Đến lượt hàng ngàn công chức Hồng Kông cũng xuống đường

Hàng ngàn công chức Hồng Kông tập hợp tối thứ Sáu 2/8 để ủng hộ những người biểu tình và kêu gọi nhà chức trách khôi phục niềm tin của người dân dành cho chính quyền vào lúc các cuộc biểu tình leo thang, làm rung chuyển trung tâm tài chính châu Á.

Cuộc mít tinh này là lần đầu tiên nhân viên chính quyền ủng hộ và quảng bá cho một cuộc biểu tình ở Hồng Kông. Các công chức tụ tập ôn hòa với những người biểu tình ở trung tâm của khu kinh doanh, nhiều người đeo mặt nạ đen để giấu đi danh tính.

“Tôi nghĩ rằng chính quyền nên hồi đáp các yêu cầu, thay vì đẩy cảnh sát ra tiền tuyến làm lá chắn”, Kathy Yip, một nhân viên chính quyền 26 tuổi, nói.

Một làn sóng biểu tình được lên kế hoạch sẽ diễn ra khắp Hồng Kông vào cuối tuần này, cùng với một cuộc đình công hàng loạt vào thứ Hai 5/8 ở nhiều ngành như giao thông, trường học và ở các tập đoàn có thể khiến thành phố bị tê liệt.

Các cuộc biểu tình ở Hồng Kông, một thuộc địa cũ của Anh đã được trao trả cho Trung Quốc vào năm 1997, đặt ra một trong những thách thức dân túy nghiêm trọng nhất đối với giới cai trị trong Đảng Cộng sản ở Bắc Kinh.

Các cuộc biểu tình ban đầu nhằm phản đối dự luật dẫn độ, hiện đang bị hoãn lại, đã trở thành phong trào đòi quyền dân chủ lớn hơn cũng như đòi nhà lãnh đạo Hồng Kông là Carrie Lam từ chức.

Chính quyền thành phố nói hôm 1/8 rằng 180.000 công chức phải trung lập về chính trị.

Anson Chan, cựu Chánh vụ Ty trưởng, nói rằng cuộc mít tinh có tính tự phát và các công chức được hưởng quyền hội họp, và không thể nói là điều đó làm giảm tính trung lập chính trị.

Cheng, 39 tuổi, mang mặt nạ đen lớn, nói với phóng viên: “Tôi hy vọng sẽ làm công chức nhiều năm nữa. Nhưng chúng tôi phải hành động ngay bây giờ”.

(Reuters)

Nhà có ba người bị án tù vì chống Trung Quốc

Gia đình bà Đặng Ngọc Minh là những người tiên phong trong phong trào dùng sơn vẽ ký hiệu “HS-TS-VN” có nghĩa là “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam,” theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW).

Vào ngày 5/6/2011, bà Đặng Ngọc Minh đã cùng 2 con, từ Trà Vinh lên Sài Gòn để tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc. 

Từ đó gia đình của Minh Mẫn bị công an và an ninh để ý. Tuy biết rõ điều này, nhưng họ vẫn tiếp tục vẽ khẩu hiệu, rải truyền đơn, nhất là cô Minh Mẫn.
Cả 3 mẹ con bị bắt vào tháng 8/2011.Chính quyền Việt Nam cáo buộc rằng từ đầu năm 2009 đến cuối năm 2011, các bị cáo đã được tổ chức “phản động lưu vong Việt Tân, móc nối ra nước ngoài để huấn luyện và lên kế hoạch hành động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân,” báo Công an Nhân dân trích cáo trạng của Viện Kiểm sát Tối cao cho biết.

Tuy nhiên, bà Minh cho VOA biết gia đình bà vì chứng kiến bất công của xã hội mà lên tiếng đấu tranh, chứ không phải “đấu tranh vì một tổ chức hay cá nhân nào.”“Vào thời điểm 2011, phong trào tranh đấu và truyền thông chưa mạnh lắm và chưa lan tỏa như bây giờ… khi đó gia đình tôi bị bắt cũng ít người biết đến và cũng ít có người can thiệp.”

Ngay sau bản án của 14 thanh niên Công giáo được tuyên, Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội đã ra thông cáo rằng bản án này cho thấy “phần nào của một xu hướng đáng lo ngại về nhân quyền ở Việt Nam.”

Khi đó, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền lên tiếng rằng “Tất cả những bị cáo này đều bị bỏ tù vì đã thực hiện quyền của mình với những hoạt động mà lẽ ra không nên được xem là tội phạm.”

Làm ăn kiểu Mafia cộng sản lợi dụng ngày Thương binh liệt sĩ 27/7

Image may contain: 1 person, tree and outdoor
Image may contain: 1 person, sitting
Nguyễn Văn ĐàiFollow

Làm ăn kiểu Mafia cộng sản lợi dụng ngày Thương binh liệt sĩ 27/7

Ông chủ trẻ Đào Đức Hưng – Tổng giám đốc công ty bánh kẹo Bảo Hưng là con trai ông Đào Đức Toàn- đương kim Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội khoá 2015-2020 kiêm chức Trưởng ban Tổ chức Thành ủy .

