Những ‘món nợ’ của một tân Phó Đề Đốc

Những ‘món nợ’ của một tân Phó Đề Đốc

  Mạnh Kim

Bài báo của tác giả Tom McCarthy trên The Daily Oklahoman đề ngày 20-5-1975 với hình cậu thiếu niên Nguyễn Từ Huấn ở trang nhất có nhắc đến chi tiết cậu thiếu niên Từ Huấn có khả năng trở thành nghệ sĩ violin. Tuy nhiên, tên tuổi ông Huấn sau này được vinh danh không phải trên sân khấu giao hưởng. Ông khoác áo nhà binh. Con đường binh nghiệp đã giúp ông trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên đạt đến cấp bậc Phó Đề đốc Hải quân Hoa Kỳ…

 

Năm 1981, sáu năm sau khi đến Mỹ cùng hàng trăm người Việt Nam tỵ nạn khác sau ngày 30-4-1975, ông Nguyễn Từ Huấn tốt nghiệp Đại học Okahoma State với bằng cử nhân điện cơ. Không dừng lại, ông lấy tiếp các bằng thạc sĩ tại ba đại học: Đại học Southern Methodist, Đại học Purdue và Đại học Carnegie Mellon (hạng tối ưu) chuyên ngành kỹ thuật thông tin. Sau đó, ông làm việc cho một cơ quan thuộc Bộ Quốc phòng, thuộc bộ phận thiết kế các hệ thống điều khiển điện tử trên chiến đấu cơ.

Năm 1991, cuộc chiến Vùng Vịnh nổ ra. Ông Huấn đăng ký vào quân ngũ. Năm 1993, ông trở thành sĩ quan Hải quân trừ bị. Trong thời gian này, ông làm việc thêm ở Bộ Năng lượng. Với vị trí kỹ sư phụ trách dự án đặc biệt chuyên nghiên cứu kỹ thuật dẫn hai tia proton phóng với vận tốc gần bằng vận tốc ánh sáng sao cho chúng có thể chạm nhau (superconducting super collider), từ đó cung cấp các dữ liệu nhằm giúp hiểu thêm về hiện tượng Big Bang cũng như các hiện tượng khác trong vũ trụ, ông Huấn là một trong số rất ít người Việt có mặt trong nhóm nghiên cứu này. Từ Bộ Năng lượng, ông chuyển sang làm việc cho General Motors (GM), phụ trách thiết kế các hệ thống điện tử cho xe hơi. Tại đây, ông phát minh một số sáng chế mà hiện GM vẫn sử dụng…

Một trong những bằng sáng chế của ông Huấn. (Hình: Nguyễn Từ Huấn cung cấp) 

Năm 1993, internet chưa phát triển, cả nước Mỹ chỉ có khoảng 20 website. Tuy nhiên, ông Huấn đã nghĩ đến việc làm thế nào có thể sử dụng network để phục vụ quân đội và hỗ trợ tác chiến. Ý tưởng của ông được một đề đốc ủng hộ. Ông Huấn được mời vào Ngũ Giác Đài tường trình cho giới lãnh đạo Hải quân. Tiếng nói của anh thiếu úy Huấn trở nên lạc lõng giữa những hoài nghi. Cho đến thời điểm đó, rất ít người có thể hình dung cái gọi là “network warfare”. Không đầy 10 năm sau, khi nước Mỹ bước vào cuộc chiến Vùng Vịnh lần hai (2003), kỹ thuật chiến tranh không gian mạng đã trở thành một trong những yếu tố quyết định thắng bại. Cuộc chiến Vùng Vịnh lần hai cũng là thời điểm thiếu tá Huấn được đưa sang Afghanistan và Iraq, với vai trò sĩ quan chỉ huy đơn vị kỹ thuật giúp phá hủy các thiết bị kích nổ bom từ xa của khủng bố… “Một trong những thử thách khó nhất đối với tôi là phải đi một bước trước kẻ thù” – ông Huấn trả lời phóng viên Eric Schmitt trên New York Times số ra ngày 6-2-2006.

Thiếu tá Huấn (thứ hai, phải sang) trong những ngày làm việc tại Iraq. (Hình: Nguyễn Từ Huấn cung cấp)


“Cách đây 44 năm, tôi là một trong những người tỵ nạn, lòng lo lắng cho một tương lai bất định nhưng vẫn cảm thấy vô cùng biết ơn khi đến được đây. Những hình ảnh tôi còn nhớ rõ mồn một khi đặt chân đến Trại Asan ở đảo Guam này, giờ là công viên Asan Beach, là những thủy thủ và thủy quân lục chiến Mỹ phơi mình dưới cái nắng cháy da, dựng lều và lán thức ăn, phát nước uống và đồ ăn nóng, giúp đỡ và chăm sóc mọi người với thái độ tử tế và kính trọng… Những người lính đó đã mang lại cảm hứng cho tôi cống hiến cho Hải quân Mỹ đến tận hôm nay”… Phát biểu trên của Đại tá Nguyễn Từ Huấn trong dịp khánh thành tượng Lone Sailor tại Guam ngày 30-4-2019 đã cho thấy tại sao ông quyết tâm gia nhập và cống hiến cho quân đội (tượng đài Lone Sailor do chính ông Huấn khởi xướng với sự thực hiện của US Navy Memorial).

