Tàn dư xô viết (Phần 1)

Báo Tiếng Dân

Nguyễn Thọ

13-4-2023

Đại giáo chủ chính thống giáo Nga Kirill và Vladimir Putin. Nguồn: DW

Người Nga theo đạo chính thống (Orthodox), thờ chúa Jesus nên ngày 16.4 tới đây cũng kỷ niệm ngày chúa phục sinh (theo lịch Sa hoàng cũ). Thời còn Liên Xô, nhà nước không thích cho dân đi đạo nên người ta nghĩ ra đủ các ngày kỷ niệm trong tháng 4 để hướng xã hội vào các ngày lễ đó.

Nào là ngày “Du hành Vũ trụ”, “Ngày truyền thống Công An”, “Ngày thành lập Công Đoàn”, “Ngày danh dự quân nhân” rồi còn ngày sinh Lenin nữa chứ. Ngày du hành vũ trụ còn có các loại bánh kẹo quốc doanh có in hình phi công Gagarin đẹp trai đang tủm tỉm cười. TV phát các chương trình nhảy múa ca nhạc liên miên. Nhưng dân chúng không quan tâm đến những buổi hòa nhạc bất tận đó. Họ tìm đến các nhà thờ, thắp nến, làm bánh lễ phục sinh và tưởng nhớ thánh Jesus, dù ông không xuống trái đất bằng tàu vũ trụ.

Thời đó nhà nước và giáo hội nhìn nhau bằng cặp mắt ác cảm.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, nhà nước Nga thay đổi thái độ với đạo chính thống. Bỗng nhiên các vị cựu đảng viên cộng sản rồi cả tân cộng sản, các nhà tư tưởng quốc gia, các vị từ tổng thống đến thủ tướng đều đi nhà thờ, thắp nến và cầu nguyện. Họ nhìn chúa bằng nét mặt buồn buồn, cứ như là họ đang sám hối vì từng lầm lỡ đóng đinh chúa lên thánh giá.

Chuẩn tướng Gert Gawellek, người từng tốt nghiệp học viện quân sự Frunze của Liên Xô, nay là chuyên gia phân tích tình hình chiến sự cho bộ quốc phòng Đức. Nguồn NZZ

Ngày nay nhà thờ và nhà nước lại thống nhất trong mọi việc. Đây không phải là sự thay đổi về quan hệ giữa nhà nước và giáo hội, mà là sự kế thừa một di sản xô-viết: sự tráo trở và độc ác.

Tráo trở vì nhà nước giả vờ yêu giáo hội để lấy lòng dân và giáo hội cũng làm như vậy. Độc ác khi mà giáo hội và nhà nước cùng hùa nhau xua quân sang bắn giết nhân dân Ukraine cùng chính thống giáo. Trong dịp lễ chúa giáng sinh vừa qua quân đội Nga không ngừng bắn, vẫn ném bom, phóng hỏa tiễn tàn sát người Ukraine, trong khi các cha kéo ra trận địa ban phước lành cho các pháo thủ. Trong ngày chúa phục sinh tới đây sự ác độc nấp danh chúa này sẽ tiếp tục xảy ra.

Chuẩn tướng quân đội Đức Gert Gawellek cũng đánh giá về di sản xô-viết như vậy.

Nữ binh sỹ Nga. Nhiều người trong số họ là nạn nhân của xâm hại tình dục trong quân đội. Nguồn: Tagesspiegel

Năm 1987, viên sỹ quan Đông Đức này được cử sang Học viên quân sự Frunze ở Moskva để đào tạo thành lực lượng kế cận. Học viện này mang tên vị nguyên soái khét tiếng trong cuộc nội chiến Nga (1917-1922). Frunze là lò đào tạo ra các tướng lĩnh cao cấp của Hồng quân Liên Xô và quân đội các nước XHCN. Đây không phải là trường võ bị bình thường, mà là nơi nghiên cứu và đào tạo về chiến lược và học thuyết quân sự. Đáng kể nhất trong số học viên là nguyên soái Georgie Schukow, anh hùng của đại chiến thế giới 2, người đã khiến binh sỹ dưới quyền khiếp sợ khi ông ra lệnh cho hàng chục ngàn quân phải vượt qua bãi mìn của Đức trong trận chiếm cao điểm Seelower để vào Berlin. “Nhất tướng công thành vạn cốt khô” chính là đây. [1]

Chàng thanh niên Đức Gert Gawellek với truyền thống võ quan Phổ và lý lịch đảng đỏ chót rất vinh dự được vào Frunze. Trong số 4.800 sỹ quan Đông Đức được đào tạo ở Liên Xô, chỉ ai ưu tú nhất mới được vào học viện này. Giáo viên là các tướng lĩnh đã dày dạn khói súng từ chiến tranh Triều Tiên và sau này là từ Afghanistan trở về. Khi đó Gert coi các lý thuyết về “Bão lửa” của Liên Xô là ưu việt, sẽ nhận chìm các sư đoàn NATO thù địch.

Năm 1990 Gert tốt nghiệp với tấm bằng đỏ mà từ nó, anh có thể lên đến cấp tướng ở quê nhà. Anh về Berlin vào lúc nhà nước XHCN đang bị xóa bỏ cùng bức tường. Quân đội Nhân dân Quốc gia CHDC Đức (NVA) đang chuẩn bị sát nhập vào quân đội Tây Đức (Bundeswehr), thành viên của kẻ thù NATO. Vốn gắn bó với binh nghiệp nên Gert lo sợ sẽ bị đào thải. Nhưng anh tiếp tục được ở lại quân đội. Nước Đức thống nhất cần kiến thức và sự chuyên nghiệp ở anh chứ không cần lý lịch. Gert Gawellek không phải là sỹ quan cấp tướng duy nhất của Bundeswehr xuất thân từ quân đội cộng sản.

Năm 2001 Gert là sỹ quanh Đức lứa đầu tiên sang chiến đấu ở Afghanistan. Về nước anh từng chỉ huy các lữ đoàn tinh nhuệ, từng là sỹ quan quân báo chuyên phân tích tình hình trong bộ tổng tham mưu. Năm 2015 anh được tiến cử làm tùy viên quân sự Đức tai Nga. Nhưng tình báo Nga biết lý lịch của anh nên từ chối. Năm 2022 anh về hưu với hàm chuẩn tướng. Chiến tranh Ukraine xảy ra, chính phủ mời anh làm chuyên gia cao cấp để phân tích tình hình chiến sự ở mặt trận. Giờ đây, viên sỹ quan văn võ toàn tài, biết tiếng Nga và hiểu quân đội Nga như lòng bàn tay hàng ngày vào mạng lấy tin, xem hình ảnh để đưa ra các nhận định.

Chứng kiến những hình ảnh lính Nga chặt đầu, chặt tay, cắt tiết hoặc thiến sống tù binh Ukraine anh bỗng nhận thấy sự nhẹ dạ trước kia của mình. Hồi học ở Frunze, anh chỉ hơi lạnh gáy khi thấy người Nga rất sùng bạo lực, hở tý là đánh nhau, là rút dao. Giờ anh hiểu ra đó là tiềm năng ẩn chứa trong xã hội lâu nay.

Những sự thật anh thu thập được từ chiến trường: Bất chấp sinh mạng lính, cách đối xử tàn tệ với cấp dưới, cách sử dụng vô tội vạ phi, pháo, bom, mìn, xe tăng, kể cả các loại vũ khí “bẩn” như bom bi, bom phốt pho, bom khí, khiến anh kết luận chiến thuật của Nga là “Lấy thịt đè người”. Anh nói: Bộ Binh Nga về thực chất chỉ là pháo và xe tăng.

Không chỉ Gert nhìn ra các dấu ấn văn hóa xô, lối sống xô viết trong quân đội Nga hiện nay. Tình báo Anh có một báo cáo riêng về nạn nghiện rượu trong quân đội Nga [2]. Trong số gần 170.000 binh lính bị chết và bị thương ở mặt trận, một tỷ lệ không nhỏ là do con ma men. Bên cạnh việc làm mất đi sức chiến đấu của quân đội, nó còn tạo ra vô số sự cố về chỉ huy, thậm chí bắn nhầm vào quân mình. Đã có những binh sỹ chết vì cảm lạnh trong chiến hào sau khi say rượu.

Câu chuyện của Margarita, một nữ y tá Nga đang loan tải trên mạng [3] chỉ nói lên phần nhọn của tảng băng về nạn bạo hành trong quân đội Nga nói chung và nạn xâm hại tình dục đối với nữ binh sỹ nói riêng. Theo Margarita thì ¼ số nữ quân nhân bị ép uổng về tình dục và chỉ số ít trong họ dám nói ra điều này.

Còn việc binh sỹ nam bi đánh đập, hành hạ, thậm chí bị bắn chết nếu không tuân lệnh là điều cơm bữa. Con số lính Nga bị thương, bị chết bỏ lại trên mặt trận có thể lên đến hàng ngàn. Một phụ nữ Nga ở Kherson kể lại rằng: Một buổi tối tháng bảy 2022 chị phát hiện ra mùi hôi thối nồng nặc quyện với mùi lốp xe cháy. Thì ra quân Nga đang xếp xác của binh sỹ xen vào các lớp lốp cao su rồi đổ xăng đốt.

Nghiện rượu là một vấn nạn lớn trong quân đội Nga từ một trăm năm qua. Nguồn: Moiarussia

Nhận ra bản chất man rợ ở đó, người phụ nữ chất phác nói ngay: Khi chúng đốt xác lính của chúng, tôi hiểu ngay là chúng sẽ thua cuộc chiến này! [4]

Hình ảnh của quân đội Nga hiện nay bên cạnh những cơn bão lửa bằng bom và pháo binh hủy diệt, là một bộ máy nghiền thịt không biết tiếc sinh mạng, là một đội quân kém về tổ chức, lạc hậu về tác chiến, tha hóa về đạo đức và bệ rạc về kỷ luật.

Với cái gánh nặng xô viết đó trên lưng, Nga không thể thắng được cuộc chiến ở Ukraine.

Nga muốn thôn tính Ukraine vì nghĩ đây là mắt xích yếu nhất trong vành đai các nước lân bang đang ngả theo phương tây. Các nước Baltic và Bắc Âu tuy nhỏ nhưng có cái vỏ cứng là truyền thống văn hóa và nền dân chủ lâu đời. Cuộc chiến tranh Phần-Lan 1939-1941 và sức kháng cự liên tục của người dân Estonia, Latvia, Lithuania (Litva) trong suốt thời kỳ Liên Xô chiếm đóng đã để lại ấn tượng. Trong khi đó việc thôn tính Crimea năm 2014 không tốn một viên đạn, rồi việc mau chóng chiếm đóng một phần vùng Donbas khiến Putin mơ đến một cuộc hành quân với thế chẻ tre.

Nhưng không ngờ chỉ 8 năm sau, Ukraine đã thay đổi và bỗng trở thành kẻ khắc tinh của Nga.

(Còn tiếp)

Dân chủ cho Việt Nam: Khó khăn và hy vọng

Báo Tiếng Dân

Trần Trung Đạo

13-4-2023

(Để nhớ ngày Nguyễn Lân Thắng bị kết án 6 năm tù 2 năm quản chế).

Khi cuộc cách mạng mang tính dây chuyền bùng nổ tại các nước Bắc Phi trong Mùa Xuân Á Rập (Arab Spring) hay Cách Mạng Hoa Lài (Jasmine Revolution) 2011, nhiều người Việt hy vọng một cuộc cách mạng tương tự sẽ bùng nổ ở Việt Nam.

Thật ra, cuộc vận động cách mạng dân chủ Việt Nam khác và khó khăn hơn nhiều so với cuộc vận động đã diễn ra tại Bắc Phi.

Điều kiện ra đời và tồn tại của chế độ độc tài CS tại Việt Nam không giống các chế độ độc tài cá nhân như Muammar Gaddafi tại Lybia, Ḥosnī Mubārak tại Ai Cập hay Ben Ali của Tunisia và cũng không giống các chế độ Cộng Sản chư hầu chùm gởi sống bám vào cây đại thụ Liên Xô một thời tồn tại ở Đông Âu.

Phần lớn các chế độ độc tài quân sự, dù cá nhân hay phe nhóm, hình thành do kết quả của các cuộc đảo chính, lật đổ các chính phủ tiền nhiệm, nhiều khi cũng rất độc tài. Cơ hội đã đưa một số sĩ quan từ những người lính trở thành những nhà chính trị. Ngoài lòng tham quyền lực và địa vị, họ không sở hữu một vốn liếng chính trị và không có một sự chuẩn bị đầy đủ để lãnh đạo quốc gia. Các quốc gia Libya, Ai Cập, Tunisia không trải qua cuộc chiến tranh ý thức hệ tàn khốc suốt mấy mươi năm và vai trò của các đế quốc Mỹ, Liên Xô cũng không mang tính quyết định như trong cuộc chiến Việt Nam.

Việt Nam thì khác. Giới lãnh đạo CSVN được đào tạo để hoạt động, tổ chức, lãnh đạo chuyên nghiệp, kiên quyết theo đuổi đến cùng các mục tiêu ngắn và dài hạn của đảng CS. Từ khi thành lập vào năm 1930 cho đến nay, tuy khác nhau về chiến lược của mỗi thời kỳ và hoạt động dưới nhiều tên gọi như Đảng Cộng sản Đông Dương (1929), Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương (1945), Đảng Lao động Việt Nam (1951), Đảng Nhân dân Cách mạng ở miền Nam (1962), Đảng Cộng sản Việt Nam (1976) nhưng hoàn toàn thống nhất về tư tưởng và mục tiêu.

Nạn sùng bái cá nhân dưới các chế độ độc tài không Cộng Sản có nhưng không tác hại trầm trọng đến nhận thức của người dân. Những viên chức phân phối Sách Xanh (Green Book) chứa đựng “tư tưởng Muammar Gaddafi” chỉ là những người thừa hành, làm việc, lãnh lương. Họ không quan tâm và cũng chưa chắc biết gì nhiều về nội dung cuốn sách. Việt Nam thì khác. Hình ảnh một “cha già dân tộc” Hồ Chí Minh một thời rất lâu đóng một lớp băng dày trong nhận thức của nhiều người. Không một dẫn chứng nào, tài liệu khoa học nào có thể làm tan chảy niềm tin mù quáng trong lòng những người Việt cuồng tín.

