‘Sang, chảnh’ hoa kiểng mạ vàng trưng Tết giá triệu đô

Ba’o Nguoi-Viet

January 10, 2024

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một cửa hàng ở quận Bình Thạnh, Sài Gòn, trưng bán nhiều loại hoa kiểng mạ vàng 24k để chơi Tết Nguyên Đán, với giá bán cả triệu đô.

Theo ghi nhận của báo VNExpress hôm 9 Tháng Giêng, một cửa hàng trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, quận Bình Thạnh, đang trưng bày nhiều loại cây kiểng như mai, đào, bồ đề… được làm bằng hợp kim đồng mạ vàng 24k để bán cho giới “đại gia” ở Việt Nam chơi Tết.

Cây bồ đề mạ vàng 24k, cao 3.6 mét, nặng hơn 1 tấn. (Hình: Quỳnh Trần/VNExpress)

Các chi tiết mạ vàng đều phủ lớp nano để bảo vệ vàng được lâu và chống bám bụi.

Nổi bật tại cửa hàng là cây bồ đề nặng gần 1.2 tấn, cao 3.6 mét (chưa tính đế), có tán cây rộng 3.9 mét gồm 26 cành chính, 447 cành phụ, 4,600 lá, uốn lượn xung quanh thân cây được ghép từ các khối hợp kim đồng. Bên cạnh gốc cây còn có tượng Phật cao hơn 1 mét làm cùng chất liệu và mạ vàng sáng bóng. Giá được chủ rao bán lên đến 26 tỷ đồng (hơn $1 triệu).

Ông Đỗ Xuân Ngọc, chủ doanh nghiệp sản xuất, cho biết cây bồ đề mạ vàng nêu trên được sản xuất tại xưởng ở Bình Dương trong nửa năm, là “điểm nhấn” cho Tết Nguyên Đán Giáp Thìn, bởi vì bồ đề là loài cây tượng trưng cho Phật Giáo, nhằm mang đến sự bình yên, thanh tịnh.

Cạnh cây bồ đề là hai cây mai bằng đồng mạ vàng 24k có dáng Rồng và dáng Trực (góc trái). Mỗi cây mai cao 3 mét, phần tán rộng khoảng 2.7 mét, có 4,000 bông và nụ, nặng trung bình 600 kg tính cả phần đế, có giá khoảng 3 tỷ đồng ($123,045) mỗi cây.

Hai cây mai bằng đồng mạ vàng dáng Rồng và dáng Trực (góc trái) có giá bán khoảng $246,090. (Hình: Quỳnh Trần/VNExpress)

Tết có mai thì không thể thiếu đào. Tại cửa hàng cũng có một cây hoa đào được thiết kế theo dáng truyền thống miền Bắc và theo phong thủy về số thứ tự cành, chi, nhánh. Cây đào cao 2.6 mét, rộng 1.6 mét. Trên cây có khoảng 1,600 hoa và nụ đào, hơn 500 lá, nặng 164 kg được định giá 1.3 tỷ đồng ($53,319).

Ngoài cây đào nêu trên, tại cửa hàng còn có các cây đào nhỏ có dáng “bạt phong” nặng chỉ hơn 2 kg, có giá bán khoảng 15 triệu đồng ($614)/cây, được nhiều khách hàng đặt mua.

Ông Ngọc cho biết thêm Tết năm nay, các cây đào, mai lớn sẽ được cửa hàng mang ra trưng bày tại đường hoa Nguyễn Huệ, quận 1, Sài Gòn, và Hội Chợ Hoa Xuân tại Hà Nội cho người dân và du khách chiêm ngưỡng. (Tr.N)


 

“Chuyện xá lợi tóc Phật tự chuyển động chưa bao giờ xảy ra ở Myanmar!”

Theo Đài RFA

Chuyện xá lợi tóc Phật tự chuyển động chưa bao giờ xảy ra ở Myanmar vì nếu có chuyện này xảy ra thì sẽ trở nên nổi tiếng và được truyền thông nước này đưa tin, các nhà báo thuộc Ban tiếng Burmese (Myanmar) của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tìm hiểu và khẳng định.

“Xá lợi tóc Phật” tự chuyển động ở chùa Ba Vàng trở thành tin nóng trong những ngày cuối cùng của năm 2023. Trong năm ngày từ ngày 23/12 đến ngày 27/12, ngôi chùa bề thế ở tỉnh Quảng Ninh đã cho trưng bày vật thể được cho là xá lợi tóc Phật mà chùa này mượn được từ Myanmar, nhân dịp lễ kỷ niệm 765 năm ngày sinh của Phật hoàng Trần Nhân Tông.

Phóng viên Ban Tiếng Việt của Đài Á Châu Tự Do (RFA) đã nhờ các đồng nghiệp kiểm chứng các thông tin mà chùa Ba Vàng cung cấp trên các phương tiện truyền thông xã hội, và nhận được email trả lời khẳng định:

Không có hiện tượng (xá lợi tóc Phật tự chuyển động- PV) như vậy ở Myanmar. Nếu đúng như vậy, nó có thể đã lan truyền rộng rãi giữa các tín đồ Phật giáo trung thành của Myanmar.

Một tu sĩ Phật giáo, thành viên của Hội đồng Tăng già Phật giáo tối cao của Myanmar, người đã nói chuyện với RFA với điều kiện giấu tên vì lý do an ninh khi bình luận về các vấn đề tôn giáo nhạy cảm, nói rằng: “Bất kỳ xá lợi nào xuất hiện đều là do quá tin tưởng vào một điều gì đó vô lý. Mọi người nên sử dụng lý luận của riêng mình để nhận định việc đó có thực hay không.”

"Chuyện xá lợi tóc Phật tự chuyển động chưa bao giờ xảy ra ở Myanmar!"

Đại đức Thích Trúc Thái Minh vừa bị Giáo hội kỷ luật vì tổ chức trưng bày “xá-lợi tóc Đức Phật”

Truyền thuyết Đức Phật Thích Ca Mâu Ni sau khi thành đạo trao tám sợi tóc của mình cho hai thương gia người Myanmar được hầu hết các Phật tử sùng đạo ở Myanmar tin tưởng và lưu truyền bằng hình thức truyền miệng. Tuy nhiên, các nhà sử học hàng đầu của Myanmar cho biết không có bằng chứng lịch sử và khảo cổ nào chứng minh cho truyền thuyết này.

Phóng viên RFA Ban tiếng Burmese đã tìm cách liên lạc với Bộ Tôn giáo của chính quyền quân sự Myanmar để hỏi về vấn đề này nhưng người phát ngôn từ chối bình luận.

Về tu viện/chùa Parami và Bảo tàng quốc tế xá lợi Phật Parami mà đại đức Thích Thái Minh và chùa Ba Vàng khẳng định đã mượn xá lợi tóc Phật từ đây về để trưng bày cuối tháng trước, đồng nghiệp Myanmar cho biết Tu viện Parami cùng với Bảo tàng Xá lợi Phật nằm ở South Okkalapa, Yangon, và người dân nơi đây gọi là Tu viện Bảo tàng xá lợi.

Nơi đây có nhiều du khách phần lớn là du khách nước ngoài từ Trung Quốc, Thái Lan, và Sri Lanka. Vị sư trụ trì trước đây đã qua đời trong dịch COVID-19, ông được nhiều du khách quốc tế biết đến hơn. Dưới thời của người kế nhiệm, cơ sở này đón ít khách đến viếng thăm hơn.

Phóng viên không thể kết nối được với phát ngôn nhân hoặc người có trách nhiệm của cơ sở tôn giáo này.

Mặc dù câu chuyện “xá lợi tóc Phật tự chuyển động” rầm rộ ở chùa Ba Vàng và trên các phương tiện truyền thông đại chúng ở Việt Nam, tuy nhiên phía truyền thông Myanmar không hề đưa tin tức gì về chuyện quốc gia này cho phía Việt Nam mượn “quốc bảo” về trưng bày.

Sau khi vướng nhiều chỉ trích trên mạng xã hội, cơ sở tôn giáo này cho biết đã đưa “xá lợi tóc Phật” trở về cố quốc vào ngày 27/12, tuy nhiên, khi rước rầm rộ bao nhiêu thì khi hồi hương lại lẳng lặng bấy nhiêu.

Báo Giác Ngộ online của Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) đưa tin vào chiều ngày 04/1 vừa qua, Ban Thường trực Hội đồng Trị sự khu vực phía Bắc đã có phiên họp tại trụ sở thảo luận một số nội dung, trong đó có việc xem xét kỷ luật đối với Đại đức Thích Trúc Thái Minh về vụ trưng bày “xá lợi tóc Đức Phật.”

