🙏🙏🙏 XIN CẦU NGUYỆN CHO GIÁO HỘI CÔNG GIÁO & CÁC MỤC TỬ CỦA CHÚA… LUÔN THỰC HÀNH THEO ĐƯỜNG LỐI CỦA CHÚA & TUÂN PHỤC BỀ TRÊN TRONG ĐỨC VÂNG LỜI AMEN
From: KittyThiênKim & Kim Bang Nguyen

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ
🙏🙏🙏 XIN CẦU NGUYỆN CHO GIÁO HỘI CÔNG GIÁO & CÁC MỤC TỬ CỦA CHÚA… LUÔN THỰC HÀNH THEO ĐƯỜNG LỐI CỦA CHÚA & TUÂN PHỤC BỀ TRÊN TRONG ĐỨC VÂNG LỜI AMEN
From: KittyThiênKim & Kim Bang Nguyen
Thông báo:
Trong 24 giờ qua, “kẻ lạ mặt” đã nhiều lần tấn công vào Website của chúng tôi, muốn chiếm admin, không biết mục đích để làm gì?
Xin thông báo cho quý độc giả biết.
Thân ái
Ban Biên Tập “kẻ đi tìm. net”
Ngày 31 /07/2019
ERROR: Too many failed login attempts. Please try again in 11 hours.
Chuyện một ông gốc Việt thoát khỏi ma lực của sòng bài
Tâm An/Người Việt
July 28, 2019
Một sòng bài chỉ cách Little Saigon chừng vài chục phút lái xe, là một trong những tụ điểm đông người Việt lui tới nhất. (Hình: Tâm An/Người Việt)
ANAHEIM, California (NV) – “Tôi cứ nghĩ trong đầu, nếu mà tôi có tiền, tôi sẽ thuê giờ phát sóng, để tôi được nói với tất cả đồng hương mình trên đài radio rằng: Quý vị hãy tránh xa những trò đỏ đen, cờ bạc. Những ai đã lỡ dính vô, thì phải tìm mọi cách để thoát ra. Không bao giờ quý vị thắng được casino đâu, nên đừng cố gỡ lại, chỉ lãng phí tiền!”
Đây là lời cảnh tỉnh của ông Minh Trần, một hưu trí ở Garden Grove, đang làm thêm nghề lái taxi ở khu vực quanh Little Saigon.
“Tôi nói những lời này, là lời chân thành rút ra từ chính cuộc đời tôi, từ kinh nghiệm bản thân tôi. Đồng thời cũng từ những cảnh đau lòng mà tôi chứng kiến: Rất nhiều người Việt, đã đốt sạch tiền tài, danh vọng và cả hạnh phúc sự nghiệp bằng những lá bài,” ông Minh bộc bạch.
Từng là một sĩ quan quân đội VNCH, sau năm 1975, ông bị đi tù dưới chế độ hà khắc của nhà tù Cộng Sản sáu năm. Năm 1981, được ra tù, ông từng nhiều lần tìm cách vượt biên nhưng không thành. Trải qua bao phen sóng gió, có khi cận kề cái chết, đói khổ, bần cùng nhưng ông không hề sa ngã. Khi được sang Mỹ năm 1994, ông đã tự nhủ đây là cơ hội làm lại cuộc đời, ông nguyện sẽ không bao giờ vướng phải những thứ như cờ bạc, rượu chè, hút xách.
Và quả đúng như vậy, khi sang Mỹ, ông đã chăm chỉ làm việc để nuôi dạy con cái, chăm lo gia đình. Hai mươi năm, ngoài giờ làm hãng, ông còn tranh thủ kiếm thêm bằng vài “cuốc” taxi. Đến nay, con cái ông đều đã tốt nghiệp đại học thành tài. Cách đây mấy năm, ông bị bệnh nên phải nghỉ hưu sớm.
Kể từ đó, ông coi nghề chạy taxi là nghề kiếm cơm chính của mình. Các con đã có việc làm, vợ ông cũng còn đi làm, nhà có nhiều nguồn thu nhập, không đến nỗi ông phải sống trong thiếu thốn. Nhưng vốn bản tính chăm chỉ, dù đã lớn tuổi, ông vẫn đăng báo kiếm khách đi taxi, đặng có thêm tiền tự trang trải cuộc sống.
Gần 25 năm ở Mỹ, ông chưa bao giờ ham muốn những trò đỏ đen, cờ bạc. Hơn 10 năm đi taxi, ông chở không biết bao nhiêu người lên sòng bài, nhưng ông không bao giờ màng tới nó.
Ma lực của sòng bài, thử một lần là dính!
Nhưng, một lần… vào casino để chờ một người khách chơi bài, ông cũng thử đánh một lần. Và chỉ lần duy nhất đó ông trở thành “con nghiện” cờ bạc lúc nào không hay.
