Hiến pháp Việt Nam không cấm đa đảng

Hiến pháp Việt Nam không cấm đa đảng

Mời xem lại Điều 4.

On  26/08/2020

By  Trần Hà Linh

Ông Nguyễn Phú Trọng đặt tay lên Hiến pháp tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước, ngày 23/10/2018. Ảnh: VOV.

 Chuyện Việt Nam hiện nay không có chế độ đa đảng không nhất thiết đồng nghĩa với chuyện luật Việt Nam cấm đa đảng. Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.

Điều 4 nức danh của Hiến pháp Việt Nam hoàn toàn không cấm đa đảng. Ta hãy xem nó nói gì.

Điều 4.

  1. Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạoNhà nước và xã hội.
  2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.
  3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Như vậy, điều 4 nói Đảng Cộng sản Việt Nam là “lực lượng lãnh đạo”, chứ không phải là lực lượng lãnh đạo duy nhất.

Và nếu Hiến pháp có nói Đảng Cộng sản là lực lượng lãnh đạo “duy nhất” (như trong Hiến pháp năm 1980) đi chăng nữa, thì điều đó cũng không có nghĩa là các đảng phái khác không được phép ra đời và tồn tại. Đảng Cộng sản muốn độc quyền lãnh đạo thì cứ độc quyền, còn chuyện các đảng khác được lập ra và hoạt động vẫn hợp hiến, miễn là họ không trở thành lãnh đạo.

Để chứng minh, ta có thể lấy thực tế tồn tại của Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội suốt từ trước Cách mạng Tháng Tám đến khi họ giải tán năm 1988. Họ đã tồn tại và hoạt động xuyên suốt qua các thời kỳ Hiến pháp 1946, 1959, và cả Hiến pháp 1980 kể trên, có chân trong Quốc hội, có người còn làm bộ trưởng (Dương Đức Hiền, Cù Huy Cận, Nghiêm Xuân Yêm, Vũ Đình Hòe…). Nếu như sự tồn tại của họ là phù hợp với bản Hiến pháp hà khắc nhất, độc đoán nhất, “xã hội chủ nghĩa” nhất là Hiến pháp 1980, thì không có lý do gì đến Hiến pháp 2013 lại thành phi pháp.

Hiến pháp nói nhà nước Việt Nam là nhà nước xã hội chủ nghĩa, nhưng không ở đâu nói nhà nước xã hội chủ nghĩa thì không được phép tồn tại đa đảng.

Dù Hiến pháp nói vậy, nhưng người Việt Nam vẫn có niềm tin rất vững chắc rằng lập đảng, hoạt động đảng phái đối lập ở Việt Nam là phạm pháp. Niềm tin vững chắc này có lẽ hình thành từ công tác tuyên truyền của Đảng Cộng sản, và được củng cố bằng hoạt động đàn áp các đảng đối lập ở Việt Nam trên thực tế. 

Nhưng trên hết, công dân được làm những gì pháp luật không cấm. Đó là nguyên tắc pháp lý bất di bất dịch. Theo nguyên tắc này thì ngay cả trong khuôn khổ Hiến pháp do Đảng Cộng sản lập ra, công dân Việt Nam vẫn có quyền lập đảng, vận động, tranh cử.

Đọc thêm:

SỐNG TIẾT ĐỘ BIẾT KIỀM HÃM THÂN XÁC, BIẾT CHIA SẺ ĐỂ CÓ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI


SỐNG TIẾT ĐỘ BIẾT KIỀM HÃM THÂN XÁC

BIẾT CHIA SẺ ĐỂ CÓ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI

Tuyết Mai

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Con người chúng con từ xưa đến nay nếu cho sống Tự do quá thì thành ra trác táng, lêu lổng, không theo một nguyên tắc hay luật lệ nào cả và thường cho kết quả dẫn đến bi thảm, bệnh tật, và chết tức tưởi. Do đó nếu chúng con có được Tự Do và biết cách sống tương đối thì tất cả đều được thoải mái nhất là cái Tự Do của mình không được dẫm lên Tự Do của người khác.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Ở ngoài xã hội thì thông thường ai ai cũng phải tôn trọng Pháp Luật và phải tuân theo cách triệt để, nếu không thì tất cả mọi nơi trong Nước sẽ nổi loạn và bất an. Câu “Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” ai cũng hiểu được câu nói ấy nhưng nếu “Tề gia” không xong thì “Trị Nước” làm sao đặng được?. Chỉ trong gia đình có bấy nhiêu người mà hằng ngày đã có bao nhiêu chuyện xung khắc, bao nhiêu nạn giải không có được một ngày bình yên.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Ước mong những người có cuộc sống khá giả như hàng triệu phú, tỷ phú họ luôn là người biết kính sợ Thiên Chúa và có lòng bác ái. Biết kiềm hãm bản thân thì ắt họ sẽ được Nước Trời cách không khó, phải không thưa Mẹ Maria ơi!. Còn với người thường dân thì hiểu rằng ai được Chúa ban cho có thì chỉ mong cho có được hằng ngày dùng đủ, có phương tiện để sống và để giúp đỡ cho những người bất hạnh sống ở chung quanh.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Xin giúp chúng con ngày nào còn sống ở trần gian này nếu có cơ hội thì nên cho người lời an ủi, lời khuyến khích lẫn nhau nhất là cha mẹ cần lắm để khuyến khích con cái. Có thế thì xã hội sẽ nên tốt lành hơn. Có thế thì nhiều người có được sự an ủi, chịu đựng và chấp nhận dù tình huống có trở nên xấu trong hiện tại hay sẽ có ở trước mặt.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Còn điều kiện để được vào Nước Trời thì có phải Thiên Chúa còn cho con người một thứ Tự Do trên cả sự Tự Do của mọi dân nước trên thế giới. Người đã hằng ban cho chúng con một thứ Tự Do mà chỉ đòi hỏi chính từng người học biết để kiềm hãm sự Tự Do của chính mình?. Người là Thiên Chúa Đấng quyền năng vô cùng ấy vậy mà Người đã không trói buộc ai phải biến thành một Nô Lệ trước một Thiên Chúa vô cùng uy nghi và đầy quyền phép.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Người vô thần đã lên tiếng cho rằng Thiên Chúa Người đã cố tình làm ra những thiên tai để giết chết biết bao nhiêu con người trần gian tội lỗi. Nhưng lý do là có nhiều tài phiệt giàu có nhất nhì thế giới đã mua chuộc được những người lãnh đạo quốc gia cố chấp nói rằng nguồn thiên nhiên không bị thương tổn hay không bị nhiễm chất độc hại do con người thải ra. Chỉ buồn cho những người nghèo khổ, thấp cổ, bé miệng.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Rất yêu dấu của chúng con! Trong tâm tình cố gắng sống một cuộc đời lành mạnh xin Mẹ Maria giúp hết thảy chúng con biết chọn Chúa để được hằng ngày dùng đủ. Để có được hạnh phúc trong gia đình là được sống bên vợ, chồng và con cái …. Luôn biết sống yêu thương, quan tâm và lo lắng cho nhau. Mà đáng lý ra ai có gia đình cũng cần phải có được.

— Quả con người chúng con sống phức tạp quá! Khi còn là độc thân thì hằng ngày cầu nguyện cùng Chúa để xin cho có được một mái ấm gia đình …. Nhưng khi có rồi thì lại hướng ngoại và làm cho cái mái ấm gia đình nó trở thành tan nát và biến thành cái Hỏa Ngục. Dẫu biết rằng “Nhân vô thập toàn” nhưng không có nghĩa người thì trước sau như một, còn người thì có lòng dạ thay đổi là sao?.