Thượng tọa Thích Đức Thiện, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Hội đồng Trị sự GHPGVN cho biết Đại đức Thích Trúc Thái Minh đã nhận lỗi trước Giáo hội, tăng ni và Phật tử về vụ việc đáng tiếc để dư luận chỉ trích, ảnh hưởng đến uy tín của Giáo hội, khiến dư luận hoang mang.

Đại đức trụ trì chùa Ba Vàng cũng đã sám hối trước chư tôn đức Ban Thường trực Hội đồng Trị sự GHPGVN.

Giáo hội chấp nhận lời sám hối của Đại đức Thích Trúc Thái Minh, đồng thời yêu cầu vị này và chùa Ba Vàng không được tổ chức các sự kiện giao lưu quốc tế tại chùa trong một năm.

Sài Gòn: Một người tự thiêu khi bị cảnh sát ‘đo nồng độ cồn’

January 8, 2024

Ba’o Nguoi-Viet

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Bị Đội Cảnh Sát Giao Thông Công An Huyện Nhà Bè, Sài Gòn, bắt giữ xe gắn máy do uống rượu chạy xe, một ông quê Tây Ninh đã tẩm xăng tự thiêu ngay tại chốt kiểm soát.

Theo báo Công Lý, tối 7 Tháng Giêng, Đội Cảnh Sát Giao Thông Công An Huyện Nhà Bè, lập chốt kiểm soát xe cộ trên đường Nguyễn Văn Tạo, xã Hiệp Phước.

Một vụ tự thiêu ở Sài Gòn. (Hình minh họa: Người Đưa Tin)

Hơn 8 giờ tối cùng ngày, cảnh sát phát hiện ông Nguyễn Xuân T., 35 tuổi, quê Tây Ninh, chạy xe gắn máy có biểu hiện không tỉnh táo nên ra hiệu lệnh dừng xe.

Qua kiểm tra cho thấy ông T. có nồng độ cồn trong máu vượt mức cho phép (0.925mg/l), đồng thời không xuất trình được bằng lái xe, giấy chủ quyền xe… nên cảnh sát lập biên bản tạm giữ và niêm phong xe.

Tuy nhiên, khoảng một tiếng sau, anh T. xách theo hai chai xăng quay trở lại chốt kiểm soát rồi bất ngờ tẩm xăng tự thiêu, toàn thân bốc cháy.

Hoảng sợ, cảnh sát cùng người dân lao vào tìm cách dập tắt lửa, đưa anh T. đến bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu.

Nói với báo VNExpress sáng 8 Tháng Giêng, đại diện Khoa Bỏng-Phẫu Thuật Tạo Hình của bệnh viện Chợ Rẫy, nơi tiếp nhận anh T. cho biết lúc nhập viện, bệnh nhân “trong tình trạng lơ mơ, huyết áp khó đo do phỏng lửa toàn thân khoảng 99% độ 3-4” và đã không qua khỏi do phỏng quá nặng.

Vụ anh T. tẩm xăng tự thiêu khi “vi phạm nồng độ cồn” sau đó được đưa lên mạng xã hội và bị công luận chỉ trích.

Để xoa dịu công luận, Công An Huyện Nhà Bè ra thông báo cho rằng khi lấy lời khai chị TTBT, bạn gái của anh T. và nhiều người khác, giới hữu trách ghi nhận “anh T. đang có xích mích với bạn gái nên tự thiêu.”

Cảnh Sát Giao Thông ở Sài Gòn lập chốt kiểm tra nồng độ cồn. (Hình: VietNamNet)

Báo Tuổi Trẻ cho hay anh T. sống chung như vợ chồng với chị BT. từ Tháng Mười Một, 2022, nhưng gần đây họ thường xảy ra mâu thuẫn do anh T. hay ăn nhậu, ghen tuông, đánh đập bạn gái.

Cuối Tháng Mười Hai, 2023, chị BT. bỏ về nhà bố mẹ sống, nên anh T. tức giận, đe dọa sẽ giết cả gia đình bạn gái.

Dữ liệu trong điện thoại của anh T. cũng thể hiện, sau khi bị cảnh sát giao thông xử phạt, anh T. đã gởi nhiều tin nhắn, video tự quay cho người yêu với nội dung “sẽ tự tử tại văn phòng ấp 1,” nơi nhóm cảnh sát giao thông đang làm việc.

Công An Huyện Nhà Bè cho rằng “tổ công tác kiểm tra nồng độ cồn đã được thực hiện theo kế hoạch; quá trình kiểm tra, lập biên bản được thực hiện đúng quy trình, quy định.” (Tr.N) [kn]


 

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Ông già Ba Tri Lê Đình Kình

 Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

08/01/2024

 

Tôi mém viết hồi ký mấy lần, lần nào cũng đang lúc chuyến choáng hơi men. Ngủ một giấc – thức dậy – ngẫm nghĩ thấy đời mình chán như con gián và nhạt còn hơn nước ốc nữa (chả có cái con mẹ gì để mà “ký” cả) nên … thôi!

Thôi, không viết thì đọc vậy. Cho nó đỡ buồn. Năm ngoái, tôi coi lại nguyên bộ Trả Ta Sông Núi của Đại Tá Phạm Văn Liễu. Năm nay, nghe Đinh Quang Anh Thái dụ, tôi đặt mua cuốn Hồi Ký Tống Văn Công – do Người Việt Books xuất bản.

Tống Văn Công cùng quê với Xuân Vũ. Cả hai ông đều là dân miền Nam nên không biết làm dáng, cũng không quen mầu mè (riêu cua) gì ráo, viết cứ như nói, và nghĩ sao thì nói vậy hà. Xin coi chơi một đoạn ở chương dẫn nhập:

“Tôi cứ tưởng ông già Ba Tri là chỉ những vị nổi tiếng của quê tôi như Phan Thanh Giản, Nguyễn Đình Chiểu, Phan văn Trị nhưng ông nội tôi bảo sự tích này có từ thời Minh Mạng: Ông Trần văn Hạc, Hương cả của làng An Hòa Tây cho đắp con đập ngăn vàm rạch làm tắc nghẽn đường ghe chở hàng hóa vào chợ Ba Tri.

Dân chúng cả vùng phát đơn kiện, nhưng thế lực Trần Văn Hạc quá mạnh, quan tổng, quan huyện, quan tỉnh đều xử ông ta thắng kiện. Bà con bàn bạc cử ba ông già có uy tín nhất vùng là Thái Hữu Kiếm, Nguyễn Văn và Lê Văn Lợi mang đơn ra Huế kiện lên triều đình.

Các ông này đi bộ qua nhiều vùng rừng hoang vắng nguy hiểm, mất mấy tháng trời mới tới Huế, nổi trống kêu oan ở cửa Ngọ Môn. Vua Minh Mạng cho các ông vào chầu tấu trình sự việc. Vua nghe xong, hạ chiếu cho các ông thắng kiện. Từ đó, danh xưng ‘ông già Ba Tri’ là chỉ những cụ già nhưng chí khí không già, dám dũng cảm bảo vệ lẽ phải.”

Thiệt, đọc mà ái ngại hết sức: “Các ông này đi bộ qua nhiều vùng rừng hoang vắng nguy hiểm, mất mấy tháng trời mới tới Huế, nổi trống kêu oan ở cửa Ngọ Môn.” May mà còn gặp vị vua nhân đức (“hạ chiếu cho các ông thắng kiện”) chớ không thì công cốc.

Thời nay lỡ xẩy ra những chuyện oan khuất tương tự thì chả ai còn phải cất công đi lại xa xôi như vậy nữa. Địa phương nào cũng có hội đồng nhân dân các cấp, trên nữa là quốc hội. Thêm vào đó là hàng ngàn tờ báo, chưa kể vô số các cơ quan truyền thông, mọi chuyện khuất tất đều sẽ bị phơi bầy trước công luận tức thì nên mấy ông già Ba Tri bị thất nghiệp là cái chắc (và cũng hết còn đất sống) đúng không?

Không!

Tưởng vậy chớ không phải vậy đâu. Tưởng vậy là tưởng năng thối. Năm rồi, xã Đồng Tâm vừa xuất hiện một ông già Ba Tri khiến cả nước phải giật mình kinh ngạc. Ông được Tạp Chí Luật Khoa bình chọn là một trong “Mười Nhân Vật Chính Trị Việt Nam Năm 2017,” cùng với không ít lời ưu ái:

“Trước tháng 4/2017, công chúng không biết Lê Đình Kình là ai. Vụ chính quyền huyện Mỹ Đức, Hà Nội xô xát và bắt giữ ông cụ 82 tuổi này vào ngày 15/4 đã thổi bùng làn sóng phản đối của người dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, vốn đang có tranh chấp đất đai tại khu vực đồng Sênh.

