QUỶ KẾ CỦA CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TRUNG QUỐC.
QUỶ KẾ CỦA CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TRUNG QUỐC.
Trong cuộc biểu tình bạo loạn này của người da đen ở Mỹ, 2 kẻ thủ lợi nhất là chính quyền độc tài của Trung Quốc và Việt Nam. Chúng đang xoa tay cười đắc thắng. Có bàn tay của Trung Quốc hay không ? Vẫn còn là một thuyết âm mưu nhưng sự thật là người da đen đang làm tuyên truyền không công cho chúng.
Do hạn chế về tư duy logic nên đa số người dân,đặc biệt là lớp trẻ ở hai quốc gia này sẽ mơ hồ và đặt câu hỏi :
– Dân chủ mà làm gì khi để tự do quá trớn, kỳ thị chủng tộc, đập phá, bạo loạn, cướp bóc, bắn nhau và có thể dẫn đến nội chiến?
– Có phải dân chủ thật không khi cảnh sát đàn áp sắc dân yếu thế một cách tàn bạo ?
Không chỉ dân mơ hồ chính trị mà dân có kiến thức ở châu Âu cũng sẵn dịp nhảy vào đánh hôi Trump, cho rằng ông ta là nguyên nhân của việc nước Mỹ lâm vào tình trạng tồi tệ hiện nay. Nào là dịch bệnh cao nhất thế giới, nào là bạo loạn sắc tộc, nào là độc tài kích động bạo lực. Phe ủng hộ Trump thì vu vạ cho đảng Dân chủ đứng đằng sau,âm mưu chỉ đạo để tạo lợi thế cho bầu cử sắp đến.
Thật ra chỉ cần bình tĩnh một chút họ đã có thể nhận ra vấn đề nếu không mang trong đầu một thiên kiến nào đó.
Thứ nhất hãy xem biểu tình của người da đen thật sự đúng như câu của Thomas Jeferson hay không ” Khi bất công trở thành luật pháp, chống đối trở thành nhiệm vụ”?
Câu trả lời là không.
Bất công sẽ chỉ là bất công khi nó là lỗi hệ thống, có tính cách tập thể chứ không phải có tính cách cá nhân. Luật pháp Hoa Kỳ đã bắt giữ cảnh sát và cảnh sát Hoa kỳ cũng đã quỳ xin lỗi dân thì cho thấy chỉ có thể là chính quyền của dân,do dân và vì dân mới làm đựoc như thế . Vậy thì suy nghĩ cho rằng không cần dân chủ và pháp trị là suy nghĩ tồi. Nếu không có dân chủ thì tình hình sẽ loạn gấp nghìn lần.
Chính vì có dân chủ và pháp trị nên mới có sự chung sống đa sắc tộc, còn không ai ở nhà đó. Trung Quốc và Việt Nam là vua về kỳ thị, chắc chắn nếu họ sống chung với một sắc dân khác họ sẽ kỳ thị gấp nghìn lần. Chỉ là vì chế độ độc tài sẽ diệt chủng các sắc dân yếu thế nên không có “kỳ thị chủng tộc” xảy ra trên 2 quốc gia này mà thôi. Có sống chung được đâu mà kỳ thị ?
Những người châu Âu đổ tội cho ông Trump là mang nặng thành kiến cá nhân và thiếu sáng suốt. Bởi trong dịch bệnh chính châu Âu nhiễm trước và nhiễm nặng hơn Mỹ và dịch bệnh ở châu Âu truyền sang New York Mỹ. Kinh tế châu Âu phụ thuộc rất lớn vào Trung Quốc và tình hình nhân quyền ở châu Âu cũng chẳng sáng sủa gì. Chỉ là Trung Quốc chưa châm một mồi lửa vào đấy mà thôi. Hãy đợi đó, chưa thể đắc thắng quá sớm vì quá khứ đã chứng minh.
Vậy thì nhìn khái quát rằng chẳng phải nền dân chủ đang đi lùi mà vì nó đang bị con cáo già Trung Quốc tấn công bằng những âm mưu thâm hiểm. Hãy thấy rằng Trung Quốc có thể xâm lược mềm Việt Nam bằng kế hoạch trăm năm thì việc tấn công Mỹ , châu Âu bằng dịch bệnh, nội loạn, bằng cách khai thác các mâu thuẫn nội tại trong lòng xã hội dân chủ là chuyện không phải ngẫu nhiên.
Nếu dân Trung Quốc và dân Việt chán nãn, bất mãn với các nền dân chủ thì hai quốc gia độc tài này đã thành công Bởi vì người dân sẽ quay lưng với phong trào đấu tranh dân chủ ở Hồng Kông. Sau đó khi Mỹ và châu Âu tiến hành chiến tranh lạnh, bao vây thắt chặt kinh tế thì dân hai quốc gia này sẽ thắt lưng buộc bụng, thề trung thành với chính quyền và thể chế độc đảng. Bởi họ nghĩ dân chủ mà làm gì, đổ máu hy sinh để làm gì khi có tấm gương nước Mỹ trước mắt.
Vậy thì bạo loạn của dân da đen làm ai chết? Không phải dân Mỹ bởi vì cả thế giới vẫn đổ về nước Mỹ nhập cư bất chấp bạo loạn mà là dân Trung Quốc và Việt Nam. Kẻ gánh chịu là 1,5 tỷ dân của 2 nước này.
Càng xa rời mục tiêu đấu tranh dân chủ họ càng mắc vào quỷ kế của các chế độ độc tài và càng nhanh đến ngày bị thảm sát, diệt chủng.
Vùng Lên Hỡi Các Nô Lệ ở Thế Gian…
1.
Chế độ Cọng Sản đã dẫy chết, cáo chung ngay trên chính cái nôi đã sinh ra nó. Tượng Karl Marx, tượng Lênin, tượng Stalin đã bị kéo sập xuống ở Liên Xô. Leningrad, Stalingrad đã được đổi lại tên nguyên thủy của nó (Saint Peterburg, …) thì ở VN tụi CS vẫn hô hào đi theo … cái quái thai định hướng XHCN.
Thế giới ngày nay chỉ còn 4 nước theo chế độ CS (Tàu, VietNam, Cuba, Bắc Hàn). Cuba thì ăn mày … csVN đã viện trợ Cuba 30 ngàn tấn gạo khi thằng Triết Khùng thăm Cuba. Triết Khùng đang ngũ gục mà vẫn có thể bóp Cu … ba thức dậy … Thằng Bắc Hàn dân thì chết đói mà cố gắng làm bom nguyên tử … Thằng TQ về kinh tế thì khá nhất trong nhóm. Năm 2010 tổng sản lượng của TQ vừa mới hơn Nhật Bản một chút xíu để đứng hàng thứ 2 sau Mỹ. Chuyện này csVN hồ hởi lắm. Chỉ còn có TQ, nếu không bưng bô cho TQ thì làm sao bảo tồn được chế độ cs ở VN? Nhưng nếu xét kỹ, PER CAPITA, TQ vẫn còn là một xứ rất nghèo, thua xa Nhật Bản: Dân số TQ gấp 15 lần Nhật, đất đai và tài nguyên TQ gấp 50-100 lần Nhật mà mãi đến 2010 (60 năm sau khi csTQ cầm quyền) cũng chỉ sản xuất vừa xấp xĩ Nhật thôi. Còn quality hàng TQ so với hàng Nhật thì như thế nào? Kinh tế các nước theo chế độ CS không thể nào sánh kịp với kinh tế của các nước theo chế độ dân chủ được.
