CẬP NHẬT TÌNH HÌNH HỒNG KÔNG:

CẬP NHẬT TÌNH HÌNH HỒNG KÔNG:

Biển người Hồng Kông mặc áo đen đang tiếp tục xuống đường biểu tình yêu cầu chính quyền Đặc khu hủy bỏ hoàn toàn luật dẫn độ và bà Carrie Lam từ chức.

Các nhà tổ chức biểu tình hy vọng sẽ có khoảng 1 triệu người Hồng Kông tham gia biểu tình chiều nay (16/6).

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: 1 person, crowd

Bà Việt Nam để 2 cháu gái trong xe, bị cướp lái đi, trong lúc gặp chồng

Bà Việt Nam để 2 cháu gái trong xe, bị cướp lái đi, trong lúc gặp chồng
 From: Người Việt Online

 

Bà Việt Nam để 2 cháu gái trong xe, bị cướp lái đi, trong lúc gặp chồng

Người chồng nói với CBSLA rằng: “Lúc đó, vợ tôi ghé ngang tiệm và chào tôi, nhưng cô ấy không tắt máy xe, bước vào trong tiệm. Bất thình lình tôi nghe tiếng rồ máy. Thế là vợ tôi la lên, và tôi cảm thấy một điều không bình thường, vì tiếng la của vợ tôi lớn lắm.” Lúc đó, nghi can đã ngồi vào xe và bắt đầu lái đi.



Hàng ngàn người viếng cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh


Nhắc lại những kỷ niệm với Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, cô Vicky Đỗ xúc động cho biết: “Giờ phút chót, khi hỏi ước nguyện của thầy có phải là chương trình Việt Ngữ, thầy chảy nước mắt và chỉ trả lời một tiếng ‘Ừ.’ Rất may mắn được thầy cho tá túc tại ngôi chùa thân thương này, chúng em nguyện sẽ hoàn thành hết những tâm nguyện của thầy trước lúc thầy ra đi.”



Bốn dân biểu Mỹ yêu cầu ngưng trục xuất nhà hoạt động Hà Văn Thành


Ngày 14 Tháng Sáu, 2019, bốn dân biểu Quốc Hội Mỹ gồm các ông Alan Lowenthal (CA-47), Zoe Lofgren (CA-19), Lou Correa (CA-46), và Harley Rouda (CA-48) đã gửi một lá thư đến người đứng đầu Cơ Quan Thực Thi Di Trú và Quan Thuế Mỹ (gọi tắt là ICE) yêu cầu “lập tức ngưng việc trục xuất nhà hoạt động Hà Văn Thành.”



Hành khách công khai thủ dâm trong chuyến bay, bà vợ cũng xem, trợ giúp

Ông Enrique Gonzalez, cư dân thành phố Rancho Cucamonga, tiểu bang California, bị bắt ngay khi chiếc phi cơ đáp xuống phi trường San Antonio International Airport. Một nhân viên FBI, ông Gregory Pratt, cho hay trong hồ sơ nộp tại tòa rằng: “Theo nhân chứng, hành vi này khởi sự sau khi đèn trong khoang phi cơ bắt đầu được cho bớt sáng đi.”



Sài Gòn: Quán bún bò ‘chống Trung Cộng’ bị chính quyền cưỡng chế

Nhiều blogger chia sẻ rằng họ thường xuyên đến ăn bún bò ở quán không chỉ vì tô bún ngon mà còn vì đồng cảm với các dòng chữ dán ở quán: “Nước free tự chọn, chúng tôi không bán nước,” “Hỡi người yêu nước Việt Nam, tẩy chay hàng lạ, dùng hàng nước ta…” Chủ quán, Facebooker Dũng Đinh, từng là một ca sĩ được nhiều người ở Sài Gòn biết đến hồi thập niên 1990.



Trump có thể dùng Hồng Kông đối đầu với Tập

Bộ Ngoại Giao Cộng Sản Trung Quốc mới triệu phó đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh tới để “Yêu cầu nước Mỹ không can thiệp vào chuyện nội bộ của Hồng Kông.” Lần chót Trung Cộng hành động triệu tập như vậy là Tháng Mười Hai năm ngoái, khi Đại Sứ Terry Branstad được mời tới nghe Trung Cộng phản đối việc Canada bắt bà Mạnh Vãn Chu của công ty Huawei, sau khi Mỹ yêu cầu dẫn độ.

Thư của thủ lĩnh sinh viên Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

Quỳnh Quang Nguyễn and 2 others shared a link.

Thư của thủ lĩnh sinh viên Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

64242173_184539989206084_2489276861947838464_o

Tôi đang ở trong tù vì tôi đã tranh đấu cho tự do của thành phố tôi đang sống. Luật dẫn độ của Hồng Kông sẽ là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp nơi.

