4 nghị sĩ Hoa Kỳ giới thiệu luật trừng phạt CSVN vi phạm nhân quyền
Thượng nghị sĩ John Cornyn
Bốn nghị sĩ liên bang Hoa Kỳ vừa giới thiệu một dự luật nhằm trừng phạt CSVN về những vi phạm nhân quyền.
Nghị sĩ John Cornyn thuộc đảng Cộng Hòa tiểu bang Texas hôm Thứ Tư 19/07 thông báo trên trang mạng TexasGOPVote, rằng ông đã giới thiệu Đạo Luật Trừng Phạt Vì Nhân Quyền Việt Nam. Dự luật sẽ áp đặt các lệnh trừng phạt và hạn chế du hành đối với những công dân Việt Nam nào là đồng phạm trong những vụ vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.
Ông Cornyn gọi dự luật này là một bước đi thiết yếu trong cuộc chiến nhằm củng cố các quyền tự do của người dân Việt Nam.
Thông báo nói rằng, cho đến khi nào nhà cầm quyền CSVN thả hết tù nhân chính trị và chứng tỏ tôn trọng các quyền làm người căn bản của công dân, Hoa Kỳ phải tiếp tục tạo áp lực lên chế độ áp bức ở Việt Nam.
Ông Cornyn tuyên bố dự luật này nhắm mục tiêu nâng cao vị trí của công dân Việt Nam. Ông hy vọng rằng một ngày kia, hai quốc gia Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ có được mối quan hệ vững mạnh mà nhiều người dân Hoa Kỳ và Việt Nam đều mong muốn.
Đạo Luật Trừng Phạt Vì Nhân Quyền Việt Nam sẽ buộc Tổng thống Hoa Kỳ phải soạn ra một danh sách các công dân Việt Nam bị đánh giá là tiếp tay vào những vụ vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, cấm những cá nhân đó vào Hoa Kỳ, và áp đặt những lệnh trừng phạt về tài chính đối với họ.
Do thành tích tệ hại về tự do tôn giáo của Việt Nam, đạo luật này truyền đạt ý muốn của Quốc Hội Hoa Kỳ, yêu cầu Ngoại trưởng Hoa Kỳ phải đưa Việt Nam vào lại danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo CPC, theo Đạo Luật Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế.
Dự luật này được sự bảo trợ của ba nghị sĩ Cộng Hòa khác là John Boozman của Arizona, Bill Cassidy của Louisiana, và Marco Rubio của Florida.
Bài viết của một cựu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam – đảng viên Lê Minh Đức như sau:
Gửi các đảng viên đảng cộng sản Việt Nam để nhìn lại chính mình!
Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản Việt Nam, thì tôi nói thật hận thù đó không nguôi được. Vì sao ư? Vì quá nhục.
Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.
Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền. Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.
Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội, đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.
Hỏi như thế có nhục không? Mà nhục như thế thì quên thế nào được. Nay ta trải thảm đỏ mời Mỹ quay lại. Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu? Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta. Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao?
Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà AK 47 giấu trong bờ ruộng. Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.
Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt…
Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Quốc đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.
Ta là ai? Ta là đảng cộng sản Việt Nam. Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ. Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù (nhân dân) như đàn anh Trung Quốc của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.
Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này. Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt.
Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.
Từ tháng Tư 2016 đến tháng Ba 2017, công dân Việt Nam đã mua bất động sản tại Mỹ trị giá lên tới 3,06 tỉ đôla.
Ảnh: Sân bay Mỹ Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Công dân Việt Nam bỏ ra khoảng 3,06 tỉ đôla Mỹ năm ngoái để mua nhà ở Mỹ, theo một ước tính của Hiệp Hội Quốc Gia Chuyên Viên Địa Ốc Hoa Kỳ (National Association of Realtors).
Báo cáo hàng năm mới nhất của họ, công bố hôm 18/7, cho thấy Việt Nam đứng trong tốp 10 nước hàng đầu mua nhà tại Mỹ.
Trả lời BBC, Hiệp Hội Quốc Gia Chuyên Viên Địa Ốc Hoa Kỳ cho biết, tính từ tháng Tư 2016 đến tháng Ba 2017, công dân Việt Nam đã mua bất động sản tại Mỹ trị giá lên tới 3,06 tỉ đôla.
Hoan hô các Sinh Viên Tuổi Trẻ Việt Nam con rồng cháu tiên đã anh dũng mạnh dạn đứng lên tranh đấu cho một Xã Hội Nhân Bản-Tự Do-Dân Chủ! **** Hội Sinh Viên Nhân Quyền VN Ra Đời
19/07/2017
Một tin rất vui từ Việt Nam do Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) hôm 19 tháng 7 cho biết một nhóm sinh viên tại VN đã công bố thành lập Hội Sinh Viên Nhân Quyền Việt Nam.
Bản tin VOA viết rằng, “Hội sinh viên Nhân quyền Việt Nam, một nhóm sinh viên có ước nguyện cải cách giảng đường và tự do học thuật ở Việt Nam, và nhân quyền cho các sinh viên, trong tuần này công khai tuyên bố thành lập. Trước đó, sáng lập viên của hội, anh Trần Hoàng Phúc đã bị chính quyền Hà Nội bắt giam về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”, theo điều 88 Bộ Luật hình sự.
“Trong một thông báo, Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết hội có một số thành viên, cảm tình viên và cố vấn, trong đó nam chiếm 75% và nữ chiếm 25%. Nhưng vì lý do an ninh, hội không công khai danh tính và số lượng thành viên chính thức.”
Bản tin VOA cũng cho biết thêm rằng, “Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, nhà hoạt động đấu tranh cho dân chủ cư ngụ ở thành phố Hồ Chí Minh được nhiều người trên thế giới biết tiếng, là cố vấn cho Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam. Ông cho VOA-Việt ngữ biết về bối cảnh ra đời của hội:
““Trước viêc mọi người than phiền, chán nản với hệ thống giáo dục, tôi ủng hộ việc thành lập Hội sinh viên nhân quyền. Các sinh viên hiện đang đi học có thể bị áp lực nhà trường đuổi học, nên mỗi người chọn một mã số để nhà trường và công an không biết tên. Khi các sinh viên thành lập hội, tôi rất vui nhận lời làm cố vấn cho hội.”
“Ngoài ra, hội còn tham gia Mạng lưới Sinh viên Nhân quyền Quốc tế (Students for Human Rights network – SHR).”
Ngoài ra bản tin cũng nói rằng, “Một thông báo trên trang Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết Trần Hoàng Phúc, người vừa bị công an Hà Nội bắt giữ hôm 3/7, là sáng lập viên, chủ tịch thứ hai, kiêm phát ngôn nhân của Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam.”
“….
“Trần Hoàng Phúc là thành viên của nhóm Sáng kiến lãnh đạo Đông Nam Á (YSEALI) do Tổng thống Obama sáng lập. Hồi tháng Năm, 2016, trong tư cách thành viên chính thức của YSEALI, Trần Hoàng Phúc nhận thư mời tham dự giao lưu với Tổng thống Obama khi ông ghé thăm Sài Gòn. Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam đã ngăn cản, không cho Phúc tham dự.
“Trong báo cáo nhân quyền 2016, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã lên tiếng về việc Hoàng Phúc bị câu lưu và thẩm vấn trong nhiều giờ liên tiếp, chỉ vì muốn tham dự một sự kiện do nhà lãnh đạo Hoa Kỳ mời.”
Caracas, một biển người đòi người kế thừa của Hugo Chavez, là tổng thống Maduro từ chức. Ảnh tháng 6/2017. REUTERS/Christian Veron
Mới chỉ ba thập niên trước, Venezuela là một đất nước giàu có, phát triển không kém Tây Ban Nha, nay nước này lâm vào cảnh đói kém. Sống trên giếng dầu lớn thứ nhì thế giới nhưng người dân Venezuela lại không có xăng để dùng. Hồi kết của mô hình « Xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 » được cố tổng thống Hugo Chavez vạch ra cách nay chưa đầy hai thập niên ?
« Chín tầng địa ngục »
Vào đầu những năm 2000, Venezuela đóng vai trò đầu tàu của châu Mỹ La Tinh. Năm 1999, lãnh đạo cánh tả mang tên Phong Trào Nền Cộng Hòa Thứ Năm, Hugo Chavez, lên cầm quyền và giương cao ngọn cờ mô hình « Xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 », mà ở đó vế phát triển xã hội phải là ưu tiên hàng đầu. Caracas, dưới những năm tháng Chavez đã huy động đến 43 % ngân sách Nhà nước để phát triển các chương trình xã hội, từ y tế đến giáo dục và nhất là nhà ở cho dân nghèo.
Một số chính trị gia, cả ở Tây Âu, từng kỳ vọng nhân vật này đang mở ra một con đường mới. Chính sách xã hội của tổng thống Chavez ở Venezuela khiến nhiều nước ở châu Mỹ La Tinh ngưỡng mộ. Caracas là điểm tựa của Cuba, Nicaragua và nhiều nước bạn ở Nam Mỹ nhờ cấp dầu hỏa cho các quốc gia này với giá « hữu nghị ».
Năm 2017, người bạn hào phóng này của nhiều nước ở châu Mỹ La Tinh lao đao : người dân Venezuela lo kiếm cơm từng bữa. Năm 2006 khi vận động tái tranh cử, ông Chavez tự hào cải thiện đời sống cho 30 triệu dân Venezuela. Một chục năm sau, Venezuela đang thiếu đủ mọi thứ từ thuốc men đến lương thực thực. Thiếu luôn cả điện và xăng dầu.
Venezuela lún sâu vào khủng hoảng kinh tế, xã hội và chính trị. Đất nước bị chia rẽ hơn bao giờ hết. Trên phương diện chính trị, khủng hoảng khơi mào từ cuối 2015 khi phe đối lập giành được đa số tại Quốc Hội. Phe chống tổng thống Maduro đòi ông từ chức.
