SỰ LƯU MANH CỦA “BẬC NHÂN KIỆT” hay SỰ VÔ ĐẠO CỦA “NGƯỜI THẾ THIÊN HÀNH ĐẠO”

No automatic alt text available.

Hoàng Trường Sa

Định đi ngủ nhưng thấy bài hay quá! Nói có sách, mách có chứng nhé, hỡi những bút nô Phan Đăng, Huy Đức…

Thì ra lời nói, việc làm như thế này gọi là NHÂN KIỆT, là SĨ PHU BẮC HÀ ư? Nhà cháu tin rằng hương hồn sĩ phu-nhân kiệt từ cổ chí kim của Đại Việt sẽ chẳng để yên đâu…

SỰ LƯU MANH CỦA “BẬC NHÂN KIỆT” 
hay SỰ VÔ ĐẠO CỦA “NGƯỜI THẾ THIÊN HÀNH ĐẠO”

1. Trước đó không nói, sự lưu manh của “bậc nhân kiệt” thể hiện rõ nhất kể từ khi rục rịch chuẩn bị và tiến hành ĐH đảng 12. Hàng loạt các quy định về sức khỏe, độ tuổi, các quy định về chức danh TBT như: người miền Bắc, có lý luận… đã loại bỏ toàn bộ các đối thủ cạnh tranh chức TBT băng đảng.

Chưa hết, sự trơ trẽn còn được đẩy lên một mức cao hơn trong ĐH 12. Sau khi loại bỏ được 3X bằng các quy định lằng nhằng, đùng một cái, lúc sắp bầu cử chức danh TBT, ngày 18/01/2016, văn phòng Trung ương Đảng đưa ra thông điệp: “Không có giới hạn tuổi với vị trí Tổng bí thư”. (Ô hô, anh dùng các quy định, nghị quyết để loại bỏ và buộc toàn bộ các đối thủ phải rút khỏi cuộc đua, sau khi quét sạch các đồng đảng cạnh canh, anh ra tuyên bố: Làm TBT không cần giới hạn về độ tuổi. Độ lưu manh và trơ trẽn đạt đến tầm này, thử hỏi ai hơn bậc nhân kiệt?).

Sau đó, như quý vị biết: Một mình được “đề cử” vào chức vụ TBT, và “bậc nhân kiệt” trúng cử với 100% phiếu bầu. Bấy giờ, sự trơ trẽn và lưu manh một lần nữa lại hiển hiện không thể rõ ràng hơn. Bậc nhân kiệt, sau khi một người một ngựa độc chiếm chức TBT đã nói với báo chí- dư luận giọng kiểu: Tôi đã định về nghỉ, nhưng đảng và nhân dân trao trách nhiệm nên phải ở lại. Hoặc: Không ngờ lại được đảng và nhân dân 100% tín nhiệm…

2. Bắt đầu từ lúc này, bậc nhân kiệt gần như không có đối thủ trong việc thâu tóm quyền lực về cho bản thân và phe nhóm. Các chiến dịch đốt lò, mà dư luận cho rằng đây là cái lò có mắt, chỉ nhắm đến củi từ phe cánh đối thủ. Triệt hạ tay chân, tàn dư của kẻ thù từng là đồng chí, thanh trừng các tướng công an, quân đội trước đây phục vụ đối thủ, để đưa đàn em và bản thân vào nắm giữ 2 đơn vị là thanh kiếm lá chắn. Việc thanh trừng và nắm công an, quân đội là bước đi rất khôn ngoan và thể hiện sự lưu manh của bậc nhân kiệt. Nhỡ “nhất thể hóa” mà quân đội, công an còn lại các sĩ quan cấp cao là đàn em, người của phe kia, dễ có đảo chính lắm chứ. Nắm được 2 công cụ bạo lực này, bậc nhân kiệt mới có thể an tâm tính các bước kế tiếp trong công cuộc thu vén quyền lực.

3. Bây giờ mới đến chuyện nhất thể hoá- thu vén quyền lực. Mời quý vị đọc các bài viết, ý kiến của “Bậc nhân kiệt” về chuyện kiểm soát quyền lực trong quá khứ, đọc xong liên hệ với tình hình thực tại thì lưu manh- vô đạo chưa đủ để nói về con người này:

– Ngày 09/5/2015, khi nói chuyện với các cử tri ruột, chủ yếu là các cán bộ đảng viên già về hưu, ông Trọng hùng hồn phun châu nhả ngọc: “Bí thư kiêm chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát ông”. (Bây giờ, sau khi đối thủ kẻ vào tù, người mất chức lui về ở ẩn, người lại mới chết bất ngờ. Chuyện “ai kiểm soát ông” đã không còn phải nói đến nữa. Kiểm soát ở đây là ta kiểm soát người, củi của đối thủ thôi. Chứ ai lại đi kiểm soát bản thân, phe cánh, đàn em mình?).

– Ngày 17/10/2016, trong một cuộc tiếp xúc cử tri, người trời nói: “Phải nhốt quyền lực vào trong lồng quy chế lập pháp”. (Bây giờ ai nhốt được quyền lực của bậc nhân kiệt đây?).

– Chuyện tìm “cái lồng” để nhốt quyền lực vẫn được “bậc nhân kiệt” ra rả đem ra nói mỗi khi có dịp trong hơn 2 năm trở lại đây. Giọng điệu quyết tâm lắm. Bây giờ “nhốt” hết được tay chân của phe đối thủ rồi, cái lồng là để nhốt ngai vàng cho người giời, không để ai tiếp cận được ngai vàng của “người”. Cái lồng cũng có mắt và biết nên úp lồng đồng thủ, úp lồng cái mâm ngon nhất cho bậc đế vương.

– Ngày14/08/2017, ông Nguyễn Phú Trọng ký ban hành Quy định số 89 – QĐ/TW về khung tiêu chuẩn chức danh, định hướng khung tiêu chí đánh giá cán bộ lãnh đạo quản lý các cấp, trong đó quy định: “Tiêu chuẩn cán bộ cấp cao: tuyệt đối không tham vọng quyền lực, không cơ hội chính trị”. (Nay nhân cơ hội ông Quang chủ tịch nước chết, bậc nhân kiệt chơi ngay chiêu nhất thể hóa. Đó là vừa nhân “cơ hội đồng đảng chết”, chứ không phải cơ hội chính trị đâu. Liền một lúc vơ 2 chức to nhất thì không phải là tham vọng chính trị đâu. Chỉ là đại lưu manh).

– Ngày 19/1/2018, tại hội nghị tổng kết công tác tổ chức xây dựng Đảng, ông Trọng nói: “Chưa có cơ chế kiểm soát quyền lực hiệu quả”. (Vẫn là kiểm soát quyền lực của đối thủ, chứ bản thân ta là bậc nhân kiệt sao phải kiểm soát, cứ thoải mái thu vén quyền lực, vun đắp ngai vàng).

– Ngày12/5/2018, tại Hội nghị lần thứ 7 Ban chấp hành TƯ Đảng, ông Trọng tiếp tục ra rả về chuyện: “Kiểm soát quyền lực, chống chạy chức, chạy quyền”.

– Ngày 25/6/2018, trong Hội nghị toàn quốc về công tác phòng chống tham nhũng, người nhà giời vẫn điệp khúc: “thiết lập cho được cơ chế kiểm soát thực thi quyền lực đối với người có chức vụ, quyền hạn để bảo đảm quyền lực được vận hành công khai, minh bạch, đúng đắn, không bị tha hóa”.

– Ngày 02/10/2018, tại Hội nghị lần thứ 8 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII, ông Trọng được “100% đại biểu dự Hội nghị đồng ý giới thiệu làm Chủ tịch nước”. Và thật kỳ lạ, người giời, bậc nhân kiệt, người thế thiên hành đạo không một lời từ chối đề nghị này, để minh chứng cho luận điệu “không tham vọng quyền lực, không cơ hội chính trị” mà mình rao giảng bấy lâu nay.

– Hài nhất là cũng ngày 02/10/2018, ông Trọng đã phát biểu tại HNTƯ 8: “Nhiều cán bộ, đảng viên nói không đi đôi với làm”.

Nhân cơ hội đồng đảng chết (chứ không phải cơ hội chính trị nhé), bậc nhân kiệt- thế thiên hành đạo, người không ham quyền lực đã gom quyền lực về một mối. Với quyền lực trong tay hiện nay, với việc nắm quân đội, công an trong tay, với việc được Tập Hoàng đế của Trung cộng hậu thuẫn, ông ta thoải mái xưng vương ở đất An Nam. Mô hình cai trị của đảng CSVN đã hoàn toàn sao y bản chính mô hình của Trung cộng cai trị Trung Hoa.