Khác với Gaddafi, đảng CSVN có cả kho lý luận, trong đó có những câu trả lời thích hợp cho từng lứa tuổi, từng ngành nghề, từng giới, từng trình độ học vấn. Hệ thống tuyên truyền phản khoa học như cây đinh đóng sâu vào ý thức của con người từ tuổi ấu thơ cho đến lúc trưởng thành. Không ít người Việt bị tẩy não mà không chịu thừa nhận hay không biết mình bị tẩy não.

Chế độ Cộng Sản tại Việt Nam cũng không giống như chế độ độc tài Cộng Sản tại các quốc gia Đông Âu. Nếu không có sự chiếm đóng của Hồng Quân Liên Xô và sự thỏa thuận của các cường quốc Anh, Mỹ, Liên Xô tại hội nghị Yalta 1945, đã không có một nhóm quốc gia Cộng Sản được gọi là Cộng Sản Đông Âu.

Việt Nam thì khác. Đảng CSVN bám sâu vào cây đại thụ Việt Nam, sinh sôi nẩy nở bằng nhựa nguyên và nhựa luyện Việt Nam. Quá trình hình thành và phát triển của đảng CSVN là một quá trình đầy ngộ nhận lịch sử và họ tồn tại đến ngày nay, một phần lớn cũng nhờ vào những ngộ nhận đó. Chiến thắng của đảng CSVN ngày 30-4-1975 là kết quả của một cuộc lừa gạt lớn nhất trong lịch sử Việt Nam.

Nhưng cục diện thế giới đang thay đổi nhanh chóng. Ánh sáng tin học đã soi rọi vào mọi ngõ ngách của xã hội và đời sống con người. Sau 48 năm mài tới mài lui, lưỡi gươm tuyên truyền của đảng đã ngắn gần tới cán.

Những bản án dài hạn chụp lên đầu những người yêu nước khi họ chỉ vừa cất lên tiếng nói trước những bất công xã hội như trường hợp Nguyễn Lân Thắng cho thấy ngoài nhà tù đảng không có vũ khí gì khác hay phương tiện nào khác.

Nhưng nhà tù đang mất dần tác dụng và không còn làm nhiều người sợ hãi vì cả nước Việt Nam thực chất cũng chỉ là một nhà tù. Nguyễn Lân Thắng, Phạm Đoan Trang khác với những người sống bên ngoài cỗng sắt là không gian rộng hay hẹp chứ không phải có tự do hay mất tự do. Tự do quan trọng nhất của con người là tự do ngôn luận nhưng tự do ngôn luận không tồn tại dưới chế độ CS.

Một số người lo lắng vì phong trào dân chủ tại Việt Nam quá ít oi, rời rạc. Quan tâm đúng nhưng đó là một thực tế không tránh khỏi của mọi cuộc cách mạng. Không chỉ Việt Nam mà các cuộc cách mạng tại Đông Âu, Baltics đều bắt đầu từ những nhóm nhỏ. Cách mạng dân chủ tại Mông Cổ bắt đầu chỉ với vỏn vẹn với 13 người trong mùa đông 1989.

Cuộc vận động dân chủ cho Việt Nam cũng bắt đầu từ những nhóm nhỏ nhưng đang lớn dần.Từng giọt nước đã và đang được rót vào ly. Không ai biết giọt nước nào làm sẽ làm tràn ly và khi nào sẽ rót xuống nhưng chắc chắn một điều mọi người đều biết, sẽ rót xuống từ lòng dân tộc Việt Nam và thời điểm không còn xa xôi nữa.

Năm 2002, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn dịch bài Thế Nào Là Dân Chủ trích từ website của Tòa Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam. Năm 2014, Nguyễn Lân Thắng viết Thư Gởi Bé Đậu, con gái của anh. Khoảng cách giữa hai bài viết là 12 năm. Hai người chưa hẳn đã biết nhau nhưng có một khát vọng giống nhau về tương lai đất nước.

Khi được hỏi lý do dịch bài viết, Bs Phạm Hồng Sơn trả lời vì “khao khát Tự do, Hòa bình và mưu cầu một cuộc sống đầy đủ trên đất nước Việt Nam.” Tương tự, Nguyễn Lân Thắng viết cho Bé Đậu: “Bố ước gì con được sống trong một tương lai tốt đẹp hơn bố. Con được sống trong tình thân ái, trong niềm tin, niềm hân hoan và những thứ mà một con người đáng được hưởng.”

Khát vọng giống nhau đó phát xuất từ nội lực của dân tộc Việt, một dân tộc trong suốt dòng lịch sử luôn tìm mọi cách để vươn lên, tìm mọi cách để vượt qua thử thách.

Khát vọng tự do như ngọn lửa không bao giờ tàn. Bản án của đảng CSVN dành cho những người yêu nước càng nặng chỉ làm ngọn lửa càng bốc cao hơn và đốt cháy chế độ nhanh hơn.

Vệ binh không quân bị bắt vì liên quan đến tài liệu bị rò rỉ

Theo WSJ, Fox News, và các báo Hoa Kỳ

Jack Teixeira, 21 tuổi ở Massachusetts bị bắt giam

Jack Teixeira, 21 tuổi, Lực lượng Vệ binh Quốc gia Không quân Massachusetts, đã bị bắt vì liên quan đến vụ rò rỉ các tài liệu được cho là tuyệt mật về Ukraine và hàng chục đối tượng khác.

Sự kiện cho thấy những thách thức trong việc bảo vệ thông tin nhạy cảm của Hoa Kỳ và gây khó cho mối quan hệ với một số đồng minh thân cận nhất của Mỹ.

Các đặc vụ liên bang đã bắt giam ông Teixeira tại nhà riêng ở Dighton, Mass., vào chiều thứ Năm. Đoạn phim truyền hình cho thấy các nhân viên có vũ trang dẫn đi một người đàn ông mặc quần soóc đỏ và áo sơ mi xanh lá cây với hai tay bị còng ra sau lưng.

Bộ Trưởng Tư Pháp,  Merrick Garland xác nhận vụ bắt giữ ông Teixeira liên quan đến “cuộc điều tra về cáo buộc trích xuất, lưu giữ và  phát tán trái phép thông tin quốc phòng mật”. Ông Garland từ chối giải thích chi tiết, vì cuộc điều tra đang còn tiếp diễn.

Ông Teixeira sẽ xuất hiện sau đó tại tòa án liên bang ở Massachusetts, ông Garland nói.

Theo Fox News, Jack Teixeira là một thành viên 21 tuổi của Đội tình báo 102 của Lực lượng Vệ binh Quốc gia Không quân Massachusetts, là thủ lĩnh của một nhóm trò chuyện trò chơi trực tuyến nhỏ, nơi một số tài liệu mật đã bị rò rỉ trong vài tháng qua. Nhóm do Teixeira lãnh đạo, tên là Thug Shaker Central, bao gồm 20 đến 30 người, chủ yếu là thanh niên và thanh thiếu niên, những người chia sẻ meme, chuyên chú về súng ống và trò chơi điện tử.

Phần lớn trong số hơn 60 tài liệu đã được công khai cho đến nay dường như bắt nguồn từ Trung tâm Hoạt động của Cơ quan Tình báo Trung ương CIA và Bộ Tham mưu Liên quân của Lầu Năm Góc.

Các tài liệu dường như lần đầu tiên được đăng trực tuyến vào tháng 1 (2023) bởi một thành viên của một nhóm nhỏ trên Discord, một phương tiện truyền thông xã hội được phổ biến bởi những người đam mê trò chơi điện tử. Các tài liệu nằm trong nhóm nhỏ đó, dường như không được thế giới bên ngoài chú ý, cho đến đầu tháng 3, khi một thành viên khác đăng lại một số tài liệu đó cho một nhóm Discord lớn hơn, nơi tài liệu bắt đầu được lưu hành rộng rãi hơn.

Vào đầu tháng 4, một tài khoản tuyên truyền của Nga trên nền tảng truyền thông xã hội Telegram đã đăng một phiên bản được chỉnh sửa thô sơ của một trong các tài liệu, cùng với một số tài liệu chưa được chỉnh sửa, thu hút sự chú ý của giới truyền thông và chính phủ Hoa Kỳ.

Vụ bắt giữ Teixeira diễn ra vài giờ sau khi một câu chuyện trên The Washington Post nêu chi tiết về một cộng đồng trực tuyến nhỏ trên nền tảng Discord, nơi các tài liệu dường như được chia sẻ lần đầu tiên bởi trưởng nhóm trong vài tháng. Báo cáo trước đó của Bellingcat đã lần theo đường dẫn được cho là của các tài liệu từ máy chủ của nhóm “Thug Shaker Central”

The báo Post cho biết, người đầu tiên chia sẻ tài liệu được các thành viên gọi là “OG” và ông ta làm việc trong một căn cứ quân sự. Các thành viên khác của nhóm nói với Post rằng OG không bị thúc đẩy bởi động cơ chính trị hay ý thức hệ và không có ý định chia sẻ các tài liệu bên ngoài cộng đồng Discord, nơi được cho là bao gồm khoảng hai chục thành viên có quyền truy cập.

Tổng thống Biden cho biết trong chuyến thăm Dublin hôm thứ Năm rằng các nhà điều tra đã gần xác định được một nghi phạm.

Khi được hỏi hôm thứ Hai liệu mối đe dọa đối với an ninh quốc gia đã được ngăn chặn hay chưa, người phát ngôn của Hội đồng An ninh Quốc gia John Kirby nói: “Chúng tôi không biết. Chúng tôi thực sự không biết.”

Các tiết lộ đã so sánh với các vi phạm tình báo trước đây, bao gồm việc Chelsea Manning tiết lộ thông tin mật cho WikiLeaks vào năm 2010 và Edward Snowden làm rò rỉ một kho tài liệu về các chương trình gián điệp của Cơ quan An ninh Quốc gia vào năm 2013. Tiết lộ này dường như chứa thông tin mới hơn nhiều so với thông tin được tiết lộ trong các trường hợp khác, với một số tài liệu có niên đại gần đây nhất là vào tháng 3 (2023).

Các nhà lãnh đạo quân sự đã liên hệ với các đồng minh để cố gắng ngăn chặn hậu quả từ những tiết lộ liên quan đến các hoạt động giám sát của Hoa Kỳ. Bộ trưởng Quốc phòng Lloyd Austin đã nói với người đồng cấp Hàn Quốc hôm thứ Hai, thảo luận về vụ rò rỉ và sẽ liên lạc chặt chẽ với ông ấy và hợp tác với chính phủ Hàn Quốc về vấn đề này, theo Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ.

Thành ngữ mới: Bơ thừa sữa cặn – Nguyễn Thông

Nguyễn Thông

(Hôm qua, coi bài trên báo quân đội, thấy một vị giáo sư tiến sĩ chính trị Mác – Lênin dùng cụm từ “bơ thừa sữa cặn”, nhà cháu sực nhớ từng viết về nó đã lâu rồi, có dễ chả chục năm).

Gọi là thành ngữ mới bởi nó được dùng khá nhiều và khá lâu, rất phổ biến, trong một thời gian dài. Tất nhiên tác giả của nó là những người cộng sản ở miền Bắc.

Nhớ hồi những năm 60 – 70 ở miền Bắc, khoai còn chả đủ ăn, lấy đâu ra bơ sữa. Tôi sinh năm 1955, một năm sau khi miền Bắc được giải phóng khỏi người Pháp, thú thực mãi đến hơn 20 năm sau mới biết mặt mũi miếng bơ. Còn sữa, cũng chỉ nghe nói thì nhiều chứ chả mấy khi được uống. Với nông dân đặc sệt bùn đất như tôi, bơ sữa là cái gì đó rất cao sang, mà cũng chả mơ được ăn uống nó bởi vì hiểu phận mình chỉ có khoai sắn làm bạn.

Nhưng đài báo nhà nước thì cho dân “ăn” bơ sữa thường xuyên, nhất là khi lên tiếng tố cáo chính quyền “ngụy” Sài Gòn. Họ gọi đó là bọn tay sai của đế quốc Mỹ, cam phận ăn “bơ thừa sữa cặn” để áp bức bóc lột đồng bào miền Nam, gây chiến tranh chia cắt đất nước. Theo cán bộ hồi đó giải thích, cũng như đọc trên báo Nhân Dân, ăn “bơ thừa sữa cặn” là ăn thứ người ta đổ đi, ăn hèn ăn nhục, bám đít đứa khác, chả khác gì con chó ăn sít. Thà đói khổ mà làm người cách mạng còn hơn sống kiếp “bơ thừa sữa cặn”. Nghe giải thích vậy, tự dưng thấy không thèm bơ sữa nữa. Đói cũng vinh quang.

Nhưng nếu chỉ cho kẻ thù ăn bơ thừa sữa cặn nhằm khinh bỉ nó thì cũng dễ hiểu, đằng này mấy bác lý luận cách mạng nhà ta gán cho dân chúng miền Nam luôn. Thời đó ai cũng biết đời sống của người dân miền Nam cao hơn hẳn ở miền Bắc, lương thực dư thừa, hàng hóa dồi dào, nông thôn cũng như thành thị đại đa số dân chúng không bị đẩy vào cảnh đói kém, thiếu thốn, khốn cùng.

Gia đình vợ tôi ở nông thôn rặt, trên một cù lao sông Tiền, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang, dù giao thông cách trở, đi lại khó khăn, vùng xôi đỗ (ngày thì chính quyền cộng hòa, đêm thì cộng sản), chiến tranh ác liệt như thế, nhưng ông anh vợ tôi bảo những năm tháng ấy chưa hề bị đói bao giờ. Tôm cá thịt thà chả bao giờ thiếu. Hàng hóa nhập khẩu ê hề, cứ thế giới có thứ gì thì miền Nam có thứ ấy. Tôi hỏi có bơ sữa không, ông anh khoát tay, xì, thiếu chi, tụi nhỏ đi học còn được nhà trường cho uống sữa mỗi ngày.

