Sau 65 năm xây dựng XHCN ưu việt ở miền Bắc Việt Nam???
Những cảnh tượng làm xấu mặt Hà thành.


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Những cảnh tượng làm xấu mặt Hà thành.

Bỏ mọi sự vì Thầy (5.3.19–TB Tuần 8 TN)
Lời Chúa: (Mc 10, 28-31)
Khi ấy, ông Phêrô lên tiếng thưa Đức Giêsu: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” Ðức Giêsu đáp: “Thầy bảo thật anh em : Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ngay ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống đời đời ở đời sau. Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”
Bình thường con người làm gì cũng ít nhiều nghĩ đến cái lợi cho mình. Không lợi vật chất thì cũng lợi tinh thần. Không lợi đời này thì cũng lợi đời sau. Không lợi cho cá nhân mình thì cũng lợi cho gia đình mình, tôn giáo của mình, quê hương của mình. Con người dám hy sinh bỏ cái này để được cái kia lớn hơn. Nếu biết giữ cho đúng mực, khuynh hướng này không phải là xấu. Anh thanh niên giàu có đã không dám bán và cho tất cả tài sản để nhẹ nhàng thanh thản bước theo Thầy Giêsu. Đối với anh, cái mất ở đời này lớn quá so với cái được ở tương lai. Các môn đệ đã bỏ gia đình và nghề nghiệp ổn định để đi theo một vị Thầy không chỗ tựa đầu, sống cuộc sống bấp bênh, vất vả, thiếu thốn. Khi nghĩ về cuộc sống hiện tại của cả nhóm đang theo Thầy,
Phêrô đại diện anh em đặt câu hỏi: “Phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!” (c. 28).
Vậy chúng con sẽ được gì? (x. Mt 19, 27).Thầy Giêsu không coi thường hay gạt bỏ câu hỏi này của Phêrô.
Thầy còn muốn long trọng trả lời câu hỏi này cho cả những người ở thế hệ kế tiếp.
Bất cứ ai vì Thầy và vì Tin Mừng mà bỏ những điều được coi là thiết yếu đối với cuộc sống như tương quan máu mủ: cha mẹ, anh chị em, con cái, như phương tiện để sống và sống còn: nhà cửa, ruộng đất (c. 29), những người ấy, ngay bây giờ, ở đời này, sẽ được gấp trăm về những điều đã mất.
Hơn nữa, họ còn được sự sống vĩnh cửu ở đời sau (c. 30), điều mà anh thanh niên giàu có mơ ước.
Hẳn các môn đệ sau khi theo Chúa đã chẳng có thêm nhà đất, vợ con. Nhưng họ đã thuộc về một cộng đoàn rộng lớn hơn gia đình xưa của họ. Nơi cộng đoàn Kitô này..
Hạnh phúc đến ngay từ đời này khi con tim và vòng tay rộng mở.
Hạnh phúc này chỉ là hưởng trước chút hạnh phúc đời sau. Người kitô hữu hôm nay sống ở thế kỷ hai mươi mốt cũng có lúc nghĩ về cái mất, cái được của việc một đời theo Giêsu.
Chúa Giêsu đòi chúng ta đặt mọi sự dưới Ngài và sau Ngài.
Điều đó kéo theo những từ bỏ đớn đau, những thập giá thầm lặng.Theo Giêsu, chúng ta thấy mình phải bỏ thế gian với bao quyến rũ.
Theo Giêsu, chúng ta thấy mình không thể chiều theo cái tự nhiên. Nhưng theo Giêsu, chúng ta được điều lớn hơn cả. Chúa Giêsu đòi chúng ta đặt mọi sự dưới Ngài và sau Ngài. Điều đó kéo theo những từ bỏ đớn đau, những thập giá thầm lặng.Theo Giêsu, Chúng ta thấy mình phải bỏ thế gian với bao quyến rũ.Theo Giêsu, Chúng ta thấy mình không thể chiều theo cái tự nhiên. Nhưng theo Giêsu, Chúng ta được điều lớn hơn cả.
Đó là chính Giêsu.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, khi đến với Chúa con tháo bỏ đôi giày: những tham vọng của con: thời khóa biểu của con, con đóng lại bút viết: các quan điểm của con, con bỏ xuống chìa khóa: sự an toàn của con, để con được ở một mình với Ngài, lạy Thiên Chúa duy nhất và chân thật.