Cách nay khoảng một tuần, ông Toàn xuống quận để rao giảng về chuyện chống tham nhũng nhưng ở Thái Bình, con ông nhấn nút “ đấu thầu qua mạng” và nhận “ ngay và luôn” thồng báo thắng thầu trong ngày 22-7 hai gói thầu “ cung cấp bánh kẹo để thắp hương “ thờ các liệt sỹ .

Gói ơ Hà Tĩnh trị giá hơn 4,7 tỷ đồng thì Đào Đức Hưng “ giảm” 3 triệu , gói ơ Ninh Bình trị giá hơn 8,7 tỷ , ông chủ trẻ cũng giảm 3 triệu so với giá mời thầu .
Cái kỳ lạ của những gói thầu ma quái này là bên mời thầu chỉ cho thời hạn 1 ngày, thực hiện gói thầu chỉ 5-6 ngày nên các nhà thầu khác muốn tham dự cũng dành bó tay bởi không đủ thời gian chuẩn bị .

Vậy thì tại sao Công ty bánh kẹo Bảo Hưng lại quá tự tin để nhấp chuột và thắng thầu ?

Câu trả lời là, mấy năm nay, qua ảnh hưởng của ông Đào Đức Toàn, rất nhiều Sở Lao động- Thương binh xã hội đã liên kết chặt chẽ với công ty Bảo Hưng nghĩ ra cái trò “ mua bánh kẹo “ để chia cho các gia đình chính sách vào các dịp Tết âm lịch và Ngày Thương binh Liệt sỹ .
Để hợp pháp hoá , họ vẫn tổ chức đấu thầu công khai nhưng trong 1 ngày là hoàn tất các công đoạn và thời gian thực hiện chỉ có vài ngày để bịt cơ hội tham gia của các nhà thầu khác !

Với cách làm ma quái này, Bảo Hưng ăm toàn bộ các gói thầu béo bở và thay vì phải chiết khấu hoa hồng cho các đại lý bán bánh kẹo từ 25- 35% trên đơn giá sản phẩm, ông chủ Đào Đức Hưng sẽ chuyển cục tiền “ lại quả” tới tay các vị quan chức !

Thế là, các quan cũng được chia “ bánh kẹo” để đút vào két sắt thay cho việc đặt lên bàn thờ gia tiên!

Còn các gia đình chính sách tha hồ ăn bánh kẹo trừ cơm vì nhận được cả thùng bánh quy, bánh socola , bánh vừng vòng mang nhãn Bảo Hưng !!!
Ảnh là Đào Đức Hưng và bố Đào Đức Toàn.

Nguồn từ: FB Vũ Lương Vu

HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG

No photo description available.
Le Tu Ngoc

HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG

Hội nghị Diên Hồng là hội nghị năm 1284 do Thượng hoàng Trần Thánh Tông triệu họp các phụ lão trong cả nước để trưng cầu dân ý, hỏi về chủ trương hòa hay chiến khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Việt Nam lần thứ 2.

Quân Mông Cổ đã chiếm Trung quốc, vó ngựa của họ về phía Tây Nam đã sang tận Iraq, phía Tây Bắc gần đến La Mã. Vó ngựa xâm lược của quân Mông lúc bấy giờ cũng dày xéo trên đất nước ta.

Ngay tại biên ải, quân ta bắn Sài Thung mù một mắt, Hoàng đế Mông Cổ tức giận sai Hoàng tử Thoát Hoan dẫn 500.000 quân sang đánh nước ta. Thế giặc vô cùng mạnh bạo, quân giặc vô cùng thiện chiến, trong khi quân ta gồm nhiều thanh niên trước đó chỉ biết chăn trâu cày ruộng. Quân ta mười phần không chắc thắng được một. Tổ quốc lâm nguy, sơn hà nguy biến, nạn mất nước dường như chắc chắn.

Ở Hội nghị Diên Hồng, các bô lão quyết định: Đánh. Quân ta khắc chữ SÁT THÁT vào cánh tay, tuy biết rằng nếu bị giặc bắt sẽ bị chặt tay hoặc giết nếu có hàng chữ đó. Quân ta lúc đầu thua liên tiếp, hy sinh không ít, ngay cả Trần Hưng Đạo cũng phải chạy về Vạn Kiếp để thu thập quân. Rồi ông viết “Hịch Tướng Sĩ” để động viên tinh thần quân lính. Kết quả ra sao, ai cũng biết . Không phải một, mà là ba lần, chúng ta thắng đoàn quân chưa từng biết thất bại là gì trong cả vùng Bắc, Trung Á, Đông, Trung Âu. Vó ngựa viễn chinh quân Mông cổ bị bể nát ngay tại biên giới nước ta.

Nguồn: Thư viện Việt Nam

Bài hát Hội Nghị Diên Hồng 
http://www.youtube.com/watch?v=qE3zoYGh3h4

Mỹ-Trung khẩu chiến về thương mại

Đài Á Châu Tự Do plans to premiere a video.

“Trong nhiều thập kỷ, TQ đã lợi dụng thương mại với Mỹ, lợi dụng thương mại với các nước ở Châu Á và Đông Nam Á. Đã đến lúc việc này phải dừng lại. Tổng thống Trump đã nói chúng tôi sẽ thay đổi vấn đề này.”

Đó là phát ngôn của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo tại Diễn đàn các Bộ trưởng ASEAN tại Thái Lan hôm 2/8.

