TÁI TẠO


TÁI TẠO

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện các môn đệ Chúa Giêsu tự nhốt mình trong một căn phòng đóng kín các cửa, lòng đầy sợ sệt.  Nhưng sau đó Chúa Giêsu đến với họ và sai họ ra đi, khi đó lòng họ vui mừng và bình an.

Chuyện xảy ra với các môn đệ ngày xưa cũng là chuyện thường xuyên xảy ra cho chúng ta ngày nay.  Vậy chúng ta hãy xem lại từng bước câu chuyện này.

Bước thứ nhất: các môn đệ nhốt mình trong phòng kín.  Đây là tâm lý co cụm, khép kín.  Một tâm lý thường xảy ra.  Chắc nhiều người đã biết chuyện Lan và Điệp.  Hai người yêu nhau tha thiết.  Nhưng Điệp bị gài bẫy nên bị bó buộc phải cưới một người khác.  Lan buồn quá.  Rồi Lan làm gì?  Lan co cụm lại bằng cách đi vào trốn trong chùa.  Lan không muốn gặp gỡ ai cả nên trong chùa có một chiếc chuông để khi ai muốn gặp người nào trong chùa thì kéo chuông.  Lan cắt đứt luôn sợi dây chuông ấy, nghĩa là cắt đứt hẳn mọi liên hệ với mọi người khác.

Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta vì nhiều lý do nên cũng rơi vào tâm lý co cụm khép kín như thế.  Lý do của Lan là thất tình.  Có người khác co cụm vì thất vọng.  Có người khác nữa vì mặc cảm tội lỗi.  Còn lý do của các tông đồ trong tường thuật này là sợ: các ông coi ai cũng là kẻ thù có thể hại mình bất cứ lúc nào nên co rút vào trong phòng và đóng kín các cửa lại.  Nhưng ta nên biết con người là một hữu thể mang tính xã hội.  Làm người là phải sống với những người khác.  Càng sống với chừng nào thì càng đúng là người chừng nấy.  Khi ai đó co cụm lại, rút vào vỏ sò thì kể như người ấy không còn là người nữa, người ấy như đã chết.

Ta hãy trở lại câu chuyện Lan và Điệp.  Vì Lan đã cắt đứt dây chuông nên Điệp không đến với Lan được.  Hai người không bao giờ gặp nhau nữa và dần dần chết héo chết mòn.  Chuyện tình của họ đi vào ngõ cụt không lối thóat.  Còn câu chuyện trong bài Tin Mừng này thì khác hẳn.  Các tông đồ đóng kín cửa không muốn gặp ai, nhưng Chúa Giêsu thì chủ động tìm gặp họ.  Họ không có khả năng đến với Chúa thì Chúa chủ động đến với họ.  Như thế là Ngài phá vỡ một chiều hướng của sự co cụm.  Nói cách khác, Chúa Giêsu mở cho họ một cánh cửa, cánh cửa mở ra phía Chúa.  Ngài còn mở cho họ cánh cửa thứ hai hướng về phía tha nhân bằng cách sai họ đi, đi ra khỏi thế co cụm của mình để đến với người khác.  Con người là một hữu thể có tính xã hội, làm người là phải sống với người khác.  Khi con người cắt đứt mọi liên hệ thì người đó kể như chết.  Nay Chúa Giêsu đến với các tông đồ và còn sai họ đến với người khác tức là Ngài nối lại những mối dây liên hệ, tức là Ngài làm cho họ sống lại.  Nói đúng hơn, Chúa Giêsu đã tái tạo các môn đệ.

Nhờ đâu mà Chúa Giêsu tái tạo được các môn đệ như thế.  Thưa nhờ Chúa Thánh Thần.  Bài Tin Mừng này có một chi tiết hàm chứa ý nghĩa rất sâu.  Đó là Chúa Giêsu thổi hơi trên các môn đệ.  Cũng như ngày xưa, Ađam ban đầu chỉ là một tượng bằng bùn đất, nhưng ngay khi Thiên Chúa thổi hơi vào thì tượng bùn đất ấy trở thành người.  Thì ngày nay cũng thế, Chúa Giêsu thổi hơi vào các tông đồ.  Làn hơi ấy chính là Chúa Thánh Thần, nhờ Chúa Thánh Thần mà các môn đệ đã được tái tạo lại thành những con người mới.

Những con người mới này có những gì đặc biệt: thưa cái đặc biệt thứ nhất là niềm vui.  Bài Tin Mừng nói “các tông đồ vui mừng vì thấy Chúa”; cái đặc biệt thứ hai là bình an: không còn sợ gì nữa cả nhưng lòng rất thanh thản.  Bài Tin Mừng viết “Chúa Giêsu đứng giữa các ông và nói: bình an cho chúng con”; và cái đặc biệt thứ ba là mang ơn tha thứ đến cho những người khác, bài Tin Mừng nói “Chúng con hãy nhận lấy Thánh Thần.  Chúng con tha tội cho ai thì tội người ấy được tha.”

Nhiều khi chúng ta rơi vào tâm trạng sợ sệt, bất an, mặc cảm tội lỗi.  Khi đó chúng ta co cụm lại, rút lui vào nỗi cô đơn của mình và không muốn gặp ai cả.  Tình trạng này thật là buồn chán.  Phải sống trong tình trạng này thì chẳng khác nào như đã chết.  Do đó cần phải có ai đó giúp chúng ta thoát khỏi tâm trạng bất thường ấy.  Người ấy là ai?  Thưa chính là Chúa Thánh Thần.  Chúa Thánh Thần là Đấng tái tạo những gì suy sụp và hư mất.  Hôm nay cùng với Giáo hội chúng ta mừng kính Chúa Thánh Thần.  Nếu có gì đang khiến chúng ta buồn sầu co cụm khép kín, chúng ta hãy bày tỏ với Ngài và xin Ngài giải thoát chúng ta, tái tạo chúng ta thành con người mới, an bình, vui tươi, vui sống với mọi người.

Trích trong “Sợi Chỉ Đỏ”

Cựu toàn quyền Hồng Kông: “Trung Quốc đã bội ước, Phương Tây nên thôi tự dối mình”

Trần Bang
Việt Nam, từ dân thường đều biết “thâm như Tàu”. Nhưng Âu Châu nhờ Wuhanvirus và bội ước và đàn áp Hồng Kong… mới nhận ra.

“Thâm” = thâm độc, gian dối, hại người, lợi mình của Tàu.

RFI : Trung Quốc đã phản bội người dân Hồng Kông, vì vậy phương Tây nên ngừng việc khấu đầu trước Bắc Kinh với hy vọng hão huyền là sẽ đào được mỏ vàng lớn. Trên đây là nội dung nhận định của ông Chris Patten, toàn quyền cuối cùng của Anh Quốc tại Hồng Kông trong bài phỏng vấn ngày 23/05/2020 dành cho tờ báo Times tại Luân Đôn.

Trong bối cảnh Bắc Kinh chuẩn bị áp đặt một bộ luật an ninh quốc gia mới đối với Hồng Kông sau một phong trào biểu tình đòi dân chủ kéo dài tại đặc khu này năm 2019, ông Patten cho rằng: “Người dân Hồng Kông đã bị Trung Quốc phản bội”, và chính phủ Anh có một nghĩa vụ “đạo đức, kinh tế và pháp lý” để đứng lên bảo vệ vùng lãnh thổ này.

Theo Tuyên Bố Chung năm 1984, ký kết giữa thủ tướng Trung Quốc Triệu Tử Dương và đồng nhiệm Anh Quốc Margaret Thatcher về việc trao trả Hồng Kông lại cho Trung Quốc vào năm 1997, thì quyền tự trị của vùng lãnh thổ này được bảo đảm trong vòng 50 năm trong khuôn khổ nguyên tắc “một đất nước, hai chế độ”.

Đối với ông Patten, kế hoạch của Bắc Kinh nhằm áp đặt luật an ninh quốc gia tại Hồng Kông có nguy cơ phá hủy bản Tuyên Bố Chung. Vị cựu toàn quyền nhận định: “Những gì chúng ta đang thấy là một chế độ độc tài mới của Trung Quốc… (và) chính phủ Anh nên nói rõ rằng những gì chúng ta đang thấy là sự phá hủy hoàn toàn bản Tuyên Bố Chung”.