Nhấp một ngụm cà phê, người tài xế ngoài 70 tuổi, với vẻ mặt hiền lành, phúc hậu, nói: “Nếu cô gặp tôi vào hai năm về trước, cô sẽ nhận không ra tôi đâu. Tôi trông bệ rạc, rã rời, chán chường lắm. Bây giờ, tôi đã lấy lại tinh thần, tâm hồn thanh thản nhẹ nhõm, không tham luyến gì nữa. Tôi đã trở lại là chính tôi như trước kia rồi.”
“Đến giờ, mỗi khi nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi lại thấy kinh hãi. Tôi cảm giác tôi không còn là mình nữa. Tôi gọi đó là một con quỷ, chính xác là một con quỷ, nó chiếm hữu tôi, nó sai khiến tôi, thúc giục tôi làm đủ cách để có tiền, để tiếp tục ném vào trò đỏ đen, may rủi,” ông nói thêm.
Ông Minh nhớ lại: “Lần đó, có một bà khách gọi cho tôi, yêu cầu tôi chở bà ấy đi sòng bài nào gần đây nhất. Bà ấy nói mới từ Việt Nam qua nên muốn đi casino tham quan. Tôi nhìn bà ấy bộ dạng lơ ngơ, ăn mặc thì có vẻ quê mùa, nên tôi hỏi bà ấy rằng ‘Bà lên casino làm gì, ở đấy có gì hay đâu mà đi?’ thì bà ấy chống chế là ‘Tôi đi coi cho biết.’ Thế rồi tôi chở bà ấy tới một sòng bài cách Bolsa chừng 20 phút.”
Ông Minh Trần, một người đã nghỉ hưu ở Garden Grove, kể chuyện đã thoát khỏi ma lực của sòng bài như thế nào và luôn mong muốn đồng bào gốc Việt hãy tránh xa những trò đỏ đen, cờ bạc, vé số. (Hình: Tâm An/Người Việt)
“Thông thường chở khách tới nơi, nếu phải chờ tôi thường ra bãi xe hoặc ngồi ở ngoài hiên, chứ tôi không vào trong. Nhưng lần này, vì tôi nghĩ bà ấy còn lạ lẫm, nên tôi dẫn bà ấy vào bên trong sòng bài. Ngay khi mở cửa vô trong, thì bà ấy ngồi xuống một cái bàn, bà ấy đánh bài, chứ không phải là đi coi cho biết như bà ấy nói,” ông tiếp tục câu chuyện.
“Lần đó, tôi không ngờ là bà ấy thắng. Bà vui vẻ ‘tip’ cho tôi tới vài trăm đô la. Chỉ một chốc đã kiếm mấy trăm đô la trong khi tôi chạy xe cả ngày kiếm được mấy chục. Tôi thoáng nghĩ như vậy. Tôi mừng rỡ đem tiền về, đưa cho vợ một phần, còn khoe với bà ấy là hôm nay được khách ‘tip’ rất hậu hĩnh,” ông kể tiếp.
“Tới ngày hôm sau, bà ấy lại gọi tôi chở đi lên sòng bài tiếp. Bà ấy nói tôi chơi thử đi, dễ lắm. Lòng tham nổi lên, tôi dùng số tiền bà ấy cho đang còn trong túi, để thử vận may. Tôi không biết luật chơi như thế nào, nên thấy người ta đặt tiền làm sao, tôi làm theo y vậy. Tôi thua ngay ván đầu tiên. Tôi đánh tiếp vài ván nữa mong gỡ gạc lại. Nhưng tôi đã thua hết số tiền trong túi,” ông Minh kể thêm.
Giọng trầm xuống, ánh mắt suy tư, ông kể tiếp: “Ngẩn ngơ vì tiếc tiền, hôm sau tôi lẳng lặng lên sòng bài đánh nữa. Tôi lại thua sạch số tiền mặt mà tôi lái taxi mấy ngày mới có được. Tôi thẫn thờ ra về, như kẻ mất hồn.”
“Ngày tiếp theo, tôi lại mò lên sòng bài. Kiếm được bao nhiêu tiền lái taxi, tôi ném vào đó hết. Cũng chỉ vài ván bài là lại hết sạch tiền. Tức khí, tôi lấy luôn thẻ tín dụng ra cà, lấy tiền chơi tiếp. Và tôi lại thua…” ông tự trách mình.
Trong vài tháng liên tục đánh bài, con số nợ thẻ tín dụng của ông Minh đã lên tới hơn $10,000. Càng thua, ông lại càng muốn chơi tiếp để mong có tiền trả nợ thẻ tín dụng. Nhưng chưa bao giờ ông thắng một ván nào. Con số nợ đã vượt quá khả năng tự chi trả của ông.