Từ tháng 09/2019, có tới 80 % người dân Venezuela đòi thay đổi chính quyền. Thế nhưng để bám víu vào chiếc ghế tổng thống, Nicolas Maduro đưa ra sáng kiến vô hiệu hóa Quốc Hội do đối lập kiểm soát bằng cách lập một Quốc Hội Lập Hiến, với 545 thành viên do ông chỉ định. Tối Cao Pháp Viện thân chính quyền đã phủ quyết tất cả các quyết định của Quốc Hội. Đó là giọt nước làm tràn ly.
Khủng hoảng Venezuela bước sang một khúc quanh mới kể từ ngày 18/04/2017, khi ba người biểu tình thiệt mạng trong một cuộc tuần hành chống Maduro. Tính cho tới ngày 10/07/2017, tức chưa đầy ba tháng sau, số nạn nhận đã lên tới gần 100 người.
Trong địa hạt kinh tế và xã hội, hơn 1/4 dân số không có việc làm. GDP giảm 18,6 % so với 2015. Lạm phát sau khi đã tăng 800 % năm ngoái. Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế dự báo vật giá sẽ còn tăng lên gấp 10 lần trong năm 2017.
Giấc mơ tan vỡ
Giấc mơ mở ra một con đường mới, xây dựng một mô hình phát triển mới theo hướng xã hội chủ nghĩa cho thế kỷ 21 của cố tổng thống Chavez tan vỡ. Đâu là những sai lầm của chủ thuyết đó ? Trả lời Jean-Pierre Boris trên đài RFI Pháp ngữ, trong khuôn khổ chương trình Eco d’Ici Eco d’Ailleurs, Luis Colasante, chuyên gia về thị trường dầu khí Venezuela, kinh tế gia Camillo Umana-Dajud thuộc trung tâm nghiên cứu kinh tế CEPII của Pháp và phóng viên độc lập François Xavier Freland cùng phân tích về những sai lầm trong chiến lược phát triển của gần 20 năm dưới thời Chavez và Maduro.
Trưng thu đất của nông dân
Trước hết chuyên gia người Venezuela Luis Colasante nhấn mạnh đến sai lầm của Caracas chỉ trông chờ vào một lĩnh vực dầu khí để đem lại ngoại tệ :
« Venezuela sản xuất có mỗi một mặt hàng là dầu hỏa. Xuất khẩu dầu hỏa bảo đảm 76 % ngân sách quốc gia. Hiềm nỗi, các chính quyền Caracas liên tiếp không biết sử dụng nguồn thu nhập này để mở mang mạng lưới công nghiệp trên toàn quốc- như là ngành chế biến thực phẩm chăn nuôi, trồng trọt. Đáng tiếc hơn nữa, Venezuela có đất đai màu mỡ và phì nhiêu nhưng nông nghiệp lại không được phát triển. Từ gần 20 năm qua, giới tiểu nông đã đua nhau bán đất để lên thành phố kiếm sống ».
Nhà báo François Xavier Freland nói thêm đến chính sách tịch thu đất đai của nông dân để phát triển các hợp tác xã mà hậu quả là một phần giới canh nông phải bỏ nước tha phương cầu thực:
« Có rất nhiều người đã bị chế độ Chavez tịch thu đất đai. Đầu những năm 2000, khi lên cầm quyền, Hugo Chavez chủ trương dẹp bỏ các hoạt động tư nhân để thành lập các tổ hợp tác xã. Chính sách tịch thu đất của nông dân đã tăng tốc trong giai đoạn 2008-2009.
Mọi người còn nhớ những loạt phóng sự truyền hình cho thấy người hùng Chavez ồn ào khánh thành những hợp tác xã với một số máy móc mua lại của Iran. Nhưng rồi, nông dân không được đào tạo để sử dụng từ máy cầy đến máy gặt, hay là hệ thống tự động vắt sữa bò … Chỉ sau một thời gian, hàng trăm hợp tác xã bị bỏ trống. Nông dân thì đói vì không còn đất canh tác. Tôi có biết rất nhiều các trường hợp mà người ta phải bỏ xứ, sang Costa Rica hay Colombia kiếm sống ».
Sai lầm trong quan hệ thương mại
Về phía nhà nghiên cứu Camillo Umana-Dajud, Trung Tâm Nghiên Cứu về triển Vọng Kinh Tế Quốc Tế CEPII của Pháp, ông cho rằng cố tổng thống Chavez đã đi lỡ một nước cờ khi xa rời cộng đồng Andean – CAN để xích lại gần với khu vực MERCOSUR từ đó tách rời hai nhà cung cấp truyền thống là Equador và nhất là Colombia :
« Nông nghiệp không là chủ lực kinh tế của Venezuela. Quốc gia này thường phải nhập khẩu lương thực, thực phẩm Colombia, của Equador. Khúc mắc nằm ở chỗ, khi lên cầm quyền năm 1999, Hugo Chavez và người kế nhiệm ông sau này là tổng thống Nicolas Maduro, đã xa rời Cộng đồng Andean- CAN – bao gồm 10 nước thành viên mà Colombia là một trong bốn cột trụ sáng lập ra khối này. Caracas mở rộng quan hệ với thị trường chung Nam Mỹ- MERCOSUR.
Liên minh mới này dẫn tới hậu quả là Venezuela nhập hàng của Brazil và Achentina nhiều hơn. Thực phẩm, ngũ cốc, lúa mì, bơ, sữa và nhất là thịt bò tăng giá vì phải nhập từ xa, tốn kém nhiều chi phí chuyên chở. Vấn đề này không đặt ra ở thời điểm mà Venezuela xuất khẩu dầu hỏa với giá 120-150 đô la một thùng. Nhưng khi giá dầu bị giảm đi phân nửa, rồi chỉ còn có 1/3 so với thu nhập hồi năm 2010, thì Venezuela lâm vào thế kẹt.
Thêm vào đó, ở vào đầu những năm 1980 kinh tế Venezuela phụ thuộc 75 % vào dầu hỏa, nhưng 25 % còn lại gồm nhiều có nhiều lĩnh vực như công nghệ hóa chất, nhựa và kể cả ngành công nghiệp xe hơi. Trong hơn một chục năm dưới thời của tổng thống Chavez, chỉ còn có mỗi ngành dầu hỏa là đứng vững. Phần còn lại bị thui chột vì hàng sản xuất ra không bán được cho các đối tác trong khu vực Andean. Đặc biệt là cả Chavez lẫn Manduro đều quyết định đóng cửa biên giới với Colombia ».
Quản lý kém cỏi
Sau nhiều lần công tác trên quê hương của Chavez, phóng viên Pháp nhà báo François Xavier Freland nhận thấy là người dân Venezuela mới chỉ 5 năm trước có khuynh hướng béo phì vì ăn uống quá độ, nay đang hốc hác vì thiếu ăn. Với nhà báo François Xavier Freland, Venezuela được thiên nhiên ưu đãi nhưng do quản lý kém cỏi đang đẩy 30 triệu dân vào cảnh đói nghèo.
«Venezuela là một quốc gia may mắn có đủ mọi thứ : có rất nhiều sông ngòi, ruộng đất phì nhiêu. Xưa kia có những nông trại lớn hoạt động tại ngay trên vùng Barinas- quê của Chavez, nhưng nay tất cả đều đã đóng cửa vì thiếu phân bón, vì không có phương tiện để tiếp tục khai thác, chăn nuôi. Venezuela là xứ nuôi bò và gia súc, chỉ sau 2 thập niên lại phải đi mua lại thịt bò của Urugugay và Achentina với cái giá đắt đỏ ».
Nhà kinh tế Camillo Umana-Dajud nêu bật sai lầm của chính sách quốc hữu hóa các ngành công nghiệp chính của Venezuela :
« Mới chỉ vào quảng năm 1985 Venezuela giàu có và phát triển ngang tầm với Tây Ban Nha. Đây là vùng đất hứa của người nhập cư từ bỏ châu Âu đi tìm một chân trời mới để lập nghiệp. Nhưng từng bước, quốc gia nam Mỹ này lún vào khủng hoảng. Đặc biệt bất bình đẳng trong xã hội ngày càng lớn. Đây chính là chìa khóa đưa ông Chavez lên cầm quyền. Có thể nói là trong 12 năm trời, Hugo Chavez đã thu hẹp được khoảng cách giàu nghèo đó lại.
Nhưng bên cạnh đó là hàng loạt những sai lầm trong chính sách kinh tế : chúng ta đã nói tới những vụ trưng thu đất để lập ra các hợp tác xã. Ngoài ra, nhà nước quốc hữu hóa luôn các nhà máy, các công ty khai thác quặng mỏ.
Hàng loạt các tập đoàn ngoại quốc rút vốn khỏi Venezuela. Những hãng cung cấp hàng cho Venezuela gần đây đều ngưng giao dịch với quốc gia này, vì Caracas không còn khả năng thanh toán. Venezuela nợ rất nhiều các công ty của Colombia, hay Chilê, Achentina …
Tất cả những yếu tố đó giải thích vì sao, hiện tại, người dân xứ này thiếu đủ mọi thứ, từ thực phẩm đến thuốc men và kể cả xăng dầu ».
Tự tay bóp chết con gà đẻ trứng vàng
Sau cùng chuyên gia về dầu khí người Venezuela, Colasante nêu lên « sự điên rồ » của chế độ Chavez đã từng bước bóp chết con gà đẻ trứng vàng, đem lại 96 % ngoại tệ cho quốc gia, bảo đảm 76 % ngân sách nhà nước :
« Venezuela đang nắm giữ nguồn dự trữ dầu hỏa lớn thứ nhì trên thế giới, chỉ sau có Ả Rập Xê Út. Nhưng người dân không có xăng. Venezuela có khả năng cung cấp 5.000 triệu thùng dầu một ngày, nhưng trước mắt chỉ sản xuất được có 1,8 triệu. Có nhiều yếu tố giải thích cho điều này : thứ nhất là thiếu đầu tư, do các tập đoàn ngoại quốc từ của Ý đến Anh, hay Hà Lan đều đã rút khỏi Venezuela.