Tôi lại nhớ những đồng nghiệp vốn là giáo viên cũ từng đi dạy trước năm 1975, các anh kể từ giữa thập niên 1960 gia đình bình dân đã mua sắm được tivi, tủ lạnh, xe máy; lương giáo viên chỉ tiết kiệm, dè sẻn ăn tiêu trong hai tháng là mua được chiếc xe máy Honda dame 50 mới cứng. Hầu như thầy dạy trung học nào cũng sắm xe Vespa. Các giáo sư đại học thì diện xe hơi. Xe taxi đầy phố…

Nghe anh tôi và các đồng nghiệp kể vậy, tôi sực nhớ cùng thời ấy “ngoài mình” chưa có khái niệm tivi tủ lạnh. Cơm còn chả đủ bỏ vào mồm, lấy đâu ra thứ đồ sinh hoạt mắc mỏ thế. Lại sực nhớ những năm 1977-1978, trong các lớp học chính trị, cán bộ tuyên giáo lý luận đầy mình, hùng hồn chỉ ra cho những người như anh tôi và đám giáo viên thu dung, cơ hữu kia thấy rằng đó chỉ là thứ “phồn vinh giả tạo”, là dạng “bơ thừa sữa cặn” thôi. Sống nhục thế thì sống làm gì. Ơn cách mạng là ơn đổi đời, cho con người vừa sung sướng đầy đủ, vừa tự do hạnh phúc… Trong tư thế của bên thắng cuộc, họ lặp lại y nguyên những gì mà bộ máy tuyên truyền cách mạng đã suốt bao năm nhét vào trí não tôi. Chỉ có điều, họ lừa được những người miền Nam ở lại chứ không lừa được chính chúng tôi, đám từ miền Bắc vào, bởi từng nhìn tận mắt sự khác nhau của hai cuộc sống, hai chế độ.

Những thập niên 50, 60, 70 ở miền bắc, tôi nhớ láng máng chỉ có nhà máy đường (Vạn Điểm) chứ không có nhà máy chuyên sản xuất sữa. Hay là mình không có tiêu chuẩn sữa, không được quyền ăn sữa nên không biết. Bác Hồ Giáo nuôi bò nổi tiếng, được phong anh hùng chăn nuôi, nhưng có nhẽ chỉ nuôi bò thịt.

Sữa bán phân phối cho cán bộ trung cao cấp chủ yếu là sữa nhập từ Liên Xô, Trung Quốc, phổ biến nhất là loại hộp sữa đặc có nhãn giấy màu xanh, tên tiếng Nga là “Moloko” (có nghĩa sữa). Tại sao tôi biết loại này? Hôm ấy, một bạn cùng lớp 6 (năm 1968) là bạn Nguyễn Ngọc Châm dân phố sơ tán về đem hộp sữa biếu thầy giáo Bài bị ốm. Châm bảo sữa này do ông cậu Lê Thanh Nghị phó thủ tướng đem từ Liên Xô về. Thầy Bài rất cảm động bởi hình như thầy cũng ít được uống sữa. Còn tôi, đang tập tọng học tiếng Nga nên đánh vần được.

Năm 1975, sau khi phe cộng sản chiếm được miền Nam, dòng hàng hóa lại ùn ùn tuôn chảy ra Bắc, ngược chiều với dòng quân đi suốt 20 năm trước. Miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng. Người ta nhận những thứ đang cần và thiếu. Trong dòng suối hàng ấy, tất nhiên có đường sữa, từng bị coi là bơ thừa sữa cặn. Mà chả phải chỉ đường sữa, tất tần tật từ cái kim sợi chỉ, cục xà phòng, gói thuốc lá, gói bột ngọt (mì chính), mét vải, chiếc xe đạp, máy may (máy khâu), xe máy Honda… đều bắc tiến. Một cuộc giải phóng trở lại, không bằng xương máu mà bằng hàng hóa.

Từ trước năm 1975, khi học cấp 3, tôi đã nghe người ta nói câu “Xẻng cuốc từ dưới lên, đường sữa từ trên xuống” để chỉ ra thực chất chính sách phân phối của nhà nước. Những cửa hàng đặc quyền đặc lợi như Tôn Đản, Nhà Thờ chứa thịt sữa chỉ dành cho cán bộ trung cao, bán với giá phân phối. Dân, có người nhà bị ốm, muốn mua hộp sữa cân đường bồi dưỡng, chỉ có cách duy nhất ra chợ giời, giá cao đến năm bẩy lần giá cán bộ. Bơ thừa sữa cặn cũng chẳng có mà ăn. Nhưng xẻng cuốc để làm quần quật quanh năm suốt tháng phục vụ cho công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội thì sẵn lắm.

Với sữa, tôi có chút kỷ niệm. Năm 1979 nghỉ phép ra Bắc. Trước khi lên tàu ga Hàng Cỏ trở vào Nam, anh Bùi Trọng Cường đồng môn, công tác ở nhà xuất bản Văn hóa dắt ra chợ giời mua giùm cho 3 chục hộp sữa. Tinh sữa Thống Nhất do nhà máy ở miền Nam sản xuất, mậu dịch thương nghiệp đem ra miền Bắc bán tiêu chuẩn phân phối cho cán bộ, cán bộ bán ra chợ giời, tôi lại làm nhiệm vụ “tuần hoàn” đưa nó trở vào Nam. Mua 2,2 đồng/hộp, vào sẽ bán được 2,7 đồng, mỗi hộp lời 5 hào.

Đến ga xe lửa Bình Triệu, thuế quan phát hiện được mặc dù tôi giấu rất kỹ. Họ định tịch thu bởi hàng lậu do nhà nước quản lý không giấy tờ hợp pháp. Tôi lấy cái giấy nghỉ phép của giáo viên ra năn nỉ, cuối cùng phải cúng cho hai ông kiểm soát mỗi ông 1 hộp thì họ tha. Lúc ấy gần 10 giờ đêm, kêu xích lô chở về ký túc xá 43 Nguyễn Chí Thanh ở Quận 5, tiền xe 5 đồng, gã xích lô bảo để cái ba lô lên trên phía sau lưng cho cân xe. Dọc đường nó vừa chạy vừa nhẹ nhàng moi móc thế nào mà mình không biết, về nhà giở ra thấy mất 4 hộp, hèn chi khi trả tiền xe, nó chả thèm đếm, bảo khuya rồi, phóng đi như bay. Vị chi mất 6 hộp, mất 13 đồng 2 hào, hòa vốn. Mà suốt hành trình Bắc – Nam căng thẳng từng phút, lúc nào cũng lơ láo chỉ sợ bị phát hiện, tịch thu. Tính ra thì lỗ to.

Sữa bơ đường, đối với thế hệ chúng tôi là một thứ ký ức, kỷ niệm buồn.

(Bài sau sẽ viết về đường)

NGUYỄN THÔNG 07.04.2023

From: TRUONG LE

Trái tim có răng của Thứ trưởng Bộ Ngoại giao

RFA

Bình luận của Nguyễn Hồng

2023.04.09

Một công dân Việt Nam bế một em nhỏ trong một chuyến bay giải cứu từ Vũ Hán (Trung Quốc) về sân bay Vân Đồn, Quảng Ninh hôm 10/2/2020

AFP

Ngày 25/1/2020, trong cao điểm dịch bệnh COVID trên thế giới, báo chí Việt Nam đồng loạt đăng tin về các chuyến bay giải cứu:

-“Với quyết tâm “không ai bị bỏ lại phía sau”, tinh thần “bám trụ để hoàn thành tốt nhiệm vụ”, trong bối cảnh dịch bệnh gây ra sự phong tỏa tại hàng loạt quốc gia, công tác bảo hộ công dân tại các cơ quan đại diện vẫn được ưu tiên hàng đầu, trở thành nhiệm vụ chính trị quan trọng bậc nhất, nhằm bảo vệ tối đa quyền và lợi ích hợp pháp của công dân Việt Nam, đảm bảo sức khỏe cho bà con, đưa những người có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn trở về quê hương”.

-“Chỉ ba ngày sau khi ca bệnh COVID-19 đầu tiên trên thế giới được phát hiện, Thủ tướng đã chủ trì cuộc họp Thường trực Chính phủ chỉ đạo các cơ quan, tổ chức chủ động triển khai công tác bảo hộ công dân tại các quốc gia, vùng lãnh thổ bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh. Bộ ngoại giao là đơn vị đầu sóng ngọn gió thực hiện nhiệm vụ này nên Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Tô Anh Dũng coi công tác này không chỉ là nhiệm vụ chính trị mà còn là “mệnh lệnh đến từ trái tim”.

“Không ai có tiền mà bị bỏ lại phía sau”

 

Vâng, y học thế giới sẽ phải dựng ngược mắt lên để ghi vào y văn thế giới ca vô tiền khoáng hậu này. Bởi vì thực tế đã chứng minh trái tim của Thứ trưởng Bộ ngoại giao Tô Anh Dũng không chỉ có răng, mà răng của ông còn dữ tợn hơn răng cá mập. Sức nhai nuốt của nó thật kinh thế hãi tục: chỉ trong vài tháng “giải cứu” người dân Việt Nam bị kẹt lại ở các quốc gia đang bùng dịch, trái tim ông Dũng đã nhai nát 21,5 tỷ đồng. Nếu quy ra gạo ST 25 trung bình khoảng 35.000 đ/kg thì trái tim thiên đường này ngốn hết 614 tấn.

Là tim đấy! Nên vẫn còn may cho dân Việt Nam quá. Chứ nếu ông Thứ trưởng Bộ Ngoại giao phát đi mệnh lệnh từ cái dạ dày thì cái hang Sơn Đoòng chỉ có vừa khóc vừa chắp tay nhường.

Đại án Chuyến bay giải cứu cứ như Hoa Sơn luận võ, chốc lát đã quy tụ được toàn tinh anh trong các ngành và cơ quan to thuộc loại nhất nước: Trợ lý Phó Thủ tướng thường trực Chính phủ; Vụ trưởng Văn phòng Chính phủ. Bộ Ngoại giao có hai thứ trưởng, Cục Lãnh sự có Cục trưởng, Cục phó, Chánh văn phòng, Phó phòng bảo hộ công dân. Công an có nguyên thiếu tướng, Phó giám đốc Công an Hà Nội, Trưởng phòng điều tra Cục an ninh, Bộ Công an. Cục Hàng không có Phó phòng vận tải hàng không, cán bộ Cục quản lý xuất nhập cảnh. Bộ Y tế có thư ký thứ trưởng. Bộ Giao thông Vận tải, Ban Đối ngoại trung ương có các chuyên viên. Chính quyền có Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam và TP Hà Nội. Các cựu đại sứ đặc mệnh toàn quyền, Lãnh sự Việt Nam tại Nhật Bản, Malaysia, Nga, Angola…

Với sự đoàn kết, nhất trí, đồng lòng như một, các cách làm sáng tạo, tiên phong, được lãnh đạo, chỉ đạo quyết liệt, đồng bộ, toàn diện, bài bản, các đồng chí nói trên đã thực hiện xuất sắc nhiệm vụ bảo… quản túi tiền của các công dân Việt Nam đang sống xa tổ quốc, với quyết tâm “Không ai có tiền mà bị bỏ lại phía sau”.

Từ trái qua: Thứ trưởng Ngoại giao Tô Anh Dũng, ông Phạm Trung Kiên – thư ký Thứ trưởng Bộ Y tế, ông Vũ Anh Tuấn – cán bộ Cục Quản lý xuất nhập cảnh Bộ Công an. Hình: Bộ Công An

Vụ làm ăn để đời

Năm 2021, khi những chuyến bay giải cứu đầu tiên được thực hiện, dân Việt Nam đang có con đi du học, đi chơi hoặc đi làm ăn, công tác bị kẹt lại nước ngoài run bần bật. Hàng ngày báo chí nội địa đưa những hình ảnh bệnh nhân nằm xếp lớp, thi thể phải bỏ trong container giữ lạnh la liệt ngay bên bệnh viện vì không kịp thiêu. Ai cũng rởn óc. Cho nên mặc dù tiền vé khoảng gấp đôi ngày thường nhưng không dễ gì mua, thì họ vẫn sẵn lòng bỏ ra, miễn được về Việt Nam sớm để giữ mạng và tiết kiệm chi phí lưu trú,

Thời điểm đó, khi bị chất vấn về lý do tiền vé quá cao, các hãng bay “khẳng định chuyến bay giải cứu là đặc thù, phát sinh nhiều chi phí và những quy định khắt khe về phòng chống dịch nên giá vé bị đội lên rất nhiều”. Chẳng hạn toàn bộ chiều đi là máy bay trống nên giá vé chiều về phải bù cho hai chuyến. Hay sau khi tham gia chuyến bay giải cứu thì toàn bộ phi hành đoàn phải ngừng việc tối thiểu 14 ngày để cách ly, toàn bộ chi phí do hãng chi trả. Máy bay phải ngừng hoạt động 2-3 ngày để bảo dưỡng, thay màng lọc khử khuẩn và khử trùng toàn bộ trước khi bay trở lại…v.v

Các lý do nghe đều rất có lý, rất dễ được chấp nhận. Thậm chí những người Việt Nam đầu tiên được về trên các chuyến bay giải cứu hay các chuyến bay combo (công dân tự trả toàn bộ chi phí) còn nức nở xúc động và vô cùng biết ơn các cơ quan ban ngành đã “ngạo nghễ” bay thẳng vào tâm dịch để cứu đồng bào về nhà.

Nhưng sự thật là “hơn 100 doanh nghiệp được cấp phép thực hiện chuyến bay combo nhưng thực tế chỉ có khoảng 20 nhóm đơn vị triển khai, số còn lại cho mượn pháp nhân hoặc đứng ra xin cấp phép rồi nhượng quyền tổ chức. Khi các doanh nghiệp được cấp phép, một số cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài thỏa thuận, yêu cầu chia lợi nhuận theo từng chuyến bay hoặc chi tiền theo số công dân được về nước, thu tiền của công dân vượt quy định. Ở trong nước, các cá nhân tại Bộ Ngoại giao không chỉ nhận tiền hối lộ của doanh nghiệp để chấp thuận cấp phép mà còn gây khó khăn cho các doanh nghiệp chưa chi tiền, từ đó tạo ra “thị trường” mua bán giấy cấp phép chuyến bay và sang nhượng quyền được tổ chức chuyến bay.

Các cá nhân tại Vụ Quan hệ quốc tế (Văn phòng Chính phủ) và lãnh đạo Văn phòng Chính phủ đã lợi dụng vị trí làm việc để đề xuất thẳng lên lãnh đạo Chính phủ duyệt chủ trương cấp phép chuyến bay cho các doanh nghiệp thân quen, bỏ qua quy trình giám sát, thẩm định.