Bây giờ là 2020. Mức độ tiến triễn kinh tế của một nước nói chung bắt buộc phải nhanh hơn thời điểm năm 1954 hay năm 1975. Nam Hàn độc lập năm 1954. (và Bắc Hàn cũng thế). Thế mà chỉ 34 năm sau thôi (1988), Nam Hàn tổ chức thế vân hội thành công làm cả thế giới kính phục. Nam Hàn sản xuất hầu hết tất cả cái gì ta cần dùng ngoại trừ hỏa tiển, máy bay. Còn đầu đạn nguyên tử thì Nam Hàn dành quyền sản xuất danh dự cho ngưòi bạn thân mến của csVN, người đã tổ chức lể hội 1000 năm Thăng Long, cọng sản Bắc Hàn. CsVN đã cầm quyền 35 năm rồi, đến nay kinh tế chỉ xuất cảng được mấy thứ nông nghiệp, hải sản đông lạnh, thủ công nghiệp. Trong nước nếu có công trình gì được chút ít, thì đó là do thuê mướn các công ty ngoại quốc làm, một phần là do các nước tư bản cho không một số công trình. Đỉnh cao trí tuệ của csVN thì làm cái chó gì được.
35 năm sau (2010), đất nước VN không còn Ải Nam Quan, không còn Thác Bản Giốc, biên giới bị mất 5km chiều dài . Phát ngôn viên bộ ngoại giao CS hứa là sẽ công bố các văn bản ký kết về biên giới với TQ, sao vẫn im re như cái hĩm chó vậy ? Hoàng Sa, Trường Sa thì dâng mẹ cho quan thầy TQ để đổi lại sự sống còn của đảng csVN, rừng VN thì cho thuê 50 năm không lấy tiền (ai ngu mà tin!!! Nhưng dân chúng trong nước có thể tin vì dân trí họ quá thấp), khóang, lâm sản thì cho TQ khai phá; Xã hội thì Triết Khùng khoe với nước ngoài là gái VN đẹp, phụ nữ VN bán qua Đài Loan, Đại Hàn, thiếu nhi VN chạy sang các ổ mãi dâm bên SiemRep, Bangkok, Chị em ta thì nắm tay tung tăng với ngoại kiều đầy cả đường phố, trong khách sạn, khắp mọi nơi, thanh niên nghèo VN thì bán sức lao động tận bên Liên Xô, Siberia, Trung Đông … trốn chui trốn nhủi chính quyền Pháp trong các rừng ở Calais, Dunkerque, một nền giáo dục băng hoại, một xã hội cướp giật …
Bổng nhiên nhớ lại một cuốn sách đã đọc được trong những năm sôi động 1967, 1968, “Pleure, Ô pays bien aimé” của Alan Panton. Bên ngoài những tiếng tự hào, tự hào láo lếu và lưu manh của các cán bộ cs, cũng phải có những giọt nước mắt chân thành cho Quê Hương của tôi chứ:
“HÃY KHÓC ĐI HỠI QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU”
2.
Cọng sản Liên Xô, thầy và đàn anh của csVN, cũng đã sụp đổ Khởi đầu bởi chính Gorbachev sau 80 năm thống tri độc tài. Năm 1985, Dân chúng Nga có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản của họ sẽ bị sụp đổ không?
Khối Cọng Sản Đông Âu, cũng đã sụp đổ bởi chính các khối dân chúng bị đày đọa, bóc lột ở trong nứơc, tiếp theo sau sự sụp đổ của Liên Xộ. Năm 1990, Dân chúng Đông Âu có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản của họ sẽ bị sụp đổ không? Solidarity (1980) was the first non-communist party-controlled trade union in a Warsaw Pact country.
Năm 1990, Dân chúng Đông Đức có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản của họ sẽ bị sụp đổ không?
Cái gọi là “dòng thác cách mạng thứ 3” mà csVN láo lếu là một tất yếu lịch sử (Congo, Angola , Phi châu, Nam Mỹ ..) đã tiêu tán lâu rồi!
Chế Độ csVN sẽ bị tiêu diệt bởi chính các lực lượng nòng cốt căn bản tạo nên lý thuyết cs:
1) “vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian”. Người dân VN hiện nay là những người nô lệ của đảng csVN. Không có tự do, không có dân chủ, họ chỉ là những con ngựa kéo xe tang. Những con ngựa bị bịt mắt hai bên, chỉ được thấy phía trước mà thôi.
2) “vùng lên những ai cực khổ bần hàn”. Đảng cướp csVN đã cướp hết tài sản của dân chúng, cướp hết đất đai, tài nguyên quốc gia để đem chia cho các đảng viên gộc và bạn bè con cháu chúng. Đại đa số dân bình thường sống nghèo khổ, cơ cực, còn bị các cơ quan đảng địa phương tham nhũng hối lộ.
Sự tan rã và tiêu diệt của đảng csVN là một tất yếu lịch sữ. Liên Xô cần đến 80 năm. (Liên Xô trứơc khi tan rã vẫn còn mạnh hơn về Kỹ thuật và Kinh Tế của TQ bây giờ). Đông Âu, Đông Đức cũng cần đến gần 40 mới tan rã, thì csVN có may mắn gì hơn đâu. csVN cũng không thể thoát ra khỏi quỷ đạo định mệnh của chúng. Đó là một tiến trình tất yếu của duy vật lịch sử. csTQ cầm quyền được khoảng 70 năm. csVN mơí 45 năm thôi.
Năm 2020, Dân chúng VN có ngờ được có một ngày nào đó chế độ cọng sản VietNam sẽ bị sụp đổ không? Tại sao KHÔNG? Chúng ta sẽ không chỉ ngờ thôi, chúng ta sẽ làm những gì mình có thể trong khả năng của mổi người để ngày cáo chung của chế độ csVN đến sớm hơn.
3.
“Trăm năm bia đá thì mòn,
Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ” (Ca dao)
Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa không còn,… nhưng
Bốn ngàn năm từ trứơc đến nay vẫn còn, bốn ngàn năm sau nữa sẽ vẫn còn:
CÁC VUA HÙNG DỰNG NỨƠC, BÁC CHÁU TA BÁN NƯỜC.
Giải pháp duy nhất cho Tương Lai của đất nước Viêt Nam là sự chấm dứt của chế độ cọng sản hiện nay.
Võ Tịnh-Trí
Re-edited 5/2020
‘Thẳng lưng là dị tật!’
‘Thẳng lưng là dị tật!’

Huy Phương
Bị cáo Diệp Thị Hồng Liên, cựu trưởng Phòng Khảo Thí Sở Giáo Dục-Đào Tạo tỉnh Hòa Bình trong ngày ra tòa, 12 Tháng Năm, 2020. (Hình: Danh Trọng/Tuổi Trẻ)
Cựu trưởng phòng khảo thí tỉnh Hòa Bình, Diệp Thị Hồng Liên, tại phiên tòa xét xử 15 bị cáo trong vụ án “gian lận sửa điểm thi trung học phổ thông (THPT) năm 2018,” đã biện minh cho tội gian dối của mình, bằng câu nói: “Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ thành khuyết tật!”
Rõ ràng là nếu y thị không chấp nhận đồng lõa, hành động a dua theo đám đông, dù biết đó là chuyện phi pháp, tội ác, thì mình sẽ là một người lội ngược dòng, nghĩa là không giống ai trong đám đông, chống lại đám đông.
Tưởng tượng giữa một đám người gù, bỗng nổi một người thẳng lưng trong đó, không là một điều lạ lùng hay sao?
Mọi người đều gù lưng, số đông trở thành một chuyện bình thường, coi nhau là những người có nhân dáng bình thường. Nhưng nếu có một người thẳng lưng trong đó, là một chuyện bất bình thường. Thế gian ai cũng có một mắt, bỗng dưng có một kẻ có hai mắt, thì hẳn là dị tật, vì từ xưa đến nay, chúng ta chẳng thường định nghĩa, một người có nhân dáng bất bình thường “không giống người khác,” là người có dị tật hay sao?
Cô Nguyễn Phương Mai, giáo sư, tiến sĩ tại Đại Học Khoa Học Ứng dụng Amsterdam, Hòa Lan, cho rằng cô chưa mất niềm tin vào tương lai của mình, nhưng cô rất sợ trở về Việt Nam, vì “nếu trở lại Việt Nam sống đối mặt với những điều chướng tai gai mắt, phải gù lưng mà sống thì chưa chắc tôi đã về!”