— Do đó thật không khó cho chúng con thấy được khoảng cách bao xa giữa Nước Trời và Hỏa Ngục? Chúng con cần phải nhớ là Thiên Chúa ban cho từng người có Tự Do để chọn Chúa hay không chọn Chúa. Nên có nhất quyết chọn cuộc sống dù có thiếu đi một chút, cố gắng hơn một chút, hy sinh thêm một chút, nhường nhịn thêm một chút để gia đình có được thuận hòa. Có được gương tốt để con cái chúng học bắt chước theo.

— Thì Thiên Đàng đâu còn bao xa nữa phải không thưa Mẹ Maria yêu dấu của chúng con ơi!!! Amen.

Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
25 tháng 8, 2020

Mẹ là… ‘ký sinh trùng!’

Mẹ là… ‘ký sinh trùng!’

Huy Phương

Tôi mồ côi cha từ năm lên sáu. Mẹ ôm con về bên ngoại, chịu lại cảnh nghèo khổ như trước lúc mẹ lấy chồng. Từ đấy một giọt sữa, búng cơm, đôi guốc, manh áo, cuốn tập đến trường, tất cà đều do sức lực của mẹ tôi, từ những giọt mồ hôi, qua những ngày nắng mưa ngoài đường phố, và cả những đêm mẹ ôm tôi, mà tôi thường nghe những giọt nước mắt nóng chảy xuống trán mình.

Hàng rong trên phố ở Việt Nam. (Hình: Hoang Dinh Nam/Getty Images)

Mẹ không được học hành, không có chữ nghĩa, nên lớn lên việc mưu sinh chỉ trong cậy vào đôi tay, hai bàn chân chạy và đôi quang gánh trên vai, buôn bán hàng rong quanh năm, để tối về có bát cơm, miếng bánh cho con. Đây là một cái nghề đang bị lên án, cái nghề không có sản xuất, không làm nên của cải vật chất cho xã hội. Năm ấy người ta quyết tâm làm sạch đường phố, người buôn thúng bán bưng được vận động bỏ thành phố đi về nơi hoang dã để làm giàu hay làm đẹp mặt, đủ chỉ tiêu cho tổ quốc. Tuần nào, phường khóm cũng có những buổi xuất quân với những đoàn xe lếch thếch chất đầy giường tủ, chăn chiếu, bu gà, xe đạp ra đi.

Hồi đó, phong trào Hợp Tác Xã nông nghiệp phát triển khắp nước, coi như kế sách hay quốc sách đưa đất nước đến chỗ giàu mạnh, được nể nang được gọi là … cường quốc! Nhà nào có con trâu, đám ruộng thì được xếp xã viên cấp cao, vô sản chính chuyên thì đem thân thế trâu cày. Đã vậy việc phân bố nhân sự, như thói quen lâu nay của xã hội này, mà một thằng làm, ba thằng chỉ huy, với các danh vị đã được quy định, ngồi mát ăn bát vàng. Chủ nhiệm Hợp Tác Xã ở nhà ngói đỏ, đi xe gắn máy, các ban bệ ngồi không uống trà, tán gẫu, nhưng đến kỳ chấm công đã ngốn hết điểm của xã viên. Tôi thương mẹ tôi vất vả, cuối mùa, phần gạo mang về không đủ ăn.

Nhìn thằng con da bọc xương, quen với sắn khoai, suốt năm chưa hề có một miếng cơm cá vào mồm, mẹ tôi trăn trở là “làm một cuộc cách mạng” quyết vượt qua quốc sách mang con trở lại thành phố. Móc nối được với một bà chị họ có thân nhân được phước báu, ra được nước ngoài lại có “gia dình cách mạng,” bảo bọc cho mẹ con tôi về thành phố, chỉ cần mỗi tối có một xó xỉnh để ngủ qua đêm. Thương mẹ tôi vất vả, bà cô đem mẹ tôi về cho coi sóc một bãi giữ xe của gia đình bà. Mẹ tôi cảm thấy vui, vì tuy giầm mưa giải nắng, luôn lo chuyện kiểm soát vì sợ mất xe, nhưng được cái hai mẹ con có chỗ dung thân và không còn ôm bụng đói.

Nhưng phụ trách quán xuyến một bãi giữ xe có dễ không?

Mẹ tôi than phiền khi một công việc có mùi tiền, là có ruồi nhặng. Trước hết là Phường, Khóm, đồn công an Phường, có khi ở Quận còn chiếu cố xuống Phường kiếm ăn. Rồi dân phòng, an ninh, thằng bá vơ nào mặc quân phục cũng có quyền ghé qua bãi xe chìa tay xin đểu, ngắt xé một tí. Thằng nào cũng có lý do như xe hư cần sửa, sắp về Bắc thăm nhà. Việc chung cần yểm trợ như đại hội đảng cấp Quận, Liên hoan kết nạp vào Đảng hay mừng “anh Ba” lên chức. Trong xã hội hiện nay bọn này đầy nhan nhản, ung dung, phè phỡn mà không hề có chút mặc cảm ăn xin, ăn mày!

Thấy công việc ngày ngày càng khó khăn, mà mẹ tôi là thân đàn bà yếu đuối, đôi khi không có bản lãnh để đối đầu với bọn ma quỷ dương gian, bà cô tôi dự định sang bãi giữ xe cho một ông cán bộ về hưu, và đề nghị mẹ tôi mở một quá ăn nhỏ bên lề đường gọi là cho có “độc lập, tự do…” từng trải với sinh hoạt đường phố thời nhiễu nhương này, kinh nghiệm lâu nay cho biết trong khu phố bọn ruồi, kiến lúc nào cũng có mặt, không dễ gì mà có “độc lập, tự do.”

Kinh nghiệm của những quán ăn trong thành phố, trước hết mở ra là để vỗ béo cho viên chức quan lại. Tô phở đặc biệt, ly cà phê sữa hay sô đa hột gà, bao thuốc lá đầu lọc ghi sổ hay là thay vào một cái cười giả lả chào… huề. Ông thuế vụ ngày này quyền hạn cũng không thua gì công an, thỉnh thoảng cả bọn ghé qua, coi như của nhà mà bọn chúng có quyền hạn được thụ hưởng. Đây là “tập đoàn’ không làm mà có ăn, không đổ mồ hôi mà có bia bọt.

Liệu không xong với bãi giữ xe, mẹ tôi thưa với bà cô xin cho được tá túc là quý, còn việc mưu sinh kiếm ăn, xin để tự lo liệu. Mẹ tôi quyết tâm chọn “độc lập, tự do bằng cách làm chủ nhân một gánh cháo huyết, thong dong trên đường phố. Bà nói đây là một nghề “nhẹ gánh,” vì không máy ai mặc quân phục và vây quang gánh cháo của bà để húp sùm sụp, hay nỡ lòng nào ngửa tay xin tiền của bà. “Con mẹ bán cháo huyết” là vai vế mạt hạng trong xã hội này rồi. Thế mà mẹ tôi vui, bà cho biết cũng có lúc ngồi chưa nóng đã bị đuổi chạy sút dép.

Vậy mà mấy hôm nay, bọn đài, báo nhà nước gán cho nghề nghiệp và phẩm giá của mẹ tôi là loại… ký sinh trùng.