Để có tiền “bôi trơn”, các doanh nghiệp đã nâng giá vé máy bay và chi phí phát sinh.” (theo báo cáo điều tra của cơ quan công an).

-Từ tháng 12/2020 đến tháng 1/2022, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Tô Anh Dũng bị cáo buộc nhận hối lộ 37 lần, tổng cộng 21,5 tỷ đồng.

-Cục trưởng Lãnh sự Bộ Ngoại giao Nguyễn Thị Hương Lan bị cáo buộc nhận hối lộ 33 lần, tổng cộng hơn 25 tỷ đồng.

-Thiếu tướng, cựu Phó giám đốc Công an Hà Nội bị cáo buộc nhận hơn 61 tỷ đồng để chạy án giúp hai doanh nghiệp không bị xử lý hình sự trong vụ án.

-Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội nhận hai tỷ để ký chấp thuận cho cách ly trên địa bàn.

-Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam nhận năm tỷ với hành vi tương tự.

-Ăn dữ nhất là thư ký Thứ trưởng Bộ Y tế bị cáo buộc nhận hối lộ 251 lần, tổng cộng 42,6 tỷ đồng chỉ từ tháng 9/2021 đến đầu năm 2022. Trong đó có 20 lần nhận hối lộ ngay tại trụ sở Bộ Y tế.

-Cục phó Cục quản lý Xuất nhập cảnh (Bộ Công an) nhận gần tám tỷ. Phó phòng tham mưu nhận hơn 27 tỷ. Một cán bộ nhận hơn chín tỷ.

Tổng cộng có 21 cán bộ của năm bộ, hai địa phương đã nhận hơn 180 tỷ đồng của các doanh nghiệp để bán giấy phép, bán chỗ trên các chuyến bay giải cứu hoặc combo. Ngoài ra còn có dấu hiệu nhận hối lộ xảy ra trong quân đội nên cơ quan điều tra đã tách hành vi, chuyển hồ sơ để Bộ Quốc phòng xử lý theo thẩm quyền.

Công dân Việt Nam chờ lên máy bay ở sân bay Changi, Singapore về nước hôm 7/8/2020. Reuters

Đạo lý sáng ngời

Khi Thứ trưởng Dũng ăn hối lộ theo mệnh lệnh từ trái tim, thì một thứ trưởng cũng của Bộ Ngoại giao, đồng thời là cựu đại sứ Việt Nam tại Nhật Bản, ông Vũ Hồng Nam, cũng có tấm lòng bát ngát. Năm 2020, khi các chuyến bay giải cứu bắt đầu diễn ra, Đại sứ Nam bày tỏ với báo chí: “Công việc của các cán bộ sứ quán trong thời gian qua vô cùng bề bộn và căng thẳng. Cán bộ trực bảo hộ công dân trực điện thoại 24 giờ các ngày trong tuần. Nhưng mỗi cuộc nói chuyện, mỗi email trả lời cho công dân có ý nghĩa quý giá, giúp cho những người Việt Nam xa nhà yên tâm hơn”.

Đến đầu năm 2023, Công an cáo buộc Đại sứ Nam nhận hối lộ 1,84 tỷ đồng trong thời gian vô cùng bề bộn và căng thẳng đó.

Dân Việt ở nước ngoài nghiến răng vì sứ quán đã lâu, nhưng đại án lần này như dàn đèn pha cực mạnh, lòi tói lắm gương mặt đen ngòm. Sứ quán Việt ở Malaysia có pha ăn trên đầu của 1.891 người Việt mãn hạn tù với giá vé cao gấp chín lần ngày thường. Phí làm hộ chiếu mới thì gấp ba lần mức quy định. Gần 2.000 công dân này là người lao động nhập cư, nhập cư trái phép, lao động trái phép và ngư dân Việt. Họ là khách quen của nhiều trại tù trên khắp Malaysia nhưng do hoàn cảnh đặc biệt, họ không có cơ hội nói lên các vấn đề của mình và sứ quán là cứu tinh gần như duy nhất của họ.

Tại Nga, Bí thư Thứ nhất Đại sứ quán Việt Nam vòi phải được đút tiền mới đưa các học sinh, sinh viên Việt Nam vào danh sách trên các chuyến bay về nước.
Năm 2020 khi đang bùng dịch, cũng trên báo chí, vị này cho biết bộ phận này và các cơ quan liên quan của Nga “đã rất kịp thời hỗ trợ cho lưu học sinh Việt Nam”.

Nên chăng tổ chức một “chuyến bay giải thoát”

Những người viết lịch sử Việt Nam hiện đại sẽ có rất nhiều điều thú vị để nghiên cứu. Những đại án thời kỳ này không còn là hiện tượng tham nhũng cá nhân mà đã là tham nhũng tập thể. Nó được tổ chức bài bản và chặt chẽ, số lượng người thuộc các ngành và cơ quan liên quan rất rộng lớn, hành vi thuần thục và công khai, phân chia lớp lang làm ăn đâu ra đấy như một công cuộc kinh doanh thật sự. Chúng ra mặt nhũng nhiễu để vòi tiền, và khi vòi được thì có thể nhận tiền ở khắp nơi, trong công sở, trên xe đậu ngay trước cửa cơ quan,  tại quán cà phê, nhà hàng, nhà riêng, và đặc biệt lặp đi lặp lại hàng trăm lần với vài chục người đưa hối lộ. Với số lần nhận tiền và số người đưa hối lộ đông đảo đến vậy, khả năng bại lộ là rất lớn, thế nhưng chúng thực hiện tội phạm rất mặc nhiên và gần như chẳng thèm che giấu.

Tính chất của đại án này đã không còn là sự lợi dụng kẽ hở của pháp luật để trục lợi. Nó chính là sự công khai khinh rẻ pháp luật đến tận cùng.

Nó cũng chứng minh cho người dân thấy một số vị quan chức luôn tự xưng là công bộc của dân có thể trơ trẽn đến mức độ nào.

Nghiên cứu về tâm lý học tội phạm phân tích sự khác nhau giữa người bình thường và kẻ phạm tội có đoạn: “Khi nhận ra hậu quả từ những gì mình làm, chúng ta sẽ hối hận về những tổn hại đã gây ra. Ngược lại, tội phạm rất cương quyết. Khi theo đuổi một mục tiêu, chúng không để ý đến các tác động chung quanh từ hành vi của bản thân. Chúng coi người khác như những con tốt có thể thao túng. Chúng có thể sử dụng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.

Khi so sánh về những người lương thiện và tội phạm, cả hai đều có thể mong muốn sự giàu có, nhưng chỉ có một người làm việc kiên trì và trung thực để đạt được nó. Tội phạm tin rằng anh ta có quyền giàu có bằng mọi cách, không quan tâm đến việc ai bị tổn thương và sau đó anh ta muốn có được nhiều hơn nữa. Tội phạm thường nói đạo lý trước những công việc nặng nhọc, sự liêm chính và trách nhiệm, nhưng hành động lại chứng tỏ ngược lại.”

Cho dù có vào tù thì với trình độ hiểu biết của các vị tham nhũng này, họ sẽ ngoan như cún, chấp hành cun cút các quy định trong trại để hưởng nhiều lần giảm án. Tiền thì tẩu tán khắp nơi rồi, thu hồi lại thế nào được. Thôi xem như đổi nơi cư trú, vào tù vận động nhiều, ăn uống lành mạnh, lại khỏi hết các bệnh thừa mỡ, tiểu đường, vài năm sau ra tù lại làm người tử tế.

Nên để giải quyết cho triệt để lại đỡ tốn tiền nuôi tù, xin hiến cụ Tổng giải pháp như cư dân mạng Việt Nam bình luận: nên chăng tổ chức một chuyến bay giải thoát cho dân tộc Việt Nam khỏi tập đoàn tham nhũng hùng hậu này? Chất hết lên, bay ra biển và thả … tự do từ máy bay xuống!

DR RUỒI TẬP CUỐI

Quyền Được Biết

Cuối cùng thì tên gian thương Trần Quý Thanh đã trở thành con dê tế thần khi hắn và cả gia đình cùng nhau chui vô hộp ở cái xứ ‘thiên đường đáng sống nhất thế giới!’

Trần Quý Thanh xuất phát từ vị trí bán hàng rong chợ Bà Chiểu quận Bình Thạnh cùng vợ, khi VN mở cửa hắn kiếm tiền bằng cách sản xuất ra loại bia mang tên Bến Thành mà thành phần chủ đạo làm từ cùi thơm cùng hương liệu. Bia Bến Thành của Thanh bán không lại ở Sài Gòn vì thị phần đã bị các ông lớn quốc doanh chiếm hữu như bia Sài Gòn, Heineken, Tiger, cho nên Thanh đem lên rừng bán cho người dân tộc. Tại đây hắn kiếm được bộn bạc vì người Thượng họ khoái cái loại bia chai to đùng mà giá cả chỉ có 2000 đồng.

Chuyện của Thanh cũng không có gì đáng nói, thế nhưng sau khi trên đà thành đại gia Thanh đã làm ăn vô đạo đức khi sản xuất ra những mặt hàng từ nguyên liệu là hóa chất TQ.

Có tiền Thanh còn mua bằng lụi để được thiên hạ ngưỡng mộ mình với chức danh tiến sỹ (Dr) dù chẳng có cắp sách đến trường một ngày nào. Hắn cho in hình mình lên những sản phẩm của Cty với dòng chữ chú thích bên dưới là Dr. Thanh – ừ thôi cũng được, thiên hạ có tiền muốn mọi người biết đến mình thì cũng chẳng sao – thế nhưng cái vô đạo đức của y khi không chú trọng chất lượng sản phẩm cho nên vụ án con ruồi đã xảy ra hàng chục năm về trước.

Một chủ cửa hàng kinh doanh ăn uống khi phát hiện có con ruồi trong chai nước ngọt của Dr Thanh đã đòi bồi thường, nhưng do là dân đen không nắm vững kiến thức pháp luật cho nên anh này đã nghe theo lời dụ dỗ của Dr. Thanh để “đàm phán song phương bồi thường”, và khi anh đang nhận tiền thì lũ đầu trâu mặt ngựa công an xã nghĩa nhào vô bắt tận tay, day tận mặt, cuối cùng nạn nhân lại thành bị cáo đi tù, còn Dr. Thanh ung dung phủi tay vô trách nhiệm, tuy chai nước ngọt có con ruồi đã chìm xuồng nhưng thiên hạ lại khai sinh ra cái tên Dr. Ruồi cho tên tiến sỹ vô học này.

Sau đó Dr. Ruồi câu kết cùng các quan chức dưới thời thủ tướng Ba Ếch Nguyễn Tấn Dũng, đặc biệt là tên Trầm Bê, cái tên giám đốc ngân hàng đã từng thốt lên câu: “anh Ba còn thì em còn, anh Ba mất thì em mất…” thế nhưng anh Ba Ếch vẫn còn nhưng Trầm Bê thì vào khám, tuy những quan hệ giữa Trầm Bê và Dr. Thanh chưa được bạch hóa thế nhưng theo thông tin hành lang cho biết từ sau vụ Trầm Bê bị bắt thì Dr. Thanh cũng bị cấm xuất cảnh, hết được qua Mỹ, qua Úc huênh hoang khoác lác như dạo trước đây đã từng…

Ruồi cha, ruồi con cùng nhau vô hộp – Hình TTV+

Nay Dr. Thanh và mấy đứa con đã bị bắt, chuyện Dr. Thanh đã đến hồi cuối, cho dù cáo trạng về tội gì đi nữa thì chắc chắn rằng sẽ khó mà ra sớm, tuy nhiên nhìn vào quá khứ kinh doanh vô đạo đức của y và gia đình chúng ta có thể thấy được ông bà chúng ta nói: “ác giả, ác báo” hay “Luật Nhân Quả” của nhà Phật là có thực.

Nhưng nó cũng cho thấy rằng cái đám doanh nhân xã nghĩa chỉ là một bọn câu kết với thế lực cường quyền để làm giàu bất chính sau đó nổ vang trời, còn đám lãnh đạo xứ Mù là những kẻ canh me, cứ tầm soát được thằng nào giàu có, có máu mặt là đập cho nó chết.

Để làm gì?: – Để chia chác tài sản của chúng nó chứ còn gì nữa!

Hãy nhìn từ Tăng Minh Phụng, Liên Khui Thìn, Trầm Bê, Trương Bắc Son, Trương Minh Tuấn, Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh…; để hiểu cho rõ cái thân phận làm công dân của một quốc gia độc tài thiếu vắng nền Tam quyền phân lập là như thế nào.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thư cho con

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thư cho con

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Báo Đàn Chim Việt

Tôi không thân thiết chi với Bùi Bảo Trúc và cũng chả mặn mà gì với chuyện văn nghệ/văn gừng nên mãi tới bữa rồi mới (tình cờ) được biết thêm rằng ông không chỉ là một nhà báo, nhà văn mà còn là một nhà thơ hơi nặng tình đất nước:

  • Tôi cũng như ông đời biệt xứ
    Trẻ ra đi già vẫn tha hương
    Mấy chục năm buồn trên xứ lạ
    Tôi đọc thơ ông nát cả hồn … (“Xa Nhà Đọc Thơ Hạ Tri Trương”)
  • Hãy tưởng tượng trong hộp thư ngoài cửa
    Mấy bức thư đọng lại những năm qua
    Một tấm thiệp báo tin người yêu nhỏ
    Đã tìm ra hạnh phúc dưới trời xa … (“Gửi Căn Nhà Cũ” )

Ngoài khuynh hướng hoài hương, Bùi Bảo Trúc còn là một người hoài cổ. Trong hàng chục ngàn Thư Gửi Bạn Ta mà ông viết đều đặn hằng ngày, ròng rã qua mấy thập niên – có hôm – tác giả đã tỏ ý tiếc nuối những Lá Thư đã cũ của Từ Linh & Đoàn Chuẩn:

Nhớ tới mùa thu năm xưa gửi nhau
Phong thư ngào ngạt hương
Nét bút đa tình lả lơi …

Tôi sinh sau đẻ muộn nên chưa hề gửi đi (hay nhận được) một phong thư nào lãng mạn và trang trọng tới cỡ đó. Những lá thư nắn nót trên “giấy trắng mực thường” cũng khỏi có luôn:

  • Có gì đâu một lá thư
    Giấy trắng như giấy, mực như mực thường
    Cũng chưa một chữ rằng thương
    Mà tôi đọc suốt đêm trường sang mai
    Không nhớ nữa ngắn hay dài
    Hình như tôi đã đọc ngoài trang thơ
    .
    (“Có Gì Đâu” – Trần Ninh Hồ)
  • Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo
    Tình thì buồn như tất cả chia ly
    Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo
    Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi
    .