Đại tá Huấn trong lễ khánh thành tượng Lone Sailor, Guam, 30-4-2019 (The Guam Daily Post).


Ông có một sứ mạng khác trong lẽ sống của mình. Ông định hình cuộc đời ông bằng những định nghĩa khác với những đo lường về vật chất. Với ông, có nhiều cách để “trả nợ” nước Mỹ nhưng ông đã chọn binh nghiệp, vì quân đội mới là hình ảnh đại diện bảo vệ cho quốc gia nơi đã cưu mang những người tỵ nạn như ông, một quốc gia từng là ngọn hải đăng cho những giá trị nhân bản, về tự do, dân chủ và nhân quyền. “Món nợ” đối với nước Mỹ không phải là món nợ lớn nhất đối với ông Huấn. Có một món nợ khác chất chứa gánh nặng lương tri thậm chí nặng nề hơn. Nó có ý nghĩa lớn hơn cả. Nó ám ảnh ông như một lời thề mà ông nguyện phải làm, như một cách để báo hiếu cho cha ông – cố Đại tá Chỉ huy trưởng Trường thiết giáp VNCH Nguyễn Tuấn, như một cách để làm mẹ ông mỉm cười nơi chín suối, như một cách để “trả lời” cho một cuộc chiến tàn khốc từng làm điêu linh dân tộc mà toàn bộ gia đình ông là nạn nhân, để cuối cùng, cho thấy rằng, hòa bình có giá trị như thế nào và tại sao bằng mọi giá phải bảo vệ hòa bình.

Câu chuyện bi thương của ông đã được kể đi kể lại với rất nhiều tình tiết không có thực. Và khi thuật lại câu chuyện, một số nhân vật luôn được đẩy ra phía trước như thể họ là nhân vật chính. Cũng khó có thể tránh điều đó vì câu chuyện đã trở thành một phần của lịch sử cuộc chiến. Tuy nhiên, những thước phim chính xác đáng lý cần phải lột tả thời khắc kinh hoàng xảy đến với gia đình ông chứ không phải những gì xảy ra sau đó. Đó là hình ảnh kiên cường của bố và mẹ ông trước họng súng của đặc công Cộng Sản.

Hơn 50 năm trôi qua, ông Huấn chưa bao giờ quên những gì ông chứng kiến. Ông không thể quên tràng súng liên thanh điên cuồng nã vào bảy người trong gia đình mình – vào bố, vào mẹ, vào các người anh và cả đứa em út mà mẹ bế trên tay, khi họ đang bị bắt làm con tin, ngay trong những ngày mà hai bên đã thỏa thuận ngưng chiến. Ông không thể quên cảnh người anh thở hắt ra làn hơi cuối cùng và cảnh người em bị bắn thủng bụng ruột đổ ra ngoài. Ông không bao giờ có thể quên được cảnh mẹ ông, bị bỏ nằm đó đau đớn, chảy máu và rên xiết nhiều giờ cho đến chết. Ông cũng không thể quên cảnh đặc công cầm lưỡi lê đâm vào lon bia để uống, dọn đồ ra ăn, giữa những nạn nhân bị thương đang rên xiết và giữa những thi thể vừa bị thảm sát man rợ.

Gia đình cố Đại tá Nguyễn Tuấn (tất cả đều bị sát hại, trừ ông Nguyễn Từ Huấn-đứng giữa; ảnh chụp năm 1967). (Hình: Nguyễn Từ Huấn cung cấp)

Rồi có một đặc công chĩa súng vào đầu Huấn khi phát hiện đứa trẻ 9 tuổi duy nhất còn sót lại. Dưới ánh sáng hỏa châu từ bên ngoài, tay đặc công cộng sản đối diện ánh mắt không hề lộ chút sợ hãi của cậu bé Huấn. Một vết đạn, từ vụ thảm sát trước đó, trúng vào đầu khiến mặt mày Huấn bê bết máu. Có lẽ đó cũng là lý do khiến toán đặc công không buồn bận tâm ban cho Huấn “một phát đạn ân huệ”, bởi nghĩ rằng ông sẽ không thể nào sống nổi. Tuy nhiên, ông đã không chết.

Vài giờ của một thời khắc sáng mùng hai Tết Mậu thân 1968 đã trở thành cơn ác mộng dài lê thê đi theo suốt cuộc đời ông. Thay vì gục ngã, thay vì đầu hàng số phận khi đặt chân đến Mỹ với hoàn cảnh một thiếu niên tỵ nạn nghèo khó, ông Huấn đã chiến thắng tất cả thách thức và khó khăn, một cách ngạo nghễ. Nước mắt thương mẹ và nỗi đau nhớ cha cùng các anh em trong gia đình đã không làm ông ngã quỵ mà giúp ông mạnh mẽ đứng lên, bằng hình ảnh không phải là nạn nhân một cuộc chiến mà một mảnh đạn đến giờ vẫn còn lưu trong đầu. Ông đã trả được “món nợ” cho lương tri, cho lẽ làm người, cho công dưỡng dục của hai vị chú thím cưu mang nuôi nấng ông, và nhất là cho lẽ làm con đối với hai bậc sinh thành.

