Không hề đồng cam sao bắt cộng khổ?

Không hề đồng cam sao bắt cộng khổ?

Đồng cam: cùng hưởng vị ngọt; cộng khổ: cùng chia đắng cay! Là thành ngữ chỉ sự gắn bó, sẻ chia, phúc họa cùng hưởng. Ở đây ông Phúc kêu gọi người dân như vậy. Ý nói phải chia sớt cái khó khăn của chính phủ hiện nay. Nhưng lời nói đó vô nghĩa, bởi dân Việt không hề được đồng cam, mà bắt buộc phải cộng khổ.

Tôi chỉ dẫn chứng vài chuyện rất rõ ràng:

Đồng cam: hiện nay ai cũng biết đời sống quan chức giàu có hơn mức sống trung bình của người dân hàng trăm, hàng ngàn lần. Họ ở những biệt phủ, khu biệt thự cao cấp, đi xe đắt tiền, con cái du học Mỹ, Châu âu và mua nhà bên đó, trong khi dân nghèo ở khu ổ chuột, đi xe cà tàng, con cái thất học vì không đủ tiền đóng học phí. Cán bộ nhà nước đồng cam chỗ nào? Đồng cam sao kê khai tài sản phải giấu dân, xem đó là bí mật quốc gia?

Còn cộng khổ: đã không đồng cam tất nhiên không có cộng khổ, mà cái khổ này là áp đặt, người dân không có lựa chọn khác, đó là: tăng giá điện, giá nước, giá xăng dầu, giá BOT…

Nói chung cán bộ quan chức chia cái giàu, dân hưởng cái khổ. Ai phản biện câu này, xin mời!

Nguyễn Đình Bổn

Image may contain: 1 person, text

Thanh tra vòi tiền

Thanh tra vòi tiền

Đoàn Phú Hòa

13-6-2019

Nhân mấy vụ “thanh tra” vòi tiền đang rộ lên trên mạng xã hội, tôi chợt nhớ đến một câu chuyện mà tôi được trực tiếp chứng kiến ở Hà Nội hồi năm 2008.

Đợt đó đoàn chúng tôi đang ở Việt Nam để thực hiện mấy dự án tìm nước sạch trong chương trình tài trợ “Xóa đói, giảm nghèo” không hoàn lại của chính phủ Séc tài trợ cho Việt Nam tại các vùng khó khăn về nước sinh hoạt.

Trưa thứ ba, sau khi làm việc với lãnh đạo của Bộ Kế Hoạch – Vật Tư, bốn đứa chúng tôi (3 Séc, 1 Việt) rủ nhau đi ăn cơm trưa trước khi về khách sạn. Quán lúc đó vắng, chỉ có vài bàn có khách ngồi.

Trong lúc chờ mang đồ ăn ra thì tôi nghe tiếng trò chuyện rôm rả của ba người đàn ông Việt Nam ngồi cách chỗ chúng tôi không xa. Vì họ nói chuyện với nhau khá to nên dù không muốn thì những câu chuyện về tiêu sài, sắm sửa của họ vẫn lọt được vào tai.

Bỗng nhiên một người đàn ông cỡ tuổi trung niên vỗ đùi rồi tuyên bố với hai người kia là suýt quên mất “nhiệm vụ” kiếm tiền cho vợ con đi qua Singapore du lịch và mua sắm cuối tuần. Ngay sau đó cậu ta gọi điện cho ai đó và cố tình bật loa để hai người kia cùng nghe. Cậu ta nói với người ở đầu dây bên kia là sáng thứ Năm sẽ đến công ty để thanh tra về vấn đề an toàn lao động.

Vì loa bật to nên tôi nghe rõ những gì mà người đàn ông ở đầu dây kia nói với vẻ ngạc nhiên là vừa thanh tra quí trước. Cậu này liền cho biết là nhận được thông tin về an toàn lao động không được bảo đảm trong công ty, nên phải đến kiểm tra rồi hai lần nhắc lại câu “Cậu phải chuẩn bị đủ như lần trước đấy nhé”, rồi tắt máy.

Đặt cái điện thoại di động xuống bàn, tợp một ngụm rượu rồi cậu ta hể hả nói với hai người cùng bàn “Thế là đủ tiền cho mấy mẹ con nó qua Sing mua sắm cuối tuần”. Hai người kia cười phụ họa theo.

Chưa hết, tợp tiếp một ngụm rượu thứ hai, cậu ta buông thêm một câu nữa “Tuần này tự do, mấy anh em mình lại đi mát mẻ một chút chứ nhỉ”. Đáp lại sự gợi ý này là một câu ngắn gọn “Nhất trí” xanh rờn.

