httpv://www.youtube.com/watch?v=QnKncAJAx9Q
Làm sao YÊU THƯƠNG CÁCH TRIỆT ĐỂ để có được niềm vui trọn hảo-Cha Phạm Quang Hồng

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=QnKncAJAx9Q
Làm sao YÊU THƯƠNG CÁCH TRIỆT ĐỂ để có được niềm vui trọn hảo-Cha Phạm Quang Hồng
Mái Ấm
Trọng Ðạt
Mấy tuần trước đây, tôi được xem một bài báo Mỹ nói về những người homeless tại một khu phố Bắc Dallas. Người ta than phiền tại nơi đây nay đang xuất hiện thêm nhiều người vô gia cư hôi hám, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, họ la cà vào các cửa hiệu hay ngồi tụm năm tụm ba tại các công viên. Các cửa hiệu, nhà buôn than phiền vì bọn nàyï làm cho khách hàng e ngại sợ sệt khi vào mua đồ.
Bài báo khiến tôi nhớ lại trước đây khá lâu, tôi hay suy nghĩ về những người homeless, về những con chim không tổ, những người đã đánh mất mái ấm gia đình, lang thang theo kiếp sống đầu đường xó chợ, những kẻ cùng đường đã từ bỏ cuộc sống định cư để chuyển sang đời du mục…
. . Tôi nhớ hồi đầu năm 1981 tại Sài Gòn, khi được thả về từ trại giam, y như trên cung trăng rơi xuống, cái gì cũng thấy khác lạ. Ðiều làm tôi ngạc nhiên là Sài Gòn bây giờ sao quá nhiều người ở lề đường: tha ma nghĩa địa, gầm cầu, vỉa hè, công viên. . . chỗ nào cũng có. Có điều là, trước năm1975 tôi không hề thấy bóng một người vô gia cư nào ở Thủ đô hoa lệ này. Có hôm tôi thấy một gia đình ba bốn người, vợ chồng con cái quây quần bên nồi cơm nóng trên manh chiếu tại một vỉa hè đường Võ Tánh, có lần thấy một bà mẹ đang nấu cơm bên chiếc ghế đá công viên, để đứa con độ một tuổi nằm tênh hênh trên chiếu.
Tôi được biết họ đa số là những người đi kinh tế mới trốn về, chẳng thà sống ở tha ma, gầm cầu còn hơn tại những nơi sơn lam, chướng khí. Tôi cũng nghe nói trong số ấy nhiều người trước kia là dân sang, có nhà mặt đường, đi vượt biên bị lấy nhà, nay phải kéo lê cái thân tàn ma dại trong cảnh màn trời chiếu đất. Hồi mới vào trại cải tạo được một năm, chúng tôi đọc báo thấy nhân dân nô nức lên xe đò đi xây dựng vùng kinh tế mới. Nhà nước thi hành chính sách dãn dân, hồi ấy nhiều người sợ quá bán tống táng đồ đạc, nhà cửa để hưởng ứng chính sách rồi đi cho nhanh. Họ được đưa lên những vùng đồi núi, đất đai khô cằn như sỏi đá, cầy cuốc bao năm cũng chỉ được vài bao khoai sắn, họ ăn vào vốn, dần dần cho đến khi kiệt quệ, bèn đánh liều trốn về thành phố. Kẻ chiến bại phải chấp nhận cái thân phận của mình, họ đã bị đẩy xuống tận cùng đáy xã hội. Tự cổ chí kim bao giờ cũng thế, kẻ chiến thắng lấy đi tất cả: nhà lầu, biệt thự, xe ngựa xênh xang.
Tôi nhìn đám vô gia cư này bằng chút ái ngại nhưng không thấy xúc động xót thương gì nhiều cho lắm vì tôi phải thương cho chính cái thân tôi như trăm nghìn người khác, cuộc đời tôi cũng chỉ là một vở kịch bi đát não nùng.
Anh hùng mạt lộ, giang san tiêu điều…
Ở tù về, ông thì chẳng ra ông, thằng cũng chẳng ra thằng, đi làm không ai mướn, trong đầu lúc nào cũng vấn vương cái mối lo ghê gớm “không biết nó sẽ bắt lại lúc nào”, và nhất là hình ảnh của những hàng rào kẽm gai đêm đêm lại hiện lên trong trí y như cơn ác mộng… cái giá mà kẻ bại trận phải trả.
Họ ở lề đường, màn trời chiếu đất nhưng lại không phải đeo cái mối lo ghê gớm như tôi. Tôi có cảm tưởng như xã hội lúc bấy giờ hoàn toàn không còn có tình thương, con người chỉ thương cho chính cái bản thân của mình. Họ lo sợ, chán chường, đâu đâu cũng chỉ nghe thấy toàn là những tiếng thở dài. Không ai làm gì hơn được.
Khoảng hơn một năm sau, vì số người vượt biên chết chìm ngoài biển đầy cả ra, Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức nhân đạo khác đã thực hiện được chương trình ra đi trong trật tự. Tôi vội vã nộp đơn ngay, nhưng diện anh em ưu tiên thấp lắm, nó chỉ cho mình một chút hy vọng mong manh, nhưng có cũng còn hơn không. Tôi theo dõi hồ sơ hết tháng này sang tháng khác, năm nọ đến năm kia, chừng mấy năm sau tôi làm đơn khiếu nại được biết hồ sơ đã nằm ở phố Hàng Bài Hà Nội. Thế rồi một buổi chiều… thật y như một phép lạ, khi sắp bước sang thập niên 90, tôi nhận được giấy của Sở Ngoại Vụ mời đi sơ vấn, phỏng vấn. Khi ấy mới biết là hai bên đã thỏa thuận thực hiện chương trình ra đi chính thức dành cho người cải tạo và những người có thân nhân bảo lãnh được ưu tiên đi trước. Thế là tôi được đi ngay trong đợt đầu, toàn bộ danh sách kỳ này vào khoảng trên 3000 người.
Hầu hết những người có tên trong danh sách này có thân nhân bảo lãnh, họ đã nộp đơn xin đoàn tụ trước đây, chỉ có một số rất ít không có thân nhân tại Mỹ. Khi chuẩn bị ra đi, một ông cải tạo không có thân nhân đến nhà chơi bảo tôi:
-Tôi chắc là được cấp nhà, vì tôi không có thân nhân, tôi biết ở đâu? Anh có thân nhân, anh ở nhà người thân.
Ông ấy lý luận dài dòng văn tự, tôi lấy làm lạ hồi xưa ông ấy đã là sĩ quan cao cấp mà sao có thể dễ tin như thế.
Những tin đồn về việc cấp nhà đã loan truyền từ lâu, nhiều người lạc quan tin tưởng nhưng cũng có nhiều người đả phá kịch liệt những tin vịt cồ. Có người nói:
-Mấy ông này được voi đòi tiên, đã không mất đồng xu nào, được đi cả gia đình, ngồi máy bay đánh vù một cái ngon lành, người ta đi vượt biên mất bao nhiêu tiền, chết chìm chết bắn cả đám mà còn chưa tới nơi được. Ðược đi máy bay sướng như tiên mà còn đòi cấp nhà nữa! Ối giời đất ơi!
