Nhận được chưa chắc là phúc, mất đi cũng chưa hẳn là họa

Những Câu Chuyện Thú Vị  – Chi Nguyen

 Đôi đũa không múc được canh, cái thìa cũng chẳng gắp được mì. Là của bạn thì không cần tranh giành, không phải của bạn cũng chẳng cần gắng sức.

Có những việc bạn làm không thành, rất có thể là trời cao đang âm thầm bảo vệ bạn. Ví như xe hỏng bạn đến muộn, bạn lỡ hẹn, mất điện… đừng than vãn, cũng đừng nóng giận, mọi thứ đều có thể là sự an bài tốt nhất.

Vạn sự vạn vật trên đời này đến và đi đều có định số. Nhận được chưa chắc là phúc, mất đi cũng chưa hẳn là họa. Đời người chúng ta, mỗi người đều có bến đò, cũng đều có con thuyền trở về của riêng mình. Vậy nên hãy luôn tin rằng, mọi sự an bài của thế gian đều có đạo lý riêng. Mất ở đông ắt nhận lại ở tây, chúng ta chỉ cần làm theo tiếng gọi của bản thân, làm một người lương thiện và ấm áp.

Thực ra, chúng ta đến thế giới này chỉ có một lần duy nhất. Trăm năm sau, không còn tôi, cũng chẳng còn bạn. Chúng ta nỗ lực cả đời cũng không mang theo được một viên gạch ngói nào; chúng ta chấp niệm một kiếp cũng không mang đi được một tơ một hào yêu hận tình thù. Đời người ngắn ngủi lắm, vậy nên hãy ăn món cơm bạn muốn ăn, gặp người bạn muốn gặp, ngắm phong cảnh bạn yêu thích và làm những việc bạn đam mê. Hãy tránh xa những người, những việc làm hao mòn năng lượng của bạn.

Một người khó chiều lòng trăm người, một bức tường khó ngăn gió tám phương. Trên đời này, dù bạn sống thế nào cũng sẽ có người bình phẩm dài ngắn; dù bạn làm thế nào cũng có người khoa tay múa chân; dù bạn làm tốt đến đâu cũng có người nói bạn không ra gì. Vậy nên không cầu vạn sự như ý, chỉ cầu không thẹn với lòng, làm tốt chính mình là đủ.

Thế giới này vốn dĩ không hoàn hảo, vậy nên hãy học cách chấp nhận và thấu hiểu. Hạ thấp kỳ vọng của bản thân, đòi hỏi nhiều ở mình hơn, bớt mong cầu ở người khác. Người ta không đặt bạn vào trong mắt, hà tất phải đặt họ vào trong tâm. Người ta chẳng để ý đến bạn, bạn việc gì phải khổ sở một lòng một dạ với họ.

Tình cảm cũng vậy, tình bạn cũng thế. Xưa nay chưa từng có chuyện một người cứ mãi nhẫn nhịn, cam chịu mà duy trì được, đó phải là sự trân trọng đến từ cả hai phía. Đối với người, bạn có thể bao dung nhưng không thể dung túng; đối với tình cảm, bạn có thể chuyên nhất nhưng không thể si mê. Nếu không được coi trọng, bạn phải học cách quay lưng; nếu không được trân quý, bạn phải biết cách buông tay.

Vậy nên, mặc kệ là ai sau lưng bình phẩm về bạn thế nào, bạn đều hãy cứ xem như không. Bạn chỉ cần quan tâm đến hiện tại và tương lai của chính mình là đủ. Phàm là những mối quan hệ khiến bạn cảm thấy quá mệt mỏi, hãy cứ trực tiếp kết thúc nó đi, đừng tự làm khó bản thân.

Vậy nên, nhất định phải ghi nhớ: phàm những gì ta mất đi, đều không phải là những thứ thực sự thuộc về ta; phàm những gì ta mong cầu, đều là những thứ đang trói buộc ta. Vạn vật đều là để ta dùng, chứ không thuộc sở hữu của ta. Người quân tử sai khiến vật, chứ không để vật sai khiến mình. Đạo lớn rất đơn giản: không ham muốn ắt sẽ kiên cường, thuận theo tự nhiên thì không gì là không làm được..!!!

Bài sưu tầm

– Ảnh minh hoạ 


 

Được xem 1 lần, bởi 1 Bạn Đọc trong ngày hôm nay