Trước đó một ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố áp thêm 10% thuế vào khoản 300 tỷ hàng hóa TQ còn lại nhập khẩu từ ngày 1/9. Điều này chấm dứt thỏa thuận ngưng thương chiến cả năm trời giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới.

Mỹ-Trung khẩu chiến về thương mại

CHÚNG TA BỊ BÓC LỘT NHƯ THẾ NÀO ?

Image may contain: one or more people and text
Phan Thị Hồng

CHÚNG TA BỊ BÓC LỘT NHƯ THẾ NÀO ?

(Theo FB GIANG HOÀNG)

– Bóc lột vòng 1:

Mỗi năm thu ngân sách của VN khoảng 80 tỷ đô la. Tức là mỗi người dân đang đóng góp gần 1.000 đô cho ngân sách một năm trong khi GDP bình quân đầu người chỉ có hơn 2.200 đô 1 năm thôi. Làm ra hơn 2 ngàn mà bị nó bóc mất gần 1 nửa thì có phải là bóc lột không? Thử nghĩ mà xem, mỗi người góp đến gần 1000 đô 1 năm thì có đến nỗi con cháu chúng ta phải bán mạng lội suối đi học không? Nên nhớ, VN là nước có tỷ lệ thu ngân sách trên GDP thuộc hàng cao nhất thế giới(>30%) cao hơn trung bình của thế giới(~22%) và cao hơn ở các nước giãy chết nhiều(~15%-17%). Vậy mà có đủ cho họ tiêu đâu nên họ phải bóc lột vòng 2 bằng cách in thêm tiền đấy.

– Bóc lột vòng 2:

Tiền là vật ngang giá. Tiền cũng là công cụ nợ và là công cụ độc quyền của chính phủ vì chỉ duy nhất chính phủ có quyền in tiền. Hãy tưởng tượng…bạn đi làm cả tháng là để hy vọng tiền lương mua được 100kg gạo + 100m vải + 50kg thịt. Và bây giờ họ in thêm tiền …mà vì tiền nhiều lên trong khi lượng hàng hóa không nhiều lên tương ứng nên vẫn số lương đó bạn chỉ đổi/mua được 80kg gạo + 80m vải + 40kg thịt thôi. Vậy là bạn đã bị cướp mất 20kg gạo + 20m vải + 10kg thịt rồi đấy.

– Bóc lột vòng 3:

Bản chất của dự trữ ngoại hối chính là thặng dư trong quan hệ thương mại của 1 quốc gia với thị trường thế giới(với VN có thêm phần kiều hối tức là bán sức lao động). Nôm na là tiền lãi của doanh nghiệp/dân Việt Nam khi đi buôn với thế giới. VNĐ gần đây bị yếu đi vì bị neo theo đồng nhân dân tệ(đang yếu đi). Quan hệ ngoại thương giữa VN và TQ sử dụng đồng nhân dân tệ chứ không phải đồng USD(chắc chắn là VN bị ép). Ngân hàng nhà nước vì thế phải bán bớt ngoại tệ mạnh để đáp ứng nhu cầu dự trữ đô la của công chúng(dân và doanh nghiệp) để cân bằng cán cân thanh toán. Đây chính là tiêu bớt tiền tích lũy được của doanh nghiệp đấy. Đây gọi là bóc lột vòng 3 đấy.

– Bóc lột vòng 4:

Việc giảm giá trị đồng nội tệ sẽ làm tăng trách nhiệm trả nợ nước ngoài(VN vốn là quốc gia nặng nợ). Thay vì phải chi 22.500 đồng để mua 1 đô la để trả nợ, bây giờ người việt phải bỏ ra 23.500 đồng để mua 1 đô la phục vụ mục đích trả nợ đấy.

– Bóc lột vòng 5:

VN xuất siêu tức là thặng dư thương mại với Mỹ và hầu hết các nước khác bao gồm cả EU và Nhật. Có nghĩa là VN làm ăn có lãi với hầu hết các nước. Nhưng nhập siêu khủng với TQ(mỗi năm hàng chục tỷ đô) và kết là suốt mấy chục năm VN thâm hụt thương mại. Nôm na là người VN làm ăn lãi với thế giới bao nhiêu thì cúng hết cho TQ. Chúng ta mang đô la đi đổi lấy gì từ TQ? thuốc trừ sâu, dịch tả lợn châu Phi…đội vốn trong tất cả các dự án đầu tư liên quan đến TQ… Nếu biết chi tiêu khéo: mua công nghệ tốt thì sẽ tiết kiệm được khối đô la để trả nợ đấy…không đến nỗi phải đi moi hầm vàng trong vườn của dân để đi trả nợ đâu.

– Bóc lột vòng 6:

Ở đâu thì dân cũng phải đóng thuế cả nhưng khác biệt là ở chỗ tiền thuế của dân chủ yếu được dùng để chi tiêu cho các công trình/dịch vụ dân sinh(giáo dục/y tế phổ thông miễn phí, quốc lộ miễn phí…)…còn ở xứ vệ, chúng ta nộp thuế khá nhiều (tỷ lệ cao hơn hẳn) nhưng các dịch vụ công kia dân vẫn phải trả. Chưa hết, đúng là tiền lương công chức được chi từ ngân sách nhưng công chức của họ phải phục vụ dân còn công chức của ta…đại đa số(không phải tất cả ạ) …lại hành dân và lại vẫn bắt dân phải chi mới làm việc. Cứ nhìn cách CSGT và công an khu vực hành dân kiếm tiền là thấy.

