Hệ quả của lần bầu cử Tổng thống Mỹ lần thứ 46 đối với người Việt

Nhat Tran

Hệ quả của lần bầu cử Tổng thống Mỹ lần thứ 46 đối với người Việt

  1. Phong trào đấu tranh cho dân chủ ở VN đã mất đi Chính Nghĩa. Làm sao có được chính nghĩa khi nhiều nhà dân chủ VN lại đi ủng hộ cuồng nhiệt cho 1 tổng thống độc tài? Không những vậy, nhiều nhà dân chủ còn tung ra nhiều Tin Giả để làm nhiễu loạn thông tin. Làm sao có thể tin tưởng những con người sẵn sàng nói láo để đạt được mục đích của họ?
  2. Phong trào chống Cộng tại Mỹ cũng mất đi Chính Nghĩa. Không lẽ mục đích chính của chống Cộng chỉ là để thay thế chế độ độc tài này bằng chế độ độc tài khác?
  3. Phong trào đấu tranh cho tự do tôn giáo của VN cũng mất đi 1 phần ủng hộ từ Mỹ vì 1 số nhà sư, linh mục, mục sư tại VN đã công khai ủng hộ 1 tổng thống độc tài.
  4. Người Việt tại Mỹ đang bị phân hóa mạnh mẽ. Phần lớn lớp trẻ mới lớn lên ủng hộ nền dân chủ và muốn tập trung lo cho nước Mỹ trước tiên còn phần lớn lớp già thì vẫn còn mang nặng tâm lý chống Cộng, rất kém hiểu biết về chế độ dân chủ và sẵn sàng hy sinh lợi ích của Mỹ để mang lại lợi ích cho VN. Vì có sự mâu thuẫn trên, phong trào chống Cộng sẽ ít được sự ủng hộ của lớp trẻ.

 7 điều tâm đắc nhất đúc kết được trong cõi nhân sinh

 7 điều tâm đắc nhất đúc kết được trong cõi nhân sinh

Những điều đúc kết về đời người dưới đây mà chắc chắn ai đã đọc xong cũng phải gật gù tâm đắc, vì ít nhiều đều cũng có điểm đúng với tất cả chúng ta, vì cuộc sống luôn đối diện với mọi vui buồn trong cuộc đời.

  1. Đời ngườiChọn đúng thầy dạy, trí tuệ một đời;
    Chọn đúng nửa kia, hạnh phúc một đời;
    Chọn đúng môi trường; vui vẻ một đời;
    Chọn đúng bạn bè, ngọt ngào một đời;
    Chọn đúng sự nghiệp, thành công một đời.2. Những cái nhất của con người

    Sức khỏe là món quà quý nhất; biết đủ là giàu có nhất; lương thiện là phẩm chất tốt nhất; quan tâm là lời hỏi thăm chân thành nhất; lo lắng là nỗi nhớ nhung vô tư nhất; chúc phúc là ngôn từ đẹp đẽ nhất!

    3. Đường và cây

    Vợ/ chồng là đường, bạn bè là cây. Đời người chỉ có một con đường, trên con đường đó có nhiều cây; lúc có tiền chớ quên đường, khi hết tiền, hãy dựa vào cây; lúc vui vẻ chớ lạc đường, khi nghỉ ngơi hãy chăm sóc, tưới tắm cho cây.

    4. Làm thế nào để hưởng thụ cuộc sống

    Đời người rất ngắn, tại sao không dùng thái độ tích cực để đối diện với mọi vui buồn của cuộc sống?

    Bạn bè, nên thường xuyên giữ liên lạc, đừng quá quan tâm đến chi phí cho một cuộc gọi là bao nhiêu, rảnh rỗi gửi một tin nhắn hỏi thăm nhau, bạn sẽ tìm thấy những niềm vui nhỏ len lỏi vào cuộc sống mỗi ngày.

    5. Bình an là được

    Tiền nhiều hay ít, thường xuyên có là được;
    người xấu hay đẹp, nhìn thuận mắt là được.
    Người già hay trẻ, khỏe mạnh là được;
    nhà giàu hay nghèo, vui vẻ là được.
    Ai đúng ai sai, hiểu nhau là được.
    Sống một đời người, bình an là được.

    6. Biết sống

    Đừng để quá mệt mới nghỉ, quá đói mới ăn.

    Có thời gian hãy hẹn những người bạn thân thiết trò chuyện, ăn uống, vừa để gắn kết tình bạn, vừa để làm mới bản thân.

    Biết kiếm tiền cũng cần phải biết tiêu tiền, có như thế cuộc sống mới thú vị, nhiều màu sắc.

    7. Hạnh phúc

    Đời người có nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc, nghĩ thông sẽ biết đủ. Những lúc cơ hàn đói khổ, có một bữa no đã là hạnh phúc.

Lúc làm việc vất vả, được nghỉ ngơi đã là hạnh phúc. Lúc cô đơn một mình, có bạn cũng đã là hạnh phúc. Phúc, lộc xuất phát từ cái tâm, lòng luôn chính trực thẳng ngay, sẽ có phúc lớn!

From: TU-PHUNG

Nhân Sinh Như Mộng: Cả Một Đời Đeo Đuổi, Rốt Cuộc Cũng Chỉ Là Hư Vô

GÓC SUY GẪM…

Nhân Sinh Như Mộng: Cả Một Đời Đeo Đuổi, Rốt Cuộc Cũng Chỉ Là Hư Vô

Sống trong đời, người ta khó có thể thoát khỏi cám dỗ của danh – lợi – tình. Tuy nhiên, đời người chỉ tựa như mộng ảo mà thôi.

Vậy điều gì mới thực sự đáng trân quý nhất?

Truyện kể rằng ở thành Mathura, Ấn Độ, có một cô gái xinh đẹp tên là Vasavadatta. Nàng nổi tiếng khắp cả thành phố bởi có nhan sắc diễm lệ cùng với giọng hát thánh thót và những điệu múa thiên thần.

Mặc dù có rất nhiều chàng trai theo đuổi nhưng Vasavadatta vẫn chưa tìm được người đàn ông nào tâm đầu ý hợp.

Một ngày, nàng Vasavadatta ngồi bên cửa sổ, đôi mắt lơ đãng nhìn về xa xăm. Bỗng nhiên ánh mắt của nàng dừng lại ở một nhà sư trẻ tuổi có tướng mạo tuấn tú, phi phàm. Đó chính là tôn giả Upagupta.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, người vũ nữ xinh đẹp của thành Mathura đã hiểu rằng đây chính là ý trung nhân mà nàng vẫn ngày đêm trông ngóng. Vậy là ngày nào nàng cũng ngồi bên cửa sổ chỉ để được nhìn thấy tôn giả Upagupta đi ngang qua, nhưng dường như ngài không hề biết đến sự tồn tại của nàng.

Không kìm được tình cảm trong lòng, nàng đã sai người hầu gái xuống phố gặp nhà sư. Người hầu gái thưa rằng: “Thưa thầy, chủ nhân của con là Vasavadatta rất mong được diện kiến thầy”. Tuy nhiên dẫu có nài nỉ thế nào, nhà sư vẫn một mực khước từ:

– “Không thể được, bây giờ chưa đến lúc, nhưng bần tăng sẽ ghé thăm khi thời điểm đến”.

Thời gian qua đi, Vasavadatta xinh đẹp vẫn mua vui cho đời bằng lời ca và điệu múa của nàng. Tuy nhiên, một ngày dịch bệnh đậu mùa tràn đến khiến rất nhiều người trong thành phố Mathura mắc bệnh, trong đó có Vasavadatta.