Cuộc chiến giằng xé giữa “thiên thần” và “ác quỷ”
Nhớ lại khoảng thời gian hãi hùng, ông Minh chưa hết bàng hoàng. Ông tâm sự: “Lúc đó tôi vừa tiếc tiền, vừa cắn rứt lương tâm, vừa xấu hổ với vợ con, vừa lo lắng về khoản nợ tín dụng. Tôi trở nên bấn loạn. Tôi không còn cách nào khác là tự thú với vợ và các con tôi. Lúc đầu thì họ sốc và giận tôi. Nhưng sau thì mọi người thông cảm nên các con đã an ủi tôi rằng: ‘Thôi bố đừng tiếc tiền nữa, coi như số tiền này là ‘của đi thay người’ thôi mà.’ Rồi các con trả nợ hết cho tôi.”
Là một người theo đạo Thiên Chúa, ngày nào ông Minh cũng cầu nguyện Chúa giúp ông thoát khỏi thảm cảnh này. Nhưng hình như Chúa muốn tiếp tục thử thách ông.
Ông Minh kể tiếp: “Tôi đã cố gắng không lên casino nữa. Nhưng con quỷ tham lam trong tôi vẫn không chịu buông tha tôi. Nó luôn thôi thúc tôi thử vận may lần nữa bằng trò vé số cào. Hằng ngày có nhiêu tiền lái taxi, tôi lại mua vé cào. Cào cho tới khi nào không còn một đồng nào trong túi thì thôi, có khi hết cả tiền đổ xăng. Tôi phải đóng kịch, kiếm ra đủ lý do để nói dối vợ con, để biện minh, che giấu cho việc làm xấu xa đó của mình.”
Có quá nửa người chơi bài tại sòng bài gần khu vực Little Saigon, là người gốc Việt. (Hình: Tâm An/Người Việt)
“Càng ngày, tôi càng xuống tinh thần, giằng xé nội tâm ghê gớm. Vừa mắc cỡ với vợ con, vừa chán nản về bản thân. Càng ngày tôi càng rơi vào trạng thái mất kiểm soát. Tôi nói với vợ con là tôi không thể chiến thắng được con quỷ đó, hãy nhốt tôi trong nhà, để tôi khỏi ném tiền vào vé số,” ông nhớ lại.
“Gia đình tôi vội tìm trên mạng những phương cách để giúp tôi. Cuối cùng con tôi tìm được một khóa tu tại một nhà thờ ở một thị trấn nhỏ, được biết là có nhiều người đã được chữa khỏi các bệnh về tâm lý. Sau chín ngày thành tâm cầu nguyện, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, tôi tưởng mình đã thay đổi. Nhưng ngay khi vợ con tôi lên đón tôi về, tôi không thể nào cưỡng lại được ham muốn bài bạc. Tôi đã lẻn đi mua vé số cào ngay hôm đó,” ông nói thêm.
Ông Minh kể, đã có lúc ông tuyệt vọng đến mức muốn tìm đến cái chết. Có lúc nửa đêm, ông bỏ đi lang thang, ngủ trong công viên, tới sáng mới về. Cũng may, ông có một người vợ nhân hậu và hiền lành, những người con hiếu thảo và hiểu nỗi giày vò của cha. Họ tiếp tục tìm những cách chữa trị tâm lý khác để giúp ông thoát khỏi ma lực của cờ bạc, nhưng vẫn vô phương cứu chữa.
Cứ như vậy ròng rã hai năm trời…
Thoát nạn
Rồi đến một ngày, cách đây vài tháng. Ở nhà thờ Chính Tòa Chúa Kitô (Christ Cathedral), thường gọi là nhà thờ Kiếng, tại thành phố Garden Grove, có khóa tu chữa lành của Linh Mục Thanh Tâm chủ trì. Ông Minh đã đi cầu nguyện 10 ngày, ngày nào cũng từ 6 giờ chiều tới nửa đêm, vợ ông cũng đi cầu nguyện cùng ông.
Ông cho biết: “Tới ngày thứ 9, thứ 10 thì tôi bắt đầu thấy có sự chuyển biến. Người tôi nhẹ bẫng đi, trong lòng không còn tham muốn gì nữa. Tôi thử ra chỗ bán vé số, mua một vé cào $5 cào thử. Vẫn không trúng. Chỉ có điều là, tôi không tiếc nuối gì cả, tôi dửng dưng bước ra khỏi tiệm vé số. Con quỷ đó đã biến mất rồi. Lòng tôi thanh thản, nhẹ nhàng, vui sướng như vừa thoát ra khỏi một kiếp nạn.”
Mặc dù là ngày giữa tuần, giữa giờ làm việc tại các cửa tiệm, công xưởng, nhưng bãi đỗ xe của một sòng bài rộng cả chục hécta, vẫn chật ních không còn một chỗ trống. (Hình: Tâm An/Người Việt)
“Có lẽ Chúa đã thử thách tôi, cho tới ngày hôm nay, Chúa mới dang tay cứu tôi,” ông cảm động nói.
