Những đoạn kết… buồn hiu! 

Những đoạn kết… buồn hiu! 

Huy Phương

Cô đào thương biết lúc phải giã từ sân khấu lúc mình về già, khi nhan sắc đã tàn phai, giọng hát đã rã rời, đứt đoạn. Dù sự ra đi ấy có đem lại những thiệt thòi, đau xót, người trong cuộc cũng phải đành chấp nhận. Chính người hâm mộ cũng không bao giờ muốn thấy thần tượng của mình lúc xế chiều, mà họ muốn giữ lại cái hình ảnh đẹp đẽ của những ngày xưa.

“Limelight” là cuốn phim nổi tiếng nhất của Charlie Chaplin, một phim rất cảm động về tình đời. Trong phim, Charlie Chaplin đóng vai một ca sĩ hài hước về… chiều, thất bại vì tài năng đã đến lúc tàn tạ, “Rồi khi ánh đèn tắt lặng lẽ cô đơn, chìm trong bóng đêm, người ta lãng quên bẽ bàng…”

Chúng ta thương xót cho cuộc đời nghệ sĩ lúc về chiều, không còn ai hâm mộ, chết trong lãng quên, nhưng chúng ta cũng không muốn người nghệ sĩ kéo dài năm tháng trên sân khấu khi nhan sắc đã về chiều, tẻ nhạt và buồn phiền.

Người ta thường tự kết liễu thanh danh của mình bằng những đoạn kết… buồn.

Trong những con người đó chúng ta có thể kể đến Phạm Duy, một tên tuổi hay nói ví von hơn, là một “cây cổ thụ” trong làng âm nhạc Việt Nam, đã có một đoạn kết dở, khi ông đã tự phủ nhận tất cả chính kiến của mình để xoay chiều 180 độ. Những người đó, cũng là Trịnh Công Sơn, người đã được sự yêu thương của tất cả người Việt Nam, đã có một đoạn kết… buồn, khi dưới bạo lực… mềm, ông đã kéo dài thêm một quãng đời, khi đồng bào rên xiết, ông đã reo vui bằng những câu hát mê muội, “Em ở nông trường anh ra biên giới,” “ Huyền thoại Mẹ,” “Ra chợ ngày thống nhất,” và tệ hại hơn là “Ánh sáng Mạc Tư Khoa,” được xem như một bản “báo cáo công tác” sau khi ông được ân huệ của Cộng Sản trả công bằng một chuyến “tham quan” Liên Xô.

Liệu những “thiên tài” hay “đại thụ” có cần kéo lê thêm một đoạn đời như thế không?

Có những ca sĩ tên tuổi, được sự yêu mến của mọi người, giờ đây muốn thêm một kịch bản gọi là phần hai cho đời mình. Dù dưới mục đích cao đẹp “cần về quê hương hát cho đồng bào mình nghe,” hay thực tế là họ cần tiền và còn kiếm được tiền, thì những đoạn kết ấy cũng không mấy tốt đẹp, đánh mất tất cả niềm tin và sự thương yêu lâu nay người đời đã dành cho họ.

Nói như Nguyễn Du, “Đã buồn cả ruột, lại dơ cả đời!”

Tiểu thuyết Trà Hoa Nữ (La Dame Aux Camélias) được chuyển thành kịch bản là một tác phẩm nổi tiếng trên khắp thế giới, nhưng nếu chẳng may có ai đó dựng nên kịch bản “Hậu Trà Hoa Nữ” để cho Marguerite Gautier có dịp gặp tái hồi cùng Duval, như lấy nhau, thì vở kịch chán chường lố bịch biết bao.

Người đời thường thích những chuyện có “hậu” và phải hiểu đây là thứ hậu vuông tròn, đẹp đẽ (happy ending.) Chính vì vậy mà Nguyễn Du kéo dài truyện Kiều, nên nhân gian có thành ngữ “tái hồi Kim Trọng.” Trong phần tái hồi này Kim Trọng để chàng phải nài nỉ, phân bua “chữ trinh kia cũng có ba bảy đường,” cũng tính chuyện “động phòng.” May mà Thúy Kiều cứng rắn, cho mình là “hương dưới đất, hoa cuối mùa,” từ chối quyết liệt, Kim Trọng mới thẹn thùng đổi chuyện chăn gối ra chuyện cầm thơ.

Có nhiều người không tự biết mình, hay soi gương cũng chẳng thấy khuôn mặt mình, nhưng như vậy không có nghĩa là không ai thấy mình. Đó là những người chưa chết nhưng đã tự chôn mình. Họ cố ôm lấy những danh vọng hão, hết chức vụ này lại muốn nhảy sang cầm lấy chức vụ khác, hết làm chủ tịch thì quay sang làm cố vấn, họ nghĩ không có họ thì ai còn khả năng đứng ra cứu nước!

Trong khi ông nọ hết nhiệm kỳ làm tổng thống lại lui về chức thủ tướng chờ thời, rồi trở lại làm tổng thống, bà nọ không còn là thị trưởng thì ứng cử lấy chức nghị viên thành phố, người kia oanh liệt một thời cấp tiểu bang nay lại công danh thụt lùi về lại quận hạt. Như vậy còn chỗ nào cho người khác, trẻ tuổi và tài năng tiến thân. Cái giỏ cua bây giờ cua bò lên không bị ai kéo trở lại, nhưng đóng nắp rồi thì cũng không ai còn tìm được con đường tiến thân. Biết chấm dứt kịp lúc, đúng thời, đối với họ quả là chuyện khó khăn.

Lê Đạt trong phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm, năm 1956, đã có bài thơ “Ông Bình Vôi” để phê phán những cán bộ sống lâu lên lão làng nhưng “càng lớn càng đặc,” ôm lấy các chức vị, trong đó có những câu:

“Những kiếp người sống lâu trăm tuổi

Y như một cái bình vôi

Càng sống càng tồi

Càng sống càng bé lại…”

Nhà văn Phan Khôi, nhân mấy câu thơ của Lê Đạt, có viết một bài văn cũng mang tên là “Ông Bình Vôi” có những câu như: “vật gì sống lâu và to xác thì gọi bằng ‘Ông’ để tỏ lòng tôn kính, sùng bái.” Trong cộng đồng chúng ta bây giờ không thiếu những “Ông Bình Vôi!”

Ở Việt Nam có quy định tuổi về hưu cho các cấp chỉ huy, nhưng gần đây người ta cho tái bổ nhiệm một bà với một lý do rất buồn cười là vì bề ngoài, trong bà còn trẻ! Người ta trau chuốt công lao của bà và gần như đi đến kết luận, trong lúc này chưa ai thay thế được bà.

Ở Mỹ nếu một ông tổng thống làm đến 3 nhiệm kỳ thì… chán chết, trong khi đó, “Ong Bình Vôi” (*) Phạm Văn Đồng của “ta” ôm chức thủ tướng Việt Cộng tại vị lâu nhất đến 32 năm (1955-1987).

