm gì mà hai người không chia cho tui chút ít. Con mà ai lại không thương chớ, kể cả cái thứ con cái hư đốn và tệ bạc như tui, đúng không?

Thiệt là một phát kiến thần tình. Ai cũng “chơi” kiểu đó thì xứ sở đỡ hao tốn đất đai, lại còn bớt được nạn ô nhiễm môi sinh vì số vàng mã mang đốt hàng năm sẽ giảm đi không ít. Cứ như thế, không chóng thì chày, cái phố Hàng Mã ở Hà Nội sẽ đi đong là cái chắc.

Vấn nạn nghìn tỷ vàng mã mang đốt hằng năm, như thế, kể như xong. Vấn đề còn lại, nan giải hơn, là phải giải quyết dứt điểm mớ đồ mã của Đảng Cộng Sản Việt Nam kìa – một đảng chuyên làm hàng giả và làm rất khéo.

Xin nói qua về vài ba mặt hàng tiêu biểu, đã được bày bán khắp nơi:

Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam (M.T.G.P.M.N.) chả hạn. Nó được nặn ra vào ngày 20 Tháng Mười Hai, năm 1960, và nặn khéo đến độ khiến có người tưởng là đồ thật. Ðến khi được mang ra đốt, nó cháy như điên. Sự nghiệp cách mạng của nhiều người miền Nam cũng cháy theo (luôn) như đuốc! Đám tro tàn còn lại đã được đảng bỏ vô Mặt Trận Tổ Quốc (M.T.T.Q.) để khỏi vương vãi tùm lum.

Cái Mặt Trận này mới thực sự là một sản phẩm đặc sắc của dân làng Ba Ðình, có mặt từ Tháng Chín, năm 1955, tập hợp nhiều món đồ mã linh tinh khác (Hội Cựu Chiến Binh, Ủy Ban Tôn Giáo, Hội Nông Dân Việt Nam, Hội Phụ Nữ Việt Nam, Tổng Công Ðoàn…) khác. So với mặt hàng chiến lược này thì những thứ đồ mã vớ vẩn như M.T.G.P.M.N., Mặt Trận Giải Phóng Tây Nguyên, Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ & Hòa Bình… đều là chuyện nhỏ, nếu chưa muốn nói là đồ bỏ, chỉ có tính cách giai đoạn mà thôi.

(Hình: Báo Nghệ An)

Điều 9 của nước C.H.X.H.X.N.V.N. (2013) quy định: “Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân; đại diện, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhân dân; tập hợp, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, thực hiện dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội; giám sát, phản biện xã hội; tham gia xây dựng đảng, nhà nước, hoạt động đối ngoại nhân dân góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”

Tất nhiên là nói chơi vậy chớ không phải vậy đâu. Ai mà tưởng vậy là Tưởng Tầm Bậy, và hậu quả rất khó lường. Trong một phiên họp của M.T.T.Q., vào ngày 30 Tháng Mười, năm 1956, Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường lỡ góp ý với ĐCSVN (“Qua Những Sai Lầm Trong Cải Cách Ruộng Đất”) nên ông bị bị vùi dập thê thảm cho mãi đến khi nhắm mắt lìa đời.

Sáu mươi ba năm sau, sau hôm LS Nguyễn Mạnh Tường đọc diễn văn trước M.T.T.Q., bà Nguyễn Thị Thùy Dương (một dân oan ở Thủ Thiêm) uất ức cho biết:

“Cả đêm 18 đến rạng sáng 19 Tháng Sáu, 2019, tôi thức trắng sau bao nỗ lực cố gắng giành cho được 2 lá phiếu để phát biểu trong lần tiếp xúc cử tri. Mặt Trận Tổ Quốc Quận 2 cho đến Mặt Trận Tổ Quốc phường Bình Trưng Đông nơi tôi sinh sống nhất quyết không cho tôi đăng ký. Họ đổ lỗi lẫn nhau, họ chặn mọi con đường để tôi không thể nói.”