Tháng 10-2019 tới đây, lễ thăng chức Phó Đề đốc cho ông Nguyễn Từ Huấn sẽ được tổ chức tại Washington DC. Với kinh nghiệm cùng sự tận tụy, tân Phó Đề đốc Huấn còn sẽ đảm nhận một chức vụ mới: Tham mưu phó Bộ tư lệnh hải dương hệ thống Hải quân (Naval Sea Systems Command-NAVSEA), đặc trách an ninh mạng. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt lại có thêm một nhân vật đáng để tự hào. Ông đã trả hết nợ chưa? Chắc là chưa – ông nói. Làm thế nào tôi có thể yên tâm thản nhiên nhìn Trung Quốc đe dọa quê hương mình từng ngày từng giờ mà không chút xót xa lo nghĩ? – ông Huấn tâm sự. Ông còn ôm nặng một món nợ lớn khác: “nợ” mình là người Việt Nam.

Mạnh Kim
Nguồn : BBC

Chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít ở Đức là một 

Chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít ở Đức là một 

  • Nguyễn Tiến Trung

5-10-2019

Duyệt binh khoe vũ khí để răn đe Việt Nam

Cuối cùng thì lễ duyệt binh hoành tráng của Tập Cận Bình trước Quân Giải Phóng Nhân dân Trung Quốc đã lắng lại. Các loại vũ khí tối tân nhất đã được cộng sản Trung Quốc đưa ra cho người dân Trung Quốc và toàn thế giới chiêm ngưỡng: tên lửa hành trình tầm bắn xa nhất thế giới 15 nghìn km DF-41, đầu đạn siêu thanh DF-17 bay ở vận tốc gấp 5 lần vận tốc âm thanh…

Tất nhiên, thực tế các loại vũ khí này có thể sử dụng được hay không lại là một câu chuyện khác, khi cộng sản Trung Quốc nổi tiếng là những người sẵn sàng nói dối không biết ngượng miệng. Chẳng phải Tôn Tử đã dạy họ rằng, “binh bất yếm trá” đó ư?

Tại sao giới lãnh đạo Trung Quốc luôn tuyên bố là “hòa bình quật khởi” lại liên tục đầu tư vào quốc phòng và phát triển nhiều loại vũ khí mới như vậy? Chắc chắn họ phải đối phó với những mối đe dọa ghê gớm, hoặc họ phải có tham vọng gây chiến với các nước khác thì họ mới liên tục đầu tư vào vũ khí như vậy.

Hỏi cũng là trả lời. Những thứ vũ khí mà cộng sản Trung Quốc “khoe” ra ở trên để nhằm răn đe người dân những quốc gia dám chống lại chủ nghĩa bành trướng xâm lược của họ, trong đó có nhân dân Việt Nam. Nên nhớ là trước, trong và sau ngày 1/10, là ngày lễ kỉ niệm đảng Cộng sản chiếm toàn bộ Trung Quốc, các tàu của cộng sản Trung Quốc đã bốn lần xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam với khoảng 28 tàu. Nhà cầm quyền Việt Nam đã phản đối cộng sản Trung Quốc 40 lần qua các kênh ngoại giao từ ba tháng qua.

Duyệt binh cũng là để che giấu bất an

Thật ra, việc Tập Cận Bình cho duyệt binh lớn để khoe quân đội hùng mạnh như vậy có tác dụng tăng cường lòng tin yêu của dân vào đảng Cộng sản cầm quyền. Cuộc duyệt binh nhằm khiến người dân Trung Quốc tạm quên đi những khó khăn chồng chất trong nước, kiểu như đã có lãnh đạo Việt Nam từng phát biểu là nên cho dân xem pháo hoa để quên … đói nghèo.

Những khó khăn đó của đảng Cộng sản Trung Quốc là gì? Đó là dòng vốn lên tới 1,2 nghìn tỷ USD đã rời Trung Quốc trong thập niên vừa qua, những nhà đầu tư nước ngoài vỡ mộng vì bị chèn ép tại thị trường Trung Quốc, phát triển kinh tế chững lại, chiến tranh thương mại với Mỹ, chiến lược Vành đai – Con đường bị phủ bóng bởi quản trị kém và tham nhũng khiến người dân ở bất kì nơi nào có Trung Quốc đầu tư đều phản đối, từ châu Phi tới Việt Nam, người dân Hongkong nổi dậy đòi dân chủ, Đài Loan thách thức trực diện chủ nghĩa bành trướng của đảng Cộng sản, cả thế giới đề cao cảnh giác và cô lập cộng sản Trung Quốc, dân số Trung Quốc cũng đang già hóa nhanh chóng, ô nhiễm môi trường nặng nề, phân hóa giàu nghèo lớn…

Trước những khó khăn chồng chất đó, rất tự nhiên, nhà cầm quyền Trung Quốc sẽ tìm cách hướng sự chú ý của người dân ra bên ngoài, nhằm vào các “thế lực thù địch” như Việt Nam. Thậm chí một học giả người Mỹ David Archibal còn cho rằng, cộng sản Trung Quốc sẽ chọn Việt Nam là nơi gây chiến đầu tiên vì Việt Nam dễ “xơi” nhất. Một cuộc chiến tranh chớp nhoáng chiếm các đảo còn lại của Việt Nam ở Trường Sa sẽ là liều thuốc củng cố sự ủng hộ của người dân Trung Quốc với đảng Cộng sản Trung Quốc.

