Ô nhiễm ngưỡng nguy hại, Hà Nội mù mịt trong làn sương dày đặc
Sài Gòn bây giờ
Sài Gòn bây giờ
Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Sài Gòn bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại để nhìn gái đẹp, phụ nữ xinh đẹp! Bây giờ hết rồi! Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ.
Ở trên cao nhìn xuống người người dày đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến…
Họ mặc quần short thật ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn ra người đẹp! Có điều hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng vì đường sá không thông thoáng như xưa.
Áo dài thì khó mà tìm thấy nữa rồi – trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ Tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà áo dài.
Áo dài kiểu, áo dài thời trang chỉ thấy ở một số đền, chùa và mấy địa điểm chọn lựa để quay phim ảnh xã hội, thời trang, ca nhạc để lôi cuốn, dụ dỗ dân chúng.
Mọi người trở nên hấp tấp, vội vã, căng thằng hơn bao giờ hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực, ô nhiễm… Môi trường đô thị ngày càng xấu đi.
Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc lên! Đến năm 2020 thì Cộng Sản Trung Quốc sẽ sang làm chủ, xâm chiếm, cai trị, đô hộ điều khiển mọi thứ, mọi sự, mọi điều ở Việt Nam theo như Mật Ước thành đô 1990 trong đó các lãnh đạo CSVN đã buôn bán toàn thể đất nước, sơn hà, xã tắc và biển đảo cho CS Trung Quốc.
Vậy mà một số Việt Kiều và các công ty ngoại quốc vẫn nhào vô, chạy về đầu tư xây các cơ sở và các cao ốc như điên. Cộng Sản Việt Nam đã dụ dỗ, lọc lừa, mưu chước tài giỏi thật. Không trách gì quỷ vương Satan, Lucifer và các quỷ con của hỏa ngục cũng thua các mưu mô, mưu chước gian trá, lọc lừa của họ. Các tiệm ăn fastfood, các quán ăn đủ loại mọc lên như nấm. Năm nay đã có khoảng chừng Một Triệu Việt Kiều theo lời dụ dỗ ngọt ngào, gian trá của nhà nước CSVN nên đã đua nhau về ăn Tết, hưởng Xuân hoan lạc ở Việt Nam, nên họ đã đem tiền ngoại tệ về nuôi cho dân Sài Gòn được béo bổ, mập phì ra.
Ai cũng biết fastfood tới đâu thì các bệnh béo phì, tim mạch, tiểu đường, huyết áp… theo tới đó. Mà bệnh tật càng tăng nhiều thì… càng tốt chớ sao. Thuốc men, thực phẩm chức năng, quảng cáo ồn ào thì kinh tế càng phát triển. Thức ăn thức uống toàn là hương liệu, hóa chất, bột nêm độc hại… thế nhưng các thứ đó làm cho chuyện bếp núc trở nên đơn giản. Có một số quán ăn, tiệm ăn bình dân, công cộng lại có các nàng tiếp viên, tiếp thị và các nàng phục vụ chạy bàn… khỏa thân 100% trần truồng như nhộng để câu khách, và họ được phép làm như vậy. Thế là Việt kiều và các du khách ngoại quốc rủ nhau, kéo nhau về Việt Nam để hưởng các cảnh hoan lạc, thú vui nhục dục của thiên đường hạ giới Sài Gòn.
Cứ xem TV thì biết. Người nào người nấy già trẻ lớn bé mặt mũi bóng lưỡng, hí hửng chụp giựt nước uống thức ăn, nhảy nhót mừng vui tưng bừng mọi nơi mọi lúc!

Sài Gòn bây giờ cận thị quá trời! Trẻ con nứt mắt đã cận thị. Mẫu giáo tiểu học cận thị tùm lum.
Tiệm kiếng mở ra tràn ngập, góc nào cũng có.
“Chỗ nào rẻ hơn trả lại tiền!” Ấy cũng nhờ vi tính, game online, TV… các thứ ngày càng hấp dẫn. Thế giới nhỏ trong lòng bàn tay. Trẻ con sướng như tiên. Đồ chơi trên trời dưới biển khắp hang cùng ngõ hẹp.
Thỉnh thoảng kêu có hóa chất độc hại. Khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi. Kể cả thuốc “cam” nổi tiếng một thời nay gây ngộ độc chất chì không thuốc chữa. Lạ là người ta vẫn cứ tin và vẫn cứ nhắm mắt uống càn, uống ẩu tả, mặc kệ nó!
Các loại sữa “thông minh” dành cho trẻ con ngày càng nhiều, khiến các bà mẹ không muốn cho con bú sữa mình nữa. Rõ ràng các thế hệ trước đây không được uống sữa thông minh nên có vẻ kém… thông minh?
Sài Gòn bây giờ loãng xương hơi nhiều. Đi ngoài đường thấy người ta lố nhố, tụ tập, tưởng gì, hóa ra đang túm tụm đo xương! Có người tử tế, vì sức khỏe cộng đồng, đem máy đo mật độ xương ra ngoài đường đo cho ông đi qua bà đi lại.
Ai cũng loãng xương kẻ ít người nhiều! Sau đó ai cũng mua một vài hộp sữa, một vài loại thuốc chống loãng xương là xong.
Sài Gòn bây giờ đua nhau sửa sắc đẹp. Ai cũng sửa được, không cần phải học. Ai cũng nên sửa, từ cô hoa hậu đến ca sĩ, người mẫu, cô hàng xén, anh doanh nhân.
Bơm vú, bơm mông, cắt mắt, xẻ mũi, chẻ cằm rào rào…
Ai cũng thành người mẫu, ca sĩ Hàn Quốc. Nhan sắc rộ lên khiến các nhà thơ bí lối, bí nguồn cảm hứng, không còn làm thơ được nữa!
Sài Gòn bây giờ trẻ con bỗng dậy thì sớm…
Không dậy thì sớm cũng uổng! Mọi thứ kích thích nhục dục, tình dục cứ rần rật chung quanh. Phim ảnh, internet, sách báo, phim dâm, phim con heo.
3-4x… các thứ đầy dẫy khắp nơi… Thức ăn thức uống béo bổ các thứ. Khí hậu nóng lên, nhiệt khí cơ thể lúc nào cũng nóng sôi lên, đòi hỏi, thèm khát tình dục. Bởi vậy tỷ lệ phá thai của các vị thành niên gia tăng một cách đáng lo ngại. Các thanh thiếu niên phần nhiều đua nhau sống cuồng, sống vội, sống ẩu tả, bừa bã, vô văn hóa, vô giáo dục, sống lăng loàn, ma túy, bất cần đời…
Tình trạng vô sinh cũng nhiều. Ly dị cũng gia tăng nhiều và mau. Người ta đua nhau mổ đẻ cho đúng giờ hoàng đạo. Các trẻ sanh non, suy hô hấp, thiếu dưỡng khí não, thiếu chăm nom, săn sóc tốt nên lớn lên bị các chứng bệnh tâm thần cả đống, cũng bộn.