Vào tháng 12 năm 2014, trong những ngày cuối cùng của Phong trào Dù Vàng, những bảng rôn nổi bật tuyên bố “Chúng tôi sẽ quay trở lại” được treo dọc theo đường Harcourt, một trong ba lối đi chính bị những người biểu tình ôn hoà ủng hộ dân chủ chiếm giữ trong gần ba tháng. Cuộc biểu tình tuy không đạt được mục tiêu đòi quyền bỏ phiếu phổ quát thực sự để bầu người điều hành đặc khu của chúng tôi, nhưng nó đã đánh thức một thế hệ người Hồng Kông nhằm chống lại sự can thiệp của Bắc Kinh và cho thấy tiềm năng của sự bất tuân dân sự.

Lời hứa đó nay đã được thực hiện khi hơn 1 triệu người xuống đường chống lại dự luật Dẫn độ cho phép Bắc Kinh yêu cầu dẫn độ bất kỳ cá nhân nào từ Hồng Kông. Trưởng đặc khu sẽ là người có tiếng nói cuối cùng, nhưng vì ông ta hoặc bà ta được chính phủ Trung Quốc tuyển chọn kỹ lưỡng, nên chúng tôi có đủ lý do để gặp rắc rối.

Tuy nhiên, cuộc tuần hành ôn hòa vào ngày 9 tháng 6 đã thất bại trong việc thay đổi quyết tâm không lay chuyển của bà Lâm, buộc người biểu tình phải thực hiện bước tiếp theo. Tôi đã vô cùng xúc động khi thấy những người biểu tình trên truyền hình chống lại chính quyền để chiếm lại đường Harcourt. Năm năm trước, tôi đã bị tạm giam tại đồn cảnh sát khi điều tương tự như vậy xảy ra. Tôi đã bỏ lỡ hành động một lần nữa nhưng ở một nơi khác: Trung tâm giam giữ Lệ Chi Giác. Là một thủ lãnh sinh viên của Phong trào Dù Vàng, tôi đang thụ án lần thứ ba trong tù.

Ở đây, thông tin về thế giới bên ngoài có thể bị hạn chế, nhưng tôi tận dụng mọi cơ hội để theo dõi tin tức trên truyền hình hoặc trên báo. Điều kiện vệ sinh trong tù kém, và không có gì khác để làm sạch bàn ngoài kem đánh răng. Vào những ngày hè, cái nóng khắc nghiệt đến mức không thể chịu nổi, nóng đến nổi mà việc bật quạt dường như chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Tôi ở chung buồng giam với năm tù nhân khác gần như không có sự riêng tư và chỉ có một nhà vệ sinh ngồi xổm. Khoảnh khắc tôi mong chờ nhất mỗi ngày là khi hai người bạn hoặc thành viên gia đình đến thăm; Tôi nhìn thấy họ qua ô kính và nói chuyện qua điện thoại.

Sự thiếu tự do của tôi hôm nay là một cái giá mà tôi biết rằng tôi sẽ phải trả cho thành phố mà tôi yêu. Trong 5 năm kể từ Phong trào Dù Vàng, nhưng đặc biệt là từ năm 2017, khi bà Lam nhậm chức, quyền tự chủ của chúng tôi đã bị hạn chế nhiều: những ứng cử viên đối lập bị Bắc Kinh coi là không thể chấp nhận bị cấm tranh cử; Đảng Dân tộc Hồng Kông độc lập bị đặt hoàn toàn ngoài vòng pháp luật; một dự luật đề xuất sẽ hình sự hóa những cá nhân không tôn trọng “Tháng ba của những người tình nguyện”. Trung Quốc đã hạ quyết tâm khiến cho Hồng Kông trở nên như vậy. Không có tự chủ sẽ có nghĩa là tất cả sẽ bị hạn chế quyền tự do.

“Không thể có một cuộc cách mạng hoà bình”, Tổng thống John John Kennedy đã từng nói, “cuộc cách mạng sẽ biến thành bạo lực là điều không thể tránh khỏi”. Trong khi tôi vững tin rằng đấu tranh bất bạo động là cách tốt nhất để bảo vệ chúng tôi, Trung Quốc và chính phủ bù nhìn ở Hồng Kông phải chịu trách nhiệm cho sự leo thang của cuộc khủng hoảng hiện nay. Và nó không phải là một trường hợp riêng lẻ. Âm mưu bành trướng của Bắc Kinh kéo dài và rộng khắp, từ Đài Loan và Tân Cương đến Biển Đông và xa hơn nữa. Tuy nhiên, điều này kết thúc, thành phố của chúng ta sẽ không bao giờ trở lại như cũ.