Vì e sợ bệnh truyền nhiễm sẽ lây lan, người ta vội vã đem bỏ người vũ nữ ra ngoại thành. Nàng phải nằm cô độc trên nền đất, khắp người là những vết lở loét, không thức ăn, không nước uống, cũng không người chăm sóc, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.

Giữa màn đêm mịt mùng ấy, trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, nàng Vasavadatta chợt nghe thấy tiếng bước chân của một người đàn ông trẻ tuổi. Ngài cúi xuống, nhẹ nhàng nâng đầu nàng dậy, lấy nước thấm lên môi và thoa dầu đàn hương lên làn da thô ráp của nàng.

– “Ân nhân ơi, ngài là ai thế?”.

– “Thí chủ, thí chủ không nhận ra sao, bần tăng chính là Upagupta. Thời gian đã chín rồi, vậy nên hôm nay bần tăng đến đúng như lời hẹn trước kia”.

– “Năm xưa tất cả đàn ông trong thành đều ngưỡng mộ sắc đẹp của tôi, nhưng chỉ riêng ngài là không đoái hoài gì đến. Vậy hà cớ gì hôm nay ngài lại đến trong khi tôi chỉ còn lại cái xác thân tàn tạ này?”.

– “Ngày đó thí chủ được mọi người vây quanh, đâu có cần đến bần tăng như lúc này”.

Thái độ thành kính và thiện tâm của Upagupta khiến nàng Vasavadatta bật khóc. Gần cả một đời đeo đuổi, đến lúc này nàng mới nhận ra rằng mọi thứ trên đời đều thật vô nghĩa. Cũng từ đó, nàng đi theo Upagupta để được trở về với bến bờ an lạc của Phật Pháp.

Phật gia giảng: Nhân sinh như mộng, người ta đến cõi đời với hai bàn tay trắng và ra đi cũng là tay trắng bàn tay. Tất cả những gì gặt hái được trong cuộc đời, như danh vọng, quyền thế, địa vị, tiền tài, v.v. đều rất ngắn ngủi, hư vô.

Cũng giống như nàng Vasavadatta, người vũ nữ lừng danh khắp thành Mathura năm xưa, ai có thể ngờ rằng cho đến một ngày nhan sắc diễm lệ kia không còn nữa, danh tiếng trước kia là hư ảo, và những hoan lạc một đời nay nhường chỗ cho cái đớn đau trên thể xác.

Bởi vậy:

Sắc đẹp có phải của bạn không? Thực tế là không, bởi nhan sắc rồi cũng sẽ phai tàn khi tuổi xuân qua đi.

Danh tiếng có phải của bạn không? Không phải, bởi tiếng tăm phụ thuộc vào cái nhìn của những người xung quanh. Khi cái nhìn của họ thay đổi, thì rất có thể danh tiếng của bạn cũng không còn.

Tình cảm, địa vị và tiền tài có phải của bạn không? Cũng không, bởi đến phút cuối cuộc đời, bạn sẽ không mang theo được gì cho mình.

Ai cũng biết cuộc sống là mộng ảo nhưng không ai có thể thoát khỏi những cám dỗ của danh – lợi – tình. Chỉ khi đến hơi thở cuối đời, người ta mới nhận ra rằng tất cả những truy cầu trước kia đều trống rỗng, hư không.

Vì thế, hãy xem nhẹ vật chất, xem nhẹ mọi dục vọng để sống với tâm hồn thanh bạch và thản đãng, được như vậy bạn sẽ là người giàu có nhất thế gian.

No photo description available.

SỢ LÀ CHẾT, SUÝT CHẾT!

Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình

SỢ LÀ CHẾT, SUÝT CHẾT!

Một người tính điềm tĩnh. Vậy mà đã hoảng loạn sau khi đọc nhiều tin tức trái ngược trong lúc này. Hoảng loạn trong trí, hoặc bần thần bứt rứt tay chân, thì cũng không tốt. Nhưng người đó còn bị ám ảnh, mấy đêm mất ngủ như điên cuồng. Nằm xuống là những tin tức đã nghe, đã đọc, hình ảnh đã xem lại ập tới.

Mâu thuẫn là nếu tin tức đó ghi “biết trước để không hoảng sợ khi xẩy ra”, thì lại càng hoảng sợ như xẩy ra thật! Đêm ngủ, rõ ràng nghe tiếng nổ thất kinh, dậy luôn. Dậy rồi, lúc đó tự hỏi: “Không biết tiếng nổ có thật hay vì mơ?”

Những kẻ tạo ra hoảng sợ đạt mục đích hơn dự tính, vì hẳn nhiều người sợ tới mức không còn phân biệt được sợ điều có thật, hay sợ quá nên mơ mà tưởng như thật.

Xã hội bị mê hồn trận của tin thật/ tin giả fake-news; của người yêu nước thật,/ người phản bội đất nước; của người mến Chúa thật,/ người giả vờ mến Chúa, người có tình lối xóm,/ người lợi dụng lân bang, bạn hữu; v.v.

Một sự kiện kinh hoàng, đó là vi khuẩn coronavirus hay Covid-19, coi như loại vi khuẩn này sẽ còn mãi mãi. Loài người không tận diệt được, mà chỉ giới hạn để nó bớt tệ hại. Các khí giới giết người khác chỉ giết kẻ thù mà không giết người dùng nó. Còn vi khuẩn Covid giết ngay dân chúng của nước đã tung nó ra trên thế giới.

Sợ hơn nữa là Covid tự biến thái. Chưa có đủ thuốc cho loại “Covid dạng 1”, thì nó lại tự thay đổi sang dạng 2, nên thuốc chữa dạng 1 bị giảm hiệu nghiệm, v.v. Nỗi sợ trở thành chồng chất, chồng chất, chồng chất. Nó chưa kịp sinh sôi tới “Covid dạng 8” hay “9”, mà có người cứ phao truyền ra, rồi ngao ngán thổi phồng nỗi sợ cho nhau.

“Covid” là một nỗi Sợ. Còn nhiều nỗi Sợ khác.

Sợ này tạo ra sợ kia.

>> Sợ Thế Lực Chìm ….. >>Sợ Thế Lực Nổi

>>Sợ ông Chủ Cũ …. >>Sợ Ông Chủ Mới….

>>Sợ Nhà Trắng….. >>Sợ Nhà… Đen…

=>Sợ nghĩ đến… Sợ!

Thật là Chết, Suýt Chết vì Sợ!

Những Sợ trên là của thần dữ, của tru tréo địa ngục, của đưa tin thất thiệt, fake-news, lắt léo, lừa đảo.

Sợ sệt tru tréo này trái ngược với Bình An là của thần lành, của Chúa “Thầy để lại bình an cho anh em. Thầy ban cho anh em bình an của Thầy” (Jn. 14: 27).

Làm thế nào để có Bình An của Chúa?

Thiên thần hát khi Chúa Giáng Sinh: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời,/ Bình an dưới thế cho ‘người thiện tâm’” (Lk. 2:14). Có bản dịch là ‘người Chúa thương’, cùng nghĩa như ‘thiện tâm’, ‘ngay lành’. Vậy muốn Chúa ban Bình An, thì cần xa tránh lừa đảo, gieo rắc Sợ hãi, nghi ngờ, mà sống ngay lành, bác ái. Tiếng Việt nói gọn mà thâm sâu là “Mến Chúa, yêu người.”