Đặt vấn đề Hồng Kông vào trong khuôn khổ quan hệ chung giữa Phương Tây và Trung Quốc, ông Patten cho rằng các quốc gia Âu Mỹ nên “chấm dứt việc tự lừa dối mình khi cho rằng kết quả chung cuộc của tất cả các hành động khấu đầu (trước Bắc Kinh) sẽ là một hũ vàng lớn… Điều đó luôn luôn là một ảo ảnh”.

Nhà ngoại giao kỳ cựu nói thẳng: “Chúng ta (tức Phương Tây) vẫn cứ tự trêu đùa mình, cho rằng nếu không làm mọi thứ mà Trung Quốc đòi hỏi thì bằng cách nào đó chúng ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội giao thương tuyệt vời. Quả là một điều ngu xuẩn!”.

Theo hãng tin Anh Reuters, cho đến tối ngày 23/5, chính phủ Anh chưa bình luận về phát biểu của ông Patten, nhưng hôm Thứ Sáu, 22/05, phát ngôn viên của thủ tướng Anh Boris Johnson, cho biết là Luân Đôn đang theo dõi tình hình và với tư cách là một bên ký kết bản Tuyên Bố Chung 1984, Vương Quốc Anh cam kết duy trì quyền tự trị của Hồng Kông và tôn trọng chế độ gọi là “nhất quốc lưỡng trị”.

 

Trung Quốc đã phản bội người dân Hồng Kông, vì vậy phương Tây nên ngừng việc khấu đầu trước Bắc Kinh với hy vọng hão huyền là sẽ đào được mỏ vàng lớn. Trên đây là nội dung nhận định…

“HẢO HẢO”!?

Image may contain: 1 person, text
Võ Văn Tạo

“HẢO HẢO”!?

Phải, chắc chỉ có bọn “4 tốt”, “16 chữ vàng” là “hảo hảo”!?

VVT tui từng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, suýt nằm lại Nghĩa trang Trường Sơn, lúc nào cũng mong VN đổi thay tiến bộ, hòa nhập cùng nhân loại văn minh để thành quốc gia dân chủ, tự do, cường thịnh… bị bác Trọng xếp vào hạng bất hảo mất rồi.

Ờ mà đâu chỉ mình tui? HCM không chỉ đòi mà còn lập chính phủ VNDCCH (có xã nghĩa gì đâu?) 1945 đa đảng đấy thôi, bất hảo quá, bác Trọng hè? 

“Đừng hy sinh các giá trị của Đức để làm hài lòng Trung Quốc”

Các nhà hoạt động dân chủ Glacier Kwong (Quảng Dung Tình) và Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) đã kêu gọi chính phủ Đức hãy ủng hộ họ trong cuộc đấu tranh chống Trung quốc. „Tôi rất mong bà Angela Merkel hãy đừng hi sinh những giá trị cốt lõi c…

THOIBAO3.DE

“Đừng hy sinh các giá trị của Đức để làm hài lòng Trung Quốc”-

Lời kêu gọi thống thiết của các nhà hoạt động Hồng Kông gửi đến Thủ tướng Đức Merkel – Thời báo

Các nhà hoạt động dân chủ Glacier Kwong (Quảng Dung Tình) và Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) đã kêu gọi chính phủ Đức hãy ủng hộ họ trong cuộc đấu tranh chống Trung quốc. „Tôi rất mong bà Angela Merkel hãy đừng hi sinh những giá trị cốt lõi c…

Tinh thần “chiến đấu” của người dân Hong Kong

Image may contain: one or more people, people standing, sky, mountain, twilight, outdoor and nature

Mai Thanh Truyet Envirovn

Thưa Bà Con,

Xin trích đoạn bài viết của tác giả Phẩm Thái về tinh thần “chiến đấu” của người dân Hong Kong từ GIÀ đến TRẺ. Còn người “minh” ở trong nước và hải ngoại như thế nào?

“Trong các cuộc biểu tình, dân chúng đặc khu đã cho thấy tình yêu tha thiết với Hong Kong, cho tự do của Hong Kong, khi người già nằng nặc đòi đứng trên tiền tuyến, để bảo vệ người trẻ khỏi lực lượng cảnh sát, và nếu phải chết dưới làn đạn, họ muốn hy sinh cho thế hệ trẻ được sống; giới sinh viên trở thành các “y tá” tự phát, chùi rửa mắt cho những người bị xịt hơi cay.

Suốt một năm biểu tình, hơn 8000 người bị bắt và truy tố, họ là cả xã hội Hong Kong, từ giáo sư đại học, cho tới bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân, tiếp viên hàng không, bà nội trợ, công nhân, sinh viên, bô lão, và vô số các em học sinh 10-17 tuổi. Trong tù, nhiều người đã bị tra tấn dã man, bị tấn công tình dục bởi mật vụ Trung Quốc.

Đây là cuộc chiến cuối cùng của nhân dân Hong Kong, một cuộc chiến có lẽ họ khó giành phần thắng. Các lựa chọn trợ giúp của phương Tây thì hạn chế, đặc biệt trong bối cảnh đại dịch Vũ Hán khiến nhiều nước phát triển bị lệ thuộc vào hàng hoá xuất cảng từ TQ.”

Người Sài Gòn vẫn âm thầm và hy vọng điều gì? – Trí Thức VN

About this website

Người Sài Gòn vẫn âm thầm và hy vọng điều gì?

  • Đông Vy
  • Thứ Hai, 25/05/2020 • 19.2k Lượt Xem
  • Không biết từ lúc nào, có lẽ chỉ vài năm trở lại đây thôi, những người tôi gặp luôn nói về Sài Gòn trong những cuộc trò chuyện. Dù bên bàn cà phê, trong quán ăn hay ở nhà riêng, thậm chí, trong thư điện tử và trên mạng xã hội, tôi cũng có cảm tưởng như mình chẳng thể nào thoát được chủ đề đó. Cả những người tôi gặp lần đầu và không sống ở đây, họ cũng nói về thành phố này. Có những người tuổi nhỏ hơn tôi một con giáp, cũng đang nói về Sài Gòn xưa. Có người bàn về lịch sử, có người tìm ký ức thành phố trong kiến trúc cũ, có người lục lọi sách vở.

Người Sài Gòn vẫn âm thầm và hy vọng điều gì?

Rất nhiều lần, tôi tự hỏi cớ sao lại như vậy?

Một buổi tối nọ, chúng tôi ghé thăm căn hộ một người bạn bên quận 7, rồi cà kê uống rượu tới khuya với mấy người quen của anh. Những câu chuyện của chúng tôi, dù thay đổi từ chủ đề kinh tế, y khoa, âm nhạc hay con cái, vẫn nhiều lần quay trở lại với Sài Gòn.

Đột nhiên, giữa câu chuyện đó, người phụ nữ xinh đẹp trong nhóm – người từng được vinh danh về nhan sắc nhưng thậm chí còn nhận được nhiều sự tôn trọng hơn bởi sự hiểu biết của mình – bỗng thổ lộ lý do khiến cô rời xứ sở. Cái thành phố ở hợp chủng quốc mà cô đang sống đó, không phải là nơi hoàn toàn tốt đẹp, như rất nhiều thành phố khác trên thế giới này, nó vẫn đang đối mặt với vô số vấn đề rắc rối và mâu thuẫn nọ kia. “Nhưng anh chị biết không” – cô nhìn chúng tôi với đôi mắt mở to, trong và buồn – “dù thế nào đi nữa, ở đó, tôi thấy có hy vọng.”

Chúng tôi nâng ly để chia sẻ sự đồng tình với cô, rằng: “Người ta có thể chết vì rất nhiều thứ, nhưng có ít nhất một thứ khiến người ta muốn sống. Hy vọng.”

Nghe cô nói, tôi chợt nghĩ về cái chủ đề mà gần đây tôi dường như không thể thoát khỏi: Sài Gòn. Có lẽ nào, người ta cũng đang nói về Sài Gòn như một cách tìm kiếm hy vọng. Chúng ta nói gì khi nói về Sài Gòn? Chúng ta nói về hy vọng.