Vì lợi ích kinh doanh và an ninh của Mỹ cũng bị đe dọa bởi các thỏa thuận dẫn độ có thể xảy ra với Trung Quốc, tôi tin rằng đã đến lúc Washington phải đánh giá lại Đạo luật Chính sách Hồng Kông của Hoa Kỳ năm 1992, điều chỉnh quan hệ giữa hai bên. Tôi cũng kêu gọi Quốc hội xem xét Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông. Phần còn lại của cộng đồng quốc tế nên có những nỗ lực tương tự. Một chiến thắng cho Bắc Kinh là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp mọi nơi.
Những ai quan tâm đến tình hình hiện nay sẽ gửi một thông điệp quan trọng tới chính quyền Trung Quốc rằng dân chủ là con đường của tương lai, chứ không phải độc tài, Nó cũng nuôi dưỡng cho hy vọng của chúng ta còn mãi khi biết rằng chúng ta không chiến đấu một mình.

Nguyên văn lá thư trên Tạp chí Time:
https://time.com/5606016/hong-kong-extradition-authoritarianism/

Người dịch:
Mẹ Nấm
Ảnh : #Danlambao

Về phí “chia tay”…

Image may contain: 1 person, eyeglasses and text

Thằng này ngồi lộn chuồng rồi bà con ơi?
Lẽ ra nó phải ngồi ở nhà thương điên Biên Hòa mới phải!
Vấn đề phí và lệ phí không phải ĐẮT hay RẺ mà ở chỗ hợp lý hay không?
Khi người dân có việc đi ra nước ngoài là đã đóng đủ phí và lệ phí xuất cảnh cả rồi đó!
Chỉ có bọn tâm thần mới phát ngôn lẩn thẩn chọc cười cho cả hội trường quốc hội đang mớ ngủ chăng?
Ngu đến cỡ này lại được dân bầu vào Quốc Hội, lạ nhỉ? Ai bầu thằng này???

Khốn nạn cho cái thể chế này!
Tôi nguyền rủa nó đến hơi thở cuối cùng!

Trên BBC họ viết như thế này đây :
” Tuy nhiên, đề xuất của một dân biểu Việt Nam để nước này đánh thuế ‘chia tay’ với chính công dân nước họ có vẻ là sáng kiến ‘hiếm có’ so với thông lệ quốc tế”! Đau chưa?

https://laodong.vn/…/dbqh-nguyen-quoc-hung-phi-chia-tay-ma-…

Vợ Thủ tướng Israel hầu tòa vì dùng công quỹ đặt đồ ăn ngoài

BỌN TƯ BẢN DÃ MAN!

Ai đời Phu nhân Thủ tướng thỉnh thoảng lấy tiền công quỹ, gọi món ăn ngoài, cải thiện tí, mà bị truy tố, đã đền bù đủ mà còn có thể bị tù 8 năm! Rõ không bằng vợ Chủ tịch phường của chế độ XHCN tươi đẹp. Thảo nào họ bảo “Mất chế độ là mất hết”!

Kịch bản

Kịch bản
Cuộc tuần hành phản đối tà luật ở Hongkong sẽ đi tới đâu? Chắc chắn sẽ không dừng lại vì trưởng đặc khu kiên quyết làm theo lệnh của Bắc Kinh, còn người dân sẽ đấu tranh tới cùng. Vậy sẽ có hai khả năng.

Một là Bắc Kinh sẽ dùng vũ khí hạng nặng để trấn áp như vụ Thiên An Môn. Tuy nhiên, khả năng này rất khó xảy ra bởi cả thế giới đang nhìn vào Trung Quốc, sức ép từ Mỹ đang rất lớn, nếu Bắc Kinh ra tay tàn sát người dân Hong Kong thì cả thế giới sẽ lên án và đặc biệt là Mỹ sẽ trừng phạt Trung Quốc vì tội thảm sát người dân, sẽ dẫn tới sự sụp đổ của Tàu Cộng. Hơn nữa, không có ai trong nội bộ Bắc Kinh dám đứng ra lãnh hậu quả này để ra quyết định như vụ Thiên An Môn năm xưa, dân HongKong cũng đã có sự chuẩn bị. Họ Tập thì đang trong cơn nguy khốn thì càng không dám, nội bộ lại đang đấu đá sinh tử, cả trong và ngoài đều chịu sức ép rất lớn.