(“Tình Thư Thứ Nhất” – Xuân Diệu)

Tôi bước vào tuổi dậy thì cùng lúc với Bridgestone, Kawasaki, Suzuki, Honda … đang đang tràn ngập khắp miền Nam. Đám choai choai chúng tôi như được chắp cánh, bay lượn tá lả bùng binh, đâu có đứa nào rảnh để thư từ (vớ vẩn) nói chi đến cái dzụ “viết lại trăm lần.” Nghe mà phát mệt!

Khi đời về chiều thì nhịp sống còn hối hả và bận rộn hơn nữa. Sau máy fax, thiên hạ  email, rồi inbox, và text (liền liền) cho nó lẹ. Chả còn ai đủ bình tâm hay kiên nhẫn ngồi bên bàn viết, hoặc bàn phím để thư từ gì nữa. Ấy thế mà trong những ngày qua, tôi vẫn đọc được đôi ba bức thư (mỗi chữ đều như róc/ từ xương thịt cuộc đời/ từ bi thương phẫn uất …) của mấy ông bố trẻ gửi cho những đứa con thơ.

Bức thư thứ nhất của ông Nguyễn Lân Thắng, viết hôm 30 tháng 7 năm 2014, gừi cho con gái vừa 2 tuổi – mới được lan truyền rộng rãi trên mạng – sau khi nhân vật bất đồng chính kiến này bị bắt giữ vào hôm 5 tháng 7 vừa qua. Xin ghi lại đôi ba đoạn ngắn:

Con thương yêu của bố…

Bố có thể có nhiều lựa chọn. Nếu chấp nhận cuộc sống giả dối, tung hô những điều dối trá, tận dụng những quan hệ và lợi thế sẵn có thì sẽ chả thiếu thứ gì. Rồi khi mai này đất nước tan hoang, ta có thể ra nước ngoài sinh sống không cần biết nước Việt ra sao. Rồi con sẽ được sống trong môi trường bình yên với những điều kiện giáo dục, y tế, văn hóa tốt nhất.

Nhưng con ơi, không ai chọn được tổ quốc, không ai lựa được gia đình. Bố yêu con như thế nào thì bố cũng yêu mảnh đất này như thế. Bố không thể chấp nhận làm kẻ bỏ chạy mà phải chiến đấu bằng được để giữ mái nhà tổ quốc này cho con.

Bố không thể nhởn nhơ sống cho riêng mình khi xung quanh toàn khổ đau và nước mắt. Đối với bố đó không phải là hạnh phúc. Bố ước gì con được sống trong một tương lai tốt đẹp hơn bố. Con được sống trong tình thân ái, trong niềm tin, niềm hân hoan và những thứ mà một con người đáng được hưởng.

Có thể bố sẽ thất bại. Có thể bố sẽ không được ở bên con ba mươi năm còn lại như dự tính. Nhưng dù thế nào bố cũng đã quyết định thế rồi, và nếu cuộc đời con gặp những khó khăn vì bố gây ra thì xin con hãy nhớ về một ông bố đã tuyệt vọng chiến đấu để con có cuộc sống hạnh phúc đích thực mà tha thứ cho bố.Bố yêu con rất nhiều, bé Đậu tuyệt vời của bố!

 

Bức thư thứ hai của nhà giáo Bùi Văn Thuận, viết hôm 5 tháng 1 năm 2017 (cho con gái đầu lòng mới mở mắt chào đời) và cũng chỉ vừa được phổ biến, sau khi ông bị bắt giữ vào hôm 30/8/2021:

Con gái à, hôm nay con đã được 3 tháng 18 ngày, con chưa thể đọc những dòng chữ ba viết cho con, nhưng ba vẫn viết ra đây để sau này con có thể đọc, con có thể cho bạn bè con đọc… 

Khi con ngủ (tối qua con ngủ khá ngoan, con gái ạ), ba mẹ nấu cơm và ăn cơm tối lúc hơn 12h đêm. Mẹ con đói lắm vì con bú nhiều, một lần nữa ba lại muốn khóc. Khi ăn ba và mẹ con đã nói rất nhiều chuyện, trong đó có chuyện khi đi “làm việc” với an ninh, nhỡ ba không về với hai mẹ con nữa thì sao?

Ba rất khó lựa chọn, thật sự rất khó con gái ơi! Nếu ba chấp nhận sống vì hai mẹ con con, cúi đầu im lặng để có thể chạy vạy lo toan cho hai mẹ con, thì đến thế hệ con, không biết các con làm sao mà sống được?

Nhưng nếu ba lựa chọn lên tiếng, lựa chọn đấu tranh cho những quyền và nhu cầu căn bản của con người, thì ba lại là người vô trách nhiệm với hai mẹ con. Nếu ba vì lên tiếng mà bị bắt, bị những kẻ xấu bỏ tù thì hai mẹ con con sẽ sống ra sao?

Đó là một sự lựa chọn rất khó khăn cho ba con gái ơi! Sau khi bàn bạc với mẹ con, ba mẹ đã quyết định: Bình thản đón nhận những gì sẽ đến…

Quyết định “bình thản” của ông Bùi Văn Thuận khiến tôi nhớ đến thái độ và sự lựa chọn của một tù nhân lương tâm khác, Lê Anh Hùng – theo tường thuật của một nhà báo nước ngoài:

Every time Le Anh Hung starts to write he thinks of his three young children. The 38-year-old has already been imprisoned twice for blogging about human rights and corruption from his home in Hanoi and lives half-expecting another fateful knock at the door. And yet “I’m not scared,” he says, “I know what I choose to do is risky but I accept the fight. Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, ‘Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận cuộc đấu tranh này.” (Charlie Campbell. “Internet Censorship Is Taking Root in Southeast Asia.” Time 18 Jul 2013).

Thái độ quyết liệt và sự lựa chọn can trường của Lê Anh Hùng, cũng như của những tù nhân lương tâm đồng hành, khiến cho vợ con cùng thân nhân của họ phải chịu rất nhiều thiệt thòi và phiền toái. Nhưng nếu không có sự hy sinh cao cả như thế thì dân Việt biết trông vào đâu để vẫn còn có thể giữ được chút niềm tin về tương lai của dân tộc, và đất nước này!

Ai “đưa cơm” cho người dám làm

Báo Tiếng Dân

Huy Đức

12-4-2023

+ “Đốt lò” phải song hành cùng cải cách. + Cần tách bạch hành pháp chính trị với hành chính công vụ ngay.

Hoàng Tư Giang vẫn là nhà báo hiếm hoi hiện nay đặt ra các vấn đề thiết thực ở tầm vĩ mô. Nhưng, khi nhắc tới “tinh thần Võ Văn Kiệt”, có lẽ, cũng cần tách bạch giữa hai vấn đề và hai giai đoạn.

Ông Võ Văn Kiệt có một câu nói nổi tiếng (với bà Ba Thi), “Chị cứ làm đi, miễn là không tư túi nếu có đi tù, tôi đưa cơm”. Câu nói được đưa ra ở thời kỳ “xé rào”, thời kỳ người dân không có quyền ngay cả quyền tự kiếm lấy ăn; thời kỳ “cơ chế” không chỉ trói buộc cán bộ mà trói buộc mọi nguồn lực trong đất nước.

Ông Võ Văn Kiệt (thứ hai từ phải qua) và bà Ba Thi, cùng ông Lữ Minh Châu. Ảnh: Gia đình cung cấp/ báo Tuổi Trẻ

Thời kỳ thứ Hai là trong thập niên 1990s, khi đất nước chuyển từng bước sang kinh tế thị trường, “cơ chế” mở ra là để phát triển chứ không phải trói nhưng vẫn còn rất nhiều bất cập. Ông Kiệt không “đưa cơm” cho tù nữa, ông mang sâm – banh vào nhà tù uống mừng cựu bộ trưởng Vũ Ngọc Hải ngay sáng hôm sau khi đóng điện thành công Đường dây 500kv.

Ít ai còn nhớ, “Công trình thế kỷ” Đường dây 500 kv gần như không được quyết toán vì có nhiều mắc mớ về thủ tục. Một hai năm đóng điện sớm hơn [chờ thủ tục] của Đường dây 500 kv là sự thay đổi không thể hạch toán của đất nước.

Trong Đại hội giữa nhiệm kỳ [tháng 1-1994], ông Võ Văn kiện cảnh báo hai nguy cơ: tham nhũng và tụt hậu [trong 4 nguy cơ mà Đại hội đưa ra gồm chệch hướng và diễn biến hòa bình]. Minh bạch và nhà nước pháp quyền mới có thể chống tham nhũng. Xin nói sau về pháp quyền.

Việt Nam đã có một thập niên rưỡi [1992-2006] thiết kế chính sách theo hướng cắt giảm các điều kiện kinh doanh, giảm bớt thủ tục cho người dân. Nhưng, do vẫn không tách bạch hành chánh công vụ với hành pháp chính trị, khuynh hướng đúng đắn này đã bị đảo ngược kể từ 2008. Đó là thời kỳ tham nhũng lên ngôi vì điều kiện kinh doanh càng vô lý, càng gắt gao, quan chức càng dễ nhũng nhiễu [Vụ án đăng kiểm xe cơ giới và những ách tắc khi thực hiện Nghị định 136 về PCCC là hai ví dụ mới nhất, điển hình].

Khi không tách bạch hành pháp chính trị với hành chính công vụ, những hệ quả tiêu cực diễn ra ở cả hai giai đoạn: Giai đoạn ban hành chính sách [lập pháp, lập quy] và Giai đoạn thực thi.

Ở giai đoạn ban hành chính sách, xu hướng tập trung quyền lực cho ngành, đẻ thêm thủ tục trở nên một xu thế không thể chặn đứng. Ở giai đoạn thi hành, không chỉ dân chúng bị nhũng nhiễu, bộ máy hành chính công vụ có thể bị đình trệ khi người đứng đầu lo sợ nguy cơ hoặc đứng trước nguy cơ đối diện với cơ quan chống tham nhũng [tách thì cho dù người đứng đầu có phải vào lò, dịch vụ công vẫn làm thông suốt].

Không tách bạch hành chánh công vụ [hình thành ở đó một đội ngũ viên chức hành chánh mẫn cán, tuyệt đối không tham gia vào tiến trình ban hành chính sách, chỉ thi hành chính sách, chỉ tuân theo pháp luật chứ không chờ hỏi ý kiến cấp trên] thì chống tham nhũng sẽ dễ xảy ra 3 kịch bản: Lãn công [vì chống đối]; Đùn đẩy vì sợ trách nhiệm [cái gì cũng hỏi cấp trên, hỏi trung ương, thậm chí hỏi cả C03]; “Ăn” nhiều hơn [Để “mua bảo hiểm” phòng khi bị lộ, vụ kittest và “giải cứu” là ví dụ].

Không tách bạch hành pháp chính trị thì những bộ trưởng mới, thường được điều từ địa phương lên, thì ngay sau khi ấm chỗ, việc ưu tiên của họ không phải là đưa ra chính sách mới mà thay người mới của mình vào những vị trí “có màu”, thường những vị trí đó là kỹ trị, đòi hỏi những người am hiểu lĩnh vực, có thâm niên trong cơ quan công vụ.

Kinh tế suy thoái và có tới 72% doanh nghiệp được hỏi nói rằng họ vẫn bị “nhũng nhiễu”[tỷ lệ kỷ lục trong hai chục năm qua] đặt ra nhiều câu hỏi cho công cuộc chống tham nhũng. “Ăn” như vụ “kit test” và “giải cứu” thì không thể không bắt. Nhưng bắt như thế mà vẫn “ăn” thì đâu mới là đích đến của công cuộc đốt lò.

Thời kỳ hiện nay không còn là thời kỳ “xé” những hàng rào “quan liêu bao cấp” của ý thức hệ mà là thời kỳ phá bỏ những rào cản nuôi dưỡng tham nhũng, lập ra để nhũng nhiễu dân. Tuy nhiên, cho dù thời kỳ nào cũng cần những người “dám nghĩ, dám làm” nhưng phải tách bạch việc tuân thủ quy trình, thủ tục của bộ máy hành chánh công vụ với quy trình ra quyết định lớn, ảnh hưởng đến sự thay đổi đất nước, thay đổi một địa phương, của người đứng đầu.

Khi xem xét quyết định của những người đứng đầu phải phân biệt đó là những quyết định bất chấp hiệu quả [chi ra hàng nghìn tỷ để mang lại những đống sắt vụn như Vinashin, Gang thép Thái Nguyên, Ethanol, Sợi Đình Vũ…] hay là những quyết định táo bạo làm thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn nhưng chưa hoàn thiện về thủ tục.

Soi những sơ hở về thủ tục để kỷ luật, hạ bệ cán bộ, hay đánh giá công tội dựa trên hiệu quả kinh tế xã hội mà quyết định của người ấy mang lại, sẽ là một thông điệp có ý nghĩa chính trị nhất đối với những người dám làm.

Kinh tế Việt Nam đang ở một trong những thời kỳ tồi tệ nhất kể từ khi đổi mới. Tình trạng này vừa do chịu tác động của hậu covid và chu kỳ suy thoái toàn cầu, vừa do chủ yếu các nguyên nhân nội tại. Đừng nhìn suy thoái kinh tế chỉ ở những chỉ số, những nhà lãnh đạo có trách nhiệm là phải nhìn thấy sau đó tình trạng doanh nghiệp phá sản, lao động thất nghiệp, ăn xin, trộm cướp hành hoành.

Công cuộc đốt lò đã biến nhiều quan tham thành củi, thành tựu đó vẫn cần được duy trì. Nhưng chống tham nhũng phải song hành cùng cải cách. Chống tham nhũng là để môi trường kinh doanh “sạch” hơn chứ không phải để gieo rắc sự sợ hãi, để bộ máy không dám làm hoặc làm thì nhũng nhiễu hơn, vơ vét hơn.