Và chợt nhớ đến câu nói của bậc nhân kiệt: “Nếu để xảy ra đụng độ gì ( với Trung Quốc ở biển Đông) thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”. Sự thâm hiểm, lưu manh, tham vọng quyền lực điên cuồng của bậc nhân kiệt đã được phơi ra giữa ánh sáng ban ngày. Cái lưu manh của “bậc nhân kiệt”, sụ vô đạo của “người thế thiên hành đạo”, thật khiến người đời phải ngã mũ thán phục. Đáng phục nhất là những kẻ bưng bô bậc nhân kiệt lưu manh, những người ủng hộ và bênh vực, bảo vệ “người thế thiên hành đạo nhưng vô đạo” cũng đáng phục lắm.

(Hôm nay không điểm tin và bình loạn. Cũng xin không đưa bài tổng hợp về các thành tích- di sản của Đỗ Chục. Xin quý vị bỏ qua và đọc tạm bài tổng hợp về bậc nhân kiệt, người thế thiên hành đạo vậy. Nếu muốn mang đi, xin quý vị hãy copy để tránh trường hợp Facebook rọ mõm Cha Già).

Từ FB Bùi Văn

Yêu cầu báo Vnexpress cải chính, xin lỗi!

Image may contain: 7 people, people standing and text
Image may contain: one or more people and text
Trần Bang is with Cô Mười Họ Lê and 3 others.

Yêu cầu báo Vnexpress cải chính, xin lỗi!

Bài báo của nhà báo Lan Ngọc đăng trên Vnexpress chiều 5/10/2018 đã vu khống 5 người “Liên minh Dân tộc Việt Nam “ bị Toà án HCM xử 5/10/218, và đã lừa dối độc giả, xúc phạm nhà thờ, chia rẽ tôn giáo vì đã viết một điều giả dối (Luật sư tham dự phiên Toà 5/10 tại toà HCM cũng xác nhận là không có tình tiết đó trong cáo trạng) đoạn gạch đỏ trong ảnh chụp:

“ Ngày 6/11/ 2016, tại nhà thờ ở quận Tân Bình khi họ đang phát tài liệu để ra mắt tổ chức thì bị cảnh sát bắt quả tang”

Nhà báo Lan Ngọc của Vnexpress vô cùng độc ác khi viết vu khống người bị giam, bị cách ly không còn phương tiện phản biện. 
Lan Ngọc làm vậy khác gì “đâm dao vào lưng người đã bị trói , không còn khả năng chống đỡ”.

Thất đức lắm nhà báo Lan Ngọc ơi.

P/s Chị Thập vợ anh Lưu Văn Vịnh ( FB Cô Mười Họ Lê ) kể rằng “anh Vịnh Lưu đêm 5/11/2016 ngủ ở nhà và sáng 6/11/2016 anh Vịnh không đi đâu, đến khi gia đình 5,6 người đang ăn cơm trưa thì bị CA ập vào đánh bắt anh Vịnh, rồi mang anh Vinh đi đâu không rõ, đến chiều 6/11/2916 thì họ đưa anh Vịnh về lại nhà đọc lệnh bắt và khám nhà”.
Nay chị Thập xác nhận lại để minh bạch thông tin, và chị cũng yêu cầu báo Vnexpress phải cải chính.

Phiên toà xử “Liên Minh Dân Tộc VN” 

No automatic alt text available.
Image may contain: 5 people, outdoor
Image may contain: 2 people, outdoor
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: 4 people
Trần Bang

Phiên toà xử “Liên Minh Dân Tộc VN” 

Phản đối bản án bỏ túi (lúc 14h40 ngày 5/10/2018) toà HCM đã tuyên tổng cộng 72 năm tù và quản chế cho 5 người yêu nước!

1.Lưu Văn Vịnh: 15 năm tù và 3 năm quản chế
2.Nguyễn Văn Đức Độ: 11 và 3 năm quản chế
3.Nguyễn Quốc Hoàn: 13 và 3 …
4.Phan Trung: 8 và 3…
5.Từ Công Nghĩa: 10 và 3…

(Tin, ảnh 1 FB LS Nguyễn Văn Miếng )
#ĐMTCS

Việt Nam xuất khẩu hơn 100.000 nô lệ ra nước ngoài trong 9 tháng qua!!!

Van H Pham

Việt Nam xuất khẩu hơn 100.000 nô lệ ra nước ngoài trong 9 tháng qua!!!

Trong 9 tháng đầu năm Việt Nam đã xuất khẩu hơn 100.000 nô lệ, đạt hơn 92% kế hoạch năm 2018.

Riêng tháng 9 có gần 17.000 lao động đi làm việc ở nước ngoài, trong đó nhiều nhất là thị trường Nhật Bản với hơn 9.000 lao động, tiếp theo là Đài Loan với gần 6.000. Còn lại theo thứ tự là Hàn Quốc, Ả Rập, Malaysia, Romani, Kuwait, Algeria và các thị trường khác.

Hiện Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội đang tiếp tục chương trình tuyển điều dưỡng, hộ lý sang Nhật Bản làm việc; tuyển lao động kết hợp kỳ nghỉ tại Australia.

Trong khi đó, theo một báo cáo mới đây của công ty Kiểm toán PricewaterhouseCoopers (PwC), 18% lao động Việt Nam hiện thiếu kỹ năng đáp ứng sự thay đổi của công nghệ. Báo cáo này được đưa ra tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới về ASEAN 2018 diễn ra tại Hà Nội hồi giữa tháng 9 vừa qua.

Theo nhận định của PwC, lao động giá rẻ không còn là lợi thế của Việt Nam bởi lợi thế cạnh tranh dựa trên lao động giá rẻ sẽ mất dần khi các công nghệ mới được vận hành.

Tại diễn đàn, Chủ tịch Cisco khu vực ASEAN, ông Naveen Menon khuyến cáo các doanh nghiệp Việt Nam cần tạo điều kiện để người lao động Việt Nam được đào tạo lại, trang bị những kỹ năng sẵn sàng cho sự thay đổi công việc cần kỹ năng cao. Ông cho biết lợi thế lao động giá rẻ của Việt Nam sẽ bị thay đổi trong 5 đến 10 năm tới.

About this website

RFA.ORG

Trong 9 tháng đầu năm Việt Nam đã xuất khẩu hơn 100.000 lao động, đạt hơn 92% kế hoạch năm 2018.

LỜI CHỨNG VỀ CHÚA CỦA MỘT PHI CÔNG!

LỜI CHỨNG VỀ CHÚA CỦA MỘT PHI CÔNG!

Cơ trưởng Mafella cho biết cả ngày thứ Sáu hôm ấy ông cứ cảm thấy bồn chồn, bất ổn mà không hiểu lý do tại sao.

Để loại bỏ cảm giác giác bồn chồn, lo âu này, ông ấy đã lớn tiếng hát vang những bài hát thờ phượng, tôn vinh Chúa suốt đường đi từ thành phố Ujung Pandang đến Palu, (“Thường thì tôi chỉ hát lí nhí, ấp úng trong miệng mình nhưng ngày hôm đó thật sự tôi muốn ca ngợi Chúa hết lòng và tốt nhất có thể”, ông nói). Thậm chí một phi công khác, đồng nghiệp người Hồi giáo của ông ngỏ ý vui rằng tại sao ông không đi thu âm và làm một đĩa CD các bài hát thờ phượng.

Sau đó, khi họ chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Palu, mặc dù lúc ấy bầu trời rất trong xanh nhưng gió thì lại rất mạnh và ông “nghe thấy một tiếng nói trong lòng mình”, rằng ông ấy hãy lượn một vòng trên bầu trời trước khi đáp máy bay xuống. Sân bay Palu nằm giữa hai dãy núi và điều này nhắc cơ trưởng Mafella về câu Kinh thánh được chép trong Thi thiên/Psalms 23:4

“Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi; Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi.”

Theo cơ trưởng, các phi công gọi các sân bay nằm giữa hai dãy núi là “thung lũng tử thần”, bởi vì khi đó họ phải hết sức cẩn thận khi hạ cánh, vì thế mà các phi công người Cơ đốc nắm lấy Thi thiên/Psalms 23:4 như một lời hứa vững chắc.