Trung Quốc Xã (Chinazi)

Người dân Hongkong không phải ngẫu nhiên nghĩ ra cụm từ “Chinazi” (diễn giải tiếng Việt là “Trung Quốc Xã”), vốn là từ ghép của China (Trung Quốc) và Nazi (Quốc xã). Chủ nghĩa Cộng sản hiện tại ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít của Hitler giống nhau một cách đáng kinh ngạc.

Thứ nhất, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều là biểu hiện của các chủ nghĩa cực đoan. Chủ nghĩa Cộng sản là chủ nghĩa tập thể bị cực đoan hóa. Chủ nghĩa Phát xít là chủ nghĩa quốc gia – dân tộc bị cực đoan hóa. Con người cá nhân bị vùi lấp trong những thứ nhân danh “tập thể”, “dân tộc”, “quốc gia”. Đó là những chủ nghĩa tước đoạt tự do cá nhân của con người, biến con người thành nô lệ.

Thứ hai, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều dựng lên các “thế lực thù địch” để hướng sự căm thù của người dân vào các đối tượng bên ngoài. Chủ nghĩa Cộng sản thời đầu thì nhắm vào giai cấp thượng lưu, trung lưu, còn bây giờ thì nhắm vào các quốc gia khác như Trung Quốc đang tìm cách xâm chiếm Việt Nam, Philippines, Malaysia. Giống hệt như thế là chủ nghĩa Phát xít vì nó nhắm vào các dân tộc khác khi cho chủng tộc Đức là thượng đẳng, và phải tiêu diệt người Do Thái.

Thứ ba, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều đặt một đảng, một lãnh tụ lên trên tất cả, lên trên cả đất nước. Chủ nghĩa Cộng sản ở Trung Quốc hiện tại đặt đảng Cộng sản lên trên tất cả, cai trị không cần pháp luật, không cần lá phiếu của người dân, buộc người dân sùng bái cá nhân Tập Cận Bình, bắt dân học tập “tư tưởng Tập Cận Bình”. Còn chủ nghĩa Phát xít tại Đức cũng đặt đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa (gọi tắt là đảng Quốc Xã – Nazi) lên trên tất cả, bắt người dân sùng bái Hitler.

Thứ tư, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít thành công được ở Trung Quốc và Đức là nhờ lợi dụng sự giận dữ của người dân khi bị nước ngoài sỉ nhục. Trung Quốc bị nước ngoài như Anh, Mỹ, Nhật, Nga,… sỉ nhục một trăm năm (bách niên quốc sỉ), còn Đức bị sỉ nhục vì thua thế chiến thứ 2. Không ngạc nhiên khi Hitler và Tập Cận Bình đều ưa thích các cuộc diễu binh lớn.

Chính bài học lịch sử từ Đức đã đưa đến nhận định rằng, lịch sử sẽ lặp lại với cộng sản Trung Quốc khi họ sẽ quyết định gây chiến để vuốt ve tự ái dân tộc, và đối tượng đầu tiên dễ thắng nhất chính là Việt Nam, một quốc gia không có đồng minh, có rất ít hoặc thậm chí không có vũ khí hiện đại, chứ đừng nói tới vũ khí hạt nhân để răn đe. Thanh niên và người dân Việt Nam cần nhìn thẳng vào khả năng này, nhất là những người đang ở nơi tuyến đầu là bộ đội ở biên giới phía Bắc và các chiến sĩ hải quân ở Trường Sa.

Trở ngại của đảng Cộng sản Việt Nam

Dù vậy, người Việt Nam không nên sợ hãi mà phải sẵn sàng đương đầu với thách thức mang tên Cộng sản Trung Quốc. Đảng Cộng sản Việt Nam cần nhận thức rõ giới hạn của chế độ độc đảng. Toàn dân Việt Nam bây giờ sẽ không đoàn kết chống ngoại xâm xung quanh đảng cầm quyền nữa vì rất nhiều lý do như tham nhũng, cướp đất, ô nhiễm, bất công xã hội rộng khắp. Dân không thể tin vào sự lãnh đạo của đảng Cộng sản với việc cựu bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh e ngại “xu thế ghét Trung Quốc” của người Việt.

Việc đưa hình ảnh lãnh tụ đã mất như Hồ Chí Minh lên để làm tính chính danh cho chế độ không hề có tác dụng hoặc có tác dụng rất ít với đa số người dân sinh sau năm 1975… Bản thân rất nhiều cựu chiến binh cộng sản đã rời bỏ đảng Cộng sản và tham gia vào phong trào dân chủ. Còn chế độ hiện tại thì luôn trong tình trạng “ngân sách như dòng sông đã cạn” thì lấy đâu ra tiền mà mua vũ khí chống ngoại xâm.