Thứ hai là chính sách quốc hữu hóa của ông Chavez đã đem lại nhiều tai hại. Tập đoàn dầu khí lớn nhất trên toàn quốc bị nhà nước thâu tóm. Chính phủ đuổi một loạt các kỹ sư giỏi và có nhiều kinh nghiệm để đưa những thành phần trung thành với ‘cuộc cách mạng mang tên Chavez’ vào thay thế. Không có đầu tư, không có kỹ thuật và kinh nghiệm, chỉ trong một thời gian ngắn, một phần lớn của nền công nghiệp dầu khí Venezuela- nguồn thu nhập chính của cả nước- đương nhiên bị xuống cấp.
Điểm thứ ba là dầu của Venezuela vừa đặc vưà khó khai thác. Đòi hỏi đầu tư nhiều trong lĩnh vực lọc dầu, mà như đã nói, đầu tư vào công nghệ dầu hỏa của Venezuela đã xuống cấp nghiêm trọng dưới những năm tháng cầm quyền của Hugo Chavez và Nicolas Maduro. Hệ quả trực tiếp là đã xảy ra nhiều tai nạn, như vụ nổ nhà máy lọc dầu vì bảo quản kém … ».
Không chỉ thất bại với công luận trong nước, mà ngay cả trên trường quốc tế, mô hình xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 được ông Chavez vạch ra năm 1999 đã hết thiêng. Cánh tả ở châu Mỹ La Tinh đang phải thoái lui, từ Achentina tới Brazil. Trong lúc đồng minh cốt lõi của Venezuela là Cuba thì ngày càng hướng về Hoa Kỳ.
Caracas không còn khả năng tài chính để giữ những người bạn mới !
Samsung làm ăn suôn sẻ, Việt Nam có dịp khoe khoang thành tích tăng trưởng kinh tế tốt đẹp. Nhưng nếu Samsung hắt hơi sổ mũi, lập tức kinh tế Việt Nam trở thành con bệnh. (Hình: Báo Đầu Tư)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Nhà cầm quyền CSVN lại muốn tìm cách moi lượng đô la người dân cất giữ để nhà nước sử dụng, lâu nay vẫn được hiểu là một “nguồn lực rất lớn.”
Theo báo điện tử VietNamNet hôm 18 Tháng Bảy, Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa thúc hối Ngân Hàng Nhà Nước thực hiện một số nhiệm vụ nhằm kích thích tăng trưởng kinh tế theo chỉ tiêu đã đề ra 6.7% trong năm nay. Theo đó, Ngân Hàng Nhà Nước phải đưa ra giải pháp tăng trưởng tín dụng và hạ lãi suất cho vay, giải quyết nợ xấu, đối phó với tệ trạng “sở hữu chéo” của các tay tư bản đỏ tại hệ thống ngân hàng thương mại.
Đặc biệt, ông thúc giục cơ quan này “sớm có chủ trương huy động nguồn lực trong dân” vì “nguồn lực trong dân rất lớn, làm thế nào huy động được nguồn lực đô la Mỹ đang nằm trong dân.” Hơi khác những lần trước kêu gọi “huy động” cả vàng và đô la, lần này chỉ thấy nói đến đô la.
Đây là lần thứ hai trong Tháng Bảy người ta thấy nhà cầm quyền CSVN nói đến chuyện “huy động nguồn lực trong dân” mà một số chuyên gia kinh tế tài chính ở trong nước từng cho là rất khó khả thi. Nhiều phần là ông Phúc hối thúc Ngân Hàng Nhà Nước theo khuyến cáo của một số cố vấn tham dự cuộc họp hồi đầu tháng.
Từ năm ngoái đến nay, chính quyền Việt Nam đã nhiều lần bắn tiếng muốn moi số lượng vàng và đô la rất lớn mà người dân giữ như tài sản phòng thân vì đồng bạc của chế độ ngày mất giá trong khi đô la và vàng lên giá.
Hôm 1 Tháng Bảy, trong phiên họp của Hội Đồng Tư Vấn Chính Sách Tài Chính, Tiền Tệ Quốc Gia, người ta thấy có “kiến nghị” rằng “chính phủ cần chỉ đạo các bộ ngành tiếp tục nghiên cứu cơ chế huy động vàng và đô la trong dân vào sản xuất, kinh doanh; xem xét giảm lãi suất huy động và lãi suất cho vay để giảm chi phí giá vốn cho doanh nghiệp.”
Phiên họp vừa kể do Phó Thủ Tướng Vương Đình Huệ chủ tọa, nhân vật từng có lời tuyên bố hồi Tháng Mười năm ngoái là “vàng trong dân còn nhiều lắm.”
Theo bản tin tường thuật của tờ Thời Báo Kinh Tế Việt Nam, “các thành viên hội đồng đánh giá các chỉ tiêu kinh tế vĩ mô vẫn giữ được ổn định trong sáu tháng đầu năm. Lạm phát được kiểm soát, tiệm cận về mục tiêu của cả năm 2017 – 4.15% so với chỉ tiêu 4% vào hết năm, đúng theo kế hoạch điều hành của Ban Chỉ Đạo Điều Hành Giá.”
Đồng thời “thu ngân sách đạt khá, nhập khẩu tăng cao, chủ yếu là hàng hóa, máy móc phục vụ cho sản xuất. Đặc biệt, tăng trưởng hai quý đầu năm tăng khá với mức 5.73% trong khi cùng kỳ năm ngoái chỉ tăng 5.65%. GDP của quý 2 cũng tăng mạnh so với quý 1 (6.13% so với 5.15%).”
Bản tin mô tả vẻ tốt đẹp bề ngoài của nền kinh tế Việt Nam theo kiểu tuyên truyền quen thuộc của chế độ. Nhưng cách phiên họp vừa kể chỉ hai ngày, báo tài chính Nhật Bản Nikkei nói thẳng ra một sự thật, rằng kinh tế Việt Nam có thành tích tăng trưởng được là nhờ công ty điện tử Samsung (Nam Hàn) xuất cảng đi khắp thế giới các sản phẩm của họ lắp ráp tại Việt Nam.
Thành tích tăng trưởng kinh tế và xuất cảng của Việt Nam tụt dốc khi hãng Samsung gặp đại nạn với chiếc điện thoại Galaxy Note 7 bị thu hồi vì dễ bị cháy. Kinh tế Việt Nam tăng trưởng ở quý thứ hai khá hơn với 6.2% nhờ Samsung đưa ra sản phẩm mới. Trị giá hàng hóa xuất cảng của Samsung chiếm đến 20% trị giá hàng hóa xuất cảng của toàn thể Việt Nam.
Khi Samsung làm ăn suôn sẻ, Việt Nam có dịp khoe khoang thành tích tăng trưởng kinh tế tốt đẹp. Nhưng nếu Samsung hắt hơi sổ mũi, lập tức kinh tế Việt Nam trở thành con bệnh. Người ta nhiều lần nói đến phát triển kinh tế Việt Nam bằng nội lực của chính mình, nhưng đến nay, hơn 60% trị giá hàng hóa xuất cảng của Việt Nam là từ khu vực ngoại quốc đầu tư sản xuất tại Việt Nam.
Báo Nikkei nêu ra một thí dụ cho thấy nhà cầm quyền CSVN thiếu trước hụt sau cụ thể như thế nào qua việc trả nợ trễ hạn khiến cho dự án đường sắt đô thị ở Sài Gòn bị đình trệ.
Theo Nikkei, hồi đầu Tháng Năm vừa qua, đại sứ Nhật tại Việt Nam Kumio Umeda đã thúc Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc phải nhanh chóng trả khoản thiếu vốn đã bị trì hoãn từ lâu mà Việt Nam phải góp để tiến hành dự án đường sắt đô thị Sài Gòn-Suối Tiên. Đây là lời thúc giục khá bất thường, theo báo Nikkei.
Dự án do nhà thầu Nhật Sumimoto, Shimizu và một số nhà thầu khác thực hiện, dài 19.7 km là dự án đường sắt đô thị đầu tiên tại miền Nam Việt Nam. Khời công từ năm 2012 sau nhiều năm trì hoãn nhưng có hoàn tất vào năm 2020 như kế hoạch hay không vẫn là câu hỏi còn bỏ ngỏ.
Nikkei cho hay, nhà cầm quyền CSVN mới chỉ góp có khoảng 30% trên tổng số 2,000 tỷ đồng (khoảng $87.9 triệu) mà họ phải góp trong năm 2016, dựa trên báo cáo của chính quyền thành phố Sài Gòn.
Không đào ở đâu ra tiền để góp, muốn vay thêm để bù chi nhưng chính quyền Việt Nam lại vướng vào chính cái quy định của mình. Theo những gì thấy nêu ra, nợ công của nhà cầm quyền CSVN đang ở khoảng 64.7% trên GDP (tổng sản lượng quốc gia) vào cuối năm 2016. Hà Nội tự xác định không vay mượn quá đà như những năm trước khiến công nợ “phi mã,” hiện cố giữ nợ công ở cái “trần” là 65% GDP.
Trước đây, ngày 22 Tháng Mười, 2016, Phó Thủ Tướng Vương Đình Huệ nói với báo chí bên lề một phiên họp của Quốc Hội là “dứt khoát không nới trần nợ công.” Trong tình thế kẹt, chính quyền Việt Nam muốn “lách” lời nguyền này bằng biện pháp vay vàng và tiền đô la của dân mà một số chuyên viên kinh tế cho rằng khó khả thi.