Khi về đến khách sạn, tôi kể lại cho mấy đứa bạn Séc những gì mà tôi đã phải nghe trong bữa ăn trưa đó, lũ bạn Séc chỉ biết trợn ngược mắt, lắc đầu.

Tập Cận Bình lo lắng tình hình Hồng Kông, quân đội sẵn sàng đợi lệnh?

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vừa kết thúc hành trình thăm Nga về, đã lập tức lắng nghe tổng hợp đánh giá tình hình từ đội ngũ cố vấn Trung Nam Hải, ông đã phải lên tiếng rằng “Tình hình Hồng Kông có rủi ro mất kiểm soát”.

About this website

 

M.TRITHUCVN.NET
Sau khi lắng nghe tổng hợp đánh giá tình hình từ đội ngũ cố vấn Trung Nam Hải, ông Tập Cận Bình đã phải lên tiếng “Tình hình Hồng Kông có rủi ro mất kiểm soát”.

Tha thứ cho kẻ thù mới là cảnh giới cao nhất của sự từ bi.

Tha thứ cho kẻ thù mới là cảnh giới cao nhất của sự từ bi.

Đã bao giờ bạn cảm thấy rằng tha thứ cho người khác là một việc đầy khó khăn chăng? Mẩu truyện dưới đây hy vọng sẽ gợi ý cho bạn.

Xưa có một ông lão râu tóc bạc phơ sống với ba người con trai. Một ngày kia, ông lão gọi các con của mình lại và nói:

“Cả đời cha đã gánh vác cho gia đình ta, bị người ta ức hiếp cũng nhiều rồi. Giờ thì cha đã già, không biết còn sống được bao lâu nữa, vậy nên một trong ba anh em con cần phải thay cha gánh vác gia đình. Hôm nay, cha giao cho mỗi con một thỏi bạc, hãy đi hành thiện và tích đức. Ai có thể chứng tỏ là người thiện đức nhất sẽ được thay cha trở thành trụ cột của gia đình”.

Một thời gian sau, ba người con trở về. Người cha yêu cầu họ kể lại những gì họ đã trải qua.

Anh cả tỏ ra tự hào: “Con nhìn thấy một người phụ nữ định trẫm mình xuống sông, con vội nhảy xuống và cứu được cô ấy lên bờ. Vì cô ấy mang bầu nên con đã cứu được hai mạng người”.

Anh thứ hai cũng hào hứng kể: “Con đi ngang qua một thôn làng và thấy có ngôi nhà đang bén lửa. Vì ngôi nhà ở ngay đầu gió nên cơ hồ cả làng sẽ bị thiêu rụi. Con nhảy vào trong lửa và dập tắt đám cháy ấy, đã cứu được rất nhiều mạng sống và tài sản”. Người cha mỉm cười, nhưng cũng không nói thêm lời nào.

Cuối cùng chỉ còn lại anh út, anh ngập ngừng: “Cha ạ, con rất buồn vì chẳng làm nên công trạng gì mà chỉ toàn là những việc ngớ ngẩn. Ngày hôm trước khi đi ngang qua rặng núi, con nhìn thấy vị lực sĩ mà thường ngày vẫn hay ức hiếp nhà chúng ta. Lúc ấy anh ta đang say rượu nằm ngay bên bờ vực thẳm. Chỉ cần anh ta trở mình một cái là sẽ rơi xuống vực.

Lẽ ra con nên bỏ mặc anh ta đó mà đi tìm việc gì khả dĩ hơn vì kẻ đồi bại như anh ta thì cả làng đều cho rằng chết là đáng kiếp. Nhưng tâm con lúc đó bứt rứt, còn đành gọi anh ta dậy, bảo anh ta cẩn trọng tránh xa cái vực đó ra. Cuối cùng không tìm được việc gì để làm theo nguyện của cha”.

Người cha nghe xong, không ngờ khuôn mặt trở nên vô cùng rạng rỡ, nói: “Con có thể buông bỏ oán hận, tha thứ để cứu cả kẻ thù của mình thì tâm đủ rộng để gánh vác việc lớn“. Ông quyết định trao cho con trai út kế thừa gia sản, trụ cột gia đình.

Sau khi người con út trở thành trụ cột gia đình, vị lực sĩ từng bắt nạt anh ngày trước vô cùng biết ơn và nhận ra rằng việc mình làm trước đây là sai trái. Từ đó, anh ta bỏ hẳn thói ngang nhiên hống hách, đối xử với tất cả mọi người bằng thiện tâm và hòa ái. Hai gia đình từ đó cũng trở thành những người bạn tốt.