Sau khi được ở với Ngài, con sẽ xỏ giày vào để đi theo đường của Chúa, con sẽ đeo đồng hồ để sống trong thời gian của Chúa, con sẽ đeo kính vào để nhìn thế giới của Chúa, con sẽ mở bút ra để viết những tư tưởng của Chúa, con sẽ cầm chìa khóa lên để mở những cánh cửa của Chúa.(Graham Kings)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu,
SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NGƯỜi MỸ & NGƯỜI VIỆT…
– Người Mỹ không thích người khác biết mình có tiền. Người Việt thì tìm cách khoe của.
– Người Mỹ thả thú vào rừng. Người Việt vào rừng bắt thú.
– Người Mỹ nói ít làm nhiều. Người Việt nói nhiều làm ít hoặc nói một đằng làm một nẻo.
– Người Mỹ khi ra nước ngoài thì tìm học cái hay. Người Việt thì tìm chỗ ăn chơi (đủ kiểu chơi)
– Người Mỹ hôn nhau ngoài đường, đi tiểu trong toilet. Người Việt hôn nhau trong toilet, đi tiểu ngoài đường.
– Ở Mỹ, lễ tết sếp tặng quà cho nhân viên. Ở Việt Nam nhân viên tặng quà cho sếp.
– Người Mỹ ăn nhanh để đi làm. Người Việt làm nhanh để đi ăn.
– Đàn ông Mỹ tan sở về nhà ngay. Đàn ông Việt tan sở lê la quán nhậu.
– Người Mỹ yêu động vật. Người Việt đấu trâu, đấu chó, chém lợn.
– Người Mỹ vừa dạo chơi vừa nhặt rác. Người Việt vừa dạo chơi vừa xả rác ra đường.
– Người Mỹ đánh bắt hải sản thì thả mấy con nhỏ và con cái đang mang trứng. Người Việt đánh bắt hải sản thì tóm toàn bộ không tha con nào hết (càng nhiều trứng càng tốt vì bổ béo).
– Người Mỹ va chạm nhau trên đường thì bắt tay xin lỗi và ôn hòa. Người Việt thì múa tay, ăn đấm vào mặt, hung hăng ăn thua đủ.
– Người Mỹ chủ nhật đem gia đình đi xa thành phố. Người Việt thì đem cả nhà đến trung tâm thành phố.
– Mỹ nhà xa mặt đường thì đắt. Việt Nam nhà xa đường thì rẻ.
– Người Mỹ không uống rượu trước mặt trẻ em. Người Việt uống rượu sai trẻ em đi mua thêm, đi chậm sẽ bị đánh đòn.
– Người Mỹ đến nhà hàng gọi ăn, uống vừa đủ. Người Việt sành điệu ăn uống phải bỏ lại nhiều (Người Mỹ bụng to hơn mắt, người Việt mắt to hơn bụng!).
– Yêu nhau người Mỹ hôn công khai. Người Việt hôn trong bóng tối.
– Người Mỹ đến nhà thờ cầu nguyện cho yên bình. Người Việt đến đền chùa để “hối lộ thần thánh” và cướp phá lộc, phết…
– Người Mỹ đi du lịch thì mặc cốt sao thoải mái và khám phá văn hóa. Người Việt đi du lịch thì lo áo quần, mặc đẹp và chụp ảnh, khoe khoang lên facebook, etc..
– Mỹ không thích hỏi tuổi, hỏi lương. Người Việt là câu cửa miệng.
– Người Mỹ không bao giờ vứt rác sang nhà hàng xóm. Người Việt không vứt được phải chịu.
– Người Mỹ không thích đàm đúm nói xấu cấp trên. Người Việt như có gen di truyền.
– Người Mỹ sống thật không thích khoe mẽ. Người Việt không khoe sợ người khác nghĩ mình nghèo…
– Người Mỹ mập ú mà sải bộ rất nhanh. Người Việt nhỏ con mà chân bước chậm rề.
– Người Mỹ ra đường đàn ông tay xách nách mang. Đàn ông Việt ra đường toàn ông kễnh.
– Ở Mỹ chặt một cây thì trồng 3 cây. Ở Việt Nam chặt hàng trăm cây nhưng không trồng cây nào.
– Ở Mỹ lên xe là chạy. Ở Việt Nam lên xe là bóp còi.
– Người Mỹ nuôi con theo ý họ. Người Việt nuôi con theo chỉ đạo của mẹ chồng.