Mời xem ít hình từ nhiều nơi,

“trái ngược với” SỢ LÀ CHẾT, SUÝT CHẾT!

+59

Thân phận con người trong đại dịch Virus Corona

Thân phận con người trong đại dịch Virus Corona

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Hôm nay, 5 giờ chiều, ngày 25 tháng giêng 2021 số người chết trên thế giới là 2 triệu 147 ngàn người. Ở Hoa Kỳ có 431,000 người chết.

Tuần này, tuần cuối cùng của tháng 02 năm 2021, Giáo xứ Đức Kitô Ngôi Lời Nhập thể làm lễ an táng cho 6 người, trong đó có làm lễ an táng cùng một lúc cho hai vợ chồng ông Đa Minh Nguyễn và bà Maria Nguyễn là thân phụ mẫu của chị Nguyễn T. H.  Thứ hai trước cũng có làm lễ an táng cho em chị Nguyễn T.H. là Đa Minh Nguyễn …, 53 tuổi. Như vậy trong vòng hai tuần cô H. mất ba người thân là cha, mẹ và em ruột.

Trong số người ra đi có hai người bạn của tôi cũng được làm lễ an táng trong tuần này.

Đâu có sự đau xót, não lòng, buồn bã, đắng cay nào hơn cho các gia đình có những người thân vừa mất vì Covid 19. Làm sao để thân nhân của người qua đời có thể chịu đựng nỗi những đau thương, mất mát không có gì có thể bù đấp được. Giải thích thế nào để cho những người thân của người đã mất bớt đau khổ, bớt buồn rầu?

Xin cầu nguyện cho linh hồn những người đã ra đi sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa, hưởng vĩnh phúc trên nước Thiên Đàng.

Gia đình tôi không còn có tập họp vui chơi như các năm trước. Ai ở nhà nấy. Hạn chế đi ra ngoài đường, đi chợ, đi nhà thờ v.v… Tết này cũng vậy mà thôi. Không có tập họp, đoàn tụ, một cái Tết buồn tẻ, cô đơn. Rất dễ bị stress vì quá lo âu cho tương lai công ăn việc làm, nghề nghiệp không ổn định, không có tiền trả tiền nhà, sợ mắc bịnh Virus corona …

Thôi thì chỉ còn cách bám vào Chúa mà thôi. Tôi đọc kinh liên tục, 3 giờ trưa, đọc kinh Lòng Thương Xót Chúa, 8 giờ sáng, 9 giờ tối đọc kinh Mân côi.

Vì sao vậy, vì “Mọi nỗi lo âu, anh chị hãy trút cả cho Người vì Người lo cho anh chị. (1 Peter 5:7)

Trong đầu luôn nhắc nhở đến sự thật ai ai cũng phải đón nhận, dầu là Tổng Thống hay thứ dân, dầu còn trẻ hay người già, dầu là tỷ phú, triệu phú hay kẻ nghèo rớt mồng tơi, ai ai cũng không thể thoát khỏi, đó là SỰ CHẾT. Đứng trước cái CHẾT, làm sao ráng thực hiện phần nào lời của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận:” Chính sự chết cũng là một bổn phận cuối cùng mà con làm cách sẵn sàng và đầy yêu mến.” Sách Đường Hy Vọng và dẫn giải”(Câu 32 trang 25). Khó quá phải không?

Phùng Văn Phụng

Ngày 25-01-2021

Xem thêm:

https://www.worldometers.info/coronavirus/?fbclid=IwAR1jM_jCvde2y6ra5PY1Zs_3hutCzj1EQGizYObaUVcJHMZm5UQQjADei1M

CÁC NẠN NHÂN VIỆT CỦA TRUMPISM

 CÁC NẠN NHÂN VIỆT CỦA TRUMPISM

Ngọc Lang, từ Nam California (Hoa Kỳ)

(NCTG) “Người dân Mỹ đã mở mắt sau vụ nổi loạn này, nhưng bao giờ thì đến lượt người Việt “phò” Trump một cách mê muội sẽ “tỉnh giấc” và thoát kiếp nạn nhân?”.

Lời Tòa soạn: 20/1 là thời điểm Donald Trump rời Tòa Bạch Ốc để nhường lại vị trí của mình cho người kế nhiệm, Tổng thống thứ 46 Joe Biden. Những gì vị chính khách đặc biệt này đã làm trong 4 năm qua đã làm khuấy đảo nước Mỹ và cả thế giới, nhưng điều lạ lùng là có lẽ lần đầu tiên, một nguyên thủ Hoa Kỳ lại có ảnh hưởng và cả sự mê hoặc lớn đến thế tới cách nhìn nhận và tình cảm của rất đông đảo người Việt.

Di sản và cả hậu quả do Donald Trump để lại, chắc chắn sẽ còn được bàn nhiều bởi giới chuyên môn, bên cạnh cái gọi là Trumpism, một thứ chủ nghĩa, hay có người còn gọi là “Đạo Trump”. Tại sao ông được tôn sùng còn hơn các ngôi sao điện ảnh, âm nhạc, trong một thời buổi mà chính trị không còn là thứ độc nhất mà người dân để tâm? Bài viết của tác giả Ngọc Lang từ Nam California đưa ra một góc nhìn (NCTG).

Cho tới thời điểm này, Donald Trump là vị tổng thống Mỹ duy nhất bị Hạ viện tiến hành thủ tục luận tội hai lần, và trong lần thứ hai này, khả năng Thượng viện cũng có thể thông qua trong phiên họp khởi đầu vào tháng 2-2021. Khác với lần đầu vào năm ngoái, trong dịp này, đã có 10 nghị sĩ Cộng hòa đã bỏ phiếu cùng phía Dân chủ trong phiên “luận tội” (impeachment – đàn hạch) của Hạ viện trước khi Trump mãn hạn.

Không ai trong Quốc hội bênh vực cho hành động kêu gọi nổi loạn của Trump ngày 6-1, làm tạm ngừng trái tim dân chủ của nước Mỹ trong nhiều giờ. Hai cảnh sát, 4 người ủng hộ Trump thiệt mạng, vài trăm người nổi loạn đã bị FBI điều tra, nước Mỹ rúng động. Đây tất nhiên là một con số rất nhỏ so với hơn 400.000 ca tử vong vì dịch bệnh Covid-19 nhưng họ là biểu tượng của những nạn nhân cho hậu quả của Trumpism.

Trong suốt cuộc đời mình, Donald Trump luôn tìm cách đẩy người khác ra lãnh đạn cho ông. Nhiều thuộc hạ của ông đã bị đi tù hay mất danh tiếng, nghề nghiệp, chỉ vì ủng hộ ông. Điển hình nhất là luật sư Michael Cohen, cánh tay phải của Trump từng tuyên bố sẵn sàng chết về ông. Ông Cohen đã thay mặt Trump hối lộ 130.000 USD cho cô Stormy Daniels để ém miệng cô về quan hệ tình dục giữa cô và ông Trump.

Rốt cục, Cohen phải đi tù thay Trump vì tội che giấu hành động của Trump. Gần đây nhất, cuộc nổi loạn tấn công Tòa nhà Quốc hội Mỹ do ông khích động bằng những lời lẽ bạo lực khiến hàng trăm người cổ vũ ông bị bắt và có thể phải đối mặt với hình phạt nặng nề. Nhưng rồi vì sợ tội, Trump phản bội lại họ, chính thức lên án họ, dù trước đó, ông nói là ông yêu họ. Ngay cả ân xá ông cũng không thực hiện cho họ.