“Giai nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạc đầu!”

Ai muốn nhìn một hoa hậu về già, tóc bạc, miệng móm?

Ông tướng chết giữa chiến địa có đoạn kết cho đời mình bi hùng, trong khi ông tướng về hưu chết trong nhà dưỡng lão có một đoạn kết… buồn hiu!

(*) “bằng đất nung cả, mà một thứ giống như cái hũ nhỏ, duy cổ eo, miệng loa…”

Huy Phương

NHÌN SANG NƯỚC BẠN THẤY MÌNH TE TUA

Image may contain: one or more people, people sitting and drink

Lê Vi

NHÌN SANG NƯỚC BẠN THẤY MÌNH TE TUA

Hôm sang Thái Lan, tôi và một người bạn dự định sẽ ăn tối và uống chút bia, lai rai ngắm nhìn đường phố Bangkok. Vào một nhà hàng giống quán nhậu ở Việt Nam, chúng tôi gọi 2 chai bia sau khi đã order vài món.

Thật bất ngờ là quán từ chối bán bia. Nhìn sang hàng loạt bàn ăn bên cạnh, đều không có ai uống bia hay rượu. Cả quán ăn đông đúc là vậy mà rất yên tĩnh, không ồn như quán ăn nhậu ở Việt Nam.

Tìm hiểu thì được biết Thái Lan áp dụng cấm bán bia rượu ở nhiều khung giờ và hạn chế người dân tiếp cận bia rượu ở nhiều nơi. Đó là lý do mà đi dạo trên đất Thái Lan thấy người dân rất hiền hòa, thư thái, an bình.

Và với chúng tôi, việc không uống bia giúp bữa ăn được ngon lành trọn vẹn. Hơn nữa, số tiền thanh toán rất thấp, chỉ khoảng 300 ngàn đồng cho hai người.

Mấy năm trước, khi đi du lịch Singapore, nhóm đàn ông trong đoàn Việt Nam chúng tôi muốn làm một thùng bia sau cả ngày tham quan trong tiết trời oi nắng. Rất may là cậu tiếp viên quán ăn cảnh báo trước rằng giá mỗi một chai Tiger tương đương 400 ngàn đồng Việt Nam. Thế là mọi người quyết định nhịn uống. Tôi nhớ khi đó nhóm khách Trung Quốc ngồi ăn bàn bên cạnh uống bia khá thoải mái. Có lẽ họ giàu có hơn chúng ta nhiều.

Chắc chắn là ở những đất nước tiến bộ như Thái Lan, Singapore, Malaysia, bia rượu được nhốt kỹ ở một góc nào đó trong cuộc sống. Chúng không thể thả rông thoải mái, khuấy đảo xã hội như Việt Nam.

Quan sát cách vận hành thị trường bia rượu trên thế giới, chúng ta dễ nhận thấy Việt Nam đang ở trong một túi cồn được tạo ra từ chính sách.

Đánh thuế rẻ mạt, cho mua bán tràn lan tận hang cùng ngõ hẻm, bất cứ ai cũng có thể tiếp cận và tiêu thụ rượu, bia. Đến bất cứ chỗ nào ở Việt Nam, từ cổng trường học ở thị thành hay tận sâu trong các bản làng heo hút đều dễ dàng mua được bia rượu.

Chúng ta nhìn thấy gì qua diễn biến này. Tôi nghĩ đó là một âm mưu đầu độc quy mô lớn.

Đàn ông cả nước cứ lấy tửu điếm giải khuây thì không bao giờ có thể ngóc đầu lên mà làm cái gì đó lớn lao cho đất nước. Quân cai trị sẽ chỉ cười khẩy khi thấy các gã say chém gió chửi bới bên bàn nhậu.

Nhậu say thì lăn quay ra ngủ. Vòng tròn cứ lặp đi lặp lại. Dù sao sau khi tỉnh dậy, đám này vẫn nai lưng ra làm đóng thuế, đóng BHXH, tiêu thụ, tiêu thụ và tiêu thụ cho nhu cầu cá nhân.

(VÌ MỘT VIỆT NAM THỨC TỈNH)

fb Quý Lâm

VÀI HÔM NỮA LÀ TRỞ THÀNH NƯỚC CÔNG NGHIỆP PHÁT TRIỂN..

Image may contain: one or more people

Giang Thanh

VÀI HÔM NỮA LÀ TRỞ THÀNH NƯỚC CÔNG NGHIỆP PHÁT TRIỂN..

 Nhìn lại đất nước từ năm 1954 (với miền Bắc) và từ năm 1975 (trên phạm vi cả nước) cộng sản VN bưng nguyên mô hình CNXH Xô viết, kinh tế thị trường bị kỳ thị, tẩy chay do vậy trừ kinh tế cá thể nhỏ lẻ, còn lại kinh tế tư nhân, trước hết là các doanh nghiệp tư nhân bị xóa sổ. Chưa kể đến một nền kinh tế của miền Nam thời VNCH…

Đến hôm nay Đảng cộng sản mới thừa nhận kinh tế thị trường là phương thức phát triển kinh tế năng động nhất mà nhân loại đã tìm ra, là sản phẩm của nền văn minh nhân loại mà tư duy vô sản của cs đã đi ngược lại nhân loại.

Họ đâu biết rằng nền tảng để cho một quốc gia phát triển đâu phải cứ hô khẩu hiệu, rồi kiên định với đường lối chính trị Mác- lê. Rồi cho nhân dân ăn bánh vẽ mấy chục năm qua không biết ngán, mà mới đây còn vẽ cho dân mình ăn thêm cái bánh đến năm 1945 là thành nước công nghiệp phát triển. Thay cho khẩu hiệu đến năm 2020..

Phải chăng nhà nước cộng sản cố bấu nếu để duy trì sự độc tài của chế độ..

Đến nay thu nhập GDP theo đầu người của Việt Nam năm 2018 chỉ đứng thứ 136/168 so với các nước tham gia xếp hạng của thế giới.

Theo Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng, GDP bình quân đầu người của thế giới ngày một doãng xa so với Việt Nam.

Cách đây 30 năm, GDP bình quân đầu người của thế giới hơn của Việt Nam 3.900 USD, nhưng nay đã vọt lên hơn 7.500 USD, gần gấp đôi, theo chuyên gia kinh tế Nguyễn Quang Thái.

Thế lực thù địch, phản động là ai?

Thế lực thù địch, phản động là ai?

28-12-2019

Từ nhiều năm nay, đài báo cứ tuyên truyền các thế lực “thù địch, phản động” đang diễn biến hoàn bình, âm mưu lật đổ chính quyền do đảng cộng sản lãnh đạo.