Khi sang Bangkok Thái Lan, trong những ngày tạm cư chờ vào Mỹ, sở USCC và sở di trú đã cho các cô nhân viên người Việt hướng dẫn chúng tôi những điều cần biết khi vào Mỹ, có một ông cải tạo hỏi về việc cấp nhà, ông nghe nói diện cải tạo được cấp nhà, cô nhân viên đáp:
-Thưa Bác, chắc là không có đâu, vì cái nhà nó to tát lắm. Vợ chồng cháu qua Mỹ đã lâu vẫn chưa mua được nhà! Chắc không có đâu bác ạ!
Tôi vào Mỹ đúng vào ngày mùng bốn Tết Nguyên Ðán, đầu thập niên 90. Hôm sau tôi hỏi người nhà:
-Nghe mấy ông cải tạo ở Việt Nam cứ đồn sang đây có một số được cấp nhà…
Tôi chưa nói dứt câu thì thân nhân tôi gạt đi ngay:
-Ối giời ơi! Mỹ mà còn ở lề đường đầy cả ra, bữa nào đưa ông lên Dallas xem, trắng có, đen có. . . Nhà ở đâu mà cấp cho các ông?
Rồi người nhà tôi kể dông dài thêm:
-Vào những ngày lễ lớn, nhà thờ làm đồ ăn cho người nghèo, dân vô gia cư, ở đây gọi là homeless xếp hàng chờ dài dài, trắng có đen có nhưng không thấy có người mình.
Tôi lấy làm lạ: một đất nước giàu có sung túc nhất thế gian, đã tiêu thụ một phần ba nhiên liệu trên thế giới, một nước đã có số xe hơi bằng số xe của tất cả các nước trên thế giới cộng lại. . . thế mà vẫn còn có người ở đầu đường xó chợ, thế mới biết trên thế gian này, ở bất cứ xã hội nào đâu đâu cũng có những kẻ cùng đinh khố rách. Tôi bèn viết thư về cho bạn bè ở Việt Nam để nói cho họ biết rằng Mỹ trắng, Mỹ đen còn ở lề đường đầy cả ra, con ruột người ta mà họ chưa lo được huống hồ chúng mình. Có người viết thư sang cám ơn đã cho họ biết những điều kỳ thú, họ nói chưa thấy ai nói đến cái thế giới của những người cùng đinh khố rách ấy.
Hồi ấy, tôi hay tò mò tìm hiểu về những người homeless. Tôi lấy làm lạ, ở cái xứ thời tiết khắc nghiệt như thế này mà sao họ có thể sống ngoài đường. Tình cờ, tôi đọc được một bài trong tờ tập san Mỹ cho biết, họ ước lượng có vào khoảng từ 1 cho tới 3 triệu người vô gia cư, đa số tập trung tại những thành phố lớn, riêng tại Nữu Ước có tới gần một trăm ngàn ăn mày homeless. Phần nhiều họ bị mất việc, hết tiền, khánh tận, cũng có nhiều người lười biếng không chịu đi làm.
Họ có phỏng vấn một ông homeless, ông ta nói mới đầu ông chỉ tưởng ở lề đường vài tháng thế mà thời gian cứ vô tình lững lờ trôi đến nay đã được ba năm. Cũng có giả thuyết nói họ là những người có tiền án hình sự trộm cướp, nay đi làm không ai mướn, ở đây người ta kỵ nhất tội phạm, một xã hội trông rất là đầy tình người nhưng kỷ luật lại cứng rắn như sắt thép. Tôi nghĩ nếu như vậy lại càng đẩy người ta vào chỗ cùng đường, kẻ đã cùng đường lại dễ sa chân phạm tội. Họ được nhà thờ, hội từ thiện cho quần áo, thỉnh thoảng cho ăn, vào những đêm đông giá lạnh họ được vào nhà trú shelter của tòa tỉnh, bần hàn nhưng được cái tự do, mặc kệ cho cuộc đời trôi theo dòng nước. Họ cũng có thể là những người mang tâm hồn thi sĩ, triết gia, nhìn cuộc đời phù du mong manh như cơn gió thoảng: Cuộc đời là cái quán trọ, người chỉ là khách qua đường, nhân sinh thiên địa gian nhất nghịch lữ…
Khoảng gần một năm sau, lần đầu tiên tôi thấy một người homeless tại một ngã tư có nhiều xe qua lại, đó là một cô Mỹ trắng, trông có vẻ cũng đàng hoàng, ăn mặc tươm tất, tay cầm cái bảng “hungry, need help”, tôi đói, giúp tôi với. Rồi một thời gian sau, tôi gặp một đôi vợ chồng Mỹ trắng tại cửa thư viện, trông họ cũng đàng hoàng, người vợ chạy lại xin tôi bảo: “I’m so hungry! Tôi đói quá!”
Người Mỹ ít khi cho tiền người nghèo hay homeless, chắc họ cho là bọn này lười biếng. Tôi thì không bao giờ từ chối, gặp họ xin tôi đều cho vì nghĩ rằng cực chẳng đã chứ ai muốn làm cái nghề bị xúc phạm nặng nề đến nhân phẩm như thế, vả lại họ cũng phải cần sống, cần được giúp đỡ. Mỗi lần cho tiền, đều được nghe họ cầu chúc God bless you, cầu Chúa ban ơn phước cho ông, họ còn biết tin Thượng Ðế, chắc là những người tốt còn có lương tâm.
Tôi ngày càng được biết nhiều hơn về cái thế giới của những người homeless. Có lần theo dõi chương trình trên TV được biết những chuyện thật ghê rợn của kiếp sống du mục này. Hôm ấy họ nói về những người sống dưới đường hầm xe điện ngầm và đặt tên cho bọn này là mole, chuột cống, vì sống y như chuột. Họ phỏng vấn một một người mole đã sống ở đường hầm bẩy năm, anh ta nói nhiều người tối ngủ say lăn ra đường rầy bị xe điện cán chết.
Cách đây khoảng bốn, năm năm lần đầu tiên tôi thấy cuộc đời của một người homeless được đưa lên trang nhất của một tờ báo Mỹ tại địa phương, hôm ấy tôi vào chợ thực phẩm Mỹ mua đồ ăn và tự nhiên chú ý đến bài báo. Ðây là một vụ án mạng tại tỉnh Grand Prairie ở gần đây, nạn nhân là một người đàn bà da trắng, 38 tuổi, homeless, gái mãi dâm bị đâm chết tại một nhà kho bỏ hoang gần đường Abram. Nạn nhân từ nhiều năm nay sống vất vưởng trong khu vực này. Một cái chết thê thảm của một người đàn bà đầu đường xó chợ, nghiện ngập, được coi như cặn bã xã hội, nhưng kẻ nạn nhân khốn cùng ấy vẫn còn may mắn hơn hàng trăm nghìn nạn nhân khác ở cái xứ nghèo đói lạc hậu bên nước tôi vì bà ta còn được nhắc tới trong khi hàng nghìn người khác cũng đã chết thê thảm như thế mà không được ai biết tới.
