Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Anh em là muối cho đời; nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại được?”.
Một đứa trẻ bị bắt cóc đem vào rừng từ thuở bé. Lớn lên giữa bầy khỉ, em sống như khỉ cho đến ngày được tìm thấy. Phải mất nhiều năm để giúp em nhận ra mình là người.
Kính thưa Anh Chị em,
Bi kịch không phải là sống trong rừng, nhưng là quên mình là người. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu gọi các môn đệ là muối; nhưng muối có thể nhạt. Lời Chúa cảnh báo một nguy cơ tương tự: quên mình là ai. Đó là lúc người môn đệ trở nên ‘ngơ như muối’.
Khi nói “muối nhạt đi”, Matthêu dùng động từ mōranthē. Thật thú vị, trong nguyên ngữ Hy Lạp, động từ này không chỉ có nghĩa là mất vị, nhưng còn là “trở nên ngốc nghếch”, “mất khôn ngoan”. Điều đáng sợ không phải là thế giới thiếu muối, nhưng là muối quên mình là muối. Khi đó, muối vẫn còn đó, nhưng không còn là chính mình. Đó cũng là điều xảy ra khi người môn đệ quên mình là ai: vẫn hiện diện, nhưng không còn ướp mặn trần gian bằng Tin Mừng. Tan biến là quên mình là ai; tan ra là nhớ mình được sai đi để làm gì. “Hãy từ bỏ bản thân, và bạn sẽ tìm thấy con người đích thực của mình. Hãy mất mạng sống mình, và bạn sẽ cứu được nó!” – C. S. Lewis.
Điều làm muối mất vị không phải là sự hiện diện giữa thế gian, nhưng là sự đồng hoá với thế gian. Người môn đệ được sai vào đời để ướp mặn đời, chứ không phải để tan biến trong đời. Mỗi lần chúng ta đánh đổi sự thật lấy an toàn, đánh đổi lương tâm lấy thuận lợi, hay đánh đổi điều đúng đắn để giữ sĩ diện, vị mặn Kitô hữu lại nhạt đi. Khi ấy, bạn và tôi tự tước mất vị mặn của đời mình. Nói cách khác, khi việc làm không còn phản ánh điều mình tin, khi đời sống không còn mang hương vị của Tin Mừng, người môn đệ bắt đầu trở nên ‘ngơ như muối’.
Bà goá Sarepta là mẫu gương của một đức tin chưa nhạt. Dù chỉ còn một nắm bột và chút dầu cuối cùng, bà vẫn dám tin lời ngôn sứ – bài đọc một. Thay vì để sự khan hiếm quyết định tương lai, bà để ánh sáng của Thiên Chúa dẫn đường. Vì thế, điều kỳ diệu không bắt đầu từ hũ bột không cạn hay bình dầu không vơi, nhưng từ một trái tim biết ngước nhìn lên Thiên Chúa. “Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan Ngài trên chúng con!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Đức Kitô là Muối Thiên Chúa gửi vào thế gian. Ngài đã đi vào một nhân loại đang nhạt dần tình yêu, nhạt dần sự thật và nhạt dần lòng thương xót. Bằng cuộc sống, cái chết và sự phục sinh của mình, Ngài trả lại cho con người hương vị nguyên thuỷ của đời sống làm con Thiên Chúa. Chỉ khi ở lại trong Chúa Kitô, chúng ta mới không trở nên nhạt nhẽo giữa một thế giới đang quen dần với sự tầm thường. Môn đệ không được gửi vào đời để hòa tan, mà để làm biến đổi thực tại từ bên trong. “Người Kitô hữu không biết trao ban chính mình sẽ trở nên cằn cỗi!” – Phanxicô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin giữ đức tin con luôn mặn mà; lương tâm con luôn thức tỉnh; và đừng để con ‘ngơ như muối’ mà quên mình thuộc về Ngài!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
***********************************************
Lời Chúa Thứ Ba, Tuần X Thường Niên, Năm Chẵn
Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 5,13-16
13 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại ? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi.
14 “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. 15 Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. 16 Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.”