– Người Mỹ bàn xong thì làm. Người Việt bàn xong thì bàn tiếp tục và tiếp tục bàn hoài…
– Người Việt bị chỉ trích thì nhảy dựng lên như đụng phải nước sôi. Người Mỹ bị chỉ trích thì tranh luận.
– Người Mỹ muốn đến nhà ai thì gọi điện thoại trước. Người Việt cứ đến nhà không thấy thì gọi hỏi sao không có ở nhà.?
– Người Mỹ luôn hỏi ý kiến con trước mọi vấn đề. Người Việt coi con trẻ là không biết gì, phải nghe theo mình.
– Ở Mỹ học nhiều, tiến sĩ ít. Việt Nam học ít, tiến sĩ nhiều (theo đầu người)…
Đúng không cả nhà?
SƯU TẦM
From: Kristie Phan & Kim Bang Nguyen
Hạnh Các Thánh 04/03/2019
Ngày 4 Tháng 3
Thánh Casimir
(1458 – 1483)
Casimir lớn lên trong một thế giới mà đó không phải là cuộc đời ngài mong muốn. Là hoàng tử Ba Lan, con trai thứ hai của Vua Casimir IV và Hoàng Hậu Elizabeth của Áo, cuộc đời ngài được đặt định để nối tiếp quyền bính của vua cha và gia tăng quyền thế của Ba Lan.
Ngay từ nhỏ, Casimir đã cảm thấy cuộc đời mình thuộc về một người nào đó, mà vị Vua ấy cao cả hơn cha ngài nhiều. Bất kể những áp lực, nhục nhã và bị tẩy chay, ngài vẫn giữ sự trung tín ấy trong suốt cuộc đời.
Ngay từ nhỏ Casimir đã dâng mình cho Chúa. Một trong những động lực tận hiến ấy là nhờ người giám hộ, John Dlugosz, mà sự thánh thiện của ông đã khuyến khích Casimir trên hành trình cuộc đời.
Thật khó để chúng ta tưởng tượng rằng đời sống vương giả lại là một áp lực. Nhưng đối với Casimir, sự sang trọng chung quanh ngài là những cám dỗ để phản bội sự trung tín đích thực. Ðể chống đối những quần áo sang trọng, đắt tiền mà người ta cho rằng ngài sẽ vui thích, ngài mặc những quần áo bình dân nhất.
Khước từ ngay cả sự tiện nghi bình thường, ngài ngủ ít và dành thời giờ ban đêm để cầu nguyện. Và thay vì nằm trên giường nệm, ngài ngủ trên sàn nhà. Mặc dù ngài là hoàng tử, nhiều người chung quanh đã nhạo cười ngài về những điều ấy. Tuy nhiên, trước bất cứ áp lực nào, Casimir vẫn thản nhiên và thân thiện.
Chắc chắn cha ngài phải kinh ngạc về thái độ của con mình, nhưng có lẽ ông cũng nhìn thấy và thán phục sức khỏe của Casimir. Lầm tưởng về điều ấy nên ông đã sai Casimir dẫn một đạo quân sang xâm chiếm Hungary, theo như lời yêu cầu của một số nhà quý tộc ở đây. Mặc dù cảm thấy cuộc viễn chinh thật sai lầm, Casimir cũng đã vâng lời vua cha. Nhưng mỗi một bước tiến ngài linh cảm rằng đó là sự bất tuân Cha trên trời. Do đó khi binh lính bắt đầu bỏ trốn vì không được trả lương, ngài rất hân hoan nghe theo lời khuyên của các sĩ quan mà đưa quân trở về nhà. Khi được biết Ðức Giáo Hoàng Sixtus IV chống đối cuộc xâm lăng ấy, Casimir biết rằng linh cảm của mình là đúng.
Tuy nhiên, vua cha quá tức giận vì hoạch định của ông bị thất bại, nên ông đã trục xuất Casimir, lúc ấy mới 15 tuổi, đến một lâu đài ở Dobzki, hy vọng rằng sự tù đầy sẽ thay đổi ý định của Casimir. Nhưng trong thời gian lưu đầy, ý định ban đầu của Casimir mà ngài tin là đúng lại càng gia tăng mạnh mẽ hơn, và ngài từ chối cộng tác trong mọi hoạch định của vua cha bất kể bất cứ áp lực nào. Ngài từ chối cả cuộc hôn nhân do cha ngài sắp đặt. Ngài chỉ cộng tác với chương trình của vị Vua đích thực qua sự cầu nguyện, học hỏi và giúp đỡ người bất hạnh.