Người ta đăng cả hình ảnh của nạn nhân, khuôn mặt đầy phong sương nhưng vẫn còn giữ được những dáng nét của một dân tộc văn minh. Ðôi mắt trông mất hết vẻ tinh anh, đôi mắt người đà bà đau khổ thật chẳng khác nào một vùng đất khô cằn như sỏi đá. Mái tóc hung vàng chờm xuống trán, gò má cao, thoáng trông người ta cũng thấy được bao nhiêu năm tháng ê chề chồng chất.
Ðây là một bài báo dài, người ký giả kể lể khá đầy đủ về lai lịch kẻ xấu số. Vì có lẽ đây là một vụ án mạng và nhất là cuộc đời thật bi thảm của một con người tại một xứ sở văn minh sung túc, cũng có thể họ coi đó là một trường hợp hy hữu. Một bài viết rất khách quan nhưng không kém phần ý nghĩa về cuộc sống xã hội và định mệnh con người.
Ông ký giả biết được cả tên tuổi, lý lịch nạn nhân: Nàng sinh ra trong một gia đình Mỹ trắng có cha mẹ đàng hoàng, được đi học, rồi trưởng thành, có công ăn việc làm, có bạn trai… rồi một mối tình chớm nở, nàng có chồng, hai con. Người ký giả nói đó là điều lý tưởng của nhiều người Mỹ.
Rồi không hiểu vì sao gia đình đổ vỡ, chuyện này tại Mỹ xảy ra như cơm bữa vậy. Chồng đem hai con đi một nơi, vợ một nẻo, một hai năm sau bị đuổi ra khỏi nhà, không rõ lý do, tôi chắc bà ta mất job không có tiền trả tiền nhà. Ở cái xứ tiền trao cháo múc này, không có tiền là a lê hấp đi chỗ khác chơi! không như bên mình thuê nhà rồi chiếm nhà luôn.
Người đàn bà lang thang ngoài hè phố, có lẽ nàng tưởng rằng chỉ sống bên lề đường vài tháng và một ngày nào sẽ tạo dựng lại được mái ấm gia đình, có lẽ nàng cũng nghĩ rằng mình sẽ được hưởng hạnh phúc của đời người. Nhưng đến một lúc nào con người sẽ không còn khả năng để lái cuộc đời theo ý mình và đành buông xuôi cho định mệnh, có dè đâu nạn nhân ngày càng kéo dài cuộc đời vô gia cư, lâm vào cảnh nghiện hút, rồi mãi dâm, ăn mày để kiếm sống, và ngày càng lún sâu trong vũng bùn lầy nhơ bẩn, và cứ mặc cho đời lạnh lùng trôi theo dòng nước mắt…
…Nạn nhân hay lui tới trong mấy con đường ở phía tây thành phố từ bao lâu nay và rồi bị đâm chết tại một nhà kho, hai nhát ở cổ, một nhát ở lưng, chắc cũng lại do phường cặn bã xã hội gây nên và có lẽ người ta cũng chẳng cần điều tra cái chết của những người cùng đinh vô tích sự.
Bà ta cũng đã từng có một mái ấm gia đình, có hạnh phúc lứa đôi nhưng . . . ngày ấy đã xa lắm rồi, cái thời ấy nay còn đâu?
Nghe nói trước đó mấy năm nạn nhân có gặp một bà cô, bà thím gì đấy, còn chồng con thì biệt tăm biệt tích. Tôi thường nghe nói điện ảnh Mỹ hết đề tài, họ quay lại những đề tài cũ, đây cũng là một đề tài hiếm có thuộc loại drama bi thảm hiện thực, nhưng điện ảnh Mỹ lại không chú ý đến những đề tài hiện thực xã hội như điện ảnh Ý mà chỉ quay những phim hoạt động “action” như trinh thám, bắn giết.
Người đàn bà đã một thời là con người tốt của xã hội, có gia đình hạnh phúc, nay chết thê thảm, tứ cố vô thân, trên không rễ dưới không chằng.
.. . Và rồi người ký giả lạnh lùng kết luận:
BURNED BEYOND RECOGNIZATION
Hỏa thiêu vô thừa nhận…
Trọng Ðạt
From: TU-PHUNG

GÓC SUY GẪM…
Quá Khứ Dù Tốt Cũng Đã Qua, Tương Lai Có Gian Nan Vẫn Phải Tiến Tới
Thời gian đã trôi qua thì không thể nào níu giữ được. Chuyện vui buồn ngày hôm này, ngày mai sẽ trở thành quá khứ. Đừng đắn đo, đừng tiếc nuối, hãy trân quý hiện tại, sẵn sàng đối mặt với tương lai.
Không ai có thể làm bạn phiền muộn, trừ khi bạn lấy lời nói và hành động của người khác rồi tự làm mình buồn. Trên đời này không có gì không thể bỏ, trừ khi bạn không muốn buông bỏ mà thôi!
Thời gian sẽ trôi đi theo tâm trạng, cuộc sống cần một chút bản lĩnh để đương đầu. Gặp chuyện thì không loạn, chuyện lớn không lo sợ, chuyện nhỏ không chần chừ.
Thăng trầm, ngọt bùi cay đắng của cuộc đời, đều ở tại tâm. Tâm thái tốt, vực sâu núi thẳm nào cũng có thể qua. Làm việc với tâm trạng thỏa mái, dù có khó khăn đến mấy cũng sẽ hoàn thành.
Sinh mệnh, dù ngắn hay dài, mỗi người chỉ có một lần. Cuộc sống, dẫu buồn hay vui, mọi người vẫn đang tiếp tục. Đường đời, lúc lên lúc xuống, nhưng ai cũng phải bước đi trên cuộc hành trình đầy gian nan này.
Gặp tiểu nhân, không cần thiết phải so đo, so đo sẽ phiền não. Gặp rắc rối, chẳng cần quá để ý lưu tâm, bởi quá lưu tâm sẽ càng thêm mệt mỏi.
Thế gian rộng lớn, lòng người phức tạp, không thể tránh gặp tiểu nhân. Cõi trần thâm hiểm, nhân thế phù hoa, làm sao mới có thể không phiền não?
Đơn giản hóa một chút, xem nhẹ một chút. Chịu oan khuất, trẫm tĩnh im lặng, bị hiểu lầm mỉm cười bỏ qua.
Không có ánh mặt trời, thì nghe gió thổi, nhìn mưa rơi. Không có hoa tươi, thì ngửi hương thơm của cỏ cây, bùn đất. Không có tiếng vỗ tay, thì hưởng thụ sự thanh tĩnh yên bình. Giữ được tâm trạng tốt, bước đi sẽ vững vàng.
Trân quý niềm hạnh phúc hiện tại, hưởng thụ những khoảnh khắc đẹp nhất này. Thời gian luôn xoay chuyển, tuổi đời sẽ qua đi, đừng phàn nàn, than khổ; đừng ưu tư, chùn bước.
Đối mặt với chính mình, tấm lòng rộng mở, tha thứ lỗi lầm, sống thật thản nhiên. Tu thành người độ lượng, tích được cả một đời hạnh phúc!