“Thẳng lưng” được hiểu là những điều đúng, điều tốt. Trong một xã hội hôm nay, những người làm đúng, cư xử tốt, hành động tử tế mà lại được xem như là một kẻ dị biệt, là kẻ tàn tật, thì xã hội này còn đâu là luân lý, cương thường, trung trực… nữa!
Câu chuyện này cũng giống như một câu than trách của người xưa: “Không lẽ mình lại thức, trong khi mọi người đều ngủ cả?”
Ông Khuất Nguyên thời xưa bên Tàu đã được ca ngợi là bậc cương trực, phải bị bãi chức, vì đã sống theo lương tâm kẻ sĩ: “Cả đời đục cả, một mình ta trong; mọi người say cả, một mình ta tỉnh.”
Trong một xã hội toàn trị, độc đoán, độc đảng, nhà cầm quyền cũng như đám ăn theo phải sống bám vào nhau như mớ rác trôi sông ngày nước lũ, như tổ kiến bám vào nhau trên dòng suối, không thể ai có thể hành động khác hơn. Một anh có đủ hai mắt trong đám đông toàn chột, một người đi đứng vững vàng trong đám đông cà thọt, quả là một điều gì đó trở thành đặc biệt, khó chịu, và khi anh là thiểu số, anh là người chống lại đám đông, là đa số thì anh đúng là phản động!
Trong một đám đồng nghiệp, bạn bè, chiều nào tan sở cũng la cà quán nhậu, say quên đường về, mà anh tỉnh táo, không biết uống rượu thì anh chơi với ai, mà cũng chẳng ai muốn dây vào anh. Trong một xã hội ăn cắp, anh không thể là một người đàng hoàng lương thiện, vì nếu anh là người đàng hoàng, anh sẽ là cái gai, là chướng ngại vật của đám đông ấy. Anh phải bị triệt tiêu hay nghiền nát! Bởi vậy, khi mọi người đều ngủ cả, ai thức là kẻ dại, sao khi mọi người đều say, mình anh lại tỉnh?
Trong khi thiên hạ đều còng lưng, lom khom, thì nhớ đừng đứng thẳng lưng mà khổ thân, câu nói để đời của nhà văn Nguyễn Tuân trong chế độ Hà Nội mà chúng ta phải nhớ là: “Tôi sống được là nhờ biết sợ!”
Cuộc đời bất lương, khốn nạn mà mình không bất lương khốn nạn theo, thời không phải chỉ bị cất quan bãi chức như ông Khuất Nguyên, mà còn bị tù đày hay trừ khử.
Tôi có một cậu em họ sống và lớn lên trong thời Cộng Sản, giỏi, thông minh và đôn hậu, nhưng tiếc rằng mang một dị tật là có cái lưng thẳng. Về làm kế toán tại công ty chỉ một thời gian ngắn, cậu em đã thấy rõ cơ quan này là một ổ gian manh, gian trá. Vì tính cương trực và thẳng tính, lúc đầu còn góp ý, sau đó phản đối rồi dọa tố cáo, phanh phui những chuyện mờ ám lên cấp trên.
Một buổi chiều, công an đến gia đình cậu, báo lên nhà xác nhận thi thể cậu em, đầu bị vỡ như va chạm phải một vật cứng, hai con mắt lòi ra ngoài, biên bản công an ghi là bị tai nạn giao thông, không có nhân chứng, cũng như không ai hay biết để hé một lời về cái chết thảm khốc này.
Một mạng người như một con ốc nhỏ bị nghiền nát trong cổ máy vĩ đại, vì sự nghiệp và quyền lợi, đã được những nhóm lợi ích cấu kết với nhau. Không bị thủ tiêu, ám sát thì cũng được dàn cảnh nhảy lầu, tự sát, hay bị đầu độc, sau một bữa cơm khách, về nhà hộc máu ra mà chết. Cũng vì có cái lưng thẳng mà nhà sử gia kiêm nhà khảo cổ Nghiêm Thẩm sau năm 1975 đã chết vì một nhát búa “khảo cổ” đánh vào đầu.
Đám đông, có ai không dám can đảm không vỗ tay, mở miệng cười, tung hô trước lời nói và cử chỉ của lãnh tụ Cộng Sản. Đó là một thứ phản xạ tự nhiên dây chuyền của một bầy cừu, một thứ tôn sùng bắt buộc.
Kim Nhật Thành hay Hồ Chí Minh, lúc chết là cả nước phải khóc gào thương tiếc, trong quần chúng ai dịp này không la khóc thì hẳn nó là gián điệp quốc tế!
Quốc Hội Cộng Sản thường có biểu quyết “nhất trí” đồng ý với tỷ lệ tối đa 99.99%. Thời trước, có lúc dân biểu không cần biểu quyết mà chủ tịch đoàn đặt câu hỏi: “Ai phản đối, không đồng ý, xin đưa tay!” Thôi thì cứ lom khom cho yên chuyện, đứng thẳng lưng không chỉ là dị tật, mà còn là phản động, phản quốc, gián điệp, âm mưu lật đổ chính quyền,… chắc là phải nhận cái chết không toàn thây…
Gần đây thôi, trong vụ án Hồ Duy Hải, nếu còn thấy vụ án có nhiều thiếu sót, oan sai, vì có nhiều điều mờ ám, như ý kiến của Viện Kiểm Sát Nhân Dân là “có quá nhiều vi phạm rất nghiêm trọng trong tố tụng,” có thẩm phán nào trong 17 ông tòa của Hội Đồng Thẩm Phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, dám đứng thẳng lưng theo lương tâm ra khỏi hệ thống đồng lõa, để phản đối lại quyết định chung là “đúng người, đúng tội, đúng mức án,” như là chuyện đã rồi không?
Bởi vậy, người “thức thời” như lão ngư phủ ven sông, có lời khuyên ông Khuất Nguyên: “Bậc Thánh Nhân tùy thời mà không câu nệ việc đời. Đời đã đục cả, sao ông không khuấy thêm bùn, vỗ thêm sóng cho đục theo một thể? Loài người say cả, sao ông không biết ăn cả men, húp cả bã cho say theo một thể? Việc gì mà phải phòng xa nghĩ sâu cho đến nỗi phải đau khổ một đời?
Tư tưởng của ông lão đánh cá này là một thứ tùy thời, đừng đi ngược lại trào lưu mà thiệt thân!
Nói như Trần Tế Xương:
“Ngủ quách sự đời thây kẻ thức
Bên chùa chú trọc đã hồi chuông…”
Tốt hơn, muốn tồn tại trong chế độ này, hay hơn nữa muốn giàu sang, thăng quan tiến chức, ăn nên làm ra, thì phải có bè, có đảng, không phải chỉ giả ngơ giả điếc, không ngủ thì cũng làm bộ nhắm mắt lơ mơ, không nghe không thấy mà còn phải dùng cái miệng để nịnh bợ, a tòng, tán dương dù là điều xấu để được điều lợi lộc cho mình và gia đình.
Muốn sống cho ra con người tử tế có nhân cách, muốn thẳng lưng, muốn cải tạo xã hội này, chỉ còn con đường duy nhất là làm cách mạng.
(Huy Phương) (kn)
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Hồng Kông & Budapest
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Hồng Kông & Budapest
29/05/2020
Cách đây chưa lâu, trên trang FB của Ngô Nhật Đăng có ghi lại đôi dòng chữ ngắn về “một linh mục người Hungary bị bắt đưa đi Siberia năm ông 90 tuổi thì Liên Xô sụp đổ ông mới được thả và quay về Budapest, một nhà báo hỏi về những người Soviet, ông trả lời: Tôi đang ở đây mà họ thì đâu rồi.”