Nói cách khác kể từ năm 1955 cho đến nay, cái gọi là M.T.T.Q. không làm gì khác hơn là mượn danh nhân dân để bịt mồm của chính họ bằng nhiều phương cách mà điển hình nhất là “tổ chức hiệp thương” (đảng cử dân bầu) – theo nhận xét của ông Hà Sỹ Phu: “Anh nắm hết mọi sức mạnh trong tay, muốn bày đặt cái gì cũng được, anh có dành cho nhân dân một hội đồng để giúp anh thu thập tiếng nói của dân, hay anh lại tìm cách đưa bí thư tỉnh ủy, bí thư thành ủy sang phụ trách luôn… cho nhất quán?”

Do sự “nhất quán” này mà bi kịch Thủ Thiêm đã kéo dài gần hai mươi năm qua trong nín lặng. Cho đến khi sự việc không thể ém nhẹm được nữa, đại biểu Quốc Hội phải lộ diện thì họ hành sử trơ tráo đến độ khiến cho người dân phải ném giầy vào mặt.

Blogger Trân Văn kết luận: “Hệ thống công quyền như thế chính là hậu quả của một hệ thống chính trị ‘ưu việt’ hơn phần còn lại của nhân loại. Dưới sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng, ba đại biểu của Quốc Hội đại diện cho cơ quan đại diện ‘ý chí, nguyện vọng của toàn dân’ chỉ làm được một chuyện: Mỗi năm vài lần, trước và sau các kỳ họp Quốc Hội phơi mặt để dân chửi như một cách giúp họ hạ hỏa, đồng thời cũng là để xiển dương thể chế ‘dân chủ gấp vạn lần thiên hạ’. Mặt Trận Tổ Quốc (M.T.T.Q.) – tập hợp các tổ chức chính trị đại diện cho tất cả các giới, các thành phần khác nhau trong xã hội – cũng thế và cũng vì thế, mới bị cô Dương tố cáo: Cử tri muốn tiếp xúc với đại diện của mình tại Quốc Hội phải… đăng ký với M.T.T.Q. và nỗ lực duy nhất là… ngăn cản.”

Đã thế, người dân còn phải đóng thuế để nuôi dưỡng cái “lực cản vĩ đại” này. Trang Quản Lý Nhà Nước (State Management Review) tiết lộ:

“Nghiên cứu gần đây về ngân sách cho các hội, đoàn thể của Viện Nghiên Cứu Chính Sách Kinh Tế, Đại Học Quốc Gia Hà Nội cho thấy, NSNN ước tính chi khoảng 14 nghìn tỉ đồng cho toàn bộ khối này, gấp đôi dự toán cho Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, Bộ Y Tế và gấp 5 lần cho Bộ Khoa Học và Công Nghệ… Nếu tính cả dự toán ngân sách cho Liên Minh Hợp Tác Xã Việt Nam thì tổng chi lên đến 1,615,710 tỷ đồng. Hầu hết các hệ thống hội đoàn, trong đó đặc biệt là các tổ chức CTXH, được tổ chức theo mô hình hành chính, có biên chế, trụ sở, xe…”

Thế còn Quốc Hội?

Đại biểu Trần Quốc Tuấn từ tỉnh Trà Vinh cho biết ông có được nghe một chuyên gia cung cấp thông tin rằng: “Nếu mỗi một phút chúng ta ngồi tại hội trường này thì nhà nước phải bỏ ra khoảng 2 triệu đồng, bình quân mỗi một kỳ họp như thế một ngày chúng ta mất khoảng 1 tỷ đồng.”

Blogger Trân Văn chi tiết hơn xíu nữa: “Nếu cộng thêm khoản lương phải trả cho cả các đại biểu Quốc Hội lẫn hệ thống tham mưu, giúp việc và chi phí kinh tế-xã hội (bao gồm: đất đai, nhà cửa, xe cộ, các tài sản khác) dành cho Văn Phòng Quốc Hội và 63 đoàn đại biểu Quốc Hội, tổng chi phí hàng năm cho việc vận hành, duy trì hoạt động của Quốc Hội Việt Nam có lẽ không dưới mức ngàn tỉ.”

Toàn là Đồ Mã không mà mắc dữ vậy, mấy cha? Mang đốt hết đi cho rảnh nợ. Mà dù không muốn đốt chăng nữa thì cũng đã đến lúc chúng phải cháy thôi.