Tất cả những diễn biến sau đó cho người ta thấy hình ảnh của một lãnh đạo cả về tinh thần lẫn quyết sách của những người nông dân Đồng Tâm. Ngoài trí tuệ minh mẫn và khả năng trình bày khúc chiết, ông Lê Đình Kình hội tụ nhiều yếu tố để trở thành người được tín nhiệm ở một làng nông thôn Bắc Bộ …”

Về vụ “xô xát” nói trên, nhà báo Nguyễn Đình Ấm cho biết thêm chi tiết:

“Việc ngày 15/4/2017  ba sĩ quan quân đội và đội cảnh sát, an ninh CAHN mời dân ra đồng Sênh ‘kiểm tra mốc giới’ khi đến mốc 15- 20 thì nổ súng uy hiếp, trung tá Trần Thanh Tùng phó CA huyện Mỹ Đức đá cụ Kình văng 2m rồi cùng ‘côn đồ mặc quần bò, áo thun’ xốc nách cụ đưa lên ô tô khóa tay, bịt miệng đồng thời bắt 4 người nữa chở lên Hà Nội thẩm vấn, tra khảo…”

Ông già Ba Tri của xã Đồng Tâm – huyện Mỹ Đức – bị “côn đồ đấm đá, tra khảo” nhưng cả trăm đại diện của Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố Hà Nội  đều câm như hến. Còn ĐBQH Đào Thanh Hải thì đứng về phía … công an, để vu cáo nạn nhân: “Gia đình ông Lê Đình Kình đã xông vào chống lại lực lượng thi hành nhiệm vụ, giằng co và xảy ra việc ông Lê Đình Kình bị gãy chân” – theo như tường trình của báo Người Lao Động, đọc được vào hôm 7 tháng 11 năm 2017.

Một năm sau, trên trang Tiếng Dân – đọc được vào ngày 6 tháng 8 năm 2018 –  Nguyễn Đăng Quang (một nhà báo tận tụy và đặc biệt quan tâm về sự việc Đồng Tâm) cho biết:

“Cuộc khủng hoảng Đồng Tâm vẫn đang bế tắc. Người dân đã hai lần gửi TÂM THƯ đến HNTƯ7 và Kỳ họp lần thứ 5 Quốc hội vừa qua, nhưng không có ai trả lời họ. Mới đây, cụ Lê Đình Kình, người được coi là thủ lĩnh của người dân Đồng Tâm, với danh nghĩa người bị hại trong biến cố Đồng Tâm, đã gửi tới Ủy ban Tư pháp Quốc hội và bà Lê Thị Nga, Chủ nhiệm Ủy ban này một “Thư công dân gửi ĐBQH”.

Thư gửi qua ‘Chuyển phát nhanh’, song đến nay đã hơn 2 tháng mà chẳng một ai hồi âm hay phúc đáp cả!

Cụ Kình nhờ tôi hỏi giúp việc này. Tôi có điện hỏi bà Lê Thị Nga, được bà cho biết là chưa nhận được, và đề nghị tôi nhắn cụ Kình gửi lại cho riêng bà, đừng gửi cho ai khác…

Trong cuộc khủng hoảng Đồng Tâm, người viết bài này cũng như tuyệt đại đa số người dân đều mong muốn Trung ương Đảng, Quốc hội và các cơ quan chức năng cần hồi đáp đơn thư và các nguyện vọng, kiến nghị của người dân.”

Khi đất nước còn ở trong tình cảnh một cổ hai tròng (thực dân & phong kiến) nếu bị đám quan lại địa phương ức hiếp, mấy ông già Ba Tri thời trước chỉ cần mất vài tháng đi bộ từ quê mình ra đến kinh đô – nổi trống kêu oan ở cửa Ngọ Môn – rồi chầu tấu trình sự việc là … kể như xong.

Còn bây giờ “tuyệt đại đa số người dân đều mong muốn Trung ương Đảng, Quốc hội và các cơ quan chức năng hồi đáp đơn thư” thôi nhưng điều “mong muốn” giản dị này – xem ra – vẫn hơi có vẻ xa vời, nếu chưa muốn nói là xa xỉ.

Chúng ta đang sống vào cái thời đại (thổ tả) gì vậy, hả Trời?

27/08/ 2018

 


 

 Bưởi tết-Tưởng Năng Tiến

Ba’o Viettin.de

Tưởng Năng Tiến

Bao giờ mà quê hương vẫn còn những người nông dân bất khuất, và đám đông quần chúng sẵn sàng đứng về phía họ thì đất nước (chắc chắn) sẽ có cơ hội phục hưng – dù muộn màng đến đâu chăng nữa!

Tôi tình cờ nhìn thấy hình Nguyễn Thúy Hạnh đang lơn tơn đẩy một cái xe cút kít đầy ắp bưởi (trên trang RFA) trong một cuộc phỏng vấn do Tuấn Khanh thực hiện, vào hôm 19 tháng Giêng năm 2021. Bên dưới tấm ảnh này không có lời ghi chú nào về thời điểm bấm máy nên tôi đoán có lẽ đây là lúc mà cô em đang hớn hở đến thăm vườn bưởi của họ Trịnh (ở Hòa Bình) vào “thuở trời đất (chưa) nổi cơn gió bụi”!

Đến ngày 24 tháng 6 năm 2020 thì đất bằng dậy sóng. BBC ái ngại loan tin: “Cả gia đình nhà hoạt động Trịnh Bá Phương bị bắt.” Làm gì có chuyện bất nhơn, thất đức dữ vậy. Họ đâu bắt hết “cả gia đình” mà chỉ túm chừng phân nửa thôi hà:

  • Con trưởng Trịnh Bá Phương bị kết án 10 năm tù và 5 năm quản chế.
  • Con Út Trịnh Bá Tư bị kết án 8 năm tù và 3 năm quản chế.
  • Mẹ Cấn Thị Thêu bị bị kết án 8 năm tù và 3 năm quản chế.

Đến hôm 7 tháng 4 năm 2021 thì Nguyễn Thúy Hạnh cũng bị tó luôn. Người phụ nữ tươi tắn, xinh xắn (và nổi tiếng từ tâm) này hiện đang bị giam giữ vô thời hạn tại một bệnh viện tâm thần nào đó – giữa một xứ sở mà đầu óc của giới lãnh đạo (dường như) đều không được bình thường cho lắm.

Cả chủ lẫn khách đều bị bắt ráo nạo như thế thì vườn bưởi sẽ ra sao?

Xin thưa: chả có trăng sao gì sất! Cảnh vật và sự việc cũng vẫn y như cũ thôi, cũng cứ y như đôi câu Đường thi mà Sầm Tham  (岑參 715-770) đã viết vào hơn ngàn năm trước:

Đình thụ bất tri nhân khứ tận
Xuân lai hoàn phát cựu thì hoa

(Cây có biết đâu người đã vắng
Xuân về vẫn nở bấy nhiêu hoa – tnt)

Nhờ công vun trồng của anh em họ Trịnh, nhờ sự chăm sóc của gia trưởng Trịnh Khiêm (cùng cô con gái đảm đang Trịnh Thị Thảo) hoa bưởi vẫn nở trắng vườn,  và cành lá đều sai trĩu quả nên cần phải có nơi tiêu thụ. FB Đỗ Thu thỏ thẻ:
Gia đình con/em vẫn duy trì canh tác bưởi sạch như từ hồi em Trịnh Bá Tư còn ở nhà… và mong vẫn tiếp tục nhận được sự giúp đỡ quý báu của mọi người trong vụ bưởi này. Giá cả năm nay đã được điều chỉnh ở một số nơi thấp hơn mọi năm để phù hợp với tình hình thị trường. Cụ thể như dưới đây:

– Giá bưởi tại vườn: 10k
– Tại HN là 12k,
– Tại Đà Nẵng, Sài Gòn là 20k nếu lấy 100 quả trở lên, và 25k nếu lấy dưới 100 quả,
– Tại Dak Lak 25k …
Cô con dâu nhà họ Trịnh chỉ nhắn gửi đôi lời chân thành, mộc mạc, và bình dị thế thôi nhưng cũng đủ khiến cho bàn dân thiên hạ vô cùng phấn khích và ủng hộ hết mình. Số người này đông đảo quá nên xin phép chỉ ghi ra (theo thứ tự an pha) cỡ chục người thôi nha, chớ mà rị mọ đủ hết thì dám phải ngồi gõ máy cho tới Tết (hoặc tới chết) luôn:

  • Nguyễn Chương: “Xin mời tất cả anh chị.em cùng gửi mùi hương bưởi diễn tình thương yêu quý mến của gia đình TNLT.”
  • Lê Hà: “Hôm nay cuối tuần, em sẽ là một cô shipper xịn sò nhen mọi người. Hãy nhắc máy alo bưởi diễn sẽ đến tận hiên nhà nha mọi người.”
  • Bách Hợp: “Nhà em bán Bưởi Diễn Trồng Hữu Cơ. Ngọt ngon chị em ủng hộ nhé.”
  • Vũ Huy Hoàng: “Chuyến bưởi Diễn đầu mùa đã cập bến Sài Gòn. Kính mời bà con cô bác nhanh tay đặt hàng. Chỉ 25k/ trái. Đơn hàng trên 100 trái giá chỉ còn 20k. Liên hệ đặt hàng: 077 400 8569 Anh Hoàng.”
  • Lanh Nguyen: “Ôi tuyệt vời , mong nhiều người ủng hộ GĐ 3 người bỏ tù bất công.”
  • Lê Thanh Lâm : “Kính mời anh em Đà nẵng ủng hộ, bưởi đã về Đà Nẵng rồi.”
  • Phạm Thanh Nghiên: “Bưởi đê Bưởi đê. Bưởi dân oan, bưởi dân chủ. Bưởi tnlt đê.”
  • Trịnh Nhung: “Ăn bưởi diễn cũng không lo có chất bảo quản, dư lượng thuốc trừ sâu. Bà con cứ tin em. Em nói tiếng Bắc nhưng em người Nam. Em không gạt bà con đâu.”
  • Phạm Uyên: “Ai muốn thưởng thức bưởi diễn thơm lừng ngọt đậm hãy liên hệ với Tuyết Phượng số điện thoại : 0366645626.”
  • Lân Tường Thụy: “Mùa bưởi đến rồi, bưởi nhà Cấn Thị Thêu vửa ngon rẻ đảm bảo an toàn thực phẩm , mong mọi người mua ủng hộ.”
  • Chú Tễu: “Tha thiết mong cả nhà giúp đỡ gia đình chị Cấn Thị Thêu.”
  • Mạc Van Trang: “Xin mọi người mua bưởi giúp đỡ gia đình Tù nhân lương tâm Cấn Thị Thêu (Ba mẹ con vẫn đang trong tù).

Lực Lượng 47, tất nhiên, vào cuộc. Dư luận viên Quốc Tuấn lập luận:

“Bán  bưởi cho Trịnh Bá Tư sao phải gắn mác ‘bị tù đày đấu tranh cho công bằng’. Đây là luận điệu đốn mạt nhằm tuyên truyền sai sự thật, đổi trắng thay đen, cổ súy cho hành vi coi thường pháp luật, nhằm mục đích gây mất an ninh chính trị, gây hoang mang trong quần chúng nhân dân, tạo cớ cho các thế lực phản động trong và ngoài nước can thiệp chống phá cách mạng Việt Nam, đi ngược lại nguyện vọng và lợi ích chính đáng của nhân dân.”

Tôi hoàn toàn và tuyệt đối không thấy có “luận điệu đốn mạt” nào ráo trong những lời kêu gọi thiết tha thượng dẫn. Tôi cũng chả nhận ra được bất cứ ai “tạo cớ cho các thế lực phản động trong và ngoài nước can thiệp chống phá cách mạng Việt Nam” cả.
Đọc lại thử xem:

“Những ngày gần cuối năm này là không chỉ mình tôi mà rất nhiều người từ khắp nơi lại ghé về vườn bưởi nhà Chị Cấn Thị Thêu … Về để mua bưởi, để đem bưởi Diễn đi tiêu thụ khắp mọi miền … Về để cảm nhận vị ngọt ngào không riêng của Bưởi Diễn mà cả sự ngọt ngào ấm áp tình người … với đầy ắp những chia sẻ yêu thương !” (Bùi Thị Minh Hằng. “Vườn Bưởi & Những Người Nông Dân Bất Khuất”).

Bao giờ mà quê hương vẫn còn những người nông dân bất khuất, và đám đông quần chúng sẵn sàng đứng về phía họ thì đất nước (chắc chắn) sẽ có cơ hội phục hưng – dù muộn màng đến đâu chăng nữa!

Tưởng Năng Tiến


 

Rồi Tổ Quốc Đi Vào Cơn Giông Bão – Nguyễn Thế Giác

Nguyễn Thế Giác

Khi con nước bềnh bồng trôi trăm ngã.

Bến Tự Do mỏi mắt chuyến hồi hương.

Anh gượng sống chặng đường đầy vất vả.

Bằng suy tư trước thử thách chính trường.

 

Chừng tủi nhục nghe linh hồn rách nát.

Ôm niềm đau nhức nhối vết thương lòng.

Là nhược tiểu vẫn muôn đời bi đát.

Bao đại cường nhận xuống bể long đong.

 

Đời Lính trận tháng… năm… dài buồn tủi.

Mong Quê Hương đất vỡ, trổ ân tình.

Đem khí tiết đáp đền ơn sông núi.

Mơ một ngày nhìn được ánh quang vinh

 

Rồi Tổ Quốc bập bùng trôi ánh đuốc.

Với thời gian rõ mặt kẻ nội thù.

Anh chấp nhận làm chứng nhân thua cuộc.

Xuôi dòng đời khóc hận một thằng ngu.

Và Quê Mẹ có khác gì cơn lốc.

 

Đưa dân mình vàng úa giấc mơ dài.

Thương biết mấy cùng mầu da, chủng tộc…

Để buồn nhau ngôn ngữ cắn chia hai.

Cuối địa cầu miệt mài ôn quá khứ.

 

Hồn lang thang từ độ đó đến giờ.

Dòng sông cũ chảy miệt mài tình tự.

Hạt phù sa cũng cảm thấy bơ vơ.

Anh giấu kín những gì trong trí nhớ.

 

Làm hành trang lưu niệm cuối cuộc đời.

Đau bút mực, ngậm ngùi thương sách vở.

Nuốt nghẹn ngào! Quê Mẹ Việt Nam Ơi…

Nguyễn Thế Giác


 

Về tình trạng tham nhũng, hối lộ ở Việt Nam gần đây.

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Luật pháp mà đem tiền ra mua được. Lấy tiền ra mua để khỏi ở tù, vậy luật pháp này dành cho ai. Luật này ưu đãi cho người giàu và người có quyền thế. Người nghèo sẽ không được hưởng sự công bằng của luật pháp.

Công bằng, trật tự, văn minh sẽ không còn nữa, tiền có thể giải quyết mọi thứ, nhất là tránh khỏi hay nhẹ bớt đi những ngày tù tội.

Đó là sự bệ rạc của công lý. Rất đúng, công lý là diễn viên hài.

Vậy hiến pháp, luật pháp để đâu, có thi hành không?

Mức độ về tham ô, tham nhũng, hối lộ đã xảy ra ở Việt Nam trong thời gian qua đã đạt tới tình trạng kinh khủng, không thể nào tưởng tượng được. Không có bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới xảy ra giống như vậy.

Tại sao lại có thể xảy ra ở Việt Nam đất nước chưa chịu phát triển như bà Phạm Chi Lan nói?

1)Hối lộ chỉ một thanh tra ngân hàng nhà nước, bà Đỗ Thị Nhàn, cựu Cục Trong trưởng Cục Thanh tra, giám sát ngân hàng II – NHNN, lên đến trên 5,2 triệu đô la.

45 lãnh đạo, 6 thanh tra chánh phủ, 12 cán bộ ngân hàng nhận tiền hối lộ.

Rút tiền ngân hàng SCB để chạy vào túi của công ty bà Lan, chuyện không thể xảy ra ở bất kỳ nước nào trên thế giới ngoại trừ Việt Nam.

Vụ lừa đảo lớn nhất lịch sử Việt Nam ngay trước mũi Đảng trong hệ thống quái thai, Kinh Tế Thị Trường Định Hướng XHCN.

Bị can Nguyễn Văn Hưng – cựu Phó Chánh thanh tra phụ trách Cơ quan thanh tra, giám sát NHNN – bị đề nghị tội Lợi dụng chức vụ khi thi hành công vụ.