Một lát sau khi đã hạ cánh thành công, ông cảm thấy trong lòng rằng ông cần phải nhanh chóng rời khỏi đây. Do đó, ông chỉ thị cho phi hành đoàn của mình chỉ cần nghỉ 20 phút trước khi máy bay trở về thành phố Jakarta qua Ujung Pandang. Ông ấy thậm chí đã không rời khỏi buồng lái và xin phép Tháp kiểm soát không lưu cho phép mình khởi hành trước 3 phút. Ngay sau khi nhận được sự cho phép cất cánh từ nhân viên Cơ quan Kiểm soát Không lưu Indonesia, kiểm soát viên trẻ tuổi Agung [Anthonius Gunawan Agung] họ đã chuẩn bị cất cánh rời khỏi thành phố Palu. Cơ trưởng Mafella thừa nhận rằng vào thời điểm đó ông đã phá vỡ các thủ tục bay vì ông đã tiếp quản luôn cả công việc của đồng nghiệp mình bằng cách tăng tốc máy bay trong quá trình cất cánh. Ông không hiểu vì sao mình làm như vậy, chỉ biết là ông đã cứ giữ vững tay lái để tăng tốc máy bay trong quá trình cất cánh hôm ấy. Ngay cả khi, ông ấy thậm chí không biết rằng đã có một trận động đất tấn công vào thành phố Palu lúc đó, ông chỉ cảm thấy chiếc máy bay cứ lắc lư một chút sang trái và phải.

Theo cơ trưởng Mafella, nếu ông ấy cất cánh chỉ ba phút sau đó thôi thì ông ấy cũng đã không thể cứu được 140 hành khách trên máy bay, bởi vì lúc đó nhựa đường trên đường băng đã bị nứt ra, cứ dịch chuyển lên xuống như tấm màn bị thổi trong gió. Vài phút sau khi cất cánh, cơ trưởng đã cố gắng liên lạc với Tháp kiểm soát không lưu nhưng không nhận được bất cứ phản ứng nào từ kiểm soát viên Agung. Sau đó, cơ trưởng Mafella đã nhìn xuống dưới và chứng kiến một hiện tượng kỳ lạ. Khi ấy, nước biển tại bờ đã tạo thành một lỗ thủng rất lớn “lớn đến mức có thể để lộ ra mặt đáy biển.”

Khi máy bay bay đến thành phố Ujung Pandang, cơ trưởng Mafella được cho biết đã có một trận động đất và sóng thần ở Palu, và kiểm soát viên không lưu, người hướng dẫn chuyến bay này của ông ở trong tháp kiểm soát, anh đã không rời khỏi vị trí cho đến khi đảm bảo chuyến bay cất cánh an toàn, đã thiệt mạng ngay sau đó. Chiều cùng ngày, trước khi cơ trưởng Mafella rời đi để bay đến thành phố Kuala Lumpur, ông đã nhấn mạnh rằng việc chúng ta nghe được tiếng nói của Đức Chúa Trời thật là quan trọng dường bao. Và dẫu cho điều gì xảy ra, chúng ta cũng cần phải hết sức bình tĩnh, đừng bối rối hay sợ hãi để có thể nghe được điều Đức Chúa Trời phán với chúng ta qua Đức Chúa Thánh Linh – ông cho biết thêm, vì khi ông đảm nhận luôn vai trò của đồng nghiệp mình để tăng tốc khi cất cánh, lúc đó viên phi công cùng lái trông rất sợ hãi vì thân máy bay cứ lắc lư, chao đảo qua trái rồi phải.

Nguyện lời chứng của cơ trưởng Mefella hôm nay khích lệ mỗi chúng ta và giúp chúng ta nhận lấy những bài học cho riêng mình và nhìn thấy được những ơn lành và phước hạnh mà Đức Chúa Trời đã ban cho.

Tố Quyên dịch

(Nguồn: theelijahchallenge.orghttps://news.oneway.vn/loi-chung-tu-co-truong-mafella-truo…/

Image may contain: 1 person, smiling, airplane and text

Ký ức về những đợt đánh tư sản dưới trướng Đỗ Mười

Ký ức về những đợt đánh tư sản dưới trướng Đỗ Mười

Diễm Thi, RFA
2018-10-04

Tổng bí thư ĐCSVN Đỗ Mười nói chuyện với các nhà báo trong thời gian nghỉ tại Đại hội đảng lần thứ 8 tại Hà Nội ngày 30 tháng 6 năm 1996.

Tổng bí thư ĐCSVN Đỗ Mười nói chuyện với các nhà báo trong thời gian nghỉ tại Đại hội đảng lần thứ 8 tại Hà Nội ngày 30 tháng 6 năm 1996.

 AFP

Bị tịch thu nhà và đẩy đi kinh tế mới

Chỉ trong vòng mấy năm sau ngày 30/4/1975, người dân miền Nam Việt Nam phải chịu mấy đợt gọi là ‘đánh tư sản’, đưa dân đi vùng kinh tế mới. Kèm theo đó là mấy đợt đổi tiền.

Đối với nhiều người đó là những ký ức không bao giờ phai trong tâm trí, đặc biệt là nạn nhân. Một cô bé chỉ mới 10 tuổi vào thời điểm 1975 kể với chúng tôi:

Khi đó tôi lên 10 nhưng tôi nhớ rất rõ là bị đánh thức vào lúc 2 hay 3 giờ sáng gì đó… và rồi người ta đã lục xạo nhà tôi. Họ kiểm tra từng viên gạch, từng bát nhang trên bàn thờ, từng chân nến, từng khe cửa, từng bộ quần áo. Và chúng tôi ra khỏi nhà đúng nghĩa là hai bàn tay trắng.

Đợt đánh tư sản đầu tiên là vào tháng 9/1975 tại khắp các tỉnh thành phía Nam, tịch thu nhà cửa của những cư dân bị cho là tiểu tư sản, tư sản mại bản và cưỡng bức dân đi kinh tế mới. Một người dân nay đã hơn 80 tuổi nói với RFA:

Nó nhảy tường vô nhà nó lấy cớ là trốn quân dịch rồi nó khám xét tứ lung tung, nhưng nhà bác chẳng có gì cả, chỉ có mấy cái đồng hồ tốt thì nó lấy giống như ăn cướp ấy. Nó bắt ký giấy rằng của cải không phải của bác mà là tiền lấy của dân. Sau đó nó đến nhiều lần, nó đóng chốt rồi nó mang bác nhốt ở phường một đêm. Có mấy cái máy đan len đâu phải là tư sản, càng ngày bác càng biết ra nó ăn cướp. Nó cứ đổ oan cho mình vì mình sợ quá. Nó cứ bắt đi họp rồi nó bảo nhà này phải đi kinh tế mới.

Trong cuốn “Bên thắng Cuộc” của tác giả Huy Đức có đoạn ông Nguyễn Văn Trân, viện trưởng Viện Kinh tế Trung ương nói rằng “Khi bắt đầu chiến dịch, Bộ Chính trị chuyển anh Nguyễn Văn Linh sang làm Dân vận rồi đưa anh Đỗ Mười vào vì anh Đỗ Mười đã làm cải tạo công thương nghiệp ở Hà Nội. Anh Mười vào Sài Gòn áp dụng y chang những gì đã làm ở miền Bắc trong năm 1960”.

Lên trên đó thì cứ mỗi sáng ông già phải đi làm. Nó khoán cho mình một khu đất trồng mía, thơm. Không hoàn thành thì nó cắt phần lương thực của mình. Đi kinh tế mới từ năm 1977 đến năm 1980 sống khổ quá mấy anh em trốn về trước. – Anh Đông

Câu chuyện đánh tư sản và đẩy dân đi kinh tế mới chỉ lạ với người dân miền Nam vào thời điểm đó, nhưng với người dân miền Bắc thì họ không hề lạ gì. Bà Đức nói với RFA:

Tôi vào miền Nam từ năm 1954 thế nhưng tôi có một người anh kẹt lại ở miền Bắc và ông sống gần như suốt đời ở đó. Năm 1977 ông có vô miền Nam thăm gia đình, và ông đặn tôi rằng, thứ nhất là phải giữ chặt quyển sổ mua gạo. Thứ hai là phải “bám chặt” lấy cái cột điện và đường nhựa. Ý ông ấy dặn tôi là phải ở thành phố chứ đừng nghe người ta dụ đi kinh tế mới.

Anh Đông, một người từng đi kinh tế mới năm 1977, hiện sống ở Colorado nói với chúng tôi rằng vùng kinh tế mới Lê Minh Xuân lúc đó không có điện, không có nước, không có trường học. Mỗi hộ gia đình được cấp một cái chòi chỉ có mái, tứ bề trống rỗng. Anh nói thêm:

Lên trên đó thì cứ mỗi sáng ông già phải đi làm. Nó khoán cho mình một khu đất trồng mía, thơm. Không hoàn thành thì nó cắt phần lương thực của mình. Đi kinh tế mới từ năm 1977 đến năm 1980 sống khổ quá mấy anh em trốn về trước.

Lấy hết tài sản rồi “mượn” nhà

Một nhóm người Việt Nam gần cổng trại tị nạn Pillar Point ở Hồng Kông ngày 30 tháng 5 năm 2000.
Một nhóm người Việt Nam gần cổng trại tị nạn Pillar Point ở Hồng Kông ngày 30 tháng 5 năm 2000. AFP

Chị Cẩm Vân, hiện ở Canada, con gái của ông Bùi Văn Lự, một tư sản lớn ở Sài Gòn trước năm1975, chủ nhiều kios kinh doanh phụ tùng xe gắn máy ở trung tâm quận 1 kể cho chúng tôi câu chuyện của gia đình chị mà đến bây giờ, ba chị đã 95 tuổi vẫn còn bị ám ảnh trong giấc ngủ.