Ngân sách nhà nước thâm thủng triền miên nhưng chính quyền cố tìm cách để đạt thành tích tăng trưởng kinh tế 6.7% trong năm nay. Tuy nhiên, cuối tuần qua Ngân Hàng Thế Giới (WB) công bố bản cập nhật về tình hình kinh tế tài chính của Việt Nam vẫn dự báo kinh tế nước này chỉ tăng trưởng khoảng 6.3% trong năm 2017 như họ từng dự báo cách đây ba tháng. (TN)
Mấy ngày nay, Luật Magnitsky được giới truyền thông Hoa Kỳ và quốc tế nhắc nhở đến khá nhiều vì nó gắn liền với những tiết lộ về cuộc tiếp xúc giữa con trai lớn của Ông Donald Trump với một nữ luật sư người Nga hồi tháng 6 năm ngoái. Con trai của Ông Trump muốn lấy thông tin bất lợi về Bà Hillary Clinton, đối thủ của bố mình trong cuộc tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ. Còn cô luật sư người Nga thì muốn Ông Trump, nếu đắc cử, xoá bỏ Luật Magnitsky.
Rõ ràng, chế độ độc tài ở Nga xem Luật Magnitsky là mối quan ngại hàng đầu.
Tác động của Luật Magnitsky
Luật Magnitsky, ban hành năm 2012, không chỉ gây rúng động hàng ngũ các “cận thần” của Tổng Thống Vladimir Putin mà còn đe doạ chính triển vọng “hạ cánh an toàn” của Ông ta.
Năm 2013, Tổng Thống Obama chế tài 18 “cận thần” ấy theo Luật Magnitsky. Đầu năm 2017, trước khi rời nhiệm sở, Tổng Thống Obama chế tài thêm 5 “cận thần” nữa của Ông Putin. Các “cận thần” này không chỉ là giới chức chính quyền mà còn đứng tên làm chủ nhiều đại công ty — đó là phương tiện tham nhũng và rửa tiền của giới lãnh đạo Nga. Họ không được đặt chân đến Hoa Kỳ, tài sản của họ ở Hoa Kỳ bị niêm phong và các ngân hàng Hoa Kỳ không được giao dịch với họ hay công ty của họ.
Nhiều quốc gia khác đang theo gương Hoa Kỳ. Càng nhiều quốc gia có Luật Magnitstky thì các giới chức bị chế tài càng khó chuyển của ra khỏi Nga, và của nào đã chuyển thì có nguy cơ bị niêm phong. Triển vọng “hạ cánh an toàn” ngày càng khép lại, kể cả cho Ông Putin, mà khối tài sản thu gom từ tham nhũng được ước lượng là trên 200 tỉ Mỹ kim.
Tổng Thống Putin muốn xoá bỏ Luật Magnitsky bằng mọi cách là điều không đáng ngạc nhiên.
Cách khai dụng Luật Magnitsky
Mới đây, một bác nữ ở tuổi cao niên gửi email cho tôi, lo lắng: “Ts. Thắng ơi. Mỗi ngày CSVN càng gia-tăng đàn-áp, bắt-bớ. Nó không hề sợ Luật Magnitsky gì hết.”
“Dĩ nhiên là chính quyền Việt Nam không sợ Luật Magnitsky vì nó chỉ như một cây cung với mũi tên. Nếu không có người sử dụng thì đó chỉ là vật vô tri vô giác và vô ích. Chính quyền sẽ chỉ sợ khi có rất nhiều người dân biết bắn cung,” tôi trả lời.
Ngày hôm sau, bác ấy hồi âm vắn tắt: “Cám ơn Ts. Thắng, hy vọng toàn dân Việt chúng ta biết xử-dụng cung và tên.”
Muốn khai dụng Luật Magnitsky thì phải có cả người giương cung và người lắp tên. Giương cung nghĩa là vận động Hoa Kỳ chế tài các kẻ vi phạm nhân quyền hoặc tham nhũng lớn. Lắp tên nghĩa là thu thập thông tin về các kẻ vi phạm, bao gồm vai trò trong hành vi đàn áp, các thông tin cá nhân để nhận diện, và thông tin về tài sản đã hay sắp chuyển ra khỏi nước.
Kinh nghiệm về áp dụng Luật Magnitsky đối với Nga
Luật Magnitsky nguyên thuỷ ra đời là do công lao của nhiều người và nhiều tổ chức. Nhưng có công nhất là Ông Bill Browder, một doanh nhân người Mỹ. Cách đây hơn chục năm, công ty của Ông đứng đầu về vốn đầu tư nước ngoài ở Nga. Năm 2009 Luật Sư Magnitsky, đại diện pháp lý cho công ty này, khám phá vụ tham nhũng lớn dính líu đến các cận thần của Tổng Thống Putin. Để bịt miệng, chính quyền Nga dựng chuyện bắt giam, tra tấn và bỏ tù Ls. Magnitsky. Không bao lâu sau, vị luật sư này chết trong tù. Đi tìm công lý cho cộng sự viên của mình, Ông Browder từ đó dành thời gian, công sức và tài lực để vận động Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua Luật Magnitsky.
Khi Luật Magnitsky được ban hành năm 2012, Ông Browder đã dùng chính uy tín và uy thế của mình để vận động Hành Pháp Obama lập tức chế tài các giới chức Nga liên can đến cái chết của Ls. Magnitsky. Ông Browder chính là người giương cung. Ông được nhiều nhà đấu tranh nhân quyền và kể cả một số viên chức chính quyền bất mãn ở Nga cung cấp các mũi tên: thông tin cá nhân của các giới chức liên can, đường dây tham nhũng và rửa tiền của họ, của cải mà họ đã chuyển ra ngoại quốc…
Ông Browder đã chuẩn bị sẵn cung tên ngay khi dự thảo luật vừa mới được đưa vào Quốc Hội Hoa Kỳ. TNS Ben Cardin (Đảng Dân Chủ, Tiểu Bang Maryland), đồng tác giả của Luật Magnitsky, dùng các thông tin từ Ông Browder để lập danh sách chế tài “trừ bị”. Giới đấu tranh nhân quyền ở Hoa Kỳ gọi đó là “Cardin’s list” – danh sách của TNS Cardin. Toàn thể 18 giới chức Nga bị chế tài đợt đầu đều đã nằm trong danh sách này.
Cuối năm ngoái Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua Luật Magnitsky Toàn Cầu để nới rộng luật nguyên thuỷ, vốn tập trung vào Nga mà thôi, ra toàn thế giới. Ông Browder đang vận động Quốc Hội Canada và Anh Quốc thông qua Luật Magnitsky. Đầu năm nay, Ông Browder giới thiệu tôi với cộng đồng người Canada gốc Ukraine và gốc Bắc Âu, để cùng hợp tác vận động. Thực hiện sự hợp tác này, Nhóm Thanh Niên Canada Vì Nhân Quyền cho Việt Nam đã tổ chức Ngày Vận Động Nhân Quyền Cho Việt Nam tại Quốc Hội Canada ngày 12 tháng 6 vừa qua.
Áp dụng Luật Magnitsky lên Việt Nam
Một chi tiết lý thú là cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã góp phần đáng kể cho sự ra đời của Luật Magnitsky Toàn Cầu. Cách đây 7 năm, Dân Biểu Cao Quang Ánh (Cộng Hoà, Louisiana), khi còn tại vị ở Hạ Viện Hoa Kỳ, đưa ra dự thảo luật Chế Tài Vi Phạm Nhân Quyền Ở Việt Nam, mô phỏng theo Luật Magnitsky. Tuy không thành công, dự thảo luật này là khởi điểm của Luật Magnitsky Toàn Cầu.
Khi gặp phái đoàn cử tri từ Maryland nhân Ngày Vận Động Cho Việt Nam năm 2014, TNS Ben Cardin cho biết là Ông ủng hộ luật chế tài đối với Việt Nam, nhưng không nghĩ là nó sẽ được thông qua. Ông đề nghị nới rộng nó ra toàn cầu để tăng triển vọng thành công. Vận động cho Luật Magnitsky Toàn Cầu đã trở thành trọng tâm của các Ngày Vận Động Cho Việt Nam năm 2015-2016. Và nỗ lực vận động này đã thành công.
Tương tự như Ông Browder, BPSOS chuẩn bị sẵn cung và tên từ khi Luật Magnitsky Toàn Cầu còn là dự thảo trong Quốc Hội. Năm 2014, BPSOS bắt đầu huấn luyện đội ngũ nhân sự ở Việt Nam về báo cáo các vụ vi phạm nhân quyền theo đúng thủ tục và tiêu chuẩn quốc tế. Các báo cáo này bao gồm thông tin về các giới chức chính quyền liên can. Khi luật được ban hành cuối năm 2016, chúng tôi đã có sẵn danh sách 168 giới chức chính quyền Việt Nam để vận động chế tài. Đến nay con số này đã tăng lên gần 180 nhân vật.
Công thức “nhóm kết nghĩa”
Mục đích của chúng tôi không là trừng phạt cho bõ ghét. Luật Magnitsky Toàn Cầu có thể đẩy lùi phần nào sự áp chế đè nặng lên các cộng đồng đang bị bách hại ở Việt Nam với điều kiện các cộng đồng ấy biết khai dụng nó.
Muốn khai dụng nó, mỗi cộng đồng phải biết cách tạo ra tên mà còn cần người sẵn sàng giương cung để họ lắp tên. Công thức “nhóm kết nghĩa” đáp ứng nhu cầu này. Công thức này rất đơn giản, chỉ cần có lòng. Cứ dăm ba người ở hải ngoại, thân quen và tin nhau, là có thể lập nhóm kết nghĩa. Họ có thể là các bác cao niên trong cùng khu phố, một nhóm sinh viên cùng trường đại học, hoặc anh chị em và bố mẹ con cái trong một gia đình. Mỗi nhóm như vậy chọn một cộng đồng hay một tổ chức xã hội dân sự nhất định ở trong nước để kết nghĩa một cách bền chặt và dài lâu.
