HẾT THỜI HẠN TỐI HẬU THƯ, 10 NƯỚC CHÂU ÂU CÔNG NHẬN ÔNG GUAIDO, TRUNG QUỐC MUỐN BẺ LÁI, NGA THỀU THÀO YẾU ỚT.

HẾT THỜI HẠN TỐI HẬU THƯ, 10 NƯỚC CHÂU ÂU CÔNG NHẬN ÔNG GUAIDO, TRUNG QUỐC MUỐN BẺ LÁI, NGA THỀU THÀO YẾU ỚT.

Feb. 05, 2019;

Sau thời hạn tối hậu thư 8 ngày, hôm nay 10 nước Châu Âu công nhận ông Guaido bao gồm Pháp, Anh, Áo, Thụy Điển, Đức, Phần Lan, Bồ Đào Nha, Hà Lan, Tây Ban Nha, Đan Mạch.

Như vậy cộng với hơn 10 nước Châu Mỹ Latin, con số này là lớn, thể hiện chính nghĩa của phe đối lập.

Trong khi đó phe độc tài Maduro ngày càng cô độc hơn khi Trung quốc đang lấp lửng nói rằng họ có thể làm đối tác với bất kỳ bên nào còn Nga thì thều thào yếu ớt khi cần lên tiếng.

Khi Liên minh Châu Âu lập 1 nhóm liên lạc với Venezuela, Nga than thở là không được mời tham gia, còn khi Mỹ tuyên bố là có thể chọn biện pháp quân sự để giải quyết khủng hoảng thì Nga cũng chỉ thỏ thẻ nhắc nhở là hãy cẩn thận thay vì hầm hè như trước đây.

Tính chính nghĩa của phe đối lập ngày càng “thu phục nhân tâm” của thế giới nhiều hơn và tính phi nghĩa của nhóm độc tài Maduro ngày càng làm cho người ta e ngại nhiều hơn.

Trong những ngày tới sẽ có thêm nhiều nước công nhận ông Guaido. Đó là điều chắc chắn. Nhưng vấn đề là liệu dân chủ có thể giành được bằng cách cất lên tiếng nói của chính nghĩa không hay phải bằng tiếng nổ của đạn pháo.

Hiện nay Liên quân Mỹ – Colombia – Brazil đang áp sát quanh biên giới chỉ chờ giờ G trong khi đó Maduro và phe nhóm vẫn ra rả bằng những ngôn từ khó nghe. Nhưng với Maduro giờ đây không còn thời cơ để làm một công dân bình thường của đất nước mình với quyền ứng cử vào các chức vụ gì đó nữa khi có một cuộc bỏ phiếu dân chủ diễn ra. Maduro giờ đây chỉ còn con đường lưu vong hoặc là chết ngay trên mảnh đất tổ quốc của anh ta mà anh ta đã giày xéo bao ngày qua với quyền lực cướp đoạt từ nhân dân Venezuela.

GIỜ G Ở VENEZUELA

Venezuela nằm trong nhóm 6 nước gây nhức nhối hiện nay với thế giới. Là 6 hồ sơ mà tổng thống Trump nói riêng, nước Mỹ nói riêng và thế giới nói chung không thể không giải quyết.

Về mặt kinh tế, 6 nền kinh tế này là 6 ngòi nổ đe dọa kinh tế toàn cầu bởi tính chất phi thị trường của nó. Hoặc có thể so sánh như 6 nguồn sản sinh các tế bào ác tính trong một cơ thể con người.

Về mặt chính trị, 6 nước này là 6 nước có tình trạng vi phạm dân chủ nhân quyền nghiêm trọng.

Vì vậy nếu không giải quyết 6 hồ sơ này thì thế giới sẽ bị kéo lùi như con tàu đang di chuyển mà bị 6 tảng đá móc vào 2 bên mạn tàu kéo nó trì xuống.

Khi nhậm chức tổng thống, ông Trump như một thuyền trưởng phải nhận việc tháo 6 tảng đá nặng ấy ra khỏi mạn tàu. Một công việc không hề dễ dàng.

Trung quốc là tảng đá đầu tiên tổng thống Trump bắt tay vào giải quyết, nhưng Venezuela là tảng đá đầu tiên mà tổng thống Trump phải gỡ nó ra khỏi mạn tàu.

Thời hạn gỡ tảng đá này phải nằm trọn trong tháng 2 thì thuyền trưởng Trump mới có đủ uy tín giải quyết các tảng đá còn lại. Nếu việc này chậm chạp tổng thống Trump sẽ bị mất điểm nghiêm trọng.

Hiện phương án quân sự được công bố là đang nằm trên bàn tổng thống Trump nhưng tránh một cuộc binh biến luôn là ưu tiên hàng đầu của bất kỳ một nhà cầm quân nào dù là diều hâu nhất.

Khoảng lặng ở Venezuela mấy ngày nay nằm trong ý nghĩa đó.

Nhưng trong nghệ thuật cầm quân có khái niệm giờ G. Là từ viết tắt từ chữ Gold, có nghĩa là vàng. Giờ G là giờ vàng.

Giờ G để giải quyết vấn đề Venezuela chỉ tính từng ngày mà thôi.

Nếu trong một khoảng thời gian nhất định, việc thuyết phục các tướng lĩnh quay đầu không thành công, giờ G chắc chắn phải được quyết.

Tôi nghĩ trong vòng 3 ngày nữa nếu không có một vị tướng thứ 2 tuyên bố quay đầu như tướng không quân Francisco Yanez thì tổng thống Trump nhất định phải yêu cầu xác định giờ G.

——–

Chúc mọi người một năm mới có nhiều sức khoẻ, niềm vui và may mắn.
———

Trần Đình Thu.

Ảnh: Sự nồng ấm của liên minh ma quỷ Maduro – Putin này giờ đây có thể đã rất nhạt rồi vì sức mạnh chính nghĩa của Guaido quá lớn.