Rạng sáng ngày 10/9/1975, cả gia đình đang ngủ thì họ đến họ bao vây hết hai khu nhà, một bên là 29-29bis Ngô Tùng Châu, một bên là 62-64 Ngô Tùng Châu. Nó đập cửa vô và đọc giấy “Vi phạm luật giao thông”. Tôi mới nói các ông nói vô lý vì ba giờ khuya cả nhà đang ngủ, không ai chạy xe mà lại bắt tội vi phạm luật giao thông. Lúc đó họ mới nói “đó là cái cớ để bắt gia đình này”.

Lúc đó nó kiểm kê và niêm phong hết hàng hóa, còn tiền bạc nó lấy đi. Gạo từng bao cả trăm ký nó chở đi hết. Nó nhốt cả nhà vô phòng mà trong không ra được, ngoài không vô được. Sáng hôm sau nó chở ba tôi lên bót ở đường Trần Hưng Đạo và giam ở đó đến 24/12/1975 mới chở về và nó đọc lệnh phải chịu sự quản lý của nó. Hàng hóa thì thuộc về Sở Công nghiệp, còn căn nhà ở số 62-64 Ngô Tùng Châu phải ký giấy cho Sở Công nghiệp mượn 10 năm.

Tháng 12 năm 1976, chính phủ tiến hành Chiến dịch cải tạo tư sản lần thứ hai. Gia đình chị Cẩm Vân lại một lần nữa bị đánh tư sản:

Năm 1978 là chiến dịch cải tạo công thương nghiệp lần thứ nhì là ông Đỗ Mười làm mạnh dữ lắm. Cũng vô nhà tôi đóng chốt mà lúc đó hàng hóa của mình nó lấy đi hết rồi, tiến bạc nó lấy đi hết rồi, nghĩa là mình không có cái gì để mình sinh sống hết. Lúc đó khổ lắm. Nó bắt mình lên phường ký giấy để đi kinh tế mới nhưng ba tôi và gia đình không ai chịu ký giấy, cứ ngồi ở phường, nó nhốt hai, ba ngày cũng chịu, nhất định không đi kinh tế mới.

Hậu quả

Nhà báo Võ Văn Tạo, cũng là một cựu binh vô Sài Gòn năm 1978 nói với chúng tôi cảm giác của ông về vùng đất phồn thịnh mà ông chỉ được coi qua sách báo trước đó:

Năm 1978 Sài Gòn như một thành phố chết. Mọi hoạt động công nghiệp gần như không còn nữa. Những người dân có tiền trước đó, những tiểu thương bị tống đi kinh tế mới hết nên thành phố nó thưa, nó vắng.

Rồi nạn ngăn sông cấm chợ nên người dân quê lấy gạo trắng cho vịt cho heo ăn vì có đem lên Sài Gòn bán được đâu, trong khi Sài Gòn thì đói kinh khủng vì không có gạo với chủ trương tỉnh nào giữ cho tỉnh nấy.

Ngoài chính sách kinh tế sai lầm thì còn sự thù hận về mặt chính trị… Có hiện tượng vượt biên thì phải xử tội chính phủ này chứ không phải xử tội người vượt biên. – Ông Võ Văn Tạo

Dù không chứng kiến kinh tế Sài Gòn trước 1975 nhưng ông chắc chắn rằng sau 1975 thì Sài Gòn tiêu điều đi rất nhiều. Chính vì điều đó dẫn đến làn sóng vượt biên vì người dân không sống nổi thì phải bỏ nước ra đi thôi dù biết là đi thì một sống một chết. Ông nói thêm:

Ngoài chính sách kinh tế sai lầm thì còn sự thù hận về mặt chính trị. Con em của những người tham gia quân lực hay chính quyền VNCH thì có học giỏi mấy cũng không được vào đại học. Những chuyện đó họ thấy nghẹt thở thì họ phải đi tìm tự do thôi. Có hiện tượng vượt biên thì phải xử tội chính phủ này chứ không phải xử tội người vượt biên.

Mấy mươi năm đã trôi qua, hậu quả của các đợt đánh tư sản trong Nam cũng như cải cách ruộng đất ở ngoài Bắc để lại những nỗi đau thương, mất mát cho người dân qua biết bao thế hệ cả về tinh thần lẫn vật chất.

Nhà báo Huy Đức dẫn lời ông Võ Văn Kiệt thừa nhận rằng “Lúc đầu, tôi cũng cứ tưởng cải tạo tư sản sẽ khác với cải cách ruộng đất, một sai lầm mà những người ở miền Nam chúng tôi nhắc nhau phải tránh. Nhưng, tiến hành rồi mới thấy, cách cải tạo tư sản thương nghiệp mà anh Đỗ Mười làm, cũng không khác gì đánh tư sản mại bản nhưng tràn lan hơn.”

Ý kiến (1)

ĐM

nơi gửi Hanoi

Chính nó là thằng phá nát miền Nam. Chính nó là thằng đẩy 1 triệu người ra biển, 1 triệu người lên rừng, đói ăn. 
Mấy thầy chùa quốc doanh ráng cầu kinh gõ mỏ sao cho nó khỏi bị quỷ sứ bắt xuống địa ngục.

Trăm bệnh đều từ ‘tức khí’ mà sinh ra, muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận

Trăm bệnh đều từ ‘tức khí’ mà sinh ra, muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận.

Khi con người tức giận, cơ thể thật sự sẽ sinh ra “khí”, nên cũng nói là hỏa khí bốc lên, có thể thiêu đốt năng lượng, khiến người ta sinh bệnh thậm chí vì tức mà chết. Cho nên muốn trường thọ nhất định tiết chế nóng giận…

Có một vị phu nhân, thường vì những chuyện vặt vãnh mà sinh nóng giận. Có một ngày bà đi tìm một vị cao tăng thỉnh giáo. Cao tăng nghe xong, liền dẫn bà đến một gian thiền phòng, khóa cửa lại rồi rời đi.

Vị phu nhân tức giận chửi mắng ầm ĩ một hồi, cao tăng cũng không để ý tới. Rồi bà lại bắt đầu cầu khẩn, cao tăng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Vị phu nhân cuối cùng đành phải im lặng.

Cao tăng ở bên ngoài cửa hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Tôi chỉ tức giận chính mình, sao lại đến cái nơi quỷ quái này để chịu tội khổ không biết!”.

Cao tăng phẩy tay áo rời đi, nói vọng vào: “Người mà ngay cả chính mình cũng không chịu tha thứ, thì làm sao tâm có thể phẳng lặng như mặt nước được đây?”

Một lát sau, cao tăng lại hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Hết rồi, tức giận để làm gì cơ chứ?”.

“Tức giận cũng có làm gì được đâu!”, cao tăng lại rời đi.

Lúc cao tăng trở lại lần thứ ba, vị phu nhân nói với ông: “Tôi hết tức giận rồi, bởi vì không gì đáng để tức giận”. Cao tăng cười nói: “Bà còn biết nó có đáng hay không, xem ra trong nội tâm vẫn còn cái gốc rễ của khí”.

Một hồi sau, đang lúc cao tăng đứng ở trước cửa ngắm trời chiều. Vị phu nhân hỏi: “Đại sư, khí là gì vậy?”. Cao tăng đổ nước trà vào trong tay làm rơi vãi khắp đất, vị phu nhân nhìn thật lâu chợt tỉnh ngộ, cảm tạ rồi rời đi.

Sinh mệnh của chúng ta cũng giống như chén nước trà trong tay vị cao tăng kia, chỉ trong giây lát đã hòa vào trong đất. Năm tháng ngắn ngủi như thế, những việc nhỏ nhặt trong đời đâu có đáng giá để chúng ta uổng phí thời gian mà đi tức giận?

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta vì những việc nhỏ nhặt mà tức giận, đơn giản là vì tranh giành cao thấp, hơn thua mạnh yếu, nhưng cuối cùng đều không ai chiến thắng cả. Bạn có thể thắng ở việc này, nhưng có thể lại thua ở việc khác. Lúc bạn nhắm mắt từ giã thế gian này, dù có là ai thì cũng đều giống nhau, chỉ là hai bàn tay trắng.

Đời người quan trọng nhất là làm được một chút việc gì đó mà bản thân cảm thấy có ý nghĩa, không nên tốn thời gian đi tranh danh đoạt lợi, không nên cứ lại hơn thua vì một câu nói mãi thế. Người có tu dưỡng chân chính sẽ biết nén cơn tức giận này xuống. Biết kiểm soát được nóng giận mới có thể khiến sự tình trở nên tốt hơn, mới có thể khỏe mạnh và trường thọ.