Tổng thống mãn nhiệm đủ khôn để chỉ mém đùa giỡn với pháp luật, để những đom đóm thiêu thân xông vào giành quyền lợi cho bản thân ông. Trump nói ông sẽ đồng hành với người ủng hộ tới Điện Capitol, nhưng thực tế ông về trú ở Nhà Trắng cho an toàn, theo dõi cảnh người ủng hộ nổi loạn tấn công vào Quốc hội một cách thỏa mãn. Sau cuộc nổi loạn, ông tuyên bố là những người nổi loạn sẽ bị xử nghiêm theo pháp luật.

Đó là khi cuộc tấn công bị thất bại và bị toàn quốc lên án, và những lời lẽ của Trump chỉ có ý nghĩa hòng chạy tội cho chính ông, để mặc người khác đã vì ông phải gánh hậu quả. Trước đó, ông đã từng kêu gọi “giải phóng Michigan”, cho những dân quân có vũ trang tấn công Tòa nhà Quốc hội Tiểu bang tại Michigan, và âm mưu bắt cóc bà Thống đốc ở đó. Dân quân âm mưu lật đổ bị bắt, nhưng ông vẫn làm tổng thống.

Hàng triệu người Việt nhờ xã hội dân chủ Mỹ để có được một cộng đồng lớn mạnh. Xã hội Mỹ vận hành dân chủ và nghiêm minh nhờ bộ máy chính phủ, an ninh, đến tòa án hiện hữu từ lúc dựng nước. Nhưng tất cả bộ máy đã từng giúp họ, chỉ vì đi ngược lại quyền lợi của cá nhân Trump, đối với nhiều người Việt ủng hộ Trump một cách cuồng tín, trong mắt họ lại trở thành “chính phủ ngầm”, “phản bội đất nước”.

Những quan chức Cộng hòa chân chính trở thành RINO (từ ngữ nhục mạ ám chỉ người mang bộ mặt Cộng hòa không phải Cộng hòa). Rồi, từ những quan tòa do chính Trump chỉ định, kể cả các thẩm phán Tối cao Pháp viện, đến cựu Bộ trưởng Tư pháp William Barr, đồng minh thân cận của ông, sau cùng đến Phó Tổng thống Mike Pence phải bắt buộc tuân theo Hiến pháp, bị nhiều người “phò” Trump sỉ vả hết lời.

Thuyết âm mưu tràn ngập tiếp cho họ cái phao bám víu vào hy vọng vô căn cứ. Họ tin quân đội Mỹ tấn công “máy chủ gian lận” ở Frankfurt (Đức), hay Trump nắm ván bài cuối cùng để lật ngược vào phút cuối. Ngay đến bây giờ, nhiều người vẫn còn tin Trump sẽ “trở lại”, báo chí “thổ tả” nói sai sự thật, “fake news”, mặc dù bản thân cộng đồng người Việt tại Mỹ đã thoát ách độc tài và không còn bị cấm tự do báo chí.

Những con người ấy tuyệt đối không nhìn lại một mẫu số chung, là tin tức trên các phương tiện truyền thông uy tín và nghiêm túc mà họ gọi một cách miệt thị “thổ tả” hầu hết đã được chứng minh là đúng đắn, còn các thuyết âm mưu mà họ bám vào theo ngày tháng đã không thành sự thật. Suốt quãng thời gian trong phần đời của họ ở Mỹ, qua nhiều đời tổng thống, với họ, đây là lúc nước Mỹ trở nên tệ hại nhất.

Nhiều người Việt trong và ngoài nước ủng hộ Trumpism vì họ thấy Donald Trump có vẻ mạnh bạo đánh thẳng vào Trung Quốc. Nhưng lối đánh một mình của anh chàng vai to, thịt bắp Trump hóa ra không làm Trung Quốc suy suyển. Ngược lại, kinh tế của Trung Quốc sẽ vượt qua Mỹ sớm hơn 5 năm so với dự đoán vì lối điều hành xã hội của Trump, lơ là với đại dịch, bảo hộ kinh tế và quân sự để Trung Quốc lấn sân.

Thay vì cùng các đồng minh bao vây Trung Quốc thông qua Hiệp định Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Trump đã xóa bỏ, nước Mỹ thời Trump đã không làm thế, để bây giờ Trung Quốc nối kết các nước, kể cả Việt Nam, hỗ trợ kinh tế của họ qua Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP), bỏ Mỹ ra ngoài. Biển Đông bị Trung Quốc vũ trang hóa và mưu đồ xâm lăng của Trung Quốc không dịu đi.

Với phong cách của một thương gia, bản thân Donald Trump không chú trọng bảo vệ nhân quyền mà chỉ nhằm vào các lợi ích kinh tế. Nên, thấy cái gì có lợi tài chánh trước mắt thì ông làm. Việt Nam đã bị Trump tấn công về kinh tế mà không ngần ngại, cũng như ông tấn công Trung Quốc về kinh tế. Ngược lại, nếu ông thỏa hiệp kinh tế với Trung Quốc rồi thì Việt Nam lập tức ra khỏi trọng tâm và chỉ còn nằm ngoài lề.

Donald Trump, trước khi làm tổng thống, đã được biết đến như một người ái kỷ, chỉ biết sống cho bản thân, luồn lách pháp luật với vô số vụ kiện cáo (*). Một khi đã tin vào một người như thế thì chẳng sớm thì muộn, bản thân mình cũng sẽ bị kéo theo vào ngõ tối. Người dân Mỹ đã mở mắt sau vụ nổi loạn này, nhưng bao giờ thì đến lượt người Việt “phò” Trump một cách mê muội sẽ “tỉnh giấc” và thoát kiếp nạn nhân?

(*) Donald Trump đã có tới trên ba ngàn vụ kiện trước khi ông là Tổng thống. Ông và gia đình đang bị điều tra tội phạm gian lận thuế tại New York, và có thể bị điều tra liên quan đến vụ nổi loạn. Bức màn dần hé mở cho những mờ ám ông làm khi tại vị.

CÁC NẠN NHÂN VIỆT CỦA TRUMPISM
NHIPCAUTHEGIOI.HU
CÁC NẠN NHÂN VIỆT CỦA TRUMPISM
(NCTG) “Người dân Mỹ đã mở mắt sau vụ nổi loạn này, nhưng bao giờ t

Mỹ nhân và danh tướng

Tạp ghi Huy Phương

***

Mỹ nhân và danh tướng

Người xưa có câu thơ về cái chết trẻ của những người đẹp và tướng giỏi: “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng. Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu!” Dịch sát nghĩa là: “Người đẹp từ xưa như tướng giỏi. Chẳng hẹn chờ ai thấy bạc đầu!”

Chúng ta xem đây là một lời than tiếc hay chính là định mệnh của con người, tướng giỏi thường chết sớm ngoài trận địa và người đẹp ít khi sống đến già.

Những câu thơ này phát xuất từ Trung Hoa không phải là sai. Cả “tứ đại mỹ nhân” nổi tiếng nhan sắc khuynh thành của Trung Hoa đều chết yểu, không những chết sớm mà còn bị chết “bất đắc kỳ tử!”

Tây Thi sau khi nhà Ngô bị diệt, bị phu nhân Câu Tiễn cột đá dìm sông; Vương Chiêu Quân uống thuốc độc tự tử; Điêu Thuyền bị Quan Võ chém; Dương Quý Phi được Đường Huyền Tông “ban” cho một giải lụa trắng để kết liễu cuộc đời. Đúng là “hồng nhan bạc mệnh!”