Image may contain: 2 people, people smiling, suit

NỖI BUỒN “VIÊN MÃN”…

Hoa Do shared a post.
Image may contain: one or more people, people sleeping, baby and text

Quốc Ấn MaiFollow

NỖI BUỒN “VIÊN MÃN”…

Tứ, em họ tôi vừa nhập viện do tràn dịch phổi. Em bị K. Hôm qua nó về sau đợt trị bệnh, cả xóm ăn mừng vì cái thằng dễ thương ấy khoẻ mạnh. Vừa về hôm quá thì chiều nay vào viện…

Hôm trước qua bệnh viện ung bướu TP.HCM thăm nó. Ba bãi xe chật kín, từ chối nhận thêm xe. Quay về mà lòng nặng nề bởi cái sự chật kín bãi xe ấy nói lên một thứ chật kín khác kinh khủng hơn nhiều…

Anh Tùng- anh trai của Tứ, hai tháng trước có kể về tro xỉ đốt lò của một nhà máy nào đó ở Bình Dương được dân cù lao đem về bón ruộng. Người đem về bị một vết thương ở tay, lỡ dính tro xỉ, tới giờ vẫn mưng mủ không lành…

Hôm cafe với Tiến sĩ Nguyễn Vân Nam có nghe anh nhắc về bụi siêu nano. Về tìm hiểu thì càng thấy đáng sợ hơn bụi nano. Bụi siêu mịn là bụi nano chỉ bằng 1/28 đường kính sợi tóc thì bụi siêu nano có thể chỉ bằng 1/270 đường kính sợi tóc. Bệnh tật đau đớn kéo dài đã đáng sợ, những biến dị sinh nở và thoải hoá giống càng đáng sợ hơn. Nhưng đáng sợ nhất là biết đó, thấy đó, khản cổ kêu gào đó mà nhiều người vẫn chưa thấy điều đó ảnh hưởng đến mình…

Người Việt duy tình, hiếm duy lý; duy hình ảnh, hiếm duy khái niệm; duy cảm xúc, hiếm duy khoa học. Người Việt chỉ thích thứ họ nhìn thấy, kiểu như “một vợ, hai con, ba tầng, bốn bánh”. Nhưng tiền bạc chỉ có thể mua thuốc, sức khoẻ chỉ có khi môi trường sạch. Cũng chính người Việt, từ dân đến quan, đều hiếm ý thức bảo vệ môi trường…

Những niềm vui bé mọn kiểu “ăn gì, uống gì, chơi gì, ở đâu” ai mà không có. Nhưng nếu hạnh phúc chỉ là “một mái nhà yên rũ bóng xuống tâm hồn” thì hạnh phúc ấy sẽ đối mặt thế nào với bệnh tật. Gia đình nào từng chăm người bị ung thư, từng chăm những đứa trẻ biến dị sẽ hiểu được điều đó…

Một cách hiểu rất trực quan! Cực kỳ thụ động Và vô cùng đau đớn…

Hôm nay tôi buồn! Và nỗi buồn ấy có lẽ sẽ kéo dài bởi sự quá ngưỡng ô nhiễm vẫn đang tìm nạn nhân mới của nó. Khi đất nước chung một nỗi buồn thì sẽ là nỗi buồn “viên mãn”? Không đâu! Đó là sự suy yếu giống nòi đến méo mó mà người nhận ra phải lên tiếng nếu còn lương tri…

Người Đức đã lên ngay lộ trình đóng cửa toàn bộ nhiệt điện của họ khi phát hiện ra bụi siêu nano; dù chuẩn kiểm tra của Đức đối với bụi nano thuộc loại hàng đầu thế giới. Còn chúng ta thì có lộ trình nhập về những nhiệt điện dưới chuẩn EU rất rất xa…

Nếu đất nước này “viên mãn” nỗi buồn thì chỉ có một nơi khoái trá mà thôi. Kẻ thù ngàn năm nay của dân tộc này!

Cứ thờ ơ nữa đi…

Sợi dây thừng buộc voi

Sợi dây thừng buộc voi

Những chú voi to lớn bị trói buộc chỉ bởi sợi dây thừng bé xíu buộc vào chân trước – không xiềng xích, cũng chẳng có chuồng giam. Lý do là vì đâu?

Khi đi ngang qua chỗ mấy con voi đang đứng, người đàn ông đột ngột dừng lại. Anh bối rối vì nhận thấy loài vật to lớn này bị trói buộc chỉ bởi sợi dây thừng bé xíu buộc vào chân sau – không xiềng xích, cũng chẳng có chuồng giam. Rõ ràng là, vào bất cứ lúc nào, những con voi này cũng có thể dứt đứt dây chạy thoát. Nhưng vì lý do nào đó, chúng không hề làm vậy.

Trông thấy người quản tượng đứng gần đó, anh bèn tiến lại và hỏi tại sao những con voi lại chỉ đứng đó mà không cố gắng tháo chạy. “À.” – Quản tượng thủng thẳng trả lời – “Ngay từ khi lũ voi còn rất nhỏ và bé hơn thế này nhiều, chúng tôi đã dùng loại thừng cỡ này để buộc chúng lại rồi. Ở tuổi ấy, thế là đủ để giữ chúng. Khi lớn lên, lũ voi vẫn tiếp tục tin rằng chúng không thể thoát khỏi sợi dây. Chúng cho rằng lúc này sợi dây thừng vẫn có thể trói buộc mình, nên chẳng bao giờ cố tìm cách ‘đào tẩu’ cả.”

Nghe vậy, người đàn ông kinh ngạc vô cùng. Bất cứ lúc nào, những con vật này cũng có thể dứt đứt dây chạy mất; nhưng vì chúng tin rằng mình không làm được, nên chúng vẫn mắc kẹt lại đây, bị trói buộc chỉ bởi sợi dây thừng bé nhỏ.

Thông điệp về niềm tin

Giống như đám voi kia, có bao nhiêu người trong chúng ta sống trên đời với ý niệm rằng mình không thể làm điều gì đó, đơn giản chỉ vì trong quá khứ, ta đã từng thất bại việc đó một lần?

Thất bại chỉ là một phần của hành trình học hỏi. Thất bại sẽ khiến chúng ta trưởng thành, cứng cáp hơn. Đừng vội từ bỏ trước những khắc nghiệt của cuộc sống này. Chỉ cần bạn tin tưởng vào bản thân, giữ vững niềm tin rằng mình có thể, bạn sẽ làm được.
(ST)

No photo description available.