Ngài từ trần vì bệnh phổi khi mới 23 tuổi trong thời gian đến thăm Lithuania, mà ngài cũng là Ðại Công Tước của quốc gia này. Ngài được mai táng ở Vilna, Lithuania.
Ngài được đặt làm thánh quan thầy của Ba Lan và Lithuania.
Lời Bàn
Trong nhiều năm trời, các quốc gia Ba Lan và Lithuania đã mờ nhạt trong nhà tù vĩ đại bên kia Bức Màn Sắt. Bất kể những đàn áp, người Ba Lan và Lithuania vẫn kiên trì giữ vững đức tin mà đức tin ấy đã trở nên đồng hoá với tên của họ. Vị thánh quan thầy trẻ tuổi đã đem cho họ một hy vọng: Hòa bình không thể chiếm được bằng chiến tranh; đôi khi ngay cả nhân đức cũng không chiếm được sự an bình thoải mái, nhưng sự bình an của Ðức Kitô có thể thấm nhập vào cả các bức màn sắt
Lời Trích
Thánh Casimir vô cùng quý mến Ðức Maria, Mẹ Thiên Chúa; đặc biệt là ngài yêu thích bài thánh ca Latinh về Ðức Mẹ, “Omni die dic Mariae” (Ca Ngợi Mẹ Hàng Ngày). Ngài đã yêu cầu bản nhạc ấy được chôn theo với ngài.
From: hnkimnga & NguyenNThu
Cóp FB : Nhật Ký Yêu Nước
“Trước hết phải khẳng định rằng, việc ngồi đếm xe qua trạm BOT không những không vi phạm pháp luật, mà hơn nữa, còn rất đáng hoan nghênh khi người dân đã tự nguyện bỏ công, bỏ việc ra để làm một việc không mang lại lợi nhuận gì cho bản thân họ. Thế nhưng, một số tờ báo thì gọi họ là “một nhóm người dựng lán tự ý đếm xe qua trạm BOT Ninh Lộc”, cứ như thể việc “tự ý đếm xe” là vi phạm pháp luật vậy! Rồi, trạm BOT Ninh Lộc còn căng dây khu vực quản lý và đặt biển “không phận sự cấm vào” gần trạm thu phí, để ngăn người dân đặt ghế ngồi đếm xe và Công ty Cổ phần Đầu tư BOT Đèo Cả thì báo cáo Công an thị xã Ninh Hòa, gây cảm giác việc đếm xe rất nguy hiểm cho họ!
Chưa hết, ở “trên cao”, đại diện Tổng cục Đường bộ Việt Nam cũng “đe nẹt” sẽ mời cơ quan công an vào cuộc nếu “nhóm người này” có hành động gây khó dễ, gây rối”, cho dù người dân đã khẳng định rất rõ là “chỉ đếm xe và không làm gì khác.” Nhiều người còn chứng minh sự đàng hoàng của mình bằng việc đeo chứng minh thư trước ngực.
Thái độ “bất bình thường” của các đơn vị liên quan đến trạm BOT này trước một việc làm bình thường của người dân, chỉ khiến cho công chúng dấy lên sự nghi ngờ về cách hành xử “có tật giật mình”.
Từ lâu, khẩu hiệu “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” đã được phổ biến và trở thành phương thức giám sát các cá nhân có chức vụ, quyền hạn, các tổ chức và cơ quan công quyền trong việc thực hiện chủ trương, đường lối của Đảng và Nhà nước. Trên thực tế, những người đếm xe ở trạm BOT Lộc Ninh chỉ đang thực hiện quyền làm chủ ở nội dung “dân kiểm tra” chứ có gì ghê gớm mà nhiều người phải lo sợ đến thế? Chả lẽ, các đơn vị liên quan không biết rằng, chả có điều luật nào cấm người dân ngồi đếm xe ở gần trạm thu phí BOT và người dân hoàn toàn được quyền làm những gì mà pháp luật không cấm?
Người dân có quyền đòi hỏi tính minh bạch của trạm BOT Ninh Lộc cũng như các trạm BOT khác và điều này là có cơ sở, khi gần 2 năm trước, Kiểm toán Nhà nước từng chỉ ra hàng loạt sai phạm tại các dự án BOT, nhất là đã kiến nghị giảm thời gian thu phí hoàn vốn của 27 dự án BOT so với phương án tài chính ban đầu tới 107,4 năm. Đáng lưu ý khi trong số này, dự án giảm nhiều nhất, tới 13 năm 1 tháng 12 ngày, cũng chính là Dự án công trình mở rộng Quốc lộ 1 đoạn Km 1488-Km1525 thuộc tỉnh Khánh Hòa.