Nếu để bạn mắc bệnh nhẹ một tuần, bạn sẽ phát hiện tiền tài không còn là quan trọng, chỉ có gia đình và thân thể mới là đáng quý.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng một tháng, bạn sẽ phát hiện tiền tài đặc biệt không hề quan trọng, thân thể và người nhà mới là trọng yếu.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng nửa năm, đoán chừng bạn sẽ sẵn lòng buông bỏ hết thảy tiền tài và danh lợi, chỉ có thân thể mới là thứ quan trọng nhất.

Đáng tiếc là, thế giới này đại bộ phận mọi người đều như thế, vết sẹo lành rồi lại vội quên đi nỗi đau, kể cả tôi và bạn, cho nên, khi đọc tới đoạn này, tôi càng thêm kiên định mà biết rằng, trong cuộc đời, điều gì mới là quan trọng nhất. Tôi càng thêm minh bạch rõ ràng, người ta nên bình thản mà sống, khỏe mạnh, hạnh phúc mới là quý giá nhất.

Khỏe mạnh chính từ quan niệm.

Người thông minh dùng 100 phần tiền để dưỡng sinh, 50 phần tiền mua bảo hiểm, 10 phần tiền khám bệnh, 1 phần tiền cấp cứu.

Người ngu ngốc dùng 1 phần tiền để dưỡng sinh, 10 phần tiền uống thuốc, 50 phần tiền khám bệnh, 100 phần tiền cấp cứu.

Đại đa số mọi người, lúc 1-2 năm cuối đời sẽ tiêu hết tiền tích góp cả đời, chịu đựng tất cả các loại tác dụng phụ của thuốc tây, hơn nữa còn bị mổ vài lần, rồi mới rời đi.

Vậy phải đối phó với bệnh tật như thế nào? Đáp án chính là ở chỗ phòng bị.

Tức giận và tuổi thọ.

Hoa do tưới nước quá nhiều mà chết, cá ăn bể bụng mà chết, người vì tức khí mà chết. Bạn kiểm soát được cơn nóng giận được bao nhiêu, thì sẽ có thể sống thọ được tới đó.

Thường xuyên tự mình tìm người gây hấn, lòng dạ hẹp hòi, thông thường sống được 20-50 tuổi.

Thường xuyên chịu sự tức giận của người khác, gọi là người hầu, thông thường sống 50-60 tuổi.

Thường xuyên tự mình tức giận, cũng thường tức giận người khác, gọi là người phàm tục, thông thường sống 60-70 tuổi.

Thường xuyên để cho người khác tức giận, nhưng chính mình lại không quá tức giận người, gọi là vĩ nhân, thông thường sống khoảng 80 tuổi.

Bất luận người khác như thế nào, bạn cũng có thể coi như không, gọi là cao nhân, thông thường sống khoảng 90 tuổi.

Vừa không tức giận người khác, mà chính mình cũng không tức giận, gọi là chân nhân, thông thường có thể sống trăm tuổi hoặc hơn.

Trăm bệnh đều từ tức khí mà sinh ra. Cho nên, muốn trường thọ phải biết tiết chế cơn nóng giận, cải biến quan niệm, cải biến tập quán sinh hoạt không tốt, quan tâm đến bản thân mình, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay.

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

Cận cảnh quốc lộ 1A ở Bình Định “nát như tương” sau vài trận mưa: Tất cả là do ông trời

Cận cảnh quốc lộ 1A ở Bình Định “nát như tương” sau vài trận mưa: Tất cả là do ông trời

NEWS.TINTUC60PHUT.COM
Chỉ sau vài trận mưa, tuyến quốc lộ 1A (dài hơn 100km, từ huyện Hoài Nhơn đến TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) đã bị hư hỏng nặng, ổ voi, ổ gà xuất hiện dày…

GIA ĐÌNH LÃNH TỤ CŨNG CÓ THỂ TRỞ THÀNH GIA ĐÌNH DÂN OAN

Trang Minh shared a post.
Lãnh Tụ oan ???
Image may contain: 2 people, people standing
Image may contain: 7 people, people standing
Image may contain: 6 people
Image may contain: 2 people, people standing

Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.

GIA ĐÌNH LÃNH TỤ CŨNG CÓ THỂ TRỞ THÀNH GIA ĐÌNH DÂN OAN

Xác của ông Đỗ Mười sẽ được chôn cất tại khu Ma Vang, thôn 1, xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, Hà Nội với diện tích lên tới 1.100 m2, nó đã được đổ bê tông, quây móng rất hoành tráng. Nó còn được đặt cạnh con sông Tô Lịch với mùi hương thum thủm, Tô Lịch vốn là một con sông trong trẻo từ bao đời thì đến nay nó đã biến thành chiếc cống thối khổng lồ, với màu nước đen kịt. Xét cho cùng, Cống lại nằm bên cống.

Cách đó không xa, là hàng trăm người dân thôn Triều Khúc, huyện Thanh Trì vẫn ngày ngày cần mẫn kéo nhau lên ủy ban huyện đòi tiền bồi thường, muốn được tái định cư vì dự án Tây Nam Kim Giang đã buộc họ phải đi ở nhờ, trong khi cùng một nguồn gốc đất rõ ràng nhưng người được người không, dù chính quyền đã thừa nhận sai trái và muốn họ được tái định cư. Nhưng cho đến nay, bà Cao Thị Thỏa vẫn phải đi ở nhờ, nhặt rác, tay bị tật mà không có tiền chữa, em gái bà thì vẫn thường xuyên lên cơn đau tim, sống ngày nào biết ngày đó.

Mặc dù ở gần nhà Tổng bí thư mà cuối cùng họ vẫn phải sống cuộc đời dưới đáy xã hội. Nhưng nói gì thì nói, kể về họ cũng chỉ như là đang nói về một phần tất yếu của cuộc sống: cá lớn nuốt cá bé!

Điều tôi muốn nói ở đây là cho dù có những con cá lớn nhất, uy quyền nhất vẫn bị anh em chúng làm thịt như thường.

Chắc hẳn người ta vẫn còn nhớ tới những cái tên như Nguyễn Bá Thanh, Đinh La Thăng, rồi cho tới cha con nhà Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Văn Chi, Trần Đại Quang… từng làm mưa làm gió một thời nhưng cho tới một ngày kẻ chết, người ngồi tù, hối cũng không kịp, hư không rồi lại trở về hư không.

Mấy năm nữa, cho dù có quyền lực tuyệt đối như ông Nguyễn Phú Trọng thì cuối cùng vẫn bị côn trùng phân hủy xác, một ngày nào đó kẻ khác lên thay, con cháu ông Trọng cũng có thể trở thành dân oan mất nhà, mất đất.

Trong khi đó, các nước phát triển thì đang gắng sức ban hành luật cấm gia đình các quan chức cộng sản tới định cư, vậy là đi không được, ở cũng chả xong, sống không bằng chết.

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung
Hết thời xuống chợ lượm thun bắn ruồi.

Thôi thì khôn ra thì sống, hy vọng những người đứng đầu đất nước sớm biết tu tâm sửa tính, quay đầu là bờ, chọn bạn mà chơi để được lịch sử tha thứ, còn nếu cứ dở dở ương ương, chọn thù làm bạn, bán rẻ dân tộc, chống lại tự nhiên, tôn thờ mớ lý tưởng độc đoán kia thì kiểu gì cũng chết trong nhục nhã, tiếng xấu để đời, và khi đó đất nước này sẽ không còn là đất nước nữa.

Trung Quốc lên đến đỉnh – rồi xuống

Đài Á Châu Tự Do

Chưa giàu mà đã già vì dân số bị lão hóa và ưu thế nhân công rẻ đang chấm dứt. Bắc Kinh có thể nghĩ đến bước nhảy vọt vào trình độ sản xuất cao hơn nhờ công nghệ tiên tiến thì thứ nhất chưa thể bằng Nhật Bản hay Nam Hàn chứ chưa nói gì đến Hoa Kỳ, và thứ hai đang bị Hoa Kỳ cùng các nước tố cáo tội ăn cắp và ăn cướp quyền sở hữu trí tuệ, một đầu mới của trận thương chiến ngày nay với Mỹ.

Trung Quốc lên đến đỉnh – rồi xuống

Nguyễn Xuân Nghĩa
2018-10-02

Trung Quốc không thể rao bán tư tưởng Mao Trạch Đông hay phiên bản mới của Tập Cận Bình

Trung Quốc không thể rao bán tư tưởng Mao Trạch Đông hay phiên bản mới của Tập Cận Bình

 AFP

Hàng năm, cứ đến đầu Tháng 10 là Bắc Kinh lại chào mừng ngày Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ra đời tại Quảng trường Thiên An Môn vào mùng một Tháng 10 năm 1949. Ngày nay, lãnh đạo Bắc Kinh đang mơ chân trời mới vào năm 2049, khi Trung Quốc lên tới ngôi vị siêu cường 100 năm sau khi nền cộng hòa cộng sản này. Nhưng phải chăng đấy chỉ là giấc mơ? Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu chuyện đó trong bối cảnh của cuộc thương chiến với Hoa Kỳ.