TT Trump: Đưa quân tới Venezuela là ‘một lựa chọn’

TT Trump: Đưa quân tới Venezuela là ‘một lựa chọn’


Hình ảnh ghép chân dung Tổng thống Trump và Tổng thống Venezuela Maduro.
Hình ảnh ghép chân dung Tổng thống Trump và Tổng thống Venezuela Maduro.

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump nói rằng triển khai quân tới Venezuela là “một lựa chọn”.

Trả lời phỏng vấn trên chương trình “Face the Nation” của kênh CBS hôm 3/2, ông Trump cũng cho biết đã từ chối đề nghị gặp của Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro.

Khi được hỏi điều gì sẽ buộc ông phải sử dụng quân đội Mỹ ở Venezuela, Tổng thống Trump dường như nói rằng khả năng đó đang được đặt trên bàn để cân nhắc, nhưng sau đó trả lời rằng “chắc chắn đó là một lựa chọn”.

Về câu hỏi liệu cá nhân ông có muốn đàm phán với ông Maduro để thuyết phục ông này rời chức hay không, ông Trump trả lời rằng “ông ta đề nghị gặp và tôi đã từ chối vì chuyện đi quá xa rồi”.

Ông Nicolas Maduro ra dấu chiến thắng trong cuộc gặp với các binh sĩ tại một căn cứ ở thủ đô Caracas hôm 30/1.

XEM THÊM:

TT Venezuela nhắc tới Việt Nam, cảnh báo Mỹ

Khi được hỏi thêm rằng là đề nghị đó được đưa ra khi nào, ông Trump nói rằng “một vài tháng trước”.

Sau khi người phỏng vấn nói tiếp rằng nhưng giờ đang xảy ra “một cuộc khủng hoảng”, Tổng thống Trump trả lời rằng “chúng ta phải chờ xem”.

Tổng thống Maduro hôm 30/1 cảnh báo rằng sự can thiệp của Hoa Kỳ vào nước ông “sẽ dẫn tới một Việt Nam mới tệ hơn họ tưởng”.

Trong một thông điệp đăng trên mạng xã hội bằng cả tiếng Anh và Tây Ban Nha, nhà lãnh đạo bị nhiều nước quay lưng kêu gọi người dân Mỹ “ủng hộ” mình nhằm ngăn chặn chính quyền của Tổng thống Donald Trump biến Venezuela “thành một Việt Nam ở khu vực Mỹ Latin”.

Ông Guaido và vợ con.

XEM THÊM:

Lãnh tụ đối lập Venezuela: Đừng đụng tới gia đình tôi

Trong một diễn biến khác, theo Reuters, Ngoại trưởng Thổ Nhĩ Kỳ Mevlut Cavusoglu hôm 3/2 nói rằng các nước công nhận lãnh đạo tự xưng của Venezuela, ông Juan Guaido, đang gây thêm bất ổn cho Venezuela và đẩy hàng triệu người dân nước này vào cảnh khốn cùng.

Ông Cavusoglu cho rằng thay vì ủng hộ ông Guaido, các quốc gia đó nên nỗ lực thúc đẩy các cuộc đàm phán nhằm giải quyết cuộc khủng hoảng ở Venezuela.

Trước đó, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Tayyip Erdogan đã kêu gọi ông Maduro đứng vững trước điều ông miêu tả là “các diễn biến phản dân chủ”.

Sao phải “mừng đảng”?

Hoa Kim Ngo and Hồ Ngọc Dũng shared a post.
Image may contain: one or more people and outdoor

Mạc Van Trang

Sao phải “mừng đảng”?

Báo Thanh tra: “GDP 190 tỷ USD, mất 20-40 tỷ USD vì tham nhũng”. Tức là tham nhũng đã lấy đi mất lên đến 21,1% tổng sản phẩm trong nước. Nói nôm na là bạn là làm ra 5 đồng thì mất tiêu 1 đồng vì tham nhũng.

Cứ vào dịp cuối năm âm lịch là từ đô thị sầm uất đến nông thôn hẻo lánh, đâu đâu cũng có câu khẩu hiệu “mừng đảng, mừng xuân”. Nhưng hỏi “đảng” là cái gì? Tại sao phải “mừng”? Thì ngay cả chính những người viết câu khẩu hiệu cũng không trả lời thuyết phục được.

1. “Đảng” là cái gì?

Tìm hiểu từ Hiến pháp trở xuống các văn bản pháp luật dưới nữa, không thấy định nghĩa “Đảng là cái gì?”

Còn tra từ điển tiếng Việt online: “đảng” là danh từ chỉ nhóm người kết nối với nhau để cùng thực hiện một mục đích chung nào đó, trong sự đối lập với những nhóm người khác; đồng nghĩa với bè, phái, phe.

Còn có ai muốn biết “đảng là cái gì” rõ hơn nữa thì nên đọc “Cửu bình” trên 
Google.

Bài viết này nên hiểu “đảng” (không viết hoa) theo định nghĩa tiếng Việt.

2. Tại sao phải “mừng đảng”?

a. Báo Thanh tra: “GDP 190 tỷ USD, mất 20-40 tỷ USD vì tham nhũng”. Tức là tham nhũng đã lấy đi mất lên đến 21,1% tổng sản phẩm trong nước. Nói nôm na là bạn là làm ra 5 đồng thì mất tiêu 1 đồng vì tham nhũng.

b. Theo nhận định của ông Lê Minh Trí – Phó trưởng Ban Nội chính Trung ươngthì “Tham nhũng chỉ có cán bộ đảng viên thôi…”

c. Thiếu tướng Phan Anh Minh, Phó Giám đốc Công an Tp HCM thì nói thẳng “Hầu hết đối tượng gây ra hành vi tham nhũng từ đảng viên”

Suy luận logic: với abc nêu nêu trên, thì suy ra: “đảng” sinh ra đảng viên, tham nhũng chỉ có (hoặc hầu hết) là đảng viên; riêng tham nhũng lên đến 20% GDP.

Ông Minh còn nói thêm “mà công an không được tổ chức trinh sát đảng viên”, có nghĩa tham nhũng vẫn cứ tồn tại khi còn đảng viên, tức là còn “đảng”.

Vậy là vì có “đảng” mà nhân dân bị mất 20% tài sản và sẽ còn tiếp tục mất nữa. Mà đây là khoản mất phi pháp; còn những khoản mất hợp pháp, con số này cũng không nhỏ đâu!