Kiểm toán Nhà nước còn chỉ ra các sai phạm ở các dự án là việc xác định lưu lượng phương tiện giao thông không phù hợp với thực tế; nghiệm thu, thanh toán còn sai sót vv… Nhiều đơn vị dựa trên số liệu thống kế của tư vấn khảo sát trong 2-3 ngày để nội suy ra lưu lượng phương tiện 365 ngày hoặc căn cứ kết quả khảo sát lưu lượng phương tiện của Tổng cục đường bộ Việt Nam đã cũ để nội suy. Vì thế, Kiểm toán Nhà nước từng kiến nghị phải có cơ chế kiểm soát lưu lượng phương tiện qua trạm, kiểm soát doanh thu thực tế của các dự án BOT để đảm bảo tính công khai, minh bạch và các nhà đầu tư phải hoàn chỉnh hệ thống thu phí không dừng; Quy định về việc thường xuyên công khai, cập nhật lưu lượng phương tiện, doanh thu hoàn vốn, thời gian thu phí hoàn vốn của dự án BOT vv…
Cũng hơn một năm trước, Thanh tra Chính phủ đã chỉ ra những khuất tất trong BOT giao thông, là cơ chế thu phí hoàn vốn còn bất cập, việc xác định lưu lượng xe chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn nhưng lại căn cứ để áp dụng thu phí cho cả quá trình khai thác rất dài, giá thu phí cao, điều chỉnh không hợp lý.
Nếu không có gì mờ ám, lẽ ra trạm BOT nên hợp tác với người dân để chứng tỏ sự minh bạch của mình, thay vì cuống cuồng làm mọi điều để ngăn trở hoặc đe nẹt người dân, bởi điều đó gợi cảm giác bày tỏ nỗi sợ hãi trước sự thật!”
https://m.baomoi.com/dan-dem-xe-qua-bot-kho…/c/29857513.epi… M
Nơi George Washington an nghỉ: Càng lớn lao, càng giản dị
George Washington được coi là cha đẻ của nhà nước Liên bang và nền độc lập của Hoa Kỳ. Ông John Marshall, Chánh Án tòa án tối cao thứ 4 của Mỹ, từng đánh giá: “Washington đã đóng góp công sức nhiều hơn bất kỳ ai khác và ở mức tối đa mà một con người có thể làm được để tạo ra đất nước bao la hùng mạnh này, đem lại cho Thế giới Tây bán cầu độc lập tự do.”
Viện lý do thu hoạch trang trại thừa nuôi sống bản thân và gia đình (ông rất giàu có), nên khi làm Tổng thống, George Washington khước từ khoản lương 25 nghìn đô la – một món tiền cực lớn thời điểm ấy. Mãi sau do Quốc hội ép, ông mới chịu lĩnh để không tạo thành tiền lệ Tổng thống phải là người giàu có!

Ngày 12-12-1799 (sau hưu 3 năm), George Washington đang cưỡi ngựa kiểm tra trang trại thì chẳng may trời đổ mưa tuyết, nhiễm lạnh bị cảm. Hai ngày sau (14-12), ông qua đời; ngày 18-12 đưa tang, mai táng tại Mount Vernon. Cả nước Mỹ thành kính để tang một tháng nhưng mấy tháng sau vẫn thấy hàng vạn người mặc đồ tang đi trên đường. Nước Pháp treo cờ rủ và quyết định để tang mười ngày. Washington để lại di chúc với đại ý (không phải nguyên văn) như sau:
Tôi trả lại tự do cho người hầu phòng William (*) và cho anh ta khoản trợ cấp hàng năm 30 đô la. Tôi yêu cầu trả tự do cho số nô lệ còn lại sau khi vợ tôi – bà Martha qua đời. Số tiền ở Ngân hàng Alexandria sẽ chuyển cho trường trẻ em nghèo và mồ côi. Tài khoản trong Công ty Potomac sẽ được dùng để xây dựng trường Đại học Tống hợp Quốc gia. Xóa toàn bộ nợ cho các con nợ lớn nhỏ. Sĩ quan Trợ tá Tobias Lear có quyền cứ ở lại nhà tôi mà không phải trả tiền nhà.