Nói thì dễ… nhựng liệu có thực hành được & nếu thực hành được đó là điều đáng qúy…
Từ Soundofhope
NẾU HẰNG NGÀY …
Nếu bạn vẫn phải nấu cơm, rửa chén, điều đó chứng tỏ bạn vẫn CÓ CƠM ĐỂ ĂN.
-Nếu bạn phải thông cống, sửa điện,sửa xe.điều đó chứng tỏ bạn vẫn đang có một NGÔI NHÀ ĐỂ Ở, CÓ XE ĐỂ ĐI.
-Nếu đôi khi con bạn làm cho bạn khó chịu, cháu bạn làm bạn mệt mỏi, điều đó chứng tỏ bạn đang CÓ MỘT GIA ĐÌNH.
-Nếu bạn vẫn phải tốn tiền chi phí xăng xe, điều đó chứng tỏ bạn vẫn ĐỦ SỨC KHOẺ THÂN THỂ để lái xe.
-Nếu ai đó khen, chê, nói xấu bạn vì lướt web, chơi phây, thơ, ca, hò vè trên mạng, điều đó chứng tỏ bạn vẫn ĐỦ SỨC KHOẺ TINH THẦN.
-Nếu bạn vẫn phải quét sạch lá rụng đầy sân, đầy đường hàng ngày, điều đó chứng tỏ bạn CHƯA PHẢI NẰM MỘT CHỖ.
-Nếu nửa kia của bạn cự cãi bất đồng với bạn, điều đó chứng tỏ bạn vẫn CÒN ĐỦ CẢ ĐÔI.
-Và nếu sáng sớm chuông báo thức làm bạn vội vàng bật dậy dập chuông, điều đó chứng tỏ bạn VẪN CÒN SỐNG để bắt đầu công việc với cơm áo gạo tiền…!
-Đừng kêu ca phàn nàn vì những điều khó chịu. HÃY CẢM ƠN CUỘC ĐỜI đã cho mình tất cả mọi thứ bạn nhé.
(st).
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CỦA NÔ LỆ.
Ở Mỹ cũng như ở các nước pháp trị khác nếu nhân viên chấp pháp tiến hành điều tra sai trình tự luật pháp thì luật sư của bị cáo có thể kiện ra tòa và cho dù có bằng chứng thực sự thì bị cáo vẫn được tuyên vô tội và được phóng thích.
Do quy định nghiêm ngặt như thế nên các nhân viên chấp pháp phải hết sức tuân thủ tiến trình này nếu không muốn bị cáo thoát tội. Và các luật sư bị cáo đêm về ngồi vắt óc suy nghĩ xem bên cảnh sát, công tố có làm sai bước nào hay không.
Thế nhưng với nền tư pháp Việt Nam thì lại có chuyện “Kỷ luật công an sai. Nhưng không thay đổi bản chất vụ án”.
Đây là lập luận của xứ luật rừng. Khi ba ngành hành pháp, lập pháp, tư pháp ở chung một nhà.
Trong tiến trình điều tra nếu công an ngụy tạo chứng cớ thì đó không còn là chứng cớ, nếu xác định sự ngoại phạm về thời gian của bị cáo sai thì bị cáo không thể có mặt tại hiện trường vào thời điểm gây án. Và như thế nghi phạm không thể là thủ phạm. Còn thủ phạm thật sự là ai thì phải tiến hành điều tra lại từ đầu.
Không thể vì không tìm ra thủ phạm thực sự mà có quyền dùng kẻ chết thế.
Tuy nhiên đây là cái giá phải trả của người dân Việt Nam.
Khi họ không xuống đường bất tuân dân sự để tạo ra đối lập, tam quyền phân lập ,tư pháp độc lập thì họ sẽ bị xem là những kẻ chết thế cho con cái của những kẻ có quyền có chức.
Trong chiến tranh họ sẽ là những con tốt bị nướng đầu tiên, con cái quan chức sẽ đi du học chờ ngày về tiếp quản quyền lực sau khi chốt đã nướng xong.
Trong hòa bình, nếu có một vụ án mạng do con quan là thủ phạm, họ sẽ hình nhân thế mạng để dẹp yên dư luận.
Hôm nay là Hồ Duy Hải ngày mai sẽ đến lượt bạn. Nếu đời bạn có tránh được thì chưa chắc đời con, đời cháu bạn có thể tránh được.

Dáng mẹ yêu!!!
Không biết tôi gọi được tiếng mẹ từ bao giờ, nhưng nghe mẹ tôi kể lại từ khi bi bô tập nói, tiếng ba là tiếng gọi đầu tiên của tôi. Tôi gọi tiếng ba rất sớm, ai gọi, nói gì tôi cũng chỉ biết “ba ! ba !”, nhưng khi lớn lên người mà anh em tôi quấn quýt nhiều nhất không phải là ba, mà là mẹ tôi.
Thuở ấy gia đình chúng tôi nghèo lắm, sống ở vùng ven của thành phố, không có điện, nước sinh hoạt; Thế là nghề gánh nước mướn ra đời. Mẹ tôi tham gia vào đội quân đó, có lẽ do không ràng buộc nhiều về thời gian, để có thì giờ chăm sóc anh em chúng tôi và lo toan việc gia đình.
Sáng nào cũng vậy! Mẹ tôi dẫn bốn anh em chúng tôi ra gánh hàng ăn sáng, tôi và anh tôi tự ăn, bà phải đút từng muỗng cho hai đứa em gái của tôi, ăn xong bốn anh em tôi dắt nhau về nhà, lúc ấy bà mới bắt đầu gánh nước cho những người hàng xóm. Nhưng một hôm chúng tôi đang ăn, một tiếng nỗ lớn rung chuyển mặt đất, bà hốt hoảng ôm bốn anh em tôi vào lòng, như che chở, bảo vệ. Bỏ cả gánh nước, hai tay bà ẳm hai đứa em gái của tôi, miệng thét gọi hai anh em tôi chạy theo mẹ, đến hiên một căn nhà tương bên cạnh. Mẹ ngồi phía ngoài che chắn chúng tôi. Cả ngày hôm ấy, bà không rời chúng tôi nửa bước. Sau này tôi mới biết, ngày hôm đó là ngày đảo chính chính quyền Ngô Đình Diệm.
Lần đó, tôi nô đùa với lũ trẻ hàng xóm té gãy tay trái, tôi vừa về tới nhà, thấy con gãy tay, bà hốt hoảng hỏi lớn:
-Ai làm con gãy tay?
Trong ánh mắt của mẹ, tôi nghĩ xấu số cho ai dám đụng đến con cưng của bà! Với số tiền ít ỏi mẹ tôi không dám đi xe, bà cõng tôi đi bó bột. Về tới nhà đau nhức lắm, tôi khóc rất nhiều, không ngủ được, bà phải ôm tôi suốt đêm, trong vòng tay của mẹ, tôi thiếp đi không biết từ lúc nào .