Khả năng thứ 2, sức ép của cuộc biểu tình sẽ dẫn tới việc trưởng đặc khu HongKong phải từ chức, dẫn tới việc loại bỏ nhóm quan chức thân Bắc Kinh, điều này đồng nghĩa với việc HongKong chính thức độc lập khỏi Trung Quốc, họ sẽ tìm bầu ra một người như bà Thái Anh Văn của Đài Loan và kêu gọi sự bảo vệ từ phía Mỹ và đồng minh giống như Đài Loan. Sự độc lập này giống như một ngọn lửa sẽ lan rộng ra các khu vực như Tân Cương, Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ,…Họ sẽ khởi nghĩa đòi ly khai khỏi Trung Quốc khiến Trung Quốc sẽ bị phân tách ra nhiều phần. Bên trong nội bộ ĐCSTQ gặp biến cố sẽ tan rã để chạy thoát thân, họ đều đã dự đoán trước tương lai này, ngọn lửa sẽ lan rộng ra toàn Trung Quốc, người dân sẽ đứng dậy đòi tự do và phế truất sự độc tài của ĐCSTQ, lực lượng cảnh sát quân đội sẽ được kêu gọi và sẽ đứng về phía người dân, không còn bảo vệ ĐCSTQ. Họ Tập và đồng đảng sẽ bị vây bắt lại. Tập đã bỏ lỡ cơ hội giải thể ĐCSTQ để cho mình một lối thoát mà đã kiên trì bảo vệ nó nên kết cục sẽ trở thành kẻ phải gánh chịu tất cả tội lỗi mà ĐCSTQ đã gây ra cho nhân dân Trung Quốc trong lịch sử!

HongKong sẽ đóng vai trò như mồi lửa, lan rộng ra và cuối cùng thiêu rụi triều đại tàn ác nhất trong lịch sử Trung Quốc! Người dân Trung Quốc chính thức được giải thoát và tất nhiên người dân các nước bị ĐCSTQ kiểm soát cũng sẽ được giải thoát!

Sứ giả.

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Hoa Khôi Một Chân 

 VẦNG TRĂNG KHUYẾT

Hoa Khôi Một Chân 

Bế Thị Băng

Bế Thị Băng, dân tộc Tày, thuyết phục ban giám khảo cuộc thi Vẻ đẹp Vầng Trăng Khuyết bằng màn trình diễn nhảy theo vũ điệu tự biên soạn trên một chân.

Gương mặt rạng rỡ, nụ cười thường trực trên môi, tỏa ra nguồn năng lượng truyền cảm hứng cho người khác, đó là chân dung cô Hoa khôi khuyết tật 2019.

Ngoài đời, Băng là một nha sĩ tại một phòng khám ở Hà Nội. Và là một người vợ hạnh phúc.

Tỉnh dậy thấy mất một chân

Sinh ra trong một gia đình dân tộc Tày nghèo tại Cao Bằng, Băng chỉ mong sau này xin được việc làm ở thành phố để gửi tiền về quê giúp bố mẹ.

Mơ ước nhen nhóm thành hiện thực khi sau tốt nghiệp, Băng được nhận làm tại một phòng khám răng tại Hà Nội. Nhưng chưa được bao lâu thì một ngày đang lái xe máy trên đường, một xe container đâm sầm vào Băng.

 

“Cú tông mạnh đến nỗi tôi văng ra trên con đường đang xây đầy cát sỏi, nhưng lúc đó tôi vẫn tỉnh. Do đó tôi biết mình đã đau đớn thế nào. Nhưng tôi may lắm, anh lái xe tông tôi rất tốt bụng, anh đã xuống xe xem tôi thế nào. Tôi nói ‘anh đưa em vào bệnh viện’. Nếu anh lái xe không làm vậy, chắc tôi đã chết rồi”, Băng kể lại.

Ở bệnh viện, các bác sĩ tiên lượng trường hợp của Băng quá nặng, có nguy cơ không qua khỏi. Một chân và vùng bụng bị tổn thương, rách nát.

“Tôi còn nhớ câu đầu tiên tôi nói với bố khi ông đến vệnh viện là ‘con xin lỗi bố’. Tôi thấy có lỗi biết bao vì mình đã bị thế này… Tôi chưa từng làm bố mẹ lo lắng bao giờ. Tôi lúc nào cũng chỉ mong kiếm tiền giúp gia đình. Bước ngoặt này xảy ra với tôi quá sớm”, theo Băng.

Các bác sĩ phải tháo bỏ một chân của Băng đến tận khớp háng. Băng cũng trải qua nhiều cuộc phẫu thuật khác để tái tạo thành bụng.

Dù tiên lượng xấu, Băng tỉnh dậy sau 4 ngày hôn mê. Điều đầu tiên Băng được bác sĩ cho biết là cô đã phải tháo bỏ một chân. Thoạt tiên Băng không tin.“Tôi đưa tay quờ xuống dưới để xem chân mình đâu. Quờ mãi, quờ mãi vẫn không thấy chân đâu! Tôi còn phải cấu vào chân còn lại xem có phải mình đang mơ không. Lúc biết là thật, nước mắt tôi trào ra. Không phải vì quá buồn, mà do tôi quá bất ngờ và sợ hãi.”

Lúc đó Băng mới 24 tuổi. Mới đi làm. Còn chưa có người yêu.