Còn ai nói chính trị không liên quan đến cuộc sống nữa không nhỉ?

Mộ phần của cậu bé trở thành lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant.

Image may contain: plant, grass, outdoor and nature

Lê Vi

Bên bờ sông Hudson ở New York, cách lăng mộ của vị Tống thống đời thứ 18 của nước Mỹ Ulysses S. Grant chưa tới 100 mét, có một ngôi mộ của một cậu bé. Bên cạnh ngôi mộ có một tấm biển bằng gỗ, ghi lại một câu chuyện như sau:

Ngày 15 tháng 7 năm 1797, có một cậu bé 5 tuổi bất hạnh bị rơi xuống vách núi và tử vong. Cha mẹ cậu bé vì quá đau thương, tuyệt vọng nên đã xây một ngôi mộ ngay ở cạnh nơi cậu bé đã qua đời.

Sau đó vì tình hình kinh tế gia đình khó khăn, cha cậu bé đã bất đắc dĩ phải chuyển nhượng mảnh đất này, tuy nhiên, bản hợp đồng có kèm theo một yêu cầu đặc biệt cho người chủ mới: Hãy vĩnh viễn lưu giữ lại phần đất nơi đặt ngôi mộ của cậu bé.

Người chủ nhân mới đồng ý với điều kiện này và viết nó vào trong điều khoản hợp đồng. Đã 100 năm qua đi, mảnh đất này chuyển đổi bán cho rất nhiều người, nhưng phần mộ của cậu bé vẫn được giữ nguyên ở đó.

Năm 1897, mảnh đất được lựa chọn để đặt làm lăng mộ yên nghỉ của Tổng thống Ulysses S. Grant, nhưng điều khiến nhiều người xúc động hơn nữa là mộ phần của cậu bé vẫn được giữ lại ở đó và trở thành lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant.

Lại 100 năm nữa qua đi, đến tháng 7 năm 1997, nhân dịp kỷ niệm 100 năm nhân ngày xây dựng lăng mộ của Tổng thống Grant, thị trưởng thành phố New York đã tới đây để tưởng nhớ ông đồng thời cho tu sửa lại phần mộ của cậu bé. Chưa dừng lại ở đó, ông còn đích thân tự tay viết câu chuyện này lên phần mộ của cậu bé để nó có thể lưu truyền lại đời đời cho hậu thế.

Một hợp đồng kéo dài 200 năm đã cho chúng ta thấy một đạo lý làm người rất đơn giản: khi đã hứa, hoặc khi đã giao kèo thì nhất định phải giữ lấy lời dù thời gian hay hoàn cảnh biến đổi như thế nào đi chăng nữa.

Sưu tầm

Pompeo says US not asking Asia to take sides against China

Hoa Kim Ngo

 

Mỹ có vẻ thích và học tập chiến sách 3 không của VN, nên ngay vào thời điểm nóng sốt của hội nghị các Bộ trưởng Asean lần thứ 52 tại Thái Lan, đã lên tiếng khẳng định sẽ không thúc đẩy nước nào trong khối Asean hợp lực với VN chống Trung Quốc.

Nói vậy, Mỹ cũng ngầm nói họ không nhúng tay vào việc Bãi Tư Chính của VN, trong bối cảnh hai nhà cộng sản có trục trặc.

Đây cũng là thời điểm bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh muốn đem chuyện Bãi Tư Chính ra, đámh động và cậy nhờ các nước Asean lên tiếng giúp.

Hết ngày 31/7, các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN cũng ra một tuyên bố chung chung, nêu quan ngại về tình hình Biển Đông với những sự việc nghiêm trọng. Tuy nhiên tuyên bố chung của ASEAN đã tránh nhắc đến tên Trung Quốc. Có nghĩa vụ Bãi Tư Chính không nằm trong sự quan tâm chung của các nước vẫn khó chịu với Trung Quốc như Phi hay Indo.

Cửa nhỏ đóng, đồng thời cửa lớn cũng có vẻ đóng. TQ lại thuận lợi hơn trên biển Đông.

Chàng khổng lồ Mỹ khó chơi và hay can thiệp thì nay chọn cách “không liên kết với một nước để chống một nước khác” trong phương thức chuẩn mực 3 không của VN, thậm chí nói lớn và rõ để các nước chung quanh VN tự quyết cho nhanh.

Còn nhớ, cách đây mấy ngày, Mỹ lên tiếng chỉ trích Trung Quốc về vụ bãi Tư Chính, cũng là một cách thăm dò và chờ thái độ của VN, nhưng nếu không có tín hiệu, người Mỹ – đối thủ duy nhất của Trung Quốc – sẽ buông.

Hà Nội không thể hiện nào khác, ngoài việc cầu cứu Ấn Độ – một quốc gia không bao giờ muốn căng thẳng thật sự với Trung Quốc trên biển, lẫn bờ.

Tháng 7 âm lịch lại về.

Trump đánh thuế 10% lên 300 tỉ đô la hàng Trung Quốc còn lại

BRAVO TT TRUMP

(Reuters & AFP 01/08/2019) Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm nay 01/08/2019 loan báo kể từ ngày 01/09 tới sẽ đánh thuể bổ sung 10% lên 300 tỉ đô la hàng Trung Quốc hiện vẫn còn nằm ngoài tầm ngắm.