Ba tôi làm không đủ để nuôi sống một gia đình có sáu miệng ăn. Vì thế mẹ tôi phải làm đủ mọi việc nặng nhọc lo cho cuộc sống gia đình. Bà gánh nước mướn, gánh đất sang lấp nền nhà, phụ hồ, nhặt phế liệu trong bãi rác . . .
Ai thuê gì cũng làm. Ấy thế! Mà bà chuẩn bị ngày tựu trường cho chúng tôi rất sớm, rất chu đáo; Bà dẫn bốn anh em tôi mua sắm quần áo, giầy dép, tập, bút viết . . . Chúng tôi tung tăng, rỉu rít theo mẹ như đàn gà con, hết sạp này đến sạp khác. Đặc biệt áo quần, bà kĩ lưỡng, tỉ mỉ từng đường kim, mũi chỉ. Về nhà thỉnh thoảng bà mang ra bắt anh em chúng tôi mặc thử, rồi đi qua đi lại cho bà ngắm nghía, sửa lai chỗ nay, chỗ khác vì bà rất chú tâm đến sự hoàn hảo của món đồ mình đã chọn. Có lẽ mẹ tôi đã phải dành dụm khoãn tiền này lâu lắm!
Lao động cật lực, làm cho mẹ tôi già trước tuổi. Chỉ hơn 30 mà trông bà già lắm. Bà quên đi tuổi thanh xuân của mình vì các con. Cả xóm đông thế !Mà có mấy gia đình cho con ăn học như gia đình tôi. Anh em tôi tự hao vì có mẹ !
Trong các nghề, có lẽ gánh nước mướn là việc làm thường xuyên nhất của mẹ. Gánh được dăm ba đôi nước là bà lại ghé vào nhà chăm sóc anh em tôi, bắt nồi cơm, làm con cá, lặt một mớ rau xanh . . . Vì thế mà bữa ăn của gia đình tuy đạm bạc nhưng cũng khá tươm tất. Thỉnh thoảng ghé nhà nghỉ mệt, bà nựng nịu, ôm hôn từng đứa. Chúng tôi bá cổ mẹ, cười ngắt nghẻo; Bao nhiêu nỗi nhọc nhằn và vất vả của mẹ đều vơi đi ít nhiều, bởi tình thương yêu đã chấp thêm cho mẹ đôi cánh. Buông chúng tôi ra, bà tiếp tục công việc gánh nước mướn của mình.
Vừa gánh nước mướn, vừa lo buổi cơm cho gia đình, dọn dẹp nhà cửa, mẹ tôi thường không gánh đủ số nước cho từng nhà được và công việc này bà phải tiếp tục vào đầu buổi chiều, sau khi bắt chúng tôi lên giường ngủ trưa. Lúc xong việc, bà phải loay hoay với một thau quần áo dơ không sao kể xiết, cao ngùn ngụt. Thế là, chúng tôi có dịp nghịch xà bông thỏa thích bên mẹ. Buổi tối bên chiếc đèn dầu leo lét mẹ tôi cặm cụi khâu từng chiếc áo, chiếc quần, đơm từng chiếc nút. Tôi thầm nghĩ sao mẹ lại tận tụy, hi sinh, chịu thương, chịu khó đến thế. Mẹ ơi!
Cái vùng ven đô nghèo khó của chúng tôi lúc nào cũng tiếp nhận người cùng hoàn cảnh, cùng số phận trôi dạt từ tỉnh lên thành thị kiếm sống. Lần đó, mẹ tôi giúp dì Ba, người mới chuyển đến, ở cạnh nhà tôi như cho mượn gánh nước, tập vào nghề, nhường mối nước quen, nhờ ba tôi tìm việc làm cho chồng ổn định cuộc sống . . . nhất là việc học của mấy đứa nhỏ. Từ đó, dì Ba xem mẹ tôi như một ân nhân!
Những cơn mưa đầu mùa, cũng là lúc bọn trẻ chúng tôi chuyển sang “Mùa đá dế”.Tôi và anh tôi trốn mẹ vào ruộng bắt dế, đựng đầy cả thùng thiếc, bắt chúng đá với nhau để xếp hạng từ hạng nhất đến hạng mười. Tôi kiêu hảnh với những chú dế chiến của mình. Lần đó, tôi mang dế chiến ra đá với dế của lũ trẻ hàng xóm, nhưng lần lượt dế chiến hạng tư, hạng ba, hạng nhì, hạng nhất của tôi đều thua cuộc. Tôi nỗi cáu, chụp chú dế tội nghiệp ngắt đầu, ném mạnh xuống sàn nhà, thân dế rung bần bật, hai chân sau duỗi thẳng và bất động. Chứng kiến cảnh đó mẹ tôi “đét” tôi mấy cái vào mông, ném mấy hộp đựng dế ra đường và trách mắng tôi là không có nhân tính,”ác nhân, sát đức”. Khi ấy, tôi điếng người, bàng hoàng, loáng thoáng chỉ nhận ra mình sai nhưng không sao lí giải nỗi. Mãi sau này tôi mới hiểu tình cảm của mẹ có cả tình yêu loài vật nửa. Và tôi nhận ra chính đạo đức của mẹ đã tạo dựng nên tình yêu thương chúng tôi hôm nay.
Như bao gia đình Việt Nam khác, gia đình tôi hạnh phúc nhất là buổi cơm chiều, lúc ấy gia đình tôi quây quần bên mâm cơm đạm bạc, sao mà ngon lạ! Không hiểu vì sao, hể ba tôi gấp mon nào là chúng tôi tranh nhau ăn món đó đến hết sạch! Nên mẹ thường nhắc khéo ba:”Món này ngon lắm ! Ông ăn thử đi, cho tụi nhỏ nó ăn”.Trong bữa ăn, chưa bao giờ chúng tôi bị mẹ mắng vì tranh ăn, đỗ tháo, cải nhau . . . chỉ được nhắc khéo “cẩn thận” , “đừng giành” . . . “để mai mẹ nấu nữa”. Chúng tôi hạnh phúc vì có mẹ.
Ngày ấy, khu vực nhà tôi chưa có điện, nhà nào cũng ngủ sớm. Bà nằm giữa, chúng tôi gối đầu lên tay mẹ, nghe mẹ kể chuyện cổ tích. Chuyện mẹ kể không nhiều, được kể đi, kể lại nhiều lần, nhưng chúng tôi vẫn háu hưc nghe mà thiếp đi lúc nào không hay.
Bây giờ mỗi lần về thăm mẹ, bàn tay bà vuốt nhẹ lên vai tôi, sửa lại cổ áo, rót cho tôi li nước, tôi vẫn còn cái cảm giác bé bỏng trong vòng tay chăm sóc, bảo vệ của mẹ ngày nào. Nhìn mẹ, tôi không thể nào quên được hình ảnh của bà ngày xưa, mẹ tôi mặc chiếc áo bà ba, hai tay tì hai đầu gánh nặng trĩu, hai thùng nước đầy quằng vai là sát đất. Dáng mẹ tôi nhanh nhẹn, uyển chuyển, thanh thoát, bước đi nhịp nhàng. Đòn gánh và cặp móc sắt cọ nhau rít lên nghe kẻo kẹt. Tôi lặng người hạnh phúc quá, nhớ “Dáng mẹ yêu !” của tôi.