Ai muốn mừng thì cứ mừng, mừng cũng là quyền con người, miễn đừng ai ép bạn “mừng” là được.

Nếu người bạn mừng đã trấn lột 20% số tiền của bạn thì bạn sẽ “vui mừng” hay “thù hận”?

Đỗ Thành Nhân
Thông Luận

Nhân cách “Công dân Việt Nam” bị thế giới xếp vào hạng áp cho’t

Phan Thị Hồng

Khi nào bạn tỉnh ngộ nhận ra nhân phẩm của bạn bị cả thế giới coi thường và khinh bỉ?

Đó là lúc bạn có việc cần đi du lịch hoặc thăm viếng thân nhân ở một đất nước nào đó trên quả địa cầu, bạn sẽ thấy vấn đề xin visa vào nước đó đối với người có quốc tịch Việt Nam thật hết sức nhiêu khê.

Người ta không muốn chào đón bạn!

Bạn phải làm đầy đủ và rất nhiều thủ tục/kể cả phóng vấn để có thể/hy vọng xin được visa cho phép nhập cảnh vào đất nước bạn cần đến thăm.

Bạn phải kê khai rất chi tiết về mọi vấn đề về cá nhân và thân nhân của bạn, có nhiều chi tiết bạn không ngờ và có những ràng buộc hầu như bạn không thể đáp ứng được.

Bạn còn buộc phải giải trình mục đích chuyến đi, cam đoan và hứa hẹn sẽ chấp hành mọi quy định của nước sở tại và rời khỏi đất nước đó theo quy định và trước khi visa hết hạn.

Tại sao các nhà nước trên thế giới đối xử hết sức khắc khe với công dân Việt Nam?

Tự bạn tìm ra câu trả lời!

Trên đây là tất cả những gì về sự thật, tuy nhiên khi cần, bạn cũng phải mạnh dạn trải qua.

Và bạn chua chát nhận thấy rằng nhân phẩm của con người Việt Nam/nhân phẩm của chính bạn sao quá rẻ rúng và bị xếp vào hạng áp chốt.

Bạn tự giận mình hay bạn cay đắng nhận ra bộ mặt thật chế độ của đất nước bạn đang sống !?.

.

Hộ chiếu Việt Nam xếp áp chót ở Đông Nam Á

Đông Nam Á hiện nay có 11 nước, gồm có 10 nước ASEAN và một nước mới thành lập năm 2001 là Đông Timor (Timor Leste).

Hãng nghiên cứu Henley & Partners xếp hộ chiếu Việt Nam hạng thứ 10/11 nước trong khu vực Đông Nam Á (thua cả Lào và Campuchia) và hạng thứ 90 trên thế giới.

Chỉ số Hộ chiếu (Passport Index) được công bố hàng năm, dựa trên số lượng quốc gia mà người mang hộ chiếu được nhập cảnh mà không cần xin thị thực (visa).

Visa hay thị thực nhập cảnh là một văn bản cấp cho cá nhân, cho phép một công dân nước ngoài vào nước mình.

Thị thực là một hình thức hạn chế nhập cảnh do những lo ngại về an ninh, kinh tế, sức khoẻ, trật tự xã hội.

Hộ chiếu nước nào càng được nhiều quốc gia cho phép nhập cảnh mà không cần thị thực thì có nghĩa là nước đó càng được tín nhiệm hơn.

Trong khu vực Đông Nam Á, hộ chiếu của Singapore là mạnh nhất vì có thể đi được 189 nước, trong khi cả thế giới chỉ có trên dưới 200 nước.

Còn hộ chiếu Việt Nam xếp áp chót khu vực khi chỉ đi được 51 nước, kém hơn cả Lào và Campuchia.

Điều này phản ánh rằng người Việt Nam không được chào đón trên thế giới.

*

Theo Henley Passport Index, bảng tổng sắp chỉ số được thực hiện bởi Công ty Tư vấn công dân và cư dân toàn cầu Henley&PartnersCitizens, Nhật Bản đã trở thành nước sở hữu cuốn hộ chiếu quyền lực nhất hành tinh.

Được miễn visa (thị thực), công dân Nhật hiện có thể không cần visa hoặc chỉ phải làm thủ tục visa tại cửa hải quan (visa on arrival) tại 190 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Như vậy, cuốn hộ chiếu của công dân Nhật Bản đã vượt qua Singapore với 189 điểm đến để soán ngôi đầu bảng.

No photo description available.

Đắk Nông: Một Facebooker bị bắt ngay trước Tết Nguyên Đán Kỷ Hợi 2019

Đắk Nông: Một Facebooker bị bắt ngay trước Tết Nguyên Đán Kỷ Hợi 2019

RFA
2019-02-02

Facebooker Dương Thị Lanh

Facebooker Dương Thị Lanh

 Courtesy of FB SG Ngoc Lan

Bà Dương Thị Lanh, một Facebooker ở tỉnh Đắk Nông vừa bị bắt hôm 30/1/2019 khi lên Ủy ban nhân dân xã Nhân Cơ, huyện Đắk R’Lấp theo giấy triệu tập lần 1 của Cơ quan điều tra để làm việc liên quan đến 2 tài khoản Facebook có tên “Uyên Thùy” và “Mai Bùi”.

Ông Trần Côi, chồng của bà Lanh xác nhận với Đài Á Châu Tự Do thông tin về việc bắt giữ tuy nhiên cho hay công an Đắk Nông không đưa ra bất kỳ giấy tờ nào để chứng minh.

Nó chỉ có đánh giấy mời đi làm việc cuối năm, ghi trong đó là có liên quan đến Facebook Uyên Thùy, Mai Bùi; nó hẹn 2 giờ lên làm việc, khi lên thì nó bắt luôn.

Lúc bắt em ở nhà thì em không biết, lúc nó nhốt xong nó chở Ngọc Lan (nickname Facebook của bà Lanh) quay lại nhà nó khám xét nhà.

Em mới hỏi là có lệnh khám xét nhà không, thì nó nói là vợ anh đã bị tạm giam rồi, nên giờ tôi có lệnh khám xét nhà. Xong em hỏi: Ủa, lý do gì tạm giam, có lệnh bắt không?

Nó nói: bắt hay không anh không cần hỏi là cái thứ nhất.