Vai trò của mỗi nhóm kết nghĩa gồm có: (1) giúp tài chính và hướng dẫn cộng đồng hay tổ chức được kết nghĩa phát triển khả năng báo cáo vi phạm; và (2) chuyển những báo cáo vi phạm của họ đến chính quyền Hoa Kỳ. Chúng tôi có chương trình huấn luyện cho cả 2 bên.
Kết luận
Kế hoạch quốc tế vận của chúng tôi, khởi đầu năm 2012, gồm 2 mục tiêu: (1) Tạo áp lực quốc tế để Việt Nam phải cam kết về nhân quyền để đánh đổi viện trợ và mậu dịch; (2) Vận động các biện pháp chế tài khi Việt Nam vi phạm các cam kết ấy. Khi Luật Magnitsky Toàn Cầu được ban hành, giai đoạn 5 năm “chuyển thế” đã hoàn tất – chuyển thế vì chế độ độc tài sẽ trở thành bị động khi các cấp chỉ huy, để tránh bị chế tài, phải nguỵ trang hành vi đàn áp, còn người dân thì chỉ cần nói lên sự thật và điểm mặt chỉ tên. Trong 5 năm kế đến mục tiêu của chúng tôi là phát triển nội lực – khởi đầu là khả năng báo cáo vi phạm và điểm mặt chỉ tên — cho người dân ở khắp đất nước qua công thức “kết nghĩa” với các nhóm người Việt ở khắp thế giới tự do.
Trở lại với bác cao niên kể trên, tôi muốn kể thêm rằng bác ấy là thành viên của “nhóm kết nghĩa” ở Thành Phố Seattle, Tiểu Bang Washington. Nhóm này đang kết nghĩa với 2 chùa Phật Giáo bị bách hại. Bằng những việc làm đơn giản, cụ thể nhưng đều đặn và trường kỳ, bác đang góp phần cho một tương lai mà toàn dân biết sử dụng cung-tên.
Trần Thảo (Danlambao) – Tờ Tiền Phong đưa tin nhà nước CSVN đang tiến hành thanh toán những khoản vay của nhân dân trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Bên cạnh đó, Tiền Phong cũng đưa tin Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc thúc giục nhà nước phải sớm đưa ra chủ trương huy động tiền đô la Mỹ trong dân.
Cả hai bản tin đều thật là ý nghĩa. Nếu bạn móc xích hai bản tin lại với nhau, sẽ thấy được nhà nước CSVN đã nỗ lực động não, cuối cùng lại đưa ra được cái trò trẻ rất là ngô nghê.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, không thiếu những người dân hiền lành chất phác, đã lỡ trao duyên lầm tướng cướp. Tiền của, vàng bạc, công sức, thực phẩm, thuốc men v.v… tất cả đã được vun vén, cắt củm rồi trao vô tay cán bộ, với ước vọng góp phần vào việc chung. Những công khố phiếu được bán ra, những giấy nợ được trịnh trọng trao cho người dân với chữ ký của đại diện chính phủ kháng chiến v.v… Sau này, trong cuộc chiến xâm lược VNCH bởi cộng ản Bắc Việt, lại một lần nữa, những người dân chất phác nghe theo lời tuyên truyền của đảng, lại móc hầu bao, lại cân thêm gạo, lại mua thêm thuốc tây, đào hầm cất giấu cán bộ, ủng hộ “cách mạng”.
Nhưng đảng không phải là kẻ thật thà chung tình. Đảng sau khi đã nắm trọn quyền lực trong tay là bắt đầu lộ diện là tên sở khanh bạc hãnh nhất. Đảng chả thực tâm nhớ gì tới công ơn của những người một thời đóng góp máu xương. Những tấm bằng ghi công đóng góp cho kháng chiến của các mẹ, các chị được đảng cho in ra tá lả, phát cho mọi người mang về đặt lên bàn thờ gia tiên làm của quý. Tinh thần đền ơn đáp nghĩa của đảng chỉ có thế mà thôi!
Từ năm 1953 nghĩa là lúc cuộc kháng chiến chống Pháp chưa ngã ngũ, trận Điện Biên Phủ còn chưa khai diễn, nhưng lực lượng Việt Minh đã coi như nắm trọn quyền hành ngoài miền bắc, HCM đã nghe theo lệnh Trung Quốc, tiến hành cải cách ruộng đất. Ân nhân của Việt Minh là bà Nguyễn Thị Năm, tức là bà chủ của hiệu buôn Cát Hanh Long, người đã từng cúng vàng cho HCM để hoạt động, lại bị lũ khốn nạn HCM đem ra làm vật tế cờ đầu tiên cho cái gọi là cuộc cách mạng long trời lở đất! Sau khi vùi xác bà Năm đâu đó trong một cái hòm bằng gỗ tạp, những kẻ mặt người lòng thú lại tiếp tục truy sát những kẻ ngày xưa cho chúng ăn, đào hầm cho chúng nấp. Con số nhân dân vô tội chết trong cải cách ruộng đất thời gian 1953-1956 đã lên tới con số gần 200 ngàn người.
Tương tự như vậy, sau năm 1975, khi nước nhà thống nhất, những người dân chất phác ngày nào cung cấp lương thực, thuốc men, hầm trú ẩn cho mấy tên cán bộ mặt mày xanh lét vì sốt rét, nay mới biết rõ “chân diện mục” của mấy ông trời con “cách mạng”. Nhiều bà mẹ ôm trong lòng cả đống giấy chứng nhận gia đình liệt sĩ. Cái mâm cơm để cả chục cái chén và chục đôi đũa mà không có ai ngồi đó, ngoài một bà cụ già với mái lá hắt hiu. Nếu “mẹ VN anh hùng” chỉ có túp lều tuềnh toàng, gió lùa phất phơ thì không nói làm gì, những tên áo xanh, áo vàng chúng để yên cho, nếu mẹ mà có miếng đất trông ngon cơm thì thế nào chúng cũng lôi mẹ ra ngoài đường. Nếu mẹ mà chống cự như cái bà cựu biệt động thành ở ngoài Núi Thành, Quảng Nam kia, thì ba, bốn đứa sẽ a lát sô nhào vô, đứa túm chân, đứa túm cẳng mà khiêng mẹ ra ngoài đường cho xe xúc dễ dàng làm việc.
Với tinh thần đền ơn đáp nghĩa như thế của chế độ CSVN hiện nay, khiến ai cũng ngán ngẫm, đến nỗi ông nhà thơ Bùi Minh Quốc phải cay đắng thốt lên “Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơm mửa. Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi.”
Tình hình như thế, chắc chắn không người dân nào mơ tưởng nhà nước CSVN lại có lòng tốt, muốn thanh toán những khoản vay mà chế độ đã mượn của dân trong cuộc kháng chiến chống Pháp và chiến tranh xâm lược VNCH. Người dân chỉ mơ ước đừng có áo xanh, áo vàng, đừng có dân phòng, côn an với roi điện, dùi cui, chó săn lảng vảng trước cổng nhà. Người dân chỉ mơ sáng ngủ dậy không phải nhìn trước cửa nhà mình đầy rẫy những cứt đái, mắm tôm, sơn đỏ, những dấu ấn điển hình của lực lượng từng được cựu chủ tịch nước Trương Tấn Sang vinh danh là những chiến sĩ công an mà trách nhiệm và bổn phận của họ gắn liền với hạnh phúc của nhân dân!
Thế nên khi đọc được tin tức nhà nước CSVN thực hiện việc thanh toán những khoản vay của nhân dân trong hai kỳ kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp thì người dân mở hai mắt tròn vo, không tin là sự thật. Có người còn tự nhéo tay mình để biết chắc là mình không nằm mơ. Rõ ràng là mặt trời vẫn mọc ở phương đông và lặn ở phương tây, tại sao kẻ thủ ác, tên khốn nạn, đứa sở khanh lại tự nhiên hóa thành bồ tát như thế? Đố ai mà biết tại sao?
Cũng may, bên cạnh bản tin về vụ nhà nước thanh toán những khoản vay của nhân dân trong hai kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ lại có thêm một bản tin khác: Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc thúc giục nhà nước sớm đưa ra chủ trương huy động tiền đô la (usd) trong dân.
Thì ra là như thế! Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc sau khi điều nghiên kỹ lưỡng, đã biết số lượng vàng khối trong dân hiện đã vượt mức dự trù. Ban đầu chỉ nghĩ là khoảng 500 tấn, nào ngờ dân số tăng vọt, trẻ nít lại hay ỉa đùn, thế là số lượng vàng trong dân tăng vọt lên cả tỉ tấn. Con số quá lớn, kho nhà nước không có chỗ chứa. Thôi tạm để đó, huy động tiền tươi USD trước đã.
Mà niềm tin của dân đối với đảng, đâu có được ngon lành như mụ Nguyễn Thị Quyết Tâm bốc phét. Ngay như Hồ Chí Minh, một tượng vàng cách mạng, mà trong thời đại thông tin đa chiều, đã bị bóc mẽ, bây giờ mặt mày loang lỗ vết tích, nào là dâm tặc, nào là láu cá, nào là sở khanh, gian ác, tàn bạo, hay rờ và hôn miệng trẻ nít v.v…
Thế thì làm sao? Nguyễn Xuân Phúc đã tức tốc họp bộ sậu tham mưu, tìm nghị quyết khai thông bế tắc. Cuối cùng đã tìm ra giải pháp, đó là cố gắng tạo dựng lại niềm tin của dân, dĩ nhiên là tạm thời, sau đó qua sông có đoạn cầu cũng không sao, việc đó đảng đã có nhiều kinh nghiệm.