Ông Trump viết trên Twitter : « Đàm phán thương mại tiếp tục, và trong thời gian thương lượng, Hoa Kỳ kể từ ngày 01/09 tới sẽ bắt đầu áp thuế hải quan bổ sung 10% lên 300 tỉ đô la hàng Trung Quốc nhập khẩu còn lại »

Tổng thống Mỹ nói thêm là quyết định này không liên quan đến 250 tỉ đô la hàng nhập khẩu từ Trung Quốc đã bị đánh thuế 25%. Ông tố cáo Bắc Kinh không giữ hai lời hứa : sẽ mua nhiều nông sản Mỹ và ngưng bán fentanyl – chất gây nghiện đang công phá nước Mỹ và Trung Quốc là nhà sản xuất chính.

Loan báo bất ngờ của tổng thống Trump được đưa ra vào lúc các nhà đàm phán Mỹ và Trung Quốc vừa tái lập đối thoại ở Thượng Hải tuần này. Theo bộ Thương mại Trung Quốc thì những trao đổi trên đây là « thành thật, hiệu quả cao, mang tính xây dựng và có chiều sâu ». Nhà Trắng cũng dùng từ mang tính « xây dựng ».

Thị trường chứng khoán Wall Street sụt giảm sau « quả bom » của Donald Trump, giá dầu sụt ngay 6% tại New York. Một đợt thương lượng mới sẽ diễn ra vào tháng tới ở Washington, theo lịch trình được thỏa thuận trước khi ông Trump thông báo.

 Bệnh Viện và Nghĩa Trang

 Bệnh Viện và Nghĩa Trang

Trần Mộng Tú

Chị thì thầm vào tai anh:

“Còn mấy hôm nữa là rằm tháng Giêng chắc mình phải về nhà chứ.”

Anh kéo chiếc mền mỏng lên ngang ngực, chiếc mền ngắn quá, lòi cả nửa ống chân ra ngoài. Anh nhìn chung quanh một vòng, ngượng ngùng co chân lại.

“Về sao được em, phải chờ chứ, còn nước còn tát, mấy hôm nay thằng bé cũng thấy khá hơn một chút.”

Hai vợ chồng đang nằm ngủ ngay trước cửa Bệnh Viện Ung Thư, con trai họ 12 tuổi kiếm được một chỗ nằm chung một giường với một đứa trẻ khác bên trong, (sau khi anh chị đưa cho y tá trực ở đó hai lần hai cái phong bì.) Dưới gầm giường thì có bố mẹ của đứa bé kia rồi, không còn chỗ cho anh chị nữa.

Họ lên đây từ trước Tết, đợi mãi mới tới phiên con được khám. Trong khi chờ thì cứ ngồi, nằm, ngay ở hành lang bệnh viện. Anh chị không phải là cặp vợ chồng duy nhất ngủ ở ngoài này. Số người chờ khám cho thân nhân hay chờ khám cho chính mình nhiều hơn số giường của bệnh viện có, nên người chờ đợi, ăn, ngủ, tràn lan ra tới hành lang.

Hình-Nằm Chờ Khám Bệnh

Trời mưa lụt, nước tràn ngập cả trong phòng đợi, người ngồi, kẻ nằm trên những chiếc ghế nhựa trông thật thảm thương. Ngày khô thì chiếu trải la liệt dưới đất. Bệnh Viện mà trông như trại tỵ nạn.

Hình-Nước lụt trong phòng chờ ở Bệnh Viện Ung Thư-Hà nội 

Hình- Bệnh Viện Ung Thư Hà Nội

Anh chị từ Hòa Bình mang con về Hà Nội chạy chữa, thằng bé 12 tuổi đang đi học bỗng ngã bệnh, chữa mãi Bác Sĩ tỉnh nhà không khỏi, thử máu, chụp hình mới biết là bị ung thư màng óc.

Chị lại thì thầm:

“Tết mình đã không có mặt ở nhà để cúng ông bà, thì Rằm cũng phải về cúng Phật chứ anh. Hay em ở lại với con, anh về mấy hôm đi.”

“Anh về cũng chẳng an tâm được. Mấy hôm ngủ ngoài sương thấy em đã bắt đầu ho.Thôi, Trời Phật cũng thông cảm cho mình.”

Chị im lặng một lúc, lại ngập ngừng nói:

“Thôi anh cứ yên tâm về đi, còn bà nội thằng Tí ở nhà nữa, anh về đi kẻo mẹ trông, em biết là mẹ mong anh về lắm.”

Người chồng ngồi hẳn dậy, co hai chân lên vòng tay ôm qua đầu gối, thở dài.

“Ừ, chắc anh nên về, em nói đúng, bà nội thằng Tí đang mong tin lắm. Anh đã chia tiền ra từng gói nhỏ để em tiện chi tiêu. Tiền trả cho Bệnh Viện chữa trị, tiền đưa bác sĩ thì anh để riêng, tiền đưa y tá, tiền lao công anh cũng để riêng.”