Tóm lại, sức khỏe và các đường lối, các phương cách giáo dục cộng đồng ở Sài Gòn bây giờ có nhiều điều đáng suy gẫm… Sài Gòn đẹp lắm nay còn đâu. (Đỗ Hồng Ngọc)
TẬP SỐNG NHƯ GIOAN
TẬP SỐNG NHƯ GIOAN
Toàn thể dân Israel đang trông chờ Đấng Mêsia xuất hiện để giải thoát họ khỏi cảnh lầm than. Do đó, dân chúng ghi khắc lời trong Sách Thánh: “Này đây, Ta sai tiên tri Elia đến cùng các ngươi trước ngày trọng đại và kinh khủng của Ta” (Ml 3, 23). Dựa vào lời này, nhiều người dân Israel nghĩ rằng tiên tri Elia vĩ đại thời xưa sẽ xuất hiện một lần nữa để dọn đường cho Đấng Thiên Sai (Mt 17, 10).
Để giúp cho dân chúng hiểu đúng lời của tiên tri Malakhi, Chúa Giêsu chỉ cho họ biết tiên tri Elia trong lời loan báo đó chính là Gioan Tẩy Giả. Ông là vị tiên tri cuối cùng chuẩn bị cho Đấng Cứu Thế đến trần gian (Mt 11, 13). Khi khẳng định Gioan chính là Elia, thì một cách gián tiếp, Chúa Giêsu cũng tự nhận mình là Đấng Cứu Thế, vì Gioan Tẩy Giả làm chứng về Ngài. Thế nhưng, nhiều người Do Thái vẫn không đón nhận Chúa Giêsu, họ chờ đợi một Đấng Mêsia khác.
Tin Mừng hôm nay góp một nét vẽ khắc họa nên chân dung Gioan Tẩy Giả: Chúa Giêsu xác nhận ông là người cao trọng nhất trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ; ông là hiện thân của ngôn sứ Êlia với sứ mạng kêu gọi người ta sám hối để chuẩn bị tâm hồn đón Đấng Cứu Thế.
Cha của Gioan Tẩy Giả, là người thuộc ban Abina, tức là một tư tế phục dịch trong Ðền Thờ; và Elizabeth, mẹ của ngài, thuộc dòng dõi Aaron. Cả hai ông bà là người công chính trước mặt Thiên Chúa, ăn ở tuân giữ mọi giới răn và lề luật của Ngài. Nhưng cả hai người không có con và tuổi đã già cả. Zacharia đến phiên mình vào dâng hương trong Ðền Thờ khi trúng thăm.
Khi vào Ðền Thờ dâng hương, ông thấy thiên thần Gabriel hiện ra bên phải hương án và cho ông biết: Bạn ông sẽ sinh một con trai và tên con trẻ sẽ gọi là Gioan Tẩy Giả, và con trẻ này sẽ nên cao trọng trước mặt Thiên Chúa, ngài sẽ không uống rượu và thức có men, sẽ được tràn đầy Thánh Thần ngay từ trong lòng mẹ, sẽ đem nhiều con cái Israel trở về cùng Chúa là Thiên Chúa. Và thiên thần Gabriel còn cho biết thêm: Con trẻ là người đi trước dọn đường cho Ðấng Cứu Thế đến.
Chúa Giêsu nói kẻ bé mọn nhất trong nước trời còn cao trọng hơn Gioan. Nghĩa là, một đàng, sứ mệnh của Gioan đã kết thúc vì có Đấng đã đến phục hưng nước Thiên Chúa. Nhưng đàng khác, nước trời còn chịu nhiều bạo lực, nước trời này chưa đến thời toàn hảo, Đức Kitô chưa được hoàn toàn biểu lộ. “Từ thời Gioan tới chúng ta ngày nay, nước trời phải chịu đau khổ vì bạo hành.” Chính vì thế, Gioan Tẩy Giả đã sát nhập với tất cả những ai khẩn cấp kêu gọi đổi mới tâm can trong thế giới đang chịu đau khổ vì bạo lực, như: chiến tranh do chủng tộc, chiến tranh do chủ thuyết, chiến tranh do nội chiến, chiến tranh do phân hóa quốc tế.
Chúa Giêsu cũng đã từng ca tụng Gioan với dân chúng đi theo và nghe Ngài giảng dạy. Bằng lối văn đặt câu hỏi dồn dập, Ngài nhấn mạnh đến một số đức tính của Gioan. Ta thấy thái độ cứng rắn không chịu thua sự dữ: “Các người đi ra sa mạc để coi cái gì? Cây sậy rung trước gió ư?” Gioan không phải là cây sậy. Gioan đã dám đương đầu với sự xấu. Gioan không nể vua Hêrôđê khi khuyến cáo vua không được lấy vợ của người anh cùng cha khác mẹ với mình là Philip.
Thứ đến là việc từ bỏ mọi sự để sống nghèo khó. Gioan không ăn mặc mịn màng và sống xa hoa. Gioan chỉ vận tấm da thú, ăn những thức ăn đơn sơ tìm được nơi rừng hoang, như châu chấu, mật ong. Sau cùng Chúa Giêsu nhấn mạnh đến sứ mệnh của Gioan: “Các người đi xem một tiên tri ư? Ta bảo các người: và còn hơn một tiên tri nữa.” Về ông đã có viết: “Này Ta sai sứ thần đi trước mặt ngươi để dọn đường cho ngươi.”
Ngày nay, nhiều người trên thế giới vẫn chưa biết rằng Đấng Cứu Thế đã đến trần gian. Một số người khắc khoải chờ đợi, một số khác cậy dựa vào tiền bạc, danh vọng, quyền lực như “vị cứu tinh” của mình. Đức ái Kitô giáo thôi thúc chúng ta tiếp tục sứ mạng của Gioan Tẩy Giả là dọn đường cho Chúa Giêsu đến với tâm hồn của nhiều người chưa biết Chúa.
Từ Gioan Tẩy Giả trở về sau, tức là từ khi Chúa Giêsu Kitô đem ơn cứu rỗi của Thiên Chúa đến cho nhân loại thì Nước Trời phải dùng sức mạnh mới chiếm lấy được và kẻ nào mạnh mẽ can đảm mới chiếm được. Trước Chúa Kitô chưa ai có được ơn cứu rỗi cho đến khi Chúa Kitô chết trên Thánh Giá Ngài mới kéo tất cả mọi sự lên cùng Ngài. Ai muốn nhận được ơn cứu rỗi đó phải qua cửa hẹp, phải vác thập giá mình mà theo Chúa mới vào được Nước Trời, vì ngày nào có sự khốn khó của ngày ấy.