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

Ghi chú: Không chỉ tha thứ cho kẻ thù mà làm sao đạt được tầm cao hơn nữa là “yêu kẻ thù” thì còn tuyệt vời hơn nữa. Với bản tính tự nhiên ta không làm được nhưng với sự giúp sức của Thiên Chúa chúng ta có thể làm được. 

Ba giải pháp xây dựng một nền báo chí độc lập, chuyên nghiệp và chất lượng cao

Ba giải pháp xây dựng một nền báo chí độc lập, chuyên nghiệp và chất lượng cao

Trịnh Hữu Long  Phạm Đoan Trang

Ảnh: Thomson Foundation.

Chúc mừng sinh nhật tờ Bauxite Việt Nam! Xin cảm ơn nỗ lực của nhóm điều hành suốt 10 năm qua! Đồng thời, xin chia sẻ mạnh mẽ thông điệp của Tiến sĩ Nguyễn Quang A: nhu cầu hình thành một nền báo chí ra hồn là rất cấp bách.

Độc lập nhưng phải ra hồn thì mới cạnh tranh lại được với bộ máy tuyên giáo khổng lồ của đảng và cải thiện môi trường truyền thông Việt Nam. Chữ “ra hồn” của TS. Nguyễn Quang A ở đây có thể hiểu là báo chí chuyên nghiệp và chất lượng cao.

Muốn chuyên nghiệp thì cần những người coi nó là một nghề thay vì rảnh thì mới làm. Như vậy cần có tiền để trả lương, đào tạo, mua sắm công cụ tác nghiệp, v.v. Như TS. Nguyễn Quang A nói, tiền không phải là vấn đề lớn. Chúng tôi nghĩ vấn đề lớn lại là không mấy ai chịu coi làm việc cho một tờ báo “ngoài luồng” là một công việc chuyên nghiệp. Phần vì những nỗi sợ hãi mơ hồ, phần vì không mấy ai có chí hướng gây dựng một nền báo chí độc lập ra hồn cho Việt Nam, mà mỗi người đều có chí hướng khác.

Chúng tôi hiểu đấu tranh thay đổi xã hội có nhiều cách, năng lực của mỗi người thì lại có thể làm nhiều thứ, nhưng nếu không chọn lấy một thứ để dốc lòng cho nó thì sợ rằng sẽ chẳng có thứ nào ra hồn. Báo chí nói riêng và tự do ngôn luận nói chung là trụ cột của một nền dân chủ. Không có nó và những người thực hành nó một cách ra hồn thì không có nền dân chủ nào cả.

Chuyên nghiệp cũng có nghĩa là biến nó thành một nỗ lực tập thể, có tổ chức, thay vì dừng lại ở việc viết lách cá nhân, dù là viết Facebook hay viết blog. Một cá nhân có thể viết dăm bài hay mỗi tháng, nhưng năng lực của một cá nhân là có hạn, cá nhân cũng thường có xu hướng làm việc tùy hứng và không ổn định, khi cá nhân đó hết hứng hoặc vì lý do gì đó mà không làm việc được nữa thì “tờ báo” riêng của họ cũng chết theo. Một tờ báo được tổ chức tốt sẽ có hàng chục, hàng trăm bài báo hay mỗi tháng và sản xuất đều đặn.

Muốn chất lượng cao thì nhà báo và toà soạn phải đầu tư điều tra, nghiên cứu và có quy trình sản xuất tốt. Cái này không phải là vấn đề lớn nếu chịu coi làm báo là một công việc chuyên nghiệp. Mọi thứ xuất phát từ chữ “dấn thân”, nghề nào cũng vậy chứ không riêng gì nghề báo. Có dấn thân rồi thì mọi thứ đều dễ giải quyết, vì khi đụng chuyện thì họ sẽ mày mò thử một nghìn cách để giải quyết, nếu không có tinh thần dấn thân thì rất dễ nản và dễ bỏ cuộc giữa chừng.

Chúng tôi đề xuất mấy giải pháp có thể làm ngay để từng bước xây dựng một nền báo chí độc lập, chuyên nghiệp và chất lượng cao:

  1. Xây dựng một quỹ hỗ trợ khởi nghiệp báo chí

Ta hình dung một tờ báo điện tử khi ra đời có thể có ba người. Giả sử mức lương để sống được ở Hà Nội và Sài Gòn là 12 triệu/tháng (tương đương khoảng hơn 500 USD), thì quỹ lương cho ba người trong một năm đầu là 432 triệu (khoảng 19.000 USD). Cộng các chi phí vận hành thì ta có thể cho ra đời một tờ báo mới với vốn đầu tư khoảng 600 – 700 triệu đồng (25 – 30 nghìn USD). Với 250 – 300 nghìn USD ta có thể cho ra đời 10 tờ báo.