Rất nhiều người Sài Gòn tôi gặp mang tâm trạng của chàng du khách trong thơ Nguyễn Bính, “ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”. Thật lạ lùng, vì không chỉ người già mới hoài nhớ quá khứ, mà người trẻ cũng vội vã tìm về hôm qua. Khi nói đến hy vọng chúng ta thường nghĩ đến tương lai, nhưng bây giờ ở Sài Gòn, có vẻ mọi người hy vọng nhiều hơn khi nghĩ về quá khứ.

Hy vọng tìm lại, hy vọng giữ được, hy vọng đừng mất…

Người Sài Gòn vẫn âm thầm và hy vọng điều gì?

Bài được in trong tuyển tập “Sài Gòn phong lưu” – nhiều tác giả.

Những người già ở Sài Gòn kể rằng thành phố này từng có một thời, khi mà Sài Gòn không-chỉ-là-đất-làm-ăn, khi mà người Sài Gòn không cố trở thành ông chủ hay thương gia hết thảy. Có một thời, ở xứ này người nào làm việc nấy, chuyên tâm với chức trách và luân lý nghề nghiệp của mình một cách hãnh diện. Nhờ đó, giá trị được tạo ra một cách quân bình ở mọi lãnh vực và phương diện khác nhau chứ không chỉ thể hiện trên hàng hoá. Thương gia thì buôn bán. Giáo sư thì dạy học. Nghệ sỹ trình diễn. Triết gia suy tưởng. Chính khách lo kinh bang tế thế. Quân nhân bảo vệ đất nước. Các đảng phái giám sát lẫn nhau. Thầy thuốc thì chữa bệnh. Thợ may làm ra quần áo đẹp. Cha mẹ nuôi dạy con. Trẻ nhỏ thì vô lo và nghịch ngợm. Mục đích của việc dành dụm không nhất định là để được xếp vào hạng thượng lưu, mua thêm đất tậu thêm nhà hay phô trương thanh thế, mà để được hưởng thụ đời sống tinh thần ở mức cao hơn, và giúp người. Xã hội có người giàu và người nghèo. Nhưng người giàu không quá khinh mạn, người nghèo dù khốn khổ vẫn có thể giữ lòng tự trọng, cũng như hy vọng. Giữa những lo lắng phập phồng bên lề chiến tranh và nhiệt thành bối rối của thời dân chủ sơ khai, giữa những chật vật về miếng cơm manh áo, là sự hiện hữu có thực của hy vọng.

Hy vọng chăm chỉ làm lụng thì có thể dư dật. Hy vọng học hành giỏi giang sẽ có ngày thành danh. Hy vọng tuân thủ luật pháp thì sẽ được nhà nước bảo vệ. Hy vọng nghệ thuật và tri thức được tôn vinh. Hy vọng lẽ phải và sự thật là điểm tựa cũng như cứu cánh của mọi cuộc tranh luận. Hy vọng người chính trực sẽ được bênh vực. Hy vọng tài năng được coi trọng hơn tiếng tăm. Hy vọng danh dự và liêm sỉ được coi trọng hơn tiền tài và quyền lực. Hy vọng Sài Gòn mãi là đất lành, nơi mà người lương thiện có thể an tâm dâng tặng giá trị của riêng mình cho đời sống.

Những hy vọng đẹp đẽ đó, chúng ta còn giữ được không?

Cũng như cái tâm thế thong dong của người Sài Gòn, không ít giá trị từng là điểm tựa của đời sống xã hội ở đô thị này đang tan biến dần đi trong sự xâm lấn mạnh mẽ của những đặc trưng văn hóa khác và cả những thứ phản giá trị tựa như đám nấm độc đang trồi lên khắp chốn, bởi thời thế hay số phận. Hiện thực đó khiến tôi lắm lúc có cảm giác vô phương cứu vãn. Nhưng những người Sài Gòn, tôi biết, họ vẫn âm thầm giữ hy vọng. Họ buồn bã và giữ hy vọng. Họ phẫn nộ và giữ hy vọng. Họ làm việc và giữ hy vọng.

Hy vọng tìm lại, hy vọng giữ được, hy vọng đừng mất…

Còn tôi, tôi hy vọng gì? Ngày qua ngày, Sài Gòn vẫn tiếp tục lướt trên những làn sóng văn hoá xô đến dồn dập, tiếp tục gồng mình chống chọi trước những cơn lốc đổi thay khó cưỡng, và đô thị này vẫn đang lớn nhanh hơn bao giờ hết, cao hơn, rộng hơn. Tôi chỉ mong nó đừng phát triển như một tòa cao ốc, mỗi tầng là một chốn tách biệt, mà tầng nào cũng tràn ngập thương gia.

Sài Gòn, xin hãy lớn lên như một cái cây, có lá, có hoa, dù vươn cao đến đâu, tỏa rộng chừng nào vẫn có thể cảm nhận được dòng nhựa sống từ đất đai và gốc rễ – những giá trị đã từng là niềm hãnh diện của mỗi cư dân trong quá khứ. Sài Gòn – xin hãy là một đô thị nuôi dưỡng được nguồn hy vọng cho cả xứ sở này.

Và Sài Gòn – như một cái cây. Lại cây!

Trích lược
Bài được in trong tuyển tập “Sài Gòn phong lưu” – nhiều tác giả.

Đặng Nguyễn Đông Vy

Theo Facebook Sài Gòn – Chuyện đời của phố

Xem thêm các tác phẩm khác của vợ chồng nhà báo Phạm Công Luận – Đặng Nguyễn Đông Vy tại đây.

M.TRITHUCVN.NET

Người Sài Gòn vẫn âm thầm và hy vọng điều gì? – Trí Thức VN

Cả những người tôi gặp lần đầu và không sống ở đây, họ cũng nói về thành phố này. Có những người tuổi nhỏ hơn tôi một con giáp, cũng đang nói về Sài Gòn…

“BẮT TÔI NGÀY HÔM TRƯỚC, HÔM SAU CHẾ ĐỘ SỤP ĐỔ”

Image may contain: 1 person
Ngô Thứ

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình

“BẮT TÔI NGÀY HÔM TRƯỚC, HÔM SAU CHẾ ĐỘ SỤP ĐỔ”

Vâng, đó là câu nói của nhà văn, nhà báo Phạm Thành khi được mọi người hỏi việc nhà cầm quyền sẽ có bắt ông hay không? Nhiều người phì cười vì câu nói này, nhẹ nhàng hơn thì lắc đầu, im lặng. Tất nhiên, nếu hiểu nghĩa đen, tức là bắt Phạm Thành ngày 21/5, ngày 22 chế độ sụp đổ thì quả là nực cười. Nhưng nếu hiểu ngày hôm sau là một tương lai gần, rất gần thì sao? Đó chưa chắc là điều đáng buồn cười, vì Phạm Thành đã từng có những quả quyết mà rất nhiều người phản đối, cuối cùng đã thành sự thật. Ít nhất chúng ta được chứng kiến hai sự việc mà Phạm Thành đi ngược lại dư luận, trong lúc cao trào, nhưng cuối cùng đã đúng. Việc đầu tiên về MC Phan Anh trong việc kêu gọi giúp đỡ đồng bào lũ lụt miền Trung năm 2016. Khi đó, mọi người tung hô Phan Anh, Phạm Thành đã cảnh báo về việc người dẫn chương trình này nhiều khả năng là chim mồi và sẽ gây ra Scandal thì quả nhiên sau đó vụ việc Phan Anh đã là cú sốc cho rất nhiều người. Nhưng việc thư hai mới là độc đáo.