TUYÊN BỐ BIỂN ĐÔNG

No photo description available.
No photo description available.
Image may contain: outdoor and water
No photo description available.

Trần Bang

TUYÊN BỐ BIỂN ĐÔNG

SAU 16 GIỜ, CÓ 4 TỔ CHỨC + 130 CÁ NHÂN KÝ TUYÊN BỐ BIỂN ĐÔNG. XIN CẢM ƠN TẤT CẢ. MỜI TIẾP TỤC KÝ TÊN

Các tổ chức và cá nhân đồng ý ký tên xin ghi rõ: Tên tổ chức và tên người đại diện/ Tên cá nhân và chức danh/nghề nghiệp (nếu có), tỉnh/thành (và quốc gia nếu ở nước ngoài) đang cư trú. Gửi về địa chỉ email: tuyenbobiendong3@gmail.com
Hạn chót nhận chữ ký: 20 giờ ngày 30/8/2019

TUYÊN BỐ VỀ BIỂN ĐÔNG (LẦN THỨ BA)
(văn bản chính thức, có chỉnh sửa, bổ sung sau khi nhận góp ý của thân hữu)

Từ ngày 3 tháng 7 năm 2019, Trung Quốc ngang nhiên đưa tàu thăm dò Hải Dương 8 với sự hộ tống của nhiều tàu cảnh sát biển và dân quân biển xâm nhập Vùng Đặc quyền kinh tế và Thềm lục địa Việt Nam tại khu vực bãi Tư Chính, Vũng Mây, nơi Việt Nam đang thực hiện các hoạt động dầu khí của mình theo đúng Công ước của Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS). Đây là một hành động rất nguy hiểm đối với an ninh, hoà bình của khu vực; tiếp tục leo thang trong quá trình nhất quán thực hiện tham vọng bá quyền biển Đông của Trung Quốc.

Cuộc xâm nhập tiến hành đúng vào thời điểm Chủ tịch Quốc hội Trung Quốc Lật ChiếnThư mời Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân thăm hữu nghị chính thức. Đó là động tác chà đạp lên những nguyên tắc ngoại giao tối thiểu, chứng tỏ những lời nói hữu hảo của Trung Quốc chỉ nhằm che đậy những hành động thù địch của họ.

Sau nhiều lần cố gắng tỏ thiện chí, ngày 19 tháng 7 năm 2019 Bộ Ngoại giao Việt Nam đã phải lên tiếng mạnh mẽ phản đối Trung Quốc về hành vi xâm phạm chủ quyền Việt Nam. Ngày 20 tháng 7 năm 2019 Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ mạnh mẽ yêu cầu Trung Quốc ngưng ngay hành động bắt nạt và can thiệp với hoạt động theo dạng khiêu khích và gây bất ổn tại Biển Đông. Tuy nhiên đến ngày 22 tháng 7 năm 2019, quan sát viên quốc tế vẫn ghi nhận sự có mặt của các tàu Trung Quốc trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam theo UNCLOS.

Trải qua 4000 năm biến động của lịch sử, dân tộc Việt Nam vẫn đứng vững bên bờ Thái Bình Dương. Nguyễn Trãi người anh hùng dân tộc đã nói: “Dẫu cường nhược có lúc khác nhau song hào kiệt đời nào cũng có”.

Người Việt Nam từ nhiều đời ông cha luôn có cách xử sự mềm dẻo với một nước lớn ở sát bên mình, nhưng không bao giờ đánh mất lòng tự tôn tự hào của một dân tộc anh hùng.
Đất nước đang đứng trước tình hình rất nguy hiểm. Chiến tranh có thể nổ bất kỳ lúc nào. Nhân dân Việt Nam quyết tự bảo vệ đất nước mà không biến thành con cờ của các thế lực ngoại quốc.