Người vợ ngồi hẳn dậy, quấn lại cái chăn cho gọn, thu xếp mấy cái túi đựng cả một gia đình lưu động của mình. Chị nhìn chung quanh một vùng bao quát, trong ánh nắng sớm mai yên tĩnh mọi người chưa thức dậy hết. Họ nằm ngang, nằm dọc, hay xoay chân ngược chiều nhau. Những bàn chân gầy gò, và những cái đầu xơ xác tóc, họ đang ngủ hay đã thức rồi mà vẫn còn nằm im lo lắng bất an. Mặt trời sẽ lên, thêm một ngày chờ đợi, đến bao giờ mới tới phiên mình, hay phiên của người thân mình. Số tiền mang trong túi, cài hai ba cái kim cho chặt, liệu có đủ trả tiền chạy chữa, tiền thuốc và tiền phong bì không?

Nói đến phong bì chị bỗng nhớ, hỏi anh:

“Tiền anh lo đủ rồi nhưng anh quên chưa mua phong bì cho em. Đưa thẳng tiền mặt ra ai đứng gần cũng nhìn thấy, không tiện đâu.”

Anh ngẩn người ra, ừ nhỉ mấy hôm nay bận quá, cứ lo chỗ ăn chỗ ngủ cho con bên trong bệnh viện, cho hai vợ chồng ngoài hành lang, anh quên hẳn việc phải mua sẵn một lố phong bì. Anh nhìn trước nhìn sau thấy một xấp báo còn mới, ai đó vứt sang chỗ anh chị nằm. Anh nhặt lên nói với chị:

“Báo còn mới, em cứ lấy con dao, rọc vuông vức rồi gói tiền vào đó cũng được. Nhưng phải nhớ để riêng vào túi trong, túi ngoài, kẻo nhầm của người này lại đưa cho người kia.”

Chị cười nhẹ:

“Anh đừng lo, tiền thì em cẩn thận lắm.”

Chị đón xấp báo còn mới trong tay anh, báo trong tay thì dĩ nhiên là chữ trước mắt, chị đọc qua một chút trước khi đi tìm dao rọc. Sau mấy phút chị ngẩn người ra, để rơi tờ báo xuống lòng. Anh thấy lạ hỏi:

“Tin gì vậy em?” Chị không nói, đưa tờ báo cho anh.

Báo chí trong nước cho hay, chính quyền thành phố Hà Nội hôm 1/2 công bố quy hoạch được thủ tướng phê duyệt về xây nghĩa trang “phục vụ nhu cầu an táng cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước; các anh hùng, danh nhân của đất nước”.

Tin cho hay, nghĩa trang Yên Trung nằm dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 cây số về phía Tây, giáp Vườn Quốc Gia Ba Vì; phía Đông giáp đồi núi và đường cao tốc Hòa Lạc-Hòa Bình; phía Nam giáp đồi núi và khu dân cư.

Tổng diện tích nghĩa trang là 120 hécta, gồm khu an táng 72 hécta, với 2,200 – 2,500 ngôi mộ, mỗi ngôi mộ có khuôn viên 25-35 mét vuông và khu đệm cây xanh cảnh quan trên 47 hécta, có sức chứa 5,000 người.

Nguồn vốn dự kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) sẽ lấy từ ngân sách nhà nước. Thời gian thực hiện dự án khoảng 36 tháng.

Anh đọc tiếp ở một trang khác:

Vẫn theo các báo, với tổng diện tích 120 hectare, tương đương một phường lớn ở nội thành Hà Nội, dự án có vị trí ở huyện Thạch Thất, dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 kilomet về phía tây. Thông tin từ bản quy hoạch cho thấy sẽ có 105 hộ dân phải di dời để nhường chỗ cho dự án.

Anh đọc xong nhìn sang chị, thấy chị vẫn thẫn thờ nhìn mông lung ra một nơi xa lắc xa lơ nào đó. Anh hỏi:

“Sao vậy em, nhà nước xây nghĩa trang thì dính dáng gì tới mình mà em buồn quá vậy?”

Chị quay lại nhìn chồng, hai mắt mở to:

“Sao mấy ông lớn không nghĩ đến việc xây thêm mấy cái bệnh viện cho người đau ốm, xây thêm trường học cho trẻ em? Họ bỏ ra tới 1,400 tỷ đồng để lo “chôn “ những người chưa chết. Rồi lại thêm 105 gia đình phải mất nhà mất cửa cho họ thêm chỗ. Anh nhìn đi, cả bao nhiêu năm nay bệnh nhân cũng như người thân của bệnh nhân nằm màn trời chiếu đất trước cửa bệnh viện. Trẻ con nghèo không đủ cơm đã đành ngay cả trường lớp cũng thiếu thốn. Có ông lớn nào quan tâm tới không?”

Anh nhìn vợ với cặp mắt thương hại, nói nhỏ:

“Thế bây giờ em định làm gì, em cầm biển ngữ đi biểu tình đòi nhà nước xây bệnh viện, trường học thay vì xây nghĩa trang cho các ông lớn hả. Em có muốn vào tù vì tội chống phá nhà nước, trong khi con em đang bị ung thư không?”

Chị nhìn anh một lúc, không trả lời. Hai con mắt chị ánh lên một nét giận dữ, chị mở tung những cái giỏ ra tìm con dao, chị nín thở rọc tờ báo ra từng miếng nhỏ để làm những cái phong bì, chị dằn mạnh từng nhát dao đi qua những hàng chữ:

 “nghĩa trang,

“phục vụ nhu cầu an táng cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước”

“Nguồn vốn dự kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) sẽ lấy từ ngân sách nhà nước.”