Cái thứ hai là hỏi bắt về tội gì, nó không trả lời kêu hỏi vợ anh, là tụi tui không trả lời. Nó chỉ đọc lệnh khám xét nhà thôi,” ông Trần Côi thuật lại việc bắt giữ của cơ quan công an.

Giấy triệu tập lần 1 với bà Dương Thị Lanh
Giấy triệu tập lần 1 với bà Dương Thị Lanh Courtesy of FB Trần Côi

Theo ông Trần Côi, khi khám xét nhà vào chiều ngày 30/1, lực lượng công an thu giữ 1 số tài sản gồm quần áo và nón giống đồ của lính Mỹ và 3 cái điện thoại, đồng thời thông báo bà Lanh sẽ bị tạm giam 3 tháng ở trại tạm giam Công an tỉnh Đắk Nông.

Đài Á Châu Tự Do gọi điện thoại cho đường dây nóng của Công an tỉnh Đắk Nông, để hỏi về trường hợp này, tuy nhiên người trực ban nói “không có thông tin gì”

Bà Dương Thị Lanh, sinh năm 1982, hiện đang sinh sống tại xã Nhân Cơ, huyện Đắk R’Lấp, tỉnh Đắk Nông.

Trong đoạn live stream cuối cùng trên tài khoản SG Ngọc Lan vào ngày 27/1/2019 bà Lanh cho hay, bản thân có tham dự cuộc biểu tình chống dự thảo Luật Đặc khu và Luật An ninh mạng vào tháng 6/2018 và bị bắt giữ cùng với 10 người khác hôm 11/6/2018 khi đang ngồi ở công viên tại Quận 1, TPHCM.

Theo đó, tại trụ sở Công an bà bị phạt 150 ngàn đồng và được trả tự do.

Bà Lanh phủ nhận mình là thành viên của nhóm Hiến pháp cũng như cho hay đã từng ủng hộ tổ chức Chính phủ Quốc gia Việt Nam lâm thời của ông Đào Minh Quân vào năm 2017, tuy nhiên sau đó không còn ủng hộ nữa.

Chúng tôi được biết bà Dương Thị Lanh là người thứ 3 bị bắt giữ trong năm 2019.

Trước đó, ngày 12/1/2019, Công an TPHCM bắt giữ 2 ông Châu Ngọc Khảm, người Úc gốc Việt là thành viên của Việt Tân và ông Nguyễn Văn Viễn, thành viên của hội Anh em dân chủ.

Tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền Việt Nam cũng có báo cáo về trường hợp Facebooker Huỳnh Minh Tâm ở Đồng Nai bị bắt giữ hôm 26/1/2019, tuy nhiên Đài Á Châu Tự Do chưa xác minh được thông tin này.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đêm Tam Giác Vàng & Ngày Trên Cầu Biên Giới

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đêm Tam Giác Vàng & Ngày Trên Cầu Biên Giới

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đêm Tam Giác Vàng & Ngày Trên Cầu Biên Giới

 

 

tuongnangtien

 

 

 

 

 

 

 

Đường đời muôn vạn nẻo

Đâu lối về quê hương?

Giao Chỉ – Vũ Văn Lộc

Xong mấy việc lặt vặt ở Nam Vang, tôi qua Chiang Rai. Đây là một tỉnh lỵ ở cực bắc của Thái Lan – nằm một phần trong khu Tam Giác Vàng – thuộc vùng tam biên giữa Miến, Lào và Thái. Vì không “gây thương để nhớ” cho ai – ngoài dăm ba đứa trẻ thơ đen đủi, và ngơ ngác giữa Biển Hồ – nên tôi cứ lặng lẽ mà đi thôi, chả có song ca (hay hát đôi) bài Biệt Ly với bất cứ ai!

Ấy thế mà vừa xuống phi trường Mae Fah Luang, đã thấy tin nhắn của cố nhân qua fb:

·         Còn ở Phnom Penh không?

Đáp:

·         Sang Thái rồi. Tính mai chạy lên Tam Giác Vàng, rồi mốt đi bộ qua Miến Điện chơi chút xíu…

·          Trời! Muốn qua Burma thì nên xin visa cho nó đàng hoàng, dù có hơi tốn kém và mất công hơn chút xíu. Cũng như Golden Triangle, Myanmar không phải là đất lành đâu nha – thí chủ à!

Tôi cười (khà khà) mình ên. Ông bạn này đã từng ra vô Việt Nam vài lần, và lần nào cũng làm hao tốn không ít giấy mực của báo Quân Đội Nhân Dân (với rất nhiều lời lẽ vu khống và bịa đặt bẩn thỉu) vậy mà sau khi trở thành một nhà sư – sư Minh Trí bỗng trở nên cẩn thận và hiền lành thấy rõ.

Ông bạn (vong niên) khác – một nhà văn tăm tiếng, và nổi tiếng lang bạt kỳ hồ – cũng nói đến Golden Triangle, với ít nhiều dè dặt:

“Với diện tích khoảng 195 ngàn km2 với lịch sử là những năm máu me liên quan tới sản xuất và buôn bán ma túy đem lại lợi nhuận hàng triệu đôla nên có tên là Tam Giác Vàng. Đây là khu vực nổi tiếng với huyền thoại về những đoàn xe do lừa kéo có võ trang chuyên trở toàn thuốc phiện trong một vùng rừng núi rộng lớn không luật pháp chỉ có quyền uy bằng súng đạn giữa các lãnh chúa… Phúc và họa, khúc sông Mekong chảy qua khu Tam Giác Vàng đôi khi đỏ ngầu ấy vừa là mạch sống và cũng là dòng chảy có lẫn máu và cả nổi trôi những xác chết.” (Ngô Thế Vinh. Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng. Văn Nghệ: California, 2000).

Tôi chạy tới nơi thì “khúc sông Mekong chảy qua khu Tam Giác Vàng” chả còn máu me gì nữa, xác chết cũng không, chỉ thấy tấp nập ghe thuyền cùng những đoàn người ồn ào (xì xào) đến từ Trung Hoa Lục Địa. May là họ đi theo tour nên sự náo nhiệt cũng mất hẳn, khi những chiếc xe bus to đùng chất đầy du khách đã rời bãi đậu, lúc vừa nhạt nắng.  