Mới đây, phát biểu tại hội nghị toàn quốc tổng kết công tác tuyên giáo năm 2019 và triển khai nhiệm vụ năm 2020 ngày 23.12, ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, cũng nhấn mạnh: “Tuyên giáo phải là lực lượng nòng cốt, kết nối lực lượng, đấu tranh kịp thời với các luận điệu chống phá, xuyên tạc của các thế lực thù địch, phần tử phản động, cơ hội chính trị, …”

Rồi tiếp đến, nghe Thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, Phó Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam, nói: đấu tranh với thế lực thù địch phản động “đấu tranh một mất một còn, quyết liệt, nóng bỏng, cấp bách và không khoan nhượng“.

Nghe các quan tướng này nói hùng hổ quá, tôi là nhân dân với truyền thống đã 3 đời chống ngoại xâm cũng muốn xông ra trận tiêu diệt quân thù. Nhưng ngặt một điều, không biết thế lực thù địch, phản động là ai?

Đường đường là các quan tướng chính danh mà không nói rõ ràng thì dân làm sao phân biệt địch ta, phản động để cùng với quân đội bảo vệ đất nước?!

Kính thưa các vị tuyên giáo, cờ đỏ, dư luận viên; cứ nói đến quyết tâm tiêu diệt thế lực “thù địch, phản động”, nhưng “thù địch, phản động” thực sự là ai, ở đâu, thì dân đen ít người biết. Vậy xin hỏi mấy câu:

1. Tổng thống Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ là Donald Trump đã nhiều lần lên án chủ nghĩa xã hội, tuyên bố chống chủ nghĩa cộng sản và quyết tâm tiêu diệt chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới. Vậy ông Donald Trump có phải THÙ ĐỊCH không?

Và, những kẻ xum xuê đón tiếp ông Trump để xin được mua vũ khí, để được làm ăn, để được công nhận kinh tế thị trường,… Những kẻ đó có phải PHẢN ĐỘNG không?

2. Tổng bí thư đảng cộng sản, Chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa Tập Cận Bình đưa quân đội chiếm giữ biển đảo Việt Nam, nói thẳng ra là xâm lược Việt Nam. Vậy tên Tập Cận Bình kia có phải THÙ ĐỊCH không?

Và, những kẻ nhận Trung Quốc là anh em láng giềng hữu nghị với “16 chữ vàng, 4 tốt”, liếc mắt đưa tình lúng liếng, mở toang cửa cho Trung Quốc tự do ra vào. Những kẻ đó có phải PHẢN ĐỘNG không?

3. Thế lực tham nhũng, phá hoại tài nguyên, nguồn lực của đất nước đến hàng ngàn ngàn tỷ có phải thế lực PHẢN ĐỘNG không?

Thế lực mang rác thải, công nghệ cũ vào Việt Nam đầu độc cả dân tộc, hủy hoại môi trường hàng trăm năm sau chưa khắc phục được, có phải thế lực PHẢN ĐỘNG không?

***

Kết luận:

Các cơ quan ​tuyên giáo, công an, lực lượng 47, hội cờ đỏ các tỉnh thành nào cũng có, thêm đám dư luận viên suốt ngày ra rả trên mạng chống lại các thế lực thù địch, phản động.

Nhưng thế lực thù địch, phản động là ai? … thì không có định nghĩa rõ ràng nên không ai được biết cụ thể!​

Bài viết này mong muốn định danh tường minh thế lực “thù địch, phản động là ai?”. Tác giả sẵn sàng đối thoại với ông Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương và bất kỳ cơ quan chức năng chuyên môn nào để làm rõ phạm trù các khái niệm này.

Còn bây giờ, kính thưa các vị:

– Thế lực nào đã xâm lược, chiếm đoạt chủ quyền đất đai, biển đảo thiêng liêng của ông cha để lại.

– Thế lực nào đã đẩy hàng triệu người dân Việt Nam phải rời bỏ tổ quốc tìm đường mưu sinh ô nhục ở nước ngoài.

– Thế lực nào đã hủy hoại tài nguyên môi trường, làm suy yếu sức mạnh dân tộc, làm nhu nhược tinh thần nhân dân; làm cản trở tiến trình phát triển của đất nước.

Đó mới chính là thế lực THÙ ĐỊCH, PHẢN ĐỘNG thực sự của dân tộc Việt Nam; lịch sử ngàn đời nguyền rủa và nhân dân sẽ quyết tâm tiêu diệt đến cùng.

Kính thưa các đồng chí đã, đang, sắp vào lò và các đồng chí đã hạ cánh an toàn…

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, people sitting and indoor

Lê Vi

Kính thưa các đồng chí đã, đang, sắp vào lò và các đồng chí đã hạ cánh an toàn khi mà mọi bí mật ăn đớp được may mắn bỏ sót.

Tôi xin được nhắc các đồng chí hiểu một điều là làm cán bộ, làm quan chức là để xây dựng đất nước, làm cho dân giầu, nước mạnh, đưa đất nước tiến lên thành một xã hội dân chủ, văn minh, bình đẳng, tôn trọng quyền con người chứ không phải là làm cán bộ, quan chức là để sắm biệt thự, xe hơi đắt tiền, là xây dựng quan hệ xã hội chằng chịt phức tạp mờ ám, là câu kết ăn đớp thả cửa, dành tích luỹ cho ngày về hưu, cho đời con, đời cháu và nhiều đời về sau của các đồng chí.

Các đồng chí nhớ cho là làm con người, miếng ăn không phải quá quan trọng mà điều quan trọng là đóng góp được gì cho xã hội. Nếu các đồng chí có đóng góp thật sự, nhân dân sẽ ghi công ngàn đời, sử sách sẽ khắc tên các đồng chí để thế hệ sau nhớ mãi.

Nhưng không, các đồng chí tuy mang bộ mặt con người nhưng trí não và tâm hồn lại của loài cầm thú tham lam. Mà nói thế cũng không chính xác bởi con vật khi giết thịt một con vật khác thì chỉ để no một bữa rồi đi ngủ, các đồng chí đã có một biệt thự thì lại muốn có hai, có ba. Đã đủ đời mình, thì lại muốn đủ đời con, đời cháu, đời chắt… Rất tiếc là khả năng ngôn ngữ của tôi có hạn nên không biết dùng từ gì để lột tả bản chất của các đồng chí. Thôi thì tôi sẽ dùng tạm là những con quái vật tham lam vô độ vậy.

Các đồng chí là bậc thầy của sự lưu manh, khốn nạn và đểu giả. Người dân đang sống yên ổn trong nhà, các đồng chí đang tâm cướp nhà của họ, nhưng lại nhân danh chính quyền, dùng quân đội và công an để thực hiện dã tâm của mình. Ấy thế nhưng khi đăng đàn trước công luận hay trả lời báo chí thì các đồng chí luôn dùng mĩ từ “do dân” “vì dân”, là “đầy tớ” là “công bộc” của dân. Các đồng chí cũng là bậc thầy của sự đạo đức giả.

Các đồng chí quả thật là “lưu manh giả danh cán bộ”, à, mà nói thế cũng không phải bởi các đồng chí không giả danh mà đúng là cán bộ thật. Vậy nói các đồng chí là cán bộ lưu manh mới đúng.