“105 hộ dân phải di dời để nhường chỗ cho dự án.” 

Hình- Mô hình nghĩa trang cho các cán bộ cao cấp

Chị cắt ngang, cắt dọc tờ báo tưởng như cắt đứt được những dự án làm chị uất ức. Chị cắt được hơn mười cái phong bì, chia ra bốn túi khác nhau, cho bác sĩ, y tá và lao công. Chị biết, muốn cứu con chị thì không thể nào tránh né được cái khoản chi trả thêm này.

Chị nhìn anh đang thu xếp về nhà với mẹ để kịp cúng Rằm. Thật ra chị biết, cúng Rằm chỉ là phụ, việc chính là anh về nhà chạy thêm tiền, số tiền anh chị đem theo được so với số tiền sẽ phải dùng tới cách xa nhau nhiều quá. Nghĩ đến những món nợ sẽ phải trả, chị thấy như có một khối đá đè lên ngực.

Hai con mắt chị vẫn còn ánh lên những tia giận dữ, cái giận dữ của một người hoàn toàn bất lực trước một việc xấu mà sức mình không làm gì được. Một khu nghĩa trang 5000 huyệt mộ. Quan chức cao cấp Đảng ở đâu mà nhiều thế? Chắc chắn các đại gia sẽ có phần mộ ở đây. Có khi cả ca sĩ nổi tiếng có tiền cũng dọn vào. Chưa chắc các danh nhân và anh hùng tử sĩ đã có chỗ, vì phần đông gia đình họ nghèo và họ đã tắt tiếng nói (may ra có một tấm bia chung).

Chị kêu thầm trong ngực. “Bệnh Viện, Trường Học và Nghĩa Trang. Một cái cho người sống, một cái cho kẻ (chưa) chết. Cái nào cần thiết hơn.” Nước mắt chị ứa ra.

Có ai trả lời cho chị không?

tmt

From: Do Tan Hung & Kim Bằng Nguyễn

CHÍNH QUYỀN BẤT CHÍNH

CHÍNH QUYỀN BẤT CHÍNH

– Đỗ Ngà

Nhu cầu cơ bản, thì nhà nước dùng tiền thuế của dân để thực hiện, nhu cầu nâng cao thì muốn có dân phải bỏ tiền túi ra mua. Trong giao thông, đường quốc lộ tỉnh lộ là nhu cầu thiết yếu của người dân di chuyển từ nơi này đến nơi khác, đó là nhu cầu cơ bản nên việc xây dựng những tuyến đường này là trách nhiệm của chính phủ. Đường cao tốc, là nhu cầu nâng cao, ai muốn đi nhanh và đi trên đường tốt thì phải trả phí, chính vì thế mà với loại đường cao tốc, chính phủ nước nào cũng vậy, họ kêu gọi các nhà đầu tư bỏ tiền ra làm và thu phí người dân nếu dân có nhu cầu sử dụng.

Gần bên Việt Nam, như Thái Lan họ chỉ thu phí cho cao tốc – nơi mà ai có nhu cầu đi nhanh thì trả tiền, còn quốc lộ thì chính phủ có trách nhiệm xây dựng và di tu bằng tiền thuế của dân. Và kế bên Việt Nam, Campuchia được coi là nghèo hơn Việt Nam, khi chính phủ của họ còn khó khăn thì họ cho đầu tư BOT quốc lộ, nhưng khi dân khá hơn đóng thuế cho chính phủ nhiều hơn, thì chính phủ nước này đã khai tử BOT quốc lộ cách đây 4 năm. Nói như thế để thấy, nghèo như Campuchia và chính phủ họ cũng không trong sạch gì so với thế giới, nhưng so với chính phủ của chính quyền CSVN thì họ sạch hơn nhiều và có trách nhiệm với nhân dân họ hơn rất nhiều.

Câu hỏi đặt ra là, Chính phủ của chính quyền CSVN không thể nghèo hơn chính phủ Campuchia, nhưng tại sao hiện nay chính phủ Campuchia lo đường quốc lộ miễn phí cho dân dân họ được, còn chính phủ Việt Nam đang phải dùng quốc lộ để móc túi dân là sao? Câu trả lời là, bởi sự tham lam và khốn nạn tột cùng khi xem dân như là đối tượng để trục lợi nên chính quyền CSVN mới làm vậy. Chính phủ Campuchia cũng đánh thuế dân Campuchia, chính phủ Việt Nam cũng đánh thuế dân Việt Nam, thậm chí đánh rất nặng nhưng chính phủ Việt Nam lại không có trách nhiệm bỏ tiền đầu tư đường quốc lộ? Vậy thì trách nhiệm của chính phủ đâu? Tiền thuế nhân dân đã đi về đâu?