Chúng tôi, các tổ chức xã hội dân sự và cá nhân có tên dưới đây ra tuyên bố yêu cầu Nhà nước Việt Nam:

1. Tăng cường nội lực của đất nước làm chỗ dựa cho an ninh quốc phòng, thực hiện kế sách giữ nước của Đức Thánh Trần Hưng Đạo: “Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc”. Làm tất cả những gì có lợi cho mối đoàn kết dân tộc trong và ngoài nước; thực thi các điều ước quốc tế mà Việt Nam đã cam kết và những điều được qui định trong Hiến pháp Việt Nam. Trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm, sửa các luật phản dân chủ như: luật đất đai, luật báo chí, luật an ninh mạng, ban hành luật lập hội, luật biểu tình… Tiến tới một Nhà nước Việt Nam có thể chế dân chủ pháp quyền phổ quát. Nâng cao sức chiến đấu và lòng trung thành bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ Nhân dân của Quân đội, đặc biệt là Hải quân, Cảnh sát biển.

2. Trong các mối quan hệ với Trung Quốc, đặc biệt là quan hệ kinh tế thương mại, phải hết sức cẩn trọng, đề cao cảnh giác, đặt quyền lợi quốc gia trên hết.

3. Khẩn trương đẩy mạnh hợp tác quốc phòng với Mỹ và các nước tôn trọng luật pháp quốc tế và hiện không cưỡng chiếm đất đai biển đảo của Việt Nam nhằm bảo vệ tổ quốc một cách hiệu quả.

4. Lên tiếng tố cáo trước Hội đồng Bảo an, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế việc Trung Quốc xâm phạm chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam ở khu vực bãi Tư Chính, Vũng Mây… vi phạm Công ước của Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS). Khẩn trương chuẩn bị hồ sơ kiện Trung Quốc ra các Toà án Quốc tế thích hợp.

5. Thông tin thường xuyên và kịp thời diễn biến tình hình biển Đông cho toàn thể nhân dân Việt Nam và thế giới, tranh thủ sự đồng thuận của công luận cho cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền của Việt Nam. Mặt khác, Nhà nước Việt Nam không được ngăn cản quyền công khai bày tỏ một cách ôn hoà lòng yêu nước, ý chí bảo vệ Tổ quốc của người dân Việt Nam.

Ngày 24 tháng 7 năm 2019

DANH SÁCH KÝ TÊN

Đợt 1.

Tổ chức:

1. Nhóm lập quyền dân. Đại diện: Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai
2. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng. Đại diện: Nhà hoạt động xã hội Lê Thân, Chủ nhiệm CLB 
3. Diễn đàn xã hội dân sự. Đại diện: Tiến sĩ Nguyễn Quang A
4. Diễn đàn Bauxite Việt Nam. Đại diện: GS Phạm Xuân Yêm.

Cá nhân:

1. Nguyễn Quang A, Tiến sĩ Tin học, Hà Nội 
2. Nguyễn Khắc Mai,Trung tâm Minh Triết, Hà Nội 
3. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ Ưu tú, Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn 
4. Kha Lương Ngãi, nguyên phó TBT báo SGGP, Sài Gòn
5. Trần Minh Thảo, CLB Phan Tây Hồ, viết văn, Bảo lộc, Lâm đồng
6. Hoàng Hưng, nhà thơ-dịch giả, Sài Gòn
7. Đào Công Tiến, PGS TS nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế tp HCM
8. Hồ Ngọc Nhuận, nhà báo Sài Gòn
9. Vũ Trọng Khải, PGS. TS, chuyên gia độc lập về chính sách nông nghiệp, Sài Gòn
10. Phạm Hoàng Tam Lưu, kiến trúc sư, Saigon
11. Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc sở Tư pháp thành phố HCM
12. Nguyễn Nguyên Bình, nhà văn Hà Nội, thành viên CLB LHD
13. Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm), Hà Nội
14. Dương Đình Giao, nhà giáo nghỉ hưu, Hà Nội
15. Hoàng Anh Khiêm, giảng viên đại học, TP. HCM
16. Nguyễn Viện, nhà văn Sài Gòn
17. Phạm Nguyên Trường, dịch giả, Vũng Tàu
18. Phạm Anh Tuấn, dịch giả tự do, Hà Nội
19. Nguyễn Tuệ Hải, Hưu trí, Canberra- Australia
20. Nguyễn Gia Lưu, Sài Gòn, Việt Nam
21. Nguyễn Quang Nhàn, CBL Phan Tây Hồ, Đà Lạt
22. Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự Đại học Liège, Bỉ. Sống tại Sài Gòn
23. Dương Khánh Lâm, nhân viên kỹ thuật, Sài Gòn.
24. Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn tự do, Đà Lạt
25. Nguyễn Huệ Chi GS Ngữ văn, Hà Nội
26. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
27. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
28. Phùng Hoài Ngọc, cựu giảng viên đại học, tỉnh An Giang.
29. Nguyễn Xuân Nghĩa, TS, nhà giáo, Sài Gòn
30. Võ Văn Tạo, nhà báo, Nha Trang
31. Lê Thăng Long, nghiên cứu quản trị chiến lược, cựu tù nhân lương tâm, Quận 1, Sài Gòn.
32. Trần Tiến Đức, nhà báo độc lập, đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà Nội
33. Hoàng Thị Hà, giáo viên hưu trí, Thanh Xuân, Hà Nội
34. Lê Quang Hợp, nghỉ hưu, tại TPHCM
35. Nguyễn Hàn Chung, nhà thơ, Houston Texas Hoa Kỳ
36. Tô Lê Sơn, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
37. Đặng Hữu Nam, linh mục, Giáo phận Vinh
38. Đặng Văn Lâp, kiến trúc sư, Hà Nội
39. Sơn Hồ, Freelancer, Đảo Rhode, Hoa Kỳ
40. Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM
41. Hoàng Cường, kỹ sư giao thông, Hà Nội
42. Nguyễn Đình Cống, GS, hưu, Hà Nội
43. Nguyễn Mạnh Sơn, cán bộ hưu trí, Hải Phòng
44. Nguyễn Viết Dũng, công dân Việt Nam, Hà Nội
45. Phạm Lưu Vũ, nhà văn, Hà Nội
46. Vi Đức Hồi, Lạng Sơn
47. Nguyễn Tiến Dân, nhà giáo, Hà nội.
48. Hoàng Anh Khiêm, giảng viên đại học, TP. HCM
49. Phan Thanh Liêm, công dân nước CHXHCN Việt Nam, kinh doanh bất động sản
50. Đinh Quang Tuyến, Q.8, Tp HCM
51. Nguyễn Lương Thịnh, hưu trí, Thủ Đức Tp HCM
52. Nguyễn Ngọc Hùng, hưu trí
53. Trần Kế Dũng. Australia
54. Nguyễn Ngọc Ánh, nghề nghiệp tự do, Bảo Lộc Lâm Đồng.
55. Phạm Thế Cường, sĩ quan quân đội nghỉ hưu
56. Nguyễn Kế Quang, KS Xây dựng, TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định
57. Nguyễn Đình Ấm, nhà báo, Hà Nội
58. Hà Quang Vinh, hưu trí Quận 11, Tp HCM
59. Phan Đắc Lữ, nhà thơ, Q.Thủ Đức Sài Gòn
60. Nguyên Ngọc, nhà văn, Hội An
61. Đoàn Công Nghị, hành nghề tự do, Nha Trang, Khánh Hoà
62. Đỗ Duy, chuyên viên kỹ thuật, Bà Rịa – Vũng Tàu