Tháng 04 /2012
Châu Lợi
HAPPY MOTHER’S DAY
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mêng mông không đong đầy tình Mẹ,
Mây trời lồng lộng không phủ kín tình Cha.
Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn,
Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con.
Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không!
Gánh Mẹ – Mẹ Cho Con Tất Cả
😘🌸tnk3🍁
From: NguyenNThu
CỦA DÂNG CHO CHA, CỦA BIẾU CHO MẸ
Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.
Ai yêu mến cha mình thì đền bù tội lỗi.
Ai thảo kính mẹ thì như người thu được kho tàng.
Hỡi kẻ làm con, hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi, chớ làm phiền lòng người khi người còn sống. Trí khôn người có suy giảm, con cũng hãy nể vì, đừng nhục mạ người khi con đương sức trai tráng.
Của dâng cho cha sẽ không rơi vào quên lãng.
Của biếu cho mẹ sẽ đền bù tội lỗi và xây dựng đức công chính.
Vào ngày bĩ cực, công việc con sẽ được nhớ đến, như băng giá khi trời tối, tội con sẽ tan đi. Người lộng ngôn, khinh cha, dể mẹ là xúc phạm đến Thượng Ðế, kẻ tác tạo nên họ.
(Huấn Ca 3,3. 12-16)
Tôi trình bày đoạn văn trên thành hai câu một, để chúng ta thấy tác giả viết như một bài thi ca, đối xứng ý và lời. Hai câu đầu nói về con người: Ai yêu mến. Ai thảo kính.
| Ai | Ai |
| Thảo kính | Yêu mến |
| Mẹ | Cha |
| Thu được kho tàng | Ðền bù tội lỗi |
Câu kế tiếp cắt nghĩa và căn dặn bổn phận làm con, cách cư xử với cha:
Hỡi kẻ làm con:
Hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi.
Chớ làm phiền lòng người khi người còn sống.
Trí khôn người có suy giảm:
Con cũng hãy nể vì.
Ðừng nhục mạ người khi con đương sức trai tráng.
Rồi lại đến hai lời thi ca. Hai câu này nói về của lễ: Của dâng. Của biếu.
| Của biếu | Của dâng |
| Cho mẹ | Cho cha |
| Sẽ đền bù tội lỗi xây dựng đức công chính |
Sẽ không rơi vào quên lãng |
Sau hai lời thi ca lại là câu cắt nghĩa:
Vào ngày bĩ cực:
Công việc con sẽ được nhớ đến,
Như băng giá khi trời tối, tội con sẽ tan đi.
Người lộng ngôn,
Khinh cha, dể mẹ
Là xúc phạm đến Thượng Ðế,
Kẻ tác tạo nên họ
Ðoạn văn viết chi tiết, phong phú về ý và ngôn từ.
Yêu mến cha, tôi đền bù được tội lỗi.
Thảo kính mẹ, tôi thu được một kho tàng.
Sau khi căn dặn cách đối xử, tác giả hứa những phần thưởng, và sau cùng là lời trừng phạt: Ai khinh cha, dể mẹ là xúc phạm đến Thượng Ðế.
* * *
Trong đời sống, ta không dám khinh cha dể mẹ. Ta không nói lời lộng ngôn. Ta không xúc phạm đến Thượng Ðế. Nhưng của lễ nào ta biếu cho mẹ, ta dâng cho cha?
Thời gian có huyền nhiệm của thời gian. Có những tháng ngày tâm hồn ta chùng xuống vì thời gian đi quá lẹ, quá xa. Nhìn lại, bất chợt ta buâng khuâng tiếc nuối. Nếu cha tôi còn sống thì… Nếu mẹ tôi còn sống thì…
Tôi viết dòng này gởi riêng người bạn trẻ.
Ở lứa tuổi của tôi, ngày tháng không còn thong thả, không còn nhìn đời lững thững nữa. Cứ thường, người ta quý thời gian là khi người ta đã có vết thương về thời gian. Bạn còn trẻ, còn cha, còn mẹ. Tôi viết riêng cho bạn. Tôi mong bạn chưa bị thời gian để trong tâm hồn nỗi muộn màng, hối tiếc.
Bố tôi bị tai biến mạch máu não bẩy năm nay. Tôi về thăm, bố không còn nhận ra tôi nữa. Ông cụ bại liệt nằm đó. Mẹ tôi phải săn sóc 24/24. Là linh mục với công việc mục vụ bận rộn ở đây. Tôi không biết ngày bố chết có về được không. Công việc giúp các khóa linh thao bắt tôi làm chương trình cả năm trước. Cộng đoàn đã lên chương trình cả năm, đến ngày tĩnh tâm, nếu bố chết, làm sao tôi từ chối, bỏ chương trình của họ mà về.
Có về thì người chết cũng đã chết. Tôi không làm được gì. Bởi đó, tôi chuẩn bị tinh thần đó cho mẹ tôi. Nếu bố chết, mỗi em một phận sự lo tang lễ cho bố. Tôi nói với mẹ là tôi không về. Về cũng chẳng làm được gì. Nhiều lần tôi nói vậy. Mẹ tôi chỉ nghe. Mẹ biết tôi là linh mục, còn bao công việc chung. Mẹ im lặng.
Ðêm đó, tôi ngồi nhìn ánh đèn thành phố.
Trên sân thượng của căn nhà ở đường Cách Mạng Tháng Tám, Sàigòn.
Ngày mai lên máy bay. Không biết ngày nào mới lại về thăm mẹ. Tôi nhớ đời sống của mẹ tôi. Tôi hình dung ngày đêm mẹ tôi quanh quẩn bên cha tôi. Căn nhà có hai ông bà. Ông nằm đó không nói. Vắng tôi. Tôi phải lên Sài Gòn qua đêm để mai ra phi trường. Ðêm sau cùng. Tâm tư của một thời thanh niên yêu Sài Gòn, với những con đường và mưa đổ bất chợt. Tâm trạng của người quay về ôn kỷ niệm xưa mà sao Sài Gòn quá xa trong tâm thức. Tôi đang ngồi một mình trên sân thượng thì bà chủ nhà đến.
– Mai Cha đi xa rồi.
Người đàn bà ngoài sáu mươi. Bà mới mất mẹ. Bà hỏi thăm gia đình tôi. Tình trạng bệnh tật của bố tôi. Bất chợt bà hỏi:
– Có mệnh hệ nào, ông cố qua đời Cha có về không?
Câu hỏi này chính tôi đã chuẩn bị cho tôi từ lâu. Tôi cho bà biết tôi không về. Vì công việc mục vụ tôi không thu xếp được. Bà im lặng không nói. Cái im lặng giống mẹ tôi.