(*) Lúc này ở Mỹ vẫn còn chế độ nô lệ
George Washington không có con nối dõi nên Bushrod Washington – cháu gọi ông bằng bác được thừa hưởng toàn bộ giấy tờ sổ sách và thư viện khổng lồ. Cây gậy bịt vàng do Benjamin Franklin tặng thuộc về Charles – em trai. Những khẩu súng chiến lợi phẩm thuộc về Lafayette. Năm cháu trai gọi ông bằng bác, mỗi người được nhận một thanh kiếm quý với điều kiện: “Không bao giờ được tuốt khỏi vỏ gây đổ máu, trừ trường hợp phải tự vệ hoặc phải xả thân bảo vệ Tổ quốc”.
Ông cũng viết trong di chúc: “Tôi đặc biệt nhấn mạnh rằng thi hài mình cần được chôn cất một cách riêng tư, không diễu hành phô trương, và cũng không cần điếu văn.”
Đến 10 giờ đêm 14-12 ông nói với Tobias Lear: “Tôi sắp đi đây! Hãy chôn tôi hết sức giản dị (…) Anh hiểu ý tôi không?” Lear đáp: “Thưa Ngài, tôi hiểu”. Washington nói giọng yếu ớt: “Tis, ở lại mạnh giỏi nhé!” Đó là lời nói cuối cùng của một vĩ nhân trước lúc ra đi!…

Như ý nguyện, George Washington được chôn cất trong khu mộ đơn sơ tại cư dinh Mount Vernon cùng các thành viên quá cố của gia đình. Khu mộ này được xây dựng từ lâu, đã xuống cấp, ẩm ướt, và thường xuyên bị ngập, vì thế Washington có dặn dò trong di chúc của mình rằng ông mong muốn chuyển khu mộ của gia đình tới một nơi tốt hơn, được “xây bằng gạch” (a new one of Brick), khi nào có điều kiện.
Năm 1830, một vụ trộm mộ xảy ra, kẻ cướp muốn đánh cắp thi hài George Washington nhưng đã lấy nhầm thi hài của người khác trong gia đình ông. Trước tình cảnh đó, một khu mộ mới nhanh chóng được xây dựng và hoàn tất trong năm sau đó. Cũng thời gian này, Quốc hội Mỹ đã từng họp bàn chuyển riêng thi hài Washington về đặt trong tòa nhà Quốc hội (trái di chúc của ông) nhưng không được thông qua. Cuối cùng, thi hài của ông được đặt vào trong một quan tài mới ở khu mộ mới, bên cạnh quan tài của vợ ông cùng các thành viên của gia đình.

Con người và sự nghiệp của George Washington là rất vĩ đại. Ngay năm 1790 khi còn sống, tên ông đã được lấy đặt cho tên Thủ đô. Trong các bang của Hoa Kỳ chỉ duy nhất một bang mang tên người sau thời kỳ thực dân, đó là bang Washington. Có tới 32 bang có tên quận Washington. Có một quả núi mang tên ông… Trong các ngày nghỉ lễ liên bang của Hoa Kỳ thì có ngày sinh của 3 nhân vật được kỷ niệm: Martin Luther King, Jr. ; George Washington; và ngày Chúa Giáng Sinh.
George Washington được người dân Mỹ tôn sùng, vậy mà khi mất ông cũng chỉ yên nghỉ trong ngôi mộ rất bình thường không có gì đặc biệt so với ngôi mộ của những người khác… Tiếng tăm của một người để lại do cuộc đời tận tụy cống hiến, phụng sự cho đất nước chứ không phải do cái hào nhoáng bên ngoài của lăng mộ.
Bài: Trần Xuân
Thực hiện: Nghiêm Xuân Việt
Đăng lại có chỉnh sửa từ bài viết “Ngôi mộ của Washington”
Đăng trên Facebook Góc nhàn đàm

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI CÓ THẬT SỰ THẤT BẠI ?
Theo danh sách các nước thất bại CNXH ở dưới đây thì người viết quả thật ngây thơ quá mức.
Các nước trên đều áp dụng CNXH thật sự? Không phải, ngay cả Venezuela cũng thế. Chỉ người dân Venezuela nghèo đói đi bốc rác ăn chứ Maduro không hề.
Tương tự CSVN có thất bại không ? Chẳng phải . Vì chúng đang ở trong những biệt thự đắt tiền, biệt lập. Tài sản của chúng có khắp nơi trên thế giới. Chúng khi về hưu rồi như Nguyễn Tấn Dũng vẫn có tiền mua CLB bóng đá ở Mỹ, mua những khu nhà sang trọng trị giá triệu USD tại Mỹ.