Đảng cộng sản Việt Nam phải làm gì?

Do đó, việc quan trọng nhất mà các lãnh đạo cộng sản phải làm ở trong nước là dân chủ hóa. Chỉ có dân chủ hóa thì dân mới ủng hộ chính phủ và quốc hội do dân bầu ra một cách thực chất. Chỉ có dân chủ hóa thì dân mới đoàn kết xung quanh việc tôn trọng một bản hiến pháp dân chủ, chuẩn mực. Chỉ có dân chủ hóa và có nhà nước pháp quyền thì cộng đồng quốc tế dân chủ, văn minh mới tin tưởng và sẵn sàng giúp đỡ, ủng hộ Việt Nam vì đã có cùng hệ giá trị với họ.

Còn ở ngoài nước, cũng không có cách nào khác là nhà cầm quyền phải nhanh chóng tham gia vào một liên minh kinh tế – quân sự đứng đầu bởi Mỹ và theo sau là các nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc,… để tạo thế ỷ dốc, sẵn sàng hỗ trợ nhau trước bất kỳ đe dọa nào từ cộng sản Trung Quốc.

Còn người dân phải làm gì?

Còn về phía người dân, chúng ta không thể ngồi yên thụ động. Bước đầu tiên là mỗi một công dân cần phải lên tiếng phản đối Cộng sản Trung Quốc xâm lược Việt Nam, phản đối chủ nghĩa Cộng sản ở Trung Quốc và Bắc Hàn đang đe dọa hòa bình, ổn định ở châu Á, phản đối Cộng sản Trung Quốc tìm cách thủ tiêu tự do chính trị của nhân dân Hongkong, đàn áp người Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, tìm cách xâm lược Đài Loan,…

Hình ảnh nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc cai trị hà khắc, đàn áp các dân tộc đó chính là hình ảnh Việt Nam trong tương lai nếu người dân Việt Nam không cảnh giác và phản đối ngay từ bây giờ.

Cuộc sống trong ngôi nhà bề rộng một mét

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.
Cuộc sống trong ngôi nhà bề rộng một mét

By Tạp Chí Hoa Kỳ – 3 October, 2019

Men theo lối đi trong nhà chỉ vừa một người, đồ đạc xếp kín dọc tường, ông Tôn bước lên lầu rón rén vì sợ “nhà sập”.

Căn nhà rộng một mét, dài 7,5 mét này là nơi sinh sống của ông Nguyễn Văn Tôn, 82 tuổi, và bà Trịnh Thị Y, 74 tuổi, nằm trong hẻm ở đường Vĩnh Viễn, phường 4, quận 10, TP HCM. Ông bà đã sống ở đây gần 50 năm.

Thủa đó, ông Tôn từ Long An lên Sài Gòn đi làm thợ hồ, ở nhờ gia đình người dì. Dì mất, ông xin miếng đất kế bên dựng nhà. “Nhà nhỏ nhưng được phường hỗ trợ làm sổ đỏ đứng tên tui, có số nhà, đồng hồ điện nước hẳn hoi”, ông Tôn khoe. Tận dụng tường 2 bên của nhà hàng xóm, ông lót nền, dựng chồng lên 3 tầng với một cái gác lửng.

9 giờ mỗi sáng, vợ chồng họ nhóm bếp luộc trứng vịt lộn bán trong hẻm, như đã làm 15 năm nay. Mỗi ngày bán khoảng 20 – 25 quả, chủ yếu là khách quen. Diện tích trước nhà chỉ để vừa cái bếp than nhỏ luộc trứng và một người ngồi canh bếp.

Càng vào sâu nhà càng tối. Ông bà phải bật điện cả ngày lẫn đêm. Một góc nhỏ cuối căn nhà vừa là khu vệ sinh, vừa là nơi rửa chén, thay đồ.

Dẫn lên 2 tầng trên và gác lửng là những cái thang cũ kỹ, nhỏ hẹp và dựng đứng.

Để đỡ đau chân và trơn trượt mỗi lần lên xuống, ông Tôn dùng vải bọc ngoài những thanh thang.

Lên mỗi tầng, mọi người không dám bước mạnh, bởi sàn được lắp từ các tấm gỗ và sắt, có chỗ hỏng phải ráp lại bằng băng dính.

Góc ông Tôn ngủ ở tầng 3, với ngổn ngang đồ đạc xung quanh. Vợ chồng ông có 2 người con, một người đã mất từ nhỏ. Cùng sống trong căn nhà này có người con gái năm nay 53 tuổi của ông bà và một cháu nội 12 tuổi của người con gái này. Người con gái đi làm phụ bếp ở quán cơm gần nhà.