Các đồng chí quả thật rất nguy hiểm. Bởi kẻ cướp bịt mặt cầm dao thì ai cũng biết là kẻ cướp, kẻ cướp có dấu má, có chỉ thị, có chủ trương, có quy hoạch, có công an, quân đội tiếp tay thì dân đen nào đỡ cho nổi?

Fb Chau Doan

DỰ ĐOÁN VỀ TÌNH HÌNH THẾ GIỚI NĂM 2020 CỦA NHÀ TIÊN TRI ANH QUỐC

Image may contain: 1 person, smiling
Lê Vi

DỰ ĐOÁN VỀ TÌNH HÌNH THẾ GIỚI NĂM 2020 CỦA NHÀ TIÊN TRI ANH QUỐC

Nhà tiên tri người Anh, ông Craig Hamilton Parker, người đã tiên tri ông Trump sẽ trở thành tổng thống Mỹ hồi năm 2016, mới đây đã đưa ra dự ngôn vào năm 2020 rằng; ông Trump tái đắc cử, Trung Quốc sẽ có một “cuộc cách mạng” và ông Tập Cận Bình sẽ buộc phải thực hiện “những thay đổi lớn”.
Hàng năm, ông Hamilton Parker đều đưa ra những dự đoán về các sự kiện lớn trong năm tới và đăng công khai chúng trên mạng để theo dõi xác minh tính chính xác của các dự đoán và thậm chí tự cho điểm mình. Ví dụ, vào năm 2019, ông dự đoán Thủ tướng Anh Boris Johnson đắc cử là hoàn toàn chính xác và ông đã tự đánh giá mình đạt 10/10 điểm. Tuy nhiên, ông dự đoán rằng sẽ có vụ đắm tàu ​​ở vùng biển Scotland nhưng không xảy ra, nên ông tự chấm điểm số là 0/10.
Năm 2020, ông đưa ra dự đoán về sáu sự kiện lớn, bao gồm Tổng thống Trump sẽ tái đắc cử, “cuộc cách mạng” nổ ra ở Trung Quốc, chiến tranh xảy ra ở Trung Đông và khủng hoảng kinh tế ở châu Âu.

Về Trung Quốc, ông dự đoán rằng phong trào phản đối Dự luật Dẫn độ ở Hồng Kông sẽ tiếp tục tiếp diễn và sẽ có những bất ổn mới ở Trung Quốc đại lục. Đối mặt với khả năng sụp đổ của chính phủ Trung Quốc, ông Tập Cận Bình sẽ buộc phải đồng ý thực hiện “những thay đổi lớn”. Về lâu dài, việc Trung Quốc dựa trên giáo lý của Tôn Trung Sơn về nền dân chủ thực sự sẽ xuất hiện. Ông cũng dự đoán rằng khi tình trạng hỗn loạn càn quét khắp Trung Quốc, cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung cũng sẽ leo thang.

Đối với Mỹ, ông dự đoán vụ điều tra phế truất của đảng Dân chủ phế truất Tổng thống Trump sẽ kết thúc trong thất bại. Cựu phó tổng thống Joe Biden sẽ bị mất uy tín bởi vụ bê bối và Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ Elizabeth Warren sẽ trở thành ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ. Tuy nhiên, ông Trump sẽ giành chiến thắng lần nữa trong cuộc bầu cử tổng thống. Ông cũng dự đoán chiến tranh Trung Đông sẽ nổ ra giữa Ả Rập Saudi và Iran; Mỹ và Nga sẽ đạt được thỏa thuận hòa bình tạm thời. Ngoài ra, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un sẽ bị người dân lật đổ, và ông ta sẽ chạy trốn sang Trung Quốc. Những dự đoán của ông còn có thỏa thuận của Thủ tướng Boris Johnson và Tổng thống Trump sẽ mở ra một kỷ nguyên mới cho sự thịnh vượng kinh tế của Anh; bão lớn đổ bộ vào Miami, Mỹ gây thiệt hại nặng nề; khói bụi Trung Quốc khiến nhiều người bị chết ngạt…
Ông cũng tin rằng mặc dù có nhiều biến động hỗn loạn trên khắp thế giới, niềm tin về tâm linh và sự lương thiện vẫn sẽ âm thầm tiếp tục phát triển.

Minh Thanh
(Đại kỷ nguyên)

Tất cả … Đều là nạn nhân … Bị tha hóa bởi …

Tham nhũng, cả quan chức và người nhà quan chức đều biết, biết rõ, thậm chí biết rất rõ.

Vợ chồng, con cháu, họ hàng quan chức tham nhũng đều biết, biết rõ, thậm chí biết rất rõ rằng những đồng tiền mà họ có được là từ tham nhũng mà ra.

Nhưng họ luôn tự hào, hãnh diện, thậm chí kiêu ngạo, hống hách vì những đồng tiền và tiện nghi xa hoa có được nhờ tham nhũng đó.

Họ chẳng cần phải giấu giếm mà luôn khoe khoang những đồng tiền và tiện nghi xa hoa đó như là để thể hiện “đẳng cấp” sang chảnh của họ. Họ thản nhiên sống trong biệt thự lộng lẫy, đi trên siêu xe hào nhoáng, mặc quần áo hàng hiệu xa xỉ, dùng điện thoại đắt tiền, đeo đồng hồ vàng, hút xì-gà, uống rượu ngoại … vv …, mặc kệ cái bảng lương công chức thảm hại mà nhìn vào ai cũng biết là khó đủ sống.

Họ không sợ bị dân chúng phát hiện, họ mặc kệ dư luận bởi vì dư luận chẳng thể động được đến họ. Bởi vì họ có phe nhóm, băng đảng, luật lệ, súng đạn, nhà tù … của cả một chế độ độc tài tham nhũng che chở bảo vệ.

Chỉ đến khi phe nhóm, băng đảng thất thế, hoặc do nội bộ tranh giành đấu đá, họ bị đem ra phanh phui, đấu tố, bắt bớ, xử tội … thì họ mới xấu hổ, nhục nhã.

Nghĩa là, họ không có mặc cảm tội lỗi – cảm thấy xấu hổ, nhục nhã khi phạm tội – mà chỉ xấu hổ, nhục nhã khi bị trừng phạt.

Không còn mặc cảm tội lỗi – cảm thấy xấu hổ, nhục nhã khi phạm tội – nghĩa là họ đã hoàn toàn VÔ SỈ.

VÔ SỈ – không biết xấu hổ – không còn lương tâm để biết ray rứt tự vấn thì rất khó để phản tỉnh, phục thiện, hoàn lương.

VÔ SỈ – không biết xấu hổ – là một trạng thái tận cùng của VÔ ĐẠO ĐỨC.

Chế độ độc tài tham nhũng, một thứ chế độ luôn bao biện cho mọi hành vi phạm tội của mình bằng những lời đạo đức dối trá, đã tạo ra tình trạng VÔ ĐẠO ĐỨC tận cùng của quan chức, và lan rộng ra toàn xã hội.