Đừng để doanh nghiệp nuối tiếc, so sánh với thời kỳ “sống chung với tham nhũng”. Đất nước, đặc biệt là nền kinh tế cần vận hành trong một môi trường minh bạch chứ không phải vận hành trong một guồng máy dân chúng buộc phải “bôi trơn”.

_____

Bài liên quan: TPHCM cần bảo vệ cán bộ ‘dám nghĩ, dám làm’ để vượt qua khó khăn — Gần 72% doanh nghiệp thừa nhận tình trạng cán bộ nhũng nhiễu (VNN).

Một tiếp viên đã chạy sang Thuỵ Sĩ, tiếp viên khác là bồ nhí con ông Tổng

Một tiếp viên đã chạy sang Thuỵ Sĩ, tiếp viên khác là bồ nhí con ông Tổng

Tiếp viên Võ Tú Quỳnh đã bay sang Thuỵ Sĩ ngày 5/4/2023 và một tiếp viên khác (thứ 5) bồ nhí con ông Tổng là những tin tức đang hâm nóng mạng xã hội.

Blogger Giobay chia sẻ:”
Tiếp viên hàng không quyền lực nhất Việt Nam của Võ Tú Quỳnh đã chính thức hạ cánh an toàn tại Thụy Sĩ vào lúc 8:00 Ngày 05/04/2023 Giờ Việt Nam Con của quan chức cấp cao Phải ở cái tầm khủng khiếp đó!

Tú Quỳnh là gái đẹp đương thời có công đưa về 11.4 kg kem đánh răng làm sạch VN “vệ sinh Mỹ quan công sở” nhà đài sẽ ăn nói “không bẩn”.

Và đặc biệt hơn nữa là dập tắt được đám cháy lớn “củi tươi hay khô đều cháy” chỉ bằng một bãi…

Được yêu tiên ra nước ngoài định cư hạ cánh an toàn là đúng rồi “đem gái đẹp tiếp tục đi đánh sứ ngưới…”
(chỉ có “con quan lại làm quan” là „hồng phúc của dân tộc“ cùng với đám dân đen VN là dlv tiếp tục chửi Mỹ và Tư Bản để ôm chân Tầu-Nga anh Tập cùng anh Putin…là phải ở lại…)

Blogger Hải Đăng chia sẻ:”
Võ Tú Quỳnh cháu ruột của Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng đã bay sang định cư ở Thụy Sĩ, cuộc đời em giờ bước sang trang mới tươi đẹp hào hoa. Vẫy tay chào Việt Nam với lòng vui xao xuyến.

BỐN TIẾP VIÊN HÀNG KHÔNG XÁCH 11KG MA TUÝ ĐƯỢC TRẢ TỰ DO VÌ CÓ NGƯỜI LÀ CHÁU TÂN CHỦ TỊCH NƯỚC?

Theo ông Bùi Thanh Hiếu, một nữ tiếp viên trẻ “có dây dưa đến ông to” có người tình bên Châu Âu đứng ra tổ chức vận chuyển ma tuý nhiều lần như trên. Và vụ bắt giữ này không đơn giản là án ma tuý, mà do phe phái của các quan chức Cộng sản “đánh đấm” nhau để giành chức ghế Tổng Bí thư. Và nếu không có chuyện tranh giành quyền lực này, thì các nữ tiếp viên vẫn vô tư xách ma tuý về Việt Nam mà không hề hấn gì.”

Blogger Vạch mặt chia sẻ:”
Sau 5 này đã biết được 6 người
1.Bùi thị phương thảo sn 97
Quê quán Hà Nội,
2.phi công pig pilot daddy.tên thật trần hải đông,quê quán tp hồ chí minh
3.võ tú quỳnh .04/12/1993 quê quán Tp hồ chí minh
4.Đặng phương vân .07/10/1996. Quê quán hà nội
5.nguyễn thanh thủy .01/08/1986 quê quán tp hồ chí minh
6.trần thị thu ngân 20/10/1993 quê quán Khánh hòa
Đã nhiều lần vận chuyển rồi c an quốc tế và c an Việt Nam đã lên chuyên án theo dõi gần 1 năm nay rồi
1 lần trót lọt mỗi người nhận được 800tr tiền công
Cập nhật Vụ 4 tiếp viên hàng không Vn xách mai thúy :
– Vận chuyển mai thúy 5 lần trót lọt rồi. Hai lần nhận số tiền lớn ,lần đầu là 800tr đồng hồ tệ ,lần thứ 2 là 1 triệu USD
– Bắt thêm 1 đứa bên đoàn bay Úc ( đứa thứ 5 bị bắt)
– Không có đứa nào bị oan hết
– Con nhỏ Ngân 93 là chủ mưu vụ vận chuyển này.( chủ mưu mà vận chuyển ít nhất mí khôn )
-Ngay thời điểm bị bắt, trong tài khoản Ngân 93 có….27 tỷ ( buôn mai thúy ko giàu nhanh mí lạ)
Update:
Trước khi vụ bắt hàng mai thúy xảy ra, toàn bộ hải quan sân bay TSN bị thay thế hết.
Có nghĩa: có thể có đường dây dính líu luôn tới hải quan.”

Bloger Binh Thanh chia sẻ:”
UẨN KHÚC TRONG VỤ XÁCH TAY MA TUÝ???

Thực ra ngày 16.03.2023 Hải quan sân bay Tân Sơn Nhất đã bắt giữ 5 tiếp viên hàng không của Vietnamairlines chứ không phải chỉ có 4 như báo chí đưa tin.

Lần ngược lại những thông tin ban đầu thì người ta chỉ đưa tin có 3 nữ tiếp viên bị bắt vì quả tang xách ma tuý từ Pháp vào VN. Lúc đó báo chí không đưa tên của cô Võ Tú Quỳnh (được cho là cháu anh Thưởng).
Bây giờ khi CA thả ra thì lại lòi ra cô thứ 5, mà báo chí VN cố tình giấu tên chỉ viết tắt là B.T.P.T người MÔI GIỚI cho Trần Thị Thu Ngân nhận hàng của một người bên Pháp mang về chia cho ba cô kia mỗi người mang một ít (cho đỡ bị chú ý).

Cho dù báo chí VN cố tình giấu tên cô thứ 5, nhưng dân mạng gọi đích danh cô ta là Bùi Thị Phương Thảo, và còn khẳng định “đó là bồ nhí của con trai Nguyễn Phú trọng tên là Nguyễn Phú trường, mới nhậm chức Vụ trưởng vụ tổ chức cán bộ của Ban tuyên giáo TƯ

Thói quen đóng giả “gia đình trong sạch” của ông trọng khiến cô bồ nhí của con trai ông cũng cẩn thận không trực tiếp nhúng tay vào xách hàng, mà chỉ MÔI GIỚI. Và vì không ai dám làm mếch lòng kẻ độc tài khét tiếng nhưng GIẢ NHÂN và THÙ DAI như ông trọng, do sợ bị TRUY ĐUỔI như Trịnh Xuân thanh, nên báo chí VN lúc đầu tính giấu nhẹm cả cô Võ Tú Quỳnh, lẫn Bùi thị phương thảo….

Song giờ thì lộ diện cô thứ 5 quan trọng nhất trong vụ án TỔ CHỨC VẬN CHUYỂN MA TUÝ VÀO VN và cũng có ô to nhất trong chính quyền VN rồi! “Cái kim trong bọc cũng phải lòi ra”!

Hèn chi mà họ giấu biệt cô ta, cho dù cô này cùng bị bắt giữ với 4 cô kia, và cùng được thả!

Trong khi cả 4 cô kia đều khai “không rõ danh tính người gửi”. Có thể lắm, nhưng chắc chắn cô B.T.P.T người MÔI GIỚI phải biết người giao hàng đó là ai, ở đâu, làm gì và cô Ngân cũng phải BIẾT RÕ MẶT người giao hàng cho mình chứ???

Hèn chi…. mà CA vội vã thả ngay cả 5 cô, cho dù phía Hải quan ĐÃ HỌP BÁO công khai là ĐÃ THEO DÕI, LẬP ÁN và ĐÁNH ÁN THEO ĐÚNG KẾ HOẠCH. Tức là không phải họ “vô tình bắt được” các cô này vận chuyển ma tuý số lượng lớn như vậy!

Vậy ông trọng sẽ xử lý sao đây???

Ông có dám truy sát những người dám nói sự thật để giấu nhẹm mọi thứ về thằng con trai cũng đầy tham vọng, bồ bịch lăng nhăng ….. làm hỏng “hình ảnh” của gia đình ông không???”

Bloger Bích Hoà chia sẻ:”

Mình nghe một cô sang Đức tỵ nạn kể lại, đường dây đưa người vượt biên lậu qua Tiệp vào Đức những năm 90 là của thằng Trường con ông trọng. Ai đi theo đường dây này sẽ dễ dàng ra khỏi VN tới Tiệp và nếu muốn định cư ở Tiệp, sẽ dễ dàng làm được giấy tờ và thẻ xanh để ở lại.
Đường dây này bị Đức phá vỡ, chúng rút về VN và chuyển sang “chia chác đầu tư bằng vốn vậy ODA” nên tài sản lớn rải khắp VN, nhưng kín đáo vì chia nhỏ cho bạn bè thân tín của hắn đứng tên….
Không biết có chính xác không? Nhưng cô ấy khẳng định như vậy vì trong một đêm vô tình nghe được cuộc đt của một tên đưa người gọi về VN….”

Bloger Bùi Hiếu chia sẻ:”

Thường thì ở các sân bay người ta chú trọng soi hành lý lúc lên máy bay. Còn ở nơi đến thì hiếm khi hơn, hành lý ký gửi ra đường băng chuyền. Còn hành lý xách tay hầu như chưa bao giờ tôi đi mà gặp bị kiểm tra cả. Tôi đến cũng nhiều quốc gia bằng máy bay, thường chỉ có cái valy xách tay. Lúc đi soi chiếu mở toang hết ra qua máy soi. Những thứ như máy ảnh, máy tính, đồ điện tử nọ kia phải bỏ ra một khay riêng.

Các hành lý của tiếp viên có thể qua đường xách tay hay ký gửi, nhưng dù đường nào họ cũng qua máy soi.

Câu chuyện máy soi Pháp biết mà báo cho Việt Nam chứ họ không xử lý ngay là chuyện không thể xaỷ ra, phát hiện có vấn đề gì họ cứ theo nguyên tắc xử lý ngay lập tức như đã nói ở bài trước.

Chúng ta bàn đến tình huống ở hải quan Việt Nam.

Thường thì nơi đến sẽ không kiểm tra hành lý khách xuống máy bay, nhưng vẫn có cảnh sát, thuế vụ, hải quan đứng quanh chỗ đường ra ngoài. Họ cảm thấy nghi vấn ai thì gọi soi chiếu lại và mở ra kiểm tra.
Tôi đi các nước nhiều lần, trong đó đến Mỹ 5 lần, có lần thứ tư là qua cửa nhập cảnh ở lối ra bị gọi lại mở hành lý kiểm tra. Người kiểm tra tôi lại là một cảnh sát Mỹ gốc Việt, anh ta kiểm tra hành lý xong còn hỏi tôi đến Mỹ làm gì bằng tiếng Việt, tôi trả lời gặp toà báo, anh ta hỏi tôi làm gì, tôi nói làm nghề báo chí, anh ta hỏi tôi viết về gì. Tôi bảo ông hỏi làm cái gì, sao tôi phải trả lời ông. Lý do gì ông hỏi tôi viết về cái gì, tôi yêu câù ông cùng tôi gặp cơ quan phụ trách ông để tôi phản đối.

Anh ta sững người, rồi chỉ lối cho tôi đi.

Người bình thường khi xuống máy bay, qua cửa nhập cảnh mà còn bị soi hành lý, tâm lý thường rất khó chịu, dù biết chắc mình không mang gì cấm.

Trong clip của hải quan mà báo chí đăng, chúng ta thấy rõ là TVHK đưa hành lý qua máy soi của hải quan. Chỉ có đúng TVHK thôi chứ không có hành khách nào khác. Như vậy có nghĩa các tiếp viên bị gọi ra kiểm tra riêng.

Thái độ của TVHK khi đưa hành lý vào máy soi rất vô tư. Dù việc kiểm tra như thế là không phải thường xuyên.

Người ta lý giải thái độ như vậy là do cô không biết mình mang chất cấm, nên vô tư kiểu như các ông thích kiểm tra đột xuất thì tôi vui vẻ, có gì đâu mà lo.

Đã rất nhiều người mang kem đánh răng về dạng đó làm quà. Có lần tôi mang hàng chục hộp kem đánh răng, dầu gội, sữa tắm đến Philipin cho mấy nữ tu sĩ đi học ở nhà dòng bên đó mà chẳng bị kiểm tra gì.

Thế nhưng hải quan đã dừng lại mời các TVHK vào phòng riêng, mở hẳn các tuýp thuốc ra kiểm tra. Phản ứng thường sẽ chột dạ dù biết chắc không mang gì cấm, vẫn lo biết đâu bỏ quên gì vào lúc sắp vali.

Hải quan phải biết chắc là có chất cấm. Vì không có mà mở ra, nặn tuýp thuốc, bóc vỏ tức là đã phá huỷ hàng hoá. Không có gì thì ai đền, rồi bên hàng không sẽ có ý kiến thắc mắc về nghi vấn thái quá của hải quan.
Dù là kiểm tra tìm chất cấm, nhưng bao giờ hải quan các nước cũng đặt chuyện không làm ảnh hưởng đến giá trị hàng hoá là yếu tố quan trọng. Không phải tuỳ tiện thích thì bóc, xé, phá vỡ để tìm, không có gì thì đi.
Báo Dân Việt khẳng định việc phát hiện không phải tình cờ, dẫn lời quan chức hải quan, báo viết.
…………………
– Cục Hải quan TP.HCM cũng khẳng định, không phải việc phát hiện là tình cờ. Căn cứ loạt thông tin tình báo, các nghiệp vụ kiểm soát hải quan, loạt dấu hiệu nghi vấn, đối tượng trọng điểm, thông tin thu nhập… Cục Hải quan TP.HCM mới chỉ đạo phá án.Nhưng điều rất lạ là khi hải quan kiểm tra mở ra thấy chất cấm, thái độ của các TVHK vẫn thản nhiên không hề lo sợ.
…………………
Nếu lúc qua máy soi thái độ họ thản nhiên vì không biết chất cấm bên trong, nên bị kiểm tra bất thường họ vẫn vô tư, lúc mở ra phát hiện chất cấm, họ vẫn thản nhiên thì thực sự không thể hiểu nổi với tâm lý người bình thường.