Bộ Công an Việt Nam công bố kết luận điều tra cho thấy Trương Mỹ Lan, Chủ tịch Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, hay VTP, đã biển thủ 304 nghìn tỷ đồng (12,5 tỷ USD) bằng cách sử dụng “công ty ma” và Ngân hàng TMCP Sài Gòn, hay SCB, ngân hàng liên kết của tập đoàn.

Vụ án được coi là một trong những vụ tham nhũng lớn nhất từ trước đến nay ở Việt Nam và giá trị số tiền tham ô được biết lên tới khoảng 6% GDP của Việt Nam.

Trong báo cáo công bố ngày 17 tháng 11 năm 2023, Cơ quan Điều tra Cảnh sát Bộ đề nghị truy tố 86 người liên quan đến vụ án, trong đó có Lan, người phải đối mặt với cáo buộc hối lộ, tham ô và vi phạm quy định ngân hàng.

Theo Nguyễn Bước BD: “Con số 304 ngàn tỷ đồng rất lớn và lớn đến mức nào? Để dễ mường tượng, ta quy ra tương đương:

  • Viết đầy đủ: 304.000.000.000.000 VND.
  • Quy ra USD: 12 tỷ đô la Mỹ.
  • Quy ra vàng 24K: 170 tấn.
  • Quy ra lương tối thiểu 5 triệu đồng/người/tháng, mỗi lao động làm việc chừng 25 năm thì thu nhập của khoảng 200.000 đời người không tiêu xài…”

2) Bị can Trịnh Văn Chiến và Nguyễn Đình Xứng tự nguyện nộp mỗi người 22,5 tỷ đồng để khắc Cựu bí thư và cựu chủ tịch Thanh Hoá nộp 45 tỷ đồng khắc phục hậu quả liên quan vụ án Hạc Thành Tower.

Tiền đâu mà nhiều quá vậy?

2)Tại phiên tòa hôm 3/1/2024, cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long khai đã nhận 2,25 triệu USD từ ông Phan Quốc Việt

Từ: VOA

Cựu giám đốc CDC Hải Dương Phạm Duy Tuyến khai đồng ý nhận 27 tỷ đồng do nghĩ Việt Á muốn “chia sẻ lợi nhuận”, song để giấu việc này ông sử dụng tài khoản đi mượn.

Cũng cùng sống trong nước Việt Nam, được gọi là “đồng bào” mà có hoàn cảnh vô cùng thương tâm không thể nào tưởng tượng nổi và đã phải tự tử chết vì không có tiền đóng viện phí.

3) Hai vợ chồng cho con uống thuốc ngủ rồi tự tử: 3 mẹ con chết, khởi tố người cha

Năm rồi (2022) sự kiện đáng chú ý và cần suy nghĩ.

Không có tiền đóng viện phí, chồng giết vợ rồi tự tử vậy thì trách nhiệm thuộc về ai?

Đã nửa thế kỷ rồi, không còn chiến tranh, mà người dân còn nghèo quá như vậy. Hiện tượng quá thương tâm, quá đau lòng đã xảy ra chết vì không có tiền đóng viện phí.

*****

Nhớ lại, trước năm 1975 có nhiều bịnh viện (nhà thương) trị bịnh miễn phí cho bà con như Bịnh viện Chợ Rẩy, bịnh viện Bình Dân, bịnh viện Hồng Bàng v.v…Đây là những NHÀ THƯƠNG THÍ, người bịnh vào các bịnh viện này không phải trả tiền. Vậy mà bây giờ (năm 2022) người dân phải trả tiền viện phí quá cao đến nỗi họ không thể trả nỗi và phải tự tử.

Vậy ai chịu trách nhiệm đây?  Đúng là một bi kịch đáng lẽ không để xảy ra? Tại sao vậy?

Ở các nước Bắc Âu: Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch hay ở các nước Anh Pháp, Đức, Ý …Ở Mỹ hay ở Úc đều có An Sinh Xã Hội đầy đủ mặc dầu các nước đó không tuyên bố là nước XHCN ưu việt.

Ở các nước này, nếu người dân quá nghèo, không đủ sống, chánh phủ trợ cấp thức ăn (food), cấp nhà ở, khi bị bịnh, đi vào nhà thương không mất tiền.

Cho nên hiện nay vẫn còn nhiều người sắp hàng trước các toà đại sứ Mỹ, Úc … xin visa định cư ở các nước đó, (đi ra nước ngoài sinh sống). Chuyện định cư, ra nước ngoài sinh sống không thấy xảy ra ở Việt Nam trước năm 1975. Tại sao?

Kết: Tôi đã làm việc tại Nha Khảo Thí, thuộc Bộ Giáo dục nhiêm vụ là kiểm soát văn bằng xem có văn bằng giả không, có lưu trong sổ bộ không?

Vậy mà bà con vẫn đến đưa tiền để tôi làm cho nhanh thôi chứ không phải làm giả vì ở Nha khảo thí hồ sơ lưu trử từ những năm rất lâu đời trước năm 1945. Không thể làm văn bằng giả được vì khi sưu tra ở Nha Khảo Thí sẽ biết ngay.

Vì lương tôi đã cao, không thiếu tiền để sinh sống và tôi cũng được giáo dục lòng tự trọng, lòng yêu nước, cảm thấy xấu hổ nếu nhận tiền như vậy. Làm việc, phục vụ cho người dân là một sự hãnh diện vì làm việc đàng hoàng không có ý tơ hào của dân.

Rồi đây đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu? Vậy mà ai đó đòi ra biển lớn sánh vai cùng các cườg quốc năm châu? Có ai lo xây dựng đất nước đâu chỉ lo làm tiền thôi mà???

Có phải là hết thuốc chữa chưa? Làm sao tìm được người công chức gương mẫu không ăn hối lộ???

Tác giả: Phùng Văn Phụng

*****

Xem thêm về mức lương tháng trung bình của người Việt Nam phía dưới:

Mức lương hàng tháng so với các nước Đông Nam Á

Mức lương hàng tháng của Việt Nam so với thế giới


 

Ngày 6 tháng 1 đã cho tôi thấy rõ điều gì

 Ba’o Tieng Dan

The Atlantic

Tác giả: Nancy Pelosi

Nguyễn Bình Phương, biên dịch

7-1-2024

Ảnh: Nancy Pelosi, cựu Chủ tịch Hạ viện Mỹ. Nguồn: Wikimedia

Ngày 6 tháng 1 là ngày được luật pháp Hoa Kỳ quy định để Quốc hội kiểm phiếu đại cử tri trong cuộc bầu cử tổng thống. Đây là một dịp đầy kịch tính với những yêu cầu cụ thể: Sự an toàn của những chiếc hộp gỗ chứa chứng chỉ Cử tri đoàn của các tiểu bang; thời điểm diễn ra phiên họp lưỡng viện Quốc hội, được triệu tập lúc 1 giờ chiều; các quy tắc chính xác quy định rằng cuộc tranh luận về sự phản đối việc kiểm phiếu nếu có, sẽ diễn ra “rõ ràng và chính xác”.

Vào ngày 6 tháng 1 năm 2021, con gái tôi là Alexandra đã đưa hai cậu con trai đến Điện Capitol để chứng kiến sự kiện lịch sử chuyển giao quyền lực một cách ôn hòa này. Các cháu ngoại tôi đã chứng kiến lịch sử ngày hôm đó, tiếc là không phải lịch sử mà mọi người mong đợi.

Cựu tổng thống từ lâu đã dự định hủy bỏ kết quả bầu cử, gieo rắc nghi ngờ về kết quả ngay cả trước khi những lá phiếu được bầu và rồi tranh tụng tại tòa về kết quả. Vì vậy, trước phiên họp chung, chúng tôi đã chuẩn bị cho khả năng xảy ra chuyện phản đối kết quả Cử tri đoàn của các thành viên Cộng hòa trong Quốc hội. Rõ ràng là kết quả từ Arizona, Nevada, Georgia, Pennsylvania, Michigan và Wisconsin sẽ là mục tiêu bị tấn công. Dân biểu Jamie Raskin của Maryland đã lên chiến lược với các thành viên Quốc hội từ các bang đó về cách chúng ta sẽ đối phó và đánh bại những phản đối tại Hạ viện, dựa trên dữ kiện và luật pháp.