Vị linh mục thượng dẫn, có lẽ, bị bắt trong “Cuộc Nổi Dậy 1956 Ở Hungary” – The Hungarian Revolution of 1956. Về sự kiện này, nhà báo Trần Khải có đôi câu tóm lược:
Những ngày cuối tháng 10 và đầu tháng 11 năm 1956. Đất nước Hungary đang bị cai trị bởi một chính phủ bàn tay sắt do Liên Xô dựng lên. Nhà văn, sinh viên và rồi toàn dân xuống đường đòi tự do. Đó là cuộc nổi dậy Hungary 1956. Khởi đầu là nhà văn, và rồi sinh viên, và rồi toàn dân xuống đường, khởi sự bùng nổ cuộc nổi dậy toàn quốc. Và rồi nhiều ngàn xe tăng Liên Xô tiến vào…
Năm sư đoàn Liên Xô đồn trú tại Hungary trước ngày 23 tháng 10 được tăng lên thành 17 sư đoàn. Quân đoàn cơ giới số 8 dưới sự chỉ huy của trung tướng Hamazasp Babadzhanian và Quân đoàn số 38 dưới sự chỉ huy của trung tướng Hadzhi-Umar Mamsurov từ căn cứ quân sự Carpathia bên cạnh được triển khai tới Hungary thực hiện chiến dịch. Một số binh sĩ Liên Xô tin rằng mình được gửi tới Berlin để chiến đấu với quân phát xít Đức. Tới 9:30 tối ngày 3 tháng 11, Quân đội Liên Xô đã bao vây hoàn toàn Budapest…
Và một vài tuần sau, nhà thơ Thanh Tâm Tuyền từ Sài Gòn phổ biến bài thơ có tựa đề rất dài “Hãy cho anh khóc bằng mắt em những cuộc tình duyên Budapest”… và toàn văn bài thơ như sau:
Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest
Anh một trái tim em một trái tim
Chúng kéo đầy đường chiến xa đại bác
.
Hãy cho anh giận bằng ngực em
Như chúng bắn lửa thép vào
Môi son họng súng
Mỗi ngã tư mặt anh là hàng rào
.
Hãy cho anh la bằng cổ em
Trời mai bay rực rỡ
Chúng nó say giết người như gạch ngói
Như lòng chúng ta thèm khát tương lai
.
Hãy cho anh run bằng má em
Khi chúng đóng mọi đường biên giới
Lùa những ngón tay vào nhau
Thân thể anh chờ đợi
.
Hãy cho anh ngủ bằng trán em
Đau dấu đạn
Đêm không bao giờ không bao giờ đêm
Chúng tấn công hoài những buổi sáng
.
Hãy cho anh chết bằng da em
Trong dây xích chiến xa tội nghiệp
Anh sẽ sống bằng hơi thở em
Hỡi những người kế tiếp
.
Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest
12-56
Sáu mươi ba năm sau một cuộc nổi dậy khác đang xẩy ra ở Hồng Kông, với tương quan lực lượng chênh lệch gần tương tự giữa hai phe: đối kháng và đàn áp. Lịch sử tưởng chừng như đang lập lại. Chỉ “tưởng” vậy thôi chứ “không phải vậy” đâu. Thời gian, thời thế, và thời đại đã khác hẳn rồi. Phe phe xe tăng không còn đất nữa.
Toàn thể nhân loại đều đang hướng về Hương Cảng với ánh mắt lo âu cùng chia sẻ. Ngay cả báo giới của nước CHXHCNVN cũng vậy, cũng trích dịch từ những nguồn tin với ít nhiều hảo cảm dành cho những công dân ở hòn đảo nhỏ bé này:
Theo South China Morning Post, giới chức sân bay Hong Kong đã hủy bỏ tất cả các chuyến bay kể từ 16h (giờ địa phương), đổ lỗi cho những cuộc biểu tình đã “làm gián đoạn nghiêm trọng” việc vận hành của sân bay, ngăn cản hành khách làm thủ tục check-in và kiểm tra an ninh.
“Tất cả dịch vụ check-in cho các chuyến bay đi đã bị hủy bỏ. Trừ những chuyến bay đã hoàn thành check-in và những chuyến bay đang đến Hong Kong, tất cả các chuyến bay khác đã bị hủy bỏ đến hết ngày 12/8”, bộ phận vận hành sân bay Hong Kong nói trong một tuyên bố.
Những con đường dẫn tới sân bay đang kẹt cứng. Trong số những người biểu tình khác đang bắt xe buýt để tới đây, một số đã xuống xe để đi bộ đến sân bay.
Đây là ngày thứ tư của cuộc biểu tình tại sân bay Hong Kong trên đảo Lantau, một trong những sân bay bận rộn nhất thế giới. Vào hôm 11/8, xung đột đã leo thang giữa người biểu tình và cảnh sát, với các đám biểu tình chơi trò “mèo vờn chuột” với cảnh sát khắp các khu vực của Hong Kong như Tsim Sha Tsui, Sham Shui Po, Kwai Chung và Causeway Bay.
Ngày 11/8 kết thúc bằng cảnh tượng chưa từng có khi cảnh sát bắn hơi cay vào một trạm tàu điện ngầm ở Kwai Fong.
Khoảng 40 người đã nhập viện, trong đó có 1 phụ nữ bị bắn đạn cao su và có thể bị mù mắt. Vào lúc 15h (giờ địa phương), hàng nghìn người biểu tình đã tọa kháng tại sảnh đến của sân bay. Một số người giơ biểu ngữ: “Trả lại con mắt cho tôi, cảnh sát tàn bạo”.
Tất nhiên là không thiếu những lời cảnh cáo từ Trung Hoa Lục Địa:
- Hong Kong protesters have been warned
- China warns Hong Kong protesters not to ‘play with fire’
- China Says Hong Kong Protests Show ‘First Signs of Terrorism’
Kiểu rung cây doạ khỉ này xem chừng đã không mang lại kết quả mà còn gây ra hậu quả như thêm dầu vào lửa, khiến đám cháy có thể lan xa. Hãng thông tấn ABC đặt câu hỏi: Sau Hồng Kông, liệu có đến Đài Loan? After Hong Kong protests, is Taiwan the next flashpoint in our region?
AFP có một câu hỏi khác: Trung Hoa dám liều lĩnh thêm một Thiên An Môn khác ở Hồng Kông chăng? Would China risk another Tiananmen in Hong Kong?
Cái thời mà Mao Trạch Đông có thể cưỡi đầu cưỡi cổ dân tộc Trung Hoa, coi họ như súc vật đã qua rồi. Cái thời mà Khrushchyov, cũng như Đặng Tiểu Bình có thể mang xe tăng vào Budapest và Thiên An Môn để cán qua xác người – như chạy qua ruộng mía – cũng thế.
Nhà báo Kent Ewing (Hong Kong Free Press) đặt câu hỏi: “Liệu Joshua Wong sẽ sống qua năm 2047 để chứng kiến dân chủ toàn diện ở Kồng Kông không?” (“Beyond 2047: Will Joshua Wong live to see full democracy in Hong Kong?”)
Hoàng Chí Phong sinh năm 1996. Tập Cận Bình sinh năm 1953. Đến năm 2047 thì Phong sẽ 50 tuổi, Bình 94 tuổi, và đảng cộng sản Trung Hoa 126 tuổi. Những con số này có thể dùng để trả lời cho câu hỏi thượng dẫn mà khỏi cần phải biện luận dài dòng.
Còn nếu “lỡ” đến thời điểm 2047 mà họa cộng sản vẫn tồn tại (ở bất cứ nơi đâu) thì hành tinh này không còn là một nơi đáng sống – đối với bất cứ ai – chứ chả riêng chi với người dân Trung Hoa, Việt Nam hay Bắc Hàn!
Chim hót ngoài lồng
Chim hót ngoài lồng
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Sống dưới một chế độ xấu xa, hủ bại mà không dám lên tiếng là có lỗi với con cháu. Phạm Thành
Trong ký ức thơ ấu của tôi, Đà Lạt không phải là nơi có nhiều chim chóc. Ngoài những bầy sẻ ríu rít đón chào nắng sớm trên mái ngói, và những đàn én bay lượn khắp nơi vào lúc hoàng hôn – thỉnh thoảng – tôi mới nhìn thấy vài chú sáo lò cò giữa sân trường vắng, hay một con chàng làng lẻ loi (và trầm ngâm) trên cọc hàng rào.