Từ năm thứ hai, các tờ báo sẽ phải tự gây quỹ từ các nguồn khác nhau. Quỹ có thể tiếp tục hỗ trợ nếu cần thiết.

Như vậy, số vốn đầu tư thực sự không lớn so với ngân sách và năng lực gây quỹ của nhiều tổ chức xã hội dân sự hiện nay. Việc lập ra và quản lý một quỹ chuyên hỗ trợ khởi nghiệp báo chí là hoàn toàn khả thi.

  1. Xây dựng một cơ chế đào tạo nhà báo mới

Muốn có những tờ báo mới thì phải có những nhà báo mới biết viết báo và làm báo. Viết báo là sản xuất nội dung. Làm báo là quản lý sản xuất và phát triển nội dung. Những kỹ năng này không tự có, mà phải học. Môi trường đào tạo báo chí Việt Nam hiện nay không có nhiều khóa học báo chí đúng nghĩa là báo chí, mà luôn bị các yếu tố chính trị chi phối.

Bên cạnh kỹ năng, nhà báo cũng phải có kiến thức về chính trị, pháp luật, môi trường khác hẳn với những gì nhà trường Việt Nam dạy.

Việc tổ chức các khóa học báo chí có thể được tiến hành trong nước (hiện nay là khó), nước ngoài (như mô hình đào tạo của VOICE), và online (hiện chưa có). Đào tạo online là một cách hay, giúp vượt qua được các rào cản địa lý, an ninh, với chi phí phải chăng. Có rất nhiều khóa học báo chí và quản lý báo chí trên Coursera, Edx, Linkedin, Udemy, v.v. mà các tổ chức báo chí, xã hội dân sự có thể mua cho nhân viên, thực tập sinh của mình học. Việc tổ chức ra một chương trình đào tạo online có chất lượng là giải pháp có lẽ là tốt nhất trong thời điểm này.

  1. Xây dựng một mạng lưới nhà báo mới

Một mạng lưới các tổ chức báo chí và nhà báo mới nhằm hỗ trợ và bảo vệ lẫn nhau. Đây chính xác là những gì mà một nghiệp đoàn báo chí cần làm. Khởi đầu, nó không cần ban bệ phức tạp gì, chỉ cần một nhóm nhỏ, hoạt động thường xuyên và có kết quả cụ thể, rõ ràng.

Cái cần nhất ban đầu là các thành viên hỗ trợ nhau về chuyên môn, nghiệp vụ thông qua các hình thức trao đổi qua mạng và gặp gỡ định kỳ. Chuyên môn, nghiệp vụ ở đây là cả viết báo lẫn làm báo.

Việc hỗ trợ và bảo vệ lẫn nhau này là cái mà nền báo chí “chính thống” hiện nay đang thiếu, trong khi nó lại là điều rất cần thiết để các nhà báo có thể yên tâm tồn tại và tác nghiệp trong môi trường xã hội vốn nhiều khó khăn, o ép, bất lợi và nguy hiểm cho báo chí.

Vậy nên, xây dựng một nền báo chí độc lập lại càng đòi hỏi phải xây dựng cho được một mạng lưới nhà báo mới, nhằm hỗ trợ và bảo vệ cho nhau.

***

Những giải pháp trên đây hoàn toàn không có gì mới mẻ, chỉ cần được triển khai với một quyết tâm cao độ. Luật Khoa cũng như nhóm tác giả bài viết này để ngỏ mọi khả năng hợp tác với các nhà báo, nhà tài trợ và bất kỳ ai muốn xây dựng một nền báo chí độc lập, chuyên nghiệp và chất lượng cao cho Việt Nam.

Trịnh Hữu Long là đồng sáng lập viên và tổng biên tập của Luật Khoa tạp chí, có địa chỉ email:  long.trinh@luatkhoa.org Phạm Đoan Trang là đồng sáng lập viên và biên tập viên của Luật Khoa tạp chí, có địa chỉ email: doantrang@luatkhoa.org. Cô đồng thời là tác giả của các cuốn sách “Chính trị bình dân”, “Phản kháng phi bạo lực”, “Cẩm nang nuôi tù” và nhiều ấn phẩm khác.

T.H.L. – Đ.T.