CSVN không hề thất bại chỉ nhân dân Việt Nam thất bại mà thôi.
Do đó lập luận cho rằng CSVN áp dụng sai chủ thuyết ,mô hình kinh tế khiến cả giới cầm quyền lẫn nhân dân VN nghèo đói đau khổ là sai , không hiểu gì về CSVN cả.
Bởi chúng không hề áp dụng CNXH. Chúng chỉ áp dụng chủ nghĩa tư bản độc tài để làm giàu riêng cho một giai tầng, một bộ phận đảng viên cầm quyền. Chúng cướp tài sản của người dân Việt Nam dưới vỏ bọc CNXH và CNCS chứ không hề xây .Hình thức công hữu hoá đất đai, tài sản thành của chung thực chất đó chỉ là nguỵ biện. Vì cái “của chung” đó thực chất là “của đảng”.
Vì vậy có thể kết luận :
– Đảng CSVN không hề thất bại chỉ nhân dân Việt Nam thất bại.
– Đảng CSVN không hề xây CNXH tại VN mà chỉ mượn CNXH để lừa dân Việt Nam.
– CNXH chưa từng có tại VN , chỉ có độc tài độc đảng là ngự trị toàn cõi VN suốt 73 năm.
– Độc tài , chuyên chính vô sản mới là kẻ thù của dân tộc Việt Nam còn CNXH chỉ là kẻ chết thế.
Nguồn : Dương Hoài Linh
ĐIỂN HÌNH HAY
Đảng lớn tiếng kêu gọi
Dân bàn, dân kiểm tra.
Thì dân đến các BOT
Đếm đầu xe đi qua.
Đơn giản chỉ để biết
Trạm minh bạch thế nào.
Đúng chủ trương của đảng
Và tâm tư đồng bào.
Để rồi xem sắp tới
Liệu cảnh sát giao thông
Có xua đuổi, bắt bớ
Và quy “phản động” không?
Lại thêm một lần nữa
Cho thấy ta, chính quyền
Nói vậy mà không vậy.
Nhà nước này thật điên.
*
BOT bẩn, nhà nước bẩn.
Đây là điển hình hay.
Đề nghị nhân cả nước.
Làm triệt để, làm ngay!


Tổng thống Mỹ Ronald Reagan từng nói :
Tự do chưa bao giờ cách xa sự tuyệt chủng hơn một thế hệ. Chúng ta không thể truyền lại cho con cháu qua dòng máu. Cái cách duy nhất họ có thể thừa hưởng được sự tự do chúng ta đã hưởng là nếu chúng ta chiến đấu, che chở và bảo vệ nó và giao lại cho họ với bài học rằng họ cũng phải làm điều tương tự. Và nếu chúng ta không làm vậy, một ngày nào đó bạn và tôi trong lúc về già sẽ dùng những giây phút cuối đời để kể cho con cháu chúng ta nghe về ngày xưa đã từng có một nước Mỹ tự do.
Nước Mỹ sở dĩ vĩ đại là vì họ đã biết dạy cho trẻ em biết quan tâm đến chính trị.Họ không phải để lại tài sản như Đặng Lê Nguyên Vũ để lại vài ngàn tỷ cho con cái. Họ cũng chẳng để lại ngai vàng như Kim Nhật Thành để lại cho Kịm Jong Il và Kim Jong Un, như cách cơ cấu các vị trí trong đảng, chính quyền từ con ông cháu cha như cộng sản…
Cái họ để lại cho thế hệ sau là sự hiểu biết chính trị , biết bỏ lá phiếu cho ai, biết hướng tổng thống của họ vào vấn đề gì.
Trong khi đó trẻ em Việt chỉ biết đến game, game show và thần tượng giải trí.Ngay cả người lớn cũng chỉ biết làm giàu cho bản thân , mặc kệ đất nước.
Đó là nguyên nhân vì sao một dân tộc đang đứng đầu thế giới và một dân tộc đang sắp sửa diệt chủng.
DHL
Thất bại. Như tất cả những cuộc hôn nhân đổ vỡ, người này đổ lỗi cho người kia. Ông Trump nói Kim đòi bỏ hết cấm vận, Kim nói Trump nói láo. Nhưng chuyện thất bại thì cả 2 bên đều nhìn nhận
1.Donald Trump gặp khó khăn chính trị trong nước, muốn có một thoả ước về nguyên tử để có thể nói với dân Mỹ ông ta là Superman, làm được chuyện từ Bush, Clinton tới Obama không ai làm nổi. Một võ khí tranh cử đáng kể, chưa nói tới cái mộng Nobel Hoà Bình..