Tự dưng trong hành lý của mình có số lượng chất cấm đến mức dựa cột mà thản nhiên như vậy thì tâm lý phải là của bậc thầy tu luyện thâm sâu mới có nội tâm đến cảnh giới đấy.

Khai báo với hải quan, các TVHK khai rằng nhận của một người không rõ danh tính bên Pháp gửi, còn nơi nhận thì người ta nói khi về bên nhận mới gọi điện.

Chi tiết này nói lên bản lĩnh và sự thuộc bài của các TVHK, hàng trăm vụ bắt vận chuyển MT, các bạn cứ xem báo sẽ đều thấy nói như vậy.
Cũng theo báo Dân Việt các TVHK khai.
……………..
-4 nữ tiếp viên khai: Tại Pháp, họ đã nhận lời nhờ vả của một người (chưa rõ lai lịch) để chuyển một lượng hàng về Việt Nam cho người nhà và được trả công hơn 10 triệu đồng. Khi tiếp nhận hàng là các hộp kem đánh răng, họ nhận thấy không có gì bất thường, nên nhận lời chuyển hàng.

Những tiếp viên này còn khai báo, phía giao hàng tại Pháp có thông báo khi về đến Việt Nam thì sẽ có người liên hệ để nhận hàng.
……………
Còn báo Sức Khoẻ Đời Sống cho biết.
……………..
-Tại cơ quan điều tra, N. (37 tuổi, tiếp viên trưởng) khai rằng khi ở Pháp đã được một người (chưa xác định danh tính) nhờ “xách tay một số hàng hoá về nước” và trả công hơn 10 triệu đồng.

Do quá mệt mỏi vì vừa trải qua chuyến bay dài, nên T và 3 tiếp viên khác chỉ xem qua loa vài tuýp kem, không thấy có gì bất thường.
Khi ra sân bay của Pháp để về Việt Nam, lực lượng chức năng nước sở tại không phát hiện trong hành lý của họ có ma túy, cho đến khi về đến Tân Sơn Nhất.
……………
Làm sao có chuyện TVHK lại dễ dãi mang hàng hộ một người không rõ ràng, giao hàng cho người không rõ ràng. Điều này hoàn toàn là không có thật. Các TVHK đâu phải bà già, con nít mới xuất ngoại lần đầu mà dễ tính như thế.

Chỉ có nhân vật chính trong phim Người Vận Chuyển mới nhận hàng không biết là gì, không biết rõ ai giao và không biết rõ ai nhận.
Tất cả những mâu thuẫn trên từ thái độ đến lời khai của 4 TVHK chỉ phù hợp với tâm lý.

– Bà mày có chỗ đỡ hết cả rồi, chúng mày làm gì cũng chẳng làm được các bà.

Những gì diễn ra sau này đúng là như thế thật, trong vòng mấy ngày các TVHK được minh oan và thả rất nhanh, kỷ lục so với các vụ việc tương tự.

Nhiều luật sư lên tiếng bênh vực họ. Điều này dễ hiểu vì cánh luật sư thường xuyên đi đêm với công an để mặc cả cho các tội. “

 

Trung Quốc đang chuyển lửa chống tham nhũng sang các ngân hàng vào thời điểm kinh tế đang có rủi ro

Theo CNN

Hồng KôngCNN — 

Các ngân hàng và công ty bảo hiểm của Trung Quốc đã trở thành trọng tâm mới nhất của cuộc đàn áp chống tham nhũng sâu rộng đang gài bẫy các quan chức hàng đầu và có nguy cơ làm rung chuyển thần kinh vốn đã mong manh của các nhà đầu tư và doanh nhân.

Cơ quan chống tham nhũng hàng đầu của Đảng Cộng sản, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương (CCDI), đã điều tra hơn một chục giám đốc điều hành cấp cao tại các tổ chức tài chính quan trọng nhất của đất nước cho đến nay trong năm nay, theo một phân tích của CNN về các tuyên bố được đăng trên trang web của CCDI.

Ba tên tuổi lớn ở cấp cao nhất của hệ thống tài chính Trung Quốc đã bị điều tra hoặc buộc tội, theo CCDI, bao gồm Li Xiaopeng, cựu chủ tịch của China Everbright Group – một trong những tập đoàn tài chính nhà nước lâu đời nhất và lớn nhất của đất nước.

Ông Lý bị nghi ngờ “vi phạm nghiêm trọng luật pháp và kỷ luật” và đang bị điều tra, ủy ban cho biết hôm thứ Tư trong một tuyên bố ngắn gọn.

Everbright cho biết trong một tuyên bố rằng họ “hoàn toàn ủng hộ” quyết định của đảng và sẽ “hợp tác đầy đủ” với cuộc điều tra đối với Li, người đã chủ trì ngân hàng trong bốn năm cho đến khi ông từ chức vào tháng ba năm 2022.

Thứ Sáu tuần trước, các nhà chức trách đã mở một cuộc điều tra tương tự đối với Liu Liange, cựu chủ tịch Ngân hàng Trung Quốc thuộc sở hữu nhà nước, người cho vay lớn thứ tư của đất nước. Liu đã từ chức vào tháng trước với lý do “điều chỉnh công việc”, theo một hồ sơ của ngân hàng.

 Wang Bin, người đứng đầu Bảo hiểm Nhân thọ Trung Quốc thuộc sở hữu nhà nước từ năm 2022 đến đầu năm 2022, đã bị các công tố viên quốc gia buộc tội nhận hối lộ và che giấu tiền tiết kiệm ở nước ngoài. Ông bị CCDI điều tra lần đầu tiên vào tháng giêng năm 2022.

Các nhà phân tích nói rằng mạng lưới kéo cũng có thể liên quan đến Bao Fan, một chủ ngân hàng đầu tư ngôi sao và tên tuổi nổi tiếng trong lĩnh vực công nghệ, người đã mất tích vào tháng Hai.

Cựu Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Trung Quốc, Liu Liange, chụp ảnh tại Milan, Ý, vào tháng 7 năm 2019. Ông đang bị chính quyền Trung Quốc điều tra.

Luca Bruno/AP

Có vẻ như cuộc đàn áp có thể tăng cường, họ nói.

Tuần trước, CCDI tuyên bố sẽ thanh tra hơn 30 công ty nhà nước lớn. Họ bao gồm những gã khổng lồ tài chính như Tập đoàn Đầu tư Trung Quốc, quỹ tài sản có chủ quyền của quốc gia, Ngân hàng Phát triển Trung Quốc, cung cấp tài chính cho các dự án quan trọng của chính phủ và Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc, một công ty cho vay lớn khác do nhà nước kiểm soát.

Nó diễn ra chỉ vài tháng sau khi Tập Cận Bình giành được nhiệm kỳ thứ ba lịch sử vào tháng Mười với tư cách là nhà lãnh đạo Trung Quốc và chọn lựa xếp đặt đội ngũ lãnh đạo hàng đầu của mình với những người trung thành với Đảng Cộng sản. Ngay sau đó, ông chuyển sang củng cố sự nắm giữ của đảng đối với nền kinh tế.

“Cuộc đàn áp tài chính hiện nay là một làn sóng mới trong chiến dịch chống tham nhũng của Tập Cận Bình chống lại lĩnh vực tài chính để củng cố quyền lực của mình”, Chongyi Feng, phó giáo sư nghiên cứu Trung Quốc tại Đại học Công nghệ Sydney cho biết.

Cuộc đàn áp chống tham nhũng là chiến dịch đặc trưng của ông Tập. Nó đã quét qua Đảng Cộng sản cầm quyền, chính phủ, quân đội và các công ty nhà nước theo từng đợt kể từ năm 2012, khi ông Tập nhậm chức. Hàng triệu quan chức đã bị trừng phạt.

Người đi bộ ở khu tài chính Lujiazui của Phố Đông ở Thượng Hải vào tháng giêng năm 2023.

Hình ảnh Qilai Shen / Bloomberg / Getty

‘Kiểm soát hoàn toàn’

Năm nay, cuộc đàn áp đã tập trung vào ngành tài chính rộng lớn của đất nước. Feng cho biết có thể có hai lý do cho sự “leo thang” này.

“Ngành tài chính là lĩnh vực cuối cùng trong ba lĩnh vực chính để ông Tập khẳng định quyền kiểm soát hoàn toàn sau quân đội và bộ máy an ninh , ông Feng nói và cho biết thêm rằng đó là “túi tiền” của đảng.

Ông Tập cũng cần tập trung kiểm soát lĩnh vực này để đối phó với “cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chính ngày càng sâu sắc ở Trung Quốc” và chuẩn bị cho một “cuộc chiến tài chính” với Mỹ, ông nói thêm.

Tập Cận Bình trở nên không thể bị tấn công. Đây là lý do tại sao các nhà đầu tư đang sợ hãi

Bắc Kinh đang phải đối mặt với một loạt các thách thức trong nước và toàn cầu. Thị trường nhà đất đang trải qua đợt suy thoái tồi tệ nhất được ghi nhận. Tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên vẫn ở mức cao. Chính quyền địa phương đang phải vật lộn với gánh nặng nợ khổng lồ và cắt giảm phúc lợi.

Và quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc đang ở mức thấp nhất trong nhiều thập kỷ, dẫn đến căng thẳng leo thang về công nghệ và đầu tư.

Đầu tư vào Trung Quốc ngày càng trở nên bấp bênh khi môi trường cho doanh nghiệp tư nhân xấu đi và các công ty nước ngoài đã bị cuốn vào làn đạn căng thẳng địa chính trị.

Thủ tướng mới của Trung Quốc tung ra toa xe chào đón các công ty nước ngoài

Khi nền kinh tế cố gắng phục hồi, Bắc Kinh đang chịu áp lực phục hồi tăng trưởng và tạo việc làm cho hàng triệu người. Các quan chức kinh tế hàng đầu đã cố gắng nâng cao niềm tin kinh doanh bằng cách trấn an ngành công nghiệp tư nhân và tung ra toa xe chào đón các CEO toàn cầu.

Nhưng cuộc đàn áp sâu sắc đối với lĩnh vực tài chính rộng lớn có thể khiến các nhà đầu tư lo lắng. Các ngân hàng và công ty bảo hiểm của Trung Quốc có tài sản trị giá 60 nghìn tỷ USD, tương đương 340% GDP hàng năm của đất nước, theo thống kê gần đây nhất từ Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc.

Mục tiêu mâu thuẫn?

Sự biến mất của Bao, người sáng lập và CEO của China Renaissance, đã gây ra sự sụt giảm giá trị cổ phiếu của ngân hàng. Nó đã mất 27% kể từ giữa tháng Hai.

Trong khi đó, lĩnh vực công nghệ của Trung Quốc vẫn đang nuôi dưỡng những vết bầm tím của chính cuộc chạy đua với Đảng Cộng sản cầm quyền của Tập Cận Bình, đảng đã xóa sổ hàng trăm tỷ đô la giá trị thị trường. Cổ phiếu của Alibaba vẫn giảm gần 70% so với mức đỉnh hồi cuối tháng 2020.

“Cuộc đàn áp gần đây của ông Tập có thể làm tổn thương tâm lý kinh doanh của cả các nhà đầu tư trong và ngoài nước, nhiều người trong số họ đã lo lắng về môi trường chính trị”, Neil Thomas, thành viên về chính trị Trung Quốc tại Trung tâm Phân tích Trung Quốc của Viện Chính sách Xã hội Châu Á cho biết.

“Ông Tập muốn vừa vực dậy nền kinh tế Trung Quốc vừa tăng cường sự lãnh đạo của đảng đối với doanh nghiệp tư nhân. Những mục tiêu này không loại trừ lẫn nhau, nhưng mục tiêu sau có khả năng hạn chế mục tiêu trước”.

Năm 2017, đảng này đã phát động một cuộc đàn áp sâu rộng đối với các khoản cho vay rủi ro của các ngân hàng và các tổ chức cho vay ngầm vì lo ngại về rủi ro hệ thống. Các nhà chức trách đã cố gắng kiềm chế các tập đoàn tư nhân lớn nhất của đất nước, như Anbang, HNA, Wanda và Fosun Group, những công ty này đã từng vay mượn nợ rất nhiều để thúc đẩy sự mở rộng toàn cầu mạnh mẽ.

Cuộc đàn áp mới nhất đối với các ngân hàng và công ty tài chính đã được tăng cường vào tháng Hai bởi cơ quan giám sát chống tham nhũng.

“Cần phải trừng phạt mạnh mẽ hơn… tham nhũng trong các lĩnh vực như tài chính, doanh nghiệp nhà nước và mua bán ngũ cốc, nơi tập trung quyền lực, vốn dồi dào và nguồn lực dồi dào”, CCDI cho biết trong một bài bình luận mạnh mẽ trên trang web của mình.

China Renaissance đình chỉ giao dịch, trì hoãn kết quả sau khi nhà sáng lập mất tích

Các chủ ngân hàng phải từ bỏ giả vờ là “tinh hoa tài chính” và ngừng sao chép “cách thức phương Tây”, báo cáo nói thêm.

Bài báo được xuất bản chỉ vài ngày sau khi Bao, nhân viên ngân hàng đầu tư, được công ty của ông báo cáo mất tích.

Ông Tập “có thể coi việc nhắm mục tiêu vào các nhân vật cấp cao trong ngành như Bao Fan là một chiến lược hiệu quả để gây sốc cho toàn bộ khu vực tài chính tuân thủ mạnh mẽ và chủ động hơn các mệnh lệnh chính trị”, Thomas nói thêm.

Bao là nhà tài phiệt cao cấp mới nhất biến mất. China Renaissance cho biết vào cuối tháng Hai rằng Bao đang “hợp tác trong một cuộc điều tra” của một số cơ quan chức năng ở nước này. Nó không đưa ra chi tiết nào khác.

Vào năm 2020, ông trùm bất động sản Ren Zhiqiang đã mất tích vài tháng sau khi ông bị cáo buộc lên tiếng phản đối cách xử lý đại dịch coronavirus của ông Tập. Cuối cùng, ông Nhậm Chính Phi đã bị bỏ tù 18 năm vì tội tham nhũng.