Chúng ta biết việc ông Nguyễn Phú Trọng đã có chương trình và kế hoạch thăm Hoa Kỳ vào tháng 10/2019 từ cuối năm 2018. Khi đó, những dấu hiệu lạc quan về quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ xuất phát từ cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ – Triều giữa tổng thống D.Trump và chủ tịch Kim Jong Un được tổ chức tại Việt Nam và những chỉ dấu cho thấy việc xích lại gần nhau giữa Việt Nam và Mỹ. Một số động thái của Việt Nam khi đó cho thấy có thể có sự xoay trục, tức là Việt Nam tìm kiếm đồng minh từ Hoa Kỳ, như vậy có nghĩa là xa rời Trung Quốc, thoát Trung. Không ít người hi vọng vào điều này, và có lẽ đó là mong mỏi chung của người dân Việt Nam không chỉ lúc đó mà cả hiện nay. Tuy nhiên, nhà báo Phạm Thành đã khẳng định chắc nịch, ông Trọng không thể đi Mỹ và không bao giờ đi Mỹ được! Rất nhiều người dã ngạc nhiên.

Tháng 4/2019, ông Nguyễn Phú Trọng vào Kiên Giang và bị đột quỵ. Việc ông Trọng mắc bệnh đột ngột đã là một sự giật mình về dự đoán của nhà báo Phạm Thành. Tuy nhiên, đó chưa phải là điều hay nhất.

Ngay sau một thời gian được chữa trị tích cực, ông Nguyễn Phú Trọng đã hồi phục. Tuy sức khỏe suy giảm, nhưng đã xuất hiện trong các cuộc họp bàn quan trọng của đảng và nhà nước chỉ sau đó mấy tháng. Việc đi Mỹ của ông Nguyễn Phú Trọng lại được hâm nóng trở lại. Cùng với đó là những hi vọng lại được nhen nhóm. Nhưng Phạm Thành lại một lần nữa bác bỏ thẳng cánh việc này. Là người chơi khá thân với nhà báo Phạm Thành, nên tôi đã chứng kiến trong một cuộc gặp, hầu như những người ở đó đều có ý kiến việc ông Trọng đi Mỹ là khả thi, sẽ diễn ra thì Phạm Thành vẫn khăng khăng ông Trọng không thể đi Mỹ! Không ít những vụ cá cược đã xảy ra Phạm Thành một mình một vế.

Cuối cùng như tất cả đều biết, ông Nguyễn Phú Trọng đã không đi Mỹ! Phạm Thành đã đúng! Có thể mọi người cho rằng nhà báo Phạm Thành chỉ đoán mò và may mắn đúng. Nếu như vậy thì sẽ không có gì đáng nói và sẽ không có bài báo này. Anh Phạm Thành giải thích như sau. Ông Trọng muốn đi Mỹ thì bắt buộc phải đồng ý làm đồng minh của Mỹ trước khi đặt chân tới Mỹ. Đối với các đời tổng thống trước, và không phải D.Trump, thì việc ỡm ờ đu dây của Việt Nam có thể được chấp nhận, ông Trọng có thể đi Mỹ thoải mái. Kết quả ra sao không quan trọng lắm đối với một chuyến đi. Nhưng với ông D.Trump thì khác, không bao giờ có chuyện tiếp nguyên thủ quốc gia mà chưa có kết quả rõ ràng. Và như vậy, việc ông Trọng đã không quyết đoán trong việc làm đồng minh với Mỹ thì không thể có chuyện đặt chân tới Mỹ một lần nữa!!!

Qua việc nhận định và dự đoán này, chúng ta thấy sự sắc xảo và chính xác của nhà báo Phạm Thành đối với ông Nguyễn Phú Trọng, đối với tổng thống D.Trump và mối quan hệ Việt – Mỹ. Việc nhìn thấu tâm can tổng bí thư, chủ tịch nước cũng như xuất bản cuốn sách Thế Thiên hành đạo hay đại nghịch bất đạo cũng chính là giọt nước tràn ly dẫn tới việc nhà báo Phạm Thành bị khởi tố, bắt tạm giam ngày 21/5 vừa qua.

Trở lại với tiêu đề bài báo, với tuyên bố của anh Phạm Thành về việc mình bị bắt chưa chắc đã là một tuyên bố ngông cuồng. Vẫn còn dự đoán của anh Trần Huỳnh Duy Thức về mốc 2020, đó là năm tận của chu kỳ 2010 Vong và 2020 Tận theo cách tính số gian Lục Thất và số gian Thập Phân về chế độ cộng sản Việt Nam (trong bài viết: Kỷ Sửu và Vận Hội mới của Việt Nam). Trên thực tế, sự suy giảm của nền kinh tế do đại dịch Covid-19, những đấu đá trước thềm đại hội XIII của đảng cộng sản, cộng với sự phức tạp nảy sinh do thế giới truy cứu trách nhiệm của Trung Quốc về đại dịch sẽ là một thách thức thực sự đối với sự tồn tại của chế độ cộng sản Việt Nam. Cuối cùng, như lời anh Phạm Thành nói, Anh là hồn thiêng sông núi, động vào Anh là động vào hồn thiêng sông núi, sẽ phải trả giá bằng chính sự tồn tại của chế độ này. Chúng ta hãy cùng chờ xem./.

Hà Nội, ngày 25/5/2020

N.V.B

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2729231453853478&id=100002999510575

CHIẾN BINH THỜI ĐẠI

Image may contain: 1 person
Hoang Le Thanh

CHIẾN BINH THỜI ĐẠI

Donald J. Trump – Một tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ – quyết tâm tiêu diệt Xã Hội Chủ Nghĩa.

Khi 100.000 người dân Mỹ chết – sự đau thương đủ làm bùng nổ cơn giận, trở thành tàn bạo – đây là lúc Mỹ phải tiêu diệt cộng sản Tàu.

Ngày 20/5/2020, Thượng viện Hoa Kỳ đã thông qua Đạo luật Trách nhiệm của các công ty nước ngoài (The Holding Foreign Companies Accountable Act – HFCAA).

Thực chất đạo luật này dành quyền Kiểm soát và loại bỏ tất cả các công ty ChinaZi trên thị trường chứng khoán Hoa Kỳ !!!

Rất chóng, đạo luật sẽ được Tổng Thống Donald Trump ký ban hành.

Mục đích tổng thể đạo luật nầy là loại Trung Quốc ra khỏi thị trường vốn, bảo vệ các nhà đầu tư và thị trường việc làm của Hoa Kỳ. Đây cũng được xem là “đòn trừng phạt” dành cho ĐCSTQ vì các chính sách lạm dụng thương mại và nguồn vốn của Hoa Kỳ.

Con số vốn này trị giá 1,2 nghìn tỷ USD (MỘT NGÀN HAI TRĂM TỶ ĐÔ LA).

Bị khóa sổ chứng khoán ở Mỹ, chứng khoán tạị Thượng Hải sẽ không còn tác dụng – 45% tổng số vốn của Trung cộng – nguồn tiếp viện nuôI sống guồng máy kinh tế cho Tàu cộng nhiều thập niên qua bị cắt đứt đồng nghĩa là Trung cộng sẽ trắng tay sẽ khánh kiệt, cái chết “Trung Hoa Mộng” sẽ xảy ra đồng loạt !

Trước khi có hành động quân sự, phải bóp chết đường máu huyết mạch của kẻ thù !

Trung cộng là tác nhân chế tạo vũ khí vi trùng đã giết hại gần 350 ngàn dân lành vô tội của nhân loại.

Tập Cận Bình và bè đảng gian ác sẽ đền tội trước nhân loại

*
Tin Sét Đánh Vào Đầu ChinaZi

Hoan nghênh và ủng hộ Mr. Donald J. Trump – người chiến binh thời đại !

Ông ta chiến đấu cho tất cả chúng ta !

He fights for you !

Công lý không phải diễn viên hài, còn “nhân quả” luôn nằm trong tay ta

Công lý không phải diễn viên hài, còn “nhân quả” luôn nằm trong tay ta

 Chúng ta nợ Hồ Duy Hải và gia đình anh một thứ công lý đúng nghĩa.

By  Y Chan

Gia đình Hồ Duy Hải: cô Hồ Thị Thu Thủy (em gái) và bà Nguyễn Thị Loan (mẹ). Ảnh: Lê Thế Thắng/Báo Sạch.

Khi nghe phán quyết cuối cùng của Hội đồng thẩm phán về vụ án tử tù Hồ Duy Hải, trái tim của hàng triệu người đã bị bóp nghẹn.