Mỗi lần xem tivi, ông Tôn đều phải đứng, ghé sát vào màn hình, phần vì nhà chật, phần vì hơn nửa năm nay ông bắt đầu lãng tai, phải bật lớn và đứng gần mới nghe được. Chưa bao giờ ông bà đón khách vào nhà chơi. “Nhà tui đi còn phải xoay dọc người lại, chỗ đâu mà ngồi. Có ai lại nhà chơi, tui cho ra hẻm ngồi hết”, ông Tôn cười.

Ở bức tường nhà hàng xóm gần đó, ông bà xin để nhờ cái bàn và mấy cái ghế, là nơi khách ngồi ăn trứng, cũng là nơi ông bà ngồi chơi cả ngày, để tránh phải ngồi trong nhà. Ông Vương Vĩnh Phú, cán bộ giảm nghèo phường 4, quận 10 cho biết: “Nhà ông Tôn có bề rộng nhỏ nhất trong địa bàn phường. Gia đình ông ấy thuộc diện hộ nghèo. Họ sống nhờ vào khoản lương hưu của bà Y trước là hộ lý tại một bệnh viện quận 5 và thu nhập từ việc bán hột vịt lộn trước nhà”.

2 giờ chiều, họ bán được hơn 20 trứng thì trời mưa lớn. Bà dập bớt than, dẹp bàn vào góc, nói với ông: “Hôm nay mùng 2 rồi ông chở tui đi lãnh tiền hưu”. Ông Tôn thay đồ, dắt chiếc xe đạp điện trong nhà ra lau bụi, chờ vợ đội nón rồi lên xe chở đi. Đằng sau, cửa nhà vẫn mở toang.

“Mở ra đóng vô chi nhiều lần cho mệt, nhà tui nhìn vào thấy ghê có cái gì quý đâu mà sợ mất”, ông Tôn nói.

Mộng Diệp.

Image may contain: outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: one or more people, drink and indoor
No photo description available.
No photo description available.

LUẬT CẤM ĐEO MẶT NẠ-KHẨU TRANG ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯỢC BAN HÀNH

Image may contain: one or more people
No photo description available.
Lu Thi Tuong Uyen

BREAKING NEWS!

LUẬT CẤM ĐEO MẶT NẠ-KHẨU TRANG ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯỢC BAN HÀNH

Vào chiều ngày thứ Sáu, 4 tháng 10 năm 2019 nhà cầm quyền Hồng Kông chính thức ban hành luật khẩn cấp, cấm đeo mặt nạ tại các cuộc biểu tình.

Chính phủ Hồng Kông đã viện dẫn Pháp lệnh Quy định khẩn cấp (ERO)* để thực thi luật này nhằm khống chế các cuộc biểu tình.

Luật sẽ cấm người biểu tình che mặt toàn bộ hoặc một phần và vẽ mặt ngụy trang. Bất cứ ai đeo mặt nạ, vẽ mặt đều có thể bị kết án một năm tù và phạt 25.000 đô la Hồng Kông.

Bất kỳ ai không tuân theo lệnh cảnh sát gỡ mặt nạ, tẩy mặt, sẽ bị kết án 6 tháng tù giam và bị phạt 10.000 đô la Hồng Kông.

Luật cấm đeo mặt nạ sẽ có hiệu lực bắt đầu từ khuya thứ Sáu/sáng thứ Bảy, 5 tháng 10 2019 lúc 00:00 giờ Hồng Kông.

*
KHI CỘNG SẢN KÊU GỌI ĐÀM PHÁN LÀ HỌ ĐANG CHUẨN BỊ TẤN CÔNG!

Một chiến thuật bất di bất dịch của cộng sản là một khi họ tuyên bố muốn đàm phán là họ đã vạch âm mưu tấn công.

Chương trình đàm phán của bà Lam chưa kết thúc thì cảnh sát đã được phép bắn đạn thật vào người biểu tình vào ngày 01-10. Và hôm nay việc cho ra đời luật chống mặt nạ là một hình thức kết liễu quyền tự do của người Hồng Kông.

Điều này cho ta thấy việc kiên trì biểu tình trong suốt 4 tháng vừa qua là một hành động rất chính đáng.

Thay vì đáp ứng nguyện vọng khát khao tự do của người dân để ổn định tình hình, chính phủ lại biểu dương quyền lực bằng súng đạn và bằng luật pháp khắt khe.

*
MỘT CUỐI TUẦN QUYẾT TỬ

Như vậy người Hồng Kông chỉ còn cuối tuần này để biểu tình có mặt nạ.

Ngày 1 tháng 10 Quốc Khánh-Quốc Tang, với phát súng đầu tiến bắn thẳng vào ngực một học sinh 18 tuổi, cơn sóng phẫn nộ dư luận đã được khơi dậy. Thế giới lên án hành động phi nhân, Hồng Kông hàng ngày biểu tình phản đối.

Thiếu mặt nạ người biểu tình sẽ không còn biện pháp hữu hiệu để chống hơi cay và sẽ bị nhận diện. Người Hồng Kông sẽ phản ứng ra sao khi quyền tự do bị siết chặt?

Mặt Trận Nhân quyền Dân Sự, một liên minh gồm 50 tổ chức phi chính phủ, là ban tổ chức các cuộc tuần hành với hàng triệu người tham gia, cho biết ERO là một đạo luật hà khắc nhất từ thời thuộc địa.