Những mâu thuẫn của Bắc Kinh

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin chào kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, bước vào Tháng 10, khi lãnh đạo Bắc Kinh làm lễ Quốc Khánh chào mừng việc Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ra đời ngày mùng một Tháng 10 năm 1949 tại Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh thì chúng ta nên nghĩ gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Bản thân tôi thì nghĩ đến… Mao Trạch Đông và tư tưởng của ông ta về các mâu thuẫn trong tiểu luận gọi là “Mâu Thuẫn Luận”. Gần đây, tại Đại Hội Đảng Khóa 19, Tổng bí thư Tập Cận Bình cũng nói đến các mâu thuẫn cơ bản của kỷ nguyên mới. Vì vậy, chúng ta nên kiểm lại các mâu thuẫn của họ….

– Có ý thức lịch sử rất sâu đậm, lãnh đạo Bắc Kinh lại đang lúng túng với lịch sử. Tháng 10 năm 2011, họ cho tổ chức rầm rộ các sinh hoạt kỷ niệm trăm năm của cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911 và còn dựng chân dung vĩ đại của Tôn Trung Sơn tại Quảng trường Thiên An Môn. Họ cho thần dân ăn mừng biến cố cách mạng là sự kết thúc của chế độ quân chủ, khởi đi từ Tần Thủy Hoàng, thần tượng của Mao Trạch Đông. Thế rồi năm đó Bắc Kinh bỗng nghĩ lại!

– Vở nhạc kịch ngợi ca cuộc đời và sự nghiệp của Tôn Trung Sơn, vị Tổng thống đầu tiên của Trung Quốc, bỗng dưng bị hủy. Lý cớ được thông báo là vì hậu cần, tiếp vận. Ly kỳ hơn vậy, một cuộc hội thảo do các học giả Nhật Bản chuẩn bị từ nhiều tháng trước về Cách mạng Tân Hợi cũng bị cấm, mà không cho biết lý cớ. Lý do thì chúng ta có thể rất dễ đoán ra, nếu chịu khó nhìn vào trăm năm lịch sử đó vì trăm năm qua, Trung Quốc thật ra có hai “Cách Mạng Tháng Mười”.

Nguyên Lam: Thính giả của chúng ta có lẽ đã quen với cách dẫn chuyện hay nêu vấn đề của chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Nhưng thưa ông, Nguyên Lam vì sao lại có hai “Cách Mạng Tháng Mười”?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Một là Cách mạng Cộng hoà vào năm 1911 và sự ra đời của Trung Hoa Dân Quốc. Hai là Cách mạng Cộng sản và sự ra đời của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ngày một Tháng 10 năm 1949. Cả hai cuộc cách mạng đều không là điểm son của dân chủ!

Làm sao dung hòa được chủ nghĩa tư bản với chủ nghĩa cộng sản mà không dẫn tới chế độ tư bản thân tộc đầy bất công và phản thị trường của các đảng viên cán bộ dùng quyền lực chính trị để thâu tóm quyền lợi kinh tế? Sau cùng là mâu thuẫn giữa việc tập quyền để có ổn định, khi thị trường lại chuyển dịch và phản ứng nhanh trong một nền khoa học kỹ thuật đang thu hẹp thời gian quyết định. Kết luận của tôi là Trung Quốc vừa lên tới đỉnh, mà đỉnh cao thì cũng là bước lật!
-Nguyễn Xuân Nghĩa

– Ban đầu, nhà cách mạng Tôn Trung Sơn (nguyên danh là Tôn Văn hay Tôn Dật Tiên, v.v…) chưa muốn lập Quốc hội và chỉ làm Tổng thống vài tháng là bị cướp mất quyền hành, xứ sở lâm nội loạn triền miên với vai trò của các lãnh chúa. Trong cảnh hỗn loạn ấy, duy nhất có một yếu tố xứng danh cách mạng là trào lưu tự do tư tưởng và khuynh hướng lập hội lập đảng để canh tân xã hội. Khi nói đến sự nghiệp cách mạng Tôn Trung Sơn, Bắc Kinh ngày nay giải thích và giải quyết thế nào về trào lưu tự do tư tưởng đó của xã hội cách đây một thế kỷ? Giải thích thế nào về chế độ kiểm duyệt thông tin và đàn áp dân chủ hiện vẫn áp dụng? Khi nói đến nỗ lực quốc tế vận của Tôn Trung Sơn, Bắc Kinh còn kẹt hơn và Tập Cận Bình ngày nay cũng cảm thấy như vậy khi đề ra sáng kiến về “Con Đường Tơ Lụa Mới” hay “Nhất Đới Nhất Lộ” đúng năm năm về trước.

Nguyên Lam: Thưa ông, phải chăng chúng ta cần trở lại lịch sử Trung Hoa cận đại thì mới hiểu ra những mâu thuẫn ngày nay của Trung Quốc?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Thưa đúng thế, bác sĩ Tôn Trung Sơn là một thí thức, theo Công giáo, có hậu cứ vận động từ hải ngoại là Hoa Kỳ, đã nhiều lần tìm nguồn yểm trợ tại Nhật Bản, một quốc gia phú cường, tiến bộ và tự do hơn Trung Quốc gấp bội. Nhật còn đại thắng trong cuộc chiến Hoa-Nhật năm 1894-1895, góp phần đáng kể cho sự sụp đổ của nhà Đại Thanh. Chính vì vậy mà Tháng 10 năm 2011, các học giả Nhật mới sốt sắng tổ chức cuộc hội thảo về Cách mạng Tân Hợi và bị Bắc Kinh kịp thời hạ màn vì nhắc đến Tôn Trung Sơn là lòi ra vai trò yểm trợ cách mạng hoặc “diễn biến thiếu hoà bình” của Hoa Kỳ và Nhật Bản, là hai đối thủ hiện tại của Trung Quốc….

Nguyên Lam: Bây giờ, Nguyên Lam đã hiểu vì sao ông dẫn vào các mâu thuẫn của Mao Trạch Đông! Xin đề nghị ông trình bày tiếp cho giớu trẻ của chúng ra.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Sự sụp đổ của nhà Mãn Thanh là niềm tự hào chính đáng của Hán tộc. Khi Mãn tộc tiêu diệt nhà Đại Minh năm 1644 thì đấy là nỗi nhục khó rửa cho người Hán. Vì vậy “Phản Thanh – Phục Minh” là khẩu hiệu huy động nhiều thế hệ ái quốc. Và một chủ trương cách mạng của Tôn Trung Sơn là tinh thần dân tộc, để đánh đuổi nhà Mãn Thanh.

Nhưng cũng là dị tộc Mãn Thanh xấu xa ấy đã bành trướng lãnh thổ, cho phép Bắc Kinh ngày nay viện lẽ chính danh từ đời Thanh mà đòi thống trị Tân Cương và Tây Tạng, hai khu vực tự trị có vấn đề với dân Hồi giáo và Tây Tạng! Chẳng lẽ chế độ Cộng sản Trung Quốc ưu việt mà lại kế thừa di sản Đế quốc của ngoại tộc Mãn Thanh sao? Huống hồ, kẻ kế thừa di sản Tôn Trung Sơn lại là Tưởng Trung Chính, tức là Tưởng Giới Thạch!

– Sau khi Cộng hoà Nhân dân Trung Quốc được Mao thành lập ở Hoa lục năm 1949, Trung Hoa Dân Quốc của Tôn Trung Sơn được Tưởng Giới Thạch đem qua Đài Loan. Đảo quốc mang tiếng là lãnh thổ ngàn đời của Trung Hoa lại gợi nhớ đến tranh chấp về chủ quyền từ đời Thanh. Mà hậu thân của cái gọi là ngụy quyền Trung Hoa Dân Quốc lại xây dựng được một nền kinh tế tiên tiến với một chế độ chính trị thật sự dân chủ. Công lao chuyển hoá Đài Loan thuộc về Tưởng Kinh Quốc, con trai Tưởng Giới Thạch. Và lần đầu tiên trong lịch sử mà người dân Trung Hoa trực tiếp đi bầu ra lãnh đạo thật – một Tổng thống – là tại Đài Loan vào Tháng Ba năm 1996, bất chấp hỏa tiễn của Trung Quốc bay qua đầu! Và “tam dân chủ nghĩa” của Tôn Trung Sơn, là “dân tộc độc lập, dân quyền tự do và dân sinh hạnh phúc” vẫn là khát vọng chưa vẹn toàn của người dân Trung Quốc ngày nay dưới sự lãnh đạo quá sức tập quyền của Tập Cận Bình.