Nhưng có nghẹn đến đâu, nó chắc chắn cũng chỉ như một vết kim đâm so với nỗi đau không bút mực nào tả xiết của cô Nguyễn Thị Loan, người mẹ trong suốt 12 năm qua đã lặn lội ngược xuôi Nam Bắc kêu oan cho con.

Và cho dù không nhiều người nhắc đến, nỗi đau của những người nhà nạn nhân cũng thật khó tưởng tượng.

Chừng ấy năm trời, trong khi công lý cho những người thân xấu số của họ chưa thấy đâu, thì một thứ công lý dị dạng, nấp sau vô số lần phẫu thuật thẩm mỹ, bơm mông độn má cho khớp với cái não trạng của những kẻ nắm quyền sinh sát, lại được vô tư chụp lên đầu người khác.

Hàng ngàn năm trước, những người Hy Lạp xưa có lẽ đã biết đến sự tồn tại của những giống sinh vật này.

Procrustes, một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, là chủ nhân một ngôi nhà ở Attica, nằm trên đường đi giữa Athens và Eleusis. Truyện kể rằng Procrustes có một chiếc giường sắt đặc biệt, chuyên dùng tiếp đãi các vị khách ghé thăm. Procrustes muốn khách nằm vừa vặn hoàn toàn trên chiếc giường đó. Vậy nên với người có cơ thể quá ngắn, hắn kéo dài các chi của họ ra cho khớp. Gặp những người cơ thể quá dài, hắn chặt bớt chân để vừa với chiếc giường. Chỉ cần lọt vào tay của Procrustes, ai cũng sẽ “được” cắt gọt để vừa vặn với chiếc giường đó. Tất cả nạn nhân đều chết, còn chiếc giường của Procrustes thì luôn hoàn hảo.

Trong khi Procrustes của Hy Lạp chỉ là một nhân vật tưởng tượng, các “Procrustes xứ Việt” ngày nay lại là những cơn ác mộng hãi hùng rất thực của biết bao người.

Họ là các điều tra viên tài ba, dùng đủ mọi cách dọa dẫm, ép cung, bắt nghi phạm “tập đi tập lại các động tác [giết người] từ trong trại giam để đi thực nghiệm tại hiện trường”, như lời của người tù oan nổi tiếng Nguyễn Thanh Chấn kể lại.

Họ là những cán bộ mẫn cán, “phá án” từ lời nói đùa của một người say xỉn, sau đó còn “dấn thêm bước nữa” đánh đập, mớm cung buộc người đó “nhận luôn” một vụ án giết người nhiều năm trước chưa bị phá, như trường hợp của “người tù thế kỷ” Huỳnh Văn Nén.

Đó chỉ là những trường hợp may mắn, theo đúng nghĩa đen của từ, được minh oan một cách hoàn toàn tình cờ nhờ vào việc nghi phạm thật sự bỗng nhiên xuất hiện. 

Còn biết bao nhiêu trường hợp oan khuất khác vĩnh viễn không được cất tiếng nói?

Và giờ đây chúng ta có vụ án Hồ Duy Hải, nơi mà những người cầm cân nảy mực ở cấp độ cao nhất trong hệ thống tư pháp của đất nước, dù thừa nhận có “sai sót tố tụng” nhưng vẫn khẳng định chắc nịch 100% (hay 17/17) rằng những cái sai đó “không thay đổi bản chất vụ án”, và quyết định giữ nguyên án tử.

Nói cách khác, sau khi xem xét các “chứng cứ” đã được cắt chỗ này gọt chỗ nọ kéo chỗ kia, các Procrustes xứ Việt hài lòng kết luận Hồ Duy Hải nằm vừa khít hoàn hảo với chiếc giường tội phạm.

Hồ Duy Hải có vô tội hay không? 

Nhiều người đã đặt ra câu hỏi như vậy, và đó là cách đặt vấn đề ngược đời, sai hoàn toàn ngay từ đầu.

Hồ Duy Hải hay bất kỳ ai cũng không có nghĩa vụ chứng minh mình vô tội.

Cơ quan điều tra hay bất kỳ ai muốn buộc tội người khác mới là người phải đưa ra bằng chứng để chứng minh cho điều họ nói.

Một khi bằng chứng có vấn đề (hoặc nói chính xác như trong vụ án này, là có rất nhiều vấn đề), thì lời buộc tội đó của họ là vô giá trị.

Họ không thể chỉ dựa vào lời khai “nhận tội” của người khác để xoay đảo các “chứng cứ” cho khớp với “bản chất của vụ án”.

Vì sao vẫn còn quá nhiều người đặt câu hỏi ngược đời như trên?

Đó là vì họ mặc định rằng “chính quyền là cha mẹ”, mà cha mẹ đã nói thì hoặc là “luôn đúng”, hoặc là “phải có lý do nào đó mới vậy chứ”.

Họ không thể tưởng tượng, hay chấp nhận sự thật, rằng chính quyền, cha mẹ, hay bất kỳ ai, cũng chỉ là người, và luôn luôn có thể sai, thậm chí là cố tình nhắm mắt đẩy đưa để tạo ra cái sai phục vụ cho những mục đích cá nhân của mình.

Sự thật là những “chứng cứ” đã được công khai cho tới nay trong vụ án sẽ không thuyết phục được bất kỳ một bồi thẩm đoàn được lựa chọn ngẫu nhiên nào.

Trừ phi còn những “chứng cứ bí mật” khác mà vì lý do nào đó vẫn phải “độc quyền” không công bố, thứ công lý mà chính quyền đang cố chụp lên đầu những người có liên quan trong vụ án chỉ là thứ công lý què quặt của những chuyên gia nằm giường.

Có thể khẳng định vào lúc này, câu hỏi Hồ Duy Hải có tội hay không là vô nghĩa. 

Nếu chấp nhận thứ công lý dị dạng được dùng để buộc tội Hải, thì bất kỳ một Nguyễn Văn A hay Trần Thị B nào đó, chỉ cần xui xẻo lọt vào mắt xanh của các điều tra viên, nhờ vào các “biện pháp nghiệp vụ” tùy tiện vô nhân tính, cũng đều có thể biến thành tử tù.

Có chấp nhận thứ công lý dị hợm đó hay không, hoàn toàn là quyền của chúng ta.

Từ “justice” (công lý) của tiếng Anh có gốc từ chữ iustus của tiếng Latin. Từ này lại có gốc từ chữ ius với nghĩa là “quyền”. Công lý vì vậy là một thứ quyền lựa chọn của mỗi người.

Ngay cả khi những ngả đường pháp lý hạn hẹp cuối cùng còn lại cũng bị đóng sập, vẫn luôn có những lựa chọn khác.

Thể chế luật pháp nếu ngay từ đầu đã biến thái bệnh hoạn như chiếc giường của Procrustes, sớm muộn nó cũng phải bị phá bỏ. Giống như kết cục của Procrustes, sau khi giết hại bao nhiêu người, cuối cùng bị đặt trên chính chiếc giường sắt, và bị người khác chặt đầu để ăn khớp với chiếc giường hoàn hảo của mình. 

Có nhiều người đặt hy vọng vào “nhân quả”, viện dẫn cái chết “kỳ lạ” của những điều tra viên liên quan đến vụ án Hồ Duy Hải. Mỗi người đều có một niềm tin riêng. Nhưng sẽ không có thay đổi nào trên đời nếu ai cũng ngồi chờ “nhân quả” rớt từ trên trời xuống như vậy.

Người thân của Hồ Duy Hải đã dành ra suốt 12 năm qua, bán hết gia sản để tìm công lý cho anh. Người thân của những nạn nhân trong vụ án cũng đã phải mòn mỏi chờ đợi công bằng.

Chúng ta nợ tất cả họ một thứ công lý đúng nghĩa.

Ta không thể trả cho họ bằng một thứ công lý bệnh hoạn ăn khớp với đầu óc biến thái của một nhúm người, càng không thể khoanh tay ngồi chờ phép màu từ trên trời rớt xuống.