Có lẽ chỉ mỗi mình tôi còn ở lại, ngơ ngác giữa trời chiều, với dòng nước đục ngầu phù sa đang mải miết và cuồn cuộn cuốn nhanh. Rồi ngày tàn, đêm đến. Đêm Golden Triangle êm ả và tĩnh lặng. Hàng quán đóng im ỉm, đèn đóm lờ mờ. Phố xá vắng tanh. Chỉ thấy năm ba con chó ốm loanh quanh, thơ thẩn.

Nhà trọ nằm cạnh bờ, nhìn ra khúc giao lưu của hai nhánh sông từ Lào và Miến. Từ đây Khong River sẽ tiếp tục xuôi dòng theo nước Thái, vượt qua Cambodia, rồi trở thành Cửu Long Giang khi vào đến xứ mình.

Golden Triangle River – ảnh chụp 09/2018

Ôi, xứ mình! Sao cứ nhắc đến quê nhà là tôi cảm thấy hơi nặng lòng, và muốn … ực vài ly. May là giữa con lộ vắng vẻ chạy ngang Tam Giác Vàng có một tiệm Seven Eleven, mở cửa 24/24, rượu bia không thiếu.

Đêm nay mà không say rất uổng. Mà nào có riêng gì đêm nay. Đêm nào tôi cũng “xỉn” thấy mẹ luôn, dù (thường) chỉ uống một mình!

Sáng, cà phê thuốc lá xong, tôi ghé lên chùa chút xíu (chùa Prathat Pukhao) cho bà má vui lòng nơi chín suối. Chả có một mống khách thập phương nào ráo trọi. Cũng không thấy sư sãi, hay nghe ê a chuông mõ gì cả. Chỉ có tiếng chim lưa thưa, và thánh thót, tự trên những nhánh cây cao.

Cảnh vật trầm lắng, điêu tàn, và hoang phế. Riêng mỗi tượng Phật Thích Ca, đứng sừng sững giữa trời xanh, là trông còn rõ vẻ vẫn thách thức với thời gian.

Chùa Prathat Pukhao – ảnh chụp 09/ 2018

Chùa chiền, thánh thất, giáo đường, đền miếu … đều là những nơi hoàn toàn không hợp với cái tính hiếu động của tôi nên cũng chả muốn nấn ná làm chi. Thôi thì đi chỗ khác chơi để chư Phật, cùng chư tăng, đỡ phải phiền lòng hay chướng mắt!

Cha tài xế taxi “dụ” đưa tôi đi lên Mae Sai, tới tận cửa khẩu Thái/ Miến luôn, với giá 600 baht. Khoảng hai mươi Mỹ Kim thì cũng chả là bao nhưng tôi vốn không ưa quăng tiền qua cửa sổ nên kiên nhẫn đứng đón một cái xe đò, chỉ tốn 30 baht (cỡ một đô la) là hết mức.

Có thời gian (không ngắn) tôi chạy xe lôi và “đứng bến” ở bến xe Lạc Hồng – Rạch Giá. Bốn mươi năm đã qua tôi mới lại có dịp bước lên một chiếc xe đò già nua, xộch xệch, và thân thuộc với quãng đời xưa cũ. Nó khiến tôi chợt nhớ lại thời  mình còn là một chú lơ xe nên vui vẻ và lăng xăng đỡ đần hành khách, lên xuống, dọc đường.

Vô tới trung tâm huyện lỵ Mae Sai hồi nào không hay. Xe vừa ngừng bánh, tôi lại hăng hái phụ giúp mọi người với mớ hành lý cồng kềnh của họ. Nhờ vậy nên bác tài hào phóng phẩy tay, khi thấy tôi loay hoay móc ví.

Thank you, sir!

Đỡ được đồng nào hay đồng đó. Tôi chỉ là một thằng tị nạn, đi phượt cho nó quên đời, chớ có phải khách du lịch (thứ thiệt) đâu mà bầy đặt chảnh làm chi.

Từ đây đi bộ tới cửa khẩu cỡ chừng hơn tiếng là cùng nhưng (thôi) cứ bắt cái xe tuk tuk cho nó khoẻ thân, và lẹ làng chút xíu, dù tôi chả có hẹn hò với bất cứ ai ở bên kia biên giới.

Tôi chỉ nôn nao muốn biết coi cái vụ “vượt biên bằng đường bộ” nó lạ lẫm ra sao thôi. Và sự thực thì nó chả ra cái (con bà) gì cả. Lằn ranh thiên nhiên giữa hai nước chỉ là một dòng nước đục, nối liền bởi một cây cầu ngăn ngắn. Ngay chính giữa cầu là hai lá cờ khác mầu, cắm kế cạnh nhau. Bên này là nước Thái, nhích thêm một gang tay là qua đất Miến rồi. Hết.


Bên cầu biên giới Thái Lan/Miến Điện – ảnh chụp 09/ 2018

Thủ tục nhập cảnh cũng giản dị không kém, cứ y như mua một cái vé vô cửa coi đá banh hay coi cải lương vậy hà. Thảo nào mà không ít du khách thích ghé ngang đây chỉ vì muốn có con dấu của hải quan Miến Điện (ịn trong sổ thông hành, để kỷ niệm chơi) với giá là 500 baht – cỡ 15 U.S.A dollar – tiền lệ phí.

Tôi không cần cái thứ “kỷ niệm” vớ vẩn như thế vì đã đến Yangon, đôi lần, bằng máy bay rồi. Tôi cũng đã có dịp ngược xuôi giữa Mandalay và Bagan – đôi bận – bằng thuyền, dọc theo dòng sông Irrawaddy. Tôi chả lạ gì với cái nghèo, hiển hiện khắp nơi, ở xứ sở này nhưng vẫn cảm thấy (đôi chút) ngỡ ngàng vì sự nhếch nhác và bệ rạc của thành phố cận biên – Tachileik.

Mấy chú xe ôm đều mời chào khách với câu hỏi mở đầu (nghe) hơi sống sượng:

·         Lady?

Bộ ở đây không còn có sản phẩm gì khác, ngoài gái gú, sao Trời? Cách đây chưa lâu, chỉ mới đôi ba năm trước, tôi còn cảm thấy vô cùng xúc động khi (lần đầu tiên) nhìn thấy hàng chữ “Moving Myanmar Forward” in trên một chiếc taxi ở tỉnh Bago.