Trump nghĩ mình là tay buôn bán ngoại hạng, không cần thương lượng, thoả thuận trước theo truyền thống ngoại giao, chỉ cần có mặt ở bàn hội nghị là Kim sẽ rơi vào tròng. Nhưng CS khó nhai hơn là chuyện thương trường.
2. VN được cả hai lựa chọn, không phải vì là ‘’ trung tâm hòa giải thế giới ‘’, nhưng bởi vì cả hai đều thấy có lợi.
Kim tìm được một quốc gia hiếm hoi không ghê tởm anh ta như một ‘’serial killer ‘’ tàn bạo.
Trump tìm được một nơi có thể dụ Kim : nếu giã từ võ khí, anh có thể làm ăn ngon lành như mấy tay đầu sỏ VN, khỏi cần phải từ bỏ chế độ độc tài.
Đó là lý do tại sao nhân quyền đã hoàn toàn bị quên lãng. Không có cả một câu tuyên bố vô thưởng, vô phạt. Nạn nhân số 1 là nhân quyền.
3. Có người nói Kim không thể nhượng bộ, vì võ khí nguyên tử là bảo hiểm sinh mạng cho anh ta. Lịch sử cận đại cho thấy điều đó không có gì hiển nhiên. Nga Xô Viết đã tan rã khi có 10.000 đầu hỏa tiễn nguyên tử. Saddham Hussein đã mất mạng ở Iraq
Các chuyên gia nói nếu Kim xử dụng võ khí, có thể tàn phá vài tỉnh Nam Hàn hay Nhật Bản, nhưng trong vài giờ, Bắc Hàn sẽ bị san bằng. Vấn đề là không ai muốn nhận trách nhiệm đã gây chiến tranh nguyên tử.
Kim chơi ngang, một phần nhờ võ khí hạt nhân, nhưng phần chính là còn Trung Cộng đứng sau, mặc du Bắc Hàn đã có ý thoát dần khỏi nanh vuốt Trung Cộng.
4 . Cuối cùng, người thủ lợi nhiều nhất vẫn là Kim Jung Un. Anh ta chẳng nhượng bộ gì, chẳng mất mát gì, nhưng cái thắng đầu tiên là từ một tên độc tài khát máu, trở thành một lãnh tụ ngang hàng với Tổng thống cường quốc số 1 trên thế giới.
Dân Hàn đã coi Kim như một ông Thánh, ngày nay sẽ coi Kim là ông Trời, bảo chết là chết. Bỏ lỡ cơ hội thỏa thuận với Hoa Kỳ, Kim đánh mất một cơ hội cứu vãn kinh tế Bắc Hàn. Nhưng đó không phải là ưu tư của một tên độc tài. Thêm vài chục ngàn người, vài trăm ngàn người chết đói, chỉ là một chi tiết
5 . Bắc Hàn trở thành một cái gai, không ai biết phải làm gì để nhổ như ngày nay là lỗi, hay dụng tâm, của các phe liên hệ trong qua khứ.
Hoa Kỳ không muốn chế độ Bắc Hàn sụp đổ để có cớ hiện diện quân sự trong vùng. Trung Cộng muốn có Bắc Hàn để thương lượng với Mỹ và đồng minh. Âu Châu nghĩ đó là chuyện của Mỹ, Tàu, Nhật, Hàn, không dại gì dính vào. Nhật Bản không muốn một nước Hàn thống nhất, sẽ là một đe dọa an ninh, kinh tế trong tương lai. Nam Hàn không muốn Bắc Hàn tan vỡ, vì không muốn, và chưa đủ khả năng cưu mang một nửa nước nghèo đói, như Tây Đức đã làm với Đông Đức
6. Mặc dù đã cam kết miệng, Kim sẽ tăng cường việc thử nghiệm, chế tạo võ khí nguyên tử. Sự thất bại của hội nghị tay đôi ở VN sẽ cho Kim thời gian rộng rãi hơn để củng cố lực lượng
7. Tương lai trong vùng những ngày tới khó ai đoán được, như từ khi Trump cầm quyền, ít ai đoán được ông ta sẽ làm gì ngày hôm sau