Tôi xin phản đối kịch liệt cái thái độ miệt thị, chà đạp phẩm cách của mẹ tôi cũng như hàng trăm nghìn người buôn bán bưng, đã sống lương thiện, có nhân cách bằng công lao tự thân, không bốc lột, sống bám, hút máu ai! Lớn lên, tôi thấy mẹ tôi là người lương thiện, chưa hề nhận sự lợi nhuận nào mà không do công sức của mình, chưa hề sống bám vào sức lực của người khác. Bà kiếm miếng ăn chật vật, từ những giọt mồ hôi của mình, từ đôi chân trần mải miết trên đường.

Ký sinh trùng là một sinh vật sống trong hoặc trên vật thể khác. Nó sử dụng nhựa cây, máu mủ, da thịt của sinh vật khác để sinh tồn, có khi lấn lướt và giết chết vật thể mà nó đang phải nương tựa. Đó chính là loại tầm gửi, cây leo. Là loại trùng nó chỉ gây nguy hại, là cây, nó chẳng cho hoa cho trái cho đời…

Cứ mở mắt mà nhìn rõ xã hội này, đứa nào không động chân, động tay, ngồi mát ăn bát vàng mà xây biệt phủ, sắm xe đẹp, có hầu non, con năm ba đứa du học, cái mặt phinh phính đầy mỡ, cái bụng phệ vì bia thì chính chúng là loại ký sinh trùng, trăm thằng không sai một đứa. Trong xã hội độc tài, đảng trị này, chúng đầy nhan nhản, ra ngõ là gặp, nhắm mắt túm áo cũng được vài ba thằng. Tính từ năm 2011, đã có 3.6 triệu nhân vật loại này.

Mẹ tôi chỉ là một tầng lớp thấp kém nhưng luôn giữ lòng lương thiện, là một người trong hằng trăm nghìn người buôn thúng bán bưng, sống nhờ giới bình dân và đường phố, nhưng giới này không ăn hại, sống bám vào ai. Họ không có quyền lực gì để nhũng lạm ngân sách của nhà nước, lấy từ tiền thuế của dân như các tổ chức ăn hại của đảng, như tổ chức đảng cộng sản ăn bám của dân… Họ không có thẻ đảng để tham ô, không có thế lực được bao che để bòn rút đục khoét ngân sách quốc gia, họ không có vũ khí hay quyền lực trong tay để cướp đất cướp nhà.

Mẹ ơi! Nhất định mẹ không phải là loại ký sinh trùng! Trong đất nước này, bây giờ vàng thau lẫn lộn, đứa gian manh mang danh đạo đức, phường trộm cướp đọc diễn văn yêu nước thương nòi, kẻ lương hảo bị đạp xuống bùn đen. Đời mẹ chưa lợi dụng một ai, chưa hút máu mủ ai, được ai cõng trên lưng, hưởng thụ thành quả của người khác làm ra.

Trên đời này, không thiếu gì bọn sán lãi, đích thị là loại ký sinh trùng, toàn là thứ tầm gửi, ăn đậu ở nhờ trên lưng tổ quốc, bòn rút của công, nhưng ca tụng nhau như những anh hùng đầy kỳ tích.

Mẹ ơi! Tháng Bảy lại về, nhân mùa Vu Lan báo hiếu, lẽ ra hình ảnh mẹ được nằm trên những trang báo trang trọng với những lời tán dương, công lao mẹ, thì con lại phải dùng một đề tài khá xúc phạm đến mẹ, ngoài ý muốn của con. Phải chăng chúng ta đã sinh lầm nơi, lầm thời, trong một cái ao bùn, để xót xa thấy thân mẹ bị lấm lem, danh dự mẹ bị chà đạp!

[kn]

Image may contain: 1 person, food and outdoor

GÉOPHAGIE, ĂN ĐẤT

GÉOPHAGIE, ĂN ĐẤT

Y khoa có nhiều từ ngữ nói về bệnh ăn rất lạ.

Từ ngữ phổ thông nhất đề cập tới hiện tượng quen thuộc nhất: ‘’onychophagie’’ (ăn móng tay).

Những cái ăn khác, hiếm hơn, hay bệnh hoạn hơn:

-anthropophagie: ăn thịt người

-coprophagie: ăn đồ phóng uế

-entomophagie : ăn côn trùng

-xylophagie: ăn gỗ

-autophagie: các tế bào tự ăn mình

-nécrophagie : ăn thịt người chết

Y khoa Tây Phương chưa nghĩ tới bệnh ăn đất của các tướng tá, cán bộ VN, nên chưa có từ ngữ cho hiện tượng này. Có lẽ đã đến lúc nghiên cứu về bệnh này, càng ngày càng phổ thông.

Sư thực, y khoa đã có chữ GÉOPHAGIE (ăn đất), nhưng nghĩa hơi khác.

Géophagie nói về chim chóc, sinh vật, hay cả người thuộc nhiều bộ lạc, có thói quen ăn đất, bụi trên rau cỏ, rễ cây, để trái cây bớt vị chua, chát và để lót ruột, tránh đau dạ dầy.

Y khoa cần chính xác. Không thể dùng chữ ‘’géophagie’’ để nói về những thằnng ăn hàng ngàn, hàng triệu thước đất, làm thịt cả một khu rừng, đớp cả một dẫy núi, nuốt 3/4 phi trường

(tuthuc-paris-blog.com)

Image may contain: 6 people, text

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC?

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC ?

Từ Thức

Muốn tiêu diệt một dân tộc, bom đạn, đàn áp không đủ. Dù tối tân tới đâu, bom đạn không thể giết hết hàng trăm triệu người.

Dưới đây là 13 biện pháp hữu hiệu nhất để bức tử một dân tộc, với điều kiện phải thực hiện cùng một lúc, đúng quy trình , có đủ ngân quỹ, nhân sự và quyết tâm sắt đá để thực hiện:

  1. Reo rắc ung thư, bịnh hiểm nghèo bằng cách cho tự do nhập cảng hàng hóa, lương thực độc hại
  2. Gây đói rách, để nông dân, thương gia không có cách gì cạnh tranh để sống còn hơn là dùng hóa chất độc hại tràn ngập thị trường
  3. Bộ Y tế, các nhà thương được tự do sản xuất, lưu hành, xử dụng thuốc giả, thuốc gây ung thư, bệnh truyền nhiễm.
  4. Khuyến khích rượu chè, ma túy, ăn chơi trụy lạc, một mặt để lấy thuế, mặt khác để tiêu diệt trí não, nghị lực, sức đề kháng của dân, đặc biệt lớp trẻ.
  5. Khuyến khích những trò chơi dâm đãng, lố bịch, bỉ ổi, để tiêu diệt những ý niệm về nhân phẩm còn sót lại.
  6. Nhập cảng chủ nghĩa quái dị đã bị cả thế giới ghê tởm. Tẩy não, nhồi sọ để tiêu diệt khả năng phán đoán. Bỏ tù, bức tử, nhục mạ, cô lập những người còn khả năng suy nghĩ, phản kháng.
  7. Buôn bán bằng giả để triệt hạ uy tín của trí thức, biến dân tộc thành một con rắn không đầu , cá mè một lứa, không người đáng tin, đáng trọng, đáng kính. Trả lương rẻ mạt giáo chức, biến nguời truyền bá kiến thức thành cùng đinh, giáo dục một trò chơi nhảm nhí.
  8. Cho ngoại nhân tự do nhập cảnh, cư trú như chỗ không người. Khuyến khích dùng ngoại tệ để thực tập đời sống nô lệ.
  9. Chặt cây, phá rừng, xả lũ. Tiêu diệt mầm sống , để dân suốt đời chỉ lo chống đỡ thiên tai, không còn đầu óc, sức lực nghĩ đến chuyện đất nước.
  10. Xuất cảng lao động, trục xuất những cá nhân có đầu óc ra khỏi nước, để tiêu diệt tiềm năng dân tộc.
  11. Bán đổ bán tháo tài nguyên quốc gia. Tàn phá môi trường, để nông dân, ngư dân tha phương cầu thực, bỏ đất, bỏ biển cho ngoại bang.
  12. San bằng di sản văn hoá, viết lại lịch sử để biến dân tộc thành một tập đoàn ô hợp, không quá khứ, khônng tương lai, như một đám cô hồn, kéo nhau đi trong đêm tối, không biết mình từ đâu tới, sẽ đi về đâu.
  13. Tiêu diệt ngôn ngữ , sợi dây liên lạc giữa các công dân, tâm hồn của một dân tộc.