Ở thời điểm này, Miến Điện đang nỗ lực chuyển động và cố nhoai mình về phía trước – moving forward – dưới sự thúc đẩy của hai nhân vật sáng giá, được cả thế giới mến mộ: tổng thống Thein Sein và nhà lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi.

Tuy nhiên, vào tháng 8 năm 2018 vừa qua, Viện Bảo Tàng Holocaust của Hoa Kỳ đã thu hồi giải thuởng nhân quyền trao tặng cho Suu Kyi vì “đã không tỏ thái độ thích đáng trước các vụ giết người tập thể nhắm vào cộng đồng sắc tộc thiểu số Hồi Giáo Rohingya.” Sang tháng 9, Hạ viện Canada lại tước danh hiệu công dân danh dự của bà cũng vì những lý do tương tự. Đến tháng 11 năm 2018, theo BBC, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế sẽ tước giải thưởng cao nhất họ đã trao cho Aung San Suu Kyi vì “thất vọng sâu sắc về chuyện bà không lên tiếng bảo vệ cho người thiểu số Rohingya theo đạo Hồi.”

Burma, xem ra, không “nhoai” được bao xa. Và nhân loại, xem chừng, đã đặt kỳ vọng (cũng như ghánh nặng) quá lớn trên đôi vai mảnh mai của người phụ nữ lãnh đạo dân sự của xứ Chùa Vàng.

Tôi vẫy một cái cyclo, ra dấu là mình muốn dạo quanh một vòng thành phố. Tuy thế, chỉ sau vài phút đã phải lật đật nhẩy xuống vì nghe tiếng hơi thở nặng nhọc sau lưng. Hoá ra là con đường dốc quá. Đến lúc đó tôi mới để ý đến thân thể còm nhom của người phu xe, và không dưng lại chợt nhớ đến những ngày tháng đạp xe lôi kiếm sống của chính mình nên dúi vội cho ông bạn đồng nghiệp một nắm tiền – chắc đủ nhậu cả tuần, hay cả tháng – cùng với lời cảm ơn và từ biệt.

Loay hoay một lúc rồi tôi cũng nhắm hướng cây cầu biên giới mà quay trở lại thôi. Thôi, cũng từ biệt xứ Miến luôn dù chưa biết là rồi sẽ đi đâu nữa? Đi đâu thì đi miễn là đừng có tìm cách quay về, chúng túm được là bỏ mẹ!

Maduro rất tệ, VN còn tệ hơn

Maduro rất tệ, VN còn tệ hơn

Ảnh cá»§a vothihao 

 vothihao

Cuộc chính biến của Venezuela với tâm điểm bùng nổ vào ngày 23.1.2019 đã đem lại cảm hứng và niềm hy vọng lớn cho cuộc đấu tranh của những công dân nhằm thoát khỏi ách cai trị của nhóm cầm quyền mượn danh „theo con đường xã hội chủ nghĩa“.

Thủ đô Caracas – biển người biểu tình xuống đường phản đối sự điều hành kém cỏi, sự gian lận trong bầu cử và lạm dụng quyền lực, triệt hạ các đảng đối lập của chính phủ dưới quyền Tổng thống Nicolas Maduro. Thật hào hùng, thật đáng vinh danh biển người công dân tự trọng, biết tự vệ, vai kề vai bên cộng đồng để đứng lên phản đối, dám “đuổi” những kẻ công bộc mà họ đã nộp thuế và thuê với giá quá đắt để điều hành đất nước nhưng đã biển lận, bất tài vô dụng hại dân hại nước.

Những cơn lũ ống thác người cuồn cuộn trên đường Caracas đã và sẽ mãi còn là nguồn cảm hứng kiêu hùng cho hàng tỉ người trên thế giới. Rất nhiều người VN cũng đang hồi hộp theo dõi, mừng thay cho dân Venezuela dù biết rằng tình hình vẫn còn diễn biến và phe dân chủ còn phải trải nhiều gian nan mới đến chung cuộc ngoạn mục.

  • Xuất hiện “Mặt trời dân chủ”:
  • Venezuela, cũng như Trung quốc, Việt Nam, Cuba và Bắc Triều tiên, lấy cớ theo “con đường xã hội chủ nghĩa và tư tưởng Marx – Lenin” để dựng nên thể chế chính trị chỉ phục vụ cho đảng cầm quyền. Đó là thủ đoạn gian ngoan nhất mà nhóm cầm quyền dùng làm công cụ. Đây là cách mỵ dân, bao che cho việc tước đoạt quyền lợi của cộng đồng nhằm phục vụ cho quyền lợi riêng và để kéo dài tham vọng cai trị vĩnh viễn của nhà cầm quyền. Bằng sự tàn bạo không nao núng ngay cả trước mạng sống của hàng triệu người, TQ, Bắc Triều tiên, VN đã áp đặt được ách nô lệ lên người dân, nhưng với người Venezuela, đâu dễ để nô lệ hóa họ.

Một niềm hy vọng lớn, rực rỡ, – ít ra là cho đến thời điểm này- đã mọc lên trong tối tăm của những ngày mà cỗ xe thể chế chính trị phản tự nhiên, phản dân chủ tại Venezuela đang lăn đến bờ vực thẳm tự hoại.

Niềm hy vọng đó mang tên Juan Guaido – trẻ trai sung sức ở độ tuổi 35, lãnh đạo phe đối lập và Quốc hội hợp pháp mới được bầu lên từ ngày 5.1.2019 nhưng đã bị Tổng thống Nicolas Maduro vô hiệu hóa. Bị chính quyền Maduro cấm rời khỏi nơi cư trú, đóng băng tài sản và bị đe dọa tù tội, nhưng đã hiên ngang tuyên bố với gương mặt sáng ngời: “Tôi không tránh né các mối đe dọa hay tấn công vào thời điểm này. Chúng tôi vẫn ở đây và tiếp tục công việc của mình”.(https://vnexpress.net/the-gioi/tong-thong-lam-thoi-venezuela-bi-cam-roi-…).