Dưới đường xe cộ ồn ào. Sài Gòn vào mùa nóng, khí trời rất hanh, quá oi bức. Bụi đường và khói xe. Tôi ngồi trên sân thượng, nhìn phố xá, nhìn những con đường như lời chào của người sắp đi xa, tâm trạng không vui gì. Những khoảng trống thinh lặng. Không có câu chuyện nào tiếp nối giữa tôi và người đàn bà đang để tang mẹ. Có lẽ tâm trạng bà cũng không vui. Tôi cắt nghĩa thêm cho bà về câu trả lời của tôi lúc nãy:
– Tôi không về, vì về cũng chẳng làm gì được. Mọi cái tôi đã chuẩn bị.
Im lặng. Vẫn cái im lặng trong tâm hồn của một người phụ nữ. Giống mẹ tôi. Sau cùng bà nói:
– Cha cho phép con khuyên Cha một điều được không?
Ngôn ngữ bà dùng ở đây rất đặc biệt. Bà nói bà muốn khuyên tôi. Tôi thưa bà là tôi sẵn sàng nghe.
– Thưa Cha, con khuyên Cha, nếu ông cố chết, Cha phải về để tang. Cha là con trưởng trong gia đình. Không phải về thì cũng chẳng làm gì được, nhưng vì mẹ Cha, Cha phải về. Cha về cho người sống chứ không phải cho người chết. Cha nói với mẹ Cha là ngày bố chết Cha không về. Cha có biết tấm lòng người mẹ thế nào không. Con vừa mất mẹ. Mất mẹ là cái tang lớn nhất. Năm nay đã sáu mươi. Mà ngày mẹ chết con vẫn thấy bơ vơ. Con cũng là mẹ, con có kinh nghiệm cả hai, kinh nghiệm của người con mất mẹ, và kinh nghiệm của người làm mẹ. Cha nói Cha không về. Mẹ Cha kính trọng nhiệm vụ của người con linh mục. Nhưng mẹ Cha sẽ buồn. Lời nói của Cha làm mẹ Cha nghĩ rồi đến ngày bà chết, Cha cũng không về. Người mẹ nào không thương con, muốn gần con. Cha có biết Cha nói thế, mẹ Cha đang sống những ngày nghĩ đến cái chết của ông cố, Cha không về, cái chết của chính bà, Cha cũng không về. Nó buồn lắm. Con là người mẹ con biết tâm hồn những bà mẹ. Cha phải về để thọ tang.
Trời lúc đó mấy giờ khuya rồi, tôi không rõ. Bà nói tới đó rồi im. Dưới đường xe cộ vẫn ồn ào náo nhiệt. Trên sân thượng tôi im lặng. Phố xá dưới kia không hồn.
Tôi không ngờ trong lối suy nghĩ của tôi từ trước đến nay quá nhiều lý trí. Bấy giờ tôi mới thấy cái im lặng của mẹ tôi khi tôi căn dặn các em phải làm gì khi bố chết. Bấy giờ tôi mới hiểu cái thinh lặng của mẹ tôi khi tôi an ủi bà là tôi không về. Một sự im lặng tôi thấy đau trong tim. Người đàn bà khuyên tôi, ấp úng, nước mắt lưng tròng. Tôi cũng đưa tay dúi mắt. Tôi thương mẹ tôi quá đỗi. Tôi muốn nói với bà. Mẹ ơi! con sẽ về.
Này người bạn trẻ còn cha mẹ.
Kinh nghiệm chỉ mua bằng thời gian. Mà trẻ thì làm sao có nhiều thời gian để mua. Tôi gởi bạn những dòng này không như lời khuyên luân lý, giáo điều. Tôi muốn gởi bạn như tâm tình mà có quý bạn, tôi mới viết. Tôi cám ơn người đàn bà đã khuyên tôi. Thời gian có thể làm hồn ta hạnh phúc hay mang thương tích. Chớ gì chúng ta biết lắng nghe sự huyền nhiệm của thời gian.
Trên đường đời, chúng ta phải lắng nghe nhiều lắm. Trong những lắng nghe, tại sao ta không lắng nghe chính mẹ mình, lúc mẹ còn sống? Nhiều khi mẹ nói bằng im lặng của lòng mẹ.
Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.
Trích tập suy niệm ÐƯỜNG ÐI MỘT MÌNH, đoản khúc 99.
THỈNH THOẢNG TA NÊN HỎI LẠI MÌNH
…Thông minh tài trí anh hùng
Si mê dại dột cũng chung một gò-
Tham lam để làm gì?
🌷 Cho dù bạc chảy tiền ròng
Khi đi mang được 1 đồng nào đi –
Bùn xỉn để làm gì?
🌷 ”Ngoảnh nhìn lại đời như giấc mộng
Được, mất, bại, thành, bỗng chốc hóa hư không” –
Kiêu ngạo để làm gì?
🌷 Cuộc đời là do Phước, do Nghiệp chi phối–
Cầu xin để làm gì?
🌷 Hôm nay không biết việc ngày mai –
Lo âu để làm gì?
🌷 Anh chị em đều là cùng huyết thống –
Tranh chấp để làm gì?
🌷 Con cháu có phúc của chúng nó –
Lo lắng để làm gì?
🌷 Sửa chỗ hỏng, che chỗ lạnh, đủ ấm thì thôi –
Tham vọng để làm gì?
🌷 Người khác giàu có là do kiếp xưa đã tạo Phước –
Ganh ghét để làm gì?
🌷 Kiếp trước không tu kiếp này khổ –
Oán trách để làm gì?
🌷 Báo thù đến bao giờ kết thúc –
Kết oán để làm gì?
🌷 Việc đời như một ván cờ –
Tính toán để làm gì?
🌷 Thông minh sẽ bị thông minh lừa dối –
Giả dối để làm gì?
🌷 Lời lừa đảo huỷ hết phúc đức cả đời –
Lừa đảo để làm gì?
🌷 Chuyện thị phi cuối cùng sẽ sáng tỏ –
Phân biện để làm gì?
🌷 Một ngày nào đó mọi việc đều chấm dứt
– Đắc chí để làm gì?
🌷 Ai thường gìn giữ đạo đức ”Hữu xạ tự nhiên hương”–
Cầu danh để làm gì?
🌷”Đại gia bất động sản
Chết nằm dưới cỏ xanh
Mới biết mình của đất
Đất không phải là mình ” –
Tranh đoạt làm gì?
🌷 Ở đời khó gặp được nụ cười –
Đau khổ để làm chi ?
Như Nhiên Thích Tánh Tuệ
Bộ ảnh: khoảnh khắc cuối đời của vua sư tử Skar từng ngự trị đồng cỏ Nam Phi

Skybed Scar – vua sư tử hùng mạnh từng thống trị đồng cỏ Kruger.
Vào tháng 4/2018, tại Vườn quốc gia Kruger, Nam Phi, hai nhiếp ảnh gia Larry Pannell và Greg Parker đã chụp một bộ ảnh hiếm về những con sư tử đực chút hơi thở cuối cùng một cách tự nhiên bên ngoài thiên nhiên hoang dã. Trong những giây phút cuối đời, Skybed Scar – vua sư tử hùng mạnh từng thống trị đồng cỏ Kruger và những nhiếp ảnh gia chỉ đứng ở vị trí cách nhau hơn một mét.