Sáu danh tướng trong Tam Quốc Chí thì chỉ có Tào Thực sống đến 40, còn thì Tôn Sách, Quách Gia, Bàng Thống, Chu Du… không ai được “hưởng thọ” mà chỉ được đến… “hưởng dương.”

Ngày trước, thuở thiếu niên, tôi mê tướng Hạng Võ thời Đông Chu, có tài “bạt sơn cử đỉnh,” một người đánh thắng vạn người,” cuối cùng tận đường, không qua Ô Giang để về Giang Đông, phải tự sát trong khi mới có 31 tuổi. Lãng mạn, bi hùng biết mấy với những màn kịch “Hạng Vũ biệt Ngu Cơ” hay “Tiếng dịch sông Ô,” “Hận Ô Giang.” Tướng tài phải chết trẻ.

Napoleon Bonaparte sống được 51 tuổi nhưng phải chết trong cảnh tù Ðày. Alxandre Đại Đế chỉ sống được 31 năm. Quang Trung lẫy lừng chiến tích, cũng mất khi mới 39 tuổi.

Ngày nay, tướng lãnh không còn phi ngựa ra trước hàng quân, giữa trận tiền, trước lằn tên mũi đạn như trong các cuộc chiến ngày xưa, nhưng miền Nam chúng ta có những vị tướng lãnh lỗi lạc, cũng phải chết vì trận mạc, vì tai nạn trực thăng, tất cà đều còn rất trẻ, chưa qua được tuổi 50. Đó là Tướng Đỗ Cao Trí tử nạn năm 42 tuổi, Tướng Nguyễn Viết Thanh năm 39 tuổi, và Tướng Trương Quang Ân, khi còn rất trẻ, chỉ mới 36 tuổi. Phải chăng danh tướng từ xưa đến nay, không qua được định mệnh “bất hứa nhân gian kiến bạc đầu!”

Bài này lấy ý từ những cái chết gần đây của Tướng Lê Minh Đảo và các ca sĩ Quỳnh Giao, Thái Thanh, Mai Hương, Lệ Thu…

Ông Lê Minh Đảo không phải là những vị tướng còn trẻ, Thái Thanh, Lệ Thu…cũng đã bước vào tuổi già. Ca sĩ cũng được xem như mỹ nhân, vì trong nghiệp ca cầm, ít nhất phải có chút nhan sắc mới thành được ca sĩ.

Ca sĩ là người của công chúng, tướng lãnh là người của lịch sử. Họ được người đời hâm mộ và yêu mến, nên khi chết đi, đã để lại cho đám đông những ngậm ngùi thương tiếc.

Xót xa biết bao khi chúng ta có dịp được gặp lại những ca nghệ sĩ lừng danh một thời, hiện nay đáng sống ẩn khuất, cô đơn lặng lẽ, bị bỏ rơi, quên lãng trong một nhà già lập nên cho giới nghệ sĩ sân khấu nào đó. Nhưng hơn hết, khi các bạn có dịp đi thăm để gặp lại một vị tướng lãnh oanh liệt một thời, nay phải thúc thủ với số mệnh, trên chiếc xe lăn, sống cô quạnh ở trong một ngôi nhà dưỡng lão, ảm đạm buồn nản thiếu một không khí ấm cúng của một mái ấm gia đình.

Tướng lãnh, phải chăng nơi nằm xuống của họ là chiến trường, không phải như sự ví von “da ngựa bọc thây,” thì cũng phải với một lá cờ tổ quốc, và chung quanh là chiến hữu, đồng đội. Buồn thay là những vị tướng lãnh về già, sống trong sự quên lãng của mọi người, âm thầm chịu đựng những cơn đau của thể xác và nỗi đau cô đơn của tinh thần.

Võ Nguyên Giáp, viên tướng Cộng Sản vẫn thường được đề cao trên sách vở bên kia, “hết nửa đời sau,” đã phải sống trong sự coi thường, khinh miệt của đồng đảng, mang danh là đại tướng “cầm quần chị em” thay vì cầm quân….. khi bị giao cho nhiệm vụ làm phó thủ tướng vô quyền, phụ trách Ủy Ban Dân Số Kế Hoạch Hóa Gia Đình (tức là cai đẻ). Thọ như ông Giáp (102 tuổi) là thọ nhục.

Nhìn lại cuộc chiến Quốc Cộng vừa qua, chỉ là một tên lính vô danh, trước nỗi thất trận, bất lực đành chịu nhục nhã trong cảnh đầu hàng, phải bị bắt làm tên tù binh biệt xứ, tôi đành cam chịu, nhưng khi nhìn thấy những vi tướng lãnh của mình, bị chính sách trả thù tàn độc của Cộng Sản Bắc Việt cầm tù, đưa ra Bắc, phải lao động vất vả, gánh phân, cấy lúa mổi ngày, lễ phép dở nón chào những tên lính Bắc Việt, mặt còn non choẹt ngồi trên chòi canh, lòng tôi cảm thấy bất nhẫn và thương cảm cho những người anh niên trưởng của mình.

Nói ra chỉ thêm đau đớn, nhưng thà làm một tướng chết trẻ ngoài trận mạc, hay kết thúc đời mình bằng một viên đạn trong ngày thất trận 30 Tháng Tư, để cho đời sau thương tiếc khóc than còn hơn!

Theo tôi, đoạn kết buồn của một tướng lãnh khi phải sống lưu vong xứ người, chết bệnh tật, già nua trong nhà dưỡng lão, đoạn kết buồn của một mỹ nhân là sống đến tuổi già, mà không dám nhìn khuôn mặt mình trong tấm kính soi.

Nhưng nhiều người muốn sống thêm mà không được sống, nhiều người muốn chết mà số mệnh chẳng cho, đành phải trôi nổi theo số phận an bài.

******

– Những tấm thẻ bài tượng trưng cho các quân nhân Hoa Kỳ hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam tại cuộc triển lãm ở National Vietnam Veterans Art Museum ở Chicago, Illinois, hồi năm 2005. (Hình minh họa: Tim Boyle/Getty Images)

No photo description available.

TĂNG THUẾ CHỈ KHIẾN CẢ 2 GIỚI GIÀU NGHÈO ĐỀU CÓ LỢI.

Hoai Linh Ngoc Duong

TĂNG THUẾ CHỈ KHIẾN CẢ 2 GIỚI GIÀU NGHÈO ĐỀU CÓ LỢI.

Thời Trump vì giảm thuế thất thu ngân sách nên có 400 ngàn người chết.97 triệu phú xin tăng thuế để chính phủ có tiền cứu dân. Nếu có tiền chính phủ dồi dào chi tiêu trong việc mua khẩu trang, máy thở, lập bệnh viện dã chiến,truy vết virus.Không tiền do thâm hụt ngân sách làm việc gì cũng khó và để lại nợ công cho đời sau.

Trump giảm thuế chẳng có lợi gì cho dân nghèo mà chỉ có lợi cho các tập đoàn lớn. Họ đem số tiền này đầu thư vào cỗ phiếu và tạo nên sự tăng trưởng ảo.

Khi GDP không tăng (do thất nghiệp, sản phẩm hàng hóa không bán được, doanh nghiệp phá sản) mà chứng khoán tăng thì nền kinh tế đó đang tạo bong bóng. Tiền làm cỗ phiếu tăng giá chỉ là tiền vay mượn từ ngân hàng chứ không phải đến từ doanh thu của sản xuất. Và số tiền này sẽ đến lúc cạn kiệt vì nợ xấu ngân hàng đến từ luật cho phép phá sản để quỵt nợ gia tăng. Đó là lúc bong bóng nổ tung.