Có thể nói BOT quốc lộ hiện nay là cơn đại dịch của đất nước Việt Nam. Nó thể hiện sự vô trách nhiệm của chính phủ với dân với nước. Thuế thì ăn rất đậm nhưng trách nhiệm đầu tư hạ tầng thì không làm. Lấy ví dụ như quốc lộ 1A, có chiều dài 2360 km nhưng có đến 40 trạm BOT, xấp xỉ 62 km một trạm. Nghĩa là liên minh chính quyền và doanh nghiệp sân sau đang là những con đỉa, cứ tầm từ 50-60 km đường quốc lộ thì thả một con cắm vòi hút máu nhân dân. Thời Pháp thuộc và thời VNCH không hề có trạm BOT nào cả, nhưng nay chỉ riêng quốc lộ 1 có 40 trạm BOT. Có thể nói, CS đang hút máu dân kinh khủng hơn cả thời Pháp thuộc. Toàn thế giới, chính phủ nước nào thu thuế dân thì họ cũng có trách nhiệm xây đường cho dân đi, còn chính phủ của chính quyền CS Việt Nam thì khác, họ thu thuế để biến thành của riêng, và đường xá thì họ lại xem đây là nơi để đặt vòi hút máu.

Nói đến dịch BOT dày đặc trên quốc lộ không chỉ nói đến cái vô trách nhiệm của chính quyền CS, mà còn nói đến trò lừa đảo bên trong mỗi cái BOT đó. Trong đó nó chất chứa sự gian xảo của chính quyền và trò lừa đảo được bảo vệ bằng quyền lực. Thực ra, nếu họ xây con đường nào họ thu tiền con đường đó thì dân cũng không phản ứng làm gì. Đằng này, liên minh giữa chính quyền và doanh nghiệp sân sau đang trấn lột luôn cả những người không hề sử dụng đường mà họ đầu tư. Càng thâm hiểm hơn, chính quyền này còn muốn duy trì trò trấn lột đó nhờ sự mù mờ thông tin của người dân. Đa phần người dân mà không quân tâm đến chính trị, họ không hề biết bản chất xâu xa của trò lừa đảo này. Hầu hết người dân tới trạm thì đóng tiền chứ ít ai quan tâm là tuyến đường mình vừa đi đó, chúng nó có bỏ tiền ra xây dựng hay không? Chỉ có những người quan tâm đến chính trị họ mới thấy hết trò lừa đảo trấn lột này.

Sự lừa đảo của đại dịch BOT chủ yếu nằm ở 3 dạng:

Thứ nhất, đó là dạng dùa hốt tất cả. Là sao? Tức là thế này, có tuyến đường A và B khác nhau, nhưng cả tuyến A và B sẽ nhập lại thành tuyến C. Chính quyền và doanh nghiệp chỉ đầu tư xây dựng tuyến A, nhưng họ đặt trạm thu phí tại C để hốt tiền cả những người dùng tuyến A lẫn B để làm giàu bất chính. Điều này đã xảy ra tại trạm BOT Cai Lậy – Tiền Giang.

Thứ nhì là hốt thêm. Là sao? Nghĩa là trạm BOT đã thu đủ thời gian đã hoàn vốn và đủ lợi nhận như dự kiến, nhưng vì thấy nếu giữ trạm sẽ thu được rất nhiều mà dân không biết, nên doanh nghiệp thỏa thuận với chính quyền thu thêm để ăn chia. Như trạm thu phí Hầm đèo Ngang và Trạm Thu Phí An Sương.

Thứ 3 là, làm đường một nơi nhưng đặt BOT một nẻo. Nơi mà liên minh chính quyền và doanh nghiệp chọ đặt trạm BOT là nơi có lượng xe thật đông đúc để hốt thật nhiều tiền thay vì thu đúng tuyến ít tiền hơn. Tuyến Cao tốc Bắc Thăng Long – Nội Bài được xây dựng bằng BOT, trạm đặt tại đường này đã thu phí đến hết thời hạn. Thế nhưng vì lưu lượng xe quá lớn, chính quyền và doanh nghiệp không muốn nhả ra nên dùng nó tiếp tục thu phí cho 2 tuyến khác, đó là tuyến QL2 và đường tránh Thành Phố Vĩnh Yên Vĩnh Phúc.

Nhìn vào việc làm của chính quyền này, chúng ta thấy rất rõ sự bất chính của cái chính quyền CS tự xưng là “nhà nước của dân do dân và vì dân” này. Càng khốn nạn hơn, khi hôm nay, chính quyền này đã đem những người phản đối BOT bẩn ra tòa xét xử. Nếu xét cho đúng thì liên minh giữa chính quyền và doanh nghiệp sân sau đang phạm tội lừa đảo và chiếm đoạt tài sản nhân dân. Những người phản đối BOT bẩn chính là những người chống lại một hành động phạm pháp. Nói thẳng ra, họ là những người đã thi hành đúng chức năng của một công dân, sự phản đối của họ như là một hành động yêu cầu chính quyền và doanh nghiệp sân sau phải sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật. Nhưng trớ trêu thay, xứ “pháp quyền XHCN” này thì kẻ phạm pháp đã bắt và truy tố người sống đúng tinh thần thượng tôn pháp luật. Việt Nam khốn khổ là vậy đấy!

– Đỗ Ngà –

Tham Khảo:
https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-47465805

https://www.tienphong.vn/…/tram-thu-phi-vuot-thoi-han-tien-…

https://vantaitruonggiang.vn/tren-quoc-lo-1a-tu-bac-vao-nam…

https://nhadautu.vn/campuchia-da-bo-hoan-toan-tram-thu-phi-…

https://nld.com.vn/…/thong-tin-chinh-thuc-du-an-bot-an-suon…

Image may contain: one or more people and text