PHẢN KHÁNG HÔM NAY HAY VĨNH VIỄN CÚI ĐẦU?!

Khi một chính quyền không biết lắng nghe tiếng nói của hàng triệu người dân, trong mọi tầng lớp của xã hội, khi một chính quyền chỉ biết dùng bạo lực và xảo thuật chính trị để cai trị, thì chính quyền đó xứng đáng bị người dân lật đổ. Nếu không đứng lên phản kháng luật này hôm nay, người dân Hồng Kông sẽ vĩnh viễn cúi đầu trước độc tài!

Lữ Thị Tường Uyên
Thứ Sáu, 04-10-2019

Tóm tắt, tham khảo, lượt dịch và hình ảnh từ: HKFP
http://tinyurl.com/y5rvg9xd

#HongKongProtests
#HongKongBieuTinh
#5DemandsNot1less

* ERO là một đạo luật thời thuộc địa, ban cho người Trưởng đặc khu quyền lực vô hạn trong trường hợp khẩn cấp hoặc nguy hiểm công cộng. ERO, được giới thiệu vào năm 1922, đã không được sử dụng kể từ các cuộc bạo loạn cánh tả năm 1967.

Báo Ấn Độ: Trung Quốc điều thêm 28 tàu vào vùng biển Việt Nam

About this website

RFA.ORG
Trang tin Hindustan Times của Ấn Độ hôm 2/10 trích lời đại sứ Phạm Sanh Châu cho biết vào ngày 30/9 vừa qua, Trung Quốc đã đưa thêm 28 tàu vào vùng biển Việt Nam bất chấp hơn 40 lần phản đối của Việt Nam tới phía Trung Quốc từ lần tàu …

Carrie Lam đang khiến mọi việc tồi tệ hơn.

Image may contain: one or more people and crowd
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Trần Bang

Carrie Lam đang khiến mọi việc tồi tệ hơn.

Ngay sau quyết định cấm mang mặt nạ biểu tình, lòng dân Hongkong phẫn hận. Hiệp hội xe bus block đường, hàng ngàn nhân viên tự động bỏ nhiệm sở, ùa xuống đường biểu tình.

Hai ngày cuối tuần này dự là sẽ vô cùng máu lửa, dự đoán sẽ là ĐẠI BIỂU TÌNH

Lượng người đổ về trung tâm ngày càng đông. Các trạm xe bus Pok Fu Lam, Nguyen Lãng đang đông nghìn nghịt.

(to be continued)

Nguồn: Phong Trào Dù Vàng Hồng Kông
.

BUỒN CẢNH NGƯỜI VIỆT RA NƯỚC NGOÀI.

Lê Vi

BUỒN CẢNH NGƯỜI VIỆT RA NƯỚC NGOÀI.

1. Đến phi trường Singapore, làm thủ tục nhập cảnh, các bạn nữ bị săm soi, hỏi han đủ điều, bị đưa vô phòng an ninh cách ly để thẩm vấn, thậm chí sau đó bị trục xuất về nước.

2. Đến phi trường nước Đức, làm thủ tục nhập cảnh, xuất trình cuốn passport bìa xanh chữ vàng “socialist republic…”, lập tức sẽ được hỏi “Đến nước Đức làm gì?”, “Ở bao lâu? Khi nào về?”, “Mang theo bao nhiêu tiền?”…

3. Đi du lịch Thái Lan, vô nhà hàng buffet ăn trưa thì đập ngay vào mắt là bảng thông báo chỉ viết bằng tiếng Việt: “Xin vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cảm ơn.”

4. Đi du học Nhật Bản, bạn thấy những tờ giấy thông báo dán trên xe bus “Không được vứt rác, hút thuốc bừa bãi trên xe bus”, những tờ giấy cảnh báo dán khắp các siêu thị, shop bán hàng “Ăn cắp là pham tội… Camera đang hoạt động”. Tất cả viết bằng hai thứ tiếng Nhật, Việt.

5. Đi du lịch Hàn Quốc, thỉnh thoảng bạn đọc được cảnh báo bằng song ngữ Hàn-Việt “Không xả rác bừa bãi….. Nếu không sẽ bị phạt tiền.. Phạt tiền dưới 1 triệu won”.

6. Đi lao động Đài Loan, bạn bắt gặp những cảnh báo răn đe tội ăn cắp vặt bằng song ngữ Trung-Việt ở khắp nơi.

7. Ngồi trong một quán cafe lãng mạn ở Rome (Ý), trong không gian ngập tràn ánh nến và những tiếng nói cười thì thầm, bỗng nghe rú lên tiếng cười hoang dại từ bàn bên vọng lại: “Ối giời ơi! Thế á? Cái Hà nó khoe mua cái túi này ở Milan những 5 nghìn đô cơ đấy!”

8. Đang xếp hàng mua vé vào tham quan bảo tàng Louvre (Paris, Pháp), bỗng một cô gái châu Á tóc đen chen vào trước bạn, nở một nụ cười cầu tài: “Em đang vội. Merci bố ku “.