Gioan Tẩy Giả muốn cho dân chúng thấy Đấng đến sau ông còn cao trọng hơn ông vì Ngài đã vâng phục thánh ý Chúa Cha đến nỗi chấp nhận thân thận người phàm. Lối sống của Chúa là lối sống đơn sơ, khó nghèo: Sinh ra trong hang bò lừa, sống lang thang rày đây mai đó, chết trần trụi trên cây thập giá… để cho thấy trần gian này không khống chế được Ngài. Sứ mạng của Ngài là loan báo Nước Thiên Chúa mà chính Ngài đã thành lập.
Nói đến Gioan Tẩy Giả, thường chúng ta nghĩ về ông như là con người được Thiên Chúa sử dụng cách ưu việt để làm công việc của Chúa. Ông củng cố, kiến tạo lòng dân xứng đáng đón nhận Đấng Cứu Thế, nên ông cũng được gọi là Gioan Tiền Hô. Tuy công trạng của ông rất hiển nhiên, mọi người công nhận và kính phục, nhưng chưa bao giờ Gioan nghĩ về cách gây ảnh hưởng cho mình nơi dân Chúa. Ngược lại, ông luôn hướng dân Chúa đến Đấng cao cả xuất hiện sau ông, mà ông không xứng cởi quai dép cho Người. Ông còn dạy người ta phải khiêm tốn, hạ mình và vâng phục để Chúa lớn lên: “Chúa phải lớn lên, còn con phải nhỏ lại.” Như thế, Gioan gián tiếp nói với dân Chúa rằng, họ cần nghiêm túc thực hiện bài học luân lý về sự khiêm nhường, vâng phục để nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa đang đến.
Để làm chứng về Đấng Cứu Thế, chúng ta không chỉ dùng lời nói mà còn dùng cả cuộc sống tràn đầy niềm vui. Đó là niềm vui của sự gặp gỡ và đón nhận Chúa Giêsu, cách đặc biệt nơi Bí Tích Thánh Thể. Niềm vui ấy cần được tỏa lan qua một đời sống sẻ chia với người nghèo khó, cảm thông với những mảnh đời bất hạnh, yêu thương hiệp nhất trong gia đình và trong cộng đoàn giáo xứ. Chính khi sống tinh thần hiệp nhất và hiệp thông của cộng đoàn Thánh Thể, chúng ta đang dọn đường cho Đấng Cứu Thế đến với tâm hồn của mình và của nhiều người chưa biết Chúa.
Sưu tầm
From: Langthangchieutim
Lơi chúc mừng Giáng Sinh đầy tâm tình và TÂM LINH của tổng thống Mỹ, năm 2018.
https://www.facebook.com/chinhtruc456/videos/2394415977491168/?t=4
Lơi chúc mừng Giáng Sinh đầy tâm tình và TÂM LINH của tổng thống Mỹ, năm 2018.
Tôi thiết nghĩ năm nay cũng vậy, vì họ tin vào Thiên Chúa. Họ làm công việc gì, điều gì, họ để Thiên Chúa lên trước hết. Nguyên việc đồng tiền Đôla của họ đã quá đủ chứng minh tất cả những điều đó “In God we trust” (Chúng ta tin vào Thiên Chúa)
– Con đường vô thần con đường đi vào cõi chết.
***
NGUYÊN VĂN LỜI CHÚC MỪNG GIÁNG SINH 2018 CỦA TỔNG THỐNG MỸ
Hôm nay là ngày tôi đã mong chờ trong suốt cả năm, là ngày mà chúng ta nghe đến, chúng ta nhắc đến và ước mơ đến. Là Tổng Thống, tôi rất vinh hạnh được gửi đến toàn thể người dân Mỹ và thế giới GIÁNG SINH AN LÀNH.
Từ những ngày lập quốc đầu tiên, người Mỹ đã biết rằng: Giáng Sinh là thời gian chúng ta CẦU NGUYỆN VÀ THỜ PHƯỢNG, với tấm lòng biết ơn và tử tế cho nền hoà bình và sự tái sinh ĐỐI VỚI NHỮNG KITÔ HỮU. Đây là một mùa Thánh, là ngày sinh của Đấng là Vua và là Đấng Cứu Chuộc – Chúa Giêsu.
Câu chuyện Giáng Sinh bắt đầu từ 2000 năm trước, về một người mẹ, một người cha và con trai của họ và một phần quà đặc biệt nhất – món quà từ tình thương của Chúa dành cho nhân loại.
Dù tín ngưỡng của bạn là gì, thì chúng ta đều biết ngày sinh của Chúa Giêsu và câu chuyện về cuộc đời phi thường này đã thay đổi vận mệnh của loài người.
Không có một khía cạnh cuộc sống nào mà không bị ảnh hưởng bởi cuộc đời Người. Nghệ thuật, âm nhạc, văn hoá, luật pháp và sự tôn trọng giá trị thiêng liêng của mỗi người trên thế giới.
Mỗi năm một lần vào Giáng Sinh, chúng ta hiểu rằng tinh thần chính của Giáng Sinh không phải rằng chúng ta có gì, mà là chúng ta là ai. Mỗi người chúng ta là con Thiên Chúa. Đó là lý do chúng ta ghi nhớ ngày kỷ niệm này, rằng chúng ta được kêu gọi hãy hy sinh vì người khác, hãy yêu thương người khác và hãy theo đuổi hoà bình trong tâm hồn và trên toàn thế giới.
Đặc biệt hôm nay tôi muốn cảm ơn các gia đình. Vào dịp Giáng Sinh, chúng ta càng hiểu nhau hơn bao giờ hết, rằng gia đình chính là nền tảng trong đời sống Mỹ. Và vì vậy, Giáng Sinh năm này, chúng ta hãy xin Chúa thương xót gia đình và đất nước này. Và chúng ta cầu xin rằng, đất nước này là nơi mà mọi đứa trẻ đều được sống trong một gia đình đầy yêu thương, một xã hội tràn đầy hy vọng và một quốc gia mạnh mẽ về đức tin.
Cảm ơn các bạn. Chúa ở cùng bạn và Chúa ở cùng nước nước Mỹ. Cảm ơn.
Giáng Sinh an lành và chúc mừng năm mới
Sao Thủ tướng lại chọn ông Nguyễn Đức Kiên?

SAO LẠI LÀ ÔNG KIÊN?