Vì thế mà có vụ nhà nước tính thanh toán những khoản vay của nhân dân trong cuộc kháng chiến chống Pháp và xâm lược miền Nam. Đây là chiêu trò mà TƯ đảng đã nghĩ nát óc mới tìm ra để cứu nguy. Trước hết phải dụ cho người dân tin rằng đảng không phải là sở khanh, chơi xong không dzông mà trả tiền đàng hoàng. Có như vậy thì đảng mới có thể chạm bàn tay nhớp nhúa của mình vào mớ tiền tươi usd của dân được chứ!
Chúc thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và bộ sậu của ông mã đáo thành công nhá!
Gần hai mươi năm trước, tôi hân hạnh được Đại Tá Phạm Văn Liễu gửi cho mấy tập hồi ký (Trả Ta Sông Núi) cùng lời yêu cầu viết một bài giới thiệu về tác phẩm của ông. Tôi thưa lại rằng mình rất vinh dự khi được nhờ cậy. Tuy nhiên, theo công tâm, tôi sẽ góp đôi lời về những trang sách mà tác giả đề cập đến những nhân vật quá cố (Ngô Đình Diệm & Hoàng Cơ Minh) với quá nhiều hằn học.
Ông không đồng ý như thế nên chút duyên nợ, về chữ nghĩa, giữa chúng tôi đã không có cơ thành tựu. Từ đó đến nay – thỉnh thoảng – tôi vẫn được đọc thêm những cuốn hồi ký khác, của nhiều nhân vật khác.
Phần lớn những người Việt Nam đi làm cách mạng, hồi đầu thế kỷ trước, đều có lúc phải sang Trung Hoa lánh nạn. Họ thường đi qua ngả Vân Nam vì địa danh này giáp giới với miền Bắc nước mình.
Phạm Văn Liễu cũng thế. Là một đảng viên Việt Quốc ông đã phải lưu lạc đến Côn Minh (thủ phủ của Vân Nam) khi còn là một thanh niên, ở tuổi đôi mươi. Ông kể lại rằng khi đang bơ vơ nơi đất lạ quê người thì may mắn được một phú gia người Hoa cho tá túc. Không những thế (và có lẽ vì cảm cái khí phách và nhân cách của chàng trai nước Việt) ông còn được vị ái nữ xinh đẹp, cùng cả gia đình, của vị đại gia này đem lòng thương mến.
Thiệt là quá đã!
Nếu tôi mà rơi vào hoàn cảnh tương tự thì cuộc đời cách mạng, tới đây, là … kể như rồi. Bôn ba làm chi, cho má nó khi. Làm rể người giầu – bất kể Tây/Tầu – là cơ hội hiếm, và (rất) không nên bỏ lỡ.
Quan điểm nhân sinh (nhỏ hẹp) của tôi, tất nhiên, cũng không được Phạm Văn Liễu đồng tình. Vì nghĩa lớn nên ông từ chối một cuộc sống ấm êm – bên cạnh mỹ nhân – và lại khoác áo lên đường, để lại biết bao là luyến thương (cùng sầu muộn) trong lòng người ở lại.
Tôi vốn hay thương vay khóc mướn nên cứ áy náy hoài về mối tình (dang dở) của vị tiểu thư Trung Hoa, và có cảm tình mãi với vùng đất mà cô sinh trưởng. Vì vậy nên ngay sau khi khi cầm được cái visa sang Tầu là tôi mua vé bay ngay đến Côn Minh.
Phi cơ hạ cánh giữa mưa. Nhìn núi đồi nhấp nhô và mờ nhạt xa xa khiến tôi cứ ngỡ như mình vừa đáp xuống phi trường Liên Khương, vào một chiều mưa nào đó (tưởng chừng) như vẫn chưa xa xôi lắm.
Cũng như Đà Lạt, Côn Minh ở độ cao hai ngàn mét nên khí hậu rất dịu dàng. Cây cỏ xanh tươi, đất trời mát rượi. Xa lộ dẫn vào thành phố khá tân kỳ. Đường rộng thênh thang. Hoa lá được chăm sóc kỹ càng, tử tế.
Tua tủa hai bên những con đường nhỏ là những ngõ hẻm sâu, vừa chỉ vừa lọt một chiếc xe đạp hay hai người đi bộ trái chiều. Cái gì chứ cảnh nghèo ở Á Châu thì tôi nhìn thấy hoài mà (ở Miên, ở Miến, ở Lào đều như vậy tuốt) nên không có hứng thú tiếp tục lần dò tiếp vào những ngõ ngách khai khai, tôi tối, và âm ẩm của Côn Minh.
Côn Minh. Ảnh chụp tháng 7/2017
Trở ra đường lớn thì không thiếu hàng quán tấp nập nhưng tôi không có thói quen ăn tiệm mình ên nên mua một phần cơm chỉ hai món (đậu đũa xào và thịt heo kho trứng) hết mười lăm nhân dân tệ, cỡ hai MK, và một chai rượu nhỏ cùng giá. Về lại nhà trọ, tôi ngồi nhai trệu trạo vì bụng không thấy đói và rượu thì quá dở: đã nhạt phèo mà lại còn có vị hơi ngòn ngọt nữa. Thiệt là vô duyên hết biết luôn!
Tôi không vào được gmail, face book, hay youtube. Mấy trang mạng quen thuộc cũng không luôn nên nghĩ rằng có lẽ vì mình thuê chỗ ở quá rẻ tiền nên wifi yếu. Thôi thì đành mua rượu uống nữa, dù là rượu dở, rồi lăn ra ngủ tiếp.
Sáng hôm sau tôi chạy ngay đi nơi khác, vào khách sạn có sao tử tế (Spring City Star Hotel) trên một con lộ lớn: No.636 Beijing Road, Panlong District 650051 China / Yunnan / Kunming.
Pass word của wifi ghi sẵn luôn trong thang máy. Thiệt là văn minh chưa từng thấy. Nhận phòng xong là tôi mở labtop liền.
Tưởng sao?
Cũng y như hôm qua thôi. No Gmail, no face book, no youtube … , dù những hình ảnh quảng cáo khách sạn hay vé máy bay (Agoda, Travelgenio, Jetcost, Expedia, Cheapoair …) vẫn xuất hiện đều đều, và thử bấm chơi thì đều chạy vo vo.
Tới lúc đó tôi mới chợt nhớ ra rằng (thôi chết mẹ rồi) mình đang ở trong đất Tầu. Côn Minh đâu phải là Vientiane, Phnom Penh, Yangon, hay Bangkok. Đây là thủ phủ của một tỉnh thuộc Trung Hoa Lục Địa, và bưng bít thông tin vốn là “chủ trương xuyên suốt” của mọi đảng CS mà. Thảo nào mà những người trẻ, ở nơi này, chả thấy mấy ai chăm chăm cầm cái smart phone như nhiều nơi khác!
Tự nhiên lại chợt nhớ đến Lưu Hiểu Ba, và câu nói lạc quan của ông khi còn tại thế: “Internet là món quà Chúa ban cho Trung Quốc. Nó là công cụ tốt nhất cho nhân dân Trung Quốc đang mơ ước vất đi sự nô lệ và đạt đến tự do.” Có lẽ vì món quà này qúi báu quá nên Đảng CS Trung Hoa phải nhất định “dằng lại” bằng mọi giá, kể cả cái giá là sự ngu dân để Nhà Nước dễ bề cai trị.
Thôi thì tạm quên Lưu Hiểu Ba, quên internet, và lại tiếp tục đi lòng vòng phố xá cho rộng tầm con mắt. Mắt tôi đụng toàn chữ Hán, đủ kích cỡ khác nhau nhưng đều đỏ rực như nhau – ngoại trừ tên mấy cái ngân hàng và khách sạn: China Construction Bank, Fudian Bank, Holiday Inn City Centre, Howard Johnson City of Flower Hotel …
Tôi hăm hở mở cửa bước vào văn phòng du lịch, với nụ cười tươi tắn, và một câu tiếng Anh thông dụng. Người đối diện đáp lại bằng tiếng Tầu. Tôi quay sang cô nhân viên ngồi kế, lập lại câu nói vừa rồi. Cô này cũng trả lời bằng tiếng Hoa, nghe từa tựa y như cô trước.
Coi như là hết thuốc!
Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn xong nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. No English, no face book, no youtube, no Gmail … mà tôi thì chỉ có gmail và không dùng điện thoại – bất kể loại nào.
Theo dự tính thì sau Côn Minh là sẽ đến Bắc Kinh (vài bữa, hoặc mươi ngày) nhưng tôi đổi ý. Tôi sẽ trở lại Phnom Penh hay Bangkok vào chuyến bay sớm nhất – khuya nay – với bất cứ giá nào. Côn Minh hay Bắc Kinh thì có khác gì nhau. Cả xứ sở này chỉ là một cái ngục tù bao la, có tên gọi là Trung Hoa Vỹ Đại!
Không dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước; cũng không dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Trái lại, nước Mỹ luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu nước từ trong tâm…
1. Bảo vệ sinh mạng công dân
Năm 1988, trong thảm họa rơi máy bay Lockerbie, phần lớn hành khách là người Mỹ. Chính phủ Mỹ đã sử dụng hàng nghìn chuyên gia kỹ thuật, từ trong mấy triệu mảnh vụn của máy bay mà tìm ra thủ phạm là những phần tử khủng bố Libya.
Cuối cùng, nước Mỹ cứng rắn ép buộc chính quyền Tổng thống Gaddafi khi ấy giao nộp phần tử khủng bố. Chính phủ Mỹ đồng thời chi ra 2,7 tỷ đô-la tiền bồi thường cho nạn nhân vụ tai nạn này, gia đình mỗi nạn nhân nhận được 10 triệu đô-la (hơn 227 tỷ VNĐ).
Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.
Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.
Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.
Bảo vệ sinh mạng công dân. (Ảnh dẫn theo tuoitre.vn)
2. Nâng đỡ người nghèo khổ
Thước đo nghèo khổ của nước Mỹ là thu nhập bình quân của cá nhân dưới 11.139 đô-la Mỹ (khoảng 253 triệu VNĐ) mỗi năm, không bao gồm trợ cấp về thực phẩm và nhà ở. Nếu dựa theo tiêu chuẩn này, Trung Quốc ít nhất có 1 tỷ người đang sống dưới mức nghèo khó. Nói là người nghèo khó, nhưng ở Mỹ họ đều được hưởng tiền trợ cấp và nhiều phúc lợi như: Điều trị miễn phí, con cái hưởng giáo dục miễn phí và bữa cơm trưa dinh dưỡng miễn phí.
Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.
Chính phủ Mỹ đầu tư mạnh cho giáo dục đối với trẻ em từ 0 đến 5 tuổi. Chính phủ cũng cung cấp các lớp học trên mạng cho học sinh vùng nông thôn cũng như đầu tư 2 tỷ đô-la để xây dựng hệ thống giáo dục đào tạo trực tuyến trên Internet trong 2 năm tới, cung cấp phục vụ mạng lưới băng thông rộng và vô tuyến cho hơn 20 triệu học sinh.
Hình ảnh cảnh sát Mỹ tặng áo cho người vô gia cư. (Ảnh dẫn theo Pinterest)
3. Bảo vệ người yếu thế
Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ (khoảng 113 tỷ VNĐ) cho bà lão.
Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.
Như vậy, các phán quyết đưa ra không chỉ bởi mức độ thương tổn người bị hại gánh chịu, mà còn vì muốn răn đe, ngăn ngừa các hành vi tái diễn tương tự.
Thành phố Seattle của nước Mỹ có một em bé tên Leo, mắc phải chứng bạch tạng mắt. Thị lực của em không được tốt, chỉ có thể nhận dạng bố mẹ bằng cách sờ tay lên râu, lên mặt. Một công ty kính mắt của Mỹ đã đặc biệt thiết kế một chiếc mắt kính cho Leo. Sau khi đeo lên, em đã vô cùng xúc động bởi cuối cùng cũng nhìn thấy gương mặt mẹ cha.
Sự vĩ đại của lòng lương thiện chính là ở chỗ chân thành, vô tư giúp đỡ những người yếu thế mà không cầu lợi lộc gì. Đảm bảo sự bình đẳng cho một sinh mệnh chính là điều khó làm được nhất trên thế gian này.
Ngày 29/12/2002, sau Lễ Tạ ơn, người dân khắp nước Mỹ đều bận rộn với việc mua sắm. Đây cũng là ngày bận rộn nhất trong năm của các siêu thị. Tại một siêu thị ở thành phố Pittsburg, bang Florida, một bé gái 5 tuổi tên Kerriana cùng mẹ và hai anh cùng đi trên một thang máy có tay vịn tự động đi xuống.
Ở lối ra của thang cuốn, chiếc dép nhỏ của bé Kerriana không may bị mắc kẹt ở giữa tấm sàn và bậc thang, cô bé theo bản năng đã cúi mình xuống dùng tay nhặt chiếc dép lên, kết quả tay phải cũng bị kẹp vào trong, cuối cùng ba ngón tay của bé bị kẹp đứt hoàn toàn.
Trong quá trình giải cứu con gái, mẹ của bé cũng bị gãy xương ngón tay. Kết quả, tòa án phán quyết siêu thị phải bồi thường cho bé Kerriana 11,2 triệu đô-la (khoảng 255 tỷ VNĐ), bồi thường cho người mẹ 3,8 triệu đô-la, tổng cộng là 15 triệu đô-la.
Nghị sĩ Donald M. Payne Jr., đến từ bang New Jersey phát biểu tại buổi mít-tinh ngày 17/07/2014 ở Toà Quốc hội Hoa Kỳ, lên án cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc. (Ảnh: Minghui.org)
4. Bảo vệ quyền trẻ em
Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.
Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.
Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.
Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.
Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia. Ảnh dẫn theo KeywordSuggest.org
5. Bảo vệ tự do ngôn luận
Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng.
Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.
Năm 1984, Đảng Cộng hòa tổ chức Đại hội Đại biểu toàn quốc ở bang Texas, đã có một nhóm nhân sĩ phản đối đến tổ chức hoạt động kháng nghị. Một người đàn ông tên là Johnson đã nhóm lửa đốt lá cờ vốn được treo lên để chúc mừng đại hội này. Vì thế, Jonhson bị tuyên phán có tội.
Nhưng tòa án phúc thẩm hình sự bang Texas đã định tội đối với ông, cho rằng hành vi đốt cờ của Jonhson là thuộc về “ngôn luận mang tính biểu tượng”, được bảo hộ bởi điều khoản tự do ngôn luận trong Hiến pháp Mỹ.
Văn kiện đính chính thứ nhất trong Hiến pháp của Mỹ quy định: Quốc hội Mỹ không được lập ra pháp luật hạn chế tự do ngôn luận của công dân. Dựa theo quy định này, bất cứ cơ cấu chính phủ nào đều không thể hạn chế quyền tự đo ngôn luận của công dân.
Nước Mỹ bảo vệ quyền tự do ngôn luận của công dân. (Ảnh dẫn theo visadinhcuuytin.com)
6. Nước Mỹ có thật sự bị người giàu thao túng không?
Nhiều người cho rằng nước Mỹ bị giới quyền quý thao túng. Thật ra, 20% người có thu nhập cao nhất nước Mỹ đã đóng trả 67% tiền thuế. Những người có thu nhập vừa và thấp chiếm 49% căn bản không phải đóng thuế, hơn nữa còn được hưởng các đãi ngộ miễn phí về mặt giáo dục, vệ sinh, phòng cháy chữa cháy, y tế…
Điều quan trọng hơn cả là một nửa những người không đóng thuế này lại có quyền bỏ phiếu giống như những nhân vật thượng lưu như Bill Gates, Warren Buffett, Mark Zuckerberg, Clinton…
Sự khác biệt giữa các triệu phú Trung Quốc và Mỹ là rất lớn. Các triệu phú nước Mỹ phần lớn đều là tự gây dựng sự nghiệp làm giàu, còn triệu phú Trung Quốc phần nhiều đều là dựa vào mối quan hệ mà ăn nên làm ra. Triệu phú nước Mỹ trốn thuế là chuyện cực hiếm, còn đa số triệu phú Trung Quốc đều có hành vi này trong đời ít nhất một lần.
Các triệu phú nước Mỹ rất hiếm việc bỏ làm ăn kinh doanh để chạy theo chính trị, còn các triệu phú Trung Quốc phần đông đều vừa là thương nhân, vừa chính trị gia, hoặc là quan thương câu kết.
Triệu phú nước Mỹ phần lớn đều hứng thú với sự nghiệp từ thiện, còn triệu phú Trung Quốc phần đông lại hứng thú với việc tẩu tán tài sản ra nước ngoài. Triệu phú nước Mỹ không có một người di cư sang Trung Quốc, còn các triệu phú Trung Quốc phần đông đều thích di cư sang Mỹ.
Nước Mỹ có thật sự bị người giàu thao túng không? Ảnh dẫn theo xaluan.com
7. Nền tảng lập quốc của nước Mỹ
Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.
Chính nền tảng văn hóa ấy đã khiến một quốc gia lớn mạnh thật sự. Sự lớn mạnh của nước Mỹ vốn không chỉ vỏn vẹn là sự lớn mạnh về quân sự, kinh tế, lãnh thổ, mà điều căn bản nhất chính là sự lớn mạnh trong tư tưởng, tinh thần.
Nguyên tắc cơ bản của nước Mỹ là chủ nghĩa cá nhân. Nói cách khác, nước Mỹ được kiến lập trên nền tảng “mỗi cá nhân đều có quyền lợi không thể tước đoạt được”. Những quyền lợi này là vô điều kiện, là quyền mà mỗi cá nhân được có và được hưởng, là thuộc về cá nhân, chứ không thuộc về đoàn thể.
Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng.
Nước Mỹ quả thực đang có được chế độ dân chủ tiên tiến nhất mà nhân loại từng phát minh ra cho đến nay. Họ có được kỹ thuật tân tiến nhất, đỉnh cao nhất về mặt quân sự, dân dụng, thương dụng, hàng không… trên thế giới. Họ cũng có tiềm lực sáng tạo lớn mạnh nhất và bảo vệ quyền sở hữu hoàn thiện nhất.
Ở Mỹ, đất đai đâu đâu cũng đều có thể trồng trọt, chỉ riêng sản lượng nông nghiệp một năm của bang California đã vượt quá tổng số sản lượng nông sản cả năm của Trung Quốc. Nước Mỹ là siêu cường quốc trên thế giới, chính là giống như đế quốc Anh đã từng xưng bá thế giới 300 năm. Nước Mỹ không phải là thiên đường, nhưng lại là nơi gần với thiên đường nhất nơi cõi người.
Nền tảng lập quốc của nước Mỹ . Ảnh dẫn theo KUSI News
8. Văn hóa Mỹ và Trung Quốc khác biệt ra sao?
Thời hiện đại bây giờ, ở Trung Quốc, nếu như bạn nói lời chân thật, người khác sẽ nói bạn ngốc. Mỗi người đều bị buộc phải đi cửa sau, mọi người đều bị buộc phải dùng mánh lới thủ đoạn, đào sâu vào lỗ hổng. Còn ở Mỹ, nói dối là một vấn đề nghiêm trọng. Người nói dối một khi bị đánh một vết đen vào hồ sơ lý lịch, sau này dù có làm việc gì cũng đều rất khó khăn.