Từ đó tới nay, đã ba tháng trôi qua, thi thoảng ông Minh vẫn thử đi vào cửa hàng vé số xem mình có còn bị con quỷ trong tâm xui khiến không. Ông vui mừng khi thấy mình không còn tham luyến gì nữa. Ông đã lấy tinh thần trở lại. Gia đình ông, ai cùng mừng như ông đã đi chiến trận trở về.
Vẫn còn đó, nhiều cảnh khổ đau vì cờ bạc
Câu chuyện của ông Minh chỉ là một trường hợp “nghiện” cờ bạc nhẹ, thế nhưng đã ảnh hưởng tới cuộc sống của ông một cách tệ hại đến mức có thể đẩy ông vào bế tắc muốn tự vẫn.
Thế nhưng, có tới sòng bài mới thấy, nơi đó, có hàng trăm người gốc Việt, vẫn ngày đêm bị “con quỷ tham luyến tiền bạc” sai khiến, họ lao đầu vào như con thiêu thân, không biết đường thoát ra.
Là một người lái taxi bao năm nay, ông Minh cho hay: “Trong số những hành khách kêu tôi, đòi chở họ lên sòng bài, có những bà đã bán cả căn nhà của mình để đánh bạc. Có những cô có mấy cửa tiệm ở phố Bolsa, sáng nào cũng đến tiệm lo mọi cách để có tiền, chiều tối là gọi tôi chở đi sòng bài đốt hết số tiền cô có. Có những ông vừa lãnh lương ra, kêu tôi chở lên sòng bài, trong một tiếng, bay luôn cả tháng lương. Rất nhiều người đã không còn xu nào để trả tiền taxi cho tôi. Thậm chí có người còn năn nỉ mượn lại tiền tôi nữa.”
“Không chỉ người có tiền mới đánh bạc, mà cả những người không có tiền cũng đánh. Có một ông đã nghỉ hưu, sống bằng tiền trợ cấp thôi, nhưng cũng gọi tôi, đòi chở đi casino. Thế rồi chỉ nửa tiếng sau đã thất thểu đi ra, thua hết sạch số tiền trợ cấp,” ông kể.
“Những người đã thua bạc, trong đầu họ lúc nào cũng nghĩ tới làm sao có tiền để đánh tiếp. Họ sẽ nghĩ ra đủ lý lẽ gian dối với mọi người, kể cả người thân, chỉ cốt để lấy được tiền để đi đánh bài, bất chấp đạo lý, không hề thương tiếc,” ông cho hay.
Ông khẳng định: “Ở mấy sòng bài xung quanh đây, người chơi có tới quá nửa là người Việt mình. Chứng kiến bao nhiêu cảnh tiền bạc mồ hôi nước mắt cứ thế ra đi trong tích tắc. Tất cả đều tán gia bại sản, tan nát cửa nhà, tiêu tan hạnh phúc gia đình và sự nghiệp. Tôi đau lòng lắm.”
“Tôi muốn thông qua trải nghiệm thực tế của chính bản thân tôi, và thông qua những cảnh khổ mà tôi đã gặp trong hành trình làm nghề lái taxi của mình, để cầu xin quý vị hãy tránh xa cờ bạc, vé số, những trò may rủi, đỏ đen. Và hết sức cảnh giác để không bị vô tình dẫm chân vào vũng lầy, như tôi đã từng,” ông nhắn nhủ. (Tâm An)
—–
Liên lạc tác giả:
pham.taman@nguoi-viet.com
*Báo bên Úc có đăng quảng cáo tả người lớn 1 cỡ cho tất cả…những người đi casino gốc Á đã và đang xử dụng vì họ không có thời gian đi nhà vệ sinh…
LKT




Vượt tường lửa… thấy các báo lớn quốc tế BBC, VOA… đưa tin khá chi tiết.
RFA : Ông Hà Văn Nam, một người hoạt động từng nhiều lần phản đối các trạm BOT đặt không đúng vị trí trên khắp cả nước vừa bị Tòa án nhân dân huyện Quế Võ tỉnh Bắc Ninh tuyên 30 tháng tù giam với cáo buộc “Gây rối trật tự công cộng” vào sáng 30/7/2019.
6 người khác gồm các ông Nguyễn Quỳnh Phong, Lê Văn Khiển, Nguyễn Tuấn Quân, Vũ Văn Hà, Ngô Quang Hùng và Trần Quang Hải phải lãnh nhận các mức án từ 18 tháng đến 36 tháng tù giam với cùng một tội danh sau khi cùng nhau phản đối trạm thu phí BOT Phả Lại.
Luật sư Hà Huy Sơn, người bào chữa cho ông Hà Văn Nam cho chúng tôi biết qua điện thoại như sau:
“Tại tòa tôi có nói Hà Văn Nam là không có tội, tại vì mục đích là đi khiếu nại để đòi hỏi quyền lợi thôi, chứ không phải là gây ách tắc giao. Việc ách tắc giao thông thì lỗi một phần do BOT và tài xế khác chứ không phải do động cơ và mục đích của Hà Văn Nam.