9. Lang thang trên đường phố Barcelona (Tây Ban Nha), thả hồn theo buổi hoàng hôn nắng nhẹ, mơ màng theo các cô gái tóc vàng gợi cảm, bỗng nghe đâu đây “một câu hò Nghệ Tĩnh”: “Đ*t mẹ! Con nhỏ đang dắt chó đó, vú to vãi luôn mày ạ!”

10. Đi đã rồi, về đến phi trường Tân Sơn Nhất, làm thủ tục nhập cảnh, anh hải quan cứ cầm cái passport đưa lên đưa xuống, lật qua lật lại, hỏi vặn vẹo đến hơn 10 phút “Đi đâu về?”, “Đi làm gì?”… Đến lúc lấy hành lý thì bị bẻ khóa, rạch ngăn kéo…

(ST)

TRUNG CỘNG CHO NỔ TUNG TƯỢNG PHẬT QUAN ÂM CAO NHẤT THẾ GIỚI.

Nguyễn Đình Ngọc and Phuc Dinh shared a post.
Image may contain: 1 person, sky, mountain, outdoor and nature
Image may contain: 1 person, plant and outdoor
Image may contain: outdoor
Phuong Julia

TRUNG CỘNG CHO NỔ TUNG TƯỢNG PHẬT QUAN ÂM CAO NHẤT THẾ GIỚI.

Bức tượng vị Phật có tên Tích Thủy Quan Âm, cao 57,9 m, tượng được tạc dựng trên vách núi, hậu điện chùa Hoàng An, thuộc huyện Bình San, thành phố Thạch Gia Trang, Hà Bắc, Trung cộng. Ngoài việc là một địa điểm cho du khách tới tham quan, cầu nguyện, người dân khu vực này cũng thường xuyên tới đây bái Phật. Chùa Hoàng An cũng là một trong những danh lam thắng cảnh của Trung cộng, và là địa điểm bảo vệ văn vật trọng điểm của tỉnh Hà Bắc.
Theo tạp chí Tự do Tôn giáo Bitter Winter, vào ngày 2/2 năm nay, các quan chức chính quyền địa phương đã dùng mìn cho nổ tung phần đầu của tượng, hành vi này được các cư dân mạng Trung cộng đại lục ví như là hành vi của “Nhà nước Hồi giáo ISIS”. Cho đến nay, đây là tượng Phật Quan Âm bằng đá cao nhất thế giới được điêu khắc trên vách núi.

Vài ngày sau khi phá dỡ, sợ người dân sẽ phục dựng lại tượng Phật, các quan chức địa phương đã ra lệnh nổ tung hoàn toàn phần thân còn lại của tượng Tích Thuỷ Quan Âm.

Tờ Bitter Winter trích dẫn nguồn tin thân cận, lệnh phá huỷ tượng Phật là do Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung cộng (ĐCSTC) ban hành với lý do: “Bây giờ số lượng người tín ngưỡng tôn giáo quá nhiều, tất cả các nơi trên toàn quốc đều đang cấm chỉ mọi người cúng bái tượng Phật”.

Bức tượng Tính Thủy Quan Âm sau khi bị chính quyền Trung cộng dùng mìn ‘thổi bay’ phần đầu.

Vào ngày 30/1/2019, hơn 20 quan chức chính quyền tỉnh, thành phố, quận và nhân viên an ninh công cộng đã xông vào danh lam thắng cảnh chùa Hoàng An, lệnh cấm giới nghiêm toàn bộ tôn giáo của địa phương, cấm người dân vào chùa. Chính quyền đã đe dọa những ai lên tiếng can thiệp và chống lại việc phá hủy tượng Phật.

Cũng theo bài báo của Bitter Winter, một công nhân giấu tên – người đã tham gia vào vụ việc phá tượng, cho biết, rằng kế hoạch nổ mìn tượng Phật đã được lên kế hoạch bởi các chuyên gia, và tới hiện trường tham dự “phá tượng” có các quan chức chính quyền tỉnh, thành phố, quận, huyện.

Một người dân địa phương cho biết, phải mất gần 5 năm mới điêu khắc xong bức tượng, bức tượng trị giá khoảng 17 triệu nhân dân tệ (gần 59 tỷ đồng). Sau khi hoàn thành tượng Phật, nơi đây đã thu hút rất nhiều lượt khách du lịch đến thăm và thờ cúng, thể hiện lòng kính trọng Thần Phật của người dân.

Cũng theo người dân này: “Mọi người đều bái Phật, nói Phật Tổ tốt, không nói rằng ĐCSTC tốt, ĐCSTC có vui trong lòng không?”, và rằng: “Không tin tưởng ĐCSTC, ĐCSTC liền cho nổ tung tượng Phật”.

Bức tượng vị Phật có tên Tích Thủy Quán Âm khi bị phá hủy phần đầu. Sau đó chính quyền Trung cộng cho hủy nốt phần thân của bức tượng.

  • Rồi Tập Cận Bình & đồng bọn sẽ chuốc lấy hậu quả kinh hoàng chưa từng được biết đến!