Chúng ta nợ họ một thứ công lý thật sự, dựa trên sự thật, và công bằng cho tất cả.

Chúng ta nợ thế hệ tương lai một thứ công lý khác với tên của một diễn viên hài, và một thứ “nhân quả” phải do chính mình tạo ra.

Hai người thày

Image may contain: 6 people, people standing
Image may contain: one or more people
Lê Vi

Hai người thày

Hôm qua thấy hình ảnh tay thày giáo trưởng phòng khảo thí của Sở Giáo dục Hòa Bình tay giơ dấu chữ V chiến thắng cười tươi bước ra khỏi pháp đình, cho dù gánh án 8 năm tù, tôi chợt nhớ tới một thày giáo khác.

Ông tên là Kang Min-kyu, Hiệu phó trường Trung học Danwon, Korea dẫn đầu đoàn 325 học sinh đi trên chuyến phà Sewol vào tháng 4/2014. Phà chìm do lỗi của nhà vận chuyển, 200 học sinh của ông mất tích và chết. Ông được cứu sống nhưng sau đó tự vẫn. Trong thư tuyệt mệnh dài 2 trang, ông có viết rằng “Sống sót một mình thật quá đau đớn trong khi 200 người vẫn đang mất tích. Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự việc này. Một lần nữa, tôi sẽ lại trở thành thầy giáo của những học sinh đã mất tích ở bên kia thế giới”

Một người thày tham gia vào vụ gian lận điểm số thi cử nhục nhã tới mức ghi dấu trong lịch sử giáo dục nước nhà. Một người mà vì hành động của mình cùng đồng nghiệp đã giết chết bao nhiêu niềm tin của học trò, của phụ huynh học sinh, của các thày cô giáo có lương tâm và trung thực. Anh ta phải vào tù, còn sống, nhưng ung dung cười nói và bày tỏ niềm tự hào. Không còn liêm sỉ, không biết phải trái.

Một người thày không thể sống tiếp dù sự việc xảy ra không hề do lỗi của ông. Nhưng trách nhiệm, lương tâm và liêm sỉ của một người thày khiến ông tự chọn cái chết. Ông không thể rời bỏ học sinh bất luận giá nào.

Dù tôi không mong thày Kang Min Kyu phải có lựa chọn đau đớn này. Nhưng tôi kính trọng nhân cách và liêm sỉ của ông. Vì cách hành xử của ông để lại cho mọi người sự kính trọng. Và hiểu rằng trên đời này Liêm sỉ là một điều quan trọng lắm. Nó có thể lớn hơn cả mạng sống. Nên người ta để bảo vệ chữ Liêm sỉ sẵn sàng hy sinh thân mình.

Trong sách giáo khoa giờ đây không thấy có bài nào dạy về Liêm sỉ. Nhưng sách Cổ học tinh hoa của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc có dạy thế này:

“Liêm, sỉ là tính rất hay của loài người, vì người mà không liêm thì cái gì cũng lấy, không sỉ thì việc gì cũng làm. Người mà đến thế là người bỏ đi, không khác gì giống vật. Nhất những bậc đứng chủ trương việc nhà, việc nước mà vô liêm, sỉ thì nhà phải suy bại, nước phải nguy vong.

Nghĩ cho kĩ, thì sỉ cần hơn liêm: người không liêm làm những việc bất nghĩa, căn nguyên cũng ở vô sỉ mà ra.”

Nhìn vào hành xử của 2 người thày, thì tự hiểu những nguồn cơn bại hoại, suy vong hay thịnh vượng của giáo dục thế nào. Vì dù họ là thày, họ đều là sản phẩm của giáo dục, của xã hội họ đang sống.

Fb Nguyễn Thị Bích Hậu

Tôi viết về cảm xúc của tôi với người tổng thống

Tôi viết về cảm xúc của tôi với người tổng thống 

Tôi đã không ngăn được nước mắt của mình khi đọc bài  viết này từ 1 cô gái trẻ , Ôi ! sao Cô thông minh và hiểu  biết đến như vậy , trong đời tôi , lần đầu tiên khi đặt chân  đến nước ngoài sống và làm việc 39 năm tôi đã vô cùng  kính trọng ngưỡng mộ và bái phục 3 người :  đó là TT Trump , Nữ TT Taiwan Thái vân Anh , và cậu  sinh viên Wong thủ lãnh cờ vàng xuống đường Hongkong  người mà tên Tập Cặn Bã sợ nhất . và hôm nay cô gái trẻ này đã làm tôi bái phục, rất là yêu cô…Vanessa ! Nguyen Liên Hương Toronto Canada

 

 (Tác giả: Vanessa- Nguyễn-Việt Tự Do Munich ) 


… “Sau 3 năm dưới Trump leadership, tôi đã trưởng thành  hơn, tôi hiểu được rằng ai cũng có thể nói hay, nói ngọt,  hứa hẹn đủ điều, dẫn dắt ta vào thế giới ảo của một thiên  đường hạnh phúc,  nhưng chỉ có hành động của một người vượt qua mọi  trở ngại thực tế của cuộc sống, giữ tròn lời hứa, và  dẫn dắt toàn dân đạt được ấm no, tự do mới là  người thật, việc thật,…”

Từ 3 năm qua, khi nói về TT Trump, tôi share từ bài của người khác, hình như chưa bao giờ tôi viết về cảm xúc của tôi với người tổng thống mà có lẽ trong lịch sử của nhân loại chưa ai được báo chí và người dân trên thế giới nhắc nhiều như ông. Nhiều người không biết tưởng tôi crazy about Trump. 

Thật sự, tôi là hard core Trump supporter, đơn giản vì tôi ủng hộ chính sách của ông, một chính sách mang lại sự thịnh vượng về kinh tế, an ninh vững mạnh cho Hoa Kỳ.

 Đặc biệt, ông ta đã làm một việc mà trên thế giới chưa ai dám làm:

   Đứng ra tuyên chiến với China, cứu Mỹ và thế giới ra khỏi sự lệ thuộc vào giấc mộng bá vương của China. Nể ông, có. Tôn trọng ông, có, nhưng nói rằng tôi yêu mến ông với một tình cảm sâu đậm gần như thần tượng thì thật sự tôi không có. 

Với tôi, tổng thống hoặc chính quyền là người mà dân mướn để làm việc, làm được việc thì mình bầu lại, không làm được việc thì lần tới mình chọn người khác. 

TT không phải là người chồng, người yêu, hay bạn thân của mình để mà tôi áp đặt cùng một tiêu chuẩn khi chọn lựa. 

Trên Fb cũng như ngoài đời, tôi biết những bậc linh mục, mục sư, đạo sư Phật giáo, những người tôi kính trọng và thích nghe họ giảng về đạo đức và cách sống,  nhưng tôi sẽ không bao giờ chọn những người này làm TT vì tôi biết dù đạo đức họ rất tốt, họ không đủ khả năng làm TT.

Nói ra hơi mắc cở… Ngày xưa tôi không biết gì về chính trị, tôi thường bầu cho những người nói chuyện hay, văn chương lưu loát, mặt mũi dễ nhìn, họ có vẻ thương người, và hứa hẹn sẽ giúp người nghèo. 

Nhiều người tưởng phụ nữ bầu TT là vì bề ngoài, thật sự là vì cái miệng của chính trị gia đấy nhé. Chính trị gia nói chuyện càng giỏi thì càng thuyết phục được phụ nữ. 

Tôi lúc ấy không có kiến thức và kinh nghiệm, nên trong primary, đã chọn Bernie Sanders, mà mãi sau này tôi mới biết ông ta chính là một tên CS chính gốc.

2016, Đảng DC đã hất Bernie Sanders, chỉ còn lại Hillary Clinton VS Trump. Tôi không thể nào chọn Hillary vì tôi không tin bà và Obama từ vụ Benghazi. 

Theo dõi trên TV, ngay từ đài CNN, tôi đã nhận ra sự gian xảo, và tàn nhẫn của Obama và Hillary. Bàn tay của họ đã nhúng máu người dân Mỹ, nhưng họ hèn nhát đổ cho người làm phim.