Nguồn: https://www.luatkhoa.org/2019/06/ba-giai-phap-xay-dung-mot-nen-bao-chi-doc-lap-chuyen-nghiep-va-chat-luong-cao/

Tổng thống Balan Andrzej Duda đã đến thăm và quỳ gối xin phúc lành từ Tân linh mục Michel Los

Image may contain: 1 person, sitting and indoor
Image may contain: 1 person, standing and indoor
Image may contain: 1 person, indoor
Image may contain: 7 people, people smiling, people standing and suit

Make Christianity Great As Always is with Tuyet Mai Phan and Trần Tiến Phát.

Đây là hình ảnh gây xúc động mạnh nhất mà tôi từng thấy.

Hôm 07.06.2019, Tổng thống Balan Andrzej Duda đã đến thăm và quỳ gối xin phúc lành từ Tân linh mục Michel Los trong lần sinh nhật 31 của cha. Cha là một bệnh nhân ung thư vừa mới được phong chức linh mục trên giường bệnh.

Trước đó vào cuối tháng 5/2019, trên mạng lan truyền một Thánh lễ truyền chức Linh mục ngay trên giường bệnh cho Chủng sinh Michael Los thuộc Cộng đoàn Orionine Fathers, được chẩn đoán với căn bệnh ung thư, đã được chịu chức phó tế và linh mục của Giáo Hội Công Giáo. Đức Thánh Cha Phanxicô đã ban tất cả các năng quyền và sự miễn trù cần thiết để cho Thầy Michael được chịu chức phó tế và linh mục trong cùng nghi lễ, được cử hành ngay tại phòng bệnh viện mà Thầy Michael đang điều trị.

Có một Tổng thống thăm hỏi một người bệnh nhân. Có một Tổng thống hạ mình khiêm nhường để nhận được bình an nơi người bệnh. Có một Tổng thống tin, cậy, mến vào Thiên Chúa qua hình ảnh của một người bệnh là tôi tớ của Chúa.

Còn gì đẹp bằng, còn gì cao quý hơn của lễ yêu thương và vâng phục dâng lên Thiên Chúa. Tạ ơn Chúa, muôn đời cảm tạ ngợi khen Chúa, công trình của Chúa thật bao la hùng vĩ.

Giáo dục làm nên tất cả 

Image may contain: 2 people, people standing
Danh Ho Thanh

Đọc xong thấy sợ quá!

Tuyên bố nổi tiếng của Nelson Mandela được viết tại cổng trường Đại học Nam Phi:

« Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên. »

« Bệnh nhân chết dưới bàn tay của các bác sĩ của nền giáo dục đấy. »

« Các tòa nhà sụp đổ dưới bàn tay của các kỹ sư của nền giáo dục đấy.. »

« Tiền bị mất trong tay của các nhà kinh tế và kế toán của nền giáo dục đấy.. »

« Nhân loại chết dưới bàn tay của các học giả tôn giáo của nền giáo dục đấy. »

« Công lý bị mất trong tay các thẩm phán của nền giáo dục đấy. »

« Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia. »

Suu tầm

Giáo dục làm nên tất cả 

(Cảm ơn một bạn sinh viên VN).

( cop từ Fb Ngoc Trang )

KHÔI HÀI!

Image may contain: 1 person
Chân Trời Mới Media

KHÔI HÀI!

Ngô Trường An

Ông Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi toàn dân phải đồng cam cộng khổ với chính phủ để trả nợ công? “Đồng cam cộng khổ” là gì vậy anh Phúc? Anh có hiểu được ý nghĩa của câu thành ngữ này không mà mạnh miệng kêu gọi nhân dân phải đồng cam cộng khổ với chính phủ vậy ạ?

Để tui nói anh nghe này nhé! Đồng cam cộng khổ là chia xẻ ngọt bùi với nhau đó anh. Có phước cùng hưởng, có họa cùng chịu với nhau đó anh. Vợ chồng chúng tui hạnh phúc đến ngày hôm nay cũng là nhờ hơn 30 năm qua chúng tôi chia xẻ khó khăn với nhau, đói no có nhau, hưởng thụ thành tựu cùng nhau. Đó, mới gọi là đồng cam cộng khổ nha anh.

Các bậc quân vương ngày xưa, họ sẵn sàng xả kho cung cấp thóc gạo cho nhân dân đến hạt cuối cùng khi mùa màng thất bát vì thiên tai bão lụt, họ ăn mừng cùng nhân dân khi mùa màng bội thu. Đó, mới gọi là đồng cam cộng khổ, nha anh.

Các vị tướng lĩnh ngày xưa khi ra trận cùng nằm gai nếm mật với binh sĩ, chịu đói rét cùng binh sĩ, khi thắng trận thì họ chia đều chiến lợi phẩm cho nhau. Đó, mới gọi là đồng cam cộng khổ, nha anh….