1. Nghe tin Thủ Tướng bổ nhiệm ông Nguyễn Đức Kiên làm Tổ trưởng Tổ tư vấn Kinh tế của Thủ Tướng mà choáng ván. Buồn cho Thủ Tướng 10 phần thì buồn cho Đất Nước 100 phần.
2. Theo mô tả thì vai trò của Tổ tư vấn Kinh tế của Thủ tướng rất quan trọng mà trong đó phải bao gồm những bộ óc sáng láng, những tài kinh bang tế thế có tầm nhìn chiến lược thập kỷ:
“Tổ có nhiệm vụ tư vấn cho Thủ tướng về các chiến lược, kế hoạch, đề án, chính sách phát triển kinh tế trong trung hạn và dài hạn; kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội hằng năm.
Phân tích, dự báo, đánh giá tình hình, kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội, các chiến lược, đề án, chính sách phát triển kinh tế.
Tư vấn, khuyến nghị với Thủ tướng các biện pháp, giải pháp để nâng cao hiệu quả thực thi hoặc đề xuất sửa đổi, bổ sung các cơ chế, chính sách nhằm đạt được các mục tiêu đề ra.
Tư vấn, khuyến nghị với Thủ tướng các giải pháp, biện pháp ứng phó kịp thời với những biến động thất thường của tình hình kinh tế trong nước và quốc tế.
Tham gia ý kiến các báo cáo, đề án lớn về kinh tế của Chính phủ, Thủ tướng trình Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội theo chỉ đạo của Thủ tướng” (Vietnamnet.vn, 13/12/2019)…
3. Thế còn ông Nguyễn Đức Kiên là ai?
Theo những thông tin trên truyền thông thì ông Kiên nổi tiếng với những phát ngôn thuộc dạng không bình thường. Chẳng hạn như:
– Phạt người dân 90 triệu đồng vì đổi 100 đô la trong tiệm vàng là đúng (28/10/2018).
– Người dân nghèo dùng xe máy thì được miễn phí qua trạm BOT, vì vậy không ảnh hưởng gì (Người lao động, 07/9/2017).
– Chúng ta sống và làm việc theo luật. Luật đã quy định nó là “thu giá” thì ta gọi nó là “thu giá” (Người lao động, 24/5/2018).
– Hiện nay, trên thế giới, không nhà thầu nước nào có kinh nghiệm thi công đường cao tốc nhiều như các doanh nghiệp của Trung Quốc. Với các tiêu chí mời thầu như hiện nay, chỉ doanh nghiệp Trung Quốc mới đáp ứng được (25/5/2019).
Còn tiểu sử của ông Kiên cũng đầy những bất thường. Cụ thể là ông sang Đức học tập rồi ở lại, bỏ việc ở Việt Nam. Sau đó lại quay trở về mà vẫn vào lại được biên chế nhà nước ở chức vụ cao:
“Năm 1991, sau hơn 6 năm công tác ở Bộ Giao thông Vận tải Việt Nam, Nguyễn Đức Kiên nhận được học bổng cao học chuyên ngành quy hoạch giao thông tại CHLB Đức. Sau khi hoàn thành chương trình học, Nguyễn Đức Kiên ở lại Đức làm việc.
Mùa hè năm 1997, khi về Việt Nam chơi, ông Kiên nhận được lời khuyên từ các thủ trưởng cũ của mình về việc quay về Việt Nam làm việc vì đất nước đã thay đổi nhiều. Cuối năm 1997, ông Kiên quyết định bỏ việc ở CHLB Đức trở về Việt Nam mà lại vào được cơ quan nhà nước, làm chuyên viên tại Vụ Công nghiệp, Ban Kinh tế, TƯ ĐCS Việt Nam. Năm 2003 giữ chức Vụ trưởng (Wikipedia tiếng Việt).
AI KHÔNG NÊN VÀ AI NÊN VÀO TỔ TƯ VẤN?
1. Thủ Tướng không nên mời vào Tổ tư vấn những người từng giữ chức, hay đang giữ chức, cấp vụ cấp bộ thuộc biên chế. Bởi vì họ hoặc đã không xuất sắc khi đương chức, hoặc họ không nổi trội khi đang công tác hiện nay.
2. Thủ Tướng nên tìm kiếm các thành viên mới từ các doanh nghiệp tư nhân, những khuôn mặt hoàn toàn mới lạ. Thì lúc đó ngõ hầu Thủ tướng mới nghe được những mưu kế mới lạ.
3. Thủ Tướng nên cố gắng có được những lời khuyên từ các chuyên gia giỏi đến từ các nước có nền công nghiệp vượt trội như Nhật, EU, Mỹ.
MỞ RỘNG CÁNH CỬA CHO TUỔI TRẺ
Những người như ông Nguyễn Đức Kiên, không phải là không có cơ hội, mà đã có cả chục năm thi thố tài năng. Tài năng của ông Kiên đã bộc lộ hết rồi, bỏ đi không cần nuối tiếc.
Hãy mở rộng cánh cửa cho tuổi trẻ. Chính tuổi trẻ mới tràn đầy trí tuệ sáng tạo, và cuồn cuộn nghị lực hành động.
Nhìn sang các nước châu Âu, chẳng hạn như Phần Lan với nữ Thủ Tướng Sanna Marin 34 tuổi. Và Nội các mới của Phần Lan còn có các nữ bộ trưởng trẻ tuổi: Bộ trưởng Giáo dục Li Andersson (32 tuổi), Bộ trưởng Tài chính Katri Kulmuni (32 tuổi), và Bộ trưởng Nội vụ Maria Ohalu (34 tuổi).

Cách xếp hàng lên chức của Việt Nam hàng chục năm qua đã làm thui chột tài năng sáng tạo của tuổi trẻ, làm nguội đi nhiệt huyết cống hiến vì không có cơ hội đúng vào lúc sung sức.
Thể thức bồi dưỡng cán bộ nguồn mấy chục năm qua cũng chỉ cho ra lò những thủ lĩnh cuộn tròn.
Hãy mở rộng cánh cửa tranh cử và thi tuyển để cho tuổi trẻ thể hiện thì mới có cơ hội làm cho đất nước hùng cường.
Sử dụng những người như ông Nguyễn Đức Kiên chỉ làm cho kinh tế nước nhà thêm thất thoát và đất nước càng thêm tụt hậu.
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Máu Me

Thứ Năm, 12/12/2019 – 07:19 — tuongnangtien
Là một người trong y giới, tôi thật sự hổ thẹn vì hành động của những đồng nghiệp, khiến cho bộ mặt ngành y trở nên rất xấu xí dưới mắt cộng đồng.