Nền kinh tế Mỹ đang trên bờ vực như thế. Đây là hậu quả do Trump để lại.Nhưng nếu bây giờ thị trường chứng khoán sụp đổ cuồng Trump lại bảo do Biden.

Tổng thống Biden lên nhậm chức thi hành tăng thuế cũng là theo nguyện vọng của 97 triệu,tỷ phú Mỹ. Bởi giới nhà giàu ngày nay khôn hơn ngày xưa. Ngày xưa giới giàu có chỉ muốn tìm mọi cách bóc lột sức lao động của người nghèo, muốn chính phủ giảm thuế,bỏ mặc phúc lợi xã hội của giới cần lao. Nhưng ngày nay họ thấy rằng nếu công nhân không được chăm sóc đúng mức về y tế, giáo dục.nhà ở, sinh hoạt ,sức khỏe dịch bệnh thì không dành hêt công sức để làm giàu cho họ. Khi công nhân không có tiền thì hàng hóa ứ đọng, nhà cửa đóng băng. Vậy nên họ chấp nhận chính phủ tăng thuế lấy bớt tài sản của họ để thực thi chủ nghĩa xã hội nhằm đưa cuộc sống trở lại bình thường. Điều này nước Phần Lan làm rất tốt.

Chỉ có cuồng Trump nhận thức quá thấp nên thấy giảm thuế nghĩ là chính phủ nhân đạo, tăng thuế nghĩ chính phủ bóc lột sức dân. Thật ra trong chế độ dân chủ tất cả trẻ em được giáo dục đều rất bằng lòng đóng thuế. Bởi họ tin tưởng tiền thuế của mình được quản lý tốt bằng đa đảng và pháp trị nên không rơi vào tay quan tham.Tiền thuế tạo ra giáo dục miễn phí, trường học khang trang, bệnh viện hiện đại ,xa lộ sân bay,công viên hoành tráng và một xã hội giàu sức mua sắm, giàu sự sáng tạo ra sản phẩm mới.

Vậy nên chỉ những kẻ mang tư duy của các chính phủ độc tài mới kêu ca về tăng thuế dù chính phủ chỉ đụng đến túi tiền của giới giàu có chứ không đụng đến túi tiền của họ.Trái lại còn giúp cho họ rất nhiều.    Ăn welfare, Foodstamp, ở nhà housing, xài medicare nhưng mồm vẫn la bai bải chính phủ tàn ác tăng thuế. Đó là chân dung của cuồng Trump hiện nay.

Michael Pack, người của Trump, đã ‘bịt miệng’ các đài VOA, RFA ra sao?

Michael Pack, người của Trump, đã ‘bịt miệng’ các đài VOA, RFA ra sao?

Bởi  AdminTD

Jackhammer Nguyễn

24-1-2021

Cuộc thảm sát ngày thứ Tư và việc tái lập trật tự hôm thứ Sáu

Sau khi ông Joseph Biden chính thức trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ lúc 12 giờ trưa, ngày 20/1/2020, hai tiếng đồng hồ sau, chính phủ mới đã yêu cầu ông Michael Pack, Tổng giám đốc Cơ quan Truyền thông Toàn Cầu Hoa Kỳ (USAGM – U.S. Agency for Global Media), từ chức.

USAGM là cơ quan quản lý các cơ quan truyền thông Hoa Kỳ sử dụng ngân sách nhà nước như VOA (Đài tiếng nói Hoa Kỳ), RFA (Á châu Tự do), RFE (Âu châu Tự do) … Trước đây, các cơ quan này được quản lý bởi BBG (Broadcasting Board of Governors), gồm một hội đồng lưỡng đảng. Hội đồng này không can thiệp vào chuyên môn của báo chí, truyền thông.

Tháng 8/2018, chính quyền ông Trump đã bãi bỏ hội đồng lưỡng đảng này để thành lập USAGM và bổ nhiệm ông Michael Pack, một nhà làm phim tài liệu có quan điểm cực hữu, quản lý các cơ quan truyền thông. Vụ bổ nhiệm ông Pack đã không được Thượng viện chuẩn thuận cho tới tháng 6/2020.

Michael Pack, cựu CEO của USAGM, Nguồn: VOA

Chỉ vài ngày sau khi nhậm chức, ông Michael Pack đã cách chức hàng loạt người đứng đầu các đài VOA, RFA, RFE… rồi đưa những nhân vật chính trị giống như ông vào thay thế. Vụ sa thải này được một số cơ quan báo chí Mỹ gọi là một cuộc thảm sát ngày thứ Tư, ngày 17/6/2020.

Bà Triệu Khắc Lộ (Kelu Chao), CEO mới của USAGM. Nguồn: Twitter của bà Chao

Ngày 20/1/2021, theo yêu cầu của chính phủ mới, ông Pack phải từ chức. Ngay trong ngày nhậm chức, chính phủ Biden đã bổ nhiệm bà Triệu Khắc Lộ (Kelu Chao), thay thế ông Pack, giữ chức Tổng giám đốc USAGM.

Bà Triệu là một nhà báo gốc Đài Loan, từng làm ở VOA suốt 20 năm, trong 40 năm kinh nghiệm làm báo của bà. Hôm thứ Sáu 22/1/2021, bà Triệu đã cách chức hàng loạt nhân vật đứng đầu các đài VOA, RFA… những nhân vật này là đồng minh của ông Trump, do ông Michael Pack cài vào trong sáu tháng qua.

Sức ép tuyên truyền và kiểm duyệt dưới thời Trump

VOA là một cơ quan liên bang, được xem như tiếng nói của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, từ khi VOA thành lập cho đến tháng 6/2020, chính phủ Mỹ không can thiệp vào chuyện chuyên môn báo chí. Dù hoạt động bằng ngân sách nhà nước, nhưng suốt thời gian đó, VOA có những bài viết chỉ trích chính phủ.

Những người đứng đầu VOA, RFA… là các nhà báo chuyên nghiệp, chứ không phải là những nhà chính trị. Việc bổ nhiệm ông Michael Pack làm tổng giám đốc, giải tán hội đồng lưỡng đảng, cũng như đưa những nhân vật chính trị có khuynh hướng cánh hữu, về quản lý VOA, RFA… là một hành động chính trị hóa báo chí, mà các nhà báo của VOA gọi là, biến VOA thành cái loa của Donald Trump.

Michael Pack còn đưa vào USAGM tay bỉnh bút Roger L. Simon. Simon từng là nhân vật “phân tích chính trị” của tờ Epoch Times, liên quan đến Pháp Luân Công. Tờ này chuyên tung tin vịt, được rất nhiều người Việt theo dõi qua phiên bản tiếng Việt của nó, trong đó có tờ Đại Kỷ Nguyên. Roger L. Simon cũng là người ủng hộ các tin vịt và thuyết âm mưu về gian lận bầu cử trên Epoch Times.

Trước khi Michael Pack về làm tổng giám đốc hai ngày, người đứng đầu VOA là bà Amanda Bennett từ chức. Bà Bennett chính là người hồi năm 2017, quyết định cắt bỏ cuộc phỏng vấn trực tiếp ông Quách Văn Quý, tỷ phú Trung Quốc bị Hoa Lục kêu án tham nhũng, bỏ trốn sang Mỹ. Lý do bà Bennett cắt ngang cuộc phỏng vấn là vì ông Quách nói quá nhiều điều không thể kiểm chứng được. Ông Quách là một đồng minh của ông Steve Bannon, cố vấn chính trị của ông Trump. Còn Michael Pack là đồng chí của Bannon.