Tự kiếm tiền mua chân giả

Để chạy chữa cho Băng, bố mẹ cô đã bán sạch cả trâu, thóc giống, và ‘phải đi mua từng cân gạo để ăn hàng ngày’.

Một mình ở Hà Nội, tự chăm sóc vết thương trên cơ thể hàng ngày, Băng nói nhất định phải hồi phục để đi xin việc.

Sau đó là đến những ngày tập đi bằng một chân. Ban đầu có lúc Băng mất thăng bằng ngã lộn nhào ra sau. Nhưng sau một thời gian luyện tập, Băng đã lấy lại sức và đi lại thoăn thoắt bằng nạng.

Cảm giác hụt hẫng ban đầu cũng qua nhanh. “Sau khi hồi phục, lại có thể tung tăng trên một chân, tôi lại thấy vui vì mình vẫn đi lại được, vẫn khỏe mạnh, sẽ lại đi làm, sẽ kiếm tiền gửi về nhà.”

“Một thời gian sau, người sếp cũ gọi điện mời vào làm việc ở phòng khám nha của vợ chồng anh ấy và giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi có việc, có lương. Tôi nhảy, tôi bơi, tôi tung tăng đi lại. Tôi còn sống. Tôi vui lắm.”

“Ban đầu tôi đi một chân ra nơi công cộng mà không nghĩ ngợi lo lắng gì. Nhưng chính cái nhìn và bình luận của người khác bắt đầu làm tôi thấy ngại. Ai cũng nói ‘ôi nó bị cụt chân kìa’. Một lần tôi lên xe bus, mọi người nhìn tôi xì xào ‘Nó xinh thế mà lại chỉ có một chân, thật tội nghiệp’. Tôi thì nghĩ mọi người có thể nói khác đi, rằng ‘cô ấy giỏi quá, chỉ có một chân mà vẫn đi lại được bằng xe bus như người bình thường!’

“Sau đó tôi nghĩ nhất định phải ‘sắm’ cho mình một cái chân giả để dùng khi đi ra đường.

  “Nhưng một chiếc chân giả khá đắt, khoảng 40 triệu đồng. Nhà tôi thì khánh kiệt rồi. Sau đó một thời gian, tôi dành dụm tiền đi làm, thêm ít tiền mẹ và dì cho, đủ được một chiếc chân giả cho mình. Tôi không phải ngại khi đi ra đường nữa.”

“Thế mà chỉ được một thời gian thì tôi đâm ‘nhờn’, mọi người có nhìn hay bình phẩm gì tôi cũng không thấy quan trọng nữa. Thế là chỉ khi nào có việc cần thiết lắm tôi với mang chân giả. Còn lại tôi vẫn đi ra chợ, đi chơi bằng một chân. Ai nhìn và cười tôi thì tôi đều mỉm cười. Tôi chỉ thấy vui thôi.”

Nhảy múa và làm từ thiện

       Màn biểu diễn vũ điệu Ba Tư trên một chân thuyết phục BGK    cuộc thi Vẻ đẹp Vầng Trăng Khuyết là do Băng tự biên soạn.

“Tôi mê nhảy múa từ nhỏ. Sau khi bình phục sau tai nạn, tôi mang hồ sơ đi xin việc khắp nơi nhưng đều bị từ chối. Lúc đấy tôi thấy buồn nên nghĩ phải làm gì để mình vui. Tôi tìm các video nhảy và tự học theo. Cứ luyện tập dần dần, tôi thấy mình nhảy đẹp hơn, người mềm mại hơn, uyển chuyển hơn.”

“Từ trước đến nay có ai biên soạn bài nhảy cho người một chân đâu, nên tôi tự biên soạn cho mình. Tôi bắt đầu đăng các video nhảy múa lên YouTube.”

“Khi tham gia Vẻ đẹp Vầng Trăng Khuyết, ban đầu tôi định hát. Nhưng thấy thí sinh nào cũng hát nên tôi nghĩ mình sẽ làm cái gì khác đi, thôi thì nhảy vậy.”

  “Lúc trình diễn tôi nghĩ chắc ban giám khảo và khán giả sẽ buồn cười lắm. Họ sẽ cười lăn ra mất vì tôi nhảy nhót trên một chân. Hóa ra mọi người đều thích, vỗ tay và khen tôi rất nhiều”, Băng cười và cho biết vậy.

Sau khi đoạt giải, Băng tiếp tục tham gia các hoạt động thiện nguyện để giúp người có hoàn cảnh khó khăn – những việc mà cô từng làm từ thời sinh viên.

“Trước đây tôi vẫn thường đóng góp giầy dép, quần áo cũ, hoặc tiền… cho người nghèo.

Nhưng tôi thường tự làm và đến tận nơi trao. Nhưng bây giờ tôi bắt đầu tham gia vào các hội nhóm để sức lan tỏa được rộng hơn, lôi kéo được nhiều người hơn nữa vào các hoạt động giúp đỡ người có hoàn cảnh bất hạnh.”