Chào mào tuy hơi nhiều nhưng chỉ ồn ào tụ họp, giữa những cành lá rậm ri, khi đã vào hè và trái mai (anh đào) cũng đà chín mọng. Họa hoằn mới thấy được thấy đôi ba con chim lạ, đỏ/vàng rực rỡ (chả biết tên chi) xa tít trên những cành cây cao ngất, giữa đồi thông vi vút.
Ở California thì chim chóc nhiều hơn, và cũng dạn dĩ hơn. Tiếc vì vốn liếng tiếng Anh giới hạn (và cơ hội tiếp xúc với thiên nhiên cũng thế) nên tôi chỉ gọi tên được dăm ba loại chim thôi: robin, blue bird, hummingbird, mockingbird, house sparrow – sẻ nhà. Nơi đâu có người là có chim se sẻ, tiếng kêu gần gũi thân quen của chúng vào lúc chiều tàn – ở bất cứ phương nao – cũng đều khiến cho tôi cảm thấy được an ủi (phần nào) trong suốt những tháng ngày lưu lạc.
Mãi cho đến những năm gần đây (khi không còn phải bận bịu với chuyện áo cơm) tôi mới có dịp tìm biết thêm ít/nhiều về thế giới của loài chim, qua những tập phim tài liệu, và qua ống kính của giới birder (hay con gọi là birdwathcher) chuyên nghiệp tự quê nhà.
Hôm đầu năm nay, người ngắm chim Huynh Ngoc Chenh mới trình làng một chú Sơn Ca (trông) rất bảnh.
Bên dưới bức ảnh là lời bình của FB Nghiem Vietanh:
“Sơn ca có nhiều tên gọi khác nhau, tuỳ theo địa phương, như chiền chiện; Huế gọi là Cà lơi; Quảng Nam, Quảng Ngãi gọi là Chà chiện, ở bãi sông Hồng còn một loại nữa cũng giống sơn ca nhưng nhỏ hơn và không biết hót, à con sẻ mía. Con của ông Chênh, bắc cờ kêu chiền chiện, con này cũng hót nhưng chỉ hót khi chúng bay trên không trung, nuôi trong lồng chúng không hót…”
Tôi nghe tên Sơn Ca từ khi còn thơ ấu nhưng mãi đến nay mới được thấy hình, và được biết thêm đôi điều lạ lẫm: “Bắc cờ kêu chiền chiện, con này cũng hót nhưng chỉ hót khi chúng bay trên không trung, nuôi trong lồng chúng không hót…”
Hay nhỉ?
Hoá ra có những con chim không hót trong lồng! Chi tiết thú vị này khiến tôi nhớ đến những dòng chữ của Huy Đức trong Bên Thắng Cuộc:
Ngày 14-12-1956, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký “Sắc lệnh về chế độ báo chí”, buộc người dân ra báo phải xin phép, chấm dứt trên miền Bắc thời kỳ ai muốn làm báo chỉ cần đăng ký mà người dân An Nam được hưởng gần một thế kỷ dưới thời thực dân Pháp… Ngày 5-6-1958, dưới sự chủ trì của Tố Hữu, “800 văn nghệ sỹ” đã ký vào một nghị quyết “hoan nghênh kết quả thắng lợi của cuộc đấu tranh chống Nhân Văn Giai Phẩm”. Ngày 7-7-1958 Ban Chấp hành Hội Nhà văn ra thông báo “kỷ luật nhóm Nhân Văn”…
Lê Đạt gọi thời kỳ “hậu Nhân Văn” là những ngày “khôn ngoan không dám làm người”. Phần lớn các nạn nhân, vốn là những văn nhân tài hoa, đều phải cúi đầu, tự mình viết bài xỉ vả mình. Họ được ở lại Hà Nội và sau một thời gian lao động phần lớn được trở lại hành nghề. Cũng có những nhà văn, nhà thơ bỏ về rừng như Hữu Loan, Nguyên Hồng. Nhưng, cái giá mà họ và gia đình họ phải trả là vô cùng đau đớn.
Tôi có đọc “Lời Tự Thuật Của Hữu Loan” nên cũng biết qua về “cái giá” mà nhà thơ và cả gia đình phải trả cho quyết định “về rừng” của ông. Kể thì “đau đớn” và khốn nạn thật nhưng vẫn chưa đến nỗi nào, nếu so với tình cảnh của nhiều người cầm cầm bút độc lập hiện nay. Xin ghi lại đôi ba trường hợp.
Trương Duy Nhất sinh năm 1964, bắt đầu viết báo từ năm1987. Đến năm 2011, ông đột nhiên tuyên bố “nghỉ báo viết blog để viết theo lẽ phải!” Nói cách khác, và nói theo cách riêng của TDN, là ông ngang nhiên ra khỏi cái “Hợp Tác Xã Tư Tưởng” của Đảng và Nhà Nước VN.
Tôi không hiểu – vào thế kỷ trước, ở miền Bắc – khi một nông dân bỏ Hợp Tác Xã Nông Nghiệp thì sẽ bị trừng phạt ra sao nhưng thấy cái giá mà TDN phải trả hiện nay thì cay nghiệt quá, “một đòn thù chính trị đê hèn”: hai cái án tù, tổng cộng là 12 năm chẵn. Cả hai vụ án này – chắc chắn – đã không xẩy ra, nếu bạn Nhất vẫn chịu hót… trong lồng!
Trường hợp chia tay với làng báo quốc doanh của Đoan Trang thì hơi khác, nhẹ nhàng và kín đáo hơn. Nhân vật này lặng lẽ rời bỏ cái Hợp Tác Xã Tư Tưởng VN không một lời tuyên bố hay tuyên ngôn gì ráo. Tuy thế, cái giá mà ĐT phải trả – xem ra – cũng không rẻ lắm. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFA, vào hôm 5 tháng 3 năm 2020, cô cho biết:
“Từ khi tôi trở về nước vào năm 2015, về được 3 tháng thì tôi bị công an tấn công trong một cuộc tuần hành cây xanh, chấn thương 2 chân. Sau liveshow ca sĩ Nguyễn Tín năm 2018 thì tôi bị chấn thương ở tay. Sức khỏe của tôi gần như xuống dốc không phanh nên tôi không biết còn chịu được bao lâu.”
Nói tóm lại và nói cho chính xác là ĐT chỉ bị truy sát và truy lùng thôi chứ chưa mất mạng và cũng chưa bị túm. Phạm Chí Dũng, Chủ Tịch Hội Nhà Báo Độc Lập, không được “may mắn” thế.
Năm 2012 ông bị bắt khẩn cấp vì bị tình nghi biên soạn tài liệu “nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.” Qua năm 2019, ông lại bị khởi tố và bắt giam lần nữa với cáo buộc là đã “đăng 63 bài báo xuyên tạc sự thật, kích động các cá nhân trỗi dậy và lật đổ chính quyền nhân dân, kích động hận thù và cực đoan, đánh lừa mọi người về tình hình kinh tế xã hội nhằm mục đích gây lo lắng công cộng và bất ổn xã hội.”
Tuy không rành rẽ về bói toán hay lý số, tôi vẫn có thể đoán (chắc) được rằng lòng bàn tay của ông Chủ Tịch Hội Nhà Báo Độc Lập có đường tù ngục vì đường này cũng có thể thấy ngay được qua cái chức vụ của ông. Cái gì chứ Độc Lập với Tự Do là “hai món” mà đám cầm quyền ở VN hiện nay tối kỵ (họ nuốt không trôi) nên PCD vướng vòng lao lý là chuyện tất nhiên.