Phiên họp chung ngày 6 tháng 1 được Phó Tổng thống triệu tập vào lúc một giờ. Sự phản đối đầu tiên của đảng Cộng hòa xảy ra với kết quả từ tiểu bang Arizona. Vào giữa cuộc tranh luận đó, vào khoảng 2:15 chiều, nhân viên an ninh của tôi chạy đến ghế Chủ tịch và nói với tôi rằng, tôi phải rời đi ngay lập tức. Chúng tôi rời đi quá nhanh đến nỗi thậm chí tôi không có thời gian mang theo điện thoại di động.

Thất bại trong việc lật ngược kết quả bầu cử tại tòa án hoặc tại Quốc hội, tổng thống đã dùng đến biện pháp dấy loạn tại Điện Capitol. Một đám đông bạo lực — bị kích động bởi cuộc biểu tình “Ngăn chặn Trộm cắp” (Stop the Steal) do cựu tổng thống tổ chức — đã kéo đến Điện Capitol, vượt qua hàng rào cảnh sát bên ngoài và tiến tới nhiều lối vào tòa nhà. Đập vỡ cửa sổ và phá cửa ra vào, họ xông vào bên trong, tìm cách cản trở quá trình chuyển giao quyền lực một cách ôn hòa.

Hơn 2.000 kẻ bạo loạn đã tiến vào bên trong tòa nhà. Một số người trong đám đông đã hét lên “Hãy treo cổ Mike Pence” – tức giận vì phó tổng thống đã từ chối tuân theo mệnh lệnh quái đản của cựu tổng thống nhằm lật ngược kết quả bầu cử. Cùng lúc đó, một đám đông khổng lồ tụ tập bên ngoài văn phòng của tôi và hô vang “Nancy, Nancy, Nancy”, thậm chí còn la hét muốn bắn một viên đạn vào đầu tôi.

Tôi rất nể phục lòng can đảm của Cảnh sát Điện Capitol và Cảnh sát Thủ đô, bảo vệ ngôi đền dân chủ của chúng ta và bảo vệ những người dân bên trong. Đáng buồn thay, 140 cảnh sát đã bị những kẻ bạo loạn gây thương tích. Nhiều người chịu những vết sẹo lâu dài về thể chất và tinh thần. Một số sĩ quan sau đó đã mất mạng.

Tôi lo sợ cho những anh hùng thực thi pháp luật đó, cũng như lo sợ cho các thành viên của mình, các nhân viên quốc hội, những nhân công làm việc tại Điện Capitol, giới báo chí và những người khác hiện diện ngày hôm đó. Những câu chuyện của họ thật đau lòng — và thể hiện lòng dũng cảm phi thường.

Vì COVID, không phải tất cả các thành viên đều có thể tham gia trực tiếp tại phòng họp của Hạ viện. Dân biểu Jason Crow của Colorado đang ở trong phòng trưng bày cùng một nhóm dân biểu và các nhà báo vào lúc tòa nhà bị xâm nhập. Từng là Biệt động quân, anh ta lập tức hành động, bảo họ bỏ lại đồ đạc, nằm rạp xuống sàn và bò về phía một ô cửa an toàn nơi có lối thoát. Khi đám đông bên ngoài đập cửa – một số người nói rằng nó nghe như tiếng búa nện – anh ta thậm chí còn chuẩn bị cho họ sử dụng những cây bút làm vũ khí nếu cần. Tất nhiên, Jason là người cuối cùng rời khỏi phòng trưng bày.

Tôi được nghe lại một cách chi tiết đến đau lòng về những gì nhóm nhân viên của riêng tôi đã phải chịu đựng vào ngày hôm đó. Những nhân viên trẻ này – một số người có tinh thần công dân và yêu nước nhất mà bạn có thể gặp – suýt phải đối mặt với những kẻ bạo loạn. Trong hai tiếng rưỡi, họ thu mình trong một phòng họp nhỏ sau cánh cửa khóa và vật chắn, đèn tắt và hoàn toàn im lặng. Khi những kẻ man rợ cố gắng xông vào, nhân viên của tôi buộc phải liên tưởng đến khả năng họ có thể không bao giờ gặp lại những người thân yêu của mình nữa.

Các lãnh đạo của Quốc hội được đưa đến Fort McNair. Khi rời Điện Capitol, tôi liên tục hỏi liệu Vệ binh Quốc gia có được triệu tập hay không, một thẩm quyền dành riêng cho nhánh hành pháp. Trong khi thống đốc của mọi tiểu bang có quyền huy động Lực lượng Vệ binh Quốc gia của riêng họ thì Lực lượng Vệ binh Quốc gia của Thủ đô nằm dưới sự kiểm soát của Bộ Quốc phòng — và tận cùng là của tổng tư lệnh.

Khi tôi đến Fort McNair, rõ ràng là chưa có ai triển khai Lực lượng Vệ binh Quốc gia đến Điện Capitol. Khi Thượng nghị sĩ Chuck Schumer cùng tôi xem truyền hình đưa tin về cuộc nổi dậy đang diễn ra, chúng tôi bắt đầu thực hiện các cuộc gọi khẩn cấp tới chính quyền.

Tôi đã liên lạc với Bộ trưởng Lục quân Ryan McCarthy, và nhận ra ông quá sức bình thản. Đáp lại lời khẩn cầu tiếp cứu của chúng tôi, ông ta nói: “Thôi, tôi phải báo cáo với sếp. Điều đó cần có thời gian. Tôi không biết chúng tôi có thể làm gì”. Một câu trả lời thật kinh hoàng.

Trong khi Ngũ Giác Đài tỏ ra lề mề, Chuck, Dân biểu Steny Hoyer và tôi đã gọi điện cho các thống đốc tiểu bang Virginia và Maryland để yêu cầu họ giúp đỡ. Lực lượng công lực và Vệ binh Quốc gia Virginia bắt đầu đến Thủ đô vào khoảng 3:15 chiều, và Maryland cũng hợp tác.

Chuck, Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, và tôi sau đó liên lạc với cấp trên của Ryan McCarthy, Quyền Bộ trưởng Quốc phòng Christopher Miller, để xin thêm quân tiếp viện. Mitch khẩn khoản rằng Lực lượng Vệ binh Quốc gia “cần đến đó thật nhanh chóng, bạn hiểu không?” Tôi yêu cầu một câu trả lời: “Cứ giả dụ là Ngũ Giác Đài hoặc tòa Bạch Ốc hoặc một thực thể nào khác đang bị bao vây”. Tuy nhiên, Miller vẫn trì hoãn.

Vài giờ sau, Điện Capitol cuối cùng đã được phục hồi an ninh. Mặc dù có đề nghị rằng chúng tôi tiếp tục buổi chứng nhận kết quả bầu cử từ Fort McNair vì lý do an ninh, nhưng chúng tôi vẫn giữ mục tiêu là quay trở lại Điện Capitol vào đêm hôm đó để hoàn thành việc kiểm phiếu. Cả thế giới đã chứng kiến nọc độc “Stop the Steal” (“Ngăn chặn Trộm cắp”) hèn hạ mà tổng thống đang thúc đẩy và chuyện bạo động mà nó đã gây ra. Điều quan trọng là chúng tôi phải tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình tại Điện Capitol của Hoa Kỳ để người dân Mỹ, cũng như thế giới có thể nhìn thấy.

Khoảng 9 giờ tối, tôi quay lại ghế Chủ tịch, cầm búa (*) và ra lệnh cho Hạ viện tái họp. Tôi đọc một tuyên bố ngắn gọn: “Những kẻ đã hả hê tham gia vào việc xúc phạm ngôi đền dân chủ này của chúng ta… công lý sẽ được thực thi”. Và tôi đã thề rằng Quốc hội sẽ “là một phần của lịch sử cho thế giới thấy nước Mỹ được tạo nên như thế nào.”

Hạ viện tiếp tục tranh luận về sự phản đối trên kết quả của Arizona, đang diễn ra trước khi chuyện kinh hoàng kia ập đến. Ngay cả sau khi trải qua việc tự lập rào phòng thủ trong văn phòng của mình, trốn chui dưới bàn ghế và chứng kiến quá nhiều đau đớn và tổn thương, đại đa số đảng viên đảng Cộng hòa tại Hạ viện vẫn bỏ phiếu chống lại kết quả bầu cử ở Arizona—bao gồm Kevin McCarthy và Steve Scalise, những người đã lắng nghe tại Fort McNair khi Mitch, Chuck và tôi cầu xin Lực lượng Vệ binh Quốc gia.

Rất may, 303 Dân biểu Hạ viện đã bỏ phiếu chống lại sự phản đối và nó đã thất bại. Bạn có thể tin được không, kế đến đảng Cộng hòa lại quyết định đưa ra thách thức đối với kết quả từ Pennsylvania. Thượng viện bác bỏ phản đối của Pennsylvania mà không cần tranh luận, nhưng Hạ viện phải trải qua thêm hai giờ tranh luận trước khi cuối cùng bỏ phiếu bác bỏ được phản đối đó.