 Một người như Hillary không thể làm TT. Nước Mỹ sẽ có đàn bà làm TT, nhưng không thể là một người đàn bà quỷ quyệt, táng tận lương tâm như Hillary. 

Tôi tin rằng tôi và rất nhiều người khác đã bầu cho Trump vì muốn loại Hillary, mặc dù lúc đó mọi người cũng không biết được Trump sẽ handle công việc ra sao.

 Tôi chỉ nhớ rằng lúc đó vào page của ông, tôi thấy có rất nhiều người ủng hộ ông, những người từ đủ mọi tầng lớp, từ các thành phố nhỏ, họ nghèo, và họ chán các chính trị gia ở Washington, những người hứa mà không làm, và họ trông đợi Trump làm TT để thay đổi nước Mỹ. 

Rất nhiều người cầu nguyện cho ông. Dường như đang có một cuộc cách mạng thầm lặng xảy ra nơi nước Mỹ, tôi nghĩ. Lúc đó, dù polls đều nói Hillary sẽ thắng, 3 ngày trước ngày bầu cử, tôi có cảm giác ông sẽ thắng. 

Nếu tất cả những người silent voters này đi bầu cho ông, ông sẽ thắng. Hơn nữa, tôi chưa bao giờ thấy ai được nhiều người cầu nguyện như ông.

Ông đã thắng và trở thành TT của nước Mỹ.  Lạy chúa, tôi chưa bao giờ chứng kiến sự kinh hoàng của một đất nước Mỹ tiếng gọi là tự do, nhưng lại để cho Đảng DC và followers của họ hành động mất dạy điên cuồng như thế.  

Những cuộc biểu tình đốt phá, đốt lá cờ, ỉa đái trên lá cờ của một lũ người vô giáo dục nhưng ngỡ mình là văn minh đang thực hiện quyền tự do ngôn luận. 

Không một ngày nào nước Mỹ được yên thân với Đảng dân chủ. Họ bịa chuyện đánh phá TT hàng ngày trong hơn 3 năm qua, hết bươi móc chỉ trích, hết cuộc điều tra này đến cuộc điều tra khác, mà tôi và nhiều Trump supporters đã viết những stt cảnh báo Trump haters rằng đừng bị Đảng dụ dỗ.  SẼ KHÔNG BAO GIỜ ĐẢNG DÂN CHỦ LẬT ĐỔ ĐƯỢC TRUMP vì tất cả investigations và impeachment là sự giả bộ của Đảng Dân chủ.  Thế mà vẫn có rất nhiều những con lừa tin theo. Xin hỏi những con lừa này cổ đã dài cỡ nào rồi? Một điều mà tôi thán phục TT Trump là trong khi phải đối phó với nội thù là Đảng Dân chủ đánh phá ông hàng ngày, ông vẫn hoàn thành nhiệm vụ của ông với những thành tựu đáng nể.

Ông đã thực hiện mọi lời hứa của mình với his voters. Kinh tế lên mạnh, dân Mỹ mọi người có công ăn việc làm, isis bị tiêu diệt, dân Mỹ không còn có chuyện bị Isis cắt đầu như thời Obama. TT Trump đã vực lại nước Mỹ.

 Điểm nổi bật là ông dám đánh China. Nếu bất cứ ai giờ này mà còn không biết kẻ thù của nước Mỹ và thế giới chính là China thì não của người đó có vấn đề nhé. Trump haters nghe rõ đây:

 Kẻ thù của Mỹ và thế giới là China, chứ không phải là TT Trump. Trong khi cả thế giới và nước Mỹ đang khốn khổ vì con virus china, bạn không hề lên án China, thậm chí còn bênh vực kẻ thù, và ngồi đó lo bươi móc, chỉ trích TT, cầu mong dân Mỹ chết nhiều, kinh tế sụp đổ để TT không thể tái đắc cử.

 Tỉnh dậy đi, kẻ thù là China. Bạn và gia đình bạn sẽ không chết vì Trump, nhưng có thể sẽ chết vì con virus China.  Đừng tiếp tục tiếp tay với kẻ thù đánh phá nước Mỹ

Tôi nói thẳng nhé: Bạn không có một tư cách gì để nói chuyện đạo đức với ai cả. Trước khi phê phán đạo đức của TT Trump, xin mỗi Trump haters cầm cái gương soi lên khuôn mặt mình xem mình có toàn vẹn không?

 Những lời nói chuyện của bạn về đạo đức chỉ làm tôi khinh vì bạn là người đạo đức giả, chỉ có thể qua mặt được các cô gái trẻ em mới lớn mà thôi.

 Trong đất nước tự do này, bạn chỉ chứng tỏ sự man rợ của bạn khi bạn không tôn trọng kết quả của bầu cử, không tôn trọng lá phiếu của người dân. 

Trump supporters don’t have to explain why they support Trump. Who do you think you are, Trump haters, để mà bắt buộc Trump supporters không được quyền support Trump. 

Bạn chẳng là cái thá gì mà chúng tôi phải nghe bạn, và chúng tôi rất hãnh diện là người cuồng Trump, người mang lại lợi ích cho Mỹ, không như những  anti Trump, ghét Trump đến nỗi mong những điều xấu xảy ra cho Mỹ, để TT Trump không thể đắc cử. Bản tính tôi là bênh vực kẻ bị ức hiếp.  Thấy Đảng dân chủ đã quá đáng khi liên tục tấn công một vị TT đã được dân chọn qua lá phiếu, mà trong đó có lá phiếu của tôi và của bạn bè tôi, tôi phải defend ông và defend nước Mỹ. Tôi là một phụ nữ thích nghe lời ngọt và dịu dàng, thì cách nói chuyện thẳng thắn, bộc trực không sugar coat của TT Trump không mê hoặc được tôi, tôi có lẽ sẽ không thích date những người nói chuyện quá thẳng như ông ta,  nhưng tôi sẽ chọn ông làm TT vì tôi thích những điều ông đã làm được cho nước Mỹ.  Sau 3 năm dưới Trump leadership, tôi đã trưởng thành hơn, tôi hiểu được rằng ai cũng có thể nói hay, nói ngọt, hứa hẹn đủ điều, dẫn dắt ta vào thế giới ảo của một thiên đường hạnh phúc, nhưng chỉ có hành động của một người vượt qua mọi trở ngại thực tế của cuộc sống, giữ tròn lời hứa, và dẫn dắt toàn dân đạt được ấm no,  tự do mới là người thật, việc thật , không để cho người dân ăn chiếc bánh vẽ. Người đó chính là TT Trump. Ba năm qua tôi bận rộn viết những chủ đề về nước Mỹ đang bị CS xâm nhập dưới sự đội lốt của Đảng DC, về sự nguy hiểm của trẻ em của nước Mỹ  đã bị nhà trường và truyền thông tẩy não mà bây giờ khoảng gần 60% trẻ em Mỹ thích CNXH, tôi không viết về cảm xúc của riêng tôi đối với TT Trump. Nhưng những ngày này, khi cả nước Mỹ gần như gục ngã vì con Chinese virus, nhìn TT Trump ngày đêm miệt mài lo cho nước Mỹ, mặt mũi ông bơ phờ mà lần đầu tiên trái tim tôi thật sự xúc động.

 Tôi tưởng tượng ông thức khuya dậy sớm, lo chống đại dịch, ông là người TT lo cứu từng người dân Mỹ bị nguy hiểm ở nước ngoài, thì ông chắc chắn phải đau lòng lo sợ khi thấy số tử vong của dân Mỹ lên cả ngàn người. 

Chẳng những ông phải lo chống đại dịch cứu dân, ông phải chống China, phải chống nội thù là Đảng dân chủ thừa cơ hội đánh phá ông ngày đêm ngay trong thời điểm dầu sôi lửa bỏng của đất nước và thế giới. Ông bị kẻ thù vây bủa tứ bề. 

Tôi tin rằng dù ông có cứng rắn, mạnh mẽ, ông vẫn là người, và chắc chắn ông có lúc cảm thấy rất buồn và lo trong tình trạng quá nguy hiểm, thù trong giặc ngoài.