63. Nguyễn Chí Công, TS, Hà Nội
64. Nguyễn Trọng Bách, kĩ sư, Nam Định
65. Nguyễn Thu Giang, nguyên Phó Giám đốc Sở Tư pháp TPHCM
66. Nguyễn Văn Lịch, cựu lính xe tăng, Đống Đa, Hà Nội.
67. Nguyễn Ngọc Lanh, Nguyên GS đại học Y Hà Nội, NGND
68. Vũ Quốc Hưng, giáo viên trường THPT Nguyễn Hữu Tiến, Duy Tiên, Hà Nam
69. Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, hưu trí Tp HCM
70. Võ Thị Cẩm Nhung, hưu trí, Nha Trang
71. Vũ Ngọc Tiến, Nhà văn, Hà Nội
72. Vũ Hồng Ánh, nghệ sĩ cello, Sài Gòn
73. Võ Xuân Tòng, Hội Nhà văn Hà Nội
74. Trần Trung Hậu, giảng viên, TP.HCM
75. Đỗ Như Ly, hưu trí, Quận 10
76. Phạm Đình Trọng, nhà văn, Sài Gòn
77. Thái Kế Toại, Đại tá An ninh, nhà văn, Hà Nội
78. Dương Sanh, nghề nghiệp tự do, Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa.
79. Nguyễn Kim Khánh, lao động tự do. Sài Gòn 
80. Hứa Minh Hải Đăng, lao động tự do. Tp. Đà Lạt, Lâm Đồng
81. Liêu Thái, lao động tự do, Quảng Nam
82. Lương Xuân Bằng, công nhân xây dựng tự do, Cần Thơ
83. Đinh Công Khải, họa sỹ
84. Nguyễn Ngọc Ngân Nga, kinh doanh, TPHCM
85. Huỳnh Phi Long, công dân Sài Gòn
86. Nguyễn Khắc Bình, kỹ sư, Hà nội
87. Dạ Ngân, nhà văn, Sài Gòn
88. Nguyễn Thịnh Phú, Hà nội
89. Đỗ Trung Quân, nhà thơ, Sài Gòn
90. Phạm Thị Hảo, hưu trí, Thái Nguyên
91. Ngô Thị Hồng Lâm, nghiên cứu khoa học nghỉ hưu, Vũng Tàu
92. Phạm Cường, đạo diễn phim, Hamburg CHLB Đức
93. Nguyễn Việt Hải, Học sinh C. 3 An Dương. Hải phòng
94. Phạm Thị Ánh Nga, Nha Trang, Khánh Hòa
95. Đinh Đức Long, Bác sĩ, Sài Gòn, Việt Nam.
96. Tô Linh Giang, Phố Hàng Chuối, Hà Nội
97. Trần Bang, kỹ sư, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn 
98. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), nhà báo tự do, Sài Gòn
99. Lại Thị Ánh Hồng, nghệ sĩ, Sài Gòn
100. Lại Nguyên Ân, nhà nghiên cứu văn học, Hà Nội
101. Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt.
102. Bùi Hiền, hưu trí, tại Canada
103. Bùi Công Tự, Hưu trí, TP HCM
104. Nguyễn Công Hiệp, kinh doanh tự do, Quận 2
105. Đỗ Việt Tuy, cây viết tự do, Sài Gòn
106. Phạm Phương Luyện, Giảng viên chính Đại học Ngoại ngữ ĐHQG (hưu trí)
107. Trương Hoàng Long, Hà Nội
108. Hà Trọng Tấn, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn.
109. Huỳnh Văn Bé, nghệ nhân gốm, Bình Dương
110. Phạm Gia Minh, TS Kinh tế, Hà nội
111. Võ Công Trí, hưu trí, Hóc Môn, Tp HCM
112. Lê Đình Lưu, nuôi trồng nấm, Củ Chi, Tp HCM
113. Nguyễn Thị Cát Tiên, buôn bán tự do, Q7, Tp HCM
114. Cao Thị Hoàng Ngọc, giáo viên Trung tâm tiếng Anh Q7, Tp HCM
115. Ngô Văn Nam, tài xế, Q2, Sài Gòn
116. Phan Văn Đức, chuyên viên tài chính, TDM, Bình Dương
117. Lý Thị Dung, kinh doanh online, Q3, Tp HCM
118. Lê Văn Năm, kiến trúc sư, Hà Nội
119. Tạ Quang Trí, công an nghỉ hưu, Q9, Tp HCM
120. Dương Chí Cao, hưu trí, Q12, Tp HCM
121. Hồ Nguyễn Hoàng Nguyên, lái xe đường dài, Thanh Hóa
122. Trần Văn Chấn, kỹ sư dầu khí, Bà Rịa – Vũng Tàu.
123.Lê Văn Mẫn, CLB hưu trí, Q12, Sài Gòn
124.Nguyễn Đức Tùng, nhà thơ, Canada
125. Chân Phương, nhà thơ, Hoa Kỳ
126.Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
127. Lê Văn Tâm, nguyên Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nhật Bản
128. Trần Hoàng Phố, nhà thơ, Huế
129. Tôn Gia Khai, nghỉ hưu, Varsaw Ba Lan