Bùi Ngọc Tấn bị giam từ năm 1968 đến 1973. Khi mãn hạn tù, về đến Hà Nội, ông được chào đón và thiết đãi một bữa ăn “bằng máu” của bạn bè:
“Vũ Mạc, Lê Bàn và Hường đứng trước mặt hắn. Bốn người đứng lặng nhìn nhau. Nhìn từ đầu đến chân. Nhìn từng khuôn mặt. Cười. Sung sướng… Mùi thịt nướng thơm lừng. Rượu. Rau muống chẻ giòn tươi. Đủ các loại rau thơm… Hắn không hiểu được để có bữa bún chả, Mạc đã đi bán máu. Lúc đó Mạc đã là lính me… Phải đến năm sáu năm sau, Lê Bàn mới nói cho hắn biết chi tiết ấy. Bàn cười rinh rích: ‘Chúng tao không dám nói. Sợ mày kinh, ăn không ngon. Sợ mày nghĩ là mày đang ăn thịt nó. Nó bán máu và bán luôn cả cái phiếu đậu bồi dưỡng.” (Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập I, California: nxb Câu Lạc Bộ Tuổi Xanh).
Lính me, theo chú thích của nhà xuất bản – nơi trang 176 – là người sống bằng nghề bán máu. Cái nghề này không rõ xuất hiện ở Hà Nội tự bao giờ nhưng sau “giải phóng” thì lan vào đến Thành Phố Hồ Chí Minh Quang Vinh. Ông Võ Ngọc Mẫn là một trong những anh lính me tiêu biểu, thuộc đạo quân bán máu, nơi mảnh đất vinh quang này – theo ghi nhận của phóng viên Phùng Bắc:
“Ông có dáng người dong dỏng cao (1,7m), nước da ngăm đen rắn rỏi, đôi mắt sáng, lông mày rậm dài và ấn tượng nhất là nụ cười luôn nở trên môi người đàn ông lao động chân tay này. Ở quê nhà Trà Vinh, ông có một cuộc sống nghèo khó, có vợ và hai người con, nhưng không đất đai cày cuốc, tài sản thì tay trắng, vốn hành nghề chạy xe kéo ở quê cũng không thấm vào đâu. Cách đây gần hai chục năm, ông Mẫn lên TP.Hồ Chí Minh kiếm sống bằng nghề lao động thuê mướn. Cái nghèo quấn lấy, ông Mẫn tình cờ biết đến dịch vụ ‘bán máu’, thế là hành trình bán máu nuôi thân của ông Mẫn cứ thế quay cuồng suốt gần chừng ấy năm trời sinh nhai ở đất phồn hoa đô thị Sài thành… Vì cuộc sống nghèo khó, ông Mẫn cho biết: ‘Tôi bán máu gần 20 năm nay, thấy sức khỏe vẫn bình thường, không hề có biểu hiện gì khác lạ, thậm chí là khỏe khoắn hơn nếu cứ… bán đều đều!’
Ảnh: Báo Lao Động
Khoẻ thật nhưng không khoẻ lắm, theo cách nhìn của nhà văn Bùi Ngọc Tấn:
“Bán máu êm ả là thế mà nhiều lúc vẫn giật mình. Ví như đang ngồi nhìn cả vào người y tá chờ gọi tên mình thì người ấy bỗng bật ra những cái tên bất ngờ nhất:
Chính Yên!
Phan Kế Bảo!
Phương Nam!
Toàn những người quen. Toàn những trí thức. Ngượng nghịu nhìn nhau. Rồi cũng quen dần. Lương thiện thì rõ ràng là lương thiện rồi. Nhưng nó tố cáo bước đường cùng.” (Bùi Ngọc Tấn. “Thời Gian Gấp Ruổi“. Viết Về Bè Bạn. Fallchurch, Virginia: Tiếng Quê Hương, 2006.)
Thói đời thì ở đâu cũng thế, Bắc cũng như Nam, hễ cứ có người lâm vào bước đường cùng thì thế nào cũng có kẻ sống nhờ vào sự khốn cùng của tha nhân. Đó là bọn “ăn từng tế bào máu, uống máu đồng bào, không khác gì cầm thú” như nhận định của blogger Nguyễn Tiến Tường: “VTV24 trình chiếu một phóng sự điều tra chân tơ kẽ tóc về việc bệnh viện Xanh Pôn cắt một que test HIV và viêm gan siêu vi B thành hai que, trộn chung 4 mẫu máu HIV vào một giếng xét nghiệm. Nếu kết quả âm tính, sẽ trả cho 4 người. Nếu dương tính, sẽ buộc 4 người đó xét nghiệm lại. Chuyên gia đầu ngành y tế trong phóng sự đã khẳng định những hành vi này sẽ làm méo mó kết quả xét nghiệm. Hàm lượng máu không đủ và bị pha lẫn sẽ cho ra kết quả sai lệch.
Cho đến sáng nay, lãnh đạo bệnh viện vẫn một mực chày cối ‘không ảnh hưởng kết quả’ và ‘trang thiết bị gian lận bán cũng không ai mua’. Tôi thật sự rợn người với tư duy này của người làm quản trị. Không cần phải bán đâu cả, mỗi que xét nghiệm, họ đã biến thành hai que và ‘ăn lời’ một que. Mỗi xét nghiệm HIV đổ chung 4 người, họ đã ăn lời 3 kết quả. Hành vi này không khác gì uống máu đồng loại theo đúng nghĩa đen cả. Nó không chỉ là ăn vặt thiết bị y tế, nó là sự suy đồi nhân cách cùng tận.
Cái mà dư luận cảm thấy bàng hoàng không phải là tiền que thử, dụng cụ mà cái cách nhân viên y tế đã xé lẻ hoặc trộn chung số phận người bệnh trong tay mình để kiếm lợi. Đó không phải là hành vi của con người mà là của ngạ quỷ. Cho dù chúng ta vẫn ngầm công nhận với nhau rằng người ta có thể ăn bất cứ thứ gì. Nhưng có lẽ không ai nghĩ họ ăn đến từng tế bào máu, nghiệt ngã như vậy… Con người dám bước qua cả nhân quả tâm linh để trục lợi thì không không khác gì cầm thú. Nó không khác việc giết người cướp của về bản chất, chỉ khác về hình dạng chiếc áo blouse mà thôi.”