“Tham gia cuộc thi giúp tôi thấy tự tin hơn, có thêm nhiều bạn bè cùng cảnh ngộ, từ đó hiểu thêm và cùng giúp đỡ nhau vượt qua hoàn cảnh để vui sống.”

“Vừa qua tôi tham gia hát cùng các bạn khuyết tật để quyên tiền giúp các bệnh nhân khó khăn. Chúng tôi tổ chức hát ở các điểm công cộng trong thành phố. Khi đã đủ một mức tiền đặt ra thì sẽ đến các bệnh viện, các trung tâm người khuyết tật để trao tặng.”

Ngoài ra, Băng còn tham gia chương trình Linens for life – chuyên quyên góp vải cũ, làm sạch và phân phát cho các bà mẹ có trẻ sơ sinh ở vùng núi.


Cô cũng vừa trở thành đại sứ chương trình thiện nguyện Mottainai 2019 “Trao yêu thương – Nhận hạnh phúc” của báo Phụ nữ Việt Nam” – một chương trình quyên góp đồ đã qua sử dụng, bán, đấu giá để gây nguồn quỹ hỗ trợ cho trẻ em thiệt thòi, đặc biệt là trẻ em bị mồ côi, tàn tật do tai nạn giao thông.

“Mất chân không buồn bằng bị kỳ thị. Tôi từng đi xin việc nhiều nơi mà không được chỉ vì tôi có một chân. Lúc đấy tôi thấy buồn nhất. Điều này cũng xảy ra với nhiều bạn khuyết tật khác.”

“Tôi chỉ muốn xã hội hãy cho người khuyết tật một cơ hội. Đừng nhìn vào vẻ bên ngoài, hãy nhìn vào năng lực của họ.”

Hạnh phúc riêng

  Hiện Băng đã lập gia đình với một giáo sư toán học người Đức và đang chờ ngày đoàn tụ với chồng.

Băng tình cờ gặp chồng tương lai tại sân bay khi cô tiễn một người bạn lên đường đi du học. “Khi đó anh ấy hỏi đường và chúng tôi chỉ nói vài câu xã giao, bâng quơ. Rồi có dịp tình cờ gặp lại nhau ở Hồ Tây, anh ấy nhận ra tôi, rồi chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Lúc đó anh ấy vẫn không biết là tôi chỉ có một chân, vì tôi đeo chân giả.”

“Khi thân thiết hơn, trong một lần đi bơi, tôi tháo chân giả ra rồi nhảy xuống nước. Vậy mà anh ấy cũng không tỏ ý ngạc nhiên gì cả mà vẫn trò chuyện với tôi như bình thường.”

“Tôi nói với anh ’em còn biết nhảy nữa’ và cho anh xem các video tôi nhảy chỉ với một chân. Sau này anh chia sẻ thấy yêu tôi sau khi xem xong các video tôi nhảy múa.”

  Kể chuyện về hôn nhân, Băng nói mọi việc đều đến hết sức tự nhiên. “Tôi không nghĩ mình bất hạnh – khi bị mất chân. Cũng không nghĩ sau đó mình may mắn – vì các danh hiệu, vì ‘lấy được chồng ngoại quốc’, v.v… Tôi nghĩ rằng tôi là người hạnh phúc. Được trở về sau tai nạn, với tôi là được sống cuộc sống thứ hai. Lại được đi lại bình thường, hít thở bình thường, lại vẫn được làm việc để giúp đỡ gia đình. Tôi hạnh phúc lắm.”

httpv://www.youtube.com/watch?v=P-T4LZwXD1A

Lại rầm rộ ‘Đề Án Quốc Gia Thu Hút Trọng Dụng Nhân Tài’

Chế độ chuyên lừa bịp, dối trá nhân dân… Nếu tuyển người tài thì loại bỏ hết CCCCC hay sao?!!!
                                                                               *********

Lại rầm rộ ‘Đề Án Quốc Gia Thu Hút Trọng Dụng Nhân Tài’
 

Thanh Trúc

Nguồn tin từ Bộ Nội Vụ Việt Nam ngày 11 vừa qua cho thấy đề án chiến lược quốc gia thu hút trọng dụng nhân tài đang được gấp rút xây dựng.

Báo chí trong nước dẫn nguyên văn lời thứ trưởng Bộ Nội Vụ Nguyễn Trọng Thừa rằng kế hoạch sẽ được trình lên Thủ Tướng Chính Phủ trong năm nay. Trong đó có đề xuất việc ban hành chính sách, giải pháp cụ thể để hoàn thiện hệ thống văn bản qui phạm pháp luật về chính sách nhân tài, tạo cơ sở pháp lý cho việc phát hiện, đào tạo, bồi dưỡng để thu hút và trọng dụng nhân tài tham gia vào các cơ quan, tổ chức, đơn vị trong hệ thống chính trị từ trung ương đến cơ sở.