Một dân tộc không còn lãnh thổ, không tài nguyên, không chủ quyền, trí não bại hoại, tinh thần bạc nhược, thân thể bệnh hoạn, mất hết đạo lý, lương tâm, đạp lên nhau để sống, không còn ngôn ngữ, quên quá khứ, không tương lai, không biết mình là ai, không biết đang nhắm mắt theo một đám thảo khấu đi về hướng nào, … một dân tộc như vậy, không cần đánh cũng thắng, khỏi cần giết cũng chết.

Sống cũng như đã chết !!!

( tuthuc-paris-blog.com )

Nguồn:

Từ Thức

https://www.facebook.com/tu.thuc.39/posts/2199167420369324

 
Image may contain: one or more people, ocean, outdoor and water

MỘT BÀI VĂN LỚP 3 GÂY SỐC!

MỘT BÀI VĂN LỚP 3 GÂY SỐC!

Đề bài: Hãy viết một đoạn văn ngắn miêu tả về công việc của bố mẹ em.

***

Sẽ có ba câu hỏi:

– Bạn nhận xét gì về giáo viên này?

– Bạn nhận định như thế nào về cha mẹ của đứa bé?

– Bạn nghĩ gì về đứa bé?

***

Nguyên văn bài miêu tả như sau:

“Công việc của mẹ em là làm nội trợ. Hàng ngày khi kim ngắn chỉ vào số 6, kim dài chỉ số 3 là cả nhà phải giữ im lặng cho mẹ làm việc. Có lần em và em trai em đùa nghịch rõ to đã bị mẹ tát cho mỗi đứa một cái và bảo “chúng mày im đi không, nhầm hết bảng phách của tao bây giờ”. Trong lúc làm việc mẹ em rất tập trung, thỉnh thoảng lại nói “một nhân bảy mươi bạch thủ, tổng chia hết cho 3, lô rơi”.

Mẹ bảo phải học toán thật giỏi mới làm được. Hôm em xem trên vô tuyến có chú chim bồ câu đưa thư, em lại nhớ đến mẹ cứ hay quát bố “chuyển giấy cho nhà Dung Phượng chưa, có mỗi việc đấy mà quên suốt thế, nó nổ cho một cái thì bán nhà ra đê mà ở”.

Sợ bố hay quên lại phải bán nhà ra đê nên em đã nảy ra một suy nghĩ bảo với mẹ “mẹ ơi mẹ nuôi chim bồ câu đi, mẹ buộc giấy vào chân chim bồ câu để nó chuyển giấy đến nhà bác Phượng đi, nó nổ một cái thì không phải bán nhà, con sợ ra đê lắm”.

Mẹ định giơ tay tát em đã chạy kịp “nó mà bay đến đồn công an thì chết tao à”. Mẹ bảo có ai hỏi thì phải bảo là “tao làm nội trợ”. Còn công việc của bố em là đi đánh bài và nấu cơm cho cả nhà”.

KINH TẾ VÉ SỐ LÀ MŨI NHỌN?

KINH TẾ VÉ SỐ LÀ MŨI NHỌN?

Bạn có tin không khi nộp ngân sách của ngành Vé số lớn hơn hẳn ngành Hàng không và suýt soát ngành Dầu khí.

***

Hơi sốc khi đọc những thông tin dưới đây nhưng đời nhìn vậy nhiều khi đâu phải vậy, hoành tráng cho lắm chứ thua xa những việc không thể ngờ:

Năm 2019, cả ngành hàng không nhìn sang trọng như thế nhưng chỉ nộp ngân sách được khoảng 20.000 tỷ còn tổng thu từ vé số mà chủ yếu do người bán dạo một nắng hai sương góp vào lên tới 29.000 tỷ, gấp gần 1.5 lần!

Còn năm nay, QH phê duyệt thu từ xổ số lên tới 31.700 tỷ so với 34.000 tỷ của dầu thô. Rất trớ trêu, bán vé số gần bằng nguồn thu loại 1 quốc gia-dầu thô!

Quả là rất bất ngờ khi nghề được cho là thấp kém trong xã hội lại đóng góp cho quốc khố kinh khủng như thế, hơn rất nhiều ngành nghề “sang chảnh khác”!

So sánh nào cũng khập khiễng nhưng đã đến lúc phải công nhận bán vé số là 1 nghề hay nền kinh tế vé số đương nhiên là ngành mũi nhọn, hơn hẳn nhiều “đầu tàu” hay “nắm đấm” khác!

Cứ nhìn vào việc hàng loạt tỉnh thành ở ĐBSCL có nguồn thu từ xổ số cao chót vót như Bạc Liêu năm rồi là 4.465 tỷ so với thu ngân sách chỉ gần 3.200 tỷ đủ để thấy kinh tế vé số quan trọng như thế nào ở nhiều tỉnh, thành.

Không chỉ đóng vào ngân sách lượng tiền khổng lồ như thế mà ngành “mũi nhọn” này còn giải quyết hàng trăm ngàn việc làm cho những người mà khó ngành nào làm được vì đại đa số là người già, con trẻ, khuyết tật, nghèo khó, không có trình độ, chẳng nhiều vốn liếng…

TP HCM có 18.000 người bán vé số dạo, Long An hơn 8.000 người, Sóc Trăng khoảng 6.500, Bến Tre hơn 5.000… Một con số không thẻ cứ nhắm mắt làm ngơ để họ ngoài lề mãi được.

Tôi không cho rằng đó là con số đáng tự hào và cần khuyến khích hay phát triển vì thu càng nhiều từ vé số càng thấy những bất ổn trong xã hội cả về kinh tế lẫn tinh thần.

Tuy nhiên không thể chối bỏ ngành kinh tế “mũi nhọn” và lực lượng lao động hùng hậu nhưng luôn yếu thế, dễ tổn thương trong xã hội này.

Họ cần và phải có những chế độ như ngành nghề khác về BHXH, BHYT hay trợ cấp nào đó chứ không thể mặc kệ như bây giờ. Để đến khi bệnh tật, ốm đau hoặc không còn hành nghề được nữa họ đàng hoàng hưởng tương xứng với những gì đóng góp chứ không phải cứ có chuyện lại trông chờ vào lòng hảo tâm của xã hội.

Họ cũng cần được xã hội ghi nhận và tôn trọng hơn.