Người ta buộc tội anh ấy xúi dục các tài xế để chặn các làn xe đi qua trạm gây ách tắc giao thông. Anh ấy có nói là không có động cơ như vậy, anh ấy chỉ có sơ suất là không nói rõ cho các lái xe phương pháp đấu tranh,”.
Trạm thu phí BOT Phả Lại được đặt trên Quốc lộ 18 thuộc huyện Quế Võ được phép thu phí từ ngày 24/12 năm ngoái, tuy nhiên ngay sau đó nhiều người dân quanh trạm cho rằng việc thu phí với tài xế ở địa phương là sai nên tập trung phản đối.
Theo kết luận điều tra của công an tỉnh Bắc Ninh, ngày 29/12/2018, ông Hà Văn Nam gọi điện cho Nguyễn Quỳnh Phong nói đã xem clip về việc người dân phản đối thu phí; hẹn khi rảnh sẽ về giúp.
Hai ngày sau, nhóm 7 người nói trên tập trung tại BOT Phả Lại cùng khoảng 100 người khác đồng thời dừng ở làn thu phí gây kẹt xe, khiến lãnh đạo trạm là ông Mạc Tuấn Long phải gặp mặt, đối thoại.
Sự việc được cho là khiến BOT phải xả trạm, không thu phí nên chịu thất thoát hơn 23 triệu đồng. Vì vậy, ngoài hình phạt tù, tòa án cũng buộc các bị cáo bồi thường khoản tiền này và ghi nhận họ đã nộp tiền khắc phục hậu quả.
Ông Nguyễn Trường Sơn, người thực hiện chiến dịch cho Ân xá Quốc tế ngay sau phiên tòa đã phát biểu như sau:
“Ngay từ khi Hà Văn Nam bị bắt thì chúng tôi đã xác định rằng đây là một việx làm sai lầm, bởi vì Hà Văn Nam đáng nhẽ ra phải được bảo vệ của luật pháp thì bây giờ lại trở thành một phạm nhân.
Đối với Ân xá Quốc tế thì Hà Văn Nam là một tù nhân lương tâm như chúng tôi vẫn nói ngay từ đầu bởi anh chỉ cầm tù khi thực hiện quyền công dân và các quyền con người căn bản được hiến pháp và luật pháp bảo vệ.
Việc kết án anh ngày hôm nay chỉ cho thấy Việt Nam là một nhà nước độc đoán vì họ không tôn trọng chính luật pháp mà họ làm ra,”.
Một số bạn bè và những người ủng hộ ông Hà Văn Nam sáng 30/7 cũng đến để tham dự phiên tòa nhưng không được phép cho vào sân UBND xã Đào Viên, huyện Quế Võ – nơi tổ chức phiên tòa lưu động xử các bị cáo.
Bà Đặng Thị Huệ, người từng tham gia với ông Nam phản đối các BOT đặt không đúng vị trí tường thuật lại vụ việc:
“Tất cả đều bị đứng ở ngoài anh ạ, họ dùng tất cả lực lượng như cơ động, trật tự để ngăn cản quyền giám sát của người dân.
Tôi có hỏi nhưng họ chỉ im lặng hoặc trả lời là làm theo sự chỉ đạo. Tất cả những người ở đấy chỉ làm theo sự chỉ đạo chứ họ không có quyền quyết định.
UBND xã Đào Viên, huyện Quế Võ, nằm cách BOT Phả Lại 10km. Chỉ có 1 người cầm được giấy triệu tập của tòa án còn ngoài ra không có ai được vào,”.
Cũng theo nhận xét của bà Huệ, bản án mà TAND huyện Quế Võ tuyên đối với ông Nam là một bản án dành cho những người đang đòi quyền lợi hợp pháp, hợp hiến.
“Quan điểm của tôi là người ta vô tội, khi mà tòa tuyên án là họ có tội thì họ phải chấp nhận một bản án mà không đúng theo trình tự của pháp luật và họ đang làm án oan”, bà Huệ khẳng định.
Hồi tháng 5 năm nay, Ân Xá Quốc tế công bố một bản danh sách gồm 128 Tù nhân lương tâm hiện vẫn còn bị chính quyền Việt Nam cầm giữ vì các hoạt động ôn hòa của mình.

Nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ không hề e sợ Trung Quốc. Nếu Trung Quốc cứng rắn, họ sẽ cứng rắn.
Đài Loan là vùng lãnh thổ- quốc gia không hề ngán ngại Trung Hoa lục địa hay giương oai giễu võ. Để đáp trả các cuộc tập trận của Trung Quốc diễn ra trong tuần này, Đài Loan với dân số chỉ 23 triệu dân đã tiến hành tập trận quân sự bằng đạn thật, triển khai máy bay chiến đấu và bắn 117 quả tên lửa tầm trung và tầm xa trong hai ngày 29 và 30-7. Trung Quốc buộc phải hạ nhiệt.