Còn, đảng các anh đã chia xẻ với nhân dân những gì, mà bây giờ anh đòi nhân dân phải chia xẻ với đảng cục nợ do chính các anh gây ra?

Tài nguyên Quốc gia các anh tự đào bán rồi xây cơ quan, xây nhà khách hoành tráng, mua xe công, sắm tiện nghi các loại để cho các anh hưởng thụ. Trong số tiền bán tài nguyên ấy các anh có xây được cái bệnh viện nào để người dân vào đó điều trị mà khỏi đóng tiền phòng mỗi ngày không? Có xây được ngôi nhà dưỡng lão nào cho những người già neo đơn không nơi nương tựa không???
Các anh có chia xẻ quyền lực với nhân dân không? Đảng các anh có cho người dân vào vị trí lãnh đạo nào không? Mọi quyền lực các anh thâu tóm, không chia xẻ với nhân dân, mà các anh dám đòi nhân dân phải chia xẻ các tổn thất do mình gây ra, là sao? Thật trơ trẽn!

Tôi nghĩ, các anh phải biết tự trọng bản thân mình một chút, phải biết tôn trọng đảng phái mình một chút! Phải dám làm dám chịu mới là bậc trượng phu. Các anh luôn tự hào đảng của mình tài tình, sáng suốt? Tài giỏi kiểu gì mà chỉ một câu thành ngữ “đồng cam cộng khổ” đơn giản vậy mà cả đảng cũng không ai hiểu được. Để khi người đứng đầu chính phủ nói ra thì không thể giấu được sự thật của cái đảng ấy:
– Vừa Dốt!
– VừaTrơ trẽn! 
– Và vô liêm sỉ, khi kêu gọi toàn dân đồng cam cộng khổ với nhà nước để trả nợ?

Khôi hài!!

NỀN KINH TẾ ĐỊNH HƯỚNG LẬP DỊ

NỀN KINH TẾ ĐỊNH HƯỚNG LẬP DỊ

(Chủ nghĩa cộng sản đã làm lập dị các dân tộc đang áp dụng nó)

Phát triển kinh tế thị trường, mà lại phát triển cho nhanh, bất chấp sự bảo vệ môi trường, vừa phải giữ nguyên đường lối chuyên chính vô sản với chế độ đảng trị.
Cộng sản Việt Nam luôn cho rằng họ đã đánh thắng hai đế quốc lớn là Pháp và Mỹ thì rồi việc gì khó đến đâu họ cũng sẽ làm được

Nhưng cả thế kỷ qua có nơi nào chứng minh được đường lối xây dựng CNXH theo chủ nghĩa Mác Lênin là hoàn toàn đúng đắn để làm gương cho nhiều nước khác chưa…?

Điều mà lý thuyết cộng sản Việt Nam bắt cả dân tộc làm cho đến nay nhân loại chưa có ai biết, chưa có ai làm được, đó là phát triển kinh tế thị trường trong chế độ vô sản chuyên chính, theo Chủ nghĩa Mác Lênin, hoặc là “ Kinh tế thị trường định hướng XHCN”.

Trong thực tiễn hiện nay chúng ta ai cũng dễ dàng nhận thấy rằng kinh tế thị trường và thể chế chính trị vô sản chuyên chính là mâu thuẫn nhau, không thể dung hòa. Nếu cứ cố gán ép hai thứ đó với nhau thì sẽ sinh ra một xã hội rối loạn và thối nát, kiểu chế độ tư bản thời kỳ hoang dã. Vô sản chuyên chính sẽ không phát huy được mặt tích cực của kinh tế thị trường mà càng làm tăng thêm mặt tiêu cực, làm trầm trọng thêm các nhược điểm thối tha của nó.

Kết hợp kinh tế thị trường với chuyên chính vô sản sẽ đẻ ra tham nhũng trầm trọng và rộng khắp, đẻ ra tệ nạn mua bán quan tước, sẽ làm xuống cấp đạo đức và giáo dục, sẽ làm phát triển tệ nạn dối trá từ trên xuống dưới, thế mà kết quả chẳng phát triển kinh tế được bao nhiêu.

Cho đến ngày hôm nay kinh tế có phát triển, mặc dù phát triển với tốc độ tăng trưởng hàng năm trên 6%, nhưng đó là chỉ là tăng trưởng do người dân được cởi trói chứ chưa phải do lao động sáng tạo và công nghệ cao, chưa phải do nền kinh tế tri thức. 
Hơn nữa đó là sự phát triển nóng dựa vào khai thác cạn kiệt tài nguyên, vay nợ, lao động đơn giản. Trong sự phát triển vội vàng dễ gặp phải việc tàn phá thiên nhiên và làm ô nhiểm môi trường, có được chút lợi trước mắt mà để tai họa nặng nề cho hậu thế.