Sau khi Michael Pack và đồng minh làm chủ USAGM, các phóng viên VOA và RFA chịu sức ép rất lớn. Ngoài mặt, Pack nói rằng ông ta đẩy mạnh thực hiện báo chí minh bạch, phi đảng phái, nhưng các nhà báo VOA nói rằng, chính ông ta đang đẩy mạnh tính đảng phái để ủng hộ Donald Trump.

Đầu năm tháng 1/2021, trong những ngày cuối cùng của chính quyền Trump, ngoại trưởng Mike Pompeo nói chuyện với nhân viên đài VOA. Ông nói rằng, VOA không nên chỉ nói cái xấu của nước Mỹ. (Ông ta chơi chữ, gọi VOA là Vice of America – Xấu xa Hoa Kỳ – thay vì Voice of America – Tiếng nói Hoa Kỳ).

Trong cuộc nói chuyện đó, cô Patsy Widakuswara, phóng viên của VOA phụ trách tòa Bạch Ốc, lên tiếng chất vấn ông Pompeo vụ bạo loạn ở tòa nhà Quốc hội ngày 6/1/2021. Vài ngày sau, cô Widakuswara bị chuyển sang vị trí khác, không cho tường trình ở tòa Bạch Ốc nữa. Sau khi Michael Pack bị cách chức, hôm 22/1/2021, cô Widakusawa được phục hồi công việc cũ.

Cô Patsy Widakuswara, phóng viên đài VOA. Nguồn: VOA

Các phóng viên VOA đã công khai phản đối ông Pack về chuyện ông ta biến VOA thành một bộ máy tuyên truyền, chứ không phải cơ quan báo chí. Họ cũng đã làm đơn kiện Pack, vụ ông ta dùng 2 triệu Mỹ kim, ngân quỹ của USAGM, để thuê một công ty thám tử, tư điều tra các nhân viên, phóng viên nào ông ta muốn đuổi. Người của công ty thám tử này đã từng làm ăn với Pack.

Việc điều hành USAGM của Pack cũng đã bị chỉ trích bởi cả các dân biểu, nghị sĩ lưỡng đảng của Quốc hội Mỹ.

Đài VOA là nơi phải đưa tin tức và bình luận về những vấn đề xảy ra ở Mỹ, nhưng các đài như RFA và RFE không có trách nhiệm đó. Cho nên dưới thời Trump, họ nhắm vào các vấn đề ở châu Âu và châu Á, để không phải gặp rắc rối với chính quyền Trump, khi tránh đưa tin liên quan đến Trump và các câu chuyện xung quanh ông ta.

Nhưng nói như thế không có nghĩa là họ không bị áp lực, ảnh hưởng đến công việc báo chí của họ. Nguồn tin riêng từ RFA cho biết, trong thời gian từ khi ông Pack nắm quyền, những quan điểm chỉ trích Trump do phóng viên tường thuật lại từ châu Á, đã bị cắt bỏ.

Chẳng hạn như, một người từ châu Á nói rằng, việc ông Trump không quan tâm đến dân chủ nhân quyền đã ảnh hưởng đến phong trào này tại châu Á, ý này bị cắt bỏ hoàn toàn. Nhưng những ý kiến ca ngợi ông Trump thì được giữ lại.

Việc ra đi của Michael Pack được các phóng viên đài VOA đón nhận bằng cái thở phào, nhẹ nhõm. Một người nói với báo Washington Post rằng, việc Pack ra đi là một bước đầu tiên để công việc báo chí trở về bình thường, cô mong rằng các tay chân của Pack cũng sẽ ra đi. Ý muốn này trở thành hiện thực. Hôm thứ Sáu 22/1/2021, bà Triệu Khắc Lộ đã tái lập lại trật tự.

RFA có thể sẽ không còn bị kiểm duyệt, cắt bỏ những bình luận chỉ trích tổng thống và chính quyền Mỹ. Nỗi sợ của họ đã được bà Triệu lấy đi rồi.

_____

Tham khảo thêm:

https://www.npr.org/2021/01/22/959848852/usagm-chief-fires-trump-allies-over-radio-free-europe-and-other-networks

https://www.usagm.gov/2021/01/21/biden-administration-requests-usagm-ceo-packs-resignation/

https://www.politico.com/news/2020/06/17/michael-park-voice-of-america-327713

https://www.taiwannews.com.tw/en/news/4108850

https://thehill.com/policy/international/535387-voa-reinstates-white-house-reporter-reassigned-for-questioning-pompeo

https://news.yahoo.com/controversial-trump-appointee-overseeing-voa-203956212.html

 

Vạn Người Theo Đuổi Không Bằng Một Người Yêu Thương Bạn

 GÓC SUY GẪM

Vạn Người Theo Đuổi Không Bằng Một Người Yêu Thương Bạn

Hãy luôn khắc ghi rằng:

Một người cả đời chỉ yêu bạn, thương bạn, lo lắng cho bạn, đây mới chính là hạnh phúc.

  • Vạn người theo đuổi không bằng một người yêu thương.
  • Vạn người nuông chiều không bằng một người thấu hiểu.
  • Vạn người xã giao, bông đùa không bằng một người tận tâm bên cạnh lúc ốm đau, hoạn nạn.
  • Vạn người vây quanh khi vinh hoa không bằng một người ngồi bên cạnh khi sự nghiệp sụp đổ, tiền tài cạn túi.
  • Vạn người tâng bốc không bằng một người nhắc bạn biết nhìn xuống khi đang đứng nơi đỉnh cao, nhìn lên khi bạn mất niềm tin vào số kiếp.
  • Một người đứng ngoài lề danh lợi dõi theo bước chân bạn lúc thăng lúc trầm, đây mới chính là bằng an.
  • Vạn nơi để đi cũng không bằng một nơi yên bình để trở về khi đã ngập ngụa phong ba, gian truân. Đó là nhà!
  • Vạn nơi để reo vui, hò hét không bằng một nơi đủ chỗ cho bạn nương tựa khi sạt nghiệp, khổ đau. Đó là nhà!

Bởi:

  • Không phải tất cả mọi người trên đời này đều có thể yêu nhau bằng tất cả trái tim.
  • Những ai đi lướt qua đều là cảnh, những người đụng phải vai đều là khách.
  • Người nhớ bạn, yêu bạn mới là người chia sẻ ngọt bùi cùng bạn
  • Hãy trân trọng! Trân trọng họ bằng cả trái tim và khối óc.
  • Không phải tất cả những nơi đón chào bạn lúc bạn có tuổi trẻ, nhan sắc, tiền bạc đều là Nhà, để bạn có thể quay về khi lầm lỡ, có thể nhớ khi chia xa, có thể lưu luyến khi lìa trần!
  • Đừng bao giờ nghĩ mình có tiền, có sắc đẹp và tuổi trẻ thì sẽ có nhiều lựa chọn. Chỉ khi bạn xấu, bạn nghèo bạn mới biết ai và nơi đâu sẽ chọn bạn mà thôi!