Sau P.C.D đến lượt Phạm Thành, nguyên Phó Trưởng Phòng Đài Phát Thanh Tiếng Nói Việt Nam, vừa bị “tó” tại nhà, với cáo buộc là đã vi phạm Điều 117 Bộ Luật Hình Sự. Điều này có khoản ghi rõ như sau:
“Người phạm tội có hành vi làm ra, tạo ra, xác lập thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân… tạo ra hình ảnh méo mó, phản cảm, sai lệch về việc làm, hoạt động của cơ quan, cán bộ, công chức, lãnh đạo Đảng, Nhà nước, tổ chức chính trị…”
BBC, nghe được vào hôm 22 tháng 5 năm 2020 ái ngại loan tin:
Blogger ‘Bà Đầm Xòe’, cây bút chỉ trích TBT Nguyễn Phú Trọng bị bắt Cuốn sách “Nguyễn Phú Trọng: Thế thiên hành đạo hay Đại nghịch bất đạo” do ông tự xuất bản năm 2019 đã gây xôn xao dư luận. Nội dung chính cuốn sách “ngoài luồng” này tập trung vào thái độ và hành động của ông Nguyễn Phú Trọng trước Trung Quốc… Trước đó, ông từng tự xuất bản một số cuốn sách khác như “Hậu Chí Phèo”, “Nền Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN Xuống hố cả lũ.”
Phen này Phạm Thành chắc chết, chết chắc, với Đảng và Nhà Nước ta chứ chả phải bỡn đâu!
Lê Đạt gọi thời kỳ “hậu Nhân Văn” là những ngày “khôn ngoan không dám làm người.” Xét ra thì thời kỳ “hậu đổi mới” còn ti tiện và tàn tệ hơn nhiều. Dân Việt, tuy thế, vẫn chưa bao giờ thiếu vắng những nhân vật cầm bút vẫn nhất định làm người. Xin chân thành cảm ơn qúi vị.
TÀI & TẬT…
TÀI & TẬT…
Einstein lên 4 tuổi vẫn không hề biết nói. Các giáo viên đều nhận định cậu bé này không có năng lực học tập.
Walt Disney, nhà làm phim hoạt hình, nghệ sỹ, nhà kinh doanh nổi tiếng, hồi trẻ bị sa thải khỏi một tờ báo vì can tội “thiếu sáng tạo và nghèo trí tưởng tượng.”
Hồi trung học, Michael Jordan bị loại khỏi đội bóng rổ ở trường. Cậu ta từng đóng của phòng riêng và khóc một mình nhiều ngày liền.
Diễn viên nổi tiếng quyến rũ nhất thế kỷ 20, Marilyn Monroe bị hãng phim 20th Century-Fox từ chối. Cô này bị chê “”không xinh và kém năng lực diễn xuất.
Ban nhạc Beatles từng bị từ chối bởi nhà sản xuất băng đĩa Decca Recording Studio. Hãng này cho rằng Beatles chơi nhạc rất tồi tệ, và không thể có vị trí nào trong làng giải trí.
Khi 30 tuổi, Steve Jobs bị hội đồng Apple sa thải. Anh rơi vào khủng hoảng trầm trọng khi phải từ bỏ công ty do chính mình sáng lập.
Lincoln, tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, người được ngưỡng mộ như bậc thánh nhân bởi lòng đức độ và trí tuệ nhìn xa trông rộng, đã từng hai lần kinh doanh thất bại, bảy lần hỏng trong hoạt động tranh cử thống đốc bang.
Bill Gates bỏ dở việc học ở Harvard. Công ty đầu tiên của ông ta, Traf-O-Data, cũng không thành công.
Oprah Winfrey, siêu sao truyền hình, triệu phú Mỹ, có tuổi thơ đầy giông bão. Chị là con gái của một thiếu phụ da đen bị hãm hiếp. Bản thân chị hồi nhỏ cũng bị lạm dụng tình dục. Chị nhiều lần bị sa thải và giáng lương khi là ký giả cho một tờ báo do “thiếu năng lực.”
Thomas Edison, nhà phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20 với gần 3.000 sáng chế, đã từng bị cô giáo nhận xét là “quá dốt để đào tạo.”
Henry Ford từng bị phá sản với ba công ty trước khi thành công với Ford Motor Company ở độ tuổi 53. Ford cũng là một nhân tài kiệt xuất trong việc chế tạo và sản xuất những chiếc xe hơi mang thương hiệu nổi tiếng thế giới.
Soichiro Honda, người sáng lập ra hãng Honda nổi tiếng, từng làm thợ máy cho công ty Toyota và bị buộc thôi việc do năng lực kém.
Colonel Hardland David Sanders, chủ nhân đầu tiên của KFC, đã từng vật lộn trong nghèo khổ. Món gà rán của ông ta bị 1.000 nhà hàng từ chối bán. Ngoài 70 tuổi, ông ta bắt đầu thành công.
Nhà văn tỷ phú – tác giả của bộ Harry Potter nổi tiếng từng ăn trợ cấp thất nghiệp nhiều năm, ly hôn sau khi sinh một cô con gái. Chính bộ Harry Potter cũng từng bị 12 nhà xuất bản từ chối in.
Ludwig van Beethoven, nhà soạn nhạc lừng danh người Đức, bị điếc hoàn toàn từ năm 48 tuổi. Nhưng ngay cả khi bị điếc, ông vẫn sáng tác nhạc, thậm chí là những tác phẩm nổi bật nhất trong toàn bộ di sản của ông, như Bản giao hưởng số 9.
Nick Vujicic, sinh năm 1982 tại Australia, bị hội chứng etra-amelia bẩm sinh, một loại rối loạn rất hiếm gặp. Nick không có tay, hai chân rất nhỏ và hầu như không giúp gì được cho anh trong việc di chuyển. Bất chấp những khó khăn trong cuộc sống, anh trở thành một diễn giả nổi tiếng, với 1.600 bài phát biểu tại hàng chục quốc gia, truyền cảm hứng sống và vươn lên cho hàng triệu người.
Stephen Hawking, sinh năm 1942, được coi là ông hoàng vật lý lý thuyết của thế giới trong suốt nhiều thập kỷ, với những công trình nghiên cứu nổi tiếng về hố đen trong vũ trụ. Năm 21 tuổi, ông bị mắc bệnh xơ cứng teo cơ và liệt gần như hoàn toàn.”Thật lãng phí thời gian khi giận dữ với khuyết tật của bản thân. Mọi người sẽ không có thời gian cho bạn nếu bạn lúc nào cũng tức giận hay than phiền”, ông nói.
Nikola Tesla rất nổi tiếng và những đóng góp của ông đối với khoa học và công nghệ cực kỳ lớn. Ông được coi là một trong những nhà khoa học trí tuệ lớn trong lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, bên cạnh sự đề cao ông, người ta cũng biết không ít tật xấu của Tesla do tác động của bệnh tự kỷ. Ví dụ như sự sạch sẽ thái quá hay việc ông ghét giao tiếp với mọi người, ghét cộng sự, và đặc biệt là ghét hôn nhân. Tesla chưa bao giờ có bạn gái, tất nhiên ông cũng chưa từng lấy vợ hoặc có con. Điều này cũng dễ hiểu bởi ngay cả bạn bè, đồng nghiệp ông cũng hiếm khi đi lại thân mật, phần lớn cuộc đời của Tesla sống trong sự cô đơn.
Hellen Keller là một nữ nhà văn, nhà hoạt động xã hội người Mỹ, khi 19 tháng tuổi bà bị sốt viêm màng não và di chứng để lại là mắt bà bị mù. Với những nỗ lực không ngừng nghỉ và được sự động viên của cô giáo và gia đình bà đã tốt nghiệp Đại học với tư cách là người mù điếc đầu tiên tốt nghiệp Đại học. Hellen còn nhận một số học vị Tiến sĩ danh dự và bà trở thành một nhà hoạt động chính trị có tầm ảnh hưởng rất lớn. Hellen cũng là một trong những người khuyết tật nổi tiếng thế giới.
John Brambritt là một họa sĩ mù người Mỹ anh bị mù do biến chứng của cơn động kinh, vượt qua khó khăn của số phận và bằng nghị lực phi thường ở độ tuổi 30 anh đã tìm đến nghệ thuật. Hiện anh là một trong những họa sĩ đương đại, là một trong những người khuyết tật nổi tiếng và thành công..