Hãy nhìn và ngẫm, trong y tế, giáo dục, kinh doanh …, mọi người đều thản nhiên phạm tội …

Tất cả …

Đều là nạn nhân …

Bị tha hóa bởi …

Chế độ độc tài tham nhũng tồn tại dựa trên DỐI TRÁ !!!

Fb Canh Le

‘Biết ơn Gorbachev đã khiến Liên Xô sụp đổ’

Niềm tin bị đổ vỡ

Ngày 23/12/1991, phải đưa một xe tir áo gió sang Dom 5 cũ trên phố Ulianova Dmitria, Moscow tiêu thụ, tôi kí hợp đồng với hãng vận tải Ba Lan.

Với dân nước này ngày Giáng Sinh rất thiêng liêng nên người lái xe tir bày ra kế hỏng cái gạt nước (trời mưa tuyết) để tới sau lễ mới chịu đi.

Nhưng vì có khách hàng đặt trước nên tôi không nhượng bộ, chủ hãng xe sợ mất khách quen nên cũng gây sức ép bắt lái xe phải đi ngay trong ngày. Đến bây giờ tôi vẫn ân hận mãi về điều này.

Chiều tối ngày 24/12, xe tir gồm lái xe và một người áp tải tới Moscow. Tôi ngồi tàu hỏa sang sau.

Ngày 25/12, Gorbachev đọc thông điệp tuyên bố giải thể Liên Xô. Tôi vẫn còn nhớ cái chỉ tay của Yeltsin vào tờ giấy và ánh mắt bất bình của Gorbachev lúc đó.

Chính quyền tan rã, bộ máy nhà nước tê liệt cộng với Giáng Sinh Chính thống giáo và năm mới nước Nga muộn hơn lịch Công giáo khiến ba chúng tôi phải vật vờ nằm chờ suốt hai tuần trong một căn hộ heo hút gần vành đai 2 Moscow.

Nước Nga thời gian đó rất khó khăn, thiếu thốn. Có lần thèm thuốc lá, tôi phải lội tuyết dày tới nửa mét rồi ngồi tàu điện ngầm vào tận trung tâm mới mua được một tút Stolichnyje.

Có tiền, muốn được ăn thịt, ăn cá chúng tôi chỉ có cách đi chợ nông trường. Vào cửa hàng trên phố tôi chỉ thấy các gương mặt lam lũ xếp hàng. Vào các quán ăn, bến tàu, bến xe tôi chỉ thấy dân say rượu vật vờ. Ra khỏi thành phố tôi thấy các nông trang tập thể với tên rất kêu “Con đường sáng” leo lét ánh đèn, xập xệ nếp nhà nhỏ run rẩy trong mưa tuyết.

Thành trì của cách mạng thế giới đây ư? Chủ nghĩa xã hội với tôi lúc đó thật tăm tối. Niềm tin vào lý tưởng cộng sản của tôi sụp đổ từ đó.

Và chính từ sự được chứng kiến tận mắt cái gọi là xây dựng xong chủ nghĩa xã hội phát triển đang trên đường xây dựng chủ nghĩa cộng sản khiến tôi quyết định từ bỏ đội ngũ.

Cảm ơn “tội đồ” làm đổ vỡ Liên Xô Gorbachev! Nhờ ông mà Ba Lan, Đức và các nước Đông Âu có được cuộc sống dân chủ và thịnh vượng ngày hôm nay.

Nhờ ông mà Chiến tranh Lạnh kết thúc.

Nhờ ông mà đầu đạn hạt nhân nóng chĩa vào nhau được tháo ngòi dù chỉ là tạm thời.

Nhờ ông mà bản đồ thế giới đã được vẽ lại bằng các nét bút tích cực.

Trong trái tim tôi, tượng đài ông được đúc bằng vàng.

BBC.COM
Ý kiến nói nhờ ‘tội đồ’ Gorbachev mà bản đồ thế giới được vẽ lại, Chiến tranh Lạnh chấm dứt và Đông Âu có nền dân chủ, thịnh vượng ngày nay.

CÔNG LÝ THIÊN ĐƯỜNG

Image may contain: 2 people, text

Lê Vi

CÔNG LÝ THIÊN ĐƯỜNG

(Chuyện vui gia vị thêm từ ảnh chế trên mạng. Ảnh chỉ mang tính minh họa)

Phiên tòa ở xứ thiên đường.

Hôm nay tòa xử nhanh một lúc hai sự vụ để so sánh và làm án lệ cho các phiên tòa về sau: xử tội trộm vịt của dân và tội ăn cắp tài sản của nhà nước.

Sau khi nghe công tố viên đọc bản luận tội cả 2 thằng, tòa phán:

– Nhân danh công lý, tòa kết án tên trộm vịt 7 năm tù giam, phạt thêm 10 năm không được ăn thịt vịt.

– Nhân danh công lý, tòa kết án tên ăn cắp tài sản của nhà nước 4 năm tù giam. Phạt thêm 3 năm không được cầm tiền trên tay.

Các bị cáo có tâm phục khẩu phục không?

Thằng trộm vịt cảm giác như con vịt bị bóp cổ, nó rướn cổ cãi:

– Thằng ăn cắp của nhà nước đến cả 300 triệu đô mà chỉ 4 năm tù, trong khi tôi trộm con vịt giá chưa tới 100 ngàn đồng thì lại bị phạt tới 7 năm tù. Oan quá! Bất công quá!

Thằng ăn cắp của nhà nước miệng cười tủm tỉm, mắt lim dim:

– A Di Đà Phật. Nhân quả báo ứng công bình chứ không oan. Thí chủ thử tính xem. Cái con vịt đó nếu thí chủ không bắt nó ăn thịt thì một năm nó đẻ ít nhất 360 trứng, nở ra 360 con. Năm thứ hai, 360 con vịt đó đẻ ra 129.600 quả trứng, nở 129.600 con. Năm thứ ba, 129.600 con vịt đó lại đẻ ra 4.665.600 quả trứng, nở 4.665.600 con…. Mười năm tổng đàn vịt sẽ là…

Tòa chặn ngang:

– Hay lắm! Không cần tính nữa. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ tử hình vì tội sát sinh hàng tỷ sinh linh.

Thằng trộm vịt nghe vậy thì ngất xĩu. Phải té nước vào mặt mấy lần nó mới lai tỉnh. Để chống chọi với cái chết, nó cố gắng gân cổ cãi với thằng ăn cắp tiền nhà nước:

– Tao ít học nhưng cũng biết tiền đẻ ra tiền. Cứ cái lý của mày thì 300 triệu đô mỗi năm đẻ ra lãi tối thiểu là 10%, lũy tiến 10 năm sau là bao nhiêu tỉ đô? Tội mày có đáng bị tru di ba họ không?