Vào năm 2017, gã khổng lồ bảo hiểm Anbang đã cảnh báo các cổ đông rằng chủ tịch của nó, Wu Xiaohui, sẽ không thể thực hiện nhiệm vụ của mình sau khi ông bị chính quyền bắt giữ như một phần của cuộc điều tra của chính phủ. Anbang vào thời điểm đó đã viện dẫn “lý do cá nhân” cho sự vắng mặt của mình. Wu cuối cùng đã bị bỏ tù 18 năm.

– Michelle Toh của CNN đóng góp báo cáo

Phan Sinh Trần lược dịch

Mỹ, Trung Quốc dẫn đầu về nợ công của chính phủ

Theo Nhật Báo Phố Wall – WSJ

Dân số già, các biện pháp về khí hậu và lãi suất gia tăng làm tăng nặng thêm con số chi tiêu của chính phủ

Chính phủ của các nền kinh tế lớn, đặc biệt là Mỹ và Trung Quốc, dự kiến sẽ tăng cường vay nợ trong những năm tới khi họ chi tiêu nhiều hơn cho dân số già và chuyển sang năng lượng sạch, Quỹ Tiền tệ Quốc tế cho biết.

Nợ chính phủ trên toàn thế giới đã giảm một thời gian ngắn với việc kết thúc các biện pháp tốn kém liên quan đến đại dịch, nhưng dự kiến sẽ bắt đầu tăng trở lại trong năm nay và tiếp tục tăng trong năm năm tới, IMF cho biết trong báo cáo Giám sát tài khóa được công bố hôm thứ Tư.

Mức tăng dự kiến cũng phần nào phản ánh các khoản thanh toán lãi suất cao, sau khi các ngân hàng trung ương tăng lãi suất để chống lạm phát cao.

Các nhà kinh tế của IMF cảnh báo rằng việc mở rộng vay và chi tiêu của chính phủ có thể thổi bùng áp lực lạm phát, làm suy yếu nỗ lực của các ngân hàng trung ương.

“Hiện nay đối với hầu hết các quốc gia, có một trường hợp mạnh mẽ cho việc thắt chặt tài khóa”, Vitor Gaspar, giám đốc bộ phận tài chính của IMF cho biết, đề cập đến các biện pháp như cắt giảm chi tiêu hoặc tăng thuế. “Thắt chặt chính sách tài khóa góp phần làm giảm tổng cầu. Nó làm giảm áp lực lạm phát, buộc ngân hàng trung ương phải tăng lãi suất”.

IMF dự báo nợ chính phủ nói chung trên toàn thế giới

Dự báo bao gồm các khoản vay của chính quyền trung ương và địa phương và các tổ chức thuộc sở hữu của chính phủ – sẽ đạt mức tương đương 93,3% tổng sản phẩm quốc nội toàn cầu trong năm nay trước khi tăng dần lên 99,6% vào năm 2028. Tỷ lệ nợ trên GDP là 82,8% vào năm 2018 và đạt mức cao nhất gần đây là 99,7% vào năm 2020.

“Mỹ và Trung Quốc đóng góp nhiều nhất cho xu hướng này”, ông Gaspar nói. “Nếu loại trừ Mỹ và Trung Quốc, tỷ lệ nợ công trên GDP sẽ giảm trên toàn cầu”, ông nói.

Nợ chính phủ Mỹ dự kiến sẽ tiếp tục tăng trong những năm tới một phần vì Washington đang chi tiêu nhiều hơn cho chi phí chăm sóc sức khỏe và an sinh xã hội khi thế hệ bùng nổ trẻ em nghỉ hưu, cũng như cho các dự án năng lượng sạch và các chính sách kinh tế trong nước khác, các nhà kinh tế IMF cho biết.

Dự báo của IMF được đưa ra khi Washington vẫn bị lôi kéo vào cuộc chiến về trần nợ giữa Chính Phủ và Quốc Hội, giới hạn vay 31,4 nghìn tỷ USD của chính phủ liên bang. Chính phủ liên bang có thể hết tiền để thanh toán tất cả các hóa đơn nếu Quốc hội không bỏ phiếu nâng trần nợ trong những tháng tới. Nhà Trắng đang thúc đẩy Quốc hội làm như vậy mà không cần điều kiện, trong khi các nhà lập pháp đảng Cộng hòa đang tìm cách cắt giảm chi tiêu trước khi đồng ý làm như vậy.

Tổng nợ chính phủ của Mỹ dự kiến sẽ tăng lên 136,2% GDP vào năm 2028

Tổng nợ tăng từ 107,4% vào năm 2018 và cao hơn mức đỉnh thời đại dịch là 133,5% vào năm 2020, theo IMF. Tỷ lệ nợ trên GDP dự kiến ở mức 122,2% trong năm nay, so với mức 121,7% vào năm 2022.

Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, là một nền kinh tế khác có nợ chính phủ tăng nhanh. IMF dự kiến sẽ tăng lên 104,9% GDP vào năm 2028, từ 82,4% cho năm 2023 và 56,7% vào năm 2018.

Chi tiêu của Trung Quốc cho dân số già đi nhanh chóng và các biện pháp kích thích để duy trì tăng trưởng kinh tế là một trong những yếu tố đằng sau khoản nợ leo thang, các nhà kinh tế IMF cho biết.

Nợ chính phủ Mỹ đang tăng nhanh hơn mức trung bình của các nền kinh tế tiên tiến

Dự kiến con số nợ sẽ tăng lên 117,8% vào năm 2028 từ mức 112,4% của năm 2023.

Tỷ lệ nợ trên GDP của Mỹ cao hơn so với các quốc gia châu Âu giàu có như Đức, Pháp và Anh, nhưng thấp hơn nhiều so với Nhật Bản, một quốc gia đã vay mượn rất nhiều để hỗ trợ dân số già. Nợ chính phủ nói chung của Nhật Bản trên GDP dự kiến đạt 258% trong năm nay và 264% vào năm 2028, IMF cho biết.

Mức nợ chính phủ ở các nước lớn có thể vượt quá dự báo mới nhất vì nhiều lý do, các nhà kinh tế của IMF cho biết. Một là tăng chi tiêu quân sự trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị. Một cách khác là tăng trợ cấp của chính phủ và các biện pháp khác để tăng cường các ngành công nghiệp trong nước khi các quốc gia cạnh tranh với nhau về kinh tế.

Phan Sinh Trần

Trung Quốc để mắt đến các tàu thương mại Đài Loan trong một động thái leo thang mới nhằm đe dọa Đảo Quốc

Theo Nhật Báo Phố Wall – WSJ

Ngày 11-4-2023

Khi Chủ tịch Hạ viện Kevin McCarthy và Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn gặp nhau tại California vào tuần trước, Bắc Kinh đã bày tỏ sự không hài lòng. Họ đã làm như vậy bằng cách gửi tàu tuần tra đến eo biển Đài Loan, nơi chính quyền Trung Quốc cho biết các tàu có thể tiến hành kiểm tra. Trung Quốc có thể sử dụng các cuộc thanh sát như vậy để ngăn chặn huyết mạch thương mại quan trọng này. Hải quân thân thiện nên báo hiệu sự ủng hộ đối với hải quân Đài Loan. Các chính phủ nên tạo ra một hệ thống cảnh báo sớm cho thế giới vận tải biển, để các tàu có các tuyến đường thay thế.

“Một hạm đội do tàu tuần tra Haixun 06 tiên tiến dẫn đầu tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tuần tra ở khu vực trung tâm eo biển Đài Loan vào thứ Năm, ngày thứ hai của chiến dịch đặc biệt kéo dài ba ngày”, tờ China Daily đưa tin ngày 6/4/2023. Bắc Kinh nói rõ rằng đội tàu, đến khu vực chỉ vài giờ trước khi bà Thái gặp ông McCarthy, chúng có thể kiểm tra các tàu chở hàng đi qua eo biển.

Eo biển Đài Loan, lối đi chính cho hàng hóa di chuyển giữa Đông Nam Á và Nhật Bản, Hàn Quốc và Bắc Trung Quốc, là một trong những tuyến đường thủy bận rộn nhất thế giới, được đi qua hàng năm bởi gần một nửa số tàu container trên thế giới. Mặc dù eo biển rộng 200 hải lý, nhưng chỉ có một đoạn 15 dặm là đủ sâu cho các tàu hiện đại. Bắc Kinh nói rằng họ có “chủ quyền và quyền tài phán” đối với eo biển mà Đài Loan và các nước bao gồm cả Hoa Kỳ coi là vùng biển quốc tế. Kể từ năm 1955, sự chung sống giữa các nước tranh chấp  đã có thể thực hiện được nhờ “đường trung tuyến” được vẽ qua vùng biển do đề nghị của Tướng Không quân Hoa Kỳ Benjamin Davis, nó có chức năng như một biên giới hàng hải không chính thức.

Đài Loan đã chỉ thị cho các hãng tàu không tuân thủ bất kỳ cuộc kiểm tra nào của đội tàu Haixun 06 dẫn đầu. 

“Đây là một cuộc phong tỏa ảo”, Chuẩn đô đốc về hưu Mark Montgomery, cựu giám đốc hoạt động tại Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ cho biết. “Đó là một cách để Trung Quốc khiến các công ty vận tải biển và công ty bảo hiểm tránh xa Đài Loan”.

Lần này, hạm đội được cho là không tiến hành kiểm tra, nhưng lần sau có thể. Các cuộc kiểm tra sẽ chặn lối của 240 tàu đi qua eo biển này trung bình một ngày. “Mười tàu một giờ trong một khu vực 15 dặm có nghĩa là chúng có thể nhanh chóng nghẽn tắc nếu không được quản lý cẩn thận”, Neil Roberts, thư ký của Ủy ban Chiến tranh hỗn hợp, một cơ quan bảo hiểm hàng hải phân loại rủi ro cho biết. Thông qua các cuộc diễn tập như vậy, Trung Quốc sẽ đánh dấu eo biển Đài Loan là vùng đặc quyền kinh tế của mình và có thể tạo ra một cuộc phong tỏa. Việc đi qua eo biển là điều cần thiết không chỉ đối với các nước trong khu vực mà cả chuỗi cung ứng toàn cầu, vốn phụ thuộc vào các bộ phận và lắp ráp ở Đông Nam Á và Bắc Trung Quốc.

“Sẽ là một vấn đề lớn nếu nó leo thang, và rõ ràng thị trường chiến tranh đang theo dõi, nhưng cho đến nay hiện trạng vẫn được duy trì”, Simon Lockwood, một chuyên gia hàng hải của nhà môi giới bảo hiểm Willis Towers Watson cho biết. “Trung Quốc có thể muốn kiểm soát hoàn toàn Đài Loan, nhưng họ cũng cần thương mại hàng hải”. Vào năm 2021 – năm gần nhất có dữ liệu – các tàu buôn từ khắp nơi trên thế giới đã thực hiện 260.464 chuyến ghé thăm các cảng của Trung Quốc. Tuy nhiên, thách thức của các công ty vận tải biển là Tập Cận Bình có thể áp đặt ảnh hưởng nhiều hơn nữa trên lãnh vực thương mại hàng hải. Nhà lãnh đạo Trung Quốc đã cho thấy ông sẵn sàng hy sinh thành công kinh tế để củng cố quyền lực của mình và đã cắt đôi cánh của các công ty công nghệ nổi tiếng nhất Trung Quốc (Ant Financial của Alibaba). Khi ông Tập đắc cử nhiệm kỳ thứ ba vào mùa thu năm ngoái, cổ phiếu của các gã khổng lồ công nghệ Trung Quốc đã lao dốc.

Nếu bà Thái tiếp tục gặp gỡ các nhà lãnh đạo nước ngoài, ông Tập có thể phong tỏa Đài Loan bằng các đội tàu kiểm tra. Bởi vì đó sẽ là một cuộc kiểm tra tàu, không phải là một cuộc tấn công quân sự, cả Đài Loan và các đồng minh sẽ không thể trả đũa một cách có ý nghĩa. Bởi vì Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền đối với hầu hết Biển Đông, các quốc gia bao gồm Việt Nam và Philippines (và số lượng lớn vận chuyển toàn cầu đến và đi từ họ) có thể có nguy cơ bị gián đoạn tương tự nếu Bắc Kinh cảm thấy bất bình bởi chính phủ của họ.

Chúng ta nên chuẩn bị cho một kịch bản như vậy. Vài tuần trước khi có các hành động có thể chọc giận Bắc Kinh, các chính phủ nên cảnh báo Ủy ban Chiến tranh chung và các tổ chức hàng hải khác để tàu có thể đi theo các tuyến đường thay thế. Nhưng vì Bắc Kinh muốn khiến ngành vận tải biển – vốn vận chuyển 80% thương mại thế giới – sợ hãi khỏi Đài Loan, bước đầu tiên là các lực lượng hải quân thân thiện thể hiện sự ủng hộ của họ đối với hòn đảo này. “Hải quân Mỹ nên tiến hành các cuộc tập trận chung với Hải quân Đài Loan và chúng tôi có thể tiến hành chúng gần các cảng”, Đô đốc Montgomery nói. Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng cho tài khóa 2023 bao gồm mở rộng hợp tác quân sự Mỹ-Đài Loan.

Trung Quốc hiện đang tiếp tục trả thù cuộc gặp của bà Thái với ông McCarthy bằng cách tiến hành một cuộc tấn công quân sự mô phỏng vào Đài Loan.

Quân đội Hoa Kỳ đã quen với việc làm giảm các mối đe dọa như vậy thông qua các cuộc tập trận; họ hiện đang tiến hành một kế hoạch trước với Philippines ở Biển Đông. Nhưng Trung Quốc đã có thể gieo rắc nỗi sợ hãi về sự gián đoạn gây ra bởi các tàu phi quân sự vì các nước khác có rất ít kế hoạch để xử lý sự hỗn loạn trên biển. Cùng nhau, các chính phủ và ngành vận tải biển có thể làm giảm bớt các mối đe dọa do các tàu  thanh tra của Trung Quốc. Và sẽ không có lý do gì để TQ gửi một “hạm đội thanh tra” đến eo biển Đài Loan nếu nó không thể thực hiện nhiệm vụ của mình.

Tường trình của Elizabeth Braw, Bà là thành viên cao cấp tại Viện Doanh nghiệp Hoa Kỳ và là cố vấn cho Gallos Technologies.

Phan Sinh Trần