Vào năm 2014, một toán lính Trung Quốc giả vờ đi lạc để xâm nhập sâu vào lãnh thổ Myanmar nhằm thăm dò thái độ của quốc gia này. Ngay lập tức, quân đội Myanmar đã xối đạn vào toán quân này. Không những thế, Myanmar còn cho máy bay ném bom vào doanh trại của toán lính này. Trung Quốc từ đó không dám lớn lối với Myanmar.
Bắc Triều Tiên đói nghèo cũng không e sợ Trung Quốc. Mỗi khi phát hiện tàu đánh cá Trung Quốc vi phạm vùng đặc quyền kinh tế của mình, Bắc Triều Tiên cho tàu hải quân kéo tàu cá về bờ, yêu cầu trả tiền chuộc mới thả người và trả tàu. Tàu đánh cá không còn dám khai thác cá trong vùng đặc quyền của Bắc Triều Tiên nữa.
Indonesia và Malaysia cũng rất mạnh tay với tàu đánh cá Trung Quốc. Khi phát hiện tàu cá Trung Quốc vi phạm, họ lai dắt tàu vào bờ, hút hết dầu và cho nổ tung tàu cá. Còn các thuyền nhân muốn trở về cố quốc phải đóng một khoản tiền phạt rất cao. Từ năm 2016 đến nay, trước sự mạnh tay của Indonesia, Malaysia, tàu cá Trung Quốc không còn ngang ngược nữa.
Nhật Bản và Hàn Quốc thì khỏi phải nói. Khi phát hiện tàu cá Trung Quốc, họ nhanh chóng dùng vòi rồng đàn áp. Tàu Trung Quốc không còn dám ho he vào hai vùng biển này. Cách đây mấy ngày, khi máy bay ném bom tầm xa của Trung Quốc và Nga bay vào không phận Hàn Quốc, ngay lập tức máy bay đánh chặn của Hàn Quốc đã bắn hơn 150 phát đạn sáng( đạn cảnh báo) vào các máy bay ném bom của Trung và Nga. Hai kẻ độc tài vội co vòi.
Mông Cổ dù dân số ít ỏi nhưng cũng chẳng ngán Trung Quốc. Nếu một người Trung Quốc xâm nhập trái phép vào Mông Cổ, ngay lập tức họ bị tống giam. Nếu một người Trung Quốc quá hạn lưu trú, ngay lập tức họ bị phạt những khoản tiền rất nặng.
Các láng giềng của Trung Quốc tuy e ngại sức mạnh và sự hung hăng của Trung Quốc nhưng không bao giờ thể hiện sự yếu ớt trước Trung Quốc. Họ luôn thể hiện sự dứt khoát và mạnh mẽ trước Trung Quốc, bởi họ hiểu rằng, nếu nhu nhược trước Trung Quốc, họ sẽ mất mát rất nhiều thứ.
Trong vòng khoảng ba chục năm trở lại đây, Việt Nam liệu có thể hiện sự mạnh mẽ và dứt khoát trước Trung Quốc? Có lẽ, những cái đầu đầy sợ hãi đã không có chỗ trống cho những ước mơ.


Nhà báo Võ Văn Tạo, từng công tác trong ngành hàng hải, hiện sinh sống tại Nha Trang – một trong những trung tâm đánh bắt thủy sản có tiếng của cả nước, nhận định với RFA hôm 30/7/2019:
“Tôi cũng gặp nhiều ngư dân rồi, tôi cho rằng quy định (tàu dưới 15m không đánh bắt xa bờ – pv) là bất hợp lý. Thứ nhất là quy định này máy móc, không thực tế với đời sống bà con ngư dân, ví dụ chiều dài chỉ chênh nhau 1dm thì một con tàu được đánh bắt xa bờ, còn một con tàu thì không. Tôi cho rằng họ quy định như vậy không những hành dân mà còn phản tác dụng với quyền lợi của đất nước. Trong khi nhà nước khuyến khích ngư dân đánh bắt xa bờ để vừa bảo vệ nguồn tài nguyên gần bờ, vừa bảo vệ chủ quyền đất nước.”
Nếu Công an VN mà làm việc tại Mỹ, Úc…. bè lũ đảng cướp Mafia HCM đã sập tiệm từ lâu!!!
*******
Bắt giam người bị xuất huyết não, cảnh sát San Diego phải bồi thường $12.6 triệu
SAN DIEGO, California (NV) – Một bồi thẩm đoàn ở quận San Diego County, vùng Nam California, vừa có phán quyết buộc quận này phải bồi thường $12.6 triệu cho một người đàn ông bị thương tích não vĩnh viễn sau khi các nhân viên cảnh sát quận ngăn không cho nhân viên cấp cứu điều trị người này mà lại bắt đưa về nhà tù, do tình nghi say rượu nơi công cộng.