Tòa gật đầu khen thằng trộm vịt:

– Mày vô học mà cũng thông minh ra phết. Thằng ăn cắp đầu trọc kia thấy thế nào?

Thằng ăn cắp đầu trọc đưa tay lên gãi đầu. Nó hơi lúng túng nhưng rồi cũng tìm ra được cái lý để cãi:

– Thiện tai! Thằng trộm vịt có lý với điều kiện là tiền ở trong tay tôi. Không chỉ 10%, nếu tôi đem tiền đó kinh doanh thì còn đẻ ra lãi khủng, 50%, thậm chí 100%. Ngoài tái đầu tư, tôi còn đem tiền lãi ra cúng Phật và làm từ thiện xã hội. Trong khi số tiền đó để trong tay quan thì chỉ trong vòng một năm là chúng chia hết sạch! Vậy tôi có công hay có tội?

Nghe đến đó, tòa gật đầu cái rụp:

– Vậy là hết lý! Tòa nhân đạo, giữ nguyên bản án đối với thằng trộm vịt của dân. Riêng thằng ăn cắp tiền nhà nước có công cúng Phật và làm từ thiện xã hội, chiếu theo đơn đề nghị của 2000 người hưởng lợi từ tiền ăn cắp nhà nước, tòa tuyên tha tội cho nó để nó còn có cơ hội làm tiền.

Vỗ tay! Bãi tòa!

Chu Mộng Long

CON TÀU ĐẮM và CHÚNG TA SẮP RƠI VÀO VŨNG SÂU NÀO ???

Ngo Thu

CON TÀU ĐẮM và CHÚNG TA SẮP RƠI VÀO VŨNG SÂU NÀO ???

…..
LS Lương Vĩnh Kim
THAM NHŨNG CẤP CAO:
KỲ 2: BÁO HIỆU SỰ SỤP ĐỔ.

Khi doanh nghiệp của tôi lâm vào tình cảnh đặc biệt khó khăn thì các nhân viên quản lý gần gủi tôi là những người nhận biết đầu tiên. Họ biết hoàn cảnh của tôi. Họ điều hành doanh nghiệp, nắm các số liệu kế toán, biết tình hình khách hàng, nhận ra dấu hiệu phá sản nên họ đã đi trước công nhân trong việc chuẩn bị tìm bến đổ mới. Các dấu hiệu biển thủ, vơ vét bắt đầu xuất hiện và ngày càng nghiêm trọng. Tôi thay quản lý bằng người mới và đưa nhân viên quản lý cũ xuống làm cấp phó để hướng dẫn lại nghiệp vụ cho người mới. Sau thời gian ngắn, cấp trưởng mới này cũng biển thủ tương tự hoặc là bỏ việc để tìm bến đổ mới. Sự phản bội từ bên trong, đặc biệt là từ nhân sự quản lý cấp cao, báo hiệu một sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Tôi phải rút lui khỏi thương trường và xóa cờ làm lại.

Từ sự trải nghiệm doanh nhân và nghiên cứu lịch sử, tôi nhìn ra, trên bình diện quốc gia cũng có các dấu hiệu diễn ra tương tự.

Sau hiệp định Pari, Mỹ rút quân. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở vào tình cảnh “buổi hoàng hôn của nền cộng hòa” nên phải đối diện với tình trạng tham nhũng ở cấp cao tăng vọt. Theo hồi ký của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng* thì “Vào mùa thu năm 1973, Thiệu tiến hành một loạt cải cách hành chánh bao gồm cách chức ba trong bốn chỉ huy quân đoàn, nhiều tỉnh trưởng và quận trưởng vì tội tham nhũng, nhưng lúc đó nước đã vỡ bờ”. Đến nổi, “Hưng đề nghị Thiệu xem xét việc thay các tướng tham nhũng bằng những người trẻ tuổi, tận tâm” thì Thiệu thở dài và nói: “Ông Hưng, ông hãy đưa tôi tên và bảo đảm hành vi của người nào mà ông muốn chỉ định làm tỉnh trưởng, tôi sẽ chỉ định ngay”. Nhưng Hưng không đề cử được ai và Tổng thống Thiệu đành bất lực. Các tướng lĩnh cao cấp là những người đầu tiên nắm được thông tin về viện trợ Mỹ bị cắt giảm, về đường ống dẫn dầu cùng với các binh đoàn quân chủ lực Bắc Việt đang tiến vào Nam, áp sát các vị trí hiểm yếu. Họ nhanh chóng ra sức vơ vét để chuẩn bị cho một cuộc đào tẩu sớm. Các nhân sự cấp thấp không nắm được tình hình nên ung dung cho đến ngày sụp đổ, bị gom vào các trại cải tạo hoặc phải vượt biên. Thậm chí, có người còn gom tiền và tài sản gửi ngân hàng Quốc Gia Việt Nam trong thời khắc hấp hối của chế độ VNCH. Ở vào tình thế “Buổi hoàng hôn của nền cộng hòa”, Tổng thống Thiệu đã bế tắc trong công cuộc chống tham nhũng.

Ngược dòng lịch sử, buổi hoàng hôn của các triều đại phong kiến Việt Nam cũng đã lâm vào tình trạng tham nhũng ở cấp cao tương tự. Điển hình nhất là tham nhũng khét tiếng của Quốc phó Trương Phúc Loan** đã báo hiệu sự sụp đổ của chúa Nguyễn ở đàng trong.

Trong thế giới tự nhiên*** cũng có những cảnh báo thời tiết, tai họa tương tự như xã hội loài người. Mối hoặc kiến trồi lên khỏi mặt đất là dấu hiệu của lũ lụt lớn.

Hiện nay, ở Việt Nam đang phơi bày tham nhũng ở cấp AVG. Lần đầu tiên, một Bộ trưởng bị đề nghị mức án tử hình vì tham nhũng. Nghĩa là, tham nhũng đã rất trầm trọng và chống tham nhũng cũng đã vào hồi quyết liệt.
Không chỉ Nguyễn Bắc Son. Tham nhũng cấp cao đã lan rộng. Nhìn trên bề nổi, chỉ các vụ thành án hoặc bị khởi tố, khiến chúng ta không khỏi giật mình. An ninh có tướng Trần Việt Tân và Bùi Văn Thành đi với Vũ Nhôm. Hải Quân có khởi tố Đô đốc Nguyễn Văn Hiến. Bộ Chính trị có Đinh La Thăng.
Và hàng loạt các công chức cao cấp dắt díu nhau vào tù, không đếm xuể. Những con người, một thời đã từng thề thốt, “Không lấy cái kim, sợi chỉ của nhân dân” thì nay “lấy nhà, lấy đất của nhân dân” và “ăn của dân không từ thứ gì”. Đây là những dấu hiệu nguy hiểm và rất nghiêm trọng, cảnh báo sự sụp đổ chế độ. Vì vậy, chống tham nhũng đã trở thành vấn đề chính trị lớn nhất, quyết định sự tồn vong của chế độ hiện hành.