Tôi nghĩ dù muộn còn hơn không, Nhà nước nên công nhận nghề mà hàng trăm ngàn người nghèo đang bấu víu vào vì “Cũng may là có nghề bán vé số này trên đời, chứ cậu thử nghĩ nếu không đi bán vé số, cái thân già bệnh tật này làm được gì để kiếm tiền?”

Số liệu lấy từ Tuổi trẻ cuối tuần số 32 ra ngày 23/8/2020.

P/s: Đó là tôi chưa kể niềm vui cùng hy vọng của hàng triệu người chơi lô đề phía Bắc và mua vé số chờ đến 16g30 để biết tương lai ra sao ở phía Nam.

Nhà báo HÀ PHAN

 

BÀ NGHĨA CẦN PHẢI XÉT NGHIỆM ADN!

BÀ NGHĨA CẦN PHẢI XÉT NGHIỆM ADN!

Bà ts Vũ Thị Nghĩa – trường chính trị tỉnh Đồng Nai nói rằng: “VN không cần và không chấp nhận đa đảng”. Bà nhấn mạnh: “đây là sự lựa chọn của dân tộc, của nhân dân”?!

Xin thưa! Bà hồ đồ bỏ mẹ! Căn cứ vào đâu mà bà nói dân tộc VN lựa chọn độc đảng? Trên thế giới này có dân tộc nào lại thích sự độc quyền, độc tài cơ chứ? Bà sinh năm 1977 cho dù trong thời bao cấp (độc quyền) chưa biết gì thì cha mẹ bà cũng đã biết thời đó nhân dân sống như thế nào rồi chứ!

Để tui nói cho bà nghe về sự độc quyền kinh tế ở MNVN từ năm 1975 đến năm 1986 như thế nào, và thời mở cửa tự do sản xuất kinh doanh sau đó như thế nào, để xem bà chọn môi trường độc quyền hay tự do cạnh tranh nha.

Trong thời bao cấp, nhà nước độc quyền sản xuất, quản lý và phân bổ tất cả các loại hàng hóa. Người dân muốn mua hàng gì thì chỉ được loại hàng đó thôi chứ không có quyền chọn lựa sản phẩm mình thích. Ví dụ, bà muốn mua 1 mét vải quần, bà đến cửa hàng tổng hợp, mậu dịch sẽ đưa cho bà đúng 1m vải. Bà không được chọn loại vải, màu sắc, chất liệu. Hoặc bà muốn mua 1 kg thịt heo, đến cửa hàng người bán sẽ đưa cho bà cân thịt. Bà không được chọn thịt đùi, thịt vai hay thịt 3 chỉ…miễn là người ta đã đưa cho bà đủ 1 kg thịt…..

Đó là thời nhà nước độc quyền về kinh tế, còn sau năm 1986 đến nay nhà nước xóa bỏ độc quyền, cho mở cửa hội nhập, tư nhân được quyền tự do sản xuất, kinh doanh, buôn bán. Từ đây, các doanh nghiệp thi nhau cạnh tranh hàng hóa dồi dào. Doanh nghiệp nào cũng thi nhau khuyến mãi, hạ giá sản phẩm, nâng cao chất lượng để cho các bà tha hồ chọn lựa.

Như vậy, bà đã hiểu thế nào là cạnh tranh, thế nào là độc quyền chưa? Vậy thì, là con người, bà chọn môi trường nào? Cạnh tranh hay độc quyền? Bà nói đi! Nói, để tôi còn biết bà ăn thứ gì mà tồn tại được trên trái đất này như thế!

Môi trường kinh tế là thế. Môi trường chính trị cũng vậy! Đa đảng tất có cạnh tranh. Đảng nào muốn được lòng dân thì đảng đó trước hết phải trong sạch, phải có những chính sách đem lại cơm no áo ấm cho nhân dân, đem lại sự phồn thịnh cho đất nước. Tóm lại, người dân sống trong đất nước đa nguyên, đa đảng như người lữ khách bước vào nhà hàng, nơi đó, sẽ có những món hợp khẩu vị với họ, và họ sẽ lựa chọn món mình ưa thích. Ngược lại, người dân sống trong chế độ độc tài, độc đảng như người hành khách lỡ độ đường bước vào quán cầy tơ. Nơi đây, chỉ có mỗi món chó thôi, hợp khẩu vị hay không thì cũng phải nuốt!

Kết: Bà lựa chọn gì là quyền của bà, nhưng không được áp đặt cho dân tộc này, dân tộc này đâu có ngu như vậy. Và bà cũng nên đi xét nghiệm ADN đi ạ. Biết đâu trong thời bao cấp đói khổ, có thể, mẹ bà đã bị quyến rủ bởi thằng cha ba tàu bán hủ tiếu dạo…

Từ Việt Nam, từ vùng dịch, nghĩ về Donald John Trump…

Từ Việt Nam, từ vùng dịch, nghĩ về Donald John Trump…

Nguyễn Quang Chơn 

Trời âm u, mưa rả rích, Đà nẵng như chìm trong nỗi buồn của sự tái nhiễm cúm tàu. Dân ĐN kiên cường, nhưng dường như dân ĐN hơi chủ quan, để lọt những kẻ tình báo hoa nam mang bom vũ hán nhập vào. Để dịch nhiễm ra cộng đồng, để đất nước hoang mang…

 Từ sự kiện này, lại nghĩ đến vị tổng thống thứ 45 Hoa Kỳ. Vị tổng thống tỷ phú đầu tiên của nước Mỹ. Vị tổng thống dùng twitt như một phương tiện truyền thông. Vị tổng thống nói thẳng thừng: “Trung cọng là bịp bợm”, Tập là… “không đàng hoàng”. Vị tổng thống không e ngại phê phán các vị tiền nhiệm đã lơ là, chủ quan, để tàu cọng bước vào nước Mỹ, thâm ngập vào mọi ngóc ngách đời sống…, để ăn cắp, để trục lợi, để âm mưu xây trung cọng thành một đế chế toàn cầu Hitler, và đã, hình thành được giai đoạn cơ bản đầu tiên! 

Việc thẳng thừng. Việc không úp mở. Việc “Thiếu chính trị” của vị tổng thống này đã khiến thế giới xôn xao. Giới truyền thông không ủng hộ. Người đồng đảng phẫn chí. Kẻ đối đảng chê bai. Người gốc Mỹ hoan hô. Dân định cư chửi rủa. Dân da đen xuống đường… 

Bởi vì ông, lãnh tụ thế giới đều ngẫm nghĩ nhìn lại mình, nhìn lại tàu cọng, Tập Cận Bình hoang mang, nao núng!