Còn v.v….
SƯU TẦM

Ký ức vụn về chuyện học ở miền Nam thời Đệ nhất Cộng hòa (kỳ 2) – Trí Thức VN
Thời đó, không có hai từ “giáo án” và cũng thực sự không có việc giáo viên soạn thảo bài dạy theo một tiêu chuẩn nào, trình cho một giới chức nào. Người dạy học thời đó dựa vào chương trình chính thức do Bộ Giáo dục soạn thảo và dạy học sinh theo cách thức riêng của mỗi người, miễn sao trong kết quả cuối năm, nhiều học sinh đạt điểm cao nhất trong môn họ đã dạy. #LeNguyen
***
Nếu quý độc giả click vào link và không xem được, thì thiết bị cần cài phần mềm ‘vượt tường lửa’. Có …

Ký ức vụn về chuyện học ở miền Nam thời Đệ nhất Cộng hòa (kỳ 2) – Trí Thức VN
Thời Đệ nhất Cộng hòa, không có hai từ “giáo án” và cũng thực sự không có việc giáo viên soạn thảo bài dạy theo một tiêu chuẩn nào, trình cho một giới chức nào.
Giới thiệu nhà thơ trẻ Trương Chi
Giới thiệu nhà thơ trẻ Trương Chi
- Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản
Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ
Bao nhiêu năm viết “Độc lập – Tự do
và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế
- Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ
Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên
Người đưa Nước thoát khỏi vòng nô lệ
- Nhưng trong tôi thắp muôn vàn lý lẽ
Cuộc chiến nào mà Đảng thắng – Nước thua?
Dân làm giặc mà Đảng lại làm vua
Trên danh nghĩa “kẻ tôi đòi trung hiếu”
- Đất nước tôi tất thảy do Đảng liệu
Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời
Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm, manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi
Thì tất cả đều nhờ ơn của Đảng
- “Yêu Tổ quốc” có nghĩa là “yêu Đảng”
“Chống chính quyền” là “phản bội quê hương”
Bao người vì non sông với niềm tin vào ngày mai nước Việt hùng cường
Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải
- Đất nước tôi có gì không độc hại
Từ thức ăn, nước uống đến không khí ô nhiễm tràn lan
Từ nhu yếu phẩm của đứa trẻ sơ sinh đến cụ già sắp lìa khỏi trần gian
Đều tẩm độc vào xác – hồn nước Việt
- Có nơi đâu mà người dân thua thiệt
Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thế này không?
Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng
Loài hung bạo chiếm hết trời – đất – biển…
- Đất nước tôi với mọi điều trái ngược
Ngược văn minh, ngược tiến hóa loài người
Những phát ngôn của quan chức nực cười
Ngược đời thế, nhưng “tài tình lãnh đạo”
- Ươn hèn nhất, bọn bút nô – Tuyên giáo!
Với hàng trăm tờ báo, đài vô tuyến – truyền hình
Ngoài mị dân, ru ngủ, chỉ những tin “cướp – giết – hiếp” hay bản nhạc “đúng quy trình”
Còn nhục nước họa dân thì muôn đời nín lặng
- Đất nước tôi với sưu cao thuế nặng
Còn hơn thời phong kiến, thực dân
Những trạm BOT mọc lên khắp tỉnh thành
Cùng hàng vạn “áo vàng” chực rình thu mãi lộ
- Ôi chân lý mà bao người “giác ngộ”
Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm
Đưa quốc dân vào chia rẽ – thù hằn
Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc
- Đất nước tôi mất dần vào Trung Quốc
Mất Hoàng Sa, rồi mất đến Trường Sa
Mất Biển Đông, Bản Giốc, rồi những nơi trọng yếu của nước nhà
Đảng biết rõ, nhưng làm ngơ tất cả
- Từ có Đảng, biết bao điều tai họa
Như mệnh trời muốn thử thách người Nam
Mà Đảng vẫn huênh hoang nào “thắng lợi vẻ vang”
Nào “thời đại Hồ Chí Minh”, nào “dân giàu nước mạnh”
- Đảng hào nhoáng với ngai vàng lấp lánh
Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn
Những ủy ban, hội đồng… đều mang mác “nhân dân”
Chỉ kho bạc là của riêng “nhà nước”
- “Đổi mới” rồi “kiến tạo” với bao đời Thủ tướng
Bao đời Tổng Bí thư từ Chinh, Duẩn, Linh, Mười…
Bao sai lầm mà Đảng chẳng nên người
Sợi kinh nghiệm rút kiếp nào cho hết
- Đảng cứ sống và dân thì cứ chết
Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai
Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn giao thông… rồi sẽ đến một mai
“Chết từ từ” để giết nòi giống Việt
- Tôi xấu hổ khi nói cùng thứ tiếng
Và viết chung ngôn ngữ với một đảng đê hèn
Hít thở bầu khí quyển màu đen
Bóp nghẹt Tự Do ở dưới triều Cộng Sản
- Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản
Nhưng tôi là một người Việt Tự Do
Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia
Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc
- Xin cảm ơn những tấm gương bất phục
Và những người yêu Nước của hôm nay
Đã dấn thân vào những chốn đọa đày
Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu
- “Ghét Cộng Sản” chẳng bao giờ là xấu
“Yêu đồng bào” từ giòng máu Việt Nam
Chúng ta là con cháu xứ Văn Lang
Và thề quyết làm sáng danh Hồng – Lạc
- Hỡi những người trai, cô gái Việt
Hãy đứng lên vì non nước lầm than
Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn
Cho không thẹn với hồn thiêng sông núi
- Hãy bước đi theo tiếng đời thúc gọi
Triệu tấm lòng vì đất nước – quê hương
Sẽ noi gương anh dũng của Trưng Vương
Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng Hòa tự chủ.
TÁI TẠO
TÁI TẠO
Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện các môn đệ Chúa Giêsu tự nhốt mình trong một căn phòng đóng kín các cửa, lòng đầy sợ sệt. Nhưng sau đó Chúa Giêsu đến với họ và sai họ ra đi, khi đó lòng họ vui mừng và bình an.
Chuyện xảy ra với các môn đệ ngày xưa cũng là chuyện thường xuyên xảy ra cho chúng ta ngày nay. Vậy chúng ta hãy xem lại từng bước câu chuyện này.
Bước thứ nhất: các môn đệ nhốt mình trong phòng kín. Đây là tâm lý co cụm, khép kín. Một tâm lý thường xảy ra. Chắc nhiều người đã biết chuyện Lan và Điệp. Hai người yêu nhau tha thiết. Nhưng Điệp bị gài bẫy nên bị bó buộc phải cưới một người khác. Lan buồn quá. Rồi Lan làm gì? Lan co cụm lại bằng cách đi vào trốn trong chùa. Lan không muốn gặp gỡ ai cả nên trong chùa có một chiếc chuông để khi ai muốn gặp người nào trong chùa thì kéo chuông. Lan cắt đứt luôn sợi dây chuông ấy, nghĩa là cắt đứt hẳn mọi liên hệ với mọi người khác.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta vì nhiều lý do nên cũng rơi vào tâm lý co cụm khép kín như thế. Lý do của Lan là thất tình. Có người khác co cụm vì thất vọng. Có người khác nữa vì mặc cảm tội lỗi. Còn lý do của các tông đồ trong tường thuật này là sợ: các ông coi ai cũng là kẻ thù có thể hại mình bất cứ lúc nào nên co rút vào trong phòng và đóng kín các cửa lại. Nhưng ta nên biết con người là một hữu thể mang tính xã hội. Làm người là phải sống với những người khác. Càng sống với chừng nào thì càng đúng là người chừng nấy. Khi ai đó co cụm lại, rút vào vỏ sò thì kể như người ấy không còn là người nữa, người ấy như đã chết.