Cách nhìn của FB Võ Xuân Sơn về “giới người mặc áo blouse” lại hoàn toàn khác, phóng khoáng và nhẹ nhàng hơn thấy rõ:“Nói tóm lại, về bản chất trộm cắp thì các bạn không có gì phải xấu hổ khi việc làm của các bạn đã được rất, rất nhiều các đồng chí cán bộ lãnh đạo từ cao đến thấp thực hiện từ rất lâu. Tôi chỉ buồn là các bạn, dù có đứng đầu các ngành khi thi vô, dù có thời gian học dài đăng đẵng, dù được coi là xuất chúng, nhưng cái đầu lại bé như trái nho. Cũng là ăn cắp, mà người ta ăn cắp cả trăm tỉ, ngàn tỉ, thậm chí hàng chục ngàn tỉ. Còn các bạn? Nghe mà đắng cả lòng.
Một cái que trị giá 30.000 đồng, các bạn chẻ đôi, kiếm được 15.000 đồng. Bạn ăn cắp 1.000 cái que, được 15.000.000 đồng. Nghe nói các bạn đã từng ăn cắp tới 3.000 cái que, tính ra được 45.000.000 đồng, chưa bằng nửa chai rượu của mấy thằng cũng ăn cắp như các bạn uống ừng ực, có ngày cả chục chai, mà ngày nào cũng uống.
Hãy tập nghĩ lớn, làm lớn các bạn ạ. Đừng có làm uổng công cha nghĩa mẹ ơn thầy. Đằng nào cũng là phường trộm cắp, cướp giật. Cướp thì cướp cho đáng, cho nó oai hùng.”
Tuy vụ “cướp mấy cái que” không “lớn” nhưng cũng khiến cho BS Võ Phạm Trọng Nhân đâm ra áy náy: “Là một người trong y giới, tôi thật sự hổ thẹn vì hành động của những đồng nghiệp, khiến cho bộ mặt ngành y trở nên rất xấu xí dưới mắt cộng đồng.”
Chả việc gì phải “nhậy cảm” đến thế đâu, ông B.S ạ. Bên giới dược họ còn bán cả đến thuốc giả nữa cơ mà đã có sao đâu. Bà Kim Tiến vẫn hạ cánh an toàn đấy thôi. Ở đất nước này mạng sống rẻ rề hà (mỗi ngày vài trăm người chết vì ung thư, mỗi năm mấy trăm kẻ vào đồn công an … tự tử, và chỉ cần đôi giờ đi bão bóng đá thôi cũng đã phơi thây đến mấy chục mạng rồi) thì xá chi chút máu me của đám dân đen mà phải bận tâm đến thế.
Làm gì khi bị người khác hiểu lầm?
Làm gì khi bị người khác hiểu lầm? Đây mới đúng là câu trả lời của trí giả.
Khi chúng ta gặp phải những sự tình không như ý, chẳng hạn bị người khác làm tổn thương, hiểu lầm, vu oan hay chửi bới, những lúc đó ta phải làm gì? Dưới đây là câu trả lời của bậc trí giả.
Làm người phải giống như núi, nhìn được vạn vật mà cũng bao dung được vạn vật.
Bị người khác hiểu lầm, phải làm sao?
Khi bị người khác hiểu lầm, ai cũng muốn giải thích, nhưng khi ấy, không nói gì lại là một loại độ lượng.
Sự tình thật hay giả, thời gian sẽ cho câu trả lời tốt nhất.
Bị người khác làm tổn thương, phải làm sao?
Không nói là một loại thiện lương.
Tình cảm ấm áp hay lạnh lẽo, thời gian sẽ cho minh chứng tốt nhất.
Bị người chửi bới, bôi nhọ, gièm pha, phải làm sao?
Không nói là một loại hàm dưỡng.
Nhân phẩm của một người thật sự là tốt hay xấu, thời gian sẽ làm sáng tỏ.
Độ rộng của tâm linh không phải thể hiện ở việc người ta có thể quen biết được bao nhiêu người mà là ở việc họ bao dung được bao nhiêu người.
Bị người vu cáo, vu oan, phải làm sao?
Đừng để ý hay quan tâm quá tới điều đó, bởi vì đã có Đạo trời.
Đạo trời vốn không phân biệt thân quen, rất công bằng. Qua vài năm nhìn lại, bạn sẽ thấy rõ được kết cục ra sao.
Sống trên đời, gặp bất kể chuyện gì cũng không cần phải vội vã biện bạch thanh minh. Điều gì cũng không cần phải vội vàng đi bộc lộ hết, nói hết.
Người xưa nói, một người để học được nói chuyện chỉ cần vài năm, nhưng hiểu được cần im lặng lại phải mất vài thập kỷ.
Độ cao của cuộc đời, không phải là ở việc người ta có thể thấu tỏ bao nhiêu sự tình mà là ở việc người ta có thể xem nhẹ bao nhiêu sự tình.
Độ rộng của tâm hồn không phải thể hiện ở việc người ta có thể quen biết được bao nhiêu người mà là ở việc họ bao dung được bao nhiêu người.
Làm người phải giống như núi, nhìn được vạn vật mà cũng bao dung được vạn vật.
Làm người phải giống như nước, có thể tiến thoái, biết lúc nào nên tiến lúc nào nên lui.
Làm người chấp nhận chịu thiệt thì sớm muộn cũng sẽ được hồi báo, cuối cùng cũng sẽ không bị thiệt.
Làm người nếu bằng lòng chịu thua thì cuối cùng cũng sẽ không bị đánh mất tự tôn mà còn giành được lòng người.
S.T.
Phương thức tra tấn của ĐCSTQ: Đổ nước sôi vào chân (Ảnh) – Tin tức

Đổ nước sôi vào chân là một phương thức tra tấn phổ biến thường thấy trong các tiểu thuyết Trung Quốc, như Thủy hử, song nó hiếm khi xảy ra trong đời thực. Trong cuộc bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc, các nhân viên của chính quyền thường vận dụng phương thức này cùng các phương thức tra tấn về thể xác và tinh thần khác, nhằm hủy hoại đức tin của các học viên.
Nhiều thống kê về hình thức tra tấn như vậy đã được tìm thấy trong các báo cáo của Minh Huệ, bao gồm: đổ nước sôi vào chân, ngâm chân trong nước sôi và đổ nước nóng vào chân sau khi bị tổn thương do lạnh. Trong đó, đặc biệt là phương thức tra tấn cuối cùng này đã khiến nhiều nạn nhân bị tàn phế.
Ông Lý Khôn, 60 tuổi, đã từng bị giam giữ trại Nhà tù Dương Giang ở tỉnh Quảng Đông. Lính canh Tăng Kiến Hạnh thường ra lệnh cho các tù nhân đưa ông và các học viên khác vào trong một buồng giam không có camera an ninh để tra tấn họ. Bên cạnh việc dội nước sôi vào chân các học viên, các lính canh còn dùng tăm nhọn đâm vào các ngón tay hay ngón chân và nhét giẻ lau ngâm phân vào miệng họ.