Việc Việt Nam phát triển kinh tế trong 30 năm cho đến nay sau 1986, đưa đất nước thoát khỏi nghèo đói đã làm mờ mắt, làm tối lòng một số lãnh đạo, họ tưởng nhầm là nhờ tài năng của họ, là nhờ vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác Lênin, mà không biết rằng thực chất là nhờ làm ngược lại chủ nghĩa đó, nhờ nhân dân được cởi trói một phần.

Việt Nam muốn cải cách và phát triển kinh tế theo thị trường, muốn hòa nhập với thế giới dân chủ thì trước hết cần cải cách nhà nước theo thể chế tam quyền phân lập, cần phải thật sự tự do tư tưởng, thật sự mở rộng dân chủ, đặc biệt dân chủ trong bầu cử để chọn được những người có tài năng, như thế mới có được những sáng tạo.

Tiếc nuối cho một dân tộc Việt Nam có nhiều người giỏi nhưng không được dùng đúng chỗ vì họ không thích hợp với chế độ độc tài toàn trị. Vì bất đồng ý kiến mà số thì bị bắt giam, số bỏ ra nước ngoài, số khác ôm hận chờ thời. Tinh hoa, hiền tài của đất nước phải được tập họp lại trong Quốc hội, trong các cơ quan nhà nước.

Khi nhìn vào Quốc hội chỉ thấy tính chất đại diện của nó chứ không thấy trí tuệ. Bộ máy bao gồm 3 tầng đè lên nhau gồm cơ quan đảng, chính quyền, mặt trận Tổ quốc, ôm ấp lấy nhau, dẫm đạp lên nhau mà lại thiếu người giỏi và liêm khiết.

Năng suất lao động của Việt nam thuộc loại rất thấp mà năng suất trong công tác của chính quyền và Quốc hội lại càng thấp. Việt nam có câu thành ngữ “Ăn tàn phá hại”, câu ấy khá đúng cho đội ngũ quan chức các cấp của các ông từ cơ sở đến trung ương. Như thế thì dựa vào đâu để phát triển xã hội. 

Các nước dân chủ đều cho rằng động lực để phát triển xã hội phải dựa vào năng lực và trách nhiệm của 3 lực lượng chính là trí thức, doanh nhân và quan chức chính quyền. Cộng sản lại cho là dựa vào liên minh công nông, thế mà công và nông đang lao động cực nhục và sống lay lắt, trí thức thì phần lớn hữu danh vô thực, doanh nhân còn yếu và bị chèn ép, quan chức nhà nước thì phần lớn nặng về tham nhũng và cửa quyền, yếu kém về trình độ và đạo đức.

Muốn phát triển đúng hướng thì phải thay đổi từ gốc rễ là nhận thức, là thay đổi thể chế.

(Xin chia sẻ nếu cùng quan điểm)

ÁNH SÁNG TRONG BÓNG ĐÊM

Image may contain: 9 people
Image may contain: 13 people, people smiling, people standing, suit and crowd
Image may contain: 5 people, crowd, night and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
+8
Tin Mừng Cho Người Nghèo

ÁNH SÁNG TRONG BÓNG ĐÊM

[FB Luân Lê]

Những bạn sinh viên trẻ tự lấy xích trói tay mình đứng trước Toà nhà của cơ quan lập pháp để phản đối một đạo luật tiềm chứa đầy đủ sự bất công.

Những luật sư mặc vét đen dẫn đầu đoàn người biểu tình để bày tỏ chính kiến của mình về một sự chống lại hoàn toàn trước sự thiếu sáng suốt của chính quyền đối với một dự luật sẽ có hiệu lực vào vài ngày tới.

Những dòng người như biển thác cuồn cuộn suốt đêm qua trên mọi nẻo đường, con phố của Hồng Kông để phản đối về dự luật dẫn độ tới Trung Quốc vừa được thông qua.

Dân số Hồng Kông chỉ khoảng 7.5 triệu người, nhưng nhiều năm nay, cứ hết vạn người này tới vạn người khác xuống đường biểu tình chống lại sự yếu nhược của chính quyền trước sự can thiệp từ Trung Quốc, cho đến hôm qua, như một cơn sóng dữ dội với hơn 1 triệu người đồng lòng cùng thực hiện sự phẫn nộ của mình về một dự luật bất công sắp trói chặt họ.