May be an image of sky

Người Việt và luật pháp

Người Việt và luật pháp

Bởi   AdminTD

Jackhammer Nguyễn

23-1-2021

Người Việt cộng sản

Những người Cộng sản Việt Nam rất e ngại luật pháp. Đây là nhận xét của luật sư Nguyễn Mạnh Tường, nhân chứng trong những ngày đầu tiên khi chế độ cộng sản được thiết lập trên miền Bắc Việt Nam:

“Thời gian trôi đi, Đảng lần khân và chậm quyết định mở lại hay đóng cửa trường Luật. Tôi hiểu những ngần ngại này. Trong nhiều năm được nhà cầm quyền chỉ định làm luật sư (avocat d’office) tại các toà án, và nhờ giao tiếp thường xuyên với những người được gọi là có trách nhiệm, tôi đo lường được trong cái vô thức bí mật của họ, sự ghê tởm luật pháp đến thế nào!”

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường học luật ở Pháp, về nước tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp, nhưng ông không phải là đảng viên cộng sản và cũng không tham gia mặt trận Việt Minh.

LS Tường giúp đỡ chính quyền cộng sản Hà Nội trong những bang giao quốc tế sau năm 1954. Sau khi có một bài phát biểu công khai (do những người cộng sản yêu cầu) vạch ra sự sai lầm chết chóc của cải cách ruộng đất, ông bị nhà nước cộng sản tước hết mọi quyền làm việc, sống nghèo khổ đến cuối đời. Những dòng trên do ông viết trong quyển hồi ký “Người bị rút phép thông công”, xuất bản tại Pháp.

Người ta cũng lưu truyền một câu nói được cho là của cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng, nói với ông Tường rằng, luật pháp chỉ có trói tay mà thôi.

Thời cải cách ruộng đất Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thành lập các tòa án nhân dân gồm những bần cố nông tham gia, để xử các địa chủ, không có luật sư tranh biện gì cả. Cho đến tận những năm đầu của cuộc cải cách kinh tế sau năm 1986, hệ thống luật sư đoàn mới được tái lập lại ở Việt Nam, nghề luật sư trở lại.

Dù có luật sư đoàn, nhưng các tòa án vẫn do ĐCSVN nắm chặt, không thể độc lập xử án. Các thẩm phán, công tố viên đều phải là người của Đảng. Trong các vụ án được cho là mang tính chính trị, xử những người bất đồng chính kiến, sự hiện diện của luật sư tại tòa hầu như mang tính hình thức. Khá đông luật sư, dù được chính chế độ cộng sản đào tạo, bị bỏ tù, hay phải lưu vong.

Sự việc thể hiện rõ nhất về thái độ nghi kỵ căm ghét luật pháp của những người cộng sản vẫn sống dai dẳng đến thế kỷ 21. Sự việc thể hiện rõ nhất thái độ này là việc ông Nguyễn Đăng Trừng, một luật sư được đào tạo dưới chế độ Sài Gòn trước năm 1975, bị khai trừ Đảng, mất ghế đứng đầu đoàn luật sư Sài Gòn vào năm 2014.

Người Việt không cộng sản

Thế nhưng, những người Việt chống đối chế độ cộng sản cũng không có thái độ khác biệt mấy so với những người cộng sản về luật pháp. Có khá đông luật sư bị chế độ cộng sản bỏ tù, rồi đi lưu vong. Trong phong trào đối kháng tại Việt Nam trước năm 2020, cũng có khá đông luật sư.

Với sự tham gia của giới luật sư, phong trào đối kháng tại Việt Nam đưa ra khá nhiều tuyên bố rất mạch lạc về sự cần thiết phải có một nền pháp lý độc lập, các tòa án được độc lập với quyền lực chính trị, thì mới có thể có công lý, và về lâu về dài mới có dân chủ cho Việt Nam.

Việc thúc đẩy khái niệm tư pháp độc lập này được nói ra rất dễ dàng vì nó rất hiển nhiên, nhất là trong hoàn cảnh đối lập với chế độ đàn áp theo kiểu công an trị, trong đó có khi các vị thẩm phán có nguồn gốc từ công an.

Cho nên, có thể nói không ngoa rằng cuộc đấu tranh cho dân chủ hóa nước Việt Nam cũng đồng nghĩa với việc đấu tranh để có một nền tư pháp độc lập.

Nhưng khái niệm tư pháp độc lập này, lý tưởng cao cả này của phong trào đối kháng Việt Nam bị thử thách mạnh mẽ trong năm cuối của nhiệm kỳ tổng thống thứ 45 ở Mỹ, bằng một loại thuốc thử lý thú là Donald Trump.

Ông Trump sau khi thua trong cuộc bầu cử ngày 3/11/2020, bèn tuyên bố vung vít là ông bị gian lận. Hoa Kỳ là một nhà nước có chế độ tam quyền phân lập rõ rằng, những bất đồng tranh cãi cuối cùng phải được đem ra tòa. Tòa án độc lập của Mỹ ở mọi cấp, từ cấp tiểu bang, liên bang, đến Tối cao Pháp viện, đều bác bỏ những đơn kiện của ông Trump vì không có chứng cứ, trong đó, chính những vị thẩm phán do ông Trump bổ nhiệm cũng đã bác bỏ đơn kiện của ông.

***

Người Việt Nam trong và ngoài nước, trong đó có khá nhiều luật sư, nhiệt tình ủng hộ ông Trump và chỉ trích, chửi mắng các tòa án độc lập của Mỹ. Giới bất đồng chính kiến Việt Nam, trong và ngoài nước cũng phụ họa, tham gia dàn đồng ca chỉ trích này. Trong số những người này, có cả những người từng học tập và sinh sống ở các xã hội dân chủ như Mỹ, châu Âu, họ có bằng cấp, có người là nhà báo, luật sư…

Việc ủng hộ ông Trump là bình thường, trong trường hợp ông ta đúng; còn nhắm mắt ủng hộ ông ta, bất kể đúng sai, vỗ tay tung hô ông ta vi phạm luật pháp, thì đó mới là vấn đề. Việc thúc đẩy một nền tư pháp độc lập cho Việt Nam là một điều hiển nhiên, nhưng việc vô cùng khó hiểu là, cũng chính những con người đó thẳng thừng bác bỏ nền tư pháp độc lập, tòa án độc lập của Hoa Kỳ.

Họ muốn gì?

Tôi không phải là người duy nhất nhận xét rằng, năm 2020 là năm mà phong trào đối kháng tại Việt Nam hầu như chấm dứt.

Có phải là những người đối kháng dùng những tiêu chuẩn kép, một mặt họ đòi đảng CSVN phải công nhận tam quyền phân lập, tòa án độc lập, mặt khác họ phủ nhận các bản án của tòa án độc lập Hoa Kỳ?

Hay là ta nên hiểu một cách nhẹ nhàng hơn cho họ, rằng họ chẳng biết thế nào là tòa án, tư pháp độc lập, những điều mà họ đã và đang đòi?

Với hai cách hiểu đó đều dẫn đến kết luận rằng, phong trào đối kháng tan rã là chuyện tất phải đến. Nếu họ chẳng biết thế nào là sự độc lập của tòa án, một cột trụ của nền dân chủ thì làm sao họ đấu tranh để đòi được nó?

Nếu họ dùng tiêu chuẩn kép thì họ là những người không lương thiện, mà không lương thiện thì làm sao có thể tranh đấu, đòi những giá trị tốt đẹp cho Việt Nam?

Hãy hình dung, những người đối kháng đó cai trị nước Việt Nam, họ cũng sẽ bảo tòa án xử án theo ý họ mà thôi, nghĩa là không khác gì nhà nước Cộng sản hiện nay.