Phương thức tra tấn tương tự cũng được áp dụng với ông Củng Ân Vinh, một học viên ở Cái Châu, tỉnh Liêu Ninh. Ông bị kết án bốn năm rưỡi tù giam và bị đưa đến Nhà tù Khê Hồ vào tháng 07 năm 2008.
Thấy các phương thức tra tấn thân thể khác đều thất bại, các tù nhân đã đưa ông vào phòng tắm và đổ nước lạnh lên người ông, hết chậu này đến chậu khác. Thấy ông Củng không chịu nhượng bộ, các tù nhân điên cuồng đánh đập khiến ông gục xuống sàn, họ dùng kim đâm khắp cơ thể và tiếp tục đổ nước lên người ông, đầu tiên là nước lạnh, sau đó là nước sôi. Họ còn dùng thuốc lá để làm bỏng bàn chân của ông.
Có ít nhất sáu tù nhân đã tham gia tra tấn. Kết quả là ông Củng bị thương nghiêm trọng, màng nhĩ bị thủng, xương sườn bị gãy và chân bị bỏng. Chứng kiến cảnh ông Củng cùng hai người con bị giam giữ và tra tấn bởi đức tin của mình, vợ ông đã bị suy nhược tinh thần.
Thấy bà Hàn bất tỉnh và đôi chân bị phồng rộp, các tù nhân đã cởi trói bà khỏi các thanh kim loại. Sau đó họ kéo lê bà qua lại trên mặt đất. Vì đau đớn mà bà Hàn đã la hét đến bất tỉnh, dù vậy khi tỉnh lại các tù nhân vẫn tiếp tục kéo lê bà cho đến khi các vết phồng rộp bị rách toạch ra.
Ngâm chân trong nước sôi
Bà Đinh Ngọc Bân, một học viên ở tỉnh Cát Lâm, từng viết về những gì mà bà đã trải qua khi ở trong Nhà tù Nữ tỉnh Cát Lâm: “Các tù nhân Lý Minh Hoa và Triệu Tinh Hải đã cưỡng chế bà Hoàng Lâm Hoa, một học viên ở thành phố Trường Xuân, phải ngồi xổm ròng rã suốt hai tháng. Kết quả là hai chân của bà ấy bị sưng phồng nghiêm trọng. Hai tù nhân còn lấy một cái chậu, đổ vào đó khoảng hai lít nước sôi rót ra từ phích và một cốc nước máy, họ nói với bà Hoàng rằng họ sẽ ấn bàn chân của bà vào đó. Khi bà Hoàng kêu lên đau đớn vì bị bỏng, hai tù nhân đã ấn cả hai chân của bà vào chậu và giữ chúng ngâm ở trong đó”.

Hai bàn chân của ông Vương ngay lập tức bị sưng phồng lên và các vết bỏng rộp đã vỡ loét ra chỉ sau vài giờ.
Bị tra tấn bằng nước sôi sau khi bị bỏng lạnh
Chúng ta đều biết rằng một người sẽ bị bỏng lạnh khi chịu cái lạnh cực độ, anh/cô ấy sẽ không thể được chữa trị bằng cách dùng nước nóng; trái lại, vết thương sẽ trở nên nghiêm trọng hơn và có thể dẫn tới tàn tật.
Ông Dương Bảo Xuân, một công nhân nhà máy dệt ở thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, bị đưa đến Trại Lao động cưỡng bức Hàm Đan vì tu luyện Pháp Luân Công. Trong những ngày lạnh cực điểm vào mùa đông năm 2000, các lính canh đã lột bỏ quần áo và giày của ông, bắt ông phải chân trần đứng trên tuyết trong thời gian dài. Sau đó họ ngâm bàn chân ông trong nước nóng. Kết quả là bàn chân của ông bị thương nặng và bị lở loét. Chân phải của ông đã phải cắt bỏ.
Trường hợp của anh Vương Tân Xuân ở thành phố Y Xuân, tỉnh Hắc Long Giang cũng tương tự. Khi anh đang phân phát tài liệu Pháp Luân Công vào ngày 08 tháng 01 năm 2001, công an đã nhìn thấy và đuổi theo anh. Anh Vương Tân Xuân không may bị ngã xuống sông và chân của anh bị ướt sũng và đông cứng lại. Hai ngày sau khi công an bắt giữ anh, anh vẫn có thể đi bộ được. Sau khi bị công an đánh đập, đôi chân lạnh cóng của anh bị ấn vào một chiếc thùng chứa nước nóng trong vài giờ đồng hồ. Bàn chân của anh Vương Tân Xuân đã mất cảm giác và anh đã không thể đứng lên được nữa.
Chiều ngày 11 tháng 01, công an đã trả anh Vương Tân Xuân về nhà. Chất lỏng màu vàng trong các bọng nước trên hai chân của anh bị chảy ra. Tình trạng đôi chân của anh xấu đi từng ngày và 10 tháng sau anh đã mất đi đôi chân của mình.

Anh Vương bị cụt mất hai chân
Theo vn.minghui.org
Bài viết của Phi Bộc
Thấp Thỏm, Lo Lắng, Héo Hon-Ngóng Nghe Từng Bước Chân Con Quay về & Đáp Trả Nhau Bằng Lòng Tri Ân
httpv://www.youtube.com/watch?v=ZLuGUNVvFwA
Thấp Thỏm, Lo Lắng, Héo Hon-Ngóng Nghe Từng Bước Chân Con Quay về-Cha Micae Phạm Quang Hồng
httpv://www.youtube.com/watch?v=x4ycE9pPntU
Đáp Trả Nhau Bằng Lòng Tri Ân Mới Là Một Con Người Biết Sống_Lm. Michael Phạm Quang Hồng.
KHUÔN MẶT…
KHUÔN MẶT…
Mỗi người đều do cha mẹ sinh ra, nhưng khi lớn lên khuôn mặt sẽ thay
đổi dần theo tâm tính của mình. Vậy nên văn hóa phương Đông vẫn cho rằng “tướng do tâm sinh” là vậy.
Một lần, Tổng thống Mỹ, Abraham Lincoln phỏng vấn một ứng viên nam đến làm nhân viên cho chính phủ. Mặc dù người đàn ông này rất có tài vị Tổng thống vẫn không tuyển dụng.
Người phụ tá thấy vậy liền hỏi Tổng thống nguyên nhân vì sao. Tổng thống nói: “Tôi không thích tướng mạo của người này”.
Người phụ tá không hiểu nên hỏi lại: “Chẳng lẽ một người khi sinh ra đã không được ưa nhìn thì cũng là lỗi của họ sao?”
Tổng thống Lincoln trả lời: “Mỗi người đều do cha mẹ sinh ra, nhưng sau 40 tuổi đều phải chịu trách nhiệm cho khuôn mặt của mình!”