Có phải nhân dân Hồng Kông, Hàn Quốc, Nhật Bản, Anh, Pháp, Đức hay Mỹ là những kẻ nhân dân ít học, vô công rỗi nghề, có tư tưởng chống phá nên thường xuyên biểu tình để yêu cầu chính quyền phải thực thi hoặc không được tiến hành một hành động hay chính sách nào đó? Họ nghèo đói và ngu dốt nên thường xuyên biểu tình, họ đang làm loạn xã hội và làm cho đất nước suy đồi, mất an ninh? Không! Họ là nhân dân đã tạo nên những cường quốc phát triển và văn minh hàng đầu thế giới mà thế giới này phải ngưỡng mộ họ về trí tuệ và phẩm cách.

Nhân dân Hồng Kông đã được sống trong một nền chính trị dân chủ bậc nhất trên thế giới từ hàng trăm năm trước đây, với một nền tư pháp độc lập và như một thành trì vững chãi bảo vệ các quyền con người cũng như các giá trị thuộc về nhân dân trước bộ máy chính quyền (nhà nước), nên họ luôn thấy được vị trí làm chủ cùng với các quyền chính trị chính đáng của mình. Họ phát triển và văn minh, họ dũng cảm và đầy hào khí, họ dân chủ và tự do, chính điều đó tạo nên những thế hệ mạnh mẽ và trí tuệ để sẵn sàng đứng lên trước các sự bất công đang diễn ra, nhưng được hiểu rằng, các sự bất công đó cũng chỉ ở mức mà những nơi khác còn chưa thể có được, dù chỉ một phần nhỏ, những nền tảng chính trị và các quyền con người mà chính họ đã và đang được hưởng.

Mặc dù vậy, bất công là bất công, sự nguy hại là một rủi ro không được phép tồn tại, và họ hành động để ngăn chặn nó hiện diện với tư cách làm chủ đất nước và chính quyền, hẳn nhiên là làm chủ chính vận mệnh của họ nữa.

Một xã hội văn minh, không thể đứng chung vào và chịu sự cưỡng đoạt từ một thể chế man rợ và tồi tàn, độc tài và toàn trị. Họ không thể sống trong một bầu không khí ngột ngạt, bị nô dịch và trong một nhà tù khổng lồ với cảnh sát, những bàn tay sắt, những sự theo dõi gắt gao và những vụ mất tích hay những cuộc xét xử không công bằng vì không có luật pháp và công lý.

Nhân dân Hồng Kông vẫn hàng năm, trong suốt 30 năm qua, đều cùng nhau tưởng niệm những nạn nhân của thảm sát Thiên An Môn – những người trẻ bị đàn áp man rợ chỉ vì đòi hỏi các quyền dân chủ một cách ôn hoà trước một chính quyền tham nhũng và độc tài. Chính họ hiểu hơn ai hết, từ Tân Cương, Nội Mông cho tới Tây Tạng, từ cuộc chết chóc thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại bởi cách mạng Đại nhảy vọt hay các cuộc thanh trừng, tàn sát trong Cách mạng văn hoá, cho đến những cuộc thảm sát hàng loạt như Thiên An Môn, cướp mổ nội tạng học viên Pháp Luân Công, giam cầm và thủ tiêu người Duy Ngô Nhĩ.

Nhân dân Hồng Kông không thể chấp nhận con đường dẫn độ tới một nhà tù khổng lồ và chết chóc, tăm tối – Trung Quốc. Họ cần mở những cánh cửa văn minh với thế giới và muốn được sống với các nền tảng mà họ đã xây dựng và được thụ hưởng. Nơi mà chính nó đã cứu giúp được cho một nhân vật cộng sản nhờ vào nền tư pháp công bằng và văn minh – Nguyễn Ái Quốc (Tống Văn Sơ). Nếu đó không phải là Hồng Kông hoặc một quốc gia pháp trị (pháp quyền) với nền chính trị tam quyền phân lập, ắt hẳn sẽ khó lòng có được một sự bảo vệ toàn vẹn nhân vật lịch sử này khỏi bàn tay truy diệt của Pháp quốc và lịch sử sẽ đi theo một hướng khác.

Hãy đồng hành và cổ vũ cho các giá trị tốt đẹp của nhân dân Hồng Kông. Đó không chỉ là một hành động cao thượng, mà còn là một phần bổn vụ đấu tranh cho chính mình để giành lấy cơ hội để được hiểu và có thể dụng hưởng những giá trị cao quý của con người, vì một ngày nào đó, chúng ta có thể là nạn nhân của những cuộc bức áp từ bạo quyền khi đã không tranh đấu hoặc song hành với nó ngày hôm nay.

Nguồn FB Luân Lê