Trong bối cảnh tham nhũng cấp cao lan rộng, báo hiệu sự tồn vong của chế độ thì việc đề nghị tử hình Nguyễn Bắc Son là thể hiện sự lo âu và quyết liệt của đảng cầm quyền.

THAM NHŨNG CẤP CAO
KỲ 1: NHỮNG KẺ SĂN MỒI CHUYÊN NGHIỆP

Phạm Nhật Vũ đưa hối lộ với số tiền lớn nhưng không chuyển khoản qua ngân hàng, mà đưa bằng đô la tiền mặt, ngụy trang trong những giỏ hoa, quà biếu; chứng tỏ ông ta là một cao thủ trong việc đưa hối lộ. Cách làm không để lại dấu vết. Người nhận cũng rất an tâm.

Nếu không có cuộc đấu, mà ở đó, có những con người cao tay ấn hơn thì sẽ không bao giờ phanh phui được vụ AVG. Những gì đã diễn ra cho thấy, AVG là vụ phối hợp săn mồi, tấn công luân phiên, chia chát và che giấu có kế hoạch, rất điển hình.
Trước hết, về nhân sự, Nguyễn Bắc Son là thư ký, rồi sau đó là trợ lý của Chủ tịch nước Lê Đức Anh, được điều chuyển lòng vòng, làm bí thư tỉnh Thái Nguyên, rồi điều về làm Bộ trưởng Bộ 4 Tê (TTTT). Lê Mạnh Hà, con trai chủ tịch nước Lê Đức Anh, đang là Phó Chủ tịch TP.HCM, được điều làm Phó văn phòng chính phủ, để rồi ký công văn xác nhận Thủ tướng thuận mua AVG. Các Bộ Tài chính, Bộ Kế Hoạch Đầu Tư, Bộ Công An cùng chấp thuận và đề xuất thương vụ béo bở này. Đặc biệt, để con mồi được chia trong bóng tối, chúng đóng dấu mật toàn bộ thương vụ AVG. Cho đến khi Thanh tra Chính phủ đưa ra kết luận về sự sai trái, thất thoát trong vụ AVG thì bọn mafia này không hề nao núng. Chúng ra văn bản phản đối kết luận của Thanh tra Chính phủ và huy động báo chí do Bộ 4 Tê quản lý để phản ứng kết luận của Thanh Tra. Như vậy, chúng đã tổ chức săn mồi rất kín kẽ và sẵn sàng phản pháo với bất cứ ai động đến chúng. Mafia Ý phải gọi chúng bằng cụ.
Phạm Nhật Vũ đã “tung” tin giả rằng, đã có đối tác nước ngoài đặt cọc mua AVG với giá 700 triệu đô la nhưng vì an ninh quốc gia trên lĩnh vực truyền thông nên Vũ phải xin ý kiến Bộ 4 Tê. Nguyễn Bắc Son phối hợp “hứng” tin này, rồi thổi qua các bộ khác để hù dọa vì an ninh quốc gia nên phải mua AVG và đóng dấu mật thương vụ này. Rõ ràng, kẻ tung người hứng, rất nhịp nhàng. An ninh quốc gia đã trở thành lá bùa hộ mệnh và là vũ khí bí mật để bọn này trấn lột nhân dân bằng hợp đồng mua bán bí mật.

Những gì chúng làm, mới nhìn trên bề nổi, đã thấy là chúng rất chuyên nghiệp, che chắn rất an toàn, bất khả xâm phạm và chúng chẳng sợ ai. Nhưng chúng bất ngờ. Có thế lực còn mạnh hơn chúng đã sờ gáy chúng. Chúng quen săn mồi trong xứ sở luật rừng và nghĩ rằng chúng là những con thú mạnh nhất, nanh vuốt sắc bén nhất. Nhưng lần này, chúng không ngờ, chúng đã gặp phải đối thủ mạnh hơn với những đồ chơi mạnh hơn.

Luật rừng là vậy và nhân dân là những con mồi.

Khi vụ việc đổ bể, nuốt không trôi, chúng nhả ra, thủ vai làm người tử tế và đã dự liệu các tình huống để chối tội rất chuyên nghiệp. Chính sách hình sự đặc biệt – không có trong bất cứ qui định nào; lần đầu tiên, đã được mớm từ giai đoạn điều tra để áp dụng cho Phạm Nhật Vũ và các đồng phạm. Hơn 2.000 tổ chức, cá nhân cũng đã được huy động ký tên xin bảo lãnh và khoan hồng cho Phạm Nhật Vũ.

Người dân đổi 100 USD thì bị tịch thu và phạt đến 90 triệu đồng, còn Phạm Nhật Vũ đổi đâu ra hơn 6 triệu đô la tiền mặt để làm quà? Chúng không săn mồi chuyên nghiệp và không đưa hối lộ chuyên nghiệp, thì chúng là gì?

Những gì mà bọn chúng đã làm là rất thuần thục. Nghĩa là, chúng đã quen thao tác nhiều lần, có tổ chức, kẻ tung người hứng với những thủ đoạn rất tinh vi và ảo diệu. Không ai làm đĩ lần đầu, ăn cướp lần đầu mà thuần thục như thế. Chúng là những kẻ vồ mồi dày dạn và từng trải. Chúng là những kẻ tham nhũng cấp cao – đã quen săn của dân nhiều lần rồi. Còn lần này, chỉ là một lần xui của chúng.
KỲ 2: THAM NHŨNG CẤP CAO – BÁO HIỆU SỰ SỤP ĐỔ.

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2448941712027387&id=100007347465268

Kỳ 3: Tiến thoái lưỡng nan trong cuộc chống tham nhũng.

Trình bày sự thật qua mạng xã hội: nỗi lo của đảng!

Trình bày sự thật qua mạng xã hội: nỗi lo của đảng!

RFA
2019-12-23

Ảnh minh họa chụp tại Hà Nội trước đây.

Ảnh minh họa chụp tại Hà Nội trước đây.

 AFP

Ông Võ Văn Phuông, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương khi phát biểu tại hội nghị cho biết, Ban Tuyên giáo đang triển khai Nghị quyết số 35 của Bộ Chính trị “về tăng cường bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trong tình hình mới”.