 Phàm ở đời. Có ai thẳng thắn mà được lòng người! Con người ta vốn thích được bưng bê, thích kẻ ba phải, thích lời tụng xưng… 

Donald Trump, ví tổng thống đương nhiệm Hoa kỳ đã quá thẳng thắn để mích lòng nhiều người, ông có biết không? Biết chứ. Một người con gốc New York, theo gia đình kinh doanh từ nhỏ, tài sản hàng tỷ đô la, viết bao cuốn sách về nghệ thuật đàm phán, kinh doanh, thành công trên mọi lãnh vực đầu tư. Há không biết chuyện cỏn con: Vạch trần sai trái kẻ khác sẽ bị họ chửi mắng. Chỉ ra âm mưu kẻ khác, sẽ bị họ thù hằn… Nhưng lợi ích nước Mỹ là trên hết. Trên cả danh dự cá nhân, lợi ích gia đình…

 Trump có cần gì tiền. Trump có cần gì danh. Trump có cần gì được chiều chuộng yêu mến. Ông có quá nhiều rồi, quá đủ rồi. Trump đâu có cần làm tống thống, ông chỉ cần du lịch đến một nước nào, lãnh tụ nước đó sẽ tiếp ông, đó là điều chắc chắn, bởi ông giàu có, ông uy tín!… Thế nhưng cái ông cần trên hết là nước Mỹ thân yêu của ông phải thức tỉnh lại sau những năm tháng bị các vị tiền nhiệm ru ngủ quên, để cọng sản trung quốc, mà hiện tại là tên độc tài đầy mưu mẹo Tập Cận Bình đang thao túng, đang lộng hành, vì vậy ông cần phải làm tổng thống nước Mỹ, lèo lái, dựng nước Mỹ great again, hỗ trợ thế giới đập tan tàu cộng!… 

Từ bên này bờ đại dương. Ở giữa lòng thành phố miền trung đang bị tái dịch cúm tàu. Tôi đang uất giận những tên tàu giặc, những kẻ Việt đồ Hán gian, thì tôi lại nghĩ đến ông. Biển Đông chúng tôi có được bình yên để ngư dân dong thuyền ra biển? Biên giới chúng tôi có bình yên để người người trồng trọt cuốc cày? Đất nước chúng tôi có bình yên để thở làn không khí tự do, dân chủ?  

Có lẽ sẽ nhờ những hành động quyết liệt của ông, thẳng tay trừng trị cọng tàu. Cọng mà tan thì tàu sẽ yên. Tàu mà yên thì Việt sẽ sống. Việt sẽ sống thì con cháu chúng tôi mới được hạnh phúc làm người… 

Và, tự nhiên tôi đặt niềm tin vào ông, thưa ông Trump kính mến. Tôi sợ ông bịnh. Tôi sợ ông thất cử. Tôi sợ cái phe nào đó bước lên sẽ vuốt ve bợ đỡ tàu… Nên tôi cầu mong ông khoẻ mạnh, ông chiến thắng. Tôi viết những lời này từ trái tim để nếu những người dân Mỹ đọc được, sẽ suy nghĩ kỹ càng thêm, khi cầm lá phiếu trên tay chuẩn bị bỏ vào thùng phiếu… 

Đất nước tôi kiên cường. Dân tộc tôi anh hùng. Hơn bốn ngàn năm nay chúng tôi đâu sợ giặc tàu. Nhưng hôm nay tôi cảm thấy rất cần một đồng minh vững mạnh. Tôi nhìn quanh. Không một ai khác, ngoài một lũ đu dây, chờ đợi gió chiều nào để vặn mình đổ theo chiều đó. Chỉ có ông. Lừng lững. Tự tin…

 Một người Mỹ cho tôi nhiều hy vọng!… 

Chúa sẽ phù hộ ông, Donald kính mến! 

Nguyễn Quang Chơn

31.7.20

 From:Cam Tuyet & KimBang Nguyen

CÓ DỄ LẮM KHÔNG CON ĐƯỜNG LÊN TRỜI?

CÓ DỄ LẮM KHÔNG CON ĐƯỜNG LÊN TRỜI?

Tuyết Mai

— Chẳng ai trên đời mê tìm kiếm của cải, sống gian xảo, hãm hại người lại nghĩ rằng mình lành thánh đến độ đứng ưỡn ngực cách kiêu ngạo như ông pharisêu đứng trong nhà thờ kể công với Chúa là ông luôn tròn trách nhiệm và bổn phận đối với Thiên Chúa chớ không như người thu thuế tội lỗi đứng ở cuối nhà thờ kia; người mà ông muốn ám chỉ ấy là phường thu thuế tội lỗi luôn đắc tội với Chúa và với hết thảy mọi người.

— Nhưng quả thật, ngay chính họ, cả hai đâu có biết ai có cơ hội lên Trời cách chắc chắn đâu nếu cả hai cùng chết trong một ngày!? Cuộc đời trần thế và tình yêu Thiên Chúa thật khác nhau một trời một vực. Vì Đường Hướng và Nước Trời của Thiên Chúa đi ngược hẳn với cuộc sống nơi trần gian này. Dễ hiểu nhất là Đường Lên Trời thì chúng ta phải được nhẹ nhõm thanh thản, giống như trẻ sơ sinh khi mới được sinh ra đời.

— Có nghĩa ai muốn được lên Trời thì cần phải học buông bỏ mọi thứ ở trước cánh cổng thành Nhà Chúa (thời La Mã xưa). Mà đường vào Đền Thánh Chúa còn rất xa không thể đi bộ được, cần phải có lạc đà cỡi người ta đến đó. Nên người ấy phải có quyết định là bỏ lại mọi thứ trên lưng con con lạc đà thì nó mới có thể lọt qua được cái cổng nhỏ xíu. Điển hình nhất là các tông đồ đã quyết tâm từ bỏ mọi sự mà theo Chúa như điều kiện đòi hỏi khó khăn của các dòng tu.

— Đó là 3 lời khấn: Vâng Lời, Khiết Tịnh và sống khó nghèo. Thiết nghĩ giáo dân ai có thể theo được thì quý lắm thay! Vâng cũng giống với hình thức mà Chúa Giêsu ao ước muốn cho các môn đệ của Chúa sống trọn một cuộc đời phục vụ và yêu thương. Là các con hãy Ra Đi (từng cặp một) chớ có mặc 2 áo, chớ có mang theo bao bị, chớ mang theo bạc tiền và đến nhà nào thì chỉ ở nhà nấy, họ cho ăn gì thì biết ăn nấy vì ai làm việc Nhà Chúa thì sẽ được thưởng công.

— Cứ dựa trên đường lối mà Chúa Giêsu tuyển chọn các tông đồ của Ngài thì trong mọi thời đại không khó để không nhìn ra những ai bám bên mình những của cải trần gian; chúng ta thấy rõ là họ nặng nề lắm lắm. Nào xe, nào lap top, phôn loại hiện đại nhất, có người hầu kẻ hạ; đi theo cầm dù để che nắng che mưa và có lỉnh kỉnh bao nhiêu thứ khác mang theo bên mình rất không cần thiết.

— Thời gian cuối của một đời người thiết tưởng sẽ có 2 nhóm người rất rõ rệt là vì họ tham của cải mà chịu ở lại để chết với cái của cải của họ. Và một nhóm người biết quý mạng sống của mình thì quyết định bỏ lại tất cả để được thảnh thơi đến một vùng đất mới có sữa và mật ong. Cũng giống như thời di cư vào năm 54 và năm 75 vậy. Những người này họ đã sáng suốt quyết định Bỏ Lại tất cả để có cuộc đời thăng hoa mà giờ đây cả 3 thế hệ đều sống thật hạnh phúc trong ấm no.

— Nhưng để tóm gọn thì Thiên Chúa cho chúng ta sự hiểu biết cách đơn giản không có khó để hiểu lắm đâu, vì khó hiểu sao được khi Chúa toàn dùng những dụ ngôn về ruộng nương và về cuộc sống dân dã để dạy dỗ con cái Chúa …. là Đường lên Trời đòi hỏi con người luôn sống cậy dựa vào một Thiên Chúa Đấng duy nhất chúng ta phải tôn thờ, còn mọi thứ khác Người sẽ ban cho và định liệu cho tất cả. Cách thích hợp và hay nhất cho từng người, từng khả năng mà Chúa thấu biết.