Thực sự trong cuộc sống, con người đến tuổi trung niên, thì tướng mạo
sẽ lộ rõ ra tính cách và phẩm chất của người đó. Người có tấm lòng khoan dung thì phần lớn sẽ có khuôn mặt phúc hậu. Người có tính tình hiền dịu thì tướng mạo sẽ đẹp một cách nhu hòa thánh thiện. Người có tính cách thô bạo lỗ mãng thì tướng mạo sẽ luôn là hung dữ. Người có lòng dạ nhỏ mọn thì phần lớn sẽ có tướng mạo xấu xí, hai hàng lông mày nhíu chặt. Có người tướng mạo lộ ra vẻ đặc biệt trẻ trung và xinh đẹp thì người này nhất định là đơn thuần lương thiện. Đây là do kết quả của quá trình tu dưỡng tâm tính và hành vi phản chiếu lên khuôn mặt.
Cho nên tướng mạo cũng chỉ ra vận mệnh tương lai của người đó.
Nhưng tướng mạo của một người là có thể từng bước cải biến được. Đặc biệt, tướng mạo đẹp là do sự quyến rũ từ trong nội tâm. Bất kể phúc báo nào đều là có nguyên nhân, cho nên dung mạo xinh đẹp cũng là có nguyên nhân từ tâm.
Để có tướng mạo đẹp ở tuổi trung niên, hãy thường xuyên tu dưỡng những điều sau:
1.Thường xuyên mỉm cười
Có người nói, mỉm cười là cách để làm nở một bông hoa xinh đẹp nhất ở trên khuôn mặt. Người xưa có câu: “Tay hung không đánh mặt cười”. Nụ
cười luôn làm rung động lòng người, khiến mọi người vui vẻ, thân thiết và gần gũi nhau hơn. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất chính là, mỉm cười luôn mang đến cho người khác niềm vui và hạnh phúc, mang đến sự chia sẻ về tinh thần. Nếu như trên khuôn mặt thường xuyên nở nụ cười là có thể đem thiện ý truyền đạt cho tất cả mọi người. Đây chính là cách hoàn toàn không phải mất phí tổn mà lại tạo ra được giá trị lớn. Đây chính là phương pháp làm đẹp thuận tiện rất, kỳ diệu nhất.
2. Khen ngợi người khác nhiều hơn
Ai cũng đều muốn nghe những lời khen ngợi, khích lệ đặc biệt là lời khen ngợi đúng lúc. Các nhà khoa học đã làm một cuộc thí nghiệm đối với nước. Sự kết tinh hình dạng của nước có chịu ảnh hưởng của thanh âm bên ngoài.
Tiến sĩ Masaru Emoto, giám đốc Viện Hado (tổ chức IHM) ở Tokyo, Nhật
Bản đã tiến hành thí nghiệm sự biến hóa của nước dưới sự ảnh hưởng của âm thanh tác động bên ngoài và phát hiện: Khi ông phát những ca khúc nổi tiếng của Mozart và Beethoven rồi dùng kính hiển vi quan sát, ông nhận thấy các tinh thể nước sẽ thuận theo những giai điệu đẹp đó mà không ngừng có những biến hóa đẹp mắt.
Nói những lời dễ nghe thì các tinh thể nước cũng tạo thành những hoa văn hết sức đẹp mắt. Khi nói những lời khó nghe thì các tinh thể nước lại chuyển động hỗn loạn, không có trật tự. Vậy nên, nói những lời khen ngợi, khích lệ người khác cũng sẽ làm rung động tinh thần của họ.
Và đồng thời, chính những lời thiện, lời tốt đẹp này cũng sẽ khiến bản thân mình càng thêm xinh đẹp hơn.
3. Nhẫn nhịn nhiều hơn, tức giận ít đi
Người mà có khả năng nhẫn nhịn, ít khi tức giận thì sắc mặt sẽ đẹp hơn. Trong cuốn “Phật thuyết tội phúc báo ứng” kinh nói rằng: Người xấu xí là do thường xuyên tức giận, oán trách mà thành. Người đoan trang trắng trẻo, vẻ mặt rạng ngời, thân thể mềm mại, gặp người, người thích là kết quả của tu nhẫn mà nên.
4.Luôn biết cảm ơn
Người biết quý trọng và có lòng biết ơn với hết thảy, từ bông hoa cọng cỏ, từ con người, đồ vật… Thì tự nhiên trong lòng cũng phát sinh một loại cảm tình tốt. Nội tâm người đó lúc nào cũng tựa như nở ra một bông hoa thơm ngát hấp dẫn người khác. Người mà bên trong tràn đầy hương thơm như vậy thì bên ngoài cũng sẽ trở nên xinh đẹp rạng rỡ.
5.Sức mạnh của tâm niệm
Vẻ bề ngoài của một người là liên quan mật thiết với nội tâm bên trong của người đó. Tướng do tâm sinh, cho nên bên trong thiện lành thì bên ngoài sẽ xinh đẹp. Một nhà tâm lý học từng nói: “Tâm tình của một người là như thế nào thì cuộc sống của người đó sẽ là như thế, vận mệnh của người đó cũng sẽ lại giống như thế”. Vì vậy, nếu bạn mong muốn trở thành người xinh đẹp, thì trước hết hãy dùng tâm niệm tốt đẹp để đối đãi với thế gian. Khi đó bạn không những phát hiện ra mọi thứ đều trở nên xinh đẹp mà ngay cả tướng mạo của bản thân mình cũng ngày càng trở nên xinh đẹp.
6.Tiếp xúc nhiều hơn với người có tâm linh tốt đẹp
Người xưa nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” là có ý nói rằng, nếu như bạn tiếp xúc nhiều hơn với người tốt, người có tâm linh tốt đẹp thì bạn sẽ chịu ảnh hưởng từ họ, dần dần bạn cũng trở nên giống như họ. Người đẹp không phải chỉ nói đến là vẻ đẹp bề ngoài mà quan trọng hơn là vẻ đẹp của tâm linh. Người có tâm linh đẹp thì dung mạo cũng sẽ đẹp!
-St-
TRUNG CỘNG CHIẾM CẢ THẾ GIỚI
Trần Bang
– Một văn bản dịch tiếng Anh đã lộ tin Đại sứ Trung Quốc đe dọa Thủ tướng Đan Mạch là TQ sẽ cắt thỏa thuận thương mại với Đan Mạch, nếu Đan Mạch không dùng mạng 5G của Huawei (@SCS News)
– Liên bang Úc cảnh báo Hợp đồng liên kết của Huawei với công ty đường sắt của bang NSW