Ban Tuyên giáo cũng nhận định, trong năm 2020, các thế lực thù địch sẽ tiếp tục sử dụng mạng xã hội để gia tăng các hoạt động chống phá, nói xấu, chia rẽ đảng với dân…

Tham nhũng, cậy quyền áp bức dân là chính, cướp bóc của dân, cái đó phải sửa chứ còn gì? Mà ai vào tù, ủy viên bộ chính trị vào tù, ủy viên trung ương đảng vào tù, bộ trưởng đảng viên vào tù… phải sửa chứ còn sợ người ta nói xấu gì?
-Giáo sư Nguyễn Khắc Mai

Trả lời RFA hôm 23/12, Giáo sư Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ truởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân Vận Trung ương, nhận định:

“Hiện nay đảng đang ngày một xấu đi, đấy là một sự thật, nó xấu cả về lý thuyết, nó xấu cả về chủ trương đường lối, chính sách… đặc biệt nó xấu về hệ thống tổ chức, nhất là cán bộ cầm quyền của đảng càng ngày càng xấu, càng thoái hóa, đồi trụy… Đảng không nên cấm người ta nói xấu mà nên vạch ra cái xấu để đảng thấy mà sửa. Ông Hồ nói như thế, đảng nói học theo Hồ Chí Minh, nhưng chỉ là nói phét, có học hành gì đâu. Tham nhũng, cậy quyền áp bức dân là chính, cướp bóc của dân, cái đó phải sửa chứ còn gì? Mà ai vào tù, ủy viên bộ chính trị vào tù, ủy viên trung ương đảng vào tù, bộ trưởng đảng viên vào tù… phải sửa chứ còn sợ người ta nói xấu gì?”

Đây không phải lần đầu tiên Chính quyền Việt Nam kêu gọi đấu tranh chống âm mưu chống phá đảng trên mạng xã hội. Vào đầu năm 2019, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng lên tiếng kêu gọi đánh bại cái mà người đứng đầu chính phủ Hà Nội cũng như lãnh đạo Việt Nam lâu nay gọi là ‘âm mưu chống phá Đảng, nhà nước’: “Chủ động nắm chắc tình hình, kịp thời đấu tranh ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước.”

Hay tại Hội nghị tổng kết công tác tuyên giáo năm ngoái, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng cũng từng lên tiếng cảnh báo cần phải đấu tranh hiệu quả, quyết liệt, mạnh mẽ với tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị của cán bộ đảng viên, nhất là tình trạng viết bài trên mạng xã hội hoặc đưa tài liệu cho người khác viết bài trái với quan điểm của Đảng.

Nhà báo Nguyễn Văn Khánh, nguyên phóng viên Ban Khoa giáo, báo Tiền Phong, khi trao đổi với RFA hôm 23/12, nói:

“Theo quan điểm của tôi, việc ban tuyên giáo hay đảng cộng sản lo ngại thông tin trên mạng xã hội đã có từ lâu, nhất là trong thời đại bây giờ họ không thể nào bưng bít, dối trá người dân được nữa, cho nên những biện pháp họ đưa ra tôi cho là không khả thi.”

Cũng tại  Hội nghị toàn quốc Tổng kết công tác Tuyên giáo năm 2019, triển khai nhiệm vụ năm 2020, Ban Tuyên giáo đã chỉ đạo phải dự báo, phát hiện sớm “điểm nóng” để tổ chức lực lượng, tin, bài đấu tranh phản bác các thông tin, quan điểm xuyên tạc của các thế lực thù địch; ngăn chặn các trang mạng xã hội, blog cá nhân nói xấu đảng, chống phá đảng, bảo vệ quan điểm, đường lối của Đảng…

Trả lời RFA hôm 23/12, Giáo sư Nguyễn Đình Cống, một đảng viên cộng sản cao niên, từng công khai lên tiếng từ bỏ đảng, nói:

“Việc người ngoài có nói xấu đảng hay không? Tại sao đảng lại không công khai để đối thoại trực tiếp? Tôi cho rằng đấy là các nhà hoạt động dân chủ, còn đảng thì cho rằng đấy là thế lực thù địch, tự chuyển biến, tự chuyển hóa nói xấu đảng. Nhưng mà những người phát ngôn thì họ cho rằng, đó là nói sự thật, nhưng sự thật xấu. Nói xấu có nghĩa là người ta không xấu nhưng mình bịa đặt ra, bôi nhọ người ta, nhưng nếu mình xấu thật, mà người ta vạch chuyện xấu của mình ra thì đấy là nói sự thật.”

Nói xấu có nghĩa là người ta không xấu nhưng mình bịa đặt ra, bôi nhọ người ta, nhưng nếu mình xấu thật, mà người ta vạch chuyện xấu của mình ra thì đấy là nói sự thật.
-Giáo sư Nguyễn Đình Cống

Tuy nhiên, Giáo sư Nguyễn Đình Cống lại cho rằng, có những việc sự thật trong lịch sử rõ ràng, nhưng đảng lại nói khác đi, đảng tuyên truyền, nhưng khi có ai nói ra chuyện đấy thì, nhà cầm quyền lại cho rằng là ‘lật sử’, ‘nói ngược với đảng’. Vì vậy, Giáo sư Nguyễn Đình Cống cho rằng, trong chuyện này, đảng đã cố tình, dùng uy lực của mình quy kết người ta, dùng hệ thống tuyên truyền của mình để nói người ta, chứ không dám công khai nói thật.

Cũng tại Hội nghị, Ông Nguyễn Trọng Nghĩa, thượng tướng phó chủ nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân đội cho rằng, các thế lực thù địch luôn muốn xóa bỏ hệ tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, xóa bỏ đường lối của Đảng, thành tựu cách mạng của Đảng, phi chính trị hóa lực lượng công an, quân đội.

Liên quan vấn đề này, Giáo sư Nguyễn Khắc Mai, nhận định:

“Chủ nghĩa Mác Lê-Nin vốn bản thân nó đã sai, chính ông Karl Marx cũng đã thừa nhận ý nghĩ trẻ con, lúc ấu thời ảo tưởng, bây giờ cuối đời thấy sai và bỏ đi, không coi lý tưởng cộng sản là đúng nữa. Chính người sáng lập ra nó đã công nhận là sai, thì bây giờ Việt Nam nói đúng thế nào được. Bây giờ Việt Nam nên thay đổi, đừng bám theo cái sai lầm nữa, đi về với dân đi, để dân người ta bày cho cái chuyện tử tế.”

Liên quan đến những lo ngại đảng viên viết bài nói xấu Đảng, đi sai đường lối của Đảng, Ban Tuyên giáo trung ương hôm 23/12 cũng cho biết, sẽ xây dựng Đề án trình Bộ Chính trị “Quy định việc lập và sử dụng các trang web, blog, fanpage, tài khoản mạng xã hội của cán bộ, đảng viên”.

Giáo sư Nguyễn Khắc Mai, nói tiếp:

“Phe nọ chống phe kia thì mới đưa ra cho bàn dân thiên hạ biết, nhưng mà không chỉ như thế, tôi nghĩ trong đảng cũng có người tử tế, và họ muốn vạch trần chuyện ấy cho công luận biết cái xấu ấy để sửa, để mà loại trừ một bầy sâu. Bây giờ không phải chỉ có một con sâu, ông Trương Tấn Sang từng nói là cả một bầy sâu cơ mà. Nói là nội bộ vạch ra, nếu không có cái xấu thì nội bộ nào vạch ra được?”

Theo Giáo sư Nguyễn Khắc Mai, không dám nhìn nhận sự thật, mà chỉ nói loanh quanh thì không thể sửa sai được, thì làm sao có thể tiến bộ được.