 Càng thương cảm cho ông, tôi càng giận những Trump haters, kẻ ngỡ mình là người đạo đức, nhưng hành động ác độc và vô tâm, đặt cảm xúc ích kỷ của mình trên nỗi đau của nhân loại, hùa vào đánh phá Trump lúc này.

  Những người không còn lương tri này hãy nhớ rằng: Trái cam không bao giờ hái được từ cây Bồ hòn… Niềm vui của mình không được xây dựng trên nước mắt, đớn đau của người khác.  Trước khi quan tâm đến chính trị, xin hãy tập làm người có lương tâm.Trong những  ngày đen tối của nhân loại, tôi cảm thấy rất thương cảm cho TT Trump. Những người tốt đôi khi lại là những người bị misunderstood, và những người bị kẻ thù đánh phá nhiều nhất.” Lạy cha nếu có thể được thì xin cho con khỏi uống chén đắng này.” (lời than thở của Chúa Jesus) Một tỷ phú giàu có, ông có tất cả những gì thiên hạ mong muốn, một cuộc sống an nhàn, nhưng ông đã từ bỏ nó để lãnh lấy một trọng trách đầy gian nan mà kẻ thù trong nước và ngoài nước xâu xé ông từng giờ.

Nguyện xin Thượng đế hãy che chở cho ông để ông có đủ sức mạnh, bình tĩnh và khôn ngoan lèo lái con thuyền nước Mỹ ra khỏi khúc tăm tối và đến nơi an toàn…

Vanessa Nguyen 

NĂM CÁCH VƯỢT QUA ĐAU KHỔ

NĂM CÁCH VƯỢT QUA ĐAU KHỔ

Trầm Thiên Thu 

 Trong lúc đau khổ, người ta khó có thể nghĩ rằng sẽ có điều tốt lành ẩn khuất phía sau.  Cũng như nhiều điều khác trong cuộc sống, đau khổ có sức mạnh phân đôi: sức mạnh để làm nô lệ và sức mạnh để giải thoát; sức mạnh để chán nản và sức mạnh để hưng phấn; sức mạnh để chai cứng và sức mạnh để mềm mại; sức mạnh để hủy diệt và sức mạnh để đổi mới.

 Nếu cứ mặc nó, đau khổ có thể làm cho chúng ta thành người không thể nhận ra – đó là con người cứng cỏi, xa cách và cay đắng.  Tuy nhiên, cùng với Đức Kitô, đau khổ có thể biến đổi chúng ta nên mới, thanh tẩy chúng ta, và làm cho tâm hồn chúng ta mở để mến Chúa và yêu người.  Đôi khi chúng ta tán tỉnh với cả cái tốt và cái xấu, tôi thấy cũng được.  Tôi học cách sao chép cùng với nỗi đau từng phút giây, cố gắng từng ngày với những khó khăn, lúc tiến lúc lùi.  Đây là vài điều trong lúc đau khổ vẫn giữ tôi tiến lên phía trước và giúp tôi vượt qua và biến đổi.

 Cầu nguyện và hành động

Sau khi bác sĩ chẩn đoán con gái tôi bị bệnh nứt đốt sống (spina bifida) và có thể bị rối loạn gen khi siêu âm thai 19 tuần, tôi không biết phải làm gì đến cuối thai kỳ và sau đó.  Làm sao tôi có thể cười với con cái của tôi?  Làm sao tôi không chìm đắm trong đau khổ?  Chồng tôi nói với tôi: “Hãy cầu nguyện và hành động, cứ thế rồi mọi thứ sẽ ổn.”  Tôi khóc lóc và lo lắng, cố gắng làm theo lời chồng: “Hãy cầu nguyện và hành động.”  Đó là điều tôi có thể làm.  Tôi cầu nguyện: “Lạy Chúa, Ngài làm được mọi sự…” Và tôi tiếp tục sống: Hoạch định công việc, giặt giũ, lau nhà, rồi cầu nguyện và hành động…

  1. Mỗi ngày một lần 

Điều này có thể gây nhàm chán, nhưng mặc dù vậy, nó vẫn làm cho tôi dễ chịu.  Tương lai đối với tôi không thể có quá nhiều sợ hãi, thế nên tôi quyết định sống với hiện tại.  Thiên Chúa ban bình an cho tôi hôm nay, và Ngài ở với tôi lúc này, không chỉ trong quá khứ và tương lai.  “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày…” trở nên bài tập luyện: Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta mọi thứ chúng ta cần để vượt qua hôm nay, và tôi sẽ cố gắng vượt qua chính mình.  Mỗi ngày cứ như thế…

 Thực hành phó dâng

Tôi nói “thực hành” bởi vì nói dễ hơn làm, và tôi phải thực hành cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài.  Lạy Chúa Giêsu, con phó dâng điều này cho Ngài.”  Nhiều lần, có thể đa số khi bắt đầu, chúng ta cảm thấy miễn cưỡng và không thật lòng, nhưng hãy cứ tiếp tục phó dâng đau khổ cho Chúa.  Cuối cùng, lời cầu nguyện sẽ trở nên chân thật hơn, tâm hồn sẽ bình an và thanh thản, mặc dù niềm vui đó đến từ việc phó dâng đau khổ nhỏ mọn này, tôi lại tiếp tục phó dâng cho Chúa.  Tôi cảm thấy điều thật nhất mà tôi đã làm được là tặng phẩm thực sự, là điều mà tôi muốn duy trì trong tâm hồn tôi.  Tôi dâng cho Chúa, và Ngài thánh hóa điều đó. 

 Đừng hỏi tại sao

Chúng ta có thể chìm đắm trong các lý do và không bao giờ có được câu trả lời cần có, khoảng trống hy vọng có câu trả lời đó vì chúng ta là con người quen lấp đầy bằng sự hoài nghi và thất vọng.  Khi nhìn lên Thiên Chúa, tại sao chúng ta muốn biết cách hoạt động của Thánh Ý Ngài hoặc muốn hiểu sự quan phòng của Ngài?  Linh mục Jacque Phillipe cho chúng ta biết rằng mặc dù có những câu hỏi khó hiểu, chúng ta vẫn phải can đảm mà đừng hỏi “Tại sao?”, nhưng hãy hỏi “Cái gì?”  Lạy Chúa, lúc này Chúa muốn gì nơi con?  Bên trong sẽ lộn ra bên ngoài, và thất vọng sẽ biến thành yêu thương. 

 Hướng về đức mẹ sầu bi

Khi vợ chồng tôi thảo luận về việc bắt đầu một ngày mới bằng việc sùng kính Đức Mẹ Sầu Bi, chúng tôi thắc mắc rằng chúng tôi sẽ được gì trong những nỗi buồn chồng chất, chúng tôi lại cười gượng, và cảm thấy “chẳng có gì xảy ra” khi chúng tôi sống trong nỗi đau buồn của Đức Mẹ, có thể đẩy chúng tôi tới bờ vực thẳm.  Vài tuần trôi qua, chúng tôi ngạc nhiên về sự bình an mà chúng tôi cảm thấy, Đức Mẹ đã nâng đỡ sức nặng nơi tâm hồn chúng tôi.  Khi kết hiệp đau khổ của chúng tôi với đau khổ của Đức Mẹ, Đức Mẹ không làm tăng đau khổ, mà giúp chúng tôi mang đau khổ, chúng tôi thực sự cảm thấy như vậy.  Đức Mẹ không đau khổ sao?  Đức Mẹ là người mẹ nên cũng muốn giúp chúng ta mang gánh nặng của chúng ta.

 Thánh Faustina nói: “Khi tôi thấy gánh nặng vượt quá sức, tôi không cân nhắc, phân tích hoặc thăm dò nó, nhưng tôi bắt chước đứa bé chạy đến bên Thánh Tâm Chúa Giêsu và nói với Ngài: “Ngài làm được mọi sự.”  Rồi tôi giữ im lặng, bởi vì tôi biết rằng chính Chúa Giêsu sẽ can thiệp, và thay vì tự hành hạ mình, tôi dùng thời gian đó để yêu mến Ngài.

 Amber Vanvickle

 Trầm Thiên Thu (chuyển ngữ từ NCRegister.com)