Lượng và phẩm

Nguyên Lam: Nhưng mà ngày nay, Trung Quốc đã có sản lượng kinh tế đứng hạng thứ nhì thế giới và theo các chuyên gia quốc tế thì sẽ bắt kịp hoặc vượt qua sản lượng của Hoa Kỳ vào năm 2025 hay 2030 này. Ông giải thích thế nào về chuyện đó?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Chúng ta có hai chuyện ở đây, là lượng và phẩm. Sản lượng của một quốc gia có gần một tỷ 400 triệu dân dĩ nhiên là phải lớn. Nhưng nói về phẩm thì sản lượng của một người dân, nôm na là sản lượng bình quân của một người hay năng suất lao động, mới là những tiêu chuẩn so sánh. Theo các tiêu chuẩn đó thì Trung Quốc còn mất hơn 30 năm mới hy vọng đuổi kịp Hoa Kỳ. Còn về năng suất lao động thì ngày nay chưa bằng 10% của Mỹ. Đấy là ta chưa nói đến hai mâu thuẫn khác của Trung Quốc, là “người dân chưa giàu mà đã già” và “nhà nước chưa hùng mà đã hung”, khiến các quốc gia đều chú ý và báo động!

– Chưa giàu mà đã già vì dân số bị lão hóa và ưu thế nhân công rẻ đang chấm dứt. Bắc Kinh có thể nghĩ đến bước nhảy vọt vào trình độ sản xuất cao hơn nhờ công nghệ tiên tiến thì thứ nhất chưa thể bằng Nhật Bản hay Nam Hàn chứ chưa nói gì đến Hoa Kỳ, và thứ hai đang bị Hoa Kỳ cùng các nước tố cáo tội ăn cắp và ăn cướp quyền sở hữu trí tuệ, một đầu mới của trận thương chiến ngày nay với Mỹ.

– Chưa hùng mà đã hung là khi Bắc Kinh vừa rời vùng biển cận duyên để mon men ra biển viễn duyên thì đã đòi quân sự hóa quần đảo Hoàng Sa với Trường Sa và vùng biển Đông Nam Á nên gây phản ứng ngược với các cường quốc như Nhật Bản, Ấn Độ, Úc và Hoa Kỳ lẫn các nước Âu Châu.

Pax Sinica lên ngôi bá chủ?

Nguyên Lam: Ông còn thấy những mâu thuẫn gì khác của Trung Quốc?

Đồng Nhân Dân tệ của Trung Quốc.
Đồng Nhân Dân tệ của Trung Quốc. AFP

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi nghĩ đến một nhân vật vừa gây sôi nổi trong dư luận Trung Quốc là giáo sư Hồ An Cương mà tôi cứ gọi là Hồ Yên Cương cho dễ nhớ tới con ngựa chứng! Ông là giám đốc một lò trí tuệ của đảng là “Quốc Tình Nghiên Cứu Viện” hay viện Nghiên cứu Tình hình Quốc gia thuộc Đại Học Thanh Hoa tại Bắc Kinh. Cách đây hơn hai chục năm, Hồ Yên Cương cùng một trí thức khác, hình như là Vương Thiệu Quang, có bài tiểu luận về lẽ hợp tan của Trung Hoa. Đó là khi triều đình thâu tóm quyền lực về trung ương thì chính trị ổn định nhưng các địa phương không có phát triển và xứ sở tụt hậu. Ngược lại, khi trung ương tản quyền thì các địa phương lại phát triển mạnh nhưng có thể dẫn đến hỗn loạn và tan rã. Giữa các mâu thuẫn đó, Hồ Yên Cương đề cao giải pháp dân chủ pháp trị. Bây giờ hình như là ông đảo ngược lập trường và đề cao giải pháp tập quyền của Tập Cận Bình tới độ sùng bái cá nhân và còn tiên báo việc Trung Quốc sẽ sớm vượt Hoa Kỳ.

– Mâu thuẫn ở đây không là hiện tượng đảo điên của một trí thức trong đảng tôi gọi là hiện tượng điền đô hay… đồ điên. Mâu thuẫn ở đây là nhiều chuyên gia khoa học kỹ thuật của Bắc Kinh lại phản bác cái thuyết “vượt Mỹ” và nói về nền khoa học kỹ thuật còn rất kém của Trung Quốc về cả kinh tế, dân sự lẫn quân sự.

Nguyên Lam: Câu chuyện này thật ra ly kỳ hấp dẫn, nhưng vì thời lượng có hạn, Nguyên Lam phải đề nghị ông đưa ra một nhận định tổng kết.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Từ bốn thế kỷ, các nước Tây phương cứ bị mê hoặc về Trung Quốc mà không nhìn ra một đặc tính văn hóa chính trị Trung Hoa là kềm hãm khả năng sáng tạo trong khi lại chinh chiến liên miên. Ngày nay, người ta vẫn phạm sai lầm cũ mà cho rằng sau khi Đế quốc Anh khống chế thế giới vào Thế kỷ 19, thì Hoa Kỳ lập ra thật tự Mỹ hay Pax Americana vào Thế kỷ 20. Qua Thế kỷ 21, thiên hạ sẽ thấy Trung Quốc lên ngôi bá chủ, một thứ Pax Sinica.

– Bản thân tôi thì không nghĩ như vậy! Dù có là thiểu số tuyệt đối, tôi vẫn cho rằng Trung Quốc chưa giải quyết được những mâu thuẫn căn bản của họ. Làm sao có thể rao bán Khổng Tử cùng Tư tưởng Mao Trạch Đông hay phiên bản mới của Tập Cận Bình? Làm sao dung hòa được chủ nghĩa tư bản với chủ nghĩa cộng sản mà không dẫn tới chế độ tư bản thân tộc đầy bất công và phản thị trường của các đảng viên cán bộ dùng quyền lực chính trị để thâu tóm quyền lợi kinh tế? Làm sao tái xây dựng một Đế quốc xưa kia chỉ là cường quốc lục địa nay phải vươn ra biển vì quá lệ thuộc vào thị trường bên ngoài? Sau cùng là mâu thuẫn giữa việc tập quyền để có ổn định, khi thị trường lại chuyển dịch và phản ứng nhanh trong một nền khoa học kỹ thuật đang thu hẹp thời gian quyết định. Kết luận của tôi là Trung Quốc vừa lên tới đỉnh, mà đỉnh cao thì cũng là bước lật!

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin cảm tạ chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa về bài phân tích những mâu thuẫn của Trung Quốc.

RFA.ORG
Hàng năm, cứ đến đầu Tháng 10 là Bắc Kinh lại chào mừng ngày Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ra đời tại Quảng trường Thiên An Môn vào mùng một Tháng 10 năm 1949. Ngày nay, lãnh đạo Bắc Kinh đang mơ chân trời mới vào năm 2049, khi Trung Quốc l….

Tàu + không mạnh như cách họ hù dọa và muốn chúng ta thấy

DuyTai Vũ [ Tàu + không mạnh như cách họ hù dọa và muốn chúng ta thấy ]

Tàu + có thói quen (văn hóa) dùng bề ngoài để hù dọa và che đậy điểm yếu bên trong từ ngàn xưa.Tàu sợ nội loạn hơn bị quốc gia khác tấn công. Hãy cùng dùng con mắt lạnh lùng để thấy những rối loạn của Tàu + hiện tại.

– Hơn 500 triệu dân Tàu + sống mức 5usd/ngày. Người Việt trung bình 8USD/ngày. Gần đây các cựu chiền binh Tàu + đã biểu tình để đòi quyền lợi của mình mà Bắc Kinh phải nhượng bộ.

– 50% các dòng sông của Tàu + không còn nước để sinh hoạt (vì ô nhiềm nặng do các xả thải của các nhà máy từ chính sách phát triền công nghiệp). Đã xảy ra tình trạng đấu đá, cạnh tranh, tranh giành nguồn nước giữa các tỉnh với nhau về nguồn nước.

– Phân biệt giàu nghèo/ quyền lực/ quyền lợi sâu sắc giữa các tỉnh duyên hải (Thượng Hải, Quảng Châu,…) và các tỉnh bên trong lục địa (Tân Cương, Tây Tạng,…).

– Người Tàu không có tình yêu nước chung, người Hán ở Bắc Kinh, Thượng Hải khác người Hán ở Quảng Châu, Quảng Tây, thậm chí thù ghét nhau (thời Mãn Thanh, triều đình mang quân giệt chủng hàng trăm triệu người Hán ở Quảng Châu). Mối liên kết người dân của họ rất yếu. Người Tàu có rất ít long yêu nước chung.