Theo bản tin của tờ báo địa phương San Diego Union-Tribune hôm Thứ Hai, 29 Tháng Bảy, đây là một trong những phán quyết bồi thường lớn nhất đối với quận San Diego, vốn đã gặp nhiều vụ kiện từ các tù nhân bị thương tích cũng như gia đình tù nhân thiệt mạng khi bị giam giữ.
Phán quyết của Bồi Thẩm Đoàn, đưa ra vào tối ngày Thứ Sáu tuần qua, nay sẽ chờ quyết định của Hội Đồng Giám Sát quận San Diego.
Luật sư của nguyên đơn David Collins nói rằng nạn nhân sẽ không bao giờ có thể đi làm hoặc sống độc lập vì bị thương tích não vĩnh viễn vào năm 2016, khi các cảnh sát viên ngăn không cho nhân viên cấp cứu trợ giúp anh ta và chở vào nhà giam.
Văn Phòng Cảnh Sát Trưởng quận San Diego chưa có lời bình luận gì. Trong khi phát ngôn viên của quận San Diego nói phán quyết của bồi thẩm đoàn là sai lầm.
Anh Collins, 30 tuổi, làm nghề thợ hàn, sống ở thành phố Carlsbad, bị thiếu muối trầm trọng trong máu khiến anh xây xẩm, nói líu nhíu, theo hồ sơ kiện.
Anh ra khỏi nhà vào tối ngày 18 Tháng Mười Một năm 2016, sau khi tình trạng bệnh gây ảo giác. Một người qua đường thấy anh Collins té lên té xuống, bèn gọi điện thoại cấp cứu 911.
Nhân viên cấp cứu tới nơi. Nhưng trước khi họ hoàn tất nhận định tình trạng sức khỏe của anh, các cảnh sát viên tới nơi và cho rằng anh Collins say rượu, đưa vào nhà tù Vista.
Anh Collins té trong nhà giam, xuất huyết não và làm trầm trọng hơn tình trạng sức khỏe của mình.
Nhân viên giám thị gọi bác sĩ, nhưng người này chỉ quan sát anh qua tấm kính dày rồi thôi.
Phải mất 13 giờ sau, anh mới được một điều dưỡng trong nhà tù gọi xe cứu thương để chở vào bệnh viện.
Lúc đó, mực độ muối trong máu của anh đã xuống đến mức có thể gây tử vong, theo hồ sơ tòa.
Bác sĩ tại bệnh viện Palomar Medical Center cho thuốc, nhưng lại làm tăng lượng muối quá nhanh khiến gây hư hại thêm cho não của anh Collins.
Các nhân viên cảnh sát quận San Diego cũng bị tố cáo là viết báo cáo láo, nói rằng anh Collins có biểu hiện của người say rượu như có mùi rượu và nói năng ồn ào. Bản báo cáo cũng nói các nhân viên cấp cứu cũng đồng ý với nhận xét này.
Tuy nhiên, các nhân viên cấp cứu trước tòa đã bác bỏ điều này.

“Là một người quan sát, tôi thấy rằng là đến lúc ông Trọng lên giữ chức Tổng Bí thư thì ông có ý định như thế nhưng đã quá muộn rồi vì nhiều quá.
Thứ hai, điều nghiêm trọng hơn là như chúng ta còn nhớ thời ông Nguyễn Sinh Hùng còn làm Chủ tịch Quốc hội thì trong cuộc họp ở Quốc hội, trước thắc mắc của nhiều người liên quan vấn đề cán bộ tham nhũng, hư hỏng nhiều quá và cần phải xử lý, ông Nguyễn Sinh Hùng đã trả lời tỉnh queo rằng” ‘Nếu kỷ luật hết thì lấy ai làm việc’.
Tức là câu nói đó cho chúng ta thấy được hàm ý về hiện tượng cán bộ hư hỏng, tham nhũng, lạm quyền, có hành vi đạo đức không tốt…là chiếm gần tuyệt đại bộ phận,” nhà báo Võ Văn Tạo nhận xét.
Đảng Và Dân
-PHẠM MINH VŨ-
Phản đối Boxit, Thầy giáo Đinh Đăng Định bị đảng bỏ tù và bịnh trả về nhà không bao lâu thì mất.
Nhóm lợi ích chặt cây, Dũng Phi Hổ ra ôm cây bị đảng cầm tù.
Formosa thải chất độc, làm biển miền trung chết, chở Cha Thục đi kiện Anh Nam Phong bị đảng bỏ tù.
Nhóm lợi ích cướp đất, cưỡng chế bạo tàn, Cô Cấn Thị Thêu phản đối bị bỏ tù, Đoàn Vươn bắn trả bọn công an cướp đất, bị đảng bỏ tù, Anh Đặng Văn Hiến bắn trả bọn cướp, bị tử hình.
Tố cáo sai phạm BOT bẩn, Hà Văn Nam bị đảng bỏ tù 30 tháng, Huệ Như đang mang thai, bị mật vụ đảng đánh chết thai nhi.