Theo một vị phụ huynh ở Hà Nội, thu hút và trọng dụng nhân tài là chủ đề quen thuộc từ lúc con của ông bước vào Cấp Một cho tới khi tốt nghiệp đại học.

Bây giờ nếu chúng ta có tự do học thuật và có chính sách trọng dụng nhân tài thực sự như Hàn Quốc thì tự nhiên là nhân tài nảy sinh và được bồi dưỡng và nó phát huy tác dụng. Điều kiện đó bây giờ Việt Nam có không?
-GSTS Nguyễn Thế Hùng

Thoạt đầu khi nghe bản tin liên quan hôm 11 vừa rồi, vị phụ huynh này nói tiếp, ông đã nghĩ đây là kế hoạch của Bộ Giáo Dục- Đào Tạo, nhưng đọc kỹ mới thấy đây là đề án có mục đích gọi là kiếm nhân tài vào các cơ quan hay đơn vị trong chính phủ:

Cái đấy là thu hút vào trong bộ máy Nhà Nước. năm nào mà chẳng có một văn bản sắp sẵn. Không đặt ra thì bên ngoài họ sẽ bảo cái đất nước này không trọng dụng nhân tài à, thì bây giờ làm hẳn một đề án cấp chính phủ đây. Nếu search lại trên Google thì năm nào cũng có cái đề án to tướng như này nhưng không bao giờ nói rõ phải cho bao nhiêu tiền. Còn làm thế nào, kết quả như thế nào người ta cũng chả cần trình báo cho công dân biết sau đợt đề án này chúng tôi đã thu hút được 1.000 nhà khoa học chẳng hạn. Nói chung đề án vẫn cứ là đề án.

Được biết cụ thể trong tháng Sáu 2019 này Bộ Nội Vụ sẽ có văn bản đề nghị các bộ, ngành, địa phương báo cáo về tình hình thực hiện thu hút, trọng dụng nhân tài.

Đối với nhà giáo Phạm Minh Hoàng, giảng viên Toán tại Đại Học Bách Khoa thành phố Hồ Chí Minh trong 10 năm, trước khi bị bắt giam, bị tước quốc tích Việt Nam rồi bị trục xuất về Pháp, thì phải chăng Việt Nam thiếu nhân tài đến nỗi phải nhờ Bộ Nội Vụ lên một kế hoạch đào tạo, thu hút và trọng dụng qui mô như vậy:

Cứ cho Bộ Nội Vụ là cơ quan phát hiện và đào tạo nhưng đúng ra việc này nên để cho Bộ Giáo Dục. Bộ Giáo Dục có trách nhiệm đối với chính phủ, đối với Nhà Nước về vấn đề đào tạo.

Điểm thứ hai, nhà giáo Phạm Minh Hoàng phân tích tiếp bằng những câu hỏi như từ trước đến giờ Việt Nam không lưu tâm đến vấn đề đào tạo hay sao mà đến giờ phải có hẳn một chương trình quốc gia do một Bộ Nội Vụ đứng ra làm chủ quản, và hóa ra trước giờ Nhà Nước cũng không lưu tâm đến việc mời gọi người tài trong đất nước mình hay sao?

Và cái thứ ba tôi nghĩ nhân tài ở đất nước chúng ta rất nhiều chứ không phải là ít đâu, chúng ta không cần phải có một chương trình đại khái là nó đồ sộ qui mô như văn bản này.

Chỉ cần làm tốt vấn đề dạy học cho các em, các cháu, các sinh viên từ nhỏ đến lớn. Một khi mà các em trở thành những con người được đào tạo một cách bài bản thì các em sẽ dùng tài đó phục vụ cho đất nước.

Dĩ nhiên đất nước đó phải xứng đáng để cho các em đóng góp và đó là chuyện mà chính phủ của một quốc gia nào cũng phải biết, nhà giáo Phạm Minh Hoàng kết luận.

Và nếu có thể góp ý thêm về việc thu hút nhân tài, giáo sư Phạm Minh Hoàng khẳng định điều kiện tiên quyết là một đội ngũ mô phạm được phát huy trọn vẹn cái thiên chức giáo dục của mình:

Đã có những Ngô Bảo Châu, đã có những Vũ Hà Văn, đã có những Đặng Thái Sơn và đã có những Trịnh Xuân Thuận và đó là những người nổi tiếng thế giới. Còn những người nổi tiếng của cả nước ta thì phải nói là đếm không xuể. Chúng ta chỉ cần làm đúng, cho các nhà giáo được cái thiên chức nhà giáo để họ làm tốt công việc của họ. Chỉ cần cho Bộ Giáo Dục hoặc các ngành giáo dục có điều kiện hoạt động là đủ chứ không cần phải làm thêm cái gì rắc rối nữa:

Giáo sư tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng, Đại Học Bách Khoa Đà Nẵng, cho rằng trong việc thực hiện chính sách nhân tài, tức là phát hiện, thu hút và trọng dụng người có năng lực và biết làm việc thì không kể bộ nào ngành nào mà quan trọng là phải học cách đào tạo người tài từ những nước đã hóa thành những con rồng Châu Á ở gần Việt Nam:

Thu hút nhân tài thì nước nào cũng muốn hết, vấn đề có biết cách sử dụng nhân tài hay không là một chuyện khác. Đào tạo nhân tài là cả một quá trình từ tiểu học, trung học, đại học và sau đại học. Việt Nam muốn làm như vậy thì trước hết là phải học tập những nước đã đi trước ví dụ như Hàn Quốc gần mình. Tức là mình nhìn những nước có phong tục tập quán điều kiện kinh tế trước đây gần giống mình mà giờ nó hóa rồng rồi, nó lên nước tiên tiến rồi để mình đối chiếu. Bây giờ nếu chúng ta có tự do học thuật và có chính sách trọng dụng nhân tài thực sự như Hàn Quốc thì tự nhiên là nhân tài nảy sinh và được bồi dưỡng và nó phát huy tác dụng. Điều kiện đó bây giờ Việt Nam có không?

Bao nhiêu người tài nhưng không phải đảng viên, yêu nước nhưng không yêu đảng là bị loại hết. Một trăm triệu dân mà chỉ có 3 triệu đảng viên thôi, nhiều người động cơ vào đảng cũng chả trong sáng gì. Những người đó thì phẩm chất của họ không thể tin cậy rồi.
-Phó GSTS Mạc Văn Trang

Phải hiểu chính sách nhân tài mà Bộ Nội Vụ đang nhắm tới để đề xuất lên Thủ Tướng Chính Phủ chẳng qua là đào tạo nhân lực mẫn cán cho guồng máy hành chính của Nhà Nước mà thôi. Phó giáo sư tiến sĩ Mạc Văn Trang, nhà nghiên cứu tâm lý giáo dục, hoạt động trong ngành giảng dạy hơn 30 năm nay, giải thích như vậy:

Bao nhiêu người tài nhưng họ không tin tưởng, họ đề ra tiêu chuẩn để họ chọn. Chính thể này luôn chọn lựa, đào tạo, bồi dưỡng, sau đó tổ chức thi theo qui trình vừa hồng vừa chuyên. Ở các nước dân chủ thì nhân tài tự mình phát triển, riêng mình thì bao nhiêu người tài đứng ngoài hệ thống đảng.

Thứ nhất đó là chủ trương của một Nhà Nước nước cộng sản với một thể chế toàn trị, vậy thì đối tượng đào tạo để đưa vào trung ương cho đến cơ sở chắc chắn phải ưu tiên cho đảng viên, là lý giải của phó giáo sư tiến sĩ Mạc Văn Trang. Ông nhấn mạnh:

Bao nhiêu người tài nhưng không phải đảng viên, yêu nước nhưng không yêu đảng là bị loại hết. Một trăm triệu dân mà chỉ có 3 triệu đảng viên thôi, nhiều người động cơ vào đảng cũng chả trong sáng gì. Những người đó thì phẩm chất của họ không thể tin cậy rồi.

Tôi nghĩ người tài xuất hiện trong nền giáo dục, trong quá trình hoạt động thực tiễn, và đặc biệt người tài là người tự học và tự trưởng thành. Cho nên chả cần phải mở trường lớp để mà đào tạo người tài mà quan trọng là công bố một tiêu chuẩn, một chức danh, sau đó thì thi tuyển. Bất kể người ấy là đảng viên hay không đảng viên, bất kỳ người ấy ở vùng miền nào, như vậy sẽ có người tài thôi. Chứ còn bây giờ đi tuyển chọn rồi là đào tạo, học tập rồi thi theo tiêu chuẩn mà họ đặt ra một cách chung chung như vậy thì chả có người tài, mà có người tài người ta cũng chả tham gia được.

Bản tin của Bộ Nội Vụ còn cho hay từ giờ cho tới cuối năm Bộ sẽ tiến hành khảo sát ở ở một số địa phương như Long An, Đà Nẵng, Hải Phòng, đồng thời tổ chức các cuộc hội thảo vùng miền để xin ý kiến chuyên gia cũng như lãnh đạo địa phương về đề án được cho là chiến lược quốc gia như vừa nêu.

 

RFA.ORG
Nguồn tin từ Bộ Nội Vụ Việt Nam ngày 11 vừa qua cho thấy đề án chiến lược quốc gia thu hút trọng dụng nhân tài đang được gấp rút xây dựng.