– Tàu + không phải là một quốc gia, họ bao gồm nhiều quốc gia không hề muốn chung sống với nhau. Lịch sử Tàu ngàn năm đều theo chu kỳ hợp-tan, chia rẽ nặng nề. Tàu + âm thầm giệt chủng người Mãn Châu, cầm tù hàng trăm triệu người Duy Ngô Nhĩ, giệt chủng người Tây Tạng, Nội Mông…những mâu thuẫn này chỉ chực chờ bùng nổ. Và không có Công an, Quân đội hoặc thậm chí bom nguyên tử có thể giải quyết được vấn đề.

– Quan trọng, những dự án đầu tư hùng hổ ra nước ngoài đều do các công ty quốc doanh thực hiện. Toàn bộ tiền đầu tư là quốc doanh, hiệu quả dự án kém, bị phản ứng ngược của các nước. Quan trọng, người ta nhận ra số tiền các doanh nghiệp quốc doanh tung ra để đầu tư này thực chất là tiền vay (số tiền vay gấp 4 lần tổng vốn của các công ty cùng ngành khác trên Thế Giới). Và quả bóng nợ này đang phình ra, và loanh quanh trong Chính quyền trung ương Bắc Kinh – Chính quyền địa phương – Doanh nghiệp quốc doanh (trung ương, địa phương), hiện nay không có cách để giải quyết bong bóng nợ này.

– Mô hình kinh tế dựa trên Công nghiệp và Xuất khẩu của Tàu đã tỏ ra hết room, kinh tế đi xuống. Tàu luôn công bố ở mức tăng trưởng 6%, những nhiều chuyên gia quan sát nhận định chỉ khoảng vài 0.3% thậm chí âm.

– Mô hình chính trị mà Tập đang dẫn dắt, tập trung quyền lực vào tay Tập, từ Đảng, Chính Phủ, và cả Quân Đội. Bạn có nghĩ 1 người có thể cáng đáng hết mọi vị trí không? Bạn có tin ông ta giành luôn cả quyền lên strategy cho quân đội tốt không? Độc tài thực ra là rất yếu.

Tàu + yếu, cộng sản sẽ sụp đổ. Venezuela tan nát, Cuba bỏ Venezuela bỏ mục tiêu cs, Việt + cạn ngân sách, bị cô lập với quốc tế và bị chính người dân ghét bỏ. Tàu + giấu yếu điểm, sửa số liệu và thông tin để tô vẽ hình một con hổ, họ là con hổ giấy. 

Cô gái trẻ âm thầm trả tiền cho hai người lính cứu hỏa và cái kết chan chứa tình người

 Cô gái trẻ âm thầm trả tiền cho hai người lính cứu hỏa và cái kết chan chứa tình người

Người ta nói lòng tốt là một vòng tuần hoàn: Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. Khi bạn gieo mầm hạt giống thiện lương, nó sẽ kết hoa thơm trái ngọt. Và, câu chuyện dưới đây có lẽ sẽ cho bạn thêm niềm tin vào điều đó.

Liz Woodward là một nhân viên phục vụ trong một cửa hàng thức ăn nhanh phục vụ 24/24h tại New Jersey. Cô luôn bắt đầu ngày làm việc mỗi ngày lúc 4 giờ sáng, khi trời vẫn còn tờ mờ.

Liz Woodward. 

Một ngày nọ, hai nhân viên cứu hỏa với gương mặt mệt mỏi bước vào của hàng nơi Liz đang làm việc và nói bằng giọng khản đặc: “Cô gái, cho chúng tôi hai tách cà phê espresso.”

Hai người họ vừa tham gia cứu hỏa cho một vụ cháy lớn. Ngọn lửa trong nhà kho vô cùng dữ dội. Họ đã chiến đấu với nó suốt 12 giờ và cả đêm không hề chợp mắt. Lúc này, họ đang vô cùng kiệt sức và rất cần một ly cà phê để tỉnh táo lại.

Có lẽ chẳng mấy người có thể hiểu được nỗi nhọc nhằn của những người làm lính cứu hỏa. 

Liz chăm chú lắng nghe câu chuyện của hai người lính cứu hỏa Paul và Tom trong khi pha cà phê. Cô rất cảm kích bởi những gì họ đã làm. Cô muốn mời họ 2 ly cà phê và chuẩn bị một bữa sáng thật ngon thay cho lời cảm ơn những người hùng thầm lặng. 

Trên mặt sau của hóa đơn, Liz viết: “Tôi đã trả tiền cho bữa ăn sáng ngày hôm nay. Cảm ơn sự đóng góp của các anh. Khi tất cả mọi người đều tìm cách thoát thân, các anh lại không màng tính mạng lao vào ngọn lửa. Bất kể trách nhiệm là gì, các anh là người dũng cảm, mạnh mẽ nhất, cũng là tấm gương tốt nhất cho tất cả mọi người. Cám ơn vì mọi việc các anh đã làm, hãy nghỉ ngơi thật tốt”.

Hai người đàn ông mạnh mẽ bỗng bật khóc sau khi đọc được những lời khích lệ ấm áp từ cô gái trẻ. Họ đã làm công việc này rất nhiều năm, chứng kiến biết bao nỗi đau thương tâm sau mỗi vụ hỏa hoạn, nhưng có lẽ chẳng mấy người có thể hiểu được nỗi nhọc nhằn của những người làm lính cứu hỏa. Sự quan tâm của một cô gái trẻ chưa từng quen biết đã chạm tới trái tim mềm yếu của họ. Liz nhìn hai người đàn ông đang rưng rưng nước mắt, hai người cũng nhìn Liz. Họ dành cho nhau ánh mắt ấm áp và nở nụ cười, cuối cùng vẫy tay từ biệt. 

Liz không ngờ rằng một hành động nhỏ của mình lại nhận được sự báo đáp lớn đến như vậy. (Ảnh: Liz Woodward Facebook)

Sau khi trở về nhà, càng nghĩ về Liz, Tim càng cảm thấy cảm động. Anh đã chia sẻ câu chuyện này trên mạng xã hội, kèm theo lời nhắn gửi tới bạn bè: Hãy tới cửa hàng đầy ấm áp đó. Nếu như gặp được cô gái lương thiện này, hãy trả thêm một ít tiền.

Thật bất ngờ, chỉ trong một đêm, lời nhắn nhủ của Tim đã nhận được rất nhiều ủng hộ từ cư dân mạng. Tấm lòng lương thiện của Liz được truyền đi khắp nơi. Nhiều người còn đích thân tới cửa hàng để khen ngợi, ủng hộ với cô gái.

Lúc này, mọi người mới biết về hoàn cảnh của Liz. Trên thực tế, gia đình của Liz không giàu có, thậm chí là khá túng thiếu. Đầu năm 2010, cha cô bị liệt do tổn thương não. Gia đình không đủ khả năng mua một chiếc xe hơi  có hệ thống đưa xe lăn lên xuống, nên người cha bị ốm của cô quanh năm phải nằm trên giường. Còn Liz, cô phải gánh vác toàn bộ công việc gia đình. Hiện tại, cô đang làm 3 công việc bán thời gian suốt ngày đêm.

Sau khi biết được hoàn cảnh của Liz, chàng lính cứu hỏa Tim không thể diễn tả được tâm trạng của mình. Anh đã cùng với một số đồng nghiệp của mình lên kế hoạch giúp đỡ cô gái lương thiện này. Chẳng mấy chốc họ đã tạo ra một trang gây quỹ cộng đồng để mua một chiếc ô tô cho cha của Liz. Ban đầu họ chỉ kỳ vọng quyên góp được 17.000 USD, không ngờ rằng số lượng người tham gia rất lớn và số tiền thu được lên đến 86.000 USD.

Lòng tốt là một vòng tuần hoàn. Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. (Ảnh: pinterest)

Khi Tim tới thăm cha của Liz và trao cho cô số tiền đó. Liz đã ôm lấy anh và bật khóc. Cảnh tượng này cũng khiến cho những anh chàng cứu hỏa đi cùng rơi nước mắt. Có lẽ Liz cũng không ngờ rằng một hành động nhỏ của mình lại nhận được sự báo đáp lớn đến như vậy. 

Được biết, trước khi cha của Liz bị liệt, ông đã làm “nhân viên khắc phục thảm họa” trong nhiều thập kỷ. Trong mỗi thảm họa, dù lớn hay nhỏ, ông đều lao vào hiện trường để hoàn thành công việc của mình mà không màng tính mạng của bản thân. Lòng tốt ấy của ông có lẽ đã truyền cho con gái mình, và rồi cuối cùng lại quay trở về bên cạnh ông.

Vậy nên, người ta mới nói: Lòng tốt là một vòng tuần hoàn. Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. Khi bạn gieo mầm hạt giống thiện lương, nó sẽ kết hoa thơm trái ngọt.

Hải Dương