Hai loại văn hóa khác nhau dẫn đến hai loại hết cục khác nhau: một bên thì dối trá lộng hành, không giảng quy tắc, đạo đức bại hoại, tố chất thấp kém; một bên thì chính khí tràn trề, có phong thái của bậc quân tử.
Rất nhiều người Trung Quốc đã bày tỏ sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với xã hội Âu Mỹ. Trái ngược với những tuyên truyền một chiều của chính phủ Trung Quốc về một nước Mỹ xấu xí, bất ổn, thì người dân Mỹ vẫn có thể đường hoàng sống với những tiêu chuẩn rất cao mà ở đây chỉ tạm liệt kê ra vài điều nổi bật:
– Có thể tự do phê bình chính phủ;
– Làm việc không cần phải luồn lách quan hệ;
– Không ai dám cưỡng chế, sách nhiễu;
– Chỉ cần bản thân có thực lực là có thể thăng chức;
– Gần như không có thực phẩm độc hại, quang cảnh nước biếc trời trong;
– Vật giá rẻ, thu nhập cao, phúc lợi tốt;
– Chăm lo người già, trẻ em, khám bệnh, giáo dục phần lớn đều là do chính phủ gánh vác;
– Nếu như có quan chức không làm tròn trách nhiệm thì có thể bỏ phiếu phản đối;
– Quan niệm mọi người bình đẳng đều đã ăn sâu vào lòng người;
– “Con ông cháu cha” không dám ngông cuồng hống hách.
Người Mỹ bận bịu với việc liên kết thế giới thành một khối, từ thành lập Liên Hợp Quốc cho đến phát minh ra mạng Internet. Người Mỹ tin tưởng rằng chiến tranh của nhân loại bắt nguồn từ gián cách giữa hai bên. Nếu như các nước trên thế giới có thể hiểu rõ nhau hơn, tin tưởng lẫn nhau và cùng theo đuổi giá trị chung, tự khắc xung đột, chiến tranh sẽ giảm đi.
Còn người Trung Quốc thì lại bận rộn với việc phong tỏa mạng lưới nghiêm ngặt để chia cắt thế giới, lừa gạt người dân rằng hy sinh tự do là vì để không trở thành nô lệ mất nước.
Trung Quốc dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước. Bắc Triều Tiên là dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Nước Mỹ thì trái lại luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu nước từ trong tâm, thử hỏi ai hay ai dở?
Thật ra, bạn chỉ cần làm rõ hai câu hỏi dưới đây thì có thể cảm giác được ngay:
Thứ nhất, nước Mỹ là nước Mỹ của người dân Mỹ, Trung Quốc là Trung Quốc của ai? Thứ hai, tại sao các tham quan Trung Quốc o bế Bắc Triều Tiên như vậy nhưng lại không một ai di cư sang Bắc Triều Tiên, trái đều lại thi nhau di dân sang Mỹ?
Bà Lê Mai Trang, Phó Chủ tịch UBND quận Thanh Xuân, Hà Nội. Ảnh Đất Việt
“… những người lạ đã nhắn tin lăng mạ, chửi bới tôi rất thậm tệ. Việc này không chỉ ảnh hưởng đến danh dự của tôi mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh của UBND quận Thanh Xuân, bởi tôi đang là Phó Chủ tịch quận”.
Bà Lê Mai Trang-Phó Chủ tịch UBND Quận Thanh Xuân, đã búc xúc trình bày với báo giới như thế sau sự việc cùng một đồng nghiệp đỗ xe để ăn trưa tại đường Nguyễn Quý Đức và gây ra những “diễn biến phức tạp” khiến dư luận ồn ào sau đó.
Là con người, ai cũng muốn danh dự của mình được bảo vệ, nhân phẩm của mình được tôn trọng. Do vậy, khi nghe những lời lẽ xúc phạm, phản ứng khó chịu của bà Trang là điều hợp lý. Tuy nhiên, việc bà Trang cho rằng vì bà đang giữ chức Phó Chủ Tịch nên xúc phạm danh dự của bà cũng là xúc phạm đến hệ thống công quyền UBND quận Thanh Xuân là điều hết sức phi lý và khôi hài.
Vâng! Phi lý và khôi hài, bởi lẽ hình ảnh lãnh đạo và uy tín của chính quyền là hai điều hoàn toàn tách bạch nhau. Lãnh đạo cũng là con người. Mà đã là con người thì ai cũng có lỗi lầm, những hạn chế, những sai sót. Tuy nhiên, trong các quốc gia theo chế độ độc tài, người ta bảo vệ chính quyền bằng cách “thần thánh hóa lãnh tụ”, tôn sùng lãnh đạo. Do vậy, nói xấu lãnh đạo là bôi nhọ chính quyền. Thậm chí “để ngăn chặn hành vi gây mất uy tín, xúc phạm nhân phẩm, danh dự các lãnh đạo Đảng, Nhà nước, ĐBQH đề nghị bổ sung quy định vào bộ luật Hình sự.” Và trong thực tế tại tỉnh An Giang đã “có 3 người bị kỷ luật, trong đó 2 người còn bị Sở TT&TT phạt 10 triệu đồng vì “nói xấu” Chủ tịch UBND tỉnh An Giang.”
Trong bài “Bệnh sùng bái lãnh tụ”, tác giả Nguyễn Hưng Quốc có viết :
“Theo Max Weber, về phương diện chính trị, có ba kiểu quyền lực chính: truyền thống (traditional), pháp lý-duy lý (rational-legal) và sự lôi cuốn (charismatic). Tất cả các chế độ cộng sản đều ra đời sau các cuộc cách mạng cướp chính quyền bằng bạo lực, do đó, hai yếu tố đầu, truyền thống và pháp lý, coi như không có. Chỉ còn yếu tố cuối: Để thu hút sự ủng hộ của quần chúng, họ phải tự biến họ thành một sức lôi cuốn cực kỳ mạnh mẽ; và để có sức lôi cuốn như thế, họ phải đặt trọng tâm vào tuyên truyền; trong tuyên truyền, họ đặt trọng tâm vào chính sách thần thánh hoá đảng và các lãnh tụ của đảng. Hệ quả là tất cả các chế độ cộng sản đều có một đặc điểm giống nhau: sùng bái.”
Vì đi ngược với giá trị tự nhiên của con người nên “Bệnh sùng bái lãnh tụ” đã khiến những vị “đầy tớ nhân dân” phải gồng lên, mang một mặt nạ không phải là mình, kiêu căng, sống giả dối và thiếu chân thật. Thế nhưng, sự thật vẫn là sự thật, chúng hiện hữu một cách độc lập, bất chấp thái độ nhìn nhận của chúng ta.
Trong thời đại thế giới phẳng này, không thể nào “ngăn chặn hành vi gây mất uy tín, xúc phạm nhân phẩm, danh dự các lãnh đạo Đảng, Nhà nước” nếu các vị thực sự là những người tha hóa, mất đạo đức, thiếu nhân phẩm. Khi đó thì hình ảnh của những vị “lãnh tụ thần thánh” như một bức tường thành bị sụp đổ một cách thảm hại, bất chấp “Đại Biểu Quốc Hội đề nghị bổ sung quy định vào bộ luật Hình sự.”
Người giữ chức vụ cao trong xã hội được xem là người của công chúng. Do vậy mỗi khi vấp sai trái, họ phải chịu áp lực từ dư luận. Ở các nước tự do dân chủ và văn minh, người dân không đặt lãnh tụ, giới lãnh đạo “vào chính sách thần thánh hóa”. Vì thế, ngay cả khi người dân xúc phạm danh dự của giới cầm quyền thì điều đó cũng không có nghĩa là họ chống đối chính quyền.
Bà Park Geun-hye bị người dân tố cáo nhiều tội danh nghiêm trọng ngay trong khi bà còn giữ chức vụ Tổng Thống Hàn Quốc nhưng không một người dân Hàn Quốc nào bị buộc tội là “chống đối chính quyền”, ngược lại cựu Tổng Thống đã bị truất phế và có thể đối mặt mức án ít nhất là 10 năm tù.
Ngay sau khi lễ nhậm chức của Tổng Thống Donal Trump, có cả triệu người Mỹ xuống đường biểu tình, phản đối Tân Tổng Thống, nhưng không có đoàn biểu tình nào bị các lực lượng công vụ, cảnh sát đàn áp, bắt bớ chống chính quyền Mỹ.
Đằng khác, nếu thực sự muốn gìn giữ uy tín của chính quyền thì khi lãnh đạo đã bị tai tiếng, hãy lập tức xin từ chức, chứ không mượn sức mạnh chính quyển để củng cố hay làm cho hình ảnh của họ tốt đẹp hơn.
Ngày 22-06 vừa qua, lãnh đạo địa phương ở London, giám đốc điều hành hội đồng Kensington và Chelsea đã từ chức sau khi bị chỉ trích về cách chính quyền phản ứng với vụ cháy tháp chung cư Grenfell ở London.
Kinh Thánh cũng dạy rằng: “Ai không ở lại trong Thầy, thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo. Người ta nhặt lấy, quăng vào lửa cho nó cháy” (Ga 15,6). Cành Nho không sinh hoa quả thì phải bị chặt và quăng đi để cây Nho được tiếp tục phát triển tốt. Cành Nho không thể gào lên rằng: “Ai chặt tôi là xúc phạm đến cây Nho mà tôi đang gắn bó”.
Nếu chưa thể thành THÁNH thì hãy chấp nhận những giới hạn của bản thân để cố gắng trao dồi đạo đức mà sống cho ra một CON NGƯỜI. Bằng không, nếu cứ tự thần-thánh-hóa bản thân bằng những hào quang do quyền lực mang lại, thì giới lãnh đạo, cầm quyền sẽ tự biến mình thành những CON NGỢM mà thôi.