— Chúa muốn vô cùng cho xác thân chúng ta luôn được nhẹ nhõm và sống thoải mái. Chúa chưa bao giờ để con cái người phải bị đói bao giờ vì sao đói được nếu chúng ta ra công sức mà làm việc như người được mời vào làm Vườn Nho cho Chúa hay như nghề sống hèn mọn của thánh cả Giuse và Chúa Giêsu sống về nghề thợ mộc.

— Có làm thì mới có lương. Có làm thì mới là người hữu dụng cho chính bản thân mình. Có làm thì gia đình mới có được ấm no hạnh phúc và được Chúa ban cho hằng ngày dùng đủ. Có làm thì mới có dư để mà giúp đỡ cho những người không có vì họ không có khả năng như người bình thường. Và có làm thì mới hiểu sự bất công của những người bị chủ đì và bị đầy đọa, đánh đập cách dã man, v.v…

— Lạy Thiên Chúa hằng yêu thương nhân loại, xin giúp hết thảy chúng con nhận ra đâu là giá trị của bản thân và của linh hồn sống đời của chúng con. Ích chi khi chúng con cứ mãi tích lũy và sống như người gian ác. Ích chi để chúng con sở hữu những gì mà chúng con không cần đến. Ích chi để lòng dạ chúng con chỉ tham muốn tích góp của người vào cho đầy lẫm của mình… NHẤT LÀ ở thời buổi của dịch bệnh Covid-19 này… Mà mất linh hồn và cuộc sống đời đời trên Thiên Đàng. Amen.

Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
22 tháng 8, 2020

LỜI KHẲNG ĐỊNH CHO MỘT LÒNG TRUNG THÀNH

LỜI KHẲNG ĐỊNH CHO MỘT LÒNG TRUNG THÀNH

– Đỗ ngà

Phương châm 16 chữ vàng “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” được Wikiapedia giải thích là “do lãnh đạo Trung Quốc đưa ra xác định tư tưởng chỉ đạo và khung tổng thể phát triển quan hệ hai nước Việt – Trung trong thế kỷ mới”. Nói tóm lại, phương châm này do Giang Trạch Dân đưa ra, và năm 1999 trong một chuyến thăm (thực chất là đi chầu) của Lê Khả Phiêu sang Bắc Kinh, ông ta đã mang chỉ đạo này về triển khai trong ĐCS trong suốt thế kỷ 21.

Sau này Nông Đức Mạnh mang về thêm “4 Tốt” về cũng để triển khai trong đảng. Kể từ khi xuất hiện ở Việt Nam, “16 Chữ vàng” và “4 Tốt” thường xuyên được đài truyền hình Việt Nam và báo Nhân Dân lặp đi lặp lại. Mà như ta biết, những bản tin chính trị của 2 tờ báo này chính là mệnh lệnh cho hơn 800 tờ báo khác thi hành. Và đó là lý do tại sao, mọi tờ báo đều cứ lải nhải “16 Chữ vàng” và “4 Tốt” trong mọi bản tin có liên quan đến Trung Cộng. Đây rõ ràng là một chính sách nhồi sọ dân Việt. ĐCS Tàu muốn dân Việt biết ơn ĐCS Tàu thay vì yêu nước chống Tàu như ngàn năm nay ông cha ta đã làm.

“Tá Đao Sát Nhân” là kế thứ 3 trong danh sách 36 kế của Tôn Tử Binh Pháp, nghĩa tiếng Việt là “Mượn dao giết người”. Thông qua chỉ thị “16 chữ vàng” và “4 tốt”, Bắc Kinh đã mượn một con dao rất bén của ĐCS Việt Nam là bộ máy tuyên truyền. Nếu ví ĐCS Việt Nam là bàn tay của Trung Cộng, thì rõ ràng bộ máy tuyên truyền khổng lồ dưới dự điều hành của Ban Tuyên Giáo Trung Ương là con dao bén, đồng thời việc triển khai kế hoạch nhồi sọ dân Việt chính là nhát dao muốn đâm thẳng vào tim dân tộc Việt. Mục đích không gì khác là để con tim yêu nước của dân tộc này ngừng dập. Nhưng may thay, đã có những con người mà ĐCS Việt Nam cho là “phản động” đã chặn nó lại. Họ đã không quản ngại hiểm nguy đánh thức ý thức người dân để hun đúc lòng yêu nước của họ lên nên đã giúp cho dân tộc này tránh đòn dao oan nghiệt của kẻ thù Phương Bắc và bàn tay CS Ba Đình.

Thực ra ĐCS Tàu quá tham lam khi mà vừa giao nhiệm vụ tẩy não dân tộc Việt cho ĐCS Việt Nam mà vừa muốn gây sự ở biển Đông. Đó là nhiệm vụ bất khả thi đối với ĐCS Việt Nam. Nếu không có những trò gây sự trên Biển Đông, thì chưa chắc gì dân Việt có thể giữ được con tim yêu nước như cha ông ta từng có. Với 800 tờ báo các loại và một hệ thống đài phát thanh với loa phường loa xóm giăng ra dày đặc trên khắp mọi nơi hang cùng ngõ hẻm trên toàn lãnh thổ Việt Nam, thì ĐCS Việt Nam có thể dễ dàng nhồi tư tưởng thuần phục Tàu vào sọ toàn dân rồi. Tham quá thì hóa thâm là rất đúng với Tàu Cộng trong trường hợp này. Việc gây sự đã phá hỏng kế hoạch nhồi sọ mà ĐCS Tàu đã giao phó cho ĐCS Việt Nam.

Sau khi người dân xuống đường phản đối Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng vào ngày 10/06/2018 và sau đó là xuống đường diễn ra ở Bình Thuận ngày 17/06/2018 thì chúng ta thấy chỉ thị “16 chữ vàng” và “4 tốt” đã không còn được phổ cập rộng rãi nữa. Thực tế là vậy, còn nguyên nhân của nó thì chúng ta không khó để đoán ra. Thực tế là giặc Tàu luôn giở trò ngoài Biển Đông mà trên bờ ĐCS vẫn lải nhải “16 chữ vàng” và “4 tốt” thì chỉ kích thêm cho lòng yêu nước bùng lên mãnh liệt hơn mà thôi. Không thể để lòng yêu nước bùng phát nên ĐCS đã tạm gác chuyện nhồi sọ, điều này chắc là Bắc Kinh hiểu cho đàn em Hà Nội.

Với động thái co vòi tạm gác chuyện lảm nhảm “16 chữ vàng” và “4 tốt”, đồng thời những năm gần đây Mỹ “ve vãn” Việt Nam khá thường xuyên, thì nhiều người cũng bắt đầu tin rằng “đảng đã dần rời xa Bắc Kinh và xích lại gần Mỹ”. Thế nhưng thực chất có phải vậy không? Thì đó là câu hỏi câu hỏi mà chúng ta cần phải đi tìm lời giải đáp. Muốn có câu trả lời xác đáng thì chúng ta cần phải xâu chuỗi lại những hành động xuyên suốt của ĐCS. Quan sát-phân tích-đúc kết là 3 bước của một quá trình tìm kiếm sự thật. Việc giải mã bản chất thật ẩn đằng sau các hiện tượng chúng ta dùng phương pháp này.