Đại diện cho nhóm các nhà lãnh đạo trẻ cùng thành lập một đảng đối lập năm 2009, J. Guaido từng nhiều năm tham gia đấu tranh cho tự do ngôn luận, thậm chí tuyệt thực để đòi quyền tồn tại của các đảng đối lập và bầu cử tự do. Đến nay, khi quả bom phẫn nộ của nhân tâm đã phát nổ, theo mức độ lạm phát 1.300.000%, với sự ủng hộ của hàng trăm ngàn người dân và phe đối lập, chàng trai này đã hiên ngang tuyên bố là Tổng thống hợp pháp của Venezuela, đưa ra bằng chứng việc tái cử của Maduro là bất hợp pháp vì đã gian lận trong bầu cử, cùng những người biểu tình gây áp lực buộc ông này từ chức.

Vị Tổng thống mới này được sự công nhận nhanh chóng và hỗ trợ tích cực của một số cường quốc dân chủ, đặc biệt là Mỹ, bởi con đường đi của ông là hợp thời đại. Sự việc còn diễn biến cam go. Các nước như Nga, TQ, Cuba, Thổ Nhĩ kỳ vẫn chống lưng cho Maduro. Guaido vẫn chưa nắm chắc phần thắng, nhất là khi Maduro đang có toàn bộ nhân lực, kinh tài và quân đội trong tay, tha hồ dùng chính sách khủng bố để đàn áp lại.

Sự xuất hiện của Guaido không phải là ngẫu nhiên, cũng không xuất phát từ tham vọng giành quyền cai trị cho cá nhân. Chính sai lầm và sự đồi bại của thể chế chính trị theo mô hình xã hội chủ nghĩa đã nẩy sinh mầm độc tự hoại, buộc những nhà bất đồng chính kiến đấu tranh cho dân chủ xuất hiện. Điều đó như một phản xạ tự nhiên nhằm bảo vệ sự sống, khu trú và vô hiệu hóa mầm ung thư kia nhằm cứu lấy sự tồn tại chính đáng của các công dân Venezuela. Đây cũng chính là mô tip logig tự hoại và phản xạ tự bảo vệ của người dân khiến Liên xô và các nước trong phe xã hội chủ nghĩa sụp đổ.

  • Tự do: Chính quyền NPTrọng kém chính quyền Maduro 12 bậc:

VN cùng là đồng chí của Venezuela nên có rất nhiều điểm tương đồng trong bộ máy chính trị và những sai lầm trong cách điều hành đất nước, mặc dù VN còn may mắn chưa bị sa vào nạn lạm phát và nạn đói như Venezuela.

Đương nhiên không ai có thể khẳng định rằng, cứ theo đà này, với trữ lượng dầu mỏ của VN cũng đã khai thác cạn kiệt, với những khoản nợ nước ngoài đã vượt ngưỡng nguy hiểm và nạn tham nhũng cùng sự lệ thuộc toàn diện vào TQ, nhà cầm quyền VN cũng đang tự hoại chính mình và không dẫn đến thảm họa đói kém đối với người dân như Venezuela.

Cùng theo con đường xã hội chủ nghĩa và chủ nghĩa Marx- Lenin, nhưng xét về xếp hạng tước đoạt tự do và nhân quyền của người dân thì VN bạo tàn hơn Venezuela tới 12 bậc.

VN bằng mọi cách khủng bố, đàn áp các nhà phản biện xã hội, người bất đồng chính kiến, tuyệt đối không cho phép một đảng nào tồn tại ngoài đảng CS. Chỉ có đảng CS độc tài toàn trị, mỗi cuộc bầu cử đều bị giới quan sát nhận định là không đáng tin cậy hoặc đều bị điều khiển định hướng theo nhà cầm quyền.

Trong khi đó, ở Venezuela, đảng cầm quyền của ông Maduro mang tên đảng Xã hội chủ nghĩa thống nhất – đảng của “giai cấp công nhân và nhân dân lao động”, theo học thuyết “chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21” và chủ nghĩa Marx- Lenin …cùng vài thứ luận lý hổ lốn lạc hậu khác, dưới sự điều hành của tổng thống Nicolas Maduro, dù ngày càng tận dụng các cơ hội để chuyên quyền độc đoán nhưng vẫn chấp nhận có nhiều đảng đối lập cùng tồn tại, có phần quyền lực trong lập pháp và hành pháp.

So sánh hai đảng cầm quyền VN và Venezuela, VN vẫn nhiều phần nhục nhã hơn Venezuela nếu xét về mức độ độc tài và đàn áp nhân quyền và tự do ngôn luận. Xếp hạng tự do báo chí của VN năm 2018 tụt hạng, ở thứ 175/180, trong khi Venezuela còn khá hơn VN 12 bậc, xếp thứ 143/180 theo đánh giá của Tổ chức phóng viên không biên giới.

Mặt khác, ông Maduro chỉ là người điều hành đất nước kém cỏi, theo khuynh hướng lạm dụng và mới đặt chân sang đầu con đường độc tài, nhưng nhóm cầm quyền mà ông điều hành chưa đến mức bị nhân dân kết tội bán nước hại dân để đổi lấy quyền lực như nhà cầm quyền VN.

Đương nhiên dù chậm, nhưng rồi sẽ đến ngày VN xuất hiện những cuộc biểu tình hàng trăm ngàn người, liên tục, rộng khắp, buộc nhà cầm quyền VN phải trả lại quyền đương nhiên cho dân.

Bao giờ những “mặt trời con” dân chủ trẻ trung như Juan Guaido của VN xuất hiện ? Họ đã nhiều lần xuất hiện nhưng đã bị triệt hạ bởi sự đàn áp tàn nhẫn của nhà cầm quyền VN để đảm bảo mọi mầm mống dân chủ và tự do đều bị “bóp chết từ thời trứng nước”.

Vì sao sự khủng bố ở VN lớn hơn, lâu dài hơn, đã gần cả trăm năm mà dân VN – ngay cả nhiều người VN sống ở hải ngoại, tại những cường quốc dân chủ – lại cam chịu nô lệ hoặc để mặc hoặc ủng hộ sự nô lệ hóa, rời rã “lạc mất linh hồn” hơn dân Venezuela và nhiều dân xứ khác? Sự sống còn của dân nước Việt buộc chúng ta trả lời và có giải pháp cho nhiều câu hỏi nhức nhối đã từng làm nhiều người nản lòng thoái chí.

VTH