Con sư tử đực này là một vị vua sư tử nổi tiếng ở công viên Kruger và từng thống trị một bầy sư tử trong vài năm. Ở thời hoàng kim của mình. Skybed Scar có vẻ ngoài dũng mãnh và oai phong, với cơ bắp cuồn cuộn cùng tiếng gầm lớn có thể khiến những loài động vật ăn cỏ xung quanh phải run sợ, ngay cả những con sư tử đực khác muốn chiếm đoạt ngai vàng của nó cũng phải cân nhắc thật kỹ sức mạnh khổng lồ ẩn chứa trong tiếng gầm này.
Tuy nhiên, ở thời điểm hai nhiếp ảnh gia chụp những bức ảnh này thì Scar đã lớn tuổi và phải rời khỏi đàn sư tử của mình, hoặc bị đuổi khỏi đàn sư tử, bởi vậy nó chỉ có thể đi săn một mình.
Sư tử là loài có tập tính xã hội bầy đàn duy nhất trong số những loài mèo lớn. Chúng đi săn cùng nhau và chăm sóc con cái theo bầy. Điều này giúp chúng săn mồi hiệu quả hơn và thậm chí có thể giết chết những động vật lớn như trâu rừng Châu Phi. Một nhóm sư tử thông thường sẽ bao gồm một con sư tử đực đầu đàn và một vài con sư tử cái, đôi khi còn có cả một đàn sư tử con chạy theo đằng sau. Một nhóm sư tử có thể có tới hơn 50 cá thể và trong các nhóm lớn như vậy cũng có thể có thêm một vài con sư tử đực trưởng thành.

Trong suốt cuộc đời của mình, sư tử cái ở trong một bầy sư tử sẽ chịu trách nhiệm chính là đi săn, trong khi sư tử đực chịu trách nhiệm chính trong việc tuần tra lãnh thổ, đe dọa những con sư tử khác hoặc những kẻ xâm lược, bảo vệ sự an toàn của bầy sư tử, và thỉnh thoảng giúp đỡ sư tử cái trong việc đi săn. Khi những chú sư tử đực con gần đạt tới độ tuổi trưởng thành (dưới 3 tuổi) chúng sẽ bị đuổi ra khỏi đàn để sống lang thang, đôi khi chúng sẽ liên kết với một vài con sư tử đực như chúng để cùng nhau săn mồi.
Tới khi những con sư tử đực này được 6 tuổi (trưởng thành hoàn toàn) thì chúng sẽ đem sức mạnh của mình đi khiêu chiến với những con sư tử đực khác để giành lấy quyền thống trị bầy sư tử. Những con sư tử đực đầu đàn bị đánh bại thường sẽ bị chết bởi những vết thương nặng, nhưng nếu chúng chưa chết thì những vị vua hết thời này sẽ bị đuổi khỏi bầy và phải sống lang thang một mình, thậm chí chúng còn có thể trở thành mục tiêu săn đuổi của những con linh cẩu và việc có thể chết một cách tự nhiên sẽ trở thành điều vô cùng xa xỉ.

Nhiếp ảnh gia đã nhìn thấy Skybed Scar tại một hố tưới nước, nơi thường có một đàn voi nhỏ uống nước. Khi họ đến đó, họ nhận thấy rằng một con sư tử đang uống nước trên bờ, có vẻ như nó đang gặp vấn đề với chân trái của mình vì góc ngồi của nó lúc này không được bình thường lắm. Và sau đó họ thấy con sư tử đứng lên với tư thế lắc lư giống như người đang say rượu, nhưng cuối cùng họ phát hiện ra rằng nó là một con sư tử già và đã lâu không được ăn, cơ thể chỉ còn da bọc xương.

Parker là một nhiếp ảnh gia địa phương và đã nhận ra con sư tử già đó chính là Skybed Scar. Nó rời khỏi vũng nước và loạng choạng đi về phía một khu đất cao nhỏ. Cứ vài bước nó sẽ dừng lại, cúi đầu nghỉ ngơi, tích lũy số sức lực còn lại trong cơ thể để có thể đi thêm vài bước nữa. Sau khi đi lên khu đất cao, Skybed Scar nhìn lại vũng nước lần cuối rồi từ từ bước xuống dốc, nhưng mới đi được nửa đường thì nó bị ngã.

Nhưng ngay sau lúc đó, một đàn voi đã đến vũng nước để vui đùa và thỏa mãn cơn khát của mình, một con voi đã bỏ đàn voi đi về phía khu đất cao, dường như muốn đứng ở vị trí cao hơn để xem xung quanh có nguy hiểm gì không. Lúc đầu, nó không phát hiện ra sư tử Scar ở cách đó 30 mét, và Scar cố tình tránh tầm nhìn để tránh con voi phát hiện ra mình.

Nhưng không may, con voi vẫn tìm thấy nó, lùi lại và lao về phía Scar với một tiếng gầm, khi những con voi khác nghe thấy tiếng động, chúng bắt đầu lao về phía con sư tử già.
Scar muốn gầm gừ với đàn voi như khi còn nhỏ để xua đuổi những kẻ to lớn đáng sợ này, nhưng bây giờ, nó chỉ có một lựa chọn, đó là dùng hết sức lực quay đầu bỏ chạy.

Tiếng bước chân ầm ầm phi nước đại dần dần không còn, bụi bặm cũng lắng xuống, hai nhiếp ảnh gia lái xe đi tìm con sư tử già, cuối cùng phát hiện Scar đang nằm trên bãi cỏ dưới bóng cây, hấp hối không thể nhúc nhích. Lần chạy cuối cùng này hiển nhiên đã khiến nó kiệt sức.

Scar nhìn nhiếp ảnh gia với ánh mắt buồn bã, không ai dám đến gần cựu vương, nhưng bây giờ, nhiếp ảnh gia cách đó hơn một mét, nhìn chằm chằm vào cái chết của nó. Con sư tử già thở mạnh, lồng ngực nhấp nhô yếu ớt, và đôi mắt dần mờ đi.

Cuối cùng, sau khi trút hơi thở cuối cùng trong người, Skar đã nhắm mắt an toàn rời khỏi thế giới này mãi mãi, và một thế hệ vua sư tử đã ngã xuống.
Bạn có thể thường nghe thấy những đức tính truyền thống là tôn trọng người già và quan tâm đến trẻ nhỏ trên xe buýt, nhưng về bản chất, một câu nói như vậy rõ ràng khiến nhiều loài động vật bối rối. Một khi sư tử đực già yếu sẽ bị đuổi ra khỏi bầy sư tử, chỉ còn cái chết chờ đợi nó; vua sư tử mới cũng sẽ giết đàn con của vua sư tử già, để sư tử cái có thể giao phối với nó
Trên thực tế, hầu hết các loài động vật trong tự nhiên khó có thể sống đến tuổi già, không phải chúng không muốn chết già mà là những đồng loại của nó không muốn vậy. Bạn có thể suy nghĩ kỹ lại xem, bạn đã bao giờ nhìn thấy động vật hoang dã chết vì tuổi già chưa? Hầu hết mọi người có thể không nhìn thấy điều đó trong cuộc đời của họ