Khuya hôm đó, Phó Tổng thống Pence chính thức ghi nhận số phiếu bầu từ tất cả các bang và tuyên bố Joe Biden là người chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020. Khi chúng tôi cùng đứng ở bục phát biểu tại Hạ viện trong phiên họp chung, tôi đã cảm ơn và khen ngợi Pence vì đã can đảm làm những điều đúng đắn, vì đã tôn trọng lời tuyên thệ nhậm chức của ông ấy là “ủng hộ và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ”. Tôi cũng ghi nhận lòng dũng cảm và sự cam kết của các thành viên và nhân viên, những người đã quay trở lại phòng họp vào đêm hôm đó và ở lại cho đến khoảng 4 giờ sáng, là lúc chúng tôi hoàn tất phiên họp ngày 6 tháng 1.

Tôi vẫn nhớ như in, lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ. Lúc đó tôi 6 tuổi và gia đình tôi đang trên đường tới Washington để chứng kiến bố tôi tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ thứ năm tại Quốc hội. Khi chúng tôi gần đến nơi, các anh trai tôi cười rạng rỡ khi nói: “Nancy, nhìn, nhìn kìa, Điện Capitol kìa!” Và nó đây: Một mái vòm trắng lộng lẫy, cao chót vót và uy nghi, tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

Nhưng quan trọng hơn vẻ đẹp của tòa nhà là sự uy nghi của những gì nó thể hiện. Từ lâu được coi là biểu tượng của tự do và dân chủ trên toàn cầu, mái vòm Điện Capitol được xây dựng bởi Abraham Lincoln giữa cuộc Nội chiến. Khi một số người đề nghị ông dừng xây dựng để tiết kiệm thép và nhân lực cho chiến tranh, Lincoln đã nói không. Ông biết rằng việc hoàn thiện tòa nhà mái vòm sẽ thể hiện sức mạnh và quyết tâm của nước Mỹ.

Ngày 6 tháng 1 là một thời điểm hiểm nghèo khác đối với nền dân chủ của chúng ta. Đó không đơn thuần là một cuộc tấn công vào tòa nhà Điện Capitol mà còn vào tấn công vào Hiến pháp của chúng ta. Và một số người thực hiện cuộc tấn công dưới mái vòm của Lincoln đã mang theo lá cờ của Liên minh miền Nam. Nhưng trong đêm đen tối đó, Quốc hội lại một lần nữa thể hiện sức mạnh và quyết tâm của nước Mỹ. Bây giờ, ba năm sau, chúng ta được kêu gọi làm điều tương tự.

Mối đe dọa đối với nền dân chủ của chúng ta là có thật, hiện hữu và cấp bách. Dụ ngôn ngày 6 tháng 1 nhắc nhở chúng ta rằng, các thể chế dân chủ quý giá của chúng ta chỉ mạnh mẽ khi có lòng can đảm và sự dấn thân của những người được phó thác để gìn giữ chúng. Tất cả chúng ta đều có chung trách nhiệm bảo vệ nền dân chủ Mỹ, nền dân chủ mà Lincoln gọi là “niềm hy vọng tốt nhất cuối cùng trên trái đất”.

______

Ghi chú của Tiếng Dân: (*) Chiếc búa mà bà Pelosi nói tới trong bài, tương tự như chiếc búa của thẩm phán tòa án, là biểu tượng quyền lực của chủ tịch Hạ viện hay thẩm phán tòa án.


 

Học nhiều để làm gì?- Dương Quốc Chính

Ba’o Tien Dan

Dương Quốc Chính

7-1-2023

Vụ tân thạc sĩ Đại học Thủ Dầu Một quỳ lạy mẹ nhân ngày nhận bằng khiến dư luận xôn xao, đa số cho rằng hình ảnh quỳ lạy mẹ là cải lương, diễn, không phù hợp với văn hóa Việt Nam. Lúc mới chỉ xem bức ảnh, mình cũng cho là vậy, nhưng sau khi đọc bài báo thì lại nghĩ khác. Chuyện quỳ lạy không phải là vấn đề, mà cũng không ảnh hưởng tới ai, điều cần bàn là chuyện khác và có ảnh hưởng tới nhận thức của đám đông.

Theo thông tin từ bài báo, bạn thạc sĩ này sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ đơn thân làm nghề bán bún ở chợ. Bạn này vốn không có nền tảng học giỏi, từng thi trượt cấp 3, sau đó học trung tâm giáo dục thường xuyên, rồi học Đại học Thủ Dầu Một. Đây là 1 đại học nhỏ cấp tỉnh, mà tỉnh nhỏ, chắc mới được độ lên đại học từ thời bộ trưởng Thiện Nhân, chứ không phải trường lớn, có truyền thống. Có nghĩa là thi vào đại học chắc là rất dễ, gần như đỗ tốt nghiệp phổ thông là được vào thôi? Luận văn thạc sĩ Luật kinh tế được 8,5 điểm, không phải là cao so với cách cho điểm càng lên cao càng dễ hiện nay của đại học công.

Ảnh: Tân thạc sĩ Hoàng Anh quỳ lạy mẹ sau khi nhận bằng. Nguồn: Báo Tuổi Trẻ

Nhưng bạn Hoàng Anh này rất “hiếu học” và tham vọng làm PGS TS và giảng viên Đại

học Thủ Dầu Một (đang xin, chưa được nhận), bạn đang là giảng viên mấy trường trung cấp ở tỉnh.

Đặc biệt nữa, bà mẹ không biết thạc sĩ nghĩa là gì, nhưng vẫn quyết tâm khuyên con học, học nữa, học mãi! Và bà sẵn sàng gửi tiền cho con ăn học dù không biết con học gì. Theo bà hiểu, cứ học cao và đi xa quê là thoát nghèo.

Ảnh: Hai mẹ con bà Nguyễn Thị Kim Chung và Nguyễn Hoàng Anh sau khi con trai nhận bằng thạc sĩ. Nguồn: Báo CAĐN

Theo mình thì nhận thức như mẹ con bạn Hoàng Anh này khá là sai lầm, nhưng sai lầm hơn là báo Tuổi Trẻ lại ca ngợi với toàn những lời có cánh. Một cá nhân sai lầm thì chỉ người đó bị hại, nhưng tuyên truyền cho sai lầm sẽ làm nhiều người bị hại.

Như status trước về bất bình đẳng mình đã viết, việc học nhiều, học cao, chưa chắc đã là cách thoát nghèo hiệu quả. Việc ca ngợi và tuyên truyền khuyến khích một cá nhân bất kỳ học thật cao, thật nhiều một cách vô tri, bất chấp hoàn cảnh của người ta, thoạt nhìn tưởng là hay, vì theo đúng truyền thống ham học, nhưng thực tế là làm hại người ta, vì không phù hợp với hoàn cảnh của họ.

Mình thấy đa số người Việt vẫn có tư duy rất vô tri tương tự. Cắm đầu học, nhưng không tự trả lời câu hỏi: Học cái này để làm gì? Nhiều người thất nghiệp thì đi học sau đại học. Học cao vì bố mẹ muốn. Học cao lấy bằng cấp cao và nhiều cho rạng danh dòng tộc, cho nó oai. Đúng tâm lý vinh quy bái tổ ngày xưa. Rồi hy vọng học cao để làm quan, để làm thầy thiên hạ.

Thực tế, việc học cao nó phải gắn liền với định hướng nghề nghiệp. Với xã hội hiện tại, bằng cấp cao sẽ có lợi cho công việc giảng dạy, nghiên cứu chuyên nghiệp và để làm quan (rất vớ vẩn nhưng là sự thật). Chắc không nước nào có nhiều chính trị gia là giáo sư, tiến sĩ, nhà giáo nhân dân như Việt Nam! Bộ trưởng Công an cũng giáo sư, tiến sĩ mới hài. Nhưng thạc sĩ đi làm Grab còn bi hài hơn nhiều.

Định hướng nghề nghiệp phải cân nhắc về năng lực, năng khiếu, nhu cầu xã hội, quan hệ, truyền thống gia đình. Bạn Hoàng Anh này không hề có gia đình có hoàn cảnh, truyền thống để học cao, để nghiên cứu giảng dạy. Bạn ấy không học giỏi nên không phù hợp với nghề nghiên cứu, giảng dạy. Công việc này cũng không hot ở xã hội, phải cạnh tranh nhiều với các bạn khác học giỏi hơn, bằng cấp xịn hơn, quan hệ gia đình tốt hơn. Vậy tại sao lại tuyên truyền, ca ngợi bạn ấy lao đầu vào cửa khó như vậy?