Ta hãy trở lại câu chuyện Lan và Điệp. Vì Lan đã cắt đứt dây chuông nên Điệp không đến với Lan được. Hai người không bao giờ gặp nhau nữa và dần dần chết héo chết mòn. Chuyện tình của họ đi vào ngõ cụt không lối thóat. Còn câu chuyện trong bài Tin Mừng này thì khác hẳn. Các tông đồ đóng kín cửa không muốn gặp ai, nhưng Chúa Giêsu thì chủ động tìm gặp họ. Họ không có khả năng đến với Chúa thì Chúa chủ động đến với họ. Như thế là Ngài phá vỡ một chiều hướng của sự co cụm. Nói cách khác, Chúa Giêsu mở cho họ một cánh cửa, cánh cửa mở ra phía Chúa. Ngài còn mở cho họ cánh cửa thứ hai hướng về phía tha nhân bằng cách sai họ đi, đi ra khỏi thế co cụm của mình để đến với người khác. Con người là một hữu thể có tính xã hội, làm người là phải sống với người khác. Khi con người cắt đứt mọi liên hệ thì người đó kể như chết. Nay Chúa Giêsu đến với các tông đồ và còn sai họ đến với người khác tức là Ngài nối lại những mối dây liên hệ, tức là Ngài làm cho họ sống lại. Nói đúng hơn, Chúa Giêsu đã tái tạo các môn đệ.
Nhờ đâu mà Chúa Giêsu tái tạo được các môn đệ như thế. Thưa nhờ Chúa Thánh Thần. Bài Tin Mừng này có một chi tiết hàm chứa ý nghĩa rất sâu. Đó là Chúa Giêsu thổi hơi trên các môn đệ. Cũng như ngày xưa, Ađam ban đầu chỉ là một tượng bằng bùn đất, nhưng ngay khi Thiên Chúa thổi hơi vào thì tượng bùn đất ấy trở thành người. Thì ngày nay cũng thế, Chúa Giêsu thổi hơi vào các tông đồ. Làn hơi ấy chính là Chúa Thánh Thần, nhờ Chúa Thánh Thần mà các môn đệ đã được tái tạo lại thành những con người mới.
Những con người mới này có những gì đặc biệt: thưa cái đặc biệt thứ nhất là niềm vui. Bài Tin Mừng nói “các tông đồ vui mừng vì thấy Chúa”; cái đặc biệt thứ hai là bình an: không còn sợ gì nữa cả nhưng lòng rất thanh thản. Bài Tin Mừng viết “Chúa Giêsu đứng giữa các ông và nói: bình an cho chúng con”; và cái đặc biệt thứ ba là mang ơn tha thứ đến cho những người khác, bài Tin Mừng nói “Chúng con hãy nhận lấy Thánh Thần. Chúng con tha tội cho ai thì tội người ấy được tha.”
Nhiều khi chúng ta rơi vào tâm trạng sợ sệt, bất an, mặc cảm tội lỗi. Khi đó chúng ta co cụm lại, rút lui vào nỗi cô đơn của mình và không muốn gặp ai cả. Tình trạng này thật là buồn chán. Phải sống trong tình trạng này thì chẳng khác nào như đã chết. Do đó cần phải có ai đó giúp chúng ta thoát khỏi tâm trạng bất thường ấy. Người ấy là ai? Thưa chính là Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là Đấng tái tạo những gì suy sụp và hư mất. Hôm nay cùng với Giáo hội chúng ta mừng kính Chúa Thánh Thần. Nếu có gì đang khiến chúng ta buồn sầu co cụm khép kín, chúng ta hãy bày tỏ với Ngài và xin Ngài giải thoát chúng ta, tái tạo chúng ta thành con người mới, an bình, vui tươi, vui sống với mọi người.
Trích trong “Sợi Chỉ Đỏ”
Cựu toàn quyền Hồng Kông: “Trung Quốc đã bội ước, Phương Tây nên thôi tự dối mình”
Trần Bang
“Thâm” = thâm độc, gian dối, hại người, lợi mình của Tàu.
RFI : Trung Quốc đã phản bội người dân Hồng Kông, vì vậy phương Tây nên ngừng việc khấu đầu trước Bắc Kinh với hy vọng hão huyền là sẽ đào được mỏ vàng lớn. Trên đây là nội dung nhận định của ông Chris Patten, toàn quyền cuối cùng của Anh Quốc tại Hồng Kông trong bài phỏng vấn ngày 23/05/2020 dành cho tờ báo Times tại Luân Đôn.
Trong bối cảnh Bắc Kinh chuẩn bị áp đặt một bộ luật an ninh quốc gia mới đối với Hồng Kông sau một phong trào biểu tình đòi dân chủ kéo dài tại đặc khu này năm 2019, ông Patten cho rằng: “Người dân Hồng Kông đã bị Trung Quốc phản bội”, và chính phủ Anh có một nghĩa vụ “đạo đức, kinh tế và pháp lý” để đứng lên bảo vệ vùng lãnh thổ này.
Theo Tuyên Bố Chung năm 1984, ký kết giữa thủ tướng Trung Quốc Triệu Tử Dương và đồng nhiệm Anh Quốc Margaret Thatcher về việc trao trả Hồng Kông lại cho Trung Quốc vào năm 1997, thì quyền tự trị của vùng lãnh thổ này được bảo đảm trong vòng 50 năm trong khuôn khổ nguyên tắc “một đất nước, hai chế độ”.
Đối với ông Patten, kế hoạch của Bắc Kinh nhằm áp đặt luật an ninh quốc gia tại Hồng Kông có nguy cơ phá hủy bản Tuyên Bố Chung. Vị cựu toàn quyền nhận định: “Những gì chúng ta đang thấy là một chế độ độc tài mới của Trung Quốc… (và) chính phủ Anh nên nói rõ rằng những gì chúng ta đang thấy là sự phá hủy hoàn toàn bản Tuyên Bố Chung”.
Đặt vấn đề Hồng Kông vào trong khuôn khổ quan hệ chung giữa Phương Tây và Trung Quốc, ông Patten cho rằng các quốc gia Âu Mỹ nên “chấm dứt việc tự lừa dối mình khi cho rằng kết quả chung cuộc của tất cả các hành động khấu đầu (trước Bắc Kinh) sẽ là một hũ vàng lớn… Điều đó luôn luôn là một ảo ảnh”.
Nhà ngoại giao kỳ cựu nói thẳng: “Chúng ta (tức Phương Tây) vẫn cứ tự trêu đùa mình, cho rằng nếu không làm mọi thứ mà Trung Quốc đòi hỏi thì bằng cách nào đó chúng ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội giao thương tuyệt vời. Quả là một điều ngu xuẩn!”.
Theo hãng tin Anh Reuters, cho đến tối ngày 23/5, chính phủ Anh chưa bình luận về phát biểu của ông Patten, nhưng hôm Thứ Sáu, 22/05, phát ngôn viên của thủ tướng Anh Boris Johnson, cho biết là Luân Đôn đang theo dõi tình hình và với tư cách là một bên ký kết bản Tuyên Bố Chung 1984, Vương Quốc Anh cam kết duy trì quyền tự trị của Hồng Kông và tôn trọng chế độ gọi là “nhất quốc lưỡng trị”.
Trung Quốc đã phản bội người dân Hồng Kông, vì vậy phương Tây nên ngừng việc khấu đầu trước Bắc Kinh với hy vọng hão huyền là sẽ đào được mỏ vàng lớn. Trên đây là nội dung nhận định…
“HẢO HẢO”!?

“HẢO HẢO”!?
Phải, chắc chỉ có bọn “4 tốt”, “16 chữ vàng” là “hảo hảo”!?
VVT tui từng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, suýt nằm lại Nghĩa trang Trường Sơn, lúc nào cũng mong VN đổi thay tiến bộ, hòa nhập cùng nhân loại văn minh để thành quốc gia dân chủ, tự do, cường thịnh… bị bác Trọng xếp vào hạng bất hảo mất rồi.
Ờ mà đâu chỉ mình tui? HCM không chỉ đòi mà còn lập chính phủ VNDCCH (có xã nghĩa gì đâu?) 1945 đa đảng đấy thôi, bất hảo quá, bác Trọng hè?