Được biết, ngày 17/08/2020 Mỹ có tổ chức cuộc tập trận Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC) 2020 tại Honolulu – Hawaii, trong đó họ đã mời Việt Nam tham gia mà không mời Trung Cộng. Được biết ý nghĩa của cuộc tập trận này là duy trì các mối quan hệ hợp tác để đảm bảo an toàn cho các tuyến đường biển và an ninh trên các đại dương trên thế giới. Nguyên nhân Tàu Cộng bị loại thì rõ ràng không có gì khó hiểu, vì hiện nay nước này là nguyên nhân chính làm mất an ninh ở Biển Đông và Biển Hoa Đông. Cuộc tập trận này được tờ Hoàn cầu Thời báo cáo buộc rằng “Mỹ muốn thể hiện và phô trương sức mạnh quân sự, và quan trọng hơn là để thử thách lòng trung thành của các đồng minh và đối tác”. Mà như ta biết, tờ Hoàn Cầu Thời báo là nơi phát ra tiếng nói của ĐCS Tàu. Ai tham gia tập trận với Mỹ thì Tàu quy kết “trung thành với Mỹ” thì rõ ràng đây là thuốc thử nặng đô cho lòng trung thành của Hà Nội. Nếu tham gia là phản thầy, còn không tham gia được xem là không dám phản, nhưng có trung thành hay không thì còn xem xét hành động khác nữa. Và Việt Nam đã không tham gia.

Để biết CS Việt Nam có trung thành Tàu Cộng hay không thì hãy nhìn sang Hội thao Quân sự Army Games 2020 thì biết. Hội thao này sẽ diễn ra tại Nga từ ngày 23/08/2020 có Tàu tham dự. Và kết quả là Việt Nam cũng vẫy đuôi chạy theo. Như vậy qua đây chúng ta thấy, rõ ràng ĐCS Việt Nam đã chọn cách quấn quýt chủ Tàu và chấp nhận ăn những thứ bã thải của chủ thay vì sang sân nhà của Mỹ tham gia vào những phần ăn bổ dưỡng hơn nhiều. Đây là một bằng chứng rõ ràng bác bỏ những ngộ nhận ngây thơ rằng “ĐCS Việt Nam đã dần tách rời Tàu và sang quỹ đạo Mỹ”. ĐCS mà, họ được sinh ra để làm vậy chứ làm gì có cách chọn khác?! Một quyết định minh triết với ĐCS là thứ xa xỉ. Đừng hy vọng để rồi thất vọng.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.rfa.org/vietnamese/news/blog/vietnam-opt-out-of-rimpac-exercise-08202020121555.html?

https://www.joint-forces.com/world-news/30391-army-international-games-2020-planning-continues

https://www.voatiengviet.com/a/vietnam-trung-quoc-tham-gia-hoi-thao-quan-su-army-games-2020-tai-nga/5552632.html

https://en.wikipedia.org/wiki/Exercise_RIMPAC

MỘT SỐ NGHỊCH LÝ TRONG GIÁO DỤC VIỆT NAM…

 

 8 SÀI GÒN

MỘT SỐ NGHỊCH LÝ TRONG GIÁO DỤC VIỆT NAM…

Một nhìn nhận chung nhưng có thiên về môn ngữ văn nhiều hơn.

  1. Giáo viên dạy văn nhưng không viết văn. “Viết” là một trong những năng lực cơ bản mà giáo dục phải hình thành cho người học, nhất là đối với giáo dục nặng về thi cử như Việt Nam, và chỉ thi viết, nhưng kỳ lạ là giáo viên dạy học trò viết văn hay nhưng chính giáo viên lại không viết bao giờ. Gần như phải đến 90% giáo viên chưa từng viết 1 bài nào hoàn chỉnh, nghiêm túc sau cả chục năm đi dạy. Đó là 1 sự kiện kỳ quặc và có lẽ chỉ có trong nền giáo dục của chúng ta. Khi quan sát đã thấy như vậy; và để kiểm tra tôi trực tiếp hỏi nhiều bạn dạy văn về điều này và đa số họ xác nhận rằng mình chưa từng viết 1 bài nghị luận nào! Đó là một điển hình của căn bệnh lý thuyết, hình thức và giáo điều trong giáo dục Việt Nam.

Giáo viên dạy toán nhưng không hiểu bản chất của công thức; giáo viên dạy hóa nhưng không biết “hóa trị” thực ra là cái gì (trong khi giải toán và cân bằng hóa học nhanh như chớp); giáo viên dạy sử nhưng không “nghiên cứu” lịch sử. Đa số giáo viên ở các môn tự nhiên không thể tự mình sáng tạo ra đề/bài tập mà chủ yếu sưu tầm và cóp nhặt từ nhiều nguồn; giáo viên các môn xã hội thì ra đề nặng về hướng “học thuộc”, ít có khả năng kích thích tư duy…

  1. Học nhưng không sử dụng. Học rất nhiều với tham vọng giáo dục “toàn diện” nhưng hầu hết kiến thức nặng về giáo điều, ít tính thực tiễn, chủ yếu “học thuộc”; thi xong là quên. Ở THPT với 13 môn học nặng nề nhưng chủ yếu học để phục vụ cho các kỳ thi chứ không mấy khi được dùng trong cuộc sống cá nhân của người học; thậm chí lúc cần dùng đến thì cơ bản không biết dùng thế nào vì kiểu học nhồi nhét kiến thức dẫn đến lõm bỏm hoặc không vận dụng được. Phần lớn kiến thức dạng này là vô dụng, nếu không nói là có hại.

Càng học càng ù lỳ, càng học càng mất đi tinh thần hiếu tri; theo thời gian, niềm ham thích hiểu biết chuyển dần thành sự đối phó; càng học càng “lùn” đi.

  1. Quy trình ngược. Khó học trước, dễ học sau; công cụ lý thuyết không trang bị nhưng lại yêu cầu khai thác tri thức… Chương trình văn học trung đại có khoảng cách văn hóa xa hơn nên khó hơn văn học hiện đại nhưng lại học trước (“quốc tộ”, “cáo tật thị chúng”… mà dạy cho học sinh lớp 10 trong khi “Việt Bắc” dạy cho học sinh 12… là những ví dụ). Chương trình phổ thông năng mà đại học nhẹ; phổ thông khó mà đại học dễ; phổ thông và đại học bị đứt gãy, ít có tính liên tục. Những tri thức phổ thông sẽ bỏ lại gần hết khi bước chân vào cổng trường đại học…
  2. Dạy làm người nhưng chính mình lại méo mó. Dạy học trò trung thực, chính trực, trọng nghĩa khinh tài, thương yêu nhân ái… nhưng chính giáo viên lại là nhóm người “nhát” nhất, tủn mủn, “nhiều chuyện”, thị phi và vạch vãnh. Thấy bất công “không dám kêu đòi”; bưng tai bịt mắt trước cái xấu, cái ác… Rất ít có một tổ chuyên môn nào (đặc biệt là tổ ngữ văn trong các trường phổ thông) cơm lành canh ngọt. Từ những mâu thuẫn cá nhân tủn mủn rồi chia nhóm chia phe, rạn nứt âm ỷ và xé to ra theo thời gian.

Nạn hối lộ, từ hối lộ vặt (quà cáp) đến chạy việc, chạy chức; xu nịnh, bè phái, đấu đá lẫn nhau… đang diễn ra phổ biến trong các nhà trường và trong hệ thống ngành giáo dục.

THÁI HẠO

Tây Lạc Viên, 23/8/2020