Để làm PGS TS như bạn ấy mơ ước thì chắc mất thêm ít nhất 5-10 năm nữa với mức lương ba cọc ba đồng của giảng viên trung cấp hay đại học mới đi dạy. Có khi lương thấp hơn giáo viên cấp 1 dạy thêm. Vậy bạn ấy có còn khả năng nuôi sống bản thân và báo đáp người mẹ già có đứa con duy nhất? Để mẹ già chê’t trong nghèo khó còn là tội ác, quỳ lạy để làm gì đâu? Oai gì với bằng thạc sĩ cấp tỉnh, mà oai được bao lâu?

Tất nhiên vẫn có khe cửa hẹp để Hoàng Anh học tiếp, thậm chí du học tiến sĩ ở một trường danh tiếng, nhưng xác suất quá thấp. Trong khi rủi ro nghèo khó thêm 5-10 năm nữa là rất cao. Con nghèo thì mẹ con có vui được không?

Chuyện này làm mình nhớ tới một câu chuyện tương tự. Có một bạn, (có lẽ follow FB mình), có hẹn mình cafe một buổi. Bạn ấy muốn tham khảo mình về việc “trồng cây gì, nuôi con gì”. Mình có hỏi về bản thân thì bạn ấy bảo là gia đình bần nông ở tỉnh lẻ, nhưng bạn ấy đã cố gắng để học Đại học Bách khoa Hà Nội và đang làm tiến sĩ tại một đại học lớn ở Nhật. Tức là về tố chất, bạn này hơn bạn Hoàng Anh kia nhiều. Gia đình có lẽ tương đương.

Bạn ấy bảo là, muốn về nước cống hiến trong bộ máy hành chính công và xin ý kiến mình. Mình hỏi các điều kiện nói trên, rồi góp ý là: Nếu em muốn làm công chức với bằng tiến sĩ xịn thì chắc không khó lắm. Nhưng em phải xác định là nếu gia đình không có chút quan hệ và tiền tệ nào thì sẽ rất vất vả. Em sẽ phải chấp nhận làm culi cho COCC, tự gây dựng quan hệ bằng năng lực học vấn, chấp nhận nhịn nhục lâu dài để tự gây dựng quan hệ cá nhân. Thời gian đó chắc khó mà ít hơn 10 năm. Nếu may mắn lấy được vợ con quan to thì đỡ hơn. Nhưng điều quan trọng nhất là em cần có tố chất làm công chức là nhịn nhục, hòa nhập với việc kiếm tiền bẩn và đút lót để gây dựng quan hệ. Nếu thiếu một vài tố chất đó là sẽ rất khổ và có khi phải bỏ ngang, mà cơ hội là hữu hạn, nên tính xa một chút.

Muốn cống hiến cho đất nước, không nhất thiết phải làm công chức, làm quan, mà có thể làm cho doanh nghiệp ở Việt Nam, làm doanh nghiệp nhà nước cũng đỡ hơn làm công chức chút.

Mình thấy bạn ấy ngẩn người ra suy nghĩ, tâm tư, có lẽ trước đây bạn ấy cũng chưa từng tìm hiểu nghiêm túc về hướng nghiệp. Chắc vẫn nghĩ học cao và về nước cống hiến, phấn đấu làm quan là con đường tất yếu, y như suy nghĩ thời phong kiến? Từ đó đến giờ không thấy bạn ấy liên hệ nữa nên mình không rõ bạn ấy đã chọn con đường nào. Mình không cho rằng quan điểm của mình là tuyệt đối đúng, nhưng mình đã lựa chọn theo cách đó.

Nhà mình và mình có truyền thống và điều kiện để làm nghiên cứu và giảng dạy hay công chức nhà nước, nhiều bạn thiện lành mơ không được. Thậm chí có nhiều người còn thắc mắc là sao mình không học sau đại học và làm nghiên cứu? Vì họ bảo người như mình sẽ dễ dàng làm điều đó.

Mình chỉ bảo là mình không thích làm nghiên cứu, giảng dạy, cũng không hợp với việc học hành và công chức ở Việt Nam. Do cách học của mình nó như lạc loài với giáo dục Việt Nam. Mình đã để tuột cơ hội du học từ lúc còn trẻ, nên bây giờ mình sẽ không học tiếp ở Việt Nam vì quá chán nếu bị trộn lẫn với những kẻ mua bằng, mua điểm ở Việt Nam.

Mình tuy có nhiều lần tranh luận với những người thuộc giới hàn lâm, nhưng mình không kỳ thị họ. Mình chỉ kỳ thị lối “học giả” bằng cấp cao mà không thực tế. Tiếc là thành phần đó hơi đông, nên mình bị mang tiếng là hay tấn công giới hàn lâm, rất đau lòng vì sự hiểu nhầm!

Tóm lại, truyền thông và xã hội nên ngừng lại việc khuyến học một cách vô tri. Việc học hết phổ thông là nên bắt buộc, nhưng học đại học và sau đại học là nên phải cân nhắc theo hoàn cảnh và năng lực mỗi người. Mình đánh giá cao một người đi làm thợ sớm, rồi phấn đấu để tự mở doanh nghiệp, cửa hàng, kiếm được tiền sạch sẽ và sớm, phù hợp với năng lực bản thân. Người giỏi dù làm thợ sớm người ta vẫn tìm được cách phấn đấu để vươn lên. Không có bằng cao vẫn làm thầy người ta được.

Còn thành phần cử nhân, kỹ sư, thạc sĩ học rõ lắm rồi cũng đi làm thợ, làm xe ôm… công việc chả cần tới bằng cấp, thì đã làm lãng phí mấy năm cuộc đời, rồi tự ảo tưởng về bản thân làm hại xã hội.


 

 3 người bị bắt ở Florida liên quan tới bạo loạn Quốc Hội

 Ba’o Nguoi-Viet

January 6, 2024

GROVELAND, Florida (NV) – Cơ Quan Điều Tra Liên Bang (FBI) bắt được ba bị cáo trong vụ bạo loạn Quốc Hội hôm Thứ Bảy, 6 Tháng Giêng, đúng kỷ niệm ba năm sự kiện lịch sử này, FBI loan báo, theo CBS News.

Ba bị cáo Jonathan Daniel Pollock, Olivia Michele Pollock và Joseph Daniel Hutchinson III bị FBI bắt ở Florida sau thời gian dài truy nã.

Ủng hộ viên cựu Tổng Thống Donald Trump xô xát với cảnh sát và bảo vệ để cố xông vô Quốc Hội hôm 6 Tháng Giêng, 2021, ở Washinton, DC. (Hình minh họa: Roberto Schmidt/AFP via Getty Images)

Bị cáo Jonathan Pollock, 23 tuổi, bị cáo buộc tấn công hàng loạt cảnh sát viên bằng vũ khí sát thương vào ngày bạo loạn 6 Tháng Giêng, 2021. Anh Pollock bị truy nã từ Tháng Chín, 2022, theo thông báo của FBI.

Bị cáo Olivia Pollock, chị của anh Pollock, và bị cáo Hutchinson từng bị bắt năm 2021 sau khi bị truy tố tội tấn công nhân viên công lực và nhiều tội khác. Tháng Ba năm ngoái, cả hai tháo thiết bị theo dõi đeo ở cổ chân rồi bỏ trốn trước khi chuẩn bị hầu tòa, CBS News đưa tin trước đây.

Ba bị cáo này bị bắt khi đặc vụ FBI ở Tampa thi hành lệnh bắt giữ của liên bang tại trang trại ở Groveland, Florida, sáng sớm Thứ Bảy, FBI ra thông báo cho hay.

FBI không nói rõ họ bắt được ba người này như thế nào, hay lý do FBI biết ba bị cáo ở đó.

Cả ba sẽ ra tòa liên bang ở Ocala, Florida, Thứ Hai tuần tới, theo FBI.

FBI vẫn đang truy nã hơn 80 người bị nghi dính líu tới vụ bạo loạn Quốc Hội, ông Matthew Graves, công tố viên liên bang ở Washington, DC, nói với CBS News.

Tính tới nay, hơn 1,200 người bị truy tố liên quan tới vụ bạo loạn, theo hồ sơ tòa án mà CBS News đọc được. Trong số bị cáo đó, hơn 700 người nhận tội và hơn 100 người bị kết tội. (Th.Long)