Chưa bao giờ, tình đảng và Dân thể hiện rõ hai thái cực như hôm nay. Trước đây đảng chỉ quy kết vu cáo những ai “chống đảng, chống nhà nước”. Nhưng bây giờ, ngay đòi môi trường sạch, đòi quyền lợi sát sườn cơm, áo, gạo tiền, đảng cũng không tha. Thì sự tồn tại của đảng e rằng chẳng còn bao lâu.
Hãy Đợi Đấy!

VN TRƯỚC HỌA MẤT NƯỚC
__________
Campuchia, cái ung nhọt ngày xưa Việt Nam Cộng Hoà phải chịu đựng suốt chiều dài cuộc chiến, giờ lại sắp trở thành nỗi ám ảnh của Việt Nam.
Xưa những đám rừng rậm của Miên, Lào là hang ổ cho đoàn quân con cháu bác Hồ dùng nó để vừa ẩn náu vừa thọt ra thọt vô gây không biết bao nhiêu tang thương cho người miền Nam, giờ đến lượt thằng hàng xóm lưu manh dùng chính mảnh đất ấy để giở lại những chiêu trò thằng đàn em cũ đã dụng. Với bản tính ngây ngô dễ bị kích động cộng với lòng thù hận người Việt ngút trời của người Cam thì chỉ cần vài lời phủ dụ ngon ngọt của thằng hàng xóm lưu manh phương Bắc là đủ để cơn ác mộng cáp duồn trở lại.
Chỉ cần thằng hàng xóm phương Bắc lưu manh kia rỉ tai ” tao sẽ giúp mày lấy lại đất đã mất vào tay bọn Yuon” thì sẽ thấy xứ Việt nằm gọn trong vòng tay siết cổ của thằng Tàu. Một tay nó đẩy từ phía Bắc xuống cùng ngoài biển Đông vào, một tay nó lòn qua hai xứ Miên, Lào mà kéo ngược lên từ hướng Tây và hướng Nam thì coi như Việt Nam nghẹt thở trong thế tứ bề thọ địch.
Lúc đó, các lãnh tụ đảng quang vinh muôn năm sẽ đưa vợ con tiến trước qua các nước tư bản để dùng số tiền ít ỏi tích cóp được mấy mươi năm qua mà tiếp tục giương cao ngọn cờ cách mạng nhằm cải hóa bọn tư bản, các nguyên thủ của các nước tư bản giãy chết chắc sẽ đồng loạt lên tiếng quan ngại và phản đối rồi đem tàu lượn qua lượn lại mấy vòng…
…xong rồi họ cũng sẽ về để còn lo cho nước họ vĩ đại trở lại nữa chứ, ai rảnh đâu mà lo mãi cho kẻ lạ người dưng.
Đài Loan xưa cũng là đồng minh đó mà còn bị phủi tay phải chạy ra đảo, Tây Tạng hiền lành đó bị nó siết cổ nửa phải sống lưu vong nửa chết dần mòn nơi cố quốc suốt mấy mươi năm qua mà thế giới mấy kẻ đoái hoài? Hồi giáo Tân Cương dân giờ muốn sống phải cạo râu cắt tóc và hát bài ngợi ca đảng của bác Mao, Hong Kong hàng triệu người đổ ra đường hết dù vàng tới áo đen vẫn cứ bị du côn nện gậy lên đầu như bửa củi.
Còn dân tộc Việt? Nó siết cổ đến le cả lưỡi mới mưu toan nói chuyện thoát Trung thì quá trễ rồi. Bởi đám quan nhân thì vẫn một lòng tôn thờ cùng một chủ nghĩa với nó, còn đám dân đen thì vẫn mãi mê uống thuốc cao đơn hoàn tán với xì xụp dập đầu trước cụ Quan Công và mở miệng tuôn ra những Quân- Sư-Phụ với Khổng Tử dạy rằng…
Tương lai vốn đã mịt mờ càng thêm mờ mịt khi nhìn hướng nào cũng thấy bế tắc. Người hiền tài thì nằm khóc trong tù trong lúc đám chính trị gia cận huyết vẫn nhơn nhơn đè đầu cởi cổ. Người công chính chưa kịp nói đã bị bịt mồm riêng đám bút nô thì ồn ào như chó dại, vì chút tiền còm mà trâng tráo bẻ trái thành phải bẻ phải thành trái, đổi trắng thay đen bất kể danh dự hay liêm sĩ gì.
Càng nghĩ tới càng có cảm giác bất lực hết thuốc chữa như lúc nhìn cảnh người mẹ vừa cố giữ con vừa cố giữ xe khi nước cuồn cuộn chảy xiết trên đường, như lúc nhìn gương mặt thất thần đầy máu vì bị đánh của anh nhà báo người Hong Kong này.
Đường đâu có ngập vì mưa, đường ngập vì nước không còn lối nào để thoát.
FB Thục Trần
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1651771078289292&id=100003692480470


